Yukimono Forum »   » Chuyên Mục » Đọc Truyện » Sưu tầm » Truyện dài

sayaka_snowangel

on 11/2/2015, 21:21

#1
  • avatar

sayaka_snowangel



Thành viên tích cực
Xem lý lịch thành viên
Tham gia : 30/04/2014
Bài viết : 207
Điểm plus : 179
Được thích : 9
12 chòm sao và ngôi trường của những lời nguyền

   Bất kì ai trong chúng ta đều sợ những lời nguyền,nhất là những lời nguyền gửi về từ thế giới bên kia,...Vậy thì nếu một ngày,bạn bất ngờ nhận ra rằng bạn cũng đang sống trong một ngôi trường bị nguyền rủa...

PHẦN 1: NGƯỜI BẠN TRỞ VỀ TỪ ĐỊA NGỤC


“Hãy nhớ rằng là mày sắp chết…Từ địa ngục,ta sẽ trở về vào ngày trăng tròn thứ 3 tháng 7…”

Nhân Mã mở Lap và bất ngờ khi nhận được tin nhắn quái đản từ cái nick lạ : Nguoibantrongbongtoi mà cô không tài nào nhớ nổi mình đã add lúc nào.

_Đứa nào chơi trò ngớ ngẩn thế nhỉ? - Nhân Mã lèm bèm - Chả vui chút nào!

Trăng đã lên cao và chuông đồng hồ trên nhà thờ Đức Bà đang cọ bánh răng vào nhau ken két…

“Boang…boang…boang…….”

Tiếng chuông nhà thờ làm lũ dơi giật mình bay tán loạn.Bây giờ…là 0 giờ 0 phút 0 giây….


________o0o________​



Buổi sáng ở trường trung học Twenty Stars…

Bọn học sinh lớp 10 đang bàn nhau chuyện gì đó có vẻ “hot” lắm, còn hơn cả scandal của ngôi sao nổi tiếng.Chúng đứng túm tụm thành từng nhóm đông trên hành lang tầng 3 của lầu B thành từng nhóm đông chi chít như những tổ kiến vàng trên thân cây.

“Ê,hôm qua có đứa gửi mình cái mail lạ lắm…”

“HẢ?Mày cũng nhận được hả?...Có biết của ai không?”

“Không!Tao cũng không biết của đứa nào?...Cái gì? Lớp bên kia cũng có người nhận được? Đứa nào đùa dai vậy????”

Nhân Mã hiếu kì vừa đi vừa ngó qua ngó lại các nhóm bạn đang lao xao bàn tán.Đứa nào cũng tỏ ra ngạc nhiên và thích thú với trò đùa của cái nick Y! kì hoặc đó.Thấy Nhân Mã từ xa, Song Tử, Thiên Yết và Bảo Bình lật đật chạy tới hỏi han nó nhiệt tình:

_Cậu có nhận được cái mail của Nguoibantrongbongtoi không? -Bảo Bình nhanh nhảu.

_Ơ…có!Hôm qua tui onl khuya nên có tình cờ nhận được…

_Chà…vụ này gay cấn lắm đây!Hôm nay cả khối 10,đứa nào cũng nhận được cái mail y như vậy!-Thiên Yết ra vẻ tư duy,đưa tay sờ cằm.

_Không biết đứa nào bày ra trò này?Mà công nhận nó hay thiệt,biết được nick Y! của cả khối 10 luôn!-Song Tử mặt mày hớn hở,ra bộ thích thú lắm.

“Chuyện này chẳng bình thường chút nào…”-Nhân Mã nghĩ bụng, bất chợt lại ngước nhìn cây bàng già cạnh dãy lầu B.

Vài con quạ không biết từ đâu bay đến đậu trên cành cây kêu quang quác…Tiếng kêu nghe như tiếng cười quái ác của tử thần…

“Reng….reng…reng……”

Thầy Ma Kết bước vào lớp,chững chạc và sáng sủa với mái tóc đen nhánh cắt tỉa gọn gàng, gọng kính đen hơi đậm nhưng hợp với gương mặt điển trai và cái kiểu cách doanh nhân pha nghệ sĩ của thầy,mặc dù thầy chỉ là 1 giáo viên mới về trường. Nghe đâu ngày xưa thầy cũng học trường này,còn học rất giỏi nữa.Thầy là niềm tự hào của toàn thể nhân viên cũng như học sinh trong Twenty Stars. Cũng vì thế mà đám con gái mê thầy như điếu đổ,còn bọn con trai đứa nào cũng kính thầy 1 thước. Ra ngoài thầy chỉ là 1 người bình thường nhưng ở Twenty Stars,thầy thật sự là 1 “ngôi sao”.

Nhưng cuộc sống trêu ngươi, tài hoa như thầy lại được xếp làm chủ nhiệm cho lớp 10CA3 nổi tiếng toàn trường với 3 cái “nhất”: Học dở nhất - Lười biếng nhất - Ranh ma nhất. Giáo viên trong trường không ai chủ nhiệm lớp này được quá 1 tuần, họ kiếm cớ lẩn sạch, chỉ có thầy lẹt đẹt mới vô phải “hưởng đạn” mà thôi.

_Các em,chúng ta điểm danh nhé!...Ơ…1…2…3…4…lớp chúng ta vắng 1 người à?

Cả lớp lại bắt đầu xôn xao cho đến khi lớp trưởng Xử Nữ đứng lên dõng dạc:

_Thưa thầy, hôm nay Song Ngư không đi học!

Song Tử cười khẩy:

_Chắc hôm này nó lại phải gió như ngày hôm qua chứ gì!

Cả lớp cười rộ lên…Bảo Bình đá chân Song Tử nhắc cậu ta phải ăn nói cẩn thận.

Song Ngư, phải, nó vốn là đứa con gái yếu đuối và bất hạnh nhất toàn trường.

Khoảng sân từ dãy lầu B nhìn xuống là 1 hồ bơi rộng và sâu từ 1-2m, dành cho các hoạt động thể thao, ngoại khoá hay giờ thể dục của trường. Cô giáo thể dục đi vòng quanh thàn hồ trông chừng bọn học sinh đang thực hành giờ bơi lội, thi thoảng cái còi mắc trên cổ cô lại kêu hoen hoét làm bọn chúng giật cả mình.

Bảo Bình là người thích môn này nhất, mặc kệ người ta quẫy chân đạp nước thế nào, phận mình cứ chơi cho thoả đã. Bảo Bảo đang quơ tay sờ soạng màn nước xanh thăm thẳm thỉ vướng phải cái gì rất kì lạ.Cô đưa tay lên xem và phát hiện ra đó là những sợi tóc.Tóc,rất nhiều tóc.Và hình như là…tóc con gái.

“Ở đâu ra nhiều tóc thế này? ”- Bảo Bảo nhìn trân trân 2 bàn tay đầy tóc của mình.

Mặt nước đối diện Bảo Bình đột nhiên sóng sánh dưới ánh mặt trời rồi phun lên một đám bong bóng dập dờn trong nước.Sau đó là…1 mái tóc đen nhánh nổi lên,kéo theo 1 bộ đồng phục trường Twenty Stars…1 cái xác con gái nổi lềnh bềnh trên mặt nước.

Bảo Bình hét lên kinh hãi…

Cả hồ bơi lập tức trở nên náo động,ai nấy chẳng dám ở dưới nước thêm 1 giây nào cả,giày xéo lên nhàu mà chạy.

Riêng Bảo Bảo sau đó được đưa vào phòng y tế vì ngất xỉu ngay tại chỗ.

Nhân Mã, Song tử, Thiên Yết cũng như các học sinh khác ngồi như đóng đinh trên ghế, chỉ dám xì xào nho nhỏ về cái xác dưới hồ bơi. Riêng 3 sao thì cực kì căng thẳng, mãi 1 lúc lâu Thiên Yết mới mở lời:

_Song Ngư…các thầy bảo cái xác đó…là Song Ngư!!!

_Nó..nó chết rồi! Tao không ngờ…Có khi nào nó…Hừm….Ai bảo tụi mình thường ngày cứ hay bày trò trêu chọc nó! Bây giờ thì… -Nhân Mã ngập ngừng.

Song Tử - kẻ thường ngày lắm mồm nhất bây giờ lại ngồi im thin thít, mặt mày xanh mét, bộ đồng phục ướt đẫm mồ hôi. Nó thu hai tay hai chân trên ghế, run lên như người phải gió. Nó sợ, thật sự rất sợ. Nó nhớ lại chuyện cách đây vài ngày…

Chuông tan trường đã kêu cách đây 30 phút, mọi người về hết chỉ còn lại Song Tử và Song Ngư trên dãy hành lang tầng 3 lầu B này…

_Trả lại cho mình, mình năn nỉ cậu mà Song Tử, trả điện thoại lại cho mình! Mất nó dì và ba sẽ đánh mình chết! - Song Ngư quỳ gối, cúi đầu, khẩn thiết van xin Song Tử.

_Cái này là tui lượm được trong ngăn bàn chứ bộ! - Song Tử khinh khỉnh mở chiếc điện thoại lên xem -Trời ơi, có người trong 1 buổi học nhắn được tới mấy chục tin với bạn trai nè!Ha ha ha…Để ngày mai tui đem vô đọc cho cả lớp nghe nha!

_Đừng! Mình xin bạn mà, trả lại cho mình!

Song Ngư vội giằng lấy tay Song Tử, cả 2 giành giựt nhau 1 hồi thì chiếc điện thoại rơi xuống đất và vỡ ra từng mảnh.

_Bạn cố tình? - Ngư trừng mắt nhìn Song Tử.

_Ừ, tao cố tình đó. Thì sao hả? Cái con nhỏ bệnh hoạn, ốm yếu kia!?

Không nhịn nổi thái độ của Song Tử, Ngư xông tới định đánh cho nó 1 trận nhưng bị Song Tử ra tay trước cho 1 bạt vào mặt.

“Con nhỏ hỗn láo này hôm nay dám chống đối mình sao? Được, phải cho nó biết tay!”

Nghĩ là làm, Song Tử nắm lấy mái tóc dài đen nhành của Song Ngư, lôi nó lại ban công dúi đầu xuống.

_Nếu mày có gan và muốn trả thù tao thì mày nhảy từ tầng 3 dãy lầu B này xuống! Nhớ thành tâm cầu khẩn 1 chút, điều ước của mày sẽ thành sự thật! Miễn là mày có gan, nước ở dưới sâu lắm đó! Ha ha ha…
Song Ngư trợn tròn mắt nhìn mặt hồ phía dưới….

“Phải, trước giờ mình luôn bị ăn hiếp…Không đứa này thì đứa khác…Tụi nó đều giống nhau…Đều ỷ mạnh hiếp yếu…Chúng nó không bắt sâu bỏ lên đầu mình thì cũng trộm đồ của mình giấu đi…Mình có làm gì đâu mà bị chúng đối xử như thế…Tại sao? Tại sao chứ?....Tại sao người bị ức hiếp luôn luôn là mình?...Mình….Mình phải trả thù….trả thù tất cả bọn nó….”

Nghe câu chuyện, Nhân Mã đập bàn búc xúc.

_Trời ơi, cậu quá đang lắm Song Tử! Cậu có biết là vì cái điện thoại đó mà nó bị dì nó đuổi ra khỏi nhà, phải lang thang, vất vưởng nhà họ hàng mấy ngày trời không? Lại còn kêu nó nhảy lầu nữa chứ, sao cậu ác quá vậy ?

_Mình…mình chỉ muốn đùa…Ai ngờ nó làm thật!

Giờ ra về…

Song Tử là đứa ra về sớm hơn tất cả. Nó đi vội vàng, gấp gáp như thể muốn mau mau thoát khỏi cái nơi ma quái này. Về nhà, nó sẽ được an toàn.Nó nghĩ thế và chỉ còn cách nghĩ như thế mới an tâm hơn. Nhưng đi được nửa đường,nó chợt nhớ ra mình đã để quên thứ gì ở trường.

“Điện thoại? Điện thoại của mình đâu rồi !?”

Nó lục lọi khắp các túi trên người và trút cả cặp sách ra tìm.Nhưng cái điện thoại đã bóc hơi tự lúc nào.

“Mất điện thoại mẹ sẽ giết mình mất!”

Nghĩ tới đó, nó run như cầy sấy…Phải quay lại trường ư? Vào lúc này!? Bây giờ chắc chẳn còn ai ở trường đâu. Song Tử tỏ ra là đứa tinh quái, thích bảy trò nhưng lại là đứa sợ ma. Nhưng ma và…mẹ cái nào nguy hiểm hơn. E hèm,chắc chắn là mẹ.

Đồng hồ chỉ mới 5h30, trời còn chưa sập tối, Song Tử nghĩ là nó sẽ quay về nhanh thôi, trước khi màn đêm buông xuống. Nó chạy hụt hơi về trường, đầu óc rồi mù và trống rỗng như có ma xui quỷ khiến.

Trường trung học Twenty Stars lúc này là cái chùa Bà Đanh thứ thiệt, không có lấy 1 bóng người. Chỉ có mấy con quạ trên cây bàng cạnh dãy lầu B và kêu lên quang quác.

Tiếng giày Song Tử vang khắp cả hành lang vắng lặng. Nó chạy ngay vào lớp 10CA3 và lục lọi ngăn bàn của mình. May mắn, cái điện thoại vẫn còn đây. Nó thở phào nhẹ nhõm vừa lấy áo lau lau chùi chùi màn hình điện thoại vừa vui vẻ bước ra.

“Quác!”

Tiếng một con quạ vừa sà xuống cành cây đối diện lớp làm Song Tử giật mình ngước mặt lên. Ngay lúc đó, nó lại nghe tiếng bước chân tiến lên từ cầu thang bên trái phòng học. Hai chân Song Tử như bị đóng băng, nó nhìn chằm chằm về phía cầu thang.

1 dáng người nhỏ nhắn, ướt đẫm và nhếch nhác với làn xa trắng bệch, mái tóc loà xoà che khuất mặt. Người đó bước chầm chậm lên lầu…

Lũ quạ càng ngày càng kêu lên inh ỏi. Quạ là loại động vật thích ăn xác chết, chúng chỉ phản ứng như vậy khi nghe thấy…mùi tử thi.

Quả thật, từ con người kì lạ ấy toát ra 1 mùi rất khỏ chịu. Nó tanh tửi, hôi thối và khiến người ta buồn nôn. Người đó trừng mắt nhìn Song Tử.Cái nhìn thấu cả tâm can. Đôi mắt đỏ lừ như con quỷ dữ đội mồ sống dậy. Và…nó nghiến răng ken két để nhả ra từng chữ bằng cái giọng the thé khó nghe:

“Mày…phải chết!...Phải chết!”

Song Tử hét lên thất thanh. Nó cố chạy thật nhanh xuống lầu mặc dù 2 chân đang mềm nhũn…

________o0o________​

Nhạc chuông bài On the floor làm Mã Mã đang ngủ gục trên bàn học (Cô nàng đang làm bài tập) ngồi bật dậy.

_A lô! Đứa nào gọi vậy? - cô lè nhè trong tiếng ngáp.

Đầu dây bên kia phát ra thứ âm thanh cực kì hỗn độn và ma quái. Đó là tạp âm của tiếng khóc, tiếng la hét, tiếng cười, tiếng bước chân,…và… tiếng nói của 1 cô gái:

“Cứu…cứu tôi với! Làm ơn tha cho tôi, tha cho tôi, tôi không cố ý, không cố ý mà! ...”

Âm thanh kì dị đó làm Nhân Mã bừng tỉnh, cô vừa kịp nghe lời kêu cứu đó thì bên kia chỉ còn là những tiếng rè rè như cái radio mất sóng.

Điện thoại báo cuộc gọi vừa nhận là từ…SONG TỬ!

Tiếng chuông nhà thờ lại vang lên kèm theo tiếng đập cánh loạn xạ của lũ dơi…

Bây giờ là 0 giờ 0 phút 0 giây….

Điện thoại lúc nửa đêm không bao giờ là điềm tốt!


________o0o________​



_Mất tích! Song Tử mất tích rồi!?

Nhân Mã dường như muốn nhảy dựng lên khi nghe tin đó từ Thiên Yết. Tiểu Yết thở hồng hộc, mặt cắt không còn 1 giọt máu.

_Hôm…hôm qua mẹ nó gọi đến nhà mình hỏi thăm, mình mới biết cả đêm qua nó không về nhà, tìm đâu cũng chả thấy.

Quả nhiên, hôm nay Song Tử không đi học. Thầy giáo không đề cập tới nguyên nhân nhưng cả khối 10 ai cũng rùng mình. Sau Song Ngư,có khi lại là Song Tử.Thế là Song Tử biến đi như thế suốt mấy ngày trời.Không ai biết nó đi đâu cả…

________o0o________​


Giờ ra chơi,bọn học sinh khối 10 lại tiếp tục bàn tán không chỉ về sự biến mất đột ngột của Song Tử mà còn về cái nick Y! Nguoibantrongbongtoi.

“Bọn mày sẽ chết trước ngày trăng tròn 17…Khi đó ta sẽ đội mồ để trở lại nhân gian…”

_Hôm qua lại có cái mail lạ như thế gửi vào nick mình.Cậu có nhận được không?-Thiên Yết hỏi.

_Hôm qua mình không onl, nhưng mình nhận được 1 cuộc điện thoại rất kì quái - Nhân Mã càng nghĩ càng thấy rùng mình.

_Trăng chỉ tròn vào 15-16 thôi chứ sao lại là trăng tròn 17 nhỉ? - Thiên Yết vẫn thắc mắc-Có khi nào…

_Cậu đừng có doạ mình!

Lũ quạ đen hôm nay không bu lại cây bàng cũ nữa mà lại ve vãn cái bồn uống nước cách dãy lầu B không xa. 1 học sinh mở vòi nước và đột nhiên la toán lên khi vòi nước chảy ra 1 thứ nước màu đen kịt, hôi thối, bẩn thỉu lẫn theo những sợi tóc màu nâu sẫm. Tin giật gân lập tức phân bố đi toàn trường. Các giáo viên nhờ người ta đến kiểm tra bồn nước và họ moi từ trong bồn lên 1 cái xác đã sưng phù bắt đầu phân huỷ do ngâm quá lâu trong nước.

Tóc màu nâu sẫm,mặc đồng phục trường,trên tay còn cằm chiếc điện thoại màu hồng dán hình mèo Kirty,…cảnh sát đã xác nhận - cô gái này chình là Song Tử.

Nỗi kinh hoàng ám ảnh từng gương mặt trong trường Twenty Stars…

“Thật đó…hôm qua bà lao công đã tận mắt nhìn thấy nó trên tầng 3 dãy lầu B…Nó ướt sũng, quần áo nhếch nhác và tóc tai rối bù…Nó cũng đi lòng vòng quanh cái hồ bơi, ông bảo vệ đã nhìn thấy…Nó…nó…nó đã trở về ám ảnh chúng ta….!”

Những lời bàn tán thế này càng lúc càng nhiều trong trường học, không chỉ có bọn khối 10 ở dãy lầu B mà cả các lớp 11-12 cũng xôn xao không dứt. Mặc dù nhà trường ra sức phủ nhận những tin đồn nhưng sức ám ảnh của chúng vẫn không giảm đi chút nào.

_Cậu biết gì không? Bảo Bình đã phát điên lên trong bệnh viện! - Thiên Yết lại tọc mạch với Nhân Mã.

________o0o________​



Cùng lúc đó, tại bệnh viện…

_Trách xa tao ra! Đồ ác quỷ,tao sẽ không nhịn mày nữa! Mày đừng doạ tao! Đừng hòng doạ được tao!!!

Bảo Bình đúng là đang phát điên trên giường bệnh. Cô ném tất cả những thứ cô vớ được ném vào bất kì ai muốn đến gần cô. Từ ngày nhập viện đến giờ, đêm nào Bảo Bảo cũng la hết đập phá thế này. Cô ta nói cô ta nhìn thấy 1 bóng ma sũng nước mang hình hài của 1 cô gái mặc đồng phục Twenty Stars. Người ta chuyển cô vào khoa tâm thần dù cô đã van xin và thề rằng mình không hề hoang tưởng.

Một đêm trăng không người….

Chả hiểu sao hôm nay không có tiếc cộp cộp của những y tá trực đêm, cũng không có ánh đèn pin loe loét mỗi khi họ soi vào phòng bệnh nhân quan sát. Mọi thứ đều vắng lặng, tĩnh mịch đến gai người. Bảo Bình trùm chăn kín đầu cho đỡ sợ, tuy là nằm trong bệnh viện nhưng cô nghe hết những lời đồn ở trường. Song Tử đã đi rồi, cô không muốn người tiếp theo sẽ là mình. Lạy chúa! Hi vọng mọi chuyện ma quái này sẽ sớm đi vào quên lãng.

0 giờ 0 phút 0 giây…

“Rè….rè…rè…”

Cái TV trong phòng bệnh tự dưng mở nguồn làm Bảo Bảo giật mình, hé mền ra coi. Màn hình TV toàn hột và giật liên tục như mất sóng ăng-ten vậy. Nó cứ kêu rè rè và lám người ta khó chịu. Lạ ở chổ hình như chỉ có Bảo Bình là nghe thấy tiếng rè rè đó, còn lại các bệnh nhân đều nằm im thin thít như không có chuyện gì. Cái TV cứ rè rẹt 1 hồi rồi bổng phụt lên hình 1 gương mặt bê bết tóc, trắng bệch và đôi mắt lừ đỏ nhìn chăm chăm vào Bảo Bình như muốn ăn tươi nuốt sống.

Bảo Bảo hét lên rồi té nhào xuống đất.

_Đừng! Đừng giết tôi, tôi không có làm gì cậu cả, không làm gì cả!

Màn hình TV lại nổi hột rồi chuyển sang cảnh hành lang của trường Twenty Stars…

Bảo Bình đang nắm tay Bạch Dương cười nói rất vui vẻ.Cùng lúc đó, Song Ngư chạy lại và bất mãn kêu lên:

_Bạch Dương! Chuyện này là sao?

Trong khi Bạch Dương còn chưa biết ứng phó thế nào thì Bảo Bảo đã bước tới đẩy Song Ngư té ngửa vào tường:

_Còn sao nữa,con nhỏ bệnh hoạn này! Cậu ta không thích đi với mày nữa, bây giờ, Bạch Dương là bạn trai của tao đó hiểu chưa?

_Cậu đúng là đồ xấu xa! - Ngư Ngư hét lên căm phẫn.

_Mày nói gì? - Bảo Bình định tới đánh cho Song Ngư 1 trận thì Bạch Dương can lại và lôi cô đi.

Trước khi đi, Bảo Bảo tiện tay dí đầu Song Ngư vào tường:

_Mày có nghe tới truyền thuyết này chưa?Nếu thành tâm cầu khẩn và nhảy từ tầng 3 dãy lầu B này xuống hồ bơi thì ước nguyện sẽ thành sự thật. Kẻ bất hạnh như mày cũng nên thử xem sao! Ha ha ha…

“Kẹt”- cánh cửa phòng bật mở.Một bóng người xuất hiện phía sau Bảo Bình…

________o0o________​



Âm báo tin nhắn…

“Mã Mã…Cứu mình với,mình không thể chịu nổi sự hành hạ này nữa!”

_Của Bảo Bình!-Nhân Mã ngạc nhiên.

Bổng mẹ của Mã Mã từ cầu thang hớt hải chạy lên:

_Nhân Mã! Nhân Mã! Con bé Bảo Bình có phải là bạn con không?Con xem này! Hôm qua,nó đã nhảy lầu tự tử ở bệnh viện trung tâm, người ta in lên trang nhất đây này!

Nhân Mã rụng rời, cô làm rơi cái điện thoại xuống đất…

Dòng cuối màn hình là thời gian tin được gửi đến:

Lúc 0 giờ 0 phút 0 giây…

“…Hãy nhớ rằng là mày sắp chết…”-Lời nguyền thật sự chỉ mới bắt đầu..





Tuyết không phải là nước mắt của bà chúa tuyết
Mà chính đau thương nhân gian đã gọi tuyết giáng trần.
Tuyết, chính là nước mắt của thế gian.

Shirahime Syo - Clamp
sayaka_snowangel

on 25/2/2015, 14:46

#2
  • avatar

sayaka_snowangel



Thành viên tích cực
Xem lý lịch thành viên
Tham gia : 30/04/2014
Bài viết : 207
Điểm plus : 179
Được thích : 9
Phần 2 : ĐIỀU ƯỚC CỦA BÚP BÊ SỨ

"Có bao giờ bạn nghĩ rằng, khi bạn giữ một vật gì bên người quá lâu, bạn sẽ phải chia sẽ linh hồn mình cho nó...Và khi nó đã là một thực thể sống có linh hồn..."  

Một buổi chiều mưa tầm tả, tiếng mưa át cả tiếng chuông tan trường...  


Nhân Mã từ cầu thang tất tả chạy xuống, thấy cặp mình nhẹ tênh mới biết hôm nay quên mang ô mất rồi. Chết thật, phải chi nghe lời mẹ từ đầu thì đâu đến nỗi! 


Sân trường Twenty Stars ồn ào với những bước chân vội vã về nhà nhưng tiếng ồn rồi cũng thưa dần khi học sinh lần lượt về hết cả. Chỉ còn lại tiếng mưa rơi.  


 _Chết rồi, mưa như vậy làm sao mà về! - Nhân Mã đang bồn chồn không yên thì chợt nhận ra vẫn còn Cự Giải đang đứng thui thủi 1 mình dưới mái hiên.  


Cự Giải đang nâng niu vật gì đó...  


 _Cậu đứng đây có 1 mình à? - Nhân Mã mom mem lại gần.  


 _Ai nói mình chỉ có 1 mình ! - Cự Giải ngước mặt lên cười dịu dàng -Mình còn có Tiểu Ngư bên cạnh này!  


Cự Giải đưa con búp bê bằng sứ trong tay cho Nhân Mã xem.Con búp bê quả nhiên rất đẹp.Tóc dài,mắt xanh,môi chúm chìm và 2 má trái đào.Bộ Kimono trên người nó cho thấy nó đến từ Nhật Bản.Búp bê sứ của Nhật rất đáng yêu,nhưng nó làm cho Nhân Mã cảm thấy rờn rợn với cái cách nó nhìn chằm chằm vào người đối diện.  


Con búp bê này có cài gì đó rất quen,thật sự rất quen!  


"Mình từng thấy nó ở đâu rồi nhỉ?"-Nhân Mã nghĩ bụng.  


 _Tiểu Ngư theo mình từ hồi tiểu học lận đó! - Cự giải tiếp tục mê mải con búp bê - Nó là quà sinh nhật năm lên 7 của mình.  


 _Năm lên 7 ư? Cậu giữ nó lâu vậy sao Cự Giải?  


o0o  
Buổi trưa, giờ ra chơi
...  
Cự Giải vẫn đứng ở hành lang 1 mình, lặng lẽ vuốt tóc con búp bê, trò chuyện với nó 1 mình và cười rất thích thú. Nhân Mã ngồi trong lớp học ồn ào bởi tiếng cười đùa của các học sinh khác, nhìn Cự Giải 1 cách lạ lẫm. Cô bỗng kéo ghế bước ra hành 
lang với Cự Giải:  





 _Cậu thật sự không có người bạn nào ngoài nó à?  

 _Cậu biết không? Nếu có 1 điều ước, mình sẽ ước Tiểu Ngư có thể nói chuyện với mình. Mình muốn nó trở thành người, 1 con người thật sự!  


"Oạch" - đám con trai rượt đuổi nhau xô vào người Cự Giải, làm cô tuột tay rớt con búp bê xuống lang can.  


 _Thôi chết! Búp bê của mình! - Cự Giải hoảng hốt.  


Con búp bê rời khỏi bàn tay trắng trẻo, rơi thẳng từ tầng 3 dãy lầu B xuống hồ nước.  


"Hãy nhớ...đây là tầng 3 dãy lầu B của trường Twenty Stars...Chỉ cần thành tầm cầu khẩn và nhảy từ đây xuống hồ bơi, bất kì điều ước gì cũng sẽ trở thành sự thật!"
  


 _Nó rơi xuống hồ bơi, sẽ không vỡ đâu, để mình lấy giùm cho!  


Nhân Mã nhanh chân chạy 1 mạch xuống lầu, sau 1 hồi chật vật dưới hồ bơi, cô mang con búp bê ướt sũng trả lại cho Cự Giải. Cự Giải mừng phát khóc, ôm chầm lấy Nhân Mã. Còn Mã Mã thì đang bối rối không biết mình có sai lầm khi vớt con búp bê ấy lên không.  


Nó trở về từ dưới đáy hồ, càng trở nên sống động và khác thường hơn trước. Nó nhìn chằm chằm vào Nhân Mã...Nó có còn là 1 đồ vật bình thường nữa không? 


Buổi tối...  


Mã Mã như thường lệ vẫn mở Lap ra đọc tin nhắn trên Y! Lần này lại là cái nick Nguoibantrongbongtoi  


"Các ngươi sẽ chết vì những ước mơ ngu ngốc của các ngươi...Cũng như ta đã trả giá để thực hiện mơ ước của mình..."  


Những tin nhắn như thế không biết bao giờ lại trở thành "nhật báo" hằng ngày của học sinh trường Twenty Stars,nó tương tự như lời tiên tri về 1 cái chết sắp tới. Bây giờ thì ngay cả giáo viên trong trường cũng nơm nớp lo sợ về những tin nhắn này.  


o0o  


Một buổi chiều ở nhà Cự Giải...
  
Con búp bê ngồi ngay ngắn trên ghế đặt cạnh Cự Giải như 1 thành viên trong gia đình. 

 
 _Con làm sao vậy? Nó chỉ là món đồ chơi cũ rích, để nó bên mâm cơm làm gì? - Ba Cự Giải vừa ăn vừa nói.  


 _Mẹ cảm thấy nó cứ ma quái thế nào! - Mẹ Cự Giải đặt thức ăn lên bàn - Hay là con mang nó cất vào kho đi! Đồ vật có hình người để lâu quá trong nhà không tốt đâu!  


 _Nó là bạn của con mà.  


 _Con không sợ sao?Ban đêm tóc nó sẽ mọc dài ra và bay lượn quanh nhà đó! 
Mẹ Cự Giải cười khúc khích.  





 _Nếu Tiểu Ngư có thể cử động như 1 con người thì tốt chứ sao.Con sẽ nhận nó làm em gái! 
 
Buổi tối...  


Cự Giải đang chảy tóc trong phòng tắm, chợt cảm thấy lành lạnh sau gáy, như có ai đang nhìn chằm chằm mình tự phía sau. Giải vốn rất nhát gan, chỉ cái đập cửa thôi cũng làm cô giật bắn mình. Giải cảm nhận được cả luồng hơi lạnh phả vào cổ và 1 ánh mắt nhìn chòng chọc vào sống lưng mình. Cô lập tức quay lại, đánh rơi cả cây lược trên tay. Nhưng phía sau không có ai cả, chỉ có con Tiểu Ngư đang ngồi bên cửa phòng tắm.  


Cự Giải thở phào,song trong lòng lại cảm thấy quái lạ:"Ai lại đặt con Tiểu Ngư ở đây nhỉ? Bố mẹ đi ngủ hết rồi mà. Cứ như là nó biết đi vậy!"  


Cự Giải mang con búp bê vào phòng, đặt nó lên bệ cửa sổ rồi đắp mền đi ngủ... 


Vài con quạ từ đâu lại bay sà xuống cửa sổ phòng Cự Giải, bên cạnh con búp bê. Chúng kêu quan quác dưới ánh trăng mờ đục...  


Con búp bê ngồi đối diện tấm gương trong phòng.Và mỗi khi ánh trăng rọi vào, nó lại phản chiếu trong gương hình ảnh cô gái tóc dài, loà xoà, nhếch nhác với bộ đồng phục học sinh ướt nhẹp... 


o0o  


 _Ba đi công tác vui vẻ nhé!  
 _Ba đi công tác chứ có phải đi chơi đâu, con bé này!  
Ba Cự Giải xoa đầu con gái, vẫy tay chào vợ rồi bước vào xe đạp ga chạy thẳng. Ông đi đoạn đường về tỉnh khá xa nên đến tối mịt vẫn chưa tới nơi. Đang chạy trên đường cao tốc nên ông không dám lơ là, thi thoảng lại nhìn lên cái kính chiếu hậu treo trước mặt.  


 _Ơ, cái gì thế này?  


Ông bất chợt thốt lên khi thấy con búp bê mà Cự Giải luôn mang theo bên mình lại đang ngồi ngay phía sau ông. Nó làm bằng sứ nên hơi nặng, nhưng cũng rất dễ ngã. Xe của ông chạy khá nhanh, trong xe hơi sốc, vậy mà nó lại ngồi yên như người ta biết cách bám vào ghế vậy.  


 _Sao con bé lại để đồ chơi ở đây? - ông thắc mắc.  


Chiếc xe đang chạy bình thường đột nhiên tăng tốc bất ngờ. Ba Cự Giải điên cuồng đạp thắng, nhưng đồng hồ tốc kí thì cứ tăng liên tục, cả tay lái cũng không điều khiển được. Ba Cự Giải lại bất chợt nhìn lên kính chiếu hậu...  


Con búp bê bằng sứ biến thành cô gái có đôi mắt đỏ ngầu đang nhìn ông chằm chằm...Nước từ bộ đồng phục trên người cô ta chảy ra ướt cả ghế.  


Ông hét lên...Chiếc xe vẫn lao đi như tên bắn rồi đâm sầm vào đầu xe tải.  


o0o  


 _Mẹ, mẹ ơi, ba sao rồi mẹ?  

Cự Giải hớt hải chạy vào bệnh viện. Mẹ cô đang đứng quay mặt vào cửa phòng cấp cứu khóc thút thít. Nghe tiếng con gái, bà ta quay lại, trên tay cằm con búp bê Tiểu Ngư với bộ Kimono vấy máu.  


 _Ba con bị tai nạn giao thông.Mọi thứ trong xe đều hư hại, chỉ có con búp bê là còn nguyên vẹn thôi, cảnh sát đã đưa cho mẹ thứ này...  


Bà bất ngờ ném mạnh con búp bê xuống đất làm đầu nó văng ra khỏi thân nhưng không vỡ.  


 _Mẹ đã bảo con rồi mà!Nó là thứ bị nguyền rủa...bị nguyền rủa...  


Bà ta khóc lóc, kêu gào thảm thiết trước gương mặt sợ hãi của con gái. Cự Giải cực kì hoang mang, chẳng lẽ...con búp bê này...  


Cự Giải và mẹ được khuyên trở về nhà đợi tin của ba.Suốt đoạn đường trở về từ bệnh viện, 2 mẹ con chẳng nói với nhau câu nào.Đêm đó trời mưa tầm tã...  


0 giờ 0 phút 0 giây... 

 
Mẹ Cự Giải ngâm mình trong bồn tắm, nghe tiếng sấm sét đùng đoành ngoài kia. Đầu óc bà ta loạn cả lên. Một cảm giác rờn rợn sau gáy, bà quay lưng lại nhìn, nhưng chỉ có tiếng sấm nổ cùng tiếng của mấy con quạ ăn đêm.  


Bấy giờ thì mẹ Cự Giải mới phát hiện ra 1 mùi tanh tưởi bốc lên từ người mình.Bà hoảng sợ khi nhìn thấy nước trong bồn đã chuyển sang màu đỏ tươi như máu.




Mặt nước khẽ sủi bọt,kêu ùng ục và...nổi lên 1 mớ tóc tai rối bù, sau đó là một cái đầu trắng bệch, đang trừng mắt nhìn bà...Đôi mắt của 1 xác chết...  


Tiếng sấm sét phần nào át đi tiếng la thất thanh của mẹ Cự Giải...  

o0o  


Nhân Mã mơ hồ bật dậy khi nghe tiếng chuông điện thoại báo cuộc gọi đến.  

"A lô, Mã Mã ơi, mình sợ lắm!"  


"Chuyện gì vậy Cự Giải?"

  
"Mẹ...mẹ mình chết rồi. Chết trong bồn tắm, mẹ chết vị ngạt nước...Người...người ta phát hiện trong bồn tắm....còn có con búp bê Tiểu Ngư của mình!"

  
"HẢ?!"  


"Mình...mình sợ lắm!Người tiếp theo...chắc chắn là mình!"  


"Tít...tít....tít..........."  


Điện thoại cúp ngang. Mã Mã vô cùng lo lắng, mặt mày tái mét. Phải chi...phải chi cô đừng mang con búp bê ấy từ hồ bơi lên thì hay biết mấy!  


Tin nhắn hôm nay từ cái nick Nguoibantrongbongtoi là:  


"Không có gì hạnh phúc hơn được chết chung với tổ ấm của mình..."  


o0o  

Cứ ngỡ Cự Giải không đến lớp, nhưng hôm nay cô ấy vẫn đến, chỉ là với 1 bộ dạng khác hẳn thường ngày. Cự Giải mặt mày xanh xao, 2 mắt thâm quầng vì mất ngủ, đầu tóc rối bù, suốt mấy tiết liền không hé răng nửa lời, chỉ thấy Giải ngồi run cầm cập và không ngừng lẩm bẩm điều gì đấy.  

Giờ ra chơi...  


 _Cậu làm sao vậy?-Nhân Mã ân cần hỏi han.  


 _Mình điên mất...mình điên mất! Con ác quỷ đó đang bám theo mình! Làm sao đây? Làm sao đây? - Cự Giải chợt chồm lên bấu vào vai Nhân Mã, 2 mắt mở trừng trừng nhìn Mã Mã đang hoang mang lo sợ - NÓ SẼ GIẾT MÌNH! NÓ NHẤT ĐỊNH SẼ GIẾT MÌNH!  


 _Cậu bình tỉnh đi!-Nhân Mã kêu lên.  


Đúng lúc ấy thì thầy Ma Kết bước vào,trên tay thầy là con búp bê Tiểu Ngư.  


 _Thầy tình cờ phát hiện cái này trong văn phòng kèm với 1 mẩu giấy ghi là gửi cho em đấy, Cự Giải!  


Vừa nhìn thấy con búp bê, Cự Giải hét lên kinh hãi, vội giật lấy con búp bê, chạy ra hành lang và ném nó xuống hồ bơi. Nhân Mã cũng chạy ra với Cự Giải, chỉ nghe thấy tiếng lầm bầm:  


Hãy trả nó về nơi nó bắt đầu...  


o0o  


Hôm nay trời lại mưa nặng hạt.Mưa kèm theo những cơn giông và sấm chớp đùng đoàng. Cự Giải đang ngồi 1 mình trong nhà, đối diện bàn thờ và 1 quyển kinh mở ra nằm dưới đất, trên tay cô là cây thập giá.  


 _Lạy Chúa chí thánh! Xin Chúa hãy giúp con đuổi con quỷ độc ác đó xuống địa ngục...  

"Reng....reng....reng......"  


Tiếng chuông cửa,có ai đó đến nhà.Nhưng ai lại đến thăm nhà người khác vào cái đêm mưa bão này.Cự Giải như 1 cái mày, vô thức bước ra ngoài cửa.  


 _Ai đấy? - cô hỏi.  


Không có ai trả lời. 
Cự Giải lập lại câu hỏi đến lần thứ 3 mới lấy chìa khoa mở cửa ra. Chẳng có ai cả. Bên ngoài chỉ có mưa gió và sấm chớp. Cự Giải quay vào trong nhà, nhưng rồi lại phát hiện ra 1 điều kì lạ.  



Trên sàn nhà ứ đọng từng vũng nước nhỏ như dấu chân người in thành 1 hàng dài từ cửa cái dẫn vào phòng khách. Cự Giải sợ hãi, vơ vội cái ô đặt bên cửa rồi lần mò vào trong nhà....Phòng khách sáng đèn, chiếc TV mất sóng kêu rè rè, hắt ánh sáng vào thân hình bé nhỏ trong bộ Kimono ướt nhẹp đang ngồi ngay ngắn trên ghế sô-pha. Con búp bê đã trở về!  

Cự Giải không còn cầm nổi ô nữa,cô hoảng sợ bỏ chạy lên phòng đóng cửa thật chặt rồi leo lên giường đắp chăn kín đầu.  


"Cộp...cộp...cộp..."-có ai đó đang đi lên cầu thang.

  
Người đó vừa đi vừa hát...  


Là giọng của 1 cô gái...................  


........Và....bài hát cũng rất quen thuộc.........  


Bài hát làm cho Cự Giải chợt nhớ lại 1 kỉ niệm năm xưa...  


Trường tiểu học Little Stars một ngày mùa xuân đầy nắng........  


Cự Giải và Song Ngư cùng ngồi trên 1 cái xích đu, bên cạnh còn có con búp bê bằng sứ rất xinh. Cả 2 cùng chảy tóc cho con búp bê và hát vu vơ:  


"...Búp bê xinh đẹp...Mãi mãi là người bạn của tôi....Cùng khóc,cùng cười,cùng nhau đi đến mọi chân trời...Chẳng bao giờ rời xa nhau...Mãi mãi..."  


Sau kí ức tuổi thơ đẹp long lanh đó là hình ảnh cầu thang trường cấp 2 ba năm về trước...  


 _Cự Giải! - Song Ngư í ới gọi - Đi chơi với mình không?  


 _Xin lỗi bạn,nhưng mình đã hẹn với người khác!  


1 cô bé khác đến nắm tay Cự Giải lôi đi, 
Giải ngước nhìn Song Ngư 1 chút rồi cũng chạy theo cô bạn đó. Trong tiếng cười ríu rít của họ, Ngư Ngư ngồi thui thủi 1 mình ở cầu thang...  



"...Búp bê xinh đẹp...Mãi mãi là người bạn của tôi....Cùng khóc,cùng cười,cùng nhau đi đến mọi chân trời...Chẳng bao giờ rời xa nhau...Mãi mãi..."  

Tiếng hát đó đã trở lại, mang theo bao nhiêu kí ức về 1 tình bạn đã chết tự lúc nào.  


Tiếng bước chân và bài hát đó mỗi lúc một gần...

  
"Kẹt"-cánh cửa phòng bật mở...  


Song Ngư đã đến. Tóc dài loà xoà phủ 2 bên mặt, nó ãm con búp bê bằng sứ trên tay và nhìn Cự Giải với đối mắt căm thù. Nó cất cái giọng the thé khó nghe để đánh thức cô bạn đang run cầm cập trên giường:  


"Mày là đồ phản bội...Đồ phản bội..."  


Cự Giải tung mền ngồi bật dậy.Muốn la mà không la nổi, muốn chạy mà tay chân đã rã rời...

  
"Chẳng phải mày muốn con búp bê này biến thành người sao?"  


Song Ngư thả con búp bê xuống đất.Con Tiểu Ngư đứng dậy và cười khúc khích như tiếng trẻ con.  


"Mày biết con búp bê này mơ ước gì không? Nó muốn ở bên mày cho tới khi chứng kiến mày rời khỏi thế gian này...Nó yêu mày như thế...mà mày lại vứt nó đi chẳng khác nào như mày vứt bỏ tao năm xưa...Giờ thì mày và nó sẽ ở bên nhau mãi mãi..." 


o0o  

0 giờ 0 phút 0 giây...  

Lại là tin nhắn lúc nửa đêm...  


"Mã Mã ơi,mình là kẻ phản bội...Mình phải trả giá,bằng chính linh hồn của mình!"  


 _Của Cự Giải sao?Cua ơi....không lẽ cậu...-Nhân Mã lo lắng nhìn điện thoại.  


Lúc nhà thờ Đức Bà đổ chuông cũng là lúc Nguoibantrongbongtoi gửi thông điệp đến mọi người:  


"...Đêm trăng tròn 17 không còn xa lắm đâu!Hãy nhớ rằng là chúng mày sắp chết!.."  


Lời nguyền đang ám ảnh ngôi trường này...  



Tuyết không phải là nước mắt của bà chúa tuyết
Mà chính đau thương nhân gian đã gọi tuyết giáng trần.
Tuyết, chính là nước mắt của thế gian.

Shirahime Syo - Clamp
NiKen

on 14/4/2015, 20:26

#3
  • avatar

NiKen



Thành viên mới
Xem lý lịch thành viên
Tham gia : 14/04/2015
Bài viết : 3
Điểm plus : 2
Được thích : 1
Re: 12 chòm sao và ngôi trường của những lời nguyền

quá hót luôn                           
HoangQuang

on 23/5/2016, 17:41

#4
  • avatar

HoangQuang



Thành viên mới
Xem lý lịch thành viên
Tham gia : 23/05/2016
Bài viết : 3
Điểm plus : 3
Được thích : 0
Re: 12 chòm sao và ngôi trường của những lời nguyền

up tiếp đi bạn.... <3 <3 <3
sayaka_snowangel

on 23/5/2016, 20:32

#5
  • avatar

sayaka_snowangel



Thành viên tích cực
Xem lý lịch thành viên
Tham gia : 30/04/2014
Bài viết : 207
Điểm plus : 179
Được thích : 9
[Fic sưu tầm] Tiếp phần 2

Lại xôn xao bàn tán.Cảnh sát cho biết,Cự Giải đã chết hôm qua trong phòng riêng,nguyên nhân là 1 vết thương ở cổ làm nạn nhân mất quá nhiều máu.




“Cậu ta chết thật rồi!Y như những gì xảy ra với Song Tử và Bảo Bình…Tin nhắn và cuộc gọi lúc nửa đêm không bao giờ là điềm tốt…không bao giờ…”-Nhân Mã nhìn trân trân vào màn hình điện thoại.




“Quác!Quác!Quác!”-tiếng của mấy con quạ hoà với màu trời xám xịt trên nóc trường trung học Twenty Stars làm không khí trở nên lạnh lẽo,ma quái khác thường…




_Cậu biết không Nhân Mã!-Thiên Yết chạy lại vỗ vai Mã Mã,hình như có tin gì giật gân lắm-Người ta nhìn thấy ở hiện trường con búp bê sứ mặc bộ Kimono dính đầy máu,miệng và cằm của nó cũng loang lỗ máu là máu.Cậu có nghĩ…Cự Giải chết là do…




_Đừng nói bậy!-Nhân Mã vội ngắt lời Thiên Yết-Nếu cậu không muốn làm người tiếp theo!




Con búp bê sau đó được đưa đến viện bảo tàng thành phố.Nhưng không lâu sau,người ta phát hiện nó đã biến mất từ lúc nào.Mọi chuyện tưởng chừng như kết thúc tại đây…Cho đến khi ngôi nhà của gia đình Cự Giải được bán lại cho 1 doanh nhân giàu có…Nhưng rồi người chủ mới cũng biến mất…Sau đó người ta tìm thấy ông ta chết khô trong nhà kho,với 1 vết thương ở cổ…Hàng xóm xung quanh ai cũng sợ ngôi nhà này,họ nói họ nhìn thấy bóng ma 1 đứa trẻ mặc Kimono màu trắng thường hay xuất hiện quanh quất trong nhà!




_Bà ơi,bà sao vậy?-ông lay nhẹ vợ-Bà nó ơi,bà nó…




Từ phía sau,1 bóng người từ từ đi lại…




Nhưng…lại là đi lùi…..Từ trong đám tóc tai loà xoà,rối bù hiện ra 1 gương mặt trắng bệch,kinh tởm với máu tươi đang chảy ra từ khoé miệng…..Người đó…có 1 phần đầu phía sau là Thiên Yết!




Và nó lừ đừ nhìn người đàn ông đang ngồi bên xác vợ…Như con thú dữ đang say mùi máu!




À không,là 1 con quỷ mới đúng!




________o0o________




Đã 3 ngày liền Thiên Yết không đi học…




Nhà trường không tài nào liên lạc được với gia đình Tiểu Yết.Hàng xóm xung quanh cũng thấy nhà họ đóng cửa im lìm suốt mấy ngầy trời…Họ nghĩ cả nhà đã chuyển đến sống ở nơi khác…Nhưng không ai biết họ dọn đi lúc nào…




Mã Mã linh cảm có chuyện chẳng lành….




0 giờ 0 phút 0 giây….




Y! báo có tin nhắn đến:




“…Vẫn chưa tới ngày trăng tròn 17…Hãy cho ta mượn tạm thân xác của mày…”




Đó là những dòng thông điệp của Nguoibantrongbongtoi…khi tiếng chuông của nhà thờ Đức Bà cất lên và đánh thức lũ dơi trong cái đêm ma quái đầy mùi tử khí…..




Một buổi chiều,Nhân Mã đạp xe đến nhà Thiên Yết.Gọi cửa mãi cũng chẳng có ai trả lời,chỉ có bà hàng xóm thấy vậy sang bảo là hình như họ chuyển đi nơi khác rồi.




“Đi rồi?Đi đâu được chứ?”-Mã Mã tần ngần 1 lúc rôi ra về.




Trước khi đi,cô nhìn xung quanh ngôi nhà 1 lúc.Tất cả cửa đều bị khoá chặt…Rồi cô tình cờ ngước lên lầu-chổ có phòng Thiên Yết.




Thiên Yết…nó vẫn đang ngồi bên cửa sổ đấy thôi.Nó mặc bộ đồ ngủ,mắt nhắm nghiền và gục đầu vào cửa sổ,phía sau tấm màn che.




Nhân Mã ngước mặt lên cao hơn để nhìn cho rõ…Thiên Yết bất chợt quay đầu lại…Và phía sau cái đầu của nó là 1 cái đầu khác!Tóc tai loà xoà,…mặt mày gớm ghiếc nhưng Mã Mã vẫn nhận ra đó là ai!




Song Ngư!Con quỷ đó là Song Ngư!




Mã Mã đột nhiên la thất thanh làm hàng xóm giật mình.




Cô không thể tiếp tục ở cái chổ kinh hoàng này!




Mã Mã đạp xe như điên dại..Chuyện gì đang xảy ra đây???
Bầu trời trên đầu Mã Mã chuyển màu xám xịt…Những cơn gió bắt đầu kéo tới,mang theo những âm u,mù mịt phủ lên ngôi nhà đang chìm vào bóng tối……..




________o0o________




Tối hôm đó trời mưa nặng hạt.Mã Mã ngồi trong nhà vẫn còn run bần bật,cô cảm thấy cả người lạnh toát như xác chết,mặt vả đầy mồ hôi.Mã mở TV để xem cho đở sợ.Chương trình truyền hình chiếu được nửa chừng bổng TV mất sóng và kêu rè rè…




_Cái TV chết tiệt!-Mã Mã đập đập vào thân máy-Lại giở chứng gì đây?




“Phụt”!-TV đột nhiên chuyển sang 1 cảnh khác rất lạ…Ban đầu nó mờ mờ…rồi từ từ hiện rõ.




Một cô gái đang đứng trong nhà tắm.
Nhân Mã hoảng sợ lùi ra xa.




Cô gái đó vén mái tóc dài lên…Chính là Thiên Yết!Nhưng vẻ mặt của nó rất lạ…2 mắt thâm quầng,trũng sâu vào bên trong,nước da trắng bệch,…nhìn chẳng khác nào 1 cái đầu lâu với mái tóc dài rối bù.




_Mã Mã!Mình sẽ cho bạn biết chuyện quái quỷ gì đã xảy ra với mình!-Thiên Yết nhìn Mã Mã bằng con mắt trắng dã.




Nó phủ mái tóc ra đằng trước,sau đó quay lưng lại…Phần đầu phía sau…là gương mặt gớm ghiếc của Song Ngư với phần áo ngủ vấy đầy máu.




_Mình bị nguyền rủa…-Thiên Yết rên lên khe khẽ…




Phía sau Thiên Yết vang lên tiếng cười the thé khó nghe:


“….Hãy nhớ rằng là chúng mày sắp chết!…”




Mã Mã quăng cái điều khiển TV,hoảng sợ bỏ chạy lên phòng khoá cửa thật chặt.Cô nằm trong chăn nhắm mắt run lẩy bẩy.




“Lạy Chúa!Chuyện này thật khủng khiếp!”




“Cốc..cốc..”-có tiếng động lạ ngoài cửa sổ.Hình như ai đang gỏ cửa.




Mã Mã ngước mắt nhìn về phía khung cửa kính…




Thiên Yết!Nó treo ngược cái đầu đáng sợ của nó ngoài cửa sổ phòng Nhân Mã.Nước mưa chảy ròng ròng trên gương mặt hốc hác của Yết.Nó chỉ chăm chăm nhìn Mã Mã 1 hồi rồi cất giọng khản đặc:




_LỜI NGUYỀN…LÀ CÓ THẬT!




Mã Mã hét lên trong chăn…Ba mẹ cô vội chạy lên phòng,nhưng cửa đã khoá chặt.Chỉ khi nghe tiếng ba mẹ gọi,Mã Mã mới bình tâm lại thì thấy Thiên Yết đã biến đi đâu mất.




_Mã Mã!Con bị làm sao vậy?




_Con..không sao..không sao!-Mã Mã nói,giọng run run.




________o0o________




Mã Mã suốt mấy tiết liền không nói câu nào,cũng không thể tập trung vào bài học.Đầu óc rối tinh rối mù,mặt mày đờ đẩn và trắng bệch.




Giờ ra chơi…




_Cậu làm sao vậy Mã Mã?-Thiên Binh có vẻ ân cần hỏi han.




_Mình…chỉ đang nghĩ về Thi Thiên Yết!-Mã Mã vuốt mặt cho tỉnh táo.




Đúng lúc đó thì Bạch Dương chạy bổ vào cửa lớp,trên tay cằm 1 tờ báo:




_Mọi người nghe tin gì chưa?Sáng nay cảnh sát phát hiện cái xác của 1 cô gái trong công viên.Cô ta mặc bộ đồ ngủ vấy đầy máu và…không có đầu!




Vừa nghe tin ấy xong,tim Mã Mã như muốn nhảy ra ngoài.


“Lời nguyền…vẫn chưa kết thúc đâu!”



Tuyết không phải là nước mắt của bà chúa tuyết
Mà chính đau thương nhân gian đã gọi tuyết giáng trần.
Tuyết, chính là nước mắt của thế gian.

Shirahime Syo - Clamp
Sponsored content

Sponsored content



Re: 12 chòm sao và ngôi trường của những lời nguyền



Quyền viết bài:
Bạn không có quyền trả lời bài viết