Yukimono Forum »   » Chuyên Mục » Đọc Truyện » Sưu tầm » Truyện dài

Chuyển đến trang : Previous  1, 2, 3, 4, 5  Next

Tiểu Miêu

on 18/6/2014, 09:46

#21
  • avatar

Tiểu Miêu



Thành viên tích cực
Xem lý lịch thành viên
Tham gia : 07/07/2013
Bài viết : 951
Điểm plus : 7539
Được thích : 210
Re: Búp bê tóc đen - FULL

AT THE BEGINNING


I'll be there when the world stops turning


I'll be there when the storm is through


In the end I wanna keep standing


At the beginning with you


* * * * * * * * * *


" Làm bạn gái em đi ! " - Câu nói ấy của Thái Vũ cứ vang mãi trong óc tôi ....


Rõ ràng là tôi không nghe nhầm , rõ ràng là không phải do tôi tưởng tượng ...


Nhưng nó bất ngờ sộc tới trong hoàn cảnh tôi không hề phòng bị ; vì vậy mà tôi không biết nên phải xử sự sao cho đúng trong trường hợp này . Đây là lần đầu tiên trong đời tôi nhận được một lời tỏ tình , nói thật đấy , tôi thấy rất run và ...rất xấu hổ ! Kì thực là tôi không biết tại sao mình lại phải xấu hổ , nhưng cứ thấy đầu óc quay cuồng ...


Tại sao Thái Vũ lại lựa đúng lúc này mà tỏ tình với tôi kia chứ ? Tại sao không phải là ngày mai , ngày kia hoặc năm sau , năm sau nữa , năm sau nữa nữa , năm sau nữa nữa nữa... Bao giờ cũng được nhưng không phải là bây giờ ! Bởi vì bây giờ tôi chưa có bất kì sự chuẩn bị nào , chưa nghĩ ra được bất kì câu gì để nói ... Nghĩ vậy , tôi liền đánh trống lảng :


- Này ... Cậu có nghĩ là Ni Na đang **** thầm chúng ta khi chúng ta trốn nó thế này không ? - Tôi cố cười giả lả - Mau quay về thôi !


Nhưng ngay khi tôi vừa quay đi , một bàn tay ấm nóng đã kéo tôi ngược trở lại . Thái Vũ ôm chầm lấy tôi , không cho tôi có bất kì cơ hội nào để phản kháng :


- Đồ ngốc , chị có biết để nói ra được câu này ... đã phải mất bao nhiêu dũng khí không ?


Thái Vũ tước luôn cái chủ ngữ trong câu vừa rồi . Có vẻ như cậu không biết nên xưng hô với tôi thế nào trong tình cảnh này .


Còn về phía tôi , bị một kẻ khác phái ôm khi mà chưa có sự đồng ý , tôi vừa tức vừa giận vừa run ... và vừa thấy đồng cảm . Bởi tôi có thể dễ dàng nghe thấy tiếng tim đập từ lồng ngực Thái Vũ , nó rất giống với tiếng kêu của " mama heart " tôi bây giờ .
Tôi biết là Thái Vũ cũng đang ngượng chín người như tôi ... Mà không , có khi còn phải hơn í chứ , vì Thái Vũ là người tỏ tình kia mà ; dĩ nhiên là cậu ta sẽ còn phải hồi hộp chờ câu trả lời hơn tôi rất nhiều !


Mặc dù ngượng lắm , nhưng chúng tôi cứ giữ tư thế đó mãi : tôi thì chẳng biết nên làm gì , hai tay cứ như là đồ thừa ; Thái Vũ thì ôm tôi rất chặt ...Cho đến khi có tiếng cười khúc khích vang lên sau lưng bọn tôi , tôi mới tỉnh người và đẩy Thái Vũ ra .


- À ... - Gượng gạo , tôi vờ lấy tay chỉnh lại vài lọn tóc uốn rơi *** nơi bờ vai .


Có thể các bạn sẽ cho là tôi hèn nhát , không dám đối diện với sự thật ; nhưng kì thực là bây giờ tôi không có đủ can đảm nhìn lên mặt Thái Vũ . Ánh mắt tôi chỉ chăm chăm xuống nền đất lạnh , thầm cầu mong có cái gì đó đánh vào đầu làm tôi ngất đi , để tôi không phải đối diện với tình cảnh này .


Nhưng dĩ nhiên không phải lúc nào điều mình ước và điều mình mong muốn cũng trở thành hiện thực . Và hiện thực mà tôi đang phải đối mặt lúc này là cái nắm tay và câu nói của Thái Vũ :


- Lần này chị đừng chạy trốn như lần trước ...Hãy trả lời rõ ràng đi ...


" Lần trước tôi đâu có chạy trốn ? Tôi không hề hay biết là cậu thích tôi mà !? " - Con tim và lí trí nhắc tôi nên hét lên như vậy , nhưng bản năng thì lập tức phản lại :


- Tôi ... Nhưng ...giờ...tôi ... - Ấp úng và căng thẳng kinh khủng , tôi hiểu là mình đã hoàn toàn quên sạch ngôn ngữ của loài người (amen) .


Một khoảng lặng xuất hiện giữa hai đứa tôi :


- Bỏ đi !


Thái Vũ chợt lên tiếng :


- Chị là đồ ngốc ! - Vũ kí lên trán tôi một cái rõ đau , rồi lại nở một nụ cười ngịch nhất mà tôi từng thấy - Ngốc như heo , được một người đẹp trai như em tỏ tình thế này mà lại từ chối ... Đúng là heo ngốc mà !


Dứt lời , Vũ sải bước ngang qua tôi . Nhanh như khi cậu kéo tôi chạy ra đây , và nhanh như khi cậu ngỏ lời với tôi ... Tôi vội vàng quay lại , dáng lưng Thái Vũ sao cô độc quá :


- Tại sao lại thích tôi ? - Tôi rành mạch đặt câu hỏi , có lẽ việc không phải nhìn thấy mặt Thái Vũ giúp tôi vững tâm hơn chăng ?


Thái Vũ vẫn không quay người lại :


- Không vì lí do gì cả , đó chính là lí do !


We were strangers , starting out on a journey
Never dreaming , what we'd have to go through
Now here we are , and I'm suddenly standing
At the beginning with you


Anh và Em là những con người xa lạ , đang bắt đầu một cuộc hành trình
Chưa từng mơ ước , vậy chúng ta phải vượt qua cái gì đây ?
Bây giờ nơi ta đang đứng , có Em đột ngột dừng lại
Để bắt đầu cuộc hành trình với Anh


Tôi đờ người vì câu trả lời của Thái Vũ , cậu ấy thích tôi không vì bất cứ một lí do nào hay sao ? Tôi bỗng cảm thấy một niềm xúc động mãnh liệt trào dâng trong lòng ...


No one told me , I was going to find you
Unexpected , what you did to my heart
When I lose hope
You were there to remind me
This is the start


Không một ai nói với anh , rằng Anh đã đi tìm Em
Thật ko thể ngờ ,Em đã làm trái tim anh rung động
Khi Anh mất hy vọng
Em đã tới an ủi anh
Và đây là sự khởi đầu ...


- Câu trả lời ! - Tôi bỗng hét toáng lên - Sau cuộc thi này , chắc chắn tôi sẽ nói với cậu ! Chắc chắn đấy !


Lúc bấy giờ tôi mới dám ngẩng mặt lên . Tuy không nhìn thấy mặt Thái Vũ lúc này , nhưng tôi có thể dám chắc rằng cậu nhóc đang mỉm cười ... Cười thực sự ...


And life is a road that I wanna keep going
Love is a river I wanna keep flowing
Life is a road now and forever wonderful journey


Và cuộc sống là một con đường , Anh vẫn muốn bước đi hàng ngày
Tình yêu là con sông và Anh vẫn muốn nó tiếp tục chảy
Cuộc sống là một con đường
Bây giờ và mãi mãi sẽ là cuộc hành trình kỳ diệu


Thái Vũ vẫn không nói gì , cậu chỉ khẽ giơ cánh tay lên và vẫy tôi ...
Vẫn kiêu ngạo không chịu quay đầu lại , vẫn ngượng chưa dám đối mặt với tôi ...
" Cậu mới đúng thực sự là heo ngốc ! "


I'll be there when the world stops turning
I'll be there when the storm is through
In the end I wanna keep standing
At the beginning with you


Anh sẽ ở đó cho tới khi thế giới ngừng quay
Anh sẽ ở đây cho tới khi cơn bão đi qua
Khi tất cả kết thúc , Anh vẫn sẽ ở đây
Và bắt đầu cuộc hành trình với Em


Tôi chạy lại phía Thái Vũ , kí lên đầu cậu một cái rõ đau - để trả thù cho quả lúc nãy cậu ấy chơi tôi ...
Rồi hai đứa tôi lại cùng bật cười ...


* * * * * * * * * *


- Bọn mày đi đâu mà giờ mới về hả ?


Quả nhiên lúc quay lại , tôi và Thái Vũ bị Ni Na thuyết cho một tràng ' bản tình ca mùa đông ' , tôi và Thái Vũ chỉ còn biết im lìm chịu trận ...


Phần thi ' Năng khiếu ' cũng đang dần đi vào hồi kết , chỉ còn khoảng ba nhóm nữa là cùng . Tôi , Thái Vũ và Ni Na cố tìm cho mình một chỗ thoải mái để xem nốt phần thi này . Nhóm cuối cùng là nhóm của Tiểu Thư , hình như nó biểu diễn múa cùng thằng anh trời đánh Tiểu Thiên của nó hay sao ấy . Nhưng cũng phải công nhận là nó múa đỉnh thật , đỉnh của đỉnh ấy chứ ...
" Rất thu hút ! " - Thân hình nó uyển chuyển và mềm mại phối hợp với những động tác mạnh mẽ và quyết đoán của anh nó . Tôi không phủ nhận là cũng bị nó hớp hồn vài lần . Ni Na mặc dù cũng thích lắm nhưng vẫn nhăn mặt chê bai , Thái Vũ thì chỉ ừ hữm trong họng .


Sau phần biểu diễn của hai anh em nhà Đặng , bọn học sinh phía dưới lại tiếp tục được một phen điên cuồng hú hét và gào loạn lên . Trước khi bước xuống cánh gà , Tiểu Thư còn hôn gió với tụi nó ; làm cả khán đài lại như muốn rung lên vì tiếng vỗ tay và tiếng kêu ' bis ! bis ! ' xé trời .
Tiểu Thiên thì không như cô em , sau khi hoàn thành xong nhiệm vụ của mình ; hắn lặng lẽ bước xuống cánh gà , rồi lẳng lặng biến mất vào đâu đó ...


Tôi và Thái Vũ cùng nhún vai khó hiểu khi thấy hắn như vậy , và vì không hiểu lí do tại sao hắn lại giúp Thái Vũ việc ban sáng : " Chẳng lẽ hắn muốn giúp mình ư ? " - Dứt ý nghĩ , tôi tự cười thầm và khinh cái ý nghĩ vừa rồi của mình - " Hắn thương em gái còn chưa hết , lòng hận thù mình lại chứa chan ... Giúp ư ? Thật là nực cười ! "


" Để tiếp nối chương trình , tôi xin mời ông Vũ Thái Sơn - trưởng ban Giám khảo của cuộc thi sẽ lên thông báo kết quả năm thí sinh được lọt vào chung kết ; đồng thời phổ biến luật thi của phần ' Tự do ' ... Xin mời ông ạ ! " - Tay MC kính cẩn như rước vua Hùng , nhìn bộ dạng sợ sệt của hắn mà tôi muốn phì cười .


- Ê , nghe đi mày ! - Ni Na hồi hộp huých vai tôi , Thái Vũ dường như cũng căng thẳng lắm . Tôi thì không hiểu sao chẳng thấy lo lắng gì cả , vì dường như đã có ai đó nói với tôi rằng , tôi chắc chắn sẽ thắng ( tác giả chứ ai >.< ).


" Các em thân mến ! Vậy là chúng ta đã cùng trải qua ba phần thi của hội Queen một cách rất quyết liệt nhưng cũng tràn đầy niềm vui . Như các em đã biết , bất cứ cuộc thi nào cũng phải có kẻ thua người thắng , và chúng ta phải chấp nhận điều đó . Sau đây , tôi xin trân trọng thay mặt toàn thể Ban giám khảo , thông báo tên năm thí sinh lọt vào chung kết ... " - Tôi thở phù nhẹ nhõm vì ông Thái Sơn này không phải là người nói nhiều , ông ta vào đề một cách rất ngắn gọn và súc tích :


" Thứ nhất là em Đặng Tiểu Thư , mã số 077 đạt 82 / 90 điểm ! " - Một tràng pháo tay giòn giã nổ lên ; Tiểu Thư vênh váo bước lên bục sân khấu , bắt đầu làm đủ các dáng điệu .


" Thứ hai là em Trần Thuỳ Trang , mã số 053 đạt 79 / 90 điểm ! " - Một tràng pháo tay tiếp tục nổ ra , cô nàng mang mã số 053 e thẹn bước ra và chào khán giả .


" Thứ ba là em Phụng Lam Linh , mã số 027 đạt 73 / 90 điểm ! " - Phụng Linh bước lên bục , nở nụ cười tươi rói .


- Mày có vẻ ít điểm quá nhỉ ? - Na thắc mắc - Càng về sau càng giảm điểm mà .


- Ừhm ... - Tôi trả lời không chút lo lắng , vì chỉ cần vào được chung kết là đủ rồi - Thôi , chuẩn bị nghe tên tao kìa !


" Thứ tư là em Hồ Hương Trà , mã số 063 đạt 71 / 90 điểm ! "


- Ơ ... - Tôi bắt đầu thấy lo lắng lạ . Đừng nói là tôi ở vị trí thứ năm đấy nhé , phần thi " Năng khiếu " tôi đã biểu diễn rất tốt kia mà ; cả phần thi " Trang phục " nữa , rõ ràng là có rất nhiều người ủng hộ tôi . Cớ sao lại ít điểm thế nhỉ ? Mà mặc kệ , vào được ...


" Cuối cùng là em Bùi Linh Chi , mã số 041 đạt 70 / 90 điểm ! Trên đây là năm thí sinh được lọt vào vòng thi ' Tự do ' tranh chức Queen diễn ra ba ngày sau ! Xin nổ một tràng pháo tay thật giòn giã để chào đón năm gương mặt tiêu biểu của Hội ."


Ơ kìa , ông Thái Sơn này có đọc nhầm tên không đấy ? Hay là ông ấy đọc thiếu tên ? Tại sao lại không có tên Phương Kim My , mã số 034 kia chứ ? Tại sao ?


- Mày ơi , tao có nghe nhầm không ? - Ni Na bắt đầu run giọng hỏi tôi .


- Không có tên chị ! - Thái Vũ há hốc mồm trả lời .


Còn tôi ? Tôi phải làm gì đây , phải nói gì trong tình cảnh này ... Tại sao tôi lại không được chọn kia chứ ? Rõ ràng là tôi đã rất tự tin sẽ chiến thắng kia mà :


- Sao lại thế hả mày ? - Ni Na níu áo tôi - Mày đã biểu diễn rất tuyệt kia mà !


Đúng vậy ! Tôi thề là tôi đã làm rất tốt , còn tốt hơn gấp nhiều lần những cô nàng đang đứng õng ẹo trên kia ...Mà không nói tôi được điểm cao thì thôi , tôi cũng nhận ; nhưng sao ngay cả cái tối thiểu là được chọn vào phần thi ' Tự do ' cũng không được kia chứ ? Chẳng lẽ , chẳng lẽ ...tôi đã quá tự phụ hay sao ? Vì tôi tự kiêu nên ông trời mới đùa giỡn tôi lúc này ...


Làm ơn , làm ơn đi mà ; cầu mong đây chỉ là một sự sai sót nhất thời của Ban Giám khảo , họ đã lộn tên tôi với tên cô thí sinh nào đó . Làm ơn đi mà ! Đừng nói rằng tôi đã bị loại chứ :


" Ngoài năm thí sinh trên đây , tôi xin chia buồn với các thí sinh còn lại . Nhưng các bạn sẽ vẫn có một phần quà an ủi từ phía ban tổ chức nên hãy vui lên nhé !! " - Tiếng tay MC vang lên khô khốc . Không một tiếng vỗ tay , không một lời tán thưởng ...


Tôi thì cứ như một khúc gỗ , đứng chôn chân dưới đất cạnh hai tượng đá mang tên Thái Vũ và Ni Na ...


Vậy là , tôi đã thực sự bị loại rồi !!



Người yêu tui là Robert Downey Jr. ❤
Stony là chân ái :"3


Tự hào là một con trạch kiêm hủ )
Tiểu Miêu

on 19/6/2014, 08:25

#22
  • avatar

Tiểu Miêu



Thành viên tích cực
Xem lý lịch thành viên
Tham gia : 07/07/2013
Bài viết : 951
Điểm plus : 7539
Được thích : 210
Re: Búp bê tóc đen - FULL

MỘT PHẦN CỦA SỰ THẬT


Hôm nay em nhìn trời


Không phải vì nhớ anh ...


Chẳng qua là trong không khí ...


Hình như có mùi hương của anh ...


* * * * * * * * *


- Kim My ! - Na lo lắng nhìn tôi , cả Thái Vũ sắc mặt cũng không khá hơn là mấy .


Nhưng còn có thể làm gì bây giờ , kết quả đã rành rành ra trước mắt rồi đó thôi ; tôi bị loại - đó là một sự thật không thể nào chối cãi . Tôi nghĩ lại những cố gắng từ một tuần trước của mình , của Ni Na , của Thái Vũ , của những người đã yêu quý và ủng hộ tôi , tôi thực sự muốn khóc mà không có nước mắt . Rõ ràng kết quả này có điều gì đó không đúng - tôi biết điều ấy nhưng lại không làm gì được ; cái cảm giác bất lực này sao mà đáng ghét quá :


- Thôi , thua rồi thì cũng chịu ... - Thái Vũ thở nhè nhẹ và an ủi tôi - Chị vẫn còn có chúng em kia mà !


- Ừhm ... - Tôi cười xoà , cố giấu đôi mắt đang dần đỏ lên .


Và rồi đúng lúc tưởng như mọi chuyện đã kết thúc , thì từ dưới khán đài lại rộ lên tiếng bàn tán ; rồi có người bỗng đứng vụt lên và hét lớn :


- Tôi không chấp nhận kết quả này ! Rõ ràng thí sinh số 034 đã biểu diễn rất tốt kia mà !!


- Đúng thế , sao lại không có tên bạn ấy chứ ?


- Sao lại không có thí sinh Phương Kim My ? Cô ấy là người thi tốt nhất kia mà !


Đám đông bắt đầu hưởng ứng , đã có vài nhóm người lố nhố đứng lên ********* . Tôi bất ngờ vô cùng , chẳng lẽ tôi thực sự được nhiều người yêu quý và ủng hộ đến vậy ư ? Tôi có xứng đáng không ?


Nhìn những người đang hò hét tên tôi kia , tôi chợt thấy một niềm xúc động mãnh liệt trào dâng trong lòng . Trước đây tôi chưa hề nghĩ , rằng được nhiều người yêu quý lại khiến mình vui đến thế ; khi đó tôi chỉ cố gắng tránh né các mối quan hệ vì tôi nghĩ rằng càng quen nhiều người thì sẽ càng chuốc thêm phiền phức . Nhưng nhờ có Ni Na và Thái Vũ , nhờ có những người đang thực sự cổ vũ tôi lúc này , tôi mới biết là tình bạn quan trọng với tôi đến nhường nào !


Chiến thắng bây giờ có lẽ cũng chẳng còn quan trọng nữa , vì bên tôi hiện giờ có rất nhiều người , tôi không đơn độc :


- Xin lỗi nhưng kết quả là kết quả , các bạn đừng nên ... - Tay MC líu ríu cố hoà giải cơn bất bình của khán giả ; nhưng có lẽ hắn đã hoàn toàn thất bại rồi .


- Có lẽ thế này cũng được rồi mày ạ ! - Tôi nhìn sang Ni Na , cười trừ - Chắc tại số tao không may mắn , mày có trách tao không ?


- Ngốc như heo ! - Na cú vào đầu tôi , nó nghiêm mặt - Từ giờ lại phải chung tay vượt qua vỏ chuối của con Tinh Tinh cái đó với mày rồi !


Ni Na và tôi cùng bật cười , tôi lại quay sang Thái Vũ :


- Tôi thua rồi ... - Vũ cũng cười với tôi , lấy tay xoa đầu tôi . Thường ngày nếu bị thế này , chắc chắn tôi sẽ không ngần ngại gì mà gạt phắt tay cậu ra , nhưng hôm nay thì khác ... Tôi thực sự muốn nói với Vũ - Cám ơn cậu !


Nói xong rồi , mắt tôi lại mờ đi do nước mắt . Tôi biết là khóc lúc này không tốt , nhưng nước mắt vẫn cứ chảy ra ; tôi đã từng nghĩ là mình sẽ chiến thắng , tôi không ngờ là mình lại tệ đến thế này ... Tôi đã phụ công lao của rất nhiều người , tôi đã làm họ thất vọng :


- Xin ...xin lỗi... - Tôi nấc lên - Thua... thua mất ...rồi...


- Nhỏ này ... chẳng phải mày vừa nói thế này cũng được rồi hay sao ? - Ni Na ôm lấy tôi , nó cũng bắt đầu sụt sịt . Rồi được một lúc , nó rống to lên trong nước mắt - Heo ngốc Kim My , công lao may váy cho mày thế là đã đổ sông đổ biển hết rồi ... Mau đền cho tao đi ! Đền tao ăn kem !!


Hai con heo ngốc là tôi và Ni Na cứ vừa khóc vừa nói như thế , không hiểu đã thu hút ánh mắt bao nhiêu người xung quanh ; nhưng chúng tôi mặc kệ , cứ khóc thôi , khóc hết nước mắt thì nỗi buồn cũng sẽ tan hết ...


Khoảng tầm chiều tối , trường bắt đầu đánh trống giục học sinh ra về . Vậy là một ngày với nhiều biến động của hội Queen đã kết thúc ; để lại trong lòng tôi , Ni Na và Thái Vũ một nỗi buồn nho nhỏ và sự nuối tiếc ...
Tôi cố dặn lòng là hãy quên đi , đâu phải tôi thua thì cả Thế giới này sẽ rơi vào ngày tận thế đâu ?
Ni Na cũng cố rặn ra một nụ cười lúc nó chia tay tôi tại cổng trường . Thái Vũ thì chỉ biết im lặng , cậu có bảo sẽ đưa tôi về tận nhà ; nhưng tôi từ chối , lúc này tôi chỉ muốn được một mình .


Lang thang không mục đích trên phố , tôi vẫn chưa thực sự có thể chấp nhận kết quả này ; tôi nghĩ là mình đã làm rất tốt rồi kia mà ... " Có thể thua sao ? "
Đứng chờ đèn xanh đèn đỏ , tôi lặng ngắm nhìn dòng xe cộ đang tấp nập đi lại . Bây giờ đang là giờ tan tầm , đường khá đông . Tôi quyết định không sang đường nữa , mà rảo bước tiếp tục về cuối phố ...


Bất chợt mọi cảnh vật xung quanh tôi dường như trở thành hai màu đen trắng , trong mắt tôi chỉ còn hình ảnh người con trai ấy . Cái dáng cao lớn ở bên kia đường , đang loay hoay lấy góc chụp ảnh ; mái tóc rất style và các góc cạnh khuôn mặt ấy ... Không phải Mike Kintaru thì còn ai nữa chứ !?


Và khi tôi nhìn anh , tôi thấy anh cũng đang nhìn mình , tim tôi lại đập nhanh hơn một nhịp . Tôi cả mừng , không hiểu sao bỗng thấy hơi vui vui trong lòng , tôi đang định gọi anh thì bất chợt ...
Bóng dáng cô gái ấy xuất hiện bên cạnh anh , như một thiên thần trong chiếc váy trắng ; tôi không nhớ rõ Mike đã từng gọi cô ấy là gì , nhưng tôi nghĩ đó là một cái tên rất đẹp . Hai người họ sánh bước bên nhau , hợp hơn bất kì đôi tình nhân nào , đẹp hơn bất kì ai trong mắt mọi người ...


Mike nói cười với cô gái ấy , trong mắt đã không còn thấy tôi nữa . Có lẽ anh ấy không nhận ra tôi chăng ? Hay là không muốn nhận ra tôi ?
Trong tim tôi , bỗng như xuất hiện một mũi kim . Sao vậy nhỉ ? Tại sao lúc nhìn họ , tôi lại thấy đau nhói nơi lồng ngực ? Tôi nhìn cô gái sang trọng và có nét đẹp quý phái ấy , lại soi lại ảnh mình đang phản chiếu trên cửa kính một cửa hàng tôi đang đối diện . So ra với cô gái thiên thần ấy , tôi trông thật ngu ngốc và xấu xí ; thật kệch cỡm trong bộ đồ của chị Na Vy ... Tôi , tôi thực sự không hợp với những cái này !


Suy nghĩ miên man , tôi lại nhấc chân tiếp những bước vô định về phía trước . Cú sốc thua cuộc và hình ảnh hai người ấy vui vẻ bên nhau làm tâm trí tôi rối loạn ...
Tôi chẳng còn chú ý gì tới xung quanh nữa , cho tới khi tôi đâm sầm vào một gã say - một gã đàn ông trung niên với tướng tá như tên nghiện , y phục xộc xệch và mái đầu thì lưa thưa tóc . Và khi tôi kịp định thần nhận ra điều đó , cũng là lúc tôi phát hiện tay mình đang bị nắm chặt bởi bàn tay đầy lông lá của gã :


- Ồ , em có phải là Con mèo nhỏ không ? - Giọng gã lè nhè khó chịu , mang theo hơi men bay trong không khí .


" Con mèo nhỏ ư ? Có lẽ đó là một cái nickname chăng ? " - Tôi nghĩ thầm , chợt thấy sợ :


- Dạ ... không ạ ! - Tôi không dám nhìn thẳng vào mắt gã , chỉ sợ gã sẽ làm điều gì đó lỗ mãng với tôi ngay tại nơi công cộng này .


- Em không phải là Con mèo nhỏ à ? - Gã hỏi lại , cúi sát mặt xuống người tôi .


Lúc này tôi thật sự thấy không an toàn chút nào , vội vàng hất tay gã ra ; mọi người xung quanh vẫn cứ đi lại như bình thường ; có thể họ chú ý đến tôi , nhưng họ làm ngơ ... " Những kẻ vô tâm và lạnh lùng ! " ... :


- Em đúng là Con mèo nhỏ rồi ! - Gã nắm lấy tay tôi , ánh nhìn mơn trớn của gã hướng vào phía ngực tôi rồi lướt dần lên trên - Người em có mùi nước hoa của Con mèo nhỏ đây này ...


- Buông ... buông ra !! - Tôi hét lên , cố gắng giằng tay ra khỏi tay gã say ; nhưng gã hoàn toàn áp đảo tôi - Tôi không phải người chú quen ! Tôi không biết Con mèo nhỏ là cái gì !


Trước đây , trong đầu tôi ít nhiều cũng hiện ra cái cảnh này một vài lần . Và tôi đã chuẩn bị sẵn sàng tư thế và tinh thần để đối chọi với những trường hợp như thế này , tôi không phải là một cô gái yếu đuối ; tôi rất mạnh mẽ . Vì vậy mà tôi phải bình tĩnh và cho hắn một cú đấm với trăm cái đá , sau đó tôi sẽ **** hắn một trận , sẽ làm hắn phải sợ mà suốt đời bỏ hẳn cái tính dê xồm đó đi ... Đấy , trước đây tôi luôn nghĩ mình sẽ làm như thế .
Nhưng lúc này , khi rơi vào hoàn cảnh thực sự ; tôi mới hiểu con gái là một động vật yếu đuối ; đối mặt với gã say này , tới một chút tự tin thường ngày của tôi cũng biến đi đâu mất . Thế mới biết là tưởng tượng và hiện thực luôn khác xa nhau :


- Con mèo nhỏ đừng ngại , ra ăn kem với anh nhé !? - Gã say ngày càng tiến sát tôi , tôi có thể nghe rõ tiếng tim mình đang đập trong lồng ngực .


- Không !! - Tôi hét lên , chiếu ánh mắt cầu xin sự giúp đỡ ra mọi phía xung quanh . Người đi lại ngày càng đông , có người mỉm cười thích thú khi thấy tôi bị như thế ; họ thực chất còn chẳng có ý muốn giúp nữa là ... - Mau buông tôi ra !!


Khi gã chạm tay lên vai tôi , tôi thực sự muốn khóc : " Làm ơn ... Ai đó mau cứu tôi !! " .
Trong tâm trí tôi lúc ấy chợt hiện lên hình ảnh nhạt nhòa của một người con trai ... " Thái Vũ ! Thái Vũ mau xuất hiện đi ! Mau cứu tôi , Thái Vũ !! "


- Bỏ cô ấy ra !


Một giọng nói trầm thu hút toàn bộ ánh mắt của mọi người xung quanh , trong đó đương nhiên có tôi . Khi tôi ngẩng đầu lên , tôi tưởng rằng mắt mình không còn chính xác nữa . Mike đang đứng chắn trước mặt tôi , tay anh giữ lấy bàn tay bẩn thỉu của gã say nọ ... Tại sao ? Tại sao anh lại ở đây ? Chẳng phải anh đang đi cùng cô gái ấy hay sao ?


- Mày là thằng nào ? - Gã say trợn mắt , mặt hắn đỏ lên vì tức giận .


"..." - Mike nói một câu gì đó bằng tiếng Nhật , rồi thẳng tay giáng cho tên say một cú đấm . Có vẻ như cú đấm khá mạnh , gã nằm đo đất ngay lập tức .
Một người như Mike mà có thể đánh đấm dễ dàng như vậy hay sao ? Tôi vẫn ngỡ là mình đang mơ , nhưng ngay lập tức cảm giác tiếp xúc giữa tay tôi và tay Mike nói cho tôi biết rằng , tôi vẫn đang rất tỉnh táo ...


* * * * * * *


Hôm nay theo như mong muốn của Yuki , Mike dẫn cô ta đi lòng vòng Hà Nội , ăn cái này chơi cái kia . Cô nàng người Nhật tỏ ra rất thích thú lịch sử ở Việt Nam , đi đến di tích nào cũng đòi Mike chụp lấy chụp để . Cả buổi sáng , Yuki dành cho chụp ảnh và tham quan ; đến tầm chiều , Mike mới có thể cho tay mình nghỉ ngơi và an ủi dạ dày bằng một bữa Chả cá Lã Vọng . Mike đã từng nghe Kim My nhắc đến món ăn này , vì vậy anh quyết định nếm thử nó trong hôm nay . Mike thực sự không thích cái gọi là mắm tôm hay mắm tép gì đấy , cái mùi của nó làm anh khó chịu ; nhưng hình như Yuki đặc biết khoái khẩu món này .
Mike không nghĩ là Yuki sẽ vui đến thế , vì anh tưởng cô nàng rất ghét Việt Nam ; nhưng nói chung kết quả hôm nay vượt ngoài dự tính của anh . Dẫu sao anh cũng muốn Yuki vui , cô gái nhỏ này như em gái anh vậy , tuy miệng lưỡi ác nghiệt nhưng vẫn rất ngây thơ .


Tầm chiều tối , khi hai người ung dung đi dạo dọc phố phường Hà Nội ; thì Mike đã gặp lại Kim My . Ban đầu anh không nhận ra cô , hôm nay cô thay đổi nhiều quá : mái tóc dài giản dị được uốn bồng từ vai cho tới eo , váy quây trắng và áo gilê đen đồng màu với tất ; trông cô đáng yêu một cách kì lạ . Anh biết là mình đã phải ngẩn ra đôi chút vì cô , anh không nghĩ là mình lại yếu kém đến thế .


Khi mắt cô nhìn sang anh , anh hiểu là mình không nhận lầm . Anh đọc được trong mắt cô cái nhìn quen thuộc , anh bất chợt muốn gọi tên cô ...
Nhưng cái níu tay của Yuki làm anh khựng lại , anh không thể gọi tên cô trong lúc này : " Nếu Yuki biết , không hiểu cô ấy sẽ nghĩ thế nào nữa ? " - Mấy ngày qua anh không đi xe buýt nữa , cũng là để Yuki không nghi ngờ mình . Vì vậy lúc này anh im lặng , cố không nhìn sang Kim My đang trơ trọi bên đường .


Nhưng khi anh nghe thấy tiếng la của cô , nhìn thấy tay cô bị bàn tay một người lạ nắm chặt ; không hiểu sao trong lòng anh bỗng trào dâng một cơn giận không lời . Mặc kệ Yuki đang nắm tay mình , mặc kệ suy nghĩ của cô nàng sau khi thấy anh làm hành động ngu ngốc đó ; Mike điên cuồng chạy tới bên Kim My , không ngần ngại mà giáng cho tên say một cú đấm .
Trước khi đánh hắn , anh nghe rõ câu hắn hỏi mình , và anh đã trả lời hắn bằng một câu tiếng Nhật : " Là bạn trai của cô ấy ! " - Anh không muốn Kim My biết ...


Mike chắc chắn không thích Kim My , lại càng không phải yêu mến gì cô gái người Việt Nam này ; vì anh còn chẳng biết cảm giác khi yêu là thế nào ...
Anh chẳng biết vì sao mình lại làm thế , chẳng hiểu nổi trái tim đang mách bảo anh phải làm gì ? ... Chỉ biết rằng anh đối với Kim My có một cái gì đó rất đặc biệt ...


- Em không sao chứ ? - Mike đỡ My , thấy người cô vẫn hơi run .


My cười mỉm , nhưng mặt cô vẫn nhăn lại vì sợ . Và khi cô định nói lời cám ơn anh , một tràng tiếng Nhật lại nổ ra :


- Anh đang làm gì đó ? - Người phát ngôn hiển nhiên là Yuki , bộ dạng sang trọng lúc nãy đã thay bằng gương mặt hầm hầm sát khí , chiếc váy trắng giờ xộc xệch sang một bên khi cô nàng cố gắng chạy theo sau Mike - Anh bị điên sao ? Anh có biết là anh đang làm gì không ?


- Yuki ... - Mike nhăn mày , tay anh vẫn không rời vai Kim My - Em bình tĩnh lại đi , chúng ta về nhà sẽ nói chuyện sau !


- Bình tĩnh ? - Yuki chuyển sang nói tiếng việt , có vẻ như cô ấy muốn Kim My nghe thấy - Em đã chịu đựng quá đủ rồi ! Anh hứa hết lần này đến lần khác là sẽ nói với cô ta sự thật , vậy sự thật của anh đâu ?!


- Yuki ! - Mike gắt lên . Kim My thì tròn mắt nhìn Yuki , cô không biết ở đây đang diễn ra việc gì nữa .


- Trong khi tính mệnh bác trai đang nghìn cân treo sợi tóc , anh lại còn ở đây làm anh hùng giải cứu cô ta hay sao ? - Yuki càng nói càng mạnh bạo , ánh mắt cô ta nhìn qua Kim My như có lửa - Còn cô , chỉ là đồ ** bị anh ta lợi dụng mà không biết xấu hổ !


" Bốp ! " - Mike vung tay tát cho Yuki một phát , anh không ngờ rằng một cô gái có giáo dục như Yuki lại có thể phát ngôn ra câu như thế . Còn về phần Kim My thì sao , tự dưng đang yên lành bị một cô gái không quen biết **** mắng tới tấp , cô vừa giận vừa ngạc nhiên :


- Về trước đi Yuki , chúng ta sẽ nói chuyện sau ! - Mike nhìn khung cảnh xung quanh , biết mình đã quá mạnh tay với Yuki , anh nhẹ giọng nói . Bất ngờ , Yuki cũng vung tay tặng lại một phát trên má Mike , cô ta vừa khóc vừa gằn giọng :


- Em sẽ không tha thứ cho anh !


Nói rồi , cô ta quay lưng đi thẳng ; bỏ lại Mike và Kim My đứng ngẩn ngơ nhìn theo . Được một lúc , Mike quay lại phía Kim My :


- Để anh đưa em về ...



Người yêu tui là Robert Downey Jr. ❤
Stony là chân ái :"3


Tự hào là một con trạch kiêm hủ )
Tiểu Miêu

on 19/6/2014, 08:26

#23
  • avatar

Tiểu Miêu



Thành viên tích cực
Xem lý lịch thành viên
Tham gia : 07/07/2013
Bài viết : 951
Điểm plus : 7539
Được thích : 210
Re: Búp bê tóc đen - FULL

CẢM GIÁC :


Chớp mắt một lần ...


Cái xe buýt vẫn dừng ở đó .


Chớp mắt hai lần ...


Cái xe buýt vẫn im lìm đỗ một chỗ .


Chớp mắt ba lần ...


Cái xe buýt đã đi đâu mất rồi ?


* * * * * * * *


Trời tối dần ...
Gió lạnh hơn hồi chiều , lạnh nhưng không buốt ...


Tôi ngồi dựa đầu vào cửa kính xe buýt , ngắm nhìn đường phố Hà Nội lấp lánh ánh đèn ; những hàng quán tấp nập người đi lại . Hà Nội lúc về tối có một cái gì đó rất lạ , hay bởi lòng tôi đang rất lạ ... nên tôi nghĩ vậy ?


Tôi nghĩ lại những câu nói mà cô gái lúc nãy nói với mình , tôi thực tình chẳng hiểu sao mình lại bị mắng **** như vậy ? Bạn Mike và tôi thì có gì liên quan đến nhau , tại sao cô ta lại dám gọi tôi là ...
Nghĩ tới đây , tôi không khỏi thấy cảm giác bức bối , đáng lẽ lúc đó tôi nên cho cô ta một trận mới phải ; nhưng dẫu sao Mike cũng đã bảo vệ tôi . Tôi muốn hỏi anh lắm , hỏi anh tại sao cô gái ấy lại nói tôi như thế ? Nhưng nhìn vẻ im lặng của anh lúc này , tôi chẳng dám nhúc nhích miệng . Mike ngồi im lìm bên cạnh tôi , tay nghịch ngợm chiếc máy ảnh ; có vẻ đó là thứ duy nhất anh mang theo trong lúc này .


Nhưng tôi không hỏi không có nghĩa là anh không được quyền hỏi , Mike nhẹ nhàng :


- Em thực sự ổn chứ ? - Anh nhét chiếc máy ảnh vào túi áo trong .


Lúc tôi trả lời cũng đồng thời là lúc tôi bước xuống xe buýt - đã đến ngõ nhà tôi rồi . Tôi bước xuống lề đường , cạnh một ngôi nhà tường sơn màu vàng ; Mike theo sau tôi :


- Em không sao thật mà ! - Tôi cố cười , mặc dù lúc này tôi chẳng muốn hoạt động cơ miệng chút nào .


Mike ừ hữm , rồi anh quay lưng định bước đi . Chẳng hiểu lúc đó tôi bị ma xui quỷ khiến thế nào mà bỗng dưng kéo giật anh lại , tôi cứ nắm vạt áo anh mãi cho đến khi chiếc xe buýt màu đỏ lướt trên mặt đường và chạy về cuối phố :


- Có chuyện gì à ? - Mike nhìn tôi .


- Em... - Tôi lúng túng buông áo anh ra - Thật ra em muốn hỏi , tại sao lúc nãy ...


' Tách ! ' - Hình như vừa có cái gì rớt xuống tóc tôi thì phải ? Mike hình như cũng có cảm giác tương tự , không hẹn mà anh và tôi cùng ngước mắt lên trời ...


" RÀO ! RÀO ! " - Một cơn thịnh nộ của ông trời giáng vào mặt tôi , lại mưa nữa !! Sao khi tôi và Mike ở bên nhau trời luôn luôn đổ mưa thế nhỉ ?
Được lắm , hai lần ướt toàn thân trong một ngày , cái này có được coi là may mắn không đây ? Bk ông trời !!!


- Bây giờ ... - Mike ngập ngừng , anh trùm cái mũ áo lên đầu và lấy tay che nước mưa cho tôi .


Trời ạ , lại là tôi hại anh mắc mưa ; nếu như ban nãy tôi không kéo áo anh lại thì giờ đây có lẽ anh và tôi đã không phải cùng hứng mưa như thế này . Rồi bỗng nhớ ra rằng nhà mình ở ngay bên đường , tôi vội kéo tay Mike :


- Mau vào nhà em trú mưa đi !


Rồi hai đứa tôi lại cùng chạy vội sang đường . Cái cảnh này nhắc tôi nhớ lại kỉ niệm hôm nào , khi tôi và Mike mới hẹn nhau lần đầu tiên ở Thư viện Sách , tôi bỗng mỉm cười một cách vô thức ...


* * * * * * * *


Mike nhìn căn nhà trước mặt mình , nó cũ kĩ và rất nhỏ . Liệu một người cao lớn như anh có thể chui vừa qua cánh cửa ra vào bé xíu đó không đây ?
Anh ngại ngùng tiếp bước Kim My khi cô đi vào trong :


- Con về rồi đây ! - My nói to .


Và ngay lập tức Mike nhận thấy có ba cái bóng khổng lồ từ đâu nhảy chồm vào cô . Chân My không vững và cô bổ nhào về đằng sau , quả thực Mike không dám nghĩ rằng nếu lúc đó không có anh thì giờ cô sẽ thế nào ? Anh một thân một mình phải chống đỡ bốn người , quả thực là rất nhọc :


- Chị về rồi ! - Cái bóng thứ nhất lên tiếng .


- Cuộc thi thế nào hả chị ? - Cái bóng thứ hai tiếp lời .


- Ba cái đứa này ... - Kim My cố gắng đứng vững , rồi chợt nhớ ra Mike đang ở đằng sau mình ; cô quay phắt lại - Xin lối , anh có sao không ?


Có vẻ lúc này ba cái bóng mới bắt đầu chú ý đến Mike đang đứng đằng sau , cái bóng nhỏ nhất hét lên :


- Mẹ ơi , chị My mang về một anh đẹp trai cực !!


Mike ngớ ra : " Mình là cái anh đẹp trai cực đó ư ? " .


- Bọn này , toàn nói vớ vẩn ! - My đẩy chúng ra và kéo tay Mike vào trong . Ba đứa nhóc cũng lẽo đẽo đi theo , vừa đi vừa nhìn Mike không chớp mắt .


Khi đi qua bàn ăn , cô thấy mẹ mình đang ngồi may lại chiếc áo sơmi bị rách và bố cô thì đang đọc báo . Thấy cô về , mẹ cô nở một nụ cười hiền dịu :


- Con về rồi đấy ư ? - Rồi bà nhận ra cô con gái nhỏ đang ướt từ trên xuống dưới , bà vội đứng dậy và chạy lại phía cô - Trời đất , sao lại ướt hết thế này ?


- Trời mưa mẹ ạ... - My trả lời , cô cười an ủi mẹ .


- Đây là ... - Bà Phượng chú ý sang Mike , một cậu con trai cũng bị ướt mưa như con gái mình ; và đây thực sự là lần đầu tiên con gái bà đưa một cậu trai lạ mặt về nhà .


- Bạn con ! - My nhanh nhảu , cô không muốn Mike cảm thấy ngượng ngùng - Anh ấy chỉ định vào trú mưa một chút thôi !


- Vậy à ... - Bà Phượng cười với Mike - Chào cháu !


- Chào bác ! - Mike gập người theo kiểu chào hỏi của người Nhật , anh thực sự chẳng biết nên hướng mắt vào đâu nữa .


- Vậy con mau lên lấy khăn cho bạn đi ! - Bà Phượng giục My - Con cũng mau lên thay quần áo đi , sẽ cảm mất đấy !


My gật đầu , rồi nhìn sang Mike ý muốn hỏi : " Anh sẽ không sao khi ở một mình cạnh bố mẹ em chứ ? " . Mike ừ hữm , rồi như không biết làm gì hơn , anh nhún vai một cái :


- Vậy con lên đây ! - My bước lên cầu thang , vẫn không quên ngoái nhìn Mike một lần .


Trong lúc chờ Kim My lên lấy khăn , Mike cảm thấy mình như người ngoài hành tinh : anh bị quây giữa sáu con mắt đang hau háu nhìn của ba đứa em Kim My , lại thêm cái không khí căng thẳng xuất phát từ bố cô . Anh chỉ là trú mưa thôi mà , đâu phải là đến gặp mặt nhà vợ mà căng thẳng vậy chứ ?


- Cháu đã ăn gì chưa ? - Bà Phượng dịu dàng hỏi , có lẽ bà là người duy nhất không phân biệt đối xử với Mike trong lúc này . - Nhà bác còn cơm đây ...


- À , thôi ạ , lúc nãy cháu có ăn rồi .


Bà Phượng nghe câu trả lời rồi gật đầu , bà thôi không nhìn Mike nữa mà chú ý vào công việc đang dang dở lúc nãy của mình . Đang yên lành , bỗng Thiên Nam lên tiếng hỏi :


- Anh không phải người Việt Nam đúng không ?


Mike không bất ngờ lắm trước câu hỏi này , anh gật đầu :


- Anh là người Nhật !


- Oa , thế tên anh là gì ? Sao lại quen chị em vậy ? - Cái Ly lanh chanh , con bé chen lên trước Lạc Vy và ngắm nhìn Mike thật kĩ .


- Anh là bạn chị em thôi , các em cứ gọi anh là Mike.


- Mike ? - Vy nghiêng đầu , vài sợi tóc ngắn xoã xuống má - Nghe ra thì không giống tên người Nhật lắm ... Giống người Châu Âu hơn à ...


Mike hơi giật mình , nhưng anh đối đáp lại ngay :


- Thế còn Angela Aki thì sao ? Cô ấy cũng mang tên nước ngoài đó thôi ?


- Angela Aki , đó là ai hả anh ? - Nam tò mò , cái Ly cũng nghển cổ lên nhìn anh .


- Một ca sĩ của Nhật , để anh lấy cho em nghe ... - Mike nói rồi theo quán tính sờ vào túi quần . Nhưng ngay lập tức anh phát hiện ra trong túi mình lúc này chỉ có độc cái sạc pin của máy ảnh ; còn lại toàn bộ đồ của anh đều để trong ví của Yuki , bao gồm : tiền , điện thoại , ipod ... Trời ạ , anh hận cái tật đãng trí của mình quá !


- Đâu hả anh ? - Nam nhảy sang chỗ cạnh Mike , mắt nó chăm chăm vào từng cử động của anh .


- Nam ! - Ông Trung nghiêm giọng , ông từ từ đặt tờ báo xuống bàn và liếc mắt sang cậu trai người Nhật này - Cháu là bạn của Kim My hả ?


- Vâng ... - Mike gục gặc cái đầu .


Ông Trung nhìn Mike một hồi như đang xem xét điều gì đó , rồi ông quay sang phía bà Phượng và phán một câu xanh rờn :


- Cũng được đấy !


- Ông này ... - Bà Phượng mỉm cười lắc đầu - Cứ để bọn trẻ tự nhiên đi !


Mike tròn mắt ngơ ngác , thật khó hiểu hai người này đang nói đến vấn đề gì ; không hiểu sao anh cứ thấy lành lạnh nơi sống lưng ...


Một lúc sau , trong khi Mike đang trò chuyện rôm rả với bố và ba đứa em của Kim My ; thì từ trên cầu thang , My ôm chồng sách vở và một cái khăn bông xuống . Có vẻ đây là một cái khăn mới , cô đã bỏ hẳn một cái khăn mới ra cho anh : " Huhu , cái khăn này là 6000 một cái đó ! " - Kim My tự thấy hổ thẹn với ý nghĩ của mình , cô không nên nhỏ nhen quá như vậy ; nhưng cứ nghĩ đến cái khăn này là do đồng tiền mồ hôi xương máu cô bỏ ra mới có được , trong lòng cô thực sự thấy tiếc vô cùng .
Nếu đây là người bình thường , chắc chắn cô sẽ không cho mượn khăn mới đâu ; vì là Mike nên cô mới cho đó . Mà Mike thì có gì khác một người bình thường nhỉ ? Tại sao cô lại cho anh mượn mà không phải là một người khác ? Đến chính Kim My cũng khó lòng trả lời được câu hỏi này .


Một câu hỏi mà cho đến mãi sau này , cô mới có được câu trả lời chính xác ...


- Khăn này ... - My đặt chồng vở lên bàn , phụng phịu nói với Mike.


- Cám ơn ! - Mike nhận lấy chiếc khăn từ tay cô , rồi mau chóng lau lên mặt và tóc .


Khi mẹ cô kéo cô vào bếp để lấy cơm , bà Phượng thủ thỉ với con gái :


- Anh chàng này được đấy My ạ ! Bố con cũng có vẻ rất thích ...


- Mẹ thật là ... - Kim My nhăn mặt , cô biết mẹ mình là người thực dụng nhưng không ngờ lại tới mức này .


Từ lúc nhà cô nợ tiền người ta , không ngày nào bà Phượng không thúc giục con gái mau chọn một tấm chồng cho tốt mặc dù Kim My lúc ấy còn chưa được mười tám tuổi . Nghe riết rồi quen , từ lâu Kim My đã không còn chú ý tới vấn đề này , cô là cô , sao lại phải sống dựa vào ai khác chứ ? Có tay , có chân thì cứ lao động , mắc thì khoảng năm mươi năm nữa cô sẽ trả hết nợ chứ gì ? (_ _")


Dù sao thì cô cũng không ngờ Mike lại có khiếu nói chuyện đến thế . Anh có thể thu hút toàn bộ số thành viên trong gia đình cô vào những câu chuyện của mình , dù thật ra Kim My cũng chẳng biết anh đang kể chuyện gì cho mọi người nữa . Nhưng My không quan tâm lắm , cô nhanh chóng kết thúc bát cơm đầy và lầm lũi ra bàn làm bài tập .


Và khi cô chuẩn bị cất bút viết , một ánh flash loé lên làm cô giật mình . Ngẩng lên mới thấy đứa nghịch dại là Thiên Nam , tay nó đang cầm cái máy ảnh màu bạc của Mike ; nó thích chí chụp hết người này đến người nọ , cứ như là người tối cổ lần đầu được nhìn thấy bếp gas ấy !


Kim My lắc nhẹ đầu , cô liếc sang Mike một cái , thấy anh đang mỉm cười với Thiên Nam ; cô lại tiếp tục chúi xuống làm bài .


Lúc My làm hết bài tập cũng là lúc Mike định đứng lên đi về . Lúc này cũng phải gần mười giờ rồi , trời vẫn chưa tạnh mưa :


- Anh Mike ơi , anh ngủ ở đây đi ! - Thằng Nam nhanh nhảu , nó bấu chặt lấy tay áo Mike - Trời vẫn mưa mà !


- Thôi ... anh phải về chứ ! Hôm khác anh lại qua ! - Mike dỗ dành thằng nhóc , dịu dàng như một người anh trai .


- Em ứ chịu đâu , em thích anh Mike ở đây cơ ! - Nam nài nỉ , rồi nó chiếu ánh mắt tội nghiệp về phía mẹ mình - Nhớ mẹ nhớ , cho anh Mike ngủ ở đây đi mà !...


- Thằng nhóc này buồn cười nhỉ ? - Bà Phượng mắng yêu - Anh ấy có nhà thì phải về trông nhà chứ , không trộm nó vào nhà anh ấy lấy hết đồ đi thì sao ?


Nam biết có nói gì nữa cũng không được , mắt nó rơm rớm nước . Đấy , cái tính thằng này nó thế đấy , cứ thích ai rồi là bất kể thời gian quen nhau bao nhiêu lâu , nó cứ muốn bám chặt người ấy mãi không thôi :


- Ngoan nào , sao lại làm khó anh thế chứ ? - Bà Phượng xoa đầu con , bà nhìn lên Mike vẻ hối lỗi .


- Thôi thì cháu ngủ đây cũng được , đằng nào trời cũng tối rồi , lại còn mưa nữa ! - Ông Trung cười hoà , ông cũng rất mến cậu trai này ; nhất là khi cậu ta lại có cùng sở thích bàn luận về bóng đá giống ông .


- Dạ ... nhưng mà ... - Mike ngập ngừng .


- Anh ngủ đây cũng được mà , nhà em vẫn còn chỗ đó ! - Cái Ly nhanh miệng , nó chào mời Mike hết lời .


Mike quay ra phía Kim My , thấy cô mím môi nhìn lại mình . Sau cùng , anh nói :


- Vậy cháu xin làm phiền mọi người một đêm ạ !


Nam nghe vậy thì hú hét điên cuồng , nó vui vẻ nắm tay Mike kéo lên phòng nó ở trên gác . Đáng lẽ phòng đó là của Lạc Vy , Nguyệt Ly và nó ; nhưng hôm nay hai cô chị đành lủi thủi tạm biệt căn phòng yêu dấu và dọn sang ngủ cùng Kim My ở phòng bên cạnh . Vậy là Mike thực sự ngủ ở nhà Kim My đêm nay rồi !


* * * * * * * *


Nửa đêm , tôi thấy buồn uống nước kinh khủng .
Ngồi dậy , đắp lại chăn cho hai cô em trời đánh , tôi nhẹ nhàng hết mức có thể để mở cửa và đi ra ngoài . Trùng hợp là từ phòng bên cạnh cũng có người đi ra , tôi bất ngờ thấy Mike và đương nhiên là anh cũng thế :


- Anh cũng khát nước hả ? - Tôi hỏi khi Mike cùng tôi đi xuống nhà .


- Không , anh định đi về . - Mike nói - Anh thấy lo cho Yuki quá !


Thì ra là vì cô gái ấy à ?


" Thật ra em muốn hỏi ... Rốt cuộc lúc tối tại sao cái cô Yuki ấy lại nói thế ? " - Tôi thực sự muốn hét lên như vậy mà không được , tôi không có đủ can đảm để hỏi anh .


- Trời vẫn mưa ... - Mike ngước đôi mắt nâu qua ngoài khung cửa sổ , tôi cũng nhìn theo .


- Hình như ông trời rất ghét khi hai chúng ta ở bên nhau thì phải ? - Tôi nói một câu đùa nhạt nhất trong ngày . Mike không nói gì , chỉ cười xoà và nhìn tôi gật đầu .


Khi mở cửa cho anh , tôi cố gắng tìm một chủ đề nào đó để nói :


- Chắc anh thấy gia đình em rất buồn cười . - Tôi gượng gạo - Mọi người hơi tự nhiên quá ...


- Không đâu ! - Mike trùm cái mũ áo lên đầu , anh lại cười với tôi - Anh rất thích gia đình em , mọi người rất vui đấy chứ ? Anh cũng muốn mình có một gia đình như vậy ...


Tôi tròn mắt : " Vậy gia đình anh hiện giờ thế nào ? " - Nhưng trước khi tôi kịp hỏi , Mike đã nói :


- Thôi anh đi đây ! - Rồi bỗng như nhớ ra điều gì , anh đứng khựng lại - Mà về chuyện ban nãy Yuki nói với em , chỉ là hiểu lầm thôi ; em hãy quên đi nhé ?


- Vâng ! - Tôi gật đầu làm vài sợi tóc xoăn bay bay trong không khí .


- Thật ra ... - Mike nhìn tôi hồi lâu , mà cụ thể là nhìn tóc tôi - Nếu em để tóc thường , có lẽ sẽ đẹp hơn chăng ?


Sau đó anh đi thẳng , để tôi đứng ngẩn ngơ nhìn theo bóng anh khuất dần nơi đầu ngõ . Anh ấy quan tâm tới chuyện đầu tóc của tôi , gián tiếp quan tâm tới tôi sao ? Trong một lúc , tôi hoàn toàn quên sạch những lời mà cô nàng tên Yuki đó đã nói với mình - một việc đã làm cho tôi phải hối hận rất nhiều , rất nhiều vào những tuần sau này ...
Nhưng bây giờ trái tim tôi rạo rực một niềm vui khó tả . Cứ có cảm giác như mỗi lần ở bên Mike là tôi lại thấy được một mặt khác của con người anh . Rốt cuộc thì anh ấy có bao nhiêu gương mặt đây ?


Hôm nay trời mưa , tôi và anh vẫn ở bên nhau .
Tôi bất thần chợt nhận ra , hình như trong lòng tôi , đang có một cái gì đó ngày càng lớn lên ... Nhưng tôi thực sự chẳng biết đó là gì nữa ?


Thôi kệ , thời gian còn dài kia mà ; mai tôi còn phải đi học nữa ...


Khép cửa .


Im lặng .



Người yêu tui là Robert Downey Jr. ❤
Stony là chân ái :"3


Tự hào là một con trạch kiêm hủ )
Tiểu Miêu

on 19/6/2014, 08:27

#24
  • avatar

Tiểu Miêu



Thành viên tích cực
Xem lý lịch thành viên
Tham gia : 07/07/2013
Bài viết : 951
Điểm plus : 7539
Được thích : 210
Re: Búp bê tóc đen - FULL

Một ngày bình thường .


Sau khi hứng chịu một tràng dài các tiếng hét vang trời : " Anh Mike đâu rồi ? " của thằng Nam ; tôi chán nản chia tay cái Vy ở bến xe buýt đầu tiên .


Ngồi trên xe , tôi ngơ ngẩn nghĩ lại những lời bào chữa khi nãy với bố mẹ ; rằng chuyện Mike về mà không một lời từ biệt là do con *** nhà anh bỗng nhiên bị bệnh nặng , dù thực tình đến chính tôi cũng chẳng biết là anh có nuôi *** hay không nữa... Nhưng tôi biết giải thích thế nào ngoài như thế với bố mẹ bây giờ , nếu nói rõ chắc phải đến ngày mai mới xong mất .


Mà bây giờ cứ mỗi lần nhắc đến Mike , là không hiểu tại sao tim tôi cứ đập một cách lạ thường . Tôi cứ thấy kì kì thế nào ấy...
Đơn cử như ngay bây giờ này , cứ ngồi trên xe buýt là tôi mong được gặp anh ; được ngồi cạnh và trò chuyện với anh ; được ngắm nhìn anh hay chỉ đơn giản là ngửi thấy mùi hương thông quen thuộc của anh…
Tôi bỗng thấy mình như một kẻ biến thái luôn mong ngóng sự xuất hiện của anh như sa mạc mênh mông mong chờ một cơn mưa rào , như hướng dương luôn ngóng trông ánh mặt trời ở đằng đông hực sáng … Dù thực sự đến chính tôi cũng chẳng hiểu lí do vì sao mình lại như thế , nhưng cái cảm giác nôn nao trong cơ thể lúc này nào tôi có thể ngăn cản được ?


Suy nghĩ miên man mãi , tôi không phát hiện ra là cổng trường PTTH Kim Liên đã hiện ra từ lúc nào . Phải đến khi bác tài nhắc tôi vì thấy tôi mặc áo đồng phục trường , tôi mới ngớ ra , vội cảm ơn bác và lao nhanh xuống đường .


Vừa đặt chân chạm mặt đất , người đầu tiên tôi nhìn thấy là Ni Na với mái tóc tết dài quá vai . Nó đang đi đi lại lại cạnh phòng bảo vệ , nhìn dáng nó lấm lét và khuôn mặt ưu tư như đang suy tính chuyện gì đó .
Khi tôi chưa kịp gọi thì nó đã nhìn thấy tôi , Ni Na ba chân bốn cẳng kéo tôi ra bãi để xe đạp . Vừa nhìn thấy bóng dáng bãi để xe , cái Na đã ngừng lại và hỏi tôi ngay tắp lự :


- Mày chuẩn bị những gì rồi ?


Nó nhìn sâu vào mắt tôi , và đôi mắt nai của nó nheo lại vì nghi ngờ khi thấy mặt tôi giãn ra khó hiểu :


- Chuẩn bị gì cơ ? - Tôi hỏi lại .


- Trời đất , thì mấy cái này nè ! - Ni Na vừa nói vừa mở bung cái cặp màu hồng của nó ra ; trong đấy hiện diện nào dao kéo , thuốc xịt côn trùng , khẩu trang , keo con voi …


- Này để mà làm gì ? - Tôi ngày càng thấy khó hiểu hơn , cứ dán chặt đôi mắt vào túi đồ ‘đi núi ’ của nó - Mày định làm công nhân vệ sinh cho trường hả ?


- Ngốc thì cũng ngốc vừa thôi chứ ! - Na kí đầu tôi , rồi nó gằn - Chuẩn bị chiến dịch đấu tranh chống khủng bố phát xít chứ gì ! Cái con Tiểu Thư ấy …


“Ồ ! ” - Bây giờ thì tôi mới ngớ ra , lại còn cái vụ con Tinh Tinh cái này nữa chứ . Từ tối hôm qua tới giờ gặp đủ thứ việc , tôi nào có chú ý gì đến chuyện này ; bây giờ nhắc lại mới thấy rờn rợn nơi sống lưng và cái cảm giác bất lực hôm qua lại tràn về .


- Hôm qua mày bị loại rồi còn gì … - Na trầm ngâm , nó thở dài một tiếng rồi bỗng hỏi tôi - Mà mày còn nhớ lời thách đấu của nó không ?


Tôi gật đầu , lại cùng thở dài với cái Na .


Lời thách đấu của Tiểu Thư dù chết tôi cũng sẽ không thể quên được ; vì tôi đã từng mường tượng cảm giác được sai khiến Tiểu Thư sẽ sung sướng ra sao khi tôi thắng nó và đạt chức Queen … Nhưng rốt cuộc tôi lại thua một cách thảm bại và đau đớn .


- Thôi kệ , đằng nào cũng thua rồi ! - Tôi vỗ vai trấn tĩnh cái Na , cố nở một nụ cười để an ủi tinh thần nó - Mình phải quân tử nhất ngôn chứ .


- Mày nói cũng phải … - Na ừ hữm trong họng khi hai đứa tôi cùng sải bước trên những bậc cầu thang dẫn lên tầng hai - Nhưng tao vẫn ngờ ngợ cái kết quả này mày ạ , tao không nghĩ mày sẽ bị loại . Bọn nó ủng hộ mày kinh thế kia mà …


Tôi lúc lắc đầu , nửa đồng ý nửa không ; dù gì thì tôi cũng đã bị loại và đây là một sự thật khó lòng có thể thay đổi được . Lúc này đầu óc tôi không còn muốn nghĩ về những chuyện hôm qua nữa , tôi chỉ muốn được gặp và nghe giọng nói của anh ấy …


- Ê , thế Thái Vũ có bảo gì mày không , về kết quả hôm qua ấy ? - Na hỏi tôi , nó tròn mắt chờ đợi một điều lí thú nào đó sẽ xảy ra .


- Không , chẳng gì cả . - Tôi trả lời và có thể dễ dàng nhận ra nét thất vọng ẩn chứa trong đôi mắt của Ni Na .


- Chẳng lẽ Vũ không nói gì với mày ư ? - Cái Na bỗng sốt sắng hẳn lên , nó chăm chăm ngó tôi bằng con mắt to tròn như hai hòn bi .


Tôi bỗng nhớ lại lời tỏ tình của Thái Vũ ngày hôm qua . Trời đất , tôi cũng gần như quên mất tiêu cái việc có thể gọi là ‘động trời ’ này ! Quả nhiên những lúc ở bên anh , đầu óc tôi là một khoảng rỗng và trí não tôi là một con số 0 to tướng …
Tôi nhìn vẻ mặt háo hức chờ câu trả lời của Ni Na , bỗng nghĩ có lẽ vụ tỏ tình này là một màn kịch của nó :


- Thái Vũ tỏ tình với tao ! - Tôi trả lời không một chút giấu giếm ; và ngay lập tức Ni Na hét toáng lên :


- OMG ! Thật sao ! - Na thích thú ôm lấy vai tôi - Thế mày trả lời thế nào ? Thế nào hả ?


- Tao chưa trả lời .


- Tại sao thế ? - Na nheo mày hỏi lại .


- Tao cũng cần phải có thời gian suy nghĩ chứ . - Tôi trầm ngâm một hồi chờ phản ứng của Ni Na ; sau thấy nó cũng im lặng , tôi tiếp - Với lại , tao chỉ coi Thái Vũ như em trai thôi …


- Em trai gì chứ ? - Na bỗng sửng cồ lên - Chẳng lẽ thời gian qua Vũ giúp mày bao nhiêu thế mà mày không thấy động lòng hay sao ?


- Lòng biết ơn không thể chung đường với tình cảm … - Tôi ngán ngẩm trả lời .


Na nghe vậy thì im im một hồi , nó lại bỗng chìm vào trong những suy tư kì lạ mà tôi khó lòng có thể hiểu và cảm nhận được .
Rồi khi hai đứa tôi gần bước vào cửa lớp , nó bỗng đứng khựng lại và nhìn tôi trân trối :


- Tiểu Kim My , mày đang thích ai rồi phải không ? Ngoài Thái Vũ ấy ?


Không hiểu sao tôi bỗng dưng chột dạ :


- Điên … điên à ? - Tôi ấp úng , cố giấu gương mặt đang dần đỏ lên sau mái tóc dài được buộc thành đuôi ngựa . Không hiểu sao khi nghe câu hỏi này của Ni Na , hình ảnh anh lại chợt hiện lên trong óc tôi - Sao mày lại nói thế chứ ? Tao có thể thích ai được hay sao ?


Na nhăn nhăn hai mày một hồi , rồi nó bỗng cười ranh mãnh :


- Thì tao chỉ hỏi thế thôi !


Tôi tròn mắt ngạc nhiên nhìn con bạn thân đang phá ra cười ngặt nghẽo , nó bước vội vào cửa lớp và không quên kéo tôi theo cùng . Tôi chợt nghĩ rằng có lẽ Ni Na đã hiểu sai ý nghĩa câu nói vừa rồi của tôi , và kì thực là tôi đã nghĩ đúng …


Khi tôi vào lớp , một tràng pháo tay nổ ra giòn giã làm tôi ngớ người . Cả lớp nhìn tôi đầy hâm mộ và thán phục , đến cả Ni Na cũng sửng sốt ngó tôi . Tôi ngạc nhiên lắm , và chỉ khi lớp trưởng thay mặt các bạn lên tặng hoa cho tôi , tôi mới hiểu lí do có sự bất ngờ này là do hôm qua tôi đã thi rất tốt ; dù không được vào vòng trong , nhưng sự thể hiện của tôi ngày hôm qua cũng làm lớp được phổng mũi một phần nào với các lớp khác …
Tôi ngượng ngùng đón bó hoa từ tay lớp trưởng và nhận những lời chúc mừng của các bạn , tôi lại thấy một sự xúc động trào dâng mãnh liệt trong lòng . Và khi tôi còn đang bơi trong cái không khí vui mừng và hạnh phúc ấy ; thì một tiếng gọi băng giá đã phá tan tất cả . Tiếng gọi tên tôi ấy làm cả lớp đông lại trong sự lạnh lẽo , và tim tôi thì như ngừng đập …


Đứng ở cửa lớp không ai khác chính là Đặng Tiểu Thiên - anh trai của con Tinh Tinh cái Đặng Tiểu Thư . Hắn đang đứng đó và nhìn tôi chờ đợi , chờ đợi một phản ứng nào đó của tôi đáp lại lời gọi của hắn .


Nào ngờ tôi ngớ ra , chân tay bỗng dưng như thừa thãi :


- Tôi có chuyện muốn nói với bạn ! - Hắn tiếp lời , đôi mắt đen láy vẫn xoáy sâu vào tôi.


Chớp mắt lia lịa , tôi ngó sang Ni Na và nhận được từ nó là một tràng chớp mắt nhanh và nhiều không kém. Ngượng ngùng nhún vai với nó , tôi nhẹ nhàng đặt bó hoa xuống bàn và cười với lớp trưởng lần cuối trước khi bước ra ngoài hành lang.


Khi hai đứa tôi đã khuất tầm nhìn của tụi bạn trong lớp , cũng như khi tôi nhận thấy bên Tiểu Thiên không còn có bóng dáng Tiểu Thư , tôi thở phù nhẹ nhõm và khẽ khàng hỏi hắn :


- Có chuyện gì vậy ?


- Bạn cùng tôi xuống phòng Ban giám hiệu ! - Hắn chẳng nói gì thêm ngoài câu đó ; rồi khi tôi vẫn còn ngớ ra vì ngạc nhiên , hắn hung bạo nắm cổ tay tôi kéo đi thẳng.


- Nhưng để làm gì kia chứ ? - Tôi vừa hổn hển hỏi vừa cố tiếp bước theo Tiểu Thiên xuống lầu một .


Tiểu Thiên không thèm trả lời , hắn vẫn thô bạo nắm cổ tay tôi và một mực kéo tôi đi . Nhẫn nhịn chịu đựng , tôi thầm thắc mắc rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì ? Chuyện gì mà có thể khiến Tiểu Thiên - một kẻ mà theo như tôi biết là luôn lờ sự đời như chẳng có - lại có thể gấp gáp và khẩn trương đến thế ? Và nhất là chuyện này lại có liên quan đến tôi và … hắn ? Ôi trời đất , đầu óc tôi tá hoả các ý nghĩ lung tung ; mà trong đó , cái ý nghĩ ghê rợn rằng Tiểu Thiên đang lừa hiến thân tôi cho con em của hắn ta là nổi bật nhất . Dù nói gì đi chăng nữa , hai anh em nhà này cũng yêu nhau lắm mà …


Dừng trước cửa phòng Ban giám hiệu một lúc , Tiểu Thiên quay lại nhìn tôi như thể muốn chắc chắn rằng tôi vẫn còn đó , để chắc rằng đôi chân tôi không vì sợ chết mà chạy trốn hắn . Sau khi đã hoàn toàn chắc chắn rằng tôi vẫn đang ở đây , cổ tay tội ngiệp của tôi vẫn đang nằm lọt thỏm trong lòng bàn tay hung bạo của hắn ; Tiểu Thiên chậm rãi gõ cửa và đáp lại là một giọng khàn đặc - có lẽ là giọng của thầy Hiệu trưởng chăng :


- Tiểu Thiên à ? Em vào đi !


Tôi ngại ngùng , líu ríu theo bước chân của Tiểu Thiên dẫn vào căn phòng có sàn lát gạch hoa bóng loáng . Thực sự đây là lần đầu tiên tôi có cơ hội được dợm bước vào nơi làm việc của thầy Hiệu trưởng ; căn phòng không quá to nhưng được bày trí gọn gàng , ngăn nắp và sạch sẽ , vì vậy trông căn phòng rộng hơn diện tích thật của nó rất nhiều .


Và kia , ở phía bên phải của căn phòng ; thầy Hiệu trưởng đang ngồi bên chiếc mấy vi tính màu bạc . Nhìn thấy tôi , thầy nở một nụ cười trìu mến làm mấy nếp nhăn trên trán thầy lại như sâu thêm :


- Vậy em chính là Phương Kim My của lớp 12A11 ? - Thầy Hiệu trưởng dịu dàng hỏi tôi .


Tôi gật đầu , và chợt phát hiện rằng bấy giờ tay mình vẫn ở trong tay Tiểu Thiên , tôi vội vàng rút ra và cầu mong thầy Hiệu trưởng không chú ý tới hành động này . Nhưng dĩ nhiên Tiểu Thiên biết , hắn khẽ khàng chỉnh lại tay mình và mắt chăm chăm nhìn thầy Hiệu trưởng :


- Sáng sớm nay Tiểu Thiên có đưa cho thầy cái này ! - Thầy Hiệu trưởng chìa một tập hồ sơ ra trước mặt tôi - Em xem qua đi !


Tôi nhẹ nhàng đón tập hồ sơ từ tay thầy . Nhanh nhẹn mở nó ra , trong lòng tôi tràn ngập biết bao sự hiếu kì và tò mò …


Và khi tờ giấy A4 trắng hiện rõ ra trước mắt tôi , mồm tôi cơ hồ như không ngậm lại nổi … Cái này , cái này là gì đây ?


Trước mắt tôi , một hàng chữ đỏ chót nổi bật hiển hiện :
" Thí sinh Phương Kim My - mã số 034 - Trúng tuyển !! "


Trời đất quanh đầu tôi như quay cuồng...
Tôi gần như muốn xỉu...


Tôi không nằm mơ đó chứ ?!!



Người yêu tui là Robert Downey Jr. ❤
Stony là chân ái :"3


Tự hào là một con trạch kiêm hủ )
Tiểu Miêu

on 19/6/2014, 08:27

#25
  • avatar

Tiểu Miêu



Thành viên tích cực
Xem lý lịch thành viên
Tham gia : 07/07/2013
Bài viết : 951
Điểm plus : 7539
Được thích : 210
Re: Búp bê tóc đen - FULL

QUÁ KHỨ CỦA THÁI VŨ


Đôi cánh của anh to lớn quá …


Nó đã ôm ấp và bảo vệ em .


…Nhưng …


Nó đã chắn mất nụ cười và gương mặt của anh trong tâm trí em rồi …


* * * * * * *


" Điều này là sao đây ? " - Tôi sửng sốt quay ngoắt từ nơi này tới nơi khác , từ gương mặt điển trai của Tiểu Thiên tới gương mặt bừng sáng nụ cười của thầy Hiệu trưởng . Mồm tôi vẫn ngỡ ngàng không sao ngậm lại được :


- Có lẽ hôm qua Giám khảo đã chấm sót thiếu em ! Họ đã để quên hồ sơ trúng tuyển vào vòng ba của em trong... thùng rác ! - Thầy Hiệu trưởng tinh nghịch trả lời , cái tính trẻ con của thầy thật chẳng hợp với không khí trong phòng lúc này chút nào.


- Trong... thùng rác ư ? - Tôi run giọng hỏi lại , vẫn chưa thể nào tin nổi đây là sự thực .


- Đúng vậy ! - Thầy Hiệu trưởng vẫn niềm nở - Và em nên cám ơn Tiểu Thiên đi , nếu không nhờ có em ấy phát hiện ra cái này... - Thầy ngập ngừng - Thì sẽ thật tiếc cho em đấy !


Nói đến đây , tôi quay sang Tiểu Thiên . Hắn vẫn lạnh lùng như một pho tượng , im lìm như khúc gỗ : " Hắn là người vừa giúp tôi đấy ư ? ".
Nhận ra ánh mắt tôi đang chăm chú ngó mình , Tiểu Thiên hừ mũi ra chiều không thích điều này một tí nào . Tôi nhanh chóng lờ hắn đi và tiếp tục cuốn mình vào những câu nói trôi chảy của thầy Hiệu trưởng :


- Thầy nhờ Tiểu Thiên gọi em xuống đây là có hai việc ! - Thầy Hiệu trưởng bắt đầu đứng lên , tiến về phía tôi - Trước nhất là thay mặt Ban giám khảo , thầy xin lỗi em !


Tôi vội vã xua tay , mặt hơi đỏ lên vì ngại ngùng :


- Ơ , có gì mà thầy phải xin lỗi ạ...


- Việc thứ hai là cái này ! - Thầy Hiệu trưởng tiến lại gần một tủ đựng các tập bài màu xanh ; thầy nhanh nhẹn rút ra một tờ giấy A4 được đánh máy toàn chữ là chữ và đưa nó cho tôi - Đây là nội dung và thể lệ của phần thi tiếp theo ! Chỉ còn hai ngày nữa là thi rồi , em cố gắng lên nhé !


Tôi chớp mắt, cầm tờ thông báo mà như bị ép phải mang một tổ ong trên tay vậy . Đến tận lúc chia tay thầy Hiệu trưởng và bước ra ngoài rồi , tôi vẫn không thể tin rằng đây lại là sự thật. Tôi chợt thấy muốn trào nước mắt , cuối cùng thì công sức tôi bỏ ra cũng đã được đền đáp !


Lòng càng vui sướng bao nhiêu , tôi càng thấy tên con trai đang rảo bước trước mình này khó hiểu bấy nhiêu. Hắn như một bảng chữ cái la mã mà có thể là đến cuối cuộc đời này , tôi cũng sẽ không thể giải đáp nổi ẩn ý trong những con chữ ấy...
Nhưng dĩ nhiên hắn không phải là một bảng chữ - hắn là một con người thực thụ - vì vậy mà hắn dừng lại , nhìn tôi đăm đăm và cất tiếng :


- Đừng hiểu lầm nhiều về chuyện tôi giúp bạn ! - Hắn nói - Tôi chỉ không muốn em tôi thắng trong gian lận.


- Nhưng không phải cậu yêu Tiểu Thư lắm sao ? - Tôi hỏi , mắt không dám nhìn trực diện kẻ đồng hành - Hai người là anh em mà...


- Đó không phải là chuyện của bạn ! - Tiểu Thiên quắc mắt với tôi , rồi hắn lầm lũi bước đi về phía cuối hành lang tầng hai ; mặc dù phòng học của chúng tôi nằm ở tầng ba .


- Cảm ơn nha ! - Tôi líu ríu trong họng khi hắn đã cách tôi khá xa .


Dẫu sao hắn cũng đã giúp tôi - dù thực sự tôi chẳng hiểu tại sao hắn lại thế - và đương nhiên nói một lời cám ơn với hắn là phép lịch sự tối thiểu của tôi .


Đang miên man suy nghĩ vì sao Tiểu Thiên lại giúp mình , bỗng từ trong lớp một bóng áo trắng quen thuộc bước ra . Cái dáng lưng gầy gầy này đương nhiên là Hàn Thái Vũ chứ chẳng ai khác ; Thái Vũ đứng đối lưng với tôi , hình như đang nói chuyện điện thoại hay sao ấy ; tôi vui mừng cầm tờ thông báo trúng tuyển định ra khoe với cậu .


Bỗng , tôi nảy ra ý kiến : " Mọi ngày thằng nhóc này luôn làm mình giật mình , hôm nay phải cho nó đứng tim một phen mới được. " - Nghĩ vậy rồi , tôi mon men tiến lại gần phía lưng Thái Vũ , ánh mắt gian manh không chịu được... Và khi tôi đang sát kề định giơ tay ú oà , Thái Vũ hét lên trong điện thoại di động của cậu :


- Câm mồm lại ! - Giọng Thái Vũ nhuốm đầy vẻ thù hằn - Tôi đã nói với bà là tôi sẽ không bao giờ sang đó cơ mà ! Tôi không có bố !


Vài giây trôi qua , hình như bên kia đang trả lời :


- Tôi đuổi họ về rồi. - Giọng Thái Vũ hơi dịu lại , nhưng vẫn còn khe khắt - Chẳng ai có thể thay đổi quyết định của tôi cả ! Lần sau nếu bà còn bảo hắn tìm tôi , tôi sẽ giết chết hắn đấy !


Sau lời đe doạ của mình , Thái Vũ ném độp cái điện thoại vào tường làm nó nát bét .
Vài đứa ngồi bàn đầu trong lớp bắt đầu tò mò chiếu những tia nhìn hiếu kì về phía cậu , đến cả tôi cũng sững sờ : " Thái Vũ không có bố ư ? "


- Nhìn cái gì mà nhìn ? - Thái Vũ nạt bọn ruồi muỗi đang vo ve bàn tán trong và ngoài lớp , rồi cậu bắt đầu quay lại và bắt gặp ánh mắt ngỡ ngàng của tôi - Kim My ?


Hình như Thái Vũ cũng ngạc nhiên không kém gì tôi , cậu quên thêm cả từ ' chị ' vào trước tên tôi :


- À... - Tôi lúng túng , chẳng biết nên nhìn vào cái gì bây giờ - Tôi chỉ định nói với cậu là tôi đã... tôi đã trúng tuyển rồi ! Hôm qua có sự nhầm lẫn nên...


Tôi khua khua tờ giấy A4 trắng có thông báo kết quả như một con hề , rồi bỗng không biết nên làm gì cho phù hợp với hoàn cảnh nữa , tôi đành mỉm cười ngượng nghịu với cậu .


Thái Vũ thấy tôi hành động kì cục vậy thì cười xoà - ánh mắt vẫn chưa nguôi nét giận giữ ban nãy nhưng giọng nói đã trở lại vẻ tinh nghịch như thường ngày , cậu khẽ lấy tay bới tung mái tóc tôi lên :


- Chúc mừng chị !


Tôi gật đầu , giơ ngón tay hình Victory về phía Vũ . Sau đó , không gian bao quanh chúng tôi hốt nhiên trở nên im lặng ; tôi biết Thái Vũ đang chìm vào những suy tư riêng của mình .
Tôi thầm cầu mong bác bảo vệ mau đánh trống đi , để tôi còn có cớ mà chạy lên phòng học nữa chứ ; tôi không chịu đựng nổi cái không khí căng thẳng này .


- Chị muốn cúp học chứ ? - Thái Vũ nhìn xuống sân trường giờ vắng tanh không một bóng người , bỗng hỏi tôi.


Tôi há hốc miệng - lần thứ hai trong một buổi sáng rồi đấy , Thái Vũ đang rủ tôi trốn học đó sao ? Sao Thái Vũ lại có thể rủ tôi làm chuyện ' động trời ' đó được ?!


- Hửm ? - Vũ hỏi lại.


- Tôi... - Tôi ấp úng.


- Nếu chị không muốn thì em đi một mình cũng được ! - Thái Vũ nói rồi quay lưng đi thẳng , lại bắt tôi phải nhìn cái dáng cao to mà cô đơn ấy của cậu .


Lòng tôi lại nôn nao một cách kì lạ. Tôi cứ thấy Thái Vũ hôm nay kì kì sao ấy , lại còn cú điện thoại ban nãy nữa chứ ...


- Tôi đi với ! - Tôi bất chợt hét to , lí trí mách bảo tôi lúc này nên ở bên Thái Vũ và an ủi cậu ấy .


Như chỉ đợi câu ấy của tôi , Thái Vũ cười tươi rói ; lao vào và nắm tay tôi chạy thẳng xuống tầng một . Trong lòng tôi tuy có sợ hãi đôi chút , nhưng hơi ấm của Thái Vũ làm lòng tôi dịu lại...


Tôi bất chợt tò mò : " Tại sao Thái Vũ lại không có bố ? "


Nắng . Nắng chói chang .


Thái Vũ ghét nắng. Thật đấy , vì nắng chẳng bao giờ sưởi ấm cậu...


Hình như nắng đã lãng quên cậu , bỏ cậu trong một xó...


Buồn...


Nhưng cái hình ảnh cậu luôn nhìn thấy , chỉ là những hình ảnh méo mó của ngôi biệt thự Linh Lang đầy cô độc...


* * * * * * *


- Ôi trời , chị nặng quá ! - Thái Vũ hét lên với tôi .


- Đừng có bỏ tay ra đấy ! - Tôi gào lại , thật không còn cấp nào nhục hơn cấp này nữa .


Thằng nhóc đáng ghét , thằng nhóc trời đánh ; nó bắt tôi phải leo qua cái tường cao ngất ngưởng này nếu tôi muốn ra ngoài cùng với nó . Oh my dog , tôi là người sợ độ cao mà !


Nhưng quả thực nếu muốn trốn ra ngoài - cụ thể là trốn khỏi cặp mắt cú vọ của bác bảo vệ , cách trèo tường - hay còn gọi là ' tấn công cửa sau ' - là quyết định khôn ngoan và tối ưu nhất . Mặc dù vậy , tôi vẫn không tránh khỏi sự sợ hãi khi nghĩ rằng cô giáo chủ nhiệm sẽ biết tôi trốn học ; bởi lẽ chiếc cặp tội nghiệp của tôi vẫn còn ru rú trong xó lớp kia mà...


- Còn không mau leo lên ! - Vũ tiếp tục nạt - Chẳng hiểu chị ăn cái gì nữa ? Chị độn mỡ dưới thịt hả ?


- Hàn Thái Vũ ! - Tôi rít qua kẽ răng sau khi đã lên được trên bờ tường - Nếu cậu còn nói một câu , có tin tôi cho cậu ăn miễn phí " bánh mì kẹp cao su " không hả ?


Tôi giơ đôi giày vải đã sờn cũ của mình lên , hằm hè đe dọa . Và trước khi tôi kịp nghe thấy câu trả lời của Vũ , cậu đã nhảy phóc lên cạnh tôi và tuột nhanh xuống phía dưới kia nhẹ nhàng như một con mèo :


- Nào , xuống đây ! - Vũ ngoắc ngoắc ngón tay với tôi , hoàn toàn lờ phắt cái câu đe dọa ban nãy của tôi đi.


Hậm hực lắm , tức lắm , nhưng chẳng lẽ tôi cứ mãi chết dí ở trên này hay sao ?
Thận trọng , tôi buông mình xuống vòng tay Thái Vũ đang giang ra ; và thật may là tôi đã không bị trượt mục tiêu :


- Đi nào ! - Chưa đợi tôi kịp hoàn hồn , Vũ nhanh nhẹn nắm tay tôi chạy về phía cuối chợ.


Bóng tường màu vàng của trường THPT Kim Liên dần khuất xa khỏi tầm mắt tôi , và tôi hiểu rằng mình đã không thể còn có sự lựa chọn nào khác ; dù có hối hận đến mấy thì cũng đã muộn rồi...


Nhưng... nhưng tôi tin Thái Vũ !


* * * * * * *


" Mẹ cháu đâu ? " - Một cậu bé có nước da trắng bóc như trứng gà hỏi bà dì của mình , đôi mắt cậu bé rơm rớm nước .


" Trời đất " - Bà dì chán nản lắc đầu - " Nếu không phải tại bố mày nhờ tao coi sóc mày , thì bây giờ có phải đỡ khổ rồi không ? "


Bà dì nói rồi bỏ đi , tiếng cổng sắt khép lại vang lên lạnh lẽo...
Cậu bé cô độc ngồi trong phòng , cố giấu nước mắt vào trong vỏ gối , làm chiếc vỏ ướt quá nửa.


" Mẹ cháu đâu ? " - Thằng nhóc lớp năm sẵng giọng hỏi bà dì có tướng tá mập mạp , mắt nó dõi những tia nhìn lạnh lùng vào dì mình.


" Ôi trời " - Bà dì lại than vãn , giọng tiếc rẻ - " ****** là gái gọi , được chưa ? "


" Mọi chuyện là sao ? " - Thằng nhóc cố giữ bình tĩnh , hai nắm tay nó dường như muốn bóp nát tất cả.


" Thì đấy , mày biết bố mày là Chủ tịch Công ty Nero gì đó ở bên Nhật mà. " - Giọng bà dì kể nghe thật bình thản , giống như nó chỉ là một chuyện vu vơ thoảng qua tai vậy - " Trong một lần về nước , ông bố mày phải lòng ****** một đêm và sinh ra mày. Ông ta thương tình nhận mày đó , dù thực tình tao cũng chẳng nghĩ mày là con thật của ổng... "


" Vậy sao bố không ở với tôi ? " - Giọng thằng bé run run , nó cố gắng nuốt trọn cái cục nghẹn đang tắc ngang cuống họng mình.


" Ông ta còn đang vui vẻ với gia đình ở bên đó. Mày nghĩ trước khi quen ****** , ông ta vẫn còn là trai tân sao ? " - Bà dì cười khẩy , lấy những ngón tay nung núc thịt của mình vuốt gọn lại mái tóc - " Trước khi quen ****** , ông ta đã lập gia đình và có một con trai rồi. Nghe đâu thằng bé lớn hơn mày hai tuổi... Chậc , gia đình đó cũng khá quá chớ ! "


Bà dì cười sằng sặc , như vừa phát ngôn ra câu gì đó tâm đắc lắm .


Thằng bé không nói gì , nó bỏ ra ngoài. Tiếng cổng sắt khép lại vang lên lạnh lẽo...


- Trời ơi , mày quyết đinh hít thử ma tuý thật à ? - Một thằng tóc dựng vui vẻ vỗ vai nó.


- Ừ ! - Nó học lớp sáu , và nó quyết định sẽ làm thử việc đó .


Nó thường hay nghe mấy thằng bạn ca ngợi về độ phê khi hút thuốc phiện , ma tuý có thể giúp con người ta quên đi nỗi đau và sự mệt mỏi . Và nó nghĩ đó là thứ nó cần bây giờ ...


Thơ thẩn đi dưới sân trường , thằng nhóc chán nản ngồi dựa vào một gốc cây. Thực sự nó vẫn còn đang rất phân vân về chuyện ma túy - cơ bản là nó sợ , rất sợ...


Nhưng...


Nhưng còn điều gì có thể trói buộc nó đây , còn ai thực sự cần và lo lắng cho nó nữa chứ ?
" Thử đi , thử đi , thử đi... " - Nó lảm nhảm , khép hờ hai mí mắt.


' Tách ! ' - Ánh flash và tiếng bấm máy làm nó choàng tỉnh .


Nó ngây ra một lúc , nhìn cô bé đang cười tươi đối diện với nó lúc này . Đúng nhất với những gì người ta có thể tưởng tượng về một thiên thần : hai mắt to tròn đen lay láy , sống mũi hơi tẹt nhưng vẫn đáng yêu , bờ môi mọng nước luôn giãn ra cho một nụ cười... Phải rồi đấy , cô bé ấy là một thiên thần :


- Sao dám chụp tôi ? - Nó nạt , cố không xao động vì nụ cười của cô bé.


- Vì cậu ngồi dưới nắng đẹp quá ! - Cô bé thú nhận , hai má hơi ửng hồng - Tôi đang làm tập ảnh những người đẹp trong trường , cậu vui lòng cho tôi biết tên và lớp nhé !? Khi nào rửa xong , tôi chắc chắn sẽ gửi cho cậu.


- Vớ vẩn ! - Nó hất tay , đứng lên và đi ngang qua mặt cô bé .


- Này ! - Cô bé hét lên , giọng trong như những giọt mưa tưới mát tâm hồn khô cằn của nó - Vậy tôi sẽ đặt tên ảnh là Sun nhé ? Bạn đẹp giống nắng lắm đó !


Câu nói của cô bé tóc tết bím ngày ấy , đến tận giờ phút này ; thằng nhóc Thái Vũ vẫn không thể quên được . Bởi mấy ngày sau đó , mọi người bắt đầu xôn xao về tấm ảnh mang tên " Sun " được dán ở bảng thông báo của trường , người chụp là Phương Kim My...


Hóa ra cô bé đã cứu nó khỏi một quyết định sai lầm , người đầu tiên bảo nó đẹp giống nắng - cái thứ mà nó ghét nhất , cô bé thiên thần của nó... lại là một chị học trên nó một lớp...


- Sao cậu cứ nhìn tôi chằm chằm vậy ? - Cô bé ngày ấy giờ đã lớn , đã xinh đẹp hơn xưa rất nhiều... và đã hoàn toàn quên mất cậu ...


Nhưng đó không phải là chuyện đáng lo gì , vì Thái Vũ vẫn luôn tin rằng : kí ức về thằng bé ngồi dưới gốc cây ngày ấy , sẽ mãi mãi là một điều không bao giờ phai mờ trong tâm trí cậu và trong tâm trí cô gái ấy :


- Phương Kim My ! - Vũ nghiêm túc nhìn vào đôi mắt trong vắt của Kim My , vẫn ngây thơ như cô bé lớp bảy thuở nào - Chị thích chụp ảnh chứ ?


- Là tôi chụp hay người khác chụp cho tôi ? - Kim My hỏi lại khi hai người bước lang thang dọc những con phố Hà Nội .


- Chị chụp !


- Đương nhiên là tôi thích ! - My trả lời ngay tắp lự - Nhưng sở thích này đã hoàn toàn biến mất khi tôi lên lớp chín !


Thái Vũ không hỏi gì thêm , bởi vì với cậu đó là quá đủ .
Quá đủ cho một câu trả lời .


Trên cả gia đình .


Trên cả bản thân .


She is my angel !



Người yêu tui là Robert Downey Jr. ❤
Stony là chân ái :"3


Tự hào là một con trạch kiêm hủ )
Tiểu Miêu

on 19/6/2014, 08:28

#26
  • avatar

Tiểu Miêu



Thành viên tích cực
Xem lý lịch thành viên
Tham gia : 07/07/2013
Bài viết : 951
Điểm plus : 7539
Được thích : 210
Re: Búp bê tóc đen - FULL

ĐIỀU KIỆN CỦA YUKI


Ôi trời đất , mọi người bảo em ích kỉ...


Vâng !


Em chỉ muốn giữ riêng anh là của em mà thôi !


* * * * * * *


Trời trong .


Nắng ấm , không chói chang .


Trong công viên , dưới một bóng râm khá yên tĩnh và kín đáo , có một đôi trai gái đang ngồi bên nhau , họ thủ thỉ tâm sự với nhau những điều bí mật trong lòng , trao cho nhau những nụ hôn nồng thắm .


Nhưng dĩ nhiên , đôi trai tài gái sắc này chẳng hề liên quan gì tới câu chuyện thực sự của chúng ta (amen... Vậy từ nãy tới giờ nói cái gì vậy trời ? -____-") .


Câu chuyện của chúng ta tiếp tục với Kim My và Thái Vũ , khi hai người đang ngồi trên ghế đá nhìn ra hồ Ngọc Khánh , cách đôi trai gái kia một khoảng không xa là mấy :


- Trời đất , cậu rủ tôi cúp học để ra đây ngắm cái hồ đen sì này hả ? - My bĩu môi , trong lòng hối hận vô cùng vì quyết định tin thằng nhóc trời đánh này ban nãy .


- Đâu phải em muốn thế đâu ... Căn bản tại tiền em để hết trong cặp rồi ! - Vũ ra chiều hối lỗi , cậu cố nặn ra một nụ cười ăn năn .


Kim My nghe vậy thì càng chán hơn , cô thở dài não nuột ; cố lục tìm trong người một thứ gì đó để mà giải khuây qua ngày . Và thật may là trong người My vẫn còn tờ giấy thông báo thể lệ và nội dung thi của phần ' Tự do ' , cô nhanh chóng lấy tờ giấy ra và nghiền ngẫm nó .


Cụ thể thì tờ giấy ghi thời gian ngày thi là hai ngày sau , địa điểm vẫn là trường THPT Kim Liên . Nội dung của phần này là phải diễn kịch thông qua một điệu múa của nước khác Việt Nam , cả trang phục hay lời nhạc cũng phải theo nước đó . Trong phần thi này , thí sinh có thể đặc cách mang theo người thân hoặc chọn một người thân để tham gia cùng mình ; số người tham gia là từ ba đến năm người , thời gian cho mỗi tiết mục là hai mươi phút .


Kim My đọc hết một lèo những điều trên , và ngay lập tức việc cô nghĩ đến đầu tiên là sẽ hỏi ý kiến của Mike về chuyện này ; cô mong rằng anh sẽ biết một điệu múa nào đó của Nhật mà cô có thể múa được :


- Ồ , múa theo phong cách của nước khác ư ? - Thái Vũ ngó vào tờ giấy , cậu đặt cằm lên vai của Kim My vẻ rất thân thiết - Có vẻ khó đấy...


My không trả lời , cô vẫn đắm mình trong những suy nghĩ riêng tư nào đó ; và bất chợt khi ngón tay Thái Vũ chạm nhẹ lên má , mặt My đỏ ửng lên màu mận chín :


- Chị đang suy nghĩ cái gì mà đỏ mặt thế hả ? - Vũ đùa - Có phải là đang có ý đồ đen tối với em không ? Em đẹp trai quá mà .


Kim My nhăn mày , nhìn cái điệu cười khì khì của Thái Vũ lúc này , cô bỗng nghĩ rằng hóa ra Thái Vũ và Tiểu Thư cùng được sinh ra trong một chuồng (amen) :


- Mà thế chị có ý kiến gì chưa ? - Vũ hỏi tiếp , mắt vẫn ngó chăm chăm tờ giấy A4 trong tay Kim My ; chẳng biết cậu ta đang nhìn chữ hay nhìn... bàn tay nhỏ nhắn của Kim My nữa.


- Tôi đang nghĩ tới ' Xứ sở Hoa anh đào ' ! - My tươi cười , quay sang nói với cậu học trò bướng bỉnh của mình .


Nào ngờ mặt Thái Vũ bỗng chốc sa sầm lại , hàm răng bặm chặt vào môi dưới vẻ như đang cố kìm nén một sự việc gì đó ghê gớm lắm :


- Cậu sao vậy ? - Thấy biểu hiện đó của Thái Vũ , Kim My lo lắng hỏi lại .


- Tại sao phải là nơi đó ? - Giọng Vũ nhỏ , nhưng dần to lên tỉ lệ thuận với ánh lửa xuất hiện trong mắt cậu . Đã cố quên rồi , tại sao cứ phải đào bới lại cơ chứ ? - Tại sao phải là cái nước Nhật Bản bẩn thỉu đó chứ ?


- Này ! - Kim My nạt , cô không muốn nghe Thái Vũ nói xấu đất nước cô yêu thích ; gián tiếp nói xấu người con trai ấy - Sao cậu tự dưng lại sửng cồ lên vậy chứ ?


- Chị chọn nước khác đi ! Sao cứ nhất thiết phải là đất nước ******** đó chứ ? - Lời lẽ Thái Vũ dùng càng ngày càng cay nghiệt , và dĩ nhiên Kim My chẳng thấy dễ chịu chút nào.


- Tôi tham gia thi chứ cậu tham gia thi sao ? - My cũng hét lại - Tôi mới là người có quyền chọn lựa , tôi thích nước nào thì tôi sẽ chọn nước đấy ! Xin lỗi nhưng tôi không nhớ là mình có nhờ cậu quyết định giùm tôi chuyện đó !


Giọng Kim My to tới nỗi khiến đôi trai gái kia giật mình thon thót , họ vội vàng tránh sang nơi khác mà tâm sự ; chẳng dám ho he chọc vào cô nàng ' sư tử Hà Tây ' này .


- Chị... - Thái Vũ bất lực , hai bàn tay nắm chặt như đang run lên vì giận dữ ; cậu hận bản thân không thể bóp cổ chết người con gái đang nói chuyện với mình lúc này , cậu hận mình không thể làm tổn thương cô ấy .


Sáng nay , người đàn bà đó lại tiếp tục gọi điện cho cậu ; hối thúc cậu những điều nhạt nhẽo , những điều mà cậu đã nghe quá nhàm tai ; những điều mà cậu sẽ chẳng bao giờ thực hiện ...


Sau khi đã bỏ rơi cậu những mười bảy năm trời , ông bố thân yêu đó lại muốn được gặp lại cậu trước lúc qua đời hay sao ? Liệu trong thâm tâm ông ta , có còn chút gì được gọi là danh dự và liêm sỉ hay không ? Thực sự thì ông ta muốn gì chứ ?


Gia đình bên Nhật ấy đã cướp mất ông ta khỏi Thái Vũ...


Không , phải nói là ông ta đã chọn gia đình đó thay vì chọn ở bên cậu , bên một đứa con trai mà đến chính ông ta cũng không dám chắc đó có phải là con ruột mình hay không . Vậy thì bây giờ ông ta muốn gặp cậu để làm gì , để cười khinh cậu lần cuối trước khi bước về cõi vĩnh hằng hay sao ?...
Mẹ kiếp , cái ý nghĩ ấy làm cậu muốn điên lên , cậu hận những thứ liên quan tới ông ta hơn bao giờ hết ; và đương nhiên , trong đó bao gồm cả nước Nhật Bản mà Kim My luôn yêu quý .


Nhận thấy nét mặt đau đớn của Thái Vũ , My dịu lại :


- Rốt cuộc tại sao cậu lại ghét nước Nhật tới vậy kia chứ ?


- Chị có muốn nghe không...? - Âm lượng trong câu nói của Thái Vũ rất nhỏ , làm Kim My phải căng tai ra mãi mới hiểu được .


- Nghe gì ? - My hỏi lại.


- Quá khứ của em...


Trời bỗng trở gió .


Một cơn gió nhẹ .


Nhưng lạnh lùng len vào từng kẽ tóc Kim My , bới tung mái tóc cô lên .


Một linh cảm chẳng lành ...


* * * * * * *


Chưa bao giờ Mike rơi vào hoàn cảnh như thế này .


Một hoàn cảnh vừa đáng cười vừa đáng buồn : không nhà , không tiền , không quần áo , không có bất kì một thứ gì trên người... Anh vừa bị nhân viên khách sạn đuổi thẳng cổ ra ngoài ! Thật tệ !


Tối qua , sau khi cãi nhau với Mike ở trên phố ; Yuki đã hậm hực trả phòng khách sạn và mua vé máy bay về Nhật . Mọi chuyện tưởng thế là xong , nhưng cô nàng này quái ở chỗ ; là cô ta mang hết mọi đồ đạc của Mike đi , chẳng để lại cho anh bất kì một thứ gì ngoại trừ cái lá thư cô nàng viết ngoáy trong sự giận dữ không nguôi :


" Kintaru , em cho anh sự lựa chọn cuối cùng : Ba ngày để kéo hắn về ; hoặc em sẽ mách điều này với bác gái , rằng anh đã đem lòng yêu một con bé lẳng lơ ở bên Việt Nam .
Anh cứ chờ xem điều gì sẽ xảy ra nếu ba ngày nữa anh không có mặt ở Nhật .
Em sẽ không tha thứ cho anh .


Kí tên : Yuki Hanagakushi . "


Mike ngán ngẩm nhét lá thư vào túi quần , anh thực sự chẳng thích nổi cái tính ương bướng này của Yuki . Cô nàng vẫn luôn bắt bí anh bằng những trò tai quái , những trò anh chẳng bao giờ ngờ tới được . Đáng ghét !


Vậy là giờ Mike không khác gì một gã ăn mày trong lốt tài tử điển trai , một kẻ sẽ phải lang thang vất vưởng trên đường như thây ma trong suốt ba ngày sắp tới .
Mike cố vận dụng cái trí nhớ siêu việt của mình , xem rốt cuộc anh có quen thân ai ở Việt Nam mà anh có thể nhờ vả được hay không ? Và điều tệ hại nhất là không có , anh chẳng quen bất cứ ai ở đây cả ; mà không , quen thì có đấy , nhưng nhờ vả thì không được...


Thế rồi , theo bước chân vô định của mình ; Mike lang thang về cuối phố...


Trời bỗng trở gió .


Một linh cảm chẳng lành ...



Người yêu tui là Robert Downey Jr. ❤
Stony là chân ái :"3


Tự hào là một con trạch kiêm hủ )
Tiểu Miêu

on 19/6/2014, 08:28

#27
  • avatar

Tiểu Miêu



Thành viên tích cực
Xem lý lịch thành viên
Tham gia : 07/07/2013
Bài viết : 951
Điểm plus : 7539
Được thích : 210
Re: Búp bê tóc đen - FULL

SỐNG CHUNG


Ba ngày không phải là dài …


Nó quá ngắn khi anh ở bên em .


Mỗi giây phút ở bên em , đó là tất cả đối với anh !


* * * * * * *


Hôm nay , tôi và Thái Vũ đã đi dạo qua rất nhiều con phố , ghé vào nhiều hàng quán mặc dù trong người hai đứa hoàn toàn chẳng có một đồng xu dính túi . Chúng tôi chỉ đi , đi để quên hết mọi chuyện , quên hết mọi nỗi buồn trong câu chuyện về quá khứ của Thái Vũ ban nãy …


Tôi không biết nên an ủi Thái Vũ như thế nào , bởi tôi chưa bao giờ rơi vào hoàn cảnh giống như cậu . Nghe Vũ kể chuyện , tôi chỉ biết chăm chú nhìn vào từng hành động của người bạn nhỏ , chỉ biết quan sát mọi cử chỉ của cậu mà không biết nên dùng tay chân vào việc gì nữa .


Tôi chỉ nghe , chỉ hiểu ; cũng như bây giờ tôi chỉ đi , chỉ cười với Thái Vũ như một con rối . Tôi không ngờ là người bạn nhỏ của tôi lại có một quá khứ như vậy , bảo sao bà Hoa không cho cậu ở cùng mà bắt cậu ra ở riêng là đúng ; bảo sao ngay từ hôm đầu tiên tôi đã thấy nghi ngờ bà ta rồi , làm gì có chuyện con trai mới lớn muốn ra sống riêng cơ chứ ?!


Khi trời đã về tầm chiều , Thái Vũ dẫn tôi quay trở lại trường để lấy cặp sách . Quả nhiên đúng như tôi đoán , đứng chực sẵn ở cổng là “ bà hai ” Lê Ni Na giờ đang xì khói từ hai lỗ tai ra vì giận . Nó nạt tôi với Vũ đến gần nửa tiếng đồng hồ , nào là : tại sao lại trốn học , chúng tôi đã đi những đâu , đã làm những gì , sao giờ này mới chịu vác xác về , tại sao lại không chịu rủ nó đi với … blah…blah…blah…


Chốt lại toàn bộ những câu hỏi dài lê thê của Ni Na , tôi tặng cho nó cái tin vui là tôi đã lọt vào phần thi ‘ Tự do ’ ; rằng ngày hôm qua Ban giám khảo đã chấm thiếu tôi và bỏ quên tờ kết quả của tôi trong thùng rác . Quả nhiên lại đúng như tôi dự đoán , Ni Na dừng hết mọi việc nó đang dang dở lại mà nhảy xồ vào ôm chầm lấy tôi , nó thút thít lên : “ Tao biết mà , tao biết là Tiểu Kim My của tao giỏi lắm mà ! ” .


Tôi không dám kể cho Ni Na rằng việc ngày hôm qua là do Tiểu Thư gây ra , cũng như tôi không kể chuyện Tiểu Thiên đã ra tay nghĩa hiệp cứu giúp tôi ; tôi không muốn con bạn thân của mình phải suy nghĩ nhiều về chuyện này , nó xứng đáng nhận được tin vui kia hơn . Và thật may là Ni Na đã quên béng cái vụ sáng nay Tiểu Thiên đến tìm tôi , như vậy là tôi sẽ đỡ tốn nước bọt để giải thích nguyên nhân cho nó hiểu .


Sau khi tạm biệt Thái Vũ , Ni Na quyết định cùng tôi đi xe buýt về . Nhà nó cũng cùng đường với nhà tôi , chỉ là nó phải xuống ở bến trước tôi mà thôi . Ở trên xe , Ni Na hỏi tôi về đủ thứ chuyện , nhất là dự định của tôi với phần thi ‘ Tự do ’ . Tôi nói với nó là tôi sẽ cố gắng biểu diễn một điệu múa nào đó của Nhật - vì dù gì thì đó cũng là đất nước tôi yêu thích nhất ; hơn nữa , còn có Mike có thể làm quân sư quạt ‘ giấy ’ cho tôi nữa mà :


- Trời , mày vẫn còn quen với lão đó hả ? - Ni Na bỗng hỏi tôi khi tôi nhắc tới tên Mike - Mày không coi chuyện tao nói lúc đó là thật đấy chứ ?


Biết mình đã lỡ lời , vì hình như Ni Na không biết chuyện tôi và Mike có giao ước với nhau ( mà không biết cũng phải thôi , tôi ém nó kĩ lắm mà >”<) ; tôi vội lảng sang chuyện khác nhưng … ôi thôi , quá muộn rồi ; Ni Na nhất quyết không chịu buông tha cho tôi , nó gặng hỏi :


- Thế chẳng phải mày bảo tao nên quen với anh ấy hay sao ? - Tôi đành nói thật .


- Omg , lại còn “ anh ” tình củm nữa chứ ? Lúc ấy tao chỉ đùa thôi mà , tao chỉ muốn xem mày lúc có người yêu thì sẽ ra sao thôi ... - Na trố mắt nhìn tôi , giọng nó hơi se lại như nạt nộ - Bây giờ mày đã có Thái Vũ rồi , còn quen linh tinh làm gì ?


- Thôi đi ! - Tôi gắt lên - Tao đã bảo là tao chỉ coi Thái Vũ như em trai thôi mà , tao với Vũ không có gì hết !


- Lại còn sửng cồ lên nữa chứ ? - Na dí sát mặt vào mặt tôi , nó nhìn cơ hồ muốn thiêu cháy da mặt của tôi - Khai thật đi , mày cảm ai rồi phải không ?


Tôi há hốc mồm sửng sốt thiếu điều không ngậm lại được , tôi bắt đầu cảm thấy hai má nóng bừng và đầu óc ong ong lên . Tôi vội thanh minh :


- Mày điên à ? Mày nghĩ tao là ai chứ ? - Tôi không dám nhìn thẳng vào mắt nó - Cảm kiếc gì , vớ vẩn !


Ni Na lại nhăn mày một hồi , rồi nó tặc lưỡi với tôi :


- Tóm lại là không an toàn ! - Như vừa nhận ra được một chân lý nào đó sâu xa lắm , Ni Na nắm lấy vai tôi - Nếu mày vẫn còn quen thì thôi ngay nghe chưa ? Quen kiểu đó rất dễ bị lừa đấy !


Sau đó , Ni Na dành riêng mười lăm phút còn lại để giảng giải cho tôi hiểu thế nào là yêu , rồi thì cách nào để nhận ra mình yêu một người ; nào là luôn cảm thấy vui mỗi khi ở bên người ấy , nào là không bao giờ muốn rời xa người ấy , nào là muốn nói chuyện với người ấy mãi không thôi … Tôi nghe nó nói một hồi mà như vịt nghe sấm , mặt cứ ngây ra mà không biết nên đáp lời như thế nào .


Rồi trước khi bước xuống xe buýt , nó còn với lên với tôi một câu :


- Mày nhớ chưa , có những biểu hiện ấy với ai đó chứng tỏ là mày đã biết yêu rồi đấy !


Và khi cửa xe buýt đóng lại , cái giọng quen thuộc của của Ni Na vẫn lanh lảnh bên tai tôi :


- Mà tốt nhất là nên với Thái Vũ nhé !


Tôi chán nản nhắm chặt hai mắt lại , cố gắng xua tan cơn buồn ngủ đang ập đến …


Hôm nay con đường từ trường về nhà sao dài quá...


Mặc dù tôi đã rất quen thuộc với con đường này , nhưng vẫn thấy rộn lên trong lòng một cảm giác khó hiểu . Tại câu chuyện của Thái Vũ chăng ? Hay tại mối nghi ngờ không căn cứ đang lớn dần lên trong lòng tôi lúc này ?


Thái Vũ không có bố , cũng chẳng có mẹ...


Cậu ấy có buồn không ? Chắc là sẽ buồn lắm...
Nhưng nếu buồn , tại sao lúc chia tay tôi và Ni Na ở cổng trường , cậu ấy lại cười tươi như vậy ?


... Thái Vũ ngốc...


Tôi cứ thơ thẩn bước đi như thế mãi , cho đến lúc nhận ra là đã tới ngõ nhà mình ; tôi khựng lại .


Một dáng người cao lớn đang đứng dựa lưng vào tường , nhìn tôi không chớp mắt . Dưới ánh đèn vàng , đôi mắt anh ấy trở nên huyền ảo và bí ẩn vô cùng ; cơ hồ như suốt cuộc đời này , tôi cũng khó lòng có thể hiểu được những suy nghĩ ẩn chứa trong đôi mắt ấy :


- À... anh... - Mike ấp úng .


Nước mắt tôi như trực trào ra vì vui sướng , trái tim đập loạn nhịp co thắt trong lồng ngực ; tôi cứ như một con ngốc khi gặp anh vậy . Mỗi lần gặp anh , những cảm xúc luôn bị kìm nén của tôi như muốn bật hết ra ngoài , tôi chỉ muốn được nói chuyện với anh mãi thôi ; chỉ muốn được mãi nhìn anh , được cười với anh...


" Tại sao lại thích tôi ? " - Bấy giờ tôi mới hiểu câu nói hôm nào của tôi với Thái Vũ mới thật ngu ngốc làm sao ; thích rốt cuộc chẳng vì lí do gì , thích chỉ đơn giản là thích .


Chỉ cảm thấy cần người ấy , thấy hạnh phúc và vui khi ở bên người ấy , không bao giờ muốn xa người ấy … Có phải là Ni Na vừa nói như vậy với tôi hay không ?


- Có chuyện gì vậy anh ? - Tôi cố giữ cho giọng mình thật bình tĩnh .


- À … - Mike vẫn chưa dám nhìn thẳng vào mắt tôi , anh chỉ chăm chăm ngó xuống nền đất lạnh dưới chân mình - Anh biết là chuyện này hơi đường đột... nhưng...


- Nhưng sao ? - Tôi sốt ruột .


- Em có thể... cho anh ở tạm nhà em trong vòng ba ngày tới được không ? - Mike vẫn chưa dám ngẩng mặt lên , cứ như chuyện xin ở nhờ này là chuyện đáng xấu hổ nhất thế giới vậy.


- Nhưng tại sao... - Tôi chưa kịp nói hết câu thì Mike đã chặn họng :


- Em đừng hỏi lí do ! - Cuối cùng thì Mike cũng đã ngẩng lên nhìn tôi , đôi mắt nâu của anh lúc này lấp lánh ánh sáng phản chiếu từ ánh đèn vàng lờ mờ nơi đầu ngõ - Nếu em không đồng ý thì...


Chẳng hiểu khi ấy cơ miệng của tôi bị làm sao nữa , nó tự động phát ngôn ra những câu mà ngay cả tôi cũng chưa bao giờ nghĩ đến :


- Ừhm ! Nhưng em có một điều kiện...


- Điều kiện gì ? - Mike ngạc nhiên nhìn lại , hình như anh cũng không ngờ là tôi lại đồng ý nhanh đến thế.


- Trong ba ngày tới , anh phải dạy em múa !


- Múa ư ? - Mike ngớ ra .


Nhìn mặt anh lơ ngơ như bò đeo nơ lúc này , tôi phá ra cười ngặt nghẽo.


...Luôn cảm thấy vui mỗi khi ở bên người ấy , không bao giờ muốn rời xa người ấy , muốn nói chuyện với người ấy mãi không thôi …
Nhớ chưa , có những biểu hiện ấy với ai đó chứng tỏ là mày đã biết yêu rồi đấy !



Người yêu tui là Robert Downey Jr. ❤
Stony là chân ái :"3


Tự hào là một con trạch kiêm hủ )
Tiểu Miêu

on 19/6/2014, 08:29

#28
  • avatar

Tiểu Miêu



Thành viên tích cực
Xem lý lịch thành viên
Tham gia : 07/07/2013
Bài viết : 951
Điểm plus : 7539
Được thích : 210
Re: Búp bê tóc đen - FULL

SỐNG CHUNG ( tiếp )


Tôi không nhớ rõ rằng mình đã phải dùng biết bao nhiêu kĩ xảo và kĩ thuật diễn xuất để hòng qua mặt bố mẹ vụ Mike sẽ đến sống cùng gia đình tôi trong vòng ba ngày sắp tới .


Nào thì lí do là gần nhà anh có ổ nghiện cấp cao cực nguy hiểm , nào thì do con *** nhà anh nuôi bị lên cơn dại ( mặc dù sau này Mike cứ thanh minh mãi với tôi là trong suốt cuộc đời mình , anh không hề nuôi một con *** nào >"<) ; rồi thì khu nhà anh ở luôn luôn có trộm cắp vặt , luôn luôn xảy ra đánh nhau và chém giết ...


Bao nhiêu là lí do như thế , mà tuyệt nhiên tôi thấy chẳng có cái nào đáng tin cả ; vậy mà bố mẹ tôi lại tin sái cổ , bảo sao ngày xưa bố tôi dễ dàng bị người ta lừa tiền đến thế . Mà cũng may là ngoài tôi ra , Mike còn có một hậu phương vô cùng vững chắc là ba đứa em trời đánh của tôi . Đứa nào nghe tin Mike đến ở cùng cũng reo hò loạn xì ngậu hết cả lên ; nhất là thằng Nam ấy , nó hét như được mùa vậy !


Nói tóm lại , việc Mike đến ở nhà tôi đã qua cửa trót lọt ! ( Bravo thầm trong bụng... hehe )


Giờ ăn cơm , Nam lại hí hửng lôi cái máy ảnh của Mike ra chụp tứ lung tung ; nó chụp lên chụp xuống , mà cứ chụp xong một cái là lại phải xoá đến năm , sáu cái . Tôi nhủ thầm trong bụng là không hiểu thằng em mình nó yêu quý Mike hay là yêu quý cái máy ảnh của anh ấy nữa ?!

Nó chụp không ngơi tay , từ chụp đồ vật trong nhà lại đến chụp mọi người trong gia đình loạn xì ngậu cả lên . Hết chụp bố mẹ , lại đến chụp cái Ly và cái Vy ; rồi hết chụp cái Vy , nó lại nhảy qua chỗ tôi nháy nháy vài phát ; rồi thì hết đem tôi ra làm cái bia ‘ người mẫu bất đắc dĩ ’, nó lại chạy về phía Mike và cũng tách tách liên hồi :

- Nam , để yên cho anh ăn cơm đã chứ !? - Bố tôi mắng yêu nó , rồi bố nhanh chóng quay sang tôi với một nụ cười niềm nở - My này , hôm nay bố đã kiếm được việc làm rồi !


- Ôi hay quá ! - Tôi hưởng ứng , không giấu nổi vẻ vui mừng - Là công việc gì vậy bố ?


- À , chỉ là lái xe khách cho một công ty du lịch nhỏ thôi ấy mà . - Bố tôi vẫn cười – Lương tháng là bảy triệu , cũng đủ trang trải cho gia đình mình .


- Lái xe khách à ? - Tôi ngẫm nghĩ một lát rồi tiếp - Nhưng bố có chịu được không , phải lái xuyên đêm đấy ; lại thường xuyên phải đi xa nhà nữa ?


- Cuộc sống mà con , muốn sống mà không cố gắng thì khó lắm con ạ ! - Mẹ không hiểu từ lúc nào bỗng xuất hiện sau lưng tôi ; bàn tay mẹ nhẹ nhàng áp lên vai tôi , truyền cho tôi chút hơi ấm còn sót lại trong ngày.


Sau đó bố và mẹ tôi không còn nói gì thêm , tôi cũng nhanh chóng hoà mình vào trong sự im lặng ấy , mắt tôi chỉ chăm chăm ngó vào từng cử động của Mike khi anh cố thuyết phục thằng Nam thôi đừng chụp ảnh mình nữa.


Bữa cơm nhanh chóng kết thúc trong sự ồn ào náo nhiệt của thằng Nam , và trong sự im lặng của bố mẹ và tôi . Bố đã kiếm được công việc mới rồi , đáng lẽ tôi nên vui mừng mới phải , nhưng cứ thấy trong lòng nôn nao một thứ cảm xúc kì lạ … Cứ như rằng trong tương lai , sẽ có một điều gì đó không may xảy đến với gia đình tôi vậy .


Cố gắng xua đuổi cái ý nghĩ điên rồ đó ra khỏi đầu , tôi giúp mẹ rửa bát và thật may là hôm nay tôi không có bài tập về nhà , vì vậy mà tôi sẽ có thêm nhiều thời gian để bàn với Mike về vụ múa may kia :


- Nam , con dẫn anh Mike lên tắm trước đi ! - Bố tôi nhắc nhở , và bỗng nhiên điều này làm mặt tôi đỏ bừng lên .


- Vâng ạ ! - Thằng Nam rống to thích thú , rồi tôi nghe tiếng chân nó và Mike chạy lên cầu thang .


Vậy là thực sự Mike đã ở nhà tôi rồi hay sao ? Dễ dàng như vậy hay sao ?
Và đương nhiên là không dễ dàng như vậy rồi :


- Thực sự đó là tất cả lí do hả ? - Mẹ bắt đầu tra hỏi tôi , tôi biết chắc là những điều vừa rồi không thể lọt qua khỏi mắt mẹ mà .


- Con … - Tôi không dám nhìn thẳng vào mắt mẹ mỗi khi tôi nói dối - Con nói thật mà !


- Mẹ thấy nó không giống sinh viên … - Mẹ bất chợt ngừng công việc rửa bát lại , đôi mắt mẹ hơi hướng về phía cầu thang dẫn lên lầu hai - Nó giống công tử của một gia đình giàu có hơn .


- Vậy chẳng lẽ là công tử thì không thể làm sinh viên sao ? - Tôi cố gắng giữ giọng mình thật bình tĩnh , tôi sợ mẹ sẽ hỏi thêm những câu hỏi khác , những câu hỏi xoáy vào cái vẫn đề mà tôi không muốn nghĩ đến lúc này…


- Mẹ không có ý gì , chỉ là mẹ thấy thằng bé đấy hơi kì lạ thôi . - Mẹ ngừng một lúc rồi tiếp - Dẫu sao mẹ cũng thấy rất quý nó , thằng bé rất dễ mến !


Tôi mím môi gật đầu , thầm cám ơn vì mẹ đã không hỏi tiếp những câu hỏi liên quan đến thân thế của anh - một vấn đề mà tôi vẫn còn rất mơ hồ . Nhưng không hỏi về vấn đề này , không có nghĩa là mẹ sẽ dừng những câu hỏi về vấn đề khác :


- Nhưng sao con lại quen nó ? Hai đứa không chỉ đơn thuần là bạn , đúng không ?


Tôi trố mắt ra kinh ngạc vì câu hỏi của mẹ . Nhưng cái làm tôi ngạc nhiên không phải là vế trước của câu hỏi , mà là vế sau kìa : “ Không chỉ đơn thuần là bạn ? ” - ý mẹ là gì kia chứ ? :


- Đương nhiên chúng con chỉ là bạn ! - Tôi khẳng định - Chỉ là tình cở gặp nhau thôi !


- Tình cờ ư ? - Đôi mắt mẹ như lớn ra sau câu hỏi nghi vấn ấy - Con không thấy chuyện này quá buồn cười sao Kim My ?


Tôi ngơ ngác nhìn lại , tỏ vẻ chẳng hiểu chút gì hết . Mẹ thần ra một lúc , đôi mắt vẫn không trở lại bình thường ; ngược lại , nó càng ngày càng giãn to ra :


- Con đưa một người con tình cờ gặp về nhà và cho anh ta ở cùng ư ? Con làm sao vậy ?


- Con không hiểu mẹ đang muốn nói về vấn đề gì .


- Là con quá dễ dãi ? - Mẹ bỗng hỏi ngược lại tôi - Hay do con không biết là mình đã thích nó ?


Câu hỏi của mẹ làm tôi cứng người , sao ai cũng gán ghép linh tinh hết vậy nè : hết tôi với Thái Vũ , giờ lại đến tôi với Mike ư ? . Sao không ai chịu nghĩ tới tình cảm thật sự của tôi kia chứ , tôi chẳng thích ai cả , tôi vẫn là tôi :


- Mẹ ! - Tôi gắt lên - Con với anh ấy chỉ là bạn mà thôi , sao mẹ không chịu hiểu cho con ?


Mẹ thấy tôi nổi nóng vậy thì liền im bặt , nhưng đôi môi vẫn không ngừng lại vì nụ cười nửa miệng . Mẹ khe khẽ lắc đầu , cứ như tôi là một đứa con rất bướng bỉnh và rất khó dạy bảo vậy .


Tôi nhăn nhó mặt mày , rõ rằng là tôi đang nói rất thật lòng mình ; tại sao mẹ không chịu tin tôi kia chứ ? Việc tôi cho Mike ở nhờ nhà chỉ là do tôi và anh ấy là bạn , chỉ là vì tôi đang cần sự giúp đỡ của anh ấy , chỉ là vì tôi ... Thực sự là tôi không có gì với Mike hết mà !!


* * * * * * *


Sau khi tắm xong và tròng vào người bộ đồ của bố Kim My , Mike vẫn chưa dám tin là thực sự mình đang ở nhờ trong nhà một người khác . Anh cố gắng chấp nhận sự thật hiện giờ , rằng anh đang là một kẻ vô gia cư ; và rằng anh sẽ chết nếu không có sự giúp đỡ của Búp bê tóc đen .


Yuki thật tinh quái , cô ấy nhất định sẽ làm mọi việc để có được anh , kể cả những việc bỉ ổi nhất . Mà cũng không thể trách Yuki được , có trách thì chỉ trách sao ngày xưa Mike đã quá nâng niu và bảo vệ cô ấy ; để bây giờ Yuki bám anh dai như đỉa . Việc anh vô tình tát cô lần trước chắc chắn đã làm Yuki rất tức giận , bằng chứng là trong lá thư đe doạ cô đã gọi họ anh là Kintaru chứ không còn là tên Mike thân thiết như trước nữa - một việc mà ngay đến anh cũng không bao giờ ngờ tới .


Mike không phải ghét Yuki ; ngược lại , anh còn rất quý cô ấy nhưng tình cảm này chỉ dừng ở mức anh trai em gái mà thôi . Vậy mà Phu nhân lại bắt anh phải lấy cô ấy , điều gì anh cũng có thể làm được - vì Phu nhân Kintaru là ân nhân của anh - chỉ duy nhất chuyện này thì không thể được . Anh muốn tự mình có thể quyết định chuyện tình cảm của bản thân , anh không muốn làm cả hai người đau khổ chỉ vì hôn nhân nghĩa vụ , một hôn nhân không có hạnh phúc - giống như bố và mẹ anh trước đây vậy .


Là trẻ mồ côi , Mike vô cùng biết ơn Phu nhân Kintaru đã mặc kệ xuất thân của anh mà coi anh như con trai của mình . Bà Kintaru không hề buồn về chuyện bà không thể sinh con , ngược lại bà luôn nói với anh rằng đây là một điều may mắn , vì nhờ như vậy bà mới gặp được anh . Có thể nói đối với hai anh em Mike , Phu nhân Kintaru giống như chúa trời vậy .


Bà ấy bao dung và hiền lành như một người mẹ thực sự của Mike , vì vậy mà anh chưa lần nào dám làm trái ý bà . Phu nhân bảo gì , anh cũng nghe . Kể cả việc anh phải lặn lội sang Việt Nam chỉ để tìm lại đứa con trai riêng của chồng bà , chỉ để thuyết phục cậu trai đó về gặp bố lần cuối trước lúc ông ta nhắm mắt xuôi tay .
Mike cũng vô cùng ngưỡng mộ tình yêu cao cả mà bà Kintaru dành cho chồng , bà sẵn sàng bỏ qua tất cả lỗi lầm của ông khi ở Việt Nam ; hơn nữa , bà còn luôn ủng hộ và động viên Mike đi tìm đứa con trai riêng của chồng . Mike thực sự rất rất yêu quý Phu nhân Kintaru , và chắc chắn anh sẽ chẳng bao giờ làm bà thất vọng về bất cứ điều gì ; đương nhiên không ngoại lệ cả chuyện thuyết phục con trai riêng của chồng bà trở về Nhật .


" Cộc ! Cộc ! Cộc ! "


Tiếng gõ cửa làm Mike bừng tỉnh khỏi những suy nghĩ miên man vô định . Anh chợt nhớ ra là mình đang ở nhờ trong nhà một người khác , và hành động vừa rồi của anh thật mất lịch sự . Cố gắng điều chỉnh lại suy nghĩ , anh lật đật tiến về phía cánh cửa và mở ra nhẹ nhàng :


- Em không làm phiền gì chứ ? - Đứng bên ngoài là Kim My , hiện giờ cô đang khoác trên người chiếc áo phông màu trắng và quần dài màu đen .


- À , nếu em tìm Nam thì nó đang tắm !


Mike chỉ vào bên trong , mái tóc anh vẫn còn ướt đẫm nước và khi anh ngoảnh mặt vào trong , vài giọt nước đã bắn sang mặt Kim My . Cái việc vô tình này làm tim My đập loạn lên , sai hết cả nhịp độ bình thường của một trái tim bình thường - và cô tự hỏi rằng liệu mình có bị bệnh tim bẩm sinh hay không nhỉ ?


- Không ! - My xua hai tay - Em chỉ muốn bàn với anh về chuyện tập múa thôi , anh có thể xuống nhà chứ ?


Mike gật đầu , anh khép nhẹ cửa lại rồi theo cô xuống dưới .


Lúc này ở lầu một , ông Trung đang lau nhà , còn bà Phượng thì ngồi nhẩm tính điều gì đó ; cả hai người đều đang rất chăm chú làm việc . Nhưng khi vừa nhìn thấy anh , cả ông và bà đều gật đầu mỉm cười rất thân thiện , Mike cũng gật đầu chào lại .
Mike thực sự thấy rất quý gia đình Kim My , thành viên nào trong nhà cô cũng hiếu khách và đón tiếp anh rất niềm nở , gia đình Kim My kì lạ như chính bản thân cô vậy - và cái điều kì lạ này đã thu hút anh chú ý đến cô , ngay từ lần đầu tiên gặp cô trên xe buýt ...


- Vy và Ly đâu ? - Mike hỏi khi Kim My kéo anh ngồi xuống ghế .


- Hai đứa nó đang học bài . - Kim My trả lời , và cô nhanh chóng chuyển sang đề tài chính - Anh có biết điệu múa nào của Nhật không ? Điệu nào dễ dễ ấy ...


Mike nhăn mày . Sau một hồi suy nghĩ , anh đập hai tay vào nhau và nói :


- Em biết điệu " Tóc đen " chứ ? Là điệu ấy ?


Kim My lắc đầu .


- Anh đã từng xem mẹ anh múa rất nhiều lần , anh nghĩ là mình có thể dạy em chính xác . - Đang nói , Mike bỗng tỏ ra lưỡng lự - Nhưng ...


- Nhưng sao ? - Kim My lo lắng hỏi lại , cô không muốn mình vừa nghe được một tin vui đã bị tạt ngay gáo nước lạnh .


- Phải có người diễn cùng em , vì đây là múa đôi nam nữ mà .


- Vậy anh diễn cùng em đi , nhà trường cho phép đem người thân theo cùng mà ! - Kim My sốt sắng đề nghị ngay , cô thầm thở phào vì điều Mike lo lắng quá nhỏ bé .


- Nhưng ... - Mike lại lưỡng lự tiếp - Vậy còn nhạc và trang phục thì sao ?


- Ừa ha ... - Mặt My xịu xuống thấy rõ , trông mặt cô nhăn nhúm như cái bánh bao chiều - Vậy anh có nhớ là nhạc như thế nào không ?


Mike lại tỏ ra ngẫm nghĩ sâu lắm . Được một lúc , anh tươi cười nhẹ nhõm và nói với Kim My :


- Hình như trong máy ảnh của anh có quay lại đoạn múa đó thì phải ?


- Vậy mau lên xem lại đi ! - My vội vã nắm tay Mike chạy lên gác , cô không hề biết rằng điều này đã làm loạn nhịp trái tim một người , giống như khi nãy anh đã làm với cô vậy ...


* * * * * * *


Khi lên đến lầu hai và mở cửa phòng thằng Nam bằng một tốc độ phi thường , tôi vội vã hỏi nó quên cả nhịp thở đang dồn dập như sắp đứt của mình :


- Cái máy ảnh của anh Mike đâu rồi ? Đưa cho chị mau ! - Tôi giục .


Nam trố mắt nhìn tôi và Mike , hiện giờ cu cậu đang ngồi thu lu trên giường và nghịch ngợm chiếc máy màu bạc . Nó dẩu môi lên nói :


- Từ từ đã nào... - Rồi chậm chạp đưa cái máy về phía tôi - Này !


Khi chiếc máy ảnh trở về tay Mike , anh nhẹ nhàng ấn nút bật :


- Ủa , sao không lên hình gì hết vậy ? - Tôi hỏi , trong lòng lại hơi gợn lên chút lo lắng .


- Hình như là hết pin rồi ... - Mike nhíu mày - May mà anh có đem theo cái sạc , mà nhà em có chỗ cắm không ?


Tôi ngó quanh quất khắp phòng , rồi tiện tay chỉ về phía bàn học bằng gỗ đã sờn cũ đi theo năm tháng thời gian :


- Anh cắm vào chỗ đèn kia kìa !


Mike lục tìm cái sạc một lúc , rồi anh lẹ làng cắm nó vào ổ điện kèm theo chiếc máy ánh màu bạc .


- Mà sao hai anh chị cần máy ảnh vậy ? - Thằng Nam nhảy phóc từ giường xuống đất , nó lăm le ra chỗ tôi với đôi mắt hình viên kẹo - Bộ muốn chụp ảnh kỉ niệm hả ?


- Thôi đi ! - Tôi búng vào trán nó một cái rõ đau rồi nói - Tụi chị đâu có rỗi hơi như em !


- Hứ ! - Nam vênh mặt hừ mũi , nó lấy tay xoa xoa trán một lúc ; rồi lại cong đuôi chạy ra chỗ Mike - Anh , hai anh chị làm gì vậy ? Cho em làm với !


Tôi lắc đầu , vội vàng ra hiệu cho Mike đừng nói ; nếu mà để thằng Nam biết chuyện tôi với Mike sẽ tập múa , thả nào nó cũng làm ầm ĩ lên cho mà xem . Tốt nhất là tôi với anh nên tập luyện trong im lặng , không nên ba hoa phô trương làm gì cho rách việc .
Liền đó , anh cười khúc khích với thằng Nam :


- Bí mật !


Cả tối hôm ấy , tôi lăn ra cuời ngặt nghẽo vì gương mặt shock toàn phần của thằng Nam sau khi nghe xong câu nói đầy " hàm ý khiêu khích " của Mike . Tôi nhớ cái mặt nó ỉu xìu không sức sống , nó còn chẳng thể nói thêm câu gì khi Mike nhéo má nó tinh nghịch ...
Khổ thân thằng bé , bé thế mà khổ .


Nhưng Mike à , anh quả thực là rất tuyệt đấy !


- Chúng ta bắt đầu từ ngày mai vậy nhé ? - Mike chia tay tôi trước khi về phòng với một câu đơn giản như vậy . Hiển nhiên tôi còn có thể nói gì nữa chứ ?


- Ừhm ! - Tôi gật đầu cười tươi , mang theo hình ảnh anh vào trong giấc mơ của mình .


" Là con quá dễ dãi ? Hay do con không biết là mình đã thích nó ? " - Hình như trong một lúc nào đó , ở một nơi nào đó , mẹ đã nói với tôi như thế ...



Người yêu tui là Robert Downey Jr. ❤
Stony là chân ái :"3


Tự hào là một con trạch kiêm hủ )
Tiểu Miêu

on 19/6/2014, 08:29

#29
  • avatar

Tiểu Miêu



Thành viên tích cực
Xem lý lịch thành viên
Tham gia : 07/07/2013
Bài viết : 951
Điểm plus : 7539
Được thích : 210
Re: Búp bê tóc đen - FULL

ĐIỀU TẤT NHIÊN


Khóc ... nước mắt...


Nhớ ... kỉ niệm ...


Đau ... trái tim ...


Anh đâu rồi ?


* * * * * * * *


Một đêm nhanh chóng qua đi .


Sáng .


Tôi tỉnh dậy và thấy trong người khoan khoái một cách kì lạ . Việc đầu tiên tôi làm là ngó quanh quất khắp phòng để kiểm chứng , rằng chuyện hôm qua Mike đến nhà tôi ở không phải là một giấc mơ .

Nhìn thấy hai cô em xinh xắn đang ôm lấy nhau mà ngủ trên giường , tôi bỗng thấy lòng nhẹ nhõm lại và nở nụ cười một cách vô thức :

- Dậy đi học thôi , Vy , Ly ! - Tôi đạp tung chăn ra , tiện miệng đánh thức luôn hai nàng công chúa bé bỏng khỏi giấc ngủ say .


Đánh răng , rửa mặt bằng một tốc độ phi thường ; tôi khoác lên mình chiếc áo đồng phục có phù hiệu trường THPT Kim Liên quen thuộc . Buộc tóc đuôi ngựa như mọi ngày , chuẩn bị nụ cười tươi nhất có thể ; mở cửa ra và tôi nói :


- Chào anh !


- Chào em !


Mike đang đứng ở cánh cửa đằng kia , hành động cũng như chuẩn bị đóng cửa lại và bước xuống nhà vậy . Tôi chợt thấy thật may vì mình đã dậy đúng lúc , đã được nhìn thấy gương mặt anh trước khi đi học ; đã được nghe thấy câu chào trìu mến của anh :


- Anh có lạ chỗ không ? - Tôi hỏi khi anh và tôi cùng bước trên cầu thang dẫn xuống lầu một .


Mike lắc đầu , nụ cười như có như không nở trên môi anh . Tôi nghĩ anh đã có một giấc mơ đẹp , hay nói đúng hơn là tôi mong vậy . Tôi chợt chú ý tới khuôn mặt anh , hay cụ thể là bờ môi anh - một đôi môi mỏng quyến rũ vô cùng : " Ước gì mình được chạm vào đó ... dù chỉ một lần ... "


Tôi giật thót mình khi ý nghĩ ấy lướt ngang qua óc tôi . Trời đất , tôi vừa nghĩ cái quái gì vậy ? Chẳng lẽ tôi bị biến thái hay sao mà lại có những suy nghĩ như vậy được ? Ôi trời , tôi điên mất rồi !


- Sao em cứ lắc đầu vậy ? - Mike nghi hoặc nhìn tôi . Thôi chết , lẽ nào anh ấy đã biết được suy nghĩ đó của tôi ?


- Không ... em ... - Tôi ấp úng , vội vàng bước nhanh xuống nhà .


Bất chợt , gót chân tôi trượt khỏi bậc cầu thang ; cả người tôi chao đảo . Thôi rồi , ngay sáng sớm đã hôn đất thắm thiết . Mà cũng phải thôi , ông trời đang phạt tôi vì đã có cái ý nghĩ không trong sáng và lành mạnh đó đây mà ... Đáng kiếp !


Tôi nhắm nghiền hai mắt , chấp nhận sự thật kinh hoàng rằng tôi sắp phải chia xa bộ hàm yêu quý ! Hàm ơi , tao yêu mày !!


Trong một khoảnh khắc ngắn ngủi , vòng tay rắn chắc ấy ôm trọn lấy eo tôi và kéo tôi vào lòng ; mặt tôi đỏ bừng lên vì sự thân mật bất ngờ này . Hơi nóng từ nhịp thở của anh phả vào gáy tôi , làm vùng da ở đó như muốn co rút lại . Tim tôi bắt đầu đập sai nhịp , kể cả khi anh đã đặt tôi về vị trí cũ an toàn hơn :


- Lần sau đi cầu thang , em nên cẩn thận một chút ! - Mike lo lắng nhắc tôi , mái tóc đen của anh bị nắng chiếu vào làm ánh lên những vệt sáng kì lạ .


Hình ảnh anh lúc ấy in trong mắt tôi , và sẽ mãi khắc sâu trong trái tim nhỏ bé yếu ớt của tôi cho tới suốt đời ... Một ý nghĩ nhỏ bé thoáng qua óc tôi , rồi dần trở nên lớn hơn ; chiếm trọn lấy tâm hồn tôi .


- Em nên cẩn thận , biết chứ ? - Mike nhắc lại lời nói của mình , giọng vẫn dịu dàng và trầm ấm như ban đầu .


Tôi gật gật vẻ ngoan ngoãn lắm nhưng kì thực là ngau sau đó , tôi lại chạy như ma đuổi xuống nhà ; bởi tôi không muốn anh ấy nhìn thấy gương mặt cà chua của tôi lúc này ... Ôi , xấu hổ quá đi mất !


* * * * * * * *


- Rốt cuộc là mày đã có ý tưởng gì chưa ? - Ni Na nhất quyết không chịu buông tha cho tôi , nó cứ nhai đi nhai lại mãi cái câu này suốt từ sáng đến giờ . Tôi chán ngán vỗ vai nó :


- Tao đã bảo là mày yên tâm đi mà , tao đã chuẩn bị xong hết cả rồi và chắc chắn sẽ chiến thắng ! - Tôi phóng đại lên một chút để Ni Na yên tâm hơn ; mà thực sự thì tôi cũng có ý tưởng đầy đủ rồi đó chứ , chẳng qua chỉ là chưa có thời gian tập luyện và chuẩn bị đạo cụ đó thôi .


Và cuối cùng thì cái Na cũng đã chịu dừng cái Mỏ Vịt siêu thanh của nó lại ; tôi thầm cảm ơn trời đã để đầu óc của tôi được thanh thản trong ít phút ngắn ngủi .
Nằm ườn ra bàn một cách lười nhác , tôi đưa mắt nhìn khắp phòng học . Mọi thứ vẫn thế , vẫn nguyên vẹn như hồi đầu tôi mới đi học , chẳng có bất kì thứ gì thay đổi cả ; vậy mà không hiểu sao tôi cứ thấy vui vui trong lòng một cách kì lạ ... Sao vậy nhỉ ?


À , đoán ra được lí do rồi đây : Tôi vui chắc chắn là vì hôm nay cái Thư đã nghỉ học ! Một ngày không phải giáp mặt với con Tinh Tinh cái đó đối với tôi mà nói là cả một Thiên đường rực sắc hoa tươi . Chắc nó lại trốn học để đi chuẩn bị cho cái Hội Queen kia đây mà , rách việc thật !
Mà liệu nó có biết chuyện anh trai nó đã giúp tôi hay không ? Tôi nghĩ là không . Vì nếu mà nó biết được , thì chắc chắn ngày hôm nay của tôi đã không thể trôi qua một cách suôn sẻ như thế .


- Sao mày ngồi cười một mình vậy ? - Ni Na nhăn mày nhìn tôi đầy e dè , cứ như nó đang phải ngồi cạnh một đứa khùng có vấn đề về thần kinh ấy .


- Tao vui vì con Thư nó nghỉ thôi ! - Tôi lại tiếp tục toe toét , mặc kệ ánh nhìn kì dị của con nhỏ bạn thân . Ni Na sờ cằm ngẫm nghĩ một lát , rồi nó phán một câu xanh lè :


- Mọi khi nó nghỉ mày có vui như được mùa thế đâu ? - Na dí sát mặt mình vào mặt tôi - Chắc chắn là mày vui chuyện khác , chuyện gì quan trọng hơn cơ !


Tôi chột dạ : " Mình thì có chuyện gì đáng vui mừng đây ? Chẳng lẽ là ... " - Tôi lại nghĩ về cái hình ảnh sáng nay , cũng romantic ra phết đấy nhỉ ?


- Hành động , cử chỉ của mày dạo này cứ như là đang yêu ấy , quái thật ! - Ni Na bĩu môi . Rồi như chợt nhớ ra cái gì , nó lại vồ vào tôi - Thế sao , hôm qua trốn học mày làm gì với Thái Vũ vậy ?


Đây rồi , đề tài này luôn là bắt đầu của một tràng thuyết giáo mà Ni Na dành cho tôi ở sau đó . Omg , tôi chỉ muốn được thư giãn trong giây lát thôi mà ; tại sao Ni Na cứ bắt đầu gợi chuyện liên quan đến vấn đề này vậy :


- À , Thái Vũ ... - Tôi ngắc ngứ , cố tìm ra một lí do thích hợp để gạt ngang chuyện này sang một bên - Nhắc mới nhớ , sao hôm nay không thấy cậu ta lăng xăng chạy lên đây vậy ?


- Ối trời , mày nhớ đó hả ? - Na hấp háy đôi mắt đầy ẩn ý , nó chu cặp môi hồng lên giễu cợt tôi .


- Không , chỉ là tao đang có một vài chuyện cần nhắc cậu ta thôi ! - Tôi nhìn ra ngoài cửa lớp , thấy mình thật ngốc khi nghĩ rằng chuyện Thái Vũ sáng nào cũng đến lớp gặp tôi là chuyện đương nhiên ...
Vớ vẩn thật , tôi đâu phải là nhân vật nào quan trọng đâu chứ ?!


Ni Na nhấn nhấn vài cái vào bàn phím di động , rồi đưa cho tôi . Nó vẫn chưa ngớt cười , một nụ cuời phần nhiều ẩn chứa những suy nghĩ xấu xa và không hề trong sáng một chút nào :


- Đây , điện thoại này ! Nhắc cái gì thì nhắc đi !


Tôi nhận lấy cái máy màu hồng từ tay nó , đưa vội lên tai :


- Alô ? - Đầu dây bên kia là giọng Thái Vũ hơi khàn , hình như là vẫn chưa tỉnh ngủ . Tôi chợt nghĩ là cậu ta bị ốm :


- À ... - Tôi ngập ngừng , vì quả thực tôi không biết nên bắt đầu như thế nào .


- Ủa , sao chị lại cầm máy của Ni Na vậy Kim My ? - Thật bất ngờ , Thái Vũ nhận ra tôi ngay lập tức , chỉ sau một tiếng ' à ' ngắn cũn của tôi . Tôi chợt thấy một niềm xúc cảm khác lạ len lỏi trong lòng :


- Sao hôm nay cậu nghỉ học ? - Tôi tự nói luôn suy đoán của mình , dù rằng thực sự tôi cũng chẳng biết là cậu ta có nghỉ học hay không nữa .


- Chán thì nghỉ thôi ! - Hình như Thái Vũ đang cười , tôi thấy lời nói cậu ta phần nhiều có sự thay đổi so với câu " ALô " lạnh nhạt ban nãy - Còn chị , gọi em có chuyện gì ?


- Tôi chỉ muốn nhắc cậu là trong hai ngày tiếp có lẽ tôi sẽ không thể tới nhà cậu được , tôi phải chuẩn bị cho cuộc thi ! - Tôi vừa nói vừa di di ngón cái lên mu bàn tay của Ni Na , nhỏ bạn thân này thì cứ nhất nhất cố rướn tai lên nghe cho bằng được cuộc trò chuyện giữa tôi và Thái Vũ - Cậu phải tự chăm sóc mình đấy !


- Ừhm ... - Giọng Thái Vũ trầm lại .


- Mà cậu gọi cô Hoa xin phép cho tôi nghỉ hai hôm được không ?


- Ừhm ... Cố lên nhé ! - Thái Vũ nói rồi cúp máy luôn , chẳng để tôi kịp tạm biệt cậu ta . Hình như là cậu ta giận thì phải ? Mà giận cái gì mới được cơ chứ ? Tôi đã lỡ miệng nói gì không phải hay sao ?


Ngay khi tôi hạ máy điện thoại xuống , Ni Na lại chồm vào người tôi hỏi :


- Sao , Thái Vũ nói gì ?


- Chả có gì ... - Tôi bảo - Hình như cậu ta ốm .


Ni Na lúc lắc đầu :


- Vậy tí mày có đi thăm không ?


Tôi không trả lời , chỉ tiếp tục nằm dài ra bàn và cầu mong buổi học hôm nay mau chóng kết thúc . Hôm qua mưa to , hay là Thái Vũ lại mắc mưa nhỉ ? - Tôi nghĩ , lại thấy thương cho quá khứ và hoàn cảnh của cậu ta ... Tệ thật ! Chẳng phải tôi đang thương hại cậu ta đó sao ? Chắc chắn một người như Thái Vũ sẽ không thích chuyện này đâu .


Tiết học bắt đầu .


Tiếng giảng bài đều đều vang vọng khắp sân trường .


Ánh nắng rải đều trong không gian tràn ngập một màu xanh bao la .


Có ba con người ... đeo đuổi theo những ý nghĩ khác nhau ...



Người yêu tui là Robert Downey Jr. ❤
Stony là chân ái :"3


Tự hào là một con trạch kiêm hủ )
Tiểu Miêu

on 19/6/2014, 08:30

#30
  • avatar

Tiểu Miêu



Thành viên tích cực
Xem lý lịch thành viên
Tham gia : 07/07/2013
Bài viết : 951
Điểm plus : 7539
Được thích : 210
Re: Búp bê tóc đen - FULL

LUYỆN TẬP


Có những thứ chỉ cần khẽ nhắm hờ hai mi mắt , là sẽ biến mất mãi mãi...


Có một thứ.


Dù nhắm chặt mắt lại , dù là hàng trăm hàng vạn lần... vẫn làm đau trái tim em !


* * * * * * *


Tôi cố gắng nhẫn nại , cố gắng lê đôi chân trần theo điệu múa truyền thống của người Nhật mà Mike đang dạy cho tôi . Ôi trời đất , trông tôi lúc này mới thật lố bịch và ngu ngốc làm sao !

Khổ nỗi không phải là do điệu múa đó xấu hay không đẹp , mà là do tôi quá tệ hại !

Nhìn đồng hồ và quyển lịch trên bàn mà lòng tôi tan nát ... Chỉ còn hai hôm nữa thôi , ngày kia tôi đã phải tham gia cuộc thi rồi ; vậy mà ngay đến cả phần cơ bản nhất của điệu múa , tôi vẫn chưa nắm được >"< . Mike cứ bảo tôi phải dồn hết tâm trí vào điệu múa , phải thực sự nhập tâm vào nhân vật trong vở múa mang cái tên ' Tóc đen ' ngớ ngẩn này , vậy mà tôi lại không thể làm được . Nội chỉ cần nghĩ tới việc tôi đóng vai một cô nàng Geisha phải chia li người yêu thôi cũng đã đủ muốn ói rồi , nay phải đóng vai người yêu của anh ấy trong vở múa , tôi thực sự chịu không thấu . Mà tôi cũng kì lạ nữa , cứ mâu thuẫn giữa việc có nên đóng chung với anh hay không . Tôi tự hỏi lòng mình , thì nó bảo là nửa không , nửa có ; cứ như nó đang muốn trốn tránh phải thừa nhận một sự thật hiển nhiên nào í . - Chị thật tệ đó ! Đấy , lại được thêm cái thằng quỷ mang lốt người này nữa ; thằng em trời đánh Thiên Nam của tôi . Cả ngày hôm qua lẫn hôm nay , nói chung là vào bất kì giờ nào tôi và Mike tập luyện , nó đều cầm cái máy ảnh của anh mà hí hoáy vài đường cơ bản . Nó chụp lên chụp xuống hình hai đứa tôi , chụp tía lia đến nỗi khi tôi hỏi lại nó chụp cái gì , nó còn bảo là chẳng hiểu nó cầm cái máy làm gì nữa , chỉ bấm bấm cho đỡ ngứa tay thôi à . Nghĩ tới đó , tôi không thể ngăn mình không nổi giận với nó ; và nhất là còn trong tình trạng tôi đang ức chế thế này nữa . Tôi tức tối đẩy nó ra ngoài , mà trước đó không quên giành lại cái máy ảnh của Mike từ tay thằng em yêu quái . Hừm , cái này thì không thể trách tôi được nhá ; có trách thì chỉ trách thằng Nam toàn có ý muốn phá hỏng công sức tập luyện của tôi và Mike mà thôi . Nếu nó ngồi ngoan thêm tí nữa , nếu mồm nó không tép nhảy như vậy ; chắc rằng tôi đã không cư xử với nó phũ phàng đến thế . Tập thêm một lúc , thấy kết quả cũng không khả dĩ hơn là mấy ; tôi chán nản bảo Mike nghỉ một lúc . Anh ừ hữm trong họng , rồi cũng không nói gì nữa , chỉ lẳng lặng ngồi xem lại đoạn múa của mẹ anh mà anh đã từng quay trong chiếc máy ảnh màu bạc . Tôi dĩ nhiên đã coi qua đoạn clip đó , thực sự thấy mẹ anh rất đẹp và quý phái . Bà diễn nhập tâm đến nỗi trông bà như một diễn viên đại tài . Từng đường nét điệu múa , từng cảm xúc của nhân vật Geisha ấy , đều được bà thể hiện thành công trong từng chuyển động nhẹ nhàng và uyển chuyển của mình . Liệu tôi có thể diễn được như bà không ? - Em thực sự không có tự tin mình sẽ chiến thắng đâu ! - Tôi than thở với Mike , mặt lộ rõ vẻ bất lực . Mike lại cười , nụ cười nửa miệng như có như không . Đáng ghét quá đi , anh luôn bí ẩn như thế ; tôi chẳng thể hiểu nổi anh ấy đang nghĩ gì nữa . Được một lúc im lặng , Mike lại nói với tôi : - Không phải là em không múa được , chẳng qua là em chưa nắm được tâm lí của nhân vật đó thôi . - Anh nhẹ nhàng cầm lấy tay tôi , làm hai má tôi nóng dần lên tỉ lệ thuận với cái đầu ngày càng quay cuồng - Meme , em đã bao giờ thích ai chưa ? Từ hôm gặp anh ở cái Hotel đáng chết đó cho tới bây giờ , bất cứ khi nào gặp , anh đều gọi tôi là ' Meme ' . Tôi không ngờ là cái tên tôi tự bịa ra trong một phút xấu hổ , lại đáng yêu đến thế >"<~ .
Tôi rất thích nghe anh gọi tôi bằng cái tên ấy , rất rất thích . Thật đấy !


Hình như chỉ có mình anh mới đem lại cho tôi cảm giác kì lạ này thôi , chỉ có mình anh mới làm trái tim đập sai một nhịp . Tôi chưa bao giờ thích ai , nên chẳng biết cái cảm giác tê tê như kiến bò này được gọi là gì ; chỉ biết rằng đối với tôi , anh là một thứ gì đó rất đặc biệt - một thứ vượt xa tầm tay của tôi , nhưng chính điều ấy lại luôn hối thúc tôi tìm tới anh ...


Ê , mà có lẽ ... Có lẽ tôi đã thích rồi chăng ? Có lẽ ... ?


- Sao anh lại hỏi vậy ? - Tôi cố gắng giữ giọng mình thật bình tĩnh , mắt cố tìm một hướng nào đó ngoài anh để mà nhìn vào .


- Vì nếu em thích một ai đó , em mới có thể nắm được tâm lí của nhân vật nữ trong vở múa . - Mike đặt cái máy ảnh vào tay tôi - Cô ta bị người yêu bỏ mà !


Nói rồi , anh phủi quần đứng lên rồi bước ra ngoài :


- Em cứ ngồi xem đi , anh ra lấy nước cho em .


Tôi gật nhẹ đầu , thầm cám ơn cái không khí căng thẳng ban nãy đã bay đi đâu mất . Với tay búi lại mái tóc dài , tôi chợt nhận thấy mình có một điểm tương đồng với người đàn bà trong ống kính máy ảnh . Tôi sở hữu một mái tóc dài giống hệt mẹ Mike !
Ờ , mà chuyện này cũng đâu có gì đặc biệt , chỉ là trùng hợp thôi mà ; ối người trên Trái Đất này có mái tóc giống như tôi , có khi còn đẹp hơn ấy chứ .


Bỏ qua cái phát hiện ngớ ngẩn đó , tôi chúi mũi vào màn hình máy ảnh ; cố điều chỉnh tâm trạng mình để có thể hiểu được nỗi lòng cô đơn của nhân vật nữ chính .


Thử tưởng tượng xem nào : Nếu một ngày nào đó , ở một nơi nào đó , tôi đem lòng yêu một ai đó mà không được sự chấp nhận của bố mẹ và xã hội ; cũng giống như cô Geisha trong vở múa , là một kĩ nữ lại đem lòng yêu một đại gia và muốn kết hôn với người ấy , dĩ nhiên điều này vào thời đấy là không thể chấp nhận được ... thì tôi sẽ thế nào ?


Nếu người tôi yêu lại không yêu tôi và tìm đến với một người khác ? Nếu tôi vì hoàn cảnh mà không thể giữ chân người ấy lại , chỉ có thể bất lực đứng nhìn người ấy rời xa mình mãi mãi ...?


Sẽ thế nào nhỉ ?


Giống như Thuý Kiều với Kim Trọng ấy ...


À , chắc tôi sẽ thấy đau lòng lắm , sẽ thấy buồn lắm , day dứt lắm ... Và nếu tôi thực sự còn yêu người ấy hơn cả bản thân mình , thì tôi sẽ giết chết người ấy , để anh ấy không thể thuộc về ai ngoài tôi !! ( khựa khựa , sao mình lại ****** đến thế nhỉ ? * Chắc là tại thằng tác giả nó đang chán đời đây mà * )


Lắc đầu thật mạnh để văng cái ý nghĩ vớ vẩn đó ra ngoài não , tôi lại tiếp tục hành trình tìm hiểu nội tâm nhân vật đầy gian nan và trắc trở của mình .


Nếu tôi thực sự còn yêu người ấy hơn cả bản thân mình ...


Nếu tôi phải chia xa người ấy ...


Thì tôi sẽ thế nào ?



Người yêu tui là Robert Downey Jr. ❤
Stony là chân ái :"3


Tự hào là một con trạch kiêm hủ )
Sponsored content

Sponsored content



Re: Búp bê tóc đen - FULL

Chuyển đến trang : Previous  1, 2, 3, 4, 5  Next



Quyền viết bài:
Bạn không có quyền trả lời bài viết