Yukimono Forum »   » Chuyên Mục » Đọc Truyện » Sưu tầm » Truyện dài

Chuyển đến trang : 1, 2, 3  Next

Tiểu Miêu

on 15/6/2014, 11:59

#1
  • avatar

Tiểu Miêu



Thành viên tích cực
Xem lý lịch thành viên
Tham gia : 07/07/2013
Bài viết : 951
Điểm plus : 7539
Được thích : 210
Cô Dâu Mặc Váy Đen - Full

Tên truyện: Cô Dâu Mặc Váy Đen

Tác giả: Chippysky

Thể loại: Truyện teen

Tình trạng: Hoàn Thành

Nguồn: Zing

Giới thiệu:

- Thiên Di (nv chính ) : một cô bé dễ thương, một tiểu thư chính hiệu. Nhưng vì hoàn cảnh, phải đế n chăm sóc cho Mạnh Hoàng (nv thứ 2)

- Mạnh Hoàng : một công tử ngang ngược, lạnh lùng và đăc biệt là mắc bệnh tim bẩm sinh. Nhưng sự thật thì con người đấy có xấu xa như thái độ bề ngoài? CHờ xem nhé.

- Minh Long : đẹp trai, dịu dàng, thân thiện, là người yêu (hịen giờ) của Thiên Di

Cuộc sống không bao giờ là một đường thẳng
Nó là những ngã rẽ mà ta không biết sẽ dẫn đến đâu...

Bạn đã thấy nhiều đám cưới...
Những cô dâu rực rỡ trong bộ váy trắng...
Nhưng bạn đã thấy một cô dâu mặc váy đen???



Người yêu tui là Robert Downey Jr. ❤
Stony là chân ái :"3


Tự hào là một con trạch kiêm hủ )
Tiểu Miêu

on 15/6/2014, 11:59

#2
  • avatar

Tiểu Miêu



Thành viên tích cực
Xem lý lịch thành viên
Tham gia : 07/07/2013
Bài viết : 951
Điểm plus : 7539
Được thích : 210
Re: Cô Dâu Mặc Váy Đen - Full

Sáng. Ánh nắng dịu dàng của buổi sớm mùa hè ùa vào cửa sổ, chạy đến bên chiếc giường màu hồng phấn đặt giữa phòng. Thiên Di khẽ nhăn mặt, dụi dụi mắt rồi ngước lên chiếc đồng hồ hình quả dâu ở đầu giường.

- Ưm..mới bảy giờ sáng.- Rồi nó lại nhắm tịt mắt, lăn qua một bên - Mà…CÁI GÌ???Bảy giờ rồi sao???

Thiên Di ngồi bật dậy, mở choàng mắt như rô bốt được lên dây cót.Nó cuống quýt chạy vào nhà tắm, một lát sau lại cuống quýt chạy xuống tầng một.

- Cô Kim! Cô Kim! Sao không gọi cháu dậy?

Người giúp việc tên Kim đang chuẩn bị bữa sáng dưới bếp, thấy Thiên Di thì vội cúi đầu.

- Tại hôm qua thấy cô chủ dặn đừng gọi cô chủ dậy nên…

- Trời ơi! – Thiên Di vừa nói vừa buộc vội mái tóc - Lần sau nếu cháu dặn như vậy thì có nghĩa là: hãy gọi cháu dậy bằng-mọi-cách.

Xỏ chân vào đôi giày converse, Thiên Di chạy nhanh ra chiếc Porsche đỗ ở sân.

- Cô chủ, còn cái này. – Cô Kim gọi với theo.

***

- Bác à, bác đi nhanh hơn được không? Cháu sắp muộn học rồi.- Thiên Di vừa nói vừa nhai chiếc bánh humberger mà khi nãy cô Kim kịp đưa cho nó.

- Cô chủ, tôi chỉ có thể đi nhanh hơn nếu tất cả đèn tín hiệu chuyển sang màu xanh mà thôi.

- Phen này thì cháu chết chắc.Từ đầu năm đến giờ đã đi học muộn tới bốn lần rồi.- Thiên Di ôm đầu.

- Tôi nghĩ cứ tình trạng này thì sẽ còn nhiều lần cô chủ muộn học.

Bác lái xe nói rồi tủm tỉm cười.Còn ở ghế sau, một con bé đang mếu máo khổ sở.Mười phút sau, chiếc Porsche từ từ tiến vào cổng trường Đại Nam.Tuy đã vào học nhưng một vài học sinh vẫn cố ngước mắt ra cửa sổ để ngắm nhìn chiếc xe màu đen sang trọng và đắt tiền.

- Bác về đi, khi nào tan học cháu sẽ gọi.

Thiên Di bước xuống xe và đóng sập cửa lại.Nó chạy như bay lên tầng hai rồi dừng lại trước cửa lớp 12A3.Thấy cô Bình – giáo viên môn Văn đang chăm chú giảng bài, Thiên Di liền rón rén chui vào lớp bằng cửa sau. Đang nhắm mắt nhắm mũi bò theo kiểu “du kích” thì bỗng “cộc” một tiếng, chiếc thước kẻ quen thuộc của giáo viên đã được dựng thẳng đứng trước mặt nó.Người cầm thước không ai khác, chính là cô Bình.

- Em có tố chất của một nữ thanh niên xung phong đấy, cô bé.

- Em…- Thiên Di ấp úng.

- Nhưng tiếc là đây không phải giờ giáo dục quốc phòng.Em đi học muộn. Giờ em có thể đứng lên đi về chỗ được rồi nhưng cuối giờ nhớ nộp bản kiểm điểm cho cô.

- Dạ…- Thiên Di chán nản xách chiếc cặp hình gấu Pooh về chỗ.

- Kế hoạch đột kích bất thành. – Hoa, cô bạn thân ngồi cùng bàn quay ra thì thào với Thiên Di - Thế nào? Hôm nay bà dậy không sớm hay dậy muộn vậy?

- Bà muốn chết hả? “Dậy không sớm” và “dậy muộn” khác nhau à? – Thiên di lừ mắt nhìn Hoa.

Hoa bật cười ra vẻ đắc ý, bỏ mặc Thiên Di đang lien tục chọc chọc cái bút bi hình chú chó Snoopy xuống bàn bằng một thái độ không mấy vui vẻ.

Thiên Di là một tiểu thư - một tiểu thư chính hiệu vì có bố là đại gia bất động sản, còn mẹ nó cũng sở hữu 1 chuỗi các trung tâm làm đẹp từ Bắc vào Nam.Bởi vậy mà không có gì khó hiểu khi sáng nào nó cũng có tài xế đưa đi học bằng chiếc xe đắt tiền.

- Chiều nay có đi chơi với Minh Long không? – Hoa nháy mắt với Thiên Di.

Vừa nghe thấy cái tên “Minh Long”, khuôn mặt Thiên Di bỗng bừng sáng. Không che giấu được nét vui vẻ, Thiên Di cười tươi, để lộ hai bên má núm đồng tiền dễ thương:

- Tất nhiên rồi.

Chiều xuống, từng tia nắng yếu ớt thả mình trôi lững lờ trên con sông Hồng. Thiên Di dựa đầu vào vai Minh Long, mũi không ngừng hít hà cái mùi hương đặc trưng ở bãi sông Hồng – mùi của bình yên.

Thiên Di và Minh Long yêu nhau đã được nửa năm, Long bằng tuổi Thiên Di nhưng học khác trường. Tình cờ, hai người quen nhau trong một lần đi xem phim…

- Ê anh kia, đi đứng kiểu gì thế hả? – Thiên Di hét lớn khi thấy bộ váy mới mua của mình ướt nhẹp Coca, còn cốc Coca đang cầm trên tay thì vơi mất hơn một nửa. Thôi rồi, cả cái váy lẫn cốc Coca đều đã bị “tàn sát” không thương tiếc. Chàng thanh niên cao lớn với mái tóc màu nâu café đằng trước vẫn thản nhiên bước đi. Máu nóng bắt đầu dồn lên não, Thiên Di bóp bẹp dí cốc Coca, chiếc cốc giấy đáng thương đành “nhả” nốt chỗ Coca còn lại ra ngoài.

- Anh…bị.. điếc…HẢ !!!!!!!!!!!!!!!

Chíêc cốc được giơ lên ở chữ “điếc” và ném thẳng vào đầu tên "tóc nâu" ở chữ "hả" “Bụp” một tiếng, “tóc nâu” ngơ ngác quay lại.:

- Có chuyện gì vậy?

Thiên Di cũng đã kịp đi tới, nó “sạc” ra một tràng:

- Anh mù hả? Điếc hả? Anh nhìn cái váy của tôi đi.

“Tóc nâu” – chính là Minh Long, ngắm ngía Thiên Di một lát rồi gật gù :

- Chiếc váy đẹp đấy.

- Anh…Anh đùa tôi đấy hả? Anh va vào tôi, làm đổ hết Coca lên người tôi đây này.

Rồi Thiên Di dứ dứ chỗ bẩn ra như để làm “dẫn chứng”, ánh mắt đầy trách móc. Minh Long ồ lên một tiíeng rồi xoa xoa cằm :

- Thế nhưng cái cốc đấy có nắp đậy mà, nếu cô không bỏ nắp ra thì dù tôi có va vào cũng đâu thể đổ được.

- Nhưng mà tôi khát nước. – Thiên Di hét lớn làm cho một vài người phải quay lại nhìn.

Minh Long ngớ người ra đến cả chục giây rồi phá lên cười :

- Hahaha, cô thú vị ghê.

Thiên Di bỗng đỏ mặt khi thấy nụ cười ấy - một nụ cười toả nắng khiến trái tim người con gái nào cũng phải rung rinh. Thiên Di bật cười theo, và hai người quen nhau từ đó.

- Hey, mình biết là mùi hương của mình rất quyến rũ nhưng cũng không cần phải hít một cách “mãnh liệt” như vậy đâu. – Long cười “gian tà”, kéo Thiên Di ra khỏi dòng kí ức vừa rồi.

Thiên Di “ Xí” một tiếng rõ to rồi hếch mũi lên cãi lại :

- Cậu bị mộng du thế này lâu chưa? Bệnh tình có vẻ nặng đấy.

- Kể cả có bị mộng du đi nữa thì mình vẫn hấp dẫn lắm đấy, mà ví dụ điển hình là có người đang hít lấy hít để đây này.

Minh Long nói rồi co chân chạy, Thiên Di đứng dậy đuổi theo, vừa chạy vừa hét:

- Đứng lại ! Cậu có đứng lại không hả?

- Mình đâu có ngốc mà đứng lại – Minh Long quay lại cười lớn.

Tiếng cười của hai người hoà vào nhau, tạo nên một âm thanh ấm áp và đầy yêu thương.

***

- Đến nơi rồi, cậu vào nhà đi.

Minh Long nói sau khi đã đưa Thiên Di về tới ngôi biệt thự bốn tầng với cánh cửa được sơn trắng.

- Ừ, cậu cũng về đi, đi cẩn thận nhé. – Thiên Di mỉm cười. Minh Long liền kéo Thiên Di vào long rồi đặt lên trán nó một nụ hôn nhẹ nhàng.Thiên Di đỏ mặt, gật đầu chào Minh Long lần cuối rồi bước vào bên trong cánh cổng.

- Cô chủ, sao cô chủ về muộn thế? Ông bà chủ đang chờ cô ở trong nhà. – Cô Kim chạy ra, hớt hải nói với Thiên Di.

- Sao? Bố mẹ cháu về rồi ư?

Thiên Di tròn mắt ngạc nhiên. Vì suốt nàgy bận rộn công việc nên bố mẹ Thiên Di thường xuyên phải đi công tác xa, hiếm hoi lắm mới thấy trở về nhà. Mọi sinh hoạt, ăn uống đều do cô Kim phụ trách. Vậy mà hôm nay bố mẹ nó lại ở nhà, đặc biệt nhất lại là cùng - ở - nhà. Thiên Di hớn hở chạy như bay vào, miệng cất tiếng :

- Sao bất ngờ thế này, bố mẹ về lâu chưa?

Thế nhưng nụ cười của Thiên Di chợt tắt ngấm khi bước vào nhà. Bố mẹ Thiên Di, mỗi người ngồi trên một chiếc ghế salon, mặt mày thất thần lo lắng. Còn trên bàn ngổn ngang giấy tờ, trông y như một bãi chiến trường và bố mẹ nó là những người lính bại trận trở về.

- Bố mẹ mới về thôi.

Mẹ Thiên Di lên tiếng. Người phụ nữ trung niên này đẹp, rất đẹp.Đôi mắt to, vừa có vẻ sắc sảo nhưng cũng vừa mang nét gì đó gần gũi. Đôi môi đỏ mọng cùng nước da trắng hồng khiến cho không ai tin rằng bà đã ngoài bốn mươi. Có lẽ Thiên Di được thừa hưởng nét đẹp từ mẹ, chỉ có điều mắt của Thiên Di thì ngây thơ, trong sáng đến lạ thường, giống như nó đang sống ở một thế giới không có sự lo âu chứ không phải một thế giới đầy bon chen, dành giật thế này.

- Đã có chuyện gì vậy mẹ? Cả bố nữa? Có chuyện gì thế? – Thiên Di lo lắng hỏi, sự lo lắng hiện rõ cả trên khuôn mặt và giọng nói. Chưa bao giờ nó thấy bố mẹ thế này.

- Công ty của bố đang gặp trục trặc.- Lúc này bố Thiên Di mới chịu mở lời.- Việc vay vốn có vấn đề, nếu cứ thế này thì công ty sẽ phá sản mất.

Bố Thiên Di ôm đầu đầy đau đớn và bất lực. Thiên Di quay sang mẹ :

- Vậy mẹ không giúp gì được bố sao?

- Mẹ đã làm hết sức rồi nhưng chính các Spa của mẹ cũng đang gặp khó khăn.

Cả nhà không ai bảo ai, tự nhiên đều im lặng. Một không khí nặng nề bao trùm…

***

- Nè, bà bị cái gì vậy? Sáng nay nuốt nhầm bít tất hay sao mà cái mặt bí xị thế? – Hoa huých tay Thiên Di. Thiên Di buồn bã kể lại chuyện hôm qua cho Hoa nghe.

- Đừng lo lắng quá, tôi nghĩ sẽ có cách giải quyết thôi, đâu còn có đó mà.

- Ừ, hi vọng thế. Nếu giờ giúp bố mẹ tôi được thì bảo tôi làm gì tôi cũng làm.

***

- Ông cố gắng xem có giúp được tôi không. Đây là lúc tôi khó khăn nhất.

Bố Thiên Di ngồi trong một quán café lớn, đối diện là Trần Bùi - bạn cũ của ông và cũng là một đại gia lớn trong lĩnh vực Công nghệ thong tin.

- Giờ khó khăn là khó khăn chung rồi, không phải chỉ có ông đâu. Nhưng nếu cố hết sức thì tôi vẫn có thể giúp được ông. Có điều…

- Có điều gì? Ông cứ nói đi. - Bố Thiên Di vội nói, đôi mắt ông sáng ngời hi vọng - điều mà mấy hôm nay ông không có được.

- Cái này nói ra cũng hơi ngại….

***

Thiên Di đeo chiếc headphone màu xanh lá cây vào tai, nhẹ nhàng nhịp chân theo giai điệu của bài Home. Bỗng dưới nhà có tiếng chuông cửa, tiếp đó là tiếng nói của cô Kim:

- Cô chủ ! Ông bà chủ về rồi nè.

Thiên Di đứng bật dậy và chạy nhah xuống tầng một. Bố Thiên Di bước vào trước, khuôn mặt trông có vẻ khởi sắc hơn hôm trước nhưng còn mẹ Thiên Di thì mắt đỏ hoe.

- Thế nào rồi bố? Mẹ khóc hả?

- Thiên Di à, bố có chuyện này muốn nói với con, con ngồi đi.

Có vẻ là chuyện rất nghiêm trọng nên bố Thiên Di mới nghiêm túc như vậy. Thiên Di lo lắng ngồi xuống.

- Bố đã tìm được người chịu cho bố vay vốn cứu công ty, là bác Trần Bùi. Con nhớ chứ?

- Vâng. – Thiên Di làm sao có thể quên được bác Trần, trước đây bác rất hay đến nhà Thiên Di ăn cơm cùng cả nhà.

- Bác đồng ý cho bố vay vốn. Nhưng…- Nói đến đây mắt bố Thiên Di trĩu buồn, còn mẹ nó đã bắt đầu sụt sịt – Bác ấy…muốn con về nhà bác ấy ở.

- Dạ? Sao lại về nhà bác Trần? – Thiên Di vẫn chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra.

- BÁc ấy có một cậu con trai bằng tuổi con, tên là Mạnh Hoàng. Nhưng cậu ấy bị bệnh tim bẩm sinh, bác ấy muốn con tới nhà để tiện chăm sóc cho Hoàng, vì bác Trần chưa tìm được người nào đáng tin cậy cả.

- Chuyện này…- Thiên Di sốc toàn tập. Nếu như là thời phong kiến thì đây là một hình thức của việc “ở đợ” sao? Sao lại có chuyện vô lí đến vậy. Thiên Di đang định cất tiếng nói “ Không được” nhưng nhìn thấy đôi mắt u buồn của mẹ, mái tóc đã bạc đi nhiều của bố, Thiên Di lại khựng lại. Sau một hồi suy nghĩ, nó hít mạnh một hơi.- Được rồi, con sẽ đi.



Người yêu tui là Robert Downey Jr. ❤
Stony là chân ái :"3


Tự hào là một con trạch kiêm hủ )
Tiểu Miêu

on 15/6/2014, 12:00

#3
  • avatar

Tiểu Miêu



Thành viên tích cực
Xem lý lịch thành viên
Tham gia : 07/07/2013
Bài viết : 951
Điểm plus : 7539
Được thích : 210
Re: Cô Dâu Mặc Váy Đen - Full

Thiên Di dừng chân trước cửa một ngôi biệt thự nhà vườn nằm giữa thành phố. Hôm nay được nghỉ học sớm, nó quyết định đến “thám thính” xem tên may mắn ( mà cũng có thể là xui xẻo) mà nó sắp phải làm “bảo mẫu”. Mặc dù bác Trần đã đến nhà nó nhiều nhưng nó chưa từng đến nhà bác, cũng chưa gặp cái cậu Hoàng kia. Đang thập thò ngoài cửa thì bỗng Thiên Di phát hiện trên tầng 2 có một người con trai đang ngồi cạnh cửa sổ, một bên má áp vào tấm cửa kính. Không biết có phải do hơi nước trên tấm kính hay không mà Thiên Di thấy người con trai kia dễ thương quá ! Chiếc mũi cao nam tính, làn da trắng hơi nhợt nhạt,đôi mắt đẹp nhưng sắc lạnh thờ ơ nhìn ra cửa sổ. Thiên Di cứ mải mê ngắm nhìn như vậy cho đến khi người con trai đó bất chợt đưa mắt về phía nó. Thiên Di vội quay mặt đi, thấy khuôn mặt mình đang dần nóng lên, nó vụt chạy.

***

- Cái gì? Bà điên hả? Hay não tiêu biến hết rồi mà lại đồng ý như vậy?

Hoa hét lớn làm Thiên Di suýt chút phun ra chỗ trà sữa vừa uống. Khoanh chân ngồi trên giường, nó đưa mắt nhìn về cuối phòng.

- Tôi cũng đâu có muốn. Mọi chuyện đang yên lành thì bỗng như vậy. Tôi cũng đâu còn cách nào khác.

- Thật sự là hết cách rồi sao?

- Bà nghĩ nếu còn thì tôi lại chịu nhận lời và giờ thì ngồi ở đây để than thở với bà à?

Hoa thở dài im lặng, rồi như chợt nhớ ra điều gì đó, Hoa vội nói:

- Nhưng còn Minh Long? Bà định nói với Long thế nào?

- Tạm thời tôi chưa thể nói với Long, bà giữ bí mật chuyện này giúp tôi được chứ?

***

Thiên Di tới ngôi biệt thự hôm trước. Mấy lời bố nó nói buổi sáng nó vẫn còn nhớ như in “Hôm nay bác Trần Bùi muốn gặp con. Thiên Di, hãy nhớ rằng cả gia đình ta đang nhờ cậy vào bác ấy. Bố tin vào con, con gái.” Nó nắm chặt tay rồi thu hết can đảm ấn vào chiếc chuông. Lát sau, một người phụ nữ trung niên trong bộ quần áo giúp việc chạy vội ra mở cổng.

- Là cô Thiên Di phải không ạ? Mời cô vào, ông chủ đang đợi cô bên trong.

Thiên Di ngập ngừng đi theo cô giúp việc. Đi qua một khu vườn rộng với đủ các loại cây cảnh được cắt tỉa, chăm sóc kĩ lưỡng, cô giúp việc dừng chân rồi nhẹ nhàng mở cách cửa gỗ sang trọng. Mặc dù biết rằng nhà bác Trần Bùi nổi tiếng trong giới doanh nhân về độ giàu có và xa hoa, nhưng khi bước vào nhà, Thiên Di vẫn phải trầm trồ kinh ngạc. Trên trần nhà treo một bộ đèn trùm lớn màu trắng bằng pha lê.Toàn bộ sàn của phòng khách được lát đá với một lối đi nhỏ dẫn ra bể bơi phía sau. Bộ salon màu kem trang nhã bên cạnh chiếc bàn kính nhỏ nhắn nhưng không kém phần sang trọng. Trên những chiếc tủ trang trí bằng gỗ là các món đồ cổ quý giá – niềm ao ước của nhiều nhà sưu tập trong nước, thậm chí là nước ngoài. Không những thế, trên tường còn được treo những bức tranh của các danh họa nổi tiếng. Đặc biệt bên dưới bức tranh “The sunny day” của Levitan là một chiếc lò sưởi lớn dát vàng với đường nét chạm trổ tinh xảo. Thiên Di đang say sưa nhìn ngắm mọi thứ thì bỗng một giọng nói trầm ấm vang lên.

- Cháu thấy thế nào? Nhà bác đẹp chứ? Nhưng bác vẫn đang muốn sửa sang lại thêm một chút.

Thiên Di giật mình quay lại thì thấy bác Trần Bùi đã ngồi ở ghế salon từ bao giờ. Nhìn thấy đôi mắt vốn đã to tròn của Thiên Di đang căng ra, người đàn ông trung niên trông rất đứng đắn và phong độ ấy bật cười.

- Bác nhớ trước đây cháu đâu có nhìn bác như vậy nhỉ? Ngồi đi Thiên Di.

Thiên Di nhoẻn miệng cười rồi ngồi xuống ghế đối diện. Cũng đã một thời gian nó chưa gặp bác Trần nhưng nhìn bác không thay đổi nhiều. Vẫn là đôi mắt nghiêm nghị nhưng ánh lên nét hiền từ, vẫn là vóc dáng cao lớn phong độ, là giọng nói ấm áp và một tâm thế vô cùng điềm đạm. Có lẽ thương trường đã tạo nên một con người như vậy – một Trần Bùi đầy bản lĩnh.

- Chắc bác không phải nói nhiều thì cháu cũng biết mục đích cuộc gặp của chúng ta hôm nay là gì, chắc bố cháu đã nói với cháu rồi đúng không?

- Vâng, cháu biết. – Thiên Di gật đầu, đôi mắt ánh lên một nỗi buồn xa xăm.

- Thiên Di, bác biết yêu cầu việc này với cháu là không hay, bác không muốn ép buộc hay làm cháu buồn. Nhưng bác cũng biết cháu là một cô gái tốt và phù hợp để ở cạnh Hoàng nhà bác.

- Nhưng… chẳng lẽ không còn ai khác?

Bác Trần lắc đầu:

- Từ ngày biết mình mắc bệnh tim, nó buông xuôi tất cả dù bác sĩ nói nếu thay tim thì có thể cứu sống được nó. Nó dừng việc học, không đến trường nữa. Bác đành thuê thầy giáo về nhà dạy học cho nó. Thế nhưng tất cả những người giúp việc được thuê để chăm sóc nó đều bị nó đuổi đi hết, thậm chí cả bác sĩ của bệnh viện cũng có lần bị nó đuổi khỏi phòng.

Nói đến đây, ánh mắt bác Trần ánh lên vẻ âu lo và đau buồn, tiếng thở dài dường như được cất giấu rất kĩ cũng đã bật ra. Nhìn bác Trần như vậy, bỗng Thiên Di thấy thương cảm và xúc động trước tấm lòng của một người cha.

- Bác hi vọng cháu có thể giúp bác, giúp nó. Chỉ cần ở bên quan tâm và cùng nó học tập giống như những người bạn. Quan trọng nhất là khuyên nhủ nó cố gắng chữa bệnh, khi nào tìm được người hiến tặng tim phù hợp sẽ tiến hành phẫu thuật. Nó là đứa con duy nhất của vợ chồng bác. Cháu làm ơn…

Bác Trần nói rồi cúi thấp đầu. Thiên Di vội vàng nắm lấy tay bác.

- Bác đừng làm thế! Cháu sẽ cố gắng giúp Mạnh Hoàng mà. Truyện được biên tập và post tại website: WWW.ThichTruyen.VN (Thích Truyện.VN)

- Cảm ơn cháu, Thiên Di. – Bác Trần nhìn Thiên Di đầy cảm kích. – Về chỗ ở, bác cũng đã nói với bố của cháu. Cháu cứ ở lại đây cho tiện việc đi lại và học tập vì nhà bác gần trường cháu hơn. Hãy coi nó như là nhà của mình.

Thiên Di im lặng, nó cắn nhẹ môi rồi từ từ gật đầu.

“ Lái xe của bác sẽ đưa cháu về nhà chuẩn bị đồ đạc. Có lẽ bố mẹ cháu cũng đang chờ.” Giọng nói của bác Trần vẫn còn văng vẳng bên tai Thiên Di. Nó khẽ co người, tựa đầu vào cửa kính. Phố xá bên ngoài vẫn náo nhiệt dù trời đang mưa. Một lát sau, lái xe đã đưa Thiên Di về tới nhà. Vừa thấy Thiên Di bước xuống xe, cô Kim vui mừng chạy ra.

- Cô chủ đã về.

Thiên Di mỉm cười rồi đi nhanh vào nhà. Bố mẹ nó ngồi im lặng trên ghế, mỗi người như đang chăm chú theo đuổi những suy nghĩ riêng nào đó. Đến khi Thiên Di cất tiếng nói thì cả hai mới chợt sực tỉnh. Mẹ Thiên Di gượng cười nhìn con gái, còn bố nó khuôn mặt không giấu nổi nỗi đau khổ đang giày vò. Ông nói, giọng nghẹn ngào.

- Bố là một người cha bất tài, phải không con? Vì bố mà con mới phải như vậy, chính bố đã đẩy con vào chuyện khó xử này.

- Đúng vậy, tất cả là do anh! Chính anh đã ép con bé.

Mẹ Thiên Di giận dữ nói lớn, nỗi uất ức khiến khuôn mặt xinh đẹp ấy tái đi, những giọt nước mắt bắt đầu rơi lã chã.Thiên Di vội chạy lại ôm chặt lấy bố mẹ mình, nó lắc đầu.

- Không phải như vậy đâu. Bố đừng tự trách mình nữa, mẹ cũng đừng như vậy.- Rồi nó nở nụ cười rạng rỡ.- Con sẽ ổn thôi mà. Ở nhà bác Trần Bùi cũng không có gì là không tốt cả, vả lại đâu phải con sẽ ở đấy mãi chứ. Nên bố mẹ đừng buồn nữa, dù thế nào con cũng sẽ cố gắng. Có chuyện gì mà Thiên Di của bố mẹ lại không làm được.”

Nghe Thiên Di nói, khuôn mặt bố nó đã giãn ra đôi chút, những giọt nước mắt trên má mẹ cũng không còn. Mẹ Thiên Di đứng dậy, đích thân vào bếp chuẩn bị cơm cho cả nhà. Sau bữa ăn, Thiên Di xin phép về phòng sắp xếp đồ đạc. Ngoài những vật dụng cần thiết, nó chỉ mang theo hai bức ảnh nhỏ - một bức chụp cả gia đình và bức còn lại là ảnh của Minh Long. Thật sự nó sẽ phải rời xa ngôi nhà này, sẽ phải đến ở trong một ngôi nhà khác với những con người hoàn toàn xa lạ sao? Đây là chiếc tủ quần áo do chính tay mẹ thiết kế, kia là con gấu bông to bự mà nó với Hoa suốt ngày chí chóe tranh nhau,…Bỗng mắt Thiên Di cay xè, bao nhiêu sự mạnh mẽ mà lúc nãy nó cố thể hiện cho bố mẹ thấy giờ đã tan biến hết. Nó kìm nén không cho nước mắt chảy ra rồi nhanh chóng đứng dậy như thể không muốn lưu luyến quá nhiều. Thiên Di bước ra khỏi phòng, từ từ đóng nhẹ cánh cửa. Nó hít mạnh một hơi rồi bước xuống nhà.

***

- Vớ vẩn! Bố tôi lại bày ra trò gì vậy?

Vừa bước chân đến cửa nhà bác Trần, Thiên Di đã nghe tiếng nói lớn vọng ra. Trước lúc về nhà, chính tay bác Trần đã đưa cho nó một chiếc chìa khóa nhà. Thiên Di đi nhanh vào nhà thì thấy cô giúp việc tên Sang đang đứng thở dài, ánh mắt buồn bã.

- Cô à, có chuyện gì vậy? – Thiên Di ngạc nhiên hỏi.

- Dạ, cậu chủ vừa xuống hỏi chuyện. Khi biết ông chủ đưa cô Thiên Di về nhà làm bạn với cậu chủ, cậu chủ đã rất giận dữ. Ngoài ra, ông chủ cũng dặn dò tôi nhắn với cô là ông chủ có chuyện gấp phải ra nước ngoài, bà chủ đang bận quản lí công ty trong thành phố Hồ Chí Minh nên thời gian này chỉ có tôi ở nhà cùng cô và cậu chủ. Cô Thiên Di có gì cứ sai bảo. – Cô giúp việc cúi đầu đầy kính cẩn.

- Cháu hiểu rồi.

- Phòng của cô ở là phòng đầu tiên trên tầng hai, bên cạnh phòng cậu chủ. Cô có cần tôi đưa cô lên sắp xếp đồ đạc không?

- Thôi không cần đâu, cháu có thể tự làm được. Cô cứ làm việc của mình đi.

Thiên Di nói rồi kéo chiếc vali lên cầu thang. Dừng chân trước căn phòng, nó vặn tay nắm cửa. Bên trong phòng, mọi thứ đều được bày trí vô cùng sang trọng và gọn gàng. Chiếc giường gỗ thiết kế kiểu công chúa với màn che bao quanh được trải ga trắng tinh. Đồ đạc chủ yếu là màu trắng và xanh nước biển, tạo cảm giác nhẹ nhàng ,thoải mái. Đặc biệt, bên cạnh giường ngủ còn có một phòng tắm đứng được trang trí đơn giản nhưng hiện đại. Thiên Di thích thú tiến lại gần cửa sổ, từ đây, nó có thể nhìn thấy vườn hoa và một đài phun nước nhỏ đằng sau biệt thự. Bỗng Thiên Di giật mình vì tiếng đổ vỡ phát ra từ phòng bên cạnh. Nó băn khoăn một lát rồi quyết định sang đó. Đứng trước căn phòng, Thiên Di ngập ngừng nhìn vào bên trong.

- Cô có thấy mình vô duyên lắm không, kẻ tò mò?

Thiên Di đưa mắt tìm nơi phát ra tiếng nói. Ngồi trước bàn học là một bóng người quay lưng về phía cánh cửa nơi Thiên Di đang đứng. Dưới nền nhà, cách người ấy một đoạn là vô số những mảnh vỡ của chiếc bình hoa, những bông hoa tội nghiệp vương *** khắp nơi.

- Ra ngoài.- Giọng nói lại lạnh lùng cất lên.

- Hả?

- Tôi nói cô ra ngoài. Ngay lập tức! Cô điếc hả?

Mặt Thiên Di từ đỏ bừng bắt đầu chuyển sang tím tái đầy giận dữ. Nó nắm chặt tay rồi chạy lại chỗ bàn học.

- Này anh, ăn nói cho cẩn thận nhé.

Nói rồi Thiên Di quay chiếc ghế xoay 180 độ, khiến nó và người kia từ “mặt đối lưng” trở thành “mặt đối mặt”. Là chàng trai đứng trước cửa kính mà lần trước Thiên Di đã nhìn thấy. Nó ngỡ ngàng! Thì ra người đó chính là Mạnh Hoàng- con trai bác Trần Bùi. Thế nhưng lần này, tiếp xúc ở khoảng cách gần như vậy nó mới thấy rõ vẻ đẹp của Hoàng. Hàng lông mày dài, đen nhánh, đôi môi khép nhẹ hờ hững, làn da trắng càng nổi bật dưới mái tóc màu ánh đỏ được cắt tỉa cẩn thận. Khuôn mặt Mạnh Hoàng thoáng chút ngạc nhiên nhưng ngay lập tức trở lại vẻ lạnh lùng và bất cần.

- Thì ra bố tôi lại mang về cái nhà này một kẻ tùy tiện như vậy. Chẳng lẽ ông ấy muốn tôi chết sớm đi vài ngày. – Nụ cười mỉa mai hiện lên trên môi Mạnh Hoàng.

“Bốp”, âm thanh vang lên làm cho căn phòng như đóng băng. Một bên má của Mạnh Hoàng đỏ bừng, in hằn vết của năm đầu ngón tay, bàn tay của Thiên Di cũng bỏng rát.

- Cô….

- Cái tát này không phải vì tôi, vì anh đã xúc phạm tôi mà vì bác Trần! Anh dám nói những lời như vậy về bố mình, một người luôn lo lắng cho anh đến mất ăn mất ngủ sao? – Thiên Di hét lớn – Đừng nghĩ anh đang bị bệnh mà tôi không dám đánh anh. Cũng đừng dựa vào bệnh tật mà cho mình cái quyền làm tổn thương người khác. Nếu ngày mai anh có phải chết, thì ngày hôm nay cũng hãy sống cho tốt đi!

Thiên Di nói rồi quay lưng bước ra khỏi phòng. “Đồ đốn mạt! Nhưng...liệu mình có hơi quá đáng không nhỉ” – Nó nghĩ bụng. Bên trong phòng, một ánh mắt vốn đã lạnh lùng giờ đây như đóng băng. Mạnh Hoàng đấm mạnh xuống bàn, hai hàm răng cắn chặt. “Cô nghĩ cô là ai? Hãy chờ đấy!”



Người yêu tui là Robert Downey Jr. ❤
Stony là chân ái :"3


Tự hào là một con trạch kiêm hủ )
Tiểu Miêu

on 15/6/2014, 12:00

#4
  • avatar

Tiểu Miêu



Thành viên tích cực
Xem lý lịch thành viên
Tham gia : 07/07/2013
Bài viết : 951
Điểm plus : 7539
Được thích : 210
Re: Cô Dâu Mặc Váy Đen - Full

Trong căn tin trường, Thiên Di và Hoa ngồi ở chiếc bàn màu vàng bên cạnh cửa sổ - chỗ ngồi yêu thích của cả hai. Trong khi Thiên Di vẫn đang ăn suất cơm của mình một cách ngon lành thì Hoa đã cất tiếng:

- Mọi việc thế nào rồi? Có ổn không vậy?

- Lần này thì đúng là bố tôi đã “gửi trứng cho ác’ rồi. Tên đấy đúng là một Mr- khó- chịu.- Thiên Di nói, tay chọc mạnh đôi đũa xuống chiếc đĩa trước mặt,ánh mắt như…phóng ra điện.

- Phen này chắc bà khó sống rồi.

- Thiên Di tôi mà lại bị đánh gục bởi một tên khó ưa như vậy hả? Bà coi thường tôi quá đấy!

Đúng lúc cả hai đang nói chuyện thì một nhóm nữ sinh ăn mặc có vẻ sành điệu, trang điểm lòe loẹt đi tới.Chỉ cần thoáng qua, Thiên Di và Hoa cũng nhận ra những người đó. Họ đều là con của mấy đại gia “mới nổi”, luôn coi thường những người nghèo hơn mình với tiêu chí : không đi chung đường- không uống chung nước- không ngồi chung bàn với “những kẻ hèn kém” và luôn tìm cách để hạ bệ người khác.Tới bàn của Thiên Di, nhóm kia dừng lại. Lê Linh – đứa được coi là thủ lĩnh, cũng là đứa có vẻ ngoài xinh đẹp nhất trong nhóm chống hai tay lên bàn rồi cười khẩy.

- Hình như đây là tiểu thư Thiên Di xinh đẹp ngây thơ của trường Đại Nam.

- Các cậu muốn gì? – Hoa nhíu mày hỏi bằng giọng không chút thiện cảm.

- Chúng tôi đâu có muốn gì, đúng không các cậu? – Lê Linh giơ tay lên ra vẻ vô tội, nhóm con gái đằng sau cũng bật cười thích thú.- Chỉ là tôi có nghe tin công ty của bố cậu đang điêu đứng vì thiếu vốn, phải không Thiên Di? Có cần tôi nói với bố tôi một tiếng để ông ra tay giúp đỡ cho bố cậu không?

Nói dứt lời, Lê Linh vênh váo lấy tay hất đổ cốc nước trên bàn. Tất cả học sinh trong căn tin đều quay lại phía bàn của Thiên Di, chờ đón một “màn kịch hay” chuẩn bị diễn ra. Hoa không kiềm chế được nữa, đứng bật dậy:

- Dừng ngay cái trò chơi xấu bạn bè lại đi, cậu tưởng mình hay ho lắm hả? Có tin tôi sẽ…

- Cậu sẽ làm gì tôi? Chạy về mách mẹ hả? – Lê Linh cười lớn.

- Cậu…

Hoa nhào tới nhưng ngay lập tức bị Thiên Di kéo tay trở lại. Nó lắc đầu, ra hiệu cho Hoa đừng làm gì rồi lên tiếng:

- Cảm ơn nhưng tôi không cần, công ti của bố tôi vẫn ổn.

- À, phải rồi. Cho con gái đi làm ô sin cho người khác để lấy tiền vốn thì tất nhiên là ổn rồi. Thì ra cậu cũng có giá quá nhỉ?

Lê Linh cùng cả nhóm cười lớn ra vẻ rất đắc ý. Thiên Di uất ức định lên tiếng thì bỗng một bóng người đứng sững trước mặt nó. Chàng trai dáng vẻ cao lớn với mái tóc màu nâu café. Thiên Di không giấu nổi nụ cười:

- Minh Long…

Minh Long quay lại nhìn Thiên Di rồi cười toe, cánh tay dịu dàng đặt lên vai Thiên Di, kéo nhẹ nó vào lòng mình. Nhưng ngay lập tức nét mặt đanh lại khi nhìn sang nhóm của Lê Linh:

- Các cậu hình như có chuyện gì với Thiên Di của tôi thì phải.

Mấy tiếng “Thiên Di của tôi” làm cả căn tin ồ lên, Thiên Di khẽ đỏ mặt. Lê Linh lùi lại vài bước tỏ ý đề phòng. Minh Long không phải con nhà “đại gia” nhưng gia đình Long có rất nhiều người nắm vị trí quan trọng trong các cơ quan cấp cao của nhà nước.Bản thân bố Long cũng là một nhà chính trị gia có tiếng. Ở trường, Long nổi tiếng vì vẻ ngoài đẹp trai và học hành rất “đỉnh”. Nhưng rồi khuôn mặt Lê Linh hiện lên vẻ thủ đoạn. Nó tiến lại gần Minh Long.

- Long à, cậu có biết chuyện gì không? Thiên Di của cậu giờ đang làm ô sin cho nhà một đại gia, nói đúng hơn là để chăm sóc cho cậu chủ của nhà đó.

Thiên Di sững người. Nó còn chưa nói với Minh Long chuyện này, nó định để vài hôm nữa, khi mọi chuyện ổn định mới nói tất cả. Thiên Di không dám nhìn vào mặt Minh Long nhưng nó có thể cảm nhận được bàn tay đặt trên vai nó đang siết chặt.

- Tôi nghĩ là có chuyện gì đó hiểu lầm ở đây. – Minh Long thản nhiên nói.- Mà cho dù Thiên Di có làm vậy đi chăng nữa thì chắc là có lí do nào đó, ít ra vẫn còn hơn những người rảnh rỗi đi kiếm chuyện vô cớ với người khác.

Lê Linh im bặt không nói nổi lời nào. Nó định làm thế để Minh Long nổi giận với Thiên Di, làm cho Thiên Di bẽ mặt trước tất cả mọi người. Nào ngờ… Thấy không đạt được mục đích, Lê Linh liền ném cho Thiên Di cái nhìn sắc lẹm rồi bực tức bỏ đi.

- Long, nói hay lắm. – Hoa phải nín nhịn từ nãy, giờ mới được hả hê.

Minh Long mỉm cười rồi nắm tay Thiên Di.

- Đi theo mình qua đây một chút.

Thiên Di cứ vậy để cho Minh Long kéo đi trong sự ngưỡng mộ và ghen tị của mọi người. Ra đến ghế đá đằng sau trường, Minh Long mới buông tay Thiên Di.

- Cậu ngồi xuống đi.

Thiên Di làm theo lời Minh Long như một cái máy, trong lòng đầy lo lắng chờ đợi phản ứng của Long. Lúc này Minh Long mới khẽ ngồi xuống bên cạnh Thiên Di.

- Chuyện Lê Linh nói lúc nãy là sao? Có thể giải thích cho mình được chứ?

- Mình… thật ra mình không có ý muốn giấu cậu mãi đâu. – Thiên Di bối rối.- Thật ra công ti bố mình gặp khó khăn về tài chính. Bố mình đã phải vay vốn từ bác Trần Bùi. Bác ấy có một người con bị bệnh tim, tên là Mạnh Hoàng, bằng tuổi bọn mình. Bác Trần đồng ý cho bố mình vay vốn với điều kiện là mình về nhà bác ấy ở, giúp bác ấy khuyên con trai làm phẫu thuật tim và động viên cậu ấy. Truyện được biên tập và post tại website: WWW.ThichTruyen.VN (Thích Truyện.VN)

- Thật chứ?

- Tất nhiên, cậu không tin mình hả? – Thiên Di ngẩng đầu nhìn Minh Long.

- Đồ ngốc.- Minh Long khẽ gõ lên trán Thiên Di.- Sao mình lại không tin cậu chứ. Nhưng lần sau có chuyện gì thì nhớ nói với mình, đừng một mình cố gắng, hãy để mình cố gắng cùng cậu, được không?

Minh Long cười tươi, đôi mắt híp lại dễ thương. Nụ cười làm cho những gánh nặng của Thiên Di như biến mất, nó dựa vào vai Long, nhẹ nhàng gật đầu. Bầu trời phía trên hai người như cao và rộng hơn với những tia nắng lấp lánh.

Tan học, Thiên Di cùng Minh Long và Hoa vui vẻ bước ra cổng trường.

- Đợi mình đi lấy xe rồi đưa cậu về nhé. – Minh Long nháy mắt.

Thiên Di mỉm cười nhưng nó chợt nhìn thấy một chiếc xe sang trọng đang đỗ trước cổng trường. Không khó để Thiên Di nhận ra đó là xe của nhà bác Trần Bùi. Nó khẽ thở dài rồi quay lại nói với Minh Long.

- Xin lỗi, hôm nay mình không về cùng cậu được rồi.

Minh Long nhìn ra cổng trường, là một người thông minh nên Minh Long lập tức hiểu ra vấn đề. Long đặt cả hai tay lên vai Thiên Di:

- Không sao đâu. Cố lên, mình luôn bên cậu mà!

- Ừ, mình hiểu. – Thiên Di nói rồi vẫy tay chào tạm biệt Hoa, bước về phía chiếc xe.

Đợi Thiên Di đi khuất, Hoa mới quay sang Minh Long.

- Mình cảm thấy lo lắng cho Thiên Di. Thật sự cậu không bận tâm chút nào về chuyện đó sao?

- Sao lại không bận tâm chứ? Trong lòng mình bối rối và lo lắng đến phát điên lên được. Nhưng mình không muốn Thiên Di lại phải suy nghĩ về mình nữa. Không hiểu sao mình cảm thấy như có điều gì không ổn sắp xảy ra.

***

- Cháu về rồi, cô Sang.- Thiên Di bước vào nhà và vui vẻ chào cô giúp việc.

- Cô Thiên Di…- khuôn mặt cô giúp việc hiện rõ vẻ lo lắng và khó xử.

- Có chuyện gì sao? – Thiên Di ngạc nhiên.

- Tôi…thôi cô cứ lên phòng ngủ thì sẽ rõ.

Nhận thấy vẻ bất thường của cô Sang, Thiên Di liền đi nhanh lên cầu thang. Vừa mở cánh cửa phòng, Thiên Di sững người. Căn phòng như vừa trải qua một trận cuồng phong kinh khủng lắm. Mọi thứ, từ đồ đạc cho đến quần áo đều đảo lộn, vương *** khắp nơi. Đến cả sách vở của Thiên Di còn nằm trong thùng rác. Không cần hỏi, Thiên Di cũng biết ai là kẻ gây ra chuyện này. Nó nổi nóng chạy ngay sang phòng của Mạnh Hoàng.

- Tất cả là do anh đúng không? Tại sao anh lại làm thế?

- Dù gì cô cũng là một đứa con gái có giáo dục, vậy mà phép lịch sự cơ bản là gõ cửa trước khi vào cô cũng không hiểu sao? – Mạnh Hoàng ngồi trên giường, hai tay xoay xoay khối rubik, mắt không hề nhìn Thiên Di.

- Vậy vào phá phách phòng của người khác như anh là lịch sự sao? – Thiên Di hét lớn.

Mạnh Hoàng dừng lại, khối rubik cũng đã được giải xong với sáu mặt là sáu màu riêng biệt, đôi lông mày khẽ chau lại.

- Hôm qua cô đã tặng tôi một cái tát, nhưng lại nói rằng cái tát đó không phải vì cô mà vì bố tôi. Vậy chắc cô là một con người cao thượng nhỉ? Mạnh Hoàng cười, lại là nụ cười mỉa mai đáng ghét đó. – Nếu đã vậy thì cô hãy cứ cao thượng mà bỏ qua việc có ai đó làm bừa bộn phòng của mình. À còn nữa, người cao thượng cũng không làm phiền người khác nên chắc cô cũng không nhờ người giúp việc mà sẽ tự dọn dẹp tất cả đúng không?

Thiên Di giận đến run người nhưng lại cố gắng kiềm chế: “Phải nhịn! Phải nhịn!”, nó hít thở mạnh rồi đóng cửa đi ra ngoài. Trở về phòng mình, Thiên Di kiên nhẫn sắp xếp lại mọi thứ, trong đầu không ngừng “nguyền rủa” tên khó ưa kia. Đang cặm cụi lôi đống sách vở ra từ thùng rác thì bỗng Thiên Di thấy Mạnh Hoàng đứng ở cửa từ bao giờ.

- Qua phòng tôi, có việc.

- Lại trò gì nữa đây. – Thiên Di nói đầy vẻ khó chịu và đề phòng.

- Hỏi nhiều, bảo đi thì cứ đi.

Thiên Di miễn cưỡng đứng dậy đi theo Mạnh Hoàng. Về đến phòng, Mạnh Hoàng ngồi xuống ghế salon và chỉ tay lên chiếc bàn uống nước trước mặt.

- Thấy cái gì đây không?- Mạnh Hoàng hỏi bằng giọng hờ hững.

- Cái bàn. – Thiên Di trả lời, hờ hững không kém.

- Cái gì trên bàn?

- Bình nước.

- Đúng, nhưng nó hết rồi. Tôi khát nước. Cô mau xuống nhà lấy đi.

- Sao anh không bảo cô giúp việc, tôi còn chưa dọn phòng xong.

- Cô ấy còn có việc khác, vả lại cô là con người cao thượng cơ mà. Nhớ là café đá, ít đường.

Thiên Di nắm chặt tay : “ Phải nhịn! Phải nhịn!”. Nó quay người rồi đi xuống dưới nhà. Phòng bếp nhà Trần Bùi cũng đẹp và sang trọng không kém những căn phòng khác với màu gỗ tối nhưng nổi bật với bàn bếp bằng kim loại phản chiếu ánh sáng. Hệ thống đèn chùm phía trên làm căn phòng thêm ấm cúng hơn. Trong phòng có tất cả những vật dụng hiện đại phục vụ cho công việc nấu nướng, hơn nữa còn có một quầy bar với đủ các loại ly lớn nhỏ. Thiên Di cẩn thận pha café rồi mở tủ lạnh lấy đá. Xong xuôi, nó để cốc café lên một chiếc đĩa nhỏ rồi mang lên tầng hai. Sau khi gõ cửa ba lần, không thấy Mạnh Hoàng trả lời, Thiên Di đẩy cửa bước vào. Nó đặt cốc café lên bàn rồi nhanh chóng đi ra để không phải nhìn thấy cái gương mặt đáng ghét đang dương dương tự đắc kia.

- Khoan đã, thứ cô mang lên là gì vậy?- Mạnh Hoàng nhìn, vẻ trân trối

- Café đá, ít đường như anh nói.

- Tôi có nói vậy hả? Tôi nói là café nóng mà.

- Anh…rõ ràng anh nói là café đá. Anh vừa phải thôi chứ.- Thiên Di sững sờ,rõ ràng Hoàng đang cố tình làm khó cho Thiên Di.

- Cô nghe nhầm rồi, đừng nói nhiều nữa. Mau xuống làm lại đi.

Mạnh Hoàng nói rồi với lấy quyển tạp chí trên bàn đọc một cách thản nhiên, không hề để ý đến khuôn mặt đang đỏ bừng của Thiên Di. Thiên Di nén giận, cầm cốc café xuống nhà bếp. “Đồ đốn mạt! Anh được lắm. Tưởng tôi sẽ ngu ngốc để cho anh sai khiến sao?”. Vừa nói, Thiên Di vừa đổ cốc café vào bồn rửa bát. Nhưng biết làm thế nào bây giờ, cả gia đình nó đang nhờ cậy vào nhà bác Trần Bùi, bản thân Thiên Di cũng đã hứa với bác Trần. Nghĩ vậy, nó lại kiên nhẫn pha cốc café khác, café nóng.

- Cô cũng được việc đấy nhỉ? – Lần này sau khi nhìn thấy cốc café mà Thiên Di mang vào, Mạnh Hoàng nhếch môi. – Nhưng tiếc quá, bỗng nhiên tôi lại muốn uống sinh tố. Cam nhé.

Vậy là sự việc cứ liên tục tiếp diễn cho đến khi Thiên Di nhận được câu nói : “ Được rồi, cô về phòng đi.” thì cũng là lúc trên bàn của Mạnh Hoàng có trên dưới chục chiếc cốc với đủ các loại nước từ sinh tố, café, nước lọc,…Về đến phòng, Thiên Di nằm phịch xuống giường, mệt mỏi đưa mắt nhìn đống bừa bộn vẫn chưa dọn dẹp xong. Bỗng nhiên điện thoại của nó đổ chuông. Thiên Di cho tay vào túi lôi ra chiếc điện thoại màu hồng phấn dễ thương. Là mẹ.

- Con nghe đây mẹ.- Thiên Di cố gắng nói bằng giọng điệu vui vẻ nhất có thể.

- Thiên Di, con thế nào rồi? Mọi việc bên đó ổn chứ?

- Tất cả đều ổn mẹ à, bố mẹ đừng quá lo lắng cho con. Tình hình công ti của bố thế nào rồi mẹ? – Thiên Di gượng cười.

- Mọi việc xong xuôi rồi, công ti đang dần ổn định lại. Con ở bên đó giữ gìn sức khỏe nhé, nhớ đừng ăn hải sản đấy, con bị dị ứng với các loại hải sản mà. Cuối tuần rảnh nhớ về nhà, mẹ đã bảo cô Kim chuẩn bị những món con thích.

Tiếng mẹ ân cần qua điện thoại làm trái tim Thiên Di như chùng lại, sống mũi cay cay, nó muốn òa lên khóc, muốn hét thật lớn : “ Con nhớ bố mẹ lắm, con muốn về nhà lắm.” nhưng rồi nó kìm lại được.

- Vâng, cuối tuần con sẽ về.

Nói chuyện thêm một lát rồi mẹ Thiên Di có việc bận, hai mẹ con cúp máy. Tiếng cô giúp việc vọng vào từ ngoài cửa:

- Cô Thiên Di, mời cô xuống ăn tối.

Thiên Di uể oải đứng dậy, cào cào lại mái tóc một cách chán nản rồi bước ra khỏi phòng. Vừa đến cầu thang, nó chạm mặt ngay Mạnh Hoàng. Mạnh Hoàng liền ném cho nó cái nhìn thờ ơ và sắc lạnh như muốn nói : “ Mau mau biến khỏi mắt tôi, biến khỏi ngôi nhà này!” Thiên Di vờ như không thấy, lặng lẽ bước xuống nhà bếp. Cô Sang giúp việc đang cắm cúi nấu nốt món ăn cuối cùng, hình như là canh gà thì phải. Thiên Di vừa kéo chiếc ghế bên bàn ăn định ngồi xuống thì Mạnh Hoàng ngồi bên chiếc ghế đối diện lên tiếng.

- Cô Sang, cô để đó đi.

- Cậu chủ, món này sắp xong rồi. Đợi tôi một lát.- Cô Sang cuống quýt.

- Tôi đâu có bảo không nấu món ấy nữa, nhưng cô ngồi xuống ăn cơm đi, để tiểu thư Thiên Di nấu. Chẳng phải cô ta được thuê về để làm ô sin cho cái nhà này sao.- Mạnh Hoàng nói, không giấu nổi sự ác ý trong từng câu nói. Thiên Di thấy cổ họng nghẹn lại, bàn tay đặt trên chiếc ghế siết chặt như muốn vỡ ra.

- Cậu chủ, làm vậy không hay đâu. – Cô Sang càng có vẻ bối rối hơn, chân tay bỗng trở nên lóng ngóng.

- Cô có nghe tôi nói không hả? Mau ngồi xuống đi!

- Cô Sang, cô cứ ăn cơm đi, để cháu làm nốt. Cháu làm được mà.

Thiên Di cố gắng mỉm cười nhưng nụ cười trở nên méo mó đến đáng thương. Cô Sang ái ngại trao chiếc tạp dề lại cho Thiên Di và rụt rè ngồi xuống ghế. Việc người giúp việc được ăn cơm chung với chủ nhà đã là việc hiếm thấy, hơn nữa chủ nhà lại là người nấu ăn cho giúp việc lại càng hiếm thấy hơn. Trong trường hợp này nếu không muốn nói là một nỗi sỉ nhục vì dù sao bản thân Thiên Di cũng là một tiểu thư vốn được cưng chiều. Cô Sang đưa mắt nhìn Mạnh Hoàng đầy khó hiểu, bản thân cô thấy Thiên Di rất dễ thương và tốt bụng, lại không hề tỏ ra kiêu kì. Vậy tại sao cậu chủ lại đối xử với cô Thiên Di như vậy? Như hiểu được sự dè dặt của cô giúp việc, Mạnh Hoàng nói, mắt không rời chiếc bình hoa trên bàn.

- Từ giờ hãy coi cô ta như một người giúp việc. Là nhà cô ta nợ nhà tôi, bố cô ta nợ bố tôi. Cô ta đến đây không vì mục đích trả nợ thì vì cái gì, cần gì phải tỏ ra cao sang.

“Choang!”. Bát canh gà trên tay Thiên Di rơi xuống đất. Nó khẽ kêu lên vì nước canh nóng bỏng bắn vào người. Cô Sang vội chạy lại cầm lấy bàn tay đang dần chuyển sang màu đỏ của Thiên Di rồi sợ hãi định chạy đi lấy hộp cứu thương.

- Không cần! – Mạnh Hoàng nói lớn.- Không cần phải lấy mấy thứ đó. Đúng như tôi nghĩ mà, cô cũng như mấy cô tiểu thư chỉ biết ăn chơi. Tôi đang nghi ngờ không biết mẹ cô có như thế này không mà lại để cô đến một việc đơn giản như vậy cũng không làm được.

- Im ngay! Anh có thể sỉ nhục tôi, sai bảo tôi như một con hầu nhưng tôi cấm anh xúc phạm đến bố mẹ tôi.- Thiên Di nói, những giọt nước mắt kìm nén bấy lâu nay giờ như vỡ òa, giọng nó run run.- Anh nghĩ mình là cái thá gì? Đúng thế, gia đình tôi nợ gia đình anh nhưng tôi vẫn là một con người! Còn anh, liệu anh còn là người không hả kẻ không có trái tim và tình cảm?

Thiên Di ném chiếc tạp dề xuống đất rồi bật khóc chạy về phòng. Mạnh Hoàng đứng dậy rồi đá mạnh chiếc ghế.

- Khốn kiếp!

***

Thiên Di đứng dưới chiếc vòi hoa sen, nước lạnh xả vào người, xả trôi cả những giọt nước mắt đang rơi mặn đắng. Ở phòng bên cạnh, một người con trai với gương mặt đẹp như thiên thần đang đứng suy tư bên cửa sổ, ánh mắt xa xăm…



Người yêu tui là Robert Downey Jr. ❤
Stony là chân ái :"3


Tự hào là một con trạch kiêm hủ )
Tiểu Miêu

on 15/6/2014, 12:01

#5
  • avatar

Tiểu Miêu



Thành viên tích cực
Xem lý lịch thành viên
Tham gia : 07/07/2013
Bài viết : 951
Điểm plus : 7539
Được thích : 210
Re: Cô Dâu Mặc Váy Đen - Full

Giờ ra chơi, Hoa đi bên cạnh Thiên Di trên sân trường. Nghe cô bạn thân kể về chuyên ở nhà Trần Bùi, Hoa không nén nổi nỗi tức giận:

- Đúng là tên quá quắt mà! Tốt nhất bà nên đi khỏi nhà đó đi, cùng lắm là vay mượn để trả nợ cho bố của tên đó.

- Không được.- Thiên Di buồn bã lắc đầu.- Bố tôi không chỉ nợ tiền của người ta mà còn nợ cả ân tình nữa. Trong lúc bố tôi gặp khó khăn, khi tất cả mọi người đều quay lưng lại với bố tôi thì chỉ có bác Trần đứng ra chịu giúp đỡ. Vả lại tôi thấy bản chất của Mạnh Hoàng không hoàn toàn xấu như những gì cậu ấy thể hiện ra bên ngoài.

- Tên đó luôn kiếm chuyện với bà như vậy mà bà còn bênh vực cho hắn sao?- Hoa tròn mắt ngạc nhiên.- À còn nữa, mấy hôm nay hình như bà hay tránh mặt Minh Long thì phải.

- Ừ, tôi không muốn cậu ấy nhìn thấy bộ dạng thảm hại của mình, không muốn cậu ấy bận tâm quá nhiều.

- Đúng là hai kẻ ngốc cứ lo lắng cho nhau. – Hoa khẽ thì thầm.

- Bà nói gì vậy?

- À không có gì đâu.- Hoa mỉm cười.- Nhưng bà muốn tránh mãi cũng không được đâu, vừa nhắc Tào Tháo đã thấy Tào Tháo đến rồi kìa.

Từ đằng xa, Minh Long chạy lại chỗ của Thiên Di, trên người vẫn mặc nguyên bộ quần áo của câu lạc bộ bóng rổ. Thiên Di thích nhất là khi nhìn Long chơi bóng rổ. Những lúc ấy trông cậu ấy sôi nổi và vô cùng nam tính với khuôn mặt đầy tự tin. Mỗi lần ghi điểm, người đầu tiên mà Minh Long quay lại nhìn, không ai khác chính là Thiên Di như muốn nói “ Mình ghi điểm là vì cậu đó.”

- Hey, chào hai người. Hoa, cậu khỏe chứ? – Minh Long nháy mắt.

- Thôi đi, xin cậu. Muốn hỏi thăm Thiên Di thì nói đại đi còn bày trò trêu chọc kẻ cô đơn đau khổ là mình.- Hoa thở dài, giả bộ quay mặt đi giận dỗi.

Minh Long cười toe, nắm lấy tay của Thiên Di,

- Vậy cho mình mượn Thiên Di một lát nhé.

- Được rồi được rồi, để con kì đà này bò đi chỗ khác.

Hoa nói rồi nhún vai bỏ đi. Nhìn theo bóng cô bạn mà Thiên Di bật cười, nó tiếp tục sánh vai đi trên sân trường cùng Minh Long.

- Sao dạo này cậu lại tránh mặt mình vậy? Mình làm gì sai hả?- Minh Long hỏi Thiên Di bằng cái giọng trẻ con và tội nghiệp nhất có thể.

- Ngốc, cậu đâu có làm gì. – Thiên Di cười tươi.- Chỉ là có mấy việc không tốt cho lắm nên ảnh hưởng đến tâm trạng của mình.

Minh Long khẽ xoa đầu Thiên Di, ánh mắt hiền dịu. Trong lòng Long thấy yên tâm và nhẹ nhõm hơn nhiều, không phải bởi vì những lời Thiên Di nói mà bởi nụ cười của Thiên Di. Trông thấy nụ cười ấy, Minh Long hiểu dù cho có vấn đề gì Thiên Di chưa nói với Long thì đó cũng là vấn đề mà Thiên Di có thể tự giải quyết được. Minh Long biết rất rõ tính khí của Thiên Di – một cô bé trong sáng, dễ thương và tốt bụng, luôn cố gắng không để người khác phải bận tâm về mình nhưng cũng vô cùng mạnh mẽ. Đó chính là điều khiến Minh Long thích Thiên Di, thích cái cá tính của cô bé. 
- À Long nè, chiều nay mình đang định về nhà chơi.

- Thật hả? – Khuôn mặt Minh Long bừng sáng.

- Mình về nhà mình chứ có về nhà cậu đâu mà sao cậu hớn hở thế hả? – Thiên Di phá lên cười.

- Không phải về nhà mình nhưng mình có cơ hội để làm xe ôm cho cậu rồi. Mình đưa cậu về, được chứ?

- Ừ, vậy chiều nay tan học rồi đi nhé.

Đúng lúc đó, tiếng trống báo giờ vào lớp vang lên. Thiên Di chia tay Minh Long rồi chạy vụt đi, trong lòng cảm thấy vui vẻ và thoải mái đến kì lạ. Minh Long giống như một thiên sứ dễ thương luôn mang đến niềm vui cho Thiên Di- những niềm vui nhỏ bé nhưng vô cùng ý nghĩa.

***

- Cô Thiên Di, cô lại ra vườn hoa hả?- Cô Sang vừa đẩy chiếc máy hút bụi quanh phòng khách vừa tươi cười hỏi Thiên Di.

- Vâng, cháu đi nhé cô.

Thiên Di vẫy tay chào cô Sang rồi nhanh chóng đi ra vườn. Hôm nay trời nắng đẹp, những tia nắng lung linh như pha lê chiếu rọi khắp khu vườn đằng sau ngôi biệt thự của nhà họ Trần. Trong vườn có đủ các loài hoa, từ hoa hồng kiêu sa cho đến hướng dương rực rỡ. Lối dạo quanh vườn là những phiến đá màu xanh nối tiếp nhau, hòa lẫn với màu của cỏ. Mỗi lần bước chân vào khu vườn, Thiên Di như lạc vào một không gian đầy lãng mạn với bộ bàn ghế trắng tinh khôi cùng chiếc xích đu bằng gỗ cách điệu. Nhưng điều khiến Thiên Di thích thú nhất vẫn là chiếc đài phun nước nhỏ xinh ở giữa vườn, nó làm cho không gian như mát mẻ và thơ mộng hơn. Dưới ánh nắng mặt trời, từng tia nước trở nên huyền ảo và lấp lánh đến lạ thường. Mỗi lúc rảnh rỗi, Thiên Di đều ra vườn dạo chơi hàng giờ liền. Ngồi trên chiếc xích đu, Thiên Di bật cười khi nghĩ lại mấy lời cô Sang từng nói: “ Đáng lẽ phòng của cô Thiên Di nên ở ngoài vườn hoa mới đúng.”

Bỗng nhiên, Thiên Di nghe thấy có tiếng động giống như ai đó đang ở ngoài bể bơi. Bể bơi cách vườn hoa cũng không xa lắm nên từ đây Thiên Di có thể quan sát được mọi việc ở đó. Thì ra là Mạnh Hoàng. Mạnh Hoàng đang sải tay bơi, cơ thể chuyển động nhẹ nhàng như một vận động viên bơi lội thực thụ. Khuôn mặt với những đường nét hoàn hảo vẫn giữ vẻ lạnh lùng cố hữu. Bơi được một lát, Mạnh Hoàng dừng lại và bước lên khỏi bể bơi. Ngồi trên chiếc ghế relax bằng gỗ đặt bên cạnh hồ, ánh mắt Mạnh Hoàng nhìn về phía xa xăm. Tuy khuôn mặt không biểu hiện bất kì cảm xúc nào nhưng Thiên Di như nhìn thấy trong đôi mắt của Hoàng một nỗi cô đơn sâu kín- nỗi cô đơn khiến cho người nào nhìn vào cũng cảm thấy đau lòng và chua xót. Cô đơn cũng phải vì bố và mẹ Mạnh Hoàng đều bận công việc, không mấy khi về nhà. Một mình ở trong ngôi biệt thự rộng lớn cùng người giúp việc đã khiến Hoàng trở nên thu mình và lạnh lùng đến đáng sợ. Hơn nữa còn cả căn bệnh tim mà Hoàng đang từng ngày chung sống với nó. Bỗng nhiên trong lòng Thiên Di dâng lên một cảm giác đồng cảm sâu sắc bởi bản thân Thiên Di cũng giống Mạnh Hoàng, đều là những đứa trẻ không có nhiều thời gian và cơ hội được ở gần bố mẹ. Giữa nó và Mạnh Hoàng dường như có những điểm chung vô hình mà cô đơn là điều đầu tiên có thể nhận ra. Nghĩ vậy, Thiên Di liền nhẹ nhàng tiến lại phía hồ bơi. Nghe tiếng bước chân, Mạnh Hoàng giật mình quay lại. Thấy Thiên Di, ánh mắt Hoàng bỗng trở nên sắc lạnh như băng. Mạnh Hoàng vụt đứng dậy định quay lưng bước đi. Thiên Di vội chạy lên trước mặt Hoàng, hai tay giơ ra chắn đường.

- Đừng tiếp tục thế nữa. – Thiên Di nhẹ nhàng nói.

- Cô nói gì?- Mạnh Hoàng hỏi lại bằng giọng lạnh nhạt.- Tránh ra.

- Anh định sống thế này đến bao giờ, định tiếp tục che giấu cảm xúc, giả dối với bản thân mình đến bao giờ? – Thiên Di nhìn thẳng vào mắt Mạnh Hoàng, giọng nói đầy kiên định.

Mạnh Hoàng nhíu mày, bàn tay siết chặt lấy chiếc khăn bông.

- Đừng nghĩ cái gì mình cũng biết. Tránh ra, đồ nhiều chuyện!

Vừa nói Mạnh Hoàng vừa lấy tay đẩy Thiên Di sang một bên. Không ngờ cái đẩy ấy khiến Thiên Di loạng choạng mất đà, nó chỉ kịp hét lên một tiếng rồi ngã nhào xuống bể bơi.

- Cứu tôi! Tôi không biết bơi!

Thiên Di vùng vẫy dưới nước, miệng không ngừng kêu cứu. “ Lại định bày trò với tôi hả?” – Mạnh Hoàng nghĩ bụng rồi toan bỏ đi. Nhưng khi thấy Thiên Di chìm dần xuống nước, Mạnh Hoàng sợ hãi ném chiếc khăn đang cầm ra ghế rồi vội vàng lao xuống bể bơi.Ra tới chỗ Thiên Di, Mạnh Hoàng nhanh chóng kéo Thiên Di vào và bế nó đặt lên bờ.

- Này, tỉnh lại đi! Thiên Di!

Mạnh Hoàng lo lắng lay mạnh Thiên Di. Một lát sau, Thiên Di khẽ ho rồi dần tỉnh lại. Thấy vậy, Mạnh Hoàng chạy lại chiếc ghế và lấy chiếc khăn bông trùm lên người Thiên Di. Đúng lúc đó, cô Sang cũng từ trong nhà chạy ra, khuôn mặt hiện rõ vẻ hoảng loạn.

- Cô Thiên Di, cô không sao chứ? Cô thấy thế nào rồi? Để tôi đi gọi bác sĩ.

Thiên Di vội nắm lấy tay cô Sang:

- Cháu không sao.- Nó lắc đầu rồi lại quay sang Mạnh Hoàng đang đứng bên cạnh.- Thấy không? Anh đâu phải là người vô tình. Anh đã cứu tôi.

- Vớ vẩn!

Mạnh Hoàng đứng lên rồi quay lưng bước đi. Thiên Di mỉm cười, ánh mắt đầy ấm áp : “Cảm ơn nhé.”



Người yêu tui là Robert Downey Jr. ❤
Stony là chân ái :"3


Tự hào là một con trạch kiêm hủ )
Tiểu Miêu

on 15/6/2014, 12:02

#6
  • avatar

Tiểu Miêu



Thành viên tích cực
Xem lý lịch thành viên
Tham gia : 07/07/2013
Bài viết : 951
Điểm plus : 7539
Được thích : 210
Re: Cô Dâu Mặc Váy Đen - Full

- Các cậu cứ làm như lời tôi dặn. Có chuyện gì tôi sẽ chịu trách nhiệm. Tuyệt đối không được hé răng nửa lời với người khác.

Một nữ sinh cùng ba nam sinh khác có vẻ lén lút đang đứng nói chuyện. Một xấp tiền được lôi ra từ chiếc túi xách hàng hiệu của nữ sinh kia. Nam sinh với dáng người cao lớn nhất nhanh chóng cầm lấy xấp tiền rồi cả ba vội vã đi xuống cầu thang. Ánh mặt trời chói chang chiếu xuống sân thượng của trường cấp ba Đại Nam, chiếu rọi cả khuôn mặt xinh đẹp nhưng hiện rõ vẻ thủ đoạn của Lê Linh.

***

Tiếng trống hết tiết ba vang lên, cô chủ nhiệm liền gọi Thiên Di:

- Thiên Di, em mang giúp cô tập tài liệu và vở bài tập của các bạn lên văn phòng nhé.

- Vâng.- Thiên Di nói rồi khệ nệ ôm đống vở đi.

- Để tôi giúp bà.

Hoa cười và chia chỗ vở ra làm hai phần. Nó và Thiên Di vừa đi vừa nói chuyện vui vẻ, đề tài chính xoay quanh bộ phim mới chiếu trên kênh Disney. Sau khi hoàn thành công việc mà cô chủ nhiệm giao, cả hai định quay lại lớp nhưng vừa bước chân xuống cầu thang thì Lê Linh từ đâu bỗng dưng xuất hiện.

- Minh Long đưa cho cậu cái này.

Nói xong, Lê Linh quay lưng bước đi trước sự ngỡ ngàng của Thiên Di và Hoa. Thiên Di chậm rãi mở mảnh giấy ra. “ Gặp cậu vào giờ ra chơi tiết ba trên sân thượng. Mình sẽ chờ cậu.” Thiên Di quay lại nói với Hoa:

- Bà về lớp trước đi, tôi lên sân thượng gặp Long một lát rồi sẽ xuống.

- Bà không thấy có gì lạ à? Tôi thấy hình như có vấn đề. Tại sao Minh Long không trực tiếp gặp bà mà lại hẹn lên sân thượng? Đã vậy còn chuyển lời nhắn qua Lê Linh nữa.

- Tôi cũng hơi thắc mắc nhưng dù sao cũng nên lên trên đó xem thử.

- Vậy để tôi đi cùng bà. – Hoa nói với giọng đầy lo lắng.

Cả hai cùng nhau đi lên cầu thang. Trong lòng Thiên Di không khỏi băn khoăn, những lời mà Hoa nói hoàn toàn có lí. Đến sân thượng, Thiên Di đưa mắt nhìn xung quanh nhưng không thấy ai. Chờ thêm một lát rồi nó quyết định đi xuống. Vừa quay lưng lại bỗng Thiên Di chạm mặt ngay ba nam sinh. Người đứng giữa với khuôn mặt dữ tợn khiến Thiên Di rùng mình sợ hãi, nó lùi lại vài bước theo phản xạ.

- Cậu là Thiên Di phải không?- Người kia tiến lại gần Thiên Di.

- Các cậu là…- Thiên Di hỏi, trong lòng linh cảm có chuyện gì đó không tốt sắp xảy ra.

- Các cậu muốn gì? Tránh ra cho chúng tôi đi.

Hoa lớn tiếng, một tay đẩy kẻ đang chắn đường ra, tay còn lại kéo Thiên Di đi. Nhưng sức của Hoa làm sao có thể bằng sức của mấy nam sinh cao lớn này chứ! Nam sinh với khuôn mặt dữ tợn kia cười khả ố:

- Cậu có thể đi, nhưng cô ta thì không. Thiên Di, cái tên cũng đẹp như người vậy. Nhưng nếu khuôn mặt này bị đánh thì sẽ thế nào nhỉ?

Thiên Di sợ hãi, nó chưa kịp hiểu ra chuyện gì thì bỗng “bốp!” một tiếng, mặt Thiên Di lệch hẳn sang một bên. Má trái của nó nóng ran, vài giọt máu rỉ ra từ khóe miệng. Thấy vậy Hoa hốt hoảng chạy lại:

- Thiên Di, bà sao rồi?- Rồi Hoa quay sang nhìn đám người kia bằng ánh mắt giận dữ và căm phẫn.- Các người điên sao? Có phải là đàn ông nữa không hả?

- Tránh ra! Đừng xía vào chuyện của người khác.

Một trong hai nam sinh còn lại thô bạo lôi Hoa ra khỏi Thiên Di. Không chần chừ gì nữa, cả ba người lao vào đánh, đấm Thiên Di. Những cơn mưa đòn trút xuống không ngừng nghỉ khiến Thiên Di không còn sức để kháng cự, nó chỉ biết ôm mặt đầy đau đớn. Thấy bạn mình như vậy, Hoa ra sức kéo mấy kẻ kia ra, vừa kéo vừa gào khóc:

- Làm ơn đừng đánh nữa. Tôi xin mấy người đó, làm ơn dừng lại đi!

Van xin vô tác dụng, Hoa liền chạy xuống dưới để tìm sự giúp đỡ. Nhưng tìm ai, tìm ai bây giờ? Các lớp đều đã vào giờ học, vả lại nếu chuyện này để mọi người biết thì sẽ ảnh hưởng không nhỏ tới Thiên Di.Bỗng Hoa chợt nhớ ra có một người có thể giúp được Thiên Di. Hoa vụt chạy.

***

“ Đau, đau quá!”. Thiên Di thấy đầu óc mình choáng váng, những trận đòn vẫn chưa dừng lại. Cơ thể nó như tê liệt vì đau, tất cả đều trống rỗng. Đang lúc nó cảm thấy như mình không thể chịu đựng được nữa thì cánh cửa sân thượng bỗng mở tung. Tiếng đấm đá lại tiếp tục vang lên nhưng lần này không phải Thiên Di bị đánh mà chính là ba nam sinh kia. Không biết có phải do Thiên Di hoa mắt hay không mà nó thấy giữa đám người kia là Minh Long. Mái tóc màu nâu café hơi rối, khuôn mặt đẹp với những đường nét hoàn hảo. Minh Long rạng ngời trong ánh nắng mặt trời, đẹp như một thiên thần. Chỉ có điều thiên thần ấy đang nổi giận, ánh mắt vằn lên những tia màu đỏ đáng sợ. Bàn tay siết chặt lên tục tung ra những cú đấm về phía mấy tên kia.

- Các người dám động đến Thiên Di? Vậy thì các người sẽ phải trả giá gấp mười lần!

Minh Long gằn giọng rồi tiếp tục lao đến. Tiếng đấm đá vang lên khiến ai cũng phải rùng mình. Thiên Di muốn ngăn Minh Long, nó không muốn Long bị thương nhưng lại không đủ sức. Một lát sau, Minh Long nắm lấy tóc tên cao lớn nhất- lúc này máu miệng, máu mũi đang chảy không ngừng trong khi hai tên kia nằm lăn lộn dưới đất.

- Ai đã sai mấy người làm việc này?- Minh Long nói, ánh mắt vẫn chưa hề dịu đi. Truyện được biên tập và post tại website: WWW.ThichTruyen.VN (Thích Truyện.VN)

- Không ai cả.

Minh Long giận dữ giơ nắm đấm lên cao. Thấy vậy, tên kia vội rối rít:

- Khoan đã, tôi nói, tôi nói!

- Nói mau!

- Lê Linh. Là Lê Linh bảo chúng tôi làm việc này. Xin tha cho chúng tôi.

Minh Long thả tay ra và quát lớn : “Biến đi!”. Nói rồi Minh Long hoảng hốt chạy lại chỗ Thiên Di đang nằm sõng soài. Vội đỡ Thiên Di ngồi dựa vào ngực mình, ánh mắt không còn dữ dằn như lúc đánh nhau với bọn người kia nữa mà bao phủ bởi sự lo lắng và sợ hãi tột độ.

- Thiên Di, có nghe mình nói gì không? Cậu đau lắm không? Làm ơn trả lời mình đi, đừng làm mình sợ.

Cơ thể bầm tím với những vết máu loang lổ của Thiên Di làm Long xót xa đau đớn. Minh Long cắn chặt môi, cảm thấy như chính mình mới là người bị đánh. “Tại sao mình không đến sớm hơn? Tại sao lại để cho Thiên Di đến nông nỗi này?Tại sao?”, Minh Long tự dằn vặt bản thân không ngừng. Thiên Di khó khăn lắm mới có thể cất tiếng, giọng nói yếu ớt:

- Cậu…không sao chứ?

Minh Long nắm chặt tay Thiên Di:

- Mình không sao, mình không sao đâu.

- Vậy…vậy là tốt rồi.

Thiên Di khẽ mỉm cười. Nó thấy cơ thể mình nặng trĩu, đôi mắt từ từ nhắm lại. Trước khi tất cả mọi thứ chìm vào bóng tối, Thiên Di như cảm thấy có một đôi bàn tay ấm áp bế mình lên.

***

Thiên Di cảm nhận thấy mùi thuốc sát trùng ở khắp mọi nơi. Nó khẽ mở mắt, thấy đầu óc váng vất, toàn thân đau nhức. Thiên Di dễ dàng nhận ra nơi mình đang nằm là phòng y tế của trường vì Thiên Di thường xuyên lên đây xin thuốc cho mấy bạn trong lớp.

- Em dậy rồi hả? Những vết thương của em cô đều băng bó lại hết rồi. Về nhà nhớ chú ý đừng để dính nước vào những chỗ đó nhé. – Cô giáo ở phòng y tế lại gần chiếc giường và lên tiếng.

- Vâng, em nhớ rồi. Em cảm ơn cô.- Thiên Di mỉm cười.

- Người em phải cảm ơn là cậu ta mới đúng.

Thiên Di nhìn theo hướng cô giáo y tế chỉ. Nó giật mình ngạc nhiên. Vì toàn thân ê ẩm nên Thiên Di cũng chẳng để ý thấy ngồi bên cạnh chiếc giường là Minh Long đang nhắm nghiền mắt, bàn tay vẫn nắm chặt lấy tay Thiên Di không rời.

- Chính Minh Long đã bế em vào đây, khuôn mặt lo lắng đến trắng bệch. Cậu ấy vừa luống cuống chạy tới chạy lui, vừa liên tục hỏi cô rằng em có sao hay không. Cô nói không sao nhưng cậu ấy vẫn không tin khiến cô phải bắt cậu ấy ra ngoài. Vừa băng bó cho em xong thì cậu ấy liền chạy vào, ngồi cạnh và luôn nắm lấy tay em. Chắc Long cũng mệt rồi.

Cô giáo y tế giả bộ lườm cả hai đứa rồi quay lưng bước ra ngoài, đi về phía văn phòng. Thiên Di khẽ mỉm cười nhìn sang Minh Long bằng ánh mắt đầy yêu thương. Nó nhẹ nhàng đưa tay vuốt lại mấy lọn tóc nhỏ bị gió thổi bay của Minh Long. Bỗng Minh Long khẽ nhíu mày tỉnh giấc. Bắt gặp nụ cười của Thiên Di, khuôn mặt Minh Long bừng sáng đầy vui mừng:

- May quá, cậu tỉnh rồi. Cậu thấy thế nào? Còn đau lắm không?

Thiên Di lắc đầu: “Mình ổn, cậu đừng lo”. Minh Long nhìn Thiên Di một lượt rồi bất chợt ôm chầm lấy nó:

- Cậu làm mình lo lắm. Mình sợ sẽ có chuyện gì không hay xảy ra với cậu. Mình thực sự rất sợ!

Thiên Di mỉm cười dựa vào vai Minh Long, tuy những vết thương trên người vẫn làm nó thấy đau nhưng trái tim thì lại ấm áp vô cùng.

***

Thiên Di và Hoa ngồi thả mình thoải mái trong quán café Calla- một quán café không lớn lắm, nằm yên bình giữa lòng thủ đô. Ngồi ngoài ban công tầng hai của quán, Thiên Di bật cười thích thú khi thấy ở bên dưới, hai đứa trẻ đang cùng nhau ăn chung chiếc kem, xa hơn là một đôi vợ chồng lớn tuổi dìu nhau đi dạo từng bước một. Yên bình và nhẹ nhàng! Cả quán café này nữa, Thiên Di yêu thích cũng chính bởi sự nhẹ nhàng của nó. Những chiếc ghế màu hồng phấn dễ thương, chiếc bàn trắng thanh nhã, những bức tường được vẽ trang trí một cách cầu kì và cẩn thận. Bên ngoài ban công của quán là những chậu hoa nho nhỏ, rực rỡ màu sắc, vươn mình đầy sức sống. Vừa khuấy nhẹ ly cacao, Hoa vừa lên tiếng:

- Các vết thương của bà khỏi thật chưa đấy? Còn đau không? Nghĩ lại tôi vẫn thấy ức! Lê Linh lại dám làm trò đấy với bà.

- Tôi khỏi thật rồi mà. Dù sao Lê Linh cũng đã xin lỗi tôi rồi, ai mà chẳng có lúc sai lầm. Chắc Lê Linh làm vậy vì chuyện ở căn tin lần trước.

- Chẳng lẽ bỏ qua đơn giản vậy, bà tốt cũng phải vừa thôi chứ.- Hoa nói bằng giọng bực dọc rồi lại ngẫm nghĩ một lát.- Nhưng chắc Lê Linh xin lỗi bà cũng do Minh Long chứ không đời nào nó tự động làm vậy đâu.

Thiên Di vẫn hướng tầm mắt ra ngoài ngắm nhìn cảnh vật, lơ đãng trả lời:

- Ừ, tôi cũng nghĩ vậy.

- Tôi không dám tưởng tượng nếu lúc đấy không có Minh Long thì mọi chuyện sẽ thế nào? Lúc đó tôi thật sự rất rối, chỉ có thể nghĩ đến việc đi tìm cậu ấy mà không thể ngăn mấy tên đó lại. Xin lỗi bà.

Hoa cúi đầu, qua mái tóc dài Thiên Di có thể nhìn thấy khuôn mặt buồn bã của Hoa. Thiên Di nhìn thẳng vào mắt Hoa, tươi cười nói:

- Ngốc! May mà hôm đó bà không sao, nếu bà bị như tôi thì chắc tôi cắn rứt cả đời vì làm liên lụy đến bà mất. Và nếu hôm đó bà không gọi Minh Long đến thì giờ chắc tôi cũng chưa thể ngồi đây được. Tôi phải cảm ơn bà mới đúng.

- Thật chứ?

- Tất nhiên rồi, tôi đã nói dối bà bao giờ chưa?

Hoa nhìn Thiên Di rồi thở phào như trút được một gánh nặng đè nén trong lòng. Cả hai cùng im lặng thưởng thức cái cảm giác yên bình của Hà Nội. Một cơn gió nhẹ thổi qua khiến Thiên Di khẽ rùng mình. Thu về rồi…

***

Minh Long ngồi lặng yên, đôi mắt dán chặt vào chiếc điện thoại nhưng ngón tay lại lướt trên màn hình một cách vô thức, đầu óc mải mê suy nghĩ. Hình ảnh Thiên Di trong vòng tay Minh Long hôm đó vẫn làm tim Long run lên vì sợ hãi. Sợ nhìn thấy Thiên Di chịu tổn thương, sợ nhìn thấy nụ cười yếu ớt ấy. Nhưng bên cạnh đó còn có một nỗi sợ mơ hồ khác, sợ một ngày nào đó người giúp đỡ Thiên Di những lúc khó khăn như vậy không còn là Minh Long, sợ vòng tay che chở ấy sẽ là một vòng tay khác. Tâm trí Minh Long tràn ngập hình ảnh của Thiên Di, những hình ảnh mà Minh Long không bao giờ muốn mất.



Người yêu tui là Robert Downey Jr. ❤
Stony là chân ái :"3


Tự hào là một con trạch kiêm hủ )
Tiểu Miêu

on 15/6/2014, 12:03

#7
  • avatar

Tiểu Miêu



Thành viên tích cực
Xem lý lịch thành viên
Tham gia : 07/07/2013
Bài viết : 951
Điểm plus : 7539
Được thích : 210
Re: Cô Dâu Mặc Váy Đen - Full

Sáng sớm, bữa sáng của Thiên Di và Mạnh Hoàng đã được cô Sang chuẩn bị cẩn thận và chu đáo. Vừa bước ra khỏi nhà bếp, cô Sang bỗng giật mình khi thấy Thiên Di đang ở phòng khách. Càng ngạc nhiên hơn là tất cả bình hoa trong phòng đều cắm những bông hoa rực rỡ, tươi tắn.

- Cô Thiên Di, sao cô dậy sớm vậy? Những bông hoa này là…

Thiên Di vừa chỉnh lại mấy cành hoa hướng dương trong chiếc bình thủy tinh vừa nháy mắt:

- Cô thấy đẹp không? Hôm nay cháu cố tình dậy sớm để ra vườn hái chỗ hoa này. Căn nhà rộng như vậy mà thiếu màu sắc của hoa thì buồn tẻ lắm.

- Đúng là đẹp hơn rất nhiều.- Cô Sang ngắm nghía rồi cười tươi.- Để tôi lên gọi cậu chủ dậy ăn sáng.

Cô Sang nói và nhẹ nhàng bước lên tầng hai. Một lát sau, cả hai người cùng đi xuống, khuôn mặt Mạnh Hoàng cũng thoáng chút ngạc nhiên khi nhận ra sự thay đổi của căn phòng. Thế rồi ánh mắt dần lạnh lùng trở lại, Mạnh Hoàng vừa đi vừa mải mê với chiếc máy chơi game cầm tay. Hôm Thiên Di xảy ra chuyện, Mạnh Hoàng cũng biết nhưng không hề tỏ ra bất cứ thái độ gì. “Tuy không ưa tôi nhưng ít nhất tôi và anh cũng là người cùng một nhà mà.” – Thiên Di nghĩ bụng rồi khẽ thở dài trước sự sắt đá của Hoàng. Bỗng nhiên chiếc điện thoại ở góc phòng đổ chuông, cô Sang vội đặt nốt hai cốc sữa lên bàn rồi nhanh chóng chạy ra nghe máy.

- Cậu chủ, là điện thoại của bà chủ.

“Bà chủ”? Là mẹ Mạnh Hoàng? Đây là lần đầu tiên Thiên Di thấy mẹ Hoàng gọi điện về nhà. Nó chưa từng gặp mặt bác ấy, cũng chưa nghe cô Sang nói mẹ Hoàng là người thế nào. Mạnh Hoàng tiến lại gần chiếc điện thoại, thoáng chút chần chừ:

- Alo, là con.

Đầu dây bên kia nói gì Thiên Di không rõ, chỉ thấy khuôn mặt Mạnh Hoàng dần biến sắc.

- Lại là tiền? Con không cần tiền! Lần nào gọi điện về mẹ cũng chỉ hỏi con có thiếu tiền không, tiền tiêu xài còn nhiều không, tại sao mẹ không hỏi sức khỏe con thế nào? Thứ con cần không phải là tiền, mẹ hiểu chứ!

Mạnh Hoàng nổi giận cúp máy, khuôn mặt lúc này vừa đáng thương lại vừa đáng sợ. Đôi mắt lạnh lẽo và u uất giống như một làn sông băng nhưng đôi môi lại mím chặt đầy kìm nén. Thiên Di cảm thấy như các mạch máu trên cơ thể Hoàng đang căng ra, đang cố gồng mình để ép cho bản thân trở nên mạnh mẽ. Nó bước đến bên cạnh và khẽ đặt tay lên vai Mạnh Hoàng:

- Anh ổn chứ?

Bất chợt Mạnh Hoàng tóm chặt lấy tay Thiên Di, mạnh đến nỗi Thiên Di cảm thấy như xương mình chuẩn bị vỡ vụn ra. Tuy Mạnh Hoàng đối xử với Thiên Di không tốt, nhưng cố tình làm đau hay làm Thiên Di bị thương thì chưa bao giờ. Nó nhăn mặt đau đớn.

- Tôi không cần cô thương hại! Tôi nhắc lại lần nữa, tránh xa tôi ra!

Nói rồi Hoàng hất mạnh tay Thiên Di và bước ra khỏi nhà. “Cậu chủ, cậu chủ đi đâu vậy?” – Cô Sang hớt hải gọi với theo nhưng chợt nhớ ra điều gì đó, cô lại quay sang Thiên Di.

- Cô Thiên Di không sao chứ?

Thiên Di lắc đầu nhìn theo bóng Mạnh Hoàng mà quên mất cổ tay đang đỏ rực, nóng bừng.

***

Hôm nay quả là một ngày dài với Thiên Di. Học xong nó theo Hoa đến nhà thăm bà ngoại của Hoa vì bà đang ốm. Nhà Hoa khá nhỏ, cũng không lấy gì làm dư dả lắm nhưng đó không phải là những gì Thiên Di quan tâm. Nó chơi với Hoa vì thích tính cách của Hoa, thích sự hết mình vì bạn bè, không ngại khó khăn của Hoa. Còn Hoa, biết rằng Thiên Di là một tiểu thư, đã quen ở trong những ngôi biệt thự sang trọng và lộng lẫy nên khi Thiên Di nói sẽ đến nhà thăm bà ốm, Hoa cảm thấy rất bối rối. Nhưng khi thấy Thiên Di không ngại ngùng xắn tay áo giúp Hoa nấu cơm, lau nhà, vui vẻ giúp bà ăn cháo thì mắt Hoa ươn ướt, Hoa biết mình đã có được người bạn tuyệt vời nhất. Điều ấy khiến Hoa càng thêm trân trọng, nể phục và yêu mến Thiên Di. Đến khi Thiên Di chào tạm biệt mọi người để đi về thì cũng đã gần tám giờ. Về tới nhà, chưa kịp bước vào trong,Thiên Di đã thấy cô Sang vội vã chạy ra.

- Cô Thiên Di, cậu chủ giờ này vẫn chưa về, tôi không gọi được cho cậu chủ.

- Anh ta đi từ sáng vẫn chưa về sao?- Thiên Di sửng sốt hỏi lại.

- Đúng vậy, tôi cố gắng liên lạc với cậu chủ nhưng vô ích. Nếu xảy ra chuyện gì thì tôi biết ăn nói thế nào với ông bà chủ đây.

Cô Sang sợ hãi đến mức toàn thân run bần bật. Thiên Di khẽ nắm lấy tay cô Sang, nhẹ nhàng trấn an:

- Cô cứ bình tĩnh, cháu tin là không có chuyện gì xảy ra với Mạnh Hoàng đâu. Chúng ta cứ kiên nhẫn đợi thêm một lát nữa đã.

Nghe Thiên Di nói, cô Sang cảm thấy bớt lo lắng đi phần nào. “Vậy để tôi đi dọn cơm cho cô Thiên Di”. Không đợi Thiên Di trả lời, cô Sang lại vội vã đi vào bếp. Thiên Di rút chiếc điện thoại ra và bấm số. “Thuê bao quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được…”. Thiên Di nắm chặt chiếc điện thoại, nói với cô Sang là vậy nhưng bản thân Thiên Di lại bắt đầu cảm thấy lo lắng. Truyện được biên tập và post tại website: WWW.ThichTruyen.VN (Thích Truyện.VN)

***

Thiên Di nằm trên giường, mắt không rời chiếc đồng hồ treo trên tường còn tai thì cố gắng lắng nghe xem Mạnh Hoàng đã về nhà chưa. Đã hơn mười giờ, nó sốt ruột gọi điện liên tục nhưng vẫn không liên lạc với Mạnh Hoàng. “Rốt cuộc thì anh đang ở đâu vậy hả?”. Không thể tiếp tục ngồi một chỗ chờ đợi, Thiên Di với tay lấy cái áo khoác mỏng trên ghế rồi bước ra khỏi phòng.

***

Mạnh Hoàng ngồi lặng yên ở bến xe buýt. Tất cả ánh mắt của mọi người đi đường đều đổ dồn về phía chàng trai có khuôn mặt đẹp như những diễn viên, ca sĩ thường thấy trên ti vi. Chàng trai ấy ngồi một mình, khuôn mặt lạnh lùng cao ngạo khiến người ta có cảm giác như không thể chạm tới cái thế giới của con người này.

- Đồ hèn nhát, anh ngồi đây làm gì hả?

Mạnh Hoàng ngạc nhiên ngẩng đầu lên. Thiên Di đã đứng bên cạnh Hoàng từ bao giờ, khuôn mặt vừa vui mừng vừa giận dữ, những giọt mồ hôi vẫn đang chảy trên trán mặc dù buổi tối mùa thu khá lạnh. Chứng tỏ Thiên Di đã đi một đoạn đường xa và rất vất vả để đến được đây.

- Nhiều chuyện!

- Ha, anh còn dám nói thế hả? Anh có biết tôi đã tìm anh bao lâu rồi không, đi hết những nơi mà tôi nghĩ anh có thể tới.

- Sao cô biết tôi ở đây? – Mạnh Hoàng hỏi, cố giấu vẻ tò mò.

- Vì trước đây tôi cũng đã từng muốn chạy trốn khỏi tất cả mọi thứ như anh, cũng từng cảm thấy như mình bị bỏ rơi.

- Cô ư?

Mạnh Hoàng quay hẳn sang phía Thiên Di, đây là lần đầu tiên Hoàng nhìn thẳng vào mắt Thiên Di khi nói chuyện với nó. Bỗng nhiên Thiên Di cảm thấy có chút bối rối.

- Tất…tất nhiên! Anh nghĩ cùng làm việc, cạnh tranh trên thương trường mà bố mẹ anh đi suốt ngày còn bố mẹ tôi được thảnh thơi ở nhà sao?- Rồi nó ngước mặt lên trời.- Lúc đó tôi cũng nghĩ bố mẹ không cần tôi, thứ họ cần chỉ là công việc và những bản hợp đồng làm ăn. Nhưng lúc đó đã có một người giúp tôi hiểu và vượt qua được mọi chuyện.

- Là một chàng trai?

- Ừm…

Thiên Di mỉm cười, hình ảnh Minh Long hiện ra trong đầu nó. Thiên Di còn nhớ đó là một ngày mưa, khi thấy Thiên Di một mình đứng trước cửa nhà dưới cơn mưa, mắt nhìn theo chiếc xe của bố mẹ đang khuất dần, Minh Long đã lẳng lặng che ô cho nó và nói : “ Ngốc à, bố mẹ cậu đã có thể ở nhà trong một ngày mưa gió thế này, nhưng họ lại chọn công việc. Không phải vì tiền, càng không phải vì họ mà vì cậu, vì muốn cậu có một cuộc sống tốt đẹp nhất. Có thể cậu nghĩ rằng bố mẹ đã quên mất mình nhưng nếu nhìn vào mắt của bố, nghe giọng nói âu yếm của mẹ cậu sẽ hiểu rằng : chưa một phút giây nào cậu bị lãng quên”. Hôm đó Thiên Di đã dựa vào vai Minh Long mà khóc như một đứa trẻ, nếu không có cậu ấy thì chắc đến bây giờ Thiên Di vẫn còn oán trách và không hiểu rõ tấm lòng của bố mẹ mình.

Thiên Di quay sang Mạnh Hoàng, cảm thấy Hoàng như cũng đang trôi theo dòng cảm xúc hay kí ức nào đó. Thiên Di muốn mặc cho Hoàng như vậy nhưng chợt nhận thấy đã gần nửa đêm, nó từ từ đứng dậy.

- Được rồi, giờ thì về nhà thôi.

- Cô về đi.

- Còn anh? – Thiên Di ngạc nhiên.

- Tôi không muốn về đó.

- Anh có biết suy nghĩ không hả? Giờ đã muộn lắm rồi, không về nhà thì anh đi đâu?

- Tại sao cô cứ luôn xen vào chuyện của tôi thế? Mặc kệ tôi!

Mạnh Hoàng nói rồi đứng vụt dậy và băng qua đường. Đột nhiên một chiếc taxi từ xa lao tới.

- Mạnh Hoàng! Cẩn thận!

Thiên Di hét lớn và không kịp suy nghĩ, nhanh như cắt nó chạy tới đẩy Hoàng vào lề đường. Tiếng phanh xe rít lên làm mặt đường như tóe lửa. Thiên Di đẩy được Mạnh Hoàng ra nhưng lại không tránh kịp, cơ thể nó bị hất tung lên rồi rơi xuống mặt đường. “Khôngggggg…!!!”. Mạnh Hoàng hét lên rồi chạy bổ tới chỗ Thiên Di. Thiên Di nằm bất động, máu chảy lênh láng… Vừa nâng đầu Thiên Di dậy, Mạnh Hoàng vừa điên cuồng nói với tài xế taxi bên cạnh – lúc này khuôn mặt cũng đang trắng bệch sợ hãi:

- Gọi cấp cứu! Mau gọi cấp cứu! Nhanh lên!

***

Tiếng còi xe cấp cứu hú lên inh ỏi như xé nát màn đêm. Trong xe là một cô gái có khuôn mặt xinh đẹp nhưng trắng bệch đang thở oxy, hơi thở yếu ớt như muốn ngừng lại. Mạnh Hoàng ngồi bên cạnh nắm chặt lấy tay Thiên Di, miệng lên tục lẩm bẩm: “ Cố lên, nhất định cô phải sống. Đồ ngốc, cô sẽ không sao đâu. Cô phải sống”.

Sau một hồi phóng như bay, cuối cùng chiếc xe cấp cứu cũng dừng lại trước cổng bệnh viện Việt Đức. Các bác sĩ và y tá đã chờ sẵn vội đẩy chiếc giường của Thiên Di vào trong. Nhanh chóng, hối hả…

- Anh không được vào, xin anh ngồi chờ ở đây.

Một cô y tá trẻ ngăn Mạnh Hoàng lại, nhẹ nhàng nhưng nghiêm nghị. Chiếc giường đi khuất vào phòng cấp cứu, đèn bật sáng. Hoàng ngồi phịch xuống chiếc ghế ở ngoài hành lang, hai bàn tay đan chặt vào nhau. Toàn thân Mạnh Hoàng run bần bật khi nhớ lại những giây phút kinh hoàng vừa rồi. Mọi thứ diễn ra quá nhanh! Nếu như Thiên Di có chuyện gì…Không, nhất định không được! Nhất định là sẽ ổn! Nhưng…thật sự sẽ ổn chứ? Hoàng đã thấy rất nhiều máu… Hoàng lắc mạnh đầu, cố gắng quên đi cảnh tượng ấy. Có lẽ trong đời Mạnh Hoàng, chưa khi nào Hoàng cảm thấy sợ thế này.

Một lát sau, bố mẹ Thiên Di, Hoa và cô Sang chạy đến.

- Bác sĩ, con gái tôi đâu? Nó đâu rồi? Nó thế nào rồi?

Mẹ Thiên Di lay mạnh ông bác sĩ vừa bước ra, khuôn mặt hoảng sợ nhuốm đầy nước mắt. Giờ đây bà không phải là bà chủ sang trọng của một chuỗi các trung tâm làm đẹp, cũng không phải một người phụ nữ mạnh mẽ, thành đạt trên thương trường mà là một bà mẹ đau đớn đứt từng khúc ruột khi biết con gái mình đang ở giữa ranh giới của sự sống và cái chết.

- Chúng tôi sẽ cố gắng hết sức.Xin gia đình cứ bình tĩnh. – Ông bác sĩ già nói rồi bước trở vào phòng cấp cứu, vội vã như lúc bước ra.

Mẹ Thiên Di khóc không thành tiếng, gục ngã trên bờ vai của chồng – người đàn ông tuy không khóc nhưng cổ họng nghẹn đắng, đôi lông mày nhíu lại càng làm cho khuôn mặt trở nên tiều tụy và khổ sở đến đáng thương. Hoa thì liên tục đi lại trước cửa phòng cấp cứu, từng giọt nước mắt chảy ra và rơi xuống nền nhà. Mới chiều nay Thiên Di còn đến nhà của Hoa chơi, vậy mà… Cô Sang ngồi bên cạnh Mạnh Hoàng, miệng không ngừng cầu nguyện cho Thiên Di.

Mạnh Hoàng sau một hồi thất thần, đứng lên và cúi gập mình trước mặt bố mẹ Thiên Di:

- Cháu xin lỗi. Tất cả là tại cháu. Tại vì cứu cháu nên Thiên Di mới…

“Bốp!” – âm thanh chát chúa vang lên. Cái tát vừa rồi không phải của bố mẹ Thiên Di mà là của Hoa.

- Cậu còn có tư cách đứng ở đây xin lỗi ư?- Hoa gào lên, những tiếng nức nở vẫn không ngừng bật ra.- Tại sao cậu luôn làm Thiên Di tổn thương? Tại sao chứ? Thiên Di luôn đối xử tốt với cậu, luôn cố gắng làm mọi thứ vì cậu. Chỉ vì quá tốt bụng nên mới không muốn cậu buồn. Còn cậu, cậu đã hại Thiên Di ra thế này.

Mạnh Hoàng im lặng. Đúng vậy, Thiên Di luôn dẽ thương và tốt bụng như vậy. Tại sao giờ Hoàng mới chịu hiểu và chấp nhận sự thật ấy? Đúng lúc đó, đèn của phòng cấp cứu vụt tắt, tất cả mọi người ùa lại cửa phòng– nơi chiếc giường của Thiên Di vừa được đẩy ra.

- Bệnh nhân đã qua cơn nguy kịch nhưng mất máu nhiều và còn rất yếu. Giờ chúng tôi sẽ chuyển bệnh nhân về phòng hồi sức. Gia đình có thể yên tâm.

Tất cả mọi người đều thở phào nhẹ nhõm, có lẽ với họ, Thiên Di là một món quà quý giá mà không ai muốn mất đi. Đêm nay là một đêm dài…



Người yêu tui là Robert Downey Jr. ❤
Stony là chân ái :"3


Tự hào là một con trạch kiêm hủ )
Tiểu Miêu

on 15/6/2014, 12:03

#8
  • avatar

Tiểu Miêu



Thành viên tích cực
Xem lý lịch thành viên
Tham gia : 07/07/2013
Bài viết : 951
Điểm plus : 7539
Được thích : 210
Re: Cô Dâu Mặc Váy Đen - Full

- Cậu nói sao?

Tiếng Minh Long vang lên giữa phòng tập của trường, lớn đến nỗi tất cả thành viên của câu lạc bộ bóng rổ đều quay lại nhìn. Nghe Hoa nói trong điện thoại rằng Thiên Di gặp tai nạn và đang ở trong bệnh viện, chân tay Minh Long rụng rời. Long cúp máy và chạy vụt đi mặc cho hội trưởng gọi với theo:

- Mai là trận chung kết rồi! Cậu đi đâu vậy?

Bỏ ngoài tai tất cả, bây giờ trong đầu Minh Long chỉ có Thiên Di. Tại sao lại bị tai nạn? Tại sao lại nặng đến nỗi hôn mê trong bệnh viện? Thế rồi Minh Long không nghĩ được gì nữa, vội vàng leo lên chiếc taxi ở gần đó.

Mười lăm phút sau, Minh Long đã đến trước cổng bệnh viện. Trên người vẫn mặc nguyên bộ quần áo của câu lạc bộ. Mồ hôi đầm đìa, Long nhanh chóng tìm đến số phòng mà Hoa dặn. Sau một hồi vất vả, cuối cùng phòng bệnh của Thiên Di đã hiện ra trước mặt. Minh Long vội vã định bước vào nhưng chợt sững lại khi thấy cảnh tượng bên trong...

***

Trời bắt đầu mưa. Cơn mưa mùa thu không lớn nhưng đủ khiến người ta phải khẽ co mình vì lạnh. Ngoài đường, mọi người đều hối hả ngược xuôi, những chiếc áo mưa đủ màu lần lượt lướt qua. Minh Long lẳng lặng bước từng bước dưới mưa, toàn thân ướt nhẹp nước, chốc chốc lại rùng mình vì lạnh. Một cơn gió mạnh thổi qua như đưa về những hình ảnh mà Long thấy khi nãy. Thiên Di nằm hôn mê trên giường bệnh, bên cạnh là Hoa và một vài người khác. Trong đó có một chàng trai cao lớn với khuôn mặt đẹp như thiên sứ mà Long đoán người ấy chính là Mạnh Hoàng, con trai của Trần Bùi. Mạnh Hoàng đang nhẹ nhàng dùng khăn lau mồ hôi trên mặt Thiên Di, dường như trong mắt Hoàng lúc này chỉ biết đến sự tồn tại của cô gái nhỏ bé đó. Nhưng điều khiến Minh Long vội vã bỏ đi mà không dám bước vào là ánh mắt của Mạnh Hoàng – ánh mắt hệt như khi Minh Long nhìn Thiên Di nằm trong phòng y tế. Ánh mắt của sự lo lắng, sợ hãi và cả yêu thương.

***

Đã hơn nửa ngày trôi qua từ khi Thiên Di được đưa ra khỏi phòng cấp cứu. Thiên Di nằm trên giường bệnh, mắt nhắm nghiền, làn da trắng xanh xao đến nỗi tưởng như trong suốt. Trán Thiên Di được các bác sĩ băng bó lại một cách cẩn thận, những vết thương trên người cũng vậy. Trong phòng, tất cả mọi thứ đều diễn ra trong yên lặng. Hoa yên lặng sắp xếp lại những vật dụng để trên bàn, cô Sang yên lặng cắm lại hoa trong bình, Mạnh Hoàng cũng yên lặng ngồi bên giường bệnh. Từ đêm hôm qua, chưa một lúc nào Hoàng rời khỏi Thiên Di, chỉ ngồi đó và lặng lẽ quan sát. Ánh mắt lạnh lùng, bất cần trước đây đã tạm thời nhường chỗ cho sự lo lắng. Bỗng có bóng người bước vào, là bố mẹ Thiên Di. Hoàng hơi bất ngờ khi thấy theo sau còn có cả bố mình.

- Thiên Di vẫn chưa tỉnh sao?

Trần Bùi lại gần phía giường bệnh, ánh mắt đầy quan tâm và trìu mến. Mạnh Hoàng từ từ gật đầu thay cho câu trả lời. Trần Bùi khẽ thở dài khi thấy Thiên Di tiều tụy và yếu ớt rồi lại quay sang phía bên cạnh:

- Tôi thật sự xin lỗi anh chị về Mạnh Hoàng- nếu không vì nó thì con gái anh chị đã không xảy ra chuyện. Là gia đình tôi có lỗi với gia đình anh chị. Chúng tôi thật sự xin lỗi.

- Anh đừng nói thế, tôi tin nếu người nằm ở đây hôm nay không phải Thiên Di mà là Mạnh Hoàng thì chắc anh cũng đau đớn lắm. Dù gì Thiên Di cũng đã vượt qua cơn nguy hiểm rồi, chỉ cần nghỉ ngơi thì sẽ từ từ khỏe lại. Truyện được biên tập và post tại website: WWW.ThichTruyen.VN (Thích Truyện.VN)

Bố Thiên Di trả lời, đôi mắt đăm chiêu nhìn cô con gái. Chỉ qua một đêm thôi mà ông như hoàn toàn thay đổi: mái tóc bạc đi nhiều, khuôn mặt hốc hác với hai hố mắt trũng sâu. Tuy nói thế nhưng chẳng lẽ đây là cái giá mà ông phải trả khi mang con gái mình ra làm phương tiện để giao dịch? Chẳng lẽ ông đã sai lầm ngay từ đầu? Sau vài câu nói chuyện ngắn ngủi, căn phòng lại trở về vẻ yên lặng vốn có với những khuôn mặt đầy âu sầu.

***

Tiếng gió thổi xào xạc và không khí mát lạnh tràn vào phòng bệnh khiến cho Thiên Di khẽ cựa mình, mấy ngón tay bắt đầu cử động. Thiên Di từ từ mở mắt nhưng rồi một cơn đau đầu kéo đến làm mặt nó tái đi. Chưa kịp hiểu chuyện gì thì cánh cửa phòng bệnh bỗng mở ra.

- Cô tỉnh rồi hả?- Mạnh Hoàng ngạc nhiên, đi nhanh lại phía chiếc giường.

- Đây là đâu? Sao tôi lại ở đây?

- Bệnh viện. Đêm hôm trước cô bị tai nạn, hôn mê hơn một ngày rồi.

Bệnh viện? Tai nạn? Thiên Di ngẩn người một lát rồi chợt nhớ ra. Mạnh Hoàng…chiếc taxi…Thiên Di chạy tới…

- Cô thấy thế nào rồi? Có mệt lắm không? Có cần gọi bác sĩ không? Cô muốn ăn gì?

Sau khi trả lời câu hỏi của Thiên Di, giờ đến lượt Mạnh Hoàng hỏi nó dồn dập. Thiên Di ngạc nhiên vì đây là lần đầu tiên Mạnh Hoàng quan tâm tới nó như vậy, càng ngạc nhiên hơn khi nhìn thấy trong mắt Hoàng một chút gì đó dịu dàng- thứ mà trước đây chưa từng có. Thấy Thiên Di im lặng, khuôn mặt Mạnh Hoàng bắt đầu trở nên lo lắng:

- Cô thấy không khỏe hả? Để tôi đi gọi bác sĩ!

- Không cần đâu.

Thiên Di vội vã kéo tay Mạnh Hoàng mà quên mất rằng bàn tay của mình cũng đang bị băng bó. Nó khẽ kêu lên, khuôn mặt nhăn lại vì đau

- Có sao không?- Mạnh Hoàng giật mình cầm lấy bàn tay Thiên Di.

- Không sao. Chỉ có mình anh ở đây thôi hả?

- Bố mẹ cô vừa đến công ty để giải quyết công việc, một lát nữa sẽ tới. Cô Sang thì nghe nói có thể hôm nay cô sẽ tỉnh nên đã về nhà chuẩn bị vài món ăn, còn Hoa thì ở trường.

Thiên Di khẽ gật đầu. Bỗng nó nhận thấy khuôn mặt Mạnh Hoàng gầy và xanh xao hơn trước khá nhiều.

- Sao trông anh nhợt nhạt thế? Chẳng lẽ do vụ tai nạn?- Thiên Di sợ hãi- Anh có bị thương không?

Mạnh Hoàng giơ vài vết thương ngoài da đã được sát trùng và băng lại cho Thiên Di xem.

- Cô có vấn đề hả? Bị như thế này rồi còn không lo thân mình, cứ đi lo chuyện người khác.

- Này nhé, dù gì tôi cũng gánh giúp anh một cái họa. Anh không biết ơn thì thôi còn nói tôi nhiều chuyện hả?

- Là cô ngốc thôi. Đang yên lại chạy ra cứu tôi làm gì để bị tai nạn, hả? Cô có biết tôi rất ghét phải mắc nợ người khác không?

Mạnh Hoàng nói và nhìn thẳng vào Thiên Di, lời nói tuy khó nghe nhưng ánh mắt lại hiện lên chút gì đó dịu dàng. Câu chuyện đang dang dở thì chợt cánh cửa phòng lại khẽ mở ra, là cô Sang.

- Cô Thiên Di tỉnh rồi hả? May quá, tạ ơn trời đất!

Cô Sang vừa chạy đến ôm chầm lấy Thiên Di, đôi mắt vừa ngân ngấn nước. Hôm Thiên Di bị tai nạn, cô cả đêm đứng ngồi không yên. Cô coi Thiên Di giống như con gái của mình nên khi thấy Thiên Di xảy ra chuyện cô cũng rất đau lòng.

- Được rồi mà cô Sang, cháu không sao rồi.- Thiên Di mỉm cười, cảm động trước tấm lòng của cô giúp việc tốt bụng.

Cô sang buông tay khỏi Thiên Di rồi đặt mấy cái túi và cặp lồng lên bàn.

- Bác sĩ nói giờ cô chưa ăn được gì nên tôi có mang ít sữa và canh gà đến. Cô Thiên Di muốn ăn gì trước?

Thiên Di chưa kịp trả lời thì Mạnh Hoàng đã lên tiếng:

- Tất nhiên là canh gà rồi.

- Tôi lại nghĩ là nên uống sữa. – Thiên Di ngẫm nghĩ.

- Cô bị khờ hả? Canh gà phải ăn nóng mới ngon.- Mạnh Hoàng cãi lại, nhất định không chịu thua.

- Anh hay nhỉ? Tôi thích ăn gì kệ tôi. Cô Sang lấy giúp cháu hộp sữa.

- Không, cô Sang lấy canh gà đi.

- Uống sữa!

- Ăn canh!

Vậy là cuộc khẩu chiến bắt đầu nổ ra giữa một bệnh nhân ương bướng và một kẻ chăm bệnh cứng đầu. Cô Sang đứng nơi góc phòng khẽ bật cười. Dưới ánh nắng mặt trời, trông hai kẻ ngốc đó đẹp đôi đến kì lạ.

Giờ ra chơi, trước cửa lớp 12A7.

- Minh Long, sao cậu không đến thăm Thiên Di? Hôm mình gọi điện cũng không thấy cậu đến?

Hoa đứng trước mặt Minh Long, giọng nói ngạc nhiên pha chút tức giận. Nếu Minh Long đến chắc hẳn Thiên Di sẽ rất vui, vậy mà…

- Hôm đó mình đã đến rồi.

- Đến rồi?- Hoa tròn mắt- Đến rồi sao cậu không vào?

- Mình đến rồi nhưng thấy Mạnh Hoàng đang ở trong đó với Thiên Di.

Hoa ngớ người ra một chút rồi bỗng phá lên cười:

- Thì ra là cậu ghen với Mạnh Hoàng hả?

Ghen? Minh Long cũng mong cảm giác đó chỉ là ghen, nếu như vậy thì Long đã không phải suy nghĩ suốt mấy ngày qua. Nhưng nó đâu chỉ đơn thuần như vậy?

***

Minh Long đứng ngoài ban công, ánh mắt hướng về phía những tòa nhà cao tầng rực rỡ ánh đèn đằng xa. Giờ này Thiên Di đang làm gì? Sức khỏe thế nào rồi? Thiên Di rất hay che giấu những nỗi buồn, nỗi đau của mình vì không muốn mọi người lo lắng, liệu bây giờ cậu ấy có đang như vậy không? Long còn nhớ, có lần Thiên Di sơ ý làm đứt một vết dài trên bàn tay, vết thương rất sâu. Thế nhưng trước mặt Long và mọi người, Thiên Di vẫn tỏ ra rằng mình ổn, mình không sao. Minh Long cũng đã tin rằng như thế cho đến khi nhìn thấy Thiên Di một mình nén đau, ôm chặt lấy cổ tay một cách khổ sở, khuôn mặt như sắp khóc. Vậy mà khi Long hỏi, Thiên Di vẫn mỉm cười nói rằng: “ Mình bị đau thế này chỉ là ở bên ngoài, nhưng nếu làm mọi người, đặc biệt là cậu phải bận tâm về mình thì mình còn thấy áy náy cả trong lòng nữa.” Nghĩ đến đây, Minh Long bỗng giật mình. Đúng vậy, Thiên Di còn dám một mình đối mặt với khó khăn, đối mặt với mọi chuyện. Tại sao Long lại không dám giữ chặt lấy tình yêu của mình? Việc Long cần làm bây giờ không phải ngồi một chỗ để lo sợ mà là không để mất Thiên Di.

Một làn gió thổi đến khiến tóc Minh Long khẽ bay nhẹ. Ánh đèn chiếu vào khuôn mặt đang tràn đầy quyết tâm và hi vọng.

***

Phòng bệnh của Thiên Di hôm nay tràn ngập sắc vàng của những bông hoa hướng dương rực rỡ- những bông hoa được cô Sang hái từ chính khu vườn sau biệt thự. Thiên Di vừa nhoẻn miệng cười vừa nói:

- Ở trong này mà vẫn được ngắm hoa hướng dương, cảm ơn cô Sang nhé.

Cô Sang mỉm cười rồi lại lúi húi với đống đồ ăn ở trên bàn. Mấy hôm nay bạn bè, người thân của Thiên Di đến thăm rất nhiều nên giờ căn phòng tràn ngập hoa, đồ ăn,…Mạnh Hoàng ngồi bên cạnh giường, cẩn thận gọt quả táo từng chút một.

- Này, của cô.

- Sao quả táo anh gọt trông méo mó, tả tơi vậy?- Thiên Di ái ngại nhìn quả táo đáng thương trên tay.

- Không ăn thì trả đây.

Mạnh Hoàng nói rồi giật lại quả táo nhưng Thiên Di đã nhanh chóng giấu quả táo về đằng sau:

- Tất nhiên phải ăn rồi!

Nó nói rồi đưa quả táo lên miệng, vừa ăn vừa quan sát Mạnh Hoàng. Mấy ngày hôm nay, ngoài những lúc có việc đột xuất thì không lúc nào Hoàng rời khỏi bệnh viện. Chẳng những thế, thái độ của Hoàng cũng đã ân cần và nhẹ nhàng hơn trước mặc dù ánh mắt thì vẫn lạnh lùng, bất cần. Sau tai nạn đó, Thiên Di mới biết bên cạnh còn rất nhiều người quan tâm đến mình. Ngoài Hoa cứ tan học là chạy vào bệnh viện còn có cô Sang luôn luôn ở đây. Bố mẹ Thiên Di cũng thường xuyên tới, thậm chí tạm gác lại công việc để có nhiều thời gian chăm sóc cho nó. Bạn bè, thầy cô cũng đến thăm rất đông. Thế nhưng người mà Thiên Di mong chờ nhất, hi vọng được gặp nhất thì lại chưa hề xuất hiện- Minh Long.

Đúng lúc Mạnh Hoàng đang chuẩn bị gọt quả táo thứ hai thì bỗng có tiếng bước chân đi vào. Tiếng bước chân ngày một gần rồi dừng lại. Tim Thiên Di đập mạnh, nó vội vã quay đầu nhìn ra. Đứng ở giữa căn phòng là một chàng trai trắng trẻo với khuôn mặt dễ thương, ánh mắt nhìn Thiên Di đầy trìu mến. Chàng trai ấy mặc chiếc áo thun in hình ngộ nghĩnh cùng chiếc quần jean màu xanh khỏe khoắn và năng động, trên tay là một bó hoa hồng xanh rất lớn. Không ai khác, chàng trai ấy chính là Minh Long. Thiên Di nhìn Minh Long rồi cười tươi- nụ cười đẹp đến nỗi khiến cả ba người còn lại trong phòng đều ngây người. Minh Long như không kìm lòng được nữa, chạy đến ôm chầm lấy Thiên Di.

- Mình đã mua hoa hồng xanh mà cậu thích. Nhưng nếu sau tai nạn, sở thích của cậu có khác trước thì mình sẽ đi đổi lại.

Thiên Di bật cười nhưng ngay sau đó lại đỏ mặt vì câu nói của Minh Long: “Mình nhớ cậu, nhiều lắm”. Thiên Di hạnh phúc, vậy là cuối cùng người mà nó mong đợi đã đến. Nó khẽ tựa đầu vào vai Minh Long, cánh tay vẫn quàng qua cổ người con trai mà nó luôn yêu thương. Thiên Di và Minh Long dường như không quan tâm đến những người xung quanh nữa, cũng không để ý thấy Mạnh Hoàng đã lẳng lặng ra ngoài từ bao giờ.



Người yêu tui là Robert Downey Jr. ❤
Stony là chân ái :"3


Tự hào là một con trạch kiêm hủ )
Tiểu Miêu

on 15/6/2014, 12:04

#9
  • avatar

Tiểu Miêu



Thành viên tích cực
Xem lý lịch thành viên
Tham gia : 07/07/2013
Bài viết : 951
Điểm plus : 7539
Được thích : 210
Re: Cô Dâu Mặc Váy Đen - Full

Chiếc xe sang trọng dừng lại trước biệt thự nhà Trần Bùi. Người đầu tiên bước xuống xe là Mạnh Hoàng, ngay sau đó là cô Sang đang nhẹ nhàng dìu Thiên Di. Vậy là sau gần hai tuần, Thiên Di đã được bác sĩ cho xuất viện. Không biết có phải do ở nhà bác Trần được một thời gian hay không mà trong thời gian nằm viện nó đã thấy nhớ ngôi nhà này. Vào đến nhà, chiếc cửa vừa được mở ra thì bên trong bỗng có tiếng hô lớn:

- Thiên Di, chúc mừng xuất viện!

Thiên Di sững người. Trong nhà có đông đủ bố mẹ, bạn bè,…của Thiên Di. Khuôn mặt ai cũng rạng rỡ chào đón Thiên Di trở về nhà. Thiên Di ngạc nhiên đưa mắt nhìn xung quanh. Hôm nay phòng khách cũng được trang trí cẩn thận và lộng lẫy với nến, bóng bay và có một chiếc bàn dài để đầy đồ ăn. Hoa chạy đến trước mặt Thiên Di, hớn hở nói:

- Bất ngờ chứ? Để chúc mừng cậu “tai qua nạn khỏi” nên mọi người đã đến đông đủ đấy.

Thiên Di cảm động ôm chầm lấy Hoa rồi chạy tới chỗ bố mẹ. Ở đằng xa, một chàng trai với khuôn mặt lạnh lùng chăm chú dõi theo bóng dáng của cô gái bé nhỏ, đôi môi khẽ nở nụ cười.

***

Minh Long đèo Thiên Di trên chiếc xe màu trắng sữa. Từng cơn gió vờn nhẹ mái tóc dài của Thiên Di, nó khẽ dựa đầu vào vai Minh Long. Hà Nội đẹp nhất khi vào thu, những con đường nhỏ bé nằm yên bình với lá vàng bay là là nơi mặt đất. Thời tiết dễ chịu cũng như làm cho con người dễ chịu theo, Thiên Di thấy lòng mình nhẹ nhõm và thoải mái kì lạ. Rồi như chợt nhớ ra điều gì, nó hỏi Minh Long:

- Cậu đưa mình đi đâu vậy?

- Lát nữa cậu sẽ biết.

Minh Long tỏ vẻ bí mật và cứ vậy lái xe. Hơn mười phút sau, Minh Long dừng xe lại và nói lớn:

- Đến nơi rồi.

- Khu vui chơi?- Thiên Di ngạc nhiên.

- Ừ, đến đây để cho đầu óc thoải mái. Đợi mình một lát nhé!

Minh Long đi vào bãi gửi xe rồi một lát sau quay trở lại, nắm tay Thiên Di và kéo đi. Cả hai bắt đầu buổi đi chơi bằng cách…vào ngôi nhà ma. Sau đó Thiên Di và Minh Long tiếp tục chơi hết tất cả các trò chơi khác. Tiếng cười và khuôn mặt vui vẻ của cả hai khiến mọi người trong khu vui chơi đều phải nhìn bằng ánh mắt ngưỡng mộ. Đến gần trưa, khi cả hai đứa đều đã mệt, Minh Long liền bảo Thiên Di ngồi chờ mình ở chiếc ghế đá gần đó rồi chạy vụt đi. Đến lúc Minh Long quay trở về thì cũng là lúc trên tay Long xuất hiện thêm hai que kem. Minh Long ngồi phịch xuống ghế và giơ hai que kem ra.

- Cậu muốn ăm kem nào? Dâu hay vani?

- Mình muốn kem dâu.- Thiên Di cười và chỉ vào que kem màu hồng.

- Vậy hả? Vậy mình sẽ đưa cậu kem vani.

Minh Long nói rồi cười đắc ý. Nhưng chưa hả hê được bao lâu thì bỗng “Á! Đau quá!”. Dưới ánh nắng mặt trời, một bên má của Long bị Thiên Di véo đỏ bừng.

- Dám trêu mình? Còn không mau trả mình kem dâu.- Thiên Di giả bộ giận dữ nhưng lại bật cười vì vẻ mặt tội nghiệp của Minh Long.

- Đây đây, cậu nhẫn tâm thật.

- Đâu có nhẫn tâm bằng cậu, mình nằm viện bao lâu mới thấy cậu đến thăm.

- Thật ra thì…

- Thì sao?- Thiên Di nheo mắt tỏ vẻ khó hiểu.

- À không sao. Dù gì giờ cậu cũng ở bên cạnh mình, vậy là tốt rồi. Truyện được biên tập và post tại website: WWW.ThichTruyen.VN (Thích Truyện.VN)

Minh Long nói và quàng tay ôm lấy Thiên Di. Thiên Di cũng không quá để tâm đến lời nói ban nãy của Minh Long, nó vui vẻ ăn nốt que kem mát lạnh. Lúc nào cũng vậy, Minh Long luôn làm cho không khí bên cạnh Thiên Di trở nên sôi nổi và đầy màu sắc thế này- một chàng trai rực rỡ và ấm nóng như mặt trời.

***

Thiên Di đứng dưới chiếc vòi hoa sen, vừa tắm vừa ngân nga giai điệu của một bài hát quen thuộc. Nước ấm hòa vào với dòng tâm trạng vui vẻ làm cho Thiên Di thấy thật sự thoải mái và nhẹ nhõm. Bây giờ mọi thứ với Thiên Di đều ổn, sức khỏe của nó sau tai nạn cũng đã bình phục hơn nhiều. Điều duy nhất làm Thiên Di cảm thấy bận tâm lúc này chính là Mạnh Hoàng. Từ sau khi ở bệnh viện về, Mạnh Hoàng đã bắt đầu thay đổi so với trước, tính khí đã dễ chịu hơn. Nhưng tất cả mới chỉ là “bắt đầu” , Hoàng vẫn chưa thật sự mở lòng để đón nhận mọi người bước vào cuộc sống của mình. Đang miên man suy nghĩ thì tiếng đổ vỡ phát ra từ phòng của Mạnh Hoàng làm Thiên Di sực tỉnh. Nó lo lắng không biết chuyện gì đã xảy ra. Thiên Di vội vã mặc đồ và chạy nhanh sang phòng Mạnh Hoàng. Cảnh tượng hôm nay không khác gì ngày đầu tiên mà Thiên Di đến ngôi biệt thự này, chỉ khác ở chỗ lần này thứ mà Mạnh Hoàng đập phá không phải bình hoa mà là cốc uống nước.

- Có chuyện gì thế? Anh ổn chứ?

Thiên Di hỏi rồi bước vào phòng. Mạnh Hoàng đang đứng tựa người vào cửa sổ, bàn tay nắm chặt. Dưới đất, ngoài những mảnh thủy tinh còn có chiếc điện thoại đã vỡ tan tành.

- Không sao, cô ra ngoài đi.

- Thật sự là không sao?

- Tôi đã nói là không sao mà! – Mạnh Hoàng bắt đầu gằn giọng.

- Được rồi, tôi ra đây. Tính khí của anh đúng là khó chịu thật. Có chuyện gì thì đừng nói tôi không quan tâm nhé.

Thiên Di nói rồi bực tức bước ra phía cửa. Bỗng nhiên “Á!” một tiếng, Thiên Di kêu lên rồi vội ngồi phịch xuống chiếc giường bên cạnh. Thấy vậy, Mạnh Hoàng liền chạy đến và khẽ nâng bàn chân Thiên Di.

- Cô dẫm vào mảnh thủy tinh rồi. Ngồi yên đợi tôi.

Không đợi Thiên Di trả lời, Mạnh Hoàng liền đứng dậy và đi ra ngoài. Một lát sau Hoàng trở lại, trên tay là hộp sơ cứu. Mạnh Hoàng ngồi xuống nền nhà định băng vết thương lại cho Thiên Di nhưng nó đã nhanh chóng rút chân về.

- Cảm ơn, tôi tự làm được.

Mạnh Hoàng ngước mắt lên nhìn Thiên Di rồi thô bạo nắm lấy bàn chân của nó khiến nó khẽ nhăn mặt.

- Không muốn chân mình chịu khổ thì ngồi yên đó đi.

Mạnh Hoàng lạnh lùng nói rồi lấy bông băng từ trong hộp ra, cẩn thận lau nhẹ vết thương. Mặt Thiên Di nóng ran, không khí im lặng lúc này càng làm nó cảm thấy ngột ngạt. Thiên Di bèn lên tiếng:

- Hình như anh có sở thích là mỗi khi nổi nóng lại đập phá đồ đạc thì phải. Lần này là chuyện gì?

- Cô cũng như những người khác, đều nghĩ tôi rất xấu xa và tồi tệ đúng không?

Mạnh Hoàng không trả lời mà mông lung hỏi lại Thiên Di, giọng nói có chút gì đó chùng xuống. Thiên Di im lặng một lát rồi lên tiếng, từng câu từng chữ vang lên nhẹ như gió:

- Tôi chưa bao giờ nghĩ anh như vậy, và sự thật thì anh cũng không như vậy. Những gì anh thể hiện không hoàn toàn giống như con người thật bên trong của anh, anh là người tốt. Như bây giờ, chẳng phải anh đang giúp đỡ tôi, băng bó cho tôi sao?

Lúc này, cả căn phòng chìm vào yên lặng. Thiên Di nhìn Mạnh Hoàng.Liệu Hoàng có hiểu những điều mà nó vừa nói, hiểu rằng mình không hề cô đơn?

***

Sáng chủ nhật, đã hơn tám giờ mà Thiên Di vẫn nằm ngủ ngon lành trên chiếc giường đặt bên cạnh cửa sổ. Vết thương ở chân được Mạnh Hoàng băng bó cẩn thận khiến nó không hề cảm thấy khó chịu. Chỉ đến khi mùi hương của những bông hoa trong khu vườn thoang thoảng khắp căn phòng, Thiên Di mới thức giấc. Nó uể oải vươn vai rồi bước vào nhà tắm, một lát sau mới lững thững đi xuống cầu thang.Vừa đặt chân xuống phòng khách, Thiên Di bỗng giật nảy người khi nhìn thấy người đang ngồi ở ghế salon – Trần Bùi, bên cạnh còn có cả Mạnh Hoàng.

- Chào buổi sáng, Thiên Di. – Bác Trần mỉm cười.

Thiên Di lúng túng cúi đầu. Nó thầm nguyền rủa mình vì đã xuất hiện trước mặt bác Trần với bộ dạng không thể nào thê thảm hơn: mắt nhắm mắt mở, đầu tóc rối bù. Đã vậy còn mặc nguyên bộ đồ ngủ hình mèo Kitty. Thiên Di đang loay hoay không biết làm gì lúc này thì bỗng Mạnh Hoàng lên tiếng:

- Tôi có chuyện riêng cần nói với bố tôi, cô Sang đang chờ cô trong phòng bếp.

Hiểu ý Mạnh Hoàng, Thiên Di khẽ gật đầu rồi đi vào bếp. Cô Sang đang cẩn thận lau sạch bàn ăn, thấy Thiên Di thì vội bỏ dở công việc và nói:

- Cô Thiên Di dậy rồi hả? Để tôi chuẩn bị đồ ăn sáng.

- Thôi không cần đâu, cháu không đói.- Rồi Thiên Di tỏ vẻ giận dỗi.- Sao bác Trần về mà cô không báo trước cho cháu, làm cháu bẽ mặt quá.

- Sáng nay khi ông chủ về nhà tôi cũng mới biết. Hình như ông chủ có việc gì gấp nên mới về đột xuất thế này.

Thiên Di “ồ” lên một tiếng, bởi vậy nên khuôn mặt Mạnh Hoàng khi nãy mới nghiêm túc như vậy. Cuộc nói chuyện ở phòng khách có vẻ khá căng thẳng vì ở đây cũng có thể nghe thấy rõ những gì mà bác Trần và Mạnh Hoàng đang nói.

- Sao mà con lại cứng đầu như thế? Nếu không bắt đầu điều trị thường xuyên, bệnh của con sẽ xấu đi. Vào trong Hồ Chí Minh vừa ở gần mẹ con, vừa thuận tiện cho việc chữa trị.

- Con không muốn đi đâu hết. Cũng không muốn chữa trị gì cả!- Giọng nói bất cần nhưng có chút gay gắt của Mạnh Hoàng khiến Thiên Di giật mình.

- Con…Rốt cuộc thì con muốn mọi thứ rối tung hết lên thì mới vừa lòng đúng không? Lần sau trở về, đừng để bố thấy cái thái độ này của con một lần nào nữa.

Bác Trần nói xong thì cũng là lúc Thiên Di nghe tiếng bước chân, tiếng cửa sập mạnh và cuối cùng là tiếng xe ô tô lao vút đi. Khi mọi thứ trở về với vẻ im lặng, Thiên Di mới bước ra phòng khách. Nó tiến lại gần Mạnh Hoàng.

- Không cần nói gì cả, tôi không sao.- Mạnh Hoàng nói, giọng nói vẫn lạnh lùng đến đáng sợ.

- Thế nhưng…

- Tôi không sao, đừng ở đây tỏ ra thương hại tôi! – Mạnh Hoàng đứng bật dậy, hai tay siết chặt lấy vai Thiên Di – Không ai cần tôi cả nên cô cũng đừng tỏ ra thương hại tôi nữa! Cô có biết trông thấy khuôn mặt này của cô tôi khó chịu thế nào không?

Thiên Di sợ hãi. Chưa khi nào nó thấy Mạnh Hoàng kích động thế này. Cô Sang cũng từ bên trong chạy ra, vội vã kéo tay Mạnh Hoàng:

- Cậu chủ, cậu chủ đừng làm thế.

Mạnh Hoàng vẫn nhìn chằm chằm vào Thiên Di, đôi mắt vằn đỏ nhưng pha chút đau đớn. Bất chợt, bàn tay đặt trên vai Thiên Di lỏng dần. Thiên Di chưa kịp hiểu ra chuyện gì thì bỗng Mạnh Hoàng ngã phịch xuống đất, hai mắt nhắm nghiền. Thiên Di hoảng hốt, nó cuống cuồng lay Mạnh Hoàng:

- Mạnh Hoàng! Mạnh Hoàng! Anh không sao chứ, đừng dọa tôi mà!

Thiên Di tái mặt. Đây là lần đầu tiên nó gặp tình huống thế này, cũng là lần đầu tiên nhìn thấy Mạnh Hoàng ngất xỉu. Cô Sang cũng sợ hãi không kém, run rẩy gọi điện cho bác sĩ rồi vội vã chạy đi lấy thuốc.

- Cô Sang, đây là thuốc gì?- Thiên Di lo lắng nhìn cô Sang đưa những viên thuốc vào miệng Mạnh Hoàng.

- Thuốc trợ tim. Ngoài việc uống thuốc hàng ngày, mỗi lần cậu chủ bị thế này đều phải uống. Cô Thiên Di mau giúp tôi đưa cậu chủ lên phòng.

Thiên Di làm theo lời cô Sang như một cái máy. Cả hai phải khó khăn lắm mới đưa được Mạnh Hoàng vào phòng. Vừa đặt Mạnh Hoàng xuống giường thì dưới nhà có tiếng chuông cửa.

- Bác sĩ đến rồi, để tôi đi mở cửa.

Cô Sang nói rồi nhanh chóng chạy xuống. Thiên Di lau mặt cho Mạnh Hoàng xong thì cũng là lúc ông bác sĩ già và hai cô y tá lên đến nơi. Thiên Di ngồi sát bên mép giường quan sát, bàn tay vẫn lạnh ngắt vì sợ. Sau một hồi khám bệnh kĩ lưỡng, vị bác sĩ kia chậm rãi tháo ống nghe và nói:

- Vì mọi người đã nhanh chóng cho cậu ấy uống thuốc nên tình hình đã tạm ổn định rồi, chỉ cần chịu khó nghỉ ngơi. Nhưng chú ý lần sau đừng để cậu ấy bị kích động quá, rất có hại cho bệnh tim của cậu ấy.

Thiên Di và cô Sang cúi đầu cảm ơn bác sĩ rồi cô Sang tiễn ba người xuống nhà. Thiên Di quay lại nhìn Mạnh Hoàng, thở phào nhẹ nhõm.

***

- Cô Thiên Di nghỉ ngơi đi, để tôi chăm sóc cậu chủ.- Cô Sang nhẹ nhàng bước vào phòng và nói.

Thiên Di nhìn lên chiếc đồng hồ, đã hơn mười một giờ. Sau khi bác sĩ ra về thì Mạnh Hoàng lên cơn sốt cao, từ đó đến giờ cô Sang và Thiên Di phải thay phiên nhau chăm sóc. Thiên Di khẽ sờ lên trán Mạnh Hoàng, nhiệt độ cũng đã giảm đi một chút. Nó gật đầu rồi toan đứng lên nhưng bất chợt, bàn tay Mạnh Hoàng nắm chặt lấy tay Thiên Di.

- Đừng đi…

Thiên Di giật mình rút tay lại nhưng bàn tay nóng ran của Mạnh Hoàng vẫn nắm lấy không buông.

- Làm ơn…đừng đi.- Mạnh Hoàng nói, mắt vẫn nhắm nghiền.

Thiên Di băn khoăn một lát rồi đành thở dài ngồi xuống.

- Cô cứ ngủ trước đi, lát nữa Mạnh Hoàng hạ sốt cháu sẽ đi ngủ sau.

Cô Sang định nói gì đó nhưng lại thôi, nhẹ nhàng cầm cốc nước và đống thuốc trên bàn ra ngoài. Chỉ còn lại Thiên Di và Mạnh Hoàng, nó khẽ kéo lại chiếc chăn.

- Đừng…- Mạnh Hoàng thì thào.

- Hả?- Thiên Di hỏi theo phản xạ.

- Bố, mẹ…đừng đi. Con hứa sẽ học giỏi, con hứa sẽ ngoan. Mẹ, mẹ đừng đi…bảo bố đừng đi…Mẹ!

Mạnh Hoàng siết chặt tay Thiên Di, mồ hôi vã ra. Thiên Di thấy tim mình như thắt lại. Thì ra Mạnh Hoàng đã luôn phải chịu đựng tất cả những điều này, đã luôn giấu kín tất cả mà không thể chia sẻ với bất kì ai.

- Tôi phải làm gì cho anh đây?

Thiên Di khẽ nói rồi lặng lẽ nhìn Mạnh Hoàng.

***

- Thiên Di, tôi vừa gặp Minh Long ngoài sân trường. Long rủ bà và tôi chiều nay đi xem phim đấy. Đi nhé?

Hoa hớn hở chạy đến gần Thiên Di, vừa chạy vừa nói lớn. Thiên Di rời mắt khỏi quyển sách trên tay, ái ngại trả lời:

- Không được, chiều nay tôi có việc mất rồi. Xin lỗi hai người nhé.

- Cái gì?- Hoa hỏi, lộ rõ vẻ thất vọng.- Bà có việc gì vậy?

Thiên Di mỉm cười : “Bí mật.”



Người yêu tui là Robert Downey Jr. ❤
Stony là chân ái :"3


Tự hào là một con trạch kiêm hủ )
Tiểu Miêu

on 15/6/2014, 12:04

#10
  • avatar

Tiểu Miêu



Thành viên tích cực
Xem lý lịch thành viên
Tham gia : 07/07/2013
Bài viết : 951
Điểm plus : 7539
Được thích : 210
Re: Cô Dâu Mặc Váy Đen - Full

Thiên Di ngồi trên chiếc xe của nhà họ Trần, khuôn mặt lộ rõ sự vui vẻ và háo hức mặc cho bầu trời xám xịt và ảm đạm bên ngoài. Bên cạnh nó là một chàng trai với khuôn mặt hoàn toàn trái ngược- lạnh lùng, vô cảm. Mạnh Hoàng chăm chú nhìn vào chiếc điện thoại, không có chút gì giống như là để tâm đến mọi thứ xung quanh. Sau hôm bị ốm, Hoàng chẳng nhớ đã xảy ra chuyện gì đêm đó. Hình như trong cơn sốt, Hoàng đã mơ thấy mẹ, đã nắm tay mẹ. Và bàn tay ấm áp ấy đã giúp Hoàng cảm thấy yên tâm và an toàn. Nhưng rồi Mạnh Hoàng khẽ lắc đầu để xua đi những ý nghĩ ấy, tiếp tục cắm cúi vào chiếc điện thoại.

Chiếc xe bắt đầu rời xa sự náo nhiệt, xô bồ của thành phố, di chuyển ra ngoại thành. Thiên Di kéo kính xe xuống, những làn gió nhanh chóng ùa vào trong xe, mang theo cả chút yên bình mà ở thành phố ít khi có được. Lúc này Mạnh Hoàng mới từ từ ngẩng đầu, ngạc nhiên trước khung cảnh bên ngoài.

- Này, cô đưa tôi đi đâu vậy?

- Anh muốn biết không? Vậy cứ từ từ rồi lát sẽ biết.

Thiên Di cười lém lỉnh, đưa mắt nhìn đống đồ đạc lỉnh kỉnh bên cạnh rồi từ từ dựa người vào ghế. Đêm qua vì thức khuya để chuẩn bị những thứ này nên giờ mắt nó trĩu xuống. Cơn buồn ngủ bắt đầu kéo đến, Thiên Di thiếp đi lúc nào không hay. Chỉ đến khi tiếng bác lái xe vang lên nó mới giật mình thức giấc.

- Cô Thiên Di, cậu chủ. Đến nơi rồi.

Thiên Di khẽ dụi mắt và giật nảy người khi phát hiện ra mình đang ngủ gục trên vai Mạnh Hoàng.

- Ê, anh định giở trò gì với tôi đấy hả?- Nó ngồi phắt dậy và hỏi.

- Này cô, cô xem lại đi. - Mạnh Hoàng quay sang Thiên Di, giọng điệu đầy chán nản và mệt mỏi - Là cô tự dựa vào tôi đấy nhé, tôi còn chưa nói gì mà cô đã lên tiếng. Đừng có vừa ăn cắp vừa la làng.

- Ai…ai làm chứng chứ?

- Nếu thích có thể hỏi bác lái xe.

Mạnh Hoàng nhún vai. Thiên Di đỏ bừng mặt, vừa ngượng vừa tức. Nó bước xuống xe và nói:

- Anh còn không mau xuống đi.

- Tôi cũng phải xuống?- Mạnh Hoàng ngạc nhiên hỏi lại.

- Tất nhiên, nếu không tôi đưa anh đến đây làm gì? Mau xuống đi.

Mạnh Hoàng ngẫm nghĩ một lát rồi khẽ thở dài, miễn cưỡng bước xuống xe. Trước mặt Hoàng và Thiên Di là một khu đất rộng với cánh cổng lớn. Bên trong là vài dãy nhà hai tầng được sơn màu trắng trông khá khang trang và sạch sẽ. Bác lái xe mang mấy túi đồ trên xe xuống và hỏi:

- Cô Thiên Di có cần tôi mang vào giúp không?

Thiên Di nhoẻn miệng cười:

- Không cần đâu, bác cứ về đi. Trước khi về khoảng một tiếng cháu sẽ gọi để bác đến đón.

Rồi nó đón lấy mấy túi đồ từ tay bác lái xe, vui vẻ bước vào bên trong cánh cổng. Truyện được biên tập và post tại website: WWW.ThichTruyen.VN (Thích Truyện.VN)

- Khoan đã, đây là chỗ nào vậy?- Mạnh Hoàng nhìn xung quanh với vẻ lạ lẫm.

- Trại trẻ mồ côi đấy. Hôm nay tôi với anh cùng đến đây thăm các em nhỏ.

- Trại trẻ mồ côi?- Hoàng sửng sốt- Cô đưa tôi đến trại trẻ mồ côi?

- Đến đây thì sao chứ? Anh có đi không hay đứng ở đây?

- Dù gì cũng đến rồi thì phải vào thôi.

Mạnh Hoàng nói rồi đi theo Thiên Di. Không gian bên trong rộng rãi và thoáng mát với những hàng cây xanh mướt, tươi tốt. Bên cạnh mấy dãy nhà còn có những luống rau xanh mơn mởn, có vẻ như nó được mọi người chăm bón rất chu đáo. Những chiếc ghế đá cũng được kê cẩn thận bên dưới hàng cây cao lớn. Trên sân có khoảng hơn chục em nhỏ đang hồn nhiên vui đùa, ánh mắt ngây thơ như không nhận ra những thiệt thòi mà chúng đang phải gánh chịu.

- Thiên Di, cháu đến rồi hả?

Tiếng nói ở phía sau khiến Thiên Di và Mạnh Hoàng giật mình, cả hai cùng quay đầu lại. Từ đằng xa, một người phụ nữ trung niên dáng người nhỏ bé với khuôn mặt đôn hậu tiến lại gần. Khuôn mặt Thiên Di bỗng sáng bừng, nó chạy lại nắm tay người phụ nữ kia.

- Vâng, cô với các em ở đây vẫn khỏe chứ?

- Ừ. Lâu rồi mới thấy cháu tới đây. Hôm qua nghe cháu gọi điện nói sẽ tới nên cô vui lắm.

Người phụ nữ trung niên mỉm cười hiền dịu. Bà là giám đốc của trung tâm bảo trợ xã hội này, cũng là “người mẹ lớn” của những đứa trẻ ở đây. Từ nhỏ, thỉnh thoảng Thiên Di đã được bố mẹ đưa đến đây để làm từ thiện và trong mỗi chuyến đi, có một câu nói của bố làm cho nó không bao giờ quên : “ Thiên Di của bố, càng sống sung sướng và hạnh phúc bao nhiêu, con lại càng cần nhớ đến những người có hoàn cảnh khó khăn và bất hạnh bấy nhiêu. Những bạn nhỏ ở đây đều thiếu thốn tình thương nên con hãy chân thành trao đi tình thương của mình, con nhớ chưa?”. Mỗi lần như vậy, cô bé Thiên Di đáng yêu lại cười tươi và gật gật cái đầu. Lớn hơn một chút, vì bố mẹ rất bận rộn nên người hay đi cùng Thiên Di đến nơi này là Hoa. Cả hai cùng có những giây phút vui vẻ và đầy ý nghĩa bên cạnh các em nhỏ.

- Giờ cô dẫn chúng cháu đi thăm các em luôn được không cô?

Người phụ nữ gật đầu và đi trước dẫn đường. Thấy Mạnh Hoàng vẫn đang đứng ngẩn người ở đằng sau, Thiên Di khẽ nhíu mày rồi chạy lại nắm lấy tay Mạnh Hoàng và kéo đi.

- Nhanh lên, rồi anh sẽ thích các em nhỏ ở đây thôi. Chúng rất dễ thương!

Mạnh Hoàng đỏ mặt bối rối, cảm thấy bàn tay của mình nóng ran. Sau một hồi đi qua chiếc sân rộng phía trước, Mạnh Hoàng và Thiên Di được dẫn vào một căn phòng ở trên tầng hai của dãy nhà nằm chính giữa.

- Cô dẫn các cháu đến đây thôi, bây giờ cô phải quay lại làm nốt một số việc. Thiên Di, cháu cũng biết hết mọi thứ ở đây rồi đúng không? Vậy cháu cứ tự nhiên thăm các bé và dẫn bạn mình đi thăm quan nhé.

“ Vâng”, Thiên Di mỉm cười rồi cúi đầu chào lễ phép. Nó và Mạnh Hoàng xách mấy túi đồ lớn vào phòng, một vài người trong phòng nhận ra Thiên Di, họ đều là những người chăm sóc các bé, là những “người mẹ” đầy tình thương. Mạnh Hoàng bỗng thấy có một cảm giác khác lạ gì đó dâng lên khi thấy trong phòng là hơn chục chiếc giường nho nhỏ, mỗi giường đều có một hoặc hai đứa trẻ sơ sinh. Thiên Di trao lại mấy túi quà cho các “mẹ” rồi ngồi xuống bên cạnh chiếc giường đầu tiên.

- Đây đều là những em bé bị bố mẹ bỏ rơi, không được thương yêu và đón nhận.- Thiên Di dịu dàng vuốt ve khuôn mặt đứa bé đang ngủ ngon lành như một thiên thần.- Nhìn các em ấy mới thấy tôi và anh là những người thực sự hạnh phúc.

Thiên Di nói và hình dung ra ngay ánh mắt lạnh lùng của Mạnh Hoàng nhưng trái lại, Mạnh Hoàng từ từ ngồi xuống và nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay nhỏ xíu của đứa bé. Thiên Di ngạc nhiên nhìn Mạnh Hoàng rồi nó khẽ mỉm cười. Có lẽ mục đích đưa Mạnh Hoàng đến đây để cho Hoàng biết cách mở rộng tấm lòng đã bắt đầu có hiệu quả. Vậy là cả hai cùng thăm tất cả các bé trong phòng, cho các bé ăn, chăm sóc các bé. Cũng có những lúc Thiên Di bật cười vì điệu bộ lúng túng của Mạnh Hoàng khi lần đầu bế trên tay một em bé hay cuống quýt khi thấy em bé bắt đầu khóc nhè.

Sau khi rời khỏi phòng dành cho trẻ sơ sinh, Thiên Di và Mạnh Hoàng lần lượt đến thăm hết những phòng khác. Xong xuôi, Thiên Di như chợt nhớ ra điều gì đó, nó hỏi Mạnh Hoàng:

- Giờ tôi sẽ dẫn anh đến một chỗ rất đặc biệt, đi chứ?

Rồi không đợi Mạnh Hoàng trả lời, Thiên Di chạy vụt đi trước. Một lát sau, cả hai đã có mặt ở phía sau dãy nhà chính. Mạnh Hoàng ngạc nhiên khi thấy trước mặt mình là cả một bãi cỏ xanh mướt với những chiếc xích đu, bập bênh,…trông rất kì lạ nhưng cũng rất đẹp mắt. Trên bãi cỏ có một vài đứa trẻ đang nô đùa, tiếng cười nói vang vọng cả một góc.

- Anh thấy hay không? Tất cả những thứ ở đây đều do mọi người trong trung tâm và những đoàn khách đến từ thiện làm đấy.

Thiên Di cười toe rồi ngồi lên một chiếc xích đu nhỏ làm bằng gỗ ở gần đó.

- Xem này, đây là chiếc xích đu mà tôi tự làm.

Mạnh Hoàng chậm rãi tiến lại gần và ngồi phịch xuống bãi cỏ, ánh mắt lạnh lùng đi kèm một cái nhún vai.

- Xấu òm.

- Ê, tôi làm tuy không đẹp nhưng ít nhất anh cũng phải được một câu động viên chứ?- Thiên Di đứng bật dậy, hai tay chống nạnh.

- Sao tôi lại phải động viên cô?

Cuộc khẩu chiến chuẩn bị bùng nổ thì bỗng từ xa, một bé gái dễ thương với mái tóc ngắn ôm lấy khuôn mặt bầu bĩnh chạy tới. Bé gái rụt rè lại gần Mạnh Hoàng.

- Anh gì ơi, có phải anh rất giàu không?

Mạnh Hoàng thoáng ngạc nhiên nhưng rồi cũng nhẹ nhàng xoa đầu bé gái:

- Sao lại hỏi anh như vậy?

- Em nghe mấy anh chị đằng kia nói vậy.- Cô bé ngây thơ chỉ tay về phía đằng xa- Anh ơi, nếu anh giàu thì có phải những thứ em xin anh sẽ cho em không?

Mạnh Hoàng im lặng một lát rồi gật đầu. Thấy vậy, đôi mắt cô bé long lanh, khuôn mặt sáng bừng hạnh phúc.

- Thật hả anh? Vậy anh cho em một người mẹ đi, mẹ như thế này này. – Cô bé háo hức giơ ra trước mặt Hoàng một bức tranh với những nét vẽ nguệch ngoạc đầy màu sắc của trẻ con.

Mạnh Hoàng sững người. Cô bé xin một người mẹ? Làm sao Hoàng có thể cho cô bé một người mẹ? Mạnh Hoàng lúng túng không biết nên làm thế nào, ánh mắt tròn xoe của cô bé vẫn dán chặt vào Mạnh Hoàng như van lơn.

- Anh…anh không cho em mẹ được.

Cô bé đứng im, cánh tay bé nhỏ vẫn giơ bức tranh ra nhưng đôi mắt thì đã bắt đầu ngân ngấn nước.

- Mẹ…em muốn có mẹ….

Cô bé bắt đầu nức nở rồi bật khóc, nước mắt rơi xuống cả bức tranh bên dưới. Mạnh Hoàng siết chặt tay, đôi môi mím lại. Đúng lúc đó Thiên Di liền tiến lại gần cô bé.

- Bé này, ra đây với chị.

Cô bé ngước mắt nhìn Thiên Di rồi bước lại, vẫn không ngừng sụt sịt. Thiên Di ôm cô bé vào lòng, để cho bé ngồi trên đùi mình rồi dịu dành nói:

- Sao em lại muốn có mẹ?

- Có mẹ rồi mẹ sẽ đưa em đi chơi, ru em ngủ, mua kem cho em.

Thiên Di ân cần đưa tay lau hai hàng nước mắt của cô bé rồi mỉm cười:

- Vậy sau này, mỗi lần chị Thiên Di đến sẽ chơi với em, mua kem cho em, còn ru em ngủ nữa, được không? Em nhìn xem, có rất nhiều bạn bè bên cạnh em, các mẹ ở đây cũng rất thương em nữa. Ngoan, đừng khóc! Chị không cho em mẹ được nhưng chị sẽ là chị của em, đồng ý không?

Nghe Thiên Di nói, cô bé nín khóc và gật đầu. Thiên Di cười tươi ôm lấy cô bé. Nhìn thấy nụ cười đáng yêu và nhân hậu ấy, trái tim Mạnh Hoàng bỗng dưng đập mạnh. Những cảm xúc chưa từng có khiến khuôn mặt Mạnh Hoàng đỏ bừng….

***

Mạnh Hoàng nằm dài trên giường, bộ quần áo mặc hồi sáng vẫn chưa kịp thay. Một buổi chiều từ thiện đơn giản nhưng cũng đủ làm cho Hoàng mệt bở hơi tai. Nhắm nghiền đôi mắt, Mạnh Hoàng nhớ lại những ánh mắt, nụ cười, những bàn tay bé nhỏ của các em ở trại trẻ mồ côi. Rồi câu nói của Thiên Di cuối buổi chiều cũng theo dòng kí ức ấy quay về: “ Anh thấy không, các em nhỏ ở đây chắc chắn đã phải trải qua rất nhiều nỗi đau cả về vật chất và tinh thần. Thế nhưng các em vẫn không hề buông xuôi, vẫn mở lòng đón nhận sự yêu thương của tất cả mọi người. Vậy tại sao anh lại không thể mở lòng như vậy, đón nhận tình cảm của những người thân bên cạnh anh?” Bất giác, đôi môi Mạnh Hoàng thoáng hiện một nụ cười.Hình ảnh của cô gái ấy cứ phảng phất trong tâm trí Mạnh Hoàng: khi cười, khi tức giận, khi vui đùa,…Sao Mạnh Hoàng lại nhớ đến những điều này nhỉ? Chẳng lẽ…. Bỗng nhiên Hoàng mở choàng mắt, cố gắng quên đi cái ý nghĩ điên rồ vừa diễn ra trong đầu.



Người yêu tui là Robert Downey Jr. ❤
Stony là chân ái :"3


Tự hào là một con trạch kiêm hủ )
Sponsored content

Sponsored content



Re: Cô Dâu Mặc Váy Đen - Full

Chuyển đến trang : 1, 2, 3  Next



Quyền viết bài:
Bạn không có quyền trả lời bài viết