Yukimono Forum »   » Chuyên Mục » Đọc Truyện » Sưu tầm » Truyện dài

Mạc Tà

on 13/6/2014, 13:47

#1
  • avatar

Mạc Tà



Thành viên tích cực
Xem lý lịch thành viên
Tham gia : 27/04/2014
Bài viết : 2008
Điểm plus : 14498
Được thích : 981
Filled With Soeeow - Keyline [Truyện Gay]

Filled With Sorrow 

Tác giả : Keyline 



1. 

Tôi suýt sặc khi Tuấn, người yêu tôi hiện giờ hốt hoảng báo tin: 

- Em ạ! Thằng Chinh sắp cưới! 
- Có đùa nhau không thế? - Tôi lau chỗ nước mới giây ra ban nãy - Anh làm em hết hồn. 
- Kể mà đùa thật thì anh đã đùa. Đây, nó vừa gọi anh em mình tối nay đi cà phê, bàn tính kế hoạch kết hôn của nó đây. 
- Chém gió! 

Thế mà lại là thật. Trong số đám bạn gay của tôi, chuyện thằng Chinh kết hôn là điều nghe điêu thuyền nhất. Không chỉ vì nó vốn kín như bưng với gia đình, bạn bè đồng học mà ngay cả tình yêu hiện giờ giữa nó và "hôn thê" mới chỉ kéo dài hai tháng chứ mấy. Thật không thể hiểu hai tháng kiểu gì mà lại có năng lực thần thánh đến thế. 

- Ờ tao biết đâu đấy - Hắn cười khi tôi hỏi - Thôi quay về chủ đề chính đi. Tao muốn có một lễ cưới nhẹ nhàng thôi. Chắc khách khứa cũng ít. Mà làm sao để cái bọn báo chí nó đừng có nhảy vào. 
- Thật ra - Tôi nói - Những đám cưới có báo chí đưa tin cũng là do họ phím trước với nhà báo. Còn nếu mình cứ âm thầm tổ chức thì chắc không sao đâu. Nhắc nhở khách dự cưới không quay phim chụp ảnh là được. Nhưng xin lỗi tao vẫn không hiểu được. Sao tự nhiên mày muốn cưới thế? 

Chinh lắc đầu gạt tôi đi. Hắn nói tiếp những chuyện nhà cửa sinh hoạt chi phí này nọ. 

- Dù sao - Tuấn nói - Đây không phải chuyện đơn giản. Em đã nghĩ hết nước chưa? Em có thật sự muốn lấy nó không? Rồi lấy nhau, phân chia vai trò thế nào? Bố mẹ hai bên thế nào? Nghe bảo em mới quen thằng kia có 2 tháng mà định lấy nhau làm anh cũng sốc quá. 
- Mình là đàn ông, cái gì cũng phải quyết liệt chứ anh - Chinh nói giọng nửa đùa nửa thật - Yêu là cưới nó mới có chí khí. Với lại để tiến đến bước này, em và nó cũng suy nghĩ kĩ càng lắm rồi. Chưa bao giờ em gặp được một người đồng cảm với em đến thế. 
- Đồng cảm với tình yêu đôi khi không đi với nhau đâu. Nhưng thôi, đó là ý muốn của em. Luật nước mình giờ chưa cho phép hôn nhân nên hai đứa cưới nhau cũng không có ràng buộc gì đáng kể. Sống với nhau hạnh phúc là được. Tiệc cưới coi như một dấu mốc kỉ niệm. 
- Dạo này thấy trong giới đấu tranh cho vụ luật cũng nhiều nhưng em chắc là muốn thành luật cũng phải mất vài năm, không chờ đợi được. Thôi thì nếu còn ở bên nhau tới lúc ấy thì sẽ làm một lễ cưới khác. 

Chúng tôi cười, xúm vào lên danh sách khách mời, lên lịch cho lễ cưới. Nói là sắp, muốn chuẩn bị cho chu đáo cũng phải mất hai tháng nữa là ít. Được cái, Chinh tuy còn trẻ nhưng công việc thuận lợi, giờ thu nhập của nó cũng dư dả, không phải dựa dẫm vào ai. 

- Vậy cũng tốt - Tuấn nói với tôi khi ở nhà - Chứ nó mà ngửa tay xin bố mẹ nó đồng nào thì chắc không thuận lợi thế đâu. 
- Coi như thiên thời địa lợi. Còn anh, bao giờ thì cưới? 
- Anh bảo em đừng có nhắc đến chuyện này. 

Tính tôi vốn móc máy, chua cay nên cho dù Tuấn có bảo thôi thì tôi vẫn muốn đả kích anh thêm: 

- Chẳng phải ngày mai là anh về bên đó sao? Lần trước hai người còn đi chọn cả váy cưới còn gì? 
- Đủ rồi đấy - Anh nổi nóng với tôi như mọi lần - Em thừa biết anh bất đắc dĩ đủ đường. Đừng làm anh cáu thêm. 
- Ờ. 

Tôi làm mặt giận, dù tôi không có gì bất mãn. Người yêu tôi đã ba mươi hai, bố mẹ đều hàm tá về hưu, bản thân anh cũng là công an, dù có đấu tranh bằng trời cũng không thể công khai được. 

Tuấn rối rít xoa dịu tôi như mọi lần. Tôi không nói gì, quay người đi. Tuấn cười, hôn gáy tôi ngọt ngào. 

- Hay anh bỏ công việc của anh đi - Tôi thủ thỉ với anh sau khi ân ái - Anh không còn làm nghề ấy nữa thì em với anh ra ở riêng, dù không lấy nhau cũng được. 
- Khó lắm chứ em - Anh thở dài, nhìn lên trần nhà - Bố mẹ anh đều đã già, hai cụ chịu nổi điều ấy không? Mọi thứ sẽ thay đổi hết cả. Chưa kể sau khi anh bỏ việc anh biết làm gì? Anh đâu còn trẻ nữa? 
- Ba mươi mà già cái gì? Anh rốt cũng không dám thừa nhận anh hèn nhát - Tôi nghiêm túc nói - Chứ một khi anh đã muốn, ai mà ngăn cấm được? 
- Ừ thì hèn. Anh không cãi được em. Nhưng cứ như thế này chẳng phải cũng tốt hay sao? 
- Tốt cái gì? Rồi mấy nữa anh có vợ. Trong lúc anh với vợ ân ái với nhau thì tôi nằm đây nhìn trần nhà. Tôi chỉ là cái lựa chọn hạng hai, là kẻ thứ ba trắng trợn chẳng hơn chẳng kém, lúc nào gặp người yêu cũng phải lén lén lút lút như phạm tội. 

Thay vì bảo tôi thôi đi như mọi lần, Tuấn câm lặng. Điều ấy làm tôi buồn. Tôi quay mặt đi. Phía trước tôi là hai lễ cưới, một vui, một buồn. Tôi không biết phải nghĩ gì cho phải, chỉ thấy nhẽ ra đừng nên có hai chữ "hôn nhân".



Tôi là Tranguys!

--♣ Mạc Tà ♣--


Bạn nào nhìn thấy được dòng chữ kí của tuôi là người CHẮC CHẮN tuôi là một thành viên vừa đẹp trai, dễ thương! 

Đọc topic của tuôi thì nhớ cảm động Like cho tuôi 1 phát nhé!
Mạc Tà

on 13/6/2014, 13:49

#2
  • avatar

Mạc Tà



Thành viên tích cực
Xem lý lịch thành viên
Tham gia : 27/04/2014
Bài viết : 2008
Điểm plus : 14498
Được thích : 981
Re: Filled With Soeeow - Keyline [Truyện Gay]



Tuấn về nhà từ khi trời tảng sáng. Hôm nay là thứ 7. Anh sẽ ở quê hai ngày cuối tuần, gặp hôn thê, cùng hai bên gia đình chuẩn bị cho ngày cưới đã được ấn định vào 20 tháng sau. Tôi muốn gạt chuyện đó ra khỏi đầu và tôi mua ít hoa đến nhà Chinh. 

Một tài năng mà tôi khâm phục ở Chinh là khả năng nữ công của anh chàng. Theo như lời hắn kể, mẹ hắn khéo tay nức tiếng. Là con một trong gia đình, được bà dạy dỗ từ nhỏ, hắn cũng học được vài chiêu để tự thưởng thức. 

Thừa lúc hắn nhảy đi cắm hoa, tôi nghịch ngợm vài thứ trong máy tính của hắn. Facebook của anh chàng đã ngập tràn ảnh chụp đôi và những bữa ăn, đi chơi cùng nhau. 

- Phải rồi - Tôi nói - Có bữa tao gặp được một cậu chỉ chuyên làm event cho giới mình. Tùng Vũ gì đó. 
- Tao biết cậu ta - Chinh nói - Lần trước tao đi tiệc rượu của cậu đó rồi. Nhưng lần này tao muốn làm nhẹ nhàng thôi, chắc chỉ cần thuê một phòng trong nhà hàng là được. 
- Ờ. Thế mày đã thống nhất khách mời chưa? 
- Vẫn đang lên danh sách. Toàn bạn bè thôi. Họ hàng thì chắc tao không dám mời. May ra có bố mẹ. 
- Mà tao chưa nghe được chuyện come out của mày đâu. 
- Hì - Anh chàng cười trừ - Cũng phiền phức. Nhưng nhờ có cái miệng dẻo của Tùng mà mới xong đấy. 
- Gớm. Còn tự lăng xê cho nhau cơ à? - Tôi sờ đến bàn của nó - Chà. Kiếm ở đâu mấy cái cờ đây? 
- Của VietPride đấy. Tùng đi xin về một ít. Mày thích thì đem về một, hai cái mà dán. 
- Chà. Thằng vợ mày năng nổ phết nhỉ? 
- Ừ nó hay đi những dịp kiểu này lắm, có mấy lần còn đi hội họp với Sas, Huy của ICS. Cũng vì nó bạo mà bọn tao mới xong được. 
- Xem ra vấn đề cưới xin là do thằng ấy khởi xướng. 
- Ừ thì đúng vậy. Nó bảo nó khao khát muốn có một đám cưới từ nhiều năm nay rồi. 
- Vậy mày có chắc là mày muốn lấy nó không? 

Chinh ậm ờ rồi tặc lưỡi. 

- Chắc một nửa. Còn một nửa, tao nghĩ là do tao bẩm sinh hay lo nghĩ. 

Theo cách nói "mốt" bây giờ thì cái kiểu ấy khiến tôi "quan ngại sâu sắc" về cuộc hôn nhân của hai anh chàng. Vì tôi cảm giác rằng tiến đến hôn nhân một cách đơn phương nhằm thỏa mãn ước vọng của một người như thế sẽ ẩn chứa nhiều rủi ro. Nhưng khi tôi nói lại như vậy Chinh chỉ thở dài: 

- Sao biết được hả mày? Yêu hay hôn nhân đều là những điều không thể nói trước được cả. 
- Nhưng yêu thì rút lại được còn hôn nhân thì không. 
- Mình đâu có "giấy phép" kết hôn mà phải lo rút lại hay không hả mày? Dù sao, tao nghĩ cái quan trọng của hôn nhân là đạt tới một sự giao kết cao hơn. Và đó là mục tiêu chung của bọn tao. Mà mày với anh Tuấn dạo này cũng gắn bó nhau phết nhỉ? 

Nhắc đến Tuấn làm tôi không vui. Tôi nhảy mũi, bồn chồn như linh cảm có chuyện không hay. Tôi cúi đầu chán nản nói với Chinh: 

- Mày không biết đó thôi. Anh Tuấn sắp lấy vợ rồi. 

Chinh để lọ hoa cắm tỉa cẩn thận lên bàn, bâng quơ ngoảnh ra ngoài. Tôi nhìn những đóa hoa xếp tròn đầy, khoe sắc dưới nắng đầu thu, lòng trùng đến nặng. 

Mùa thu rồi. Cái đất Hà Nội ngổn ngang này cuối cùng cũng đến những ngày đẹp nhất trong năm. Trời nắng nhưng lộng gió, gió mát, gió se se. Tiết trời vào thu, dễ chịu không khi nào sánh được. Ấy cũng là lúc người ta dễ dàng rung động nhất, tình cảm nhất, yêu thương nhất. Nhưng hạnh phúc thì còn là điều rất đỗi xa vời. 

*** 

Tôi ngồi thoải trong một hàng cà phê. Tiếng nhạc của More than I can say vang vang. 

I miss you every single day 
Why must my life be filled with sorrow? 
... 
Do you mean to make me cry 
Am I just another guy? 
... 
I'll love you twice as much tomorrow 
... 
I love you more than words can say 
I love you more than I can say 

Tôi uống cạn cay đắng đầy vơi trong ly cà phê. Anh nói tôi đừng ích kỉ, anh nói tôi hãy nghĩ cho anh, cho gia đình anh. Nhưng ai sẽ là người nghĩ cho tình yêu của tôi? Ai sẽ nghĩ cho tôi? 

Tháng bảy Thất Tịch, tháng bảy Vu Lan, tháng bảy mưa ngâu. Tháng bảy là nước mắt Ngưu Chức, là lệ Âm gian rơi trên Dương gian. Nhớ rằm tháng bảy tôi cùng anh thả hoa đăng trôi sông. Giờ chỉ còn mình tôi nhìn đóa sen hồng năm nào đã chết nơi đáy nước.



Tôi là Tranguys!

--♣ Mạc Tà ♣--


Bạn nào nhìn thấy được dòng chữ kí của tuôi là người CHẮC CHẮN tuôi là một thành viên vừa đẹp trai, dễ thương! 

Đọc topic của tuôi thì nhớ cảm động Like cho tuôi 1 phát nhé!
Mạc Tà

on 13/6/2014, 13:50

#3
  • avatar

Mạc Tà



Thành viên tích cực
Xem lý lịch thành viên
Tham gia : 27/04/2014
Bài viết : 2008
Điểm plus : 14498
Được thích : 981
Re: Filled With Soeeow - Keyline [Truyện Gay]

2. 

Việc kết hôn của Tuấn nằm ngoài những dự liệu của chúng tôi trước đây. Vì anh nói anh sống xa gia đình, bố mẹ không thể biết được mọi chuyện. Chúng tôi thuê hai phòng trọ, khi nào bố mẹ, bạn bè anh đến thăm thì anh về bên kia, còn không thì đều ở bên này với tôi. Tình yêu của chúng tôi không phải thứ tình cảm trẻ con nay muốn nói thế này, mai muốn nói thế khác cũng được. Chúng tôi không còn trẻ để đưa mọi cung bậc cảm xúc lên để cân đong mối quan hệ. 

Mới đầu năm anh còn nói bố mẹ vẫn chưa thúc giục gì, thế mà mới chỉ qua tháng sáu, anh ngập ngừng nói với tôi anh sẽ lấy vợ. 

Tôi không nổi nóng. Thực tế tôi là người không mấy khi bộc phát tình cảm của mình. Nhưng suy nghĩ về tương lai ấy cứ như một cơn mưa rả rích làm gỉ lòng tôi từng ngày. 

- Anh biết điều này không dễ dàng gì. Chắc anh sẽ lấy vợ một vài năm thôi. Em không việc gì phải lo lắng. Bố mẹ anh cần cháu, anh cũng cần được thoải mái với cuộc sống độc thân của mình. 
- Cô ta như thế nào? - Tôi nói. 
- Là một người bố mẹ anh mai mối. Hai mươi nhăm tuổi. Năm sau cô ấy Kim Lâu nên bọn anh sẽ cưới năm nay. 
- Bọn anh? - Tôi cười đắng - Còn tôi thì là người ngoài? 
- Anh xin em đừng ích kỉ như thế. Anh làm điều này vì cả anh, cả em. 

Tôi cười khẩy, nhớ lời hẹn thề nằm nào. Ước nguyện hạnh phúc giờ đã theo gió cuốn đi. Tôi chẳng hề muốn trách anh. Chỉ thấy khát vọng về một gia đình với những người như tôi không hơn một lời hứa suông giễu cợt. 

Tôi và Tuấn quen nhau từ năm năm trước. Chúng tôi bên nhau được vài tháng trước khi tôi vì chuyện gia đình phải vào nam gần hai năm. Khi tôi trở ra, anh đón tôi ở sân bay. Anh nói suốt bấy lâu nay anh vẫn chỉ yêu mình tôi. Chúng tôi sống cùng nhau, tình cảm sâu sắc. 

Cuộc sống của chúng tôi có nhiều thỏa thuận ngầm để không bao giờ phải tranh cãi vì chuyện sinh hoạt. Tình yêu có thể không mãnh liệt như ngày đầu nhưng tình nghĩa với nhau thì đã chẳng kém gì vợ chồng son sắt. Tôi vẫn nghĩ chúng tôi có thể như vậy mãi, đến tận khi lìa khỏi cõi thế. Sống một kiếp cho nhau, một đời vì nhau, tôi không cần gì hơn thế. 

Tôi vẫn biết tình yêu của gay bị mặc định là thứ ngắn hạn. Số cuộc tình được tính bằng năm chiếm tỉ lệ rất đỗi ít ỏi. Người ta vin vào lý do không có hôn nhân, không có ràng buộc. Tôi cũng nghĩ đó là lý do lớn, nhưng còn có vô khối lý do khác, cả chủ quan lẫn khách quan. 

Tôi đã từng nghĩ đến khả năng Tuấn sẽ lấy vợ. Tôi không phủ nhận rằng một người như anh sẽ khó lòng sống công khai được. Nên bao nhiêu lần tôi thuyết phục anh bỏ nghề, kiếm một công việc khác, đơn giản hơn, lành hơn, không bị áp đặt quan điểm. Nhưng anh không đồng ý. Rồi thì anh lấy vợ. 

Tôi biết con người anh, một người nặng trách nhiệm, nặng chữ Hiếu. Nên dù anh nói sẽ chỉ lấy vợ để qua mắt, rồi ly dị, rồi ở riêng, tôi vẫn biết anh chỉ cố làm tôi yên lòng. Tôi biết một khi anh lấy vợ, người tôi yêu sẽ mãi mãi rời khỏi vòng tay tôi. 

Trong tình yêu ai chẳng muốn sở hữu? Ai là kẻ đủ vị tha để sống mà nhìn người mình yêu làm chồng người khác? Lòng tự tôn khiến tôi muốn thẳng thắn chia tay anh. Nhưng sự vị kỉ lại níu chân tôi lại. 

Tôi không mặn mà nói chuyện với anh khi anh lên Hà Nội. Con người tôi dễ nguội lạnh. Sự né tránh của anh khiến tôi hiểu ngày kết hôn đang diễn ra thuận lợi. 

- Em chưa gì đã nói cho phía thằng Chinh biết rồi à? Hôm trước nó gọi điện trách cứ anh. 
- Em mời khách đến lễ cưới của anh, anh còn yêu cầu gì? - Tôi nói. 
- Em không phải độc địa với anh như thế. 
- Sự tử tế lại biến thành độc địa kia à? Nếu anh thấy chúng ta không ở với nhau được nữa thì chia tay đi. 

Tuấn vội nắm tay tôi. Tôi giật đi. 

- Sao em cứ phải hành anh thì em mới sung sướng? Em không biết anh bây giờ đang như thế nào hay sao? 
- Về mà nói với vợ anh. Anh cũng phải cho tôi một đường sống chứ? Ít ra với người khác tôi cũng còn được yêu mà không phải mang tiếng. 
- Em biết rằng anh chỉ yêu một mình em ... 
- Nhưng tôi lại chẳng phải người phụ nữ anh cần. 
- Anh hứa với em - Tuấn khẩn thiết - Anh sẽ chỉ lấy cô ấy trong một năm thôi. Bọn anh có con rồi là xong. Anh sẽ không bao giờ rời xa em nữa. 

Tôi thở dài.



Tôi là Tranguys!

--♣ Mạc Tà ♣--


Bạn nào nhìn thấy được dòng chữ kí của tuôi là người CHẮC CHẮN tuôi là một thành viên vừa đẹp trai, dễ thương! 

Đọc topic của tuôi thì nhớ cảm động Like cho tuôi 1 phát nhé!
Mạc Tà

on 13/6/2014, 13:52

#4
  • avatar

Mạc Tà



Thành viên tích cực
Xem lý lịch thành viên
Tham gia : 27/04/2014
Bài viết : 2008
Điểm plus : 14498
Được thích : 981
Re: Filled With Soeeow - Keyline [Truyện Gay]


*** 

Chinh chọn Thái Nguyên làm nơi chụp ảnh cưới. Vừa có sông suối, núi non lại vừa gần Hà Nội. Tôi nghĩ ý kiến ấy cũng không tồi. Một người bạn của chúng tôi góp ý rằng hai thằng nên vẽ ra một cái kịch bản gay cấn cho bộ ảnh thêm phần sinh động. Tôi liền trêu Chinh hãy làm con sói già gian ác, còn Tùng thì đóng vai cô bé quàng khăn đỏ. Khung cảnh rừng núi ở Thái Nguyên chắc sẽ phù hợp lắm. 

- Nhưng điều tao thật sự quan tâm là không biết thằng nào sẽ ăn thịt thằng nào - Tôi nói khiến chúng cười nắc nẻ. 

Tôi ít khi gặp Tùng. Chinh nói nó nhanh nhẹn, thích đi làm nhiều việc. Nhưng cũng vì đa năng quá mà hơi khó tính. Hai đứa chúng đi uống cocktail ở đâu thấy pha không khéo, lẫn màu thì thằng Tùng sẽ nhất định không bao giờ đến đó nữa. 

Về cảm nhận chủ quan thì tôi thấy Tùng vẫn còn mơ mộng lắm, vẫn có suy nghĩ mạnh mẽ rằng chỉ cần nỗ lực là sẽ thành công. Có lần tôi nói cậu: 

- Em chưa sống nhiều đủ nhiều đấy thôi. Ở đời đầy chuyện chướng tai gai mắt mà nỗ lực đến mấy cũng chỉ thất bại. 
- Chắc gì anh đã sống hơn em? - Tùng nói - Em cũng là đứa bươn chải từ bé, đắng cay tủi nhục biết mùi cả. Nhưng cuộc đời này chưa bao giờ quật ngã được em đâu. 

Tôi đánh giá cao sự cứng cỏi ấy dù niềm tin của tôi không đủ lớn để dành tặng cho cậu những lời khen. 

*** 

Tuấn ngày một bận rộn hơn với lễ cưới. Tôi đoan chắc hầu hết mọi việc đã xong đâu đấy. Ảnh cưới, thiệp cưới, phòng tân hôn, việc đặt cỗ bàn ... Nhưng bỗng một hôm anh nhắn cho tôi hôm nay anh không về, dù mới là thứ tư giữa tuần. 

Lúc gặp lại anh, nhìn thái độ của anh, tôi biết anh đi đâu. 

- Hai người đi mua gì đó à? 
- Ừ - Anh né khỏi ánh mắt của tôi - Vợ anh thích mua nhẫn trên này. 
- Vậy đã mua được chưa? 
- Rồi. Công nhận dạo này vàng lên đắt quá. 
- Ừ. Còn người tình của anh không có nổi một cái nhẫn cỏ làm tin. 

Tuấn không đôi co với tôi, anh biết không có lợi lộc gì. Và rằng mọi điều chua chát tôi nói chỉ để che đi một cái tôi đang bị cuộc hôn phối của anh làm cho đau đớn. 

Mà tôi thì không phải người sẵn sàng chịu nhịn. 

Chính mẹ tôi từng nói tôi là người tàn khốc. Bố tôi là người đa tình, còn mẹ tôi thì lụy tình. Bà biết mình bị phản bội không chỉ đôi ba lần mà vẫn chịu đựng. Tôi đã nhiều lần nghe tiếng bà khóc, luôn luôn nhìn thấy đôi mắt đỏ au sầu cảm của bà. Tôi nói với mẹ tôi: 

- Mẹ ly dị đi. Nếu không, con sẽ giết ông ta thay cho mẹ. 

Năm đó tôi mới mười hai tuổi. Kể từ khi mẹ tôi ly dị tới nay, tôi không bao giờ nói chuyện với bố tôi nữa. Một khi tôi đã hận ai thì nhất định không bao giờ tha thứ. 

Mẹ tôi vào trong nam, mở một kiot buôn bán quần áo. Việc làm ăn cũng thuận lợi, tháng nào bà cũng đều đặn gửi tiền cho tôi dù tôi không thiếu thốn. Hai năm tôi vào đó ở cũng là để phụ giúp bà những ngày đầu kinh doanh. 

Bà nói tôi yêu hận rõ ràng nhưng trong lòng có mười thì chỉ thể hiện một, hai. Tôi cười hỏi:"Sao mẹ hiểu con thế?". Bà nói:"Vì con cũng giống như bố con. Nếu như con cùng lúc yêu nhiều người, con sẽ chẳng khác gì cái người mà con căm ghét." 

Tôi biết ý bà nhắc nhở tôi. Nhưng trớ trêu thay, trong cuộc tình này tôi lại không phải người phản bội.



Tôi là Tranguys!

--♣ Mạc Tà ♣--


Bạn nào nhìn thấy được dòng chữ kí của tuôi là người CHẮC CHẮN tuôi là một thành viên vừa đẹp trai, dễ thương! 

Đọc topic của tuôi thì nhớ cảm động Like cho tuôi 1 phát nhé!
Mạc Tà

on 13/6/2014, 13:52

#5
  • avatar

Mạc Tà



Thành viên tích cực
Xem lý lịch thành viên
Tham gia : 27/04/2014
Bài viết : 2008
Điểm plus : 14498
Được thích : 981
Re: Filled With Soeeow - Keyline [Truyện Gay]



3. 

Tuấn tuy mang tiếng là công an, thật ra việc của anh chỉ là làm hộ tịch, không có gì nguy hiểm. Anh ít khi nói về việc làm của mình, chủ yếu nếu có kể cũng chỉ kể những vụ cướp giết hiếp trên báo chí, hay nghe đây đó nói lại. 

Chúng tôi thường tâm sự nhiều hơn về gia đình, tuổi thơ, bè bạn. Cũng nhờ thế mà chúng tôi hiểu được con người nhau, tính cách của nhau. Tôi biết anh là con nhà lính, mô phạm, ứng xử chừng mực. Tôi cũng biết anh rất ngại động đến bố mẹ mình. Từ nhỏ tới lớn anh nghe lời gia đình răm rắp. Học hành, công việc, rồi giờ cả chuyện vợ chồng, bố mẹ anh đều là phía quyết định. Vậy nên trong tình cảnh hiện nay, chúng tôi không có lựa chọn khác. 

Tôi không gặp Chinh mấy ngày gần đây, nó bận tối mắt với đám cưới. Bố mẹ không giúp đỡ nhiều, hai đứa chúng phải đứng ra lo liệu mọi việc. Tôi được biết chúng đã thuê một căn hộ nhỏ nhắn 50m2, đang thuê một cậu mỹ thuật về vẽ phòng cho đêm tân hôn thêm hoàn hảo. Nghe nói nguyên chủ đề cho căn phòng cũng ngốn tới mấy ngày bàn bạc. Sự rạo rực ấy khiến tôi cũng thấy phấn khởi. 

Hà Thành chớm thu. Ngày nóng, đêm lạnh. Mẹ tôi gọi điện bảo tôi cẩn thận, khi đi ngủ đừng bật quạt số to kẻo đến sáng thì đau họng. Khi nào mẹ tôi cũng lo lắng cho tôi từng chút như vậy. Nhớ hồi nhỏ, tuy tôi nằm phòng riêng, cứ đến đêm là mẹ tôi lại sang phòng tôi kéo rèm, tắt quạt, sợ tôi lạnh. Dường như với bà, đến giờ tôi vẫn là đứa trẻ không thể tự lo cho mình như thế. 

- Con biết rồi - Tôi nói - Hôm tới rằm mẹ có ra ngoài này không? 
- Thôi mẹ cúng rằm trong này cũng được. Ở ngoài đó con có tiện thì qua nhà thắp nén hương. 
- Mẹ biết con rồi mà. 

Tôi nghe được tiếng thở dài của mẹ tôi. Rồi bà cúp máy. 

*** 

Mẹ tôi là người có óc tín ngưỡng. Bà không theo đạo nhưng rất chăm chút việc thờ cúng. Bà cũng hay dẫn tôi đi ông nọ bà kia xem số mệnh. Tôi đa phần bán tín bán nghi, thậm chí nhiều khi không tin những gì họ nói. May ra chỉ có một bà ở bên Đông Anh khiến tôi thấy tin. Ấy là người cách đây nhiều năm đã nói ra việc bố mẹ tôi không thể ở bên nhau vì bố tôi có vợ con ngoài, rồi việc mẹ tôi chỉ xa quê mới làm ăn được, hay cả việc tôi không thuận vợ con, có thể sau này không có con cái. 

Hồi đó mẹ tôi vẫn biết bố tôi hay có điều ra tiếng vào vì việc bồ bịch, nhưng bà không thể ngờ ông không chỉ có nhân tình, mà đã có vợ bé, con riêng. Đến nay, bố tôi có tới bốn bà vợ, tám người con. Ông hiện ở với bà thứ hai, sau mẹ tôi, có với bà hai cô con gái, một cậu con trai út. Nếu không có chuyện nhà có tang mấy năm trước, các con cháu phải về tề tựu đông đủ, không ai biết được sự thật tưởng như đùa ấy. Tôi còn nghe nói bà hai đã đánh bà ba đến sứt đầu mẻ trán, may nhờ cái khăn tang mới che đi được. 

- Rõ lố bịch - Tôi cười với mẹ tôi - Cái người cần đánh thì không đánh. Lại đi đánh cái người chẳng biết mình phạm tội gì. 

Mẹ tôi chỉ lắc đầu, ánh mắt vẫn hướng tới bố tôi nặng tình cảm. Bố tôi có nhiều điểm sát gái, từ ngoại hình tới tính cách. Ông ăn nói khéo léo, hóm hỉnh, lại hay bông đùa khiến nhiều người phụ nữ mê say. Chưa kể ông cũng kiếm ra tiền, với bà vợ nào cũng chu cấp nhà riêng, tiền bạc dư dả. Vậy nên ông đã sống cùng lúc với vài người vợ mà không một ai biết về ai. 

Lại nói về bà thầy bên Đông Anh. Hồi đầu năm mẹ tôi đi xem, bà có dặn tôi cẩn thận sông nước tháng ba, xe cộ tháng bảy. Và quả nhiên là tôi gặp hạn đường xá. 

Tháng bảy âm lịch với dân gian là tháng giáp hạt, ý nói không thuận về mọi sự, nhất là về tiền bạc. Đa phần các đại sự người ta cũng đều tránh tháng bảy. Nhưng chuyện tôi bị tai nạn thì quả thật khó ngờ. 

Duy tâm một chút thì tôi nghĩ hạn đến không tránh được. Vì đường phố ban đêm quang người, tôi cũng không phải người đi xe ẩu. Thế mà lơ đễnh làm sao, rồ ga kiểu gì tôi đâm sầm vào cột đèn bên đường, đến nỗi ngã xe mà vẫn bám lấy tay ga, bị lê đi một đoạn. 

Có ông bảo vệ tòa chung cư gần đó vội chạy ra hỏi tôi đi đứng kiểu gì. Tôi cười trừ nói "Cháu không sao, lỡ ga thôi, không sao cả." Quả thật xe vẫn đi được về đến nhà, không hỏng gì đến động cơ. Chỉ có bộ mã là be bét, cả người lẫn xe. 

Tuấn hốt hoảng đưa tôi vào nhà. Anh tưởng tôi bị ai tông, hoặc tông vào xe ai. Khi tôi nói tôi tự tông vào cột đèn, anh há hốc miệng nhìn tôi. Rồi anh bảo: 

- Em à. Anh bảo em rồi, em đừng nghĩ chuyện của anh nữa. Anh cũng vì hoàn cảnh mới phải làm như thế. Giờ em thế này sao anh yên tâm cho nổi. 
- Hạn đến thôi - Tôi nói - Em đâu ngờ nó kì cục đến thế. Bảo vô tình đâm xe mà không ai tin cả. 
- Anh xin em đừng tự hành mình. Em biết em đau thì anh cũng đau. 
- Quả thật là em không cố ý. Anh không thấy tình huống này hài hước lắm sao? 

Anh cười mà trán nhăn như muốn khóc. Anh rửa mấy vết trầy xước của tôi, băng gạc lại rồi dắt xe tôi vào nhà, để sáng mai đem đi sửa. 

Xe tôi bị vỡ yếm, vỡ đèn, vỡ gương, phanh cũng hỏng. Anh dặn tôi chiều hôm sau đi lấy xe, hoặc không thì cứ đi xe anh, khi nào anh lên anh lấy hộ. Nhà anh cuối tuần làm rằm, anh phải về. 

- Vậy vợ anh có đến không? - Tôi nói - Chắc dâu mới cũng phải ra mắt họ hàng chứ? 
- Chắc là có. Rằm tháng bảy nhà anh chỉ cúng buổi sáng, có gì anh sẽ cố gắng để chiều chủ nhật lên với em. 

Nói như vậy có nghĩa anh sẽ về nhà gần hai ngày.



Tôi là Tranguys!

--♣ Mạc Tà ♣--


Bạn nào nhìn thấy được dòng chữ kí của tuôi là người CHẮC CHẮN tuôi là một thành viên vừa đẹp trai, dễ thương! 

Đọc topic của tuôi thì nhớ cảm động Like cho tuôi 1 phát nhé!
Mạc Tà

on 13/6/2014, 13:53

#6
  • avatar

Mạc Tà



Thành viên tích cực
Xem lý lịch thành viên
Tham gia : 27/04/2014
Bài viết : 2008
Điểm plus : 14498
Được thích : 981
Re: Filled With Soeeow - Keyline [Truyện Gay]


*** 

Tôi đi cà nhắc ra một hàng cà phê tối thứ bảy. Tôi tình cờ gặp Việt, một người bạn của tôi đi xem bóng đá. Tôi nhớ anh chàng thích xem La Liga nhưng theo phong trào cũng xem Ngoại Hạng Anh đều đặn. 

- Hôm nay lại đi xem MU đá cơ à? - Anh chàng đến bắt chuyện với tôi. 
- À Việt - Tôi chào - Lâu lắm rồi mới gặp. 
- Chà. Làm gì mà tay chân lung tung hết cả ra thế này? 
- Hạn tháng bảy đấy - Tôi cười - Tự nhiên đi đường húc vào cột đèn. 
- Biết là hạn mà không cẩn thận tí nào - Anh chàng tặc lưỡi. 
- Của đi thay người. Xe nát tươm mà người chỉ bị thế này là tao cũng phải ơn trời lắm rồi. 

Chúng tôi chuyện phiếm cho đến khi trận đấu kết thúc, Việt nói để cậu đèo tôi về, chứ nhìn thấy tôi đi lại thế cậu cũng không đành lòng. Khi chúng tôi ra khỏi quán cà phê, những tiếng bình luận về trận đấu vẫn chưa chấm dứt: 

"Vậy là những bản hợp đồng đắt giá đã đồng loạt khai hỏa để đem về thắng lợi đầu tiên cho đội bóng chủ sân Old Traffort." 

- Mày bị thế này mà ông Tuấn vẫn về quê với vợ được kia à? 
- Thằng Chinh chích chòe với cả mày kia à? 
- Đâu có đâu. Là tao đoán vậy. Hôm trước thấy cậu "like" cái entry:"Tôi hiểu cho những đám cưới vỏ bọc, nhưng nếu đã có đủ dũng khí để yêu, sao không can đảm chiến đấu đến cùng?" của nó. 
- Biết bao nhiêu người like? Thôi mày không phải bao biện. Tao biết thừa là Chinh nó nói rồi. 

Việt gãi đầu cười. Cậu liền chuyển đề tài. 

- Mấy hôm nay trời oi bức quá. Cứ như chưa sang thu. 
- Vì có hai cơn bão ở phía ngoài - Tôi nói - Nó hút hết gió ẩm đấy thôi. Chứ hôm nay đi đường đã thấy hoa sữa rồi. 
- Giá mà có tí mưa. Chứ trời kiểu này dễ ốm lắm. 
- Ừ mấy ngày nay tao cũng thấy mệt mỏi. 
- Trông mày ốm thật mà. Da dẻ nóng đỏ ra kia kìa. 
- Chắc do ban ngày đi nắng, còn đêm về lại nằm quạt. 

Tôi hơi mệt thật, không phải chỉ vì mấy câu nói. Tôi sẵn nôn nao từ đêm qua, nhưng tôi nghĩ do cảm giác của vụ đâm xe còn đọng lại làm trong người tôi không yên. Mặt tôi khô ran khiến tôi tự nhận định chắc mình bị cảm nắng và tôi không từ chối việc Việt bảo đi mua thuốc rồi ở lại với tôi thêm một lúc. 

- Tao nghĩ ở trên đời có rất nhiều cách để sống mà không phải làm đám cưới với một người con gái nào đó - Cậu nói sau khi đi về. 
- Nhưng Tuấn không dễ gì come out được - Tôi ngao ngán. 
- Tao biết nghề anh ấy liên quan đến công quyền, rất khắt khe với vấn đề này. Nhưng đâu có nhất thiết anh ấy phải làm như thế? 
- Anh ấy nói muốn vợ con cho xong. Cưới sớm, kết thúc sớm. 
- Tao chẳng tin. Nhiều gay sống vỏ bọc lâu bền lắm. Mà kể cũng kì, sao gay ở với nhau thì nhanh chán, mà ở với đàn bà thì lại khó bỏ thế? 
- Đấy là thứ người ta gọi là hôn nhân đấy. Pháp luật bảo vệ, xã hội bảo vệ, chẳng ai muốn phải bỏ cái vỏ tốt đẹp kiên cố ấy đi khi nghiễm nhiên mình được hiện diện là một người chồng, một người cha, những địa vị đơn giản mà lại được nể trọng. Trong khi, nếu là một thằng gay thì chẳng ai buồn nhìn đến. 
- Thế thì có chắc anh Tuấn sẽ bỏ vợ được không? 

Tôi im lặng, giả vờ muốn đi ngủ. Khi Việt về rồi tôi mới mở mắt nhìn màn đêm trước mặt. 

Làm sao mà chắc được? Khi hai thế giới khác nhau nhường vậy. Ở gia đình kia, anh có bố mẹ, có vợ con, có láng giềng, có cả xã hội này. Còn ở với tôi, anh chỉ là một thằng gay phải sống giấu diếm, luôn lo sợ bị người đời dè bỉu, chê bai. 

Hương hoa sữa dậy lên ngai ngái làm tôi thấy đắng cho một kiếp người tủi hổ, một kiếp tình trớ trêu.



Tôi là Tranguys!

--♣ Mạc Tà ♣--


Bạn nào nhìn thấy được dòng chữ kí của tuôi là người CHẮC CHẮN tuôi là một thành viên vừa đẹp trai, dễ thương! 

Đọc topic của tuôi thì nhớ cảm động Like cho tuôi 1 phát nhé!
Mạc Tà

on 13/6/2014, 13:55

#7
  • avatar

Mạc Tà



Thành viên tích cực
Xem lý lịch thành viên
Tham gia : 27/04/2014
Bài viết : 2008
Điểm plus : 14498
Được thích : 981
Re: Filled With Soeeow - Keyline [Truyện Gay]


4. 

Tôi làm cơm từ chập tối chủ nhật. Anh nói anh sẽ lên từ chiều nhưng đã sáu giờ tối, tôi vẫn chưa thấy anh đâu. Tôi nhắn tin cho anh, anh không trả lời. Tôi gọi điện, anh ấp úng nói "có việc bận". 

Tôi đoán là vợ chưa cưới của anh lên. Tôi ghen cứa lòng. Tôi đi xe đến nhà anh, phần muốn anh biết tôi không dễ gì bỏ qua chuyện này, phần cũng để gặp tận mặt người con gái kia. 

Tôi chẳng nghĩ sai. Hai người đang ở bên nhau. Lúc tôi gõ cửa vào nhà, anh tái mặt nhìn tôi. 

- Anh là ...? - Cô ta ngập ngừng hỏi. 
- Em là bạn của Tuấn - Tôi cười nói - Có vài chuyện đang muốn nhờ anh ấy. 

Cô gái như đã quen với phòng của anh. Cô tự động đi pha trà nước và bày biện quà bánh mời tôi. 

Tôi cảm ơn cô, bình thản nói chuyện với Tuấn: 

- Hôm trước em có nhờ anh cái dấu ở trên phường, mấy ngày rồi không thấy anh bảo gì lại, em không biết có bị thiếu gì không? 
- Ra là chuyện công việc - Cô gái nói. 
- Chị là vợ anh ấy ạ? - Tôi cười nhã nhặn. 
- Hiện giờ thì chưa - Cô che miệng cười - Tháng sau anh chị mới cưới. 
- Không biết chị tên là gì ạ? Hai anh chị quen nhau lâu chưa? 
- Chị là Hà, anh trai chị trước học cùng trường an ninh với anh Tuấn. Chị biết anh ấy lâu rồi nhưng mãi đầu năm nay bố mẹ hai bên mới gặp nhau nói chuyện. 
- Ra là thế. Trông anh chị đẹp đôi lắm. Chắc giờ việc chuẩn bị cho lễ cưới xong xuôi hết rồi ấy nhỉ? 
- Cũng coi như thế - Cô dâu mới hào hứng kể chuyện - Còn một chút chuyện nhà cửa nữa. Mai bố mẹ anh chị sẽ lên đây lo liệu nốt. 
- Anh chị đã sớm có nhà rồi à? 

Tôi cố che lại sự điêu đứng bằng sự ngạc nhiên. 

- Ừ - Hà nói - Bố mẹ chị cho hai vợ chồng một ngôi nhà bên Long Biên. Sắp tới cưới xong bọn chị sẽ đến đấy ở. Nếu em không có gì bận ... 
- Thôi đủ rồi - Tuấn ngắt lời - Việc giấy tờ của em mai đến chỗ làm anh sẽ giải quyết. Giờ em cứ về đi. 

Tôi ngăn nước mắt khi nhìn vào mắt anh. Tôi cười chào hai người. Tôi khóc trong lòng. 

*** 

Chúng tôi ngồi cạnh nhau, anh ôm đầu không nói gì. Tôi đứng dậy pha cà phê, ngồi ghế nhìn ra ban công, quay lưng hẳn với anh. 

- Anh xin lỗi vì chưa kịp nói với em mọi việc - Anh than - Đột nhiên bố mẹ hai bên có ý muốn này. Em không biết đâu, cô ấy thậm chí còn chưa kịp xin việc ở đây. 

Tôi uống cà phê, không đáp. 

- Anh hiện giờ cũng đang rối tung lên đây. Nếu như em không chịu chia sẻ với anh, anh không thể làm được gì hơn nữa. 

Tôi im lặng. 

- Anh xin em! - Anh khẩn khoản tôi - Em cứ trách mắng anh sao cũng được. Chỉ xin em đừng thế này. Anh đã khốn khổ lắm rồi. 

Tôi mỉm cười. 

- Em hiểu. Anh cứ làm gì thì làm. Cưới ai thì cưới. Chỉ cần anh nhớ tới những điều đã hứa. 
- Em đừng nói với anh bằng cái giọng ấy nữa. 
- Anh cả nghĩ rồi. Dĩ nhiên là em hiểu cho anh chứ. Em cũng biết giờ em không có quyền giữ anh lại cho riêng em. Long Biên thì xa lắm. Chắc một tuần anh còn nhớ tới em được một ngày là em đã hạnh phúc lắm rồi. 
- Không! Anh vẫn sẽ thường xuyên tới chỗ em. 
- Anh có nỡ lòng nào làm người phụ nữ kia đau khổ vì em không? - Tôi ngửa mặt lên trời, cười nhẹ - Như anh đang làm em đau khổ vì cô ấy đấy. 

Tôi không thấy anh trả lời. Anh như đang đứng sững sau lưng tôi. 

- Anh có nỡ lòng nào hờ hững với người con gái đang một lòng một dạ theo làm vợ anh như thế không? Có đành lòng nhìn cô ta khóc trong đêm khi không thấy anh về nhà, khi bữa cơm nấu cho anh nguội lạnh, hay thậm chí, nhìn anh xây dựng tổ ấm cùng một người khác không? 

Lòng tôi chua xót. 

- Hay lúc ấy anh lại đứng trước cô ta thề thốt những điều đã nói với em? Và cuối cùng em là thứ gì? Một thứ tình nhân rẻ mạt sao? Tự nguyện cống hiến sao? Yêu điên dại mù quáng sao? Một thằng gay đi phá hoại hạnh phúc gia đình người ta sao? Một tội phạm sao? Mà ai cho một tội phạm có quyền yêu một anh công an nhỉ? 

Tôi cười khẩy quay lại. Anh lặng lẽ cúi đầu. 

Tháng bảy mưa ngâu mà mưa chưa thấy. Trời vẫn nắng oi. Chỉ có sen tàn cúc nở, lún phún hoa sữa. Chỉ thấy dưới mặt hồ năm nào còn hình bóng tôi và anh tay trong tay soi mình, giờ còn lại tôi ném viên sỏi căm hận xuống động lũ cá đang bơi. 

*** 

Đám cưới của Chinh chưa gì đã làm xôn xao trang facebook của anh chàng. Những pô ảnh đầu tiên cũng đã được up lên cho dân tình lấy cớ tán chuyện. Chúng mặc đồ tây, dành một vài bức cho phong cách Visual Kei mà thằng Chinh rất thích. Bọn chúng tìm được một anh chàng trang điểm cao tay, thêm một tí photoshop vào nữa, đẹp lung linh đến ghen tị. 

Chinh mấy lần bắt chuyện với tôi trên yahoo, face, hỏi tôi về chuyện Tuấn. Tôi nói không có gì đặc biệt, chuyện của ai người ấy tự giải quyết. Tuy thế, tôi vẫn ngồi lần mò, ra được facebook của Hà. Rồi tôi chết lặng trước những bức ảnh cưới được chụp ngay Bách Thảo, đầm sen Hồ Tây, phố Hàn Quốc, những địa điểm chẳng xa xôi gì. 

Đấy là người tôi yêu. Đấy là người yêu tôi. Anh mỉm cười tươi sáng cùng những cái ôm hôn âu yếm. Giá tôi được ở trong những bức ảnh ấy. Giá tôi có được cái diễm phúc là tất lẽ với nhiều người ấy. Tôi nhấn những phím next, đau đớn nhìn chú rể của một ngày trọng đại xa lạ với người đã nói yêu tôi tha thiết suốt bao nhiêu năm tháng. 

Mắt tôi ứa lệ khi đọc những comment của Hà, bạn bè Hà, bạn bè cùng trường của anh. Họ chúc cho đôi uyên ương hạnh phúc, chúc cho đôi trai tài gái sắc bách niên giai lão, chúc hỷ sự như ý, chúc sớm có quý tử ..., những lời chúc đẹp đẽ nhất dành cho một lễ vu quy môn đăng hộ đối, phu thê vẹn toàn. 

Chẳng ai biết là uyên ương lìa cánh, loan thúy phân ly. Thôi Ngưu Chức đừng hẹn ngày gặp gỡ, khi nhân gian còn bao người bi khấp vì tình.



Tôi là Tranguys!

--♣ Mạc Tà ♣--


Bạn nào nhìn thấy được dòng chữ kí của tuôi là người CHẮC CHẮN tuôi là một thành viên vừa đẹp trai, dễ thương! 

Đọc topic của tuôi thì nhớ cảm động Like cho tuôi 1 phát nhé!
Mạc Tà

on 13/6/2014, 13:55

#8
  • avatar

Mạc Tà



Thành viên tích cực
Xem lý lịch thành viên
Tham gia : 27/04/2014
Bài viết : 2008
Điểm plus : 14498
Được thích : 981
Re: Filled With Soeeow - Keyline [Truyện Gay]


Tuấn tránh gặp tôi vì giờ đôi bên đều cảm thấy khó xử. Anh cũng hạn chế tin nhắn, như sợ người khác sẽ đọc. Thỉnh thoảng trong ngày anh gọi điện cho tôi, dặn dò tôi những chuyện sinh hoạt. Tôi cũng không hứng thú mỉa mai anh làm gì. Tôi ậm ừ cho qua chuyện rồi cúp máy. 

Nhà tôi cúng rằm vào giữa tuần. Bà hai gọi điện cho tôi thông báo trịch thượng: 

- Ở nhà làm rằm tháng bảy cúng ông bà tổ tiên, cháu là trưởng thì cũng nên về qua thắp hương khấn vái cho phải đạo con cháu. Còn việc cơm nước ăn uống thì coi như cháu là khách quý, cháu không phải mua bán gì qua đây cả. 

Thường thì tôi không về nhưng năm nay tôi buồn chán ngồi không, và lại muốn thấy các bà dì gặp nhau cãi cọ vui vẻ thế nào nên tôi thuận ý. 

Tôi mua ít hoa quả, cúng bái xong xuôi rồi xuống dưới nhà ngồi uống nước, nói chuyện. Nhà tôi đông vui. Cả ba bà vợ của bố tôi đều đem con cái về, đứa nhỏ nhất mới học lớp một, là cô con gái của bà tư. 
Nếu mà có một cái timeline cho đám vợ con của bố tôi thì tôi nghĩ nó sẽ như thế này, đối chiếu với tuổi của tôi cho dễ hình dung. 

Tôi 6 tuổi, bố tôi gian díu với bà hai, có một cô con gái. Tôi 10 tuổi, bà hai có cô con gái thứ hai. Cùng năm ấy, bố tôi có bà ba. Tôi 11, bà ba có cô con gái đầu lòng. 12 tuổi, bố mẹ tôi ly dị. Tôi 15, bà ba có con trai. Bà hai có cậu út khi tôi 17. 

Năm tôi 19 tuổi, bố tôi quen bà tư, sau một năm có thêm một cô con gái với bà. Hiện giờ bà đang mang bầu tám tháng đứa thứ hai. 

Tính tổng cộng, cả đứa trẻ sắp sinh ấy, tôi có 7 người em dị bào, 3 bà mẹ kế. Cũng có người nói với tôi rằng bố tôi vẫn còn nữa nhưng thôi, chưa ai biết thì không thể tính được. 

Bà hai nổi tiếng có máu Hoạn Thư, ngay cả trong những ngày này tôi cũng thấy bà hạch sách người khác, nhất là bà ba, người đã từng bị bà đánh ghen một lần. Mấy đứa trẻ cũng không được yên thân, bị sai vặt lên xuống. Tôi xem ra là đứa "con chồng" duy nhất mà bà không động gì đến. 

Bà tư đang mang bầu to chềnh ềnh cũng không phải bếp núc thờ cúng gì. Gọi là bà nhưng thật ra dì cũng chỉ hơn tôi mấy tuổi, giờ mới xấp xỉ 30. Dì ta ngồi gọt tỉa hoa quả, kêu tôi lại ăn cùng. 

- Nói sao thì nói - Dì tư đưa tôi miếng hồng ngâm - Dì thấy hai mẹ con cháu dại lắm. 
- Dại chỗ nào? - Tôi cười nhạt, nói. 
- Mẹ cháu đáng số không việc gì phải ly dị. Cháu lại càng không nên nói ra cháu là đứa bê đê hay sao ấy. Giờ đáng lẽ cái gia tài này là của cháu thì cháu lại để thằng bé con kia đoạt trưởng. Sau này phần lớn nhất thế là về tay mẹ con nhà nó. 
- Tiền bạc mà để làm gì? Các dì vì đồng tiền của bố cháu mà bị lừa làm lẽ, các dì cũng vẫn yêu mến cái đồng tiền ấy sao? 
- Cháu cứ nghĩ tiêu cực thế. Trần đời này người như bố cháu dễ gì kiếm được. Tiền chỉ là một phần, ông ấy yêu thương dì thật lòng, ấy mới là điều đáng quý. Từ khi quen nhau đến nay, dì chưa từng thấy thiếu thốn điều gì, kể cả vật chất, tinh thần. Nên cháu xem, các dì ở đây, giờ có ai muốn xa rời ông ấy đâu. Chỉ có mẹ cháu là giữ cái sĩ diện hão, rồi từ đấy sống cô độc chứ được cái gì? 

Tôi nhìn qua bà. 

- Là người phụ nữ, ai mà chẳng muốn mình có một chỗ dựa vững chắc, con cái mình lớn lên tương lai được đảm bảo? - Dì tôi trơ trơ nói tiếp - Hai mẹ con cháu bôn ba ở ngoài, so với các dì, các em ở đây thì ai sung sướng hơn? Chưa nói đến sau này, khi mẹ cháu về già. Cháu thì xem, vợ con không có, rồi có khổ mẹ cháu hơn không? Nếu mà cháu là thằng biết nghĩ, thì ít ra cũng nên kín đáo, cứ lấy vợ, có con, còn đàn đúm gì thì đàn đúm sau lưng. 
- Dì ạ. Cháu nể bố cháu lắm chứ. Cháu thấy làm thằng đàn ông, giỏi như ông ấy là cùng. Giỏi tới mức những nạn nhân của thú vui trăng hoa khốn nạn của ông còn đứng ra bảo vệ cho ông, bao biện cho ông. Mà suy cho cùng thì ông ấy ăn nói giỏi, chuyện chăn gối cũng giỏi. Nhưng cháu thì khác, cháu không quan hệ với đứa con gái nào cả. Mà thế thì người ta ở với cháu, tình không, dục không, cháu lấy gì đem cho người ta hạnh phúc? 

Tôi đứng dậy. 

- Còn mỗi người một quan điểm sống. Mẹ con cháu không thích những kẻ lừa dối, hai mặt, phản bội. Dì có thể chịu đựng mọi điều tiếng làm lẽ để sống với bố cháu thì cháu cũng không ngại các điều tiếng để được ở bên người cháu yêu. Có vậy thôi.



Tôi là Tranguys!

--♣ Mạc Tà ♣--


Bạn nào nhìn thấy được dòng chữ kí của tuôi là người CHẮC CHẮN tuôi là một thành viên vừa đẹp trai, dễ thương! 

Đọc topic của tuôi thì nhớ cảm động Like cho tuôi 1 phát nhé!
Mạc Tà

on 13/6/2014, 13:56

#9
  • avatar

Mạc Tà



Thành viên tích cực
Xem lý lịch thành viên
Tham gia : 27/04/2014
Bài viết : 2008
Điểm plus : 14498
Được thích : 981
Re: Filled With Soeeow - Keyline [Truyện Gay]


5. 

Tôi chụp ảnh bữa cơm tôi chuẩn bị ngon lành với chiếc ghế trống không đưa lên facebook. Mấy đứa không biết chuyện thì hỏi tôi "Anh Tuấn đi đâu?", thằng Chinh thì nổi giận "Quá quắt quá". Tôi cười sau mỗi comment. 

Tôi đến nhà anh vào một buổi sáng. Tôi biết anh không ở nhà. Tôi cũng không định gặp anh. 

Tôi gặp cô dâu mới đang thu xếp vài công việc gia đình. 

- Tiếc quá - Tôi nói - Em đã hẹn anh ấy sáng nay rồi mà. 
- Lạ thật - Hà nói - Anh ấy đi làm giờ hành chính mà. Sao lại hẹn em nhỉ? Hay để chị gọi cho anh ấy nhé? 
- Thôi chị ạ. Có gì lát nữa em sẽ hỏi lại anh ấy. Chắc em nghe nhầm thôi. Chị đang sửa soạn dọn nhà cho anh ấy ạ? Em có giúp được gì không? 
- Cũng không có gì nhiều. Đồ đạc đã chuyển đi gần hết rồi. Chỉ còn vài thứ quần áo thôi. Em cứ vào nhà đi. 

Tôi uống cà phê, tán chuyện với cô. Con gái bình thường, tôi không khó để gợi chuyện của cô. 

- Kể ra anh ấy cũng lập gia đình muộn nhỉ? - Tôi cười nói - Hay là giờ mới biết yêu? 
- Không phải đâu em. Chị nghe anh trai chị kể lại, anh Tuấn có người yêu từ hồi đại học kia. 
- Vậy cơ ạ? Rồi anh ấy chia tay ạ? 
- Ừ. Nghe nói hai người yêu nhau vài năm, rồi cãi nhau mà chia tay. Chị kia lấy chồng rồi thì phải. 
- "Chị" ạ? 
- Ừ. Nghe nói chỉ thua anh Tuấn hai tuổi thôi mà em. 

*** 

- Ra là bi thật - Việt chat với tôi qua facebook - Vậy thì phiền phức lắm. Có nghĩa là, không loại trừ được khả năng anh ta sẽ có tình cảm, có quan hệ với cô ả kia thật. Rồi thì, mày hết cơ hội. 
- Tao cũng từng nghĩ Tuấn là bi, nhưng có quá ít bằng chứng. Ở với tao, không bao giờ tao thấy anh đả động đến đám con gái. Cái vụ cháy này khiến nhiều con chuột lòi đuôi ra quá. 
- Ả còn nói ra chuyện gì không? 
- Những chuyện tao không muốn nhớ. Đại để chuyện đưa đi đón về, mua bán ăn mặc. Nó là con nhà có thế lực, xem ra chuyện cưới xin này áp đặt nặng nề. 
- Động đến những chuyện này chán thật. Nhưng giờ mày mà không quyết liệt thì coi như xong đấy. Chia tay trước đi cho đỡ lằng nhằng sau này. Nhà ả kia có quyền thế, lại trong ngành, Tuấn chẳng giãy ra được đâu. Mà nhỡ lộ ra làm sao thì mày lại chịu tai vạ. 
- Tao thì chẳng sợ. Cùng lắm là tù tội. Mà tao thì vào tù một lần rồi. Tao chỉ không chịu đựng được việc nhìn thứ tao đang có trong tay rơi vào tay người khác. Mày nói đúng, tao phải quyết liệt thôi. 

Tôi đoán là Hà kể lại chuyện tôi đến nhà với anh. Anh gọi điện cho tôi vào buổi tối, không giấu được sự cáu giận: 

- Em đã chấp nhận việc của anh thì xin hãy để mọi chuyện cho trót. Em không biết những chuyện em đang làm khiến anh lo sợ lắm hay sao? 
- Em xin lỗi - Tôi cười - Em chỉ muốn đến xem chuyện đám cưới đến đâu thôi. Em sẽ không gặp Hà nữa đâu, anh yên tâm đi. Mà, tuần này anh có về nhà không? Để em biết đường chuẩn bị cơm nước thôi. 
- Chắc là không - Tuấn dịu giọng nói - Nếu anh về được anh sẽ báo trước cho em. Em nhớ giữ gìn nhé. 
- Vâng. Anh cũng vậy. Em cúp máy trước nhé.



Tôi là Tranguys!

--♣ Mạc Tà ♣--


Bạn nào nhìn thấy được dòng chữ kí của tuôi là người CHẮC CHẮN tuôi là một thành viên vừa đẹp trai, dễ thương! 

Đọc topic của tuôi thì nhớ cảm động Like cho tuôi 1 phát nhé!
Mạc Tà

on 13/6/2014, 13:56

#10
  • avatar

Mạc Tà



Thành viên tích cực
Xem lý lịch thành viên
Tham gia : 27/04/2014
Bài viết : 2008
Điểm plus : 14498
Được thích : 981
Re: Filled With Soeeow - Keyline [Truyện Gay]


*** 

Tôi nói với mẹ rằng tôi sẽ vào nam vài ngày, có lẽ khoảng 3 ngày. Tôi cần gặp Phúc. Tôi bảo mẹ cần gì ngoài này, tôi sẽ đem vào cho bà một thể. 

Phúc là một người bạn của tôi từ hồi thiếu niên. Chúng tôi có chung sự căm ghét với những người cha nên sớm làm thân. Phúc có một ông bố bạo ngược, dù đã ly dị vẫn nhiều lần tìm đến hành hạ chửi rủa mẹ con nó. Một lần căm phẫn, nó với tôi nổi điên đánh lão ta một trận. Lão bị gãy tay, đi bệnh viện lấy giấy chứng nhận thương tích, làm đơn kiện tôi và chính con trai lão. 

Phúc vào tù, tôi đồng phạm. Hạn tù không dài nhưng hai chữ tiền án thì gắn với đời mãi mãi. Nên dù sau này hai thằng đều học hành ra hồn vẫn không thể kiếm được công việc gì tử tế. Chỉ may là sau sự việc ấy, mẹ nó với mẹ tôi thân thiết với nhau. Hồi mẹ tôi vào nam, bà cũng rủ mẹ nó vào cùng. Một là tránh bố nó, thứ hai cũng vì trong nam suy nghĩ thoáng hơn, công việc cũng nhiều hơn, cái hồ sơ tiền án của nó sẽ không nặng nề bằng ngoài bắc. 

Dẫu thế, mấy lần nó xin việc đều hỏng ăn. Nó học công nghệ, cuối cùng làm lập trình tự do, vừa mày mò code, vừa đi sửa máy tính, cài win, phần mềm ... Nó rắn rỏi, khôn ngoan, lại có chút liều lĩnh, sau vài năm cũng đã mưu sinh tạm ổn. 

- Chuyện chỉ có thế - Tôi nói - Tao không biết mày có làm được không? 
- Hơi phức tạp. Nhưng khỏi lo. Vì mày chuyện gì tao cũng giúp được. Nhưng mày không sợ hay sao? 
- Được ăn cả, ngã về không. Nếu như không còn tình yêu này, tao cũng không thiết tới chuyện gì khác. 
- Mày hay có những trò trong ngoài bất nhất thật. Tao chẳng bao giờ hiểu được tâm ý thật của mày - Phúc thở dài - Thật ra, nếu như anh ta làm như thế với mày, mày bỏ đi cũng được chứ sao? Đau một chút rồi thôi. Mà lúc ấy, mày sẽ biết xung quanh mày, có biết bao người cũng yêu mày kém gì anh ta. 
- Mày tán giỏi đấy - Tôi bật cười - Giả không phải bạn mày, tao cũng đã nghĩ là mày mới tỏ tình với tao. 
- Nhỡ là tao tỏ tình thật thì sao? 

Tôi một mực nghĩ rằng Phúc chỉ đùa. Tôi xua tay, nói giờ phải về qua nhà. Tôi đã hẹn với mẹ, bảo nó có về cùng thì về. 

Mẹ tôi làm một bữa bún đãi hai thằng. Mấy người nói không hết chuyện, nào buôn bán làm ăn, sức khỏe ngủ nghê, tới cả chuyện trung thu sắp đến. 

- Tao đồ là đợt tới lại có vụ treo băng rôn "Mua bánh trung thu, trúng bao cao su" như năm ngoái cho coi - Phúc nói. 
- Chỉ trong này mới dám treo thôi - Tôi cười ngất - Chứ ngoài Hà Nội thì chắc không đâu. Các cụ ghê gớm lắm. 
- Kể ra ở trong này tao mới thấm thía là ngoài Bắc sống già cỗi bảo thủ đến thế nào. Cái gì cũng phải nghe người lớn, người nọ, người kia. Toàn thứ tư tưởng cứng nhắc lỗi thời dí lên đầu trẻ con. Cuối cùng thì tao với mày đều là nạn nhân của các loại suy nghĩ ấy hết. Với những thằng bố chó má cứ nghĩ mình là vương là tướng. 

Mẹ tôi im lặng. Tôi cười khẩy. 

- Thôi đừng nhắc lại mấy chuyện buồn ấy. 
- Nếu mày không ra lại Hà Nội, chưa chắc mày đã giây phải cái chuyện như hiện nay. 
- Chuyện gì? - Mẹ tôi tò mò hỏi. 
- Không có gì đâu mẹ - Tôi nói - Chuyện của riêng con thôi. 

Chúng tôi ăn uống no nê rồi dọn dẹp. Mẹ tôi phải đi trông hàng, chỉ còn hai thằng ở nhà. Chúng tôi xem tivi, ôn lại những chuyện xưa. Chuyện vui, chuyện buồn. Những trận đòn nên thân hồi đi cải tạo, cái giờ phút sợ sệt khi đứng trước vành móng ngựa, cả chuyện mưu sinh, chuyện mẹ tôi, chuyện mẹ nó. 

- Tao vẫn nghĩ, sao mà đời bất công thế? Sao ông trời không có mắt. Cái kẻ ác ôn hành vợ, hại con thì vẫn sống trơ tráo. Còn hiền lành như mẹ mày, mẹ tao thì cứ phải long đong. 
- Có lẽ do kiếp trước - Chắc vì lễ Vu Lan mà tôi cứ hay nói những chuyện thờ cúng tôn giáo - Kiếp trước mình nợ lão cái gì đó, mà giờ mới bị chữ hiếu hành cho thế này. 
- Cần gì chữ hiếu với loại bố như thế - Nó lấy một điếu thuốc ra hút - Như tao nói rồi đấy, từ giờ không bao giờ trong đầu tao tôn trọng chữ bố với lão ta nữa. Cho dù lão có chết tao cũng không đến tang. Tao chỉ hận trong người tao có một nửa dòng máu của lão. Giá tao có thể cắt đôi được người tao để vứt bỏ cả cái phần đó đi ... 

Mắt nó rơm rớm. Tôi cũng thấy cổ mình nghẹn ắng. 

- Thôi gạt quách mấy thằng bố đó ra đi. Dù sao, tao với mày vẫn còn mẹ, thế là đã may mắn hơn nhiều người rồi. 
- Ừ ... 

Tự nhiên, Phúc nắm lấy tay tôi. Điều ấy với hai thằng con trai là chuyện hơi bất thường. Dù tôi có là gay, khi nhận được cái nắm tay của một người tôi cho là straight, tôi cũng không thấy thoải mái. 

- Sao thế? - Tôi hỏi. 

Nó vội buông tay tôi, ngần ngừ. 

- Thật ra, tao nghe mày là gay từ lâu rồi - Nó nói. 
- Ừ - Tôi nói - Tao đâu có giấu ai đâu. 
- Nhưng mày chưa hề trực tiếp với tao. Hôm nay là lần đầu tiên mày công khai với tao chuyện đó. 
- Vậy thì sao? - Tôi nghi hoặc. 
- Nếu như chuyện với anh kia kết thúc, mày cho tao một cơ hội được không? 

Tôi tròn mắt nhìn nó. 

Phúc lại nắm lấy tay tôi, lần này chặt hơn, ấm áp hơn. Trong mắt nó có khao khát được ôm lấy tôi, được hôn lấy tôi, những cảm xúc mà tôi, hay Tuấn, hay mọi gay khác đều giành cho người mình yêu. 

- Chuyện này - Tôi bối rối - Nằm ngoài suy nghĩ của tao ...



Tôi là Tranguys!

--♣ Mạc Tà ♣--


Bạn nào nhìn thấy được dòng chữ kí của tuôi là người CHẮC CHẮN tuôi là một thành viên vừa đẹp trai, dễ thương! 

Đọc topic của tuôi thì nhớ cảm động Like cho tuôi 1 phát nhé!
Mạc Tà

on 13/6/2014, 13:57

#11
  • avatar

Mạc Tà



Thành viên tích cực
Xem lý lịch thành viên
Tham gia : 27/04/2014
Bài viết : 2008
Điểm plus : 14498
Được thích : 981
Re: Filled With Soeeow - Keyline [Truyện Gay]

6. 

Phúc là thằng trước giờ luôn ngoan ngoãn, dù hoàn cảnh gia đình như thế. Ngày trước, mẹ nó bán đồ ăn sáng, nó đi bán bánh mì rong, vừa đi học, vừa đi làm. Tôi thì ngược lại. Mẹ tôi ly dị, mất chỗ dựa kinh tế, phải khó khăn mưu sinh, không thể quản lý được tôi, tôi đâm lêu lổng, tính tình cũng ngang tàng, phá phách. 

Nghe tin có mấy thằng đánh nhau phải đi tù, không ai bất ngờ khi có tôi, nhưng chuyện có dính đến Phúc thì khiến hầu hết không tin nổi, và lại càng ít người tin chuyện chính bố thằng Phúc đi kiện hai đứa. 

Tình cảnh cá biệt đến nỗi lúc lão đâm đơn kiện, mẹ tôi kể lại là mấy người công an cũng còn can ngăn, bảo nếu lão muốn theo kiện, lão sẽ mất tiền, mà chưa chắc đã được đền bù gì. Hơn nữa, lão làm thế là tự chặn tương lai của con trai lão. Nhưng lão nhất định phải "kiện chết" chúng tôi. 

Mẹ Phúc khóc như mưa ở tòa. Mẹ tôi cũng khóc, nhưng vẫn chỉ những tiếng âm thầm. 

Sau này, mẹ tôi nói chuyện ấy với tôi thì trong cái rủi có cái may. Sau khi về, tôi lành tính, chín chắn hơn. Với Phúc thì khác, nó phải học vội vàng cho kịp kì thi đại học, cuối cùng không thể đỗ được trường như ý. 

Mẹ tôi dẫn tôi đến cảm ơn mấy anh công an vì dù thế nào cũng đã ghi giúp án của chúng tôi nhẹ nhất có thể. Trong số đó có một người tên Tuấn. 

Mẹ con tôi đến nhà anh buổi tối. Chủ yếu là mẹ tôi nói chuyện. Thỉnh thoảng anh hỏi tôi vài câu, tôi trả lời lấy lệ. 

- Em đã tính sau này sẽ đi làm gì chưa? - Anh hỏi. 
- Em cũng chưa biết. Chắc chỉ đi làm lao động được thôi. 
- Em không định học lên à? 
- Chẳng để làm gì. 
- Anh nghĩ em vẫn nên thi đại học đi, như cậu bạn của em. Đi học sẽ giúp đầu óc thoải mái hơn, quên được khoảng thời gian kia đi, và quan trọng là sẽ giúp em có công việc tốt hơn sau này. 
- Cháu cố gắng khuyên bảo nó cho bác - Mẹ tôi nói - Được như cháu nói thì tốt quá. 

Tôi ậm ừ cho xong. Ngờ đâu thỉnh thoảng anh lại gọi điện về nhà tôi, thúc giục tôi học hành thi cử. Cũng chẳng ngờ rồi tôi lại quen anh. Lại yêu anh. Yêu đến tận bây giờ. 

*** 

Tôi ngả vào vòng tay Phúc, vòng tay run rẩy, xúc động, cuồng nhiệt. Sự khao khát của Phúc khiến tôi thấy thương cho mình, cho tình cảm của mình. Cứ như thể tôi và anh sẽ không bao giờ ở bên nhau được nữa. 

Phúc kéo tôi lên giường. Nghĩ về anh khiến tôi khựng lại. 

- Gượm đã - Tôi tìm cớ thoái thác - Mày có bao không? 
- Vội đi với mày nên tao không mang ví rồi - Nó lục các túi quần - Mày có đem theo không? 
- Không - Tôi nói dù trong ví tôi lúc nào cũng có. 
- Trong nhà mày chẳng nhẽ lại không có? - Cơn dục vọng khiến nó hành động bất chấp suy nghĩ - À đây này. 

Tôi giật lấy chiếc bao nó lần được dưới đệm của mẹ tôi, sững sờ nhìn nó. 

- Sao thế? - Phúc dịu lại. 
- Mẹ tao ở một mình. Sao có cái này ở đây? 
- Chắc là mẹ mày ... - Nó hiểu ra chuyện - Mẹ mày có bồ à? 
- Bồ thì chắc không - Tôi nói - Mẹ tao là loại người sống chết cũng chỉ yêu một người. 
- Vậy là ai? 

Tôi nóng mặt khi đoán ra người đàn ông mà mẹ tôi quan hệ. Chẳng phải ai khác, đó chắc chắn là bố tôi. 

Mẹ tôi bàng hoàng khi tôi hỏi chuyện bà. Bà im lặng suốt một lúc lâu. 

- Mẹ có biết rằng thế này là mẹ hạ thấp mẹ xuống lắm không? Mẹ sẽ là gì trong mắt ông ta? Một người vợ đã ly dị mà vẫn cứ cố níu kéo? Hay đó chỉ là những lời đãi bôi mẹ nói với con? 
- Mẹ không bao biện gì cho mẹ cả - Mẹ tôi nói - Chưa bao giờ mẹ quên được bố con ... 
- Nên bố mẹ vẫn cứ gặp nhau? Cả khi mẹ đã vào đây? 
- Chỉ thỉnh thoảng. Là ông ấy chủ động đến. 

Tôi không trách mẹ tôi. Tôi cố kìm nén để không nói bà thêm một câu nào nữa dù tôi rất giận bà. 

- Mẹ biết mẹ làm con bực mình - Mẹ tôi sầu muộn nói - Vì con không thích bố con, không thích tính cách của ông. Nhưng mẹ đã trót yêu ông, mẹ phải chấp nhận tha thứ cho ông. 
- Làm gì có thứ tình yêu như thế? Giờ chẳng nhẽ ông ta bảo mẹ chết mẹ cũng chết hay sao? 

Mẹ tôi im lặng. Rồi bà nói: 

- Khi con đã yêu một người, con có muốn rời xa người đó không? 
- Nhưng mẹ còn đang phải chia sẻ với rất nhiều người khác, mẹ biết không? Rằng ông ta chỉ tìm đến mẹ để thỏa mãn lòng tham của ông ta, sự ích kỉ của ông ta! Còn tự trọng của mẹ? Tự tôn của mẹ? Mẹ để đi đâu? 
- Hạnh phúc khắc nghiệt lắm con ơi - Mẹ tôi cười buồn - Mẹ muốn mọi người đều được hạnh phúc chứ. Nhưng khi không thể chọn lựa hết, mẹ chỉ còn cách đặt hạnh phúc của mẹ sau hạnh phúc của con và của bố con. Vì cả hai đều là những người mẹ yêu thương nhất trên cuộc đời này ... 

Tôi lặng người suy nghĩ về những gì mẹ tôi nói, về sự trớ trêu của cuộc đời. Rõ ràng nhân gian không hề có thứ hạnh phúc cho tất cả mọi người. Có những người sẽ phải hy sinh, bỏ đằng sau mưu cầu của cá nhân mình để dành hạnh phúc ấy cho người khác. 

Tôi nghĩ đến tôi, đến anh, đến Hà, đến tình cảnh tay ba của chúng tôi hiện tại. Tôi sẽ làm con người vĩ đại chịu đựng sự hy sinh ấy ư? Để đem hạnh phúc cho anh, cho vợ anh, cho gia đình anh ư? 

Mẹ tôi chịu đựng vì bà yêu tôi, yêu bố tôi. Nhưng tôi chịu đựng vì gì? Chỉ vì tình yêu của tôi dành cho anh? Và rồi, tôi nhận được điều gì? Tôi sẽ mất người yêu tôi mãi mãi. Tôi nhận ra sự ngang trái của đời mình. Rằng mẹ tôi hy sinh hạnh phúc vì một mục tiêu mà bà cho là cao cả hơn, còn tôi hy sinh vì sự nhu nhược của cả hai người, tôi và anh. 

Chẳng đáng. Tình yêu của chúng tôi không sai. Chỉ có người đời nghĩ sai. Và tôi chắc chắn sẽ không bỏ hạnh phúc của mình đằng sau cái thứ gọi là "người đời" chẳng dính dáng gì đến tôi ấy.



Tôi là Tranguys!

--♣ Mạc Tà ♣--


Bạn nào nhìn thấy được dòng chữ kí của tuôi là người CHẮC CHẮN tuôi là một thành viên vừa đẹp trai, dễ thương! 

Đọc topic của tuôi thì nhớ cảm động Like cho tuôi 1 phát nhé!
Mạc Tà

on 13/6/2014, 13:57

#12
  • avatar

Mạc Tà



Thành viên tích cực
Xem lý lịch thành viên
Tham gia : 27/04/2014
Bài viết : 2008
Điểm plus : 14498
Được thích : 981
Re: Filled With Soeeow - Keyline [Truyện Gay]

Tôi ra Hà Nội bất ngờ trước tiết trời đã chuyển. Không khí lạnh đặc dần khiến tôi sớm hình dung tới những ngày tháng khắc nghiệt sắp đến. Người ta kháo nhau rằm tháng bảy năm nay trăng xanh. Có người đoán rằng đó là điềm báo một mùa đông rất rét. 

Trời lất phất mưa, mặc áo cộc tay ra đường đã thấy nổi sần gai ốc, không cẩn thận rất dễ viêm họng, cảm cúm. 

Có những năm mùa đông quá nóng, người ta ghét. Nhưng có những năm mùa đông quá lạnh, người ta lại ghét hơn. Vì ngay cả với những người đã sống ở miền Bắc từ khi lọt lòng như tôi, cái rét vẫn thách thức bản năng sinh tồn. Có đợt rét tới mức mà dù dự báo nói gió mùa đã qua, mây đã quang, trời đã nắng, nhưng chỉ cần đi vào trong bóng cây cũng đã lạnh sởn mình. 

Rồi lại mưa, sương muối, càng thêm khổ sở. Ngày tôi còn nhỏ, gia đình chưa có điều kiện, mỗi ngày rét còn phải thắp dưới giường một bóng đèn dây tóc, chỉ để thêm chút hơi ấm. Đến giờ, nếu phải ở không có điều hòa, cho dù có hai, ba chiếc chăn, những người yếu sức như tôi thậm chí nằm cả đêm cũng vẫn thấy chân tay mình lạnh buốt. 

Vậy nên mới có chuyện tôi ở Sài Gòn hai năm, nghe mọi người nói nhớ cái lạnh Hà Nội, tôi cũng thấy yêu quê hương hơn một chút, nhăm nhe một ngày 12, 13 độ để trở ra. Rồi ốm liệt suốt cả một tuần. 

Khi đó, anh đón tôi. Tôi chưa thuê được nhà, co ro trong phòng anh, đành phải để anh chăm sóc. Tôi nói ngại vì chưa gì đã làm phiền anh. Anh cười nói tôi đừng nghĩ ngợi. Và anh ở bên tôi suốt trận ốm. Và thế là yêu nhau trở lại. 

Hai ngày cưới sắp đến gần. Chinh hỏi tôi về lễ dạm ngõ, ăn hỏi, tôi bật cười: 

- Chịu hai bố. Các bố làm thế là người ta sợ đấy. Làm đơn giản thôi chứ? Lại còn phải đủ các bước thế nữa à? 
- Tao không muốn người ta nghĩ rằng chúng tao cưới nhau như trò đùa - Nó nói - Đã không làm thì thôi, mà đã làm thì phải hẳn hoi. 

Tôi gật gù đồng ý. Thằng Tùng cho tôi xem mẫu thiệp cưới của chúng nó, hai lớp, ngoài đỏ trong hồng, cắt hoa văn, in giấy thơm, cũng đẹp. 

Tôi đùa chúng nó: 

- Tao cứ nghĩ chúng mày sẽ phải in kiểu gì độc độc cơ. Đại ý dùng nền giấy báo, hoặc có cái biểu tượng Facebook ngay ở ngoài ấy. Cho ra vẻ là chúng mày toàn mời bạn bè trên mạng về. 
- Làm gì? - Tùng cười - Em chỉ muốn người ngoài nhìn vào sẽ thấy chúng ta cũng như mọi người thôi. Chẳng phải chơi trội, chẳng phải khác biệt. Ừ thì màu hồng, màu đỏ, màu tình yêu đấy, cấm à? 

Chinh vỗ lưng người yêu nó. Hai thằng nhìn nhau, mỉm cười với nhau rồi hôn nhau ngay trước mắt tôi. Tôi tát thiếp cưới vào đầu chúng, tỏ ý ghen tức: 

- Chúng mày vừa phải thôi. Đếch biết nghĩ xem ai đang đứng ở đây à? 
- Đòi lại người yêu của anh đi - Tùng tặc lưỡi - Chứ đừng có nhìn bọn em hạnh phúc mà phá đám. 
- Có mà dễ thế? 

Chinh nhìn tôi nửa thương nửa trách. Tôi chẳng nói gì thêm với chúng, đi ra ngoài trời thu nắng vàng da diết. 

Như nhớ thấp thoáng bóng ai tuổi đôi mươi hò hẹn. Đầu ấp tay kề, bâng khuâng luyến ái. 

Ngây dại vì tình.



Tôi là Tranguys!

--♣ Mạc Tà ♣--


Bạn nào nhìn thấy được dòng chữ kí của tuôi là người CHẮC CHẮN tuôi là một thành viên vừa đẹp trai, dễ thương! 

Đọc topic của tuôi thì nhớ cảm động Like cho tuôi 1 phát nhé!
Mạc Tà

on 13/6/2014, 13:58

#13
  • avatar

Mạc Tà



Thành viên tích cực
Xem lý lịch thành viên
Tham gia : 27/04/2014
Bài viết : 2008
Điểm plus : 14498
Được thích : 981
Re: Filled With Soeeow - Keyline [Truyện Gay]


7. 

Anh gọi điện cho tôi, nói hôm vừa rồi anh qua nhà nhưng không gặp tôi, không biết tôi đi đâu. Tôi nói tôi vào Nam thăm mẹ. Anh nói: 

- Em lại đang mưu tính gì đấy? 

Tôi bật cười. 

- Nếu em có mưu tính thì chẳng nhẽ em lại để anh biết sao? Mà anh yên tâm, em sẽ chẳng làm gì ảnh hưởng đến anh hay em đâu. 
- Vậy còn Hà ...? 
- Anh bắt đầu quan tâm tới cô ta từ bao giờ? - Tôi gắt - Rồi có phải cô ta sẽ quan trọng hơn tôi không? Rốt cuộc anh đang định biến tôi thành cái gì? 

Tôi cúp máy. Tuấn đến gặp tôi vào ngay buổi tối. Tôi chờ anh với bữa cơm đã dọn sẵn. 

- Em biết anh sẽ đến đây tối nay sao? 
- Cũng gần thế - Tôi nói - Thật ra thì tối nào ở nhà em cũng nấu cơm phần anh. 

Tuấn có lẽ đang định trách cứ tôi, nhưng sau câu nói ấy, anh chỉ nhìn tôi đăm đăm. Rồi anh lắc đầu thở dài: 

- Em à, anh quả thật không có lựa chọn nào khác. Mọi lần trước đây anh đều hòa hoãn với bố mẹ anh. Nhưng đến lần này thì không thể. 
- Vì sao? - Tôi dịu giọng hỏi - Có chuyện gì mà anh không nói với em? 
- Bố anh có bệnh, vẫn ốm dở từ đầu năm đến nay. 
- Chuyện đó thì em có nghe anh nói một lần. Nhưng chính hôm ấy anh cũng nói bố mẹ vẫn chưa đả động chuyện gia đình của anh kia mà? 
- Lúc đó thì chưa. Sau này thì người nọ người kia nói thêm vào. Bố anh đã tâm nguyện, anh không thể trái lời. 
- Em hỏi thật. Đã bao giờ anh nghĩ đến come out chưa? 

Tuấn ngồi xuống cạnh tôi, ôm đầu. Rồi anh vò mái tóc: 

- Anh đang rất cần có một đứa con ... 
- Anh ... 

Tôi nổi giận. Tôi đứng bật dậy đi mấy bước xa khỏi anh. 

- Đây là chuyện chính đáng, tại sao em phải phản ứng như thế? 
- Tại sao? Tại sao à? Trước đây anh nói gì với tôi? Một năm, một năm thôi. Rồi anh sẽ ly dị cô ta? Rồi anh sẽ ở với em? Rồi chúng ta vẫn như xưa? Thế mà giờ anh nói với tôi anh cần một đứa con! - Tôi quát - Một đứa con ấy à! Gia đình cô ta như thế, gia đình anh như thế, nếu có đứa con, anh có dám ly dị không? 
- Vậy em bảo anh phải làm sao? - Tuấn cũng to tiếng với tôi - Giờ bố mẹ anh đã già yếu. Họ cần một đứa cháu máu mủ. Em có làm được điều ấy cho anh không? Em ... Em chỉ nghĩ đến cho riêng em. Được ở bên nhau, ai chẳng muốn? Nhưng trong tình huống như thế này, làm sao anh làm khác được? 
- Sao anh không bảo tôi với anh bỏ nhau phứt đi cho xong? - Mắt tôi cay cay nhòa nước - Rồi anh làm cái gì thì làm. Anh thích lấy vợ, đẻ con, sống với bố mẹ anh thế nào thì tùy! Anh còn lôi tôi vào chuyện này làm gì nữa? Anh bảo tôi ích kỉ. Thế anh có nghĩ rằng tôi sẽ cả đời chịu nhục vì anh không? Ai là người sẽ ở bên tôi những lúc tôi cô đơn? Những lúc tôi đau ốm? Khi tôi già? Khi tôi chết? Anh bắt tôi phải cả đời thờ anh hay sao? 
- Vì anh yêu em! - Tuấn gằn lên - Anh yêu em! Em hiểu không! Anh không hề muốn phải rời xa em, cho dù thế nào đi nữa! 

Tôi kiềm chế cảm xúc rất tốt. Tôi có một cái đầu lạnh, đến mức tôi luôn cảm thấy mình có thể phân thân ra thành một người thứ ba đứng nhìn mọi chuyện và bình thản suy xét. Nhưng những lời dồn dập đầy ứ cảm xúc của Tuấn lúc ấy khiến tôi nghẹn ắng. Tôi chỉ biết nhìn anh ứa nước mắt. Tất cả con người tôi đau đớn vì câu nói ấy, vì tình cảm ấy. Cả cái đầu lạnh của tôi cũng xót thương cho chính tôi, cho chính anh, cho chính cuộc tình của chúng tôi. 

Anh ôm tôi vào lòng, cái ôm xiết như muốn vò nát sự bi phẫn trong tôi, như muốn tôi nhớ lại những ngày tháng chúng tôi mặn nồng nhất, yêu đương nhất, hy vọng nhất. Với biết bao mơ mộng, ảo tưởng. 

Tôi quàng tay lên vai anh, khóc trên vai anh. Mái tóc anh, da thịt anh tất cả vẫn khơi gợi trong tôi những khát khao da diết. 

Tôi miết tay trên bờ ngực rắn rỏi của anh, mân mê cả vành tai anh, bờ môi anh. Tôi hôn lên má anh. Anh hôn lên trán tôi, áp đầu tôi lên trái tim anh, trái tim vẫn còn dồn dập sau cuộc tình ái. 

- Em hỏi thật nhé - Tôi nói - Anh đã làm tình với cô ấy chưa? 

Anh nhìn trần nhà hồi lâu rồi lặng lẽ gật đầu. 

- Vậy thì anh là Bi. Em chẳng còn lý do gì để độc chiếm anh nữa. 
- Với anh, trên đời này tình yêu chỉ có một - Anh nhìn xuống tôi - Em đã mãi mãi có điều ấy của anh rồi. 
- Tình yêu của anh đắng lắm ... 

Gió mùa đông bắc đập cửa sổ lập cập. Chúng tôi không nhìn nhau. Chỉ có hai trái tim sát kề nhau đang bộn bề cảm xúc không thể nói thành lời.



Tôi là Tranguys!

--♣ Mạc Tà ♣--


Bạn nào nhìn thấy được dòng chữ kí của tuôi là người CHẮC CHẮN tuôi là một thành viên vừa đẹp trai, dễ thương! 

Đọc topic của tuôi thì nhớ cảm động Like cho tuôi 1 phát nhé!
Mạc Tà

on 13/6/2014, 13:58

#14
  • avatar

Mạc Tà



Thành viên tích cực
Xem lý lịch thành viên
Tham gia : 27/04/2014
Bài viết : 2008
Điểm plus : 14498
Được thích : 981
Re: Filled With Soeeow - Keyline [Truyện Gay]


*** 

Phúc gọi điện cho tôi vài lần nhưng tôi không bắt máy. Tôi nghĩ chuyện hôm trước khiến cả hai thằng đều cảm thấy khó xử. Cuối cùng, Phúc nhắn tin cho tôi, nội dung vẻn vẹn như sau: 

"Tao xin lỗi vì hôm trước đã đòi hỏi mày như vậy." 
"Tao không sao" - Tôi nhắn lại - "Tao rất xúc động trước tình cảm của mày. Nhưng nói thế nào thì tao vẫn không thể bỏ Tuấn được." 
"Ok. Tao hiểu rồi. Tao sẽ cố gắng làm việc đó hộ mày. Mày vẫn cứ là thằng bạn tốt của tao thì tao đã đủ hạnh phúc rồi." 
"Cảm ơn mày." 

Chuyện như vậy là xong. Những rắc rối khi tôi vào miền Nam chỉ còn chuyện của mẹ tôi. Nhưng tôi cảm thấy mình không có đủ động lực để can thiệp vào mối quan hệ giữa họ. Vả lại tôi không hề có ý định sẽ nói chuyện lại với bố tôi một câu nào. Sau một hồi đắn đo tôi chỉ gọi điện cho bà hai, nói mỉa rằng hôm vừa rồi tôi gặp cảnh bố tôi đi ngoại tình, bà không nên cứ để bố tôi như thế, kẻo đến một ngày khối gia tài của ông lại có thêm người xâu xé. 

Tôi nghĩ rồi chắc cũng chẳng có gì to tát, vì tính bố tôi là vậy, không ai không biết. Tôi chỉ thấy thú vị khi nghĩ rằng ông sẽ phải đôi chút bối rối khi nói chuyện với người vợ ghen tuông của mình. 

Nhưng rồi đột nhiên mẹ tôi gọi điện cho tôi. 

- Bố nói gì mẹ à? 
- Không. Con đừng hơi một tí là lôi chuyện bố mẹ ra nữa. Mẹ chỉ muốn hỏi con có phải con đang gặp chuyện gì ngoài đó không? 
- Không - Tôi nói - Con vẫn bình thường. 
- Chuyện của con với anh công an kia thế nào? 
- Không có gì. Anh ấy sắp lấy vợ. 

Điện thoại rè rè. Mất một lúc tôi mới nghe lại tiếng của mẹ. 

- Có bất cứ chuyện gì con cứ nói với mẹ. Đừng tự một mình chịu đựng. Hãy nhớ mẹ chỉ có một mình con ... 
- Mẹ có muốn một đứa cháu không? 
- Ai cũng muốn - Mẹ tôi đáp - Đó là nguyện vọng của cuộc sống mà con. Nhưng mẹ không ép con. Mẹ chỉ muốn con được hạnh phúc. Với lại, một người phụ nữ có chồng mà không có được trọn vẹn tình yêu của chồng thế nào, con cứ nhìn mẹ thì biết. Mẹ cũng chẳng muốn có một ai phải rơi vào hoàn cảnh ấy nữa - Mẹ tôi cười nhẹ. 
- À phải ... - Tôi đổi chuyện - Sắp tới bạn bè con có một cặp lấy nhau. Mẹ có muốn ra ngoài này đi đám cưới của chúng nó không? Chúng nó sẽ vui lắm. 
- Thôi chuyện của mấy đứa mẹ đi làm gì? Lấy được nhau là chuyện tốt rồi, cho mẹ gửi lời chúc mừng đến chúng nó. 

Tôi cảm ơn mẹ, tôi bảo bà giữ gìn sức khỏe rồi cúp máy. Trời thu lành lạnh, đã hơi khô hanh. Tôi nhớ lại những mùa thu đã qua trong cuộc đời. Tuổi thơ, tuổi nổi loạn, tuổi trưởng thành. Tuổi yêu. Tuổi ước vọng. 

Một lòng vị kỉ. Một đời vị kỉ. 

Tôi come out với mẹ khi tôi ở trong nam với bà. Đúng là cuộc sống ở trong đó khác. Dù ở đâu tôi cũng sống tự do tự tại, chưa bao giờ tôi cảm thấy con người mình phóng khoáng như khi ở giữa Sài Gòn. Tôi gặp gỡ nhiều bạn bè gay mà tôi đã quen qua mạng. Chúng tôi cà phê, đi chơi, đi nhậu, làm tình. 

Giữa một mảnh đất cởi mở, nồng nhiệt, tôi cũng thẳng thắn nói chuyện với mẹ tôi: 

- Con là người đồng tính.



Tôi là Tranguys!

--♣ Mạc Tà ♣--


Bạn nào nhìn thấy được dòng chữ kí của tuôi là người CHẮC CHẮN tuôi là một thành viên vừa đẹp trai, dễ thương! 

Đọc topic của tuôi thì nhớ cảm động Like cho tuôi 1 phát nhé!
Mạc Tà

on 13/6/2014, 13:59

#15
  • avatar

Mạc Tà



Thành viên tích cực
Xem lý lịch thành viên
Tham gia : 27/04/2014
Bài viết : 2008
Điểm plus : 14498
Được thích : 981
Re: Filled With Soeeow - Keyline [Truyện Gay]

Mời Bạn Đọc Tiếp Tại Trang : Filled With Sorrow (3) - Truyện Thế Giới Thứ 3 - Truyện Gay Full - Diễn Đàn Kênh Truyện http://kenhtruyen.com/forum/37-7388-3#ixzz34V4KvNwV

8. 

Phúc gọi điện cho tôi báo mọi chuyện đã xong cả. 

- Riêng cô Hà ấy được món đặc biệt của mày phải không? - Nó cười trong điện thoại. 
- Ừ - Tôi nói. 
- Dù biết đây là chuyện xấu, lại còn động tới công an cảnh sát, nhưng mày biết vì sao tao vẫn giúp mày không? 
- Vì mày yêu tao? 
- Ừ. Lý do dễ đoán nhỉ? Thật ra thì tao nghĩ rằng trong chuyện này, dù kết quả có thế nào tao cũng là người được lợi. 
- Thế à? - Đến lượt tôi cười. 
- Nếu sau vụ này mày với anh ta bỏ nhau thì tao quá được lợi còn gì? Còn nếu như không thì tao cũng thấy thoải mái hơn khi tìm đến yêu một người khác. 

Tôi không nói gì thêm. Hơi lạnh mùa thu lan vào cả trong hơi thở. 

Cuối tuần. Tôi làm cơm một mình. Anh nói với tôi hôm nay anh ăn hỏi. Tôi vẫn làm cơm cho hai người. Tôi không ăn. Tôi hững hờ nhìn bầu trời xanh thẳm. Nghĩ đến màu đỏ mà rơi nước mắt. 

*** 

Tôi nghe Việt kể lại về lễ dạm ngõ của hai thằng Chinh, Tùng, cười đau cả bụng. Khi bố mẹ hai bên gặp nhau, thay vì nói chuyện về phong tục cưới xin họ lôi đủ những chuyện xấu hổ của mấy đứa con ra khoe. Chinh mới come out không lâu, tôi tưởng gia đình nó còn hẫng hụt lắm, nhưng hóa ra họ cũng đã thoải mái chấp nhận. 

- Quả thật tôi cũng không bao giờ nghĩ rằng thằng con tôi lại lập gia đình được - Bố Tùng nói - Đẻ ra đã tràng hoa quấn cổ, tính cách thì rạch trời rơi xuống. Giờ lại đến chuyện này, chúng tôi cảm thấy đắc tội với anh chị quá. 
- Tội tình gì đâu anh - Mẹ Chinh nói - Chúng nó như thế không phải tội lỗi gì. Chúng nó dám công khai tôi đã rất mừng rồi. Tuy chuyện này ban đầu có khiến chúng tôi hơi lo nhưng suy nghĩ lại thì, trước nay nó đúng là không giống những thằng khác. 
- Vậy thì - Bố Tùng nói - Vợ chồng chúng tôi chính thức xin anh chị cho chúng nó thành đôi. 

Tôi nghĩ Việt bốc phét. Vì chẳng có chuyện lại dễ dàng thế. Nhưng rồi nó nói: 

- Đấy là mày không biết thằng Tùng đấy thôi. Một thằng đã dám come out từ khi học cấp 3, được mấy ai? Nó còn bị bố mẹ bắt gặp khi đang hành sự ấy. Thằng Chinh thì đúng là cũng hơi bất ngờ. Nói vậy chứ nhà thằng Chinh vẫn nhất quyết không nói ra ngoài, chỉ hai bố mẹ biết thôi. 
- Ờ thì cũng đã lấy được nhau. Đời chẳng còn gì hơn. 
- Thế còn chuyện của mày? 
- Để mặc dòng đời. 
- Thật không giống người mà tao biết - Việt cười khẩy với tôi. 
- Có nhiều chuyện tao đâu có muốn là được - Tôi nói. 
- Riêng trong vấn đề này, tao nghĩ tao hiểu mày hơn bất cứ ai. 
- Trong chuyện ấy - Tôi kết thúc câu chuyện - Tao lại nghĩ rằng tao làm phúc cho anh ta ấy chứ. 

Chuyện mà Việt nhắc đến xảy ra khi tôi còn ở trong Nam. Tôi come out với mẹ, mẹ tôi nói: 

- Cho dù con có thế nào, con cũng là đứa con duy nhất của mẹ. Mẹ không cần gì hơn là thấy con hạnh phúc. Nhưng yêu ai thì yêu, cũng phải biết giữ lấy mình. Và biết nghĩ cho cả người ta nữa. 

Những gì mẹ nói khiến tôi lờ mờ hiểu rằng mẹ ít nhiều cũng biết từ trước chuyện của tôi. Mặc dù tôi hiếm khi đưa bạn bè, nhất là người yêu về nhà. Chỉ có vài lần tôi cãi nhau qua điện thoại. 

Thật buồn cười khi tôi không phải đứa nóng tính nhưng rất thích tranh luận. Tôi ghét bị áp đặt bởi kẻ khác, tôi hay tìm luận điệu để chống lại những kẻ quy kết tôi vào bất cứ điều gì có lỗi. 

Khi come out với mẹ, tôi đang quen một người tên Mạnh. Mối tình của chúng tôi kéo dài khoảng nửa năm, đầy sóng gió. Bởi Mạnh là một tay nóng tính, còn tôi thì ưa tranh cãi. Không có lần nào chúng tôi gặp nhau mà không nói nhau một vài câu. Nhưng hắn là dạng ruột để ngoài da, nói xong là xong. Lại còn yêu tôi tha thiết. 

Có một lần tôi với Mạnh lớn tiếng cãi nhau. Hắn ta càng nói, tôi càng vặn vẹo, chọc khích, đến độ không chịu được nữa, hắn vung tay tát tôi một cái. 

Tôi bảo: 

- Ok! Anh đánh tôi. Từ giờ trở đi anh đừng có bao giờ xuất hiện trước mặt tôi nữa. Kể cả anh có chết, tôi cũng không bao giờ nhìn mặt anh nữa. 

Mạnh đến trước cửa nhà tôi vào buổi tối hôm ấy. Tôi nhất định không nghe điện thoại, cũng không mở cửa. 

- Nếu em không ra gặp anh - Hắn nói - Anh sẽ chết ở đây cho em xem! 
- Anh cứ chết đi - Tôi nói vọng ra - Như tôi đã nói, tôi không còn quen biết gì anh nữa! 
- Em ... Em sẽ hối hận vì những gì em gây ra! 
- Không có chuyện ấy - Tôi cười khẩy - Nếu một thằng hèn chết trước mặt tôi, tôi sẽ coi đó là điều dũng cảm nhất mà hắn có thể làm! 
- Em quyết để anh chết phải không? 
- Ờ! Chết đi! Đừng có chỉ biết nói mà không biết làm! 

Tôi nghe thấy tiếng người ta kêu giời kêu đất: 

- Nó cắt vào cổ nó rồi! Nó tự tử rồi! 

Tôi nhất quyết không mở cửa. Tôi để tiếng tivi thật to để át đi tiếng người ta bàn tán, gọi cấp cứu bên ngoài. Sáng hôm sau Việt đến gặp tôi. 

Việt với tôi quen nhau ở ngoài bắc nhưng lại thân nhau trong nam. Nó vào Nam học đại học, chúng tôi nhiều lần cà phê trò chuyện. Chính nó giới thiệu Mạnh cho tôi. 

Nó cũng nói với tôi ngay từ lần đầu, Mạnh nổi tiếng nóng tính, nhóm máu B, dám làm dám chịu. Cũng vì tính cách không dung hòa được, hắn sớm phải bỏ nhà ra ở riêng vì bố mẹ không chấp nhận việc hắn lộ diện. 

Nhưng khi mới gặp, tôi và Mạnh lại nói chuyện khá hợp. Không muốn nói chuyện tế nhị rằng hắn là cao thủ trên giường, thằng đầu tiên khiến tôi làm bot mà không thấy đau. 

Gắn bó chăn gối cũng là phần lý do lớn khiến tôi với hắn nhiều lần cãi nhau mà không bỏ nhau được. Hắn yêu tôi, tôi cũng thỏa mãn với hắn. Những chuyện lằng nhằng giữa tôi và hắn chỉ kết thúc vào buổi sáng hôm ấy, khi Việt đưa bố hắn tới gặp tôi. 

Tôi nói chuyện thẳng thừng:



Tôi là Tranguys!

--♣ Mạc Tà ♣--


Bạn nào nhìn thấy được dòng chữ kí của tuôi là người CHẮC CHẮN tuôi là một thành viên vừa đẹp trai, dễ thương! 

Đọc topic của tuôi thì nhớ cảm động Like cho tuôi 1 phát nhé!
Mạc Tà

on 13/6/2014, 14:01

#16
  • avatar

Mạc Tà



Thành viên tích cực
Xem lý lịch thành viên
Tham gia : 27/04/2014
Bài viết : 2008
Điểm plus : 14498
Được thích : 981
Re: Filled With Soeeow - Keyline [Truyện Gay]

Đọc tiếp tại trang Kênh truyện nhé!


Link các chap tiếp theo: Filled With Sorrow



Tôi là Tranguys!

--♣ Mạc Tà ♣--


Bạn nào nhìn thấy được dòng chữ kí của tuôi là người CHẮC CHẮN tuôi là một thành viên vừa đẹp trai, dễ thương! 

Đọc topic của tuôi thì nhớ cảm động Like cho tuôi 1 phát nhé!
Sponsored content

Sponsored content



Re: Filled With Soeeow - Keyline [Truyện Gay]



Quyền viết bài:
Bạn không có quyền trả lời bài viết