Yukimono Forum »   » Chuyên Mục » Đọc Truyện » Sưu tầm » Truyện dài

Mạc Tà

on 13/6/2014, 11:32

#1
  • avatar

Mạc Tà



Thành viên tích cực
Xem lý lịch thành viên
Tham gia : 27/04/2014
Bài viết : 2008
Điểm plus : 14498
Được thích : 981
Cô chủ đẹp trai - Aglee [Truyện Les]

Mời Bạn Đọc Tiếp Tại Trang : Cô Chủ Đẹp Trai [Truyện Les] - Truyện Thế Giới Thứ 3 - Truyện Les, Đồng Tính Nữ - Diễn Đàn Kênh Truyện http://kenhtruyen.com/forum/51-6542-1#ixzz34UTLMTrb


Tập 1 
Có những khoảnh khắc trong cuộc sống khiến cho trái tim một con người tan ra. Tan ra, không phải là mất đi mà là đắm chím trong hạnh phúc, một trái tim được sống trong hạnh phúc là một trái tim không bao giờ đông cứng, lạnh lẽo, vì thế mà nó đã tan ra để hoà quyện vào nụ cười ở đó nó không bao giờ lạnh lùng vì chỉ có một mình. 
Một chuyện ngắn thôi nhưng đủ làm ta hiểu thêm vì sao tình yêu mạnh mẽ đến như vậy. Bất kì ai, bất kì người nào trên thế giới này dù là Nam, Nữ,Trans, Les, Gay hay Bi họ cũng cần có một tình yêu đủ để sưởi ấm trái tim và làm nó tan ra. Khi trái tim tan ra thì ở bất cứ giới hạn nào con người cũng có thể gắn bó với nhau. 
Thiên Ân là đứa con duy nhất của Chủ tịch tập đoàn TrueLove lớn nhất thế giới, được đầu tư cho du học từ nhỏ ở những Quốc gia hàng đầu về bánh ngọt và bánh kem. Ngay tại Việt Nam, những công ty chi nhánh đều chịu quản lý của tập đoàn này. Nhưng họ chưa bao giờ được nghe Chủ tịch giới thiệu sơ qua về con của ông, nhiều người đoán là con trai nhưng cũng có nhiều người khác bảo là con gái, cũng chính vì thế mà nhiều giám đốc chi nhánh có con trai hoặc gái đều muốn kề cạnh Chủ tịch để kết duyên kiếm lợi. Vào ngày 9 tháng 5 nay cũng là ngày Thiên Ân về nước sau 13 năm du học, cũng sinh nhật mừng 18 tuổi. Chủ tịch cho mở tiệc lớn nhất từ trước đến nay tại tư gia,chỉ còn một tuần nữa là Thiên Ân về nước, tất cả các tiểu thư, công tử con nhà quý phái nhất trong thành phố đều được gởi thư mời. 
. . . 
Thiên Kim là con gái của một chủ tiệm bánh nhỏ thuộc công ty TrueMi tập đoàn TrueLove, ngày 9 tháng 5 năm nay cũng là sinh nhật của Kim, tuy là một tiệm bánh nhỏ nhưng cũng được một thiệp mời vì Chủ tịch tập đoàn vốn xuất thân từ nghèo khó, nên ông thường giúp đỡ những người không có công ăn việc làm nhưng phải chịu khó. Chỉ cần có lòng ông nhất quyết đầu tư giúp đỡ cho họ, vì thế đã từ lâu rồi tập đoàn bánh ngọt và bánh kem của ông luôn được nhiều người có địa vị khác nhau trong xã hội yêu thích. Lần tiệc nào ông mở, Thiên Kim cũng giữ vai trò quản lý bếp và sáng tạo ra nhiều loại bánh tốt nhất. Có thể nói Thiên Kim rất được lòng ông chủ, nhiều lần ông cho mời gia đình Kim đến làm ở Công Ty lớn nhất của ông nhưng cha mẹ Kim luôn từ chối vì không muốn Kim tự mãn trong việc làm bánh cũng như trong học tập. 
. . . 
7/5/2013 
(Tokyo- Nhật Bản) 
- Sao chứ? Tiệc mừng sinh nhật à? Tôi đã nói rồi, không cần bày vẽ ra như thế, tôi chỉ muốn một bữa tiệc nhỏ tại nhà là đủ. . :-j 
Thoạt nhìn cậu con trai mặc chiếc áo len kẻ ngang màu nâu đậm xen màu café, quần jean nhạt màu kiểu tom, đồng hồ dây da, tóc nâu đỏ, dáng người cao tầm 1m75, da trắng như sữa tươi vị dâu, gương mặt khả ái, mắt to, mủi cao, môi hồng và cả hàm răng trắng rạng ngời. Một đứa con trai hoàn hảo về bề ngoài, có xen chút gì đó thư sinh nhưng lại rất mạnh mẽ. Chỉ đến khi nghe giọng nói phát ra từ đôi môi đáng yêu đó người ta mới bất ngờ đặt câu hỏi: “Trai hay Gái?” 
Cuộc trò chuyện khá dài, cậu ấy nhìn đồng hồ và khoác tay: 
- Ok, cứ chiều theo ý ông già tôi đi, thật sự là tôi không chắc mình sẽ về.  
- Cậu chủ đừng như thế chứ, đây là sinh nhật lần thứ 18 của cậu, đã 18 năm rồi cậu chưa ăn sinh nhật tại nhà, mà thay vào đó là quán bar, khách sạn. Đã 18 năm rồi cậu không ăn sinh nhật cùng bồ và dì mà là những cô gái không có lai lịch rõ ràng. 18 tuổi cũng không phải nhỏ, cậu nghĩ mình đã làm được gì cho cha và dì của mình chưa? 
- Stoopppp! Quản lý Hoàng Thư, chị nghĩ chị là Sơ, Dì, hay Cha Xứ? giảng đạo như vậy là đủ rồi đấy. . . :-j 
Thiên Ân đứng dậy, cầm vé máy bay Tokyo – Sài Gòn đặt lên bàn: 
- Đây, vé máy bay khẩn cấp của tôi mà cha đã đặt, chị hãy dùng nó để về nước trước khi tôi về. 
- Cậu không được thất hứa. . . 
- Ok. . . chị cứ về trước sắp xếp mọi thứ chu đáo, tôi sẽ mua vé và về sau. À nhớ làm bánh kem 3 tầng cao 1mét nhé 
- Nhưng. . . về sau?!? 
- Sao hả? Về sau hoặc không về. Chị chọn đi ;-) 
- Sao cậu bảo làm đơn giản thôi mà, giờ còn đòi bánh cao 1mét, thật quá đáng  
Ân cười đểu, quản lý Hoàng Thư cầm vé và bước ra khỏi phòng, Thiên Ân bước đến ban công vén màn nhìn xuống phía dưới xa xăm, ánh mắt long lanh nhoè đi như có một tâm sự gì đó khó hiểu, chỉ có nước mắt mới có thể xoá đi tạm thời, nhưng cậu không muốn bất kì ai nhìn thấy những giọt nước mắt đó. Cậu thầm nghĩ: “ Lãng tránh có phải là tốt không, hay là phải đối mặt với gia đình vốn dĩ là của mình nhưng lại không thuộc về mình. . .” 
- Alo, còn vé máy bay Tokyo – Sài Gòn Việt Nam vào hôm nay không? 
- Thưa quý khách, chúng tôi vẫn còn một chuyến bay khẩn vào tối nay. 
- Bay khẩn à? 
- Vâng, nếu không chuẩn bị kịp quý khách có thể đặt vé vào ngày mai. . . 
- Thôi được, tôi là Youkai, du học sinh trường Takushoku, tôi đặt vé tối nay, tôi sẽ chuyển tiền và đến nhận vé sớm, chuyến bay lúc mấy giờ? (* Youkai tiếng Nhật có nghĩa là huyền bí, tên tiếng Nhật của Ân) 
- Tối nay lúc 20h30 giờ địa phương. Cám ơn quý khách 
19h30 giờ Tokyo, Thiên Ân chạy xe riêng đến công ty quản lý tài sản cá nhân giao dịch gửi xe và quản lý tài sản riêng trong thời gian vắng mặt, sau đó cậu đón xe bus đến sân bay ăn tối và nhận vé. Chuyến bay bắt đầu và hạ cánh an toàn, đặt chân xuống sân bay Tân Sơn Nhất lúc 20h45’ giờ Việt Nam (Tức 22h45’ giờ Tokyo – Nhật Bản), cậu thuê xe hơi và đi lòng vòng Sài Gòn. 
Dừng xe ở tiệm bánh TrueMi 
Mọi thứ tất bật lúc cuối ngày cũng sắp đến giờ đóng cửa nên chỉ còn bài cái bánh gato, cupcake nhỏ, cô chủ nhỏ thấy vị khách cuối ngày liền niềm nở tiếp đón: 
- Chào anh, anh dùng gì? 
Thiên Ân nghiêng đầu mìm cười, tháo cặp mắt kính đen ra chớp mắt nhìn cô chủ tiệm bánh rồi đứng dậy bước tới tủ bánh lấy hết số bánh còn trong tủ đặt lên bàn trước sự ngỡ ngàng của cô chủ nhỏ Thiên Kim, Kim cuối cười gần sát gương mặt Ân hỏi lớn: 
- Bị câm à? Này anh, hay anh là người ngoại quốc, nhìn bộ dạng không giống Tây, là Hàn Quốc hay Nhật bản. . . 
Cậu ấy không chờ Kim nói hết câu đã đút miếng bánh kem chocolate vào miệng cô rồi gật đầu khoác tay ra hiệu đừng làm phiền. 
Kim tròn mắt, vừa ngượng vừa cảm thấy kì lạ, xoay người bỏ vào trong thầm nghĩ: 
“Ôi! Cái nĩa dính đầy nước miếng của hắn mà đút vào miệng mình, kinh quá !!!!” 
Kim súc miệng gần hết chai nước khoáng trước cái nhìn đểu đểu của tên con trai “không biết nói”. Ăn xong Ân đặt tờ 500.000 lên bàn rồi bước ra về, làm rơi lại sợi dây chuyền có mặt hình bong lúa. Lúc dọn bàn Kim phát hiện ra nhưng xe cậu ấy đã chạy khá xa. 
- Bông lúa mì này nhìn quen quen, sợi dây có vẻ không đắt tiền nhưng rất đẹp. . . làm sao để trả lại đây? 
Ngay hôm sau Kim đến tiệm vàng thử xem nó được làm bằng chất liệu gì, đó là một sợi dây chuyền inox, không có giá trị, Kim quyết định đeo nó, vì cũng không đắt giá chắc có lẽ cũng không quan trọng đối với người đó. 

(truyện được sáng tác bởi Aglee tại Olame.vn Clan: #aglee.story 
facebook tác giả Aglee



Tôi là Tranguys!

--♣ Mạc Tà ♣--


Bạn nào nhìn thấy được dòng chữ kí của tuôi là người CHẮC CHẮN tuôi là một thành viên vừa đẹp trai, dễ thương! 

Đọc topic của tuôi thì nhớ cảm động Like cho tuôi 1 phát nhé!
Mạc Tà

on 13/6/2014, 11:32

#2
  • avatar

Mạc Tà



Thành viên tích cực
Xem lý lịch thành viên
Tham gia : 27/04/2014
Bài viết : 2008
Điểm plus : 14498
Được thích : 981
Re: Cô chủ đẹp trai - Aglee [Truyện Les]


Tập 2 

. . . 
Ân mất sợi dây chuyền, cậu tìm khắp nơi trong phòng tại khách sạn nhưng không có, chán nản, cậu đến một quán nhậu gần đó suốt đêm. . . rồi về nhà, căn biệt thừ số một Sài Gòn, quận 7 hiện ra, sau cánh cổng là vú nuôi, vừa thấy cậu bà đã chạy đến ôm choàng lấy như ôm đứa con trai duy nhất của mình. 
- Vú khoẻ không? Có nhớ con không? >:d 
- Sao quản lý Hoàng Thư nói sáng 9/5 con mới về mà,nhớ con nhiều sao khoẻ được, à! Để Vú gọi điện nói với cha con 
- Cha không có ở nhà à? :-/ 
- Không, bận một số chuyện trong công ty, dì con cũng đi đám cưới một người quen rồi, chắc ngày mai mới về. 
- Ở nhà có ai? Quản lý Thư đâu? :-/ 
- Nó cũng đi thăm bạn trai rồi con à, nó về lúc sáng, lo mọi thứ cho con rồi vừa đi, con vào nhà đi 
Người giúp việc trong nhà nghe Ân về thì ra đón tiếp ở phòng khách, Ân đi qua đi lại dòm ngó mấy bằng khen của Ân được treo khắp phòng khách, cả những huy chương, cúp mà doanh nghiệp đạt được, cậu thở dài bỏ tay vào túi trái vào túi quần, tay phải tháo mắt kính ra chỉ về phía đám người làm cười nói: 
- Tôi chưa chết mà, làm gì xếp hàng cả đám vậy? :-B 
Họ im lặng cúi mặt không dám lên tiếng, trong số 7 người giúp việc có một cô bé khoảng 14 – 15 tuổi không cúi mặt mà nhìn thằng vào Ân một cách soi mói. Ân nói tiếp: 
- Cha và dì tôi về không ai được nói là tôi đã về nhà nhé, tôi không thích mấy kiểu điệu bộ đạo đức giả của bà dì ghẻ cho lắm. ;-) 
Rồi cậu bước lại chổ cô bé 14 – 15 tuổi đó, cúi mặt ngửi mùi thơm trên người cô bé rồi mĩm cười nói: 
- Xài nước hoa trộm của tôi phải không? ;-) 
Cô bé cúi mặt không dám nói, một người giúp việc khác đã đứng tuổi đáp thay: 
- Xin lỗi cậu chủ, Sáng nay lúc dọn phòng cậu chủ nó xịt thử, con nít táy máy thôi mà, cậu bỏ qua cho? 
- Bác là mẹ nó à?  
Bà giúp việc cũng cúi mặt: 
- Vângggg. . .! 
- Tên gì?  
- Dạ . . . tôi tên Minh 
- Tôi hỏi tên con bé!!!!  
- Như Quỳnh n. . .nó nó nó tên Quỳnh . . .xin lỗi cậu mong cậu bỏ qua cho . . . 
Ân mĩm cười , nâng gương mặt cô bé giúp việc lên nháy mắt cười rồi quay người nói: 
- Quản lý Tùng, anh kêu người thay ổ khoá phòng tôi nhé, còn em. . . Như Quỳnh, 15 phút nữa lên phòng anh nhé. 
- Dạ. . .( cả quản lý Tùng và con bé đều đáp lại) 
Thiên Ân lên phòng, đám người làm toát cả mồ hô hột, tuy là con của ông Chủ nhưng cậu mang tiếng là khó chịu và lạnh lùng, đối với giúp việc cậu cũng không niềm nở như cha cậu trong nhà cậu chỉ nghe lời Vú nuôi chính vì vậy mà mẹ bé Quỳnh thì thầm với bà Vú: 
- Thím nói giúp con bé nhé, nó táy máy cậu chủ rất khó tính, tháng này tôi chuẩn bị mua đồ và đồng phục cho nó nhập học, nếu mà đuổi việc chắc tôi . . . 
- Thấy nó vậy chứ tình cảm lắm, đừng lo. 
Cậu về phòng, không muốn vén màn lên, nằm ngay lên giường chẳng thèm tháo giày ra, tay cầm lấy tấm ảnh của mẹ nhìn ngắm một cách đăm chiêu, rồi ngủ mất từ lúc nào không biết, 15 phút sau Quỳnh lên tìm, gõ cửa nhưng không thấy đáp nên mở cửa vào phòng, con bé vốn dĩ là đứa con gái chu đáo, nó cầm khung hình đặt lên bàn rồi ngồi xuống mở giày Ân ra, cậu giật mình ngồi dậy: 
- Em lên lúc nào vậy? :-p 
- Dạ mới. . . 
Ân đứng dậy, bước lại tủ kính, trong tủ có nhiều loại nước hoa và trang sức cậu mở tủ lấy chai nước hoa mà cô bé đã dùng đưa cho nó rồi nói: 
- Em cầm đi, đem về xài thoải mái. :-D 
- Em chỉ xịt thử thôi, em không lấy đâu. . . 
- Không sao, để đây anh cũng ít xài :-) 
- Em. . .em cám ơn. . . 
- Không có gì đâu, em ra ngoài được rồi. 
Cậu mở tủ lấy đồ ngủ định đi tắm, cô bé ngập ngừng hỏi: 
- Anh . . . đâu phải con trai. . .anh là Les đúng không? Hay là Transguy? 
Ân nhìn cô bé cười nói: 
- Sao em biết anh không phải con trai? ;-) 
- Em . . .thì tại. . . tại giọng nói của anh. . . 
- Đầy con trai có giọng như con gái mà em :-p 
Con bé ấp úng: 
- Thì . . . tại đồ lót. . . đồ lót của anh là đồ nữ mà 
- Em nói quần lót hay áo lót?  
- Q. . . quần . . . 
Ân lại cười, bước tới chổ cô bé đứng, khẽ lướt bàn tay trên cánh tay nó rồi cao lên cổ, lên mặt, con bé rung mình, tim đập mạnh, Ân nâng cằm nó lên hôn lên má và lên cả môi con bé, đúng lúc Vú nuôi mở cửa phòng đi vào, thấy vậy nên bước vào phòng đóng cửa lại lên tiêng: 
- Ân. . . con làm gì vậy? 
Con bé quay người, mặt đơ đi vì sợ, tay nó vẫn cầm chặt chai nước hoa bước nhanh ra khỏi phòng, Ân lắc đầu cười nháy mắt với bà Vú: 
- Con chọc nó thôi. . . con bé đó cũng thú vị lắm 
- Con vẫn chứng nào tật nấy, cũng đến lúc tìm người yêu thôi đó. 
- Người yêu? Ý Vú là trai hay gái? 
Bà vú mĩm cười ngồi xuống giường rồi nói: 
- Trai hay gái là do trái tim con quyết định. . . sao lại hỏi vú? 
Ân cười, cởi áo quần ra quăng lên giường nói: 
- Con đi tắm đây, đồ lót của con con sẽ tự giặt, mà vú đem hết mớ quần lót con gái của con trong tủ đốt đi nhé 
- Ủa? sao vậy con? 
- Con bé Quỳnh nó vừa phát hiện ra con là con gái kìa, định làm nó hết hồn một chút mà vú đã vào phòng 
- Ra là vậy 
. . . 
Tiệm bánh TrueMi 9/5/2013 6h30’ sáng 
- Con mở cửa rồi giao lại cho nhỏ em đi, đến biệt thự Chủ tịch chuẩn bị tiệc mừng sinh nhật con quý tử của Chủ Tịch. 
- Dạ. . . con đi đây! 
Biệt Thự tập đoàn TrueLove, tấm bảng quản hiệu hình bong lúa trông quen quen. Nhưng kệ, Thiên Kim đi ngay xuống phòng làm bánh ở tần hầm, cô thường đến đây làm bánh cho nhiều bữa tiệc nên đã quen với công việc. 
Ở Biệt Thự, chủ tịch gọi quản lý Hoàng Thư lên hỏi: 
- Thiên Ân về chưa? 
- Cậu ấy bảo tôi sẽ về sớm nhưng đến giờ vẫn chưa thấy? 
- Nó lại bịp bợm rồi, mau gọi hỏi xem hôm nay có chuyến bay nào không? 
Ân đứng trên cầu thang nói vọng xuống: 
- Không cần đâu, tôi đây. 
- Con ?! con về khi nào vậy? 
- Đứa con bịp bợm này về lâu rồi ;-) 
- Xin lỗi con, sao không nghe ai nói gì hết. . .? Cha tưởng 
- Con ra ngoài mua một số quần áo, sẽ về sớm 
- Để tôi đưa cậu đi ( quản lý Thư nói) 
- Không cần đâu! Bye hai cưng nhé :-h 
Ân xuống hầm lấy xe đi, vừa chạy xe vụt ra sân thì cũng là lúc Thiên Kim vào tới, mém chút tong phải, Kim vừa hoàn hồn thì đã nhanh miệng chửi một loạt không đâu ra đâu, chiếc xe mất hút ra ngoài cổng. 
- Người gì thế, không biết xin lỗi à, đồ điên. . . x-( 
- Gì vậy cháu ? 
Chủ tịch hỏi, Kim quay người lung túng chưa kịp trả lời thì ông đã nói tiếp: 
- Thằng con trai của bác nó làm gì cháu mà cháu tức vậy? 
- Con. . . con trai á? 
- Nó vừa về, tối nay bác sẽ giới thiệu, thôi bác có việc phải đi, cháu lo mọi thứ nhé, bác tin tưởng vào cháu đó 
- . . . dạ . . .dạ 
“Con trai . . . ông chủ tịch hiền lành vậy mà có đứa con láu cá. Haizz” Kim lắc đầu bước vào phòng làm bánh. 
Vừa 5h00 chiều sân nhà đã đầy ắp khách, con trai, con gái các nhà giàu có ai cũng đến với trang phục trang sức lấp lánh, từ trên lầu nhìn xuống Ân lắc đầu ngao ngán: 
- Đúng là. . . mấy tên công tử kia mà thấy bộ dạng mình chắc thất vọng lắm đây, mấy cô công chúa kia nữa, thật là buồn cười, không biết trong đám đó có ai là Fem không nhĩ? 
- Chắc là có đấy! 
- Quỳnh, em làm gì ở đây vậy? 
- Vú kêu em gọi anh. . . 
- À, hì ừ. . . 
Ân bước lại gần cô bé, Quỳnh lùi lại, nép sát tủ, mặt xanh đi, mồ hôi toát ra, Ân cười nói: 
- Làm gì mà sợ dữ vậy, bộ les đáng sợ vậy sao? 
- Dạ . . . 
- Em sợ anh vậy à? 
Ân lại đống đồ mới mua lấy một cái giỏ đưa cho Quỳnh nói: 
- Đây là cái đầm anh mua cho em, giờ này chắc nhà vệ sinh đông hết rồi, em vào phòng tắm của anh tắm đi rồi thay đồ, tối ở lại dự sinh nhật anh 
Quỳnh cầm lấy cái túi, e ngại nói: 
- Anh đừng quan tâm em, cũng đừng tốt với em, em sợ lắm 
- Sợ? sao lại sợ? em cũng biết rồi đó, anh đâu phải con trai, đâu có làm gì được em đâu mà sợ? 
- Sợ sẽ yêu anh. . . 
- Gì? 
- Em sợ em sẽ yêu anh, tại vì . . .em là fem. . . em . . . 
Ân cười nói: 
- Đi tắm đi, khoá cửa phòng cẩn thận, anh xuống dưới trước ;-) 
Quỳnh vẫn còn ngẩn người ra trước thái độ của Ân, trái tim con bé bắt đầu đổi nhịp. 

... 



Tôi là Tranguys!

--♣ Mạc Tà ♣--


Bạn nào nhìn thấy được dòng chữ kí của tuôi là người CHẮC CHẮN tuôi là một thành viên vừa đẹp trai, dễ thương! 

Đọc topic của tuôi thì nhớ cảm động Like cho tuôi 1 phát nhé!
Mạc Tà

on 13/6/2014, 11:33

#3
  • avatar

Mạc Tà



Thành viên tích cực
Xem lý lịch thành viên
Tham gia : 27/04/2014
Bài viết : 2008
Điểm plus : 14498
Được thích : 981
Re: Cô chủ đẹp trai - Aglee [Truyện Les]


Tập 3 

Quỳnh vẫn còn ngẩn người ra trước thái độ của Ân, trái tim con bé bắt đầu đổi nhịp. Ân khoác chiếc vest đen, thắt nơ đi xuống tầng hầm, mọi thứ đều tất bật, những thợ bánh xuất sắc nhất được gọi đến giúp đều không biết qua cậu, người làm trong nhà thì lo việc ở nhà trên. Ân đi lòng vòng quanh các bàn ăn được bày sẳn thức ăn để tiếp thêm, cái bánh kem cao 1mét mà cậu đòi cũng được hoàn thành sẵn, Cậu lấy tay quẹt 1 vệt kem dài đưa vào miệng mút 
- Anh kia, ai cho anh vô đây? X-( 
Thiên Kim đẩy Ân ra khỏi bàn bánh rồi nhìn cái bánh xuýt xoa: 
- Trời đất, bánh kem của cậu chủ, á á á á . . . :-o 
- Mọi người nhìn kìa, im lặng đi 
Kim nhìn Ân, ngạc nhiên: 
- Anh. . . anh . . . từng đến tiệm bánh tôi đúng không? Giọng của anh hơi ẻo đó 
Kim bật cười, Ân cũng cười: 
- Hèn gì hôm nọ không lên tiếng, tôi cứ tưởng anh bị câm đó chứ haha. . .à, mà sao? Đền bánh kem đi, tôi đã làm trong hai giờ đó. 
- Ồ!!! 
- Người tôi yêu tôi còn chưa làm cho cái bánh như vậy, anh phát nát rồi đó đồ khốn 
- Vậy à? Nghe nói con của chủ tịch đang tìm người yêu đó 
- Thì sao? 
- Chắc anh ta nói với tôi là thích mẫu người như cô, mà cô có người yêu rồi à? 
- Có hay không liên quan gì đến anh, đền bánh đi. . . 
- Tôi không đền,cô làm gì được tôi, quần dính kìa. . . đang đèn đỏ à 
- Sao ??? tôi . . . quần quần quần tôi . . . 
Trong lúc Kim loay hoay che quần thì Ân lên nhà trên gặp Vú nuôi: 
- Vú gọi cái cô chủ trì bữa tiệc lên phòng gặp con nhé, cứ nói là hỏi vụ bánh kem. 
- Ừ, chờ vú chút nhé, 
Vú nuôi xuống phòng bếp vừa đúng lúc Kim chạy ra: 
- Này Kim, chờ bác chút 
- Bác ơi, con phải về thay đồ, con con bị . . . 
- Con lên phòng cậu chủ ở tầng 3, phòng đầu tiên, đang cần gặp con gấp đó, rồi xuống bác chỉ chổ cho thay đồ. 
- Nhưng . . . chuyện gì hả bác,sao anh ấy muốn gặp con? 
- Chuyện bánh kem gì đó. . . 
- Bác ơi, quần con có dính nhiều không? 
Vú cuối xuống nhìn, cười nói: 
- Cũng không thấy rõ đâu, con lên gặp cậu chủ đi nhé 
- Dạ. . . 
“Tầng 3, phòng đầu tiên” 
- “cốc cốc” 
- Mời vào. . . 
- Tôi là Thiên Kim. . . cậu . . .cái cái cái bánh kem là do một tên con trai mặc áo vest đen, quần đen, đeo kính cận. . . chắc là khách của anh, hắn làm hỏng chứ không phải tôi đâu hic. . . 
- Ngước mặt lên đi. . . 
Kim ngước lên nhìn, thằng con rai ngồi trên ghế xoay mặt lại kia chính là đứa đã làm hỏng cái bánh kem của cô. Hắn lấy một chiếc khăn lạnh trong hộp ra lau mặt rồi nói: 
- Chào! Cô để ý “nó” kĩ quá nhỉ ;-) 
- Anh . . . 
- Sao anh lại ở đây? 
- Đây là phòng tôi, tôi là “nó”, “nó” là tôi, là “trò hề” của buổi tiệc hôm nay đấy, cô nương 
Vừa nói Ân vừa bước lại gần Kim nhìn vào cổ cô một cách trầm trồ, khó hiểu tay cầm bọc băng vệ sinh đưa lên rồi cười nói: 
- Cô có cần cái này không? 
- Đồ . . . đồ biến thái. . . 
- Cái gì ?!?!? 
- Tôi nói anh đó, anh nhìn mông tôi rồi còn . . . có cả băng vệ sinh nữa? 
Anh cười ngã người, nhét bọc băng vào tay Kim rồi nói, vừa nói vừa đặt tay lên cổ Kim ve vuốt, Kim xô Ân ra đang định la lên thì Ân bịt miệng Kim lai rồi bấm khoá cửa nói: 
- Tầng này chỉ có phòng tôi thôi, tiếng nhạc lớn như vậy cô kêu được không? 
- Ưhmm ư . . .ư 
Kim bỏ tay ra nói: 
- Phòng tắm kia, vào thay đi, tôi nghe mùi tanh rồi đó 
- Anh . . . tôi xuống dưới kia thay cũng được. . . 
- Khỏi, thay liền đi 
Kim rụt rè đóng cửa phòng tắm chứ không dữ dằn như lúc ở nhà bếp nữa, Ân ngồi xuống nệm chờ, cửa phòng tắm hé mở, Kim nhìn Ân nói: 
- Anh là con của Chủ tịch à? 
- Chứ cô nghĩ tôi là cha của chủ tịch sao mà hỏi vậy  
- Cám ơn 
- Chuyện gì? 
- Băng . . . 
- Ok, cái đầm của cô cũng khá đó, nhưng nó không có thương hiệu 
- Chúng tôi chỉ buôn bán nhỏ, tôi không thích xài đồ sang. . . giống như anh! 
- Vậy à? Cái đầm của cô làm “nó” đẹp hơn đó 
Ân chỉ tay về phía ngực của Kim, Kim đỏ mặt quát lên. 
- Này anh, nó là . . . cái gì ? 
- Là “nó” 
Ân đứng lên tiến về phía Kim, đẩy Kim nép sát vào tường giống như Quỳnh hôm trước, đó cũng là cách anh ta dùng để cưa gái và hầu hết tất cả đều đổ. Ân đưa tay lên ngực định hỏi sợi dây chuyền thì Kim xô Ân ra, Ân chụp lấy tay Kim, mặt kề mặt. . . mũi kề mũi, tim Kim đập loạn lên, miệng lắp bắp: 
- Này anh, tôi tôi đang “bị” đó, đừng có làm bậy nha. . . đừng tưởng là con của chủ tịch rồi muốn . . . làm gì thì làm. . . tôi sẽ kiện anh đó. 
- “Làm bậy”? 
Ân nhìn Kim cười, Kim tròn mắt. Ân cười lớn: 
- “Làm bậy” là làm gì? 
- Là . . . ấy . . .ấy ấy 
- Cô khùng à? Tôi đang nói sợi dây chuyền trên cổ cô kìa 
- Dây. . . dây dây dây chuyền nào? 
- Sợi dây chuyền mặt bông lúa, cô chôm của tôi rồi còn đeo lên cổ à? 
- À à à . . . 
Kim tháo sợi dây chuyền đưa cho Ân: 
- Của anh nè, anh làm rơi ở tiệm bánh chứ không phải tôi chôm, tôi định trả lại nhưng không biết anh ở đâu, nó cũng không quý giá nên tôi nghĩ anh không cần. . . 
- Sao lại nghĩ vậy? 
- Nó . . . không phải vàng, không phải bạc, cũng không phải bạch kim . . . 
- Nhưng với tôi nó rất quan trọng đó. . . 
Kim giơ tay lên mặt Ân: 
- Của anh nè, lấy lại đi. . . 
- Không cần. 
- Sao? Anh nói quý lắm mà 
Ân nắm tay Kim, cười nói: 
- Nhưng giờ tôi có thứ quý hơn. . . 
Ân một tay cầm tay Kim một tay ôm eo Kim định hôn lên trán Kim thì cửa phòng mở ra, Quỳnh nhìn thấy vậy lúng túng nói: 
- Anh . . . ông chủ gọi. 
- Sao mở cửa được vậy? ( Ân tỏ vẻ bực mình) 
- Dạ . . . tại . . . em . . . 
Vú nuôi thấy vậy lên tiếng: 
- Quỳnh nó thấy con khoá trái cửa sợ con trốn đi đâu hoặc có chuyện gì nên kêu vú mở cửa bằng chìa khoá khẩn. 
Kim đẩy Ân ra, Ân khoác tay nói: 
- Cả ba xuống dưới đi, tôi xuống sau 
Vú nuôi và Kim vừa đi xuống, Quỳnh nhìn Ân rụt rè nói: 
- Em . . . xin lỗi. . . 
- Xuống dưới đi! 
. . . 
Bữa tiệc bắt đầu bằng màng giới thiệu sôi động, sau đó là Ân bước ra chào khách, cùng lúc đó có một cô gái xông vào đám tiệc, giành micro nói rằng con trai chủ tịch Tập Đoàn TrueLove cưỡng hiếp cô ấy ở quán rượu, đám khách đang xôn xao thì Chủ tịch ra mặt: 
- Cô là ai, cô quen con tôi sao? 
- Thì ra là cô. . . tiếp viên quán rượu, cô đến không đúng lúc rồi thì phải. . . 
Thiên Ân từ trong bước ra vừa nói vừa cười: 
- Sao hả, cô gái, tôi cưỡng hiếp cô à, khi nào vậy? có để lại thứ gì không? Như đồ lót hay là bao cao su chẳng hạn. . .? 
- Tất nhiên là có, tôi còn giữ, nếu anh không tiến hành đám cưới tôi sẽ đem chúng lên công an 
Quỳnh thấy vậy liền nói: 
- Này chị, là đồ lót nam à? 
- Chứ không lẽ là đồ lót nữ? 
Quỳnh, Chủ Tịch, bà Vú, và Thiên Ân cười lớn, Chủ tịch nói: 
- Con gái nhà tôi làm sao lại mặc đồ lót nam được? Ha Ha, sẳn đây tôi cũng xin giới thiệu với các vị quan khách, Thiên Ân là con gái tôi từ Nhật Bản mới về, hôm nay là sinh nhật 18 tuổi của nó. 
Ở dưới tất cả mọi người đều xôn xao: “Là con gái à” “sao giống con trai thế?” “không nói thì ai cũng nghĩ con trai” “hay là chuyển giới?” 



Tôi là Tranguys!

--♣ Mạc Tà ♣--


Bạn nào nhìn thấy được dòng chữ kí của tuôi là người CHẮC CHẮN tuôi là một thành viên vừa đẹp trai, dễ thương! 

Đọc topic của tuôi thì nhớ cảm động Like cho tuôi 1 phát nhé!
Mạc Tà

on 13/6/2014, 11:33

#4
  • avatar

Mạc Tà



Thành viên tích cực
Xem lý lịch thành viên
Tham gia : 27/04/2014
Bài viết : 2008
Điểm plus : 14498
Được thích : 981
Re: Cô chủ đẹp trai - Aglee [Truyện Les]



Tập 4 

Ở dưới tất cả mọi người đều xôn xao: “Là con gái à” “sao giống con trai thế?” “không nói thì ai cũng nghĩ con trai” “hay là chuyển giới?” 
Thiên Kim ngẫn người ra: 
- Anh . . . anh ta là con gái. . .?!?! 
Đám tiểu thư con nhà giàu thất vọng tràn trề trước tuyên bố, Chủ tịch vừa quay sang cô gái tố Thiên Ân thì cô ta đã trốn đâu mất, chủ tịch liền cười nói: 
- Cô gái lúc nảy đâu rồi nhỉ? Thiên Ân từ nhỏ đã ăn mặc như con trai, ngoại trừ quần áo lót thôi quý vị à. . . phong cách tomboy này rất hợp với nó chứ? 
- Rất là đẹp trai đó chủ tịch Hoàng à 
- Phải đó, thoạt nhìn cứ tưởng con trai thôi. 
Thiên Ân quay sang bắt tay khách và trò chuyện, cậu chạm vai Quỳnh như một lời cám ơn, tàn tiệc Ân xuống bếp tìm Kim, cô gái nhỏ nhắn đang dọn dẹp mớ hỗn độn, thấy Ân, Kim cười nói: 
- Sao hả . . . cô chủ đẹp trai  
- Kim cho Ân số điện thoại nhé 
- ờ. . . 0169.64.65.69.x 
- cám ơn! 
- Không định lấy lại sợi dây chuyền à? 
- Kim. . . cứ giữ đó đi 
Từ phía sau Quỳnh nhìn Ân bước ra khỏi nhà bếp có gì đó buồn tủi, Quỳnh biết Ân là Trans hoặc Les và Quỳnh cảm nhận được Ân có điều gì đó khó nói, trong ánh mắt Ân dường như đang tồn tại một thứ tình cảm gì đó dành cho Kim. Quỳnh đuổi theo Ân ra sân sau biệt thự, nơi có những ánh đèn chiếu xuống hồ bơi xanh xanh, vàng vàng. . . Ân ngồi lặng người dưới gốc một cây bàng kiểng. Tiếng bước chân soạt soạt của Quỳnh làm cậu ấy giật mình: 
- Ai?!? 
- Là em. . . 
Quỳnh đưa cho Ân một ly trà gừng ấm áp, mĩm cười nói: 
- Anh uống đi, lúc nảy anh uống nhiều rượu, cái này sẽ làm anh ổn hơn đó 
- . . . 
Ân im lặng cầm lấy ly trà ấm nhấp một miếng nhỏ rồi nói: 
- Sao vẫn còn gọi là anh? 
- Vì anh thích vậy mà. . . 
- Sao em biết anh thích? 
- Vì . . .anh 
Ân đưa ly trà cho Quỳnh rồi nói: 
- Anh. . . là con gái, không phải Trans, cũng không phải Les. 
- Tại sao phải lừa dối bản thân mình? Vì anh là con của Chủ tịch, hay vì anh sợ em sẽ yêu anh? 
Ân im lặng, Quỳnh cầm tay Ân nói: 
- Hay vì anh sợ, chị Kim sẽ nhìn anh bằng ánh mắt khác, vì anh nghĩ chị ấy không giống anh, nên anh sợ không thể làm bạn với chị ấy à? 
- Sao em biết anh thích Kim? 
- Em biết chứ. . . tình yêu thì đâu có tội, tại sao cứ phải trai gái mới có thể yêu nhau, chị Kim có thể không phải Les, nhưng chị ấy sẽ không tránh xa anh vì anh là Les đâu. 
Ân đứng dậy, nắm tay Quỳnh rồi nói: 
- Anh không muốn bất kì ai phải đau khổ vì anh, kể cả Kim, cả em. . .đó chỉ là sự rung động thôi. 
Quay lưng định vào nhà thì Quỳnh nói với theo: 
- Nếu anh cứ lãng tránh bản thân như vậy . . . lỡ như Kim cùng thế giới với anh thì Kim lại càng đau khổ hơn thôi. . . 
- Quỳnh đi vào nhà trước, Ân im lặng, thở dài rồi quay về phòng. Vén chiếc rèm cửa lên cho ánh trăng chiếu vào, Ân không bật đèn ngồi lặng im nhìn chiếc điện thoại, cậu gửi một tin nhắn đến số điện thoại của Kim: 
. “Kim về nhà chưa?” 
. “Rồi.Ai vậy? ” 
. “ cô chủ đẹp trai” 
. “Ân à? ” 
. “Ân chỉ muốn làm bạn với Kim thôi, đây là số điện thoại của Ân” 
. “Ừm. . .” 
. “Ngủ ngon” 
. “Cám ơn, Ân cũng ngủ ngon nhé” 
Ân quăng chiếc điện thoại lên nệm, thở dài. . . 
. . . 
Một thời gian sau đó. . .Kim và Ân trở thành đôi bạn thân, Kim thường đến nhà làm bánh cho cả nhà vào những buổi cuối tuần. 
Tối 24/12/2013 Noel 
Kim trang trí cây thông và một số nơi khác trong nhà cùng với những người làm, Quỳnh và bác Quản lý xuýt xoa khen: 
- Dạo này Ân thay đổi hẳn ra, cậu ấy có vẻ biết chăm sóc nhà cửa và còn lễ phép hơn khi nói chuyện với cha và dì 
- Thật sao, chúng tôi làm việc ở nhà bếp nên ít nghe cậu ấy nói chuyện với . . . 
Đúng lúc đó ông chủ về đi cùng với Kim, Ân thấy cha về cười nói: 
- Chào cha yêu, Noel vui vẻ 
- Oh, con gái cưng. . . con cũng vậy nhé 
Kim thấy Ân xụ mặt nên nói đỡ: 
- Bác cứ vào phòng nghĩ, đến giờ Lễ cháu sẽ gọi 
- Cháu giúp bác trông coi con nhóc quậy phá của bác nhé. 
- Vâng ạ! 
Kim quay qua Ân cười ra hiệu cho Ân ra ngoài vườn. 
Lát sau tại hồ bơi: 
- Cậu kêu tớ ra đây có chuyện gì không? 
- Cậu có định nói cho cha cậu biết việc cậu là Les không? Nhìn thái độ cậu lúc bị gọi là “Con gái cưng” thật sự rất buồn cười đấy 
- Tớ cũng định nói, nhưng . . . 
- Nhưng gì hả, không phải cậu nhờ tớ giúp cậu lấy lòng cha cậu, sống tốt hơn trong mắt mọi người là để cậu chờ thời cơ nói ra điều đó sao? 
Ân quay sang Kim, đứng sát lại gần nhìn vào mắt Kim và nói: 
- Tớ . . . nhờ cậu giúp không phải chỉ vì nói ra điều đó. . . 
- Nghĩa. . . nghĩa là sao? 
Ân thờ dài: 
- Mà thôi, cậu cũng không hiểu được đâu, nếu đơn giản như vậy thì tớ đã nói ra từ lâu rồi 
- Cũng đúng, nhưng tại sao cậu lại trở thành Les, tớ không nghĩ là bẩm sinh đâu 
- Là vì cha mẹ . . . cha tớ bỏ mẹ tớ lúc vừa sinh ra tớ vì tớ là con gái, rồi sau đó tống cổ tớ qua Anh lúc 5 tuổi, sau đó là Mỹ, Nhật, nói là cho du học nhưng thật ra là để cưới dì. . . sau khi dì bị vô sinh ông mới hối hận và muốn đón tớ về. . . thật ra cũng chỉ vì mớ thành tích của tớ thôi. 
- Tớ luôn nghĩ cha cậu là người tốt? 
- Ông ta. . . chỉ mới tốt đây thôi 
Ân nắm tay Kim, cười nói: 
- Giá như có ai đó yêu tớ. . . thì tớ sẽ có đủ can đảm nói ra rằng tớ yêu ai đó, can đảm nhận mình là Les 
Quỳnh đứng đằng sau bức tường nghe được câu nói đó, trong mắt cô bé có điều gì đó sáng lên. 
Sáng hôm sau, Quỳnh chuẩn bị bữa sáng cho Ân rồi mang lên phòng: 
- Anh, dậy ăn sáng đi 
- Hôm nay em cho anh ăn món gì vậy? 
- Mì ý. . . 
Trong lúc Ân ăn, Quỳnh tranh thủ dọn phòng vừa trò chuyện 
- Ngon không anh? 
- Ngon, tay nghề của em cũng không kém Kim đâu, bánh ngon, mì ngon, thức ăn ngon, anh đúng là hạnh phúc nhất trên đời rồi đó 
- Hạnh . . . phúc. . . 
- Tất nhiên! 
Quỳnh dừng tay lại nhìn Ân nói: 
- Anh à. . . nếu anh không xem em là một người giúp việc thì anh sẽ xem em là gì? 
- Em gái. ! 
- Sao ? 
- Em ngạc nhiên vậy à? Có em, ngôi nhà này đối với anh trở nên ấm áp hơn rất nhiều đó! 
Ân cười, nụ cười đó, lúc nào cũng vậy làm cho trái tim Quỳnh tan ra, giới hạn giữa một chủ nhà và một người giúp việc rút ngắn lại. Nhưng có một điều mà Quỳnh không ngờ được là khoảng cách đó dù có ngắn thế nào cũng giống như hai dòng kẻ. . . nó có giới hạn. “Em gái” là giới hạn mà Ân dành cho Quỳnh, dù cô bé đã dùng hết yêu thương của mình vào công việc mỗi ngày. Có lẽ, hình bóng của Kim đối với Ân quá sâu đậm. . . cậu ở lại Việt Nam cũng chính vì cái bóng đó. Quỳnh đờ đẫn trước lời nói đó, nước mắt muốn ứa ra ngoài khoé mi nhưng đôi mi nén chặt nó lại.



Tôi là Tranguys!

--♣ Mạc Tà ♣--


Bạn nào nhìn thấy được dòng chữ kí của tuôi là người CHẮC CHẮN tuôi là một thành viên vừa đẹp trai, dễ thương! 

Đọc topic của tuôi thì nhớ cảm động Like cho tuôi 1 phát nhé!
Mạc Tà

on 13/6/2014, 11:34

#5
  • avatar

Mạc Tà



Thành viên tích cực
Xem lý lịch thành viên
Tham gia : 27/04/2014
Bài viết : 2008
Điểm plus : 14498
Được thích : 981
Re: Cô chủ đẹp trai - Aglee [Truyện Les]



Tập 5 

. . . 
Hôm nay là ngày Ân cùng cha đến gặp một thương gia lớn, Quỳnh chuẩn bị mọi thứ trên phòng Ân, áo sơ mi, áo vest, xịt keo . . . 
- Em nghĩ anh nên mặc màu trắng hay màu đen? 
- Em thích màu trắng. . . 
Ân do dự: 
- Kim nói da anh trắng nên hợp với màu đen. . . thôi em lấy cái màu đen cho anh đi 
- Dạ . . . 
Cùng lúc đó dưới nhà Chủ tịch hỏi quản lý Hoàng Thư: 
- Ân đâu, sao nó chậm chạp thế? 
- Để tôi lên gọi cô chủ . . . 
- Thôi để tôi lên, tôi có việc muốn nhắc nó luôn. 
- Vâng. 
Trên phòng: 
- Anh. . . 
Quỳnh gọi Ân rụt rè, ánh mắt lấp lánh những hạt nước mắt đọng lại ở khoé mi: 
- Anh thích chị Kim. . . đúng không? 
- Sao em lại hỏi vậy? con bé ngốc này 
Quỳnh chạy đến gần Ân, nhìn vào mắt cậu ấy và nói: 
- Anh . . . anh không nhận ra điều gì sao? Anh không cảm thấy rằng em rất . . . rất rất yêu anh sao? Tại sao bất cứ lời nói, hành động nào anh cũng nhắc đến Kim? Tại sao vậy? 
Ân thở dài, vịn vai Quỳnh cười nói: 
- Chúng ta. . . không được đâu em à! 
- Tại sao? Vì em không xứng đáng với anh. . .đúng không? Vì vậy mà anh không hề quan tâm đến em. . . 
- Không, anh rất quan tâm đến em, anh cũng biết em có tình cảm với anh, anh cũng dành cho em một tình cảm đặc biệt. . . anh biết em yêu anh, biết chứ, vì thế anh cố tình nhắc đến Kim để em rút lui, nhưng . . . có thể anh không thắng được suy nghĩ của em. . . việc yêu một người cùng giới. . . thật sự rất khó, cha anh . . . là một nhà đầu tư lớn . . . 
- Anh từng nói nếu có người yêu anh, anh sẽ thừa nhận với ông chủ anh là Les mà? Tại sao giờ lại đem lý do ra để nói? Anh nhát gan đến nỗi không dám thừa nhận mình là Les, mình là người đồng tính sao? 
Tiếng cửa mở ra thật mạnh, ông chủ đứng bên ngoài đã nghe tất cả, mặt ông nóng đỏ lên, ông lớn tiếng: 
- Quỳnh. . . cháu vừa nói ai là đồng tính? 
- Dạ . . . cháu. . . 
- Tôi hỏi ai!!!!!!!!!!!!!!!!!! 
Ông chủ quát lớn tiếng đến nỗi những người làm trong nhà đều chạy lên phòng Ân, Ân cúi mặt im lặng một hồi lâu, ông chủ vẫn tra hỏi: 
- Ai là người đồng tính? Nói đi chứ!!! 
- Là con. . . 
Ân nắm chặt tay lại, can đảm nói ra giới tính của mình trước mặt cha. . . ông giận lắm, ông dùng tất cả những lời lẽ khó nghe nhất chửi Ân: 
- Mày. . . biến thái à?. . . đồng tính, mày đang giỡn mặt với tao đó à? Tao đẻ mày ra, nuôi mày lớn lên để mày nói những điều đó với tao sao, con khốn!!! 
Ân cắn chặt môi, ngước mặt, ánh mắt long lên tức giận: 
- Les, thì sao? Tôi chỉ muốn sống đúng với bản thân . . . điều đó làm ông không hài lòng sao? 
<Bốp> 
Ông chủ tát vào mặt Ân khiến cậu ngã xuống sàn, Quỳnh như cảm thấy có lỗi, loay hoay nắm chặt lấy tay Ân, ông chủ nói tiếp: 
- Tao có thể không có con trai, nhưng là con gái, không phải là thứ cặn bã, một gia đình, một nam một nữ và những đứa con, không phải là hai đứa con gái!!! 
- Gia đình? Ông đã cho tôi một gia đình chưa? Ông đã làm mẹ tôi hạnh phúc với những đứa con chưa? Giới tính là cái gì mà khiến con người ta điên loạn như thế? Nếu không phải vì ông đánh mất hạnh phúc trên tay mẹ tôi, đẩy tôi vào cuộc sống của địa ngục, chứ không phải là hạnh phúc của một gia đình, thì liệu tôi có sống như một thằng con trai chỉ vì mong ước của ông? 
- Im đi. . . 
Ông chủ bỏ ra ngoài, tâm trạng thật tệ. 
Những ngày sau đó Ân giấu mình trong phòng không muốn gặp bất kì ai, vì lo lắng cho Ân, Quỳnh đã nhắn tin gọi Kim đến an ủi, biết chuyện Kim làm một cái bánh thật ngon mang đến nhà Ân, trong phòng, rèm cửa không được kéo lên lâu ngày, căn phòng không có ánh sáng, mọi thứ ẩm thấp, trên sàn những chai rượu vương vãi, Ân ngồi trong một góc tường, nhiều vết cắt trên tay và chân vẫn chưa lành, máu rỉ ra. . . Kim dọn dẹp mọi thứ, vén màn lên, lau vết thương cho Ân rồi nói: 
- Cậu hết đẹp trai rồi đấy! sao vậy hả, sao phải hành hạ bản thân như vậy, có đáng không? 
Ân đưa đôi mắt đã nhoè đi vì khóc quá nhiều nhìn Kim, Kim đút những miếng bánh kem nhỏ vào miệng Ân và nói: 
- Ngon không? Tớ làm nó bằng cả trái tim đó. . . 
- Là loại tình cảm gì? 
- Sao? 
- Cậu có xem tớ là bạn không? 
- Tất nhiên là tớ xem cậu là bạn rồi . . . 
- Nhưng tớ không xem cậu là bạn 
- Sao chứ? 
Ân chỉ tay về phía cánh cửa: 
- Khoá chưa? 
- Rồi . . . mà. . . không phải cậu nói rất quý mến tớ sao? Giờ lại nói không xem tớ là bạn. . . 
Ân đứng dậy, bước loạng choạng tới giường ngủ vấp té. . . Kim nhanh tay đỡ cậu ấy dậy, Ân vịn vai Kim đôi mắt lờ đờ của người say, miệng toàn mùi rượu: 
- Tớ . . . yêu cậu . . . 
Kim chưa khỏi ngạc nhiên, chưa kịp lên tiếng thì đã bị nụ hôn của Ân giữ chặt. Ân đẩy Kim về phía giường ngủ, ôm lấy như một bản năng vốn có, như sợ buông ra thì sẽ mất, lúc này là lúc mà Ân chứng minh rằng mình yêu Kim nhưng cậu cũng lo sợ sự từ chối mà Kim sẽ mang lại. Vì vậy cậu cứ siết chặt Kim cho đến khi Kim vòng tay ôm lấy eo cậu. . . 
Áo, quần, vương vãi trên sàn. . . 
Đêm hôm đó, căn phòng trở nên ấm hơn, Kim giả vờ ngủ say, Ân ôm lấy người con gái mà cậu vừa chiếm đoạt, ôm lấy mối tình đầu giữ kín trong lòng, thì thầm: 
- Anh . . . xin lỗi em. . . có thể . .. nhưng anh không muốn nếu mình thức dậy em sẽ nhìn anh bằng một ánh mắt khác, sẽ hận anh, có thể. . . nhưng anh vẫn hy vọng hôm nay em im lặng bên cạnh anh không phải vì thương hại anh. . . có thể . . . nhưng anh hy vọng em “cho anh” không phải vì em là đứa con gái dễ dãi. . . 
Ân đã ngủ thiếp đi sau đó, Kim bật dậy nhìn đồng hồ đã 11h30, vội mặc quần áo và viết một sticker nhỏ để lên bàn: “Em thích được nghe ai đó xưng anh, thích được làm bạn của một ai đó. . . làm một người bạn đời. . . đến chết. . . có được không anh?” 
Cẩn thận khoá cửa rồi ra khỏi phòng, Kim đã để lộ chiếc khuy áo bị sứt lúc quan hệ với Ân, nó đã lọt vào mắt Quỳnh, cô bé nhìn có vẻ đã hiểu ra điều gì đó nhưng Kim vội vàng đính chính: 
- Chị. . . áo . . . là do lúc đỡ anh ấy lên giường bị kéo . . . kéo đứt . . . 
- Chị . . . gọi “anh ấy” từ khi nào vậy? 
- Chị . . . 
- Để em đưa chị ra cổng. 
- À . . . ừ 
Đoạn đường ra cổng nhà Ân tự nhiên dài ra, Quỳnh thấy Kim rụt rè nên nói trước: 
- Chị . . . cũng yêu anh Ân đúng không? Em đã định nói cho anh ấy biết việc chị là Fem, trong diễn đàn Lesbian nhưng có lẽ không cần rồi. . .anh ấy đã thay đổi rất nhiều từ khi quen chị . . . à không, đúng hơn là từ khi yêu chị. Sao chị không nói cho anh ấy biết mình là fem? 
- Chị nghĩ anh ấy thích em. . . 
- Sao chứ? Anh ấy chỉ xem em là em gái thôi. . . tại em mà anh ấy mới thành ra như vậy 
- Em đừng tự trách mình như vậy, nhờ em mà anh ấy có thể nói ra điều khó nói đó. . . chứ không phải vì chị yêu anh ấy như điều mà anh ấy muốn. 
- Chị Kim . . . em mong là hai người có thể vượt qua khó khăn này. . .



Tôi là Tranguys!

--♣ Mạc Tà ♣--


Bạn nào nhìn thấy được dòng chữ kí của tuôi là người CHẮC CHẮN tuôi là một thành viên vừa đẹp trai, dễ thương! 

Đọc topic của tuôi thì nhớ cảm động Like cho tuôi 1 phát nhé!
Mạc Tà

on 13/6/2014, 11:35

#6
  • avatar

Mạc Tà



Thành viên tích cực
Xem lý lịch thành viên
Tham gia : 27/04/2014
Bài viết : 2008
Điểm plus : 14498
Được thích : 981
Re: Cô chủ đẹp trai - Aglee [Truyện Les]



Tập 6 

. . . 
Sáng hôm sau, Ân thức dậy, không nói cũng đủ biết tờ giấy trên bàn làm cậu ấy vui đến cở nào, trong cuộc sống có những điều không thể đoán trước được và nhất là khi yêu, người ta thường mù quáng đến nỗi không nhận ra đối phương có yêu mình hay không. Ân cũng vậy, khi yêu một người, có thể từ bỏ tất cả chỉ vì người đó,cũng có thể làm tất cả vì người đó, bất chấp từ bỏ hay thực hiện, bất chấp thủ đoạn. . . nhưng trong tình yêu, trong sự đồng tình thì thủ đoạn trở thành một câu hỏi để nhận lấy câu trả lời. Thủ đoạn chiếm đoạt Kim của Ân là câu hỏi khiến cho Kim phải trả lời rằng: “Em cũng yêu anh”. Đôi lúc tình yêu không thể hiện qua lời nói được mà phải hành động. . . 
Một buổi sáng ấm áp, dường như hạnh phúc đã xoá sạch những đau đớn mà Ân đã trãi qua, cầm điện thoại và nhắn ngay một tin nhắn cho Kim: “ Em yêu, làm cho anh một cái bánh thật ngon đi. . . mang tới ngay nhé! Anh đói lắm rồi” 
Kim mang đến bánh cupcake mới nhất của cửa hàng cho Ân, căn phòng ngập tràn ánh nắng ban mai, cậu ấy dọn phòng trước khi Kim đến và thay cả khăn trãi giường, bác Vú nuôi đã dọn hết mớ bao gối và khăn trãi xuống dưới nhà giặt, Ân nhìn Kim cười mãn nguyện, Kim liếc mắt nói: 
- Đồ dê già đáng ghét, cưỡng hiếp con gái nhà lành rồi lăn ra ngủ như chết vậy? 
- Ai bảo cưỡng hiếp, người ta nhẹ nhàng vậy mà, sao không hét toáng lên như ngày đầu tiên? 
- Ngày sinh nhật đấy à. . . tại lúc đó cứ tưởng con trai :”> 
- Sao hả? còn giấu cả chuyện là fem, không la lên là vì đã yêu anh rồi đúng không? Thừa nhận đi. 
Ân chỉ tay lên trán Kim chọc ghẹo, Kim gạt tay đi: 
- Thôi đi, không thích đùa, giận đó! 
Ân cười nháy mắt chọc tiếp: 
- Mình là bạn đời . . . hay bạn tình đây hả? 
- Cái gì. . .? 
- Mà em định giấu anh, định yêu cái người “bạn” này âm thầm đến bao giờ? 
- Anh cũng vậy mà? Nếu không say, không vì rượu thì có dám nói ra không, giỏi lắm mà. . . sao biết Quỳnh yêu anh mà không biết em cũng yêu anh. . . đào hoa quá nhỉ  
- Còn em? Sao em không nói đi hay là vì . . . đêm qua 
- Im ngay! 
Kim giận quá đỏ cả mặt, Ân cười chọc ghẹo: 
- Cái này người ta nói rằng: “Tình yêu mà không có tình dục thì chỉ là tình bạn đó” 
Cà hai cười lớn vui vẻ, dưới nhà ông chủ nghe nói Kim ghé nhà thì cho gọi xuống nói chuyện, Kim cũng vâng lời xuống dưới, ông ấy ân cần rót nước mời Kim, cười xuề xoà: 
- Cháu tới nhà chơi à, chắc cháu cũng biết chuyện của Ân, đứa con đó, thật là không thể dạy bảo hay nhờ vả gì, cháu này, bác có quen một thương gia lớn, ông ta có một đứa con trai vừa du học về, bác sẽ giới thiệu cho cháu. . . 
- Bác . . . làm vậy có được không? Cháu không là gì của gia đình bác cả. . . 
- Bác sẽ nói cháu là con nuôi, hôn sự này. . . không phải dễ . . . cháu thấy có được không? 
- Tất nhiên là không! 
Ân từ trên lầu bước xuống, ánh mắt tức giận nhìn cha mình, bước lại gần nắm tay Kim và nói: 
- Kim. . . là của tôi 
- Như . . . như vậy là sao – Ông chủ bối rối ngạc nhiên 
Kim nắm chặt lấy tay Ân nhìn thẳng vào mắt ông chủ: 
- Chúng cháu. . . đang yêu nhau 
- Cái . . . cái gì ?!?! 
- Có lẽ, bác không thể chấp nhận Ân, nhưng cháu thì khác, cháu yêu Ân và muốn sống cùng anh ấy. . . 
- Kim à, nghe bác nói, nó không phải con trai, làm sao lo lắng cho cháu được, làm sao có thể có con và hạnh phúc chứ? 
- Bác à. . . tại sao phải có con mới chứng minh được hạnh phúc trong khi nhiều người có con nhưng vì nó không phải con trai mà bỏ rơi con mình, bỏ rơi gia đình mình? Tại sao phải là người đàn ông thì mới có hạnh phúc. . . đối với Ân, với cháu, được sống đúng giới tính và được mọi người chấp nhận mới là điều hạnh phúc nhất. 
- Cháu!!! 
Kim cúi đầu chào chủ tịch rồi kéo tay Ân ra khỏi cái nhà đó, đến nhà Kim, ba Kim vui mừng tiếp đón Ân, cậu ấy xin phép lên phòng Kim nghĩ vì mệt 
- Anh cứ nghĩ lại nhà em. . . 
- Kim!. . . 
Ân kéo tay Kim lo lắng điều gì đó, Kim hiểu ý đặt tay lên bàn tay Ân trấn an: 
- Anh đừng lo, ba em hiểu rõ về em mà. . .em gọi điện kêu Quỳnh mang quần áo qua cho anh! Ngoan nhé! 
Kim hôn lên trán Ân rồi mĩm cười, quả thật chỉ có những giây phút bên cạnh người mình yêu mới cảm thấy tâm hồn thanh thản. 
Ở nhà Ân, chủ tịch ngồi thừ ra, bà vú thấy vậy nên rót trà khuyên can: 
- Ông chủ, tôi thật sự xin lỗi vì đã không nói cho ông biết trước chuyện Ân nó có tình cảm với Kim, nhưng thật sự nhờ Kim mà nó đã thay đổi rất nhiều. 
- Nhưng tại sao con bé Kim ngoan hiền, giỏi giang đó lại như vậy chứ, không được, tôi phải ngăn cản nó cho bằng được, phải cho nó với thằng con trai Giám đốc Tùng. . .chị nghĩ sao? 
- Tôi . . . 
Ông chủ tịch suy nghĩ một hồi lâu chưa kịp nghe bà vú nói thì mắt đã sáng lên, cười nói: 
- Nếu con bé với thằng con trai kia . . . gạo nấu thành cơm thì có lẽ. . . 
- Có lẽ muộn rồi ông chủ à! 
Bà vú xen vô câu nói của ông, ông châu mày khó hiểu: 
- Ý chị là sao? 
- Tối hôm qua Kim có đến gặp Ân, hai đứa nó . . . đã . . . 
- Đã gì? 
- Tôi không dám chắc, nhưng tôi nghe nhiều tiếng động lạ phát ra từ phòng của cậu chủ . . . à không cô chủ . . . bé Quỳnh nói nó nhìn thấy áo Kim sứt nút . . . 
- Vớ vẫn! 
- Ông chủ, là thật đó, sáng nay tôi giặt khăn trãi giường đã nhìn thấy chính là vết máu . . . chắc chắn hai đứa nó đã . . . 
- Thật là vớ vẫn hết sức. . . hai đứa con gái thì có thể sao?!?!?! 
Ông chủ tức giận lái xe ra ngoài, đến tiệm bánh TrueMi tìm Kim nhưng ba Kim nói hai đứa đang ở nhà riêng, ông chỉ tịch liền lấy địa chỉ đến đó. 
Tại nhà Kim, Ân ở phòng khách dọn dẹp phụ Kim, họ vừa làm vừa đùa giỡn, Kim ngại ngùng nói: 
- Nhà em ai cũng ở ngoài tiệm bánh, ít dọn dẹp, may mà có anh đó 
- Chứ sao, con rễ mà. . . 
- Hứ! ai làm dâu cho nhà anh hồi nào vậy? 
- Tối hôm qua . . . 
Cùng lúc đó ông chủ tịch đứng ngoài cửa sổ nghe lén, hai người họ vẫn say sưa nói chuyện không để ý: 
- Tối hôm qua gì chứ? Khi nào hả? 
- Còn chối à, tối hôm qua là đêm động phòng lãng mạn của hai đứa mình mà 
- Động cái đầu anh đó, cưỡng hiếp con gái nhà lành thì có 
- Thôi mà, vợ, thấy chồng lau bàn ghế mệt không, còn bắt nạt nữa, thưởng đi :-D 
- ở đâu đây? 
- Môi! 
Kim hôn lên môi Ân tinh nghịch, Kim nhìn Ân, âu yếm: 
- Ân. . . anh có cảm thấy buồn không? Có thấy đau khổ hay không? 
- Sao em lại hỏi vậy? 
- Nếu sống đúng với bản thân mình mà làm anh đau khổ, thì anh hãy nghe theo sắp xếp của cha anh. . . 
Ân nắm lấy tay Kim, chắc chắn: 
- Nếu vì sợ đau khổ mà lừa dối người khác, lừa dối bản thân mình thì đó không phải là tình yêu. . . trước kia anh nghĩ cuộc sống của anh phải được bù đắp tất cả vì anh không có hạnh phúc của một gia đình. . . nhưng từ lúc gặp gỡ em. . . từ khi tình cảm của anh dành cho em vượt quá giới hạn bạn bè. . . từ khi anh cảm thấy hạnh phúc khi ở bên em. . . thì tất cả những gì anh cố gắng để có được đều trở thành vô nghĩa. Chỉ cần em đồng ý. . . anh sẽ từ bỏ tất cả để được yêu em 
- Ân. . . 
- Anh ngốc lắm đúng không, *giờ anh không biết mình đã mất nhiều hơn. . . hay là có nhiều hơn, nhưng anh chỉ cần đủ là được. . . có đủ nụ cười. . . có đủ niềm vui. . . có đủ hạnh phúc. . . và người làm anh hạnh phúc phải là em thì mọi thứ mới đủ. . .* 
- Em yêu anh . 
Kim ôm lấy Ân gục đầu vào lòng “người con trai” của đời mình, số phận an bài cho Kim và Ân, vì thần tình yêu đã bắn tên thì cho dù là trai hay gái mọi thứ đều có thể xảy ra, không ai có thể thắng được trái tim mình. 
- Anh muốn mình nắm tay nhau đi hết những con đường, muốn được yên lặng bên cạnh em, nằm trên cỏ, ăn chung một cây kem, muốn được làm bờ vai cho em. . . như trước đây, như hiện tại và như tương lai. . . không phải danh vọng hay tiền bạc. . . anh chán con người lạnh lùng của mình. . . anh không muốn quay về nơi đó nữa. . . 
- Em hiểu mà. . . 
Ân nhìn vào mắt Kim một lần nữa: 
- Đó là vì. . . anh muốn có em! 
- Muốn có?! 
- Đúng,* vì anh muốn có em, chứ không phải vì anh thích có em. . . vì nếu thích thì có thể không cần, cũng chẳng sao. . . như những cô gái khác ở Mỹ, Nhật . . . nhưng với em. . . anh muốn và nếu không có thì không được, anh muốn và anh sẽ làm tất cả để có* 
Ngoài cửa sổ, ông chủ tịch lắc đầu ngán ngẫm. . . lẻn ra về. 
. . . 
Một năm sau 
- Nếu con chịu rời xa Kim. . .cha sẽ chu cấp tiền để nó có thể chữa bệnh. . . còn con, rời khỏi tiệm bánh đó trở về Nhật và học cử nhân 
- Sao . . . 



Tôi là Tranguys!

--♣ Mạc Tà ♣--


Bạn nào nhìn thấy được dòng chữ kí của tuôi là người CHẮC CHẮN tuôi là một thành viên vừa đẹp trai, dễ thương! 

Đọc topic của tuôi thì nhớ cảm động Like cho tuôi 1 phát nhé!
Mạc Tà

on 13/6/2014, 11:35

#7
  • avatar

Mạc Tà



Thành viên tích cực
Xem lý lịch thành viên
Tham gia : 27/04/2014
Bài viết : 2008
Điểm plus : 14498
Được thích : 981
Re: Cô chủ đẹp trai - Aglee [Truyện Les]

Mời Bạn Đọc Tiếp Tại Trang : Cô Chủ Đẹp Trai [Truyện Les] (2) - Truyện Thế Giới Thứ 3 - Truyện Les, Đồng Tính Nữ - Diễn Đàn Kênh Truyện http://kenhtruyen.com/forum/51-6542-2#ixzz34UUB9Emt


Tập 7 (end) 

. . . 
Một năm sau 
- Nếu con chịu rời xa Kim. . .cha sẽ chu cấp tiền để nó có thể chữa bệnh. . . còn con, rời khỏi tiệm bánh đó trở về Nhật và học cử nhân 
- Sao . . . 
Ân ra khỏi phòng cha mình, cánh cửa đóng lại . . . nước mắt đã rơi không thể ngừng. Kim bị máu trắng. . . số tiền chữa trị lên tới vài trăm triệu, nhưng điều kiện để chữa trị không có. Lợi dụng điểm yếu này chủ tịch muốn Kim và Ân rời xa nhau. 
Bệnh Viện huyết học: 
Kim nhìn ra cửa số hồi lâu rồi quay hỏi Quỳnh với đôi mắt thể hiện sự thất vọng: 
- Tại sao Ân không đến? 
- Là . . . do cách ly, bác sĩ không muốn nhiều người thân đến. 
Quỳnh quay lưng, chớp chớp mắt để giữ tâm trạng ổn định: 
- Chị phải xạ trị và hoá trị hơn 3 tháng. . . 
- 3 tháng nữa mới được gặp Ân sao 
- Dạ . . . 
Kim đã ở trong bệnh viện suốt khoảng thời gan đó cũng những lời nói dối: “Ân lo giúp tiệm bánh”, “Tiền viện phí do khuyên góp từ thiện” . .. 
3 tháng sau: 
- Ten ten! Chúc mừng con gái, con sắp ra viện rồi 
- Chúc mừng chị! 
Kim ngây thơ giương đôi mắt nhìn quanh phòng: 
- Ân không đến hả ba? 
- À . . . nó . . . 
Quỳnh ngồi xuống giường bên cạnh Kim, vỗ vai, Kim ngạc nhiên: 
- Sao thái độ mọi người kì vậy? 
- Chị Kim. . . thật ra. . . anh Ân đi Nhật từ lúc chị nhập viện. . . đây là thư của anh ấy. . . 
Kim run run đôi tay, ánh mắt vẫn còn ngạc nhiên lắm, cầm lấy bức thư và. . . 
“Kim! Anh xin lỗi, biết nói ra điều này là không phải. . . nhưng có lẽ anh thực sự không thể ở bên em, anh chỉ là một đứa con sống dưới tay cha mình. . . không có đủ điều kiện để lo lắng cho em. Hạnh phúc chừng ấy thời gian có lẽ đủ rồi, hãy cố gắng sống thật tốt khi không có anh, khi em nhận được bức thư này cũng là là mà anh đã quên em. . . chắc chắn như vậy. Ba tháng không phải là ngắn, anh hy vọng em hiểu. Quên tình yêu đó đi em nhé, vì em phải sống cho bản thân em. Xin lỗi vì đã lừa dối em, nhưng anh vốn dĩ là đứa lạnh lùng vô cảm, em đau, em khóc. . . nhưng anh thì không sao cả. Cám ơn vì đã cho anh tất cả. . . và anh sẽ vui hơn, hạnh phúc hơn nếu em tha thứ cho anh. Tạm biệt em!” 
. . . 
Kim buông bức thư xuống đất, hai dòng nước mắt đã chảy dài trên má. Mọi người im lặng. . . Kim tức tốc dùng hết những sức lực đang có chạy. . . chạy thật nhanh ra khỏi bệnh viện, chạy dọc theo vỉa hè, qua những hàng cây, qua những nơi mà hai đứa đã từng ghé, mọi thứ dần thay đổi chỉ sau ba tháng. . . Kim đứng lặng trước căn biệt thự đóng kín cửa. . . xa cách. Nơi mà lần đầu trao cho Ân tất cả, nơi mà hai đứa bất chấp để đến với nhau. Kim ngồi bệt xuống đất, đằng sau cây cột cao lớn, cứ như vậy khóc cho đến khi cạn dần nước mắt. Trên lầu cao, ông chủ tịch lắc đầu đóng cánh cửa sổ lại. 

Kể từ hôm ấy và 3 năm sau, Kim cứ âm thầm làm những việc hằng ngày của tiệm bánh. Có những lúc tưởng như sẽ cố quên đi tất cả, nhưng vùi trong nước mắt, đau đau khổ cô đơn Kim vẫn giữ lại bức thư đó, những gì Kim và Ân từng có. Một kí ức đẹp đến nỗi sau đó là đau khổ nước mắt Kim vẫn muốn giữ trọn trong tâm trí mình. Còn ông chủ tập đoàn TrueLove mấy tháng trước cũng qua đời vì đột quỵ, nguyên nhân là bà vợ nhỏ ngoại tình làm mất 20% cổ phiếu vô tay tên lừa tình lừa tiền. Ân phải quay về lo việc ở công ty, hôm nay là sinh nhật của Quỳnh, tổ chức ở nhà Kim, có cả vú nuôi Ân đến dự họ xôn xao bàn tán chuyện Ân về nước, vú nuôi cười nói: 
- Kim, ngày mài là sinh nhật Ân đó con 
- Thì sao hả bác. . . đừng nhắc cái người vô tình vô nghĩa đó, con đã quên anh ta rồi 
Quỳnh cười khì đút bánh kem cho "bạn trai" tomboy của nó cũng hát vu vơ xen vào: 
- Em dối lòng rằng đã quên rồi quên giấc mơ hôm nào nồng ấm, quên đi những mộng mơ có anh trong suốt cuộc đời . . . nhưng yêu rồi làm sao quên được, em cố quên cho lòng thêm nhớ . . . la la la (*) 
(* Lời bài hát Dối Lòng của Wanbi Tuấn Anh) 
Kim liếc mắt nhìn Quỳnh: 
- Mấy người hạnh phúc rồi, đừng có chọc tôi nữa 
- Chọc đâu, chẳng phải năm nào ngày 9 tháng năm chị cũng làm một cái bánh kem, tự chúc mừng rồi tự ăn sao? Còn nói là quên anh ta rồi 
Kim vừa lau bàn vừa nói: 
- Lẽ ra chị nên hận anh ấy, nhưng chị không làm được. . . cảm thấy có điều gì đó kì lạ không giải thích được 
Quỳnh đẩy tay bà vú nháy mắt: 
- Mình có nên nói “điều kì lạ” đó cho Kim nghe không hở bác? 
- Bác nghĩ nên để nó tự tìm hiểu thì nó sẽ vui hơn 
Kim cười gượng: 
- Hai người đang nói gì vậy? 
- Có gì đâu ( cả hai đồng thanh) 
. . . 
Hôm sau, 4 giờ chiều ngày 9 tháng 5, Kim làm một cái bánh kem nhỏ, bỏ vào hộp cùng với nến và nước ép, mang ra cánh đồng cỏ, nơi mà Kim và Ân hay đến trước đó, ngồi lặng nhìn bầu trời màu cam chuyển sang màu tím, ông mặt trời đỏ buông dần. . . 
- Anh về rồi. . . nhưng anh không đến thăm em. . . anh quên em thật rồi. . . nhưng anh có biết là em vẫn nhớ anh, nhớ ngày sinh nhật định mệnh của anh 
Kim mang cái bánh kem socola nhỏ ra, thắp nến và nói thầm: 
- Giờ anh là Chủ tịch tập đoàn Truelove, em chỉ là đứa bán bánh nhỏ nhoi, khoảng cách của chúng ta ngày càng xa hơn, dù anh bỏ rơi em. . . em vẫn không muốn hận anh. . . em đã không khóc. . . đã cố gắng sống hạnh phúc. . . đã tha thứ tất cả những gì anh làm em đau, nhưng anh à. . . không có em anh có hạnh phúc không? Em . . . thì không 
Kim cắt miếng bánh nhỏ vừa ăn vừa khóc như một con ngốc, phong cảnh đẹp, gió lướt qua làm lung lay. . . nhưng trong lòng Kim buồn nên mọi thứ đều buồn. Gạt nước mắt, đứng dậy, quay lưng và bỏ lại . . . 
Kim ngước nhìn, giày lười, quần jean màu bò, áo thun sọc trắng sọc xanh, áo khoác màu nâu nhẹ . . . mắt kính đen hàng hiệu. . . và một làn da trắng, mái tóc tomboy màu nâu đỏ. Kim lùi lại phía sau, tên con trai nghiêng đầu tháo mắt kính ra chỉ về phía Kim: 
- Trời đẹp ăn bánh kem một mình có buồn không? 
- Ân. . . 
Kim quay lưng lại, bước loạng choạng vô thức về phía trước, giấu những giọt nước mắt đang rơi, giọng lạc đi: 
- Sao . . . anh lại đến đây? 
- Vậy sao em lại ra đây? Cái gì đây? Bánh kem. . . “mừng sinh nhật lần thứ 22 Thiên Ân”, tên này nghe quen quen nhỉ? 
Kim gạt nước mắt quay lại giật lấy cái bánh kem trên tay Ân, cười nói: 
- Sao? Anh quen với tên đó sao? Một đứa lừa dối, đáng ghét, vờ yêu, rồi bỏ rơi người mình yêu để tim tương lai khác, bỏ lại tất cả những lời hứa. . . những vui buồn. . . anh quen với con người phản bội đó sao? 
Ân cười điềm tĩnh, vẫn là Ân của ngày xưa đó thôi: 
- Đúng . . . tên con gái giả trai đó tồi tệ như vậy. . . nhưng tại sao có người yêu nó đến vậy? 
- Ai ? ai chứ ? không đời nào. . . 
- Âm thâm chúc mừng sinh nhật, em còn định lừa dối bản thân đến khi nào nữa? 
- Lần cuối. . . sẽ không có lần nữa đâu, vì trước kia tôi không thể quên. . . có lẽ vì tôi chưa cố gắng. . . nhưng từ giờ tôi sẽ cố gắng . . . 
Ân kéo Kim lại, khoá chặt môi Kim để Kim không nói ra từ “quên anh”, giữ Kim trong vòng tay một lần nữa, Kim vùng vẫy thoát ra khỏi đó, nhưng sức mạnh của Ân làm Kim nghẹt thở, cắn môi Ân và đẩy Ân ra. . . Kim ngước nhìn với anh mắt long lên sòng sọc của cái tức . . . 
<Bốp> 
Gương mặt Ân hằn lên năm ngón tay của Kim 
- Đồ tồi! xin anh đó. . . đừng có giở cái trò đó thêm một lần nào nữa . . . 
Ân bước ra khoảng không của cánh đồng cỏ. . . trên cây cầu cao ánh đèn bắt đều sáng rực, Ân gạt đi vết máu đang chảy ra từ môi mình cười nói: 
- Em khoẻ rồi. . . 
Quỳnh từ con đường lớn chạy thục mạng đến chổ hai người, biết là có chuyện không hay xảy ra, Quỳnh vừa thở vừa nói: 
- Chị. . . chị Kim làm gì vậy? 
Quỳnh nhìn máu chảy ra từ vết cắn của Kim xanh mặt: 
- Hai người làm gì vậy? anh Ân, sao anh không nói cho chị Kim biết? 
- Biết ? 
Kim đang định bước ra về liền quay lại tò mò: 
- Em nói biết là biết gì? 
- Anh . . . anh Ân anh ấy . . . 
- Quỳnh! Không cần đâu, anh về đây. . 
Ân quay bước, khoảng cách giữa họ trên cánh đồng cỏ ngày một xa hơn. . .Quỳnh đứng lặng người, nước mắt tự nhiên rơi ra vô thức, Quỳnh hét lên từ phía sau lưng Ân: 
- Sao phải như vậy? Sao anh không nói là anh đi vì cha anh muốn vậy? sao anh không nói vì anh phải đi để chị Kim nhận tiền chữa bệnh từ cha anh. . . sao anh không nói chứ? Vì ai mà anh và Kim phải xa nhau? Giờ thì cha anh mất rồi. . . anh không muốn chị Kim biết điều đó sao? 
- Sao ?!? 
Kim lặng đi, nước mắt lại chảy dài, Kim chạy thật nhanh, thật nhanh. . .trên đồng cỏ, một bóng một người đi trước, một người đuổi theo phía sau, người từ phía sau ôm chặt lấy người phía trước: 
- Sao anh không nói trong thư? Tại sao lại lừa dối em ? 
- Nếu có thể cố gắng quên anh được thì em cứ làm đi . . . 
- Không . . . em không muốn. . . em yêu anh. . . dù có cố gắng thế nào cũng không thể quên được. . . em đã cố gắng suốt 4 năm rồi. . . em không muốn cố gắng nữa 
Ân nắm lấy bàn tay Kim, ôm vào lòng, vuốt mái tóc dài, giữ chặt lấy Kim một lần nữa, lần cuối cùng trong đời: 
- Nín đi. . . anh không muốn làm em khóc. . . hôm nay là sinh nhật anh chứ có phải mừng thọ hay đám giỗ đâu mà khóc 
- Đồ quỷ !. . . 
- Ây da!. . . hồi nảy con sư tử nào cắn môi anh đau quá . . . 
- Em xin lỗi . . . 
Đồng cỏ xanh đã hoàn toàn bao trùm bởi một màu đen của bầu trời, chỉ còn bóng hai người con gái ôm lấy nhau trong hanh phúc, thứ hạnh phúc có thể làm trái tim tan ra, hoà quyện vào nhau. . . thứ hạnh phúc đó là kết quả của tình yêu. Từ phía xa, bóng một người mỉm cười nhìn hai người hạnh phúc. . . tự nhiên có một ai đó bước lại gần, nắm lấy bàn tay của ai đó. Bầu trời in bóng, một đôi ôm nhau mãn nguyện trong nước mắt, một đôi nắm tay nhau mỉm cười trong hạnh phúc. Họ là những cô gái của nhau. 
-------------------- 
P.s: Chao Xìn! Mình là Aglee đây :-D cám ơn các bạn đã theo dõi truyện của Aglee trong suốt thời gian qua, hiện tại fanclub/membersclan đã được hơn 1100 thành viên (me.ola.vn) , những ai có cảm tình với truyện của Aglee thì tham gia clan: #aglee.story nhé :-P => link http://me.ola.vn/clan.html?u=aglee.story 
Nghe nói nếu ai có tâm trạng buồn u uất mà nghe bản nhạc Gloomy Sunday của Seress hoặc bản Giao hưởng số 9 của Gustav Mahler thì sẽ tìm đến cái chết @.@ Vâng thưa những mem truyện yêu quý của tôi, tôi vừa viết truyện này vừa nghe hai bản nhạc tử thần đó và viết entry này cho các bạn. . . tôi vẫn chưa muốn chết đâu *cười* 
Tiết lộ bí mật là số điện thoại của Kim trong truyện chính là số điện thoại của Aglee, đọc tới đây bạn đừng cố tìm phần đầu tập 4 mà tìm số điện thoại đó nhé *cười* 
Tất cả những câu thoại được đặt vào *abc* là những triết lý đút kết trong tình yêu đấy các bạn à 
Ola: alone.sad_loveless 
FaceBook: Aglee sama (facebook.com/aglee124) 
Cám ơn mọi người 



Tôi là Tranguys!

--♣ Mạc Tà ♣--


Bạn nào nhìn thấy được dòng chữ kí của tuôi là người CHẮC CHẮN tuôi là một thành viên vừa đẹp trai, dễ thương! 

Đọc topic của tuôi thì nhớ cảm động Like cho tuôi 1 phát nhé!
Sponsored content

Sponsored content



Re: Cô chủ đẹp trai - Aglee [Truyện Les]



Quyền viết bài:
Bạn không có quyền trả lời bài viết