Yukimono Forum »   » Chuyên Mục » Đọc Truyện » Sưu tầm » Truyện dài

Chuyển đến trang : Previous  1, 2, 3, 4, 5, 6  Next

Tử Hạ

on 11/7/2013, 10:26

#26
  • avatar

Tử Hạ



Thành viên tích cực
Xem lý lịch thành viên
Tham gia : 04/07/2013
Bài viết : 3707
Điểm plus : 13098
Được thích : 57
Re: Loading my heart - Mờ Nhạt

CHƯƠNG 25: 70% NHỚ VÀ XIN LỖI EM


Spoiler:

Về đến thành phố A, công việc của anh lại ngập ngụa như thường…Lý Hạo và anh năm chân mười tay mới giải quyết được 1/3 công việc. Nhưng có một chuyện vui thú sau làm không khí làm việc cũng đỡ căng thẳng là Tuấn Kiệt gọi điện nói anh và Uyển Linh đang tiến triển, rồi còn nói chuyển lời xin lỗi đến anh vì cô ấy vẫn còn rất ngại. Anh chỉ cười xòa rồi nói “May mắn nhé”


Ngữ tưởng mọi chuyện sẽ êm xuôi từ đó, thì chợt tên Thi Ngụy chết bằm từ đâu mò về, mà còn rất từ bi đáp xuống sân bay là phi đến công ty anh luôn


Nó sau tuần đi chơi thì đã kiếm được việc làm ở quán cà phê của bà chị họ trên phố A, công việc cũng có nhiều nên nó cũng bớt nhớ anh đi một chút. Tuy nhiên mỗi lần nói chuyện với anh, nghe giọng anh qua điện thoại, cảnh tượng lần trước ở biệt thự lại ùa về khiến nó đỏ mặt…là đến tận bây giờ vẫn cảm thấy bồi hồi khôn nguôi


Hôm nay em hẹn nó đi ăn buổi tối, vì chỗ làm gần công ty anh nên hôm nay được về sớm, nó không báo mà tự đi bộ qua chỗ anh, làm cho anh bất ngờ


Mang tâm trạng có chút hồi hộp, có chút thương nhớ: Không biết anh thấy nó thì sẽ bất ngờ ra sao? Bước chân cũng càng nhanh hơn trước


Mất 15 phút đi bộ cuối cùng cũng đến nơi. Nó đi thật nhanh lên phòng làm việc của anh, ngó lơ không có tay Lý Hạo ở đó, nó nhí nhảnh đi đến phòng của anh trong lòng rộn ràng như trẻ con được mua đồ chơi mới.


Nhưng…khi đứng trước cửa phòng làm việc của anh, vì cửa để hé, nó đã nghe được vấn đề cốt lõi và cũng tự trả lời cho câu hỏi bấy lâu nay nó luôn trăn trở: Tại sao, anh không nói yêu thích nó?


Lý Hạo khi về thì thấy nó đứng đực ở đó, chợt vội vã hiểu chuyện, mặt anh biến sắc tiến đến gần nó. Anh đang định mở miệng thì bị tay nó bịt chặt lại, khiến anh hốt hoảng mà mở to mắt


TRong phòng…


“Lâu lắm mới gặp cậu, khỏe không? Công ty hoạt động có vẻ ổn đấy?” Thi Ngụy giọng nói khàn khàn mang hương vị vui vẻ nói


“Rất khỏe, cậu về đây làm gì? Sao không gọi điện báo trước là sẽ đến đây?” giọng anh vẫn rất lịch sự nhưng lại tỏa ra khí lạnh


“Hỏi thừa, về chơi chứ còn làm gì với cả tôi muốn làm cậu bất ngờ thôi. À, mà xem công hiệu hợp đồng đã hết chưa, hay vẫn còn ấy mà” giọng cậu ta mang ý bỡn cợt


“Hết rồi” giọng anh vẫn thế, nhưng thâm ý sâu xa của anh là để tên dai như đỉa này biến đi đã, rồi tính sao thì tính. Nếu hắn ta mà biết anh mà nó còn qua lại, thể nào cái mồm loa mép giải của hắn cũng sẽ không để yên cho anh và nó


“Cái gì, nhanh vậy sao, vậy cô ta có bám váy cậu không?” Thi Ngụy như nhảy chồm chồm


“Không”


“Tôi biết ngay, cô ta dị dạng mà, nhưng cậu làm cô ta thích được cậu, quả cũng đáng nể đấy. Thôi được rồi, dù gì trò chơi cũng hoàn thành, cổ phần cũng thuộc về cậu, tôi sẽ không nói nhiều nữa. Vui vẻ nhé, tôi về đây, cuối tuần lại bay rồi. Lần này chắc là định cư luôn bên đó. Mà này, nhớ xem quà tôi mua cho cậu đấy, đẹp lắm, sản phẩm mới nguyên của D&G” Thi Ngụy nói một lèo


Anh không nói gì, còn Thi Ngụy ngạo nghễ đẩy cửa ra…nhưng anh ta chợt cứng đơ người khi nhìn thấy nó, còn Lý Hạo vẫn đang bị bịt mồm


Anh từ trong nhìn thấy cậu ta đơ ra thì đứng dậy xem “Sao vậy?”


Anh nhìn nó, nhìn sang Lý Hạo mặt tái mét, anh hiểu ra nó đã nghe hết rồi, không tự chủ, miệng anh chợt gọi tên nó “Yến Tử” đôi mày anh nheo lại


Nó chỉ cười, nụ cười khổ, thống khổ, rất rất đau khổ…nó tha cho cái miệng bị dán chặt của Lý Hạo. Đôi mắt nó thê lương nhìn anh, rồi hỏi một câu:


“Bản hợp đồng đó, em là nhân vật chính sao?”


“…” anh không thể nói gì, chân anh chôn chặt xuống đất, người cứng đờ. Biết giải thích sao với nó đây? Chối như thế nào?


Nó thấy anh không nói được gì thì chỉ nhoẻn miệng cười, đánh mắt sang nhìn tên chủ hợp đồng mặt cũng ngây dại theo, nó lặng lẽ quay người bước đi, trước khi đi nó chỉ vất lại một câu “Em đúng chỉ là củ khoai”


Thấy bóng dáng nó dần khuất, anh như tỉnh lại sau cơn mê, vội vã đuổi theo miệng còn gọi lớn 


“Yến Tử, để anh giải thích”


Đôi chân anh không vững mà vội lao về phía thang máy, nhưng thang máy đã đóng lại ngay. Anh không bỏ cuộc, vội vã chạy cầu thang bộ xuống, nhưng nó lại nhanh hơn, lên xe taxi bỏ đi, để lại anh bộ dạng bê bết, thở hồng hộc phía sau


Anh gào thét, tay anh đấm vào tường chảy máu, anh không muốn làm tổn thương nó, đó là sự thật. Anh không nghĩ mọi chuyện lại diễn ra cay đắng như thế này, đây là lần đầu tiên anh mất trắng đến mức kiệt quệ…
 



Tử Hạ

on 11/7/2013, 10:27

#27
  • avatar

Tử Hạ



Thành viên tích cực
Xem lý lịch thành viên
Tham gia : 04/07/2013
Bài viết : 3707
Điểm plus : 13098
Được thích : 57
Re: Loading my heart - Mờ Nhạt

CHƯƠNG 26: 72% XIN LỖI EM


Spoiler:

Mọi truyện xảy ra quá bất ngờ khiến con tim của nó bị bóp nghẹn, ngồi trên taxi, nhìn mình qua tấm gương cửa mà nó không nghĩ rằng cuộc đời lại như một kịch bản có thể kế truyền như thế.


Điện thoại reo liên tục, nó để chế độ im lặng. Tin nhắn đến liên tục, nó để black list số của anh. Giờ này, ngồi một mình trên tầng cao nhất của tòa nhà chọc trời tại thành phố A, nó mới thấy tim nó đau đến nhường nào. Nó cứ luôn tự tin nó mạnh mẽ, sẽ nhất quyết cự tuyệt tình yêu với những người đàn ông hoàn hảo, vậy mà chỉ được có mấy năm vỏn vẹn, nó lại đâm đầu vào như một con ngốc. Cứ luôn ra vẻ ta đây lạnh lùng ương bướng bất cẩn, mà rồi lại đâm đầu mu muội vào sự quan tâm đặc biệt đến ngây dại của anh


Nhìn lên bầu trời tối đen như mực, đâu đó sau những đám mây đã bị nhuốm màu đen, mặt trăng đã bị che khuất. Nó cười khổ, tâm can như cỗ xe kẹo bông, cứ quay mòng mòng làm cho trái tim nhỏ bé cứ ngơi ra lại thắt lại. Nó đã hiểu tại sao, ngay từ đầu anh tốt với nó như thế. Nó đã hiểu tại sao, anh lại đồng ý khi nó nói thích anh. Thân là đại tiểu thư, mà không bằng cổ phần của cái công ty khỉ ho nào đó. Nó bất giác bật cười lớn…nó rẻ mạt đến thế sao???


Về phần anh, ngay sau khi nó rời đi, anh đã vội vã kéo xe ra rồi đi tìm nó. Gọi không biết đến bao nhiêu cuộc điện thoại mà không thấy hồi âm. Anh muốn giải thích, anh muốn nói tất cả, anh muốn nói tình cảm của anh dành cho nó là thật. Không biết anh đã đi bao lâu, nhờ bao nhiêu người, đến ngay cả hỏi La Yên Tử cũng chỉ là con số 0 tròn trĩnh


Anh đứng giữa đất trời bao la rộng lớn mà trong lòng rấy lên nỗi bất lực quá lớn..


“EM ĐANG Ở ĐÂU YẾN TỬ?” anh cố dùng hết sức mình gào lớn, cảm giác như cổ họng cũng bị xé toạc….nhưng chẳng là gì với con tim đang gỉ máu…


Cơn mưa lớn đột nhiên làm đất trời xa xẩm, nó cũng vì cơn mưa này mà vội chạy vào trú mưa trong khi đang đi bộ về nhà. Ngồi trong nơi đợi xe buýt, nhìn làn mưa trắng xóa bao vây lấy tất cả mọi vật xung quanh…đột nhiên, cái thứ mằn mặt từ khóe mắt chợt rơi


Nó khóc


Đúng, nó đang khóc 


Đã lâu lắm rồi, nó không khóc cho một chuyện hệ trọng nào đó. La Yên Tử suốt ngày **** nó biến thái vì khóc toàn chuyện vặt vãnh đâu đâu, trong khi bị làm cho nhục ê chề không khóc, tổn thương đến mấy cũng không khóc….Vậy mà hôm nay lại khóc như thế này?


Anh giỏi lắm, đã làm cho nó một cú sốc quá mạnh lại còn ngạo nghễ lấy đi nước mắt của nó. Nước mắt ở đâu cứ tự động rơi, cứ một giọt nước mắt lại minh chứng cho những hình ảnh tốt đẹp của anh thời gian qua. Nó cứ ngồi ngây dại như vậy, cứ để cho con mắt vô hồn như vậy, cứ để cho thứ yếu mềm kia tự động tuôn rơi như vậy…Phải nói rằng, tình yêu của nó dành cho anh là quá lớn, lớn đến nỗi…làm cho nó đau đến mức xé lòng như thế này…nó là không cam…


Cơn mưa càng lớn…ai đó đã đứng trước cửa nhà nó từ rất lâu rồi


Anh đã đứng ở trước cửa nhà nó từ rất lâu, lòng anh sốt ruột không nguổi. Hơi chút lại nhìn đồng hồ đeo tay, giờ đã là mười hai rưỡi đêm rồi, tại sao còn chưa về? Ý định quay người đi tìm nó bị cắt ngay sau đó vì ở phía cầu thang bộ, có tiếng gót giày gõ nhẹ nhàng xuống dưới nền đá


Nó thất thểu đì về trước cửa nhà….Anh thấy nó thì vội lao đến, cầm lấy tay nó kéo vào lòng, anh ôm ghiền lấy nó, trước hết là để vồ về cho con tim lo lắng của anh được yên ổn


Nó cũng không điên cuồng mà đẩy anh ra khỏi mình, cứ để cho anh ôm như vậy nhưng hai cánh tay nó buông thõng, khuôn mặt vô hồn…sao giờ ngay cả hơi ấm của anh nó cũng cự tuyệt không thèm nhận lấy?


“Em có bị ướt mưa không? Em đi về bằng gì? Tại sao lại về muộn như vậy? Em…” anh giữ vai nó, hỏi dồn dập nhưng lại bị ngắt ngứ khi thấy đôi mắt bị sưng lên vì trận khóc lúc nãy của nó… “Em khóc…” lòng anh dấy lên muôn vàn chua xót, đôi mày đẹp của anh cũng nhíu lại chặt bao nhiêu thì tim anh bị thắt chặt bấy nhiêu


Sau một hồi im lặng, nó thở hắt rồi nhìn lên anh nói, nó nói chậm, độ lớn vừa đủ để anh có thể nghe lọt từng câu từng chữ


“Thiên Kỳ, em kể anh nghe một câu chuyện nhé. Bạn anh nói không sai đâu, em rất dị dạng, con gái muốn vồ lấy những người đàn ông như anh có thể xếp dài đến tận biên giới, nhưng phải nói thẳng em hận những người như anh. Chị gái của em tên Trương Đường Yến, đã mất khi em tròn 15 tuổi, chỉ vì tên chồng xấu xa hoàn hảo của chị ấy. Mà đau lòng hơn, chị ấy còn mang theo đứa bé mới được hai tháng tuổi xuống địa ngục cùng chỉ vì hắn ta phản bội chị ấy, còn ngang nhiên làm chuyện bị ổi lúc chị ấy đang mang bầu. Không phải em không tim , không gan, không phổi mà có thể tha thứ cho anh dễ dàng mọi chuyện. Anh có biết không? Anh chả khác gì hắn ta cả. Hắn ta phản bội chị em vì dục vọng còn anh phản bội em vì tham vọng…”


Đôi mắt của nó lúc này đã nhuốm màu thê lương, từ từ đưa lên nhìn anh mà nói “…em rẻ mạt đến nỗi có thể lên bàn cân ngồi cùng số cổ phần ấy sao? Tần Thiên Kỳ, anh coi con người có thể cân đo được bằng tiền? Thật sự đến lúc chết, cũng không bao giờ nghĩ đến việc bộ phim ngắn tập của 6 năm trước lại vận đúng vào mình…” nó lấy tay đỡ trán, miệng vẽ lên một nụ cười cay đắng khôn nguôi “…nhưng anh yên tâm, em không yếu mềm như chị em mà đi tự tử đâu”


Rất tự nhiên thôi, nó khoát hai tay anh ra khỏi vai mình rồi cũng nhẹ nhàng đi lướt qua anh, tay phải đặt lên vai anh nói “Bảo trọng, Tần Thiên Kỳ” nói rồi cúi người lễ phép chào….như ngày đầu tiên mới gặp…


Tiếng đóng cửa khô khốc đằng sau lưng làm anh thức tỉnh sau câu chuyện nó kể. Đôi mắt anh trùng xuống vài phần, thân thể cũng run lên theo…Bước chân của anh đi cũng không còn vững vàng điềm tĩnh nữa mà thay vào đó là sự xiêu vẹo nghiêng ngả. Đúng là, cái kim trong bọc lâu ngày cũng lòi ra, dù có muốn như thế nào, cũng không thể giấu nó chuyện rằng: Anh đúng là đã không coi nó là gì mà mang nó ra để đổi trác lấy số cổ phần ấy…


Giải thích gì được nữa, câu chuyện của nó như hàng ngàn mũi dáo phản công anh rồi…Ngậm ngùi, anh dựa lưng vào ghế lái, đôi mắt nhắm nghiền chất đầy đau đớn…một giọt nước từ khóe mắt đã lăn trên khuôn mặt anh tuấn…
 



Tử Hạ

on 11/7/2013, 10:31

#28
  • avatar

Tử Hạ



Thành viên tích cực
Xem lý lịch thành viên
Tham gia : 04/07/2013
Bài viết : 3707
Điểm plus : 13098
Được thích : 57
Re: Loading my heart - Mờ Nhạt

CHƯƠNG 27: 74% XIN LỖI EM


Spoiler:

Nó thật sự muốn giấu chuyện này với La Yên Tử, tính tình cô ấy thấy bất bình không tha, nếu cô ấy biết chắc chắn sẽ làm ầm lên mà phá tan cái cơ ngơi anh gây dựng. Nó tuy có hận anh nhưng không đến mức mất hết nhân tính như vậy. Vội vã thu dọn đồ để lên đường về thành phố T, nó chỉ muốn có một khoảng thời gian để nghỉ ngơi lấy lại tinh thần. Chắc chắn sau đó sẽ khá hơn…/


Ở biệt thự nhà nó, mẫu hậu hàng ngày khó đăm đăm mà nhìn nó thất thần trở về, lòng không khỏi chua xót, vội nấu ăn tẩm bổ cho khuôn mặt gầy sọp đi của nó, còn hoàng thượng thì ra sức hỏi han xem có chuyện gì, nó chỉ cười trả lời 


“Là một lần vấp ngã thôi ạ”


Mẫu hậu dường như hiểu chuyện, vuốt mái tóc nó nói


“Cứ nghỉ ngơi cho đến khi hồi phục hoàn toàn nhé”. 


Nó chợt không tự chủ mà xà vào lòng bà khóc như đứa trẻ lên ba, thấy nó khóc, bà cũng khóc theo, nhưng chỉ dám nấc lên nhẹ nhàng, lòng khẽ đắng khi thấy nó suy sụp. Còn hoàng thượng thì thở dài lắc đầu, lấy bàn tay dày dặn ấm áp vuốt lên mái tóc màu đỏ nâu của nó mà nhẹ an ủi





Cũng đã được một tuần kể từ cái ngày anh rơi nước mắt, lần đầu tiên trừ cái thửo lọt lòng ra anh mới rơi lệ. Trượt màn hình lên rồi lại xuống, số cuộc gọi không thành công đã lên đến con số 100, tin nhắn không gửi được cũng phải làm con máy yêu báo “Not enough memory”. Anh cười lạnh cho những việc anh làm, nhưng để được nó tha thứ, anh nguyện sẽ làm tất cả


Thật trùng hợp, đúng là không thể đoán trước được việc gì, ông Tần lần này rất từ bi mang đến cho anh một người con gái, nói rằng muốn hai người qua lại. Anh nhất quyết cự tuyệt nhưng những trận lôi đình của ông Tần, cộng thêm với mẹ Tần nói rằng “Sophie là con gái của bà Giao, bạn thân của bố mẹ, người đã cưu mang khi gia đình ta còn khó khăn” . Bởi vậy nên anh mới miễn cưỡng đồng ý


Sophie kém anh một tuổi, là con lai, bởi vậy cô ấy lấy được những nét đẹp tuyệt vời của ông bố người Canada và bà Giao – người được mệnh danh là mỹ nữ khóa I trường đại học K: đôi mắt sâu hút hồn, chiếc mũi cao, làn da trắng và một khuôn miệng xinh xắn. Sophie rất dễ gần, tuyệt đối không giống những tiểu thư đài các khác thích làm mình nổi bật, cô rất nhẹ nhàng và dịu dàng


Lần đầu tiên gặp mặt, anh khá lạnh nhạt với cô, đến ngay cả cái liếc nhìn cũng không thèm mà chỉ chăm chăm chờ điện thoại rung. Nhưng Sophie rất hiểu chuyện, cô chỉ nói 


“Thiên Kỳ, em biết anh rất bận. Em sẽ không làm phiền anh đâu, chỉ mong, có lúc nào anh thật sự rảnh rỗi thì hãy nhớ đến em”


Nếu nói anh không để ý đến câu nói đó thì là nói ngoa bởi vì, hàng ngày mỗi buổi sáng, Lý Hạo lại mang vào phòng cho anh hai cái cup-cake dễ thương và một hộp trà sữa với lời giấy nhắn mà chắc giờ anh có thể học thuộc “Bánh em làm không ngon lắm nhưng anh ăn tạm cho có sức làm việc nhé…với cả đừng nên uống quá nhiều cà phê, sẽ không tốt cho sức khỏe đâu ^_^”


Lý Hạo thấy anh liếc qua tờ giấy rồi lấy đẩy chiếc bánh và cốc trà sữa sang một bên, tay lại bắt đầu ký thì hỏi


“Yến Tử sao rồi?”


Đầu bút chưa đặt được xuống giấy đã bị ngưng trệ, đôi mắt anh chợt hiện lên một tia ưu thương vô định. Nhớ lại những gì Yến Tử làm cho anh, chợt anh thấy chua xót. Đi ăn ở đâu mà có bánh ngọt, thì những chiếc bánh ngọt đều bị nó dành ăn hết chỉ vất lại cho anh cái bánh mỳ không…Đi ăn ở đâu bị mời uống trà sữa nó sẽ nhanh chóng dành lấy tu một tợp còn vất lại cho anh nước lọc cầm hơi. Anh chưa một lần nói cho nó anh thích gì ghét gì, nhưng nó luôn lặng lẽ đứng đằng sau quan sát, chả cần anh mất công giải thích, nó chỉ lẳng lặng cho anh thoải mái trong những thứ anh thích


Thấy anh đơ người khá lâu, Lý Hạo nói một câu rồi đi ra ngoài


“Những chuyện thế này, hãy để trái tim chỉ dẫn”


Một chút chua xót tỏng cổ họng lại nghẹn ứ…


/>


Cũng đã được một tháng nó cắm trụ ở thành phố T, may mắn sao La tỉ đang bước đầu đi thực tập nên Thiên Quân lôi cô ấy đi hết chỗ này chỗ nọ, cũng chả có thời gian quá quan tâm đến cuộc sống của nó. Hàng ngày, công việc quen thuộc của nó là ra cắt tỉa hoa với hoàng thượng, giúp mẫu hậu nấu cơm và rảnh thì đi leo núi trong nhà. Tuy nhàm chán những ít nhất, những việc đó còn mang chút vị mặn đến cho nó giờ này. 


Nhưng có một điều cũng không thể giấu, đó là nó cũng rất nhớ anh…Vẫn luôn tự hỏi: Anh giờ ra sao? Bận lắm không biết Lý Hạo có chăm cho anh không?...Nhưng rồi nó lại gạt đi ngay 


Hôm nay hoàng thượng nói ở thành phố A có đối tác mở tiệc, nên hoàng thượng rủ nó đi cùng, cũng ý là để kéo nó ra khỏi cỗ buồn chán suốt tháng qua. Nghe đến thành phố A, tâm trạng đầu tiên của nó là reo mừng khôn xiết nhưng sau đó lại trùng xuống vì sợ, đâu đó anh lại bắt gặp nó thì nó không biết phải làm sao để xử trí. Nhưng hoàng thượng nài nỉ quá mức cộng mẫu hậu cũng đồng ý cho nó đi, còn hào phóng mua cho nó một bộ dạ hội mới; bởi vậy nó đồng ý với hoàng thượng sẽ theo người đi dự tiệc


Đúng 7 giờ, Roll Royce của nhà nó đỗ trước một tòa biệt thự siêu xa xỉ, có thể nói giống lâu đài hơn là biệt thự. Trong bộ đầm ren màu kem, với phần vát xẻ cao, phần tóc búi thấp cộng với cách trang điểm đậm đà, nó sang trọng và quyến rũ khoác tay hoàng thượng đi vào trong…


Cái gọi là cổ kính và xa xỉ chắc chỉ có thể dùng cho bên trong lâu đài này, mọi thứ đều bóng lừ sáng choang, chiếc đèn trùm to lớn tỏa ra thứ ánh sáng vàng tà mị, làm ai trong lễ hội cũng đều đẹp ngây ngất…Đứng cùng hoàng thượng giao tiếp với mấy người bạn làm ăn, thì ở sau lưng chợt truyền đến một giọng nói trầm ấm


“Ông Trương, lâu lắm mới gặp”


Hoàng thượng và nó cùng quay lại, nó rất lễ phép cúi đầu chào ông Tần còn hoàng thượng thì nhanh chóng trả lời


“Ông Tần, ông vẫn phong độ như ngày nào” hoàng thượng vui vẻ, lúc nói còn hơi cúi người thể hiện lịch sự


“Ông Trương cũng không kém” ông Tần nhanh chóng đánh mắt sang nó “…con gái đây sao, rất đẹp” ông Tần cười hiền với nó


Nó cũng lịch sự cúi đầu rồi nói “Bác quá khen rồi”


Nhưng…không hiểu sao…trái tim nó đọt nhiên đập “Thịch” lên một hồi, một thứ cảm xúc chua xót có, bồi hồi có dâng lên trong lòng nó…Theo phản xạ, nó ngẩng mặt lên thì anh đã đứng ở đó


Anh thấy nó thì đôi mắt cũng bất chợt mở to, người cứng đơ lại…nó cũng không khác gì, tiếng giới thiệu con trai con gái của bác Tần và hoàng thượng giường như chỉ là tiếng nói ồn ã sau lưng, cảm giác như giờ, không gian chỉ có anh và nó…


Chợt ông Tần hướng người chếch sang để lộ ra một cô gái hết sức dịu dàng trong bộ váy trắng giản dị nhưng lại đẹp hút hồn. Cô ấy cũng tiến đến gần rồi rất tự nhiên khoác tay anh


“Ông Trương, đây là Sophie, con dâu tương lai của tôi” ông Tần nói mà mặt hiện lên muôn phần vui vẻ


“Vậy sao…” hoàng thượng ngạc nhiên “…rất đẹp” nói rồi cười lớn


“Hãy để cho bọn trẻ tự giao lưu, ông Trương, mời” ông Tần nghiêng ngưa đưa tay ý chỉ hoàng thượng đi cùng ông ấy đi sang dãy bàn có mấy ông quan to nữa


Người lớn rời đi, trẻ con ở lại. Nó nhìn anh, rồi lại nhịn sang “con dâu tương lai” đang khoác lấy tay anh, cũng nhìn nó cười rất hiền dịu


“Chào thiếu gia” mất một lúc lâu sau nó mới lên tiếng


Anh nhìn nó chằm chằm, không định trước mà hỏi một tràng


“Dạo này ăn ít hay sao mà lại gầy thế này? Em giờ bao nhiêu cân rồi? Đã dặn em phải ăn thêm nhiều hoa quả và rau cơ mà, để da giờ thành trắng xanh rồi” anh vừa nói vừa nhíu mày, chẳng thèm để ý đến Sophie đang ngây người 


Nó chỉ cười nhẹ, đáp lại rất lịch sự: “Cám ơn Tần thiếu gia, tôi ăn uống rất đầy đủ, thiếu gia nên lo lắng cho vợ sắp cưới của mình thì hơn”


Anh nghe nó nói đến “vợ mình” thì mới để ý đến Sophie đang ngây dại đứng bên cạnh, ánh mắt cô mười phần mong đợi một lời giải thích từ anh. Nhưng thất vọng vẫn hơn, anh không những không giải thích mà còn rất từ tốn rút tay mình ra khỏi vòng tay của Sophie, nói chắc chắn


“Cô ấy không phải là vợ sắp cưới của anh” anh nhắm mắt rồi thở hắt ra “…cô ấy chỉ là người quen thôi”


Nó chấn động, Sophie chấn động gấp trăm lần. Dù chưa bao giờ anh rủ cô đi chơi, chưa bao giờ chủ động nhắn tin hay gọi điện, tuy nhiên anh luôn đối xử nhẹ nhàng với cô…câu nói của anh khiến cô thấy mất mát muôn phần


Còn nó nghe anh nói vậy thì mắt híp lại, môi chợt nhếch lên mang nét khinh bỉ, rồi cũng rất nhanh, nó quay người bước ra phía cửa lớn, ý định bảo quản lý Hà đưa về lại thành phố T. Vì, có gì đó chán ghét bất ngờ dâng lên trong lòng nó


Anh thấy vậy thì bỏ mặc Sophie giữa bữa tiệc mà đuổi theo nó.


Guốc cao cộng váy thướt tha đã phản chủ mà rất nhanh anh đã tóm được lấy cổ tay nó


“Yến Tử, nghe anh giải thích”


Nó bị anh giữ lại thì cũng không bước nữa, mắt nhíu chặt rồi quay lại nói với anh rất tự tin


“Được, tôi nghe đây”


Anh bị ánh mắt rực lửa của nó làm cho chấn động, đôi tay cũng buông lỏng vài phần, nhưng anh vẫn nói


“Sophie là người bố anh chọn, không phải anh chọn. Người anh chọn là em” giọng nói của anh vang vang giữa không khí im ắng của khu vườn rộng


Người anh chọn là em nó sẽ nhớ câu nói này, để có chút kỉ niệm đẹp với anh, dù anh có đang nói dối thì trong tâm nó vẫn thấy vui; tuy nhiên trong một kiểu, ngoài miệng lại một kiểu khác, lần này lại còn nặng lời lên tiếng trì triết anh


“Anh chọn tôi để đổi cổ phần đúng không? Cám ơn, anh đổi được rồi thì tha cho tôi đi, anh được lợi mà tôi cũng thoát nạn” nói rồi nó vung tay làm bàn tay đang nắm lấy cổ tay nó của anh cũng bị bật ra


Quay người sải bước rất nhanh, nó đã biến mất trước mặt anh…Lần này có phải là biến mất mãi mãi không? Anh nhìn thân ảnh của nó biến mất thì lòng đắng cay muôn phần


Tại sao? 


Anh nhìn hai lòng bàn tay trống không mà lòng quặn đau....
 



Tử Hạ

on 11/7/2013, 10:32

#29
  • avatar

Tử Hạ



Thành viên tích cực
Xem lý lịch thành viên
Tham gia : 04/07/2013
Bài viết : 3707
Điểm plus : 13098
Được thích : 57
Re: Loading my heart - Mờ Nhạt

CHƯƠNG 28: 77% ĐAU ĐỚN


Spoiler:

Một sự thể mà có lẽ chẳng ai nghĩ được lại diễn ra sau ngày nó và anh hoàn toàn chấm dứt. Cô gái xuất hiện trong cuộc đời anh Trịnh Cẩm Tú, lại là người có tâm địa rắn rết.


Những ngày ở nhà, nó đã cố quên anh…Bản thân anh thì lại lao vào công việc để không mong nhớ nó, nhưng dường như chỉ tác dụng lúc anh bận rộn. Nhiều lúc anh làm việc đến quên ăn quên ngủ, Lý Hạo vì thế mà lo lắng ra mặt. Tuấn Kiệt và Uyển Linh biết chuyện thì cũng cùng nhau đến động viên anh, Uyển Linh thấy anh làm việc điên cuồng mà không để ý cô ở cửa thì nói:


"Thiên Kỳ"


Anh nghe thấy thì chỉ đưa mắt lên nhìn, thấy là Uyển Linh thì liền quay trở lại guồng quay công việc, đôi môi đẹp khẽ nói


"Mai tiểu thư tìm tôi có việc gì vậy?"


"Em và Tuấn Kiệt biết chuyện của anh. Giờ Tuấn Kiệt đang ở ngoài nói chuyện với trợ lý Lý. Em là muốn đến để thăm anh" Uyển Linh nhẹ nhàng nói


"Tôi vẫn rất khỏe, cám ơn Mai tiểu thư" anh vẫn chăm chú làm việc, tay không ngớt chuyển từ tờ giấy này sang tờ giấy khác


"Anh Thiên Kỳ..." Uyển Linh có chút ngắc ngứ nhưng lại quyết định nói tiếp "...ngày trước em thích anh là bởi vì anh luôn trong bộ dạng thảnh thơi, nhàn hạ. Anh không mang cho người đối diện một chút áp lực nào hết. Còn giờ đây..." Uyển Linh khẽ đau lòng "...đứng xa anh như vậy mà em cảm giác như áp lực từ phía anh đang muốn đánh bật em ra khỏi cửa"


Nghe Uyển Linh nói vậy, anh liền dừng tay viết, đôi môi chợt vẽ lên nụ cười thê lương thống khổ:


"Muốn không có áp lực thì phải có động lực. Giờ không có động lực ắt áp lực sẽ quay lại. Mai tiểu thư, tôi còn rất nhiều việc, chúng ta sẽ gặp nhau sau" nói rồi anh lại tiếp tục công việc mà không để ý xem thái độ của Uyển Linh như thế nào


Uyển Linh thấy anh như vậy thì ngậm ngùi ra ngoài, nói qua với Tuấn Kiệt về tình hình của anh. Lý Hạo nghe vậy cũng chỉ thở dài bảo mọi người mau nghĩ cách kéo anh ra khỏi tình trạng tồi tệ này...


còn lúc chỉ còn một mình, khuôn mặt của nó lại hiện lên, bất giác cầm điện thoại bấm số nó trong cơn say, nhưng không thể liên lạc…làm anh càng thêm mong nhớ…nhớ nó đến xé tâm can. Nhưng cơ bản, anh cũng là không dám đối diện với những gì đã xảy ra, anh sao lại hèn nhát như thế này? Anh cười khổ!!


Việc của anh và Sophie sau ngày hôm đó cũng chấm dứt, anh đã nói rõ với cô ấy người anh yêu là ai và mong cô có thể rời bỏ anh để kiếm người nào yêu cô. Sophie sau cú sốc hôm đó thì đã hiểu ra hơn, cơ bản là từ đầu chí cuối đều là cô câu dẫn sự chú ý cùa anh chứ anh tuyệt nhiên không cho cô cơ hội. Lần này đã biết người anh thật sự để tâm đến là ai, dại gì cô lại đi đâm đầu yêu một người không yêu mình. Sophie hiểu chuyện đã tự động nói với bà Giao là anh không phù hợp với cô còn nói sẽ quay lại Canada để tiếp tục việc học thạc sĩ



Trịnh Cẩm Tú từ hôm bị bỏ rơi đã không còn đến tìm gặp anh, là anh vô tâm nên cũng không để ý, chỉ nghĩ rằng con người không còn liêm sỉ ấy đã tỉnh ngộ


Trịnh Cẩm Tú không vì hiểu chuyện mà làm vậy, ngược lại cô ta càng có dã tâm chiếm đoạt anh hơn. Không như các cô gái khác, cô ta giấu mình để tìm hiểu mọi sự thể xung quanh nó, cô ta biết nhà nó bề thế, cô ta biết tất cả, kể cả điểm mạnh và điểm yếu của nó. Và cô ta đã quyết định làm một mẻ lớn để chiếm dụng anh, đúng vào ngày sinh nhật nó 21 tuổi


La Yên Tử sau một hồi đi đây đó cùng Thiên Quân thì một tuần trước đã về đến thành phố A. Nhưng biết tin nó về nhà nghỉ ngơi, cô ấy liền lái xe về thành phố T. Đang chạy xe mua bánh gato để chiều về thành phố T ăn sinh nhật nó thì có điện thoại réo lên, là Thiều Mẫn


“Gì vậy?” La Yên Tử có hơi chút ngạc nhiên khi thấy Thiều Mẫn gọi


“La Yên Tử, hôm qua cậu cầm USB của tôi, mai có buổi thuyết trình rồi, cậu không định trả chắc?”


Nhớ ra hôm qua cô ấy có cầm nhầm USB của Thiều Mẫn về, khẽ thở dài nhìn lên đồng hồ vẫn còn thời gian, La Yên Tử nói “Đang ở đâu, tôi mang qua cho”


Thiều Mẫn ở đầu dây này thị lộ rõ vẻ mặt đắc ý khi đã cho được La Yên Tử vào bẫy “Ở…” sau khi nói địa chỉ xong, Thiều Mẫn tiêu sái nhìn sang Trịnh Cẩm Tú đang vô hồn nhìn ra ngoài cửa kính


“Cô định làm gì?” nhìn tòa nhà bị bỏ hoang này, Thiều Mẫn có chút sợ hãi. Do mấy ngày trước, Cẩm Tú đến dọa Thiều Mẫn sẽ tung clip nóng của cô ta cùng đàn anh cùng trường lên mạng, Thiều Mẫn vội sợ hãi cúi rạp làm theo đề nghị của Cẩm Tú


“Đừng hỏi nhiều, kẻo chuốc họa vào thân” Cẩm Tú lạnh lùng nói


La Yên Tử đã đến điểm hẹn, nhưng nhìn đây là tòa nhà đã bị phá, La Yên Tử có chút nghi ngại mình đến nhầm chỗ. Bấm máy gọi lại cho Thiều Mẫn, thì ngay sau đó cô bị mấy người đánh ngất, rồi trói lại


Một lúc sau khi ngất xỉu, Yên Tử tỉnh lại, đôi mắt hoa lên nhìn xung quanh “Đây là đâu?”


“Dội nước vào mặt nó” giọng nói vô tình cất lên


“Á” Yên Tử bị cả một xô nước hắt vào người thì vội sợ hãi kêu lên “Các ngươi là ai?”


Chợt có bàn tay của ai đấy bóp chặt cằm của cô mà hất lên: “Nếu muốn sống thì gọi Trương Yến Tử đến đây, nếu không…” Cẩm Tú đánh mắt sang nhìn mấy tên đàn ông ánh mắt đầy dục vọng đang đứng bên cạnh


La Yên Tử sợ hãi mà run lên, nước mắt đã dàn dụa, khóc thành tiếng


Cẩm Tú bấm số máy của Yến Tử rồi dí vào tai của cô


“Alo, gì vậy?” nó ở đầu kia trả lời


“Yến…Yến…Tử mau đến cứu mình” La Yên Tử vỡ òa, cô sợ đến sắp ngất


Nó nhíu chặt mày, nghe giọng nói hoảng hốt của Yên Tử, đôi mắt nó chợt đanh lại “Đang ở đâu?”


“Ở…ở…”


“Ở đường số 5 phố J, thành phố A…tôi cho cô 2 tiếng nữa, nếu không đến, mai đến xem bạn cô trên mạng. Nói trước, nếu cô gọi viện trợ, thì đến nhặt xác cô ta”


Nghe giọng nói lạ hoắc, nó biết Yên Tử bị bắt cóc…bước đầu tiên nó không màng cứ gọi cho Thiên Quân và Lý Hạo, nhưng máy hai người đều tắt. Nhăn mặt nó vội rời đi, mẫu hậu gọi với lại


“Còn đi đâu đấy con?”


“Con đi ra ngoài một chút” nó cười nhẹ “Mẹ với ba chuẩn bị hộ con nhé”


Bà Trương gần như sững sờ trước nụ cười mà gần 10 năm nay bà mới được nhìn trên khuôn mặt nó, bà bị thu phục hoàn toàn chỉ khẽ trả lời “Về sớm con nhé”
Nó lái xe như điên đến địa điểm hẹn, đúng 2 tiếng nó có mặt. Được dẫn lên tầng 8 của tòa nhà đổ nát, nó thấy Yên Tử bị trói thì hét lên


“Đứa nào chán sống?” mặt nó lúc này như đâm lê trực tiến đến gần Yên Tử


“Ưm…cô to mồm phết nhỉ” Cẩm Tú mãng xà bước ra từ sau cái cột


“Trịnh Cẩm Tú, đồ đốn mạt” nó không còn chút khách khí mà ch.ử.i rủa


“Tao á? Người đốn mạt phải là mày đấy đồ đi cướp đồ của người khác” Cẩm Tú quắc mắt đáp


Nó đỡ trán cười lạnh “Lại là Thiên Kỳ, tôi và anh ta chấm dứt rồi”


“Chấm dứt…chắc có cô chấm dứt thôi” Cẩm Tú mang chút thê lương “Anh ta vẫn ngày ngày nhớ đến cô, vùi đầu vào công việc nhưng khi một mình lại nhắc đến cô”


Người nó cứng đờ, anh là vì nó mà như vậy sao?


“Không nói nhiều, xử nó cho ta” Cẩm Tú đứng lùi lại phía La Yên Tử để cho mười tên bặm trợn xông vào nó


Đai đen karate phát huy tác dụng, nhưng 10 tên có vẻ hơi quá sức…thấy nó đánh được gần hết, Cẩm Tú vội nháy mắt cho đồng bọn chuyển sang phương án hai. Chợt một tên rời khỏi nó, đến bế bổng La Yên Tử nhằm phía cửa kính mà đáp cả người La Yên Tử về phía đó.


Trong khoảnh khắc, đầu óc nó trống rỗng, nó chỉ biết lao thật nhanh đến ôm chầm lấy lưng Yên Tử đang bay về phía cửa kính như một tấm bọc bảo vệ cho cô ấy. “Choang” tiếng cửa kính vỡ tan, hai người bị rơi khỏi tầng tám của tòa nhà, Cẩm Tú thật không nghĩ tình thế này, vì tên đồng bọn kia quá đà, không hiểu ám thị. Cô ta nhợt nhạt vội vã rời đi


Về phần nó và Yên Tử, may mắn lại rơi vào tấm bạt căng ở phía dưới nên lực đập xuống đất không quá mạnh để chết nhưng nó lúc này, khoảng cách giữa sống và chết là quá mong manh. Yên Tử bị vướng vào đinh tên băng dính ở tay cũng được gỡ bỏ, thân thể có xây xát nhưng vẫn còn tỉnh tảo, Yên Tử quay sang nhìn nó, đôi mắt cô mở to, nước mắt không ngừng tuôn rơi


Ngươi nó bị vô số mảnh kính đâm phải, máu chảy rất nhiều, vì đỡ cho Yên Tử mà đầu bị cứa, chảy rất nhiều máu, khóe miệng cũng ứa ra một dòng máu đỏ…Nó chỉ biết nhìn Yên Tử mà thì thầm “May nhé, không sao rồi” rồi ngất lịm


La Yên Tử gào khóc, kêu cứu nhưng ở nơi hẻo lánh này thì có ai. La Yên Tử run rẩy lôi điện thoại gọi điện cho Thiên Quân – không được vì hôm nay anh nói anh đến vùng sóng kém nến tắt máy, chiều sẽ gọi điện lại. Lý Hạo – không được, Tuấn Kiệt cũng vậy, hốt hoảng, cô vội vã không suy nghĩ nhiều mà gọi vào số của Thiên Kỳ. Anh lúc này đang trong cuộc họp, thấy điện thoại rung không ngớt… hơi chút khó chịu, anh đưa cho Lý Hạo nhờ anh ta nghe hộ


Lý Hạo đi ra ngoài liền bắt máy, tâm can liền bị hù cho cứng đơ


“Anh Thiên Kỳ đến cứu Yến Tử, cô ấy vì cứu em, người chảy rất nhiều máu” La Yến Tử thống thiết khóc lóc


“Em đang ở đâu?” Lý Hạo vội hỏi, sống lưng chợt lạnh toát


“Em ở số 5 phố J” giọng nói của La Yên Tử đã chuệch choạc đi rất nhiều


Lý Hạo vội đẩy cửa vào phòng họp, anh nhíu mày nhìn, lên tiếng trách “Trợ lý Lý, đây là phòng họp”


“Xin lỗi” Lý Hạo cúi người rồi nói “Tổng giám đốc, ra ngoài có việc một chút”


Lý Hạo không bao giờ làm dán đoạn cuộc họp, kể cả là khách VIP đến tìm gặp anh cũng bị anh ta từ chối. Nhưng hôm nay anh ta lại tự mình làm dán đoạn, anh khẽ nhíu mày rồi cũng đồng ý đứng dậy “Các vị đợi tôi một lát”


Ra đến ngoài…


“Anh làm sao vậy?” Thiên Kỳ có chút mệt mỏi lên tiếng


“Đi ngay, không hiểu có chuyện gì, La Yên Tử nói Yến Tử vì cứu cô ấy mà chảy máy rất nhiều”


“Anh nói gì cơ?” đầu óc Thiên Kỳ như đóng băng, ai chảy máu cơ, cô ấy? Cô ấy làm sao “Ở đâu?”


“Ở số 5 phố J, cậu đi trước đi, tôi gọi xe cấp cứu và rời cuộc họp”


Anh thất thần lao về phía trước,bộ dạng hoảng loạn của anh làm mấy người bảo vệ ở đó cũng sợ theo, vội vã dẹp vật cản để anh lấy xe phóng đi. Vừa lao đi với tốc độ 140km/h, trong đầu anh vang vọng: Em nhất định không được làm sao hết, nhất định


Theo như anh nhớ thì phố J là khu phố giải tỏa để làm khu du lịch sinh thái, nhà ở đó đã bị phá hết, sao nó lại còn mò đến đó? Anh không nghĩ ra được, bức bối mà đập tay vào bánh lái “Chết tiệt”


Đi đến nơi, anh vội vã đi xuống khi nghe thấy tiếng gào thét không ngừng của La Yên Tử “Tỉnh dậy đi đồ ngốc này, ai bảo đỡ cho mình chứ. Cậu không dậy, mình tuyệt giao với cậu”


Anh bước chậm dần…


Người anh như lạnh đi…


Đôi mắt anh không thể chớp nổi…


Anh quỳ thụp xuống bên nó…


“Sao thế này?” anh run rẩy nói vô định


“Anh Thiên Kỳ, là lỗi của em, nó đã đỡ cho em khi em bị đáp từ trên kia xuống, là do em hại nó anh ơi” La Yên Tử vừa khóc nấc vừa nói


Anh lạnh cứng đỡ lấy thân thể bê bết màu đỏ của nó lên, mảnh thủy tinh từ người nó đâm vào anh…anh không thấy đau, anh chỉ nhẹ nhàng mang phần chua xót nói


“Em ngoan, anh đến rồi, dậy đi thôi”


Không một cử động…


“Anh đưa em về nhé”


Nó vẫn im lặng bất động trong vòng tay anh…


Anh siết chặt nó vào lòng “Sao em lạnh thế này…” giọng nói của anh mang đầy cay đắng và chua xót. Sao em không tỉnh lại, anh đến rồi, anh cần nói chuyện với em….


….


Lý Hạo nhanh lẽ đã gọi được xe cấp cứu đến, nhìn nó được Thiên Kỳ bế ra ngoài xe, Lý Hạo khẽ lạnh người, chuyện gì xảy ra thế này?


Bệnh viên lúc này đã có mặt đủ mọi người, Thiên Quân ôm lấy La Yên Tử còn đang khóc nấc lên, Tuấn Kiệt cùng Lý Hạo ngồi ở ghế chờ, còn anh thì đi đi lại lại trước cửa phòng cấp cứu


Phòng cấp cứu chợt mở cửa, anh vội vã tiến đến hỏi bác sĩ


“Bác sĩ, cô ấy sao rồi?”


“Vết thương nặng nhất là do một đoạn thủy tinh đã cứa trúng động mạch chủ ở đùi của cô gái, gây mất màu nhiều, nếu trễ chút nữa có thể dẫn đến tử vong. Bởi vậy, bệnh nhân có lẽ sẽ rơi vào trạng thái hôn mê sâu, mẹ của cô ấy đã đến truyền máu nhưng nhóm máu AB- là nhóm máu hiếm, bệnh viện trong thành phố đều không dự trữ, nên tỉ lệ cô ấy tỉnh lại chỉ là 50-50”


Anh giận giữ túm lấy cổ áo vị bác sĩ kia mà quát “Ông nói gì thế hả, không có máu dự trữ? Các người là lang băm chắc…Phải tìm cho ra đủ máu, không tôi san bằng cái bệnh viện này” mắt anh long lên xòng xọc


Tuấn Kiệt và Lý Hạo phải đứng can ngăn, còn vị bác sĩ kia sợ quá mà vội vã rời đi…Anh ngồi thụp xuống, khuôn mặt thất thần…ngày nào cô ấy còn cười vui vẻ, giờ cơ hội sống cũng đưa ra làm tỉ lệ
 



Tử Hạ

on 11/7/2013, 10:34

#30
  • avatar

Tử Hạ



Thành viên tích cực
Xem lý lịch thành viên
Tham gia : 04/07/2013
Bài viết : 3707
Điểm plus : 13098
Được thích : 57
Re: Loading my heart - Mờ Nhạt

CHƯƠNG 29: 78% ĐAU THƯƠNG


Spoiler:

Sau khi sự việc xảy ra, Yên Tử gần như rơi vào trạng thái hoảng loạn tột độ đến nỗi gia đình và Thiên Quân phải đưa cô đến bác sỹ tâm lý để giúp sức


Còn ở một nơi mà chỉ tuyệt nhiên bao phủ bởi màu trắng, có ai đó vẫn thất thần ngồi nhìn người bệnh đang bị băng kín người và thở bằng oxi, có trời biết đất biết giờ tâm can anh hỗn lọan và bị xé nát như thế nào?


Lúc nó hôn mê sâu, anh đã như con thú cuồng dã lăm lăm lao ra ngoài tìm đứa nào dám động vào người con gái của anh, ánh mắt dâng lên tia máu, bộ âu phục lúc đó không còn giúp anh thêm điềm tĩnh điển trai mà lại là khắc họa lên dáng vẻ của người máu lạnh, một con thú khát máu…Lý Hạo, Tuấn Kiệt ngăn không được; liền liều mình quây anh thành vòng tròn. Mắt anh trợn lên, miệng gằn ra từng chữ một, hai bàn tay còn siết chặt thành nắm đấm


“Nếu các cậu không tránh ra, tôi không nể tình đâu”


“Tôi không quan tâm cậu nể hay không nể…” Lý Hạo nói “…Thiên Kỳ, lúc này cần phải dùng lý trí phán đoán rồi; giờ cậu cứ đi như vậy, đất trời rộng thế này biết ai mà tìm”


“Đúng, tôi sẽ giúp cậu tìm. Tôi hứa ngày mai sẽ mang kết quả đến cho cậu” Tuấn Kiệt cũng hòa vào can ngăn


“TRÁNH RA” anh hét lớn, cảm giác giờ chả phải mình nữa, cơ thể này đã bị xâm chiếm bởi con quỷ mang tên Tần Thiên Kỳ


Lý Hạo và Tuấn Kiệt có phần khẩn trương khi nhìn thấy bộ dạng anh như thế này, liền đánh mắt liều phi thân vào ôm lấy anh


Ý trí bị tình cảm lấn át quá sâu, lúc đó anh còn không phân biệt được đâu là bạn, đâu là thù; lòng một lực chỉ muốn đi tìm kẻ đã *** hại Yến Tử


Một trận đánh nhau lớn xảy ra ngay trước cổng lớn bệnh viện, đến ngay cả bảo vệ và các bác sỹ trực ca cũng phải chạy ra can ngăn còn bệnh nhân và người nhà họ thì sợ chạy tán loạn. Lý Hạo bị anh đánh đến gỉ máu nơi khóe miệng, nhưng vẫn một mực đứng lên giữ lấy anh, miệng không ngớt can ngăn


“Tần Thiên Kỳ, tỉnh lại đi, sự thật là giờ cậu có tìm và giết người đó thì Yến Tử vẫn hôn mê thôi”


Yến Tử vẫn hôn mê thôi . Đúng vậy, thay đổi được gì đâu…Sau câu nói của Lý Hạo, cơ thể anh nhũn ra, tay chân cảm giác như không còn sức lực, đôi mắt lúc nãy còn rực lên lửa thù hận giờ chỉ còn đongj lại màu thê lương. Bàn tay nắm chặt cũng dần buông ra, anh quỳ thụp xuống mặt đất, trùng người xuống, vùi mặt vào bàn tay, đau lòng quá…!


/>


Từ sau ngày anh phát điên, tâm trí anh đã giữ được bình tĩnh. Ngày ngày Tuấn Kiệt vẫn đến báo cho anh kết quả tìm kiếm, nhưng vẫn cuối cùng vẫn là con số 0 tròn trĩnh. Anh nói, vì ở khu đó là khu giải tỏa nên người dân đã sớm được di tán, không ai biết hay chứng kiến được sự việc đó. Còn Lý Hạo thì giờ đây gần như thay anh quản lý công việc, dù gì anh cũng chỉ dần dà sát mé cái tuổi 24, anh vẫn chỉ là đứa trẻ, lý trí và tình cảm vẫn chưa thể phân tách rõ ràng, anh không thể đủ điềm tĩnh như những câu truyện hư cấu.


Hy vọng duy nhất là chờ cho Yên Tử phục hồi, cô ấy là người biết rõ ngọn ngành nhất. Anh ngồi ở ghế ngoài cửa phòng bênh, hai tay đan để trên đầu gối, mặt cúi gằm, khuôn mặt muôn phần mệt mỏi


“Thiên Kỳ, có ông Trương Bảo – ở thành phố T muốn đến để tìm cậu” Lý Hạo nói với anh


Anh giật mình ngẩng đầu lên, thì bắt gặp ngay thân ảnh của ông Trương, khuôn mặt cũng muôn phần mệt mỏi đang đứng ở sau Lý Hạo


“Bác Trương…” anh vội vã đứng dậy


“Không cần Thiên Kỳ, cứ ngồi đi” ông Trường nhẹ nở nụ cười, tay xua xua cho anh khỏi đứng dậy còn thân thì tự động ngồi xuống cạnh anh


Đưa vào tay anh một hộp cơm có đầy đủ thức ăn, ông Trương nhẹ nhàng nói 


“Ăn đi, cậu chẳng phải mấy ngày nay đều ở đây sao?”


“Bác Trương…” anh không hiểu cảm giác này là gì, là xúc động hay thấy có lỗi “…cháu…”


“Đừng xin lỗi” ông Trương ngắt lời anh “…đây là sự việc ngoài ý muốn. Không phải lỗi của cậu”. Ông thở dài, rồi đôi mắt cũng nhìn xa vô định


“Mẹ Yến Tử ở nhà cũng không khá gì hơn, may sao bà ấy cũng đang dần phục hồi; một mực đòi đến đây thăm con bé…” đôi mắt ông Trương lúc này dâng lên nỗi xót thương “…hôm nó gặp nạn, bàn ăn bày biện còn chưa được dùng đến, bánh gato còn chưa được thổi nến…ta và bà ấy cứ chờ nó về, cho đến khi biết tin dữ”


Giọng người đàn ông mấy chục năm chinh chiến trên xa trường, giờ cũng không tránh nổi nghẹn ngào mà nấc lên từng hồi


“Đứa bé đó, ta rất mực cưng chiều nó sau khi chị gái nó mất. Ta biết, nó bị chịu tổn thương rất lớn…nhưng chưa bao giờ nói ra mà chỉ tự làm mình nội thương rồi thay đổi…ta rất mong nó sẽ tìm được người nó thực sự tin tưởng có thể đặt trái tim vào”


Ông ngắt một nhịp rồi nói tiếp


“Thiên Kỳ, khi nhìn thấy cậu chạy theo nó trong buổi lễ lần trước, ta đã hiểu ra vài phần về chuyện của hai đứa. Ta cũng như mẹ nó rất đỗi ngạc nhiên khi thấy người nó yêu lại là anh chàng đào hoa, đẹp trai phong độ, tiền nhiều như nước. Ta đã rất lo khi nó nói sẽ yêu phụ hồ hoặc cửu vạn, nó nói nó sẽ chăm cho họ tốt…” ông Trương hơi nhoẻn miệng cười “…Thiên Kỳ này, cậu có biết một điều không? Rằng khi đơn giản là cậu ôm nó vào lòng, hay chỉ cần nở một nụ cười quan tâm, con bé đó sẽ ngay lập lức vứt bỏ đám gai góc xù xì mà biến thành một con mèo ngoan ngoãn, hết mực sủng nịnh chủ của mình. Con mắt của ta mấy chục năm nay nhìn đời, nhìn người, phán đoán đủ mọi thứ để gây dựng cơ ngơi cũng như cuộc sống gia đình; vậy giờ hãy để ta dùng con mắt này một lần vào việc chọn người ở bên cho con gái ta. Ta mong, sự lựa chọn của ta, sẽ là sự lựa chọn tốt nhất”


Thân thể anh chết lặng bên cạnh ông Trương, nhìn từ khóe mặt người đàn ông trai mặt trên thương trường này rơi những hàng nước mắt, đôi mắt anh thê lương, trái tim như bóp nghẹn.Từ khi yêu nó, anh chỉ nhận mà không cho đi, anh thật ích kỷ và hèn mọn 


Trong khoảnh khắc này, trong tâm can chợt bật lên những tiếng vang vọng: Cháu rất yêu cô ấy
 



Tử Hạ

on 11/7/2013, 10:35

#31
  • avatar

Tử Hạ



Thành viên tích cực
Xem lý lịch thành viên
Tham gia : 04/07/2013
Bài viết : 3707
Điểm plus : 13098
Được thích : 57
Re: Loading my heart - Mờ Nhạt

CHƯƠNG 30: 79% ĐAU THƯƠNG


Spoiler:

Sau buổi nói chuyện ngắn ngủi với Trương Bảo, anh đã nhận ra được, anh cần phải làm gì trong lúc này. Quay trở lại công ty trọng sự ngạc nhiên của mọi nhân viên công ty, họ hỏi han này nọ nhưng anh cũng chỉ cười cho qua rồi nhanh chóng bước vào phòng làm việc. 


Lý Hạo bận rộn đang ngồi chia từng tập tài liệu ra cho anh, có vể gần hai tuần không đi làm, công việc đã thành quả núi trên lưng. Lý Hạo thấy anh đến thì ngạc nhiên ra mặt:


“Hôm nay đi làm sao?”


“Anh Hạo, em muốn rút cổ phần ra khỏi Thi thị” anh tiêu sái bước về bàn làm việc, đôi mắt vẫn lạnh đanh


“Cái gì?” Lý Hạo ngạc nhiên lắm, tay đang làm việc cũng dừng nửa chừng


“Đừng hỏi nhiều, anh làm văn bản rồi gửi lên sở kế hoạch đầu tư để họ bỏ quyền thành viên của I.I.T ở Thi thị. Rồi sau đó, rao bán 5% cổ phần cho em”


“Tôi vẫn không hiểu sao cậu muốn làm thế?” Lý Hạo nheo mày nhìn anh khó hiểu


“Đơn giản là I.I.T đang phát triển, rất nhiều công ty tài chính lớn khác đang mơi cổ phần cho chúng ta; 5% của Thi thị có thể rút ra được rồi” giọng nói anh lạnh khốc, một chút tình người cũng không có


“…” Lý Hạo cau mày nhưng cũng không dám làm trái lời Thiên Kỳ, trước khi ra khỏi phòng anh còn nói “…Là vì muốn cô ấy tỉnh dậy sẽ không còn vướng bận gì nữa đúng không?”


Tay viết của anh ngừng lại, đúng, lý do cốt lõi là thế. Anh có thể chấp nhận mất cổ phần ở Thi thị là một khó khăn cho công ty sau này, nhưng để giải quyết nỗi bứt rứt trong lòng, anh không ngại dứt áo ra đi…Anh có thể gây dựng được


/>


Ngày qua ngày, anh đều đi làm rồi về tối lại ở bệnh viện; quần áo mấy bộ cũng được anh mang đến, cơm mấy bữa cũng là cơm bụi gần bệnh viện. Bà Tần biết chuyện thì lo lắng, xoắn xít hơn cả hoàng thượng, có lúc thấy bà cả ngày ngồi trong phòng bệnh của nó không thấy ra. Mọi người đều rất cảm động.


Ngữ tưởng sau khi điều trị tâm lý, Yên Tử sẽ hết sốc và hồi phục tâm lý, nhưng đúng là không có gì bằng được chứ “ngờ”; cô ấy tuyệt nhiên quên hết tất cả các tiểu tiết nhỏ, chỉ lưu lại trong não việc Yến Tử xả thân cứu mình. Bác sĩ nói sau cú sốc có phần lớn đó, não của Yên Tử dường như chối bỏ mọi thứ, chỉ đọng lại ký ức khiến cô ấy hằn sâu nhất cũng là đau đớn nhất


Vậy là hy vọng cuối cùng của anh lại bị vùi sâu. Anh đau đớn – có, anh thất vọng – có, anh điên lên – có; anh đã từng nghĩ rất nhiều trường hợp có thể xảy ra, nhưng về việc Yến Tử ngày trước có quá nhiều người ghét – đó là sự thật; và có một số thành phần…anh không dám tin là có khả năng làm điều đó. 


Thần may mắn cuối cùng cũng đã mỉm cười với anh, khi hôm đó, tròn 1 tháng Yến Tử trong tình trạng hôn mê sâu, Thiều Mẫn đã xuất hiện ở công ty anh. Lúc đó anh đang trong thời gian gây dựng lại tài chính cho công ty nên có phần bận rộn, tiếng gõ cửa cũng không kéo anh ra khỏi công việc, anh theo thói quen nói với ra ngoài


“Mời vào”


Tiếng guốc dày chạm xuống sàn làm anh có chút ngạc nhiên, nhân viên ở trên tầng anh làm hầu như là nam, còn nữ nhân – họ không có sở thích đi guốc. Nghĩ vậy, anh ngửng lên xem là ai. Dáng vẻ yêu kiều, khuôn mặt khá xinh xắn nhưng có phần nhợt nhạt, mái tóc dài được chải ngược lên đã có phần bông rối, đôi mắt thâm đen lộ rõ sự mệt mỏi. Anh phải suy nghĩ một lúc lâu mới nhận ra đấy là cô bánh bèo ngày trước chặn xe anh cũng như nói đổng Yến Tử mấy lần


Thiều Mẫn thấy anh soi xét thì muôn phần sợ hãi, đôi môi run rẩy cũng tự động lắp bắp ra thành chữ:


“Anh…Thiên…Kỳ”


“Có việc gì?” anh bỏ bút xuống, khoanh tay trước bàn chờ đợi “việc”mà cô ta sắp nói


Nhanh như cơn gió, Thiều Mẫn liền lao về phía ghế làm việc của anh, quỳ thụp xuống chân anh mà bám lấy gấu quần. Anh ngạc nhiên tột độ thì bất giác đứng dậy, đôi mắt vừa phán xét, vừa nghi hoặc, vừa mơ hồ


“Anh Thiên Kỳ, không phải do em muốn thế, là do người tên Trịnh Cẩm Tú đó ép em phải dụ Yên Tử đến phố J. Cô ta dọa sẽ tung clip nóng của em với đàn anh cùng trường lên mạng, em sợ nên phải làm theo. Em hoàn toàn không biết đến lại gây cho Yến Tử như vậy” Thiều Mẫn òa khóc, cố bấu víu lấy gấu quần anh như mong muốn một sự ân xá “…em chỉ mới biết chuyện Yến Tử bị năng như thế khi thấy Yên Tử hoảng hốt và khóc lóc ở trường. Em chỉ gọi cô ấy đến, em không làm hại Yến Tử”


Trịnh – Cẩm – Tú, cái tên mà anh đã cố nghĩ là không có gan làm chuyện này, cuối cùng lại là cô ta. Đáy mắt anh hiện lên tia máu, hoang dã – anh nhắm mắt lại, người anh run lên, cố cắn chặt môi để không đá Thiều Mẫn hất ra xa, anh gằn từng chữ:


“Tôi đếm đến ba, nếu cô không cút khỏi đây, thì cô sẽ thảm”


“Anh Thiên Kỳ, xin anh hãy…” Thiều Mẫn vẫn khóc lóc van xin


“1”


“Anh,…”


“2”


Thiều Mẫn thấy khuôn mặt anh đã biến sắc, nắm đấm tay cũng đã siết chặt đợi một cơn hỏa nộ bùng phát, Thiều Mẫn sợ hãi vội vã rời khỏi phòng, bước chân xiêu vẹo còn mang đầy hoảng hốt


Sau khi Cẩm Tú rời đi, thân ảnh cao lớn của anh, sừng sững trong nắng chiều tà, hắt lên một sự giận dữ vô bờ bến. Anh cầm điện thoại lên, cố kìm nén sự giận dữ mà để lý trí giải quyết mọi chuyện


“Tra cho tôi tất cả chuyến bay đến thành phố R, có ai đặt vé tên Trịnh Cẩm Tú book tháng trước không?”


Mất một hồi đợi bên đầu dây check, cuối cùng cũng có kết quả. Anh lạnh lùng cụp máy, cũng tiện gọi điện cho ông quản gia ở nhà


“Ông Kim, chuẩn bị máy bay riêng cho tôi”


Anh – đại thiếu gia nhà họ Tần, chưa bao giờ ngửa tay xin tiền của già đình, chưa bao giờ lạm dụng đến những đồ xa hoa đắt đỏ mà ông Tần chuẩn bị cho. Đây là lần đầu tiên, anh sử dụng máy riêng của mình. Tại sao ư? Tại vì anh biết tỏng con người của cô ta, thành phố R là nơi mẹ đẻ cô ta ở đó, ngày trước cứ mỗi lần cãi nhau hay làm gì, anh đều phải vất vả lặn lội đặt vé để bay về thành phố R xa xôi ấy để làm lành xin lỗi. 


Nhưng lần này ư? Cơn tức giận có bùng phát không – anh là không dám chắc. Trong đầu anh giờ chỉ có một ý định, một suy nghĩ – Trịnh Cẩm Tú - cô phải trả giá.
 



Tử Hạ

on 11/7/2013, 10:36

#32
  • avatar

Tử Hạ



Thành viên tích cực
Xem lý lịch thành viên
Tham gia : 04/07/2013
Bài viết : 3707
Điểm plus : 13098
Được thích : 57
Re: Loading my heart - Mờ Nhạt

CHƯƠNG 31: 80% HẬN


Spoiler:

Thành phố R là thành phố trên đảo, tuy nhỏ những rất phát triển. Trời phú cho nơi đây đất đai tốt, khi hậu chiều lòng người nên con người thành phố R có cuộc sống cũng rất ổn định


Cẩm Tú cũng đã trốn ở đây được nửa tháng; ngày ngày cô ta sống trong lo sợ, nhất là khi hình ảnh Yến Tử ôm lấy Yên Tử bị đáp ra khỏi tấm kính lỏng lẻo chỉ cần một cú va đập có thẻ vỡ tan hiện lên trong tâm trí. Lúc đó, cô ta chỉ muốn tên đi cùng bế Yên Tử lên giả như sắp ném cô ta đi, ai ngờ hắn làm thật, để đến chính Cẩm Tú còn phải run rẩy. Đi rất nhanh ra ngoài xe ô tô, bỏ mặc tiếng khóc ai oán của La Yên Tử, Cẩm Tú thấy cơ thể cô ta cũng chẳng khả khẩm gì hơn. 
Đã 7 giờ, ngồi trong quán cà phê nhìn trời tối dần cùng làn mưa nhẹ, Cẩm Tú chợt thấy khó hiểu, tại sao Tần Thiên Kỳ còn chưa đến tìm cô ta hỏi tội? Là anh không biết, hay cố tình không biết? Cũng đã một tháng rồi còn gì, Cẩm Tú tự khẳng định với bản thân chắc chắn Thiều Mẫn sẽ đến nói với anh, không thì với gia thế nhà anh, việc tìm thấy cô cũng chỉ như ăn cháo. Tự dưng một cỗ đắng lòng dâng lên, Cẩm Tú tự bản thân cho rằng anh biết nhưng vì tình cảm xưa cũ nên bỏ qua. Khẽ ôm lấy hai cánh tay, Cẩm Tú hoài niệm về những ký ức hạnh phúc đã vuột mất khỏi tầm tay. Nào là những buổi chiều mưa hai người cùng vui vẻ đợi mưa tạnh ở bến xe buýt, nào là những lúc cô ốm sốt miên man, cũng là tự tay anh chăm sóc. Thiên Kỳ nấu ăn rất ngon, giờ tuy là nhớ lại nhưng những dư vị ngọt ngào trong món ăn ngày lễ tình nhân anh làm cho thì không bao giờ có thể quên…


Một tiếng trôi qua, Cẩm Tú quyết định ra khỏi quán khi thấy trời đã tối dần. Mẹ hôm nay phải đi tiếp đoàn khách từ thủ đô về nên tối không ăn cơm nhà. Cẩm Tú chậm rãi để gót giày gõ chầm chậm trên vỉa hè lát đá hướng về khu nhà của mình nằm trên đồi. Bước chân đang đi chợt dừng lại, thân ảnh quen thuộc tưởng đã xa giờ quay trở lại…Cẩm Tú không tin vào mắt mình khi thấy anh đang đứng giữa con đường nhỏ, ánh đèn đường tỏa ra thứ màu sắc nhàn nhàn làm tô đậm thêm cho khuôn mặt anh tuấn. 


Nếu nửa tháng trước anh tìm đến đây, chắc chắn Cẩm Tú sẽ chạy trốn hoặc cùng lắm là tự tử trước mặt anh vì Cẩm Tú biết, lúc anh tức giận thì không còn tình người. Nhưng lúc này đây, sau khi suy nghĩ mà cũng bởi thời gian đã kéo dài quá lâu, Cẩm Tú chợt có một cảm giác muốn được anh vỗ về ôm ấp…Không ngăn được nước mắt, Cẩm Tú như thấy hình dáng của anh 5 năm trước, luôn hiền dịu nhẹ nhàng và ấm áp; cô bỏ rơi đồ trên tay lao đến là ôm lấy anh, ôm lấy thân hình to lớn làm cho cô muốn dựa vào, như ngày đó…


Sau khi lên máy bay riêng về thành phố R, anh đã không biết bao lần tự kiềm chế bản thân mình để không nổi sung lên. Cái gọi là điềm đạm và bình tĩnh, anh nghĩ phải tôi luyện thêm nhiều năm nữa, có lẽ đến khi anh 30 tuổi mới có thể sáng suốt và lý trí được. Khi Cẩm Tú ôm lấy anh, lúc đầu là lửa giận bùng cháy, anh siết chặt hai tay, khuôn mặt xám xịt mang muôn phần bực tức, cơ thể cũng vì thế run lên…nhưng, thay vì bóp cổ cô ta, anh lại dùng lời nói coi như niệm tình cho cô ta đã có thời gian bên anh


“Tôi cho cô 3 giây để rời khỏi thân thể tôi. Thân thể của tôi có luật pháp bảo vệ, không phải nước rửa đâu mà muốn làm gì thì làm” giọng nói anh vang vang trên con đường vắng như tiếng từ địa phủ vọng về, một chút tình cảm cũng không có


Cẩm Tú nghe vậy thì cả kinh, chẳng nhẽ cô ta đã đoán nhầm sao? Chẳng nhẽ là giờ anh mới biết nên mới chạy về đây sao? Bước chân run lên từng hồi, Cẩm Tú vội rời tay ra khỏi người anh, đôi mắt còn ánh lên sự sợ hãi, nhưng lời nói lại hoàn toàn ngược lại


“Tần Thiên Kỳ, anh là vẫn khờ khạo như ngày nào? Tôi không nghĩ anh ngu ngốc đến nỗi giờ mới biết chuyện” Cẩm Tú vén lọn tóc bị gió hất tung của mình, đôi môi nhếch lên nụ cười châm biếm


Lửa giận trong lòng anh cháy hừng hực, quả đúng là cô ta muôn phần không biết hối cải; đôi mày anh nheo lại, bước chân cũng bắt đầu di chuyển. Anh cứ tiến một bước, Cẩm Tú lại lùi một bước; đôi mắt như chứa ngàn tia lửa chằm chằm nhìn vào Cẩm Tú đang từng bước lùi lại, thái độ điềm tĩnh nhưng lại tỏa ra sát khí ghê người


“Anh định làm gì? Muốn giết tôi sao? Giết tôi thì Yến Tử cũng chả tỉnh dậy được đâu” Cẩm Tú giọng nói lúc này đã nhuốm mùi sợ hãi


Đến khi lưng cô ta đập vào bức tường rêu phía sau lưng, anh mới chịu dừng chân. Lúc này khoảng cách hai người rất gần, mắt anh vẫn chằm chằm nhìn vào đôi mắt sợ hãi nhưng khuôn mặt lại có tia khinh khỉnh của Cẩm Tú. Bàn tay nhẹ nhàng xoa lên đôi má được trang điểm bằng một chút phấn hồng, giọng anh bất chợt khàn đục như người hút thuốc lá


“Kể cả cô ấy không tỉnh lại hay tỉnh lại, tôi vẫn muốn giết cô”


“Anh…” Cẩm Tú lúc này đã hoàn toàn rơi vào bể sợ hãi


“Cô có biết, khi người con trai quá yêu người con gái của mình, thì anh ta sẽ tàn nhẫn thế nào không?” âm thanh của anh trầm, khàn, nhỏ, ngữ tưởng như chỉ muốn nói cho một mình cô ta nghe. Tiếng nói ấy như muốn cái lỗ tai xinh đẹp của cô ta nói một nghe một, nói mười tiếp thu mười


“Cô nghĩ là tôi sẽ niệm tình cô và tôi có thời gian bên nhau mà bỏ qua ư? Cô nhầm rồi, cái sự niệm tình ấy tôi đã sử dụng khi cô quẳng tôi đi như cái rẻ rách năm đó. Sự niệm tình ấy tôi đã sử dụng khi nhìn thấy cô ôm hôn người đàn ông đó, sự niệm tình đã sử dụng khi biết cô lại mang cái thân thể này dâng cho hắn ta và sự niệm tình đã sử dụng cho một số chuyện khác…” đôi môi anh nhếch lên “…cô thấy sao? Chỉ có một “sự niệm tình” mà tôi đã sử dụng đến bao nhiêu lần, vậy cô nghĩ, lần này còn cái gì gọi là “niệm tình nữa? Trả lời cho tôi nghe?”


Cẩm Tú ấp úng như có thứ gì chẹn ngang cổ họng, âm thanh không thể thoát ra nổi, tay lúc này đã bấu chặt lấy đám rêu ẩm ướt ở bức tường phía sau


“Tôi ghét nhất là làm phép so sánh thế này thế khác, nhưng nếu để cô và Yến Tử lên bàn cân thì chẳng khác gì con tép cân cùng con tôm hùm. Cô nghĩ cô tài ba lắm khi nghĩ ra cái trò bỉ ối ấy sao? Là dân tốt nghiệp đại học lớn cả, tại sao suy nghĩ của cô không bằng một con nhóc bỏ học thế?” đôi mắt anh khinh miệt nhìn lên thân ảnh đang run lên từng hồi trước mặt mình, bây giờ một chút suy nghĩ sẽ tha thứ cũng không còn nữa


“Tôi nói cho cô biết, nội trong ba ngày nữa Yến Tử không tỉnh lại, thì cô biết cô sẽ phải hứng chịu những gì”


Anh không nói nhiều, cũng không nói sẽ làm cách gì, chỉ nói xong và quay người bước đi. Chiếc áo choàng dài màu đen bay trong gió lạnh, thân ảnh to lớn ngày càng mất hút dưới ánh đèn đường, Cẩm Tú ngồi thụp xuống, đôi mắt vô hồn nhìn về phía trước; bàn tay run run cố chống đỡ lấy thân thể như sắp đổ ngã, cô là lần đầu tiên biết được: Muốn đánh người không chỉ bằng vũ lực mà ngay cả lời nói cũng có thể như con dao sắc bén kề cổ.
 



Tử Hạ

on 11/7/2013, 10:37

#33
  • avatar

Tử Hạ



Thành viên tích cực
Xem lý lịch thành viên
Tham gia : 04/07/2013
Bài viết : 3707
Điểm plus : 13098
Được thích : 57
Re: Loading my heart - Mờ Nhạt

CHƯƠNG 32: 81% HẬN


Spoiler:

Ba ngày sau, tình hình của Yến Tử vẫn không tiến triển gì hơn, vẫn bất động miên man. Nó hôn mê sâu lâu như vậy làm cho ai ai cũng lo lắng, đến ngay cả những người ngoài cuộc như Tuấn Kiệt, Lý Hạo cũng không khỏi thấy bứt rứt mà hôm nào cũng vào thăm nó đều đặn. Yên Tử tâm tính vẫn không khá hơn, hôm nào cũng kể chuyện hàng ngày rồi thay rửa cho nó. Nhìn bộ dạng không còn là mình của Yên Tử, ai cũng cầu trời thương xót mà đánh thức giấc ngủ dài này của nó


Đến hạn ba ngày, nhưng Cẩm Tú tuyệt nhiên không thấy mafia đến chém giết hay côn đồ đến hành hung, cuộc sống vẫn trôi qua từng ngày. Cô ta cứ tưởng anh chỉ dọa cho đến khi thấy mẹ về trong tình trạng mệt mỏi, đôi mắt thâm quầng mới hay chuyện. 


“Mẹ, mẹ sao vậy?” Cẩm Tú vội đỡ bà Lâm đi vào nhà


“Cẩm Tú à, công ty sắp phá sản rồi” bà Lâm nói mà nước mắt khẽ rơi


“Sao lại thế? Sao lại thế hả mẹ?” Cẩm Tú sợ hãi 


Hai hôm trước bộ kiểm dịch y tề trung ương có về thành phố chúng ta kiểm tra các cơ sở sản xuất thực phẩm; phía phân xưởng A1, A2 và A7 của chúng ta bị phát hiện sản xuất không hợp vệ sinh, đã bị phát hiện ra 7 tấn thịt mới nhập về của chúng ta rồi con ơi” bà Lâm vật vã, gắt gao ôm lấy cánh tay của Cẩm Tú mà khóc lóc


“Sao lại thế được? Chẳng phải chúng ta vẫn làm ăn rất cẩn thận sao?” Cẩm Tú không tin


“Con ơi, giờ người dân hay tin đang đâm đơn kiện công ty Trịnh Lâm, các cổ động cũng rút vốn rồi, trong đó có TAN Furniture, cổ đông lớn nhất của chúng ta. Sắp phá sản rồi con ơi” bà Lâm khóc nấc, người lả đi như sắp ngất


TAN Furniture, tập đoàn của nhà Tần Thiên Kỳ; con ngươi run rẩy, Cẩm Tú như điên lao đi trong tiết trời trưa oi ả, chỉ mong gặp được Tần Thiên Kỳ


Đã 8 giờ tối, anh bắt đầu từ công ty chuẩn bị trở về bệnh viện, mỗi lần trước khi về đến đó, anh đều cầu nguyện Yến Tử sẽ tỉnh lại. Nếu cô ấy bình phục, anh sẽ giữ cô ấy bên mình cả đời


“Không được tự tiện xông vào phòng tổng giám đốc, thưa tiểu thư” bảo vệ gắt gao giữ lấy tay Cẩm Tú nhưng cô ta rất khỏe đã vùng ra


“Tần Thiên Kỳ, anh ở đâu?” Cẩm Tú dùng hết sức hét lớn, nước mắt cùng hòa cùng tiếng hét rơi xuống


Anh nghe thấy có người làm loạn bên ngoài thì vội mở cửa bước ra ngoài. Vừa thấy anh, Cẩm Tú liền lao đến túm lấy cổ áo anh mà gào thét


“Anh giết tôi đi, anh làm gì tôi cũng được nhưng anh không được đụng đến mẹ tôi” Cẩm Tú bị bảo vệ can ngăn nhưng vẫn một mực túm lấy cổ áo anh mà giật lên xuống


Anh bị kéo dọc kéo ngang thì chỉ điềm đạm dùng hai bàn tay rắn khỏe như gang thép của mình bóp chặt lấy cổ tay Cẩm Tú mà kéo giật ra. Đôi mắt anh nhàn hạ nhìn vào Cẩm Tú mà nói


“Còn chưa đến lượt tôi ra tay nên cô đừng có làm loạn”


Anh khoát tay làm Cẩm Tú bị đẩy về phía sau, còn thân thì lẳng lặng đi qua cô ta. Nhưng Cẩm Tú không chịu buông tha liền quỳ thụp xuống, bấu víu lấy gấu quần anh mà van xin


“Thiên Kỳ xin anh, hãy bảo với ông Tần giữ lại số cổ phần ở công ty Trịnh Lâm, nếu công ty phá sản, mẹ tôi chết mất. Coi như anh nể tình chúng ta đã có tình cảm mà mở cho một con đường sống” nước mắt đã thấm đấm hai bên má, Cẩm Tú một mực dằng xé, đòi anh giúp


Anh thở hắt, nhìn người con gái anh đã từng yêu thương nay tàn tạ đến không thể nhận ra, lòng anh có chút tội nghiệp


“Việc này tôi không nhúng vào, là tổng giám đốc bên TAN Furniture muốn tự rút cổ phần. Giờ bố tôi chỉ là cổ động của TAN Furniture, ông ấy không thể nhúng tay vào công ty của nhà cô được”


“Nhưng chắc chắn bác Tần sẽ giúp em, anh Thiên Kỳ, xin anh hay cứu lấy mẹ em”


“Thực phẩm nhập công không cắm lạnh vì sợ chi phí cao, đến khi vào chế biến thì bỏ chất hóa học để tẩy rửa mùi ôi thiu…Vậy mà gọi là sản phẩm sạch sao? Công ty gia đình cô đã đem mầm mống bệnh tật reo vào bao nhiêu con người?


Cẩm Tú như chết lặng, anh biết việc này từ bao giờ? Tại sao?


Thấy bàn tay cô ta đã nới lỏng, anh liền bước chân về phía thang máy, anh không rảnh để ở đây đôi co với người cố đấm ăn xôi, còn có người mà anh phải liều mạng để giữ lấy 


Thang máy đóng cửa, Cẩm Tú vẫn như phỗng thân thờ ở trên sàn đá bóng. Nhìn thân ảnh mình in lên đó, Cẩm Tú chợt rùng mình khi nhớ đến anh đã nói vào ba ngày trước “Cô nhầm rồi, cái sự niệm tình ấy tôi đã sử dụng khi cô quẳng tôi đi như cái rẻ rách năm đó. Sự niệm tình ấy tôi đã sử dụng khi nhìn thấy cô ôm hôn người đàn ông đó, sự niệm tình đã sử dụng khi biết cô lại mang cái thân thể này dâng cho hắn ta và sự niệm tình đã sử dụng cho một số chuyện khác…”


Những chuyện khác….chuyện khác chính là chuyện anh đã giấu cho công ty gia đình cô về việc thực phẩm kém an toàn sao? Anh đã biết từ bao giờ? Cẩm Tú như nhìn thấy tia hy vọng cuối cùng đã bị dập tắt. Kể cả anh có giấu thì pháp luật cuối cùng cũng sẽ sờ đến, bây giờ còn hy vọng gì đây?


Trong lúc đó…


Đây là đâu? Mình chết rồi sao? nó tự cười khẩy bản thân, cuối cùng rồi cũng chết…chỉ tiếc là nó còn quá nhiều thứ chưa kịp thực hiện


Nhưng đột nhiên, suy nghĩ có nó bị gián đoạn bởi tiếng khóc lóc và những cái lay người mạnh


“Cậu tình rồi sao? Mình đây, Yên Tử đây? Cậu có thấy mình không?”


Nó trong tâm thì nói chuyện bình thường, nhưng nó không biết rằng, đối với những người đang đứng trong phòng bệnh đây, họ chỉ nhận được đôi mắt vô hồn đang mở hé của nó. khuôn miệng khẽ động đậy nhưng chỉ là rất nhỏ, còn hầu như, thân thể nó vẫn bất động hoàn toàn


“Cậu có nghe thấy mình nói không?” Yên Tử khóc òa lên


Anh vừa mới đến thì nghe thấy tiếng hét của Yên Tử, quên cả thâm trầm trong lòng mà chạy vội vào


“Có chuyện gì vậy?”


“Cô ấy tỉnh rồi, nhưng có vẻ không ổn lắm. Tuấn Kiệt đi gọi bác sĩ rồi” Thiên Quân tay giữ Yên Tử, miệng thì nói với anh


Anh sững người, cô ấy tỉnh rồi…choàng tỉnh sau vài giây chôn chân, anh vội vã tiến về phía giường bệnh nhìn khuôn mặt vô cảm của nó, anh nắm lấy bàn tay nó, khuôn miệng khẽ gọi


“Yến Tử” anh không biết nói gì hơn ngoài gọi tên nó


Con ngươi của nó chợt cử động theo tiếng gọi, từ trong tiềm thức, nó nhận ra anh: Là anh sao, chết rồi vẫn thấy được anh sao? Hừm…đúng rồi, chết có thể đi mọi nơi…Có điều, anh ấy vẫn gọi tên mình, anh ấy vẫn nhớ mình sao?


Đầu nó nghĩ là vậy, còn khuôn miệng đã không chủ động mà khẽ mấp máy


“Thiên Kỳ”


Người anh từ lạnh sang nóng, từ nóng lại sang lạnh, nó đang gọi tên anh, nó thật sự đang gọi anh sao


Đôi môi vẫn mấp máy “Thiên Kỳ” bị ngắt quãng do bác sĩ ập vào kiểm tra. 


Người chiếu đèn vào mắt, người đo nhịp tim, huyết áp, mất một lúc, một vị bác sĩ già nói


“Cô ấy đang hồi phục, chúc mừng mọi người. Nhưng vẫn phải ở trong viện để theo dõi thêm. Dù gì, tất cả nguy hiểm đã qua rồi”
 



Tử Hạ

on 11/7/2013, 10:41

#34
  • avatar

Tử Hạ



Thành viên tích cực
Xem lý lịch thành viên
Tham gia : 04/07/2013
Bài viết : 3707
Điểm plus : 13098
Được thích : 57
Re: Loading my heart - Mờ Nhạt

CHƯƠNG 33: 83% HẠNH PHÚC


Spoiler:

Nghe bác sĩ nói vậy thì mọi người đều vui mừng, Yên Tử như kìm nén đã lâu liền khóc òa trong vòng tay của Thiên Quân; Tuấn Kiệt thấy vậy vui mừng ra mặt, miệng còn không ngớt nói phải mở tiệc ăn mừng. Còn anh…anh thật là chưa có thể tiếp thu nổi sự việc, nhưng sợ nó lại ngủ dài như vậy, anh vội vã đến bên nắm lấy bàn tay xanh xao của nó mà khẽ thì thầm


“Yến Tử, anh thật sự xin lỗi em” rồi đặt lên mu bàn tay nó một nụ hôn nhẹ, trong lòng anh lúc này, hạnh phúc đã ngập đầy, tạ ơn trời đất…


Những ngày sau đó, nó đã có thể ngồi và nói chuyện được với mọi người nhưng chỉ qua viết giấy vì có một mảnh thủy tinh vô duyên vô cớ đã cứa một khoảng dài vào mép nó. Sau lần mấp máy môi gọi tên “Thiên Kỳ”, vết thương chưa lành hẳn lạnh rách ra, khiến bác sĩ phải khâu mấy mũi, giờ vẫn phải băng. 


Anh đã đặc chế cho nó một quyển giấy A3, to đẹp và một cây bút dạ để nó tha hồ viết cũng như vẽ hươu vẽ vượn nếu muốn. Hết lượt này đến lượt khác đến hỏi han nó, trong đó có cả cô ả Thiều Mẫn ngày nào còn chảnh chọe, giờ lại hiền khô mà đến nói xin lỗi nó


“Yến Tử, tôi xin lỗi”




Nó nhìn thấy cô ta như vậy- hiền dịu lạ thường với mái tóc nhuộm lại màu đen vốn có và bộ quần áo đủ vải, cúi gằm mặt, bàn tay cứ lúc lại run lên, nó cũng nghĩ thời gian qua chắc cô ta bị chịu đả kích ghê lắm. Bởi vây liền cắm cúi viết


“Tôi không truy cứu, chỉ mong từ sau sẽ không phải gặp bạn nữa” rồi giơ lên trước, đôi môi tuy đau nhưng vẫn nhẹ nhàng cong lên một nụ cười tha thứ


/>


Vì việc tai nạn của nó lần này, ông bà Trương đã tạm chuyển lên sống ở căn hộ của nó. Sáng thì bà Trương cùng Yên Tử chăm sóc, chiều lại có thêm bà Tần phụ giúp cùng. Quãng thời gian ở bệnh viện, đối với nó còn sướng hơn tiên..Nó chỉ biết cười chừ khi nhìn thấy mọi người năm chân mười tay lao động công ích xung quanh nó, có lúc chợt nghĩ: Mình thật may mắn


Như mọi hôm, anh đi làm về liền vội vã vào bệnh viện để nhìn thấy khuôn mặt dễ thương của nó, anh nhớ đến phát điên – cảm giác như, không gặp nó một hôm, anh sẽ có lửa đốt trong khoang bụng


Vừa mở cửa ra, đã thấy nó chăm chú xem phim ma cùng Yên Tử, đôi mắt to dễ thương không ngừng run lên, miệng bị băng không thể há mà hét, liền dùng bàn tay bấu víu lấy ga giường thay thế, làm giờ chiếc ga giường mới thay đã nhăn nhúm đến biến dạng


Anh thở dài, cũng bó tay, mới tỉnh được chưa lâu mà nó hôm nào cũng đọc tiểu thuyết rồi xem phim, như kiểu bù cho tháng trời nằm yên bất động, đến ngay cả anh cũng bị nó quên lãng. Nghĩ vậy, anh khó chịu tiến đến tắt ngóm ti vi làm Yên Tử giật mình còn nó thì cau mày khó chịu


“Cho bọn anh chút không gian riêng nhé” anh nhìn Yên Tử nói


“Không vấn đề” Yên Tử từ sau khi nó tỉnh dậy thì tâm tính bình phục, cô ấy lúc này lại vui vẻ như trước kia, khiến Thiên Quân có phần ghen tị. Công sức anh bỏ ra bao nhiêu không bằng cô nhóc nào ngủ say rồi lười biếng tỉnh dậy, liền đem lại sức sống cho Yên Tử


“…mình về nhé, mai lại gặp” Yên Tử xoa xoa vai nó rồi xoay người bước đi, 
không quen nháy mắt với anh một cái. Anh thấy vậy liền cười hiền như hiểu ý


Nó cũng híp mắt cười rồi vẫy tay chào Yên Tử. Tiếng đóng cửa mang lại không khí yên tĩnh cho gian phòng bệnh, nó với tay lấy quyển giấy A3, sẵn sàng đáp chiến


Anh ngồi giữa giường, đôi mắt mang muôn phần yêu thương nhìn nó, con ngươi long lanh như làn nước mát nhẹ của anh khiến trái tim nó rung động không thôi


“Hôm nay em thấy thế nào?” anh dịu dàng hỏi


“Bình thường” nó viết


“Muốn ăn gì, anh đi mua”


“Muốn anh biến đi” nó cau mày


Thấy bộ dạng nó như vậy, anh không nhịn được mà thổ lộ. Dù gì từ khi nó tỉnh dậy, phải đến nửa quyển giấy này là để viết “MUỐN ANH BIẾN ĐI”


“Yến Tử, anh xin lỗi em rất nhiều. Anh biết, dù nói gì với em cũng khó để em tha thứ, nhưng anh vẫn sẽ nói. Chuyện cổ phần, lúc đó anh không biết em là ai, cũng trùng lúc IIT gặp khó khăn, anh mới dùng em để đổi trác. Lần đầu gặp em, đúng là anh tiếp cận em, nhưng tất cả những lần sau, anh đến tìm em thật sự không vì số cổ phần đó. Anh không cho phép bản thân được thích em, nhưng anh biết tất cả các hành động của anh đã phản anh. Xin em đừng nghĩ vì muốn em nói thích anh mà anh quan tâm em nhiều như vậy …” anh đỡ lấy trán, khuôn miệng nở nụ cười khổ “…có biết anh phải khổ sở thế nào để chống trọi với em không? Quan tâm em đến nỗi trí óc và trái tim phản mình, anh thật là hết cách…cũng biết thế nào là đau, là thất vọng, là phát điên lên khi không thể làm gì…”


Nó một hồi nghe anh nói thì sống mũi đã cay cay, nhìn anh một hồi rồi cúi xuống viết gì đó


“Sao anh không nói sớm?” nó giơ lên, để quyển giấy che nửa mặt, chỉ chừa ra đôi mắt to tròn dưới mắt kính chuồn chuồn to bự trảng


“Là vì em không hỏi anh” anh thấy nó viết vậy thì tâm tính thoải mái hơn, đâu đó lại muốn trêu đùa nó


“Hỏi?” nó nhíu mày


“Nếu hôm đó ở công ty em hỏi anh, anh có quan tâm em không? Anh sẽ trả lời “có” mà không ngần ngại. Nếu em hỏi, anh có yêu em không?”…anh ngừng nửa nhịp, đôi mắt thâm sâu nhìn nó, làm nó đỏ mặt mà ngượng ngùng cúi xuống


“Anh sẽ trả lời là không” giọng anh nhẹ tựa nước, khuôn mặt cũng như không có gì, thản nhiên đến tự nhiên


"...."


Nó bất ngờ trước câu trả lời, đơ một lúc thì biết là anh trêu liền dùng gối đáp anh, anh là cả gan dám trêu nó


Anh đỡ lấy gối, miệng không ngớt cười lớn, đúng là trêu nó rất thú vị. Trong đám hỗn độn giữa tay chân và chăn gối, rất nhanh thôi anh đã túm được cổ tay mềm yếu đang đánh thùm thụp lên ngực anh, không kiêng nể mà kéo sát nó về phía mình, gắt gao ôm chặt nó vào lòng, đôi môi quyến rũ khẽ đặt hờ lên vành tai nó, tiếng nói như tiếng đàn dương cầm reo rắt mị hoặc lạ người: 


“ANH YÊU EM”
 



Tử Hạ

on 11/7/2013, 10:43

#35
  • avatar

Tử Hạ



Thành viên tích cực
Xem lý lịch thành viên
Tham gia : 04/07/2013
Bài viết : 3707
Điểm plus : 13098
Được thích : 57
Re: Loading my heart - Mờ Nhạt

CHƯƠNG 34: 84% HẠNH PHÚC


Spoiler:

Nó vùi sâu vào lồng ngực của anh, nó có thể cảm nhận được trái tim anh đang đập nhanh, hơi thể cũng gấp gáp vài phần. Thật là lúc này, nếu nói là hạnh phục thì không đủ, phải nói là rất rất rất hạnh phúc. Cảm giác như mình mong chờ một cái gì đó, mòn mỏi chờ đợi, cuối cùng kết quả lại vượt xa những gì nghĩ đến, quả là một cảm giác tuyệt vời đến tột đỉnh


Trong lòng anh ấm áp, vòng tay anh đang siết chặt lấy thân thể nhỏ bé của nó, một chút cự tuyệt giờ cũng tan thành mây khói. Anh có biết, nó đã chờ đợi câu nói này bao lâu rồi không? Anh có biết, nó đã mong mỏi thế nào rằng anh sẽ chủ động tìm nó không? Anh có biết, nó đã muốn như thế nào để chỉ đơn giản là thấy bóng dáng của anh xuất hiện trên con đường đến nhà La Yên Tử? Tất cả cảm xúc, tất cả hoài niềm, những yêu thương cũng như sự chờ đợi lâu này biến thành thứ ấm nóng nơi khóe mắt. Nó cứ lẳng lặng trong lòng anh mà rơi nước mắt, từng chút, từng chút một


“Thiên Kỳ, em rất nhớ anh” câu nói như bật tung mọi giới hạn cảm xúc, nó nức nở trong lòng anh, tiếng lòng hòa cũng với nước mắt. Thật là đã chịu đựng quá lâu


Anh không biết làm gì ngoài siết chặt nó vào lòng, hôn lên mái tóc mềm mại, bàn tay xoa nhẹ lên tấm lưng nhỏ bé, giọng nói muôn phần trấn an và tràn ngập yêu thương


“Em ngoan, anh cũng rất nhớ em. Anh giờ sẽ không để em bị chày xước bất cứ chỗ nào nữa"


“Xáo rỗng” giọng nói lí nhí vì bị băng miệng, những tiếng nức nở vẫn chưa dứt, nhưng nó vẫn còn đủ sức để phản bác anh


Anh ngạc nhiên lắm thì đưa nó ra trước mặt mình, đôi mày nhấc lên như không tin, trong khoảnh khắc hạnh phúc như thế này mà nó vẫn thực tế như thế


“Như thế nào mới là không xáo rỗng?” anh nhếch một bên mày lên nhìn nó


Nó lấy tay chỉnh chỉnh chiếc băng dán miệng, đôi mắt tinh nghịch nhìn về phía khác


“Hành động”


“À….” âm “A” của anh kéo dài vô tận, mang đầy vẻ giễu cợt trêu đùa. Nó thấy anh như đang cố tình chọc tức mình thì quay ngoắt lại nhìn chằm chằm anh, môi nhếch lên, mày cau lại tỏ vẻ không hài lòng


Anh thấy vậy thì cười hiền, đôi mắt vẽ lên hai vầng trăng khuyết tuyệt mỹ, bàn tay ôm lấy cánh tay nó lại không an phận kéo nó vùi vào lồng ngực, giờ anh cũng chả biết nói gì hơn là ôm ghì lấy nó


Nó hiểu anh đang nghĩ gì qua hành động, nên cũng rất ngoan ngoãn nằm trong lòng anh. Một đêm dài nhưng tràn ngập hạnh phúc…nó thiếp đi tròng lòng anh lúc nào không biết


/>


Bằng việc dưỡng bệnh tốt nên sau nửa tháng nó đã được các bác sĩ cho “hồi cung”, chỉ còn phải ở bệnh viện ngày mai nữa thôi là được về nhà rồi.


“Bác Tần, bác để cháu làm” nó vội đỡ lấy mấy bộ quần áo bà Tần đang bê đến


“Không được, con gái, nghỉ ngơi đi, để bác làm” bà Tần chẳng kiêng nể mà đẩy nó về giường


Từ khi tỉnh đến giờ, nó đã quá quen với việc bà Tần gọi nó là con gái, đáng sợ hơn là mẫu hậu cũng chả thèm đả động mà còn bắt nó sau này nhớ tốt với bà ấy. Nó cả kinh thêm phần thán phục với thái độ quá ư là bình thản của mẫu hậu đâm ra sinh nghi. Vặn vẹo hỏi anh hết lần này đến lần khác, cũng chỉ nhận được mấy nụ cười cho qua rồi nhanh chóng gạt sang chuyện khác. KHông biết bọn họ suy tính cái gì…nó chỉ biết đực người ra suy nghĩ


“Yến Tử, Yến Tử…” bà Tần khua khua tay trước mặt nó


“Ơ…dạ…” nó từ coi mơ tưởng ập về hiện tại thì mau chóng bắt sóng với bà Tần


“Con ra ngoài đi, người này con cũng nên gặp một chút” bà Tần liếc mắt nhìn vạt áo trắng đang lấp ló ở cửa thì nói


“Ai vậy bác?” nó đứng dậy ngó ra ngoài 


“Con cứ ra đi, ta bảo Tuấn Kiệt theo con rồi, không phải lo” lại là nụ cười qua loa giống của Thiên Kỳ, nó thấy vậy bèn khó hiểu đi ra ngoài


Có lẽ nó đã hiểu ý tứ trong câu nói cũng như nụ cười của bà Tần, trước mặt nó là khuôn mặt chắc đã hằn sâu vào tiềm thức, giống như con vi-rút trủng đậu luôn sống trong bó sợi thần kinh. Tại sao cô ta lại ở đây? Nó tự hỏi, rồi một chút lạnh buốt bên trong cơ thể ập đến, nhưng nghĩ đến bà Tần nói Tuấn Kiệt có đi theo thì yên tâm muôn phần. Nó trấn an bản thân rồi nói


“Chị đi theo tôi”


Nó đưa Cẩm Tú ra khuôn viên xanh của bệnh viện, nơi này thoáng mát, ngay cả trong cái tiết trời lạnh này thì không gian này vẫn phảng phất mùi cỏ non mơn mởn, làm cảm giác mọi phiền muộn như xua tan đi hết


Nó chỉ Cẩm Tú ngồi xuống cạnh mình trên một chiếc ghế băng dài được làm bằng gỗ, từ đây có thể nhìn thấy khu vui chơi của những bệnh nhi, chúng có vẻ đang rất vui. 


“Chị…”


“Cô…”


Hai người cùng đồng thanh, nó thấy vậy thì chỉ cười hắt ra rồi lịch sự nói


“Chị nói trước đi, dù gì cũng là người lớn”


Cẩm Tú lặng một lúc rồi mới can đảm mở lời


“Tôi không biết giải thích sao để cho cô hiểu, tôi cũng không tìm đến đây để mong cô tha thứ. Việc lần đó, là ngoài ý muốn, tôi xin lỗi; nhưng việc tôi muốn cướp Thiên Kỳ từ tay cô thì tôi không bao giờ nói lời xin lỗi đâu…”


Cẩm Tú hơi nhướn môi nở ra một nụ cười khổ


“…tôi yêu anh ấy ba năm, quan tâm có, chăm sóc có, vượt giới hạn có, vậy mà tôi chưa bao giờ thấy bộ dạng hoảng hốt hay giận dữ của anh ấy. Anh ấy luôn điềm đạm, luôn tỏ ra cái vẻ nhàn nhã, chẳng màng đến thứ gì. Hay có lẽ lúc đó tôi không gặp việc gì quá khủng khiếp nên anh ấy mới không thể hiện với tôi như vậy?”


Cẩm Tú tự nói rồi lại tự phản bác, đủ để hiểu trong tâm can cô ta dằng xé như thế nào. Anh đúng là bá đạo, reo tình yêu, rồi không hiểu làm kiểu gì mà trồng lên được thành cây, dù đã không tưới nước và cho nắng


“Có một sự thật là…” nó mở lời “…chị có đến để xin tha thứ hay không tôi cũng sẽ không tha thứ cho chị. Thứ nhất, chị động đến người bạn thân duy nhất trong cuộc đời của tôi. Thứ hai, chị động đến người tôi yêu nhất. Chắc chị còn nhớ tôi đã nói, chị đã vào sổ đen của Trương Yến Tử này rồi đúng không?”


Nó cười nhạt, rồi ngẩng mặt lời hà cái thứ khói trắng tự tạo trong mùa đông ấy lên bầu trời


“Nhưng chị biết đấy, có vài thứ rất ly kỳ trong cuộc sống, giả như người ta sắp chết rồi thì lại muốn xá tội cho những người gây thù chuốc oán với họ; hay những người đang vui đến tột định thì rất dễ chấp thuận với mọi thứ. Tôi nghĩ tôi đang trong thời kỳ đó, cũng là chết đi sống lại, rồi lại được bay nhảy trong hạnh phúc, bởi vậy tôi không muốn tên chị có trong sổ đen của tôi nữa…” nó quay lại nhìn vào mắt Cẩm Tú cũng đang nhìn mình chăm chăm “…Trịnh Cẩm Tú, tôi ngán cái tên này rồi”


Nói rồi, nó đứng dậy hít một hơi cái mùi cỏ thơm ngào ngạt ấy vào đầy khoang phổi rồi thở ra nhẹ nhàng. Bước chân nhẹ nhàng lướt trên mặt cỏ, nó không nói thêm một lời nào nữa mà chỉ từ tốn bước đi. Cẩm Tú dù trăm nghìn lần không muốn nhưng vẫn phải khẳng định một điều rằng, nó quá đặc biệt, chắc đó chính là lý do tại sao Thiên Kỳ không thể kiềm chế nổi bản thân khi ở bên cạnh nó. 


Đôi mắt nhìn xa xăm vô vọng, giờ trong tay còn gì mà luyến tiếc…
 



Sponsored content

Sponsored content



Re: Loading my heart - Mờ Nhạt

Chuyển đến trang : Previous  1, 2, 3, 4, 5, 6  Next



Quyền viết bài:
Bạn không có quyền trả lời bài viết