Yukimono Forum »   » Chuyên Mục » Đọc Truyện » Sưu tầm » Truyện dài

Chuyển đến trang : Previous  1, 2, 3, 4, 5, 6, 7  Next

Tử Hạ

on 14/8/2013, 14:42

#26
  • avatar

Tử Hạ



Thành viên tích cực
Xem lý lịch thành viên
Tham gia : 04/07/2013
Bài viết : 3707
Điểm plus : 13098
Được thích : 57
Re: Anh ấy là gay! Và tôi sẽ là les - D.K

Chap 25


Spoiler:

Tôi quyết định quên hết tất cả chuyện của ngày hôm qua đi, cũng quên luôn rằng ở lớp ngồi cạnh tôi có một người không rõ giới tính.


-Hi, nhóc!


Không quan tâm, cô ta không tồn tại.


-Lại bơ anh đi hả? Bực đấy!


Không quan tâm, nhất định là không quan tâm, anh em hay nhóc con gì mặc kệ, không phải là nói với tôi, không phải là sự thật của tôi, cứ coi như ảo giác thôi.


-Còn cứng đầu anh hôn đấy, đừng trách!


Cái [***] gì vậy? Tôi chưa khi nào ch.ử.i thề đâu đấy, để tôi phải thế này là cô quá đáng quá rồi đấy nhé!


-CÔ MUỐN GÌ HẢ??? >”<


-Muốn nhóc!


Còn không thèm nghĩ trước khi trả lời. =_= Mà muốn cái gì??? >”< Gừ, con nhỏ này, sao cứ cái kiểu ăn nói vô kỉ luật như thế nhỉ? Sao không nói là muốn ăn tôi luôn đi! >”<


-Cô còn cái kiểu ăn nói thế…


-Thì nhóc tính hôn anh hả? ^-^


-NÀY!!!


-Ôi, sao mà nhóc khi nổi cáu lại đáng yêu thế nhỉ? Chết thật, cứ mỗi ngày trôi qua nhìn thấy nhóc nổi cáu với mình thế này anh lại càng yêu nhóc nhiều hơn! Phải làm gì mới tốt?


Cách ăn nói của cô ta thực sự làm tôi rất buồn nôn. >_<


-Bắt đầu từ ngày hôm nay anh sẽ bắt đầu chiến dịch cưa nhóc, chuẩn bị tinh thần đi vì anh đã đặt mục tiêu thì nhất định sẽ không bao giờ từ bỏ trừ khi đạt được mục tiêu đó. ^-^


-Phải làm sao thì cô mới chịu buông tha cho tôi?


-Sẽ không bao giờ buông tha!


Tôi muốn hét lên để xả bực tức. Sao trên đời lại có một kẻ thế này nhỉ? Thấy rất kì lạ khi tạo hóa lại ban tặng những kẻ dễ làm người khác phát điên thế này cho tôi. Tại sao???


-Sẽ không từ bỏ một khi đạt được mục tiêu phải không?


-Ờ. ^-^


Cô ta cứ cười đầy thích thú như thế, cứ như tôi sinh ra để làm trò cười mặc định cho cuộc đời của cô ta vậy. Mặc định là gì? Là cứ khi nhìn thấy tôi là y như rằng sẽ cười khoái trá mà chẳng cần biết lí do tại sao, nguyên nhân là gì và khi như thế mọi người nghĩ về mình ra sao. Tôi ghét cái mặc định chết ti.ệt đó!


-Vậy thì đi họp lớp cùng với tôi, tôi sẽ giới thiệu cô với mọi người rằng cô là người yêu tôi, là…bạn – gái tôi!


Tôi nhấn mạnh thật rõ hai tiếng “bạn gái” và đồng thời mỉm cười, cái nụ cười đáng ghét của cô ta, muốn lấy gậy ông đập lưng ông, cho cô ta biết cảm giác phải chịu đựng một nụ cười như thế ức chế đến thế nào.


Bạn gái?


Tôi đang muốn né tránh quá khứ…
 



Tử Hạ

on 14/8/2013, 14:43

#27
  • avatar

Tử Hạ



Thành viên tích cực
Xem lý lịch thành viên
Tham gia : 04/07/2013
Bài viết : 3707
Điểm plus : 13098
Được thích : 57
Re: Anh ấy là gay! Và tôi sẽ là les - D.K

Chap 26 


Spoiler:

Bao Duong's POV


Dương Việt Linh nhấn mạnh hai tiếng “bạn gái” và nở nụ cười xâm xọc để chọc khoáy tôi. Thật thông minh!


Nhưng sao tôi cứ có cảm giác như Dương Việt Linh kia biết gì đó về chuyện của tôi, về chuyện tôi bị đá bởi cái lí do chó má cùng câu nói bất hủ không bao giờ tôi quên “cần một người bạn gái chứ không phải bạn trai”. Sao anh ta có thể…?


Tôi chết lặng đi trước biểu hiện chế giễu hiện tại của anh ta. Rõ ràng anh ta không hề tin tôi, rõ ràng anh ta luôn nghĩ tôi là con gái vì biết được sự thật về tôi. Tôi phải làm gì đây? Giờ mà không nói năng hẳn hoi là sẽ lộ hết và hỏng toàn tập. Không!


- Sao?
- Sao?


Tôi chán nản hỏi lại, dẫu muốn “diễn” nhưng sao bản thân cứ như không cho phép.


- Giờ cô muốn thế nào? Đến đó và làm bạn gái tôi hay là biến khỏi tầm nhìn của tôi mãi mãi?


Nụ cười của anh ta đầy kích thích sự phẫn nộ và háo chiến trong tôi, đừng thách nhà giàu húp tương! Đừng nghĩ Vũ Bảo Dương này không dám chơi! 


Tôi đương tính trả lời dứt khoát mạch lạc ngay thì anh ta đã cướp luôn lời tôi.


- Rời xa tôi tức là thừa nhận bị từ chối, đi cùng tôi là thừa nhận cô là con gái và sau đó cô sẽ phải tránh xa tôi ra!


Ơ, tên này ngon!


Tôi bắt đầu bực mình và lấy lại khí thế.


- Đi cũng phải từ bỏ mà không đi cũng phải từ bỏ thế nhóc nghĩ anh sẽ chọn cách nào?


Nhìn vẻ mặt Dương Việt Linh lúc này tôi biết mình đã lấy lại được thế thượng phong, cái vẻ mặt cứ vừa bực vừa sờ sợ. ^-^


- Anh sẽ đi với nhóc vì muốn giúp nhóc, chắc muốn dùng anh để che mắt thiên hạ đây hả?


Tôi luôn liệu việc như thần. Đôi lúc cũng cảm thấy tiếc sao mình không thi tâm lí hay tiên tri quách mẹ đi cho rồi, chắc tôi sẽ làm rạng danh nước nhà ghê lắm. Ôi zà, chả cần thiết thế, làm bác sĩ cũng đủ làm rạng danh đất nước rồi! Hí hí!


Rõ ràng là đã bị đánh trúng tim đen. =]]


- Được rồi cứ thế nhé, khi nào cần anh thì cứ gọi, vì nhóc anh có thể làm tất cả.
- Vậy…
- Ngoại trừ việc rời xa nhóc! ^-^


Lại bị chặn họng. Trời ơi, cái con người này sao đáng yêu quá chừng, ngốc ngốc mà lại lành lạnh, trời ơi, có bao giờ lại có cái kiểu đó không chứ, tôi chết mất, chỉ muốn hôn anh ta cái. *_____* Tôi phát điên vì cái người này mất rồi!


Tôi về nhà. Việc muốn làm đầu tiên đó là ngủ!


- Anh sao thế?
- Không. Đang rất vui!
- Vui mà buồn ngủ à?
- Mệt!
- Anh vẫn giận à?
- Không muốn nói nữa, đang rất mệt!


Có một điều bạn không bao giờ có thể thấy ở tôi. Khi tôi vui nhất chính là lúc tôi đang đau khổ và tuyệt vọng nhất.


Cái em cần là một người bạn gái không phải bạn trai!


Tôi sẽ giới thiệu cô với mọi người rằng cô là người yêu tôi, là…bạn – gái tôi!


Đừng ép tôi phải hành hạ bản thân mình! Tại sao các người luôn luôn thế???






Tử Hạ

on 14/8/2013, 14:44

#28
  • avatar

Tử Hạ



Thành viên tích cực
Xem lý lịch thành viên
Tham gia : 04/07/2013
Bài viết : 3707
Điểm plus : 13098
Được thích : 57
Re: Anh ấy là gay! Và tôi sẽ là les - D.K

Chap 27 



Spoiler:


Viet Linh's POV




- Hẹn hò đi!


+_+ Tôi vừa khoác balô ra khỏi cửa đã bị cô ta đánh úp. Cô ta đứng canh trước cửa nhà tôi sao? Đây là cái gì? Sự theo đuổi cho bằng được của một tên con trai đây hả? Cô ta thực sự muốn chứng minh mình là les và đang giở trò cưa cẩm tôi như cưa một đứa con gái?


Hẹn hò??? 


- Bùng học đi!
- Tôi không có thói quen đó!
- Kệ nhóc thôi, anh thích là được.
- Thích thì tự mình đi.
- Hẹn hò một mình nghe được à? Nhóc có não không vậy?
- Không có còn hơn có mà phẳng.


Mà tại sao tôi lại còn ở đây mà đôi co với cô ta nữa chứ, cho cô ta độc thoại nội tâm và hẹn hò một mình đi. Thích mà phải lôi kéo người khác theo sao? Đừng nghĩ tôi là gay mà dễ bắt nạt!


- Anh sẽ chứng minh cho nhóc thấy con người của anh đáng để nhóc đặt niềm tin và tình yêu như thế nào. Nhóc sẽ nhận ra anh có giá trị ra sao. Vì thế, hãy đi chơi với anh đi!


Toàn diễn thuyết vớ vẩn, vọng ngôn linh tinh. Tôi mặc kệ cô ta lải nhải những thứ đó mà bỏ đi, tôi luôn coi trọng việc học, lúc trước càng coi trọng hơn vì luôn muốn là người thứ hai sau cậu ấy mà khôg để ai thế chân, giờ dẫu việc học không còn quan trọng như trước nhưng không có nghĩa là tôi có thể bùng và đi “hẹn hò” với một kẻ mà tôi chẳng biết là ai.


- Trời ạ, sao nhóc cứng đầu quá vậy trời?


Cô ta lại đuổi theo rồi. Đồ bám dai như đỉa vậy, thật bực mình mà. >”< Nhưng sao tôi lại không thể coi như cô ta không tồn tại được, sức mạnh cô ta lấn át cả ý chí của tôi. +_+


- Được rồi, bùng học, hẹn hò, đi chơi, được chưa??? >”<
- Trời đất, giật mình đấy! T____T


Đôi lúc trông cô ta lại giống một trò hề. Nói thế nào thì cũng nhờ cô ta mà những tháng ngày tôi quyết định làm lại cuộc đời mình cũng trở nên bớt lặng lẽ và ảm đạm hơn, ít nhất tôi cũng đã còn biết cười và đôi co lại với một ai đó.


- Nhóc thích đi đâu đây?
- Tùy cô.
- Stop!!!


Giờ thì đến lượt tôi giật mình. +_+


- Gọi anh là anh!


Đồ điên! Lần này tôi phải phản kháng lại.


- Cô và tôi học cùng lớp, chưa chắc cô đã sinh trước tôi, cô lùn hơn tôi, muốn tôi gọi cô là anh sao? Đừng có mơ!
- Và đừng có dùng từ cô!
- Tôi đã nói là đừng có ra lệnh hay ép buộc tôi.
- Nhóc…
- Và cũng đừng gọi tôi là nhóc!



 



Tử Hạ

on 14/8/2013, 14:46

#29
  • avatar

Tử Hạ



Thành viên tích cực
Xem lý lịch thành viên
Tham gia : 04/07/2013
Bài viết : 3707
Điểm plus : 13098
Được thích : 57
Re: Anh ấy là gay! Và tôi sẽ là les - D.K

Chap 28 


Spoiler:

Bao Duong's POV.


Anh ta tiến lại gần và cúi đầu xuống nhìn tôi như có ý nhắc khéo rằng tôi mới đáng là nhóc với chiều cao thua anh ta hơn chục phân của mình. Cái đồ…>”<


- Chiều cao đâu quan trọng chứ? Tuổi tác cũng chẳng phải vấn đề. Nhóc thật là vô lí và cổ hủ quá chừng á!
- Cái gì?
- Còn không phải?


Có lẽ đây là lần đầu tiên anh ta bị người ta nói như thế, chắc cảm giác nhục nhã và bức bối lắm, nhưng chẳng lẽ không phải, cái tư tưởng cứ nhiều tuổi hơn thì làm anh, cứ cao hơn thì làm chị, và cứ đẹp trai hơn thì làm đại ca thật là quá đỗi lạc hậu và cổ hủ.


Trong khi tôi đang chờ một sự khuất phục thì chợt nhận ra anh ta lại lấy im lặng làm lá chắn rồi. Ức chế!!! >”<


- Này nhóc, gọi anh đi chứ?
- Anh Dương!


Đột nhiên tôi lặng đi. Tôi đang nhớ về cái tên xấu xa đó. Ngày đó khi lần đầu tiên hắn ta gọi tôi là anh, tuyệt nhiên trong tôi chỉ có một cảm giác hạnh phúc duy nhất, tôi đã từng cảm kích đến nỗi yêu hắn ta lúc nào không hay chỉ vì một tiếng gọi anh của hắn ta. Yêu dễ dàng nhưng từ bỏ sao thật khó. Cũng vì cái đại từ “anh” đó đã khiến tôi phải đau khổ đến thế nào. Sao tôi lại nhớ đến hắn ta qua tiếng gọi của một người khác chứ. Điên rồi!!!


- Anh sao thế hả? Mới nghe thế thôi mà đã cảm động rồi à?


Bình tĩnh nào.


- Sao dễ dàng gọi anh thế hả?
- Anh có thể giúp tôi chứ?
- …?


Anh ta đang có ý gì? Chấp nhận tôi???


- Anh nói là thích tôi, muốn giúp tôi quên đi quá khứ, anh có thể giữ lời hứa đó?
- Tất nhiên.


Tôi không ngần ngại mà nói luôn. Vừa là vì anh ta, vừa là vì tôi cơ mà. Có một cách giúp giải quyết nỗi đau đó là những kẻ kh.ốn khổ hãy đến với nhau để kết nối cùng nhau tạo ra hạnh phúc.


- Giờ muốn đi đâu?
- Anh đã nói là tùy nhóc!
- Về nhà tôi đi!
- Gì???


Ôi, sao tôi lại tỏ vẻ như một đứa con gái đang sợ sệt đầy mình khi bạn trai rủ về nhà vậy. Chết ti.ệt! Tôi đang trong vai một gã les mặt dày đào hoa cơ mà, phải tỏ vẻ vui sướng và thoáng đâu đó ánh dâm như cái mặt của lão Trần Đức Việt mới phải chứ? Tự thấy thất vọng về bản thân.


Cũng may “bạn gái” tôi là một người không bao giờ quan tâm đến thái độ của tôi.


- Không thích thì thôi.
- Nói ngu!
- O_O


Chết thật, nói với “con gái” thì không được phép bất lịch sự như thế, dễ bị giận lắm, tụi con gái đứa nào đứa nấy đều nhỏ nhen và dễ hờn dỗi như nhau cả, tôi là les nhé! ^-^


- Ý anh là…anh rất vui khi nhóc nói thế! ^_^


Cái này gọi là hẹn hò tại gia, kế hoạch này sao tôi lại không nghĩ ra nhỉ? Mà sao kế hoạch này Dương Việt Linh lại là người đề nghị nhỉ? Thú vị thật! ^-^


Điều đầu tiên tôi làm khi bước vào nhà anh ta là nhìn ngắm khắp nơi. Một ngôi nhà lớn với các phòng đều gọn gàng ngăn nắp đến phát choáng. Đúng là gay, đúng là một tên gay lạnh lùng và lạ lùng! Nếu chụp lại và đặt hai tấm hình phòng tôi và nhà anh ta cạnh nhau bạn sẽ thấy một sự thật rằng: Dương Việt Linh là gay và Vũ Bảo Dương tôi đích thị là les! =_=


- Nhìn đủ chưa?
- Nhà nhóc đẹp thiệt hen!
- Chắc là hơn nhà anh rồi.
- Thì tất nhiên, anh là con trai mà, dọn nhà đâu có phải việc của anh.
- Anh sống chung với một cô gái nữa mà, không phải cũng là les luôn chứ?
- Không, con gái mà.


Tôi cứ mải nhìn ngắm mọi thứ, rồi đến khi dừng lại trước ánh nhìn của Dương Việt Linh tôi mới cẩn trọng kiểm điểm lại những lời nói vô tư khi nãy của mình.


- À…bạn bè thân thiết mà…không có gì cả đâu…
- Thế còn các vợ của anh?
- Giận hết rồi!


Nhắc đến bọn họ tôi chợt thấy không thoải mái. Tôi đi dạo trong căn phòng của Dương Việt Linh, bước được vài bước tôi mới nhận thức ra một vấn đề rất chi quan trọng và hay ho.


Tôi quay lại nhìn Dương Việt Linh cười đen tối.


- Nhóc đang ghen đấy à?
- Hỏi ngu!


+_+ Cái đó của tôi mà, sao các người lúc nào cũng thích ăn cướp bản quyền người ta thế nhỉ? Bực mình á!


- Không ghen thế sao hỏi kĩ lưỡng thế làm gì?
- Tò mò thôi.
- Lại nói ngu!
- Này…
- Tại nhóc nói anh chứ bộ! ^-^
- Không biết nhường nhịn sao? Bạn trai mà thế à?


Bạn trai? Sao tôi nghe nó cứ thú vị thế quái nào ấy. Tôi là bạn trai! Anh ta là bạn gái! ^o^ Kì lạ! 


- Tôi tự thấy mình nói ngu rồi!


Cái này còn mắc cười hơn nè! Tôi phá lên cười, vui, sao mà hôm nay vui quá chừng! Tôi không nghĩ mọi chuyện lại có cơ may trở nên buồn cười và hài hước đến là như thế này. À mà, đang nói đến đâu rồi nhỉ? À, tò mò.


- Một người như nhóc mà thấy tò mò, nói cứ như đúng rồi, anh không ngu để mà tin cái lí do đó. Ghen thì cứ nói mẹ là ghen đi!
- Ừ, ghen, anh muốn nghĩ sao thì nghĩ. Tôi không thể cãi lại anh được vì chẳng bao giờ anh nhường tôi lấy dù chỉ là một chút.


Dương Việt Linh nhăn mặt rồi quay vào bếp. Đáng yêu không tả được! Tôi lập tức chạy ngay theo và bám lấy cổ anh ta.


- Nhóc có biết nhóc đáng yêu đến thế nào không hả?
- Bỏ ra!
- Anh yêu nhóc quá chừng, tiểu Linh à! ^-^
 



Tử Hạ

on 14/8/2013, 14:47

#30
  • avatar

Tử Hạ



Thành viên tích cực
Xem lý lịch thành viên
Tham gia : 04/07/2013
Bài viết : 3707
Điểm plus : 13098
Được thích : 57
Re: Anh ấy là gay! Và tôi sẽ là les - D.K

Chap 29 


Spoiler:

Viet Linh's POV.


Ôm vai bá cổ, hôn má, tiểu Linh. Tôi cứ như đứa trẻ con cho cô ta đùa giỡn vậy. Chịu nhượng bộ gọi cô ta là anh lại còn rủ cô ta về nhà, sao tôi thấy như thể hôm nay trúng tà ấy, không có cái ngu nào hơn cái ngu này, bị cô ta chửi ngu là phải mà. =_= Rút cuộc tôi đang bị cái khỉ gì mà hành động như thằng khùng thế này. [*******] >”<


Mãi mới đẩy được con đỉa đói ra khỏi người mình. Tôi muốn quát cô ta quá, nhưng phải cố kiềm chế, bởi tôi biết càng thế cô ta sẽ càng thấy tôi “đáng-yêu”.


- Nhóc không mắng anh hả?
- Không.
- Sao hôm nay nhóc ngoan hiền dữ zợ?
- Có ý gì nói luôn ra! >_<
- Nhóc đang muốn chấp nhận anh đúng không?


Cái nụ cười khó chấp nhận nhất. >”<


- Cảm ơn nhóc, cảm ơn nhóc nhiều! Hôm nay anh yêu nhóc quá đi!


Rồi cô ta tiến về phía tôi, vẫn giữ nụ cười tươi tỉnh hạnh phúc của mình nhưng lại làm tôi thấy ức chế và đầy sợ hãi. Tôi buộc phải lùi lại.


Giờ thì tôi là con gái, cô ta là con trai. Con trai tiến đánh, con gái chạy trốn, phòng thủ. Trong nhà bếp, một hoàn cảnh kì lạ đang xảy ra.


Hối hận trăm nghìn lần. T^T


Ngõ cụt! OMG!!! Tôi phát hoảng nhìn “gã” kia cứ mỗi lúc một tiến đến gần hơn. Trời ơi, bỏ cái nụ cười đó đi dùm tôi. T____T Khoảng cách giữa hai gương mặt chỉ là xấp xỉ 30 đến 40 phân. Đừng có nói là còn xa! Cái mặt tôi lúc này chắc tái mét quá, không biết như thế cô ta có thấy là đáng yêu không nữa, sợ muốn chết luôn rồi, tim như muốn đứng lại.


Mắt cô ta mở to ngạc nhiên rồi nghiêng mặt nhìn tôi.


- Nhóc sao thế?
- Gì?


Hỏi cứ như đúng rồi, đang muốn giở trò gì đây? Muốn làm gì mà ép tôi đến tận chân tường thế này, không lẽ chỉ muốn nhìn thấy điệu bộ kì cục đáng nhục nhã hiện thời của tôi. Bộ điệu bộ đó đáng yêu đến thế sao?


- Anh có gương không?
- O_O


Tôi muốn soi coi cái mặt tôi lúc này đáng yêu đến cỡ nào để mà khiến cô ta hành hạ tôi kh.ốn khổ đến nhường này. T____T


- Nhóc sao vậy hả?
- Tha cho tôi! Tôi đã gọi anh là anh rồi mà.
- Nhóc thiệt tình buồn cười, anh có làm gì nhóc đâu, anh chỉ muốn hỏi…


Hỏi? Hỏi gì mà thế này??? T^T Không thấy tôi đang khổ sở nhường nào sao?


- Nhóc thấy anh đẹp trai không?
- Có.
- Trả lời nhanh vậy?
- Thì có thấy anh đẹp trai nên trả lời luôn thôi.


Đơn giản là muốn chấm dứt nhanh trò hề này.


- Thế…
- Sao?
- Thế nhóc…


Nói nhanh dùm tôi cái coi!!! >”< Đến điên lên mất.


- Thế nhóc có thích anh không?


Cái này thì phải suy nghĩ. Không thấy tôi trả lời ngay, vẻ mặt cô ta xị xuống thất vọng.


Có thích cô ta không sao? Hỏi khi mà tình cảm của tôi với cậu ấy còn không biết đã vơi đi được phần nào chưa thì sao tôi có thể thật lòng mà trả lời. Hỏi khi mà tôi còn chưa biết có nên tin những gì người này nói không thì sao tôi có thể thành tâm mà trả lời.


- Sao nghĩ lâu vậy? Không à?
- Có.
- Gì?
- Tôi cũng có chút thích anh.
- Thiệt hả? ^-^
- Ừ.


Thích ở đây là sự yêu quý như đối với một người bạn, thích ở đây là để cô ta không thấy buồn và làm bộ mặt như đưa đám. Nhưng mà nói thật tôi nói thế không chỉ một phần vì thương hại cô ta mà nói thế, có thể cũng có chút gì đó trong tôi cảm động với tất cả những gì cô ta làm cho tôi. Tôi không chắc mình có nên đặt niềm tin vào người này và dành tình cảm cho cô ta nhiều hơn không, nhưng tôi dường như đang cố gắng. Cứ lợi dụng cô ta đi cũng được, vì cô ta muốn thế mà, chính cô ta ép tôi phải làm thế mà.


- Anh cũng thích nhóc nữa, tiểu Linh!


Lần này thì đích thực là cô ta muốn hôn tôi mà, cái người này, chỉ biết có thể thôi à, đúng là không thể là con gái, con gái gì cái người này cơ chứ, rõ ràng không có lòng tự trọng mà. +_+


Tôi lại phải phòng thủ và phản kháng chứ không lẽ lại hôn người tôi không yêu.


Tôi hận mình không đẩy cô ta ra sớm hơn. Lần thứ hai tôi bị thế này rồi, chả hiểu nghĩ cái đếch gì tôi lại cứ để yên thế. Toàn thân cứng đờ không còn cảm giác gì nữa. Như có con virus nào đó chạy dọc toàn cơ thể tôi mang theo một thứ thuốc độc làm tê liệt tất cả.


- Nhóc đúng là đồ con gái!


Ây, lại cái nụ cười đó, tôi đang điên đấy!


- Lần đầu tiên hôn phải không?


Không thể tiếp tục im lặng được nữa, im lặng là chấp nhận mình là đứa con gái yếu đuối bị bắt nạt và chọc ngoáy mua vui.


- Còn anh chắc hẳn đã hôn rất nhiều.


Đừng tưởng chỉ cô mới biết cười kiểu đó, cho cô biết khi tôi cười thì cũng gây ức chế đến thế nào.


- Còn phải hỏi, nhìn anh đẹp trai thế này, gái nó bu lấy như ruồi bu lấy mật, chưa hôn bao giờ có phải là thiếu tôn trọng mấy em ấy không? ^-^
- Thế anh hôn con gái hả?
- Không lẽ hôn con trai? Anh bị điên sao?


Tin được không nhỉ? Cứ thấy nghi nghi thế quái nào ấy.


- Nhóc không tin à?
- Anh hôn nhiều thế rồi mà kĩ thuật cũng chỉ được đến thế thôi à? 






Tử Hạ

on 14/8/2013, 14:52

#31
  • avatar

Tử Hạ



Thành viên tích cực
Xem lý lịch thành viên
Tham gia : 04/07/2013
Bài viết : 3707
Điểm plus : 13098
Được thích : 57
Re: Anh ấy là gay! Và tôi sẽ là les - D.K

Chap 30


Spoiler:

Bao Duong's POV.




Đừng kích đểu nhau vậy cưng!


Nhưng tôi nhận ra là Dương Việt Linh đã thay đổi kha khá sau khi quyết định chấp nhận tôi. Là tôi giỏi hay vì anh ta được nhỉ?


- Thế nhóc chưa hôn bao giờ thì kĩ thuật có thể đến mức nào?


Phải kích đểu nhau thêm vài câu chứ, chó ăn chả mèo ăn nem cơ mà. Haha!!! ^o^


- Kĩ thuật có thế nào thì cũng chưa đến lượt anh thử qua! Anh chưa đủ trình.


Hơ hơ, cái thằng, dám coi thường anh em vậy đó hả? Không những không trúng bẫy mà con dám vặn lại tôi nữa chứ, ghét cái mặt!


- Không để anh thử thì còn để ai thử nữa chứ?
- Tôi đói rồi!


Lại còn bài đánh trống lảng nữa, cái đồ hèn!


- Đói là việc của nhóc, anh còn chưa nói xong vấn đề với nhóc!
- Anh có coi sex bao giờ không?
- Sao hỏi vậy?


Hỏi đúng vấn đề nhạy cảm. Không lẽ anh ta biết tôi…là khách hàng thường xuyên của mấy trang mạng không lành mạnh? Không, thế [***] nào chứ?


- Tôi nghĩ anh mắc hội chứng sex rồi đấy!
- Ko, anh coi thì có coi thật đấy nhưng hội chứng sex thì chưa có tới mức đó.
- Tại sao?
- Vì nếu thế anh đã chẳng tha cho con nhỏ sống cùng mình rồi. ^-^ Hội chứng sex nó ghê lắm chứ không đơn giản như nhóc nghĩ đâu. 
- +_+
- Xem chừng nhóc chưa tìm hiểu kĩ càng đã nói bừa rồi! ^.^


Xin lỗi ku Tài vì đã đem mi ra làm con mồi. Nhỏ mà biết mình bị mang ra làm trò với mấy cái thứ sex này sex nọ thì chắc nó giết tôi quá! À mà…tôi đang giận nó cơ mà. Điên!


- Tôi đói rồi, anh có biết quan tâm đến người yêu không hả?
- Hơ, chúng ta là người yêu từ hồi nào ấy nhở?


Bị bắt thóp rồi thì phải. Thì từ nãy giờ toàn là những từ hot được anh ta phát ngôn ra mà, nào là bạn trai bạn gái rồi lại là người yêu. Thật là hài!!!


- Thôi được rồi, đi ăn!


Dẫu sao cũng phải chứng tỏ mình là một người yêu lí tưởng biết quan tâm đến đối phương chứ nhỉ?


- Có xúc xích không?


Thăm dò tình hình căn bếp, tìm hoài không thấy món yêu quý của mình đâu, tôi quyết định hỏi. Nhưng không một tiếng đáp lại.


- Này nhóc, có xúc xích không thế?


Vẫn không trả lời. Tôi bực mình ngẩng lên nhìn coi gã Dương Việt Linh đang ở xó nào rồi thì phát hiện ra anh ta nãy giờ vẫn đứng cạnh tôi và còn đang nhìn tôi nữa chứ. Cái người này, ý gì đây? Sao hỏi không nói? >_<


- Sao…
- Không có.
- Không có…không có sao không nói luôn đi còn nhìn anh cái gì? >_<


Bực mình, tên này thỉnh thoảng cứ điên điên khùng khùng làm tôi muốn phát cáu à.


- Đi mua đi!
- Không!


Lại cái kiểu cứng đầu rồi. Tôi trợn mắt với ý dọa dẫm. Nhưng còn chưa kịp nói gì thì đã ngay lập tức bị chặn họng.


- Tôi không thích xúc xích!
- Kệ nhóc.


Tôi tỉnh bơ:


- Nhóc không thích nhưng anh thích.
- Không thể vì tôi sao?
- Tại sao chứ? Sở thích của anh vẫn hơn chứ? ^-^


Tôi láu cá. Nhưng thay vì thái độ bực mình của anh ta, chỉ là một vẻ mặt vô cảm. Tôi hơi lặng đi, suy ngẫm. Rồi tôi nhẹ nhàng lên tiếng.


- Người đó thích xúc xích à?
- Sao cái gì anh cũng biết vậy?
- Dễ đoán biết thôi mà.
- Là tôi ghét thứ đó, được chưa? Nếu anh muốn ăn thì tự đi mà mua về nhà mà ăn!


Trước sau bất nhất, đây là biểu hiện của việc rối loạn tâm trí hiện thời. Để tránh tình trạng này đáng lẽ ra tôi phải sớm nhận biết ra sự tình hơn mới đúng, cái đồ ngốc, sao cứ phải là xúc xích chứ, mày làm tiểu Linh buồn rồi đấy!


- Thôi được rồi, anh không ăn nữa, ăn cái khác được chưa?


Tôi nhẹ giọng như vỗ về một đứa trẻ mong tiểu Linh đừng có buồn và giận tôi. Thấy tôi hành xử như thế anh ta như càng thấy ghét hơn.


- Không muốn ăn nữa!
- Nhẹ nhàng không thích lại thích anh phải giở trò ép buộc mới thấy tốt hơn chứ gì?
- Đúng thế, anh đừng có giả bộ dịu dàng ân cần đi, không giống anh và khiến tôi thấy buồn nôn cực kì.


>”< Rượu mời không thích lại thích rượu phạt, đã thích thì anh chiều chứ còn sao?
Sau mục ăn uống, để cho tiểu Linh rửa bát, tôi lượn lại một vòng căn phòng nữa. Lúc này mới nhận ra một thứ rất hay. Một bức hình. Tiểu Linh và một tên con trai trông khá quen…


- Trời ơi, tiểu Linh, cái người ấy của nhóc chính là người này sao?


Tôi giơ tấm hình lên, rối rít tít mù hết cả, tôi gần như sắp phát điên.


- Thì sao?


Trái với điệu bộ hốt gần chết của tôi, anh ta lại vô cùng bình thản như không. Ừ, thì tất nhiên là với anh ta thì như không rồi nhưng với tôi thì sao có thể chứ. +_+


- Là…là…
- Hà Chí Nguyên.


Trời ơi, chính là cái tên tuyệt đẹp đó!


- Là thủ khoa Đại học Luật với số điểm tuyệt đối chưa từng có trong lịch sử của trường.
- Đúng, chính là cậu ấy.


Sao có thể nói ra nhẹ nhàng thế chứ. Là anh ấy, chính là thần tượng của tôi. Nếu là người trong mộng của tiểu Linh thì tức là anh ấy là một người con trai bình thường, không có vấn đề gì về giới tính? Đẹp trai tuy không bằng tiểu Linh của tôi nhưng về tài năng thì phải nói là loại có 102, tại sao không phải là anh ấy mà lại là tên gay tiểu Linh này nhỉ? Nếu là Hà Chí Nguyên thì tôi đâu có phải khổ sở biến mình thành les thế này chứ? Xui xẻo thế này???


- Trời ơi xui thế này??? T^T
- Anh thích cậu ấy à? Cậu ấy có người yêu rồi!
- Thế á??? TT__________TT
- Anh là les mà cũng mê trai à?
- Há? Tôi…


Ối, may mà tôi chỉ tưởng tượng thôi chứ nếu không chắc không biết đường nào mà giải thích với tiểu Linh nhà tôi cho được. May quá! Là Hà Chí Nguyên, là thần tượng của tôi, tuy thế cũng nên chôn giấu đi, đừng có tỏ thái độ bất nhã điên rồ nào ở đây mà chuốc họa vào thân, nhớ chưa???


Dạ, nhớ rồi! T^T
 



Tử Hạ

on 14/8/2013, 14:53

#32
  • avatar

Tử Hạ



Thành viên tích cực
Xem lý lịch thành viên
Tham gia : 04/07/2013
Bài viết : 3707
Điểm plus : 13098
Được thích : 57
Re: Anh ấy là gay! Và tôi sẽ là les - D.K

Chap 31


Spoiler:

Viet Linh's POV.




Khi tôi ra thì thấy cô ta đang cầm lấy bức hình của tôi và cậu ấy. Tôi vội giựt lấy và đặt lại chỗ cũ.




-Đừng tự tiện động vào đồ của tôi!
-Là người đó của nhóc đó hả? Hà Chí Nguyên?




Sao cô ta biết nhỉ? Quả thực giống tính đàn bà, cái gì trên đời cũng biết hết!




-Nổi tiếng thế không biết không phải người.




Có lẽ thế, cậu ấy nổi tiếng từ hồi cấp 3 mà đi, đẹp trai, học giỏi, lại lạnh lùng nên càng khiến tụi con gái như phát điên muốn bám lấy. Ngày đó tôi vô cùng tự hào khi là một trong những người bạn thân được tiếp xúc và gần với con người thật của cậu ấy, hiền lành, tốt bụng và…cực kì ngốc trong tình yêu. Đến tận bây giờ cậu ấy vẫn tạo cho mình một vỏ bọc như thế nên vẫn còn khiến mọi người phải ngưỡng mộ và thần tượng vô cùng. Đôi lúc tôi thấy ngại khi nói rằng mình có quen biết với Hà Chí Nguyên bởi vì mọi người từ cậu ấy sẽ lại chuyển sự chú ý sang tôi. Không phải tôi tự tin về mình nên nói thế mà sự thật có quá nhiều trường hợp như vậy đã xảy ra.




Nhưng Vũ Bảo Dương có lẽ là một ngoại lệ, cô ta để ý tôi vì giới tính của tôi chứ không phải qua cậu ấy.




-Một người như thế nhóc không thích mới lạ đó!
-Anh cũng thích à?




Nhìn cô ta có vẻ hốt hoảng.




-Nhóc có khỏi bệnh không vậy? Anh mà thích con trai sao? Mà nói thật, không biết tụi con gái thấy gì từ cái gã Hà Chí Nguyên đó chứ anh thấy gã ta còn không bằng một thằng gay là nhóc…




Lúc nào cũng chế giễu tôi như thế, cô ta không phải les sao, vẻ vang hơn tôi không mà mở lời xỏ xiên nhau vậy? Ít ra cô ta cũng còn biết ý mà không nói nữa.




Không muốn nhắc đến nhưng vì cô ta đã khơi ra nên tôi nói luôn.




-Không thích con trai thế chuyện tình với kẻ nói cần bạn gái chứ không phải bạn trai của anh là cái gì? Nói dối trong lúc say, tôi không nghĩ có thể?




Tôi cẩn trọng quan sát từng biến đổi trên nét mặt của cô ta, đây là lúc để tôi phán đoán thực hư về những lời cô ta đã nói. Sắc mặt xám dần, ánh mắt bất định hình, không tồn tại một thứ rõ ràng, cụ thể. Rõ ràng những gì tôi vừa gợi ra là một quá khứ không tốt đẹp, là một quá khứ chất chứa cả những nỗi đau và hạnh phúc. Rõ ràng nó giống với những gì tôi đã gặp phải và trải qua.




-Nếu nhóc đã biết anh sẽ không giấu nữa.




Tôi hồi hộp chờ đợi một câu chuyện. Con người trước mặt tôi là một kẻ nói dối không biết ngượng, đang lang thang trong tiệm tạp hóa ăn vặt cũng có thể nói là đang đi chọn quà cho “vợ”, không đáng tin chút nào. Nhưng nếu nói về một chuyện có liên quan đến tình yêu lại là một tình yêu không có kết thúc đẹp thì tôi cũng không chắc có thể nói dối. Mơ hồ và khó đoán quá!




-Anh là les, bởi thế mà anh không thể có tình cảm với con trai. Nhưng như thế có phải có nghĩa là anh cũng không thể có tình cảm với bạn gái cũ của người con trai đang thích anh không? Có phải là cũng không thể không?


Nó không giống cảm giác của lúc đó, lúc cô ta nói về người cần bạn gái không phải bạn trai, cảm giác của tôi khác lúc này, hoàn toàn không giống. Cô ta đang nói dối!




-Anh chính là lí do khiến cô ấy và bạn trai cũ chia tay, bởi thế cô ấy rất ghét anh, cô ấy nghĩ rằng vì anh mà hạnh phúc của cô ấy tan nát, vì anh mà cô ấy bị bỏ rơi. Cô ấy không biết là anh rất yêu cô ấy. Yêu cô ấy nhiều hơn khoảng thời gian cô ấy có hạnh phúc đó. Ba năm cô ấy không hề biết đến sự tồn tại của anh, một năm quen biết, và rồi hai năm cho sự căm ghét. Trọn vẹn trong sáu năm đó, anh dành tình cảm cho cô ấy, thế mà cuối cùng cái anh nhận lại được còn đau khổ hơn cả khi biết tình yêu của mình là sai trái. Cô ấy không biết đến tình cảm của anh, cô ấy nói với anh hãy tránh xa người cô ấy yêu và đừng bao giờ nghĩ đến việc cướp đi hạnh phúc của cô ấy. Nhóc có biết cảm giác lúc đó là thế nào không? Thà rằng cô ấy biết anh là les sẽ có chút cảm thông và thương hại anh, thà rằng chỉ như thế thôi và đừng có ghét anh còn hơn coi anh như tình địch, căm ghét và mãi mãi không bao giờ muốn tiếp xúc.




Cảm giác của tôi lúc này vô cùng mờ ảo và mơ hồ, không rõ nét và không còn khả năng phán đoán. Tôi khôg còn biết đâu là thật và đâu là giả. Vẻ mặt nặng trĩu tâm tư của cô ta làm tôi rối trí. Rút cuộc phải hiểu câu chuyện của cô ta theo chiều hướg nào đây? Rút cuộc con người này là ai? 




-Nhóc là bạn thân của người đó, người đó tin tưởng và dành tình cảm yêu quý cho nhóc, ít nhất thì mối quan hệ tốt đẹp đó còn có thể khiến nhóc bớt đau đi phần nào…
-Anh nhầm rồi.




Giờ thì tôi bị kéo vào thế giới và câu chuyện của chính mình, câu chuyện về cậu ấy, về tôi, về tình yêu đơn phương khổ cực đau đớn của tôi. Con người này rất biết cách lôi kéo tôi vào những gì cô ta đã bày sẵn. Tôi không thể nào mà nhìn thấy được nỗi đau cũng như tâm trạng thật của cô ta nữa bởi giờ đây tôi chỉ toàn thấy có hình ảnh của bản thân đang đẫm máu đau thương.






Tử Hạ

on 14/8/2013, 14:54

#33
  • avatar

Tử Hạ



Thành viên tích cực
Xem lý lịch thành viên
Tham gia : 04/07/2013
Bài viết : 3707
Điểm plus : 13098
Được thích : 57
Re: Anh ấy là gay! Và tôi sẽ là les - D.K

Chap 32 


Spoiler:

Bao Duong's POV.




- Thà cứ bị người đó ghét bỏ, đau khổ một thời gian rồi sẽ dần bị lạnh nhạt của người đó làm cho tuyệt vọng mà buông tay còn hơn luôn được người đó quan tâm và lôi kéo sâu hơn và hố đen không lối thoát, muốn chấm dứt, muốn từ bỏ, muốn buông tay cũng chỉ bất lực mà thôi. Tôi ước gì người đó cũng căm ghét tôi như với anh.


Mọi thứ xung quanh tôi lúc này chỉ toàn một màu đen tối, nỗi buồn tuyệt vọng luôn luôn mang một màu đen tuyền đặc trưng, cái thứ màu sắc sầu thảm và u ám. Màu đen đó là tâm trạng của Dương Việt Linh. Màu đen đó là sự day dứt của Vũ Bảo Dương. Màu đen đó là toàn bộ tội lỗi mà tôi đang gieo rắc lên con người tội nghiệp không một vũ khí tự vệ Dương Việt Linh kia. Hiện tại tôi đang rất hối hận, đáng lí ra tôi không nên đối xử với anh ấy như thế. Nhưng tôi sẽ bù đắp lại, nhất định là thế mà. Tự tôi cảm nhận được tình cảm của mình dành cho anh ấy đang lớn dần lên. Mặc kệ tình cảm đó được nuôi lớn vì lòng thương cảm, tội nghiệp hay vì chất kích thích của tình yêu, chỉ cần nó cứ lớn dần lên và đủ sức mạnh phá tan mọi khổ đau của anh ấy là được. Tôi cam chịu cũng chấp nhận mọi đau khổ về mình để con người này không còn vết thương nào trong tim.


Đột nhiên tôi rất muốn khóc.


Tôi dịu dàng và cẩn trọng ôm lấy Dương Việt Linh vào lòng. Cần một vòng tay để bao bọc che chở, cần một trái tim chân thành biết quan tâm yêu thương thật sự, cần một tình yêu đủ lớn để vượt qua mọi trắc trở. Nếu anh cần tất cả những điều đó, em sẽ làm. Mặc kệ giới tính anh là gì, em là gì, mặc kệ thế giới nghĩ gì về chúng ta, chỉ cần yêu nhau là được phải không? Người ta nói hai con người yêu nhau vì điều gì? Vì khác giới tính, vì họ có thể kết hợp với nhau tạo nên một gia đình với những đứa con sẽ được họ sinh ra sao? Em lại không nghĩ thế. Với em, tình yêu khởi nguồn từ hai trái tim biết cảm thông và biết rung cảm vì nhau, vì hai nét tính cách có thể kết hợp tạo nên một hạnh phúc vô hình cũng như hữu hình với những ngày tháng sống quên mọi cay đắng. Với em tình yêu chỉ cần đơn giản như thế thôi. Bởi thế mà…nếu anh số mệnh sinh ra đã gay, em sẽ thay đổi số mệnh mình để trở thành les, giới tính không quan trọng, quan trọng là ta yêu nhau là được.


Giờ tôi buộc mình phải nói dối, vì đó là cách duy nhất khiến tôi giúp anh ấy vượt qua được quá khứ và tiến đến bên tôi. Cũng là cách giúp tôi bước ra xa khỏi nỗi đau của mình.


- Anh phải về rồi!
- Ở lại đây được không?


Tôi hơi kinh ngạc. Anh ấy níu kéo tôi ở bên cạnh. Có thể chỉ vì muốn có ai đó để không thấy cô đơn nhưng tôi vẫn thấy vui vui.


Thế nhưng tôi lại lựa chọn sự ra đi.


- Anh phải về!


Cách khiến anh có tình cảm với tôi không phải là lúc nào cũng bám lấy không rời hoặc là lúc nào cũng mở lòng giúp đỡ, đôi lúc phải là sự vô tình và lạnh lùng rời xa để thay vào sự an toàn và yên tâm là cảm giác lo lắng, sợ hãi sẽ không có thứ mình luôn có. Cảm giác một thứ luôn ở bên cạnh đột nhiên biến mất sẽ khiến trái tim con người ta dễ thay đổi nhất.


Nghĩ thế tôi đã mặc kệ cho bản thân đang xót xa trước hình ảnh tiều tụy một cách nhanh chóng của anh ấy sau khi bị tôi khơi gợi lại chuyện buồn, mặc kệ đôi mắt đang nài nỉ chất chứa hoàng loạt những da diết cần được xoa dịu. Giây phút đó tôi thực sự rất muốn ở bên tiểu Linh.


- Hẹn gặp lại!
- Về cẩn thận!
- Đang lo cho anh à? ^-^


Tôi mỉm cười để gương mặt đang u ám của tiểu Linh được hưởng chút ánh rạng rỡ. Quả thực, nụ cười của tôi đã làm tâm trạng của anh ấy thuyên bớt nặng nề.


- Về mau đi! >_<
- Đừng nhớ anh quá nhé!
- >”<


Thế là ổn rồi. Lòng tôi bỗng chốc trở nên nhẹ bẫng, thoải mái và an tâm. Trước khi ra về, tôi không quên dặn dò tiểu Linh:


- Đi ngủ sớm đi, dạo này thời tiết thay đổi dễ cảm lạnh lắm đấy, bệnh là anh lại lo biết không?


Biến thành một người con trai đích thực tỏ vẻ quan tâm đến người yêu như thể đang ủ ấm cho người ấy giữa mùa đông lạnh, đó là cách tôi bước đến gần tiểu Linh. Tuyệt đối không được để anh ấy đẩy tôi ra xa.


- Anh Dương!


Giọng tiểu Linh gọi tôi. Tôi dừng bước và khẽ quay đầu lại. Anh ấy đứng đó nhìn tôi hồi lâu, rất lâu. Tôi không tò mò, cũng không vội vã lên tiếng thắc mắc. Rồi anh ấy khẽ mỉm cười.


- Cảm ơn anh!


Lời cảm ơn của anh ấy như tiếp thêm sức mạnh cho tôi, giúp tôi có thêm niềm tin và nghị lực vào việc mình đang làm và những chuyện mình sắp phải đối mặt.


Tôi cũng cười nhẹ đáp lại rồi quay đi.


Gió đêm thổi khe khẽ, tiếng lá xào xạc về đêm nghe vừa nhức nhối lại vừa thật yên bình. Thế giới được tạo ra với những vẻ đẹp rất giản dị và đơn thuần. 


Câu chuyện của tôi có Dương Việt Linh sẽ là một câu chuyện có kết thúc và nhất định sẽ là một kết thúc tốt đẹp. Tôi tin, và thực sự tin vào điều đó.


Gió đưa niềm tin của tôi gieo vào lòng những con người luôn có ước mơ tìm kiếm những hạnh phúc…






Tử Hạ

on 14/8/2013, 14:55

#34
  • avatar

Tử Hạ



Thành viên tích cực
Xem lý lịch thành viên
Tham gia : 04/07/2013
Bài viết : 3707
Điểm plus : 13098
Được thích : 57
Re: Anh ấy là gay! Và tôi sẽ là les - D.K

Chap 33


Spoiler:

Viet Linh's POV.


Hơn tuần nay không thấy Vũ Bảo Dương xuất hiện, ở lớp cũng không thấy, cũng chẳng thấy bám theo tôi như mọi khi. Sau ngày hôm đó tôi cứ tưởng mọi việc sẽ trở nên thuận lợi, khôg ngờ mọi chuyện lại tiến triển theo cái chiều hướng tệ dần đi.


Không có sự hiện diện của cô gái les đó tự nhiên thấy thiêu thiếu đi một thứ gì đó rất quan trọng.


Ngẫm cũng gần tháng tôi và cô ta quen nhau rồi, thời gian cũng nhanh và tâm trạng tôi cũng khá lên nhanh hơn tôi tưởng nhiều. Là nhờ có cô ta phải không nhỉ? Thực sự điều đó là không thể phủ nhận được.


Hôm nay là buổi họp lớp, cô ta đã hứa sẽ đi với tôi, giờ cô ta mất tích rồi, tôi phải làm gì? Cũng may thời buổi này còn cái di động để liên lạc. Sao những ngày qua tôi lại không nghĩ ra là mình có cái này nhỉ? Cũng không cần thiết mà.


- Tôi nghe!
- Anh đang ở đâu vậy?
- À, là bạn à? 


Hình như không phải cô ta, là người bạn gái cùng phòng với cô ta! Chắc hẳn phải có việc gì cô ta mới không thể nghe điện được. Ây, có thể là do cô ta đang bận, tôi cứ phức tạp hóa vấn đề lên không, một người như cô ta thánh còn không vật nổi thì có thể xảy ra chuyện gì chứ?


- Anh Dương bệnh nặng cả tuần nay rồi mà không chịu đi viện, nếu được bạn có thể qua coi tình hình thế nào không? Mà cũng có thể không cần phiền bạn, tôi xin lỗi…
- Không sao, tôi không phiền, cho tôi biết địa chỉ tôi sẽ đến.


Cô bạn này có vẻ bị ảnh hưởng bởi ấn tượng lần đầu tiên với tôi, chắc thấy tôi là người khó gần lắm mới nói chuyện vẻ thiếu tự nhiên và dè chừng đến thế. 


Khi tôi đến thì không thấy cô bạn kia trong phòng, chỉ có Vũ Bảo Dương đang nằm trên giường. Tôi tiến đến gần cô ta. Cô ta đang ngủ, sắc mặt không tốt nhưng có vẻ cũng không quá nghiêm trọng gì.


Xem xét qua một vài biểu hiện ngoài của cô ta, biết không có gì nguy hiểm nữa, tôi ngồi xuống bên cạnh và nhìn cô ta. Nói tôi phải cẩn thận không để bị cảm lạnh nhưng chính cô ta lại để mình bị nhiễm bệnh, đúng là chỉ biết nói miệng cho vui, không bao giờ biết suy nghĩ hay làm việc gì sâu sa cả. Cái con người này thật giống một đứa trẻ con, đến khi nào mới chịu lớn đây? Đáng lẽ ra tối đó tôi nên kiên quyết giữ cô ta lại.


- Sao nhóc lại ở đây?


Cái giọng thều thào như thể đang thoi thóp của cô ta làm tôi thấy thêm phần xót xa. Chưa bao giờ tôi lại thấy vẻ mặt của người này lại vô hại như thế này. Trông cứ hiền lành và thục nữ kiểu gì ấy. +_+


- Nghe nói anh bị ốm.


Tôi nói giọng lạnh lùng để che giấu không cho cô ta biết thực chất là tôi đang lo lắng.


- Đang lo cho anh à?


Nụ cười láu cá vẫn còn có thể phát tiết ra được thì đúng là thánh không vật chết nổi người này mà, đến chết cũng vẫn phải mỉm cười chọc giận người ta mới là Vũ Bảo Dương.


Nhưng sao lúc nào cô ta cũng biết tôi đang nghĩ gì vậy?


- Nhìn cái mặt nhóc như thể mất sổ gạo khi nhìn thấy anh.


Là sao? Giả ngủ hả???


- Anh ít khi ngủ sâu lắm, trừ khi là ngủ buổi đêm và quá mệt mỏi. Còn ban ngày thế này lúc nào cũng lơ mơ chứ không có ngủ đâu.


Giờ còn có kiểu giả ngủ thâm niên nữa cơ đấy, đúng là chỉ có ở Vũ Bảo Dương mà thôi. Thói nói dối từ thói quen sinh hoạt hàng ngày mà ra. -____-


Từ lúc tỉnh dậy, Vũ Bảo Dương nhìn tôi hoài không dứt, chắc cái mặt của tôi sắp thủng mất rồi, dẫu có dày như da bò cũng phải thủng quá! Rồi lại cái điệu nhìn nghiêng đầy vẻ soi mói của cô ta nữa.


- Nhóc đến đây không phải chỉ vì để thăm anh thôi đấy chứ?
- Hôm nay họp lớp!
- Họp lớp á? Chưa tới mà.


Tôi hơi nhăn mặt. Còn cô ta thì vẫn chưa nhận thức ra vấn đề.


- Mà lớp anh họp nhóc liên quan gì mà nói?


Không lẽ tôi đòi đi với cô ta chắc. =_= Động não cái anh gì ơi!


Cái vẻ mặt vô hại của Vũ Bảo Dương nhanh chóng biến mất thế vào đó là gương mặt láu tôm láu tép như mọi khi mà chỉ cần nhìn thấy thôi đã thấy phiền toái. Giờ thì tôi ước ngày nào con người này cũng bệnh hết, khi đó thế giới đúng thực sự là thiên đường.


- Anh đang bệnh thế này chắc chẳng đi nổi rồi!
- Không đi được thì thôi vậy, tôi về!
- Ừ, đi cẩn thận nhé!


Cái đồ đáng chết, hứa rồi mà giờ không nhớ gì hết cả, thật là một kẻ đáng để chết, sao cô ta không bệnh nặng thêm chút nữa, bệnh này còn nhẹ quá! >_<


Tôi bước ra đến cửa thì cũng vừa lúc nghe tiếng cô ta la lên.


- Anh quên!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!


Khi tôi quay lại thì cô ta nhổm dậy rất nhanh cứ như nãy giờ chỉ là một gã dâm dê ngủ nhiều quá giờ thấy có gái đẹp trước mắt nên bật dậy không cần nghĩ.


Tôi đứng và nhìn cô ta rối rít nhảy tưng tưng chẳng biết đang làm gì. Cái mái tóc xù đúng chất một tên con trai khiến cô ta trở nên thật bụi bặm và có phần phá phách. Nhìn cô ta cứ vừa giống con gái lại giống con trai, thật chẳng biết đâu mà lần, les nào cũng vậy à?


- Anh xin lỗi nhé, đợi anh một lát, xong liền! - Cô ta cười cười và đẩy tôi ra khỏi phòng.


- Ra ngoài cho anh thay đồ chứ, nhóc thật dâm dê! ^-^


Con người của lúc này và vài phút trước đến là khác nhau, không phải người bệnh đó chứ? Điều gì làm độg lực cho cô ta thay đổi chóng mặt đến vậy, vì tôi sao, vì lời hứa với tôi?


Tôi đứng dựa người vào cánh cửa phòng cô ta, ánh mắt không nhìn vào một vật nhất định, tôi cũng không rõ mình đang nói gì nữa.






Tử Hạ

on 14/8/2013, 14:56

#35
  • avatar

Tử Hạ



Thành viên tích cực
Xem lý lịch thành viên
Tham gia : 04/07/2013
Bài viết : 3707
Điểm plus : 13098
Được thích : 57
Re: Anh ấy là gay! Và tôi sẽ là les - D.K

Chap 34


Spoiler:

Bao Duong's POV.




- Anh đang nói bệnh không đi được cơ mà.


Giọng nói của tiểu Linh từ ngoài vọng vào. Tôi nhận thấy rõ trong giọng nói đó có một nỗi trầm mặc và xen chút cảm kích. Bất giác tôi cũng đáp nhẹ.


- Anh đã hứa với nhóc, anh nhất định sẽ giữ lời mà.


Không biết điều quái quỷ gì lại biến không gian giữa tôi và tiểu Linh lại trở nên nặng nề và ảm đạm thế này? Cũng không hẳn là thế, là một bầu không khí rất đỗi nhẹ nhàng và bình yên mà tôi chưa khi nào có với anh ấy. Tôi cảm giác vui vui lạ.


Hôm nay là ngày vì Dương Việt Linh. Tôi cất mớ đồ mình vừa lấy, lục trong túi đồ riêng mà chỉ cuối tuần tôi mới động đến. Tháo bỏ chiếc khuyên bên tai trái. Mọi thứ của ngày hôm nay là vì anh ấy. Đột nhiên một dòng cảm xúc đau lòng choán lấy tâm can tôi.


Nhìn vào mình trong gương, nhìn về phía tiểu Linh ngoài cửa, tôi thấy mình như chưa thể hoàn toàn bước ra khỏi quá khứ. Tôi ngồi bịch xuống giường. Tôi đang làm gì thế này? Mà không, tôi đang nghĩ gì thế này? Giờ là lúc để tôi phân vân việc mình đang làm sao? Đã quyết như thế rồi còn tư lự cái gì nữa? Nhưng toàn thân tôi cứng lại mất rồi, không thể nào mà đứng dậy và bước ra ngoài được. Tôi thật đáng chết!


- Anh có phải con gái không thế? Sao làm gì lâu vậy?


Tôi thậm chí còn không thể lên tiếng để đáp lại. Bị gì thế này?


Lúc này đây tất cả những nỗi bi quan của tôi như đều được tích tụ, cảm giác mọi thứ đều đen tối và sẽ chẳng bao giờ có thể tốt đẹp trở lại được. Tôi đang rất bi quan và tôi hoàn toàn mất đi sự tin tưởng vào việc mình đang làm. Tôi rất sợ hãi và run sợ tất cả. Mọi quyết tâm trước kia của tôi như tan biến mất rất nhanh và vô tình.


- Tôi vào nhé!


Không, nếu khi tiểu Linh vào đây rồi và nhìn thấy tôi thì sao? Anh ấy sẽ nghĩ gì về tôi đây? Anh ấy không thích tôi!


"Cạch!"


Tiếng cửa mở, tôi mở to mắt nhìn tiểu Linh dần xuất hiện trước cửa, trước con mắt của tôi. Tôi bất lực chỉ ngồi yên lặng ở đó.


- Anh…


Tôi không dám nhìn biểu hiện lúc này của tiểu Linh, tôi sợ sẽ phải nhìn thấy những thứ mình không mong muốn. Sao tôi lại đột nhiên yếu đuổi thế này? Có phải lần đầu tôi cải trang thành con gái đúng với thân phận của mình đâu sao tâm trạng lại tệ hại đến thế này? Không nghĩ nữa, tôi là Vũ Bảo Dương, đừng có khủng bố tôi!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!! >”<


Tôi lấy đau thương biến thành động lực để đánh lên, đừng tưởng Dương kaka này dễ bị bắt nạt, đã nói cố là nhất định sẽ được đấy, hứ!


Tôi ngửa mặt lên và cười đúng nghĩa Vũ Bảo Dương.


- Thấy sao? Anh làm con gái cũng xinh mà, đúng không? ^-^
- Không có hứng!


Tôi thở dài ngao ngán và chán nản.


- Ờ nhỉ, nhóc đâu có hứng với con gái đâu, xinh mà làm cái mốc xì!
- Nãy giờ anh sao thế? Sao ngồi bất động trong phòng với cái bộ dạng đó.


Tôi hơi ngạc nhiên đôi chút, cứ nghĩ là tiểu Linh sẽ không bao giờ tò mò chứ, thế mà cuối cùng cũng lên tiếng hỏi về một điều không đáng để lưu tâm cho lắm. Một điểm hi vọng! Tôi nở nụ cười rạng rỡ:


- Không mấy khi thế này nên hơi bị đơ tí. Tự nhiên thấy yêu mình quá chừng, cũng xinh mừ! :”>
- Đồ điên!
- Điên kệ anh! Bực mình cái nhóc này, để anh vui tí nhóc thiệt gì à?
- Không thích anh vui!


Lúc nào tiểu Linh cũng chỉ có một vẻ mặt duy nhất khi nói chuyện, bình thường, bình thường theo cái kiểu vô cùng và rất chi là bình thường, thế cho nên khi mà đôi mắt anh ấy hơi căng ra hoặc đôi lông mày hơi nhướn lên một tí thôi là y như rằng đó là một biểu hiện vô cùng mới mẻ và đáng để đăng báo cho cả thế giới biết. Riêng về khoản lạnh lùng hiếm có này thôi đã đủ cho tôi chết mê chết mệt khó thoát ra nổi rồi. ^^


- Mà anh thích tôi vì cái gì? Vì thấy tôi xinh sao?


Một câu hỏi rất hay! Trả lời thế nào cho sâu sắc được đây ta?


- Đừng hỏi thế, anh nói rồi mà, anh thích nhóc vì nhiều thứ và anh cũng chẳng biết rõ ràng là gì đâu. Với anh nhóc không xinh, nhóc chỉ rất đẹp, đẹp vô cùng!


Tôi quay sang nhìn tiểu Linh cười rất tươi, cho anh ấy biết tôi đang rất hạnh phúc.


Sánh bước cùng tiểu Linh, trông chúng tôi cứ như cặp tình nhân hoàn hảo, một thục nữ chính hiệu với một mỹ nam chân chính. Ai mà biết mỹ nam thì gay mà thục nữ thì sắp les đâu chứ. ^-^ Nói thế nào thì người ngoài cũng cứ thấy chúng tôi đẹp đôi là được rồi.


Không đi quen giày cao gót nên tôi bắt đầu cảm thấy nản việc đi bộ đến nhà hàng tổ chức buổi họp lớp của tiểu Linh.


- Không được rồi tiểu Linh!


Tôi dừng lại và nhăn nhéo mặt khổ sở nhìn anh ấy. Tiểu Linh lo lắng nhìn tôi, sự quan tâm trong ánh mắt khác hoàn toàn với vẻ lạnh lùng trên gương mặt làm tôi thấy yêu quá chừng.


- Sao thế? Thấy mệt à? Anh vẫn còn đang bệnh mà…
- Không phải, bệnh thì cũng ổn rồi, chỉ là…


Tôi nhìn xuống dưới chân mình. Tất nhiên tiểu Linh thông minh của tôi đã nhận ngay ra vấn đề. Thoáng có ánh cười đáp lại tôi.


- Người ta chưa nói gì anh đã tự ý ăn mặc như thế này rồi giờ còn kêu à?


Người ta? Sao nghe cái từ đó tôi thấy rung rinh thế này? Ngọt ngào thế đếch nào ý. Chỉ khi làm nũng mới xưng hô kiểu đó thôi mà. Chết thật, tôi cứ phải lòng tiểu Linh bởi những điều nhỏ nhặt thế này. Tích tiểu thành đại, rồi cũng đến một ngày tôi phát điên nếu không có anh ấy mất. Chả hiểu người như tôi thuộc cung nào mà lại dễ dàng rơi vài lưới tình như thế.


Tôi chẳng còn nhìn thấy gì nữa, bởi giờ trong mắt tôi chỉ toàn có một thứ duy nhất. Bạn nghĩ là thứ gì? Hình ảnh của tiểu Linh sao? Không, là trái tim đấy! ^-^ Yêu rồi!!!






Sponsored content

Sponsored content



Re: Anh ấy là gay! Và tôi sẽ là les - D.K

Chuyển đến trang : Previous  1, 2, 3, 4, 5, 6, 7  Next



Quyền viết bài:
Bạn không có quyền trả lời bài viết