Yukimono Forum »   » Chuyên Mục » Đọc Truyện » Sưu tầm » Truyện dài

Chuyển đến trang : 1, 2, 3  Next

Tử Hạ

on 7/7/2013, 17:20

#1
  • avatar

Tử Hạ



Thành viên tích cực
Xem lý lịch thành viên
Tham gia : 04/07/2013
Bài viết : 3707
Điểm plus : 13098
Được thích : 57
Anh ấy là gay! Và tôi sẽ là les - D.K




Tên fic: Anh ấy là gay! Và tôi sẽ là les!




Tg: D.K (Devil King)




Thể loại: Tình cảm nhẹ nhàng, hài hước, cảm động.




Rating: 13+








Câu chuyện về một cô gái sẵn sàng từ bỏ giới tính của mình để theo đuổi một tình yêu khó khăn. Liệu kết quả cho việc hi sinh dại dột đó là gì? Liệu tình yêu mà cô bất chấp tất cả để có được có khiến cô cảm thấy hạnh phúc? Hay chỉ là sự đau khổ và chờ đợi? Để biết tất nhiên chỉ còn một cách duy nhất là đọc mà thôi.




 

 



Tử Hạ

on 7/7/2013, 17:22

#2
  • avatar

Tử Hạ



Thành viên tích cực
Xem lý lịch thành viên
Tham gia : 04/07/2013
Bài viết : 3707
Điểm plus : 13098
Được thích : 57
Re: Anh ấy là gay! Và tôi sẽ là les - D.K

Chap 1

Spoiler:



-Ông chủ ơi, sách cháu đặt có chưa?


Một giọng nói lanh lảnh. Tôi hơi quay sang nhìn lướt cô ta một lượt. Là một đứa con gái không hơn.


-Sao lại chưa có ạ? Chắc ông chủ bán hết của chàu rồi chứ gì???


Cô ta đang làm ầm lên ở nơi cần sự tĩnh lặng thế này sao? Có phải ngoài chợ không mà ăn vạ kiểu đó? Thật là một đứa con gái thô lỗ bất lịch sự. Tôi không mấy khi để ý đến những người xung quanh, họ làm gì nói gì mặc họ nhưng hôm nay thì khác, nếu hôm nay cô ta còn nói thêm một câu gây ồn ào nữa, tôi nhất định sẽ **** vào mặt cô ta!


-Cháu không biết đâu, cháu không muốn…


-Làm ơn trật tự để người khác yên chút đi!


- O_O
 


Được sửa bởi Nguyệt Thanh Linh ngày 9/7/2013, 08:43; sửa lần 1.



Tử Hạ

on 7/7/2013, 17:25

#3
  • avatar

Tử Hạ



Thành viên tích cực
Xem lý lịch thành viên
Tham gia : 04/07/2013
Bài viết : 3707
Điểm plus : 13098
Được thích : 57
Re: Anh ấy là gay! Và tôi sẽ là les - D.K

Chap 2

Spoiler:



Đột nhiên một tên con trai lại từ đâu chui ra nạt tôi với cái giọng lành lạnh nghe thấy hơi bị nghiêm trọng. Đây là tiệm sách chứ có phải thư viện đâu cần yên bình này nọ chứ! tôi quay sang tỏ thái độ khinh khỉnh. Nhưng rồi tôi chưa kịp mở lời quắc mắt như với cái tính cách ngang tàn thông thường của mình thì đã ngay lập tức bị ánh mắt vô cảm của tên con trai kia làm đóng băng.


Một điều kì cục của một đứa tomboy thích chơi trội như tôi là đôi lúc muốn đeo tóc giả dạo đâu đó và tìm tòi những anh chàng đẹp trai hiếm có chưa bị khai quật bởi tay ai đó. Ừ thì tomboy cũng là con gái mà, cũng có quyền mê giai đẹp chớ? Nói đến đây chắc các bạn đã nhận ra vấn đề là gì rồi. Chính là cái tên con trai khó chịu kia là một trong những kì quan tôi đang kiếm tìm mỗi lúc đeo tóc giả ra phố thế này. May mà tôi đang là con gái tóc tai còn bình thường, ăn mặc có hơi bựa đời một tí nhưng nhìn xét qua cũng vẫn đủ độ dễ thương để ghi điểm với anh chàng kia. ^-^


Nhưng xét qua ánh nhìn lạnh lùng và lời nói hơi khó chịu một – tí của anh ta thì hình như tôi ăn trọn điểm D mất rồi. Huhuhu!!! Không chịu đâu, tất cả là vì cái tội đanh đá mà. Hức!!!


Thôi được rồi, bình tĩnh nào! Thở đều, hạ hỏa!


-Tôi xin lỗi, tôi sơ ý quá! ^_^


Không mấy khi tôi cười dịu dàng thục nữ thế đâu, thế nên anh chàng khó tính kia, mau đầu hàng đi! Không là tôi bắn đó!


Không đáp lại mà vô tình ngoảnh mặt quay đi. Hơ hơ, tôi cứ như nghe thấy tiếng con bò nào đó đang cười khẩy trước mũi mình. +_+


Thôi được rồi, cứ coi như anh đẹp trai đi, thì đã sao nào, gặp nhau lần đầu chưa thể khẳng định được duyên phận gì cả, coi như hôm nay Vũ Bảo Dương tôi bỏ thua trận. nhưng nếu để tôi bắt gặp lại anh thêm một lần nữa, tôi thề sẽ…tấn công!






Không lấy được cuốn sách yêu quý của mình, lại gặp phải một kẻ lạnh lùng khó gần, khó tấn công, tôi chẳng còn hứng mua thứ gì khác nữa, đành cuốn gói bỏ về.


Ra đến cửa lại giáp mặt tên kia, tôi lịch sự nhường đường nhưng dường như sự tốt bụng lịch thiệp gallant đầy mình của tôi không được thấu hiểu rồi, đã thế thì còn mong mỏi gì một sự đáp trả chứ? >_<


Tôi đứng nhìn anh ta vẻ khó chịu. Gió thu thổi qua làm mái tóc giả của tôi bay lất phất khiến tôi như mờ ảo nhìn thấy một hình ảnh gì đó. Hất vội mớ tóc sang một bên, tôi căng mắt ra nhìn. Dưới ánh nắng thế này, tôi dần thấy rõ hơn sự lấp lánh của một vật bằng kim loại, giữa những mớ tóc đen, ánh kim của nó như càng được cơ hội nổi bật hơn trước mắt tôi.


Một chiếc khuyên tai…bên phải…
 


Được sửa bởi Nguyệt Thanh Linh ngày 9/7/2013, 08:44; sửa lần 1.



Tử Hạ

on 8/7/2013, 08:17

#4
  • avatar

Tử Hạ



Thành viên tích cực
Xem lý lịch thành viên
Tham gia : 04/07/2013
Bài viết : 3707
Điểm plus : 13098
Được thích : 57
Re: Anh ấy là gay! Và tôi sẽ là les - D.K

Chap 3

Spoiler:



Giờ tôi đã chuyển ra sống một mình rồi nên cần phải tự mình chuẩn bị mọi thứ cần thiết. Có lẽ cũng nên mua một vài thứ gì đó về ăn mừng vì tôi đã có thể chiến thắng được bản thân. Từ giờ tôi sẽ thay đổi, sẽ sống vì bản thân mình.


Tôi vào một tiệm tạp hóa gần nhà, mua thật nhiều thứ. Chợt tôi nhìn thấy loại xúc xích tôi vẫn thích ăn. Thực chất cái thứ trên đời này tôi không thích ăn nhất chính là xúc xích.




-Ah, xúc xích kìa, Linh, lấy mau đi kẻo hết giờ!


-Hết sao được, cậu cứ lo lắng vớ vẩn!


Tôi cười nhẹ rồi với tay lấy vài gói xúc xích cho vào trong xe đẩy.


-Biết đâu được đấy, đồ ngon dễ hết, lấy nhiều nhiều vào nhé, tối nay gọi Mai qua ăn cùng, cô ấy rất thích ăn!


-Ừ.




Cậu ấy làm gì cũng là làm vì Mai, nghĩ gì cũng là nghĩ cho Mai, thích gì cũng là từ sở thích của Mai. Cậu ấy yêu như thế đấy. Còn tôi thì có khác gì nhỉ? Làm gì cũng là làm vì cậu ấy, nghĩ gì cũng là nghĩ cho cậu ấy, và thích gì cũng là từ sở thích của cậu ấy. Chỉ có điều cậu ấy thích Mai nhưng tôi thì không. Tôi lại thích cậu ấy. Cậu ấy không phá bỏ nguyên tắc của mình vì Mai, không thích thì vẫn là không thích, ghét thì vẫn là ghét, nhưng tôi lại khác, tôi có thể vì cậu ấy mà phá bỏ tất cả, có thể vì cậu ấy mà cũng nói thích với những thứ tôi ghét. Có phải vì tôi yêu theo cái kiểu mù quáng như thế nên tôi mới đau khổ? Có phải là đáng lí ra tôi nên yêu lí chí hơn thì sẽ gặp được hạnh phúc như của cậu ấy lúc này?


-Xúc xích mà em thích ăn kìa!


Như phản xạ không điều kiện, tôi lập tức quay lại phía giọng nói. Chính là cậu ấy…và niềm hạnh phúc của cậu ấy là Mai!


Từ nhìn những gói xúc xích trên giá cậu ấy chuyển sang nhìn tôi và ngạc nhiên.


-Trùng hợp thật nha! ^-^


-Ừ, hai cậu đi mua đồ à?


-Cậu cũng thấy rồi còn gì?


Họ thực sự đang hạnh phúc!


Cậu ấy lại gần chỗ tôi đang đứng, giơ tay với lấy những gói xúc xích yêu quý của cậu ấy chứ không phải là vỗ vai một người bạn thân bao nhiêu năm nay là tôi. Đời là thế đấy, không còn ở bên nhau thì cũng không còn là thân thiết.


-Này, cậu cũng thích mà đúng không?


Cậu ấy giơ về phía tôi hai gói xúc xích. Tôi lặng đi trong vài giây, không biết đầu óc đang nghĩ mơ hồ về điều gì. Rồi tôi nhận lấy và mỉm cười.


-Cảm ơn, cậu vẫn còn nhớ à?


-Cái thằng này!


Cậu ấy bốp vào đầu tôi như thể trách cứ, hành động này cũng đã lâu tôi không được nhận. Có chút gì đó vui vui. Ôi không, tôi sao thế này, tôi không thể!


Cậu ấy như thể định nói gì đó đại loại như sẽ trách tôi hỏi vớ vẩn này nọ nhưng tôi đã không còn đủ kiên nhẫn để đối mặt với cậu ấy và Mai thêm chút nữa, tôi chạy vội vào WC.


Dòng nước lạnh lẽo vô tình, tôi muốn nó cuốn trôi đi tất cả những kí ức của mình về cậu ấy, trôi đi tất cả, không cần gì cả, tôi không muốn nhớ về những tháng ngày hạnh phúc với cậu ấy, tôi muốn sống lại từ đầu.


Tôi nhìn thật lâu vào mình ở trong gương, nhìn rất kĩ. Cái gương mặt bóng bẩy này là ai, là tôi sao? Đẹp trai, hát hay, nhảy đẹp, và nếu cậu ấy đứng thứ nhất thì tôi sẽ luôn luôn là người đứng thứ hai theo sau cậu ấy. Tôi trong mắt mọi người là một hình tượng đẹp đẽ đến như thế đấy, hơn cả ngày đó tôi còn hiền lành, dễ gần, tụi con gái cứ nói là hâm mộ tôi. Nhưng sự thật thì tôi lại chỉ là một đứa đeo khuyên tai bên phải và đem lòng yêu thầm người bạn thân duy nhất của mình. Cái kẻ trong gương tôi cũng chẳng biết có phải là tôi hay là một kẻ nào đó nữa.


Không được, tôi đã quyết định là sẽ thay đổi rồi!


Tâm trạng đã khá hơn, tôi ra ngoài.


-Ừ, honey à, anh đây!


Cái giọng vừa quen lại vừa lạ.


Một người bước ra từ WC nữ, nhìn thoáng qua thì hình như là con trai, một kẻ biến thái! Suýt chút nữa tôi đâm rầm vào anh ta rồi. Mà khoan, cái gương mặt đó…rất quen!
 



Tử Hạ

on 12/7/2013, 08:27

#5
  • avatar

Tử Hạ



Thành viên tích cực
Xem lý lịch thành viên
Tham gia : 04/07/2013
Bài viết : 3707
Điểm plus : 13098
Được thích : 57
Re: Anh ấy là gay! Và tôi sẽ là les - D.K

Chap 4.


Spoiler:

Tôi và anh ta có duyên lần hai. Không phải thế chứ? Cứ cái đà này không lẽ tôi lại tấn công anh chàng đó. Thật điên rồ, anh ta không có phải là con trai! Điên thật!


Tâm trạng anh ta có vẻ không tốt, nhìn cái cách nước trên mặt anh ta không được lau chùi hẳn hoi là đủ biết anh ta đã dùng nó để xả hận lên cái gương mặt đẹp đẽ chết người kia của mình. Ôi, sao mà phí thế!


Tôi cứ nhìn anh ta đang nhìn tôi như thế mà quên mất là tôi vừa mới biến hóa lột xác thành nam nhân mất rồi, mái tóc ngắn xù xù vầ bông tai bên trái nữa chứ. Chết cha! 


-Anh sao thế?


Đúng lúc cô bạn ở đầu dây bên kia lên tiếng thì anh ta cũng bỏ đi đầy lạnh lùng. Thôi cho qua đi, tôi cũng đâu cần phải quan tâm một gã gay chứ.


-Anh nghe thấy giọng của em nên thấy hồi hộp quá, đau tim đến nỗi không thở nổi rồi đây này nhóc con!


-Lại chém gió, cái giọng điệu như thế mà đòi em tin hả, chồng yêu?


Tôi ra ngoài sảnh tiệm và túm lấy một gói bim bim.


-Đó nhé, gọi anh là chồng mà lại không tin anh là sao? Thế anh đi theo cô khác có tin không hả?


-Vớ vẩn em oánh chết giờ!


Tôi phá lên cười. Mấy nhóc lúc nào cũng chỉ biết làm nũng và bắt nạt người khác.


-Anh đang làm gì thế?


-Anh á? Em nghĩ anh còn có thể làm gì?


-Lại tán gái hả?


-Bậy đi, gái đâu ra mà tán dữ vậy? Tán giai! ^-^


Tôi nghe thấy tiếng cười lớn ở bên kia.


-Anh ấy nói anh ấy đang đi tán giai tụi bay!


Trời đất cái gì vậy? Tôi nghe thấy tiếp đó là cả đám tiếng cười long trời lở đất khác.


-Em đang ở với ai thế hả?


Tôi rối rít.


-Mọi người đang chờ anh này.


Cảm giác như thể cô ấy đang nhịn cười. +_+


-Lúc nãy anh nói đùa chút thôi, anh là ai mà có thể đi tán giai được cơ chứ? Em đừng có làm nhục anh trước mặt mọi người nha, lát anh đến hôn chết giờ!


-Thách!


-Không phải thách, tối cho em khỏi ngủ luôn!


Nói đến đây tôi chợt để ý mọi người ở tiệm tạp hóa đang nhìn tôi với một ánh mắt rất là kì cục khiến tôi đột nhiên thấy lạnh sống lưng.


-Anh đang chọn quà sinh nhật cho em, lát đến, nhớ đợi anh nhá!


-Vâng!


-Anh cúp máy đây, đang bận quá trời bận luôn!


Nếu tôi còn không kết thúc cuộc nói chuyện đó chắc ánh mắt của mọi người sẽ từ kì cục mà chuyển ngay sang kì thị. +_+


Thôi thì xem như không biết, tôi lượn một vòng dãy đồ ăn vặt, lượm nhiều nhiều. Rồi tôi gần như bắt được vàng khi nhìn thấy đống xúc xích tuyệt ngon của mình. Món khoái khẩu của tôi kia rồi, lâu lắm không nhìn thấy nó, nhớ quá! Còn bao nhiêu xúc xích tôi vơ lấy hết, không thể để tình trạng lâu lâu mới ăn một lần, chịu sao nổi. Tối nay lại có món ngon đánh chén rồi!


Trước khi rời khỏi tiệm tạp hóa, tôi có liếc nhìn anh chàng gay đẹp trai kia một lần nữa. Thật tiếc, nếu tôi là les thì tốt biết mấy, tôi và anh ta sẽ có thể rồi! Quên chuyện đó đi!






Tử Hạ

on 12/7/2013, 08:30

#6
  • avatar

Tử Hạ



Thành viên tích cực
Xem lý lịch thành viên
Tham gia : 04/07/2013
Bài viết : 3707
Điểm plus : 13098
Được thích : 57
Re: Anh ấy là gay! Và tôi sẽ là les - D.K

Chap 5.


Spoiler:

Anh đang chọn quà sinh nhật cho em? Những kẻ nói dối trơ tráo đáng ghét! Cô ta lột xác khá nhanh, và tôi không biết cô ta là con gái, tomboy hay là les nữa. Ngoại hình? Khuyên tai trái? Cách xưng hô và nói chuyện? Mà kệ đi, chỉ là một người qua đường không đáng để tôi lưu tâm. Tôi để ý đến cô ta có lẽ vì mớ xúc xích mà cô ta lấy.


Xong xuôi tôi cũng về nhà của mình, không chơi bời, không lang thang, cuộc đời tôi sau những ngày tháng vui vẻ với cậu ấy trở nên bình lặng và nhàm chán là thế đấy, có lẽ là cần khá nhiều thời gian để phục hồi lại.


Cất đống đồ đã mua đi, tôi bắt gặp bịch xúc xích. Phải làm gì với chúng giờ? Cất giữ đi hay là quăng nó vào thùng rác như tôi cái cách mà tôi đã dùng để đối phó với tình cảm sai trái của mình?






-Cậu đã có người thích chưa?


Không quay sang nhìn cậu ấy, tôi nghĩ một lúc rồi trả lời.


-Uhm, rồi!


Như có điều gì khó nói, cậu ấy im lặng khá lâu, tôi không nhìn nhưng cũng biết có lẽ cậu ấy đang khó xử một điều gì đó. Hình như tôi biết, chắc nó có liên quan đến Mai.


-Là Mai à?


Tôi biết thế mà. Tôi và Mai chơi khá thân, ngoài những lúc ở nhà ra, hầu như bất kể chuyện gì Mai cũng đều rủ tôi đi cùng và tất nhiên là một người bạn tôi luôn làm theo mà không hề từ chối. Mai và cậu ấy là bạn thân, thân rất lâu rồi, lâu gần như gấp đôi khoảng thời gian tôi và cậu ấy quen biết, bởi thế mà tôi thân với Mai, tôi muốn qua Mai để được thân với cậu ấy, được ở gần cậu ấy, được bênh vực hoặc có thể hùa cùng Mai làm khó cậu ấy. Những lúc cậu ấy bị chèn ép trông sẽ rất là đáng yêu và dù vì cậu ấy vì Mai mà thế nhưng tôi cũng vẫn cảm thấy yên lòng.


Xét theo phương diện một người con trai thì cậu ấy rất ngốc, vì ngốc thế mới nghĩ rằng tôi thích Mai. Ừ thì có lẽ người ngoài ai nhìn vào cũng sẽ đều nghĩ là tôi thích Mai mà. Là tôi hèn nhát che giấu tình cảm của mình quá tài tình hay vì không ai đủ tinh tế để nhận thấy được sự dằn vặt đau khổ trong tôi?


-Không phải!


Tôi đáp lại khe khẽ, không muốn cậu ấy nghe thấy nhưng lại vẫn muốn cậu ấy có thể nghe rõ được. Mâu thuẫn thế đấy!


Rồi tôi nhấn mạnh lại lần nữa.


-Tớ không thích Mai!


-Thế cậu thích ai?


Tôi đã chờ câu hỏi này rất lâu, rất lâu rồi. Chờ đợi được nghe thấy, để được lặng lẽ suy nghĩ và lặng lẽ trả lời với cậu ấy rằng…


-Cậu!


Tôi quay sang nhìn cậu ấy, ánh mắt và lời nói của tôi hoàn toàn là chân thành và thật lòng, có chút gì đó trong tôi khi nói ra câu đó mong muốn cậu ấy sẽ hiểu được tôi.


-Tớ thích cậu!


Biết cậu ấy không bao giờ có cảm giác gì khác ngoài tình bằng hữu bạn bè ra và cậu ấy thì đã đem lòng yêu Mai sâu nặng nhưng mà tôi vẫn muốn nói ra, giây phút những lời nói đó được thốt ra, lòng tôi như nhẹ bẫng. Tôi muốn được giải thoát cho mình.


Cậu ấy nhìn tôi như không dám tin nhưng lại thấy nghi ngờ trước phản ứng nghiêm túc của tôi. Tim tôi đập mạnh.


-Ê cái thằng này!


Cậu ấy đốp mạnh vào đầu tôi, rồi túm lấy cổ tôi.


-Sao lại đùa kiểu đó hả? Có biết tớ sợ thế nào không?


Tôi cũng chỉ biết cười theo mà thôi. Làm sao có thể tin được đúng không? Dù tôi có tỏ ra chân thành đến thế nào đi nữa thì cậu ấy cũng sẽ chỉ nghĩ là tôi giở trò trêu chọc mà thôi, mãi mãi, mãi mãi cậu ấy sẽ không thể hiểu cho tôi được.






Cuối cùng thì tôi cũng biết việc dồn nén và chôn chặt tình cảm của mình cũng là một cách yêu và bảo vệ người mình yêu.


Tôi vất bịch xúc xích một chỗ và đi làm việc khác.
 



Tử Hạ

on 12/7/2013, 08:32

#7
  • avatar

Tử Hạ



Thành viên tích cực
Xem lý lịch thành viên
Tham gia : 04/07/2013
Bài viết : 3707
Điểm plus : 13098
Được thích : 57
Re: Anh ấy là gay! Và tôi sẽ là les - D.K

Chap 6.


Spoiler:

Loay hoay gần chết mới chọn được quà sinh nhật cho con bạn. Đấy là chọn quà cho con gái con dễ. -____- Mà mệt thật ấy, từ ngày xửa ngày xưa tôi đã thấy ghét mấy cái vụ sinh nhật vớ vẩn rồi.


Khi đến quán café tổ chức sinh nhật thì hình như tôi là người đến muộn nhất. Thấy tôi mọi người ầm ĩ cả lên ăn vạ.


-Chán anh Dương thật đấy, có mỗi cô vợ mà để đến muộn nhất làng nhất nước vậy à? Xem chừng đã lại bị cô nào cướp mất hồn đi rồi!


Tôi cười trừ rồi vội vàng bô lô ba la lên giải thích.


-Tụi bay cứ đổ oan cho anh không à, có vợ đẹp với cả đống bồ xinh tươi thế này ở đây anh còn dám liếc mắt với cô nào nữa chứ?


-E hèm!


Hình như vợ tôi lại ghen rồi! ^-^ Tôi vội đánh trống lảng ngay.


-Nhung à, hình như em trẻ ra nhiều đấy, chắc có bồ mới rồi hả?


- >”< Ý anh là gì?


Mỗi lần nhắc đến từ trẻ là y như rằng em ý lại nghĩ ngay đến từ trái ngược với nó, thì tại thế nên em ý mới tự mình chọc giận mình không à. ^.^


-Thì ý anh là ngày trước em già quá trời luôn chứ gì nữa! ^o^


-Anh chán sống rồi hả?


-Chết trong tay em là niềm hạnh phúc khối thằng mong muốn, anh lại có phúc đến thế ấy à? Thất lễ, thất lễ bà con rồi!


-Cái chứng chết không chừa!


Ngay trước khi buổi tiệc sinh nhật bắt đầu, một tên dâm dê đê tiện biến thái lẫy lừng đã bị thanh toán tập thể. Thật đau lòng! T^T Tại sao kẻ đó lại là mình??? T^T






Đập phá xong là lúc túm tụm cả lũ lại tán dóc với nhau. Tôi hứng thú kể trước với vụ gặp gã gay đẹp trai của mình.


-Thiệt tình là khi nãy anh tán giai thật đấy! ^-^


-Ồ!!!


Cả bọn ồ lên kinh ngạc.


-Hắn ta đẹp trai lắm, anh nhìn còn suýt té, mấy em mà nhìn thấy thì cứ gọi là…chết hết!


-Kinh, mấy khi thấy anh Dương khen ai đẹp trai!


-Con Thảo tễ, ngậm mõm mi lại!


- >”<


Rồi tôi lại tiếp tục, được cả lũ mê giai ở đây, xem ra cho bọn nhóc được một phen nhỏ dãi rồi! :”>


-Nhìn cái mặt gã ta cứ lành lạnh thế [***] nào ý, thế nhưng càng thế lại càng đẹp trai!


-Đẹp trai sao không yêu luôn đi!


-Có đứa ghen!


- >”< Tưởng bở!


Cười hả hê xong tôi lại tiếp tục vào chuyên môn. Nhìn mấy cái bản mặt đang lơ đãng vì giai đẹp kia kìa, vỡ!!!


-Hắn là gay mà!


Chẳng cần dẫn chuyện gì nữa, tôi bộp phát vào ngay vấn đề quan trọng, phát một khiến cả bọn giật mình đau đớn.


-Anh đúng là cái đồ…


-Đến gay cũng không tha!


-Chắc rồi anh cũng biến thành les để theo đuổi hắn ta quá!


-Đúng rồi đấy, nếu còn gặp lại lần thứ ba anh thề với tụi bay anh sẽ tán hắn!


Tôi nói chắc như đinh đóng cột. Chết thật, sao hôm nay mình cứng vỡ! 


Đã có duyên lần hai, không có gì dám chắc sẽ không có lần ba, tôi có hơi mạo hiểm quá không, dẫu sao tôi dù có là con gái, tomboy hay les cũng đều không thể yêu gay cho được, dẫu có bị đá và thất vọng tràn trề trong tình yêu tôi cũng sẽ không thể thiếu tôn trọng bản thân như thế. Gay là gì chứ?


Quên hết đi, đập phá cái đã!
 



Tử Hạ

on 12/7/2013, 08:33

#8
  • avatar

Tử Hạ



Thành viên tích cực
Xem lý lịch thành viên
Tham gia : 04/07/2013
Bài viết : 3707
Điểm plus : 13098
Được thích : 57
Re: Anh ấy là gay! Và tôi sẽ là les - D.K

Chap 7.


Spoiler:

ĐH Y Hà Nội.


Tôi đã thực hiện ước mơ của mình trở thành một bác sĩ, tôi đã biết sống vì bản thân mình.




-Cậu cũng thi không quân hả?


-Ờ.


-Ôi sao mà chúng ta hợp nhau thế nhỉ? Đúng là an hem tốt mà!


Cậu ấy lại ôm lấy cổ tôi, nhìn nụ cười tươi của cậu ấy tôi thấy rất vui nhưng tôi lại không biết mình làm thế này là đúng hay là sai.






-Ơ sao lại thế? Tớ trượt chỉ vì thị lực kém sao? Tin được không?


Tôi chỉ cười.


-Thật không ngờ anh em ta – những kẻ đứng nhất nhì trường lại bị trượt thảm hại vì những lí do vớ vẩn thế này.


Cậu ấy cười cay đắng. Chắc cậu ấy thất vọng lắm. Vì Mai thích những người mặc quân phục mà cậu ấy quyết định thi không quân, mọi người thì đều nghĩ cậu ấy là vì muốn theo ước mơ của ba mình ngày trước mà thi nhưng tôi là người hiểu rõ cậu ấy nhất, tôi biết cậu ấy muốn gì. Còn tôi thì lại vì cậu ấy mà thi không quân, rồi cũng vì cậu ấy mà từ bỏ.


-Dương Việt Linh!


-…


-Dương Việt Linh!


-…


-Dương Việt Linh có thi không?


Và thế là tôi đã trượt.


-Còn cậu, sao đến cậu cũng bị đánh trượt được chứ?


Mặt cậu ấy nhăn nhó đến khổ.


-Khi chúng ta về thế nào mọi người cũng chọc cho coi! ^_^






Giờ cậu ấy học Luật còn tôi học Y, giờ cậu ấy có Mai còn tôi chỉ có một mình. Tôi có cảm thấy hối hận không ư?




Không mất nhiều thời gian để tôi tìm đến lớp học của mình. Hoàn toàn là những gương mặt xa lạ, hoàn toàn là một môi trường mới. Mọi người có vẻ đang thích nghi và làm quen dần với nhau, tôi thì không có hứng thú.


Tôi chọn một chỗ ngồi mà không ai ngồi, tôi muốn một mình. Cho đến lúc tôi thoát ra khỏi quá khứ, tôi muốn tự mình làm tất cả.


Giáo viên chủ nhiệm của chúng tôi nói qua một vài điều rồi quyết định điểm danh.


Sau một vài tiếng “có” đáp lại là một sự im lặng.


-Vũ Bảo Dương!


Không có tiếng đáp lại, mọi người bắt đầu bàn tán.


-Vũ Bảo Dương không có mặt sao?


-Có…có em thưa cô…


Có lẽ cái người tên Vũ Bảo Dương đã xuất hiện, không cần nhìn cũng đủ biết chắc đang thở hồng hộc vì phải chạy vội.


-Xin lỗi cô…em đến muộn…buổi đầu đi học hồi hộp quá nên…em ngủ quên…


Cả lớp cười ồ lên. Đúng là một con người kì lạ! Vì đang trong một tập thể tôi cũng không muốn tách biệt quá, tôi ngẩng lên và nhìn về phía cửa lớp. Vũ Bảo Dương là cô ta!


-Thôi được rồi, em vào lớp đi!


-Vâng, em cảm ơn cô, cái áo rất hợp với cô!


Nhìn cái nụ cười đó đích thị không giống con gái mà, cả phong cách của cô ta hôm nay nữa, có một điểm gì đó hoàn 
toàn khác biệt với những người con gái khác. Phải nói thật là trông cô ta khá đẹp trai.


Cô ta đang tiến về phía tôi.


-Ngồi cùng được chứ?


Vẫn là chiếc khuyên tai bên trái!
 



Tử Hạ

on 12/7/2013, 08:35

#9
  • avatar

Tử Hạ



Thành viên tích cực
Xem lý lịch thành viên
Tham gia : 04/07/2013
Bài viết : 3707
Điểm plus : 13098
Được thích : 57
Re: Anh ấy là gay! Và tôi sẽ là les - D.K

Chap 8.


Spoiler:

Không đáp lại tôi lấy một tiếng mà chỉ ngồi dịch vào bên trong. Thật là lạnh lùng! Đúng là mẫu người phù hợp với tiêu chuẩn của tôi. Chắc các bạn không biết nhưng lúc nhìn thấy anh ta đang ngồi trong cùng lớp học của mình, tôi đã rất vui, càng vui hơn khi nhớ là vừa được nghe thấy giảng viên gọi đúng chính xác tên mình, vậy là không nhầm lớp. ^-^ Đã là lần thứ ba gặp mặt rồi đấy. Chết cha tôi rồi, không lẽ tôi phải làm les? Tụi kia mà biết thì thôi…xác định luôn!!! Thôi kệ, để hỏi ý kiến anh em coi thế nào đã.


“Ku Tài ơi, anh lại gặp tên gay đó thật rồi! Học cùng lớp chứ!”


“Hôhô!!!”


Cái con nhỏ này… >”<


Tôi còn chưa kịp nhắn lại thì nhỏ đã bắn tin tới.


“Thế giờ tính sao? Thề rồi nhớ không? Lật lọng tụi em chém chết!”


“Bố thách!"


“Không phải thách, em thông báo hội đồng ngay giờ!”


“Thôi được rồi, biết rồi, để bố xử tên này!”


Kết thúc vụ điện thoại, tôi lấy lại bình tĩnh rồi quay sang mỉm cười thân thiện mở lời.


-Dương Việt Linh!


-Có ạ!


Giật mình! +_+


À, thì ra tên Dương Việt Linh. Tên đẹp mà người cũng đẹp, mà không đúng, phải là người đẹp mà tên cũng đẹp.


Hình như không chỉ mình tôi nhận ra điều đó, mọi người cũng quay lại nhìn về phía tôi và anh ta, tôi hình như thấy trong ánh nhìn của họ cũng có chút gì đó vẻ ngưỡng mộ dành cho mình. Tôi hơi bị ngại một tí nhưng ngược lại cái tên gay Dương Việt Linh kia thì tỏ vẻ như không hề biết mình đang được chú ý. Kiêu vỡ!


Mà khoan…liệu có phải ở đây…tôi…là người duy nhất biết giới tính của gã này không nhỉ? Tôi quay sang nhìn anh ta dò xét, cố gắng để nhìn thấy một lần nữa chiếc khuyên tai bên phải của anh ta, nhưg thật khó, anh ta ngồi ngược hướng với đối tượng tôi đang cần tìm. 


Đang cố gắng thực thi hành vi soi mói thì bị phát hiện, anh ta nhìn tôi với ánh mắt lạnh băng và vô cảm kinh khủng. Chỉ dùng ánh mắt đó thôi mà không nói một câu nào, mà chỉ có thế thôi cũng đủ khiến tôi thấy lạnh sống lưng mà buộc phải cười trừ để giải tỏa sự căng thẳng rồi.


Nhân lúc anh ta còn đang để ý đến mình, tôi lập tức giơ tay ra và chuyển nhanh sang nụ cười thân thiện.


-Lại gặp nhau, chúng ta có duyên thật đấy! Không biết cậu có còn nhớ tôi…


-Không!


Ố ồ!


Tôi lại nghe thấy như có tiếng cười của con bò nào đó xổ vào mặt mình. +_+


Trong ba giây tuyệt vọng và bất định thần, tôi rụt tay lại nhanh chóng tại giây thứ tư, cảm giác đau đớn vẫn chưa nguôi ngoai. Bỏ qua, bỏ qua, giờ chưa phải là lúc, học cái đã, buổi học đầu tiên không thể để nó kết thúc nhanh chóng đầy thảm hại như vậy được.
 



Tử Hạ

on 12/7/2013, 08:35

#10
  • avatar

Tử Hạ



Thành viên tích cực
Xem lý lịch thành viên
Tham gia : 04/07/2013
Bài viết : 3707
Điểm plus : 13098
Được thích : 57
Re: Anh ấy là gay! Và tôi sẽ là les - D.K

Chap 9.


Spoiler:

Tôi vừa tính thu dọn và ra về thì có một giọng nói lớn cất lên.


-Chúng ta đi ăn liên hoan buổi đầu gặp mặt nhé!


Có lẽ đó là lớp trưởng, là một cô gái. Cậu ấy ngày trước cũng là lớp trưởng.


Tôi đeo balô và bỏ về, tôi không còn thích tiệc tùng liên hoan gì nữa, tĩnh lặng ở nhà có lẽ hợp với một người như tôi hơn.


-Này anh bạn, tính chuồn hả?


Điệu bộ khinh khỉnh của kẻ đeo khuyên tai trái khiến tôi thấy hơi khó chịu.


Lần này có lẽ nếu tôi không nói lại với…cô ta…thì chắc là sẽ không được tha.


-Tôi không thích đi, thiếu tôi không ảnh hưởng gì đến thế giới chứ?


-Tất nhiên, thế giới sẽ không sao cả, nhưng tôi thì có đấy!


Nụ cười của cô ta làm tôi thấy rất ức chế, nó khiến tôi liên tưởng đến những thứ không được tốt đẹp. Cô ta dường như đang cố gây sự chú ý với tôi, tôi không nên quan tâm đến những loại người như thế, hiện tại tôi còn chưa chắc chắn cô ta thuộc giới tính nào.


Tôi quay người bỏ đi.


-Này nhóc, đừng có bơ tôi đi như vậy!


Cô ta cầm tay tôi kéo lại. Gì đây? Lại còn nhóc?


-Tôi nói là cậu không đi sẽ ảnh hưởng đến tôi đấy!


-Tôi không quan tâm.


Tôi cố hất tay cô ta ra nhưng có vẻ vô vọng, tôi không phải là con trai nhưng cũng chưa bao giờ tôi nghĩ mình có thể yếu thế trước một đứa con gái khác.


-Tôi cũng nói là đừng có bơ tôi đi như thế!


-Tôi cũng không quan tâm.


Chuyện gì đang xảy ra với tôi thế này? Thật là phiền toái!


-Hai cậu bạn đẹp trai cuối lớp kia có vụ gì thế?


Có thể là giọng của lớp trưởng. Như phản xạ tự nhiên tôi lập tức dịu đi và quay về phía giọng nói đó. Tôi sao thế này? Đây không phải lớp học cấp 3 của tôi, đây đã là một nơi khác rồi và thay vì lớp trưởng là cậu ấy giờ đã là một người con gái, là một người khác rồi. Đến bao giờ tôi mới có thể thoát khỏi quá khứ tàn nhẫn của mình đây.


Tôi tuyệt vọng vô cùng, cảm giác như chống đối lại cô gái kia một cách dễ dàng, tôi bỏ đi nhanh chóng.






Tôi lặng lẽ đi bộ về nhà, nơi tôi sống cách trường không xa là mấy, với cả tôi thích đi bộ để rèn luyện sức khỏe. Ừ thì đúng là cậu ấy cũng thích đi bộ, nhưng điều này thực sự là tôi có thích, là bản thân tôi cũng thích, chỉ là qua cậu ấy thì thích hơn mà thôi. -____-


-Dương Việt Linh!


Tôi dừng lại.


Mới biết được tên tôi nhưng không có nghĩa là có thể tùy tiện gọi dễ dàng như thế, Vũ Bảo Dương, tôi sẽ không bao giờ gọi tên cô ta ra.


-Tôi…


-Đừng có gọi tên tôi, tôi không yêu cầu được làm quen với cô để có thể xưng hô bằng tên của nhau một cách thoải mái như thế!


-Thì tôi gọi tên cậu, cậu chỉ cần gọi là tên tôi là hòa nhau chứ gì?


Tôi ghét cái cách giải quyết vấn đề một cách đại khái của cô ta. Gặp cô ta ba lần, lần nào cũng là những ấn tượng khó chịu. Lần đầu tại hiệu sách, bô lô ba la như một kẻ chợ búa bất lịch sự. Lần hai tại tiệm tạp hóa, nói năng khiếm nhã và chỉ toàn phát tiết ra những lời nói dối ghê tởm. Lần ba tại lớp học, thật không ngờ kẻ như thế lại có thể sẽ trở thành bác sĩ trong tương lai: đi muộn, buông lời chọc ghẹo giáo viên, hành xử thô lỗ và giải quyết vấn đề như một kẻ não phẳng. Tôi không muốn tiếp chuyện với một kẻ như thế!


-Tôi xin lỗi, nhưng cậu có thể đi cùng tụi tôi được không?


-Không!





Tử Hạ

on 12/7/2013, 08:37

#11
  • avatar

Tử Hạ



Thành viên tích cực
Xem lý lịch thành viên
Tham gia : 04/07/2013
Bài viết : 3707
Điểm plus : 13098
Được thích : 57
Re: Anh ấy là gay! Và tôi sẽ là les - D.K

Chap 10.


Spoiler:

Sao anh ta không bao giờ suy nghĩ quá một giây rồi mới trả lời được nhỉ? Tôi không nghĩ anh ta có thể uốn lưỡi bảy lần chỉ trong vòng có một giây đâu đấy.


Hai lần bị anh ta khước từ rồi, sẽ là một con điên nếu tôi còn tiếp tục nói chuyện với người này. Nhưng biết sao được, đúng là tôi bị vẻ bề ngoài của anh ta làm cho điên đảo đến lạc mất thần trí rồi. Anh ta càng lạnh lùng hách dịch tôi lại càng thấy anh ta tuyệt vời. Điên thật mà. Điên vì gay tin nổi không chứ? +_+


-Tại sao không?


-Lúc đầu là vì tôi không thích đi.


-Thế còn bây giờ?


-Tôi ghét cô nên tôi không muốn đi.


What the fu.ck??? Thật quá ư nhục nhã! Không sao, nội công của Dương kaka này còn chịu đựng được. Thở đều lấy sức nào!


-Ghét tôi thì coi như không có mặt tôi ở đó mà cứ thoải mái tự nhiên vui vẻ với mọi người là được, đừng vì tôi mà phụ tấm chân tình của những người khác chứ, đừng có biến tôi thành tội nhân thế mà.


Tôi tỏ ra thân thiện và bác ái hết mức, bao nhiêu vốn liếng của sự lịch sự ân cần tôi đều trút ra hết để thể hiện rồi, đừng có phụ tấm chân tình của tôi luôn nữa. T^T


Giờ thì anh cứ thử nói câu đó coi!☻


-Làm sao tôi có thể coi như không…


-Nếu cậu không thể coi như không có mặt tôi thì tôi hơi bị hiểu lầm đấy nhé! Không lẽ là vì cậu để ý đến tôi hay sao?


-Đừng có điên!


Ya, trúng bẫy rồi, khoái quá đi! ^o^ Trong lòng đang rất vui nhưng ngoài mặt vẫn buộc phải tỏ ra nghiêm túc. ^-^ Xem ra thì tên này cũng không đến nỗi khó chơi quá, hay vì Dương kaka ta đây quá tài giỏi chăng?


-Vậy thì đi đi!


-Tôi nói nãy giờ mà không hiểu hả? Đơn giản là tôi không thích, cả cô, cả bữa tiệc!


Một nụ cười khẩy. Trời ơi, tự nhiên tôi đau tim quá trời luôn! Đây là nụ cười đầu tiên kể từ khi tôi gặp anh ta, biết là anh ta đẹp trai rồi, lại càng biết anh ta là gay nữa, cơ mà tôi không sao mà cưỡng lại được sự công nhận rằng khi anh ta cười quá sức là hoàn mĩ. Ôi chết tôi rồi, tôi đau tim quá!


Anh ta thì đúng là đồ của nợ, nhân lúc tôi đau tim đã bỏ đi không một lời trăng trối thêm gì hơn. Trở lại đi nào, để anh ta chạy mất rồi đó con nhỏ kia! >”<


Thật may tôi đã kiềm chế được cảm xúc, tôi vội vã chạy đuổi theo Dương Việt Linh, nãy giờ quên mất là tôi đã biết tên anh ta.


Đường thì đầy xe cộ mà anh ta qua đường đơn giản cứ như đúng rồi, nhìn thôi tôi cũng thấy shock, có phải độ mạo hiểm cũng như gan dạ của những người thuộc giới tính thứ ba thường cao hơn người thường không? Ôi zào, bây giờ không phải lúc để tôi tò mò mấy thứ đó, đuổi theo tóm lấy anh ta mau, không tán được anh ta tôi sẽ chết không chỉ vì tụi bạn mà còn vì lời thề của mình, từ xưa đến giờ cái miệng tôi thúi lắm, nói ra cái gì là y như rằng cái đó biến thành thuốc độc không à. T^T. Phải tóm cho bằng được anh ta!!!


-Dương Việt Linh, đứng lại, tôi còn chưa nói xong!


Vừa gọi tên anh ta, tôi vừa chạy đuổi theo mà quên luôn việc xe cộ đầy đường, sợ đếch gì, đã chơi thì chấp hết, nguy hiểm cũng chơi!


-Dương…


Cái này là không khác gì trong film hay những kịch bản cũ rích sẵn có, nhưng tôi thật không ngờ cái thứ quê mùa đó lại có thể xảy ra với mình. Ừ thì đó, kịch bản đại loại là nữ chính chạy đuổi theo nam chính mong một lời tha thứ rồi đột nhiên một chiếc xe lao đến, một là nữ chính chết tươi hết truyện hai là nam chính đã kịp thời lao tới cứu cho nữ chính nhanh cứ như đúng rồi và lại một là nam chính chết tươi để lại đau khổ rồi hết truyện hoặc hai là happy ending rất chi là đáng buồn nôn. Giống như một thứ đường link lằng nhằng! Còn với tôi, chẳng phải là xin tha thứ vớ vẩn gì đó, chỉ là chạy theo một tên gay không thể được gọi là nam chính, và thì đúng là có cái xe ngu ngốc tự nhiên ở đâu lao đến cứ như thể chờ mãi mới thấy tôi để mà phóng ra vậy, rồi sau đó ý như rằng tên gay kia đến và cứu giúp tôi, tôi không chết, đó là điều tất nhiên, và tên kia cũng không chết, có vẻ là may mắn rồi đây, cơ mà rất tiếc dù có thế cũng không có phải là happy ending gì gì đó dễ làm người ta buồn nôn đâu. OK?


Qua hành động “anh hùng cứu mỹ nhân” của Dương Việt Linh, tôi nhận ra ít nhất anh ta cũng không phải là kẻ máu lạnh, cũng vẫn biết đến cái gọi là đối nhân xử thế. Tôi thấy hơi cảm động.


-Rút cuộc thì cô muốn gì ở tôi hả? Không biết tôi là ai thì đừng có bám lấy tôi như thế!


Anh ta hình như đã nổi giận. Gay thì thích con trai nhưng đâu có nghĩa là ghét con gái, đáng lí phải chơi thân với con gái hơn chứ, không lẽ…tôi đáng ghét đến thế sao? Hay là anh ta…thấy tôi giống con trai quá nên ghét, không, có lí nào, thấy tôi giống con trai thì phải thích tôi chứ sao lại có thể hắt hủi tôi như thế. Thật chả hiểu trong đầu tên này nghĩ cái quái gì nữa, mà nếu có hiểu được thì tôi đã mở sạp bói toán mẹ nó rồi chứ còn ở đây để mà bám theo một tên gay sao?


-Sao tôi lại không biết cậu là ai chứ?


Tôi cười láu cá và có phần nguy hiểm khiến anh ta thoáng chút hoang mang. Nếu anh muốn biết, tôi sẽ cho anh biết…anh là ai!


-Cậu là Dương Việt Linh!


Khi câu trả lời của tôi được nói ra, điệu bộ của anh ta có vẻ khinh thường. Và rồi anh ta lại bỏ đi. >”<


-Cậu không phải con trai!


Câu trả lời này mới là thật sự này. Và quả nhiên nó đã làm cho anh ta điêu đứng giữa đường. Giờ tôi chỉ còn chờ một cái ngoảnh lại và trợn mắt ngạc nhiên thán phục, mà không cần thán phục cũng được.


Anh ta đã quay lại! Tôi đúng là Gia Cát Dự, liệu việc như thần, Gia Cát Lượng chứ nhỉ?


Không để anh ta có cơ hội phản kháng, tôi chèn ép luôn.


-Cậu là gay! 


Nụ cười của tôi có vẻ đểu lắm thì phải, sự thật là tôi chưa bao giờ từng có ý nghĩ sẽ đem chuyện giới tính của những người thuộc giới tính thứ ba ra để giễu cợt hết, nhưng với tên này, chính anh ta đã ép tôi phải làm thế, mà cũng có phải là giễu cợt lắm đâu, anh ta hỏi thì tôi có phận sự trả lời cho anh ta biết tôi không hề ngu thôi. ^-^


Anh ta tiến lại gần tôi, tôi thấy hơi sờ sợ, đôi mắt anh ta trông thật giận dữ, có cái gì đó hình như còn khủng khiếp hơn lửa Hỏa Diệm Sơn trong đó nữa. Lạnh, lạnh quá! Nhưng đâu có phải lỗi của tôi, tại anh ta khơi ra trước chứ, cứ đồng ý đi với chúng tôi mẹ đi có phải đỡ nhục không? Chết cái tội cứng đầu cứng cổ mà.


-Cô có ý gì?


-Ý gì? Thì tôi chỉ trả lời câu hỏi của cậu thôi…


Tôi nói y như những gì tôi nghĩ, thì sự thật thế nào tôi nói thế thôi, từ bé tới giờ tôi có phải kẻ lật lọng trong ngoài hai mặt bao giờ đâu.
 



Tử Hạ

on 14/8/2013, 14:29

#12
  • avatar

Tử Hạ



Thành viên tích cực
Xem lý lịch thành viên
Tham gia : 04/07/2013
Bài viết : 3707
Điểm plus : 13098
Được thích : 57
Re: Anh ấy là gay! Và tôi sẽ là les - D.K

Chap 11.


Spoiler:

Nói rồi cô ta đưa tay và lật mớ tóc bên tai phải của tôi lên.


-Không phải sao?


Tôi lập tức hất tay cô ta ra.


Cái thái độ châm biếm và mỉa mai của cô ta chỉ càng làm cho tôi thêm căm ghét. Tôi quyết định không nhẫn nhịn cho qua nữa.


-Thế còn cô là cái thứ gì?


Và tôi cũng đưa tay lên bên tai trái của cô ta, có thể phong cách của cô ta thích nổi trội như thế, ko dám chắc nhưng tôi vẫn muốn một lần được hạ nhục những kẻ giống như mình.


-Cô là les!


Tôi cũng nói chắc như cái lúc cô ta nhấn mạnh ba tiếng “cậu là gay!” khi nãy. Cô ta im lặng không nói được gì.


-Và cô đang để ý đến tôi vì biết tôi là gay!


Lần này ánh mắt cô ta hơi mở to, có lẽ tôi đã nói đúng được phần nào hoặc là toàn bộ.


-Xin lỗi đã làm cậu thất vọng nhưng tôi là con gái, là tomboy, hoàn toàn không có phải là cái thứ như là cậu nói.


Và rồi cô ta bắt đầu mỉm cười. Tôi có cảm giác như thể mình đang bị đánh gục dần, ngoài việc thua cậu ấy ra, tôi chưa một lần bị ai đánh bại.


-Đừng tách mình ra khỏi tập thể như thế, là gay không có nghĩa cậu không phải là người, cậu cũng có quyền được sống vui vẻ như bao người khác, nếu cảm thấy cô đơn và cần một sự an ủi tôi có thể giúp cậu…


-Tự nhiên lại nói mấy lời buồn nôn đó.


Thực sự là rất buồn nôn, ra vẻ như quan tâm và cảm thông với tôi lắm sao, nhưng thực chất thì trong lòng đang là cười nhạo và mỉa mai tôi, những kẻ như thế trên đời này có rất nhiều và cô ta thì tự hào là đại diện.


-Không phải là những người như tôi thì đừng cố gắng hiểu và tỏ ra thương cảm cho chúng tôi như thế.


-Đi với chúng tôi đi, đó là cách dễ dàng nhất để hòa đồng cùng mọi người. Thực chất với vẻ bề ngoài của mình thế này sẽ chẳng ai có thể nhận ra cậu là ai đâu, tin tôi đi!


-Vớ vẩn!


Cô ta nghĩ mình là ai chứ? Bác sĩ tâm lí của tôi sao, đừng làm tôi thấy buồn cười!


-Đã nói nhẹ nhàng đến là như thế rồi, không lẽ cậu muốn tôi dùng đến vũ lực?


Cái người này sao lại phiền toái đến thế? Muốn gì ở tôi mà lại cứ bám lấy tôi không chịu buông như thế chứ? Không phải les, biết tôi là gay mà vẫn cứ hành động như thể đang thích tôi lắm là sao? Cái gì? Dùng vũ lực? Cô ta đang dọa tôi sao?


-Này cô, tôi là gay nhưng không có nghĩa tôi yếu đuối như con gái!


-Thôi được rồi, tôi xin cậu đấy, đi đi mà.


Gì vậy trời? Lại chuyển sang chiêu thức mới, dụ dỗ sao? Tôi thực sự cảm thấy tò mò về con người này rồi, quá ư là điên rồ! Ngay cái cách tự biến mình thành một kẻ les trong mắt người khác trong khi mình không hề như thế đã cho thấy rõ cô ta là một kẻ điên loạn rồi. Một kẻ không chỉ điên mà đầu óc còn nông cạn, thực sự là não rất phẳng!


Sự thật đúng là tôi không có thích tham gia vào buổi liên hoan gì đó nhưng có phải là tôi nên đi để tránh sự làm phiền cứ mỗi lúc một tăng dần theo cấp độ thế này không? Càng làm trái ý cô ta tôi sẽ càng bị làm phiền hơn.


-Tôi biết rồi, tôi sẽ đi!


-Vậy thì đi ngay thôi chứ!


-Tôi phải về nhà có chút chuyện đã.


-Không!


Gì vậy??? +_+


-Cậu định chuối chứ gì? Nghĩ tôi là ai? Não phẳng chắc? Tôi đâu có ngu!


Nói đúng rồi đó, cô là một kẻ não phẳng.


-Tôi không có rảnh chuyện để giỡn chơi với cô, tôi nói đi là sẽ đi!


Tôi hằn giọng và gằn từng tiếng một, nhưng rồi đáp lại thành ý đó của tôi lại chỉ là một câu hỏi ngu nữa.


-Tôi lấy cái quái gì để tin cậu chứ? Tốt hơn hết vẫn là để tôi đi theo cậu về nhà rồi đến buổi liên hoan.


-Cô…


-Hoặc là cậu sẽ phải đi ngay bây giờ.


Tôi bị điên rồi, cái điên đầu tiên của tôi đó là vào hiệu sách khi đó, cái điên thứ hai là đã lên tiếng phàn nàn với cô ta, cái điên thứ ba khi tôi lại vào tiệm tạp hóa và gặp lại cái kẻ điên khùng đó, cái điên to lớn nhất là tôi đã không thi Luật theo cậu ấy luôn mà lại thi Y để mà phải gắn với cô ta trong cùng một tập thể. Đồ sao chổi!!! Đã vậy tôi lại còn điên đến cái mức nào để mà điên theo quyết định của cô ta chứ.


Theo tôi về nhà, thật bực mình!


-Ở yên ngoài này đợi tôi, tôi sẽ không bỏ trốn đâu mà phải vào tận bên trong canh giữ. Vả lại tôi cũng không phải tội nhân để được giám sát thế này! >_<


-Ờ, tôi biết rồi, nhưng nói lời nhớ phải giữ lấy lời đấy!


-Đừng có chơi trò trẻ con với tôi! >”<


Tôi nổi cáu, ngày trước đã có khi nào tôi phải nhăn mặt khó chịu như thế này bao giờ đâu, cuộc sống tươi đẹp và bình yên đến kì diệu. Vậy mà chỉ vì sự xuất hiện của một ngôi sao chổi xui xẻo từ đâu ra mà cuộc đời tôi bắt đầu trở nên đen tối đến kh.ốn nạn!


-Không lẽ chơi trò người lớn?


-Cô có biết nghĩ không vậy hả?


Tôi muốn cho cô ta một trận quá rồi.


-Tôi biết rồi, tôi và cậu thì sao có thể chơi trò đó với nhau được chứ. ^-^


Đúng là một đứa con gái tùy tiện và ngu ngốc!
 



Tử Hạ

on 14/8/2013, 14:30

#13
  • avatar

Tử Hạ



Thành viên tích cực
Xem lý lịch thành viên
Tham gia : 04/07/2013
Bài viết : 3707
Điểm plus : 13098
Được thích : 57
Re: Anh ấy là gay! Và tôi sẽ là les - D.K

Chap 12.


Spoiler:

Một chiếc áo thun không cổ kết hợp với một chiếc áo gi lê mỏng, phong cách giống như một ngôi sao Hàn Quốc. Ai mà nghĩ người thế này là gay cơ chứ? À mà như tôi thấy trên phim ảnh thì càng gay lại càng đẹp trai thì phải, mà thôi, phim ảnh chấp quái gì.


-Cô…


-Tôi sao?


Tôi vô tư hỏi, và rồi anh ta không nói gì nữa mà bỏ đi. Cái con người này sao mà lại lạnh lùng đến thế, có chết không cơ chứ, anh ta cứ như thế không chừng tôi phải lòng anh ta và làm les thật thì chết mất.






-Sao hai người đến muộn vậy? 


-Mà hai người đi cùng nhau đấy à?


Khi tôi và anh ta ngồi xuống thì có cả tá câu hỏi thăm, hốt không đỡ nổi.


-Chúng tôi chỉ là…


-Mới quen biết và thấy khá hợp nhau nên quyết định sẽ thử làm quen.


Tôi hớt lời luôn, chứ nếu không tôi dám cá anh ta sẽ nói theo cái kịch bản cũ rích hơn cả cái kịch bản trước tôi từng nói rằng “chúng tôi chỉ là gặp nhau ngoài cửa thôi, không có gì cả đâu, đừng hiểu lầm”, nhìn tôi thế thôi chứ thực ra thông minh lắm.


Anh ta quay sang nhìn tôi khó chịu, có lẽ trong ruột đang chử.i tôi ghê lắm. Kệ thôi!


-Wow, hai người tiến nhanh vậy đó hả?


-Không phải theo kiểu đó đâu, thực ra cậu ấy là…


Ackk! Anh ta đá vào chân tôi một cách âm thầm và lặng lẽ dưới gầm bàn. Đồ hèn mọn, muốn đánh sao không đánh vào mặt tôi này, đừng có giở trò đánh lén như thế!


Thôi thì tha cho anh ta, tôi sẽ không nói là anh ta bị gay, dẫu sao cũng chẳng ai biết, vì ít ai để ý đến ý nghĩa của một chiếc khuyên tai trái hay phải, với cả mái tóc của anh ta cũng đã che nhẹm đi bằng chứng cho thấy anh ta không phải con trai rồi.


-Thực ra là hai chúng tôi đã quen nhau từ trước rồi, ấn tượng cũng tốt, giờ học cùng một lớp thấy khá có duyên nên kết bạn làm quen vậy thôi.


-Hai người hợp nhau đấy, một người ít nói còn một người nói rất nhiều! ^-^


+_+


Không nên khen theo cái kiểu so sánh nhau đó chứ? =_=


-Hai người giống như hai mỹ nam của lớp mình vậy đó nhỉ?


-Ừ, đúng đấy!


Ôi, quá khen, quá khen, ngại quá!


Tôi quay sang anh ta cười, nhưng lại cái kiểu kiêu căng coi như không biết người khác đang quan tâm đến mình, ghét thật, tôi là tôi ghét cái tính này của anh ta nhất.


Thôi, anh ta đã thế tôi cũng phải chấm dứt trò này và chuyển sang mục ăn uống mới được, nãy giờ mải nói chẳng biết món ăn có những món gì nữa, nhìn lướt qua không có gì đáng chú ý.


-Ở đây không biết có xúc xích không ấy nhỉ?


-Cậu thích ăn món đó à?


Cô bạn lớp trưởng nhìn tôi vẻ quan tâm, tôi gật đầu mỉm cười.


-Cậu đến hỏi phục vụ coi, chắc có đấy!


Thế là tôi đứng dậy và đi theo tiếng gọi của xúc xích, xúc xích rán, xúc xích rán tuyệt ngon, đói quá!






-Ăn không? Ngon lắm!


Tôi gắp một miếng xúc xích rán và bỏ vào bát của Dương Việt Linh, ngồi cạnh nhau mà tôi cũng nên san sẻ chút hương vị ngon lành của mình cho anh ta chứ, người ta hảo tâm là thế chứ đâu có như một số người chỉ biết cắm cúi ngồi ăn mà chẳng buồn nói chuyện hay ngửa lên nhìn ai đó lấy một lần, sao mà…+_+


-Không ăn!


Cái con bò chết tiệt ở đâu lại cười rồi. >”<


-Ngon lắm!


Người ta có lòng tốt thì ráng mà nhận lấy, đừng có cái kiểu coi khinh người khác thế chứ, bực mình rồi nghen!


-Bỏ ra!


Lại còn ra lệnh cho tôi nữa chứ. Cơ mà xin lỗi đồng chí, tôi đây cũng có nguyên tắc riêng của mình, cái gì đã cho đi thì sẽ khôg bao giờ lấy lại trừ khi người đó tự nguyện vứt đi.


Đột nhiên anh ta đứng bật dậy.


-Tôi xin phép!


-Sao thế?


Mọi người đang vui vẻ bỗng trở nên mất hứng vì hành động bộc phát rất chi là ngớ ngẩn của anh ta. Không ăn thì thôi, tôi lấy lại được chưa, đâu cần tỏ thái độ chống đối rõ ràng như thế, người khác lại nói tôi ép anh phải ăn thuốc độc đấy, đồ xấu xa!


-Được rồi, ngồi xuống ăn tiếp đi!


Anh ta như là không nghe thấy tôi nói gì. >”< Đừng khinh thường người khác thế nhé, tôi là người không có phải đá bên đường mà anh không quan tâm đến tôi như vậy.


Cố gắng nín nhịn, tôi cầm lấy tay anh ta và kéo anh ta ngồi xuống.


-Tôi nói là cậu ngồi xuống ăn tiếp đi!


Trong giọng nói của tôi đang hàm chứa sự đe dọa đấy, khôn hồn thì đừng có cứng đầu nữa, anh là gay còn tôi là tomboy đấy, ai mới là người có lợi thế hơn đấy nhỉ?


-Ôi, hai người này chơi vui thật nha, ngưỡng mộ hai người quá!


Ngưỡng mộ cái con khỉ! Không hiểu tôi trúng phải bả gì của anh ta mà cứ quan tâm đến anh ta như thế. Cái bản mặt đẹp trai chết tiệt! >”<






Ngoan ngoãn nghe theo lời tôi ngồi xuống ăn, tôi cũng quên luôn cái trò gắp thức ăn cho nhau thật đáng buồn nôn khi nãy, giờ có cho tiền tôi cũng sẽ không bao giờ làm trò đó thêm một lần nào với cái tên gay đó nữa!


-Hey, bạn lớp trưởng hình như chưa có giới thiệu về mình thì phải!


Lớp trưởng? À phải rồi, cô nàng trông khá là xinh xắn đáng yêu và có dáng tiểu thư đài các đó, cô ấy cũng rất lịch sự.


-Tớ là Hà Kim Quyên, rất mong mọi người giúp đỡ! ^_^


Một cô gái như thế nếu tôi là les thì nhất định sẽ lấy cô ấy làm vợ hai, còn vợ cả sao, bạn nghĩ là ai? Tất nhiên là tên gay Dương Việt Linh kia rồi, đáng ghét thế nào thì tôi vẫn thấy có hứng với anh ta mà. ^-^


-Tên đẹp quá, người cũng đẹp nữa! Xứng đáng làm lớp trưởng của chúng ta đúng không mọi người?


Tôi lên tiếng và mọi người thì tán đồng một cách hồ hởi. Lớp trưởng cười ngại ngùng khiến tôi như đổ rụp, số tôi sao mà cũng may mắn. Hihi!


Trong lúc không khí đang vui vẻ tôi liếc nhìn sang Dương Việt Linh chút thì phát hiện ra anh ta đang nhìn lớp trưởng chăm chăm với ánh mắt xa xăm thăm thẳm rất đáng chú ý. Không hiểu sao tôi cứ thấy khó chịu thế đếch nào ý.


Tôi ghé vào tai anh ta thì thầm.


-Tôi nghĩ là gay thì không thích con gái chứ?


-Cô đang ghen à?


Hơ hơ…đúng là cái đồ…chỉ được cái…nói đúng.  


Ghen [***] gì? Vớ vẩn!!!


-Tất nhiên là phải ghen rồi, cô ấy là của tôi!


Tôi cười đen tối và anh ta như thường lệ lại chẳng thèm quan tâm. +_+
 



Tử Hạ

on 14/8/2013, 14:31

#14
  • avatar

Tử Hạ



Thành viên tích cực
Xem lý lịch thành viên
Tham gia : 04/07/2013
Bài viết : 3707
Điểm plus : 13098
Được thích : 57
Re: Anh ấy là gay! Và tôi sẽ là les - D.K

Chap 13.


Spoiler:

Cô ta toàn nói những lời vớ vẩn, tôi nghĩ chắc cô ta thuộc giới tính thứ tư, có thể yêu tất cả mọi loại người, nam, nữ, gay, les, không kể một loại nào.


-Lát ăn xong chúng ta đi hát chút được không nhỉ?


Cô ta toàn bày trò ngớ ngẩn và lúc nào cũng bắt tôi làm theo. Thật điên rồ!


-Lớp trưởng thấy thế nào?


Có lẽ đúng là cô ta muốn giành lấy lớp trưởng kia cho mình, cái cách cô ta nhìn cô ấy thật đáng nguyền rủa, đến những thằng con trai đích thực cũng nên học hỏi. Sao tôi lại dính dáng đến loại người này không biết.


-Vậy là quyết định rồi nhé, ăn xong là đi đập phá hát hò nhé!!!!!!!!!!!!!!!


Tôi còn chưa đồng ý hay có ý kiến gì, cách giải quyết đại khái và mang tính cá nhân của cô ta chưa bao giờ tôi thấy hài lòng, như thể chỉ cần là cô ta đưa ra thì chẳng cần biết ai có ý kiến gì cũng đều phải làm theo. Đó là điểm duy nhất ở cô ta khiến tôi thấy sợ hãi.


-Này, đừng có mà chuối tiếp nhé!


Tôi biết là thế nào cũng thế mà, lần này nếu lại làm trái ý cô ta thì chắc cả thế giới này sẽ đều biết tôi là gay mất, và nếu cậu ấy biết thì chắc tôi chết còn hơn.


Tôi không nói gì cả, nếu đồng ý cũng không cần phải nói gì hết mà, tôi không muốn đôi co với cô ta nhiều, thật sự rất mệt mỏi, cô ta nói quá nhiều!


Chắc cô ta đang thấy kinh ngạc với sự đồng ý quá dễ dàng của tôi, không quan tâm. Có lẽ đến một lúc nào đó tôi phải nói cho cô ta biết là tôi ghét cô ta đến như thế nào và khẩn xin cô ta hãy buông tha cho tôi. =_=






-Là gay chắc hát hay lắm nhỉ?


>”< Đừng có mang chuyện đó ra đùa giỡn với tôi, không lẽ tôi lại lôi cô ta vào nhà vệ sinh đánh cho một trận để cô ta quên cái thói xỉa xói người khác đi? Mà thôi, đến lúc đó chắc cô ta sẽ lại hỏi “cậu định vào WC nam hay nữ đây?” thì tôi cũng sẽ lại phải phát điên lên mà đi tự tử thôi.


Tôi quyết định im lặng và trả lại cho cô ta bằng một ánh nhìn “nhân ái”.


-Thôi được rồi, ý tôi là cậu có muốn hát một bài không?


-Không!


-Hát đi mà!


Tôi cực kì ghét trò làm nũng của con gái, mặt dày cũng phải có mức độ thôi chứ, cô ta đang muốn nói với tôi là “làm con gái thì phải như thế” hay sao chứ?


-Đừng làm phiền tôi nữa, đi làm việc của cô đi.


-Thôi vậy, đồ kiêu ngạo!


Tùy cô ta muốn nghĩ sao thì nghĩ, cô ta không phải là gì đó quan trọng với tôi để mà tôi phải quan tâm đến việc cô ta nghĩ gì về mình.


-Thưa các bạn, sau đây cặp đôi mỹ nam của lớp sẽ tặng các bạn một bài hát vui nhộn để thay cho lời chào hỏi, các bạn đồng ý chứ?


Cặp đôi mỹ nam của lớp? Cô ta đang muốn nói đến ai đây?


Tất thảy dường như đều đổ dồn sự chú ý về phía tôi và đều tỏ ra thích thú. Gì vậy chứ? Tôi không có muốn thế.


-Giờ không phải cậu định bỏ về như một đứa trẻ con đấy chứ? ^-^


Đừng cố kích bác tôi, vô ích thôi! Tôi sẽ không để cô ta thao túng mình.


Tôi ngồi yên và không có ý sẽ đứng lên hay di chuyển vị trí, tôi không thích thì đừng có cố ép, tôi chưa từng nổi giận với ai bao giờ vì cuộc sống trước kia của tôi rất tĩnh tại, nhưng nếu để tôi phải nổi cáu thì đừng có trách!


-Hát đi! Hát đi! Hát đi!…


Sao tất cả mọi người lại hùa theo cô gái điên đó như thế chứ? Tôi không muốn mình bị coi là kẻ lập dị khó ưa khó gần khi phải tách mình ra khỏi tập thể nhưng thực sự tôi không có hứng hát hò gì cả, đừng làm khó tôi kiểu đó.


-Hát đi! Hát đi!…


Những âm thanh bắt đầu lớn dần hơn và khiến tôi cảm thấy không thể chịu đựng được nữa. Tôi buộc lòng phải đứng lên và cầm lấy mic từ cô ta. Cô được lắm, sau này tôi có làm gì quá đáng với cô thì cũng đừng có trách tôi vô tình!


-Uhm…hát bài gì được nhỉ? Hai con thằn lằn con mọi người thấy thế nào?


Đúng là trò hề của thế kỉ, tôi lại cùng với cô ta hát và nhảy một bài con nít như hai kẻ dở hơi. Có lẽ đây là tác hại cho việc tôi nói đến những trò trẻ con.


Nhưng rồi dần dần tôi lại bắt đầu cảm thấy tâm trạng tốt hơn chút, nhìn nụ cười vui vẻ và sự tán đồng của mọi người khiến tôi thấy có gì đó đang rộ nở trong lòng, dường như đó là hi vọng. Đã lâu rồi tôi không hòa vào tập thể náo nhiệt và đông vui như thế này. Ngày đó tôi, cậu ấy, Mai và những người bạn thân khác thường đi hát thế này, không khí cũng rất vui và sôi động.


Cô ta vừa bắt chước điệu bộ của con thằn lằn vừa nhìn tôi và cười rất tươi, giây phút này bỗng nhiên tôi không còn thấy cô ta đáng ghét nữa, vừa thấy cô ta xinh, vừa thấy cô ta đẹp trai, lại vừa thấy cô ta đáng yêu. Thật lạ, tôi lại thấy từ một đứa con gái những điểm trái ngược như thế sao?
 



Tử Hạ

on 14/8/2013, 14:33

#15
  • avatar

Tử Hạ



Thành viên tích cực
Xem lý lịch thành viên
Tham gia : 04/07/2013
Bài viết : 3707
Điểm plus : 13098
Được thích : 57
Re: Anh ấy là gay! Và tôi sẽ là les - D.K

Chap 14.


Spoiler:

Tôi không nghĩ là sau khi hát chung với tôi anh ta lại có ý định hát solo đâu đấy, lại là một bản ballad nữa chứ, không lẽ anh ta muốn che mắt thiên hạ rằng anh ta là một người con trai hoàn hảo?




Em, ngày đầu mình là của nhau




Trời đất, anh ta hát hay thật đấy! Đôi mắt buồn xa xăm, giọng hát truyền cảm, toàn bộ biểu cảm trên gương mặt anh ta làm tôi như phát điên.






Em nói sẽ không làm ta xa nhau, và sẽ yêu anh như chuyện film mới có


Lời em nói như cơn gió bay đi đâu mất rồi


Dù anh đã biết trước nhưng cũng không quên được rằng không có em.




Em, lần này là lần thứ hai


Anh muốn chia tay để không muốn biết trái tim em mang tình yêu ai khác


Vì sao anh không biết quá khó để quên mối tình


Để giờ đây phải cố tập quen qua mỗi ngày lừa dối nhau.






Tích tắc tích tắc…


Từng giờ mỗi phút trôi qua đều mong nhớ


Khi em bên ai em có hay anh đang buồn không


Tích tắc tích tắc…


Từng giây anh phải luôn luôn mong chờ…


Vì anh muốn biết làm sao để cố quên em.






Trời đất ơi, tôi bị sao thế này, có phải là tôi không biết anh ta là gay đâu mà sao lại còn thế, anh ta lúc này thật quá cuốn hút, như là một tên con trai thực sự vậy, không phải là chỉ tôi đâu mà có lẽ dẫu có biết anh ta là gay thì vẫn sẽ có hàng trăm cô gái sẵn sàng trở thành les để được yêu anh ta dù chỉ là một lần.


Tôi uống vội một ngụm nước, không phải nước, là bia, mặc kệ đi, tôi cần thứ gì đó mát mát giải tỏa cho tôi lúc này đang nóng như lửa đốt.






Nói ra để cho trong lòng vơi buồn thôi


Đã biết trước dối gian cớ sao trong con tim anh vẫn cứ nghĩ đến em


Thà mình không gặp nhau, không quen biết nhau


Còn hơn là bây giờ anh yêu em nhiều quá


Lời chia tay, nói ra thật quá khó.






Lời bài hát mới day dứt làm sao, cứ như là tâm trạng của anh ta đang như thế vậy. Anh ta đang thất tình sao? Chắc là với một tên con trai nào đó rồi, vì chỉ có thế mới khiến một tên gay phải đau khổ đến cái độ hát như xuyên thấu trái tim và tâm can người khác kiểu đó.


Tôi đột nhiên lại cũng nhớ đến chuyện của mình. Tôi thế nào nhể? Thì cũng là thất tình thôi, mà nói cụ thể hơn là bị người ta hắt hủi và đẩy ra xa như một con bệnh truyền nhiễm.






-Chúng ta chia tay đi!


Giây phút đó tôi cứ nghĩ là không có gì có thể làm tôi suy sụp hơn thế nữa. 


Không phải là đùa, ánh mắt và biểu hiện của người đó đều rất nghiêm túc.


Tôi chết lặng trong vài giây rồi cố quật dậy con người mạnh mẽ vô tư thường ngày của mình để đối chọi với khó khăn. Tôi hỏi một câu hỏi mà dường như cô gái nào cũng sẽ nói khi bị người yêu đề nghị chia tay.


-Lí do là gì vậy?


-Em gọi anh là anh?


-Đúng thế, hầu như mọi người đều gọi anh là anh. 


Tôi hơi cười mà sao thấy thật khó thở quá chừng, ý người đó là gì khi nói đến chuyện mọi người luôn gọi tôi là anh?


-Anh có thấy người nào bắt bạn trai phải gọi mình là anh không?


Đó là vấn đề của tôi và người đó sao? Tôi thấy bất công.


-Em vẫn gọi anh như thế, trước giờ vẫn thế mà, sao bây giờ lại…


-Cái em cần là một người bạn gái không phải bạn trai!


Và rồi người đó bỏ đi. Và rồi chuyện tình của tôi kết thúc dễ dàng với cái lí do ngớ ngẩn như thế đấy.






Có rất nhiều điều tôi muốn nói với người đó, có rất nhiều điều tôi muốn hỏi lại người đó và có rất nhiều những bực tức tôi muốn đổ lên đầu người đó. Cái người đó cần là một người bạn gái sao? Chứ không phải là một người khiến trái tim người đó rung động, một người khiến người đó cảm thấy vui mỗi ngày gặp mặt, một người dành tình cảm đặc biệt nhất cho người đó? Cái người đó cần chỉ là như thế thôi, một nhu cầu thụ động theo những nhu cầu thông thường khác nhưng lại rất cần thiết với người đó.


Vậy đấy, tôi đã hoàn toàn bị suy sụp và thất vọng vô cùng, tôi cứ nghĩ rằng mình thật may mắn khi đã yêu được một người hiểu cho tôi và yêu tất cả con người tôi, cứ nghĩ rằng sẽ thú vị và thật đáng kiêu hãnh biết nhường nào khi người ta nhìn vào mối quan hệ và cách hành xử xưng hô kì cục như của tôi và người đó. Không ngờ cái mà khiến tôi cảm thấy tự hào lại chính là cái khiến người đó cảm thấy ngần ngại, khó xử và thậm chí có thể là nhục nhã. Là tôi đã nhìn nhầm người hay là tôi đã sai lầm yêu người đó nhiều đến độ sau hai năm vẫn còn thấy đau và như chưa từng nguôi ngoai chút nào?


Tích tắc tích tắc…


Từng giờ mỗi phút trôi qua đều mong nhớ


Khi em bên ai em có hay anh đang buồn không


Tích tắc tích tắc…


Từng giây anh phải luôn luôn mong chờ…


Vì anh muốn biết làm sao để mãi quên em.






Nói ra để cho trong lòng vơi buồn thôi


Đã biết trước dối gian cớ sao trong con tim anh vẫn cứ nghĩ đến em


Thà mình không gặp nhau, không quen biết nhau


Còn hơn là bây giờ anh yêu em nhiều quá


Lời chia tay, nói ra thật quá khó.






Tôi nhìn Dương Việt Linh, anh ta cũng nhìn tôi, cả hai nhìn nhau qua ánh mắt đều tuyệt vọng và chán nản. Ngẫm thấy tình yêu đơn phương chẳng khác gì trái cấm của anh ta và tình yêu đau khổ khi bị người đã từng yêu mình từ chối cũng không có khác nhau là mấy, đều kh.ốn nạn và khổ sở như nhau cả. Giờ tôi đã tìm ra một điểm chung giữa hai người chúng tôi rồi: những kẻ thất bại trong tình yêu.


Đang dâng tràn cảm hứng đau lòng, tôi coi bia như nước ngọt, nốc cho đẫy vào để quên hết thế sự thông thường đi, quên hết những kẻ đã làm tôi trở nên tội nghiệp đi, tôi ghét cuộc đời này quá chừng!
 



Tử Hạ

on 14/8/2013, 14:34

#16
  • avatar

Tử Hạ



Thành viên tích cực
Xem lý lịch thành viên
Tham gia : 04/07/2013
Bài viết : 3707
Điểm plus : 13098
Được thích : 57
Re: Anh ấy là gay! Và tôi sẽ là les - D.K

Chap 15


Spoiler:

Sau khi chăm chú nghe tôi hát, cuối cùng cô ta lại uống như đổ bia vào hũ, nhìn ánh mắt cô ta vừa nhìn tôi khi nãy tôi biết chắc cô ta đang nghĩ đến chuyện tình kh.ốn khổ nào đó của mình. Có lẽ bài hát kia không chỉ là tâm trạng của tôi mà còn là đòn đánh trúng vào tâm trạng đã cố gắng được che giấu bằng sự vô tư vô lo bình thường của cô ta. Ít ra thì lần đầu tiên tôi cũng thấy được cô ta là người có trái tim, hơn nữa trái tim đó dường như đã bị tổn thương nặng nề.


Bài hát kia không làm tôi thấy tuyệt vọng như tình cảnh của cô ta lúc này. Đáng lẽ tôi không nên hát bài đó mới phải, chỉ là lúc đó đột nhiên tôi cảm thấy rất buồn và đau.


-Cậu hát bài đó buồn quá chắc làm cô ấy nhớ đến hoàn cảnh của mình rồi! 


-Lo mà an ủi đi, lỗi của cậu đấy nhé!


Tôi nhìn cô ta đang say dần đi, trong lòng bỗng có chút thương cảm. Người như tôi gặp đau khổ trong tình yêu là chuyện chẳng bao giờ có thể tránh khỏi, số an bài sinh ra đã phải chịu như thế rồi, nhưng một người bình thường lại luôn đầy tự tin như cô gái này lại cũng rơi vào cái gọi là hố đen của tình yêu thì thật là cuộc đời cũng quá bất công rồi.


-Uống đi chứ?


Tôi giải thoát cho cô ta khỏi đống bia rượu và tiện thể giải thoát cô ta khỏi nơi này luôn. Thiệt tình là tôi cũng rất muốn mặc xác cô ta để cô ta ở đây ai tốt bụng thì đưa cô ta về nhưng dường như lòng tốt vốn luôn có trong tôi vẫn chưa hề bị mai một, vả lại dẫu sao cô ta cũng nói tôi và cô ta có mối quan hệ thân hơn với mấy người kia một chút tôi cũng không nên vô tình quá với cô ta. Gặp nhau ba lần cũng coi như là có chút duyên và tôi sẽ làm chút gì đó cho cô ta vì cái duyên chết ti.ệt đó.


-Tomboy cũng là tội lỗi sao?


Nghe trong giọng nói của cô ta có chút gì đó nức nở. Tôi hơi dừng lại.


Cô ta đẩy tôi ra và ngồi bệt xuống nền đất.


-Tôi là tomboy nhưng không có nghĩa tôi không phải con gái cơ mà…


Cô ta rống lên và cứ như thể đang quát vào mặt tôi vậy, ánh mắt lờ đờ của men rượu cô ta nhìn tôi đầy thù hằn. Nè, tôi đang giúp cô đấy!


-Vậy tại sao…tại sao lại đối xử với tôi như thế…


Cô ta bắt đầu nức nở, chuyển trạng thái nhanh đấy. Tôi ngồi xuống, áp cằm vào hai bên đầu gối và nhìn cô ta khóc. Thật không ngờ cô ta cũng có cái gọi là nước mắt.


-Người yêu cũ của tôi gọi tôi là anh đấy, cậu thấy sao?


Cô ta ngửa mặt lên nhìn tôi, vẻ mặt hoàn toàn không âu lo, ngây thơ và tội nghiệp. Nụ cười của cô ta thì xót xa đến tê tái.


-Cái mà anh ta cần là một người bạn gái không phải bạn trai, cậu thấy sao?


Tôi chẳng nói gì cả, những lúc thế này nên để cho đối phương tự do ngôn luận, có như thế mới xả hết được những bực dọc và ấm ức trong lòng.


-Cậu yêu ai đó chưa? Cậu yêu người đó vì cái gì? Vì người đó là con trai à? Cái cậu cần cũng là một người bạn trai đúng không? Cậu khôg cần bạn gái đúng không?


Cô ta cười khành khạch cứ như một bệnh nhân tâm thần hạng nặng, tiếng cười dễ dàng xé nát tâm can người khác đang cùng tâm trạng như cô ta. Cô ta…yêu cái người đó của mình quá nhiều thì phải, nhiều đến mức nào mà có thể phát điên lên như thế chứ? Tình yêu của tôi có mạnh mẽ và sâu sắc được đến như thế? Tôi cũng không biết, tôi còn chưa khóc vì tình yêu sai lầm của mình bao giờ, càng chưa khi nào hành hạ mình trong cơn say thế kia, nhưng có phải vì thế mà tôi bớt đau đi đâu, càng tỉnh táo lại càng ý thức được nỗi đau của mình cơ mà.


Hình như có tin nhắn, là của cô ta. Tôi cũng phải liên lạc cho ai đó đến đưa cô ta về mới được chứ?


Tin nhắn của người có tên “Thanh Tâm Tài Con”.


“Sao rồi hả? Anh với tên gay đó thế nào rồi?”


>”< Không phải là cô ta đã kể hết cho bạn bè mình nghe về tên gay này rồi chứ? Có gì thú thú vị khi mang sự thật đau đớn của người khác ra làm trò hề như thế hả? Tôi thật là nông cạn khi nãy giờ thôi tôi còn cảm thấy thương cảm và tội nghiệp cho cô ta, tôi lại còn đang làm gì với cái người lúc nào cũng có ý nghĩ giễu cợt tôi thế này nhỉ?


“Bạn tới *** đi, người này đang say xỉn không thể về được?”


“Ai vậy?”


Tôi không nghĩ là cần phải hỏi câu đó.


“Tên gay mà bạn nhắc tới!”


“A, tôi tới liền!”


Tôi nghĩ chắc ngưu tầm ngưu mã tầm mã, bạn bè cô ta chắc cũng điên không khác gì cô ta là mấy, biết là không nên phán xét người ta theo cái kiểu giập khuôn như thế nhưng…tôi thích thế.






-Ối anh ơi, sao lại ra nông nỗi này? T^T


Vừa đến đã bù lu bù loa lên, đúng cái kiểu cô ta xuất hiện ở hiệu sách mà, bạn hay cô ta cũng đều thế cả, tôi nói có sai đâu.


Vì bạn cô ta đến rồi nên tôi rời đi.


-À bạn gì đó ơi…


Lần đầu gặp tôi cũng không muốn tạo ấn tượng xấu gì với người khác. Tôi quay lại và chờ đợi một sự tò mò.


-Bạn là…


-Gay!


-Tôi xin lỗi, tôi không có ý gì cả, chỉ là…cảm ơn bạn!


-Không sao, bạn về cẩn thận.


-Bạn không giúp tôi sao?


Sao tôi phải giúp nhỉ? Giúp đến đây đã là quá sức bình thường của tôi rồi.


-Ý tôi là…tôi là con gái cũng đâu thể dễ dàng gì đưa tên này về nhà cho được.


-Bạn cần tôi gọi taxi cho hay là xe bus?


-Vậy thôi!


Thì thôi, chính bạn là người đề nghị trước đấy nhé, tôi không có ép.


Trời cũng đã tối rồi, tôi muốn về nhà và nghỉ ngơi, ngày hôm nay quả thực đã quá mệt mỏi. Tôi không biết những tháng ngày sau này cuộc sống của mình sẽ đi về đâu nữa khi mà có thêm sự xuất hiện của một con người rắc rối và phiền toái vô cùng.


Cậu yêu ai đó chưa? Cậu yêu người đó vì cái gì? Vì người đó là con trai à? Cái cậu cần cũng là một người bạn trai đúng không? Cậu không cần bạn gái đúng không?


Vì điều gì ư? Nếu tôi biết thì tôi có phải đau khổ như thế này không? Cái tôi cần à? Chỉ đơn giản là một người để tôi yêu thương và có thể dù chỉ là một chút yêu thương tôi, giờ với tôi không có gì còn là quan trọng nữa rồi, chỉ cần là như thế thôi.
 



Tử Hạ

on 14/8/2013, 14:35

#17
  • avatar

Tử Hạ



Thành viên tích cực
Xem lý lịch thành viên
Tham gia : 04/07/2013
Bài viết : 3707
Điểm plus : 13098
Được thích : 57
Re: Anh ấy là gay! Và tôi sẽ là les - D.K

Chap 16


Spoiler:

Ôi, cái đầu của tôi, sao mà đau thế này? @@


Tối qua đã xảy ra chuyện gì thế nhỉ? Sao giờ trong đầu tôi chỉ toàn là hình ảnh của Dương Việt Linh thế này? Rút cuộc thì tối qua tôi và anh ta đã xảy ra chuyện gì?


-Dậy rồi à?


-Ku Tài, sao anh lại về được đây?


-Không lẽ anh bay về?


Nói năng dễ nghe chút đi, đối xử với người bệnh dậy mà thế à?


-Uống cái này đi!


-Gì vậy?


-Thuốc độc!


-Không uống! >”<


-Nước gừng chứ còn cái gì nữa, nốc cho lắm vào rồi báo hại em phải phục vụ, nhớ cái mặt.


-Không thể không nhớ.


-Thế có nhớ về kiểu gì không?


Hỏi kh.ốn nạn, nếu nhớ thì đã chẳng phải ngồi đực ra đó chờ viện trợ của nhà ngươi.


-Tên gay đó nhắn tin em tới đón anh về.


-Tên gay? Dương Việt Linh đó hả?


-Chà, tên đẹp thiệt nha, mà công nhận hắn đẹp trai vỡ! Thảo nào đến anh của em còn phải mê mẩn. ^-^


-Còn phải nói, anh mà đã nhắm thì chỉ toàn là hàng thượng hạng.


Tôi cười đắc chí rồi uống ực li nước gừng, vừa uống xong cảm giác tốt hơn thật, công hiệu vậy ấy hả, hay tại nhắc đến Dương Việt Linh tôi mới phấn khích đến thế? Vớ vẩn, sao có thể, nếu nhắc đến anh ta thì sao có thể là cảm giác phấn khích được, phải là…say đơ đơ chứ?


-Mà anh ta lạnh lùng v.ãi luôn, kinh thật!


-Người ta đẹp trai người ta có quyền lạnh lùng!


-Này…không phải anh tính tán tên gay đó thật chứ? Ừ thì đẹp trai đẹp trai thật đó nhưng gay thì sao có thể, lại càng chẳng thể yêu anh được.


-Đang tính.


-Tính gì?


Con nhỏ có vẻ hốt, hiểu ý tôi đấy chứ?


-Anh ta hát hay kinh khủng, nghe anh ta hát mà suýt phát khóc luôn.


-Thì sao?


Vẻ mặt của con nhỏ nghiêm trọng khiến tôi thấy hơi ngài ngại để nói tiếp.


-Lại còn đẹp trai, lạnh lùng, học giỏi, nhảy cũng đẹp lắm.


-Thì sao?


Con nhỏ nhấn giọng như thể đang đe dọa tôi, sởn da gà rồi nè, bình tĩnh cái coi, nóng nảy vờ lờ!


-Nếu mấy nữa mà anh vẫn còn thấy hứng thú thì anh sẽ làm les để theo đuổi anh ta.


-Quên chuyện đó đi!


Ơ hay con nhỏ này, việc mày động đến à? Cấm cái gì mà cấm! Bố thích là bố cứ làm đấy, làm bẹp gì được nhau nào! Hứ!


-Anh mà cứ thử như thế coi, em báo cáo phụ huynh nhà anh cho coi!


-Nhà ngươi cũng quên chuyện đó đi, đã thích là chơi tới cùng, kể cả bị cấm cũng chơi! Mà càng cấm lại càng chơi!


-Điên mấy năm cấp ba chưa đủ thì phải. =_=


-Nói nhiều anh gọi hội đánh chết bẹp mày đi bây giờ! Ra chỗ khác chơi!!!


Tôi nói thật đấy, nếu tôi đã quyết tâm thì tôi sẽ nhất định làm, kể cả là từ bỏ giới tính thật của mình. Trước giờ tôi luôn thích làm tomboy nhưng có người lại không chấp nhận tôi như thế và đã từ bỏ tôi, giờ có người có thể sẽ chấp nhận tôi như thế thì ngần ngại gì mà tôi không làm theo điều mình thích mà người ta cũng thích.
 



Tử Hạ

on 14/8/2013, 14:35

#18
  • avatar

Tử Hạ



Thành viên tích cực
Xem lý lịch thành viên
Tham gia : 04/07/2013
Bài viết : 3707
Điểm plus : 13098
Được thích : 57
Re: Anh ấy là gay! Và tôi sẽ là les - D.K

Chap 17


Spoiler:

-Chào! Mọi chuyện vẫn ổn chứ?


Một câu hỏi vớ vẩn!


Có vẻ như với cô ta thì vẫn ổn, chắc cô ta không nhớ tối qua mình đã làm gì với tôi. Mà thôi, không nhớ càng tốt, nếu nhớ rồi chắc hẳn sẽ lại làm bù lu bù loa lên như cái tính đàn bà không thể mất của cô ta thôi.


-Tối qua…tôi có làm gì cậu không?


Cuối cùng thì cũng hỏi sao? Chắc không chịu nổi cái cảm giác nghĩ mình đã làm gì bậy bạ với tôi chứ gì? Đã thế tôi sẽ giúp cô giải tỏa.


-Tối qua cô đã hôn một tên gay, thưa cô!


-Cái gì? Hôn anh á!?!


Cô ta tru lên, tất nhiên không thể nào mà tránh được ánh nhìn tò mò của mọi người trong lớp. 


-Chém…chém gió…làm gì có chuyện…


-Người đáng phải tức giận là tôi chứ không phải cô!


Cô ta quay đi, ắt hẳn để xám hối lại hành vi của mình.






-Cậu yêu ai đó chưa? Cậu yêu người đó vì cái gì? Vì người đó là con trai à? Cái cậu cần cũng là một người bạn trai đúng không? Cậu không cần bạn gái đúng không?


-…


-Sao cứ nhìn thấy cậu là tôi không thể nào kiềm chế được ham muốn của bản thân.


Nói rồi cô ta đưa hai tay lên giữ chặt lấy mặt tôi. Muốn gì đây hả?


Tôi còn chưa kịp đẩy cô ta ra thì môi tôi đã bị cô ta áp chặt. Trời ơi, cô ta có biết mình là ai và đang làm gì với ai không hả? Chẳng lẽ giờ tôi đẩy cô ta ra và tát cho cô ta một phát vì hành động cưỡng hôn như tụi con gái hay làm với những tên con trai làm thế với họ?


Sau cái chạm môi chết ti.ệt đó, môi tôi có cảm giác đau tê tái, cô ta hôn thôi là đủ rồi, còn dám cắn nữa??? >”<






Nghĩ lại thôi tôi đã thấy tóc tai dựng đứng. Vậy mà một việc đáng buồn nôn đến như thế cô ta lại không mảy may nhớ một chút gì? Có tin được không chứ?
 



Tử Hạ

on 14/8/2013, 14:36

#19
  • avatar

Tử Hạ



Thành viên tích cực
Xem lý lịch thành viên
Tham gia : 04/07/2013
Bài viết : 3707
Điểm plus : 13098
Được thích : 57
Re: Anh ấy là gay! Và tôi sẽ là les - D.K

Chap 18


Spoiler:

Gì chứ? Tôi mà lại hôn anh ta sao? Tin được không vậy? Dù tôi có bị coi thường đến như thế nào thì cũng không đến cái độ phải đi hôn một tên gay. Nói thế mà nghe được à???


Nhưng nhìn cái mặt anh ta đâu có giống nói đùa hay chơi xỏ gì tôi đâu. Ây, thôi đi, cái mặt anh ta lạnh lùng vô cảm đến là như thế, quá tuyệt để mà ngụy trang cho một lời nói dối cơ mà. Tưởng tôi tin sao? Tôi đâu có điên! >”<


Thế nhưng tôi đã không thể cưỡng lại được việc ngồi vò nát óc để nghĩ lại tối qua coi tôi đã làm những gì. Tất cả giống như một cuốn băng bị xước, mờ mờ ảo ảo và đau hết cả đầu. Có lẽ tôi cần nước gừng để nhớ ra tất cả.


“Ku Tài, anh muốn uống nước gừng!”


“Hở? Bị cái gì vậy?”


“T^T”


Tôi chẳng nói gì nữa, nếu cái này mà tôi nói ra thì có khác nào đang tự dẫn đường cho mình vào cõi chết, một chuyện đáng nhục nhã như thế tôi có thể nói ra sao? Chịu đựng, âm thầm tự mình chịu đựng thôi, tôi sẽ ôm cái nỗi nhục này xuống tận mồ! T^T


Không nhớ, không nhớ gì hết!!! Chết tôi rồi!!!!!!!!!!!!!!!!!!!






-Có thật không vậy?


Tôi đã suy nghĩ rất nhiều, dằn vặt cũng rất nhiều nhưng thề chết không sao nhớ ra nổi chuyện gì.


Dương Việt Linh lại bơ tôi đi khiến cho con bò chết ti.ệt nào đó lại được cơ cười như nhả ruột. >”<. Tôi thì lại phải chạy theo anh ta.


-Nè, tôi đang hỏi cậu mà, sao cậu…ackk!


Dừng lại thì cũng phải bố cáo lấy câu chứ, cái thằng này!!! Ôi, cái đầu tôi! >_<


-Cô không nhớ là việc của cô, đừng có lôi tôi vào!


-Nhưng việc đó có liên quan đến cậu, không thể không lôi vào!


-Cô muốn gì?


-Nói cho tôi biết sự thật! Tôi có làm gì cậu không?


Đột nhiên anh ta tiến sát lại gần tôi, thấy run quá trời. Nhìn anh ta ở khoảng cách gần thế này trông thật tuyệt. ^-^


-Có cần phải làm lại cho cô nhớ không?


Á à, đang kích đểu tôi đấy à? Đừng tưởng Vũ Bảo Dương này sợ!


-Cần!!!


Đồng thời tôi tiến thêm một bước sát lại gần anh ta thêm chút nữa, y như tôi dự đoán, anh ta phát hoảng lập tức lùi lại vô điều kiện. Ít ra thì anh ta cũng biết sợ đấy. Tốt!


-Cô có thể tránh xa tôi ra được không?


Anh ta như thể đang khẩn cầu một ân huệ vậy, thật đáng thương nhưng sao cứ tỏ ra tôi là kẻ độc ác đáng ghét thế này, có ý tốt cả mà. Thôi được rồi, đã biến tôi thành kẻ xấu xa thì tôi sẽ hóa thân luôn thành bà mẹ kế. Khà khà!


-Không được rồi.


Nụ cười biến thái của tôi làm anh ta thấy sợ rồi. ^-^


-Nếu như tôi đã hôn cậu rồi thì tôi phải chịu trách nhiệm thôi.


-Cái gì???


Nhìn điệu bộ sửng sốt đến là khổ sở của anh ta làm tôi thấy đã quá! Anh ta dễ bắt nạt thế mà nói “tôi là gay nhưng không có nghĩa tôi yếu đuối như con gái!”, không tin được.


-Cô thích tôi sao cứ bám lấy tôi hoài thế?


-Ừ, cũng có chút thích.


-Tôi là gay!


Lần đầu tiên thấy anh ta tự mình thừa nhận như thế đấy. Có phải tôi quá đáng quá không nhỉ? Có lẽ nào? Ây, sao có thể chứ? ^-^ Tôi thấy tôi khá là tốt bụng và dễ gần đó chứ?


-Gay thì đã sao?


Không biết anh ta đã gặp được ai điên rồ và dai dẳng như tôi chưa mà nhìn anh ta có vẻ khó sống quá.


-Tôi không thể thích con gái đâu. Trừ khi…


-Trừ khi…


Tôi hồi hộp chờ đợi, đây có lẽ chính là cơ hội của tôi. Không nên nóng vội, phải bình tĩnh, nhất định phải bình tĩnh nghe rõ những gì anh ta nói.


-Trừ khi cô không phải con gái!


-Tức là les!


-…


-…?


Im lặng là sao? >_<


-Có lẽ thế!


Tôi cười hứng chí. Là chính anh ta nói thế đó nhé! Nếu tôi làm les rồi mà dám từ chối tôi coi, tôi nhất định sẽ sống chết với anh ta.


Tự nhiên thấy khá hào hứng! ^-^
 



Tử Hạ

on 14/8/2013, 14:37

#20
  • avatar

Tử Hạ



Thành viên tích cực
Xem lý lịch thành viên
Tham gia : 04/07/2013
Bài viết : 3707
Điểm plus : 13098
Được thích : 57
Re: Anh ấy là gay! Và tôi sẽ là les - D.K

Chap 19


Spoiler:

Cô gái này điên thật rồi!


Cô ta nói cũng thích tôi chút chút nhưng thích vì điều gì đây? Cô ta đã nói người yêu bỏ cô ta vì cần một người bạn gái chứ không phải bạn trai, điều đó đã khiến cô ta khổ sở và tôi đã được chứng kiến nỗi khổ sở đó. Tất cả những cái đó đã cho tôi thấy cái mà cô ta cần là một người bạn trai, một người có thể chấp nhận con người cô ta. Thế cái cô ta cần ở tôi là cái gì? Cô ta cũng chẳng khác những đứa con gái khác là mấy, để ý đến tôi cũng chỉ qua cái ngoại hình. Nhưng đáng lẽ biết tôi là gay rồi thì phải khác chứ, sao cứ cố bám lấy tôi là ý gì?


-Cậu nhớ lời cậu nói đấy nhé! ^-^


Tôi không đáp lại vì tôi không nghĩ cô ta có thể làm gì khác khi sự thật cô ta là con gái và đã từng yêu một tên con trai. Kệ cô ta đi!


Cuối cùng thì cô ta cũng đã chịu buông tha cho tôi rồi!






-Ừ, tớ đây!


Trước khi quyết định nhấc máy tôi đã phải cân nhắc khá khó khăn. Giờ chỉ cần nhìn cái tên “Nguyên” của cậu ấy xuất hiện trên màn hình điện thoại của mình là tôi đã cảm thấy ngần ngại việc nhấc máy và nghe thấy giọng nói hoặc những lời nhắn của cậu ấy. Vì…sự thật tôi rất nhớ cậu ấy. Và bởi vì càng nhớ tôi lại càng phải làm ngược lại với lí chí và ham muốn xấu xa của mình.


-Cậu đang bận gì à?


-Không có.


-Thế sao nhấc máy lâu vậy?


Vì tớ cần phải dằn vặt rất nhiều cậu có biết không?


-Mà thôi, lâu rồi không gặp nhớ cậu quá!


-Mới gặp hai hôm trước mà.


-Thế hả? Ủa sao mà tớ thấy lâu thế nhỉ? Cậu chuyển đi có biết tớ buồn và nhớ cậu đến thế nào không hả? Thằng quỷ, bỏ rơi người ta rồi còn không liên lạc gì với người ta luôn!


Cậu lúc nào cũng thế, cậu quá vô tư và quan tâm đến tớ một cách vô điều kiện mà chẳng bao giờ để ý đến cảm giác của tớ thế nào khi được quan tâm thái quá như thế. Chính bởi vì cậu cứ vô tình làm trái tim tớ rung động như thế mà tớ không sao thoát ra nổi cậu đấy, và chính bởi vì thế mà tớ càng thấy đau hơn, cậu…cậu có bao giờ biết được không? Mà thôi, tớ cũng đâu cần cậu biết đâu, tốt hết là đừng bao giờ cậu biết điều đó.


-Cậu gọi cho tớ có việc gì không?


-Này, ghét rồi nhé, cậu không gọi cho tớ thì thôi, giờ tớ chủ động gọi hỏi thăm rồi mà còn lên mặt cái kiểu đó à? Có tin tớ giận cậu không hả?


-Tớ xin lỗi.


-Tớ bận bịu đủ thứ, nào là học hành, cậu cũng biết dân Luật có khi nào rảnh rỗi đâu, lại còn lo chăm sóc để ý cho Mai, thế mà vẫn còn đủ hơi sức để quan tâm đến cậu đấy, còn cậu thì sao nào?


Giọng cậu ấy đầy vẻ trách cứ, tôi thấy buồn buồn, vừa buồn vì mình đã phụ tấm lòng anh em tốt của cậu ấy, vừa buồn vì…lúc nào cậu ấy cũng nhắc đến Mai trước mặt tôi, dẫu có là nói chuyện gì thì điểm chốt trong vấn đề của cậu ấy luôn là Mai.


Cậu ấy vẫn nói nhiều như thế, và tôi chỉ im lặng lắng nghe, giọng cậu ấy cho dù ngày nào cũng được nghe tôi vẫn thấy rất nhớ, và tôi luôn nhớ nhất giọng thì thào khe khẽ mà sởn gai ốc của cậu ấy mỗi sáng ghé sát vào tai gọi tôi dậy ăn sáng. Giờ chỉ còn thiếu nụ cười của cậu ấy nữa thôi.


-Mấy nữa họp lớp đấy nhé, phải đi chứ?


-Họp lớp sao?


Ngày đó tôi và cậu ấy, và cả Mai nữa nhất định sẽ giáp mặt nhau mà không có thể né tránh được. Tôi có nên đi không? Tôi biết tránh mặt không phải là một biện pháp tốt nhưng với tôi hiện thời nó có thể giải quyết được phần nào những dằn vặt khổ sở trong tôi.


-Ừ, tớ sẽ đi.


Sự thật là tôi không thể chiến thắng được con tim. Cũng tốt, tôi phải để cậu ấy biết là tôi vẫn ổn và sẽ luôn ổn dẫu không còn có cậu ấy ở bên nữa.


-Cứ thế nhé!


-Ừ, tạm biệt!


Phải làm gì để chứng tỏ mình hoàn toàn đang sống tốt cho cậu ấy và Mai thấy nhỉ?
 



Tử Hạ

on 14/8/2013, 14:38

#21
  • avatar

Tử Hạ



Thành viên tích cực
Xem lý lịch thành viên
Tham gia : 04/07/2013
Bài viết : 3707
Điểm plus : 13098
Được thích : 57
Re: Anh ấy là gay! Và tôi sẽ là les - D.K

Chap 20


Spoiler:

-Sao rồi hả?




-Hỏi ngu! Sao rồi là sao rồi cái gì?




Vừa về nhà chưa kịp lột cái giày ra đã bị con nhỏ hỏi một câu vớ vẩn hết mức, không lẽ cốc cho nó thông óc ra?




-Anh và tên gay đó sao rồi?




-Thì vẫn vậy.




-Nói ngu! Vẫn vậy là vẫn vậy thế nào?




Ơ cái đẹt, đó là kiểu nói của tôi mà. >_< Không lẽ giờ dán miệng nó lại và giảng cho nó nghe một cơ số những bài học liên quan đến việc tôn trọng bản quyền?




-Thì vẫn là anh bám lấy anh ta và anh ta thì vẫn lạnh lùng không chấp nhận nổi.




-Cái đồ mê giai!




-Anh ta là gay mà! ^-^




-Nhưng người ta đẹp trai!




-Làm bộ. Mày có dám thề với anh là ngay khi gặp mặt mày không choáng vì vẻ ngoài của anh ta không?




-Không! Nhưng anh…




-Chả có gì khác nhau hết, dẫu sao anh cũng chỉ là tomboy chứ không có phải là con trai, không thể nào mà miễn dịch với loại virus giai đẹp được.




Thôi không đôi co nữa, tôi nằm vật xuống giường nghỉ ngơi, không biết có phải còn tác dụng của bia rượu không mà tôi thấy khá choáng váng và mệt mỏi.




À mà giờ nhắc mới nhớ tôi còn chưa nhớ ra việc tối qua là gì, có thật là tôi đã hôn cái gã gay đẹp trai đó? Có khi nào gã bịa chuyện nhằm chơi xỏ tôi không nhỉ? Gã đâu có ngu, cái việc đó vẻ vang lắm sao mà mang ra giễu cợt như thế, người nhục nhã không phải tôi mà là gã ta mới phải. Ơ thế không lẽ lại là thật? Thế [***] nào??? @@




Mà thôi, kệ mả đi, bây giờ cái chuyện đó cóc còn quan trọng nữa, chuyện quá khứ chả có cái nghĩa lí gì với tôi ở hiện tại và tương lai hết. Tôi là người mà ngày mai luôn tươi mới hơn hôm nay!




-Anh ta nói sẽ thích anh nếu anh là les! ^-^




-Này, em nói rồi nhé!




Tự nhiên lại nạt tôi! >”< Nó nghĩ nó là mẹ tôi chắc, mà mẹ tôi chắc gì đã “dám” nạt tôi như thế. Đang vui đừng có phá game!!!




-Anh ta đẹp trai mà!




-Nhưng không có nghĩa anh phải biến mình thành les vì hắn!




Con nhỏ có vẻ đã bực. Ô hay, việc của tôi sao nó cứ tự vồ lấy rồi tự làm mình bực? Tôi cũng bực luôn nhé!




-Anh đừng có điên!




-Kệ anh!




Tôi rất cứng đầu, tôi mà đã thích thì sẽ chơi đến cùng, càng cấm càng chơi.




Bực mình quá, tôi nhắm mắt lại và không quan tâm đến chuyện gì nữa. Mệt, mệt, mệt! Mệt là chỉ muốn ngủ!




-Mấy nữa có buổi họp lớp đấy!




Họp lớp à? Cũng không có gì đáng lưu tâm, chỉ là một buổi đập phá nữa thôi mà, nhưng mà kể cũng vui, lâu rồi không gặp mặt tất cả mọi người, nhớ phết đấy! Tự nhiên lại thấy có thêm tí hứng. Nói chung ý là hôm nay là một ngày tốt lành! ^-^
 



Tử Hạ

on 14/8/2013, 14:38

#22
  • avatar

Tử Hạ



Thành viên tích cực
Xem lý lịch thành viên
Tham gia : 04/07/2013
Bài viết : 3707
Điểm plus : 13098
Được thích : 57
Re: Anh ấy là gay! Và tôi sẽ là les - D.K

Chap 21


Spoiler:

-Em có quyền gì mà can thiệp vào cuộc sống của anh?


Lần đầu tiên tôi thấy cô gái đó nổi giận đến như thế, đôi mắt đỏ lên và chứa đầy giận dữ. Giữa đường phố thế này, cô ta đứng cãi nhau với một cô gái khác gọi cô ta là anh, người ngoài nếu không phải là biết về cô ta như tôi thì chắc hẳn sẽ nghĩ cô ta thuộc giới tính thứ ba.


Theo như tôi thấy một người lúc nào cũng vô tư vô lo và dành khá nhiều tình yêu cho mấy “em” của mình như cô ta đột nhiên lại nổi cáu và cãi nhau gay gắt giữa phố xá thế kia thì thật là đáng kinh ngạc làm sao! Mà tôi thì hiểu gì cô ta mà nói chứ, thật vớ vẩn, tôi còn đứng để mà phán xét cô ta thế này thế nọ nữa chứ, điên thật đấy mà.


Tôi quay bước về hướng ngược chiều của hai người kia và bỏ đi.


-Đừng nghĩ anh dành tình cảm cho em nhiều hơn một số người thì em có thể thay anh làm những việc vô nghĩa! Đừng bao giờ, đừng – bao – giờ xen vào cuộc sống riêng tư của anh!!! 


Sự mất bình tĩnh cực độ của cô ta không hiểu sao khiến tôi cứ thấy tò mò. -____-


-Em không làm gì sai cả, không phải chỉ là em mà tất cả mọi người, tất cả những người mà anh yêu quý vì nghĩ cho anh sẽ đều đồng tình với việc em làm thôi, anh dừng lại đi, đừng có như thế nữa, nếu còn coi em là vợ anh thì xin anh chấm dứt tất cả đi, quay trở lại đi!


-Đừng nói như thể em đang nghĩ cho anh, thực ra tất cả đều không hiểu anh gì hết, hoàn toàn không. Anh thực sự rất thất vọng về các em.


Giọng cô ta dịu xuống vẻ tuyệt vọng. Tôi quay lại, chỉ nhìn thấy cái lưng gầy và khá quen thuộc của cô ta, toàn thân cô ta như đang run rẩy. Không hiểu sao tôi cứ như đang hiểu được tâm trạng và cảm giác của cô ta lúc này. Cô ta đang rất đau!


Ông trời phú cho tôi một cảm giác tốt, giúp tôi dễ nhận biết và nắm bắt được tình hình hơn những người khác, và bởi thế mà tâm hồn tôi nhẹ nhàng và bình lặng hơn so với mọi người khá nhiều.


Sự thật là tôi đang nhìn thấy được nỗi lòng đau khổ của cô gái rắc rối kia.


-Anh thừa biết giới tính của anh là gì? Đừng như thế…


-Anh sẽ phải giận em thôi.


Một câu nói nghe qua thì khá là buồn cười nhưng dưới cái chất giọng trầm và nặng của cô ta, nếu ai đó cười thì thật là vô duyên hết đỗi.


Cô ta quay đi, và vì quay đi thế mà lại là đang quay về hướng của tôi. Cô ta đứng yên nhìn tôi như thế, vừa là để cô gái kia dời đi, vừa là để nhìn tôi theo cái kiểu lần đầu tiên tôi thấy ở cô ta. Hôm nay cô ta khác nhiều quá!


Cô gái vừa cãi nhau với cô ta bỏ đi mà không nói thêm gì. Với tình hình này sẽ thật khó để mà làm lành. Cơ mà tôi đang nghĩ gì thế này, tự nhiên lại đi lo chuyện bao đồng, điên theo cách điên của mình!


Tôi quay đi.


-Cậu không thấy là chúng ta quá có duyên sao?


Ôi không, cái giọng láu cá của cô ta lại trở về rồi. +_+ Tôi thật ngu khi không chạy đi sớm đi, chết cái tội tò mò đi nhé! >”<


Mà sao tâm trạng cô ta lại trở nên bình thường dễ dàng đến thế, cứ như thể cô ta mang bộ não của một con cá vàng vậy, hoàn toàn fresh sau hai giây. Thực ra thì con người như thế cũng có cái hay, nhưng nỗi đau và buồn bực đọng lại trong lòng thì quá lớn và thật khó để refresh hết cho được, hai giây thì khôg thể nào refresh được một lượng lớn nỗi đau đến như thế.


Cô gái này đáng thương hơn tôi tưởng.


Tôi nghe tiếng bước chân cô ta tiến lại gần mình.


-Giữa bao nhiêu nơi để đi tại sao cậu lại đi đúng vào đoạn đường bắt gặp tôi. Theo tôi nhớ thì đoạn đường này chẳng liên quan gì đến nơi cậu sống cả. Cậu có công nhận là chúng ta rất có duyên không?


Vớ vẩn!


Tôi bước thêm vài bước nữa, nhưng đột nhiên một bàn tay nắm lấy tay tôi. Tôi quay nhìn cô ta, một gương mặt mệt mỏi, chán nản và như đang nói với tôi rằng…


-Tôi cần cậu hôm nay!


Không, cái tôi nghĩ không có phải như thế. T^T


-Đi uống bia với tôi được không, tôi đang rất cần một người bạn!


Thánh ơi, tôi không hiểu mình bị cái gì mà lại đồng ý với cô ta nữa, tôi là gay sao lại có thể bị vẻ mặt đáng thương của một cô gái dụ dỗ làm cho mất hồn thế này chứ? Trừ khi cô ta không phải là con gái chính gốc hoặc là…tôi coi cô ta là bạn. +_+


-Tôi đang rất buồn, cậu có biết không?


Cô ta chưa say nhưng nhìn vẻ thảm hại của cô ta như thế còn hơn cả say.


-Cậu lạnh lùng thật đấy! Bởi cậu cứ vô cảm như thế nên mới không thể hiện ra nổi là mình đang thích một người phải không?


Tôi nhìn cô ta, nhìn rất lâu. Tại sao cô ta biết được điều đó? Nếu đã là không thể hiện ra nổi là mình đang thích một người thì sao cô ta có thể biết được.


-Bởi thế mà nếu cậu chơi thân với một người con gái nào là lập tức sẽ bị hiểu lầm là cậu thích người đó trong khi sự thật hoàn toàn khác với điều đó phải không?


Tôi sẽ không thể chịu được khi cô ta cứ chọc vào chuyện của tôi như thế, cô ta đang cố khơi gợi ra nỗi khó xử và đau khổ trong tôi mà tôi cố gắng lắm mới có thể quyết tâm lãng quên đi.


-Đừng nói chuyện của tôi, chuyện của cô giờ đáng để lo hơn đấy!


Tôi phải chuyển chủ đề.


-Ờ, phải rồi, chuyện của tôi, nó rất chi là kh.ốn nạn! Rất chi là kh.ốn nạn!!! >”<


Cô ta như đang khóc vậy.
 



Tử Hạ

on 14/8/2013, 14:39

#23
  • avatar

Tử Hạ



Thành viên tích cực
Xem lý lịch thành viên
Tham gia : 04/07/2013
Bài viết : 3707
Điểm plus : 13098
Được thích : 57
Re: Anh ấy là gay! Và tôi sẽ là les - D.K

Chap 22


Spoiler:

-Anh Dương à? Là em đây!


Tôi cứng đơ toàn thân, cảm giác như không thể tin những gì tai mình vừa nghe thấy. Cái giọng nói của người đó, cái chất giọng mà mãi mãi tôi vẫn chưa thể quên, rồi cả cái cách người đó gọi tôi là “anh” mà tôi đã từng cảm thấy vô cùng hạnh phúc và cũng như vô vàn tuyệt vọng.


Phải mất rất lâu, rất lâu, tôi mới có thể lên tiếng được. Người đó im lặng cứ như để tôi có thời gian để bình tâm thì phải. Vẫn hiểu và nghĩ cho tôi như thế cơ mà.


-Ừ, gọi cho anh có việc gì không?


-Phải có việc mới gọi sao?


-Ừ.


-Anh đừng có lạnh lùng thế chứ? Lâu rồi chúng ta không nói chuyện cơ mà.


Ừ, lâu rồi, nhưng phải nói là rất lâu rồi. Một năm để yêu nhau và bên nhau nhưng lại mất đến hơn một năm để không bao giờ còn nói chuyện với nhau lấy một câu nữa. Có thể không lâu sao?


-Nói nhanh lên, dạo này anh bận lắm.


-Anh không cảm thấy nhớ em sao?


Tôi hơi đơ, nhưng rồi như để bảo vệ bản thân khỏi sự tổn thương, tôi mạnh mẽ vượt qua và vực dậy đáp lại.


-Nói đúng vấn đề đi!


-Không nhớ em sao? Là vì anh thực sự không nhớ em hay vì…đã có ai đó khiến anh phải nhớ đến nhiều hơn là nhớ đến em?


Tôi cảm thấy như có ý gì đó trong câu nói đó, một hàm ý sâu sa mà tôi mơ hồ đã đoán ra. Nhưng tôi im lặng chờ người đó tiếp lời.


-Nghe nói anh đang quen với một tên gay?


Cuối cùng thì sau một hồi suy nghĩ, người đó cũng đã nói đúng vào vấn đề quan trọng nhất. Tôi cười lạnh lùng.


-Giờ đang quan tâm đến anh sao?


-Em biết em đã sai…


-Cũng biết điều đó à?


-Nhưng anh đừng vì một kẻ tồi tệ như em mà tự hành hạ bản thân như thế, không đáng, không đáng để vì em mà anh phải bán rẻ giới tính của mình như thế đâu.


Đồ đạo đức giả, tôi ghét cậu, tôi căm ghét cậu đến tận xương tủy, tôi hận cậu!!! Vì một kẻ kh.ốn nạn và tồi tệ như cậu sao? Vì một kẻ như cậu mà tôi muốn trở thành les sao? Đừng có quá tự cao tự đại với bản thân mình như thế? Sao tôi phải làm thế? Có bao nhiêu cách để quên cậu đi sao tôi lại phải quên bằng cái cách yêu một tên gay và biến mình thành les chứ? Tôi khôg còn yêu cậu một cách dại dột và ngu ngốc như trước nữa, giờ tất cả những gì tôi làm ở hiện tại này đều là vì tương lai, vì bản thân tôi chứ không phải vì quá khứ, vì cậu.


Tôi thấy trong lòng khó chịu khôn xiết, sống mũi và nơi khóe mắt cay cay.


Tôi cố gắng kiềm chế để không phát điên lên và nói gọn một câu.


-Cậu nhầm rồi, anh không phải là vì cậu mà thế!


-Anh Dương…!


-ĐỪNG CÓ GỌI TÊN TÔI NHƯ THẾ!!! TÔI HẬN CẬU!!!


Tôi cúp máy và bật khóc.


Trái tim bấy lâu nay đã trở lại nhịp đập đúng quỹ đạo của nó giờ lại trở nên đau nhói và đập chậm lại. Từng tế bào trong cơ thể mình tôi có thể cảm thấy rõ đang chết dần chết dần đi. Tâm hồn tôi đang khô héo.


Sao vẫn còn gọi tôi là “anh Dương”? Sao vẫn còn gọi tôi theo cái kiểu mà người đó nói là rất ghét? Sao vẫn coi tôi là con trai trong khi cái người đó cần là một người con gái? Tại sao đã bỏ rơi tôi còn đột ngột quay trở lại bên tâm trí tôi làm rối loạn tất cả? Thương hại tôi à? Có còn yêu tôi không mà lại thế? Có lỗi sao? Biết có lỗi sao lúc đó còn làm? Biết có lỗi sao lúc đó không giữ lấy tôi? Sao bỏ rơi tôi? Tại sao? Tại sao chứ???


Sự đau đớn tuyệt vọng càng giày vò tâm can tôi hơn, cảm giác chua xót, cay đắng còn hơn cả một năm về trước. Cái cậu cần là gì kệ cậu, còn cái tôi cần chỉ là cậu cứ như một người xa lạ bên đường đi qua và đừng quan tâm đến tôi, để tôi quên cậu dần đi, để tôi giải thoát mình ra khỏi những nỗi khổ đau, sao nghĩ cho tôi mà không làm cho tôi như thế, sao không thể biết được là tôi đang rất đau???


Nước mắt tôi cứ không ngừng chảy vô tình lạnh lùng. Không như Dương Việt Linh, anh ta tuy vô tình lạnh lùng nhưng vẫn còn một chút gì đó ấm áp và bình yên nhưng còn những giọt nướ mắt, chỉ toàn là một hương vị mặn chát đến đau lòng.


Vì giọt nước mắt ấm áp tình cảm Dương Việt Linh, vì cuộc sống tốt đẹp ngày mai của Vũ Bảo Dương, vì nỗi đau cần phải xóa nhòa của cả hai chúng tôi, tôi – Vũ Bảo Dương nhất định sẽ trở thành les, yêu hết mình và chân thành hết mình với anh chàng gay – Dương Việt Linh.


Có thể mới đầu anh ấy sẽ không đồng ý, cũng có thể mới đầu tôi sẽ rất gượng gạo, và cũng có thể mới đầu sẽ bị tất cả phản đối và rồi tôi sẽ phải sống trong lừa dối, nhưng tôi nhất định sẽ làm được và tin mọi thứ sẽ đều ổn.


Tôi là một đứa con gái xấu xa, là một đứa con gái lố lắng và có thể với ai đó tôi còn là một kẻ vô liêm sỉ nhưng hãy tha thứ cho tôi. Bởi vì…sắp tới đây…ngày tôi nói dối Dương Việt Linh sẽ là ngày mà con người trước kia của tôi biến mất, Vũ Bảo Dương giới tính nữ thích làm tomboy sẽ biến mất, chỉ còn lại là một Vũ Bảo Dương bị les, thuộc giới tính thứ ba, hết mình chạy theo tình yêu sai trái và lạc lối của mình.


Tôi sẽ chết!
 



Tử Hạ

on 14/8/2013, 14:40

#24
  • avatar

Tử Hạ



Thành viên tích cực
Xem lý lịch thành viên
Tham gia : 04/07/2013
Bài viết : 3707
Điểm plus : 13098
Được thích : 57
Re: Anh ấy là gay! Và tôi sẽ là les - D.K

Chap 23


Spoiler:

Hết uống bia xong lại còn ngồi như một đứa điên với cô ta trong công viên nữa chứ, tôi đúng là trúng tà rồi mà. Buổi tối ở công viên có biết là thời điểm lí tưởng cho những đôi tình nhân hoặc những thành phần băng đảng không đứng đắn không hả? Sao lại có thể lôi kéo tôi đến một nơi thế này chứ?


Thôi được rồi, coi như hôm nay tôi xui xẻo đi, vốn dĩ là gặp cô ta tôi đã luôn thấy xui xẻo rồi, thì coi như hôm nay xui xẻo hơn cả trước nữa. Cứ coi như vì cái duyên trời đánh cho tôi giáp mặt cô ta ở giữa đường phố đi, đúng là ngu, bao nhiêu đường để đi không đi sao tôi lại chọn đúng cái đường có cô ta mà đi chứ? Thì thế mới nói là duyên trời đánh. Vì tất cả những cái xui xẻo và ngu đó mà tôi sẽ làm người tốt vì cô ta nốt ngày hôm nay. Tuyệt đối là hết ngày hôm nay thôi.


-Cậu không tò mò chuyện của tôi sao? Rằng tại sao một kẻ sống lạc quan và vô tư như tôi lại cũng có ngày phải nổi cáu với “các em” của mình?


-Tôi không quan tâm.


-Ây, đúng là cái đồ lạnh lùng đáng ghét, đúng là rất kiêu kì!


Cô ta nghĩ cái từ kiêu kì là dành cho tôi sao? >”<


-Nhìn cái mặt cậu kìa, còn không phải là rất kiêu sao?


Tốt hết là không nên tranh cãi với cô ta, chỉ thiệt thân.


-Thay vì nói “không quan tâm” một cách lạnh nhạt như thế cậu có thể nói “con người ta thế nào rồi cũng có một lần phải nổi giận và trở nên khác biệt với bản thân vốn có” cơ mà. Đến nói có vài lời không mất tiền mua cũng không buồn nói như thế không phải là rất kiêu kì? Cậu nghĩ sẽ có người nói cậu thân thiện sao?


-Tôi không quan tâm.


-Ơ hay cái cậu này, nói nãy giờ không hiểu chút gì hết trơn à? Không phải là “không quan tâm”, hiểu không?


-Đừng có ra lệnh hay ép buộc tôi phải làm thế này thế nọ!


-Vậy thì tôi cầu xin cậu có được không?


Cô ta có say không mà sao biểu hiện và lời nói của cô ta lại điên khùng và dở hơi đến thế, thành ra một kẻ như tôi ngồi cạnh cô ta cũng khó tránh khỏi bị điên khùng và dở hơi theo. +_+


-Thực ra…


Chắc lại bắt đầu lên cơn rồi đấy.


-Thực ra…tôi muốn hỏi…


Tốt hơn hết là không nói gì cả, ngắt lời một kẻ say rượu dễ bị liên lụy phiền toái lắm.


-Cậu…đã quên được người đó của mình chưa?


Lần này thì thực sự tôi phải im lặng, không biết phải nói gì, chỉ biết thể hiện ra ngoài một bộ mặt ngạc nhiên vô độ. Tại sao…cô ta lại biết được điều đó?


-Đừng nhìn tôi kiểu đó, có gì là khó khăn để nhận ra được cậu đang nghĩ gì và đang bị gì đâu. Đừng coi thường tôi, lúc trước tôi định theo ngành tâm lí đấy. ^-^


Còn cười được, giờ cô ta ổn còn tôi thì không. Sao dám khơi vào nỗi đau của tôi? Vì cô ta đang đau khổ bởi một điều gì đó mà tôi ngu ngốc không thể dễ dàng nhận biết được như cô ta mà cô ta động vào nỗi đau của tôi để cô ta không bị đau một mình à? Tôi căm ghét kiểu mình đau cũng phải lôi kéo người khác đau theo.


Tôi đứng dậy.


-Cậu đã nói là sẽ thích tôi nếu tôi là les? Lời nói đó còn hiệu lực chứ?


Chuyện đó không có nghĩa lí gì với tôi cả, cô ta vừa khuấy dậy điều tôi luôn muốn chôn sâu. Tôi và cô ta sẽ không còn liên quan gì nữa, ngày tôi làm người tốt cho cô ta cũng sắp kết thúc rồi.


Khi tôi lại vừa định bỏ đi thì cô ta giống những lần trước lại nắm lấy tay tôi giữ lại.


-Hãy quên người đó và thích tôi đi!


Gì chứ? O_O


Không có tâm trạng gì hơn ngoài sự kinh ngạc và có chút nực cười, cô ta đang nói cái gì thế chứ?


-…


-Tôi không phải con gái! Tôi là les!!!


Giây phút đó tôi như chết lặng đi. Tôi nhận thấy sự chân thành trong lời nói và ánh mắt hiện tại của cô ta. Cô ta…là les???


Tôi không tin, không dám tin hoặc là chưa dám tin. Tôi không thể nhận biết được cô ta thực chất là ai, đối diện với con người đó chỉ hoàn toàn là một sự mơ hồ. Mới đầu cô ta xuất hiện trước mặt tôi với mái tóc dài và tính cách đanh đá đặc chất con gái, tiếp đó là hình ảnh một tên con trai với lối ăn nói tán đào cùng mấy đứa con gái khác. Cô ta nói mình không phải les, cô ta nói mình là con gái, cô ta nói người yêu cũ cô ta bỏ rơi cô ta vì cần bạn gái không phải bạn trai, cô ta đau khổ vì tình yêu với người đó. Nhưng rồi cô ta lại nói cô ta là les, cô ta nói tôi hãy quên cậu ấy đi và chuyển sang thích cô ta. Rút cuộc thì cô ta là ai? Đâu là lời nói dối và đâu mới là lời nói thật? Tôi phải tin điều gì từ cô ta đây?


-Ngay từ khi biết cậu là gay tôi đã để ý đến cậu nhiều hơn bình thường rồi. Lí do tôi bám lấy cậu không dứt là gì? Là vì một đứa con gái thích trai đẹp dẫu biết người đó bị gay sao? Cậu không ngu ngốc đến nỗi đó chứ?


-Thế tại sao phải nói dối mình không phải les?
 



Tử Hạ

on 14/8/2013, 14:41

#25
  • avatar

Tử Hạ



Thành viên tích cực
Xem lý lịch thành viên
Tham gia : 04/07/2013
Bài viết : 3707
Điểm plus : 13098
Được thích : 57
Re: Anh ấy là gay! Và tôi sẽ là les - D.K

Chap 24


Spoiler:

Tại sao tôi lại nói dối mình không phải les sao? Còn tôi thì phải tự hỏi mình tại sao lại nói dối mình là les. Một loạt những lí do, đều là ngụy biện cho bản thân và sự ích kỉ xấu xa vô độ của mình.


Hơi men không làm tôi choáng váng hơn cảm giác thất vọng về bản thân hiện thời.


-Tôi không tự tin về bản thân mình, tôi muốn mọi người nhìn thấy tôi dưới hình ảnh của một người con gái quái dị và phá cách hơn là nhìn tôi là một kẻ bị les, kì thị và xa lánh tôi. Cậu cũng hiểu cảm giác đó đúng không?


Dương Việt Linh không nói gì cả, anh ta lúc nào cũng lấy sự im lặng ra làm lá chắn cho mình, một kiểu hành động hèn nhát đúng chất gay tự kỉ. Thôi thì anh ta thân là gay yếu đuối chẳng lẽ tôi đây mang danh les lại không chủ động luôn cho đành.


-Cậu đã nói sẽ thích tôi khi tôi là les cơ mà, cậu không phải đã quên rồi chứ?


Cậu mà im lặng nữa thì tôi nhất định sẽ không tha cho, không chỉ bằng lời thôi đâu, bằng cả hành động nữa đấy, đừng có thách tôi.


-Tôi đã nói thế nhưng tôi không thể tin cô có thực sự là les…


-Tôi thích cậu!


Tôi đứng lên và tiến gần về phía Dương Việt Linh. Cái tính sợ sệt và luôn chần chừ của anh ta sao làm tôi thấy đáng yêu thế chứ, dẫu đôi lúc có hơi khó chịu một chút vì phải chờ đợi và chủ động hoài. Thì thôi, ai bảo tôi là les và anh ta là gay cơ, les thì phải chủ động và gay thì phải chịu sự chủ động thôi.


-Tôi thích cậu!


Tôi nhắc lại và nói lớn hơn để anh ta nếu có không may bị điếc thì vẫn còn cơ may nghe thấy, nếu anh ta tiếp tục không có phản ứng gì hoặc lại tạo lá chắn im lặng hoặc hơn cả là dám bỏ đi thì tôi nhất định sẽ hét to lên và hôn anh ta.


Như thể đọc được ý nghĩ quái đản của tôi, anh ta nói luôn giọng điệu sợ sệt.


-Cô thích tôi thì là việc của cô, tôi không quan tâm!


-À à, tên này tính lật lọng đây mà, cậu dám giỡn mặt với tôi á?


Tôi tiến thêm một bước gần anh ta hơn, lần thứ hai thế này, và cũng là lần thứ hai anh ta lùi lại, nhân tiện giơ luôn hai tay lên ngăn tôi tiến về phía anh ta thêm nữa.


-Cậu…


-Cô thích tôi vì cái gì? Vì tôi là gay sao? Tôi có thể tin được sao?


-Điều gì khiến cậu mất niềm tin vào người khác đến thế?


Tôi nói dối, tôi nói dối một cách trơ tráo. Tôi lấy gì ra để yêu cầu người khác tin tưởng vào một kẻ đang không ngần ngại tất cả nói dối họ, đang lợi dụng họ để che đi điểm yếu của bản thân? Yêu Dương Việt Linh, tôi có thể sao, tôi có thể yêu một gã gay sao? Có thể chứ? Cảm giác của tôi với anh ta cũng đâu có phải là tồi tệ gì.


Đã đâm lao thì phải theo lao, nói dối thì nói dối đến cùng, tôi cũng chẳng quan tâm đến tương lai của chuyện này nữa, cũng không quan tâm tôi đang điên loạn đến nỗi nào để hành động thế này. Có thể mọi người sẽ cảm thấy suy nghĩ và hành động của tôi thật quá dễ dàng thay đổi, nhưng nếu bạn là tôi, trong hoàn cảnh của tôi bạn sẽ cảm thấy có những biến đổi thế nào trong con người, khi đã quá đau lòng và thất vọng thì con người ta sẽ không còn là ta nữa đâu, sẽ hoàn toàn thay đổi đấy.


-Tôi thích cậu vì tôi biết chúng ta là một sự lựa chọn hoàn hảo.


-Là cái đó sao?


Anh ta cười khẩy có chút mỉa mai. Tôi trả lời có gì sai à, có phải là tôi vừa nói gì ngu ngốc không nhỉ? Chúng ta là một sự lựa chọn hoàn hảo, không phải sao? Gay + les, không hoàn hảo chứ còn gì hoàn hảo hơn được nữa?


-Vì tôi là gay và cô là les nên chúng ta nên đến với nhau, là thế phải không?


Có vẻ như anh ta không chấp nhận lí do đó. Phải làm sao đây?


-Không hoàn toàn là như thế, lí do quan trọng hơn…là vì…tôi thích cậu, cũng cần có lí do sao? Ngay từ lần đầu gặp biết cậu là gay tôi đã có một cảm giác lạ với cậu, cái đó có thể lí giải sao? Tôi thích cậu, tôi đã nói đến thế rồi, cậu không tin mà còn cần cái gì nữa? Còn muốn tôi phải chứng minh cái gì nữa?


-Tôi sẽ không tin cô là les đâu, đừng có bám lấy tôi nữa, từ ngày mai tôi không muốn dính dáng gì đến cô, tránh xa tôi ra, nói không được đừng trách…


Lần này là thật, không phải do xúc tác từ các chất kích thích, chính là tự tôi muốn thế, là tự thân tôi muốn mình hành động. Tôi đã hôn anh ta, chủ động theo đuổi, chủ động thay đổi giới tính của mình và nếu có chủ động thêm vài lần với vài hành động nữa thì cũng chẳng có gì quá lạ lùng cả, nếu tôi không chủ động mới là đáng kì lạ đấy!


Chưa đầy ba giây, anh ta đẩy ngay tôi ra. Lần này con bò không cười nữa, mà nó khóc, khóc rú lên thảm thiết, nghe còn đau đớn hơn cả khi nó cười. +_+


Sao tôi lại nhục nhã thế này nhỉ? =_=


Tôi không nói gì, Dương Việt Linh cũng không nói gì, im lặng như thế. Rồi anh ta bỏ đi, lặng lẽ và vô tình. Rồi tôi nhìn theo, không lôi kéo, không bám theo, âm thầm và cay đắng. Đau vì nỗi đau của mình, không buồn vì nỗi buồn do anh ta. Tồi tệ và đáng căm phẫn. Giờ tôi phải làm gì mới đúng?






-Sao anh về muộn vậy?


Đừng cố tỏ ra quan tâm tôi sau khi làm tôi phải phát điên lên hành động ngu xuẩn.


-Anh giận bọn em à?


Tôi cứ im lặng thế, từ lúc Dương Việt Linh bỏ đi cho tới hiện tại tôi chỉ im lặng như thế, lẳng lặng về nhà với tâm trạng mơ hồ trống rỗng.


Tôi mệt mỏi!


-Bọn em chỉ muốn tốt cho anh…


-Anh quyết định làm les rồi, anh và Dương Việt Linh đó sẽ yêu nhau!


-Sao anh lại…


-Gọi cho thằng đó đi, gọi cho nó để nó diễn thuyết những thứ vớ vẩn nữa đi, nhưng mà nói với nó anh làm thế hoàn toàn không phải vì nó mà vì anh đã yêu tên gay kia, yêu một người có thể chấp nhận anh làm bạn trai người đó!


Quá mệt mỏi, tôi lên thẳng giường và quên hết thế sự.


-Không phải là vì hắn ta, như thế mà không vì hắn ta sao?


-Đừng nói nữa, tôi giận đấy!


-Quên cái chuyện với tên gay đó và quay lại với Nam đi!


-Cuộc đời tôi mấy người đừng có cho phép mình can thiệp vào!


Tôi gắt và quay lưng lại với con nhỏ. Quay lại với hắn ta sao, quay lại với cái kẻ đó bỏ tôi chỉ vì phong cách sống của tôi sao, quay lại với kẻ không xác định nổi yêu tôi vì cái sao? Có khác nào kêu tôi đừng tôn trọng bản thân nữa. Một sự sỉ nhục kh.ốn nạn như thế tôi sẽ không bao giờ bước vào lại.
 



Sponsored content

Sponsored content



Re: Anh ấy là gay! Và tôi sẽ là les - D.K

Chuyển đến trang : 1, 2, 3  Next



Quyền viết bài:
Bạn không có quyền trả lời bài viết