Yukimono Forum »   » Chuyên Mục » Đọc Truyện » Sáng tác » Fiction

Chuyển đến trang : Previous  1, 2, 3

Đọa Thiên Sứ

on 4/6/2014, 00:55

#51
  • avatar

Đọa Thiên Sứ



Thành viên chính thức
Xem lý lịch thành viên
Tham gia : 28/05/2014
Bài viết : 23
Điểm plus : 50
Được thích : 25
Re: Twins - Song Sinh

Biết là có quá nhiều người đã nói câu này rồi, nhưng vẫn nhịn không được muốn hét lên.........Teaser quá AWESOME!!!    Mình thật sự bái phục bạn rồi, từ teaser, fic, pic, cái gì cũng trên cả tuyệt vời   Cố gắng phát huy nhé, không biết bao giờ fic mình mới được như fic bạn đây  





-----GAME ON!-----
kriaba

on 4/6/2014, 09:51

#52
  • avatar

kriaba



Thành viên chính thức
Xem lý lịch thành viên
Tham gia : 21/04/2014
Bài viết : 106
Điểm plus : -229
Được thích : 12
Re: Twins - Song Sinh

@Đọa Thiên Sứ:
Thanks bạn  :05: 
"không biết bao giờ fic mình mới được như fic bạn đây" => Ầy! Nói thế sẽ dễ nhục chí lắm đới. Chỉ cần tập trung fic của mình. Khi bạn viết mà cảm thấy thích thú thì tự khắc sẽ sáng tạo thêm nhiều thứ khác hay ho nữa. 
Kinh nghiệm của mình là:
Cố gắng hợp lí cốt truyện hết mức có thể, tìm hiểu thông tin cũng góp phần rất lớn trong việc nảy sinh nhiều ý tưởng.
Viết fic là chia sẻ, muốn nhiều người đọc nhưng đừng đặt nặng vấn đề đó quá, nó sẽ khiến bạn dễ drop fic và tác động rất xấu tới nội dung, đây là bài học rút được khi mình viết fic này lần đầu (bản đang tiến hành này là bản mình đã quyết định làm mới lại).


==> Vì đây cũng là fic đầu tay của mình nên kinh nghiệm chỉ bấy nhiêu đó chia sẻ với bạn, nhân tiện cũng chúc bạn viết tốt, có nhiều ý tưởng nhé.   



kriaba

on 7/6/2014, 11:01

#53
  • avatar

kriaba



Thành viên chính thức
Xem lý lịch thành viên
Tham gia : 21/04/2014
Bài viết : 106
Điểm plus : -229
Được thích : 12
Re: Twins - Song Sinh

Kính gửi độc giả gồm những độc giả nhiệt tình, những độc giả thầm lặng, hoặc chỉ đơn giản là một khách nào đó vô tình đi ngang fic này.
Theo như mình tính toán thì chỉ khoảng 5 chương nữa là được 1/2 chặng đường. Việc này có ý nghĩa rất lớn với au. Nếu còn ai ủng hộ mình cho tới thời điểm hiện tại cũng đã rất biết ơn rồi. 

*Thế khi nào mới biết chính xác là fic đi được 50%?*
==> Đó là khi bạn đọc một chap có chứa nội dung trùng khớp với lời mở đầu.


Và sau khi kết thúc chap ấy, au sẽ đánh dấu nửa chặng đường bằng cách tiết lộ danh tính thực của tất cả phần tiêu ngữ mỗi chap (phần đề ngắn nằm ở góc phải trên cùng).
Đến đây, có thể sẽ có độc giả đoán ra bí mật quan trọng nhất của fic, hoặc đã đoán ra ngay từ đầu rồi cũng nên   
Sau đó chắc chắn độc giả cũng sẽ đoán được nhân vật nào thực sự là nam chính.
Đồng thời, mình sẽ tiết lộ thêm một chuyện... không quan trọng với fic Twins nhưng là đầu mối của fic kế tiếp.

Một đống lảm nhảm tới đây thôi. Giành sức để đi nốt mấy chục phần trăm còn lại. Cho dù không biết độc giả sẽ drop fic này ở chap nào nhưng mình vẫn muốn cám ơn các bạn nhé.
đặc biệt là độc giả nhiệt tình "Người Trời" (ko biết dịch ra tiếng Việt cái nick có đúng thế ko) :42: 

Nhân việc lảm nhảm này, au mình muốn chia sẻ thêm rắc rối với độc giả
==> "sơ đồ" tình trạng cấp bậc địa vị, thân thế hiện tại của các nhân vật. (hiểu thì quá tốt, mà không hiểu cũng chẳng sao.. bị au tự sướng thôi) :05: 




kriaba

on 10/6/2014, 17:48

#54
  • avatar

kriaba



Thành viên chính thức
Xem lý lịch thành viên
Tham gia : 21/04/2014
Bài viết : 106
Điểm plus : -229
Được thích : 12
Twins - Chap 25

Hành động là tên nô lệ 
Luôn phục tùng mọi ý muốn của tâm trí 
Phán xét tên nô lệ ấy là sai lầm 
Khi chẳng thể biết được chủ nhân của hắn đang toan tính điều chi 






CHAP 25

BÍ MẬT ĐEN TỐI:



Ngày 03 tháng 06 năm 2005, Kyoto sang hè, trời không oi bức nhưng độ ẩm lên cao khiến bầu không khí khó chịu.
Michiru Sato, mười bốn tuổi, nữ sinh lớp 2-4 trường trung học cơ sở Tokyo Seidoku.
Đã chết trong chuyến dã ngoại của lớp, nguyên nhân do tai nạn té ngã từ bậc thang cao dẫn lên đền Kuonji.


“Jiro, cám ơn cậu!”

Jiro đang cột lại dây giày bị tuột thì một giọng nói trong trẻo đến tai.
Cô bé có mái tóc đen dài mượt mà cùng với đôi mắt cười rất đẹp đang khom người chờ đợi sự phản hồi của Jiro. Cậu nhìn lon nước ngọt còn đọng lại hơi mát lạnh đang nằm trong tay cô bé liền hiểu ra và mỉm cười, Jiro vuốt đi những giọt mồ hôi và cầm lấy món quà nhỏ.

“Michiru, đừng khách sáo quá!”

Tuy nói thế, nhưng Jiro vẫn khui liền lon nước và uống ừng ực, cậu đang khát khan cổ vì đi bộ cả đoạn đường dài đến nhà hàng dùng bữa trưa. Không dừng nghỉ hơi, Jiro cạn sạch rồi lắc nhẹ lon nước trước mặt Michiru.

“Dù sao cũng phải cám ơn cậu, rất đúng lúc.”

Câu nói của Jiro khiến Michiru thêm bối rối, đỏ mặt.
Suốt đoạn đến chỗ dừng chân, Michiru bị trượt té do đường dốc và đá trơn, Jiro đi ngay phía sau cô đã kịp thời đỡ bạn, Michiru cám ơn rối rít rồi chạy mất dạng, với cô bé, Jiro có ấn tượng đặc biệt, cô rất thích Jiro nhưng không dám thổ lộ hoặc biểu hiện ra bên ngoài. Sở dĩ như thế vì bên cạnh cậu lúc nào cũng có hình bóng của Sada, cô bạn khó gần chung lớp. Cùng với Shino và Jiro, Sada được bạn học của mình ví von như cô gái của cả hai chàng trai, anh em sinh đôi Tamasine.
Bản thân Jiro cũng không thích trở thành kẻ thừa thãi, cái suy nghĩ mà cậu luôn cảm giác được khi bên cạnh Shino và Sada, cho nên đã bỏ họ cả đoạn rồi tự thân đi một mình phía trước. Tuy khoảng cách giữa Jiro và cặp đôi còn lại là khá xa nhưng những động thái từ cậu và Michiru vẫn không tránh được ánh mắt của Sada.

Thời gian này là khoảng chuyển giao thời tiết, thường thì Kyoto sẽ bắt đầu mùa mưa từ tuần thứ hai của tháng sáu, tuy nhà trường lo ngại nhưng học sinh quá áp đảo, nằng nặc đòi đi cho nên chuyến dã ngoại vẫn được tiến hành. Đến giữa trưa thì trời âm u, gió mạnh hơn và mưa lất phất khi đến gần chân núi. Giáo viên đã thông báo với học sinh rằng họ cần quay về Tokyo càng sớm càng tốt. Thế nhưng trong vòng một tiếng mà mây đã kéo dày đặc, mưa như trút nước xen lẫn cả sấm chớp. Đứng trong nhà hàng ngó ra ngoài cửa sổ, Shino cảm thấy thật sự lo lắng vì Jiro là người duy nhất bị mắc kẹt trên đền.

Mưa ào ạt dồn dập từng đợt vào những bậc thang bằng đá khiến nó trơn và nguy hiểm hơn bao giờ hết. Jiro ngồi trú mưa bên trong một đền nhỏ nằm bên hông dọc theo thang dốc, có vài du khách lên đến đây thì mắc mưa cũng tập trung xung quanh, chờ mưa tạnh. Jiro lặng thinh, vẻ mặt hạnh phúc của Shino đang lập lòe trong tâm trí cậu.
Lúc nãy, Shino rất hồ hởi khoe anh trai mình về kế hoạch thổ lộ tình cảm với Sada vào bữa trưa. Jiro đã rất hoang mang, cậu lo sợ Sada sẽ đồng ý và bản thân bị vuột mất cơ hội với cô bé. Vừa đi vừa suy nghĩ mà không biết rằng mình đã bỏ xa bạn bè phía sau, mãi đến khi những giọt mưa rơi ướt vai, Jiro mới ngộ ra đã lên quá nửa chặng đường.
Từ chân lên đến đỉnh có bảy phân đoạn giữa những bậc thang đá. Đang ủ dột thì Jiro nghe thấy một vị khách chỉ lên đoạn trên cùng hốt hoảng.

“Ai mà giờ này lại leo thang vậy?”

Jiro nhìn theo thì phát hiện ra Sada và ngay phía sau là Michiru, cậu vội chạy ra giữa trời mưa, đồng thời hét to gọi hai cô bé.
“Sada! Michiru! Làm gì thế?”
Mặc cho những người lớn can ngăn nhưng Jiro nhất quyết leo lên những bậc thang nguy hiểm. Cậu tháo giày quăng đi, vịn chặt lan can tiến lên thật nhanh. Vừa đi Jiro vừa hô lớn.
“LÊN ĐI! ĐỨNG Ở ĐÓ NGUY HIỂM LẮM!”
Sấm chớp xẹt ngay trên đầu những đọt cây, đám người lớn cũng xôn xao trèo phía sau, họ lo sợ Jiro sẽ té xuống, may ra còn đỡ kịp. Cả Sada và Michiru đều nghe thấy giọng Jiro phía dưới.
Sada lén mọi người đi tìm Jiro, vô tình bị Michiru phát hiện, thế là cả hai cùng nhau leo lên đền để gặp cậu, nhưng cả hai cũng không ngờ họ vượt quá xa đến vậy. Sada đã đứng trên đoạn nghỉ thứ bảy nhưng Michiru vẫn còn đang trèo nốt những bậc cuối cùng. Giọng Jiro mỗi lúc một rõ. Cậu càng đến gần, Sada càng trở nên mất tự chủ. Cô nhìn Michiru và nghĩ đến viễn cảnh với Jiro, ngay lúc này lời yêu cầu tiếp tục tiến lên của Jiro không còn tác dụng gì nữa, trong đầu Sada chỉ tràn ngập ý định xấu xa đang lớn dần.
Thêm một tiếng sét nữa giáng xuống, hai cô gái giật mình thật mạnh, đôi chân đã không thể trụ vững.
Từ đoạn ba, Jiro gần sắp chạm đến nơi họ đứng. Bất chợt, cậu chỉ còn thấy đầu của Sada lúc ẩn lúc hiện sau những bậc thang và rồi bóng dáng Sada cũng mất hút. Jiro mất hồn tăng tốc thật nhanh. Vừa đặt chân lên đoạn năm, Jiro như đứng tim khi thấy cả hai đều nằm sát dưới đất. Sada một tay bám vào lan can, tay còn lại đang níu chặt Michiru, chân Michiru thì lơ lửng ở những bậc dưới. Jiro hét to.

“BÁM CHẶT CÔ ẤY, SADA!”
“MÌNH ĐẾN NGAY”

Không có tiếng sét nào, nhưng giọng gào thét của Jiro đang nhòa dần trong đầu Sada, cứ ẩn hiện như những luồng điện sáng lòa trên bầu trời kia.

“MICHIRU, CỐ LÊN!”
“CỐ VỚI TỚI LAN CAN, MICHIRU!”
“ĐỪNG HOẢNG SỢ, MICHIRU!”

Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, những gì thật sự đang hiện diện suốt tâm trí Sada chỉ là cái tên Michiru. Lúc này, lẽ ra sự ghen tị không nên tồn tại, thế nhưng nó thật sự đã nhen nhóm tận sâu suy nghĩ của cô. Sada đang phân vân, thay vì cố gắng kéo Michiru lên thì dường như Sada muốn đầu hàng số phận và chấp nhận giao nộp cái mạng nhỏ của cô bé cho tử thần.
Một tiếng thét cất vang, là Sada, chẳng hiểu đã xảy ra chuyện gì nhưng tuyệt nhiên Jiro không nghe được giọng của Michiru.
Vừa tăng tốc, Jiro vừa đếm những bậc thang cuối cùng của đoạn năm. Cậu bỏ xa đám người lớn phía sau và bò thật nhanh tiến lên. Tay Jiro đã rát đau, đôi chân cũng rất mỏi, mưa lớn đến độ nước bắn tung tóe vào mặt cậu cùng với sỏi cát li ti. Bỗng dưng Jiro run lẩy bẩy, nhìn bậc thang to sừng sững.
Nó, đang thật sự đổi màu. Jiro khựng lại một giây, tim cậu đập mạnh.
Không phải đá, mà là nước. Nó đúng là đã hóa đỏ ngay trước mắt cậu. Thậm chí Jiro có thể nếm được vị nước mưa bắn lên đã vướn mùi tanh.
Nỗi sợ cậu lo ngại đang dần hiện rõ khi đến gần đoạn nghỉ thứ sáu.
Michiru nằm gần như bất động, máu loang ra một vùng lớn lẫn trong nước. Toàn cơ thể trầy xước và đầu bị chấn thương nặng nề. Jiro lao tới, đồng thời nhìn lên phía trên tìm bóng Sada, cô bé ở đó, đang rất kinh hoàng nơi rìa thang lúc nãy.
Quan trọng nhất bây giờ là Michiru, Jiro đỡ toàn thân lả đi của cô trong tay và gọi liên tục.
“Michiru! Michiru!”
Đám người lớn đang leo cũng hoang mang khi nghe Jiro thất thanh.
“GIÚP CHÁU VỚI, BẠN CHÁU BỊ THƯƠNG RỒI”

“Jiro...”
Giọng khẽ gọi.
“Đừng...”
Máu dâng đầy trong vòm miệng của Michiru. Cô hối hận vì đã không nghe lời bạn mình, hối hận vì bỏ qua lời cảnh báo về sự cẩn trọng với Sada, hối hận vì đã xem nhẹ sự đố kị, cái bản chất bắt nguồn cho những hành động xấu xa.

“Jiro... Đừng tin cậu ấy”

Đó là lời cuối cùng của Michiru.
Câu nói đầy nghi vấn, đi sâu vào kí ức Jiro. Sau tai nạn hãi hùng ấy, nhiều lần Jiro đã muốn hỏi Sada một việc nhưng cậu đã không đủ can đảm. Cho dù cậu không muốn khẳng định nhưng “cậu ấy”, cái từ đã dùng để ám chỉ ai đó và Jiro không bao giờ trông mong người ấy chính là Sada.

Shino mở mắt nhìn bóng tối đang bao phủ khắp gian phòng. Trầm mình trong sự tĩnh mịch u ám, cậu lại nhớ đến Mieko và câu chuyện bi kịch của Jiro, Shino thì thầm chắc nịch.
- Lịch sử tuyệt đối không được lặp lại... tuyệt đối.

Bên kia hành lang là phòng Mieko, đèn vẫn còn mở, từ ngoài trời nhìn vào ánh sáng cửa sổ có thể thấy bóng Miya và Mieko, dường như bầu không khí khá tốt và vui vẻ.

- Con nhìn xem, rất hợp đấy!

Mieko bất đắc dĩ đứng im cười gượng cho Miya ướm trang phục của bà vào người cô, hết cái này đến cái khác. Ngày mai, Miya sẽ dạy cho cô cách khiêu vũ, bà đặc biệt chọn ra vài vũ điệu tôn dáng, tạo nét quyến rũ nhưng hầu như chúng bám rất sát vào bạn nhảy. Mieko nghe đến đó thì mặt xanh mặt đỏ, cô hồi tưởng lại những đoạn phim mình từng coi, nam nữ chỉ nắm tay và chạm vai chứ không quấn lấy nhau như bà Miya miêu tả. Miya cầm quạt phẩy phẩy.
- Đó chỉ là căn bản, chưa phải nghệ thuật.
Mieko nhìn Miya một lúc thì lấm lét hỏi.
- Phu nhân đã gọi cháu là... con dâu... phu nhân biết cháu sao?
- Con trai ta đã kể về cháu với ta.
Mieko hoang mang, chờ đợi một lời giải thích. Miya nhìn cô rồi tiếp tục bới móc trong vali của mình, bà muốn tìm thêm vài bộ phù hợp với cô. Khi rời nhà, Miya đã lường trước việc chuẩn bị của Mieko sẽ rất thiếu thốn, nên đã gom hết quần áo tập của mình đem theo. Miya tìm được một bộ vừa ý, lại ướm thử cho Mieko, lần này bà đã hoàn toàn hài lòng, xoa đầu cô, cười tươi.
- Thằng Kaito nhà ta rất thích con, nó muốn con sẽ là vợ nó. Thế nào?
Mieko ngượng chín cả mặt mày. Cô không biết đón nhận lời giải thích ấy ra sao, lại càng không thể tìm được câu trả lời cho mình. Ấp úng hồi lâu, Mieko mới gặng ra vài từ e dè.
- Nhưng cháu... là... vợ của... Shino.
Miya nói ngay.
- Ý ta là vợ thật kìa.
Mieko lại im lặng, cô bắt đầu nghĩ cái hợp đồng giả mạo kia, có lẽ người trong Mắt Trắng đều rõ nên không làm ngạc nhiên lắm. Miya đút tay vào túi áo ngủ, lấy chiếc chìa khóa của Mieko và ném cho cô.
- Đừng để chìa khóa quan trọng dưới gối chứ, ta có thể lục tung cái vali dưới gầm giường kia đấy.
- Nó chỉ dùng để giấu thứ này thôi.
Miya đã ngồi chiễm chệ trên giường, tay vỗ bồm bộp xuống gối rồi rất nhanh chóng và thuần thục, bà tháo chiếc áo ngực nhét bên dưới, một thói quen luôn tìm thấy ở phụ nữ, nhưng lại không tồn tại đối với Mieko. Miya cười đắc chí, trong khi Mieko lảng ánh mắt sang chỗ khác, cô tiến lại chiếc tủ đồ, bên trong có một hộc nhỏ nằm dưới đáy, Mieko đút chiếc chìa khóa vào và mở. Cô lấy ra thêm một chìa khóa nữa, quay sang Miya mỉm cười.
- Chiếc này mới mở được cái vali kia, thưa phu nhân.
Miya lặng người vài giây rồi cười lớn. Bà nhận ra con gái của cô bạn thân quả thực không giống nhau. Cái kiểu giấu đồ đạc bên dưới gối của Yuki luôn khiến Miya phiền muộn. Biết bao lần bà om sòm nạt nộ bạn mình chỉ vì tính bất cẩn đó nhưng lần này, Miya hoàn toàn bị ngộ nhận một cách sai lầm. Trở về phạm vi giường nằm của mình, Miya nhắm mắt gật gù.
- Tắt đèn đi ngủ thôi, ngày mai chúng ta sẽ bắt đầu buổi tập sớm.
Mieko cũng ngoan ngoãn làm theo. Ánh sáng đã vụt tắt, trong khoảng tối cô mò mẫm trở lại giường mình, Mieko vẫn nghe giọng Miya lẩm bẩm.
- Tốt lắm, Mieko. Tốt lắm!.

Mười một giờ tối, khuôn viên tư gia dòng họ Kimura.
Orochi đứng chóng nạnh ở cửa lớn, nhìn thằng con trai đang hì hục gom góp đồ đạc lên sau xe.
- Phải đi ngay ngày mai sao?
Kaito gật đầu, trông rất phấn khởi.
- Vâng, giấy tờ xong xuôi hết rồi, con không thể chờ lâu hơn được.
Orochi mặt không đổi cảm xúc, giọng hậm hực.
- Con bé đó có gì hay ho mà phải vội vã vậy?
Kaito ném thêm một thùng carton nữa lên xe rồi quay sang ông bố bắt bẻ.
- Vậy mẹ có gì hay ho mà cha phải lòng thế?
Orochi từ trong nhà lao ra đá cho thằng con một phát chúi nhủi.
- Thằng này! Mày từ xó nào chui ra hả? Không phải chúng ta thì có đứng đó mà trả treo không?
Kaito lồm cồm ngồi dậy, ném tiếp những thùng giấy còn lại.
- Cha đang phạm luật đấy!
- Dám đánh Sama tương lai thô bạo như thế.
Orochi nhìn con trai, lại nhớ đến nỗi rầu rĩ bấy lâu nay, ông thở dài quay vào nhà, kết thúc màn tiễn đưa tiếc nuối.
- Hết cách rồi sao Kaito? Thằng con ngu ngốc!
Kaito đóng cửa xe lại, nhìn theo bóng lưng ông bố, giọng ông vẫn vang vang khắp các gian phòng, bất giác cậu cũng thở dài theo.
- Trừ phi... cậu ta đổi ý, thưa cha.
Kaito bước lên thềm tắt đèn, ngủ môt giấc để chuẩn bị khởi hành đến nhà mới vào sáng mai. Trước khi rời đi, Kaito liếc nhìn chiếc xe chất đầy thùng giấy vài giây rồi khóa cửa lại, tâm trí cậu lại nhớ đến Mieko.

“Xin lỗi em, Mieko”

Bên trong xe, chiếc thùng carton nhỏ nằm lăn ra một góc. Xuyên qua lớp giấy cứng là chiếc mặt nạ cáo cũ kỉ mà Kaito đã dùng vào lễ hội mùa hè năm nào, cái ngày cho đến giờ vẫn khiến Mieko hoang mang, thậm chí là kẻ đeo nó còn lưu lại kí ức của cô như một tên si tình lạ lẫm và kì quặc.


p/s: sẵn tiện chút... thử icon mới  



nami_chan_swan

on 13/6/2014, 18:54

#55
  • avatar

nami_chan_swan



Thành viên mới
Xem lý lịch thành viên
Tham gia : 13/06/2014
Bài viết : 6
Điểm plus : 14
Được thích : 3
Re: Twins - Song Sinh

trào bợn~
có nhớ mình hông  :v 
là Nami bên ZF đê, nhớ lúc đó đang theo dõi giữa chừng thì ZF bảo trì. 
bữa giờ theo dõi fic này trên Wattpad thấy bạn dẫn link đến diễn đàn nên vào thử. ai ngờ trong này còn có mấy dòng mở đầu mỗi chap nữa nha   
cái đó có lúc đọc hiểu mà cũng có lúc không   
nhưng túm lại mình vẫn sẽ đu bám fic này. chắc từ giờ đeo trong này. vừa có hình, có nhạc lại còn mấy dòng bonus ở đầu nữa  :3 
nhưng mà...chắc không hay thường xuyên comment nhé, bị lười  
Shu Yi Nghi

on 13/6/2014, 19:02

#56
  • avatar

Shu Yi Nghi



Thành viên chính thức
Xem lý lịch thành viên
Tham gia : 11/06/2014
Bài viết : 24
Điểm plus : 41
Được thích : 4
Re: Twins - Song Sinh

Fic đầu tay ? OMG   , đẳng cấp của bạn thật là Vip.
Văn phong khá hay, nội dung tuyệt vời, lại thường xuyên đăng chap, bạn làm mình ngưỡng mộ thật đó   Nhưng mà mình góp ý tí về trình bày, bạn nên chọn màu nào nhìn dịu mắt hơn, chứ đọc chói mắt quá '
Cơ mà mình vẫn hóng chap tiếp ^^
Chúc Fic bạn đông khách.
Thân : Shu Yi



Trước giờ mình toàn sử dụng bút danh Shu Yi, hôm nay xin thông báo với mọi người là mình sẽ sử dụng bút danh mới là Amaya nhen ! 
Thân : Tên cũ Shu Yi
Tên mới Amaya   
kriaba

on 13/6/2014, 19:46

#57
  • avatar

kriaba



Thành viên chính thức
Xem lý lịch thành viên
Tham gia : 21/04/2014
Bài viết : 106
Điểm plus : -229
Được thích : 12
Re: Twins - Song Sinh

nami_chan_swan đã viết:trào bợn~
có nhớ mình hông  :v 
là Nami bên ZF đê, nhớ lúc đó đang theo dõi giữa chừng thì ZF bảo trì. 
bữa giờ theo dõi fic này trên Wattpad thấy bạn dẫn link đến diễn đàn nên vào thử. ai ngờ trong này còn có mấy dòng mở đầu mỗi chap nữa nha   
cái đó có lúc đọc hiểu mà cũng có lúc không   
nhưng túm lại mình vẫn sẽ đu bám fic này. chắc từ giờ đeo trong này. vừa có hình, có nhạc lại còn mấy dòng bonus ở đầu nữa  :3 
nhưng mà...chắc không hay thường xuyên comment nhé, bị lười  
ahhhh, dĩ nhiên là nhớ rồi. độc giả của mình không "ra mặt" nhiều lắm hoặc ít thật nên mình nhớ chứ. Bên đó hình như có khoảng 5 người ra mặt thôi, nhưng ấn tượng nhất là Rin_chan và bạn.   

vì tiếc ruột ko nỡ "bỏ con giữa chợ" nên phải cố gắng viết xong. 
Không comment cũng không sao. Biết có người vẫn theo dõi là vui nhất rồi   
cám ơn bạn nhiều nhé   


Shu Yi Nghi đã viết:Fic đầu tay ? OMG   , đẳng cấp của bạn thật là Vip.
Văn phong khá hay, nội dung tuyệt vời, lại thường xuyên đăng chap, bạn làm mình ngưỡng mộ thật đó   Nhưng mà mình góp ý tí về trình bày, bạn nên chọn màu nào nhìn dịu mắt hơn, chứ đọc chói mắt quá '
Cơ mà mình vẫn hóng chap tiếp ^^
Chúc Fic bạn đông khách.
Thân : Shu Yi
ờm. chắc mình sẽ tìm màu dịu hơn. Nhưng vì muốn chữ vẫn có màu nên có thể vẫn có màu chứ không đen  



kriaba

on 20/6/2014, 01:06

#58
  • avatar

kriaba



Thành viên chính thức
Xem lý lịch thành viên
Tham gia : 21/04/2014
Bài viết : 106
Điểm plus : -229
Được thích : 12
Twins - Chap 26

“Đằng sau nhà kho cũ, rẽ trái”


Chỉ có một lối bên phải, rẽ làm sao đây?


CHAP 26

LỜI TRIỆU HỒI NẶC DANH:


- Jin?
- Jin?... Cậu còn ở đó không?

Sau ngày hôm qua trở về nhà, Shuu đã nghỉ ngơi cho lại sức, giải quyết vài vấn đề kinh doanh Shino không làm được, gặp mặt Mieko và bây giờ mới dám nhấc điện thoại gọi cho Jin một cuộc. Buổi sáng ở biệt thự Tamasine rất đẹp. Vì mặt tiền ngôi nhà quay lưng về hướng Đông nên hầu như phần chính diện đều được bóng mát phủ kín, cảm giác rất dễ chịu. Shuu mở toang cửa sổ phòng mình và vẫn đang chờ đầu dây bên kia lên tiếng.

“Chỉ là... có chút ngạc nhiên thôi. Cứ tưởng Kaito sẽ làm việc này, không ngờ cậu lại đi trước một bước.”

Shuu thở phào nhẹ nhõm, cứ lo ngại Jin sẽ giận mình vì đã vội vàng xúi giục Mieko gia nhập băng đảng, thế nhưng ngược lại, Jin dường như cũng muốn Mieko mau chóng được kết nạp.

- Mieko, con gái cậu... cứ để mình lo liệu. Vấn đề bây giờ là Tadashi, có tin gì từ ông ấy chưa?
“Vẫn chưa, có lẽ ông ấy đợi tìm ra điểm hẹn hoặc điều tra một chút rồi mới liên lạc sau.”

Đó là một việc kì lạ được giữ kín trong phạm vi vài thành viên cấp cao của Mắt Trắng, gồm Jin, Shuu, Orochi, và Tadashi. Thậm chí Suiya cũng chỉ được cha thông báo sẽ rời Nhật chứ không nói rõ là việc gì.
Chuyện xảy ra cách đây hơn nửa tháng, khi Shuu đang có mặt tại nơi ở của Jin, đảo Okinawa.
Buổi sáng hôm đó, Jin ra sân và thấy trên thềm có món đồ nhỏ, bao bọc bằng giấy nằm dưới đất. Ngay lập tức, Jin gọi Tadashi đến, cùng với sự có mặt của Shuu lúc ấy, ba người đã mở nó ra xem thử.
Bên trong là một lá thư nặc danh kèm theo một đầu lọc thuốc lá được giữ kín bằng hộp nhựa, trên hộp có dán dòng thông tin đáng ngờ.

“Jin Sama đã dùng”

Jin, Shuu và Tadashi hết sức khó hiểu. Trong Mắt Trắng, ai cũng biết Jin không hút thuốc lá bao giờ, ông chỉ duy nhất sử dụng ống điếu, thế mà ai đó đã gửi cái đầu lọc nham nhở ấy đến và khẳng định một câu chắc nịch như vậy. Tạm gác nó sang một bên, Jin mở lá thư rồi đọc. Lời lẽ ngắn gọn, mơ hồ và cũng hoang mang không kém.

“Gửi Jin, ông trùm của Mắt Trắng.
Thứ ngài đang đọc là một lời đề nghị từ chúng tôi.
Sẽ rất tốt nếu tổ chức của ngài chấp nhận xác nhập và phục tùng.
Hãy đến địa chỉ bên dưới để cho chúng tôi câu trả lời đồng ý.
Nếu ngài cảm thấy đây là một trò đùa thì phía chúng tôi sẵn sàng đưa cho ngài một món đồ khác.
Mong ngài cân nhắc thật kĩ và thông suốt.
Người của chúng tôi đang đợi tin tốt lành từ ngài.
Tái bút:
Nếu ngài hoài nghi tính nghiêm túc của lời đề nghị, mẫu đầu lọc đi kèm rất có ích đấy.”


Địa điểm của cuộc hẹn được ghi ngay dưới cùng của lá thư.
Sau nửa ngày tính toán và suy đoán, cả ba vẫn không nghĩ ra được bất kì đầu mối nào ngoại trừ vật đính kèm trong hộp nhỏ kia. Jin đã nhờ Tadashi đem nó đi xét nghiệm trong khi ông và Shuu quyết định bàn tính chuyện này với Orochi một cách trực tiếp. Cả hai liền kéo nhau trở lại Tokyo và đổ bộ vào tư gia Kimura dưới danh nghĩa thăm bệnh trong lúc chờ kết quả từ Tadashi.
Một lần nữa, nỗi bàng hoàng, lo ngại lại đè nặng tâm trí của Jin, Shuu và Tadashi. Về phần Orochi, thậm chí còn không muốn tin vào lời khẳng định của Tadashi.

“Bằng cách nào đó, ADN của ngài thực sự tồn tại trong mẫu đầu lọc ấy đấy, Jin Sama.”

Bốn người bọn họ chỉ biết im lặng đón nhận kết quả hi hữu đó như một tai họa. Sau cả đêm bàn tính và loại trừ, Việc đột nhiên xuất ngoại của một trong ba thủ lĩnh Mắt Trắng sẽ khiến tất cả thành viên băng đảng nhốn nháo, hoang mang. Cho nên Tadashi đã nói chỉ có ông là thích hợp nhất. Với chức vụ người đưa tin của Mắt Trắng, Tadashi có mặt ở bất cứ đâu đều không phải là chuyện lạ. Bốn người thống nhất sẽ giữ kín thông tin này và đồng ý cho Tadashi một mình đến điểm hẹn theo địa chỉ được viết trong lá thư nặc danh kia.

Shuu ngập ngừng rồi hỏi Jin.
- Cậu có nghĩ Tadashi sẽ bị trừ khử không?

Từ điện thoại, Shuu có thể nghe thấy tiếng thở ngao ngán của Jin bên kia đầu dây.
“Khó nói lắm, chúng ta không đoán được mục đích thật sự của chúng nên không thể bảo toàn tính mạng cho Tadashi được…”

Shuu kết thúc cuộc gọi của mình bằng những lời ậm ừ qua loa. Quả là có quá nhiều vấn đề cần giải quyết cùng lúc, chúng cứ bủa vây, đan xen, rối bời với nhau thành xâu chuỗi khiến Shuu khó có thể quyết đoán được nước đi của mình, ông cần ai đó gánh bớt công việc và đáng tiếc, Shino, đứa con trai tài năng, kẻ tưởng chừng cầm chắc chức danh thủ lĩnh cánh tả sau này, lại không thể giúp ích gì nhiều.
So với tầng ba, phía sau khu đại sảnh có vẻ ồn ào, bầu không khí cũng bớt căng thẳng mặc dù Mieko vẫn thật sự cảm thấy áp lực khi cơ thể cô bắt đầu làm quen với điệu Valse một cách khó coi nhất.

- MIEKO!
- Đừng bám sát cái hình vuông ấy chứ!
- Không được nhìn xuống đất!
- Trông con chẳng khác gì rô-bốt đấy!

Giọng bà Miya lấn át cả tiếng nhạc, vang vọng khắp sảnh ăn rộng lớn. Mieko dần mất kiên nhẫn với ô vuông mà Miya dùng giấy dán xuống sàn nhà cho cô dễ dàng tập theo các nhịp và khoảng cách của bước nhảy, thế nhưng cứ rời mắt khỏi nó thì Mieko lại rẽ hướng loạn xạ cả lên.

- Thật tình, có cần phải giống nhau thế không?

Đang nhìn chăm chú xuống đôi chân thấm mệt của mình, Mieko liền bị chiếc quạt của Miya gõ bồm bộp lên đầu, mặt ngơ ngác chưa thông suốt lời nhận xét vừa rồi của bà, Mieko hỏi.
- Phu nhân… đang nói cháu ư?
- Còn ai vào đây nữa, con và… Jiro.
Miya tiến lại chiếc máy phát nhạc và tắt. Bà chỉ vào ô vuông, cái mà mình đã từng dán một lần, ngay tại đây dùng để dạy cho Jiro.
- Jiro đã rất ghét cái thứ đó, nó thậm chí còn đạp thêm vài phát cho hả dạ.
- Jiro cũng biết nhảy sao ạ?
Miya gật đầu, mỉm cười như tiếc nuối.
- Hai thằng ấy… chỉ vì một đứa con gái mà làm đủ trò.
- Sada...
Mieko tiếp lời, giọng cô nhỏ đi một chút. Trong kí ức của cô, Jiro có ấn tượng rất mạnh mẽ, người đã khiến cô cảm thấy tội lỗi xen lẫn phẫn nộ cùng một khoảnh khắc. Không thể phủ nhận rằng một trong những lí do cô vào đây là vì cậu. Nhưng ngay lúc này, khi nói ra cái tên Sada, duy chỉ có hình ảnh của Shino hiện lên trong đầu Mieko, có thể gọi nó là sự ghen tị hay không?

- Thôi được rồi, tạm nghỉ giải lao, con lên xem Jiro thử đi.
Thấy vẻ mặt Mieko cứ đăm chiêu, Miya quăng cho cô chai nước lọc và đẩy vai thúc giục.

- Jiro... có vấn đề gì sao ạ?
- Không biết, hôm qua ta lên phòng thăm nó rồi tự nhiên hôm nay nằm lì trên giường, cũng không xuống ăn sáng.
Miya dậy từ sớm, bà lôi kéo Mieko vào cuộc thảo luận lựa chọn điệu nhảy thích hợp, hai người mải lo bàn tính trong phòng riêng nên người làm phải đem bữa sáng lên tận phòng, sau đó thì cả hai chiếm dụng sảnh ăn cho đến giờ. Mieko cúi chào Miya trước khi rời đi, sẵn tiện buông lời trách móc.
- Chắc phu nhân lại đem quạt ra hù dọa anh ấy chứ gì?
Vẻ mặt Miya thoáng nghiêm túc nhưng vẫn nở nụ cười.
- Chỉ là nói lời chúc mừng sinh nhật thôi. Con còn chẳng để ý đến nó, trách ta gì nữa.
Mieko định mở miệng phân bua thì Miya cản.
- Ta biết con bận, nhưng có cần phải tốn nhiều thời gian để soi thằng Shino qua gương không?
Mieko ngượng ngùng, luống cuống bước nhanh rời đi. Sau lưng, Miya vẫn chưa chịu buông tha, nói ơi ới theo.

-  THÍCH NÓ RỒI CHỨ GÌ?

Câu nói của Miya làm Mieko cảnh giác, may mà gian bếp xa hơn một chút, cũng không thấy ông quản gia lảng vảng gần đó. Nhưng sự thật là đã có kẻ đứng rình mò từ đầu câu chuyện. Vừa vượt qua lối ngăn cách giữa phòng ăn lớn và sảnh trước, Mieko giật bắn cả người, dĩ nhiên kẻ ấy cũng chết đứng tại chỗ. Trông bộ mặt bị bắt quả tang của Shino, Mieko liền nạt lớn.
- ANH LÀM GÌ MỜ ÁM Ở ĐÂY VẬY?
Trái với suy nghĩ của Mieko, Shino lại không có vẻ gì muốn quát tháo chống trả.
- Vô tình đi đến đây thì dừng một chút thôi.
- ANH... NGHE THẤY CÁI GÌ RỒI?
Shino ngoáy tai, gãi gãi cố gắng giữ tâm trạng bình tĩnh.
- Rằng... cô thích tôi.
Mieko như muốn phát hỏa, mặt cô đỏ bừng bừng, tim đập loạn xạ, chẳng khác gì khi bị phát giác một tội lỗi xấu xa nào đó.
Nghẹn không thốt được lời nào, Mieko hung hăng leo lên tầng trên thật vội vàng. Nếu còn đứng cạnh Shino thêm nữa, biết đâu sắc thái trên mặt cô sẽ khiến Shino càng đắc chí. Cậu khẽ cười nhưng nó nhanh chóng tắt ngúm ngay. Cậu tò mò muốn biết Mieko tập tành ra sao, vô tình lại nghe được những điều thú vị, cảm thấy sảng khoái, và rồi nhớ đến Sada, Shino thoáng lo lắng, lại tự trấn tĩnh bản thân quyết không để xảy ra chuyện gì phải hối hận về sau.
Shino rảo bước ra cửa lớn, lấy xe, chờ Shuu xuống rồi cùng nhau tới công ty.
Hôm nay, Chika nghỉ buổi sáng, cậu phải đến cửa hiệu lấy quần áo đồng phục được đặt từ mấy ngày trước, một chuyện chẳng có gì kì lạ. Thế nhưng kẻ đi cùng cậu mới là việc đáng nói. Đó là Suiya, bình thường giờ này ít ai thấy bóng dáng cậu bên ngoài biệt thự nhà Tamasine.

- Thật ra thì em định đi bằng taxi và ông chủ sẽ hoàn trả lại chi phí, thế nên…
- Thế nên làm sao?
- Em thấy như đang… làm phiền anh.
Suiya cười, cậu xoa đầu Chika và nói.
- Dù gì thì anh cũng khó ngủ nên thức dậy làm chút chuyện thôi, không sao!

Từ ngày Tadashi rời Nhật, Suiya luôn nơm nớp lo sợ. Cho đến sáng nay, ông vẫn chưa liên lạc về, Suiya lại càng thấy bất an, cậu quyết định gọi điện cho Chika và đòi chở đến cửa hàng thời trang gần trung tâm thành phố, Suiya đang muốn đầu óc của mình bận rộn thêm chút nữa.

- Chắc anh rất buồn nhỉ…
Chika ngồi ở ghế trước, bên cạnh Suiya. Với cậu, Suiya vừa dễ gần nhưng đôi lúc rất xa cách. Chika luôn cảm thấy lòng trĩu nặng mỗi khi nhìn thấy Suiya thở dài. Cậu cũng rất thích nụ cười của Suiya vì nó khiến tâm trạng cậu vui lây, thế nhưng những cảm xúc ấy Chika chỉ dám giữ trong lòng và rất sợ để lộ chúng ra ngoài. Giống như bao người khác, cậu lo rằng tình cảm của mình sẽ bị từ chối.

- Thế… có muốn san sẻ với anh không?

Câu nói mập mờ của Suiya làm Chika bất ngờ, đầu óc ngây ngô của cậu đang chiến đấu với vô số thắc mắc, Chika không rõ dụng ý kia lắm, cậu muốn xác nhận với Suiya vài thứ nhưng lại ngại mở miệng, thế là cứ lấn cấn cho tới khi Suiya dừng xe trước cửa hiệu, họ đã đến nơi.

- Yuuri?
Suiya hất cằm, Chika giật mình đưa ánh mắt theo, cả hai dò xét chiếc xe vừa rời khỏi. Suiya nhìn thấy Yuuri bước ra từ cửa hiệu rồi lên xe đi mất. Suiya đoán cái thứ bên trong túi mà Yuuri cầm theo chắc là một bộ váy đẹp sẽ xuất hiện ở bữa tiệc của anh em Jiro và Shino. Tuy ngoài mặt Yuuri là thế, nhưng so với Sada, Suiya vẫn có ấn tượng tốt hơn. Có điều, những chiêu oái ăm của cô nàng cũng chẳng khiến cậu dễ chịu chút nào, một khi Yuuri đã quyết định đến bữa tiệc, dù có hay không, ngoài việc canh chừng an ninh cho nhà Tamasine, Suiya vẫn không muốn Mieko rơi vào những kế hoạch lố lăng của Yuuri chỉ vì cậu mất cảnh giác.

Chiếc xe của Yuuri lao nhanh trên quốc lộ, dự định tiến thẳng ra khỏi thành phố. Bên trong, cái bao giấy lúc nãy được cô đặt ngay ngắn cạnh mình. Yuuri xem lại kịch bản, cô nhận được vai khách mời trong một bộ phim đang quay ở Osaka, tuy là sinh viên năm hai nhưng danh tiếng của Đại Học Điện Ảnh Tokyo và lợi thế diện mạo đã giúp cô tiếp cận với vai diễn sớm hơn bạn học của mình.

- “Cô ta tức giận, tạt hết ly rượu trên tay vào mặt nữ chính”
Yuuri đọc thoại rồi cười phá lên, hầu hết những vai diễn cô nhận được đều là phản diện.
- Lại là cái kiểu cũ rích.
Yuuri gật gù, gấp cuộn giấy bỏ vào túi xách.
- Nhưng tính ra, mình chưa thử ngoài đời bao giờ nhỉ.
Yuuri lại cười lớn, có thể đoán được điều gì đang nảy sinh trong đầu cô, tự suy nghĩ, tự thỏa mãn. Tưởng tượng đến gương mặt xấu hổ, ê chề của Mieko khi bị mình chơi khăm, Yuuri không thể kiềm chế được giọng cười khoái trá, thậm chí là người lái xe cho cô cũng cảm thấy thật bất thường.
Trở lại câu chuyện của Mieko, sự xuất hiện của Kaito có chút quái dị.
Những bước chân chậm rãi qua cánh cổng, gã an ninh nhà Tamasine đứng lên, hoang mang gập người chào Kaito.
Đặt chân vào sảnh lớn, Kaito cũng khom người trước những cái cúi đầu của ông quản gia và người giúp việc, tất cả ánh mắt kì lạ đều đổ dồn vào cậu, đến nỗi bà Miya đứng trong góc cũng lắc đầu bó tay.
Mọi người đều được Mori thông báo rằng Kaito sẽ ghé qua nhưng sự thật chẳng ai hiểu nổi cái bộ dạng lúc này của Kaito mang mục đích gì.
Bỏ qua tầng một, Kaito hơi lo lắng vì chẳng biết việc mình đang làm có hiệu quả hay không, biết đâu Mieko đã quên mất. Cậu ngập ngừng rồi cũng đặt chân lên tầng hai của tòa nhà, nơi mà mẹ cậu đã nói rằng Mieko đang ở trên ấy.

“Có lẽ anh ta đang giận lẫy, nhưng người vô cảm như vậy liệu có khả năng đấy không?”
“Hay anh ta bệnh?... Không phải, thế thì Izuma phải túc trực ở đây rồi.”
“Chẳng lẽ… Phu nhân còn làm gì khác nữa?”

Mieko đang có mặt trong phòng của Jiro, vừa mở cửa thì cô đã thấy một khối u u trên giường. Jiro đã trùm kín toàn thân, cứ thế nằm im lặng suốt buổi sáng. Thoạt đầu, Mieko còn kiên nhẫn chờ đợi động tĩnh từ cậu, nhưng rồi bẽn lẽn tiến lại gần và bây giờ thì cả tay và đầu đều yên vị trên đệm, bên cạnh khối u trăng trắng đó. Mieko suy ngẫm và mở lời.
- Jiro, anh có biết không? Anh Suiya đã nói đúng về tôi.
Jiro không có biểu hiện gì. Mieko tiếp tục.
- Tôi chỉ… lợi dụng anh, muốn anh có lại kí ức và những thắc mắc của tôi ít nhiều sẽ được giải đáp.
Vẫn im lặng như tờ. Mieko bạo gan chạm nhẹ vào chiếc mền dày cộm.
- Đã không giúp được mà còn đẩy anh vào tình trạng tệ hại thế này... tôi sai rồi.
- Lẽ ra... tôi không nên bước chân vào cuộc đời anh ngay từ đầu... 
- Xin lỗi anh... Jiro.

Dường như Jiro đang thở thật mạnh, Mieko thậm chí cảm nhận được một chút chuyển động lên xuống ở bàn tay. Bất ngờ hơn nữa, cô còn không kịp nhận ra Jiro đã chồm dậy từ khi nào. Rất nhanh, cậu đã trùm kín và bao phủ nửa người trên của Mieko vào trong. Một không gian eo hẹp, ánh sáng yếu ớt xuyên qua lớp vải dày, đôi mắt Mieko vẫn mở to, đờ đẫn nhìn thẳng vào Jiro. Thật nhẹ nhàng, cậu đưa bàn tay mình áp vào gò má nóng ran của cô, ánh mắt cậu cũng không rời gương mặt của cô. Trong phút chốc, Mieko nghe được giọng nói đầu tiên thật ngọt ngào và da diết của Jiro.

- Đừng đi… Mieko, đừng đi!

Một, hai, ba, khoảnh khắc kì lạ này chỉ đọng lại từng ấy giây thì bị một ai đó phá tan bầu không khí. Một ai đó đã kéo chiếc mền và ném ra góc phòng. Cả Jiro và Mieko đều giật mình ngước nhìn cái bóng cao cao trước mặt. Chàng trai có diện mạo thanh tú đang ẩn sau chiếc mặt nạ cáo cũ kỉ, cùng với bộ yukata đỏ chói nổi bật, chỉ thiếu chiếc quạt nhỏ và cây kẹo táo là kí ức mùa hè năm ấy lại dựng lên một cách hoàn hảo. Kaito đã gỡ chiếc mặt nạ xuống và mỉm cười hài lòng, Mieko thật sự vẫn nhớ về nó. Ấn tượng của một chàng trai mà cô luôn miệng gọi là…

- Kengyu!



p/s: Chap sau sẽ là ngoại truyện thứ 3, nv chính là Kaito và Mieko.  

 



nami_chan_swan

on 22/6/2014, 14:58

#59
  • avatar

nami_chan_swan



Thành viên mới
Xem lý lịch thành viên
Tham gia : 13/06/2014
Bài viết : 6
Điểm plus : 14
Được thích : 3
Re: Twins - Song Sinh

aaaa Kaito của mình. Mình vẫn trung thành với nhân vật Kaito. Bạn làm mình cảm động quá. hic hic Cuối cùng cũng có ngoại truyện riêng của hắn với Mieko. hic hic   
mà hỏi phát. thật ra đọc đến giờ mình cũng không rõ lắm fic của bạn là tình tay ba hay bốn vậy? Có Kaito không?

chap 26 mình hong hỉu mấy dòng đầu  
kriaba

on 25/6/2014, 22:25

#60
  • avatar

kriaba



Thành viên chính thức
Xem lý lịch thành viên
Tham gia : 21/04/2014
Bài viết : 106
Điểm plus : -229
Được thích : 12
Re: Twins - Song Sinh

nami_chan_swan đã viết:aaaa Kaito của mình. Mình vẫn trung thành với nhân vật Kaito. Bạn làm mình cảm động quá. hic hic Cuối cùng cũng có ngoại truyện riêng của hắn với Mieko. hic hic    mà hỏi phát. thật ra đọc đến giờ mình cũng không rõ lắm fic của bạn là tình tay ba hay bốn vậy? Có Kaito không? chap 26 mình hong hỉu mấy dòng đầu  

Là tình tay ba thôi bạn, trong đó có Kaito =)
Do mình dùng thì... "tương lai đơn"   
là lời nói của Tadashi đấy  



kriaba

on 29/6/2014, 23:48

#61
  • avatar

kriaba



Thành viên chính thức
Xem lý lịch thành viên
Tham gia : 21/04/2014
Bài viết : 106
Điểm plus : -229
Được thích : 12
Twins - Ngoại truyện 3

Nàng Orihime,
Đêm tháng bảy, bầy điểu kết cầu
Gặp lại chàng Kengyu.

Trích từ tập thơ Haiku sến súa của Kaito.


NGOẠI TRUYỆN 3

TANABATA:



Từ sau chiếc đèn lồng đung đưa, một chàng trai đeo mặt nạ cáo bước ra.
Phục trang sắc đỏ chói lọi, một tay đỡ lấy chiếc đèn, một tay giữ lấy Mieko, giọng từ tốn, ôn hòa.
- Xin lỗi anh, cô ấy hơi vụng về.
Gã đàn ông cao lớn nhìn xuống khoảnh đá bào đổ ngay trước ngực, bị Mieko làm ướt bèn to tiếng.
- Mày là ai?
Chàng trai giấu mặt kia khom người lễ phép, trả lời như mọi chuyện đều tất yếu cho sự can thiệp của mình.

- Là người yêu của cô gái này ạ.

Mắt ngạc nhiên không chớp, cả vòm miệng như tê cứng lại, Mieko nhìn sâu vào đôi mắt ẩn sau chiếc mặt nạ. Cô không hiểu chuyện gì đang xảy ra, có thể là nhầm lẫn nào đó. Thế nhưng Mieko chắc chắn rằng mình đã thấy đôi mắt ấy mỉm cười thật sự. Dĩ nhiên, mọi thứ đều có nguyên do của nó và hệ quả này, nếu suy xét thì phải nói tới một ngày trước. Câu chuyện bắt đầu từ cậu học sinh lớp 2-2 trường Trung Học Cơ Sở Daikyo, Chika Fujimatsu.

- CÁI GÌ? CẬU… BỊ TỎ TÌNH SAO?

Ngay lập tức, Chika hốt hoảng vội lấy tay bịt miệng Mieko lại. Cả hai đang đứng giữa chốn công cộng và hầu như những người gần đó đều bị giọng điệu ngạc nhiên của Mieko làm chú ý. Ngượng ngùng, Mieko kéo Chika bước đi thật nhanh, vừa đi vừa hỏi sự tình.
- Cậu làm cách nào?
- Mieko, cậu còn hỏi… dĩ nhiên là từ chối rồi.
Chika ngập ngừng trách móc. Từ nhỏ đến giờ, chỉ có các sơ trong cô nhi viện và Mieko biết rõ giới tính của Chika, cậu hoàn toàn không thể thích con gái như cái cách mà họ cần ở một chàng trai bình thường được. Mieko dừng chân, khoanh tay khẳng định.
- Ý mình là cậu đã từ chối bằng cách nào kìa.
Chika đi lố qua vài bước cũng khựng lại, cậu thở dài chán nản, quay đầu nhìn Mieko như kẻ gây tội đang van xin tha thứ.
- Xin lỗi Mieko… Chỉ vì cô ấy ngỏ lời và muốn cùng mình đến lễ hội vào ngày mai…
Mieko tiếp lời với vẻ mặt không chút cảm động.
- Và cậu đã từ chối với lí do là… ?
Chika lảng ánh mắt ra hướng khác, không dám nhìn trực diện vào Mieko.
- Mình đã… có bạn gái và chúng mình sẽ đi chung với nhau…
Bạn gái, cái trò xưa như trái đất mà Chika đã từng dùng để che giấu và tránh né mọi lời tỏ tình của đám con gái.
- Bạn gái của cậu tên là Mieko Kobayashi, cùng lớp, đúng không?
Mieko hỏi dồn một cách hậm hực.
Không còn cách nào khác, Chika bèn nhắm mắt chịu trận, cậu gật đầu lia lịa. Mieko vỗ trán kêu bộp. Đúng là cái lí do phiền phức nhất mà cô chẳng muốn chấp nhận. Tiến đến bên Chika, Mieko nạt.
- Đã nói là mình có cuộc hẹn với nhóm Cung đạo rồi mà, giờ thì biết làm sao đây?
Chika thoáng nhìn Mieko rồi đáp nhỏ.
- Mình cũng nghĩ là cậu không chịu… không sao, mình sẽ ổn.
Thấy bóng dáng cắm đầu xuống đường mà đi của Chika, Mieko cảm thấy tội nghiệp, nhưng cứ nghĩ tới việc nhấc điện thoại và hủy cuộc hẹn vào phút cuối thế này thì cơn nóng giận lại bùng lên. Ức chế, Mieko khom người tháo chiếc giày và ném. Bản thân cũng là một cung thủ nên tầm ngắm khá chính xác. Chika giật mình, dừng lại vài giây vì bị vật thể kia bay trúng đầu, sau đó tiếp tục lầm lủi rời đi. Mieko bực tức nhặt chiếc giày và mang trở lại, thở ra một hơi dài rồi cũng ủ rũ đi khỏi.

Tanabata, lễ hội của chàng Kengyu và nàng Orihime trong truyền thuyết, chính thức náo nhiệt từ sáng sớm hôm sau. Những dải cờ và đủ thứ vật trang trí lấp lánh đã đến lúc khoe sắc. Các đôi nam nữ hoặc người độc thân đều hào hứng mua cho mình những mảnh giấy nhỏ lòe loẹt để viết điều ước. Vào thời điểm thích hợp, họ sẽ treo chúng lên những cành tre được bày trí khắp nơi, cầu nguyện và mong điều ước ấy thành sự thật.

Đối nghịch với Daikyo yên ả, thành phố Shibuya lại nhộn nhịp đến chóng mặt, thế nên những khu vực lân cận như khuôn viên trường cấp hai Oyama cũng ồn ào không kém. Nửa tiếng nữa là bắt đầu tiết đầu tiên, nhưng học sinh lớp 1-3 vẫn chưa chịu trật tự, họ cứ luyên thuyên về kế hoạch cho lễ hội tối nay. Wakusei ngồi ở vị trí của mình, im lặng tập trung vào sách vở, mặc cho đủ thứ âm thanh tạp nham xung quanh. Dừng vài giây, Wakusei liếc mắt sang chỗ ngồi của Kaito, cậu ta không ở đấy. Bất chợt, Wakusei cảm giác như có ai đó nhìn mình, cậu quay ra hướng cửa phòng thì phát hiện Kaito đứng ngoài hành lang và dõi theo cậu.
Wakusei nghiêng đầu, mỉm cười. Đáp lại, Kaito chỉ thấy lo ngại, phiền muộn.
Kaito đang có một cuộc điện thoại và đầu dây bên kia vẫn giữ máy. Cậu di chuyển ra phía cửa sổ ở dãy hành lang, khuất khỏi tầm nhìn của Wakusei, giọng điệu không vui vẻ gì lắm.

- Đúng là cậu ta không rời mắt khỏi cháu. Chú có nghĩ là cậu ấy sẽ cho người theo dõi không?
“Con nít như tụi bây thì theo dõi nhau làm gì?... Không có đâu, đừng lo!”
Bên kia đầu dây là giọng đàn ông, một gã mà Kaito rất thân trong Mắt Trắng.
- Chú quên vụ tai nạn cầu thang rồi à? Cuối cùng tên cá biệt ấy cũng phải chuyển trường đấy thôi.
“Kaito, có khi do cháu ám ảnh quá, đâm ra sợ hãi. Hoặc thằng cha Gunma đã giở trò cũng nên.”
Im lặng suy nghĩ, Kaito quyết định.
- Tan trường, cháu sẽ đến công viên chờ chú. Nhờ chú đến nhà cháu lấy giùm bộ yukata nhé, kế hoạch vẫn tiếp tục ạ.
“Hừ! Đợi đến kì nghỉ hè rồi thoải mái mà gặp con bé, có phải hay hơn không?”
- Đây là cơ hội tốt, cháu phải bắt lấy chứ... cháu không muốn sau này phải cô đơn giống chú đâu.
“CÁI GÌ?...”
Kaito vừa dứt lời cũng tắt luôn điện thoại. Cậu cười khúc khích, tưởng tượng ra bộ mặt sượng chín của ông chú ấy mà cảm thấy vui vẻ. Kaito nhét điện thoại vào túi và trở lại lớp học. Wakusei cũng không còn để mắt đến cậu nữa nhưng trong lòng Kaito vẫn cảm thấy bất an. Lấy từ cặp ra một cuốn sách  bình thường, lật qua những trang giấy và nhìn vào cái thứ được cậu kẹp ở giữa. Đó là chiếc thẻ mà cậu nhặt tại cuộc thi Cung đạo tháng trước, Kaito đã hỏi Jiro về danh sách các trường đăng kí thi đấu, cùng với cái tên trên thẻ và sự giúp đỡ của ông chú kia, cậu đã tìm được cô gái mà mình phải lòng từ lần gặp đầu tiên, Mieko Kobayashi của trường Daikyo.

Đèn lồng rực rỡ, đèn lồng đỏ chói, đâu đâu cũng thấy đèn lồng thắp sáng đền Sensoji.
Ánh nắng gay gắt của ngày hè đã tắt lịm, dọc đường đi và những đặc điểm nổi bật đều trang hoàng đầy màu sắc, gió thổi rung đám tre chật nít vô số mảnh giấy ước nguyện. Nam thanh nữ tú mặc yukata dắt tay nhau cười nói vui vẻ khắp nơi.
Ngày 7 tháng 7 năm 2006, lễ hội Tanabata chính thức bắt đầu.

- Ê! NỮ CƯỜNG BẠO, NAM ỦY MỊ, ĐẰNG NÀY! MAU TỚI ĐI!

Vừa thấy bóng dáng Mieko và Chika ở cổng chính là thằng bạn cùng lớp đã reo lên vang vọng. Cả bọn đã hẹn nhau cùng đến Sensoji để dự lễ hội, vừa tráng lệ lại thuận tiện cho việc cầu may. Mieko mặc bộ yukata có họa tiết hoa anh đào, nền đỏ, còn Chika rất hợp với màu xanh dương thẫm và sọc đen. Mieko đẩy Chika tiến lên phía trước và dặn.
- Nói cậu ấy liệu thì đừng giỡn như thế nữa, không là mình sẽ cường bạo cậu ta thật đấy.
Mieko nhịp chân, tiếng guốc gỗ nện xuống sàn đá kêu còng cọc rồi lại tiếp.
- Bị thứ này bay trúng đầu quả thực không phải đùa đâu.
Chika nghe xong vội vàng làm theo, cậu cúi chào cám ơn Mochi cho đi nhờ xe rồi chạy đến bên đám bạn. Mieko quay sang cha và nhắc.
- Con nghĩ cũng phải hai tiếng nữa mới về được, Chika và con sẽ đợi ở đây.

Mochi cười, ông gật đầu rồi ra hiệu Mieko đi vào. Đám Chika đã mất dạng, Mieko đặt chân vào khu mua sắm giăng kín đèn lồng, cô ngó xung quanh tìm Chika, đồng thời quan sát những cây tre thoáng chỗ để treo điều ước của mình lên.

Nakamise là phố mua sắm ngay sau cổng chính chạy dọc đến cổng thứ hai của đền Sensoji. Suốt đoạn đường này là dãy hàng buôn bán tấp nập, có rất nhiều tre được bày trí ở đây nhưng hầu hết đều kín mít. Mieko không mua gì ngoại trừ ly đá bào đang cầm trên tay, vừa đi vừa tham quan vẻ lộng lẫy đèn giăng bên trên đầu, cô hài lòng tận hưởng sự mát dịu của đá tan trong miệng. Bất ngờ có thứ gì đấy chói mắt mình, Mieko nhìn thấy trên thân một cây tre có dải giấy cầu nguyện rất dài, gồm vài mảnh nhỏ gộp lại và dán xung quanh viền màu óng ánh. Một điều ước được viết với chữ to chưa từng thấy trên mảnh giấy đó.

“HÃY LÀ ORIHIME CỦA TÔI NHÉ!”

Mieko trợn mắt ngạc nhiên, những cô gái khác thì nhìn mẩu giấy dài ngoằng, chỉ chỏ cười khanh khách. Cô cũng cười rồi lắc đầu bỏ qua chậu tre quái lạ. Nhưng rồi điều kì quái không dừng ở đó, Mieko thật sự sững sờ khi phát hiện ra những cây tre xung quanh đều có mặt mẩu giấy giống như thế, cùng một nội dung và đang lấp lánh, thu hút sự chú ý của rất nhiều người. Cô đến gần một chậu và ngập ngừng lấy từ túi nhỏ ra điều ước của mình rồi treo lên. Nhìn xuống phía dưới của tờ giấy, Mieko lẩm bẩm tên của kẻ đã viết ra chúng.

“Hiệp sĩ cáo Kengyu”
Mieko đoán chắc lại là màn tỏ tình nổi trội của anh chàng si tình nào đó, cô cười khẩy rồi lắc đầu bỏ đi, ngó xung quanh tìm Chika. Người càng lúc càng đông, Mieko chỉ mới mười bốn tuổi nên tầm nhìn luôn bị người lớn, đặc biệt là những gã cao lớn che khuất, và ngay lúc này, ngay trước mặt cô có một gã như thế. Mieko lách sang bên phải con đường, gần dãy đèn lồng thấp để chọn lối thoáng hơn, gã ấy cũng đổi hướng theo rồi bất chợt dừng lại. Cô bị bản lưng to lớn của gã đụng phải, ngã người ra phía sau. Trong khoảnh khắc nghĩ mình sẽ té lăn ra đất thì Mieko may mắn được ai đó đỡ lấy ngang eo và ôm gọn vào lòng, vừa nhìn thấy anh ta, một cái tên ngay lập tức hiện diện trong đầu Mieko.

“Hiệp sĩ cáo?”

Cơn gió hiếm hoi thổi qua, làm mát vầng trán lấm tấm mồ hôi của Mieko. Cô mua thêm hai cốc soda bào nữa, một cho mình và một cho anh ta, người đã giúp mình khi nãy, chàng trai đeo mặt nạ cáo và đang cùng tản bộ bên cạnh. Mieko nhìn cốc đá của cậu ta liền hỏi.
- Sao không ăn đi, anh không thích à?
Chàng trai lắc đầu.
- Nếu ăn nó thì phải tháo chiếc mặt nạ xuống.
- Anh có gì phải che giấu à?
Chàng trai gật đầu, Mieko nhìn từ đầu xuống chân của cậu, lên tiếng nghi hoặc.
- Anh đang gây chú ý với bộ yukata đỏ chót này đấy.
Cậu cúi nhìn phục trang của mình, tự tin khẳng định.
- Rõ ràng là cho dù thế này, nhưng chẳng ai để ý tôi cả... mà lại rất hợp với yukata của cô.
Mieko im lặng một chút, cô không tìm ra chuyện để nói đành tiếp tục tập trung vào cốc đá của mình. Chàng trai kia đứng lại, cậu ta bắt đầu kế hoạch đã dựng sẵn.

- Cô có thấy lời tỏ tình nào quanh đây không?

Mieko chợt nhớ đến mảnh giấy dài thườn thượt trên khắp các chậu tre.
- Có, một tên biến thái nào đó đã treo chúng ngoài kia.
- Là tôi...
Chàng trai ngắt lời. Trước đôi mắt hoang mang của Mieko, cậu ta đã tiến sát bên cô.
- Tôi đã viết nó... và gửi cho cô gái có tên Mieko Kobayashi.  
Gió lại thổi, lồng đèn lại đung đưa, ánh sáng của nó đang lập lòe chan hòa trên chiếc mặt nạ cáo. Mieko chết lặng, không biết phải mở miệng nói gì. Và rồi từ đầu tiên cũng thốt lên được.
- Tôi... sẽ mua cho anh chiếc quạt.
Đằng sau chiếc mặt nạ có một thiết bị bộ đàm mini được kết nối với tai nghe bé tí nhét vào tai của chàng trai. Thế nên hiển nhiên, mọi động thái ngoài này đều được theo dõi. Và kẻ theo dõi không ai khác chính là gã đàn ông cố tình gây sự lúc nãy, việc mà chàng trai đã nhờ để đảm bảo không bị người của Wakusei giám sát.

“Kaito, nhìn ra phía sau cháu”

Mieko đã kéo Kaito vào một quầy bán đồ lưu niệm và mua cho cậu chiếc quạt. Kaito nghe như thế thì làm theo. Cậu lo sợ mình sẽ bị phát hiện nên quyết định che giấu bằng chiếc mặt nạ này, không ngờ nỗi lo sợ ấy lại thành sự thật. Kaito giật mình khi thấy hai người đang chơi bắn súng ở quầy đối diện. Đó là cặp đôi bắn tỉa của Mắt Trắng, là người của Wakusei. Họ gồm một nam, một nữ, cũng là người yêu của nhau. Tuy chỉ mới học cấp ba nhưng họ đều là những tay dùng súng có hạng. Cũng may có chiếc mặt nạ, nếu không Kaito đã bị một phen chết khiếp. Không phải cậu sợ họ mà là sợ Wakusei sẽ phát giác ra điểm yếu của mình và dùng chúng như cách hắn đã làm để bịt miệng tên cá biệt bị tai nạn té lầu kia.

“Kaito, cháu làm gì đó, mau rút đi!”

Kaito đang tiến lại gian bên cạnh quầy bắn súng. Nghĩ hai người kia sẽ nhận ra giọng mình, Kaito chỉ vào cây kẹo táo để mua, giả vờ tiếp cận họ.

- Anh thôi đi, lấy gần hết một góc rồi kìa. Mau chóng tìm ra thằng nhóc ấy rồi rút thôi, ở đây nóng quá.
- Cưng đừng vội, anh sẽ lấy hết quà cho cưng.

“Đoàng!”
Lại thêm một món quà rơi xuống đất. Đứa con trai ôm đứa con gái rồi hôn lên trán, nói nhỏ nhẹ.
- Được, tìm ra nó thì xong nhiệm vụ, chúng ta sẽ trở về khách sạn, ở đó sẽ rất thoải mái.
Bọn họ cười khoái trá, gom đồ đạc và đi khỏi. Chiếc mặt nạ giúp Kaito ẩn nấp và cũng che giấu luôn vẻ hốt hoảng ngay lúc này của cậu. Kaito thì thầm.
- Đã cẩn thận như thế mà vẫn bị theo dõi, tai mắt của hắn càng ngày càng đông rồi.
“Hèn gì, lúc nãy cháu xuất hiện, chút xíu nữa là chú không nhận ra đấy”
- Cháu sợ sẽ bị để ý trên đường đến đây nên đã mua chiếc mặt nạ cùng với bộ yukata nổi bật này để thay đổi ạ.
“Càng nổi bật, càng khó nghi ngờ, nơi nguy hiểm nhất là nơi an toàn nhất... ĐỒ NGỐC! CÂU ẤY ĐÂU PHẢI LÚC NÀO CŨNG ĐÚNG!”
Kaito im lặng, cậu quay sang nhìn Mieko. Cô gái mà cậu cất công đi tìm, cất công để khiến cô ấy gặp được mình, cất công dựng lên cả một kế hoạch làm cho cô ấy rung động. Thế nhưng mọi việc đang diễn ra có chiều hướng tệ hại sau này. Kaito chạm vào thắt lưng của mình, bên trong là những gì còn lại của kế hoạch lãng mạn mà cậu giành cho Mieko.
Mieko cầm chiếc quạt phe phẩy, ngó nghiêng tìm chàng trai bí ẩn kia. Cô thấy cậu đằng hướng đối diện, tay cầm một cây kẹo táo, đứng yên lặng. Mieko chạy đến và đưa cho Kaito chiếc quạt.
- Giờ thì không cần phải tháo mặt nạ mà anh vẫn giảm được cảm giác nóng nực.
Cô mỉm cười, cúi chào thật nghiêm túc.
- Tôi nghĩ chúng ta sẽ không gặp lại nhau nữa, thế nên anh cứ coi như đây là một món quà kỉ niệm. Cám ơn anh đã giúp đỡ tôi, Kengyu.
Mieko tạm biệt, sắp quay đi thì Kaito giữ lại.
- Khoan đã... Tôi có thứ cần đưa.
“Kaito, giở trò gì nữa vậy? Cháu còn nhỏ lắm, chưa đủ sức bảo vệ con bé khỏi tai mắt của Wakusei đâu. Mau kết thúc rồi trở về thôi!”
Mieko chờ đợi cái thứ mà Kaito đang định rút ra từ thắt lưng của mình. Đó là mảnh giấy điều ước bình thường mà cậu để giành đưa tận tay cho Mieko thay vì treo lên tre.

“Tôi đang giữ bộ cung của cô, hãy cho tôi số điện thoại và tôi sẽ đưa trả tận tay.

Tôi muốn gặp em, vì... 

Anh rất thích em”.


Những lời ngọt ngào, sặc mùi lãng mạn mà Kaito không đủ can đảm để nói thành câu, bèn viết vào giấy để tỏ tình với Mieko. Nhưng rồi nghĩ tới Wakusei và cặp đôi bắn tỉa lúc nãy, Kaito chỉ biết tiếc nuối nhét trở lại bên trong. Cậu quyết định sẽ xem buổi tối hôm nay là một kỉ niệm đầu tiên. Cậu sẽ chờ, chờ đến khi mình đủ sức và trí tuệ để bảo vệ Mieko khỏi sự đe dọa của Wakusei cũng như tai mắt của hắn.
Kaito cúi chào tạm biệt Mieko.

- Tôi sẽ đeo chiếc mặt nạ cáo, cùng với bộ đồ này và chúng ta sẽ gặp nhau vào một ngày nào đó trong tương lai.

Nói xong, Kaito đến bên Mieko, đưa cho cô cây kẹo táo, cúi đầu thấp gần tai cô.
- Tặng em.
- Có vài lời tỏ tình ghê gớm hơn nằm ở khu phía sau nữa đấy.
Mặt Mieko đỏ bừng, cầm chiếc kẹo mà tay run run, không thể tưởng tượng ra nó ghê gớm đến mức độ nào. Kaito quay lưng bỏ đi, vẫy tay tạm biệt, miệng oang oang.

- Ví dụ như... Mieko, cho hôn một cái được không?
- Mieko, cho ôm một phút được không?
- Mieko, chúng ta sẽ không rời xa đêm nay!

Mieko quay mặt đi, tiến về khu vực phía sau theo như lời Kaito nói, cô cố gắng bước thật chậm và tự nhiên để không bị những ánh mắt xung quanh để ý nhưng thực chất tâm trí cô đang rất vội vàng và hoảng loạn. Nghĩ đến cảnh đám bạn phát hiện rồi suy diễn bậy bạ, liên lụy đến Chika thì xấu hổ mà tức chết mất.
Mieko lầm bầm.

- Kengyu... tên biến thái, mình sẽ gặp lại anh ta sao?





Được sửa bởi kriaba ngày 2/7/2014, 22:51; sửa lần 4.



moon_hana_tb

on 30/6/2014, 09:16

#62
  • avatar

moon_hana_tb



Thành viên tích cực
Xem lý lịch thành viên
Tham gia : 17/05/2014
Bài viết : 523
Điểm plus : 2661
Được thích : 26
Re: Twins - Song Sinh

Chưa có thời gian đọc, nhưng sẽ đọc. Cảm ơn tác giả trước nhé!



Raymon

on 30/6/2014, 09:30

#63
  • avatar

Raymon



Thành viên tích cực
Xem lý lịch thành viên
Tham gia : 15/06/2013
Bài viết : 1036
Điểm plus : 53302
Được thích : 154
Re: Twins - Song Sinh

Thích cách trình bày :3 

truyện này trôi tới 7 page rồi à =]]
kriaba

on 30/6/2014, 11:14

#64
  • avatar

kriaba



Thành viên chính thức
Xem lý lịch thành viên
Tham gia : 21/04/2014
Bài viết : 106
Điểm plus : -229
Được thích : 12
Re: Twins - Song Sinh

moon_hana_tb đã viết:Chưa có thời gian đọc, nhưng sẽ đọc. Cảm ơn tác giả trước nhé!
tác giả cũng cám ơn trước vì đã ghé qua nhé   
Raymon đã viết:Thích cách trình bày :3 

truyện này trôi tới 7 page rồi à =]]
vờn! nếu siêng và không bị bí nhiều thì trôi tận 10 page ấy chứ  



nami_chan_swan

on 2/7/2014, 06:32

#65
  • avatar

nami_chan_swan



Thành viên mới
Xem lý lịch thành viên
Tham gia : 13/06/2014
Bài viết : 6
Điểm plus : 14
Được thích : 3
Re: Twins - Song Sinh

:3 
mình có biết lễ hội này
nó như lễ Ngưu Lang Chức Nữ của Việt Nam    
vậy là Kaito đã gặp Mieko từ rất lâu và nhiều lần như những gì mình đã đọc từ fic. 
Càng ngày càng thích Kaito nhá
mà mình có thắc mắc...thơ Haiku là gì vậy?, lười tra google nên tg giải thích giùm luôn nhé   
kriaba

on 2/7/2014, 20:53

#66
  • avatar

kriaba



Thành viên chính thức
Xem lý lịch thành viên
Tham gia : 21/04/2014
Bài viết : 106
Điểm plus : -229
Được thích : 12
Re: Twins - Song Sinh

nami_chan_swan đã viết::3  mình có biết lễ hội này nó như lễ Ngưu Lang Chức Nữ của Việt Nam     vậy là Kaito đã gặp Mieko từ rất lâu và nhiều lần như những gì mình đã đọc từ fic.  Càng ngày càng thích Kaito nhá mà mình có thắc mắc...thơ Haiku là gì vậy?, lười tra google nên tg giải thích giùm luôn nhé   

thơ Haiku mình cũng không rõ nhiều lắm, chỉ biết nó thông qua wiki thôi. trong ấy người ta giải thích thơ Haiku là thơ Nhật, chỉ có 3 dòng hoặc gộp 1 câu nhưng dài. 3 dòng chia thành 5 - 7 - 5 âm tiết.
Bắt buộc phải có một mùa trong 1 bài Haiku (nhưng chỉ được ví von ko được nói rõ ra).
nói chung mình thấy hay. nên đưa vào fic ))
đại khái giống như thơ con cóc vậy  



kriaba

on 13/7/2014, 19:42

#67
  • avatar

kriaba



Thành viên chính thức
Xem lý lịch thành viên
Tham gia : 21/04/2014
Bài viết : 106
Điểm plus : -229
Được thích : 12
Twins - Chap 27

Happy birthday... Shino 




CHAP 27
NHỮNG CON RỐI:



Kaito Kimura là Kengyu, tên biến thái quái dị năm nào.
Sau lễ hội Tanabata, Mieko đã thắc mắc tại sao chàng trai đeo mặt nạ ấy lại biết tên cô, Mieko đoán có thể là một trong những đứa bạn của mình cải trang hoặc bọn con trai cùng khối. Cho dù là ai, Mieko vẫn không tưởng tượng được kẻ đó là con trai độc nhất của một trong ba thủ lĩnh xã hội đen.
Nhìn bộ dạng bây giờ của Kaito, Mieko hiểu ra nhiều điều bí ẩn về anh chàng này. Rất có khả năng không chỉ riêng cha cô mà là cả gia đình cô đều bị Mắt Trắng theo dõi từ rất lâu, lâu như lời mà Kaito đã từng nói ở lần gặp tại Nishi, hoặc nghiêm trọng hơn là gia đình cô đang bị truy sát, từ những cái chết đáng ngờ của lực lượng cảnh sát, vòng nghi hoặc bị đẩy về phía cha cô, cho đến lần tử nạn cùng một lúc của cha mẹ mình và bây giờ đến phiên bản thân Mieko.
Như thế, lời đề nghị gia nhập của Shuu chính là cái bẫy để Mieko chui vào và tự kết thúc đời mình trong ấy. Nhưng nếu muốn truy sát thì tổ chức ấy chỉ việc bắn giết nhanh gọn, không cần phải dựng cả một kế hoạch tốn nhiều thời gian như vậy. Suy đi nghĩ lại, Mieko cảm thấy thật sự mâu thuẫn và rắc rối. Mieko nhìn Kaito, bất chợt lóe lên một ý định.
“Có nên hỏi thẳng anh ta, thay vì đoán mò?”
Mieko mở miệng, một câu nói khiến Kaito sững sờ vì ngạc nhiên.

- Tôi đồng ý.

Phải mất vài giây, Kaito mới nhớ ra lời đề nghị của mình giành cho Mieko khi ở Nishi, cậu mỉm cười khom người tới gần Mieko.
- Em chưa biết câu hỏi là gì, sao lại dại dột đồng ý thế?
- Lỡ như anh muốn ôm ấp hôn hít thì sao? Hoặc thậm chí lên giường? Em không sợ à?
Mieko không còn lạ gì những câu nói ve vãn ấy của Kaito nữa, cô trao đổi.
- Anh đỡ được hai đòn Aikido của tôi thì cho dù tôi phản kháng cũng vô ích, điều này phụ thuộc vào anh. Nhưng tôi không nghĩ kẻ đề cử cho chức vụ Sama kế nhiệm lại đặt ra câu hỏi tầm thường như thế.
- Chỉ cần anh trả lời những câu hỏi của tôi thành thật, tôi sẽ đồng ý lời đề nghị của anh.
Kaito ngửa mặt lên trời rồi cười ha hả, đoạn trở lại vẻ trìu mến, nựng nựng đôi má của Mieko.
- Thích được em, quả là không uổng công chút nào... lại đây!
Kaito kéo Mieko đứng dậy, lôi cô ra sát cửa sổ phòng Jiro, cậu chỉ tay về phía ngôi nhà hoang đối diện, chỗ mà Jiro hay nhìn bất thần vào ấy, nơi mà Mieko tò mò muốn ghé xem.
- Biết thế nào em cũng đồng ý nên anh đã chuẩn bị sẵn.
Ngay phía trước ngôi nhà, có chiếc xe màu bạc đang đỗ. Một thanh niên đầu quấn khăn, đeo kính râm, mặc áo thun ba lỗ trắng khoe ra từng múi cơ bắp săn chắc đang khuân vài thứ lỉnh kỉnh từ sau xe vào bên trong. Kaito quay sang nhìn Mieko, thấy vẻ mặt hoang mang của cô liền đáp gọn.
- Nhà mới của anh đấy.
Ngay lập tức, một đôi mắt sắc lạnh làm Mieko lẫn Kaito sởn tóc gáy. Mải lo nói chuyện, họ không biết Jiro đã đến gần và đứng nhìn ngôi nhà ấy với biểu hiện như bị ám ảnh từ nó. Mieko cảm nhận được cơ thể của Jiro đang run nhẹ, tay cậu bóp chặt, hình như cậu đang cố gắng kiềm chế để không phát điên. Thấy thế, Kaito vỗ nhẹ lên vai Jiro, cười nói.

- Đồ dại gái! Chúc mừng sinh nhật cậu...
- Ji...ro!

Có thể do quá chú tâm đến ngôi nhà và động thái của chàng trai dưới kia, Mieko không hề nhận ra mặt Jiro đang biến sắc và tỏ thái độ e dè trước nụ cười của Kaito. Jiro từ từ trở về giường đắp chăn, Mieko liếc nhìn được vài giây thì bị giọng Kaito gây chú ý, cậu rút điện thoại và gọi cho bạn mình phía dưới.

- Inoue, cẩn thận cái đấy, đặt nhẹ thôi!

Mieko thấy chàng thanh niên đang ôm một cái hộp giấy khá dài, cậu ta nhận cuộc gọi, ngay lập tức quay sang hướng này, nhìn dáo dác. Rất nhanh chóng, chàng trai nhận ra vị trí phòng Jiro, cậu ta hất đầu về phía Kaito, tay vẫn giữ máy và hỏi.
“Cái khỉ gì trong này vậy?”
- Không cần thắc mắc, làm việc của cậu đi!
Chàng trai kia đặt điện thoại xuống sàn xe, dùng tay vỗ bôm bốp vào thân hộp. Trong phút chốc, Mieko giật mình khi đột nhiên Kaito hét vào điện thoại.
- Đã nói là nhẹ tay rồi mà!
Tức thì Kaito nhận được một hồi âm từ điện thoại.
“Cái khỉ gì trong này vậy?”
Vẫn là âm điệu nhẹ nhàng và cùng một câu hỏi ấy, Kaito tức tối.
- LÀ BỘ CUNG! BỘ CUNG!
“Thế à? Vậy thì mình sẽ nhẹ tay”
Sau khi nở một nụ cười mãn nguyện, chàng trai tắt điện thoại và tiếp tục công việc của mình. Kaito thở hắt ra, lắc đầu. Mieko có chút ngạc nhiên liền hỏi.
- Anh cũng là cung thủ à?
Kaito xua ngay cái vẻ mặt khó chịu, quay sang Mieko hiền hòa.
- Không phải.
- Là quà sinh nhật anh giành cho em đấy.

Bây giờ là mười giờ sáng ở Nhật, ngày mới chỉ vừa bắt đầu nhưng ngày hôm qua còn chưa kết thúc ở Mĩ, lúc này khoảng chín giờ tối.
Đường phố tại New Jersey ít nhộn nhịp và hoang vu hơn New York rất nhiều.
New York, cái địa chỉ được viết ngay bên dưới lá thư nặc danh, sau khi tìm ra, kết quả nhận được chỉ là một mẩu giấy khác, một địa chỉ và thời gian khác, đó là lí do khiến sự liên lạc của Tadashi bị trì hoãn, ông muốn báo về Jin vị trí chính xác của cuộc gặp mặt. Tadashi ngồi sau xe, chờ máy, ông đang gọi cho Jin ở Nhật, tay tài xế đột nhiên cảnh báo.
- Lão già, tôi không đi xa hơn được nữa. Bọn cướp cạn dạo này lộng hành lắm.
Tadashi gật đầu, ra hiệu dừng lại, ông trả tiền rồi bước ra khỏi xe, một tay quàng túi xách, một tay giữ điện thoại khư khư. Jin đã bắt máy.

“Chưa chết hả?”
Sau câu hỏi châm chọc là tràng cười lớn của Jin, rõ ràng là Jin đang rất vui mừng khi nhận được cuộc gọi của Tadashi.
Tadashi lết bộ dọc con đường vắng, đôi chỗ tối, đôi chỗ sáng. Ông dừng lại ngay bên dưới một cột đèn, nhìn thoáng xung quanh mình. Cách đó chừng trăm mét, có vài tên du đãng cũng tụ tập bên dưới một cột đèn khác, chúng đã nhận ra sự hiện diện của Tadashi.

- 1830 đường Federal, hạt Camden, bang New Jersey.
- Nếu tôi không trở về, ngài sẽ tìm ra xác của tôi ở đây.

Không nói cũng biết, Jin đã chẳng thể đùa cợt nổi sau lời hồi âm ấy. Ông nghiêm túc.
“Tadashi, địa chỉ vừa rồi là sao?”
- Kẻ địch đang thử lòng kiên nhẫn của chúng ta. New York chỉ là trung gian. Tôi tin chắc địa chỉ tôi vừa báo cho ngài mới là điểm cuối.
“Nhưng tại sao lại là Camden?”
- Nơi nguy hiểm thế này, đột nhiên xuất hiện xác chết của một lão già ngoại quốc cũng chẳng có gì lạ, tôi sẽ gặp họ vào năm giờ chiều mai, thưa Sama.
Jin không nói gì, chỉ còn những khoảng lặng giữa cuộc đối thoại. Tadashi liếc thấy những gã bặm trợn lúc nãy đã tiến gần đến mình, ông nói nốt.
- Nếu ngài không còn thắc mắc thì tôi xin cúp máy, tôi cần đăng kí phòng qua đêm.
Thêm hai giây im lặng, Jin dặn dò ngắn gọn rồi ngắt điện thoại.
“Đừng để Suiya mồ côi một lần nữa nhé!”
Tadashi nở nụ cười. Ông biết việc đó nghe có vẻ màu mè, nhưng tận thâm tâm mình, Tadashi rất muốn an toàn trở về Nhật, về bên cạnh Jin và mọi người, nhất là thằng con nuôi trái nết Suiya Kikuchi. Tadashi ném mạnh điện thoại xuống đất rồi đạp nát, cắt đứt đường liên lạc duy nhất, tránh mọi dính líu tới Mắt Trắng. Một gã to con đến sát bên Tadashi, đẩy vai ông như muốn kiếm chuyện.
- Này bố già, nhìn lão ngơ ngác thế này... chắc vừa từ thành thị xuống phố rách này hả?
So với vóc dáng gầy ốm, nhỏ người của Tadashi, bốn gã kia thật sự như những kẻ khổng lồ vạm vỡ, Tadashi bình tĩnh trả lời.
- Tôi có khách hàng cần gặp vào chiều mai, tại địa điểm này. Các anh biết nó chứ?
Tám cặp mắt dán ngay vào mẩu giấy Tadashi đưa ra. Dĩ nhiên là chúng hiểu rõ ngóc ngách nơi này nhưng cái thói hay cướp của, đàn áp kẻ yếu thế vô tội vạ như chúng thì chỉ biết tiền là trên hết, một tay lên tiếng kì kèo.
- Đổi lại chúng tôi được gì?
Tadashi cười thầm trong bụng, ông hoàn toàn có thể tìm ra nơi mình cần nhưng chính những gã này lại gây sự và tự mang họa vào người mà không hay. Tadashi đưa cho cả bọn túi xách nhỏ của mình.
- Tôi chỉ có một ít trong này, nếu các anh muốn thêm thì phải đợi tôi gặp được khách hàng.
Bốn gã du đãng cười với nhau, chúng nghĩ Tadashi như con mồi béo bỡ, một lão già nhỏ thó, không vũ khí trong người thì càng thêm chắc chắn phần lợi thế sẽ về mình. Gã trông hầm hố nhất rút ra khẩu súng ngắn và phán xét.
- Tụi này sẽ đi theo bố... bố mà giở trò lừa đảo thì phơi xác như chơi.
Tadashi gật đầu đồng ý. Cả bọn hội ý một lát thì quyết định đưa ông về nhà chúng và giam giữ. Chẳng có gì ngạc nhiên vì Tadashi cũng đã đoán trước quán trọ đêm nay của mình là một nơi thế nào rồi.

Jin nhìn đồng hồ trên tủ gỗ tíc tắc tíc tắc từng giây, tay giữ ống điếu dài tỏa khói nhè nhẹ, chỉ còn kém vài phút nữa là đúng sáu giờ sáng, tức năm giờ chiều ở Mĩ. Sau cuộc điện thoại của Tadashi ngày hôm qua thì Jin không tài nào yên giấc được, ông đành ngồi dậy lôi máy tính ra kiểm tra danh sách cập nhật những thành viên sắp sửa kết nạp. Jin thở dài, Mieko vẫn chưa quyết định ghi danh.
Jin đã báo lại tình hình của Tadashi cho Shuu và Orochi, thế nên ngay lúc này cả phòng của Shuu và nơi ở của Orochi vẫn sáng đèn từ tối đến giờ. Shuu cứ đi đi lại lại trong phòng mình, chốc lại ra cửa sổ nhìn trời chứ cũng chẳng biết làm gì cho qua thời gian. Trái ngược với Shuu, Orochi lao vào phòng tập riêng của mình và cứ thế hì hục từ tờ mờ sáng.
Bọn họ đều đặt báo thức, tiếng reo vang vọng, không hẹn mà cả ba cùng nói một lời từ biệt cho kẻ đi xa, sáu giờ đã đổ chuông.

“Chúc may mắn, Tadashi bạn già”

Mặt trời lặn đi một nửa, ánh sáng hoàng hôn thật dịu nhẹ và dễ chịu. Tadashi lật mặt sau của mẩu giấy rồi làm theo như đã được hướng dẫn sẵn, ông thì thầm.

“Đằng sau nhà kho cũ, rẽ trái”

Tadashi nhìn sang trái, đó là góc tường với ô cửa kính vỡ nát thông qua một phòng rộng, cây khô lẫn dây leo và cỏ dại đều xâm lấn kín mít. Có thêm hành lang dẫn đi đâu đó ở trước mặt nhưng cũng bị chắn bằng nhiều tấm ván gỗ mục. Lại nhìn sang bên phải, có một lối đi nhỏ, ông tự nhủ không lẽ kẻ địch lại bắt ông vạch cây cỏ mà đi?. Bốn tên côn đồ hôm qua đi phía sau. Tay giữ chặt khẩu súng dí vào lưng Tadashi, một tên hối thúc.
- Sao thế lão già? Đang định tính đường lừa gạt bỏ trốn à?
Tuy vẫn còn hoang mang lời chỉ dẫn, Tadashi quyết định rẽ phải. Đó là một lối duy nhất, không hề có đoạn rẽ nào nữa, phía cuối đường là cánh cửa rỉ sét đang mở hờ hững. Tadashi đẩy cửa, năm người bước vào trong. Gian phòng này khá rộng, trần nhà đã sụp đổ chỉ còn lại thưa thớt những thanh xà gỗ lởm chởm. Xung quanh rất thoáng đủ khoảng không để Tadashi cầm chắc cái chết nếu kẻ địch có mai phục. Từ xa, Tadashi đã nhìn thấy một gã đàn ông cao gầy mặc âu phục, trên tay cầm theo vật gì đó vuông vức, khá mỏng. Gã ấy lên tiếng trước.

- Ái chà! Có cả vệ sĩ nữa sao, Tadashi?

Tadashi ra hiệu cho bốn gã du đãng dừng lại để một mình tiến lên phía trước. Chỉ cách vài sải chân nữa là chạm đến kẻ địch, Tadashi dừng lại và nói.
- Nếu cuộc hẹn này là một bí mật thì phiền ngài khử giùm tôi những kẻ ngoài cuộc.
Ngay lập tức, Tadashi quay lại nhìn vào bốn gã kia, ông tập trung quan sát. Hai lượt súng cùng lúc nả vào chỗ hiểm, khiến cả bốn đổ gục không kịp phản kháng, gã âu phục lắc đầu.  
- Chúng tôi yêu cầu Jin xuất hiện chứ không phải phiền phức mà ông đem đến.
Tadashi trả lời ngay.
- Chẳng phải bên ấy cũng lường trước Jin sẽ không đến mà. Điều các ngài cần là tìm ra kẻ thân cận và tin cậy nhất bên cạnh Jin. Sự có mặt của tôi chính là câu trả lời được mong muốn rồi còn gì?

Gã kia cười phá lên, vừa nắc nẻ vừa hỏi Tadashi.
- Đúng là không thể xem thường tổ chức của ông được. Nhưng mà... ông không nghĩ sau đó sẽ thế nào ư?
- Không sợ bị trừ khử à?

Tadashi nhìn về hướng chếch lên trên, nơi loạt đạn lúc nãy được bắn ra. Dựa theo khoảng thời gian một lượt đạn, độ chênh lệch trước sau giữa hai viên đạn gần như cùng một lúc. Ông khẳng định.
- Tôi đoán có ít nhất hai tay súng trên kia, nếu muốn giết thì ngay lúc đầu đã không chần chừ rồi.
Tadashi lại nhìn xuống vật nhỏ trong tay gã, ông cười.
- Đem theo cái vật ấy thì chắc chắn các ngài cũng đoán ra câu trả lời từ phía chúng tôi.
- Mắt Trắng sẽ không qui phục hoặc xác nhập với bất cứ điều kiện nào.
Mặt gã kia đăm chiêu và trở nên nghiêm túc, Tadashi lại tiếp tục.
- Hãy đưa nó cho tôi!

Gã nở một nụ cười rồi giao lại cho Tadashi.
- Cứ chống cự đi, nhưng trước sau gì Mắt Trắng cũng thuộc về chúng tôi mà thôi.

Xong chuyện, gã phăm phăm rời khỏi. Đi được một đoạn thì Tadashi gọi với theo, ông lắc nhẹ vật vuông mỏng trên tay và trình bày.
- Hành lí của tôi để ở khách sạn tại New York, tài sản còn lại thì bị chúng cướp hết, nếu ngài không phiền thì cho tôi mượn ít tiền, như thế cái thứ này sẽ được chuyển đến tay Jin an toàn.

Gã âu phục tỏ vẻ khó hiểu xen lẫn bực bội, không còn cách nào khác, gã đành móc từ ví của mình ra, ném cho Tadashi một số tiền, không quên buông lời lăng mạ.
- Trơ tráo hết biết, bấy nhiêu đó đủ cho ông đi taxi thẳng đến New York đấy! Thật phiền mà!

Tadashi khom người nhặt hết tiền trên sàn nhà, trong khi gã ấy đi càng ngày càng xa, sau đó thì khuất bóng. Tadashi cũng rời khỏi cái nhà kho cũ ấy, ông ra trước đường lớn chờ xe, ông nghĩ sẽ dựa trên dấu vân tay gã kia để lại trên món đồ để lần ra cái tổ chức bí ẩn đó nhưng khi ngó vào bên trong ví của hắn thì ông phát hiện có giấy tờ tùy thân hẳn hoi. Tadashi nghi ngờ gã ấy chỉ được thuê để làm nhiệm vụ của một con rối và những lời tương tác vừa rồi thực chất là từ những tay súng trên cao, mặt khác cũng chỉ có người địa phương mới biết rõ giá thành cho một chuyến đi đến New York. Tadashi đã đợi hơn mười phút, đủ để minh chứng cho nghi vấn của mình, ông quay trở lại nhà kho cũ, bốn cái xác nằm kia, và giữa gian phòng ngăn cách bằng ô cửa rậm rạp cây cỏ, Tadashi nhận ra gã âu phục ấy nằm chết, máu loang đỏ cả vùng ngực, một kết cục cho kẻ ngoài cuộc dám liều lĩnh bắt tay với những thế lực ngầm.

Chiếc taxi chở hai chàng trai người Mĩ đang lao nhanh ra khỏi địa phận New Jersey, thẳng đến sân bay quốc tế ở New York. Một người lên tiếng.
- Sao họ không nhờ đội bên Tokyo xử lí mà phải cử chúng ta đi?
Người ngồi bên phải ghế trả lời.
- Nhiệm vụ lần này khó hơn, không lẽ chúng ta lại nhường cho cặp đôi hậu bối ấy sao?
Cuộc đối thoại tiếp tục, chàng trai bên trái hỏi một cách khó chịu.
- Mục tiêu lần này ai đây?
Người còn lại đưa ra tấm hình, trong ảnh là gương mặt non nớt, trẻ trung của một chàng trai, nụ cười tươi tắn và vô tư, vẻ hồn nhiên tràn ngập hạnh phúc mà Mieko luôn khao khát có được từ cậu, Chika Fujimatsu.


kriaba

on 3/8/2014, 21:41

#68
  • avatar

kriaba



Thành viên chính thức
Xem lý lịch thành viên
Tham gia : 21/04/2014
Bài viết : 106
Điểm plus : -229
Được thích : 12
Twins - Chap 28

Victor Samuel Garcia, 25 tuổi, bác sĩ thú y. 
Kyle Jason Garcia, 24 tuổi, nhân viên giao pizza. 
Họ là anh em nhà Garcia và là công dân rất chuẩn mực. 


CHAP 28
GARCIA:
“Jiro…”
“Anh có muốn tự do không?”
“Chỉ việc gật đầu và tôi sẽ giúp anh”
 
Mieko dường như nín thở nhìn chăm chú vào Jiro, cô nhớ lại những gì mình đã căn dặn khi lên phòng cậu, mở cửa và đưa cậu xuống sảnh ăn dùng bữa tối cùng với mọi người. Lời van xin của Jiro ngày hôm qua đã làm cô chột dạ, Mieko biết thời gian bên cạnh cậu có giới hạn và nó hầu hết đều giành cho những mục đích cá nhân của riêng cô. Nếu chính bản thân Jiro không rời khỏi căn phòng như ngục tù ấy, thì chẳng còn cách nào khác khiến Mieko có thể để mắt tới cậu nhiều hơn.
 
- Có thật là con muốn như thế không?
Shuu hỏi Jiro một lần nữa, ông thấy thằng con cứ ngồi nhìn vào dĩa thức ăn mà không có phản ứng gì ngoài vẻ mặt vô hồn.
 
- Cô cũng mất trí rồi à? Không phải tự nhiên chúng tôi lại khóa cửa phòng anh ấy đâu.
Shino ngồi đối diện với Mieko, cậu nghiêm túc phản đối lời đề nghị gỡ bỏ mã khóa phòng riêng của Jiro. Jiro vẫn cúi đầu im lặng, Mieko ngồi bên cạnh lên tiếng đáp trả.
- Nếu muốn tự sát, anh ấy đã nhảy khỏi ô cửa sổ hôm đó rồi.
- Không được, việc này liều lĩnh quá.
- Sao anh ngoan cố vậy, từ chối giúp anh ấy phục hồi ư?
- Phục hồi để rồi lại tự sát à?
- Biện hộ!
 
“BỐP!” “BỐP!”
 
Lần này không phải chiếc quạt quen thuộc nữa, mà thay vào là hai cái cốc đầu mạnh bạo của Miya, bà ngồi ngay bên trái Mieko. Lẫn bà và Shuu đều im lặng trước sự cãi vã đang lên cao trào giữa Shino và Mieko, cho đến khi Shuu thấy nét mặt Jiro trở nên căng thẳng hơn và đưa mắt nhìn Miya nhờ can thiệp.
- Làm khách ở nhà này thật sự áp lực đấy!
Dứt lời Miya tự dọn dẹp phần ăn của mình, rời khỏi. Shino và Mieko đã ngừng đấu khẩu với nhau, cả hai cảm thấy có chút sai trái khi mất bình tĩnh, mặc kệ những người lớn xung quanh. Shuu lau miệng, tiếp tục câu hỏi lúc đầu của mình.
- Đúng là con muốn như thế chứ?
- Anh ấy không thể!
Shino xen vào.
- Con nói ai?
Shino đột nhiên cứng họng, Shuu liếc sang chỗ Jiro để quan sát động thái của cậu. Mieko cũng ngạc nhiên trước câu hỏi tưởng chừng thừa thãi ấy, nhưng theo dõi ánh mắt Shuu, Mieko nhận ra biểu hiện của cái tên ù lì ngồi cạnh mình như bị đánh động gì đó, Jiro bắt đầu nhìn chăm chú vào Shuu.
- Dĩ nhiên là... Jiro..
Shino ấp úng khi nhắc đến cái tên ấy, và rồi việc gì đến cũng đã đến. Dường như Shuu, Shino lẫn Mieko, tất cả đều bị giọng nói của Jiro làm bất ngờ, cậu lên tiếng.
 
- Jiro muốn ra ngoài.
 
Jiro đặt tay trên ngực mình, việc này khẳng định sự tiến bộ về nhận thức của cậu trước sáu cặp mắt kia, đặc biệt là Shuu vì cho đến giờ, đây là lần đầu ông nghe được giọng nói của đứa con bất hạnh kể từ tai họa cuối năm 2012 xảy ra. Shuu thở phào, ông đứng lên, kết thúc bữa tối của mình. Khi lướt ngang chỗ Mieko, Shuu vỗ nhẹ lên vai cô và mỉm cười.
 
- Nhờ cháu để mắt tới nó nhé!
 
Hầu như, ngày nào Jiro cũng ngắm khu vườn lộng lẫy này qua ô cửa sổ phòng riêng, nhưng tối nay là lần đầu cậu tản bộ bằng chính đôi chân mình từ dạo trở về nhà sau biến cố. Cái khuôn viên cây cảnh được tỉa tót gọn gàng và đẹp đẽ. Đứng ở cửa lớn, dẫn thẳng tới cổng là con đường lát đá rộng rãi, xung quanh có rất nhiều loại kiểng, hai đài phun nước cùng với đèn đóm cũng được bố trí để tăng thêm vẻ tráng lệ cho ngôi biệt thự.
Sau bữa tối, Mieko đưa Jiro đi lòng vòng trong sân, cả hai bước chậm rãi, ngước nhìn khoảng trời chập tối. Chốc, nước lại bắn lên, hòa quyện vào ánh sáng mờ ảo lấp lánh, khiến Jiro cảm thấy dễ chịu rất nhiều.
- Có gì vui à?
Mieko nhìn thấy nụ cười hiếm hoi của cậu bèn lên tiếng dò hỏi.
Jiro không nói gì, chỉ nhìn Mieko thật lâu, đủ lâu để thấy được vẻ mặt cô dần biến chuyển, Mieko trở nên mất tự nhiên, phải tự quay mặt sang hướng khác, vô tình bắt gặp ánh đèn sáng rực hướng cổng lớn, cô tò mò.
 
Bình thường, ngôi nhà hoang đối diện vẫn ngủ yên qua bao ngày tháng, nhưng nhờ có sự xuất hiện của Kaito mà bầu không khí được thay đổi, có vẻ lạ lẫm hẳn. Mieko kéo Jiro đến sát bên cổng, cô yêu cầu người cảnh vệ mở cửa, có ý muốn ra ngoài.
 
Dãy nhà hoang ấy, sở dĩ gọi như thế chỉ vì tỉ lệ bề ngang lên đến bốn mươi mét và độ rộng hơn mười mét. Lúc trước, chúng gồm nhiều căn sát nhau, Shuu đã mua lại và sửa chữa thành một gian duy nhất với ba tầng.
Tầng trên cùng được Jiro dùng làm phòng nghỉ ngơi. Kaito dọn đến, nó hiển nhiên trở thành phòng riêng của cậu. Gian trệt là nhà xe và một góc chứa đồ đạc linh tinh như cái kho nhỏ. Vì không gian trống khá nhiều nên Kaito phân cách làm khu vực luyện tập cho mình.
Chỉ có tầng hai là mọi thứ đều được để nguyên vẹn như ban đầu. Đó là phòng tập bắn cung của Jiro, mục đích này là lí do quan trọng nhất khi Shuu quyết định mua chúng và tu sửa lại.
Jiro siết chặt tay Mieko, cậu không muốn rời khỏi phạm vi biệt thự nhà Tamasine, từ chối để Mieko kéo cậu đến trước cái nơi quen thuộc ấy, nơi mà cậu luôn dõi theo hằng ngày và bị ám ảnh về nó, về quá khứ tội lỗi của nó.
 
- Đừng lo, tôi không vào đó đâu, chỉ định chào hỏi một tiếng thôi.
- Anh hãy đợi ở đây nhé.
Mieko vỗ vai Jiro nhè nhẹ như dỗ dành, cô thả tay cậu ra và bước sang hướng đối diện, chỗ chiếc xe bạc sáng hôm qua. Tuy nhiên khi đến gần, Mieko không thấy Kaito lẫn chàng trai được gọi là Inoue đâu cả. Nhìn vào khoảng trống sau xe, Mieko đoán mọi thứ chắc đã được dọn dẹp hoàn tất. Cô ngước lên phía trên, chỉ có tầng ba sáng đèn, lại nhìn sang bên trái ngôi nhà, đó là những bậc thang dẫn lên từng gian của mỗi tầng, ngôi nhà không thông với nhau mà chia hẳn ra ba cửa riêng biệt như thế. Mieko muốn bước lên tầng trên cùng và gõ cửa nhưng thấy Jiro vẫn đứng yên ở cổng, dõi theo mình, cô quyết định chờ thêm chút nữa.
 
- Kaito không có ở đây.
 
Bất ngờ, từ bóng tối dưới nhà xe, Inoue bước ra và cho Mieko câu trả lời mà cậu nghĩ trước sau gì cô cũng sẽ hỏi tới. Mieko đang tựa vào cửa xe, cô giật thót khi nghe giọng Inoue từ phía sau lưng. Cô luống cuống, lùi ra một khoảng đề phòng, phải mất vài giây Mieko mới lấy lại bình tĩnh và mở lời.
- Tôi muốn gặp Kaito.
Mieko chỉ tay lên dãy cửa sổ sáng chói ở tầng ba, khẳng định đó là sự báo hiệu có người trong ấy, trừ phi kẻ đấy không phải là Kaito hoặc Inoue cố tình nói dối.
Inoue cười, mò mẫm vào trong bóng tối, sát vách tường gần cửa cuốn là bộ công tắc điện. Cậu loay hoay một lát thì Mieko nhận ra sự đoan chắc của mình vô nghĩa. Mieko muốn xác nhận với Kaito vài chuyện liên quan đến Jiro, thấy ánh sáng duy nhất của ngôi nhà vụt tắt, cô chỉ biết thở dài, chờ đợi một dịp khác.
Inoue nhìn phản ứng của Mieko thì nghĩ là cô đã hiểu, cậu đóng cửa cuốn, chỉnh tề áo quần, chuẩn bị rời đi. Mieko cũng không thể ở lại, cô định trở về biệt thự thì chợt phát giác một chi tiết đáng ngờ từ Inoue.
- Làm cách nào anh biết tôi đến tìm Kaito?
- Anh... cũng biết tôi à?
Mieko nhìn lên cửa sổ phòng Jiro, đó là khoảng cách khá xa và cao để mắt thường bắt kịp diện mạo của nhau, vì đúng ra thì cô và Inoue chỉ nhìn thoáng qua từ hai vị trí một trời một vực ấy. Mieko hoài nghi sự tinh nhạy của cậu. Inoue lại cười, cậu chỉ vào cái hình xăm nho nhỏ trên bắp tay phải của mình và nói như đinh đóng cột.
 
- Tất cả chúng tôi đều biết cô.
 
Mieko cứng đờ cả người. Đó không phải là câu trả lời cô mong đợi. Bị cái hình xăm thôi miên, Mieko có cảm giác đã thấy nó đâu đó trong quá khứ. Thế nhưng, bản thân lại mơ hồ không chắc chắn. Nó thật sự làm Mieko khiếp sợ, rốt cuộc thì còn bao nhiêu kẻ lạ mặt trong Mắt Trắng lại hiểu rõ cô hơn chính cô vậy? Tuy rằng nỗi hãi hùng đã nhen nhóm, Mieko vẫn không thể dừng những câu hỏi đang tuôn trào khỏi cửa miệng.
 
- Anh nói rõ hơn được không?
Mieko tránh sang một bên, Inoue lách người rồi thong thả mở cửa, vào bên trong khởi động xe.
- Ừm, chúng tôi, những kẻ mang hình xăm này, gọi là Lục Hỏa Mai.
- Cái gì mà Hỏa Mai chứ?
Mieko gấp gáp, ghì chặt cửa xe.
- Cậu ta biết đấy!
 
Inoue đặt tay lên vô lăng, hất đầu về phía sau Mieko, chỗ Jiro đợi ở cổng.
Chẳng biết từ lúc nào, Shino đã đứng đó thay cho Jiro. Mieko ngỡ ngàng một lúc mới thôi không níu kéo nữa, cô thả tay và để Inoue rời khỏi.
- Hẹn gặp lại nhé!
Dứt lời, Inoue vẫy chào tạm biệt Mieko rồi lái xe đi mất.
Shino không thể ngồi yên trong nhà khi biết Mieko và Jiro kéo nhau sang nơi ở mới của Kaito. Cậu bắt đầu lo sợ rằng Kaito đã biết rõ bí mật của mình và đang định giở trò gì đấy khi cậu ta mua lại ngôi nhà này từ tập đoàn Suzuki.
Mieko gượng ép, quay trở vào biệt thự. Cô bắt gặp ánh mắt Shino đang dồn về tầng hai, phòng tập cũ của Jiro, Mieko đoán già đoán non về quá khứ của nó, có thể điều mà bấy lâu nay Jiro luôn dõi theo không phải là cả ngôi nhà mà chỉ là phạm vi tầng hai kia, cái nơi duy nhất Kaito cố tình giữ nguyên mọi thứ vì một lẽ nào đó.
 
- Anh đưa Jiro về phòng rồi à?
Mieko đi cạnh Shino, cả hai cứ im lặng cho đến khi Mieko mở lời trước.
- Cô không thắc mắc về hình xăm đó ư?
Shino lờ đi câu hỏi của Mieko, trái ngược với suy nghĩ của cô, dường như cậu cũng muốn tiết lộ danh tính nhóm người ấy, Mieko dừng chân, im lặng, đó là dấu hiệu chờ đợi câu trả lời từ Shino, cô thật sự muốn biết về họ.
- Lục Hỏa Mai, họ là những tên dở hơi mà tôi kính trọng.
- Nếu cô chấp nhận gia nhập Mắt Trắng, tôi sẽ yên tâm khi có họ bảo vệ cho cô.
- Như thế, sự cắn rứt trong lòng tôi sẽ vơi bớt phần nào.
Đột nhiên, Shino lại nói ra những lời khó hiểu, Mieko hoàn toàn bị hoang mang, cô cảm nhận trong những câu trả lời ấy tràn ngập sự nuối tiếc, tội lỗi xen lẫn bi thương. Mieko không biết đón nhận chúng như thế nào, cứ như Shino đang sắp sửa buông xuôi một thứ gì đó hết sức quan trọng. Nhìn đôi mắt nghiêm túc mang một cảm xúc tuyệt vọng của Shino, Mieko chỉ còn cách lãng tránh sang chuyện khác, cô tiếp tục bước đi cùng với câu hỏi cũ rích của mình.
- Anh đưa Jiro về phòng à?
Shino cũng nối gót Mieko sau tiếng thở dài.
- Vừa thấy tôi là anh ấy đã rời đi rồi, đừng có mà đổ thừa.
- Tôi cũng sẽ để mắt tới anh, liệu thì nói thật đi!
- Cứ tưởng cô đã để ý đến tôi từ lâu rồi chứ?
- Nực cười, anh lấy đâu ra suy nghĩ đó vậy?
- Chẳng phải hôm qua vừa nói thích tôi còn gì.
Kẻ trước, người sau, cứ thế lảm nhảm cho đến khi khuất bóng ở đại sảnh, mạnh ai nấy quay lại phòng riêng của mình.
 
Jiro đã tự trở về phòng từ vài phút trước, mã khóa cửa đã được Shuu gỡ bỏ ngay sau bữa tối. Cậu tự mình đẩy cửa vào và đóng lại. Mở chiếc tủ ở góc phòng, nhìn bộ đồ ngủ yêu thích của mình, màu vàng sậm cùng họa tiết trăng sao đen trắng xen kẽ, nó hoàn toàn không hợp với cậu nhưng nó là món quà sinh nhật cậu nhận được từ người làm và trên hơn hết, nó là đồ đôi giống với Mieko.
Jiro cởi bỏ trang phục trên người, cậu đã tự mặc vào bộ đồ nhí nhố ấy và leo lên giường, bắt đầu giấc ngủ của mình như một người bình thường không chút bệnh tật.
 
Mười giờ tối, khoảng thời gian này đang là lúc mọi người đi vào mộng mị. Thế nhưng nó chẳng là gì đối với những kẻ chuyên sống về đêm như Suiya. Tối nay, cậu không phải trực, cậu được Shuu báo lại tin tức về cha mình, Tadashi sẽ có mặt ở sân bay Narita khoảng mười một giờ. Khác với mọi khi, Kaito luôn là người yên vị phía sau xe, nhưng hôm nay cậu có vẻ háo hức cầm lái.
- Thủ lĩnh, hai ngày qua cậu đã mệt vì nhà mới, vẫn muốn theo tôi đi đón ông ấy à?
- Suiya, anh biết Tadashi rời Nhật đúng không, thế mà tôi không được thông báo đấy.
 
Suiya biện hộ.
- Tôi cứ nghĩ cậu rõ rồi chứ.
Kaito lách xe, vượt lên một chiếc chạy như rùa bò phía trước.
- Jin Sama chỉ vừa cho tôi biết về việc của cha anh. Tadashi an toàn trở lại Nhật, đồng thời mang về một vật gì đó cùng với thông tin quan trọng. Jin Sama cũng đang trên đường đến Tokyo.
 
Suiya biểu hiện bất ngờ.
- Tôi quả thực không được cha mình tiết lộ bất cứ điều gì, thủ lĩnh ạ. Nhưng Jin Sama đã gọi cậu thì nó đúng là chuyện rủi ro đấy.
Kaito gật đầu.
- Tôi biết, ông ấy sẽ nói cho chúng ta mọi thứ vào sáng mai, chỉ mong nó không phải là điều tôi đang lo lắng.
Suiya hiểu cái điều Kaito đang e ngại là gì. Lần đầu Jin triệu hồi cả hai cũng giống thế này, chỉ có Tadashi, Jin, Kaito và Suiya trong cuộc gặp mặt, những gì Kaito và Suiya nhận được từ buổi họp ấy là một mệnh lệnh. Cho đến giờ cả Kaito và Suiya cũng không thể xác định được đó là một việc nên vui mừng hay hối hận, chỉ biết sau ngày hôm ấy, Mieko và Chika đã được Mắt Trắng theo dõi và bảo vệ bởi chính Kaito và Suiya.
 
 
 
“Thế là thế nào, Wakusei?”
“Đã thỏa thuận rồi mà, tại sao hai kẻ đó lại có mặt ở Nhật?”
Sau tiếng con trai là giọng la ới bực tức của đứa con gái.
“BỌN HỌ VỪA HELLO TỤI NÀY ĐẤY!”
 
Wakusei một tay nghe điện thoại, một tay với lấy chiếc đồng hồ để trên bàn.
Đã ba giờ sáng.
Vài phút trước, cậu bị nhạc chuông của mình đánh thức, nhìn vào tên của người gọi đến, Wakusei đã biết nội dung mình sắp nhận được là gì, cậu cảm thấy khó chịu nên không muốn bắt máy ngay. Nhưng tiếng chuông cứ reo dai dẳng rồi lại ngắt, rồi lại reo. Wakusei đành mệt mỏi nhấc máy, nhận cuộc gọi trong sự bất mãn.
- Họ làm việc của họ, hai người đừng bận tâm.
Khác hẳn với giọng ngái ngủ của Wakusei, bên kia đầu dây rất nóng nảy và hết sức tỉnh táo.
“Sao lại không? Chúng đang làm cái việc của bọn này đấy”
Wakusei quay người, cậu không muốn mở miệng lẫn bị làm phiền vào cái giờ bình yên nhất của mình. Cậu lè nhè.
- Họ gọi hai người bằng gì, nhớ không?
“Làm sao quên được, khốn kiếp!”
 
Giọng con gái lúc nãy lại vang lên.
“LÀ HẬU BỐI, HẬU BỐI ĐẤY, NHÓC Ạ!”
- Vậy thì đúng rồi, hãy để việc khó cho những người giỏi.
Wakusei nói gọn một câu rồi cúp máy, tắt luôn cả nguồn, mặc kệ cặp đôi bên kia đang giận sôi cả người, họ là hai tay bắn tỉa, thuộc hạ của Wakusei, điên tiết vì việc được giao đã chuyển sang một cặp đôi bắn tỉa khác, những kẻ tự xưng là tiền bối chỉ vì kinh nghiệm chênh nhau một năm và tuổi đời lớn hơn vài tháng, những kẻ ngoại quốc đã giành được nhiệm vụ lẽ ra phải thuộc về cặp đôi bản xứ kia, hai tên háu chiến ấy chính là anh em người Mĩ nhà Garcia, Victor Samuel Garcia và Kyle Jason Garcia.


Được sửa bởi kriaba ngày 17/8/2014, 22:03; sửa lần 1.



Skyler

on 16/8/2014, 22:55

#69
  • avatar

Skyler



Thành viên tích cực
Xem lý lịch thành viên
Tham gia : 13/04/2014
Bài viết : 377
Điểm plus : 22
Được thích : 29
Re: Twins - Song Sinh

Hí, mình mở hàng mình mở hàng. :3

Một trong những điểm mình thích ở fic của bạn là tình tiết không lê thê, đủ nhanh và càng đọc càng lôi cuốn. Với cả bạn đăng chap khá đều, nói chung là duy trì phong độ hen. ^^ *híp mắt*

À và có một lỗi chính tả nho nhỏ ở đây: cãi vả ~>mình nghĩ là "cãi vã" chứ nhỉ?  



"Màu đen không bị xâm lấn bởi bất kỳ màu nào, chỉ tôn lên cái tôi của riêng mình.
Tối tăm hơn tất cả nhưng lại là sắc thái tự chủ mãnh liệt nhất và cũng là thuần khiết nhất."
--Yana Toboso--
kriaba

on 17/8/2014, 22:02

#70
  • avatar

kriaba



Thành viên chính thức
Xem lý lịch thành viên
Tham gia : 21/04/2014
Bài viết : 106
Điểm plus : -229
Được thích : 12
Re: Twins - Song Sinh

Skyler đã viết:Hí, mình mở hàng mình mở hàng. :3

Một trong những điểm mình thích ở fic của bạn là tình tiết không lê thê, đủ nhanh và càng đọc càng lôi cuốn. Với cả bạn đăng chap khá đều, nói chung là duy trì phong độ hen. ^^ *híp mắt*

À và có một lỗi chính tả nho nhỏ ở đây: cãi vả ~>mình nghĩ là "cãi vã" chứ nhỉ?

  
"cãi vã" --> thanks phát.

dạo gần đây forum ít người vào, nhưng mình vẫn muốn hoàn thành Twins. Thấy có người quen nên mừng lắm   



kriaba

on 18/8/2014, 10:29

#71
  • avatar

kriaba



Thành viên chính thức
Xem lý lịch thành viên
Tham gia : 21/04/2014
Bài viết : 106
Điểm plus : -229
Được thích : 12
Re: Twins - Song Sinh

Subaru, lại có thêm thư tình từ Rosso bar này.
Anh đào hoa quá đấy, sao không thử làm quen một cô?
Đừng nói là anh cũng giống Suiya nha.

Kaito, tôi đã có người mình thích rồi.
Ah, ai thế?

Cũng là cô gái mà tôi ghét nhất trên đời.



CHAP 29


KHÔNG BAO GIỜ:

“Ta muốn nhờ hai cậu làm một việc”

Kaito và Suiya cùng một biểu hiện, ngước nhìn Jin rồi quay lại đưa mắt với nhau.
Làm theo mệnh lệnh của Sama là chuyện hết sức bình thường, nhưng cái kiểu trịnh trọng và họp mặt riêng thế này thì quả thực cần phải lưu ý.
Jin gấp chân ngồi xuống đối diện Kaito và Suiya, ông chìa ra phía trước hai bức hình, đó là Mieko và Chika, Jin hỏi.

“Các cậu có quen biết họ không?”

Suiya ngoài cái lắc đầu thì chẳng còn phản ứng gì khác, trong khi Kaito lại khá chăm chú.
So với lần đầu ở cuộc thi bắn cung và lần cuối tại lễ hội Tanabata, đã gần sáu năm Kaito không gặp lại cô gái mình thích nữa. Với ngần ấy thời gian, một đứa trẻ có thể thay đổi diện mạo đến khó ngờ, nhưng nhìn vào bức hình của Mieko, Kaito vẫn cảm nhận được sự quen thuộc trên gương mặt ấy. Tuy nhiên, cậu lại lo sợ cái việc Jin định nhờ.
Khi những bức hình của ai đó được đưa ra trong một cuộc họp, thường sẽ là kẻ thù hoặc mục tiêu cần trừ khử. Kaito hoang mang nhưng vẫn cố giữ giọng mình thật tự nhiên. Thay vì trả lời, Kaito lại đặt cho Jin một câu hỏi.

“Jin Sama, ngài biết hai người này à?”

Dĩ nhiên ông hiểu rõ hơn ai hết, ít nhất là vào thời điểm ấy. Thậm chí, Jin còn biết Kaito đang lo lắng về việc gì nữa kìa. Jin giải thích.

“Ta đã nhờ những thành viên trong Lục Hỏa Mai... nhưng họ từ chối.”

Một bầu không khí nặng trĩu bao trùm cả căn phòng, cả bốn đều hiểu tại sao nhóm Lục Hỏa Mai lại trở nên như thế.

“Shinpachi đã từng kể câu chuyện lễ hội Tanabata của hắn cho ta nghe.”
Jin liếc sang Kaito, dừng một chút, ông cười rồi tiếp tục.
“Và ta quyết định tìm hai cậu.”

Tadashi ngồi im lặng theo dõi cuộc họp từ đầu đến giờ, ông ngạc nhiên khi chứng kiến cái cảnh tượng khó tin kia, Jin đang thật sự cúi người khẩn cầu trước Kaito và Suiya. Cả hai chàng trai trẻ đều luống cuống, không biết xử xự thế nào cho phải phép, đều khom lưng trả lễ giống như vị thủ lĩnh của mình. Jin nói, đầu vẫn không ngẩng lên.

“Người thân của họ là thành viên cũ trong Mắt Trắng, ông ấy vừa qua đời.”
“Hãy thay ta, bảo vệ cho Mieko và Chika.”

Lời thỉnh cầu ấy, giọng nói khe khẽ của Jin, dường như vẫn còn in dấu sâu đậm trong kí ức của Kaito, và đó cũng là khoảnh khắc Kaito được Jin tiết lộ một thông tin khiến cậu một phen kinh ngạc. Đã có lúc, Kaito tự lừa dối bản thân rằng điều đó chỉ là một sự nhầm lẫn.
Trước khi rời khỏi, Jin đã viết vài thông tin cần thiết như tên tuổi, nơi ở của Mieko và Chika lên mặt trái của hai bức hình. Ngay khi đọc được dòng chữ đó, Kaito rất đỗi kinh ngạc vì danh tính của Mieko không hề giống như cậu đã từng biết mà thay vào đó là Mieko Tanaka, cái họ mà ai ai đều rõ nó gắn liền với tên tuổi của ông trùm Mắt Trắng, Jin Tanaka, và cho đến giây phút ngồi tại căn phòng này, ngay lúc này, Kaito vẫn không khỏi hoang mang về điều đó, về những gì Jin đã chuẩn bị và sắp sửa tiết lộ tiếp theo.

- Kaito, cậu có đang nghe không đấy?

Jin thoáng thấy vẻ mặt chẳng mấy tập trung của Kaito liền dò hỏi.
Như đã hẹn, Kaito, Suiya và Tadashi đã có mặt từ sớm để gặp Jin. Thế nhưng, đúng lúc Jin mở cửa và bước vào cuộc họp thì tâm trí của Kaito bị xáo trộn, việc xảy ra bề ngoài giống như lần đầu khiến Kaito thoáng nghĩ, liệu có chuyện gì rủi ro lại liên quan đến Jin hoặc Mieko nữa hay không?

- Tại sao cũng chỉ có tôi và cậu ấy vậy, thưa Sama?

Suiya lên tiếng phá tan sự im lặng của Kaito. Ngồi bên phải Suiya, Tadashi bắt đầu vào mục đích của cuộc họp, ông mở chiếc túi nhỏ và lấy ra cái vật vuông vức mà lá thư nặc danh đã đề cập đến.

- Lẽ ra Jiro cũng nên tham gia, nhưng việc đó chẳng còn ý nghĩa nữa.
- Ta muốn những tin tức này càng ít người biết càng tốt.
Vừa nói, Jin quay sang nhìn vật lạ kia đang dần lộ ra. Đó là một đĩa CD với vẻ ngoài hết sức bình thường.
Ngay lập tức, Tadashi với lấy chiếc vali lúc nào cũng đem theo bên cạnh, ông mở cái đĩa trên máy tính của mình. Trước tám cặp mắt chờ đợi, những hình ảnh đầu tiên đã hiện lên rõ rệt.

“Chúc mừng cô dâu và chú rể”
Giọng người chủ trì đâu đó vang lên.
Sau tràng vỗ tay khá thưa thớt, Jin đã ôm lấy Yuki trong niềm hạnh phúc vui sướng, hôm ấy là lễ kết hôn của Jin và Yuki, cả hai đang đứng trong nhà thờ. Ngoài những người thân trong gia đình, khách dự đám cưới chỉ đếm được vài gương mặt quen thuộc, có Shuu, Orochi cùng bạn gái Miya, Tadashi và Shinpachi.

Jin bồng Yuki chạy ra khỏi nhà thờ, xe của họ đang chờ bên ngoài, trước khi cả hai kịp rời đi, Yuki đã cố ném bó bông của mình cho Miya, nhưng cuối cùng lại vô tình lọt vào tay người chủ trì buổi lễ. Cả đám xúm lại buông lời trêu chọc.
“Takei, mau về ngỏ lời với người yêu đi”
Orochi và Shinpachi sảng khoái ra mặt.

Sau đó, hình ảnh cùng với âm thanh cười đùa dần tan biến như một cái chớp mắt, rồi bất ngờ lại xuất hiện.

Tadashi đứng cạnh Jin, xung quanh đang có chút hỗn loạn. Những kẻ vẫn giữ được bình tĩnh hầu như đều là bè phái của Jin trong Mắt Trắng, tất cả bọn họ trông vẻ mặt ai nấy đều kinh hoàng vì chứng kiến một cái chết vừa diễn ra. Máy quay chỉ bắt được một chút màu máu trên sàn đất thì đã chuyển cảnh.

Jin mặc duy nhất chiếc quần Hakama đen, nửa thân trên để trần, trước ngực và sau lưng đều có kí hiệu Mắt Trắng được vẽ bằng máu. Từ trong đền, Jin bước ra, giơ cao tay, lộ vết thương vừa cắt. Jin chính thức trở thành Sama của Mắt Trắng, tất cả thành viên đều khom người thi hành lễ. Vẻ oai vệ ấy chưa kịp phô bày hết thì cảnh lại chuyển.

Khác với khoảng thời gian của ba lần trước, lúc này Jin trông chững chạc hơn. Máy quay phóng gần mặt ông. Jin bất thần ngước nhìn bầu trời, nước mắt cứ trào nhưng ông mặc kệ, đến khi có cánh hoa anh đào bay ngang, Jin tóm lấy, đưa sát đôi môi của mình, ngậm ngùi như tiếc nuối. Máy quay thu nhỏ lại và hướng xung quanh. Đó là bệnh viện đa khoa Okinawa.

Đoạn phim vẫn đang chạy, nhưng màn hình chỉ còn màu đen. Phải mất chục  giây sau, hình ảnh mới trở lại, tuy không rõ nét lắm vì máy quay đang ở góc độ rất xa với mục tiêu, nhưng ngay lập tức Jin và Tadashi đã ngỡ ngàng khi nhìn vào màn hình. Cả hai nhận ra chiếc xe màu lam của Mochi chạy với tốc độ kinh hoàng, đằng sau là một chiếc xe khác bám rất sát. Đột nhiên chiếc bám đuôi ấy vượt lên rồi mất khỏi tầm ngắm của máy quay.
Trong vòng năm giây, xe của Mochi mất kiểm soát, đâm đầu vào thanh chắn.
Và một giây sau đó, lẫn Jin, Tadashi, Kaito, Suiya, cả bốn đã giật mình khi nhìn chiếc xe nổ tung trước mắt. Lửa bốc ngun ngút, khói cuộn thành cột thẳng lên trời, sáng rực một góc trên đường cao tốc đêm tối. Màn hình lại đen, bốn người nhìn nhau hoang mang xen lẫn lo lắng.

Jin nhìn khung thời gian còn lại của đoạn phim, vẫn còn một chút trước khi kết thúc. Đoạn cuối cùng xuất hiện, vừa lên hình là Jin đã cảm thấy khó chịu xen lẫn đau nhói.

Mieko đang thăm mộ cha mẹ.
Mieko ôm trầm lấy Chika khóc thảm thiết, trong khi pháo hoa bắn tung tóe ầm ĩ trên đầu.
Mieko đang mua cơm nắm tại cửa hàng tạp hóa ở Nishi.
Mieko đứng trước cửa nhà mình, đi tới đi lui, trông vẻ mặt hơi căng thẳng, đó là lúc cô chờ đại diện của Shino đến đón.
Hình ảnh Mieko từ từ mờ dần lẫn vào nền đen, rồi cái mục đích duy nhất của chiếc đĩa cũng đã hiện ra, một dòng chữ màu trắng kèm theo số điện thoại.

“Jin Sama, ngài có hai mươi bốn tiếng để gọi vào số này và nhận lấy cơ hội cuối cùng”

Đoạn phim chấm dứt.
Chiếc đĩa đã làm xong nhiệm của nó và tự đẩy ra ngoài, Tadashi chậm rãi nhìn về phía Jin, tay ông rút CD và cất trở lại vào vỏ đựng.
Bốn người ngồi im tĩnh lặng, mỗi người một suy nghĩ.
Tadashi thầm nhủ, rốt cuộc thì đầu lọc thuốc lá mang tên Jin có liên quan gì đến yêu cầu xác nhập này?
Mồ hôi đang bắt đầu lấm tấm trên trán Kaito, điều lo sợ của cậu đã thành sự thật. Lại một lần nữa, Jin và Mieko tiếp tục gặp nguy hiểm và lần này, nó có khoảng thời gian nhất định để đưa họ tới gần rủi ro.
Suiya đưa mắt hết nhìn Jin rồi chuyển sang Tadashi. Cậu vừa nhận ra những sợi tóc mình lưu giữ từ Mieko và Chika trở nên vô nghĩa, kể cả mớ lưa thưa trên đầu Tadashi cũng chẳng còn ích lợi gì. Nhớ đến Mochi, nhớ đến nội dung của chiếc đĩa, nhớ đến gương mặt có phần giống từ người phụ nữ của Jin, Suiya nhìn qua Kaito, cậu mơ hồ đoán ra mình là người sau cùng trong căn phòng này, biết được cha ruột của Mieko là ai, chẳng phải là người đàn ông đang ngồi trước mặt cậu đó sao?.

Jin vẫn dán mắt xuống sàn nhà, ông suy ngẫm thật thận trọng. Jin có một ngày để quyết định, nhưng dường như ông không cần quá nhiều thời gian đến vậy. Jin ngẩng đầu nhìn Kaito, lại một nụ cười nữa.

- Thật sự, ta không muốn nó đến sớm như thế, ta không muốn cậu chết.
Jin đổi hướng qua Suiya.
- Ta không muốn con gái của mình chết.
Với Suiya, đó là sự đoan chắc được thốt lên từ chính miệng của một người cha và đến lúc này, Jin biết Suiya đã nghĩ gì về mình sau đoạn phim ấy, nói ra lời khẳng định đó trước mặt cậu cũng là điều tất yếu, Jin tiếp tục.
- Vì thế Kaito, cậu nên chuẩn bị kế nhiệm ta đi là vừa.

- Ngài đang nghĩ gì vậy, Sama?
Tadashi lo lắng.

- Tadashi, ông cũng là người của nhóm Giữ Luật, ông phải hiểu là ta đang thực thi đúng luật lệ chứ.
Jin thở dài, nhẩm lại nội qui được đặc cách cho chính mình.
- Một Sama khi rơi vào thế bị động, ngay lập tức phải tìm người thích hợp để thay thế.
- Mẫu đầu lọc kia và chiếc CD này đã cố tình đẩy ta vào ngõ cụt.

Jin với lấy chiếc đĩa và ra lệnh kết thúc buổi họp.
- Mọi người về được rồi.
- Tadashi, cho ta mượn máy tính một lát, ta cần xem lại đoạn phim.
Kaito và Suiya đã ra khỏi cửa phòng trong khi Tadashi cứ nán lại dò xét vị Sama của mình. Thấy vậy, Jin đùa.
- Đừng keo kiệt thế chứ, ta sẽ nhờ Subaru đem trả tận tay.
Nghe đến tên Subaru, Kaito lập tức thắc mắc.
- Subaru, anh ấy có liên quan sao, thưa Sama?
Jin mỉm cười, giải thích ngắn gọn lí do tại sao Subaru, đội trưởng nhóm Lục Hỏa Mai lại xuất hiện.
- Cậu ta là người lưu trữ, chỉnh sửa những đoạn băng của Mắt Trắng mà, ta muốn nhờ cậu ấy sửa lại đoạn phim trong cái đĩa này.


Trời vào xuân, dù nắng có lên cao cũng không cảm thấy oi bức, chiếc Ducati đỏ chói lao vút khá nhanh, cứ mỗi đoạn đèn báo tín hiệu dừng thì nó lại bắt được sự chú ý của người đi đường vì vẻ ngoài oai vệ của chiếc mô tô lẫn vóc dáng thu hút chủ nhân của nó, Subaru mặc phong phanh trên người áo thun trắng không tay và chiếc quần thụng xám tro. Với kiểu tóc hất cao cùng chiếc khuyên tai, cộng thêm hai sợi dây đeo trên cổ, vẻ ngoài của Subaru thật sự giống một tay ăn chơi trác táng. Cậu đã đến điểm hẹn của mình, giao xe lại cho người bảo vệ, Subaru bước vào trong nhà hàng.

Jin trả chiếc điện thoại cho người phục vụ, cám ơn và đưa thêm một số tiền để bù đắp.
- Hãy mua một cái khác mà dùng.
Người phục vụ ngạc nhiên liền hỏi.
- Nó có vấn đề gì, thưa quí khách?
Jin cười, vỗ vai cậu trai trẻ.
- Tôi vừa gửi một tin nhắn có thể khiến cậu gặp rắc rối.
Chàng trai lại thắc mắc, nhìn chiếc điện thoại tiếc rẻ.
- Tôi… có thể được biết ngài đã nhắn gì không?

Jin đã xem lại đoạn phim lúc nãy, Jin muốn nhìn lại nét mặt hạnh phúc của Yuki, muốn nhìn lại dấp dáng của con gái mình. Thậm chí ngay cả chuyện gọi Subaru đến cũng vì muốn nhờ cậu ta làm một việc cho cá nhân ông. Tuyệt nhiên, Jin chẳng để tâm đến lời cảnh báo ở cuối đoạn phim kia. Tổ chức bí ẩn nào đó đã cho Jin hai mươi bốn tiếng, thế nhưng ông chỉ cần không quá hai phút để gửi một tin nhắn theo số điện thoại ấy. Nhìn vẻ mặt hoang mang của người phục vụ, Jin gật gù lặp lại nội dung tin nhắn của mình đã gửi đi.

“Không bao giờ.”



Sponsored content

Sponsored content



Re: Twins - Song Sinh

Chuyển đến trang : Previous  1, 2, 3



Quyền viết bài:
Bạn không có quyền trả lời bài viết