Yukimono Forum »   » Chuyên Mục » Đọc Truyện » Sưu tầm » Truyện dài

Ayato

on 3/7/2013, 10:04

#1
  • avatar

Ayato



Thành viên tích cực
Xem lý lịch thành viên
Tham gia : 13/06/2013
Bài viết : 3460
Điểm plus : 967763
Được thích : 954
Chờ Mùa Hoa Nở - Su Đao

Nguồn : forum.zing.vn

------------


 Tên tác phẩm: Chờ Mùa Hoa Nở
 Author: Su Đao
 Rating: K+
 Status: On-going
 Warning: Không
 Casting: Sẽ giới thiệu sau bài viết này

* Trước khi bắt đầu, Su xin gửi đến các bạn bìa tác phẩm.


Designer: Thanh Dực



Ayato

on 3/7/2013, 10:07

#2
  • avatar

Ayato



Thành viên tích cực
Xem lý lịch thành viên
Tham gia : 13/06/2013
Bài viết : 3460
Điểm plus : 967763
Được thích : 954
Re: Chờ Mùa Hoa Nở - Su Đao

Casting nhân vật:

* Kim Tuyết Kì

Một cô gái cứng cỏi. Là trụ cột trong một gia đình nhỏ gồm có mẹ và em trai. Cuộc đời gắn liền với gian hàng hoa của mình ở một khu chợ tấp nập.

* Duy Khiêm

Bạn thuở nhỏ của Tuyết Kì. Anh rất mực yêu thương cô. Với cô, anh là anh trai. Với anh, cô là cả thế giới

* Kim Thái Nghiên


Người bạn mới của Tuyết Kì. Cô có gia đình quyền thế, mang một tình cảm không thể đoán được với Tuyết Kì

* Thế Khang
--> Vì chưa có sự xuất hiện của Thế Khang trong những chap đầu nên Su sẽ post hình của anh này sau



Ayato

on 3/7/2013, 10:10

#3
  • avatar

Ayato



Thành viên tích cực
Xem lý lịch thành viên
Tham gia : 13/06/2013
Bài viết : 3460
Điểm plus : 967763
Được thích : 954
Re: Chờ Mùa Hoa Nở - Su Đao

Chap 1

Spoiler:

Anh có thấy không? Những cánh hoa đó,
Chúng mỏng manh ở hình dáng nhưng cứng rắng ở tâm hồn.
**


Hôm nay, ngoài chợ, người ra vào rất đông. Họ chen chúc nhau để tìm đến những gian hàng bán hoa tươi nơi cuối chợ.
Cũng hôm nay, những bó hoa tươi được giao từ rất sớm, tầm năm, sáu giờ sáng mà các xe chở hoa cứ ùn ùn nối đuôi nhau vào chợ và ùn ùn nối đuôi nhau ra về.
Tại đây, đa số là các bà nội trợ, các chị em phụ nữ, các bạn gái nườm nượp lựa hoa, người nào cũng ôm một bó vui vẻ trò chuyện khi ra về.
Có một gian hàng mà người chủ là một cô gái tầm mười chín, đôi mươi đang tất bật gói và thanh toán tiền cho khách hàng. Tên cô ấy là Tuyết Kỳ.
- Chị ơi, gói em dùm em một bó hoa ly đi chị!
- Em ơi, tính tiền dùm chị giỏ hoa này đi!
- Cô ơi, con muốn mua một giỏ hoa hồng xanh!
- Chị ơi,…
Khách hàng không ngừng mua hoa của cô, dù bị gọi tới tấp nhưng cô vui lắm. Cô nở nụ cười:
- Vâng, tôi tới ngay!
Cô mở gian hàng cũng gần hai năm. Khoảng thời gian đó không dài nhưng vì sở thích và đam mê của mình, cô vẫn luôn duy trì doanh số bán hàng và không ngừng nuôi hy vọng sau này sẽ mở một cửa hàng hoa thật lớn. Dù vậy, ước mơ vẫn chỉ là mơ ước, ngay lúc này đây cô phải quần quật kiếm tiền trả nợ cho những khoảng tiền mà cha cô vay mượn đem đốt vào bài bạc, rượu chè vài năm về trước, ông ta giờ đã ***** con cô đi biệc xứ và đè nặng trên vai bây giờ là số tiền hơn hai trăm triệu đồng. Điều này biến cô từ một cô bé hồn nhiên, yêu đời thành một con người quần quật kiếm tiền từ gian hàng hoa này đến tối mày tối mặt.
- Chị ơi, tính tiền dùm em giỏ hoa này – giọng một cô bạn khá xinh với gương mặt đoan trang vang lên cắt ngang dòng suy nghĩ của cô.
- Của chị là 102 ngàn - cô từ tốn dùng khăn bông lau đi vết bút lông ghi giá trên tay cầm của giỏ rồi trao lại cho khách hàng của mình. Mỉm cười, cô cúi đầu nói: “Cảm ơn quý khách”
Thanh toán xong, cô bạn ấy chưa ra về vội mà chỉ đứng đó, nhìn thẳng vào cô, điều này khiến cô khá là bối rối và hỏi rằng:
- Có thể cho em biết, chị năm nay bao nhiêu tuổi không?
- Tôi..tôi năm nay mười chín, còn chị? – Tuyết Kỳ có vẻ ngập ngừng khi trả lời
- Mười chín. Sao vậy? Chúng ta bằng tuổi mà. Hay là cậu ngại khi nói chuyện với mình à? – Cô bạn này nở nụ cười thân thiện trước sự biểu cảm của cô lúc này
- Không, vì không biết nhau nên mới vậy thôi. Mình không sao. – cô bào chữa một cách gượng gạo
- Mình là Thái Nghiên, Kim Thái Nghiên. Còn bạn? – Thái Nghiên lại nhìn thẳng và sâu bên trong mắt cô
- Tuyết Kì, mình là Tuyết Kì. – cô khẽ nghiêng đầu một bên khi nói ra tên mình
Cũng phải thôi, từ bé đến giờ, cô không chỉ tự hào về bản thân, về mẹ mình mà còn tự hào vì chính cô cũng có một cái tên nghe rất kêu. Khi còn nhỏ, mỗi lần được mẹ ôm vào lòng, chính cô lại nũng nịu nằng nặc đòi bà kể cho cô nghe vì sao cô có cái tên như thế
Câu chuyện bắt đầu khi bà còn là con gái, lần đầu tiên bà thấy tuyết là năm bà mười lăm tuổi, khi ấy mùa đông đến lạnh đến mức có tuyết rơi dày đặc. Lúc ấy, vì vui mừng hết sức, bà đã không ngần ngại mà bóc tường năm tuyết lên vo tròn để cảm nhận cái lạnh bên trong. Ngày ngày bà cứ mải mê bên lớp tuyết trắng ngần ấy đến quên ăn, quên nghỉ. Rồi đến một lúc, bà ngã bệnh vì tiếp xúc với hơi lạnh quá lâu trong một không gian thoáng. Bà sốt rất cao, cả thân thể dường như rã rời, không thể cử động nổi. Bà ngoại thấy vậy rất lo, ngoại bảo chỉ vì tính hiếu kì của con mình mà bây giờ sinh ra nông nỗi này. Bà nằm trên giường nghe thấy cũng xót và hứa rằng sẽ nhớ mãi chuyện này để sau này khi sanh con, bà nhất định sẽ đặt tên là Tuyết Kì nếu đứa bé là con gái. Tuyết Kì. Tuyết rơi trước con mắt hiếu kì của bà. Bà nghịch tuyết cũng bằng sự hiếu kì đó. Tuyết Kì, Tuyết Kì…
Và sau mỗi lần nghe câu chuyện “huyền thoại” đó, Tuyết Kì rất vui, cô có thể hiểu rằng, cô là một không thể thiếu trong tim của mẹ mình và trong cả những mảng kí ức khi mẹ mình còn bé. Cô tủm tỉm cười.
Thấy cô chủ gian hàng đứng tần ngần ra đấy và cười một mình, Thái Nghiên lay lay tay cô:
- Nè, bạn không sao chứ? Sao lại tự cười một mình?
- À, ừ, mình không sao. – cô gãi gãi đầu
- Đến giờ mình phải về rồi, chào nhé! Lần sau..mình sẽ đến!
Thái Nghiêng nói rồi chạy đi mất. Đây là lần đầu tiên cô thấy có một khách hàng chịu đứng lại và nói chuyện cùng mình. Những người khác chỉ cần thanh toán rồi tự khắc quay đi, không như cô bạn này, Kim Thái Nghiên.
Mọi thứ đều trở về trong êm ắng. Những cánh hoa khẽ đón lấy những giọt nước do Tuyết Kì tưới vào giữa trưa oi bức. Cho tới tối hôm đó, khi cô đang dọn hàng thì một toán thanh niên mặt mày bậm trợn gầy sáu, bảy tên đi đến thô bạo gõ vào cửa kéo đùng đùng như muốn đập tan cánh cửa tội nghiệp. Rùng mình, cô cất vội số tiền đang đếm dở vào cái hộp trên bàn. Tên mặt đầy sẹo đập bàn:
- Tiền góp tháng này đâu? Cả vốn lẫn lời?
- Các anh không thể nhẹ nhàng một chút được à? - cô chau mày
- Vậy thì liệu hồn mà nhanh lên một chút đi! - tên mặt sẹo trừng mắt
- Tôi không có tiền, các người có đòi cũng vô ích - cô hằng giọng
- Sao? Không tiền á? Mày tin là tao đập nát cái gian hàng này không? - tên này lớn tiếng ****
- Tôi đã nói là không có tiền, các người muốn gì nữa đây? - cô nhăn trán
- Vậy đưa tất cả số tiền sáng giờ mày bán được ra đây. - tên này xoáy mắt nhìn cô chăm chăm
Giật mình hốt hoảng, thì ra bọn chúng theo dõi hoạt động buôn bán của cô từng chút một. Nhưng cô không thể đưa cho chúng tiền vào lúc này được, Mẹ cô đang bệnh, em trai cô lại sắp phải đến tháng đóng tiền học. Không có số tiền này, cô không thể nào xoay sở hết mọi việc được.
“Tuyệt đối, mình không thể đưa cho chúng số tiền này được.”
- Hôm nay khách không đông cho lắm, tiền bán được tôi đã trả cho bên chủ giao hoa rồi. – Cô hít một hơi và nói
- Vậy à? – tên này vừa nói vừa đảo mắt nhìn xung quanh và hướng mắt về phía chiếc hộp cô để trên bàn
Thôi chết rồi, vậy là hắn đã thấy chiếc hộp đó. Cô lo sợ đến toát mồ hôi hột. Môi cô mấp máy. Hai bàn tay từ đó cũng lạnh dần đi. Không được, cô phải nghĩ cách khiến hắn nhìn đi chỗ khác. Cô lấp bấp nói:
- Ông đừng nhìn vào cái hộp đó nữa, Đó..đó chỉ là hộp quà mà..mà bạn tôi tặng nhân dịp…nhân dịp…à nhân dịp sinh nhật của tôi. Đúng rồi, bạn tặng tôi nhân dịp sinh nhật vừa qua.
Tên này hừ một tiếng. Một hắn hắn vuốt ria mép. Mặt hắn đăm chiêu suy nghĩ.
- Mày vào mở xem bên trong đó có gì. – Hắn chỉ tay vào chiếc hộp ra dấu cho đàn em
Tên này người ốm, tóc tai bù xù, lõa xõa nhuộm hai lai tiến về phía chiếc hộp. Cô không thể để chúng lấy được số tiền bên trong đó nên đã lao đến, định bụng sẽ lao đến và đẩy tên này ra nhưng tay cô bị giữ bởi hai tên khác.
- Đại ca, tiền ở trong này.
Cô giằng tay chúng ra khỏi cổ tay mình nhưng không được, chúng xiếc quá chặt. Cô cứ giãy nãy, cố gắng thoát ra. Tay cô bị xiếc đến mức đỏ ậng đi và đau rát. Không còn cách nào khác, cô đành gào lên:
- Không được, các người không được lấy số tiền này. Mẹ tôi đang bệnh và em tôi lại sắp đến kì đóng học phí. Không có nó, mẹ tôi sẽ chết và em tôi sẽ bị đuổi học mất. Làm ơn, làm ơn đi, tôi xin các người mà. Đừng lấy số tiền đó!
Tên mặt sẹo tiến về phía cô, nắm tóc và ** giật ra phía sau, hùng hồn nói:
- Con ranh, không hồn thì câm miệng lại cho…
Hắn chưa kịp nói hết câu đã bị cô có giò đá một phát ngay giữa hang khiến mặt mày tím tái,răng cắn chặt môi và buông tóc cô ra. Sức chịu đựng của một con người có giới hạn và Tuyết Kì đã gần như vượt quá giới hạn của mình nên buộc lòng, cô phải làm thế mới ngăn được hắn không lấy tiền của cô. Hắn vừa ôm của, vừa nghiến răng:
- Tụi bây đập nát chỗ này ra cho tao. Mẹ kiếp, con khốn! Đập nát đi, tao muốn tất cả phải vỡ vụn. Ranh con, tao coi mày sẽ làm sao.
Dứt lời, mấy tên còn lại tay gậy gộc đập phá khắp nơi. Trên giá, các chậu hoa, giỏ hoa thay phiên nhau rơi xuống đất và bị dẫm lên dập nát. Tiếng sành sứ vỡ vang lên chói tay khiến Tuyết Kì không cầm được nước mắt:
- Dừng lại đi. Tôi xin các người, tôi van các người, làm ơn, dừng lại đi mà. Đủ rồi, dừng lại đi..
Mặc cho cô kêu gào, khóc lóc van xin nào nỉ, chúng cứ đập phá, chẳng mấy chốc, gian hàng trở nên bữa bãi, các cành hoa đều trở nên dập nát, các mảnh thủy tinh vung *** khắp nơi. Nước nôi từ các thùng nhựa đựng hoa tràn ra lai láng. Cảnh tượng như thế càng khiến cô đau xót hơn, nhìn đứa con tinh thần thần của mình bị chà đạp như thể bị cứa từng khúc ruột.
Lúc này tên mặt sẹo giựt xấp tiền từ trên tay đàn em của mình của rồi ngạo nghễ bước ra khỏi gian hàng, không, đống đổ nát mà hắn đã phá sạch. Còn lại một mình, cô gục đầu và khóc, nước mắt vẫn không ngừng rơi. Cô cố gắng chồm dậy, nhìn xung quanh, tất cả đã không còn gì. Nén tiếng nấc, cô đứng lên và bỏ chạy ra khỏi khu chợ.
Cô tìm đến bên chiếc cầu nhỏ dẫn vào công viên ở một góc của trung tâm thành phố. Cô vô tình tìm thấy nó khi lần đầu dọn về đây sinh sống cùng mẹ và em trai mình. Bên dưới cây cầu là mặt hồ phẳng lặng phản chiếu hình bóng nhếch nhát, mệt mỏi của cô.
Gió đêm lạnh bủa vây lấy thân hình mảnh mai của Tuyết Kì. Hàm răng cô vì tê buốc nên cứ va vào nhau tạo nên tiếng “cạch..cạch”. Ôm ghì đôi vai bằng hai bàn tay nhỏ bé. Đã hơn mười giờ rồi, xung quanh cô rất vắng vẻ. Những cánh hoa sơn trà bị gió thổi bay khẽ chạm vào má cô.Từ phía sau, một bàn tay ấm áp ôm gì lấy eo cô. Hơi thở của người đó không ngừng phà vào cổ khiến cột cảm thấy nhột nhột. Cô quay lại và bắt gặp nụ cười ấm áp của anh.
“Duy Khiêm, cuối cùng anh cũng đến rồi"



Ayato

on 4/7/2013, 17:31

#4
  • avatar

Ayato



Thành viên tích cực
Xem lý lịch thành viên
Tham gia : 13/06/2013
Bài viết : 3460
Điểm plus : 967763
Được thích : 954
Re: Chờ Mùa Hoa Nở - Su Đao

Chap 2

Spoiler:
Duy Khiêm đi vào căn phòng nhỏ của Tuyết Kì. Suốt đêm hôm qua cô khóc đến mức ngất đi, cả người cô tê lại vì lạnh. Đêm trên cầu vắng vẻ, anh tự hỏi sao cô lại đứng đó một mình. Nếu anh không đến ôm cô lại thì không biết cô sẽ đứng đó đến khi nào và sẽ làm gì dại dột nữa.


Anh và cô lớn lên cùng nhau cái thị trấn nhỏ hẹp này. Anh đi đâu, cô đi theo nấy. Cô làm gì anh cũng vẫn dõi theo. Cứ thế, hai người như hình với bóng luôn song hành cùng nhau. Hoàn cảnh của cô, anh thấu đến tận xương tủy. Cô coi anh như một người anh trai. Còn anh coi cô như một người quan trọng nhất trong đời mình.


Chẳng là tháng này anh có việc cần đến nơi khác công tác trong một thời gian. Cô không đi vì còn bận bịu cùng gian hàng hoa ngoài chợ trong khi anh muốn cô đi cùng cho an tâm. Nào ngờ, khi trờ về, cớ sự lại ra nông nổi này.


Anh thở dài, nhìn cô ngủ say như thế nhưng trông đơn đơn độc quá. Anh đi đến bên cửa sổ, kéo rèm cửa sang hai bên để nắng tràn vào căn phòng tăm tối này. Vừa xong thì Tuyết Kì cựa mình, nhăn mặt. Có lẽ do ánh sáng chá vào mắt khiến cô tỉnh giấc. Dịu dàng mở mắt và ngồi dậy, cô giật mình thấy Duy Khiêm đang ngồi đối diện nhìn cô với mắt hiền từ. Cô còn hơi mơ màng nên hỏi:
- Mấy giờ rồi anh?
- Mười giờ rồi em! Em ngủ ngoan ghê nhỉ? – Anh bông đùa
- Cái gì? Mười giờ rồi á? Sao anh không gọi em dậy? Chết rồi, chết rồi! – Cô hốt hoảng
- Chết gì hả em? – Anh vẫn ngây ngô
- Hoa? Gian hàng của em? Tối qua em đã ở đây à? – Cô vẫn chưa giữ bình tĩnh được
- Thôi nào, em bình tĩnh lại nào! Anh nghĩ em nên nghỉ bán một ngày đi! Sắc mặt em vẫn còn tệ lắm! – Duy Khiêm đi đến, ngồi bên cạnh và tém lọn tóc xòa trước trán cô
- Nhưng mà còn tiền thì sao? Hôm qua…hôm qua… - cô thất thần khi nhớ đến ngày hôm qua
- Anh biết rồi! Bọn chúng lại đến đòi nợ em nữa à? Em bình tĩnh đi nào! Mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi! Ban sáng anh đã ghé cửa hàng em rồi, chiều anh sẽ ra dọn dép lại! Em cứ nghỉ ngơi cho khỏe đi! – Anh cười hiền
- Nhưng mà… - cô tròn mắt nhìn anh
- Không nhưng nhị gì cả! Nghe lời anh! Em đi rửa mặt đi rồi xuống ăn chút cháo, anh đã nấu sẵn rồi, chỉ còn chờ em thôi! – Anh nói rồi đứng lên
- Duy Khiêm…em cảm ơn anh. Không…không – Cô bắt đầu cảm thấy có gì đó nghẹn lại tại cổ họng
- Anh mà em còn khách sáo à? Mau lên nào, kẻo cháo nó nguội đấy. Hay là để anh mang khay lên cho em nhé ? – Anh xua tay
- Được rồi, em xuống liền ! – Tuyết Kì mỉm cười bước xuống giường và đi vào trong tắm rửa mặt.


Cô nhìn vào tấm gương bên trong phòng tắm. Duy Khiêm nói đúng, mới có một đêm thôi mà hai mắt cô đã thâm quầng lên mệt mỏi. Cô lắc lắc đầu cho mọi suy nghĩ lọt thỏm ra ngoài, để cô không còn phải bận tâm nữa. Nhìn thẳng vào đấy, cô khẽ hát. Câu hát của cô rời rạc, không nhập bài với nhau nhưng nó khiến cô thoải mái.


Xong xuôi, cô xuống bếp định bụng là sẽ phụ anh làm một vài việc vặt nhưng mà vừa xuống thì mọi thứ đã tươm tất đâu vào đấy rồi và anh thì đang ngồi đọc báo trong khi chờ. Thấy cô, anh lại cười, gấp gọn tờ báo, anh đứng dậy đến bên và kéo ghế cho cô ngồi.


- Em dùng đi! Lần đầu anh nấu đó, em xem xem thế nào? – Anh nhìn cô
- Vậy em thử nhé! – Cô cười bằng ánh mắt với anh rồi lấy đũa gấp vào chén một ít thức ăn rồi nếm thử
- Thế nào? – Anh chập hai tay vào nhau và nhìn cô đầy hồi hộp
- Uhm… nó không tệ, ý em là nó ngon lắm! – cô tít mắt
- Vậy em ăn nhiều vào nhé! – Thở phào nhẹ nhõm, anh và cô cùng dùng bữa.


Xế chiều, Duy Khiêm đưa cô về nhà trước khi cửa hàng dọn dẹp đống hỗn độn ngoài đó. Tuyết Kì đẩy cửa vào và cất tiếng:
- Mẹ ơi con về rồi!
Không gian yên lặng không có tiếng động, cũng không có tiếng trả lời. “Sao mẹ không trả lời nhỉ?” – cô tự hỏi. Cảm giác bất an xộc đến. “Không lẽ mẹ xảy ra chuyện gì rồi?”
- Ân ơi, chị về rồi! – cô gọi to tên em mình
Vẫn im lặng, không ai trả lời. Hay họ không nghe tiếng cô gọi nhỉ? Cô chạy khắp nhà tìm kiếm hai người. Lật đật chạy vào nhà bếp, trống huơ. Phòng ngủ, phòng tắm, ban công đều không thấy ai cả. Chợt có tiếng cười ở sau vườn, cô nhanh chân chạy ra đó.


Tới nơi thì mắt cô đã chữ A, miệng chữ O vì nghạc nhiên. Mẹ cô, em cô đang ngồi nói chuyện, cười đùa vui vẻ cùng một người con gái. Cô đi về phía họ. Đặt tay lên vai mẹ, cô nói:
- Mẹ, con về rồi. Ân, chị về rồi!
Thấy cô, bà Lan vui mừng, kéo cô ngồi xuống để bắt chuyện. Thiên Ân thì không ngừng cười lăn lộn khi bị người con gái đó cù lét. Nó cười đến ứa nước mắt.
- Con gái à, Thái Nghiên đã ở nhà ta từ đêm qua đến giơ đấy! – bà chỉ về phía Thái Nghiên
- Thái Nghiên? Cậu ấy đến đây từ hôm qua hả mẹ? Làm sao cậu ấy…? – Cô bỏ dở câu hỏi
- Cô ấy nói con cho cô ấy địa chỉ nhà ta mà, con gái! – bà Lan ngạc nhiên
- Ồ, Tuyết Kì, cậu về rồi. Tớ chờ cậu ở đây từ hôm qua đến giờ. – Thái Nghiên nhìn thấy cô liền nở một nụ cười thật tươi
- Ừ, chào cậu. À Thái Nghiên này, cậu lên phòng với tớ chút nhé. Tớ có chuyện muốn trao đổi với cậu. Mình đi thôi! – cô nói rồi đứng lên kéo tay cô bạn
- Mẹ à con xin phép lên phòng trước. – cô nói rồi quay đi
- Dạ, xin phép bác! – Thái Nghiên cũng lễ phép


Sau vườn chỉ còn bà Lan và cậu con trai Thiên Ân không ngừng dõi mắt theo hai người đó đến khi chắc chắn đã lên phòng thì thôi. Thiên Ân xụ mặt vì vừa mất đi một người bạn chơi cùng.
Trên phòng của mình, cô nhìn Thái Nghiên với anh mắt nghi ngờ. Thái Nghiên sao lại có thể tìm đến tận nhà cô khi cô chưa cho địa chỉ? Cô ấy đã làm từ tối qua đến giờ? Cô ấy đã theo dõi cô? Hàng trăm câu hỏi cứ thế xâm chiếm đầu óc của Tuyết Kì khiến cho ánh mắt của cô ngày càng trở nên đăm chiêu khó hiểu.


- Cậu thắc mắc vì sao tớ lại ở đây à? – Thái Nghiên mở lời
- Phải. Câu làm sao có địa chỉ nhà tớ? Chúng ta chỉ gặp nhau chỉ một lần thôi mà? – Cô hỏi dồn
- Tớ không theo dõi cậu, cũng không làm gì xấu từ đêm qua đến giờ ở nhà cậu. Tớ đến đây để tìm cậu là có chút việc. Còn sao tớ biết nhà cậu thì tớ xin lỗi, tớ không thể nào nói ra được! – Cô bạn cúi đầu xuống đất
- Cậu tìm tớ có chuyện gì vậy? – Cô thắc mắc
- Thật ra tớ muốn ra ngoài làm việc nên tớ muốn phụ cậu bán hoa ở gian hàng. Được không? – Cô bạn nhìn thằng vào cô
- Đương nhiên là được rồi. Tớ cũng đang cần người phụ nhưng mà cậu đợi vài ngày nữa nhé, hiện tại tớ đang sửa sang lại gian hàng! – Cô thôi nhìn Thái Nghiên bằng cặ mắt nghi ngờ mà thay vào đó là ánh mắt đầy tia sáng
- Vậy từ nay, tớ với cậu thành bạn nhé? – Cô bạn đề nghị
- Ừ thì làm bạn! – Tuyết Kì cười rồi ôm chầm cô bạn vào lòng mãi đến một lúc sau mới buông ra.


Tối hôm đó, Thái Nghiên ra về không quên tặng lại cho gia đình cô một vài hộp trà Sơn Trà. Mẹ cô rất cảm kích, bà và Thiên Ân mong cô sẽ đến chơi lần nữa, riêng cô nhìn bạn mình mỉm cười không nói gì.
Thá Nghiên ra đến đầu ngõ thì tim cô mới thôi đập lien hồi giống hồi nãy. Cô rất bất ngờ khi thấy Tuyết Kì ôm chầm mình lại. Ối, vừa nghĩ lại mà tim cô lại đập thình thịch giống ban nãy nữa rồi! Cô không biết cảm xúc lúc này như thế nào nhưng có thể cô sẽ không quên cảm giác này. Ấm áp và ngọt ngào quá đỗi.


Chiếc xe dừng trước mặt Thái Nghiêng. Mở cửa ngồi vào bên trong, cô không ngừng tự cười với chính mình, mong sao cho đêm đừng trôi nhanh, để cô vẫn nhớ mãi giờ phút đó.


***
Ở một khu nhà ẩm thấp, dột nát khác, có một người phụ nữ đang phe phẩy điếu thuốc lá nghi ngút khói trong không gian sáng mờ mờ. Cô ta đập bàn, hét lớn:
- Tao hỏi, mày ăn ăn dọng bao nhiêu trong đây rồi?
- Thưa chị, chị tha cho em, em không có lấy tiền của chị đâu! – tên đó, tên mặt sẹo luống cuống
- Tao cho mày một cơ hội để nói lại, nếu không mày tự lết về nhà khi không có chân nhá! Mày ăn bớt bao nhiêu trong đây? – cô ta gằng giọng
- Dạ em em, em lấy hết năm trăm ngàn chị ơi! Chị tha cho em! – Hắn cúi lạy liên hồi
- Má nó, mày đi gôm một triệu rưỡi mà cuỗm hết của chị mày năm trăm sao? Mày khogn6 thiết sống nữa rồi con ơi! Tụi bây đánh nó chết cho tao! Khốn kiếp! – Ả này thét lên



Thảy xấp tiền lên bàn, ả ta tiếp tục phà phà nhả khói trong không gian đó trước tiếng kêu gào vang vọng bên tai của tên mặt sẹo.



Bánh Mì

on 4/7/2013, 18:01

#5
  • avatar

Bánh Mì



Thành viên mới
Xem lý lịch thành viên
Tham gia : 04/07/2013
Bài viết : 3
Điểm plus : 18
Được thích : 0
Re: Chờ Mùa Hoa Nở - Su Đao

 Đi dạo vài vòng lại gặp mi
Công nhận, ta viết hay dễ sợ *tự sướng*
Ayato

on 4/7/2013, 19:14

#6
  • avatar

Ayato



Thành viên tích cực
Xem lý lịch thành viên
Tham gia : 13/06/2013
Bài viết : 3460
Điểm plus : 967763
Được thích : 954
Re: Chờ Mùa Hoa Nở - Su Đao

Ô hóa ra là con Su à .

Ta tưởng đứa nào @@~.

Mi khỏi tự sướng đi nhé *đạp*.



Ayato

on 7/7/2013, 17:28

#7
  • avatar

Ayato



Thành viên tích cực
Xem lý lịch thành viên
Tham gia : 13/06/2013
Bài viết : 3460
Điểm plus : 967763
Được thích : 954
Re: Chờ Mùa Hoa Nở - Su Đao

Chap 3

Spoiler:
Ngày hôm sau, khi mặt trời còn chưa thức giấc, Tuyết Kì đã nhanh chóng ra khỏi nhà sau khi ăn vội vài mẫu bánh bì quét bơ. Tạm biệt mẹ và véo má trêu chọc Thiên Ân, cô dắt xe đạp của mình ra rồi chầm chậm đạp đến chợ.

Vẫn như bình thường, cô vừa đạp vừa hít thở, sương đêm hẵng còn vương trên các cành lá. Đến cuối chợ, cô xuống xe và dắt bộ. Cảm giác hồi hộp cứ rạo rực trong người bởi cô không biết hôm nay, gian hàng của mình sẽ như thế nào. “Không biết mọi thứ sẽ ra sao nhỉ?” – cô hỏi thầm.

Cô dừng xe trước cửa gian hàng, hít thở thật sâu, xong xuôi, cô kéo cửa bước vào. Không biết là do nôn nóng hay sao mà Tuyết Kì không bật đèn để khi bước được vài bước thì cô vấp pải vật gì đó, ngã nhào.

“Á” – Cả không gian yên ắng bị cô phá tan bởi tiếng la của mình. Bất chợt, vật-gì-đó ngáng chân cô cựa quậy. Cô giật mình, nhìn chầm chầm nó. Dù trời chưa mấy sáng lắm nhưng cô vẫn lờ mờ nhận ra rằng vật-gì-đó ban nãy rất to. Tay chân Tuyết Kì run lẩy bẫy.

“Làm ơn, làm ơn, đừng có lại gần tôi! Làm ơn, làm ơn” – Cô cứ lầu bầu như thế trong miệng. đầu óc cô chẳng còn có thể suy nghĩ được gì nữa. Vật đen đó bắt đầu đi chuyển đến sát góc tường. “Cạch”. Đèn được mở. Tuyết Kì hai tay che mặt nhưng vẫn he hé xem chuyện gì xảy ra. Lại là vật kì dị đó, lần này, nó tiến vể phía cô, chậm rãi. Cô co rúm người lại, sợ sệt, hai tay không dám hé nữa. Một bàn tay đặt lên vai cô. Giật mình, cô hét toáng lên:
- Aaaaaaaaaaaaa!!!!

Lần này, “sức công phá” của cô xem ra rất lớn. Không chỉ làm vật đen đó sợ ãi mà còn khiến mọi người ở gần đấy hốt hoảng. Vài ba người chạy đến lo sợ:
- Có chuyện gì vậy cô? Cô không sao chứ?
- Dạ, các bác thông cảm, cô ấy bị thủy tinh đâm vào tay nên mới hét lên như thế. – Một giọng nam trầm nghe quen quen lên tiếng thay cô
- Vậy cô ấy không sao chứ? Sao lại bất cẩn đến vậy? – Họ hết nhìn cô, lại nhìn đến người nam đó ái ngại
- Cô ấy không sao. Xin lỗi mọi người! – Anh chàng gật gật đầu xin lỗi
- Vậy tốt rồi! Anh nói cô ấy, lần sau đừng dọa mọi người như thế! – Những người kia nói rồi quay về với chỗ của họ để tiếp tục công việc.

Duy Khiêm nhìn cô. Anh nhăn trán, một tay anh vuốt vài cọng tóc mơ trên trán cô, tay còn lại, anh nhẹ nhàng gỡ hai bàn tay run rẩy của cô ra khỏi mặt. Hình như, có gì đó ương ướt trên tay cô. Anh vội vàng nâng mặt cô lên, thì ra cô khóc. Cô khóc vì sự sợ hãi của mình. Thấy anh, cô tức giận, gạt tay anh ra, hét lên:
- ANH LÀ ĐỒ ĐÁNG….

Chưa kịp nói hết cô, cô bị anh che miệng lại. Mặt anh nhăn nhó:
- Em nói nhỏ thôi chứ, bộ em không nghe những người hồi nãy nói gì à? Đừng làm họ hoảng loạn chứ!
- Em không nghe, em không nghe! Anh là đồ đáng ghét! Em ghét anh! – Cô giãy nãy đấm thùm thụp vài ngực anh

Cũng phải thôi, nhìn bề ngoài cô cứng cõi như thế nhưng cô cũng là con gái mà. Ai lại không khóc khi bị hù như thế chứ. Lần này, anh thật là quá đáng với cô!

- Được rồi, được rồi! Anh sai, được chưa? Em đừng khóc nữa! – Anh quệt những dòng lệ trên má cô, trên khóe mi cô. Ích ra như thế cô không còn giận và đánh anh nữa. Thú thật, khi cô giận, cô đấm làm anh đau điếng. Nhưng như vậy cũng hơn khi cả hai còn nhỏ, mỗi làn như thế, cô cắn vào tay khiến nó bầm tím sao vài giờ. Nhớ lại lúc đấy, anh trông thật là thảm thương biết bao!

Đứng bật dậy, cô lấy trong giỏ ra miếng khăn giấy ước rồi lau sơ khuôn mặt. Đi vòng trong và lấy ra hai cộc nước, cô đặt lên bàn và ngồi xuống, hỏi:
- Anh dùng nước đi, anh đã ở đây từ chiều hôm qua à?
- Ừ, dọn xong chỗ này cũng khiến tay chân anh bủn rủn, đi không nổi nên đêm qua anh ngủ ở đây. Không ngờ hôm nay em đến sớm vậy. Em thấy sao? Được chứ? – Anh nháy mắt nhìn cô

Nãy giờ cô không để ý, bị anh dọa xong thì quên béng mất. Cô đưa mắt nhìn xung quanh, quả thật, bây giờ gian hàng của cô trông rất đẹp. Mọi thứ đều trở nên khác biệt nhưng không trở nên cầu kì. Ở trên tường có thêm vài cái giá nữa tiện để cô có thể đặt các giỏ hoa xinh xinh lên đấy. Bên phải bàn của cô đang ngồi có thêm một cái kệ, hiện tại trên đó đang để các chậu hoa giả mini trông rất đáng yêu.

Nhìn cô có vẻ rất vui, thấy thế, Duy Khiêm cười xòa:
- Anh đã ra tay thì không tồi chứ hả?
- Uhm, phải nói chúng rất tuyệt. Sắp tới phải khao anh một chầu rồi nhỉ? – cô cười tươi, phải chi lúc nào cũng thế thì chẳng khác nào cô là thiên thần cả.
- Mà thôi, em ở lại nhá, anh về chuẩn bị đi làm đây! – Anh nói rồi đứng dậy, uống hết cốc nước rồi ra về.

Cô đứng ở cửa, trông theo bóng anh mãi cho đến khi nó chỉ còn là một chấm đen bé tí rồi biến mất trong làn người tấp nập đang đổ vào chợ. Xem ra, khách hàng sắp đến rồi, cô phải nhanh chóng dọn dẹp lại thôi.

Tuyết Kì đi vào và mang hai cốc nước đem đi rửa. Khi cô trở ra thì thấy Thái Nghiên đã đến, cô ấy đang ngắm các bình hoa ở trên kệ. Thấy cô, Thái Nghiên nở nụ cười:
- Chào cậu!
- Ừ, chào cậu! Mình nghĩ mai cậu mới đến giúp mình chứ? – cô đi đến cạnh Thái Nghiên
- Ban đầu mình cũng định vậy nhưng rồi sau đó mình thấy mình cần đến sớm. Công việc mà, đâu thể chậm trễ được, phải không? - vừa nói, cô vừa nhìn Tuyết Kì, ánh mắt lóa lên tia sáng của buổi mai
- Ừ. Rất hoan nghênh cậu đến gian hàng! – Cô cười

Vậy đấy, từ nay cô sẽ không cần phải tất bật với công việc này nữa. Thái Nghiên như một người đồng hành cùng cô, một người nỗ lực sẽ cố gắng giúp cô hết mình. Một ngày của họ bắt đầu như thế, suốt ngày hôm đó, tiếng cười đùa cứ vang vảng khắp nơi, không khí trở nên vui tươi hơn hẳn. Khách hàng cũng ra vào rất đông. Hai cô gái cứ thay phiên nhau làm việc dù mồ hôi thấm đẫm trên trán nhưng họ rất tràn trề nhiệt huyết. Ngoài kia, mặt trời đang lấp ló sau các dãy núi, một ngày bình yên đến đỗi lạ thường.

*
Thấm thoát cũng đã hết một tuần, thế có nghĩa là Thái Nghiên cũng đã làm việc với cô được một tuần. Hôm nay là sinh nhật mẹ cô, cô muốn làm bà bất ngờ.

Sáng hôm đó, mọi việc vẫn diễn ra rất bình thường. Gian hàng vẫn buôn bán như cũ. Đến chiều, cô kéo tay Thái Nghiên ngồi xuống cạnh mình và hỏi:
- Thái Nghiên này, hôm nay là sinh nhật mẹ mình, cậu giúp mình trang trí chỗ này được không?
- Tất nhiên là được rồi. Cậu có định mua gì cho bác ấy không? – Cô bạn nhìn cô tinh nghịch
- Có, mình định đi mua bánh kem cho bà ấy. Lâu rồi không tổ chức, hôm nay mình muốn bà thật sự vui vẻ mới được! – Cô cô tay lại, miệng chum chím ra vẻ rất quyết tâm
- Vậy cậu mau lên đi. Đã 5 giờ chiều rồi còn gì! Mau đi đi! – Thái Nghiên giục
- Ừ ừ mình đi liền, cậu giúp mình trang trí nhá. Mình để giỏ đồ ở trong ngăn tủ bàn đấy! – Cô vừa chạy đi vừa ngoảnh lại nói vọng đến

Thái Nghiên đi đến mở tủ, có một giỏ đen bên trong đó. Mở ra, bên trong các sợi dây ruy băng, các ngôi sao bằng mút, bằng nhựa dạ quang, còn có cả các chữ cái ghép lại thành một dòng: “CON YÊU MẸ”. Tuyết Kì quả là con người chu toàn trong mọi lĩnh vực mà. Cô kéo cái giỏ ra sàn rồi bắt đầu việc trang trí.

- Hừm, để xem nào, mình có nên treo dây ruy băng từ giá gỗ bên này đến gia ỗ bên không nhỉ? Hay là mĩnh dán ở giữa dòng chữ “CON YÊU MẸ” nhỉ? Á, hay mình trang trí bằng các ngôi sao? Ôi, thật là điên cái đầu mà. Tuyết Kì à, cậu ác với mình lắm. – Thái Nghiên tự “độc thoại” với chính mình
Bỗng, có một giọng nói phát ra sau lưng cô.
- Tuyết Kì à, anh đến rồi.

Thấy lạ, cô chạy ra xem thì thấy đó là một thanh niên với khuôn mặt phúc hậu, một tay cầm những hộp xốp, tay còn lại đang cố gắng gỡ chiếc túi ni long bên trông để một bóa hoa hồng giả mà những cánh hoa có các hạt kim tuyến lấp lánh. Thấy vậy, Thái Nghiên chạy đến:
- Để tôi giúp anh. Tuyết Kì cô ấy đi mua bánh kem sinh nhật cho mẹ mình rồi. Tôi là bạn cô ấy, tôi ở đây giúp cô ấy trang trí gian hàng.
- Ừ, vậy cô giúp tôi đem những thứ này vào trong nhé! – Duy Khiêm nhìn Thái Nghiên ban đầu với một ánh mắt dò xét nhưng rồi cũng đưa cô xách đồ vào hộ.

Trong khi đó, ở cửa hàng bán bánh kem, Tuyết Kì đang đi vài vòng xem nên chọn mua bánh kem nào vừa đẹp, vừa rẻ cho mẹ mình. Ở đây nhiều loại quá, mà loại nào cũng đẹp hết. Chẳng thấy loại mà cô tìm.

Mải mê lực chọn, cô vô tình va phải một người khác cũng đang đi tìm mua bánh ở đây. Người này cáu bẳng:
- Này, không thấy đường đi hay sao thế hả?
- Dạ tôi xin lỗi, tôi vô ý! –Cô cúi đầu chẳng dám ngẩng lên
- Vô ý hay cô ý? Con gái gì mà bất cẩn! – Người này tặc lưỡi rồi bỏ đi.

Bấy giờ cô mới dám ngước mặt lên. Trề môi, cô lè lưỡi lêu lêu người đó. Bất chợt, anh ta quay lại, cô giật mình quay đi và tiếp tục lực bánh cho mẹ mình.
Một lúc sau thì Tuyết Kì về đến. Cô hồ hởi, tung tăng xách hộp đựng bánh kem đi vào. Bất ngờ với ánh đèn mờ mờ ảo ảo của gian hàng, cô không nén nổi cảm xúc, thốt lên:
- Đẹp quá! Đẹp quá đi mất!
Dứt lời thì Duy Khiêm và Thái Nghiên chạy đến thay nhau khoe chiến công của mình:
- Này, em phải cảm ơn anh nhá! Công anh đi mua mấy bóng đèn này đấy! Đẹp chưa? À, còn đồ ăn nữa kìa!– Anh lên tiếng trước
- Cậu còn phải cảm ơn mình nữa đó! Mình đã trang trí khắp chỗ này rồi còn gì! – Cô bạn này cũng nũng nịu
- Được rồi, được rồi! Em cảm ơn anh nhiều lắm! – Cô bật cười rồi ôm chầm lấy Duy Khiêm

Đúng lúc đấy, trong lòng Thái Nghiên bỗng cảm thấy rạo rực. Một dòng điện chạy xẹt qua đầu cô. Cảm giác khó chịu lại ấp đến bủa vây lấy cô. Không biết như thế nào mà hành động đó của Tuyết Kì làm cô cảm thấy nhói nhói trong lòng. Cô giật giật tay áo của Tuyết Kì:
- Nè, còn mình nữa!
Thấy vậy, cô cũng ôm Thái Nghiên thật chặt thủ thỉ vào tai cô bạn:
- Mình cảm ơn cậu nhiều lắm

Tối hôm đó, bữa tiệc diễn ra rất vui vẻ. Ai nấy đều rất hớn hở. Họ vui vẻ cùng nhau đến tận tối ra về. Một ngày nữa, lại kết thúc.



Ayato

on 7/7/2013, 17:30

#8
  • avatar

Ayato



Thành viên tích cực
Xem lý lịch thành viên
Tham gia : 13/06/2013
Bài viết : 3460
Điểm plus : 967763
Được thích : 954
Re: Chờ Mùa Hoa Nở - Su Đao

Chap 4

Spoiler:
Màn đêm đang vây quanh lấy mọi thứ. Đêm về mang theo hơi lạnh từ nơi xa, ru ngủ những tất bật của ngày dài đằng đẳng. Nhưng có ai dám cá cược rằng đêm sẽ không náo nhiệt?

Có lẽ, nó còn vui hơn cả ban ngày.

Đêm nay, tại ngôi nhà ấm cúng, Tuyết Kì đang chuẩn bị đồ đến lễ chùa. Khoảng thời gian này gian hàng không bận rộn gì mấy những cũng có thể nói đây là lúc cô tận hưởng buổi tối yên bình, giải tỏa mọi căng thẳng bao ngày.

Mặc dù không khí đang yên tĩnh được không lâu thì lại có tiếng nũng nịu, xuống nước của một cậu bé. Thiên Ân đang nằng nặc vòi mẹ mình và cô chị hơi khó tính để được cùng mọi người đến chùa sau đó thì “tạt” ngang qua lễ hội ở chợ.

- Không, chúng ta chỉ viếng chùa rồi về. – Tuyết Kì thẳng thừng đáp trong khi cô chằng còn nhìn tới Ân
- Em không chịu! Chị phải cho em đi! – Cậu chau mày, khoanh tay trước ngực
- Chị nói không! – Đâu chịu thua, cô lên giọng

Biết là cố chấp với chị mình sẽ không có đường thắng hà tất nhóc ấy phải quay sang sà vào lòng bà Lan, làm nũng.

- Mẹ àààà!
Chữ “à” được kéo dài đến mức có thể tưởng tượng nó như một cộng bún, mềm nhũng, chỉ cần chạm mạnh vào là “bặc”, nó đứt làm đôi
- Tiểu Ân, con nghe lời chị đi! – bà xoa đầu cậu
- Con không chịu, cho con đi đi mà mẹ! Con sẽ không phá phách hay nghịc lung tung đâu mà! – Giương to đôi mắt hết sức tội nghiệp và buồn bã, Ân niệm thần chú trong lòng “khuất phục đi, khuất phục đi mà”
- Ai mà đảm bảo được sự cứng đầu của em chứ hả? – Cô đứng nhìn ra ngoài cửa sổ, nghe được câu nói của em mình liền quay đầu lại, tặc lưỡi.
- Em…em… - Bị bắt bài, cậu nhóc ấp úng, mặt bắt đầugiãn ra, hai vành tai đỏ lừ
- Chị đảm bảo dùm Ân được không? – Một giọng nữ từ ngoài cửa vọng vào

Thái Nghiên đang đứng tại cửa, miệng cười chum chím, tay giơ hình chữ V khi các ánh mắt của mọi người trong nhà hướng về cô.

Như một sự giải cứu, Ân đưa mắt hình Thái Nghiên với bao tia sáng bên trong đó. Khỏi phải nói, nếu bây giờ không có ai ngoài cậu thì chắc cậu đã nhảy cẩng lên vì sung sướng và cũng có thể, cậu lăn vòng vòng trên tấm thảm ở giữa ngôi nhà. Con nít, hồn nhiên quá trời!

và Tuyết Kì. Sự xuất hiện đường đột của cô có vẻ làm mọi người bị bất ngờ trong vòng vài chục giây. Cô đến thăm gia đình nhưng vì mọi người sắp sửa viếng chùa nên cô cũng muốn đi theo.

Lát sau, bốn người họ ra khỏi nhà và bắt một chiếc taxi đến ngôi chùa mà xưa nay họ hay đến. Từ lúc lên xe đến giờ, ai ai cũng buồn cười vì những câu nói của Ân. Xem ra, cậu nhóc này đang rất vui.

Đến chùa, Ân không cười nữa, cậu mang bên mình sự trầm lặng để hòa cùng bầu không khí xung quanh. Chùa không vắng nhưng người người ra vô say sưa với câu chuyện của mình khiến không gian trở nên khoáy động. Gió rít bên tai tạo nên hợp âm lạ hoắc như muốn xoáy vào không gian này một chút điểm nhấn.

Bên trong, khói nhan nghi ngút làm cho mọi thứ trở nên mờ mờ ảo ảo. Bà Lan cùng Ân đi một hướng. Hai cô gái của chúng ta cũng đi một khác. Điều lạ là Tuyết Kì đi trước, Thái Nghiên đi sau. Tuyết Kì dừng lại thắp nhan và cầu nguyện ở chỗ nào thì Thái Nghiên cũng thê, cô cũng dừng lại ở chỗ đó.

Đến khi quỳ lạy, Tuyết Kì nhắm mắt, đôi khi mi mắt hơi run. Thái Nghiên nhìn thấu điều đó, cô tự hỏi cô gái bên cạnh cô lúc này đang cầu xin điều gì mà tập trung đến vậy, khác hẳn với vẻ thường ngày của cô ấy.

*

Xe dừng lại trước cổng chợ, chỉ có Ân, Tuyết Kì và Thái Nghiên xuống xe, riêng bà Lan muốn về nghỉ sớm.
Cả ba từ từ bước vào trong chợ. Mọi thứ bên trong rất náo nhiệt, Ân hết chạy chỗ này rồi chạy chỗ khác. Quầy bán nào lạ mắt đều có sự xuất hiện của Ân.

Đi phía sau, Tuyết Kì lên tiếng trách yêu:
- Không biết nó phải em mình không nữa. Gì mà cứ chạy lung tung, tí bên này, chút bên nọ, chẳng biết đường đâu mà lần với tên nhóc này nữa.
- Con nít mà, cậu trách làm gì! – Thái Nghiêng cười – Hay mình với cậu cũng ghé vài chỗ đi, Ân nó cũng lớn rồi, có khi trong đây nó gặp bạn của mình cũng nên!

Nói rồi Thái Nghiên kéo cô đến một gian hàng phóng phi tiêu. Có rất nhiều bia trên kệ và sát tường là một bảng điểm. Theo như trên đấy mỗi tấm bia có bốn vòng. Vòng ngoài cũng là các điểm âm, vòng thứ hai là mốc từ 10 đến 20 điểm, mốc thứ ba là 20 đến 50. Còn lại trong cùng là hồng tâm với 100 điểm. Đương nhiên, mỗi vòng đều có một phần thưởng nhất định. Cả hai người đều muốn chơi thử xem thế nào.

Mua các cây tiêu, cả hai đều bắt đầu nhắm nhưng Thái Nghiên bỏ cuộc từ sớm, cô nghĩ mình sẽ chẳng thể nào ném trúng được nên đưa tiêu của mình cho Tuyết Kì. Nhận lấy từ tay bạn mình, cô nói:
- Mình se lấy quà cho cậu! Chờ nhé!

Sau đó, người ta một tràng âm thanh liên tục giống nhau. Các cây tiêu lần lượt được phóng và y như rằng nó trúng vào các điểm gần hồng tâm, chỉ còn cách một cái nhích tay. Cây tiêu cuối cùng trên tay Tuyết Kì.
“Lần này phải trúng, giúp tao nhá tiêu” – Cô nghĩ thầm trong

“Phập”

Tiếng động phát ra, Tuyết Kì còn chẳng dám nhìn rõ, cái tiêu đó trúng hồng tâm thật. Không ngờ rằng cô thật may mắn. Mọi người xung quanh vỗ tay khen ngợi cô. Chủ gian hàng trao cho cô hai con thú nhồi bông thỏ heo kèm theo đó là cái móc khéo rất đáng yêu. Nhận lấy chúng và rời đi, cô đưa cho Thái Nghiên mỗi thứ một cái rồi nhoẻn miệng cười.

“Thịch”

Tim Thái Nghiên vô tình đập mạnh một nhịp, cô cầm lấy mà cứ run run. Nụ cười của Tuyết Kì như mặt trời đang tỏa nắng trong tim cô. Ấm áp vô cùng và tưởng như nó sẽ không lụi tắt. Ánh mắt cả hai chạm nhau. Thái Nghiên cứ thừ người ra đó và nhìn chằm chằm vào Tuyết Kì. Thấy lạ, cô lay lay tay áo bạn mình:
- Nè, cậu không sao chứ? Sao tự nhiên đơ ra vậy?
- À..Mình không sao. Mình..mình đi kiếm gì ăn đi ha! – Giật mình, cô kéo tay cô gái đối diện mình đi một mạch và không dám nhìn lại.

Mùi thơm lừng từ từ thôi thúc hai người tiến về phía trước. Có lẽ nó phát ra từ phía xe cá viên nên họ tấp vào đấy và mua rất nhiều. Nào là cá viên chiên, xúc xích chiên, trứng cút chiên, chả cá chiên, cả những miếng hoành thánh chiên giòn nóng hổi nữa. Mắt hai cô gái ai cũng xốt xắng.

Xa xa, Tiểu Ân thong dong đi bộ bên cạnh một người thanh niên. Thấy bóng dáng từ xa, Tuyết Kì đoán đó là Duy Khiêm.

Quả nhiên không sai, hai người bọn họ trúng thưởng rất chi là nhiều kẹo, phần thưởng, có khi gấp đôi số đồ ăn của cô và Thái Nghiên.

Thấy người mình cần tìm, Duy Khiêm vẩy vẩy tay, gọi lớn:
-Tuyết Kì! Tuyết Kì! Anh ở đây này! ANh ở đây này!

Không trả lời, cô chỉ đứng tại xe bán cá viên và vẫy vẫy anh. Thái Nghiên nhìn theo, bất chợt, lòng cô thắt lại, không đau lắm, nhưng khiến cô khó chịu.

“Đang tự nhiên thế mà có người chen vào phá đám!”

- Tuyết Kì! Tuyết Kì! Em đang chờ ăn à? Anh ăn nữa! – Mặc ánh mắt dò xét của Thái Nghiên, anh tiến tới gần Tuyết Kì hồ hởi
- Anh chờ chút, sắp xong rồi! Mà hai người đi đâu gôm nhiều quà vậy? – Cô cười chum chím, trông như thiên thần

Lần nữa, Thái Nghiên nhìn thấy, nó khắc sâu vào tận xương tủy của cô. Nhưng lần này, nụ cười đó, dành cho một người khác.

- Bọn em đi chơi trò chơi, trúng thưởng rất nhiều! Em trúng nhiều nhất này! – Ân nhanh nhạy lên tiếng khoe công của mình
Nheo ánh mắt nhìn cậu em mình, cô cảm thấy nghi ngờ. Duy Khiêm thấy vậy, vội chửa cháy nếu không có chiến tranh hạt nhân, tên lửa sẽ xảy ra giữa hai chị em mất
- Em nó đúng rồi đấy. Còn bé vậy mà tài lắm!
- Đấy, đến anh Khiêm còn nói vậy nữa là! Chị nên tin đi! – Ân lè lưỡi trêu
- Đồ con nít quỷ! – Cô cũng không vừa

Thế đấy, người này một câu thì người kia một câu chẳng ai nhường ai. Lúc đấy Thái Nghiên áp hộp mút đựng đồ ăn nóng hổi vào má của của cô làm uộc đấu khẩu tạm thời dừng hẳn, nhìn cô, Thái Nghiên nở nụ cười tươi rói rồi chìa tay ra nắm lấy tay cô đi về phía cái bàn trống trên thảm cỏ.

- Ăn thôi!!! Mời mọi người cùng ăn! – Bạn đoán được ai đang nói không? Ân đó, chơi đã rồi cũng đói meo nên thấy đồ ăn tương đương như nhìn thấy vàng, rất chi là phấn khởi.
- Em ra đây với anh chút đi! – Duy Khiêm cầm tay cô và kéo đi

Ánh mắt của Thái Nghiên vẫn dõi theo hai người đó. Lòng cô như những cơn sóng mạnh mẽ, dồn dập đập vào bờ cát khi thấy cảnh đó nên cúi đầu vào ăn để quên đi.

*

- Anh có cái này cho em! – Duy Khiêm đưa cho Tuyết Kì một con thỏ bông to lớn được để gần bụi cây. Anh đã để nó ở đó để có thể dễ dàng gây bất ngờ cho cô
- Hì, em cảm ơn anh nhiều lắm! Con gấu dễ thương quá anh ơi! – Cô cười, nụ cười hằng sâu trong tâm trí anh bao ngày nay lại bắt gặp ở hiện tại – ngay bây giờ. Đang xen nhau những cảm xúc khó tả, anh nhìn cô, tia nhìn ánh lên sự yêu thương.

Bất ngờ, cô đặt con gấu xuống đất rồi choàng tay ôm lấy anh. Cái ôm rất chặt khiến Duy Khiêm trở nên bối rối. Cô thì thầm vào tai anh “em cảm ơn anh nhiều lắm”.

Họ đứng với nhau thêm một chút rồi buông nhau ra trở về chỗ của Ân và Thái Nghiên. Vì chơi đã hóa mệt nên Ân dã gục đầu lên ai Thái Nghiên và ngủ say sưa. Duy Khiêm bế cậu nhóc trên tay, cả ba ra về.

Thấy Tuyết Kì cứ ôm khư khư con gấu, Thái Nghiên đoán biết đó là của Duy Khiêm tặng cho cô bạn. Cô phải làm gì đó thôi, ít nhất là ngay lúc này.

Nghĩ là làm, Thái Nghiên vời mệt mỏi rồi gục đầu vào vai Tuyết Kì nhắm hờ mắt. Cứ tưởng cô bạn sẽ đẩy ra nhưng không, trái lại còn thì thầm: Ngủ ngon!

Trên chiếc taxi đang chạy bon bon ngoài đường ấy có hai trái tim ấm bừng lên vì một người!



honeydarling0810

on 7/7/2013, 18:28

#9
  • avatar

honeydarling0810



Thành viên chính thức
Xem lý lịch thành viên
Tham gia : 04/07/2013
Bài viết : 43
Điểm plus : 156
Được thích : 10
Re: Chờ Mùa Hoa Nở - Su Đao

 Há a, truyện này của ck chị đấy nhé~ BẠn thân ngoài đời đấy cưng ạ~




My Fic
Lời Tạ Từ Dưới Cơn Mưa
Cậu Chủ Nhà Tôi


~Shyn sí sọn~ 
Ayato

on 7/7/2013, 23:54

#10
  • avatar

Ayato



Thành viên tích cực
Xem lý lịch thành viên
Tham gia : 13/06/2013
Bài viết : 3460
Điểm plus : 967763
Được thích : 954
Re: Chờ Mùa Hoa Nở - Su Đao

Nó là cái đứa cmt ở #5 kia kìa =)~.



Ayato

on 15/7/2013, 16:28

#11
  • avatar

Ayato



Thành viên tích cực
Xem lý lịch thành viên
Tham gia : 13/06/2013
Bài viết : 3460
Điểm plus : 967763
Được thích : 954
Re: Chờ Mùa Hoa Nở - Su Đao

Chap 5

Spoiler:
Hai tháng sau.

Năm giờ sáng, chiếc đồng hồ réo lên inh ỏi. Trong căn phòng ấy, có một cô gái vẫn đang ngủ rất say, cô không hay biết việc đồng hồ nó đang phản chủ.

Mắt cô vẫn nhắm tịt lại như không hề muốn mở ra. Có lẽ vì thế, chiếc đồng hồ lại được nước làm càng. Nó reo lên không ngừng nghỉ và có thể, nó sẽ nhảy đến bên cạnh cô gái để "tiện" cho việc đánh thức khổ chủ hơn.

Cựa mình, Tuyết Kì với tay tắt cáu chuông báo thức này. Dụi dụi mắt, cô vươn vai thật lâu để chắc là mình đã tỉnh ngủ. Bước ra khỏi giường, cô gái của chúng ta tiến vào phòng tắm để thay đồ.

Ra khỏi nhà sau khi ăn vội vài mẫu bánh mì bơ đậu phộng, cô không quên đưa mẹ mình ít tiền đi chợ. Từ khi có Thái Nghiên đến giúp, tiền bán hoa cũng tăng lên nên vừa có tiền trả nợ, cô cũng còn dư kha khá cho việc chi tiêu trong gia đình.

Trời mới tờ mờ sáng, cô đến thẳng gian hàng luôn vì định bụng xe giao hoa đang trên đường đến. Nghĩ vậy, cô đạp xe đi.

Trên đường, đi qua cây cầu dẫn vào công viên, những đóa hoa sơn trà đang he hé nụ, sương đêm vẫn còn đọng lại trên những tán cây. Hai bên đường, sương làm mờ buổi ban mai dịu nhẹ

*

Ọt..ọt

Âm thanh kì lạ phát ra từ gian hàng, các khách hàng bên trong nghe thấy đều khôn nén tiếng cười khe khẽ. Xem ra một buổi sáng qua loa không làm hả dạ cái dạ dày của cô.

Khá là ngại, Tuyết Kì hai má ửng hồng, nhìn rất đánh yêu.
"Có lẽ mình phải đi nạp năng lượng thôi, ngại quá đi mất"
Nghĩ là làm, Tuyết Kì gọi:
- Thái Nghiên à, cậu trông gian hàng nhá, mình đi kiếm cái gì để lót dạ đây!
-....
Im lặng, ngoài tiếng của cô, chỉ còn tiếng trao đổi của khách hàng, mặc nhiên, không nghe tiếng của Thái Nghiên.


- Thái Nghiên à, cậu đâu rồi? Thái Nghiên?
- ...
Đáp lại cô vẫn là tiếng ồn ào của khách hàng.

Sực nhớ, từ sáng đến giờ không thấy cô bạn mình đâu, lấy điện thoại ra, Tuyết Kì bấm số định gọi nhưng màn hình đang hiển thị tròn trĩnh tên của Thái Nghiên kèm theo hồi chuông tin nhắn kéo dài.

[Hôm nay mình không đến được, mình xin lỗi.]

Vỏn vẹn một câu, vậy là hôm nay cô ấy nghỉ. Nhăn trán, Tuyết Kì đành nhịn đến bữa trưa vậy, dù gì cũng còn có vài tiếng.

- Chị à, tính tiền dùm em! - khách hàng nữ đi đến bàn của cô
- Dạ của chị là sáu mươi nghìn! - cô nói rồi lấy giấy gói các nhành hoa lại với nhau.
- Hôm nay cô bạn má lúm không đến hả chị? - cô gái đó hỏi
- Sao cơ ạ? - khá bất ngờ, cô hỏi lại
- Ý em là cái chị gì đó bạn chị hay đến đây nè, hôm nay chị ấy không đến à? - cô ấy tiếp
- À không, hôm nay bạn tôi có việc bận, cảm ơn em đã hỏi! - Tuyết Kì mỉm cười
- Vậy à? Vậy em xin phép! - Nói đoạn cô gái đó ra về. Đúng là không có Thái Nghiên công việc trở nên nhiều vô số kể!

Đứng thừ ra đó, chốc chốc lại nhìn đồng hồ, Tuyết Kì tay ôm bụng vì đói.
"Năm phút nữa thôi, năm phút nữa thôi"

Chợt có ai đó đi vào. Thái Nghiên đi vào tay cầm theo hộp cơm cho cô. Quá đỗi bất ngờ, cô bật miệng nói:
- Sao..sao cậu..cậu lại ở đây?
- Mình định nghỉ nguyên ngày, nhưng mà, có việc muốn bàn với cậu nên mình đến đây
- Việc gì vậy? - Cô hỏi nhưng vừa dứt lời thì "ọt...ọt" tiếng bụng cô lại kêu
- Cậu đói à? Mình có mua cơm cho cậu nè. Ăn đi rồi mình nói! - Thái Nghiên nói rồi chìa hộp cơm nóng hổi cho cô.

Lát sau, Tuyết Kì đem hai cốc nước ra cho cho cô và bạn mình. Vừa ngồi xuống, cô bắt gặp ánh mắt xa xăm mà Thái Nghiên hướng đến mình. Cô cảm nhận được hơi ấm từ ánh mắt đó nhưng rồi cũng sớm gạt qua một bên vì cô nghĩ Thái Nghiên đang suy nghĩ vẫn vơ rồi vô tình nhìn cô.

- Có chuyện tớ cần nhờ cậu giúp - gương mặt Thái Nghiên đầy cảm xúc, cô nắm chặt lấy tay bạn mình
- Cậu bình tĩnh, có chuyện gì, cậu kể từ tư xem nào! - Tuyết Kì trấn an
- Trước khi bắt đầu, có một chuyện, mình cần nói với cậu. Thật ra...thật ra...mình...mình là con một trong một gia tộc danh giá. Ngay từ khi bắt đầu tiếp xúc, nói chuyện mình đã rất muốn được kết bạn với cậu Tuyết Kì à. Mình sống trong sự giam cầm của cô đơn. Cho đến khi gặp cậu, mình mới có thể đối mặt với nó. Mình sợ rằng, nếu mình nói ra chuyện này, cậu sẽ bỏ rơi mình. Mình tìm đến nhà cậu cũng bởi mình đã đi theo cậu từ gian hàng về nhà. Tuyết Kì à, cậu không giận mình chứ? - Cô ấy nói mà mắt đã đỏ hoe
- Mình không giận cậu, Thái Nghiên. Uống nước đi rồi nói cho mình biết, có chuyện gì xảy ra! - Đưa cốc nước cho cô gái ngồi đố diện, cô khẽ cười
- Cảm ơn cậu, Tuyết Kì! - Thái Nghiên lau vội vệt nước mắt nóng hổi


Dường như đã lấy lại được bình tĩnh, hít một hơi thật sau, Thái Nghiên nói:
- Tối hôm qua, mình có nghe ba mẹ mình bàn chuyện sẽ tổ chức một buổi tiệc mừng kỉ niệm ba mươi năm thành lập Tập đoàn GCN. Trong buổi họp mặt đó, các thành viên của ban lãnh đạo, các cổ đông, mọi người của các công ty con sẽ đến rất đông và nhận dịp đó, ba muốn mình đến dự, đồng thời mẹ sẽ giới thiệu cho mình chồng tương lai.
- Vậy...cậu muốn mình giúp cậu điều gì? - Tuyết Kì chau mày
- Đóng giả mình - Cô nói một mạch
- Cái gì? Làm sao mình có thể? - Qua bất ngờ, Tuyết Kì như muốn hét lên thật to
- Cậu...cậu giúp mình chứ? Được không? - Thái Nghiên nhìn Tuyết Kì cầu mong sự giúp đỡ từ cô
- Nhưng mà...làm sao có thể được chứ? Mình với cậu không phải chị em! - Câu nói này khiên không khí đột nhiên chùn lại, mọi thứ lại rơi vào yên lặng


Từ phía ngoài, Duy Khiêm bước vào. Tay ăn là hộp KFC cỡ lớn. Vừa từ công ty về nên anh ghé qua đây để xem Tuyết Kì đã ăn uống gì chưa vì gần đây, nghe mẹ của cô bảo là cô ăn uống thất thường, hay bỏ bữa. Vẫn thói quen cũ, vừa thấy Tuyết Kì là anh lại hô lớn, lớn hơn bình thường:
- TUYẾT KÌ! ANH ĐẾN RỒI ĐÂY!


Dứt câu thì lần này, cả hai cô gái đều nhìn anh, người thì dù đã quen nhưng vẫn không khỏi giật mình. Người thì dù không phải không quen cho lắm nhưng cũng suýt làm tim rớt ra ngoài.


Nhận thấy ánh mắt như đạn phóng từ nòng súng đã bay thẳng vào mình, Duy Khiêm mém tí nữa đã tử vong do bị đả kích.


- Ờ, hì hì...hì hì..anh xin lỗi. Tuyết Kì, anh có đem cho em phần pop gà KFC cỡ lón nè. Em ăn đi cho nóng - Anh chữa ngượng, gãi gãi đầu
- Ở đây có hai người, vậy chỉ có Tuyết Kì ăn à? - Thấy vậy, dù có chút khó chịu nhưng Thái Nghiên vẫn phải tỏ ra nghiêm nghị mà hắng giọng nói.
- Ơ...không không, tất nhiên là không rồi, hì hì. Em cũng ăn đi à..ờ..gì nhỉ? À, em cũng ăn đi Thái Nghiên - Rơi vào thế bí, anh chỉ muốn độn thổ xuống thôi, mất mặt quá!!!
- Thôi được rồi. Anh ngồi xuống đây luôn đi. Thái Nghiên, cậu nói cho anh ấy biết luôn đi, biết đâu anh ấy có thể giúp? - Cô nói rồi chìa miếng pop đút cho Thái Nghiên. Hơi bất ngờ, nhưng Thái Nghiên cũng cắn lấy, lòng cô lại lâng lâng lạ thường!


Chiều hôm đó, sau khi bàn bạc mọi thứ về kế hoạch của mình, Thái Nghiên ra về. Gian hàng chỉ còn cô và Duy Khiêm.


- Vậy em định giúp cô ấy à? -ngẫm nghĩ thật lâu, cuối cùng anh cũng lên tiếng
- Vâng. Dù sao cô ấy cũng là bạn em, nên em nghĩ, chuyện này em nên giúp cô ấy. - cô nhún vai
- Thôi thế cũng được. Đến lúc đó, anh sẽ hộ tống em đi! - cố tỏ ra bình thường hết mức có thể song Duy Khiêm cũng không thể ngăn nỗi sự lo lắng mà anh dành cho Tuyết Kì.


Tối. Cô một mình thả bộ ra công viên. Tháng năm đến rồi đi quá nhanh. Những ngày hè nhấp nhoáng mang cô rời xa những phút giây tận hưởng cái yên bình của buổi đêm.


Nhưng hôm nay thì không, cô cần không gian để suy nghĩ. Chiếc cầu vào công viên là nơi cô chọn. Tán cây sơn trà thấp thoáng bóng hình trên mặt hồ yên ắng.


Mùa hoa nở cũng chỉ còn cách vài tháng nữa. Ngày mai, cô phải tập dần thói quen đài các của một tiểu thư. Cô phải giúp Thái Nghiên và cô sẽ làm được.



Ayato

on 15/7/2013, 16:31

#12
  • avatar

Ayato



Thành viên tích cực
Xem lý lịch thành viên
Tham gia : 13/06/2013
Bài viết : 3460
Điểm plus : 967763
Được thích : 954
Re: Chờ Mùa Hoa Nở - Su Đao

Chap 6

Spoiler:
Một buổi sáng không mấy đẹp trời đang hiện hữu trước mắt Tuyết Kì qua khung cửa sổ. Đành rằng hôm nay cô dạy sớm, ra gian hàng sớm để treo bảng nghỉ bán để người giao hoa biết mà không đặt bó hoa rất to trước mái hiên. Nghĩ là một chuyện nhưng có làm được hay không khi hôm nay có vẻ ông trời không thuận theo ý cô cho lắm?

Thở dài não nề nhìn ra ngoài, vẻ mặt cô chùn xuống. Làm sao có thể đến nhà Thái Nghiên đây?

Thấy con gái có vẻ vô tư lự bên cửa sổ, bà Lan tiến đến vỗ vai con:
- Có tâm sự hả con gái? Có gì nói mẹ nghe xem nào?
- Con không sao mẹ à! - nhìn mẹ bằng ánh mắt tin yêu, cô không muốn bà phải bận tâm đến, cô muốn mà hoàn toàn sống trong yên bình, không lo toan gì nữa cả.
- Nhìn vẻ mặt chẳng giống những gì con nói. Chuyện các chàng trai à? - bà xoa đầu cô, vẫn ân cần, quan tâm hỏi
- Con không sao, con gái mẹ không quan tâm đến mấy người đó đâu, mẹ an tâm! - cô chỉ cười trừ
- Được rồi, vào ăn sáng đi nào, con đứng như vậy hoài khéo tí nữa sẽ lạnh cho coi! - Bà Lan nói rồi kéo tay cô ngồi xuống chiếc ghế đệm, phía trước là chiếc bàn kính có ổ bánh mì và dĩa ốp la để sẳn.

Có vẻ như cô không ăn vội, còn nán lại một chút gì đó ngoài màn mưa.

Cô xé một mẩu bánh mì ăn, trong lúc ấy, bà Lan cứ nhìn cô suốt, khi chau mày, khi lại thở dài chán nản.

Đang ăn dở thì có người gõ cửa, vô cìng ngạc nhiên, cô vội ra mở cửa. Gió bên ngoài cũng theo khe cửa mà lẻn vào. Bên ngoài, một người vận đồ đen, tay cầm ô trắng cúi chào cô.

- Thưa cô, tiểu thư cho tôi đến đưa cô đi ạ!
- Tiểu thư nào? Anh có nhầm địa chỉ không? - Tuyết Kì nhăn trán trả lời
- Thưa cô, tiểu thư Thái Nghiên ạ! Cô đi bây giờ chứ ạ?
- Ơ..Uhm...Ông chờ tôi chút

Dứt lời, Tuyết Kì đóng cửa, lấy điện thoại, cô bấm nhanh số của Thái Nghiên rồi áp vào tai, cùng lúc đi qua đi lại, tay cứ co lại rồi duỗi ra

"Tuyết Kì cậu đến chưa vậy?"
"Ơ mình chưa đến, cậu cho ông vệ sĩ đến đây à?"
"Ừ, cậu đến đi!"

Nói rồi Thái Nghiên cúp máy. Cô nhanh chóng lên gác thay đồ. Ra khỏi nhà, cô nói với mẹ: "Mẹ ơi, con ra ngoài tí, trưa con không về ăn cơm ạ", rồi cô đóng cửa lại.

Tuyết Kì được người áo đen đưa cho chiếc ô khác rồi đi bộ ra đầu hẻm. Cô lên một chiếc ô tô màu đen sáng bóng và rời khỏi con hẻm ngay sau đó.

Chiếc xe xé tan màn mưa trắng xóa, nó lao đi rất nhanh, dường như chỉ còn mỗi âm thanh rào rào của những giọt nước li ti không ngừng thay phiên nhau chạm đất

"Kịt"

Chiếc xe dừng lại trước cổng một căn biệt thư nguy nga, rộng lớn. Người áo đen ra khỏi xe đến trước cái khung đen trên cột tường cao rồi cúi đầu, đưa mắt gần vào đấy, sau đó ông ta lên xe. Chiếc cổng được mở như một hệ thống tự động, chiếc xe chạy vào trong.

Bước xuống xe khi người áo đen mở cửa, cô tròn mắt nhìn mọi thứ xung quanh. Đây là tòa lâu đài tráng lệ chứ không còn là ngôi biệt thự trong tưởng tượng của cô khi đang trên đường đi.

Từ bên trong, một người phụ nữ trung niên tay đan trước bụng đi ra. Bà ấy lại gần cô, ánh mắt dò xét.
- Cô có phải là Tuyết Kì?
- Dạ, là cháu - thoáng rùng mình, cô khônh dám nhìn trực tiếp vào người đối diện.
- Tôi là quản gia ở đây. Tiểu thư đang đợi cô ở trên phòng, cô theo tôi! - nói rồi bà ta bỏ đi để lại Tuyết Kì đang đứng ngẩng người nhìn chằm chằm.

Bà quản gia đưa cô lên tầng hai, nhà của Thái Nghiên rất rộng, đi đến mỏi chân mà vẫn chưa đến phòng cô ấy.

Đang nhăn mặt, nhăn mày, bà quản gia dừng lại ở trước cửa phòng ở cuối hành lang. Bà ấy gõ cửa, đến khi người bên trong cho vào thig bà đẩy cửa.

Tuyết Kì không tin vào mắt mình nữa, bên trong là cả một không gian hoàn hảo, căn phòng này như là nhà cô vậy, rộng bằnh nhà cô hoặc có khi còn hơn thế nữa.

- Tiểu thư, cô Tuyết Kì đã đến! - bà quản gia cuối đầu rồi đi ra, không quên đóng cửa lại.

Từ trong phòng thay đồ, Thái Nghiên chạy ào ra ôm chầm lấy bạn mình, ôm rất chặt.
- Mừng quá, cậu đến rồi!
- Ờ...uhm. Vậy bây giờ mình bắt đầu luôn à? - cô nói rồi khéo đẩy cô gái này ra
- Ừ, mình bắt đầu luôn đi!

Nói rồi tay cô bị Thái Nghiên kéo lại gần bàn trang điểm, tay của cô gái này ấn vai cô ám chỉ cô "ngồi xuống". Từ trong phòng thay đồ, có một người phụ nữ bước ra, người đàn bà này toát lên vẻ sang trọng, quý phái đi về phía Thái Nghiên, phía sau là một người phụ tá tay xách hai giỏ chứa dụng cụ.

- Giới thiệu với cậu, đây là nhà tạo mẫu Lâm Thư Uyên, hôm nay bà ấy đến đây giúp mình tạo kiểu tóc mới cho cậu.

Không cất lời, bà Lâm chỉ gật đầu rồi quàng chiếc khăn lớn quanh người cô bà kẹp cố định phía sau. Bày biện dụng cụ lên bàn, bà ấy gỡ chiếc nơ cột tóc cô xuống, chải chuốt lại cho suông.

Tóc của Tuyết Kì vốn thẳng nhưng lại để bình thường, không tạo kiểu, lần này sẽ thuận tiện cho việc định hình.

Với các kĩ năng của mình, rất nhanh sau đó, Tuyếy Kì có mái tóc mới, được uốn xoăn nhẹ phần đuôi, xõa ngang vai, đồng thời màu tóc được nhuộm thành nâu sáng. Trông cô đã thay đổi hẳn, khuôn mặt trở nên gọn gàng và thanh tú hơn.

Rất hài lòng với kết quả, Thái Nghiên gật đầu với bà Lâm rồi cho người tiễn bà ấy ra về. Quay sang thấy Thái Nghiên đang nhìn mình, cô hỏi:
- Trông mình có được không? Ổn chứ hả?
- Cậu rất đẹp Tuyết Kì à! Bây giờ cậu tập đi giày cao gót nhé! - Cô bạn hí hửng giơ lên đôi giày cao gót chừng 10cm mày trắng trước mặt cô

Thoáng chau mày nhưng cô vẫn chụp lấy và mang vào. Vì đây là lần đầu tiên cô mang giày cao gót nên khó vẻ khó khăn khi hai cổ chân cứ chệnh vệnh không giữ được thăng bằng. Thấy vậy, Thái Nghiên dìu cô đi qua đi lại vài vòng cho quen rồi để cô tự đi một mình, đã khá chuẩn hơn ban đầu nhiều rồi!

Ngày hôm đó, nếu mọi chuyện cứ diễn ra như vậy, nếu cả hai cô gái đều miệt mài tập từng cử chỉ, hành động, lời nói như cả hai đã bàn trước đây thì chẳng có gì xảy ra cả. Nhưng tất cả mọi thứ xung quanh ta lại diễn ra không tuân theo bất kì một quy định nào. Không ai có thể biết trước điều gì sẽ xảy đến cả.

Đang vui vẻ cười đùa khi Tuyết Kì học cách rót trà, cách đứng ngồi của một tiểu thư thì từ bên ngoài, tiếng gót giày nện xuống sàn mỗi lúc một dồn dập, nó đang tiếng đến gần cửa phòng cuối hàng lang.

- Tiểu thư!!!! Tiểu thư!!!!!! Có chuyện không hay rồi!!!!

Giọng nói vang lên làm Thái Nghiên thất thần, đang bê tách trà mà phải thả vội xuống, xém tí là ngã vỡ. Giật mạnh nắm chốt cửa và kéo ra, có hai người hầu đang đứng ở ngoài, mặt mày nhễ nhại mồ hôi, trắng bệch.

- Có chuyện gì vậy? - Thái Nghiên hỏi khi đưa cho họ hai tách trà ấm
- Tiểu thư! Bà chủ...bà chủ đang...đang...đang trên đường về đó ạ! - Một người vừa thở, vừa nói
- Sao? Chẳng phải bà ấy nói, lễ kỉ niệm năm nay bà ấy sẽ không về sao? Tại sao lại đột ngột vậy? - Chẳng khác gì hai người kia, Thái Nghiên cũng trở nên căng thẳng. Chỉ có Tuyết Kì là vẫn không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
- Chừng nào bà ấy về?
- Dạ, 15 phút nữa ạ! Chúng ta phải làm gì đây thưa tiểu thư? - Cả ba người đều nghiêm nghị khi nhắc đến thời gian.

Không trả lời, Thái Nghiên đứng phắt dậy, nắm lấy tay Tuyết Kì, dẫn bạn mình vào phòng thay đồ và kéo sầm cửa lại. Bên ngoài, hai cô hầu đều ngơ ngác.

- Tuyết Kì, cậu ở đây chờ nhé! Mọi chuyện cứ để mình lo! - Nói rồi, cô gái này quay đi
- Có chuyện gì vậy? Nghiêm trọng lắm sao? - Cô giựt tay Thái Nghiên lại trước khi cô ấy ra khỏi phòng
- Mẹ mình sắp về và...và... - Câu nói bỗng dưng bị bỏ lửng
- Và như thế nào? Nói cho mình nghe? - Cô nhan mặt khi lời giải thích không vẹn toàn
- Cậu cứ ở đây, bên ngoài bây giờ hoàn toàn không tốt cho cậu, được không? Cậu cứ ở đây, mình sẽ cho người đem trà và một ít thức ăn nhẹ đến. Hãy nhớ, cậu TUYỆT ĐỐI không được phép bước ra khỏi đây!

Thái độ cùa Thái Nghiên thay đổi hẳn. Gương mặt cũng thế, trở nên vô cảm. Dù rất ấm ức, nhưng tất nhiên cô vẫn phải nghe theo lời của bạn mình. Ích ra ở đây, cô cũng có thể ôn lại vài cái mình đã học và nhớ trong đầu.

*

Lúc này, bên dưới phòng khách, người hầu chạy đôn chạy đáo để chuẩn bị cho sự trở về của bà chủ. Vì bà ấy không thường xuyên ở đây nên các quy tắc đồi bị coi nhẹ. Dù vậy, một khi bà ta trở về thì chủ ra chủ, tớ phải cho ra tớ, không có sự phân biệt giữa hai giai cấp này.

15p sau, từ ngoài cửa xuất hiện một quý bà ăn mặc cao sang, quyền quý đang từ từ tiến vào. Đấy là nhân vật đáng chú ý trong căn nhà này.

- Gọi Thái Nghiên Xuống đây! - Thả người trên chiếc ghế sofa, bà Kim - mẹ Thái Nghiên ra lệnh
- Không cần, con xuống rồi! - Thái Nghiên đứng trên cầu thang, mắt nhìn thẳng về chỗ mẹ mình, cô nhẹ nhàng đi xuống và ngồi đối diện ở bên kia băng ghế.
- Con gái mẹ càng ngày càng xinh đấy! - Đôi môi đỏ ấy cong lên để nói ra lời khen ngợi
- Vâng, mẹ cũng thế. - Cô cười mỉm nhưng thật sự, chỉ là nụ cười nửa vời.
- Tối nay mẹ muốn con có mặt tại nhà hàng Thiên Nga để dùng bữa với mẹ và một số người bạn của mẹ. Đước chứ? - Bà Kim nghiêng đầu, nhìn xoáy vào đứa con gái đang ngồi trước mặt
- Con muốn đưa bạn con đi cùng. - Cô trả lời, đầu tựa ra phía sau ghế
- Là ai? Gia đình thế nào? - Thoáng nhăn mặt, bà tra hỏi
- Ngô Kim Thư. Một gia đình "hoàn hảo" như chúng ta, thưa mẹ! - Cô cố tình nhấn mạnh hai chữ "hoàn hảo"
- Vậy à? Được thôi! Đúng 7h, đừng để mẹ phải đợi! - Bà Kim đứng lên đi thẳng ra cửa, chiếc ô tô màu trắng của bà lại nhanh chóng vụt đi. Căn nhà lại trở về như cũ. Im lặng và trống vắng.



Ayato

on 15/7/2013, 16:35

#13
  • avatar

Ayato



Thành viên tích cực
Xem lý lịch thành viên
Tham gia : 13/06/2013
Bài viết : 3460
Điểm plus : 967763
Được thích : 954
Re: Chờ Mùa Hoa Nở - Su Đao

Chap 7.1

Spoiler:
Thái Nghiên.

Đợi cho đến khi chiếc xe đã khuất bóng, tôi ngồi như người mất hồn nhìn xung quanh. Tại sao tôi lại kéo Tuyết Kì vào chuyện này được chứ?

Bần thần, tôi đi nhanh về phòng. Vừa mở cửa đã nhanh chóng vào phòng thay đồ. Tuyết Kì đang thiếp đi bên góc tủ.

Đôi mi khép hờ, thi thỏang lại động đậy. Tôi khônh ngăn được tay mình, nó đang từ từ vuốt ve khuôn mặt ấy. Tém lọn tóc lòa xòa, tim tôi lại đập liên hồi, hai vành tai trở nên ấm nóng.

Cô ấy cựa mình, tôi rụt tay lại. Tuyết Kì mở to đôi mắt.

Tôi ho khan một tiếng để chửa ngượng, cất giọng nhẹ nhàng:
- Tuyết Kì! Tuyết Kì! Cậy dậy đi nào!

Còn hơi mơ hồ, cô ấy chỉ ú ớ vài tiếng. Tôi lại gọi, lần này đường đường chính chính chạm vào vai cô ấy, lay nhẹ, vừa lay vừa gọi:
- Tuyết Kì! Tuyết Kì! Cậu dậy đi, mình có chuyện cần nói!
- Hơ...Ơ, Thái Nghiên, cậu vào hồi nào vậy? Mình đã ngủ quên sao? Ôi cái đầu của mình! - Cô ấy mở mắt và ngây ngô hỏi tôi

Định bật cười nhưng tôi lại không, mím môi thở dài, tôi dìu cô ấy dậy và đi ra ngoài.

Ngồi cùng nhau trên giường, tôi cầm tay cô gái ngồi cạnh. Tuyết Kì ban đầu khá là ngạc nhiên, sau thì cũng để tay nằm gọn trong tay tôi.

- Tuyết Kì này, mình có chuyện cần nói! - tôi nghiêm nghị
- Ừ, cậu nói đi!
- Ban nãy mẹ mình có nói đến chuyện tối nay muốn mình dùng bữa cùng mẹ và vài người bạn. Mình đồng ý, có điều... - tôi lưỡng lự, không biết có nên nói hay là không, tôi sợ cô ấy sẽ từ chối
- Có gì bất ổn sao Thái Nghiên? - Tuyết Kì nghiêng đầu nhìn tôi
- Mình nói sẽ dẫn cậu theo cùng. Mình nói với bà ấy, cậu là Ngô Kim Thư, gia đình cậu cũng giống gia đình mình và bà ấy......đã đồng ý. - tôi dường như không có can đảm để nói chữ "đồng ý" thế mà tôi vẫn nói!

Cô ấy im lặng, tôi cũng thế. Hồi hộp và sốt sắng.

- Vậy là cậu muốn mình đi cùng cậu, để mẹ cậu không làm khó cậu? Phải không?
- Tuyết Kì vừa hỏi, vừa nhìn xoáy vào tôi, ánh mắt đó khiến tôi giựt mình nhưng rồi cũng gật đầu thay câu trả lời.
- Vậy mình giúp cậu. Thế là giúp trọn rồi! - cô ấy cười tít mắt thì tôi lại thơr phào nhẹ nhõm.
- Tuyết Kì, bây giờ là 4h chiều, chúng ta có hai tiếng rưỡi để chuẩn bị. Đi thôi!

Tôi kéo cô ấy ra khỏi phòng rồi lên xe mà vụt đi. Tôi muốn hóa cô ấy thành một nàng công chúa.

*

Tuyết Kì.

Chiều hôm đó, tôi và cô bạn thân đi mua sắm tại Huang PLAZA - một trong ba trụ sở mua sắm của Kim gia, tức thuộc quản lí của gia đình Thái Nghiên.

Phải công nhận, đồ trong các cửa hàng ấy rất đẹp, nhưng ngặc cái giá cả thì bằng mấy tháng tiền tôi kiếm được.

Thái Nghiên dẫn tôi vào hết chỗ này đến chỗ khác, dù đi giày bệt nhưng chân tôi đã mỏi rời và các đầu ngón chân có cảm giác đau nhức.

- Tuyết Kì nè, cậu xem cái váy này rất hợp với cậu đấy. - Giơ chiếc váy ren tay dài màu xanh ngọc ngắn hơn gối một tí trước mặt tôi, Thái Nghiên một mực muốn tôi đi thử.
- Mình biết nó đẹp nhưng mà..... - kéo cô ấy vào chỗ khuất, tôi tiếp - cậu nhìn đi, giá của nó mắc lắm!

Rồi mặc cho tôi từ chối, cậu ấy vẫn đẩy tôi vào trong mà thay đồ.

Mặc vào rồi tôi mới biết, nó vừa vặn với thân hình của mình. Ôm khít lại, tôi quay qua, quay lại vài vòng. Thật tình, nó rất tuyệt.

Khi vừa bước ra, cậu ấy lại nhìn tôi chăm chú, đến nỗi, ngay cả cái chớp mắt cũng trở nên chậm hơn bao giờ hết. Nó làm tôi ngại, rất ngại là đằng khác.

- Thấy không? Mình biết nó rất hợp với cậu mà. Lại đây, cậu thử giày đi. - lần này, Thái Nghiên đưa cho tôi một chiếc hộp dài.

Tôi mở ra thì bên trong là một đôi giày búp mê mà trắng, đế cao. Định mang vào thì Thái Nghiên bất ngờ giành lấy:
- Cậu ngồi xuống ghế đi!
- Nhưng mà....mình định...
- Cậu cứ ngồi đi, mình giúp cậu!
Dứt câu thì cô gái ấy mang giày giúp tôi. Biết là bình thường nhưng sao cô ấy không để tôi tự làm?


Sau đó, tôi cũng chọn cho Thái Nghiên một bộ cánh. Tuy khiếu thẩm mỹ của tôi không tệ nhưng tôi lại không biết cậu ấy có thích hay không!

Chúng tôi ra khỏi đó sau khi đã trang điểm nhẹ rồi lên xe đến thẳng nhà hàng.

Ngồi trên xe nhưng đôi lúc Thái Nghiên không biết cố tình hay vì vô tình mà sít sát lại cạnh tôi, có đoạn, cô ấy vuốt lấy tay tôi, rồi lại tiến lên đôi gà má, mũi, chân mày và trán nhưng đến khi tôi hỏi thì chỉ ậm ừ không trả lời

Hình như cô ấy đang giấu tôi điều gì đó, hành động kia không phải là tự nhiên. Tôi đã bỏ lỡ chuyện gì suốt những ngày ở cạnh cô ấy?



Aurora Radiant

on 13/4/2014, 15:26

#14
  • avatar

Aurora Radiant



Thành viên chính thức
Xem lý lịch thành viên
Tham gia : 10/04/2014
Bài viết : 57
Điểm plus : 100
Được thích : 5
Re: Chờ Mùa Hoa Nở - Su Đao

Đăng kí fic
àÀ



Y Có thể mọi người ghét tuiY
 YNhưng tụi tự hào vì tui là chính bản thân mình.Y
Sponsored content

Sponsored content



Re: Chờ Mùa Hoa Nở - Su Đao



Quyền viết bài:
Bạn không có quyền trả lời bài viết