Yukimono Forum »   » Chuyên Mục » Đọc Truyện » Sưu tầm » Truyện dài

Chuyển đến trang : Previous  1, 2, 3, 4, 5 ... 10, 11, 12  Next

Mai Smile

on 18/8/2013, 10:37

#76
  • avatar

Mai Smile



Thành viên tích cực
Xem lý lịch thành viên
Tham gia : 30/06/2013
Bài viết : 5020
Điểm plus : 99999999
Được thích : 560
Re: Cô dâu bỏ trốn (Sưu tầm)

80


Spoiler:

Con nhỏ làm xong cái hành động trẻ con và vô tư ấy. Nó liền đứng lên và định bỏ đi. Vũ thấy thằng bạn ngây người ra như là bị trúng tà. Vũ phì cười lẩm bẩm. 
- Thằng ngốc đã cảm người ta rồi sao còn không giữ người ta lại, mà để người ta bỏ đi là thế nào, không lẽ nó lại muốn hối hận về mai sau....!! 
Vũ khẽ huých nhẹ vào sườn của Hoàng làm cho anh chàng bừng tỉnh. Hoàng không biết làm gì vào lúc này vì anh chàng tự nhiên muốn giữ con nhỏ lại nhưng với lý do gì đây. 
Vũ bực cả mình, anh chàng liền nói thay hộ Hoàng. 
- Cô định bỏ đi thật hay sao, dù gì cô cũng nên cho hai người thời gian để tìm hiểu về nhau chứ, cô mà đi bây giờ tôi nghĩ cũng không giải quyết được gì. Có khi vì việc này bố mẹ và gia đình hai bên lại bắt hai người kết hôn nhanh với nhau cũng nên....!! 
Con nhỏ đang đi vội khựng lại hỏi Vũ. 
- Anh nói như vậy là sao....?? 
Vũ thấy con nhỏ đã chịu lắng nghe mình, anh chàng khôn khéo đang tìm cách giúp thằng bạn ngu ngốc và khờ khạo của mình giữ con nhỏ lại. 
- Cô cũng biết là ngay từ đầu Hoàng đã phản đối cuộc hôn nhân này nên nó mới bỏ đi, cô cất công sang tận đây tìm nó, cô yêu cầu nó ký vào tờ giấy kia thì đương nhiên một người ghét hôn nhân như hắn sẽ ký vào tờ giấy đó. Nhưng mà cô lấy gì để đảm bảo bố mẹ của cô sẽ động lòng khi trông thấy nó. Họ ép hai người kết hôn là mong hai người có thể làm thay đổi nhau vì họ hiểu cả hai không thích nhau nên muốn nhanh kết thúc. Cô không thấy là ý của người lớn lại hoàn toàn trái ngược với điều này à. 
- Cô đến được đây và biết được điện chỉ của hắn thì không lẽ gia đình của hai bên lại không biết, họ thấy cô bay về nước ngay thì thế nào họ cũng bay sang đây tìm Hoàng và yêu cầu anh chàng kết hôn với cô. Lúc đó cô và nó có thể từ chối không làm theo hay sao....!! 
Con nhỏ ngán ngẩm ngồi xuống. Nó đưa đôi mắt trong veo lên hỏi Vũ. 
- Anh bảo tôi phải làm gì bây giờ...?? 
Vũ thấy con nhỏ đã mắc bẫy của mình, trong lòng của anh chàng sung sướng lắm nhưng ngoài mặt vẫn nghiêm trang bảo con nhỏ. 
- Cô cứ giữ lấy tờ giấy ấy phòng trường hợp cô và nó không thể nào thích nhau hay hòa hợp được với nhau thì cô hãy dùng nó như là bằng chứng để từ hôn với nó. Còn bây giờ cô nên theo về nhà của nó đi thì hơn. Hai người nên ấn định thời gian để thử thách tình cảm của mình là bao nhiêu rồi quyết định chia tay mãi mãi....!! 
Con nhỏ quay sang hỏi Hoàng. 
- Anh thấy ý của anh Vũ thế nào...?? 
Vũ khẽ liếc Hoàng một cái. Ý của anh chàng bảo. 
- Thằng ngu kia mày mà làm hỏng cơ hội này là coi như cuộc đời của mày vứt bỏ nên hãy lựa lời mà nói....!! 
Hoàng gãi gãi đầu của mình. Anh chàng bối rối nói. 
- Tôi đồng ý....!! 
- Nếu thế coi như tôi và anh đã thỏa thuận với nhau xong. Bây giờ tôi phải đi lấy hành lý của mình đây....!! 
Hoàng đứng lên, anh chàng bảo con nhỏ. 
- Để tôi đi cùng cô....!! 
- Còn anh Vũ thì sao không lẽ anh định bỏ anh ấy một mình....?? 
Vũ cười tươi nói. 
- Hai người cứ đi đi vì tôi đã ăn uống được gì đâu....!! 
Hoàng và con nhỏ chào Vũ rồi cùng nhau bước ra cửa. Vũ nhìn theo bóng dáng của hai người, anh chàng lẩm bẩm. 
- Thế là anh chàng kia đã tìm được cho mình một cái gông để đeo vào cổ. Mong sao chúng nó hạnh phúc....!! 
Vũ gọi anh bồi bàn lại, anh chàng nhờ anh ta mang thức ăn của mình lên. Anh chàng vừa ăn vừa nghe nhạc. Trong lòng của anh chàng một nỗi buồn mênh mông đang xâm chiếm lấy tâm hồn vì hôm nay là ngày giỗ của cô bạn gái hồi học cấp ba. 






Người Có Giá....
Mai Smile

on 18/8/2013, 10:38

#77
  • avatar

Mai Smile



Thành viên tích cực
Xem lý lịch thành viên
Tham gia : 30/06/2013
Bài viết : 5020
Điểm plus : 99999999
Được thích : 560
Re: Cô dâu bỏ trốn (Sưu tầm)

81


Spoiler:

Vân quá mệt mỏi, cô nàng không còn chịu đựng hơn được nữa. Đôi mắt díp cả lại. Vân mặc kệ Duy ngồi trên bàn ở một góc của căn phòng. Cô nàng trèo ngay lên giường rồi lăn ra ngủ. 
Vân ngủ rất ngon và rất say sưa, cô nàng quên hết những phiền muộn của bây giờ và sắp tới mà mình phải đối diện. Vân tự nhủ với bản thân là mình chỉ cần thư giãn và hãy để cho đầu óc thanh thản vào lúc này thôi. Hãy cố mà quên hết đi, Vân đã làm được, cô nàng nằm im, bàn tay đặt lên trán, cô nàng chìm sâu vào trong giấc ngủ. 
Duy bước lại, anh chàng ngồi ở cạnh giường. Nhìn cô vợ của mình ngủ thật ngon, anh chàng lắc đầu. 
- Con bé này đúng là trẻ con hết biết, cãi nhau chán với mình nó lại lăn quay ra ngủ được, mà mình cũng mệt mỏi quá rồi. Mình cũng cần phải ngủ một giấc....!! 
Anh chàng nằm luôn xuống bên cạnh Vân. Hai anh chàng vệ sĩ nhìn vào trong phòng, họ thấy cậu chủ của mình và cô chủ đang nắm tay ngủ với nhau ở trên giường họ phì cười rồi khẽ khép cửa lại. 
Gia đình của Vân được bà Jenny Phạm thông báo tình hình của Vân và lý do vì sao mà Duy có thể tìm được Vân. Bà Nhung xa lệ, bà mừng quá. 
- Tạ ơn trời phật cuối cùng con cũng có thể gặp lại đứa con gái của mình...!! 
Nước mắt trên má vẫn còn chưa khô nhưng trên đôi môi của bà một nụ cười hạnh phúc đang ngự trị , bà nắm lấy tay của chồng, bà hối thúc. 
- Chúng ta phải đi ngay vào với nó nếu không em sẽ chết vì nôn nóng mất.....!! 
Ông Chung cũng mừng không kém gì vợ. Ông âu yếm bảo bà Nhung. 
- Từ từ đã nào, chúng ta cần phải xắp xếp lại vài thứ rồi mới đi được....!! 
Bà Nhung đã nôn nóng và hồi hộp lắm rồi nên bà gắt. 
- Em không cần biết chúng ta phải đi ngay bây giờ, anh muốn làm gì thì làm, anh phải nhanh lên nếu không em sẽ đi trước mà không cần có anh....!! 
Ông Chương bảo con dâu. 
- Con yên tâm, con bé Vân không trốn được đâu mà con lo. Bố nghĩ nếu mà thằng Duy tìm được con bé Vân thì không khi nào nó lại dễ dàng th ả cho con bé đó đi....!! 
Bà Nhung vẫn chưa yên tâm. Gần nửa tháng đợi chờ tin tức của con gái yêu trong vô vọng và mỏi mòn, bà không muốn mất nó thêm một lần nữa. Bà buồn buồn nói với bố chồng. 
- Con biết là mình hơi vội vàng nhưng trong lòng của con cứ nóng như là lửa đốt nên con phải đi ngay bây giờ, chỉ khi nào gặp mặt được nó thì may ra con mới yên tâm....!! 
Bà Jenny cũng cười bảo bà Nhung. 
- Chị đừng nôn nóng quá, mọi thứ em đã chuẩn bị sẵn sàng cả rồi. Chúng ta sẽ ở khách sạn của nhà em nên mọi người không cần phải lo lắng về chỗ ăn hay chỗ ở.....!! 
Bà Nhung run run ngồi xuống cái ghế xô pha, bà bưng một ly nước. Bà muốn uống để lấy bình tĩnh, bà không biết là khi gặp Vân bà sẽ mắng chửu nó hay là ôm nó vào lòng cho thỏa lòng mong nhớ. 
Bà quá hồi hộp, chân tay của bà run rẩy nên bà không giúp gì được trong việc thu xếp hành lý mà để cho ông Chung phải làm một mình. 
Họ đã thu xếp hết mọi chuyện trong một thời gian ngắn nhất rồi bốn người kéo nhau ra nhà ra hai chiếc xe ô tô chờ sẵn. 
Để hành lý sau cốp xe, bà Jenny bảo anh chàng tài xế. 
- Anh hãy lái xe cho cẩn thận vì đường cũng hơi xa, tôi không muốn gặp bất cứ chuyện gì trên đường đi đâu....!! 
Anh chàng kia vâng dạ rồi lái xe đi. Bà Nhung dựa hẳn vào người của ông Chung. Bà thầm thì nói. 
- Không biết con bé Vân bây giờ trông như thế nào, em sợ nó lại gầy và ốm yếu hơn trước thì sao....?? 
Ông Chung vỗ nhẹ vào vai của vợ, ông an ủi. 
- Em đừng lo quá, anh nghĩ là nó có thể tự chăm sóc cho mình. Em không thấy là những lá thư mà nó gửi về nhà, nó đều nói là vẫn sống tốt hay sao...?? 
- Biết đâu nó chỉ nói như thế để cho chúng ta an tâm về nó thì sao...?? 
- Em chỉ suy đoán mò thôi. Anh nghĩ chỉ lát nữa là chúng ta gặp lại nó rồi, em cần gì phải lo lắng quá lên như thế....!! 
Bà Nhung dùng khăn tay của mình để lau hai giọt lệ đang chảy trên má. Bà cầu trời. 
- Con chỉ cầu xin cho đứa con gái của con còn khỏe mạnh, con không muốn gặp lại nó trong một thể xác yếu đuối và bệnh tật....!! 
Ông Chương và bà Jenny đi chung một xe. Trên đường đi hai người nói chuyện rất nhiều






Người Có Giá....
Mai Smile

on 18/8/2013, 10:39

#78
  • avatar

Mai Smile



Thành viên tích cực
Xem lý lịch thành viên
Tham gia : 30/06/2013
Bài viết : 5020
Điểm plus : 99999999
Được thích : 560
Re: Cô dâu bỏ trốn (Sưu tầm)

82


Spoiler:
về tương lai của hai đứa. Bà Jenny mỉm cười bảo ông Chương. 
- Cháu nghĩ con bé Vân nhà bác và thằng Duy nhà cháu là một đôi trời sinh, vì chúng nó vừa ương bướng, vừa cố chấp và rất trẻ con....!! 
Ông Chương cười đáp lại lời của bà Jenny. 
- Bác cũng nghĩ thế, chúng ta sắp gặp được hai đứa chúng nó rồi. Mà không biết bây giờ hai đứa đó đang làm gì....??? 

Vân giật mình tỉnh giấc. Vân quay nghiêng người sang bên trái, cô nàng giật mình và xửng xốt khi thấy Duy đang nằm ngay sát bên cạnh, hơi của hắn phả ra cả mặt của Vân, và chỉ một chút nữa thôi là Vân đã hôn hắn. Vân còn thấy tên này cởi cả áo ra để ngủ nữa. Vân kinh hãi quá nên hét lên thật to. 
- Á........!! 

Duy mở choàng mắt khi nghe tiếng hét của Vân. Cô nàng lùi tít về phía cuối giường. Vân uất ức hét Duy. 
- Tên kia anh làm gì thế hả. Tại sao anh lại ngủ ở trên giường cùng với tôi là thế nào....?? 
Duy lười biếng vảo Vân. 
- Cô có im miệng đi không hả, ở trong căn phòng này có mỗi một cái giường, cô bảo tôi phải ngủ ở đâu bây giờ....?? 
- Ngủ ở đâu là việc của anh, việc đó thì liên quan gì đến tôi. Anh còn không mau xuống....!! 
Duy cười khẩy bảo Vân. 
- Lẽ ra cô phải mừng vì được ngủ cùng với tôi mới đúng, không phải chúng ta là vợ chồng chưa cưới à...?? 
Vân tức giận quát Duy. 
- Tên kia, tôi đã nói bao nhiêu lần là tôi và anh không có liên quan gì tới nhau rồi kia mà, sao anh còn nhắc lại những điều vô nghĩa đó làm gì....!! 
Duy ngồi dậy, anh chàng tiến sát gần người Vân. Cô nàng hãi quá liền lấy cái gối đánh túi bụi vào người của Duy. Anh chàng gạt tay của Vân ra rồi kéo cô nàng nằm xuống giường. Vân cố gắng đẩy Duy tránh xa người của mình ra, cô nàng hét lên thật to. 
- Đồ biến thái, anh muốn làm gì tôi thế hả....?? 
Duy nheo nheo mắt bảo Vân. 
- Làm những gì mà các cặp vợ chồng khác hay làm với nhau, cô không thấy mình hỏi như vậy là hơi thừa à....?? 
Vân tức quá vì không làm gì được hắn, cô nàng run rẩy hết cả người. Duy nằm đè lên người của Vân, hắn hôn Vân cuồng nhiệt chưa hết một bàn tay của hắn thò cả vào trong lớp áo của Vân. 
Vân uất ức nên nước mắt đã trào cả ra, cô nàng nhìn Duy đầy căm thù. Duy thỏa mãn nên buông Vân ra. Vân nằm im như một xác chết, hai bàn tay của Vân nắm chặt xuống cái láp giường. Một ý chí chạy trốn lại nung nấu trong lòng của Vân. Cô nàng nghĩ. 
- Mình không thể nào chịu đựng được một thằng chồng biến thái, độc ác và ác quỷ này đâu. Chúa ơi, nhưng làm sao mà mình trốn ra được khỏi đây....!! 
Duy bước xuống giường, hắn âu yếm hỏi. 
- Em yêu, em có muốn tắm chung không...??? 
Vân căm hờn nói. 
- Đồ điên, anh hãy tắm một mình và chết luôn ở trong ấy đi....!! 
Hắn nheo nheo mắt trêu Vân. 
- Sao em lại độc mồm nguyền rủa chồng chưa cưới của mình chết thế hả, em không sợ mình trở thành góa bụa hay sao....?? 
Vân ớn quá, cô nàng bịt hai tai của mình lại, rồi lấy chăn chùm kín đầu. Duy cười khẩy không nói gì, anh chàng cầm cái khăn bông rồi đi vào phòng tắm. 
Vân nghe tiếng nước chảy, cô nàng chồm dậy. Vân lò dò đi từng bước ra cửa, mắt nhòm qua cái lỗ tròn tròn. Vân thấy hai anh chàng vệ sĩ đã bỏ đi đâu đó rồi. Cô nàng mừng húm vì mình sắp cô cơ hội trốn thoát ra khỏi đây. 
Vân đi thật nhẹ nhàng vào trong để lấy cái túi sách của mình. Vân muốn xác định rõ là cái tên kia đang tắm ở trong phòng, nếu không hắn mà đột nhiên ra đây thì thế nào mình cũng bị bắt lại.






Người Có Giá....
Mai Smile

on 18/8/2013, 10:39

#79
  • avatar

Mai Smile



Thành viên tích cực
Xem lý lịch thành viên
Tham gia : 30/06/2013
Bài viết : 5020
Điểm plus : 99999999
Được thích : 560
Re: Cô dâu bỏ trốn (Sưu tầm)

83


Spoiler:

Đúng là hắn đang tắm nhưng Vân lại hét thật to lên. 
- Á.....!! 
Cô nàng đỏ hết cả mặt vì cánh cửa phòng tắm làm bằng kính nên trong suốt. Vân đã nhìn thấy nhứng thứ mà mình không nên nhìn. Vân kêu khổ, tại sao người ta lại thiết kế ra cái căn phòng quái quỉ này làm gì kia chứ, chúa ơi, còn gì là đôi mắt của con nữa. 
Vân cầm cái túi sách của mình, rồi bỏ chạy thật nhanh ra cửa. Cô nàng tiện tay khóa luôn cửa phòng phía sau lưng của mình lại. Vân nguyền rủa. 
- Tên kia cho ngươi chết, hứ, đồ khốn kiếp....!! 
Vân ngó trước ngó sau, rồi vội vàng bước trên hành lang. Cô nàng giật mình đánh thót một cái khi trông thấy bóng dáng của hai anh chàng bảo vệ. Vân nhanh trí vội núp ngay sau cánh cửa của một căn phòng dùng làm phòng chứa đồ. 
Vân thấy ở đây có treo hai bộ quần áo đồng phục của nhân viên phục vụ phòng của khách sạn. Vân xoa xoa vào cằm, cô nàng khẽ nở một nụ cười. 
Vân lấy một bộ đồ rồi cởi bỏ bộ quần áo đang mặc ở trên người ra, cô nàng gập thật gọn bộ bộ đồ của mình. Vân đút nó vào trong túi xách rồi mặc bộ đồ kia vào người. 
Cô nàng cũng vấn tóc và đội mội cái mũ màu trắng lên đầu, trông Vân bây giờ rất giống một cô nàng phục vụ phòng. 
Vân hít một hơi thật dài rồi mở cửa bước ra, cô nàng nhìn trước nhìn sau, thấy không có ai để ý đến hành động lén lút của mình, cô nàng khẽ thở phào một cái rồi bước đi. 
................................ 
Vân đi được mấy bước, cô nàng nghe có tiếng quát. 
- Cô kia, sao cô lại không đi làm việc của mình đi hả....?? 
Vân hốt hoảng tưởng là ai đó đã nhận diện ra mình. Vân không dám quay đầu lại, bà quản lý khách sạn thấy cô nhân viên không có phản ứng gì với mệnh lệnh của mình, bà quát thật to lên. 
- Chị kia, chị có muốn làm việc ở đây nữa không hả, nếu muốn làm tiếp thì đi lên tầng năm lau dọn phòng đi....!! 
Vân hít thật sâu rồi quay người lại, cô nàng kinh sợ lắm nhưng vẫn phải cố tỏ ra bình tĩnh. Cô nàng lễ phép nói. 
- Dạ, cháu xin lỗi cô. Nhưng cô có thể cho cháu biết cháu phải dọn dẹp phòng nào không ạ....?? 
Bà quản lý bước gần đến chỗ của Vân. Bà ta nhìn Vân từ đầu xuống chân, Vân run rẩy hết cả mình, cô nàng chỉ sợ bà già này nhận ra mình đã đi cùng cái tên ác quỷ kia. Bà hất hàm hỏi Vân. 
- Cô mới vào đây làm à...?? 
Vân cố nuốt những nỗi sợ hãi ở trong lòng. Con nhỏ nắm chặt lấy chéo áo của mình, con nhỏ bình tĩnh trả lời. 
- Vâng, cháu mới được nhận vào làm hôm nay....?? 
Bà quản lý nhìn tên của Vân được in trên ngực áo, bà hỏi. 
- Cô là Phạm thị Hồng Hoa à, sao cái tên này tôi nghe quen thế...?? 
Vân lại giật mình đánh thót một cái, cô nàng lấp liếm trả lời. 
- Vâng, tất nhiên rồi. Vì cháu nghĩ ở đây đông người như thế này lẽ nào lại không có người trùng tên và trùng họ với nhau....!! 
Bà quản lý kia vẫn còn ghi ngờ nhưng thấy khuôn mặt trẻ con và đáng yêu của Vân, bà cũng hơi mủi lòng nên bảo Vân. 
- Cháu hãy mang xô, giẻ lau và mấy thứ linh tinh kia lên tầng bảy phòng 13 rồi quét dọn đi, nếu khách hàng mà có bất cứ phàn nàn nào thì cháu chết với cô....!! 
Vân vâng dạ, rồi bỏ đi. Cô nàng kêu khổ vì không biết làm thế nào bây giờ. Vân quay lại mấy lần mà bà già kia cứ nhìn Vân mãi làm cho Vân thấy khó cơ hội lỉnh đi. 
Vân đi khuất vào một hành lang. Con nhỏ núp thật kỹ rồi khẽ hé mắt nhìn ra. Thấy bà quản lý kia đang nói chuyện với hai anh chàng bảo vệ. Tim của Vân lại đập nhanh như là tiếng trống đánh trận thời kỳ Chiến Quốc. Vân run run nghĩ. 
- Kiểu này thì mình sẽ không thể nào trốn thoát được mất....!! 
Duy tắm xong, anh chàng quấn một cái khăn ngang người rồi bước ra khỏi phòng tắm. Duy vừa đi vừa lau mai tóc ướt của mình. Anh chàng trêu Vân.






Người Có Giá....
Mai Smile

on 18/8/2013, 10:39

#80
  • avatar

Mai Smile



Thành viên tích cực
Xem lý lịch thành viên
Tham gia : 30/06/2013
Bài viết : 5020
Điểm plus : 99999999
Được thích : 560
Re: Cô dâu bỏ trốn (Sưu tầm)

84



Spoiler:
- Thế nào hả em yêu, em có muốn tắm không...?? 
Duy nói hai ba lần mà Vân vẫn không trả lời mình thế nào. Anh chàng bước lại gần giường rồi cười khì bảo Vân. 
- Em sao thế, không lẽ em lại ngủ rồi à...?? 
Cái chăn phủ lên một cái gối rất to và dài nên Duy tưởng là Vân đang nằm ở trên giường, anh chàng tốc cái chăn sang một bên. Duy sửng xốt vì không hề có Vân ở đây. Anh chàng chột dạ liền gọi. 
- Vân... cô ở đâu rồi, mau ra đây đi vì tôi không muốn chơi trò chốn tìm với cô đâu....?? 
Duy vừa lục tìm Vân khắp phòng vừa gọi tên của con nhỏ nhưng vô ích. Duy bóp chặt hai tay vào nhau, anh chàng lẩm bẩm. 
- Chỉ còn hai chỗ mình chưa tìm cô ta đó là tủ quần áo và gậm giường. Nếu ngay cả hai chỗ đó mà mình cũng không tìm thấy được cô ta thì điều đó có nghĩa là cô ta lại tìm cách trốn thoát mất tiêu rồi...!! 
Duy liền cúi xuống gậm giường anh chàng hét. 
- Con nhỏ kia cô có ra khỏi đó mau không hả, nếu cô mà không ra thì đừng có trách tôi không nương tay với cô....!! 
Duy vén cái tấm nệm trải giường lên để nhìn cho rõ, nhưng anh chàng thấy nó trống không. Ý nghĩ về việc Vân đã b ỏ trốn càng ngày càng mãnh liệt. Duy hy vọng là mình có thể tìm thấy Vân ở trong tủ quần áo nhưng cũng vô ích vì nó cũng trống không. 
Duy ngồi bệt ở mép giường, anh chàng vuốt mặt mình một cái cho tỉnh táo. Hai tay chống vào cằm, Duy vừa bực mình vừa thích thú vì tính cách của cô vợ chưa cưới của mình. Anh chàng lẩm bẩm. 
- Con nhỏ kia nếu lần này mà tôi tìm được cô tôi sẽ sích luôn cô ở trong phòng để xem lúc đó cô làm sao mà trốn thoát....!! 
Duy đi ra mở cửa nhưng nó lại bị khóa từ bên ngoài nên Duy đành chịu và không làm cách nào mở được. Anh chàng tức giận nói. 
- Con nhỏ chết tiệt kia, cô hãy chờ đấy, cô càng làm như thế này tôi lại càng muốn chơi với cô....!! 
Duy gọi điện cho phòng tiếp tân anh chàng yêu cầu họ mau mang chìa khóa dự phòng lên đây để mở cửa phòng cho mình. 
........................... 
Duy trừng mắt nhìn hai anh chàng vệ sĩ. 
- Tôi đã bảo hai anh canh chừng ngoài cửa cơ mà, tại sao cô vợ của tôi lại có thể xổ lồng bay ra ngoài được là thế nào...?? 
Hai anh chàng vệ sĩ kia cúi mặt xuống không dám nói gì hay dám phản ứng lại lời của Duy vì anh chàng này nói đúng, họ đã không làm tròn bổn phận và trách nhiệm của mình. 
- Chúng tôi xin lỗi vì một chút sơ xuất mà xảy ra chuyện này. Tôi nghĩ là cô ấy vẫn chưa thể nào đi xa hay rời khỏi đây được đâu vì bọn tôi chỉ đi khỏi vị trí này có mấy phút thôi....!! 
Duy vui mừng hỏi. 
- Nếu thế các anh chia nhau đi tìm cô ấy về đây cho tôi. Tôi sẽ phát cho hai anh mấy tấm hình của cô ấy. Các anh muốn làm thế nào thì làm nhưng phải tìm bằng được cô ấy cho tôi, nếu không hai anh nên sách đồ của mình về nhà đi thì hơn....!! 
Hai anh chàng kia nhăn nhó vì xin việc bây giờ đâu phải dễ, nhất là cái khách sạn này. Hai anh chàng vâng dạ rồi bước đi. Duy ôm đầu kêu khổ. Anh chàng sợ gia đình của Vân vào đây, anh chàng biết phải ăn nói với họ như thế nào, không lẽ bảo họ là Vân lại trốn thoát mất rồi. 
Vân núp sau bức tường của một hành lang. Con nhỏ thấy hai anh chàng vệ sĩ kia đi hỏi từng người và dơ tấm hình của mình ra cho họ xem. Vân ớn lạnh nghĩ. 
- Chắc là cái tên kia đã phát hiện ra mình trốn nên hắn mới cho người đi tìm mình. Hắn lại còn cho người ta xem hình của mình nữa chứ, làm sao mà mình thoát được ra ngoài bây giờ....!! 
Vân cười toe toét, con nhỏ vừa nghĩ ra được một ý rất hay. Vân mở túi sách của mình, con nhỏ lấy cái một chiếc khăn dùng làm băng khẩu, con nhỏ đeo dây vào hai bên tai. Bây giờ Vân nghĩ. 
- Đố có ai nhận ra được mình, he he he...Tên kia tôi thử xem anh sẽ tìm ra tôi bằng cách nào....!! 
Vân ung dung bước ra khỏi chỗ núp. Con nhỏ đi rất khoan thai trông giống như một người vô tội, mà không phải là một người đang cố trốn thoát....!! 
Hai anh chàng bảo vệ kia đã hỏi gần hết mọi người mà không thấy. Anh chàng Hoan trông thấy bà quản lý khách sạn đang đứng một chỗ và đang nhìn cái gì đó. Anh chàng bước gần đến rồi hỏi.






Người Có Giá....
Mai Smile

on 18/8/2013, 10:40

#81
  • avatar

Mai Smile



Thành viên tích cực
Xem lý lịch thành viên
Tham gia : 30/06/2013
Bài viết : 5020
Điểm plus : 99999999
Được thích : 560
Re: Cô dâu bỏ trốn (Sưu tầm)

85


Spoiler:
- Cô làm ơn cho cháu hỏi, cô có trông thấy cô gái này hay không...?? 
Bà quản lý giật mình hỏi anh chàng vệ sĩ. 
- Cô gái này tôi vừa gặp lúc nãy nhưng cô ấy làm gì hay sao mà bị các cậu truy lùng....!! 
Anh chàng vệ sĩ kêu khổ bảo bà quản lý. 
- Cô ấy là vợ chưa cưới của cậu chủ chúng ta, họ cãi nhau nên cô gái bỏ đi. Chúng tôi có nhiệm vụ canh chừng cô ấy nhưng trong một phút bất cẩn cô ấy đã lỉnh đi đâu mất. Cô biết là cô ấy bây giờ đi đâu không...?? 
Bà quản lý liền chỉ cho anh chàng Hoan hướng mà Vân vừa đi. Anh chàng mừng quá liền gọi điện ngay cho anh chàng kia và mấy người khác nữa. Vân đang đi, cô nàng bị anh chàng vệ sĩ kia xô vào người. Anh ta nhìn Vân từ đầu tới chân, Vân lại giật mình và hốt hoảng. Mồ hôi đã rịn ra cả trán của cô nàng, đôi tay của Vân run run. Trông cô nàng lúc này rất giống một người đi ăn trộm vừa bị bắt quả tang. 
Hoan hất hàm hỏi Vân. 
- Cô có thấy một cô gái mặc đồng phục giống như cô đi lên trên tầng bảy không...?? 
Vân e hèm, cô nàng cố biến đổi giọng của mình. 
- Có thưa anh, cô ấy còn hỏi tôi phòng 13 là phòng nào nữa mà anh tìm cô ấy làm gì...?? 
Anh chàng vệ sĩ liền chìa tấm ảnh của Vân ra rồi hỏi. 
- Có đúng là cô gái này không...?? 
Vân khịt khịt mũi đáp. 
- Đúng là cô ấy.....!! 
Anh chàng vệ sĩ kia liền chạy ngay lên cầu thang. Anh chàng đang cố bắt kịp một cô gái trong tưởng tượng. 
Vân phì cười nhìn theo, con nhỏ vừa đi khuất thì anh chàng vệ sĩ thứ hai cũng vừa tới. Vân cố nín cười để đi tiếp. Con nhỏ chạy thật nhanh xuống tiền sảnh. Vân nghĩ. 
- Mình chỉ cần ra khỏi cổng của khách sạn là thoát. Mình hy vọng là không có ai tìm ra mình....!! 
Vân nghe có tiếng nói ở đằng sau lưng. 
- Không hiểu tại sao cậu chủ của chúng ta lại bắt chúng ta tập trung hết xuống tiền sảnh là thế nào....!! 
Vân hốt hoảng, con nhỏ lẩm bẩm. 
- Hắn mà làm thế này thì mình chết vì thế nào hắn cũng tìm ra mình. Làm thế nào đây hả trời....!! 
Vân định bước ra khỏi cửa, cô nàng bên cạnh liền lôi luôn Vân đi. Cô ta bảo. 
- Hoa, tớ tưởng hôm nay cậu nghỉ. Không phải hôm qua cậu gọi điện cho tớ và nhờ tớ xin nghỉ cho cậu là gì, cậu nói cậu có việc bận nên không thể đi làm được, sao hôm nay cậu còn tới đây....?? 
Vân kêu khổ, tại sao bây giờ lại lòi ra một con bé bạn của cô gái chủ nhân của bộ đồng phục này là thế nào. Vân ú ớ không biết trả lời cô bạn kia thế nào cả. Con nhỏ bí quá đành bảo. 
- Cậu có thể buông tay của mình ra được không vì mình cần đi vệ sinh một tí...!! 
Cô bạn gái kia chưa kịp nói gì thì có loa thông báo của bà quản lý. 
- Đề nghị tất cả các cô nhân viên phục vụ phòng và công nhân vệ sinh tập trung tại tiền sảnh của khách sạn trong vòng năm phút. Không ai được phép vắng mặt hay viện lý do để không đến nếu không sẽ bị đuổi việc ngay lập tức....!! 
............................ 
Vân giật mình, con nhỏ vội gỡ tay của mình ra khỏi tay của cô bạn gái kia. Vân lí nhí nói. 
- Cậu cứ đi tập trung đi nhé, mình cần phải ra đây một chút....!! 
Cô bạn kia ngơ ngác không hiểu, về vóc dáng thì có đôi nét giống nhưng ánh mắt và giọng nói thì khác hẳn, không lẽ con nhỏ kia không phải là bạn của mình. Vân chạy thật nhanh ra cửa khách sạn, anh chàng gác cửa hỏi Vân. 
- Em không nghe thông báo gì hay sao mà còn chạy ra đây....?? 
Vân vội dừng lại, con nhỏ không dám chạy nữa. 
- Dạ, em có chuyện gấp lắm nên không thể tập trung với mọi người được....!! 
Anh chàng gác cửa không hiểu là có chuyện gì quan trọng đến nỗi con nhỏ này bất chấp cả việc bị đuổi không cho làm ở đây nữa chứ. 
- Anh nghĩ là em nên quay vào tập trung với mọi người đi thì hơn vì cậu chủ có lệnh là không cho phép bất cứ ai mặc đồng phục nhân viên được rời khỏi đây....!! 
Vân chết sững, cô nàng kêu lên ở trong lòng.






Người Có Giá....
Mai Smile

on 18/8/2013, 10:40

#82
  • avatar

Mai Smile



Thành viên tích cực
Xem lý lịch thành viên
Tham gia : 30/06/2013
Bài viết : 5020
Điểm plus : 99999999
Được thích : 560
Re: Cô dâu bỏ trốn (Sưu tầm)

86


Spoiler:

Thế là hết làm sao mà mình có thể thoát được khi không được phép bước ra khỏi cánh cửa kia....!! 
- Anh làm ơn mở cửa cho em đi mà, nhà em có chuyện gấp lắm, em không thể nào chậm trễ được....!! 
Anh chàng kia lắc đầu bảo Vân. 
- Anh xin lỗi nhưng lệnh là lệnh, anh không thể nào làm trái được....!! 
Vân tiu ngỉu quay vào. Cô bạn gái lúc nãy đang hớt hải chạy theo Vân. Cô gái hỏi Vân. 
- Cậu còn làm gì ở đấy mau theo tớ vào trong đi, bà quản lý đang điểm danh từng người kìa. Cậu có biết là nếu mình mà mất việc ở đây là cả hai chúng ta đều bị đói không hả....?? 
Vân bị lôi đi như một cái bịch bông. Vân nhăn mặt lại và nguyền rủa Duy không tiếc lời. 
- Tên độc ác, sao hắn không buông tha cho mình kia chứ, không phải là hắn cũng ghét mình hay sao. Tại sao hắn cứ cố sống cố chết bắt mình lại cho bằng được. Không lẽ hắn ghét mình tới mức hắn muốn giữ mình ở bên cạnh hắn để hành mình cho bõ ghét....!! 
Vân cũng sợ vì mình mà cô gái của bộ đồng phục này bị mất việc. Vân tuy nghịch ngợm nhưng con nhỏ là một người tốt và không thích phiền lụy người khác. Vân đang tưởng tượng ra cảnh cô gái kia khóc hết nước mắt khi nhận lệnh bị xa thải. 
Vân rầu rầu cả người, nhưng cũng cố bước theo cô bạn gái. Vân chỉ mong là tên kia không nhận ra mình. Vân lo sợ vì nếu hắn mà bắt mình cởi bỏ cái khăn này ra thì thế nào mình cũng bị bắt. 
Duy đút hai tay vào túi quần, anh chàng vừa uống cà phê ở một cái bàn được đặt trên bục cao, vừa nhìn bọn nhân viên của mình. 
Vân và cô gái kia đến sau cùng nên đứng ở cuối hàng. Duy nhìn khắp một lượt rồi nói. 
- Tôi tập trung mọi người ở đây vì cần tìm một người, tôi yêu cầu cô gái đó bước ra đây ngay lập tức nếu để tôi mà phải tự đi kiểm tra từng người thì cô ta chết...!! 
Bàn tay của Vân khẽ rung lên nhưng con nhỏ gan lì nhất định không chịu ra. Duy quét ánh mắt của mình lên từng hàng một, anh chàng khẽ nhếch mép lên, anh chàng trừng mắt quát tiếp. 
- Tôi đã nói hết lời mà cô vẫn còn cố tình không chịu ra nếu cô còn gan lì như thế thì tôi sẽ chơi với cô....!! 
Duy đặt ly cà phê của mình xuống bàn đánh cạch một cái. Anh chàng ung dung bước xuống từng hàng một. Bọn nhân viên không hiểu gì cả, tại sao anh chàng này lại có cái ý nghĩ kỳ cục là muốn nhìn mặt từng người một là thế nào. Nhưng họ cũng không dám có ý kiến. Những cô gái trẻ đỏ bừng cả mặt khi Duy đi qua chỗ của họ vì anh chàng này đẹp trai quá, họ ao ước được anh chàng này để mắt đến hay là chỉ mỉm cười với họ thôi cũng được nhưng anh ta lại lạnh như băng. 
Dù họ có ước ao thì cũng không dám trèo cao vì họ là ai nào, họ chỉ là tầng lớp bình dân trong khi anh ta một công tử con nhà tỷ phú. Nhà của anh ta quản lý không biết bao nhiêu khách sạn thì làm sao anh ta nhìn ngó đến họ được. 
Vân thấy anh ta sắp đi ngang qua chỗ của mình, con nhỏ liền xích gần đến cái cánh cửa bên cạnh. Vân lợi dụng lúc mọi người đều tập trung và chú ý tới Duy con nhỏ định lẻn đi nhưng xui cho cô nàng, cô bạn gái kia hỏi. 
- Hoa, cậu lại muốn đi đâu nữa....?? 
Vân bực cả mình, con nhỏ gắt nhẹ cô bạn gái. 
- Cậu có thể im đi dùm mình không. Cậu cứ đứng yên ở đây mình cần phải làm một số chuyện nên không thể ở thêm được nữa đâu...!! 
Bà quản lý bước đến bà gõ cho Vân một cái đánh cốp vào đầu bà ra lệnh. 
- Im lặng hết đi, hai đứa có biết bây giờ là lúc nào không hả mà còn dám nói chuyện, có tin là tôi đuổi hai người đi luôn không...?? 
Vân gồng mình lên vì tức, sao lần nào có cơ hội thoát thân, mình cũng bị làm phiền và bị phá hỏng là thế nào. 
............................... 
Vân giả vờ ôm lấy bụng của mình, con nhỏ thì thào bảo bà quản lý. 
- Cô làm ơn cho cháu đi vệ sinh một tí, cháu đã đau bụng từ nãy tới giờ rồi....!! 
Bà quản lý quan sát Vân thật kỹ. Dưới con mắt của một người chuyên làm sếp và giao việc cho người khác bà cảm nhận con nhỏ này rất khác người, trông nó chẳng có chút nào giống người giúp việc hay phục vụ phòng ở đây mà trông nó giống một con bé làm văn thư hơn. Bà lên tiếng hỏi. 
- Cô đã làm ở đây lâu chưa...??






Người Có Giá....
Mai Smile

on 18/8/2013, 10:41

#83
  • avatar

Mai Smile



Thành viên tích cực
Xem lý lịch thành viên
Tham gia : 30/06/2013
Bài viết : 5020
Điểm plus : 99999999
Được thích : 560
Re: Cô dâu bỏ trốn (Sưu tầm)

87


Spoiler:
Cô bạn gái kia trả lời. 
- Dạ, cả hai chúng cháu làm ở đây đã được gần một năm rồi....!! 
Bà quản lý nhìn cô gái. Bà không lạ con nhỏ này vì ngày nào bà cũng gặp và giao việc cho nó. Bà hất hàm hỏi cô gái. 
- Đây là bạn của cháu à...?? 
Cô gái lễ phép trả lời. 
- Vâng, thưa cô....!! 
Duy đã đi gần hết bốn hàng rồi mà vẫn không tìm được Vân, anh chàng cảm thấy chán nản vì chỉ còn hai hàng nữa thôi. Anh chàng vừa đi vừa lẩm bẩm. 
- Nếu mà mình không tìm được cô ta ở đây thì coi như mình thua và phải chịu ăn mắng oan từ bà mẹ khó tính của mình....!! 
Duy gồng mình lên vì tức, anh chàng điên tiết khi bị con nhỏ Vân chơi cho một vố rõ đau như thế này. Anh chàng nghĩ. 
- Xem ra những ngày tháng sau này sẽ có rất nhiều chuyện khôi hài xảy ra. Có lẽ cuộc sống của mình nhờ nó cũng sẽ bớt buồn chán đi....!! 
Bà quản lý bảo Vân. 
- Cô đúng là không có phép tắc gì cả, cô có biết là cậu chủ của chúng ta sắp đi ngang qua đây rồi không hả, cậu ấy đã yêu cầu tất cả nhân viên đứng im ở đây để cậu ấy kiểm tra. Bây giờ cô tự ý rời khỏi vị trí của mình mà không xin phép thì cô sẽ bị xa thải ngay lập tức. Cô nên cố chịu đựng thêm chút nữa rồi đi vệ sinh vẫn chưa muộn mà....!! 
Vân sa xầm mặt xuống, con nhỏ nguyền rủa tên Duy. 
- Tên ác quỷ kia, anh đừng có mơ là tôi cho anh bắt lại mình. Mặc kệ mấy cái nguyên tắc vớ vẩn của anh. Tôi cứ chuồn đi trước đấy xem anh làm gì được tôi...!! 
Vân nhăn nhó bảo bà quản lý. 
- Cháu xin lỗi nhưng mà cháu không còn chịu được nữa rồi, cháu phải đi đây....!! 
Vân nói xong, cô nàng quay gót bước đi nhưng bị bà quản lý tóm lại. Bà bực mình quá nên bà quát lên thật to mà quên mất rằng Duy đang đứng gần ở đấy. 
- Con bé này, tôi đã bảo là cô phải chờ cơ mà sao cô còn cố tình làm trái lệnh của tôi hả.....?? 
Duy và tất cả mọi người ở đây đều giật mình. Họ đều quay lại nhìn bà quản lý và Vân. Vân thấy tất cả đang quan sát mình, người của con nhỏ như bị đông cứng lại. Vân khẽ liếc Duy một cái. Vân vội cụp ngay mắt xuống. Con nhỏ kêu khổ, kiểu này thế nào tên kia cũng bước lại đây cho mà xem. 
Duy bước lại thật anh chàng bực mình hỏi bà quản lý. 
- Có chuyện gì hay sao mà cô lại quát ầm lên thế...?? 
Bà quản lý khúm núm nói. 
- Tôi xin lỗi vì cô nhân viên này cứ cãi nhau làm cho tôi bực mình nên không kiềm chế được sự nóng giận của bản thân....!! 
Duy quan sát Vân từ đầu đến chân. Vân co rúm lại vì sợ, con nhỏ hốt tên này còn hơn cả là ma quỷ nữa. Duy hất hàm ra lệnh. 
- Cởi bỏ cái khăn trên mặt của cô xuống....!! 
Vân kinh hoàng vì như thế có khác nào bảo. 
- Cô chìa tay ra cho tôi trói....!! 
Vân lắc đầu rồi khịt khịt mũi nói. 
- Xin lỗi anh tôi nghĩ là không nên vì tôi đang bị cảm, tôi sợ nếu mình mà tháo băng ra mọi người ở đây sẽ lây bệnh của tôi....!! 
Duy phá ra cười thật to, anh chàng cười như chưa bao giờ được cười. Tất cả mọi người ở đây lại được một phen sửng xốt vì họ không hiểu gì cả, lúc nãy anh ta lạnh như băng sao đột nhiên anh ta lại cười như điên là thế nào. 
Duy huýt sáo một tiếng, ba anh chàng vệ sĩ mặc đồng phục đen đứng vây quanh Vân. Mọi người đều sợ hãi và lo lắng cho cô gái đeo băng khẩu kia. 
Duy cười khẩy bảo Vân. 
- Thế nào hả em yêu, chơi chò trốn tìm với anh đã đủ chán chưa...?? 
Vân tái mặt, vì không ngờ là hắn lại nhận ra mình nhanh như thế. Nhưng cô nàng vẫn cố chối.






Người Có Giá....
Mai Smile

on 18/8/2013, 10:41

#84
  • avatar

Mai Smile



Thành viên tích cực
Xem lý lịch thành viên
Tham gia : 30/06/2013
Bài viết : 5020
Điểm plus : 99999999
Được thích : 560
Re: Cô dâu bỏ trốn (Sưu tầm)

88



Spoiler:
- Anh này nói lạ thật, ai là em yêu của anh hả mà tại sao anh lại dám ăn nói với tôi như thế, anh không sợ mọi người ở đây cười chê à...?? 
Duy nhếch mép lên, hắn bước lại gần Vân, chỉ bằng một động tác hắn nắm cứng lấy con nhỏ rồi tiện tay giật luôn cái khăn ở trên mặt, chưa hết hắn cũng giật luôn cái mũ ở trên đầu của Vân. 
Hắn ôm siết lấy Vân. Hắn nghiến răng lại, rồi hắn nói vào tai của Vân. 
- Khi nào về phòng của mình tôi sẽ cho cô chết. Cô đã làm cho tôi phải khổ sở và vất vả để đi tìm cô. Cô hãy chuẩn bị tinh thần mà đón nhận những gì mà mình gây ra đi....!! 
Duy vác luôn Vân trên vai của mình, Vân kêu to. 
- Buông tôi xuống, đồ xấu xa kia. Anh đang làm gì đấy hả...?? 
Mọi người nhìn hai người không khác gì xem hai diễn viên đang diễn trò ái tình trên sân khấu. Bà quản lý kinh ngạc đến nỗi bà không còn tin vào mắt của mình nữa. 
- Chúa ơi, con nhỏ đó là vợ của anh chàng Duy hả, nếu thế thì khổ cho mình rồi vì mình dám đánh cô ta và không biết cô ta có trả thù mình vì mình dám chửu cô ta nữa hay không...?? 
Nhưng kinh ngạc nhất vẫn là cô bạn gái kia vì cô ta cứ tưởng Vân là bạn của mình nhưng hóa ra lại không phải. Họ giải tán ai về công việc nấy nhưng họ vẫn ngoái đầu nhìn theo bóng dáng của hai người. Các cô gái trẻ đều ước mong được thay vào vị trí của Vân hiện giờ nhưng họ đều hiểu ước mơ chỉ là ước mơ mà thôi. 
Mặc cho Vân la hét dữ dội. Duy vẫn vác Vân trên vai, anh chàng vừa đi vừa quát. 
- Con nhỏ kia cô có câm mồm đi không hả, tôi nói cho cô biết tôi vì cô mà phải khổ sở như thế này, cô mà còn làm ầm lên nữa là chết với tôi...!! 
Vân đấm vào vai của Duy. Con nhỏ quát Duy. 
- Đồ biến thái, sao anh không thả tôi ra. Anh nói là anh không thích lấy tôi cơ mà, nếu thế anh phải mừng vì tôi bỏ đi mới đúng chứ, sao anh còn bắt tôi lại làm gì...!! 
Duy bực cả mình liền phát cho Vân một cái thật mạnh vào mông, anh chàng để luôn tay ở đấy mà không chịu buông xuống. Duy cười thật đểu bảo Vân. 
- Cô mà còn hét nữa là tôi sẽ làm những gì mà mình thích với cơ thể này của cô đấy nên cô hãy im ngay cái miệng lại cho tôi nhờ...!! 
Vân sợ cứng cả người, con nhỏ uất ức nhưng không làm thế nào được vì mình bị vác như một con heo. Vân run run bảo Duy. 
- Tôi yêu cầu anh bỏ tay ra khỏi người tôi ngay lập tức...!! 
Duy cười khẩy bảo Vân. 
- Sao cô không hét to lên nữa đi, cô càng hét tôi càng được lợi, vì thân hình của cô cũng không đến nỗi tệ...!! 
Vân uất quá, cô nàng muốn bóp cho tên này chết ngay tại chỗ. Nhưng con nhỏ phải cố nhịn vì con nhỏ hiểu mình càng găng với hắn mình càng chịu thiệt. Vân im miệng luôn, con nhỏ không dám cựa quậy hay nhúc nhích nữa. 
Duy mỉm cười hài lòng, anh chàng bảo anh vệ sĩ. 
- Anh mở cửa cho tôi....!! 
Anh vệ sĩ kia liền gật đầu rồi mở cửa cho Duy. Anh chàng vác Vân đi thẳng vào phòng. Duy ném Vân một cách không thương tiếc xuống giường. Duy trừng mắt lên quát Vân. 
- Con nhỏ kia, cô được lắm. Tôi đã cho cô được tự do đi lại ở trong phòng nhưng cô lại không muốn, nếu thế cô đừng trách tôi sao quá độc ác với cô....!! 
Vân nhăn nhó vì đau, con nhỏ căm ghét Duy hơn là ác quỷ, chúa ơi hắn có phải là người hay không mà tại sao hắn lại dối xử với mình như nô lệ của hắn như thế. Đồ độc ác, đồ chết tiệt....!!! 
Duy quát Vân. 
- Cô còn dám chửu rủa cả tôi nữa hả. Xem ra tôi phải dạy cho một bài học thì may ra cô mới chừa được cái tính ương bướng và cãi hỗn của mình đi....!! 
Vân tức mình quát lại Duy. 
- Tên kia, ai cho anh cái quyền được bắt ép người khác rồi coi người ta như là tù nhân của mình là thế nào. Anh đúng là một tên độc tài và là một kẻ không biết điều.Tôi thấy mình thật là thông minh khi bỏ đi ngay từ đầu vì nếu phải lấy một người như anh là thà tôi đi tu còn hơn....!! 
Duy tiến gần đền chỗ của Vân rồi anh chàng nâng cằm của Vân lên. Hắn nhếch mép bảo con nhỏ.






Người Có Giá....
Mai Smile

on 18/8/2013, 10:41

#85
  • avatar

Mai Smile



Thành viên tích cực
Xem lý lịch thành viên
Tham gia : 30/06/2013
Bài viết : 5020
Điểm plus : 99999999
Được thích : 560
Re: Cô dâu bỏ trốn (Sưu tầm)

89


Spoiler:
- Cô cũng tưởng là tôi thích lấy cô lắm hả, mà cô yên tâm đi tôi lấy cô vì tôi cần một nô lệ sớm tối hầu hạ bên mình chứ không phải vì tôi cần một người vợ như cô đâu.....!! 
Vân trợn tròn mắt ra nhìn Duy. Con nhỏ không thể nào tin được là trên đời này lại có kiểu suy nghĩ khác người như cái tên này. Hắn coi mình là cái gì, một con vật hay sao mà hắn nói gì và ra lệnh gì mình cũng phải răm rắp nghe theo. Đừng có mơ nghe em, dù có phải tranh đấu đến cùng thì chị đây cũng nhất quyết không bao giờ lấy một kẻ như anh. 
- Nếu anh mà có kiểu suy nghĩ như thế thì tôi chúc mừng anh. Tôi không ngờ là anh có thể nghĩ ra được một cách hay như thế, anh nên kết hôn với một con mèo hay là một con thú nào khác thì hơn, vì chúng rất trung thành và khi được huấn luyện kỹ chúng sẽ nghe lời của anh mà không cần bất cứ điều kiện gì....!! 
Duy tức bầm gan vì kiểu ăn nói xóc của con nhỏ. Duy tức quá anh chàng quát anh vệ sĩ. 
- Vật mà tôi nhờ anh chuẩn bị, anh có mang theo ở đây không...?? 
Anh chàng kia liền đưa ngay ra cho Duy. Duy cầm lấy rồi thích thú bảo Vân. 
- Em yêu bây giờ em mới thực sự bước vào cuộc sống của một nô lệ....!! 
Vân sửng xốt nhìn cái còng số tám ở trên tay của Duy. Cô nàng run rẩy hỏi Duy. 
- Anh...anh không định khóa tôi lại như một tội phạm đấy chứ....?? 
Duy cười cười bảo Vân. 
- Tất nhiên là cái này được dùng cho em rồi. Không phải em từng nói em là một con ngựa hoang à, mà đã là ngựa hoang thì cần phải có dây chạc để trói cổ của em lại chứ...?? 
Vân sợ quá liền bật dậy như lò xo rồi phóng thật nhanh ra cửa. Vân phóng nhanh quá đến nỗi cô nàng chỉ một chút nữa thôi là đập mặt vào cánh cửa khi nó đột nhiên bị khóa lại từ bên ngoài bởi hai anh chàng vệ sĩ. 
Vân vừa đập cửa vừa hét. 
- Hai anh làm ơn mở cửa cho tôi đi, tôi cầu xin hai anh đó làm ơn đi....!! 
Họ im lặng không trả lời Vân câu nào. Vì dù họ có muốn họ cũng không thể làm trái mệnh lệnh của Duy được. Vân thất vọng não nề, cô nàng đành phải tìm cách tự cứu bản thân mình. 
........................ 
Duy quay quay chiếc vòng trên tay mình. Anh chàng mỉm cười thật dễ thương. Vân càng nhìn thấy Duy trong bộ dạng này con nhỏ càng tức và càng hận. Vân nhăn cả mặt. Con nhỏ nghĩ. 
- Thôi thì mình cầu xin hắn đi cho xong, mình mà càng gân với hắn thì hắn lại càng hành hạ mình hơn ....!! 
- Anh làm ơn tha cho tôi đi. Anh nói đi tôi phải làm gì anh mới buông tha và không làm phiền tôi nữa....?? 
Duy bước lại gần Vân, anh chàng nâng cằm của Vân lền rồi nhìn thằng vào mắt của con nhỏ. Duy nói từng từ một. 
- Nếu cô có thể quyến rũ được tôi thì tôi sẽ thả cho cô đi....!! 
Duy vừa dứt lời. Vâ n hét to lên vì sửng xốt. 
- Cái gì....!! 
- Anh có bị điên không hả. Tôi không có hứng để chơi trò tình ái với anh nếu anh muốn thì nguyên cả cái khách sạn này con gái thiếu gì mà anh lại phải phiền một con bé không biết điều như tôi....!! 
Duy dựa người vào tường, một chân của anh chàng co lên, còn chân kia đứng thẳng. Tay trái đút vào túi quần, tay phải cầm cái còng dơ lên trước mặt của Vân. Anh chàng mỉm cười đe dọa. 
- Nếu cô không đồng ý với điều kiện đó của tôi thì cô sẽ phải chịu nhiều đau khổ hơn thôi....!! 
Vân phủi phủi hai tay vào nhau. Cô nàng hếch cái mũi nhỏ xinh của mình lên rồi nói. 
- Anh không cần phải nói thách hay khiêu khích tôi vì tôi thà chết chứ nhất quyết không bao giờ muốn dính líu tới hạng người như anh....!! 
Duy sa xầm nét mặt xuống, mắt của anh chàng nhìn Vân như là muốn ăn tươi nuốt sống. Một bên mép của Duy khẽ nhếch lên, hắn ta cười khẩy bảo Vân. 
- Tôi thách cô dám ăn nói như vậy với tôi một lần nữa đấy, cô nên nhớ một điều là dù mình có muốn hay không thì tôi cũng là chồng của cô...!! 
Vân không thèm bảo Duy thế nào, cô nàng bước luôn ra cửa. Duy hạ ngay chân của mình xuống, anh chàng ngáng chân của Vân làm cho cô nàng ngã xõng xoài ra sàn nhà.






Người Có Giá....
Mai Smile

on 18/8/2013, 10:42

#86
  • avatar

Mai Smile



Thành viên tích cực
Xem lý lịch thành viên
Tham gia : 30/06/2013
Bài viết : 5020
Điểm plus : 99999999
Được thích : 560
Re: Cô dâu bỏ trốn (Sưu tầm)

90


Spoiler:
Mặt của Vân đập bốp xuống tấm thảm, hai tay và hai chân của Vân giang rộng ra trông cô nàng lúc này rất giống môt con ếch trong tư thế chuẩn bị nhảy lên cao. Mắt của Vân nổ đom đóm; tai của con nhỏ ù đặc; còn bộ não của Vân thì lại đang bốc hỏa vì tức giận. 
Vân nằm im không nhúc nhích, con nhỏ mong mình có thể chết luôn ở đây để đỡ phải nhìn thấy cái bản mặt đáng ghét và độc ác của tên kia. Duy lấy chân đá nhẹ vào người của Vân. 
- Cô còn không mau đứng lên đi, cô còn định nằm ăn vạ đến bao giờ...?? 
Vân vẫn không thèm bảo Duy thế nào. Con nhỏ bị ngã như thế nào thì nằm im như thế ấy. Duy dọa. 
- Cô mà không đứng lên thì đừng trách tôi làm gì với cô...!! 
Duy thấy mình nói như thế mà nó vẫn không chịu đứng lên cho mình nhờ. Duy bực mình, anh chàng cúi xuống lay Vân. 
- Cô kia, cô bị điếc hay sao mà không nghe tôi nói gì....!! 
Đôi vai của Vân run run, con nhỏ đang khóc. Duy giật mình, anh chàng không ngờ mình chỉ trêu nó có chút xíu mà nó đã rơi lệ rồi. 
- Thôi cô cho tôi xin lỗi nhưng cô phải đứng ngay lên nếu không tôi lại xử cô bây giờ...!!! 
Vân nằm ngửa người ra con nhỏ căm thù bảo Duy. 
- Tên độc ác kia, anh định ám sát tôi hay sao mà anh lại dám ngáng chân của tôi. Anh có biết là mình là một kẻ độc ác nhất trên đời không hả...?? 
Duy nắm tay của Vân rồi lôi con nhỏ đứng lên. Vân bị giật mạnh đến nỗi con nhỏ nhăn mặt lại vì đau rồi theo đà con nhỏ ngã ngay vào lòng của Duy, đầu của Vân đập bốp vào ngực của Duy. Hai người sững sờ trong vòng hai giây, Vân kinh hoàng vì không ngờ mình lại là người ôm hắn trước. Vân ớn quá liền lùi một bước chân rồi đứng cho xa Duy ra. 
Duy xoa xoa vào ngực của mình vì Vân đập vào đâu có nhẹ. Vân khẽ che miệng của mình lại khi thấy cái bản mặt nhăn như khỉ của Duy. Duy bực mình gắt Vân. 
- Cô còn dám cười nữa cơ à, còn không mau xin lỗi tôi vì cô dám va vào tôi đi...!! 
Vân ngán ngẩm vì con nhỏ chưa bao giờ gặp phải một tên nào vô lý như cái tên này.Vân le lưỡi của mình ra rồi cười thật tươi, con nhỏ rủa. 
- Cho anh chết ai bảo anh kéo tôi mạnh như thế làm gì. Tôi mà biết anh chửu rủa tôi như thế này thì tôi đã làm cho anh còn đau hơn nữa cho anh chừa cái tính hay bắt nạt người khác đi...!! 
Duy kéo Vân sát lại gần mình anh chàng dơ cái còng số tám lên rồi bóp nhẹ một cái một bên tay của Vân bị khóa cùng với cái còng, chưa hết Duy cũng khóa luôn vào tay của mình. Thành ra bây giờ Vân và Duy trông rất giống một cặp tội phạm, trong đó Vân đóng vai một kẻ bị bắt còn Duy đóng vai người thi hành công lý. 
Vân lắp bắp hỏi Duy. 
- Anh...anh làm cái gì đấy, sao anh lại khóa chung với tôi là thế nào. Anh có bị tâm thần hay không mà đi làm cái trò này hả...?? 
................................. 
Khoa buồn bã bước vào trong nhà. Anh chàng hôm nay không còn tâm trạng để mà đùa hay là cười nữa. Tất cả mọi thứ xung quanh dường như trở nên u tối và lạnh lẽo hơn. 
Bà Liên đang ngồi uống nước trong phòng khách, thấy thằng cháu trai về. Bà cười tươi hỏi. 
- Hôm nay cháu kết thúc công việc sớm thế...?? 
Khoa thở dài trả lời bà nội của mình. 
- Dạ, cũng chưa phải là xong. Cháu hơi mệt nên muốn về nhà nghỉ ngơi thôi.....!! 
Bà Liên quan sát nét mặt của thằng cháu. Bà thấy hôm nay nó có vẻ đang thất vọng hay rầu rầu cái gì đó. 
- Cháu bị làm sao vậy mà trông cháu có vẻ không được vui....?? 
Khoa ngồi ngả người ra sau cái ghế xa lông, anh chàng nới rộng cà vạt ở cổ ra cho dễ thở. Bàn tay phải vuốt mái tóc của mình, Khoa thở dài bảo bà nội. 
- Bà nghĩ là nếu mình yêu hay thích một ai đó mà người đó đi mất thì mình phải làm sao để giữ người đó lại.....!! 
Bà Liên lại nhìn Khoa thêm một lần nữa. Bà nghĩ. 
- Quái lạ, sao hôm nay thằng này lại hỏi mình một câu như thế, không lẽ nó đã yêu ai hay thích ai rồi.....!!






Người Có Giá....
Mai Smile

on 18/8/2013, 10:42

#87
  • avatar

Mai Smile



Thành viên tích cực
Xem lý lịch thành viên
Tham gia : 30/06/2013
Bài viết : 5020
Điểm plus : 99999999
Được thích : 560
Re: Cô dâu bỏ trốn (Sưu tầm)

91


Spoiler:
- Cháu nói gì bà không hiểu. Đừng nói với bà là cháu có người yêu rồi đó nhe....!!! 
Khoa hơi mỉm cười đáp lời. 
- Bà đùa cháu hay sao, cháu tối ngày bận rộn với công việc thì thời gian đâu để mà yêu với đương....!! 
Bà Liên giữ tách cà phê trên bàn tay phải, mắt bà nheo lại. Bà âu yếm hỏi Khoa. 
- Nếu thế cháu hỏi bà câu đó làm gì....?? 
Khoa nhìn ra cửa, anh chàng đang nhìn mấy chậu hoa trước cửa nhà. Khoa nhớ những lần Vân đến đây chơi cô nàng thường hay ngồi xuống mân mê những bông hoa mới hé mở và hay cười hỏi Khoa tên từng cây một. 
Khoa giật mình vì không ngờ mình lại nhớ đến con nhỏ vào lúc này, không phải bây giờ nó đang vui vẻ bên người chồng xắp cưới hay sao. Mình nhớ tới nó làm gì có khi chỉ thêm phiền muộn hơn mà thôi. 
Bà Liên thấy Khoa trầm tư mà không chịu trả lời câu hỏi của mình. Bà nhắc. 
- Kìa sao cháu không trả lời câu hỏi của bà đi....!! 
Khoa quay lại mỉm cười hỏi bà. 
- Bà có muốn cháu đưa bà đi chùa vào chủ nhật này hay không...?? 
Bà Liên nhìn thẳng vào mặt của thằng cháu rồi tra vấn. 
- Khoa, cháu nói thật cho bà biết có phải là đã xảy ra chuyện gì rồi đúng không...?? 
Khoa lấp liếm. 
- Dạ, không có gì đâu. Bà chờ cháu một chút, cháu đi tắm rửa rồi xuống ăn cơm với bà....!! 
Bà Liên còn muốn hỏi thêm Khoa nữa nhưng anh chàng đã nhanh chân đi lên lầu mất rồi. Khoa ném cái cặp xuống bàn, anh chàng lẩm bẩm. 
- Không biết con nhãi đó bây giờ làm gì, chắc là gia đình hai bên đang ăn ở một cái nhà hàng nào đó và đang bàn chuyện cưới xin cho nó....!! 
Khoa cười khẩy nói tiếp. 
- Mình không thể nào tin được mới có tí tuổi đầu mà nó đã nghĩ tới chuyện kết hôn không biết trong đầu nó nghĩ gì mà có thể vội vàng trong chuyện trăm năm như thế này hay là nó yêu anh chàng kia quá nên không thể nào hoãn lại được....!! 
Trong lòng Khoa một nỗi hờn ghen đang nhen nhóm như một làn khói nhờ gió nên có thể cháy to lên. Khoa chán nản lắc đầu mấy cái cho tỉnh táo. Khoa nghĩ. 
- Mình chỉ hơi bực bội vì nó dám nghỉ ngang thôi, làm gì có chuyện mình đi thích một con nhỏ chanh chua và đanh đá như nó. Thôi thì vứt chuyện của nó sang một bên mình chỉ cần biết là nó phải hoàn thành xong nhiệm vụ mà nó đang làm dang dở là được rồi.....!! 
Khoa mở vòi nước rồi bắt đầu tắm gội. Hơi nóng của nước làm cho đầu óc của Khoa tỉnh táo hẳn ra, anh chàng cảm thấy sảng khoái và quên đi những mệt mỏi và phiền muộn mà anh chàng phải chịu đựng từ chiều tới giờ. 
Bà Liên gọi Khoa. 
- Khoa, cháu tắm xong chưa, xuống ăn cơm đi thôi....!! 
Khoa nghe tiếng bà nội gọi, anh chàng vội mặc quần áo, lau khô mái tóc ướt rồi chạy vội xuống bếp. 
Một chiếc bàn dài mà chỉ có hai bà cháu ăn cơm với nhau nên hơi chống vắng. Bà Liên hỏi Khoa. 
- Sao hai hôm nay bà không thấy Vân đến chơi, cháu không mời con nhỏ đến đây à....?? 
Khoa không biết trả lời bà mình như thế nào, nếu nói Vân đi lấy chồng thì thế nào bà cũng buồn và thất vọng vì bà đang muốn tác thành Vân cho mình. 
Anh chàng vội bịa ra một câu chuyện rất hay. 
- Cháu có mời nhưng cô ấy có chuyện nên không thể nào đi được....!! 
Bà Liên nhai nốt miếng cơm, bà buông đũa rồi nhắc khéo thằng cháu. 
- Chủ nhật này cháu nhớ bảo con nhỏ Vân cùng bà cháu mình đi lễ chùa nhé. Cả ba người chúng ta cùng đi chắc là sẽ rất vui....!! 
Khoa vội nói ngay. 
- Cháu e là không được đâu bà. Cô ấy còn có nhiều công việc khác để làm chứ có phải là rảnh rỗi đâu mà mình muốn cô ấy đi lúc nào cũng được. Cháu sợ mìnhmà ép cô ấy quá lại thành ra không hay....!! 
Bà Liên nhướng mắt lên nhìn Khoa, bà bực mình hỏi anh chàng. 
- Cháu nói thế là sao, đừng nói với bà là cháu lại bắt nạt con nhỏ nên nó mới không muốn đến đây nữa....!!






Người Có Giá....
Mai Smile

on 18/8/2013, 10:43

#88
  • avatar

Mai Smile



Thành viên tích cực
Xem lý lịch thành viên
Tham gia : 30/06/2013
Bài viết : 5020
Điểm plus : 99999999
Được thích : 560
Re: Cô dâu bỏ trốn (Sưu tầm)

92
Spoiler:

Khoa tức cả mình, anh chàng đang rầu cả ruột thế mà của anh chàng lại không hiểu cho, bà lúc nào cũng bênh con nhỏ Vân chằm chằm. Thật là yêu người ngoài còn hơn cả cháu của mình. 
Khoa cãi . 
- Bà cứ đổ oan cho cháu không à, cháu bị cô ta bắt nạt thì có. Bà có biết vì cô ta mà cháu điên cả đầu lên không hả....?? 
Bà Liên khẽ trừng mắt quát Khoa. 
- Cháu thì lúc nào mà chả nói thế. Con nhỏ Vân hiền lành tốt bụng, tuy là nó ăn nói hơi to mồm một chút nhưng bản chất của nó đâu có xấu, cháu chỉ biết đánh giá người khác qua hình thức bề ngoài thôi....!!! 
Khoa cười cười bảo bà nội. 
- Bà cứ làm như cháu không biết nhìn người, bà đừng quên là ngày nào cháu cũng tuyển nhân sự cho công ty và tiếp xúc với không biết bao nhiêu đối tác làm ăn, lẽ nào cháu lại không rút ra được gì cho mình....!! 
Bà Liên bác bỏ cái suy luận lôgic của Khoa. Bà phán một câu xanh rờn. 
- Đó là xét về mặt công việc còn việc nhìn nhận và đánh giá về phụ nữ thì cháu mù tịt. Suốt ngày bà chỉ thấy cháu ôm công việc ngay cả trong lúc ăn và trong lúc ngủ thì còn tâm trí đâu mà nghĩ tới chuyện yêu đương. Bà nghĩ bọn con nít bây giờ có kinh nghiệm về tình yêu còn hơn cả cháu, bà khuyên cháu hãy mua cho mình mấy cuốn sách về tâm lý phụ nữ về nhà mà đọc đi.....!! 
Khoa nịnh bà nội. 
- Cần gì phải mua những thứ đỏ hả bà, không phải là cháu có một người bà tuyệt vời ở đây rồi hay sao....?? 
Bà Liên phì cười cho cái tính hay tếu của anh chàng nhưng không phải vì thế mà bà quên đi việc của mình. 
- Cháu nhớ là phải mời Vân đi chùa cùng bà vào chủ nhật này đấy cháu mà quên hay là cố ý không làm theo lời bà là không xong với bà đâu....!! 
Khoa kêu khổ, anh chàng nhăn cả mặt lại vì ớn. Khoa cố vớt được một câu. 
- Cháu sẽ làm theo lời của bà nói nhưng việc cô ấy có đi hay không là việc của cô ấy, cháu mong là đến lúc đó bà lại không trách hay mắng cháu....!! 
Bà Liên thờ ơ bảo Khoa. 
- Cháu cứ làm như thế đi vì đến lúc đó rồi hãy tính.....!! 
Kết thúc bữa ăn, Khoa chào bà nội rồi trở về phòng của mình. Anh chàng lôi ghế ra khỏi gậm bàn, bàn tay khẽ kéo ngăn tủ. Khoa lục tìm một tấm ảnh mà anh chàng đã cất kỹ bao lâu nay. 
Khoa ngồi xuống, mắt nhìn chăm chú vào tấm ảnh đã bị mờ do lớp bụi của thời gian. Khoa không muốn nhớ hay là không muốn ai nhắc đến người con gái này nữa. Một quá khứ đau buồn cho mối tính đầu thoáng hiện ra trong trí óc của anh chàng. 
Khoa đã từng yêu và đã từng hận nhưng anh chàng không thể nào đánh mắng hay chửu rủa cô ta vì người mà làm cho Khoa đau khổ lại chính là người bạn thân của mình. 
Khoa quá ngây thơ khi giới người yêu cho thằng bạn thân biết, nhìn thấy họ ngày nào cũng cười đùa và quấn quít bên nhau, Khoa lại thờ ơ và coi đó là chuyện bình thường. Anh chàng tối ngày bận và lo học nên không có thời gian để quan tâm hay hẹn hò được với cô bạn gái của mình. Chính những lúc như thế thằng bạn thân mới có cơ hội nhảy vào. 
Khoa đã đau đớn biết chừng nào khi họ nói thật tình cảm của mình cho Khoa biết. Anh chàng chỉ còn biết đứng chết trân một chỗ để nhìn họ bước đi, kể từ đó Khoa không còn yêu ai khác hay có hứng thú với phụ nữ nữa. Khoa dồn hết tâm trí của mình vào học hành. Khoa đã thành công và đang vững bước trên con đường mà mình đã chọn. 
Khoa quá bận và quá mệt nên không để ý hay chú ý gì tới tuổi tác và nỗi cô đơn khi phải sống một mình. Nhưng hôm nay tại sao điều này lại ám ảnh và gây phiền muộn cho Khoa đến thế. 
Anh chàng chỉ rung động duy nhất một lần với cô người yêu cũ. Trái tim của anh chàng dần khép kín lại nay hình như nó đang mở dần ra. Khoa chán nản lẩm bẩm. 
- Mình có bị điên hay không khi đi ghen tức với thằng chồng chưa cưới của Vân vì dù sao con nhỏ đó và mình có mối quan hệ gì đâu, nó chỉ là một nhân viên như bao nhân viên bình thường khác của mình thôi mà.....!! 
Từng nét mặt và ánh mặt của người trong bức ảnh như thì thầm với Khoa, anh chàng đau khổ nói.






Người Có Giá....
Mai Smile

on 18/8/2013, 10:43

#89
  • avatar

Mai Smile



Thành viên tích cực
Xem lý lịch thành viên
Tham gia : 30/06/2013
Bài viết : 5020
Điểm plus : 99999999
Được thích : 560
Re: Cô dâu bỏ trốn (Sưu tầm)

93


Spoiler:
- Cô chắc là đang hạnh phúc lắm vì cô đã chọn cậu ta mà không phải là tôi, cô đã từng nói với tôi là cô yêu hắn lắm, mặc dù đau khổ vì bị cô phản bội nhưng tôi vẫn mong hai người được mãi bên nhau.....!! 
Khoa cất tấm ảnh vào ngăn bàn rồi đẩy hộc tủ lại. Khoa vuốt mặt cho tỉnh táo, anh chàng mở laptop của mình ra. Bàn tay của Khoa sờ lên bàn phím, trong đầu của Khoa lúc này đang nhớ tới hình bóng của Vân khi cô nàng cướp cái Laptop của mình và mỉm cười thật xinh vì đã làm cho Khoa tức. 
Khoa lắc lắc đầu, anh chàng lẩm bẩm. 
- Hôm nay mình bị làm sao thế này. Tại sao hình bóng của con nhỏ Vân cứ bám mãi mà không tan, mình làm gì hay sờ tới cái gì cũng nhớ về nó là sao. Không lẽ con nhỏ này là quỷ ám....!! 
Khoa bực mình lôi ngay cái bản giao kèo của Vân ra rồi đọc lại một lượt cho nhớ. Khoa mỉm cười vì không ngờ con nhỏ lại ngây thơ đến thế. Mình chỉ dọa nó có tí xíu thôi mà nó đã răm rắp làm theo thật là ngô ngê hết sức. 
Khoa cũng hơi lo lắng, anh chàng sợ sau khi kết hôn Vân sẽ không đến công ty làm việc nữa. Vì Khoa không có lý do gì để giữ Vân lại, tờ giấy và bản hợp đồng kia chỉ là giả nên con nhỏ có thể ra đi bất cứ lúc nào. 
Khoa cũng không phải là một kẻ bỉ ổi đến mức đi ép người khác phải làm việc cho mình khi người ta không muốn. 
Tự nhiên Khoa cảm thấy nóng bức, anh chàng liền vớ lấy cái remote rồi hạ nhiệt độ của căn phòng xuống. Khoa tập trung tinh thần của mình vào công việc, anh chàng không muốn những cảm giác không hay kia ảnh hưởng tới tiến độ công việc của mình. 
Bà Liên vẫn ngồi ở phòng khách bà cảm thấy thằng cháu của mình hôm nay không được bình thường như mọi hôm, chắc chắn là nó có chuyện gì đó dấu mình mà không dám nói ra. 
Bà định lên phòng của Khoa rồi tra hỏi anh chàng nhưng nghĩ như thế nào bà lại thôi. Bà không muốn làm phiền Khoa khi anh chàng đang làm việc. Bà lẩm bẩm. 
- Sáng mai mình nhất định phải hỏi nó lý do tại sao nó lại mang một bộ mặt thất vọng như thế khi về nhà.....!! 
Bà suy đoán. 
- Hay là công việc làm ăn của nó không được thuận lợi nên nó mới buồn như thế, vì từ xưa tới nay khi nó nói chuyện với mình nó chỉ có nói về công việc và công việc mà thôi.....!! 
Bà gọi cô giúp việc. 
- Hồng ra đây bác bảo.....!! 
Chị giúp việc vội bỏ bác đĩa ở đấy rồi chạy ra. Chị ta lễ phép hỏi. 
- Dạ, thưa bà. Bà có gì căn dặn cháu...?? 
Bà Liên đặt tách trà xuống bàn, bà khẽ thở dài bảo Hồng. 
- Ngày mai cháu nhớ mua nhiều thức ăn một chút nhé vì bà muốn làm một mâm cơm mời Vân tới nhà mình chơi....!! 
Hồng ngoan ngoãn trả lời bà Liên. 
- Dạ, cháu biết rồi. Mà hình như cô ấy lâu rồi chưa tới nhà mình thì phải, không biết là cô ấy có bận gì không.....?? 
Bà Liên tò mò hỏi Hồng. 
- Cháu thấy Vân là người như thế nào...?? 
Hồng hơi suy nghĩ một chút rồi đáp lời bà Liên. 
- Cháu nghĩ Vân là một cô bé tốt bụng, tuy có hơi thẳng tính một chút nhưng cô ấy dễ tha thứ và hay giúp đỡ người khác.....!! 
Bà Liên hài lòng vì Hồng cũng suy nghĩ giống như mình. Bà cười hỏi Hồng tiếp. 
- Cháu nghĩ sao nếu bác tác hợp Vân với Khoa....?? 
Hồng cười tươi nói. 
- Cháu ủng hộ bà trong chuyện này, nhưng bà cũng đừng nên vội vàng quá mà lại hỏng việc vì Vân là một cô gái có lòng tự trọng rất cao, nó không muốn ai ép nó trong chuyện này đâu. Ngoài ra cháu thấy cậu chủ và Vân vẫn chưa có cảm giác gì với nhau mình mà cho họ biết ý định này chỉ làm cho họ thêm ngại ngùng rồi không thèm nhìn mặt nhau cũng nên.....!! 
Bà Liên gật gù bảo Hồng. 
- Cháu nói đúng, bác muốn tạo cơ hội cho chúng nó gần gũi nhau hơn rồi tính tiếp....!!






Người Có Giá....
Mai Smile

on 18/8/2013, 10:44

#90
  • avatar

Mai Smile



Thành viên tích cực
Xem lý lịch thành viên
Tham gia : 30/06/2013
Bài viết : 5020
Điểm plus : 99999999
Được thích : 560
Re: Cô dâu bỏ trốn (Sưu tầm)

94



Spoiler:
Hồng cười cười không nói gì, chị hỏi bà Liên. 
- Bà có còn dặn dò gì cháu nữa không để cháu còn vào làm nốt công việc còn dang dở....!! 
Bà phẩy phẩy tay bảo Hồng. 
- Cháu vào làm công việc của mình đi, có gì thì bác gọi cháu sau....!! 
Hồng vâng dạ rồi bước vào trong. Chỉ còn mình bà Liên ngồi ở đấy, bà thích thú nghĩ. 
- Con bé Vân và thằng Khoa tuy là hay sung khắc nhưng biết đâu mai sau chúng nó lại yêu nhau và thích nhau thì sao, mình cần phải làm một cái cầu nối cho tình cảm của hai đứa vì nếu không thằng cháu cù lần, khù khờ và ham công tiếc việc của mình, có khi chết già nó cũng không tìm được ai mất....!! 
Trong khi bà nội lo lắng cho chuyện tình cảm của mình, Khoa lại đang say sưa làm việc. Khoa đang truy tìm thông tin trên mạng, sắp tới có vài đối tác nước ngoài đến đặt hàng nên anh chàng muốn biết càng nhiều về họ càng tốt. 
Bữa ăn của Vũ không hề diễn ra trong im lặng anh chàng phải một phen giật mình vì chiếc điện thoại thân yên đang vang lên một bài hát giáng sinh quen thuộc. Vũ chán nản mở máy. 
Anh chàng không hiểu số này là của người nào mà lại gọi cho mình. Vũ định không nghe nhưng anh chàng tự nhủ. 
- Biết đâu người này gọi cho mình vì có chuyện quan trọng cần bàn thì sao. Mình nên nghe đi thì hơn....!! 
Vũ cầm điện thoại rồi áp vào tai, anh chàng lịch sự hỏi. 
- Xin hỏi ai đang gọi cho tôi đấy....?? 
Đầu dây bên kia sau hai giây ngập ngừng cuối cùng cũng lên tiếng. 
- Em xin lỗi vì làm phiền anh nhưng anh có thể nói chuyện với em một chút được không...?? 
Vũ giật mình vì đây không phải là giọng nói của Lan đây sao. Cô ta lại muốn gì nữa mà lại gọi điện cho mình thế này. 
Vũ thay đổi thái độ lúc nãy bằng một giọng chán nản. Anh chàng vặn hỏi Lan. 
- Cô muốn gì....?? 
Lan ôm gối nằm ở trên giường. Cô ả đang buồn và đang cô đơn, cô ả muốn có người san sẻ và người đầu tiên mà cô ả nghĩ đến là Vũ. Cô ả liền cầm lấy cái điện thoại của mình rồi gọi cho Vũ ngay lập tức. 
Lan ngập ngừng hỏi Vũ. 
- Anh...Anh có thể đi ăn cùng em không ....?? 
Vũ ngán ngẩm nói. 
- Thành thật xin lỗi cô vì tôi đang đi ăn cùng bạn bè. Nếu không còn gì nữa thì tôi cúp máy đây.....!! 
Lan hơi tiếc nuối vì cô ả không bao giờ có cớ hội được tiếp cận hay gần gũi với Vũ. Anh chàng luôn tìm cách tránh xa hay lảng tránh cô ả. Cô ta hờn rỗi hỏi Vũ. 
- Chắc anh đang đi ăn cùng cô vợ chưa cưới của mình chứ gì. Hạnh phúc ghê há...?? 
Vũ cáu tiết khẽ gắt Lan. 
- Tôi có đi ăn cùng ai hay hạnh phúc hay không thì liên quan gì đến cô, không lẽ tôi làm gì hay đi ăn cùng ai cũng phải xin phép và cảm thấy có lỗi với cô. Cô nên nhớ chúng tay ngay cả bạn bè cũng không phải, tất cả mọi thứ đều là do cô tự nhận vơ về mình mà thôi.....!!! 
Lan siết chặt cái điện thoại của mình trong bàn tay, cô ả căm thù nói. 
- Anh đừng quên dù gì tôi cũng đã nói là tôi không bao giờ từ bỏ anh một cách dễ dàng. Tôi sẽ làm mọi cách để anh biến thành của tôi. Nếu anh không muốn con nhỏ vợ chưa cưới của anh gặp bất cứ chuyện gì thì hãy đống ý làm người tình của tôi đi....!! 
Vũ cảm thấy ghê tởm, anh chàng chưa bao giờ thấy một cô gái nào trơ chẽn và đểu như cô ả Lan này. Vũ đã vượt quá mức chịu đựng của mình. Anh chàng quát. 
- Cô quá đáng vừa thôi. Cô là dân giang hồ hay sao mà dám đi dọa nạt này nọ. Tôi thật hối hận vì đã không làm điều này sớm hơn, lẽ ra tôi phải cho cô ăn vài cái tát mới phải. Tôi nói thật cho cô biết, cô càng làm vậy thì tôi càng ghét cô hơn mà thôi. Tôi không bao giờ muốn nghe hay muốn nhắc đến tên của cô nữa, vì vậy làm ơn đừng bao giờ gọi điện quấy rầy tôi....!! 
Vũ tức quá anh chàng liền cúp luôn máy. Lan nhăn mặt lại vì tiếng một tiếng cạch vang lên thật to. Cô ả nghiến chặt hai hàm răng của mình lại, nỗi hờn ghen đang sôi xục ở trong lòng, cả người của cô ta như muốn bốc hỏa. Cô ta lẩm bẩm nói một mình.






Người Có Giá....
Mai Smile

on 18/8/2013, 10:44

#91
  • avatar

Mai Smile



Thành viên tích cực
Xem lý lịch thành viên
Tham gia : 30/06/2013
Bài viết : 5020
Điểm plus : 99999999
Được thích : 560
Re: Cô dâu bỏ trốn (Sưu tầm)

95


Spoiler:
- Anh hãy chờ đấy, nếu anh không thuộc về tôi thì con nhỏ kia cũng đừng hòng có được anh. Nó chỉ là một con nhóc thì làm sao nó có thể địch được với tôi. Tôi phải làm cho nó chịu nhục một cách thậm tệ, và phải rời xa anh ngay lập tức.....!! 
Cô ta tức giận ném cái gối xuống giường. Cả một bàn phấn trang điểm bị cô ta gạt hết tất cả xuống đất. Cô ta uất hận vì bị Vũ cho ra rìa. Cô ta tự hỏi là mình hờn ghen như thế này là vì Vũ không yêu mình hay chỉ đơn giản là muốn chiếm được Vũ. 
Cô ả cười một cách thật man dạ i. Cô ả nói. 
- Dù là vì lý do gì thì mình cũng phải làm cho cái tên kia phải chịu quỳ gối xuống van xin mình tha thứ và cầu xin mình yêu hắn thì thôi....!! 
Ánh mắt của cô ả ánh lên những tia nhìn oán độc và căm thù. Cô ả nhìn trừng trừng ra cửa sổ, cô ả bóp nát quả cam đang cầm trên tay rồi ném nó bay đánh vèo một cái qua song sắt cửa xổ. 
Chỉ tội nghiệp cho bác làm vườn. Bác đang tập trung làm việc thì bị một vật gì đó rơi đánh bốp một cái vào đầu. Bác giật mình vội buông cái cuốc và nhìn thật kỹ xem là vật gì. 
Bác kinh ngạc vì không biết quả cam này bay ra từ đâu. Bác lẩm bẩm. 
- Cũng may chỉ là quả cam nếu là viên đá hay viên sỏi thì còn gì là đầu của mình nữa. Người nào mà bất cẩn và vô duyên hết sức....!! 
Nỗi tức giận và căm hờn của Lan tràn hết cả ra mọi thứ, cô ả đập phá gần hết đồ đạc trong nhà rồi quát lên thật to. 
- Con bé Hoa đâu rồi. Mau lên đây tao bảo....!! 
Hoa đang nấu ăn và dọn dẹp trong bếp nghe tiếng gọi thất thanh của cô chủ. Con nhỏ hãi quá vội thưa. 
- Dạ, em ở đây....!! 
Con nhỏ chạy thật nhanh lên lầu hai. Con nhỏ sợ hãi nhất là cô chủ khó tính và hay bắt chẹt những người làm trong nhà này. 
Con nhỏ run run gõ cửa rồi bước vào trong. Hoa kinh hãi khi nhìn thấy những vảnh vỡ vụn của đồ đạc bị đập phá. Lan tóm lấy áo của Hoa rồi tiện tay cô ả tát cho Hoa một cái để xả bớt giận trong người ra. 
Cô ả nghiến răng nói. 
- Mày quét dọn hết chỗ này cho tao. Tao mà thấy còn sót bất cứ thứ rác nào ở trong phòng khi tao quay lại là mày chết với tao. Mày đã nghe rõ chưa hả....?? 
Hoa bật khóc vì cái tát của cô ả đâu có nhẹ, mắt của con nhỏ nổ đom đóm và con nhỏ đếm được không ít sao. Con nhỏ uất ức và tủi hận nhưng không dám có hó hé hay cãi lại mà lí nhí nói. 
- Dạ, em biết rồi ạ.....!! 
Lan trước khi rời khỏi phòng còn quay lại trừng mắt nhìn Hoa thêm một lần nữa. Cô ả mỗi lần gặp chuyện gì bực tức hay là cáu giận ai ở bên ngoài. Cô ả luôn lôi Hoa ra làm cục xả của mình. 
Hoa cố gắng nín nhịn cho xong nhưng qua chuyện này còn nhỏ gồng mình lên vì sức chịu đựng của con nhỏ đến đây là hết. Con nhỏ vừa làm vừa khóc. Nước mắt của một con bé nghèo khổ và quê mùa nhưng chịu khó rơi đầy trên má. 
Hoa lấy tay quẹt nước mắt của mình, con nhỏ nghĩ. 
- Hết ngày hôm nay sau khi nhận lương mình sẽ xin nghỉ làm ở đây rồi tìm một gia đình nào đó tử tế hơn. Ở đây mình chỉ có bị đánh và bị chửu suốt ngày, mình đi làm thuê cho họ chứ có phải là nô lệ của họ đâu mà họ có cái quyền chà đạp lên nhân phẩm của mình. Cô ta đúng là một con quỷ cái. Cầu mong cho cô chết sớm hay bị trời trừng phạt cho những hành vi độc ác của cô ta....!! 
Con nhỏ rủa chán rồi lại tiếp tục làm nốt công việc của mình. 
Lan đeo cái túi xách làm bằng da trên vai, mắt đeo một cái kính màu hồng, mái tóc uốn quăn. Trông cô ta rất sành điệu và rất bốc lửa. Cô ta đang thu hút tất cả mọi ánh nhìn về phía mình. 
Cô ta bước đi như một người mẫu chính hiệu, khẽ hất mái tóc của mình ra phía sau. Cô ả đã làm thẫn thờ không biết bao nhiêu trái tim của những quý ông trong cái quán bar này. 
Có một bàn tay khẽ đặt lên vai của cô ta lúc cô ta đang nâng ly rượu lên môi uống. 
Cô ả giật mình quay lại khi nhìn rõ là kẻ nào rồi, cô giật mình đánh thót một cái, ly rượu trên tay sóng sánh suýt đổ. 






Người Có Giá....
Mai Smile

on 18/8/2013, 10:44

#92
  • avatar

Mai Smile



Thành viên tích cực
Xem lý lịch thành viên
Tham gia : 30/06/2013
Bài viết : 5020
Điểm plus : 99999999
Được thích : 560
Re: Cô dâu bỏ trốn (Sưu tầm)

96


Spoiler:

Công mỉm cười âu yếm hỏi Lan. 
- Chào em, hôm nay em lại có nhã hứng đến đây cơ à. Tại sao em không gọi anh đi uống cùng mà lại đi một mình cô đơn như thế này...?? 
Cô ả căm thù nhìn Công đầy tức giận và ghê tởm. 
- Anh còn không mau cút đi hay là tôi phải gọi bảo vệ đến bắt anh vì tôi quấy rối và làm nhục tôi....!! 
Công không lấy thế làm buồn hay sợ hãi mà anh chàng ngồi luôn xuống. Hắn ta nhìn Lan một cách đầy thèm muốn và si mê, hắn nhìn Lan mà không cần dấu giếm hay cảm thấy ngượng ngùng. Hắn muốn cho Lan biết điều này nên miệng của hắn suýt xoa. 
- Công nhận hôm nay em đẹp thật. Anh có thể mời em một ly và lúc nữa ra nhảy với anh được không....?? 
Lan kinh tởm bảo Công. 
- Cám ơn anh nhưng anh hãy biến đi cho tôi nhờ vì mỗi lần nhìn thấy cái bản mặt dâm dục của anh là tôi lại phát tởm....!! 
Công tái mặt nhưng hắn càng muốn trêu đùa với Lan hơn vì cô ta càng xỉ nhục hắn bao nhiêu hắn lại càng muốn làm cho Lan phải đau khổ bấy nhiêu. 
- Anh nghĩ là em từ nay từ chối anh e là không được vì chuyện trên giường của chúng ta anh đã chụp mấy bức hình làm kỷ niệm không biết em có nhã hứng muốn xem nó hay không....?? 
Ly rượu ở trên tay đổ nghiêng xuống làm ướt cả cái váy màu hồng của cô ta. Cô ả run run hỏi Công. 
- Anh...anh không làm cái trò bỉ ổi thế chứ....?? 
Công cười thật đểu bảo Lan. 
- Sao em lại nói là bỉ ổi phải nói là thông minh mới đúng chứ. Vì thân hình của em đẹp quá anh chỉ muốn lưu lại một chút gì đó cho mình thôi mà....!! 
Lan nghiến răng căm hờn nói. 
- Tôi đề nghị anh xóa nó ngay lập tức nếu không tôi sẽ kiện anh ra tòa vì tội hiếp dâm và dám dùng những thứ bẩn thỉu đó để đe dọa tôi....!! 
Công ung dung rót cho mình một ly rượu, anh chàng cầm cái ly rồi nhầm nháp từng tí một. Công nheo mắt bảo Lan. 
- Em hãy làm những gì mà mình thích. Nhưng anh không đảm bảo là những tấm hình đó không bị tung lên mạng hay là....!! 
Anh ta nhếch mép lên nhìn Lan trừng trừng rồi nói tiếp. 
- Hay là không được gửi cho anh chàng Vũ mà em đang đeo đuổi đâu....!! 
Lan giật mình đánh thót một cái, cô ta lo sợ nhất chính là điều này. Mụch đích chiếm đoạt Vũ cho riêng mình cô ta vẫn chưa làm xong. Cô ta không thể để bất cứ lý do gì ngáng chân của cô ta được. 
Cả người của cô ta run lên vì hận và vì tức. Cô ta căm thù Công tột độ nhưng hắn đang nắm được điểm yếu của cô ta, nên cô ta đành nhượng bộ hỏi Công. 
- Anh muốn tôi phải làm gì cho anh thì anh mới buông tha và trả những bức hình đó cho tôi....?? 
Công mân mê đùi và nhìn Lan một cách thật đểu rồi nói. 
- Chỉ cần cô đồng ý làm người tình của tôi trong vòng một tháng thì tôi sẽ buông tha cho cô....!! 
Lan cười khẩy, cô ả gạt tay Vũ ra khỏi đùi của mình. Cô ả cay cú nói. 
- Ai đảm bảo là anh sẽ giữ đúng lời hứa của mình vì nhỡ đâu anh được voi đòi tiên thì sao....?? 
Công thờ ơ đáp lời của Lan. 
- Nếu thế cô hãy chờ tôi sẽ làm gì cho cô đi vì người chịu thiệt trong chò chơi này chỉ là cô mà thôi....!! 
Lan căm hận Công tột độ. Cô ả chỉ muốn xông lại cho tên Công vài phát tát và bóp cổ cho hắn chết ngay tại chỗ nhưng cô ta phải cố nén. 
- Tôi đồng ý với điều kiện đó của anh nhưng anh phải làm một bản giao ước cho tôi. Vì tôi không tin anh sẽ giữ đúng lời hứa của mình....!! 
Công khẽ nhếch mép lên. Anh ta thầm thì ở trong dạ. 
- Cô tưởng có thể dùng bản giao ước đó để bắt tôi làm theo yêu cầu của cô sao. Dù sao đó chỉ là một tờ giấy nháp mà thôi, nó có giá trị quái gì đâu nhưng tôi sẽ ký và làm theo yêu cầu đó của cô vì chỉ có như thế cô mới xa vào bẫy của tôi....!! 
Hắn tươi cười rồi lôi Lan ra sàn nhảy. hắn cô ý ôm sát và sờ vào mông của Lan. Lan nhắm mắt thật chặt lại, cơ thể của cô ta run rẩy và đóng băng lại khi ở trong vòng tay của Công. Cô ta khinh ghét bản thân mình vì không ngờ một con người cáo già và chuyên môn đi lừa tình của kẻ khác như cô ta nay lại bị một kẻ cao tay hơn biến thành trò chơi của hắn.






Người Có Giá....
Mai Smile

on 18/8/2013, 10:45

#93
  • avatar

Mai Smile



Thành viên tích cực
Xem lý lịch thành viên
Tham gia : 30/06/2013
Bài viết : 5020
Điểm plus : 99999999
Được thích : 560
Re: Cô dâu bỏ trốn (Sưu tầm)

97



Spoiler:
Công thì thầm vào tai của Lan. 
- Đêm nay cô ở lại với tôi chứ....?? 
Lan viện cớ để từ chối Công. 
- Xin lỗi anh nhưng tôi có việc bận rồi....!! 
Công cười khẩy rồi siết thật chặt cơ thể của Lan vào người mình. Hắn ta gằn từng tiếng. 
- Cô nghĩ là mình có cái quyền đó hay sao. Cô đừng quên là bây giờ cô bị biến thành cái gì....!! 
Lan bị nghẹt thở vì Công siết mạnh quá. Cô ta nói như là người bị bóp cổ. 
- Anh...anh làm ơn buông tôi ra vì tôi không thể thở được....!! 
Công không những không buông ra mà hắn còn siết mạnh hơn, hắn đe dọa. 
- Cô đừng tìm cách chạy trốn hay có ý hại tôi vì tôi không phải là kẻ dễ chơi đâu nên hãy ngoan ngoãn làm theo lời của tôi đi thì hơn....!! 
Lan khiếp sợ nên vội đáp. 
- Vâng, em biết rồi anh hãy làm ơn đi, em không chịu được nữa rồi...!! 
Công nới lỏng tay của mình ra, nhưng một bàn tay của hắn thọc sâu vào lớp áo đằng sau lưng, miệng của hắn cắn nhẹ vào tai của Lan. Hắn mơn trớn hỏi. 
- Thế nào hả em yêu mình đi chứ...?? 
Cơ thể của Lan như bị hóa đá, cô ta khinh hoàng vì những ngày sắp tới cuộc sống của cô ta không còn yên lành nữa rồi. Cô ta sẽ phải chịu đựng tên xấu xa và đê tiện này suốt một tháng mà chưa chắc hắn sẽ buông tha cho Lan một cách dễ dàng. 
Lan là một con cáo già có thể bây giờ cô ta chịu thua Công nhưng điều đó đâu có nghĩa là cô ta không thể nào không tìm ra được cách trả thù lại Công. Trong đầu của cô ta thoáng hiện ra hình bóng của Dũng. Cô ta nghĩ. 
- Hãy tận hưởng những phút giây như thế này đi vì không bao lâu nữa đâu chính tôi sẽ cho anh câm luôn và phải giành hết cả cuộc đời của mình ở trong bệnh viện....!! 
Cô ta đang muốn dùng thân thể của mình để làm một cuộc trao đổi với Dũng. Anh ta là một tên giang hồ đã si mê và muốn có được Lan lâu rồi nhưng cô ta không bao giờ để ý đến hắn ta nay nếu được cô ta gợi ý thì anh chàng sẽ sướng phát điên lên mà làm theo bất cứ yêu cầu nào của cô ta. 
Lan đã lấy lại được bình tĩnh và phong độ hàng ngày của mình. Cô ả cười khẩy bảo Công. 
- Đi thì đi anh tưởng tôi sợ anh sao....!! 
Công kinh ngạc khi nhìn vào ánh mắt đầy nham hiểm của Lan. Anh ta mặc dù có cảm thấy hơi lo ngại và có ý đề phòng ở trong dạ nhưng anh ta tin tưởng vào mấy bức ảnh bẩn thỉu kia. Anh ta có ngờ đâu, anh ta không còn nắm dược con dao đằng chuôi nữa mà anh đang cầm con dao đằng lưỡi. 
Lan bỏ đi trước. Công lẽo đẽo theo sau. Cô ta hất hàm hỏi Công. 
- Anh định đưa tôi đến khách sạn nào....?? 
Công không thể nào tin được là tại sao cô ta lại có thái độ dửng dưng đến phát sợ như thế này. Đây đâu phải là thái độ của một cô gái bị bắt ép làm chuyện xấu xa với một người đàn ông mà đây là thái độ ban phát cho một kẻ khác. 
Công tự nhiên cảm thấy ớn lạnh. Anh chàng công tử bột bắt đầu thấy mình không được thông minh và sáng suốt khi đi chơi đùa với một con người sâu hiểm như Lan. 
......................... 
Vân điên tiết quát Duy. 
- Anh làm như thế này có khác gì anh xâm phạm vào quyền công dân của người khác. Mau thả tôi ra ngay....!! 
Duy lắc đầu bảo Vân . 
- Xin lỗi, nhưng chìa khóa tôi không có sẵn ở đây chỉ khi nào bố mẹ và người thân của chúng ta tới nơi tôi mới thả cho cô đi được....!! 
Vân tái mặt hỏi lại Duy. 
- Ý của anh nói là họ sắp vào đây rồi hay sao....?? 
Duy bực mình bảo Vân. 
- Không lẽ lúc nãy tôi nói cô bị điếc hay sao mà không nghe tiếng....!! 
Vân dùng tay trái ôm lấy đầu của mình, con nhỏ nhăn mặt lại vì lo sợ. 
Vân lắp bắp van xin Duy.






Người Có Giá....
Mai Smile

on 18/8/2013, 11:01

#94
  • avatar

Mai Smile



Thành viên tích cực
Xem lý lịch thành viên
Tham gia : 30/06/2013
Bài viết : 5020
Điểm plus : 99999999
Được thích : 560
Re: Cô dâu bỏ trốn (Sưu tầm)

98


Spoiler:


Công thì thầm vào tai của Lan. 
- Đêm nay cô ở lại với tôi chứ....?? 
Lan viện cớ để từ chối Công. 
- Xin lỗi anh nhưng tôi có việc bận rồi....!! 
Công cười khẩy rồi siết thật chặt cơ thể của Lan vào người mình. Hắn ta gằn từng tiếng. 
- Cô nghĩ là mình có cái quyền đó hay sao. Cô đừng quên là bây giờ cô bị biến thành cái gì....!! 
Lan bị nghẹt thở vì Công siết mạnh quá. Cô ta nói như là người bị bóp cổ. 
- Anh...anh làm ơn buông tôi ra vì tôi không thể thở được....!! 
Công không những không buông ra mà hắn còn siết mạnh hơn, hắn đe dọa. 
- Cô đừng tìm cách chạy trốn hay có ý hại tôi vì tôi không phải là kẻ dễ chơi đâu nên hãy ngoan ngoãn làm theo lời của tôi đi thì hơn....!! 
Lan khiếp sợ nên vội đáp. 
- Vâng, em biết rồi anh hãy làm ơn đi, em không chịu được nữa rồi...!! 
Công nới lỏng tay của mình ra, nhưng một bàn tay của hắn thọc sâu vào lớp áo đằng sau lưng, miệng của hắn cắn nhẹ vào tai của Lan. Hắn mơn trớn hỏi. 
- Thế nào hả em yêu mình đi chứ...?? 
Cơ thể của Lan như bị hóa đá, cô ta khinh hoàng vì những ngày sắp tới cuộc sống của cô ta không còn yên lành nữa rồi. Cô ta sẽ phải chịu đựng tên xấu xa và đê tiện này suốt một tháng mà chưa chắc hắn sẽ buông tha cho Lan một cách dễ dàng. 
Lan là một con cáo già có thể bây giờ cô ta chịu thua Công nhưng điều đó đâu có nghĩa là cô ta không thể nào không tìm ra được cách trả thù lại Công. Trong đầu của cô ta thoáng hiện ra hình bóng của Dũng. Cô ta nghĩ. 
- Hãy tận hưởng những phút giây như thế này đi vì không bao lâu nữa đâu chính tôi sẽ cho anh câm luôn và phải giành hết cả cuộc đời của mình ở trong bệnh viện....!! 
Cô ta đang muốn dùng thân thể của mình để làm một cuộc trao đổi với Dũng. Anh ta là một tên giang hồ đã si mê và muốn có được Lan lâu rồi nhưng cô ta không bao giờ để ý đến hắn ta nay nếu được cô ta gợi ý thì anh chàng sẽ sướng phát điên lên mà làm theo bất cứ yêu cầu nào của cô ta. 
Lan đã lấy lại được bình tĩnh và phong độ hàng ngày của mình. Cô ả cười khẩy bảo Công. 
- Đi thì đi anh tưởng tôi sợ anh sao....!! 
Công kinh ngạc khi nhìn vào ánh mắt đầy nham hiểm của Lan. Anh ta mặc dù có cảm thấy hơi lo ngại và có ý đề phòng ở trong dạ nhưng anh ta tin tưởng vào mấy bức ảnh bẩn thỉu kia. Anh ta có ngờ đâu, anh ta không còn nắm dược con dao đằng chuôi nữa mà anh đang cầm con dao đằng lưỡi. 
Lan bỏ đi trước. Công lẽo đẽo theo sau. Cô ta hất hàm hỏi Công. 
- Anh định đưa tôi đến khách sạn nào....?? 
Công không thể nào tin được là tại sao cô ta lại có thái độ dửng dưng đến phát sợ như thế này. Đây đâu phải là thái độ của một cô gái bị bắt ép làm chuyện xấu xa với một người đàn ông mà đây là thái độ ban phát cho một kẻ khác. 
Công tự nhiên cảm thấy ớn lạnh. Anh chàng công tử bột bắt đầu thấy mình không được thông minh và sáng suốt khi đi chơi đùa với một con người sâu hiểm như Lan. 
......................... 
Vân điên tiết quát Duy. 
- Anh làm như thế này có khác gì anh xâm phạm vào quyền công dân của người khác. Mau thả tôi ra ngay....!! 
Duy lắc đầu bảo Vân . 
- Xin lỗi, nhưng chìa khóa tôi không có sẵn ở đây chỉ khi nào bố mẹ và người thân của chúng ta tới nơi tôi mới thả cho cô đi được....!! 
Vân tái mặt hỏi lại Duy. 
- Ý của anh nói là họ sắp vào đây rồi hay sao....?? 
Duy bực mình bảo Vân. 
- Không lẽ lúc nãy tôi nói cô bị điếc hay sao mà không nghe tiếng....!! 
Vân dùng tay trái ôm lấy đầu của mình, con nhỏ nhăn mặt lại vì lo sợ. 
Vân lắp bắp van xin Duy.







Người Có Giá....
Mai Smile

on 18/8/2013, 11:02

#95
  • avatar

Mai Smile



Thành viên tích cực
Xem lý lịch thành viên
Tham gia : 30/06/2013
Bài viết : 5020
Điểm plus : 99999999
Được thích : 560
Re: Cô dâu bỏ trốn (Sưu tầm)

99



Spoiler:
Vân uất ức nói. 
- Tôi đi đứng như thế nào thì có liên quan gì tới anh. Anh cần gì phải tỏ ra tức giận lẽ ra người tức giận ở đây là tôi mới đúng....!! 
Duy mở khóa rồi dìu Vân ra bên ngoài. Cô nàng vừa đi được hai bước lại kêu á một tiếng. Duy liền bế ngay lấy Vân, anh chàng trừng mắt bảo cô nàng. 
- Cô mà còn làm như thế này với tôi nữa là cô chết với tôi....!! 
Vân gắt Duy. 
- Buông tôi xuống, anh đang làm gì đấy hả...?? 
- Cô im miệng đi đã bị đau chân rồi lại còn lắm mồm nữa là thế nào, cô có tin là tôi dùng băng dính gián miệng của cô lại luôn không....?? 
Vân sợ hãi im miệng luôn vì con nhỏ hiểu tên này nói được là làm được. Duy nhẹ nhàng đặt Vân ngồi ở mép giường, anh chàng cúi xuống vén quần của Vân lên. Vân đỏ bừng cả mặt, cô nàng vội rụt bàn chân đau của mình lại rồi lắp bắp nói. 
- Không sao đâu tôi có thể tự lo cho mình được....!! 
Duy mặc dù lo lắng cho Vân nhưng ngoài mặt anh chàng vẫn lạnh lùng như thường. Duy quát. 
- Tôi đã bảo cô im miệng rồi cơ mà, cô mà nói thêm một lời nào nữa là chết với tôi...!! 
Vân tức khí muốn bóp cổ cái tên kia cho hắn nghẹn họng luôn, sao hắn có thể độc tài như thế kia chứ, nói cũng không cho người ta nói. Vân nhắm chặt mắt lại, cô nàng cố chịu đựng mà không có phản ứng gì nữa. 
Duy cầm bàn chân hơi bị sưng của Vân, Vân nhăn mặt lại vì đau. Duy thấy vậy anh chàng lí nhí nói. 
- Xin lỗi cô nhưng từ lần sau nếu cô có trút giận lên cái gì thì hãy tìm vật nào mềm mềm một chút đừng bạ đâu cũng đánh có ngày cô lại phải vào bệnh viện vì cái tính điên khùng này đấy....!! 
Vân không nói lại Duy câu nào. Anh chàng thấy cô nàng không dám đáp lại hay cãi với mình nữa anh chàng phì cười vì khuôn mặt phụng phịu và đôi môi mím chặt lại của Vân. Anh chàng lẩm bẩm. 
- Chắc con nhỏ đang uất ức lắm đây. Nhưng cho nó chết ai bảo nó gân lên với mình làm gì, mình cần phải trị cho nó mềm người ra thì thôi...!! 
Duy bôi thuốc cho Vân, anh chàng quan tâm nói. 
- Cô nên nằm xuống nghỉ ngơi đi vì trông cô cũng mệt mỏi lắm rối. Cô cũng nên chuẩn bị tinh thần để tiếp gia đình của mình đi, lúc nãy mẹ tôi có gọi điện cho tôi.Mẹ nói là họ đang trên đường tới đây....!! 
...................... 
Vân nằm xuống giường, cô nàng nhắm mắt lại một giọt lệ lăn dài trên má. Cô nàng đang khóc vì tủi cho thân phận của mình. 
Duy giật mình hỏi Vân. 
- Tại sao cô lại khóc tôi có bắt nạt hay làm gì cô đâu...!! 
Vân thở dài bảo Duy. 
- Tôi hạnh phúc vì sắp gặt mặt được người thân của mình nên có hơi xúc động một chút...!! 
Duy cười cười bảo Vân. 
- Nếu thế cô phải cám ơn tôi mới đúng vì nhờ tôi cô mới có được cơ hội đoàn tụ với gia đình....!! 
Vân vắt một tay lên trán, cô nàng nhìn thẳng lên trần nhà. Chùm bóng đèn đung đưa là cho Vân hoa cả mắt, cô nàng vội nhắm ngay mắt lại. Vân khẽ mấp máy môi. 
- Anh có thể yên lặng để cho tôi ngủ một chút được không vì tôi muốn được yên tĩnh một mình....!! 
Duy không nói gì, anh chàng bước lại cái bàn gần đó rồi cầm tờ báo lên. Anh chàng cần đọc nốt mấy trang còn dang dở. 
Vân chìm sâu vào trong giấc ngủ, lần này Vân ngủ thật say. Duy đọc xong tờ báo anh chàng quay lại nhìn Vân. Duy nghe được những tiếng thở đều, anh chàng phì cười nói. 
- Con bé này đúng là đáng yêu như trẻ con hết giận rồi lại làm lành, cãi nhau chán lại lăn ra ngủ....!! 
Duy bước gần lại. Duy nhìn thật kỹ vào nét mặt của Vân khi cô nàng ngủ. Bàn tay khẽ lướt nhẹ qua trên đôi môi đỏ hồng của Vân. Duy rùng mình vội rụt tay lại, anh chàng cảm thấy xấu hổ cho hành động lén lút của mình. 
Duy vuốt mặt và vuốt tóc, anh chàng lẩm bẩm. 
- Mình biết làm gì với cô vợ chưa cưới này đây. Mình không thể dễ dàng từ bỏ nó được vì mình muốn chơi đùa với nó nhưng nếu phải sống cùng với nó thì e rằng không được tiện cho lắm.....!!






Người Có Giá....
Mai Smile

on 18/8/2013, 11:02

#96
  • avatar

Mai Smile



Thành viên tích cực
Xem lý lịch thành viên
Tham gia : 30/06/2013
Bài viết : 5020
Điểm plus : 99999999
Được thích : 560
Re: Cô dâu bỏ trốn (Sưu tầm)

100



Spoiler:
Máy bay mà chở bốn người vừa hạ cánh xuống sân bay. Hành lý và mọi thứ được hai anh chàng nhân viên của khách mang hết ra xe. Hai anh chàng hì hục xếp tất cả lên cốp xe rồi mời mọi người. 
- Dạ cháu mời cả nhà lên xe....!! 
Ông Chương, ông Chung và bà Nhung vội vàng bước vào trong. Bà Jenny bảo anh chàng tài xế. 
- Anh lái xe đi đi, chắc là chúng nó đang chờ ở đó...!! 
Anh chàng kia cung kính trả lời bà chủ. 
- Vâng, cả hai cô cậu đang chờ mọi người....!! 
Anh chàng khẽ mỉm cười khi nghĩ hành động trốn thoát của Vân nhưng không dám nói cho bà Jenny vì Duy đã căn dặn là không được bép xép bất cứ thứ gì. 
Bà Jenny gắt. 
- Sao cậu không đi đi hay là tôi phải tự mình lái xe lấy....!! 
Anh chàng kia hốt hoảng vội nói. 
- Tôi xin lỗi, tôi sẽ làm ngay đây....!! 
Bà Jenny lôi điện thoại của mình ra rồi gọi vào điện thoại bàn trong phòng khách của Duy. 
Tiếng chuông điện thoại cắt ngang dòng suy nghĩ của Duy. Anh chàng bước đến cái bàn bên cạnh rồi nhấc ống nghe lên. 
Duy lịch sự hỏi. 
- Xin hỏi ai đấy....?? 
Bà Jenny Phạm nói ngay. 
- Là mẹ đây, con và Vân vẫn ở khách sạn đấy chứ...?? 
Duy khẽ liếc nhìn Vân một cái anh chàng lễ phép trả lời. 
- Vâng, cô ấy và con vẫn còn ở đây. Mẹ và mọi người đã gần đến nơi chưa...?? 
Bà Jenny cười bảo Duy. 
- Mẹ còn đang trên đường đi nhưng chỉ mất hơn mười phút nữa thôi là tới nơi....!! 
Duy cười khì trêu mẹ của mình. 
- Chắc là mẹ đang mong gặp mặt con dâu của mình lắm nhưng con báo trước là mẹ sẽ phải thất vọng vì cô ta không được như mong ước của mẹ đâu....!! 
Bà Jenny bực mình quát Duy. 
- Con có im miệng đi không hả, con có biết là con mà ăn nói kiểu đó nữa thì mọi người ở đây sẽ buồn lòng lắm con có biết không....?? 
Duy hối lỗi nói. 
- Con xin lỗi nhưng con chỉ nói sự thật thôi mà....!! 
- Vậy là con trai của mẹ đã quyết định từ hôn...?? 
Duy hơi lặng người đi một giây, anh chàng cảm thấy hơi chán khi phải xa Vân. Duy cũng chưa hiểu được tình cảm của mình vì dù sao hai người vẫn chưa có nhiều thời gian ở bên nhau. 
Duy cười đáp. 
- Mẹ muốn con phải làm gì từ hôn hay chấp nhận cuộc hôn nhân này....?? 
Bà Jenny bực mình vì kiểu ăn nói nước đôi của Duy. 
- Con nói thế mà nghe được à. Việc của con thì con phải tự quyết lấy chứ...!! 
- Mẹ nói có thật không, nếu thế mẹ bảo họ về đi vì con trai của mẹ không hề muốn gặp họ hay có liên quan gì tới họ hết....!! 
Bà Jenny điên tiết quát to. 
- Thằng kia khi nào tới nơi thì mẹ sẽ cho con vài cái tát. Con càng ngày càng không gia gì rồi đấy....!! 
Duy nịnh mẹ. 
- Con chỉ đùa mẹ thôi mà, mẹ cần gì phải nóng tính như thế...!! 
- Chuyện này mà con còn đùa được hả. Mẹ không cần biết lúc nữa mọi người tới nơi con mà còn ăn nói kiểu đó nữa là không xong với mẹ đâu, con nghe rõ lời của mẹ chưa hả...?? 
Duy ngoan ngoãn đáp. 
- Dạ, con nghe rồi....!! 
Duy chào mẹ mình rồi cúp máy. Bà Jenny cầm cái điện thoại trên tay, đầu của bà bốc hỏa vì tức giận. Bà bực mình lẩm bẩm. 
- Thằng con trai chết tiệt, nó mà dám làm mất mặt của mình trước ông bà thông gia là nó chết với mình. Đúng là điên cả đầu vì con cái...!!






Người Có Giá....
Mai Smile

on 18/8/2013, 11:03

#97
  • avatar

Mai Smile



Thành viên tích cực
Xem lý lịch thành viên
Tham gia : 30/06/2013
Bài viết : 5020
Điểm plus : 99999999
Được thích : 560
Re: Cô dâu bỏ trốn (Sưu tầm)

101


Spoiler:

Ông Chung và bà Nhung đi một xe riêng nên không nghe được cuộc nói chuyện vừa rồi. chỉ có ông Chương ngồi chung xe với bà Jenny nên ông nghe được hết. Ông cười hỏi bà Jenny. 
- Xem ra thằng cháu rể của bác cũng ương bướng và nóng tính đấy nhỉ....?? 
Bà Jenny hối lỗi nói. 
- Cháu xin lỗi, cháu không thể nào chịu đựng được nó hơn nữa nhất định lúc nữa cháu phải xử và dạy lại nó....!! 
Ông Chương hiền từ bảo bà Jenny. 
- Kệ chúng nó đi vì nếu chúng nó không có cá tính thì còn đâu là chúng nó nữa...!! 
Bà Jenny phì cười vì câu triết lí của ông Chương nhưng bà cũng nhẹ lòng vì ông Chương không có biểu hiện chê trách cho những câu ăn nó xấc xược của thằng con trai. Bà Jenny thở dài nói. 
- Cháu biết bác là người độ lượng nên không để ý tới thái độ bất lịch sự của nó nhưng cháu cảm thấy ngại ngùng và xấu hổ thay cho nó vì cháu là mẹ của nó mà không biết dạy con....!! 
Ông Chương vỗ về bà Jenny. 
- Nếu thế bác cũng phải xin lỗi cháu trước vì con bé Vân nhà bác cũng không khác gì thằng Duy con trai của cháu bao nhiêu. Bác sợ nó còn ăn nói mạnh miệng hơn thằng Duy nhiều....!! 
Bà Jenny và ông Chương bật cười to vì họ có hai người thân thật hay. Bà Jenny nói trong tiếng cười. 
- Nếu hai đứa chúng nó mà nên đôi thì ngày nào chúng nó cũng cãi nhau và có chuyện hài hước để xem....!! 
Ông Chương an ủi bà Jenny. 
- Bác nghĩ là chuyện đó chưa chắc xảy ra đâu vì con bé Vân tuy to mồm và không sợ ai nhưng biết đâu Duy lại trị được nó thì sao vì trong chuyện này không phải ai cũng là nhất....!! 
Bà Jenny gật gù bảo ông Chương. 
- Bác nói phải vì thằng Duy có thể giữ được con bé Vân suốt mấy tiếng đồng hồ mà con bé Vân không thể trốn thoát và phản kháng lại thì xem ra cô nàng đang dần bị khuất phục đây....!! 
Ông Chương và bà Jenny cùng mỉm cười thú vị cho đôi trẻ. Cả hai người đều đang tự hỏi là chúng nó đã làm gì với nhau trong thời gian chúng nó ở bên nhau. 
......................... 
Bà Nhung cứ nắm chặt lấy tay của ông Chung trên suốt đoạn đường đi. Trong lòng của bà vừa hồi hộp vừa lo lắng bà không biết phải làm gì để trấn an những suy nghĩ ở trong đầu. 
Ông Chung phì cười hỏi vợ. 
- Em làm gì mà như là sắp bị kết án thế...?? 
Bà Nhung ngước đôi mắt buồn lên nhìn ông Chung rồi trả lời. 
- Em lo quá anh ạ, em sợ mình sẽ không giữ nổi bình tĩnh đến khi gặp mặt nó mất....!! 
Ông Chung khẽ vỗ nhẹ vào vai của vợ rồi kéo bà ngả vào vai của mình. Ông an ủi. 
- Em đừng lo lắng quá rồi mọi chuyện cũng sẽ qua thôi. Không phải chúng ta sắp được gặp mặt đứa con gái yêu rồi hay sao....!! 
Bà Nhung lại sụt sịt khóc, bà chán nản nói. 
- Sao chiếc xe này không đi nhanh lên được nhỉ. Em ước mình có đôi cánh để bay đến chỗ của nó ngay bây giờ...!! 
Ông phì cười bảo bà Nhung. 
- Nếu em mà làm được điều ấy thì thế gian này còn có chuyện gì để mà nói nữa ...!! 
Bà Nhung bực mình bảo chồng. 
- Anh không thể nào tâm lý hơn được hay sao. Người ta đang lo muốn chết thế mà anh lại dội ngay một gáo nước lạnh vào mặt thì ai mà chịu nối....!! 
Ông Chung vội nói ngay. 
- Anh chỉ đùa em thôi mà, anh không muốn em lo lắng quá lại thành bệnh thì khổ. Em không sợ mình sẽ gục ngã xuống trước khi gặp mặt được con hay sao....!! 
Bà Nhung cố mỉm cười bảo chồng. 
- Em biết rồi. Em cũng cần phải khỏe mạnh để tí nữa hỏi tội nó và cho nó vài cái tát cho thỏa những gì mà nó gây ra cho em. Con bé này láo quá, từ bé đến giờ em có bao giờ dạy nó nổi loạn đâu. Em không biết nó là con gái hay là con trai nữa. Anh thấy cái tính cách nghịch ngợm và táo tợn như con trai của nó không. Sau chuyện này em cần phải dạy bảo lại nó mới được....!! 
Ông Chung mỉm cười nói.






Người Có Giá....
Mai Smile

on 18/8/2013, 11:03

#98
  • avatar

Mai Smile



Thành viên tích cực
Xem lý lịch thành viên
Tham gia : 30/06/2013
Bài viết : 5020
Điểm plus : 99999999
Được thích : 560
Re: Cô dâu bỏ trốn (Sưu tầm)

102

Spoiler:

- Anh nghĩ là em không còn có cơ hội đó đâu vì chuyện này chúng ta đành phải nhờ chồng của nó thôi. Không phải là chúng nó sắp kết hôn với nhau rồi hay sao...?? 
Bà Nhung lo sợ vì với cái tính cách ương bướng và không biết sợ ai của Vân. Con nhỏ sẽ làm bẽ mặt bà với gia đình của bà thông gia. Bà than thầm. 
Ông Chung nhìn khuôn mặt rầu rầu và lo lắng của vợ. Ông trấn an. 
- Em đừng lo ngại về tính cách của nó quá vì theo anh thấy nhiều khi như vậy lại hay....!! 
Bà Nhung sửng xốt nhìn chồng, bà tưởng ông Chung bị điên. Con gái đanh đá như thế thì chỉ chuốc khổ vào thân chứ có gì là hay đâu mà ông này lại mừng là thế nào. 
- Ông có được ổn định về thần kinh không hả. Ông không phụ tôi dạy bảo nó thì thôi sao ông lại đi ủng hộ nó trong chuyện này là sao...?? 
Ông Chung giải thích. 
- Em không thấy là con bé Vân tuy hay ăn nói ngang bướng nhưng nó là một đứa biết điều và thông minh, nó sẽ tự biết phải làm gì để điểu chỉnh cuộc sống của nó nên chúng ta không cần phải bận tâm về nó quá....!! 
Bà Nhung bực mình bảo ông Chung. 
- Đàn ông các anh thì biết cái gì. Con gái khi đi lấy chồng là phải đến nhà họ sống, có được ở bên cha mẹ của mình đâu. Nó phải bắt đầu một cuộc sống mới, những thói quen mới, anh tưởng họ sẽ chấp nhận nó ngay đấy hả, đấy là còn chưa tính tới những mối quan hệ chằng chịt của gia đình nhà chồng...!! 
Ông Chung nghe bà Nhung giải thích một hồi, ông cũng cảm thấy đau cả đầu. Ông nheo mắt trêu vợ. 
- Nếu em lo cho nó như thế thì em giữ nó lại luôn bên mình đi hay bảo anh chàng kia ở giể nhà mình cũng được...!! 
Bà Nhung cáu quá liền bẹo cho ông chồng một cái vào vai, bà gắt. 
- Đây là lúc để anh đùa à. Anh còn không mau nghĩ ra cách gì đi chứ. Nếu cái tình trạng này mà kéo dài mãi thì em sẽ bị stress thêm mà thôi....!! 
Ông Chung ôm vợ vào lòng, ông âu yếm nói. 
- Em không nên lo lắng quá làm gì, vì có những chuyện bổn phận làm cha làm mẹ như chúng ta cũng không thể nào giải quyết hay là xen vào được. Em hãy thả lỏng cơ thể và xóa bỏ đi những lo toan vụn vặt đó ra đi. Con bé Vân không còn là đứa con gái bé bỏng của chúng ta nữa mà nó đã là một cô bé 16, 17 tuổi rồi. Em phải biết chấp nhận điều này nếu không anh sợ em sẽ ngã quỵ mất....!! 
Bà Nhung rơi lệ. Lúc mới sinh nó ra bà mong nó nhanh lớn khôn nhưng khi nó trưởng thành rồi bà lại mong nó bé lại. Cảm giác được quan tâm và chăm sóc nó không thể nào phai nhanh được. Bà nghĩ ông Chung nói đúng bà phải dần làm quen với việc nó sẽ đi đến một nơi khác để sống mà không phải là nhà của bà. 
Chỉ nghĩ đến lúc phải xa nó là bà lại buồn nẫu cả người. Trong nhà sẽ vắng đi tiếng cười trong trẻo và khỏe mạnh của nó. Bà khóc thật to lên làm cho ông Chung giật mình, ông hốt hoảng hỏi. 
- Em bị làm sao thế mà tự nhiên là gào lên như thế này...?? 
Bà Nhung nấc lên, bà ấp úng nói. 
- Tại vì em buồn quá anh ạ, nó mà đi lấy chồng thì chỉ còn ba người lớn trong gia đình thôi....!! 
Ông Chung bực cả mình vì bị một phen kinh sợ. Ông lại tưởng bà vợ bị đau ở đâu. Ông đúng là bó tay cho đàn bà, khi vui họ cũng khóc mà khi buồn họ cũng khóc. Người ta nói không sai, đàn bà là những cơn bảo nhỏ, họ thay đổi hướng đi liên tục nên không biết đường nào để mà dò. 
- Em có bị điên hay không, sao tự nhiên lại khóc như thế hả. Em làm anh hết cả hồn....!! 
Bà Nhung chỉ khóc nấc lên, bà không buồn đáp lại lời của ông Chung. Ông vụng về bảo vợ. 
- Thôi nào, có bà mẹ nào như em không, con gái còn khỏe mạnh, em mà khóc như thế ai đi qua lại tưởng là nhà đang có tang đấy....!! 
Bà Nhung nhìn ông Chung trừng trừng. Ông Chung kêu khổ vì ông lỡ lời nên ăn nói xui xẻo. Ông cười khì nịnh vợ. 
- Em không cần phải mắng anh đâu vì anh biết lỗi rồi, anh hứa là sẽ im lặng cho đến hết đoạn đường đi....!! 
Bà Nhung nguýt ông Chung một cái rồi bà hứ lên một tiếng. Bà quay người đi hướng khác mà không thèm nhìn vào mặt của ông Chung nữa. Ông vội vàng cầm lấy tay của vợ, ông tha thiết cầu xin. 
- Anh xin em đấy chúng ta không nên giận nhau vào lúc này vì anh không muốn bà thông gia buồn lòng, và con bé Vân không khóc khi biết chúng ta cãi nhau...!!






Người Có Giá....
Mai Smile

on 18/8/2013, 11:03

#99
  • avatar

Mai Smile



Thành viên tích cực
Xem lý lịch thành viên
Tham gia : 30/06/2013
Bài viết : 5020
Điểm plus : 99999999
Được thích : 560
Re: Cô dâu bỏ trốn (Sưu tầm)

103


Spoiler:

Bà Nhung giật ngay tay của mình lại, bà nghiến răng nói. 
- Không phải là anh đang cầu mong nhà mình có tang à, anh còn cầu xin em làm gì. Đúng là người độc miệng, em chưa thấy ai ăn nói vô duyên như anh....!! 
Ông Chung ra vẻ tội nghiệp nói. 
- Thôi mà em, anh đã cầu xin em rồi thì em phải biết tha thứ cho anh chứ....!! 
Bà Nhung vẫn không thèm bảo ông Chung thế nào, bà xa xầm nét mặt xuống. Mắt của bà nhìn thằng. 
Ông Chung cũng buồn bã ngồi im. Ông hy vọng lúc nữa khi tới nơi bà ấy sẽ hạ hỏa xuống nếu không ông biết phải ăn nói như thế nào với mọi người đây. 
Chiếc xe đang đi bỗng chạy chậm dần rồi cuối cùng đi vào cổng của một cái khách sạn thật to và thật sang trọng. 
Ông Chung thì thầm bảo bà Nhung. 
- Hình như là chúng ta đã tới nơi....!! 
Bà Nhung càng hồi hộp hơn, bà run run nói. 
- Anh ạ, chân tay của em đã rã cả ra rồi. Em sợ là mình không thể nào bước đi được nữa...!! 
Ông Chung cầm lấy tay của vợ rồi nhẹ nhàng bảo. 
- Em cứ bình tĩnh mọi chuyện cứ để anh lo. Nếu em không đi được thì để anh dìu em...!! 
Vân vẫn còn ngủ say sưa nên không biết là gia đình của mình đã tới. Anh chàng Duy cứ đi ra đi vào vì sốt ruột. Anh chàng cảm thấy hơi lo lắng vì bản giao ước mà anh chàng giao cho ông luật sư đã có không ít những điều khoản không hay ở trong đó không biết họ có tức giận mà mắng anh chàng hay không. 
Bà Nhung run run bước đi lên lầu cầu thang, bà hồi hộp quá nên thân thể của bà cũng run theo. Ông Chung phải nắm lấy tay của bà và dìu bà đi lên. 
Ông Chương cũng mong muốn nhanh chóng được gặp mặt đứa cháu gái của mình sau bao nhiêu ngày xa cách. Khi Vân bỏ đi ông cũng cảm thấy hối hận vì ép cháu gái của mình đi lấy chồng. Nhưng ông là một con người biết nhìn trước tính sau nên trong chuyện này ông tin là mình không tính sai khi chấp nhận cuộc hôn nhân này. 
Người ông nội đã chết của Duy là bạn thân thời thơ ấu của ông Chương. Hai người đã chơi với nhau cho đến khi ông Cường đi theo gia đình sang bên k ia làm ăn. 
Họ tuy xa nhau nhưng vẫn giữ mối liên lạc, hai ông hứa là sau này khi nào sinh con gái và con trai thì sẽ gả cho nhau. Nhưng cả hai ông lại sinh ra hai thằng con trai thành ra mối hẹn ước đó chuyển sang cho đứa cháu gái. 
Cái chết của ông Cường là một sự mất mát lớn trong cuộc đời của ông Chương vì họ coi như anh em ruột thịt. Mặc dù gia đình của ông Cường giàu có gấp vạn lần nhà ông Chương nhưng mối giao hảo giữa hai gia đình không vì thế mà mất đi ngược lại còn thắm thiết hơn xưa. 
Bà Thủy - bà nội của Duy là người chủ động gọi điện sang cho ông Chương để nhắc về lời giao ước ngày xưa. Ông kinh ngạc vì không ngờ là họ vẫn còn nhớ và muốn Vân trở thành cháu dâu của mình. 
Ông đã bàn chuyện này với bố mẹ của Vân, lúc đầu hai người phản đối chuyện này dữ lắm vì họ lo Vân vẫn còn ít tuổi quá và hai nữa nó còn trẻ con nên làm sao mà gánh vác nổi trách nhiệm của một người vợ và một người con dâu trong gia đình. Ông phải dùng đến hạ sách là lấy bệnh tật của mình ra để ép hai người. Cuối cùng bố mẹ của Vân cũng phải đồng ý. 
Ông mỉm cười vì ông cũng muốn gặp mặt thằng cháu giể. Mặc dù đã xem qua trên ảnh nhưng nếu được gặp trực tiếp và nói chuyện với nó thì vẫn hay hơn. 
Cả bốn người tiến đến một căn phòng đẹp nhất và sang trọng nhất của khách sạn. Hai anh chàng vệ sĩ gật đầu chào rồi lễ phép nói. 
- Dạ, mời tất cả vào trong....!! 
Anh vệ sĩ kia mở cửa cánh cửa phòng cho rộng ra để bốn người bước vào trong phòng. Bà Nhung gần như ngã quỵ xuống vì con tim của bà đang hoạt động và đập nhanh quá mức bình thường. 
Duy vội đứng lên, anh chàng nhìn ba người thân của Vân. Anh chàng thấy bố mẹ của Vân vẫn còn trẻ quá, bà Nhung- mẹ của Vân trông rất giống con nhỏ. 
Duy lễ phép nói. 
- Cháu xin chào cả nhà. Cháu là Duy....!! 
Cả ba người đều nhìn Duy chằm chằm. Họ thấy Duy là một anh chàng rất phong độ, đẹp trai, nam tính và rất lạnh lùng. Khi nhìn vào đôi mắt sâu của anh chàng họ phải vội nhìn ngay đi chỗ khác, vì chàng ta như muốn nhìn xuyên thấu tâm gan của người khác khi đối diện với mình.






Người Có Giá....
Mai Smile

on 18/8/2013, 11:08

#100
  • avatar

Mai Smile



Thành viên tích cực
Xem lý lịch thành viên
Tham gia : 30/06/2013
Bài viết : 5020
Điểm plus : 99999999
Được thích : 560
Re: Cô dâu bỏ trốn (Sưu tầm)

104

Spoiler:
Bà Nhung run rẩy hỏi Duy. 
- Con bé Vân nhà bác đâu rồi sao bác không thấy...?? 
Duy lễ phép đáp. 
- Dạ, cô ấy đang ngủ ở trong kia....!! 
Bà nhắm mắt lại và hít một hơi thật sâu để trấn tĩnh thần kinh của mình. Bà rắn rỏi bảo Duy. 
- Cháu có thể đánh thức nó dậy hay không vì bác có chuyện cần nói với nó...?? 
Ông Chương ngay từ cái nhìn đầu tiên đã ưng ngay thằng cháu giể này. Ông Chung cũng có nhận xét giống ông Chương, hai người cùng nhìn nhau rồi cùng mỉm cười. Vì xét về hoàn cảnh gia đình và vẻ bề ngoài của anh chàng thì không còn gì để chê trách nữa. Họ chỉ phân vân về tính cách của anh chàng mà thôi. 
Bà Nhung không có gì phàn nàn về ngoại hình của Duy nhưng bà vẫn không chấp nhận được cái vẻ ngoài lạnh lùng và dám đề nghị bà ký vào cái bản giao ước kia. Bà mà không nể ông bố chồng thì tên nhóc này đừng hòng dễ dàng lấy được con gái của bà. 
Bà Jenny sai mấy cô phục vụ phòng mang thức ăn và nước uống lên cho mọi người. Bà ân cần bảo. 
- Cháu mời cả nhà uống nước và ăn trái cây trước khi tắm rửa để ăn cơm và nghỉ ngơi. Chúng ta vẫn còn nhiều thời gian để nói chuyện với nhau mà....!! 
Bà Nhung hối lỗi nói. 
- Em xin lỗi chị nhưng em hồi hộp lắm rồi nên cần phải nói chuyện với con gái của mình ngay....!! 
Bà Jenny cũng làm mẹ nên bà hiểu vì Duy chỉ biến mất có mấy tiếng mà bà đã lo lắng như thế rồi nói chi đến việc Vân biến mất gần nửa tháng trời. 
Duy bước ngay vào trong, anh chàng tiến gần đến chiếc giường mà Vân đang nằm. Anh chàng khẽ lay Vân giậy. 
- Vân, tỉnh ngủ đi vì gia đình của cô đã tới nơi rồi....!! 
Vân gạt tay của Duy ra khỏi người mình, con nhỏ ngái ngủ nói. 
- Anh làm ơn cho tôi ngủ thêm một lúc nữa thôi....!!! 
Duy bực mình quát Vân thật to. 
- Cô mà còn không dậy là tôi tạt nước lạnh vào người của cô bây giờ...!! 
Vân giật mình, con nhỏ mắt nhắm mắt mở rồi hốt hoảng nói. 
- Anh làm ơn đừng làm thế, tôi sẽ dậy ngay đây....!!! 
Vân bật người dậy như lò xo, con nhỏ nhảy đánh bộp một cái xuống đất. Vân đạp cả chân lên người của Duy, anh chàng nhăn mặt lại vì đau. Vân thấy Duy tức giận nhìn mình, con nhỏ hãi quá vì tưởng anh chàng sắp đánh mình tới nơi nên con nhỏ cầu xin. 
- Anh làm ơn tha cho em. Em không phải cố ý dặm lên chân của anh đâu....!! 
Duy tức quá anh chàng gắt. 
- Cô thì lúc nào mà chả nói thế. Đi vào trong phòng tắm rửa mặt cho tỉnh ngủ đi...!! 
Vân ngoan ngoãn làm theo, con nhỏ chạy vù vào trong. Vân vặn vòi nước rồi hấng nước trong đôi bàn tay của mình, con nhỏ rửa mặt thật nhanh rồi chạy ra cũng nhanh không kém. 
Đôi bàn chân ướt làm cho Vân trượt pa tanh trên sàn nhà. Vân lao mình về phía trước, Duy hốt hoảng quá vội ôm chặt lấy Vân. Một tiếng dầm thật to làm cho bốn người và hai cô phục vụ đang ngồi trong phòng khách giật mình. 
Kết quả Vân nằm lên trên còn Duy nằm im ở bên dưới. Anh chàng nhăn nhó vì bị ngã đau. Duy cảm thấy choáng váng, thân thể ê ẩm và hình như đôi bàn tay của mình đang ôm chặt lấy cơ thể của Vân. 
Vân và Duy đỏ bừng cả mặt vì họ đang môi chạm môi, chóp mũi của Vân chạm nhẹ vào chóp mũi của Duy. Ánh mắt của họ đang nhìn thẳng vào nhau. 
Sáu người cùng chạy vào trong để xem chuyện gì đang xảy ra. Họ kinh hoàng và sửng xốt khi trông thấy cái cảnh này. Bà Nhung thật không thể nào tin được đứa con gái yêu quý của mình lại đi ôm cứng và nằm đè lên trên thằng con giể Duy. Bà vừa cảm thấy số hổ và ngại ngùng với bà thông gia vì không biết dạy con. Trời ạ, chúng nó vẫn còn chưa cưới xin sao lại dám làm cái trò này. 
Bà Jenny cũng kinh ngạc không kém gì bà Nhung, bà cũng không ngờ thằng con trai lạnh lùng và nói là không thích phụ nữ kia lại ôm cứng lấy Vân. Bà nghĩ. 
- Xem ra thằng này thích con bé Vân rồi thì phải nên nó mới làm như thế kia. Nếu thế thì mình càng mừng vì không cần phải ép uổng nó nữa....!!






Người Có Giá....
Sponsored content

Sponsored content



Re: Cô dâu bỏ trốn (Sưu tầm)

Chuyển đến trang : Previous  1, 2, 3, 4, 5 ... 10, 11, 12  Next



Quyền viết bài:
Bạn không có quyền trả lời bài viết