Yukimono Forum »   » Chuyên Mục » Đọc Truyện » Sưu tầm » Truyện dài

Chuyển đến trang : Previous  1, 2, 3, 4 ... 15 ... 28  Next

Mai Smile

on 18/8/2013, 10:08

#26
  • avatar

Mai Smile



Thành viên tích cực
Xem lý lịch thành viên
Tham gia : 30/06/2013
Bài viết : 5020
Điểm plus : 99999999
Được thích : 560
Re: Cô dâu bỏ trốn (Sưu tầm)

25


Spoiler:
- Đúng là tôi có nói như thế, nhưng là trước khi cô ký vào cái hợp đồng kia, cái này chỉ là giao kèo giữa tôi và cô thôi, vì tôi hiểu cô mà, có phải là cô đang tìm cách phá tôi hay làm cho tôi tức để sa thải cô không, tôi phải đề phòng mọi trường hợp chứ...!! 
Vân tròn xoe mắt nhìn Khoa, vậy là anh ta đã đoán được hết mọi suy nghĩ của nó, kiểu này thì làm sao mà nó thoát được. 
Thấy Vân còn ngồi thừ để suy nghĩ, Khoa nói thêm. 
- Hay là cô trả tôi tiền bồi thường luôn cũng được, cô sẽ không phải tới đây làm việc hay là ký thêm vào cái giao kèo này, thế nào cô chọn bồi thường hay là ký vào đây...??? 
Vân chưa bao giờ gặp tình huống nào như thế ở trong đời cả, mới nghe thì cứ tưởng anh ta tốt bụng với nó lắm, nhưng anh ta đang dồn nó vào đường cùng. 
Nó run run cầm cây bút, nó nhắm mắt lại, nó ký tên của nó vào tờ giấy. 
Khoa cố nhịn cười, cả đời của anh chưa có phút giây nào vui thú như thế này cả. 
Cầm tờ giấy trên tay, và xem lại chữ ký của Vân, Khoa hài lòng bảo. 
- Bắt đầu từ hôm nay, cô sẽ làm việc ở đây, và làm theo những chỉ thị của tôi....!!! 
Vân đành nói. 
- Vâng, bây giờ anh muốn tôi làm gì...??? 
Khoa giao cho nó một chồng hồ sơ, anh ra lệnh cho nó. 
- Cô phải dịch và đánh máy lại toàn bộ cái này trong ngày hôm nay...!! 
Vân choáng váng, anh ta định hành xác của nó hay sao mà giao cho nó nhiều thế. 
Nó kinh hãi bảo Khoa. 
- Anh bắt tôi phải làm hết từng này hay sao...?? 
Khoa bắt đầu cắm cúi xuống làm việc, anh bảo nó. 
- Đúng thế, và nhớ là phải báo cáo cho tôi vào chiều nay, cô đi làm việc của mình đi vì tôi còn nhiều chuyện phải làm lắm...!! 
Vân kêu khổ, nó biết là cái tên này muốn trả thù nó đây mà, có ông chủ nào bắt nhân viên của mình giải quyết một đống công việc trong ngày đi làm đầu tiên không hả trời. 
Mặc dù than thân như thế thôi, nhưng nó biết là nó phải dựa vào sức mình, vì không ai có thể giúp được nó. 
Nó ôm chồng hồ sơ, nó tìm cho mình một cái bàn trống, chưa hết nó cướp luôn cái Laptop của tên kia. 
Nó cười khì, nó bảo Khoa. 
- Xếp thông cảm, vì em phải đánh máy và in ra nên em cần cái này...!! 
Khoa bực cả mình, nhưng anh phải chịu thua nó, thành ra nó dùng Laptop của anh, còn anh phải đùng desktop để làm việc. 
Vân thích trí cười, cho anh chết, ai bảo ngu đi thuê tôi làm gì. 
Nó giở hồ sơ thứ nhất ra, nó bắt đầu đọc, đọc đến đâu nó bắt đầu đánh máy đến đấy, mắt của nó nhìn hồ sơ ở trước mặt, tay của nó gõ trên bàn phím. 
Nó say sưa làm việc, nó cũng không quan tâm tới thời gian trôi qua nhanh hay trôi qua chậm. 
Nó cứ thế làm, nó cũng không ngước mắt lên nhìn Khoa cái nào, anh đầu tiên mải làm việc của mình, đến khi anh làm xong anh nhìn lên, anh thấy Vân tay thì gõ, mắt nhìn hồ sơ, miệng của nó cười toe toét, anh không hiểu gì cả, tò mò anh bước lại xem, anh muốn biết nó đang giở trò gì. 
Khoa hỏi Vân. 
- Cô đã làm xong chưa, mà sao lại ngồi chơi game là thế nào...?? 
Vân mắt vẫn nhìn màn hình, tay của nó vẫn gõ trên bàn phím, nó bảo anh. 
- Tại sao tôi lại không được chơi...?? 
Khoa tức quá, anh liền gập cái Laptop lại, anh quát. 
- Cô định trêu tức tôi đấy hả, cô có biết là cô vừa ký vào hợp đồng không...?? 
Vân cười cười hỏi Khoa. 
- Đúng, tôi đã ký thì sao...?? 
Khoa thấy nó chẳng coi lời của anh ra gì cả, anh nhếch mép lên, anh xé một tờ giấy ra, anh định viết hay ghi cái gì đấy thì Vân đưa cho anh một tập giấy và bảo. 
- Tôi đã đánh máy và dịch xong cho anh rồi đây...!! 
Khoa kinh ngạc, cả một chồng hồ sơ thế kia, nó có làm cả ngày cũng không xong, sao chỉ trong vòng có mấy tiếng mà nó đã hoàn thành là thế nào.



♥️
♥️
♥️

Người Có Giá....
Mai Smile

on 18/8/2013, 10:10

#27
  • avatar

Mai Smile



Thành viên tích cực
Xem lý lịch thành viên
Tham gia : 30/06/2013
Bài viết : 5020
Điểm plus : 99999999
Được thích : 560
Re: Cô dâu bỏ trốn (Sưu tầm)

26


Spoiler:
Anh nghi ngờ hỏi nó. 
- Cô có chắc là mình làm cẩn thận không đấy...?? 
Vân nheo nheo mắt bảo Khoa. 
- Anh không tin khả năng của tôi à, vậy tôi sẽ nói lại ý chính cho anh nghe nhé...!! 
Khoa ngồi xuống cái ghế của mình, anh nói. 
- Cô nói đi, tôi đang nghe đây....!! 
Vân cầm cái Laptop của Khoa, nó khởi động lại máy, nó mở cái file văn bản mà nó đã lưu, nó bắt đầu nói. 
Khoa chăm chú ngồi nghe, anh kinh ngạc về khả năng của nó, anh càng ngày càng tò mò về nó, xem ra anh đã đánh giá thấp khả năng của nó. 
Nó kết thúc bài thuyết trình của mình, nó hỏi Khoa. 
- Anh thấy thế nào...?? 
Anh thờ ơ bảo. 
- Cũng không tệ...!! 
Vân hơi tức, vì bao công sức và tâm huyết của nó, thế mà cái tên này chỉ nói được có thế thôi sao. 
Nhưng nó không lấy đó làm buồn, vì nó đã hoàn thành xong nhiệm vụ rồi, he he he, không phải là nó có thể về nhà hay sao. 
Nó nhìn Khoa, nó xin phép. 
- Tôi đã hoàn thành xong nhiệm vụ mà anh giao cho tôi rồi, anh có thể cho tôi về chứ...?? 
Khoa hỏi nó. 
- Cô có biết là cô phải làm ở đây ít nhất là tám tiếng không, cô mới chỉ làm được có mấy tiếng mà đã đòi về là thế nào...!! 
Vân ngán ngẩm bảo. 
- Nhưng mà tôi đói lắm rồi, tôi cần phải đi ăn, không lẽ anh bắt tôi phải nhịn đói hay sao...?? 
Khoa xem đồng hồ, anh thấy cũng đã đến giờ cơm chưa rồi, anh bảo nó. 
- Chúng ta cùng đi ăn chứ...?? 
Vân kinh ngạc hỏi Khoa. 
- Anh đùa tôi à, tôi mà đi cùng anh, mấy nhân viên ở đây họ dị nghị tôi thì sao, tôi sợ gặp phải cái cảnh như sáng nay lắm...??? 
Khoa trêu Vân. 
- Không lẽ một người táo bạo và coi trời bằng vung như cô mà cũng biết sợ cơ à...?? 
Vân không thèm chấp, nó bảo. 
- Anh cứ nói cho sướng miệng đi, còn tôi phải đi ăn đây...!! 
Nói xong câu đó, nó bỏ đi luôn, Khoa cũng theo sau nó. 
Trong khi anh đi lấy xe, Vân đã đi được một đoạn xa rồi, nó muốn tìm một cái quán nào đó để ăn cơm. 
Nó xoa xoa vào bụng, mắt của nó nhìn giáo dác xung quanh, nó cầu là có cái gì để cho nó ăn vào lúc này, nếu không nó chết mất. 
Nó đi dọc hai hàng cây, nó thấy có một cái quán nhỏ, nó liền bước vào, nó gọi cho mình một tô phở, nó xo đũa và ngồi chờ. 
Vân nhìn ra đường, nó muốn xem người đi qua đi lại cho đỡ buồn, nó thấy có một bà già muốn sang bên này nhưng giao thông đông quá làm cho bà sợ. 
Vân bỏ đôi đũa xuống bàn, nó tìm cách sang bên kia đường vì nó muốn giúp bà lão. 
Vân nhìn bà lão trước mặt mình, nó ân cần hỏi. 
- Bà có cần cháu đưa sang bên kia không...?? 
Bà lão nhìn nó kinh ngạc, bà bảo nó. 
- Vậy thì cám ơn cháu nhé....!! 
Vân cầm tay của bà cụ, nó đỡ bà sang bên kia đường, nó cười tươi với bà khi sang đến nơi, nó bảo. 
- Bây giờ thì bà có thể đi được rồi đấy...!! 
Bà lão nhìn nó, bà hỏi. 
- Cháu làm ơn chỉ cho ta biết công ty sản xuất bia rượu Đức Tiến ở đâu được không...?? 
Vân ngạc nhiên hỏi bà cụ. 
- Bà hỏi công ty của cháu làm gì...??



♥️
♥️
♥️

Người Có Giá....
Mai Smile

on 18/8/2013, 10:13

#28
  • avatar

Mai Smile



Thành viên tích cực
Xem lý lịch thành viên
Tham gia : 30/06/2013
Bài viết : 5020
Điểm plus : 99999999
Được thích : 560
Re: Cô dâu bỏ trốn (Sưu tầm)

27


Spoiler:
Bà cụ cũng kinh ngạc nhìn nó, vì sao một cô gái trẻ như thế này lại làm việc trong một công ty sản xuất bia rượu. 
Bà kia vui mừng hỏi nó. 
- Cháu làm việc ở đó thật à, vậy thì may quá cháu có thể đưa ta đi không...??? 
Vân đói quá rồi, cái bụng của nó xôi lên, nó nhăn nhó bảo bà cụ. 
- Bà có thể vào ăn cùng cháu không, khi nào ăn xong cháu sẽ đưa bà đi...?? 
Bà lão nhìn cái mặt nhăn lại vì đói của nó, bà phì cười bảo. 
- Cháu không ngại khi mời một người lạ như bà hay sao...?? 
Nó tươi cười và lễ phép trả lời. 
- Trông bà cũng giống như ông bà của cháu thôi, cháu chỉ mời bà có một bát phở thì có sao đâu...!! 
Bà kia cười bảo nó. 
- Thế thì phiền cháu vậy...!! 
Nó liền cầm tay của bà cụ, nó đưa bà vào cái quán lúc nãy, nó hỏi bà ăn gì để nó gọi. 
Bà kia lắc đầu bảo nó. 
- Bà đùa cháu thôi, bà không có đói, cháu có thể gọi cho bà một cốc nước cũng được....??? 
Vân liền gọi cho bà một tách cà phê sữa, còn nó hoàn thành nốt tô phở, xong đâu đấy nó đưa bà lão về công ty của nó. 
Bà kia hỏi nó. 
- Cháu làm gì ở trong công ty này...?? 
Vân ngán ngẩm bảo. 
- Cháu chỉ dịch giúp tài liệu thôi...!! 
Bà không tin một con bé trẻ như thế này lại có thể giỏi như thế, bà hỏi nó tiếp. 
- Giám đốc của cháu là Khoa đúng không....?? 
Vân thấy bà lão này hỏi nó nhiều thứ quá, chưa hết ngay cả giám đốc của nó là ai bà cũng biết, nó tò mò muốn hỏi bà này xem bà có quan hệ gì với công ty của nói. 
Vân lễ phép trả lời bà lão. 
- Vâng, nhưng tại sao bà lại biết anh ấy và bà tới công ty của cháu có chuyện gì không...??? 
Bà già kia cười bảo Vân. 
- Bà biết rõ về công ty của cháu vì bà có người thân làm ở đây...!! 
Vân gật đầu ra vẻ là đã hiểu, nó cười nói. 
- Vậy thì mời bà theo cháu, cháu nghĩ cũng sắp đến giờ làm việc vào ca chiều rồi...!! 
Bà lão nhìn Vân, bà mỉm cười, bà nghĩ cô bé này tốt bụng đấy, trong mắt bà có một cái gì khang khác khi trông thấy nó lần đầu tiên. 
Vân chào bác bảo vệ và đưa bà già kia vào trong. 
Bà hỏi nó. 
- Cháu tên là gì...?? 
Vân lễ phép trả lời. 
- Dạ, cháu là Vân, bà cũng có thể cho cháu biêt tên của bà luôn được không ạ...?? 
Bà mỉm cười bảo nó. 
- Tên của bà là Thu Hoa, cháu cứ gọi bà là Hoa đi cho tiện....!!! 
Vân còn chưa kịp nói gì thì Khoa đến, anh ta vừa nhìn thấy bà Hoa, anh ngạc nhiên hỏi. 
- Sao bà lại đến đây, cháu đã bảo là bà đợi cháu ở nhà rồi kia mà...?? 
Vân kinh ngạc, bà Hoa là bà của tên này sao, híc, lẽ ra nó phải nghĩ ngay ra từ đầu mới phải vì bà ấy biết rõ về Khoa thế cơ mà. 
Nó nhăn nhó hỏi bà Hoa. 
- Bà lừa cả cháu, sao bà không nói cho cháu biết bà là bà của anh Khoa...??? 
Bà Hoa hối lỗi nói. 
- Bà xin lỗi, chỉ là bà không muốn người ta biết mình là ai thôi...!! 
Vân cũng thông cảm, nó không trách, vì nó cũng không thích những người hay khoe khoang về mình cũng như gia thế của mình. 
Khoa cũng kinh ngạc không kém, anh hỏi bà của mình. 
- Làm thế nào mà bà quen Vân...??? 
Bà hiền từ nhìn Khoa, bà trả lời.



♥️
♥️
♥️

Người Có Giá....
Mai Smile

on 18/8/2013, 10:14

#29
  • avatar

Mai Smile



Thành viên tích cực
Xem lý lịch thành viên
Tham gia : 30/06/2013
Bài viết : 5020
Điểm plus : 99999999
Được thích : 560
Re: Cô dâu bỏ trốn (Sưu tầm)

28


Spoiler:
- Cô bé này đã giúp bà băng qua đường nên bà quen nó....!! 
Khoa nhìn Vân biết ơn, anh bảo. 
- Cám ơn cô nhé...!! 
Vân thờ ơ bảo Khoa. 
- Anh có thể vì cái ơn này mà bớt cho tôi một chút điều khoản được không...?? 
Khoa tuy muốn cảm ơn Vân thật, nhưng bớt cho nó ư, không đời nào anh làm vậy, anh đã mất gần cả đêm mới nghĩ ra được những điều đó, và trò chơi chỉ vừa mới bắt đầu, chưa chi đã kết thúc thì còn gì là hay nữa. 
Bà Hoa nhìn Vân và Khoa đầy thú vị, trong ánh mắt của bà ánh lên một nụ cười, bà không nói gì, nhưng trong đầu của bà đã có một suy tính, bà nhìn ra ngoài trời, bà như đang thì thầm với ai đó. 
Khoa nhờ Vân đi pha cho anh hai tách trà, nó ngán ngẩm quá, nhưng cũng đành phải đi, vì nó biết nếu nó mà cãi thì tên kia lại lấy cớ mà phạt thêm tiền cho nó thì khổ. 
Nó lấy hai túi trà và cho vào hai cái túi lọc, xong nó đổ nước nóng vào, rồi bưng vào phòng cho Khoa và bà Hoa uống. 
Nó mời hai người, nó định rút lui để cho họ nói chuyện thì bà Hoa hỏi nó. 
- Cháu có thể đến nhà bà chơi chứ....??? 
Cả Khoa và Vân đều kinh ngạc như nhau, Vân không hiểu bà Hoa mời nó tới nhà bà làm gì, còn Khoa nhìn bà mình khó hiểu, bà lại đang định âm mưu gì nữa hay sao. 
Vân cười cười bảo bà Hoa. 
- Nếu bà vì cảm ơn cháu đã giúp bà thì không cần đâu ạ...!! 
Bà Hoa nói. 
- Dù cháu không giúp bà thì bà cũng muốn mời cháu tới nhà của bà chơi, cháu sẽ đến chứ, cháu đừng từ chối tấm lòng của bà, nếu không bà sẽ buồn lắm...!! 
Vân khổ sở, vì nó không muốn bà phật lòng, nhưng đến nhà của tên kia chơi ư, híc, nó ngại lắm, nó sợ người ta lại bảo nó lợi dụng mối quan hệ với Khoa để anh tuyển dụng nó. 
Bà Hoa nhìn nó nhăn nhó như vậy, bà nói thêm. 
- Bà không cho cháu từ chối đâu, cháu và Khoa cùng đi luôn với bà nhé, nói thật là bà vừa mới về nước, nên muốn cháu đến chơi cho vui cửa vui nhà, một mình bà trong căn nhà đó buồn lắm...!! 
Vân lúng túng, nó không biết nói gì vào lúc này, Khoa bảo nó. 
- Bà đã nói vậy thì cô cũng nên đến nhà tôi cho bà vui lòng, nếu không ngày nào tôi cũng nghe bà nhắc đến cô thì tôi cũng không được yên...!! 
Vân nói mát. 
- Anh hay quá ha, bây giờ anh lại ép tôi làm việc này nữa hả, tôi chỉ đồng ý và vâng lời với anh vì công việc thôi, còn việc riêng tư của anh thì mặc anh...!! 
Bà Hoa thấy nó từ chối mình, bà buồn buồn bảo nó. 
- Ngay từ lần đầu gặp cháu, ta đã mến cháu rồi, không lẽ cháu không thể coi ta như là ông bà của cháu ở nhà hay sao...?? 
Vân hốt hoảng nói. 
- Bà đừng hiểu lầm cháu, chẳng qua cháu không muốn người ta dị nghị hay hiểu lầm cháu thôi...!! 
Bà Hoa nhìn nó, bà cười và bảo nó. 
- Cháu ngốc thế, cháu là một cô bé tốt bụng, ai người ta dám bàn ra tán vào, nghe lời bà chiều nay tới nhà của bà chơi đi...!! 
Vân bị bà ép quá, Khoa lại nói thêm vào. 
- Vâng, chiều nay khi xong việc cháu sẽ đưa cô ấy đến....!! 
Khoa cho người đưa bà của mình về, trước khi đi bà Hoa còn dặn Vân thêm một lần nữa là nhấ t định nó phải tới nhà của bà chơi vào chiều nay. 
Nó nhìn bà Hoa đi về mà lắc đầu cười khổ, Khoa bảo nó. 
- Cô giỏi nhỉ, bà tôi là một người khó tính thế mà chỉ vừa mới gặp cô bà đã thích cô là thế nào...?? 
Vân bực mình bảo Khoa. 
- Sao anh không đi hỏi bà của anh, anh hỏi tôi làm gì, đúng là một tên ngốc...!! 
Khoa cũng bực mình không kém, anh quát Vân. 
- Con nhỏ này, cô dám ăn nói với sếp của mình như thế hả, cô có tin là tôi tăng thêm tiền bồi thường cho cô không....??



♥️
♥️
♥️

Người Có Giá....
Mai Smile

on 18/8/2013, 10:14

#30
  • avatar

Mai Smile



Thành viên tích cực
Xem lý lịch thành viên
Tham gia : 30/06/2013
Bài viết : 5020
Điểm plus : 99999999
Được thích : 560
Re: Cô dâu bỏ trốn (Sưu tầm)

29



Spoiler:
Vân ôm đầu, nó nói gì hay làm gì cũng phải canh đe, nó mệt mỏi với cuộc sống kiểu này lắm rồi, nó tự hỏi là bao giờ nó mới thoát khỏi tên Khoa này. 
Vân được Khoa chở về nhà của anh chơi, trên đường đi, anh hỏi nó. 
- Cô có muốn đi đâu chơi vào cuối tuần này không...?? 
Vân chán nản bảo. 
- Tôi không muốn đi đâu cả, tôi ở nhà để ngủ thôi...!! 
Khoa phì cười hỏi nó tiếp. 
- Không lẽ ngoài ăn và ngủ, cô không còn cách nào để giải trí à...?? 
Vân bực mình đáp. 
- Việc đó có liên quan đến anh à...!! 
Khoa cười cười bảo nó. 
- Tất nhiên là không liên quan đến tôi, chẳng qua tôi hỏi cô cho vui thôi...!! 
Vân mai mỉa. 
- Anh có hứng quá nhỉ, chuyện riêng tư của nhân viên của mình anh cũng muốn biết...!! 
Khoa bực mình nói với Vân. 
- Con nhỏ này, người ta quan tâm tới cô nên người ta mới hỏi, cô lại có thái độ đó là sao...!! 
Vân giả vờ hối lỗi, nó nói. 
- Dạ, cho em xin lỗi sếp, chẳng qua hôm nay em thấy sếp tự nhiên tốt với em quá nên em ngạc nhiên quá đỗi thành ra mới như vậy...!! 
Khoa lắc đầu chào thua, con nhỏ này mồm mép khiếp quá, anh nói gì nó cũng tìm cách vặn lại anh, anh không hiểu có ông chủ nào mà phải nhường nhân viên như anh không, mặc dù đã nhiều lần anh muốn xa thải nó đi cho rồi, nhưng không hiểu sao anh không làm được, một phần vì nó là một con bé có tài năng, một phần vì anh có hứng thú với nó.
Vân thấy Khoa im lặng không nói gì nữa, nó thích chí nó mỉm cười, nó lẩm bẩm. 
- Cho anh chết, ai bảo anh cứ hay tìm cách bắt chẹt tôi, nếu không phải là vì bà của anh tôi đã tìm cách hành anh cho bõ ghét rồi, hứ, đồ làm tàng...!! 
Chiếc xe dừng lại, Khoa bảo Vân. 
- Phiền cô bước xuống, và bấm chuông cửa dùm tôi vì đã tới nhà của tôi rồi...!! 
Vân mở cửa và bước xuống xe, nó nhìn ngôi nhà trước mặt mình mà kinh ngạc, to và đẹp quá giống như một cung điện vậy. 
Nó bước lại, nó bấm nút, một lúc sau có một cô giúp việc ra mở cổng cho nó, cô ta hỏi nó. 
- Cô tìm ai...?? 
Vân chán ngán bảo cô ta. 
- Tôi không tìm ai cả, tôi chỉ bấm hộ chuông cửa cho cái tên kia thôi....!! 
Khoa nghe nó nói mà bực hết cả mình, con nhỏ này nó khinh anh quá, anh ở đây mà nó dám nói hỗn với anh là thế nào, hai bàn tay của anh siết lại, anh nghĩ mình phải tìm cách hành con nhỏ kia cho bớt láo toét đi. 
Anh bấm còi xe, chị giúp việc mới nhận ra anh, chị ta vội mở cánh cổng cho rộng ra, anh lái xe vào, Vân cũng bước theo trước con mắt ngạc nhiên của chị giúp việc. 
Bà Hoa thấy Vân đến chơi, bà cười cười, bà hỏi nó. 
- Thế nào cháu, hai đứa nói chuyện vui vẻ chứ...?? 
Vân ghét nhất là tên Khoa này, vì hắn hay tìm cách hành hạ nó, nhưng không lẽ lại đi nói xấu anh ta trước mặt bà của anh ta nên nó đành nói trớ đi. 
- Dạ, cũng bình thường thôi ạ...!! 
Bà Hoa nheo nheo mắt hỏi nó. 
- Sao thế, hai đứa lại cãi nhau à...?? 
Vân chối biến. 
- Dạ, không có đâu ạ, chẳng qua là làm cả ngày nên bọn cháu hơi mệt thành ra cả hai không có gì để nói với nhau...!! 
Bà Hoa gật gù ra vẻ bà đã hiểu, bà mời nó. 
- Cháu ở lại đây ăn cơm luôn nhé...!! 
Vân cảm thấy ngại, vì nó đến đây chơi là không muốn bà Hoa phiền lòng thôi, còn ở lại để ăn cơm nó thấy không tiện, nó đang định từ chối thì bà Hoa đã nói.



♥️
♥️
♥️

Người Có Giá....
Mai Smile

on 18/8/2013, 10:15

#31
  • avatar

Mai Smile



Thành viên tích cực
Xem lý lịch thành viên
Tham gia : 30/06/2013
Bài viết : 5020
Điểm plus : 99999999
Được thích : 560
Re: Cô dâu bỏ trốn (Sưu tầm)

30



Spoiler:


- Cơm canh bà đã cho người chuẩn bị rồi, nên cháu đừng tìm cách từ chối bà...!! 
Vân lắc đầu kêu khổ, sao lần nào bà cũng ép nó thế nhỉ. 
Bà âu yếm hỏi nó. 
- Cháu đang sống ở đâu...?? 
Vân lễ phép trả lời. 
- Dạ, cháu đang thuê một căn gác nhỏ để sống...!! 
Bà mỉm cười và nhìn nó cho thật kỹ, bà bảo nó. 
- Cháu có thể dọn về nhà của bà để sống không...?? 
Vân đang uống cốc nước mà bà Hoa đưa cho nó, nó bị sặc nước do lời đề nghị của bà Hoa. 
Nó kinh ngạc hỏi bà Hoa. 
- Sao bà lại đi mời một người lạ như cháu về nhà, bà không sợ kẻ xấu hay sao...?? 
Bà Hoa cười cười bảo nó. 
- Vậy là cháu đồng ý về đây rồi đấy nhé, ở đây có nhiều phòng trống lắm nên cháu tha hồ mà chọn, bà rất vui nếu cháu về đây...!! 
Vân sửng sốt, nó chưa bao giờ gặp một người phụ nữ nào giống như bà Hoa cả, sao chỉ gặp nó có một lần mà bà đã ép nó đến nhà bà chơi, chưa hết bà còn ép nó tới đây sống cùng bà là thế nào. 
Nó vội nói với bà Hoa. 
- Cháu xin lỗi, cháu không thể nào tới đây ở cùng bà được đâu...!! 
Bà Hoa không lý gì đến lời từ chối của nó, bà hỏi nó. 
- Tại sao cháu cứ từ chối ta mãi thế, cháu yên tâm ta không cho cháu ở không đâu, mà ta có việc làm cho cháu đấy...!! 
Vân không muốn đến đây sống một chút nào, nó nghĩ phải gặp cái tên Khoa kia cả ngày lẫn đêm chắc là nó sẽ phát điên hay phát rồ lên mất. 
Nó cười hối lỗi nó bảo bà Hoa. 
- Mặc dù vậy cháu cũng không thể nào tới đây sống được...!! 
Bà Hoa liền nắm ngay lấy tay của nó, bà buồn buồn bảo nó. 
- Cháu không thể vì thấy ta già cả mà đến đây cho ta vui sống hay sao, Khoa thì đi làm suốt cả ngày nên ta cảm thấy cô đơn lắm, ta thích cái tính nhí nhảnh, trẻ con và vui tính của cháu, hãy vì ta mà suy nghĩ lại nhé, ta sẽ rất buồn nếu cháu từ chối ta...!! 
Vân khổ sở bảo bà Hoa. 
- Cháu quý bà và yêu bà như bà ngoại của cháu ở nhà, nhưng điều này không có nghĩa cháu có thể đến đây ở...!! 
Bà Hoa hỏi nó. 
- Tại sao lại không thể được...?? 
Vân cũng hơi buồn bảo bà Hoa. 
- Bà cũng biết rồi, cháu chỉ là nhân viên của anh Khoa thôi, nếu mà ai biết được chuyện này họ lại nói ra nói vào và hiểu lầm cháu thì khổ lắm, chưa hết cháu không muốn bắt ép anh Khoa phải đồng ý cho cháu chuyện này...!! 
Khoa từ trong phòng tắm bước ra, anh hỏi nó. 
- Tôi đã bắt ép cô làm gì mà cô nói xấu tôi hả...?? 
Vân nhìn thấy Khoa là ngán ngẩm rồi, nó thờ ơ trả lời. 
- Không gì cả...!! 
Bà Hoa nhìn và nghe hai đứa đối đáp với nhau, bà thích thú quá, bà bảo thằng cháu trai. 
- Bà muốn mời Vân về đây sống, không biết ý của cháu thế nào...?? 
Khoa hét lên vì kinh ngạc, nguyên cái chuyện bà anh mời Vân về chơi đã là khó hiểu rồi, lại thêm chuyện này nữa khiến cho anh kinh ngạc không kém. 
Anh gấp gáp hỏi bà anh. 
- Sao bà lại có cái ý nghĩ ấy, cô ta không thể nào sống ở đây được...!! 
Vân nghe Khoa trả lời bà Hoa, nó tức quá, tên kia ai thèm tới ở nhà của anh chứ, sao anh lại có cái giọng đó là thế nào. 
Nó bực mình bảo Khoa. 
- Dạ, sếp yên tâm đi vì em biết phận mình nên em không dám trèo cao đâu ạ, chào bà và sếp em về...!!



♥️
♥️
♥️

Người Có Giá....
Mai Smile

on 18/8/2013, 10:16

#32
  • avatar

Mai Smile



Thành viên tích cực
Xem lý lịch thành viên
Tham gia : 30/06/2013
Bài viết : 5020
Điểm plus : 99999999
Được thích : 560
Re: Cô dâu bỏ trốn (Sưu tầm)

31



Spoiler:

Vân thấy trong ánh mắt của Khoa nhìn nó đầy giận dữ, cái vai của anh run run, nó nghĩ mình cũng hơi quá. 
Vân cúi đầu hối lỗi, nó nhỏ nhẹ nói. 
- Mong anh tha lỗi cho em, vì em cảm thấy hơi mệt, do anh trêu tức em nên em mới lỡ lời nói anh như thế, anh là người lớn thì chấp trẻ con làm gì đúng không...?? 
Khoa hơi bực mình, cục tức của anh đang nằm ngang ở cổ, chưa hết các dây thần kinh của anh căng cả ra, anh quát Vân. 
- Tôi không cần biết và tôi cũng không muốn nghe lời phân trần của cô, từ tối tới giờ tôi bị cô chửu rủa không tiếc lời, lúc cô mắng người khác cô có nghĩ tới cảm nhận của họ không hả, hay là cô chỉ nói cho sướng cái mồm của cô thôi...!! 
Vân đang tức, nghe mấy lời dạy bảo của Khoa, nó buồn cười quá đến nỗi, nó đánh rơi cả gói thuốc mà Khoa đưa cho nó lúc nãy. 
Nó ôm lấy bụng của mình, nó nhìn khoa đầy thích thú. 
- Bây giờ tôi mới biết anh đáng yêu như thế này, anh nói y như mẹ của tôi ở nhà từ giọng điệu cho đến cử chỉ không sai một ly, tôi tự hỏi là mình đã có một bà mẹ rồi nay lại thêm một bà nữa thì hơi thừa.....!! 
Khoa lắc đấu nhìn Vân, miệng của nó cười chán, nó lại có thể quay ra nói móc anh ngay được, con nhỏ này đúng là bị trời đánh mà. 
Khoa không thèm chấp Vân nữa, anh cho nổ máy và lái xe đi. 
Trời cũng đã tạnh mưa, nước làm ngập úng con đường, Vân nhìn mọi người đang bì bõm lội nước và đang khổ sở vì phải dắt xe do chết máy. 
Vân cảm thấy hơi buồn nên nó bảo Khoa. 
- Anh có thể mở đài hay cái gì cho tôi nghe được không...?? 
Khoa lờ đi coi như là không nghe thấy, Vân cười mát và tự mở máy nghe nhạc cho mình. 
Vân chơi toàn nhạc vũ trường, vừa nghe theo tiếng nhạc nó vừa hát theo. 
Khoa điếc cả lỗ tai, anh hết chịu nổi nên hét nó. 
- Cô có thể tắt đài và im cái miệng dùm tôi được không hả, cô mà còn làm như thế này nữa, người ta lại tưởng cô là một con điên thì khổ...?? 
Vân thở dài bảo Khoa. 
- Anh không thấy lạ à, tôi đi một mình hay là làm gì mà không có liên quan tới anh, có ai nói tôi bị thế nào đâu, thế mà chỉ mới quen biết anh và ở bên anh được có hai hôm thôi ai cũng bảo tôi bị điên, tôi nghĩ vấn đề này không phải là tại tôi mà là tại anh....!! 
Khoa lại bị Vân nói móc, cái đầu của anh như muốn nổ tung lên vì tức, híc, anh bắt đầu thấy hối hận cho việc thuê nó làm việc cho mình. 
Vân thấy Khoa không tìm cách đồi đáp lại lời của nó nhưng cái mặt của anh lúc này như muốn đấm cho ai và quả. 
Vân phì cười, nó giả vờ an ủi Khoa. 
- Anh đừng chấp em làm gì, vì anh là một người tốt bụng, em rất mừng vì anh đã thuê em, em cám ơn anh nhiều lắm...!! 
Khao nghe cái giọng mai mỉa và thích trí của nó, anh điên lên, bây giờ anh muốn tống cổ nó xuống xe lắm, nhưng còn bà của anh, bà sẽ không tha cho anh nếu như bà biết vì anh mà Vân không về được nhà và còn bị ốm như thế này nữa chứ. 
Anh than trời, chúa ơi, tại sao anh lại ngu dại đi giây với nó làm gì, xem ra bây giờ người bị đo ván không phải là nó mà là anh. 

Mặc kệ là Khoa có đồng ý hay là có thích Vân tới nhà của anh sống hay không, bà Hoa vẫn quyết định mời Vân tới đây ở. 
Vân và Khoa ngồi trong văn phòng của công ty, cả hai nhìn nhau như kẻ thù. 
Khoa nhếch mép lên hỏi Vân. 
- Cô sẽ không vì lời mời của bà tôi mà dọn về nhà của tôi sống chứ...?? 
Vân mắt đọc báo, miệng trả lời Khoa. 
- Nếu tôi đồng ý thì anh làm gì được tôi, và nếu tôi không đồng ý cũng đâu có liên quan gì tới anh...!! 
Khoa quát Vân.



♥️
♥️
♥️

Người Có Giá....
Mai Smile

on 18/8/2013, 10:16

#33
  • avatar

Mai Smile



Thành viên tích cực
Xem lý lịch thành viên
Tham gia : 30/06/2013
Bài viết : 5020
Điểm plus : 99999999
Được thích : 560
Re: Cô dâu bỏ trốn (Sưu tầm)

37


Spoiler:
- Cô ăn nói như thế mà nghe được à, nếu chuyện này không liên quan tới tôi, tôi cũng đâu có dảnh mà xen vào, nhưng đó là nhà của tôi nên tôi mong cô trả lời rõ ràng cho tôi biết...!! 
Vân cố tình kéo dài thời gian chờ đợi của Khoa, anh sốt cả ruột thế mà nó không thèm bảo anh thế nào, nó còn mỉm cười để đọc báo nữa chứ, kiểu này là nó muốn trêu tức anh đây mà. 
Khoa đứng dậy, anh giật tờ báo trên tay của nó, chưa hết anh cũng lôi nó đứng lên. 
Anh nhìn thẳng vào mặt của nó mà hỏi. 
- Sao cô còn chưa trả lời tôi, tôi mong là cô hãy từ chối lời đề nghị đó nếu không tôi sẽ không tha cho cô đâu....??? 
Vân nghe Khoa dọa mình, tuy là nó hơi sợ, nhưng bản tính của nó là cố chấp, càng trêu tức nó và càng dọa nạt nó, nó lại càng làm già. 
Vân vênh mặt lên để thách thức Khoa. 
- Nếu tôi đồng ý với lời mời của bà anh thì anh sẽ làm gì được tôi...??? 
Khoa cười khẩy bảo nó. 
- Tôi sẽ không làm gì cô cả, nhưng mà cô có biết vì sao bà của tôi lại muốn cô tới nhà của tôi sống không...?? 
Vân tò mò hỏi. 
- Bà của anh muốn gì ở tôi...?? 
Khoa vuốt vuốt cái mũi của mình và ngắm nó từ đầu tới chân, anh nheo nheo mắt bảo nó. 
- Vì bà muốn tôi và cô gần gũi nhau hơn, cô có hiểu điều đó nghĩa là gì không, bà muốn tôi và cô trở thành tình nhân hay là người yêu...!! 
Vân kinh ngạc vì cách suy đoán của Khoa, nó không tin cho lắm nhưng sau khi suy nghĩ lại nó thấy Khoa nói cũng có lý. 
Vân liền hỏi Khoa. 
- Vì điều này nên anh khuyên tôi không nên đến nhà của anh chứ gì...?? 
Khoa cười cười bảo Vân. 
- Cô thông minh đấy, cô cũng đã nghe rồi, nếu cô còn cố tình không thay đổi thì điều đó chứng tỏ là cô thích tôi và muốn tiếp cận tôi...!! 
Vân lại được một phen kinh ngạc nữa, hắn muốn chặn hết đường lui của mình đây mà, nếu nó từ chối bà Hoa, bà sẽ giận nó, còn nếu nó đồng ý thì hóa ra nó thích tên kia. 
Vân ôm đầu vì chỉ có hai con đường cho nó lựa chọn thôi, thế mà nay đều bị chắn hết cả lối rồi, nó phải làm sao đây. 
Khoa nhìn cái mặt nhăn lại vì bí lý của Vân, anh sung sướng mỉm cười, cho cô chết, ai bảo cô dám gây sự với tôi làm gì, tôi sẽ chờ xem cô trả lời với bà tôi như thế nào. 
Từ lúc gặp lại Vân, Hoàng không thể nào nén được cục tức ở trong lòng, anh cũng như Vũ cả hai đi về mà không ai nói với ai câu nào. 
Vũ thấy Vân như vậy, anh càng sợ đàn bà hơn, anh nghĩ con gái bây giờ đanh đá và chanh chua phát khiếp, anh tự hào vì mình vẫn chưa yêu ai hay lấy ai. 
Vũ nhìn cái mặt bí xị của Hoàng, anh buồn cười đến nỗi cái vai của anh rung lên. 
Hoàng quay sang nhìn thằng bạn một cái như muốn móc mắt của Vũ ra hay lấy cái gì bịp miệng của Vũ lại. 
Hoàng mai mỉa bảo Vũ. 
- Vui quá ha, mày sung sướng vì được gặp lại con nhỏ đó chứ gì, tiếc thế nhỉ, biết thế tao đã xin số điện thoại hay điện chỉ của nó cho mày...!! 
Vũ cũng giả vờ tiếc nuối nói. 
- Tao cũng cảm thấy hơi buồn thật, hay là tao với mày quay lại cái nhà hàng đó để hỏi xin nó....?? 
Hoàng tức quá, anh đấm nhẹ một cái vào vai của thằng bạn. 
- Mày có im đi không hả, tao đang bực cả mình đây, con bé đấy đúng là độc ác, híc, nó không những làm cho tao và mày thủng túi mà tao và mày còn bị nó chửu khéo nữa chứ, chúa ơi, sao tao lại ngu như thế chứ, biết thế tao đã bỏ mặc nó đi cho rồi, gặp mặt nó làm chi để đau thương như thế này....!! 
Vũ cũng tức Vân không kém gì Hoàng, nhưng anh phải cảm ơn con nhỏ đó vì nó đã thay anh dạy cho tên kia một trận. 
Thấy cái mặt nhăn lại như khỉ và cái đầu rối như tổ tò vò của Hoàng, Vũ lại cười to lên, lần này anh không còn kiềm chế được nữa, anh cười đến chảy nước mắt và anh cũng phải dừng cả xe lại để cười.



♥️
♥️
♥️

Người Có Giá....
Mai Smile

on 18/8/2013, 10:16

#34
  • avatar

Mai Smile



Thành viên tích cực
Xem lý lịch thành viên
Tham gia : 30/06/2013
Bài viết : 5020
Điểm plus : 99999999
Được thích : 560
Re: Cô dâu bỏ trốn (Sưu tầm)

38



Spoiler:
Hoàng kinh ngạc nhìn Vũ, anh không hiểu gì cả, tại sao nó bị con nhỏ kia chơi một vố đau như vậy, nó không những không tức giận hay điên lên thì thôi mà nó lại cười như điên thế kia là thế nào. 
Nhưng Hoàng đâu có hiểu chính nét mặt và giọng nói thua cuộc của anh làm cho Vũ khoái trí. 
Vũ cười chán, anh lấy tay quẹt hai giọt nước mắt của mình, vì lúc nãy anh lỡ cười làm cho nó văng ra, anh bảo thằng bạn. 
- Hôm nay là ngày vui nhất của cuộc đời tao...!! 
Hoàng nắm lấy cổ áo của Vũ mà quát. 
- Tên này sao mày lại cười như điên thế hả, mày mà không giải thích được tại sao mày có thái độ như thế thì mày chết với tao...??? 
Vũ gỡ tay thằng bạn ra khỏi cổ của mình. 
- Tao buồn cười vì tao thấy đôi oan gia gặp nhau và cãi nhau làm cho tao vui quá...!! 
Vũ lại bắt đầu cười to lên, anh lại không kiềm chế được mình, Hoàng tức quá, anh liền cầm lấy cái khăn giấy, anh tống luôn vào mồm của Vũ, anh hét. 
- Mày có câm đi không hả, trời ơi, sao tao lại có một người bạn như mày chứ...!! 
Vũ mặc dù bị Hoàng làm cho không cười được vì đống khăn giấy kia, nhưng cái vai của anh vẫn rung lên, anh gỡ từng cái khăn ra một, anh tiện tay vứt luôn ra cái sọt rác gần ở đấy. 
Anh nheo nheo mắt trêu Hoàng. 
- Nhìn chàng kìa, chắc là nhớ nàng quá nên tương tư chứ gì...??? 
Vũ vỗ vỗ hai cái vào vai của thằng bạn anh giả vờ an ủi. 
- Thôi mà có gì thì cứ nói ra đi để lần sau nếu có gặp lại tao sẽ xin giúp số điện thoại và điện chỉ của nhà nàng cho...!! 
Hoàng tức bầm gan, anh bóp cổ của Vũ, anh rủa thằng bạn của mình. 
- Thằng kia cho mày chết, mày mà còn nói với tao bằng cái giọng đó nữa tao sẽ giết chết mày thật đấy...!! 
Hoàng vừa buông tay của mình ra là Vũ lại cười phá lên, anh cười như chưa bao giờ được cười. 
Hoàng tức quá, anh bước xuống và đóng cửa xe đánh rầm một cái, anh bỏ đi luôn. 
Vân một mình cất bước trên đường, nó đang cố vắt óc ra để nghĩ cách trả lời bà Hoa sao cho hợp tình hợp lý, nhưng nó không tìm ra cách nào cả. 
Hôm qua nó đã viết thư về nhà, hàng tuần nó đều gửi một lá thư, nó muốn bố mẹ và ông của nó yên tâm về nó. 
Một mình cô đơn và phải chống trọi với cuộc sống đầy biến động này nhiều lúc làm cho nó mệt mỏi, nhưng nó không thể nào đầu hàng được, nó cần thời gian để thích nghi dần. 
Nó lang thang khắp nơi vì hôm nay là chủ nhật nên nó được ở nhà, bà Hoa đã mời nó tới nhà của bà chơi, nó ngán ngẩm nghĩ đến lúc phải trả lời là không với bà nhưng nó không còn cách nào khác, vì nếu nó ở lại, tên kia lại khinh nó và hiểu lầm là nó thích anh ta thì khổ. 
Vân thấy có một cái công viên rất to gần bên đường, nó liền tạt sang, vì trời nóng như thế này mà có một chỗ để nghỉ ngơi và tránh cái nắng như thiêu thì còn gì bằng. 
Vân tìm cho mình một cái ghế đá trống để ngồi, nó nhìn xung quanh nhưng nó đành thất vọng vì người ta đã ngồi kín cả rồi. 
Vân nghĩ kiểu này mình đành ngồi trên nền gạch cạnh cái bồn hoa kia. Vân đang định ngồi xuống, nó thấy có một anh chàng đang đọc sách và bên cạnh anh ta vẫn chưa có ai ngồi. 
Vân thận trọng tiến lại từng bước, vì anh ta cúi xuống và đang say sưa đọc nên không biết là nó đang nhìn mình. 
Vân lên tiếng hỏi. 
- Tôi có thể ngồi ở đây được chứ...?? 
Anh ta giật mình ngước mắt lên, vừa nhìn thấy con nhỏ trước mắt mình là mũi của anh ta nhăn lại như ăn phải ớt và cái miệng của anh hơi trề ra, anh ta mai mỉa bảo nó. 
- Không dám, cô cứ tự nhiên...!!! 
Vân cũng không ngờ là mình lại gặp phải Hoàng ở đây, khỉ thật, sao số của nó xui thế không biết. 
Vân không thèm bảo Hoàng thế nào, nó liền ngồi ngay xuống. Vân lấy tay lau mồ hôi trán, nó cúi xuống đấm nhẹ vào cái chân bị nhức mỏi vì đi bộ. 
Vân hỏi Hoàng với vẻ quan tâm. 
- Hôm đó anh và Vũ ăn ngon chứ.....??



♥️
♥️
♥️

Người Có Giá....
Mai Smile

on 18/8/2013, 10:17

#35
  • avatar

Mai Smile



Thành viên tích cực
Xem lý lịch thành viên
Tham gia : 30/06/2013
Bài viết : 5020
Điểm plus : 99999999
Được thích : 560
Re: Cô dâu bỏ trốn (Sưu tầm)

39



Spoiler:

Hoàng hận nó vẫn còn chưa tan, anh đã cố để quên thế mà nó lại dám nhắc lại với anh thế này. 
Hai tay của anh siết lại, cuốn sách vị vò nát trong tay anh mà anh cũng không biết. 
Vân thấy Hoàng nhắm mắt lại, nó nhìn xuống tay anh thấy cuốn sách xắp bị nhàu đến nơi, nó liền giật lấy và giở ra xem. 
Vân vừa nhìn thấy tựa đề của cuốn sách, nó sung sướng quá vội hỏi Hoàng. 
- Anh mua nó ở đâu, anh có thể chỉ cho tôi được không...?? 
Hoàng cảm thấy con nhỏ này đúng là có vấn đề, hôm trước nó chơi xỏ anh, hôm nay nó cười đùa với anh, sao tính cách của nó lúc nắng lúc mưa là thế nào. 
Hoàng đã ghét nó sẵn nên anh thờ ơ hỏi. 
- Cô cần biết để làm gì...?? 
Vân say sưa bảo Hoàng. 
- Vì tôi đã lùng mua nó từ lâu lắm rồi mà không được, anh đã đọc xong chưa, nếu anh đọc xong rồi anh có thể cho tôi mượn được không...?? 
Hoàng ngạc nhiên tại sao một con nhóc lại có hứng thú với cuốn sách đòi hỏi phải suy ngẫm nhiều như thế này, lẽ ra nó phải chọn cho mình mấy cuốn truyện tình cảm nhẹ nhàng của tuổi teen chứ. 
- Cô mượn sách của tôi về để đọc hay chỉ để chiêm ngưỡng cho vui...!! 
Vân đang vui vì tìm được cuốn sách mà mình yêu thích nên nó không để ý tới lời nói pha chút châm biếm của Hoàng. 
- Tất nhiên là để đọc rồi vì tác giả của cuốn sách này là thần tượng của tôi...!! 
Hoàng tò mò hỏi. 
- Cô đã đọc những tác phẩm nào rồi mà trông cô có vẻ có hứng quá, nếu cô mà lừa tôi là tôi biết ngay vì ông này cũng là tác giả yêu thích của tôi...!! 
Vân kể ra một loạt, chưa hết nó còn bình phẩm hay dở của cuốn sách cho Hoàng nghe, nó hăng say bình luận với Hoàng như hai người đang bình luận về bóng đá. 
Cả hai không ngờ là càng nói chuyện họ càng thấy mình có quá nhiều điểm chung từ sở thích đọc sách, xem phim, nghe nhạc thậm chí cả khiếu ăn uống, họ kinh ngạc nhìn nhau rồi cùng quay ra hai hướng khác nhau 
Vân mặc kệ Hoàng có đồng ý cho mình mượn sách hay không, nó vẫn cầm lấy cuốn sách và bảo. 
- Cảm ơn anh vì cho tôi mượn sách, tôi sẽ hoàn trả cho anh sớm...!! 
Hoàng kinh ngạc, vì anh đã nói gì đâu, sao con nhỏ này chưa chi đã nói như thể anh đã đồng ý rồi là thế nào. 
Hoàng cười khẩy bảo Vân. 
- Tôi chưa thấy có ai vô duyên và chai mặt như cô, người ta vẫn chưa đồng ý hay cho phép tại sao cô lại dám cầm cuốn sách của người khác là thế nào...?? 
Vân giả vờ thương hại và hối lỗi. 
- Tôi xin lỗi, tại tôi tưởng anh là một con người tốt bụng, và hai nữa gia đình anh lại giàu có nên tôi mới dám mượn sách của anh, tôi mượn sách rồi tôi sẽ trả chứ có phải tôi cướp luôn của anh đâu mà anh bảo tôi là chai mặt, anh có thấy mình hơi quá đáng không hả...?? 
Hoàng đã được nếm mùi đau khổ vì miệng lưỡi của Vân nên anh đành cố nuốt giận vào lòng. 
Hoàng đứng lên, anh không muốn nói chuyện hay nhìn thấy mặt của con nhóc này nữa. 
Vân thấy Hoàng định đi về, nó liền hỏi. 
- Anh có thể cho tôi biết là tôi có thể trả cuốn sách này cho anh theo cách nào không...?? 
Hoàng chán nản lắc đầu, anh bảo Vân. 
- Thôi cứ giữ lấy mà đọc vì trong thư viện của nhà tôi có rất nhiều sách thuộc loại này...!! 
Vân mặc dù thích cuốn sách thật, nhưng nhận ơn từ một người như Hoàng, nó không thích nên nó cương quyết bảo Hoàng. 
- Nếu thế thì tôi đành phải trả anh cuốn sách này, tôi không muốn anh lại coi khinh tôi...!!! 
Vân đưa cuốn sách ra trước mặt của Hoàng, anh nhìn cái tay đang cầm cuốn sách của Vân, anh cười khẩy hỏi nó. 
- Cô mà cũng biết nói câu này à, tôi đã nói là không cần đến nó nữa thì cô cứ cầm lấy đi sao còn lắm mồm và lôi thôi làm gì...!! 
Vân càng nghe Hoàng nói, nó càng tức.


Được sửa bởi Ruby Ngọc ngày 18/8/2013, 10:18; sửa lần 1.



♥️
♥️
♥️

Người Có Giá....
Sponsored content

Sponsored content



Re: Cô dâu bỏ trốn (Sưu tầm)

Chuyển đến trang : Previous  1, 2, 3, 4 ... 15 ... 28  Next



Quyền viết bài:
Bạn không có quyền trả lời bài viết