Yukimono Forum »   » Chuyên Mục » Đọc Truyện » Sưu tầm » Truyện dài

Chuyển đến trang : Previous  1 ... 12 ... 20, 21, 22 ... 24 ... 28  Next

Mai Smile

on 18/8/2013, 13:29

#201
  • avatar

Mai Smile



Thành viên tích cực
Xem lý lịch thành viên
Tham gia : 30/06/2013
Bài viết : 5020
Điểm plus : 99999999
Được thích : 560
Re: Cô dâu bỏ trốn (Sưu tầm)

205

Spoiler:

Điều làm cho Duy khó hiểu hơn là bà nội và gia đình của Tuấn Anh sang đây làm gì. Không phải anh ta cũng muốn lấy Vân đấy chứ, hay là họ sang đây vì muốn được nhìn thấy mặt cháu dâu thôi. 
Hai con người làm cho Duy nghi ngờ và đau khổ khi nhìn thấy họ đó là cô gái mà Duy gặp ở trước cổng công ty và Tuấn Anh. Duy không tài nào lí giải nổi cảm giác của bản thân. 
Đã biết rõ Duy ở phòng nào và lầu mấy. Đào yên tâm thực hiện kế hoạch tiếp cận của mình. Thấy bóng dáng của Duy đi xuống lầu, con nhỏ cũng bám gót theo sau. Đào ngồi cách Duy hai cái bàn. Con nhỏ gọi mình một tô phở được nấu theo kiểu Pháp và một ly cà phê sữa. Đào vừa ăn vừa nhìn Duy. Con nhỏ muốn đến nói chuyện với Duy nhưng e ngại sự đường đột của mình có thể là cho Duy khó chịu. 
Vân vì tìm mãi không thấy Duy đâu. Con nhỏ hỏi một anh chàng vệ sĩ. 
- Anh làm ơn cho em hỏi. Anh có biết Duy đi đâu không ạ...?? 
Anh chàng vệ sĩ lịch sự nói. 
- Tôi thấy cậu ấy đi xuống lầu, hình như là đi dạo thì phải...!! 
Vân mỉm cười đáp lại. 
- Em cảm ơn anh...!! 
- Không có gì...!! 
Vân phóng biến xuống lầu, con nhỏ đi thật nhanh. Nhìn dáo dác xung quanh, con nhỏ không thấy bóng dáng của Duy đâu cả. Vân lẩm bẩm. 
- Vừa mới sáng sớm mà anh ấy đã đi đâu rồi. Không phải là anh ấy đã đi ra sân bay đón bà nội và gia đình anh hai của anh ấy rồi chứ...?? 
Vân tiu nghỉu hỏi bà quản lí. 
- Cô làm ơn cho cháu hỏi. Cô có nhìn thấy Duy ở đâu không ạ...?? 
Bà quản lý vẫn còn e ngại Vân. Bà sợ con nhỏ nhớ đến vụ lần trước, bà luôn sống trong trạng thái lo ấu thấp thỏm. 
- Lúc nãy cô thấy cậu ấy đi vào nhà hàng của khách sạn...!! 
- Cảm ơn cô...!! 
Con nhỏ đi thật nhanh lên bậc thềm, rẽ phải và đi thêm mấy mươi mét nữa. Vân mở cánh cửa kính xoay ra, con nhỏ bước vào trong. 
Nhà hàng vào buổi sáng sớm có đôi vị khác ngồi ăn uống và nói chuyện rôm rả với nhau bằng nhiều thứ tiếng. Vân tuy không thể hiểu hết nhưng con nhỏ cũng nắm được họ đang nói về chủ đề gì. Vân ấn tượng với cách trang trí và nội thất ở đây, nhìn chúng giống như một cung điện thu nhỏ. 
Vân mỉm cười khi trông thấy Duy đang ngồi uống cà phê ở một cái bàn gần cửa sổ. chiếc cửa sổ này có thể nhìn ra ngoài sân vườn toàn cây cảnh và một hồ bơi luôn được bơm đầy nước. 
Con nhỏ tự nhiên kéo ghế ngồi xuống trước mặt của Duy. Duy giật mình nhìn lên. Anh chàng hỏi. 
- Cô có muốn ăn gì không...?? 
Vân lắc đầu nói. 
- Lúc nãy tôi đã ăn bánh mỳ ở trên phòng rồi...!! 
- Vậy cô muốn uống gì...?? 
Vân nhìn ly cà phê ở trên bàn của Duy. Con nhỏ bưng lên. Màu cà phê đen đặc sóng sánh trong chiếc tách làm bằng sứ. Vân tò mò hỏi. 
- Anh định uống cái này thay bữa sáng hay sao...?? 
- Đúng thế...!! 
- Nó không tốt cho sức khỏe của anh đâu. Anh nên ăn cái gì đi thì hay hơn...!! 
- Cô là gì của tôi mà cô quan tâm lắm thế....!! 
- Là bạn của anh chứ còn là gì...!! 
- Sao hôm qua cô nói cô không cần mà sao hôm nay cô lại nói ngược lại...!! 
- Tôi nói là chúng ta quan tâm tế nhị đến đến cuộc sống riêng tư của nhau chứ có phải tôi nói là tôi không muốn làm bạn của anh đâu...!! 
Đào quan sát Vân từ nãy giờ. Con nhỏ nhận ra cô gái đi cùng xe với Duy vào buổi sáng ngày hôm qua. Đào muốn biết rõ cô gái kia là ai mà có vẻ thân thiệt và gần gũi với Duy như thế. 
Đào ghen tị vì Duy luôn lạnh lùng với Đào trong khi Duy lại có thể mỉm cười và nói chuyện thoải mái với Vân. Đào muốn biết quan hệ giữa hai người là gì và đã quen biết nhau lâu chưa. 
Đào có hàng tá câu hỏi muốn chất vấn Duy và Vân mà không dám nói ra. Con nhỏ sợ bị Duy hiểu lầm là một kẻ nhiều chuyện và càng thêm ghét con nhỏ. Để trả lời những câu hỏi của mình, con nhỏ đành phải tự đi tìm hiểu lấy. Duy không hề biết Đào đang nhìn mình và đang ở đây. Toàn bộ tâm trí và ý nghĩ của Duy lúc này đều tập trung cả vào Vân.



♥️
♥️
♥️

Người Có Giá....
Mai Smile

on 18/8/2013, 13:30

#202
  • avatar

Mai Smile



Thành viên tích cực
Xem lý lịch thành viên
Tham gia : 30/06/2013
Bài viết : 5020
Điểm plus : 99999999
Được thích : 560
Re: Cô dâu bỏ trốn (Sưu tầm)

206


Spoiler:
Anh chàng cảm thấy rối trí khi ở bên con nhỏ. Mọi suy nghĩ thuộc về lí trí hay lôgic đều không có tác dụng vào lúc này. Tất cả những điều đó đều bị tan biến khi Duy nhìn vào đôi mắt trong veo của Vân. 
............ 
Đích thân bà Jenny và Duy ra sân bay đón bà Hồng Trà và gia đình Tuấn Anh. Trên đường ra sân bay, bà Jenny thở dài bảo Duy. 
- Mẹ muốn con phải hết sức tỉnh táo và phải bình tĩnh để chuẩn bị tinh thần cho những tình huống xấu nhất...!! 
- Mẹ nói gì con không hiểu....!! 
- Mẹ chỉ muốn con luôn vững vàng tinh thần và luôn sẵn sàng cho mọi tình huống thôi....!! 
- Mẹ yên tâm, con lúc nào mà chả vậy....!! 
- Mẹ biết là con trai của mẹ giỏi nhưng con không giỏi trong việc đề phòng lòng dạ của người khác....!! 
- Mẹ có thể nói rõ hơn được không ạ....!! 
Bà Jeny nhìn ra hai bên đường, từng hàng cây lùi lại về phía sau khi xe chạy qua. Không khí buổi sáng thật náo nhiệt và ồn ào. Trong lòng của bà đang bồn chồn và lo lắng cho tương lai và số phận của Duy. Bà rất sợ Duy bị Tuấn Anh bị hại thêm một lần nữa. Đêm hôm qua sau khi nhận được một cú điện thoại cảnh báo của ông quản gia bà càng nhận thấy rõ dã tâm của Tuấn Anh và gia đình của cậu ta. Bà phải làm gì để bảo vệ Duy bây giờ. Sức lực của bà nhỏ bé quá, bà không thể bao trùm hết mọi thứ được. Dù Duy có ở bên bà cả ngày lẫn đêm đi chăng nữa thì vẫn có một khe hở cho người khác chen vào. 
Bà không thể kể rõ cho Duy nghe về Tuấn Anh. Bà và ông John luôn cố gắng che dấu điều này đối với Duy. Họ sợ Duy bị xốc. Họ muốn Duy được sống những ngày tháng còn lại trong bình yên và thanh thản. Hãy để cho quá khứ ngủ yên. 
Ánh nắng xuyên qua khung cửa kính của chiếc xe, chiếu rọi vào ba người ngồi bên trong. Duy lơ đãng nhìn ra bên ngoài. Anh chàng hỏi mẹ. 
- Mẹ thấy Vân là một cô gái như thế nào...?? 
Bà Jenny nhìn kỹ nét mặt của Duy. Bà mỉm cười nói. 
- Sao con lại hỏi mẹ về nó. Lẽ ra điều này con phải để mẹ hỏi con mới đúng...?? 
- Con chỉ muốn biết cảm giác của mẹ về cô ấy có giống với con không thôi....!! 
- Điều này quan trọng với con lắm hay sao...?? 
- Dạ. cũng bình thường thôi ạ...!! 
- Nếu thế mẹ chỉ có thể nói rằng. Vân là một cô gái tốt, năng động và thông minh...!! 
Ba từ đơn giản của bà Jenny đã phản ánh gần hết tính cách của Vân. Duy bật cười nói. 
- Con và mẹ không hề có cái nhìn chung về Vân. Con nghĩ cô ấy là một cô gái thú vị để nói chuyện và để bàn luận về một vấn đề gì đó....!! 
Bà Jenny kinh ngạc nhìn Duy. Nhìn khuôn mặt tươi rói và rạng rỡ của Duy khi nói về Vân. Bà mỉm cười nói. 
- Con thích Vân đúng không...?? 
Duy chối ngay. 
- Con và cô ấy chỉ là bạn mà thôi...!! 
- Bạn. Liệu mẹ con nên tin lời của con nói hay không...?? 
- Mẹ nên tin vì con và cô ấy đã đồng ý làm bạn của nhau trong vòng ba tháng....!! 
- Ồ. Mẹ hiểu, đó chỉ là giải pháp tạm thời thôi đúng không. Còn mai sau thì ai mà nói trước được điều gì...!! 
Con đường đang được sửa chữa nên có đôi chỗ những tấm lô cốt được dựng lên. Đêm qua mưa to, con đường vẫn còn bị ướt và có đôi chỗ trũng nước mưa đọng lại thành vũng. Xe đi qua xe đi lại làm cho nó có màu đen xì. Người đi xe máy và xe ô tô không sao vì họ là xe phân khối còn những người đi bộ trên vỉa hè và những người đi xe đạp nếu đi không khéo có thể bị bắn nước từ những vũng nước mưa đó lên người. 
Xe chạy thêm mười phút nữa là tới sân bay. Anh chàng tài xế chờ hai người ở ngoài đường, chỉ có mình bà Jenny và Duy là bước vào trong. Khung cảnh trong sân bay thật náo nhiệt. Tiếng nói tiếng cười l úc nào cũng vang vọng. Khuôn mặt từng người ở đây đều háo hức và mong ngóng nhìn vào chiếc cánh cửa màu trắng. Đôi tai vểnh lên nghe thông báo từng chuyến bay hạ cánh và sắp cất cất cánh. 
Duy và bà Jenny chọn một chỗ ngồi ở một hàng ghế trước cánh cửa phòng đợi. Duy hỏi. 
- Mấy giờ máy bay của bà nội hạ cánh...??



♥️
♥️
♥️

Người Có Giá....
Mai Smile

on 18/8/2013, 13:31

#203
  • avatar

Mai Smile



Thành viên tích cực
Xem lý lịch thành viên
Tham gia : 30/06/2013
Bài viết : 5020
Điểm plus : 99999999
Được thích : 560
Re: Cô dâu bỏ trốn (Sưu tầm)

207


Spoiler:
Bà Jenny xem đồng hồ. Bà mỉm cười bảo. 
- Còn mấy phút nữa thôi là tới giờ rồi....!! 
- Mẹ nghĩ anh Tuấn Anh và gia đình của anh ấy sang đây làm gì...?? 
Bà Jenny trầm ngâm trong mấy giây. Bà trả lời. 
- Mẹ cũng không được rõ cho lắm nhưng theo ý kiến cá nhân của mẹ. Cậu ta sang đây là muốn tranh giành Vân với con....!! 
- Mẹ nghĩ như thế sao. Con lại nghĩ anh ấy và gia đình sang đây để nghỉ ngơi cơ đấy....!! 
- Con nghĩ đơn giản quá. Nếu thật sự nghỉ ngơi con nghĩ một người ham vui như Tuấn Anh có thể xa bạn bè ăn chơi của nó hay sao....?? 
- Có lẽ mẹ nói đúng. Con phải làm gì hả mẹ...?? 
- Việc này mẹ không thể giúp con được. Vì nó liên quan đến tình cảm của con và Vân....!! 
Bà Jenny bây giờ mới thật sự lo lắng. Vì cứ cho rằng Vân yêu và thích Duy đi liệu con nhỏ cỏ đủ dũng khí và tự tin khi đối diện với Tuấn Anh hay không. Cậu ta là một con ngựa hoang và là một con người đào hoa. Không cô gái nào thoát khỏi bàn tay của cậu ta. So với Duy cậu ta đẹp trai hơn nhiều lần. 
Ngay cả Đào một cô gái ngây thơ trong sáng cũng không thoát nổi cạm bẫy và những lời nói ngọt ngào của Tuấn Anh. Tình yêu và tình cảm trong hơn mười năm chỉ đổi lại trong vòng có mấy tháng. Vân và Duy lại quen biết nhau chưa đến một ngày làm sao so bì được với thời gian Đào và Duy quen biết nhau được. 
Bà đau khổ nghĩ. 
- Nếu Duy không yêu Vân thì không sao. Chỉ sợ Duy yêu Vân mà lại bị Tuấn Anh cướp mất thì có khác gì lấy dao đâm thằng nhỏ thêm một lần nữa. Mình phải làm sao bây giờ. 
Tiếng loa thông báo chuyến bay của bà Hồng Đào đã hạ cánh. Duy bảo mẹ. 
- Mình lại gần cửa đứng đi mẹ. Con sợ bà không nhìn thấy chúng ta...!! 
- Con nói phải. Đi thôi....!! 
Duy và bà Jenny đứng dậy. Cả hai bước đến đứng gần dải băng ngăn chắn những người đi đón với những người đi máy bay ra làm đôi. Duy hai tay đút vào túi quần. Mọi người chen đẩy và lôi kéo nhau làm cho mọi thứ trở nên bức bối khó chịu. Không khí các bon níc tràn ngập ở xung quanh đây. Duy lẩm bẩm. 
- Đúng là không có nơi nào đông như ở sân bay. Ai cũng muốn mình đứng ở phía trước. Thật không có tôn tư trật tự gì cả....!! 
Bà Jenny vẫy vẫy tay gọi. 
- Mẹ ơi con ở đây....!! 
Từ trong cánh cửa bước ra là một người phụ nữ 75 tuổi. Mái tóc đã bạc gần hết, trên khuôn mặt ánh lên cái nhìn phúc hậu, đôi môi của bà hé mở một nụ cười khi trông thấy con dâu và thằng cháu yêu quý. Trên khóe mắt những nếp nhăn đã hiện rõ, bà có nước da trắng, vóc dáng nhỏ bé, mảnh khảnh. Bà mặc một bộ đồ màu trắng ngà, bàn tay đưa lên vẫy vẫy đáp lại bà Jenny. 
Theo sau bà là một người đàn bà 40 tuổi. Bà ta trái ngược hoàn toàn với bà Jenny. Ánh mắt của bà ta sắc sảo, đôi môi lúc nào cũng mím lại, gò má cao. Bà ta có dáng người đẫy đà, có lẽ bà ta hiếm khi cười nên trông bà ta gượng gạo khi phải cố tỏ ra vui vẻ, mái tóc vàng dài ngang vai được uốn quăn như mì tôm. Trông bà ta như một con búp bê bị lỗi. Bà ta có một cái tên cũng không đến nỗi tệ lắm đó là Marlyn. Bà ta là một người Việt chính cống. Bà lấy ông Tuấn Hùng khi cả hai gặp nhau ở Việt nam, từ khi chuyển sang bên đó sinh sống bà đã đổi tên của mình cho nó sang trọng, bà muốn quên đi cái tên quê mùa mà mọi người ở quê vẫn gọi. 
Sự đua đòi và thể hiện sự giàu có quá lố khiến cho bà trở nên một con người lố bịch và khoa trương. Không ai dám trê bai hay cười trước mặt bà vì bà là một con người thủ đoạn và ghê gớm. Bà sẽ tìm đủ mọi cách trả thù sâu cay những kẻ dám làm nhục bà và nói xấu bà. Người ta biết tính bà như vậy nên cố tránh xa bà ra.. 
Ông Tuấn Hùng không kém gì vợ về khoản đẫy đà, cái bụng của ông như một người phụ nữ mang thai bốn tháng, trên khuôn mặt ông núng nính mỡ. Mỗi lần ông đi nó rung rinh theo từng bước chân của ông. Ông mặc một chiếc quần jean màu xám to quá khổ và một chiếc áo hoa. Trông ông giống như một cây pháo bông đi động. Ông năm nay 44, ánh mắt của ông tinh nghịch tươi vui. Trên đôi môi của ông lúc nào cũng hé mở, ông là một người hay lời và là một kẻ sợ vợ. Ông không có dã tâm như vợ mà suốt ngày vui chơi với cây cỏ. Có thể n



♥️
♥️
♥️

Người Có Giá....
Mai Smile

on 18/8/2013, 13:31

#204
  • avatar

Mai Smile



Thành viên tích cực
Xem lý lịch thành viên
Tham gia : 30/06/2013
Bài viết : 5020
Điểm plus : 99999999
Được thích : 560
Re: Cô dâu bỏ trốn (Sưu tầm)

208



Spoiler:
Mắt của bà của Jenny tối sầm lại khi bóng dáng của Tuấn Anh hiện rõ trên khung cửa kính. Hắn năm nay 20 tuổi, hắn có một chiều cao lý tưởng đó là 1.80. Mái tóc được cắt tỉa thời trang, lúc nào cũng bóng mượt. Nước da dám nắng, đẹp và mịn màng như con gái. Ánh mắt lúc nào cũng mơ màng, đôi môi hơi hếch lên vẻ khinh đời. Người con gái nào vô tình nhìn vào ánh mắt của hắn thì không tài nào dứt ra được, ngay cả những bà lớn tuổi đã có chồng con cũng bị những lời nói có cánh và ánh mắt chết người của hắn cuốn hút. Hắn là một con người nguy hiểm đối với phụ nữ. 
Hắn mặc một chiếc quần bò trễ cạp, bị rách ở gối, chiếc áo phông màu xanh. Hắn đeo một sợi dây chuyền bằng bạc ở trên cổ. Trông hắn lúc nãy rất giống một tên bụi đời nhưng chính cái cách ăn mặc của hắn đã làm rung động trái tim của không biết bao nhiêu cô gái. 
.......... 
Duy, bà Jenny và bà nội ngồi chung một xe còn gia đình Tuấn Anh ngồi xe khác. Bà Hồng Trà hỏi Duy. 
- Cháu gặp vợ tương lai rồi chứ...?? 
- Dạ. Cháu gặp rồi....!! 
- Cháu thấy nó là một cô gái như thế nào...?? 
Duy bật cười bảo bà. 
- Bà có biết bà là người thứ tư hỏi cháu về tính cách của cô ấy không...?? 
- Ồ. Thế sao, nhưng bà khác vì bà vẫn chưa nghe cháu nói...!! 
- Cháu thấy Vân là một cô gái tốt...!! 
- Chỉ có vậy thôi sao...?? 
- Vâng....!! 
- Như vậy cũng đủ cho một mối quan hệ rồi đúng không...?? 
- Điều này cháu không thể nói trước được....!! 
Bà Jenny góp ý. 
- Mẹ hỏi nó cũng bằng thừa thôi vì bây giờ cả hai đứa, đứa nào cũng chối biến khi hỏi đến vấn để tình cảm của bản thân....!! 
- Thật thế sao. Mẹ lại nghĩ chúng nó bắt đầu thích nhau nên ngượng ngùng nói như thế thôi...!! 
Duy kêu lên. 
- Sao bà có thể nghĩ sai lệch như thế được. Cháu làm sao mà thích ngay một cô gái chỉ vừa gặp mặt trong vòng chưa đầy một ngày....!! 
- Thích và không thích đâu có liên quan đến lâu hay là chóng. Điều quan trọng là trái tim của cháu kìa....!! 
- Trái tim của cháu hiện giờ vẫn đập bình thường như mọi khi....!! 
- Cháu có chắc về điều đó không...?? 
- Chẳng lẽ cháu lại không biết trái tim của mình ra sao....!! 
Nhưng nếu nhìn kỹ mọi người sẽ thấy ánh mắt của Duy bối rối vì thật sự ra từ khi gặp Vân trái tim của Duy đã đập nhanh hơn bình thường, đầu óc lúc nào cũng ngẩn ngơ và tràn ngập hình ảnh, lời ăn tiếng nói của Vân. Anh chàng luôn lo lắng và bảo vệ Vân khi con nhỏ biến mất hay gặp chuyện. Duy tự an ủi bản thân là Duy hành động khách lạ như thế vì Vân là bạn. Đó cũng là một cách để anh chàng chấp nhận những cảm xúc mới mẻ mà anh chàng chưa bao giờ trải qua. 
Bà Hồng Trà mỉm cười không nói. Ánh mắt của bà khẽ nheo lại khi nhìn Duy. Bà phán. 
- Chỉ mới có không gặp cháu trong vòng có mấy tiếng đồng hồ mà cháu thay đổi nhiều quá....!! 
Duy giật mình hỏi. 
- Cháu thay đổi như thế nào...?? 
- Hay cười, hay nói vẩn vơ này và còn ánh mắt của cháu đang mơ màng điều gì đó hả....?? 
Duy ngượng ngùng lấp liếm. 
- Bà chỉ đổ oan cho cháu. Cháu vẫn bình thường như mọi khi đấy thôi...!! 
Bà Hồng Trà hỏi con dâu. 
- Con có đồng ý với ý kiến của mẹ không...?? 
- Dạ. con cũng nhận thấy như mẹ. Duy của chúng ta bây giờ đã trở thành một chàng trai đáng yêu rồi...!! 
Bà Jenny và bà Hồng Trà cười lên thật to. Hai người vui mừng vì nét sầu khổ và buồn phiền không còn ngự trị trên ánh mắt và khuôn mặt lạnh băng của Duy nữa mà thay vào đó là một khuôn mặt tràn đầy sức sống và tươi vui.



♥️
♥️
♥️

Người Có Giá....
Mai Smile

on 18/8/2013, 13:32

#205
  • avatar

Mai Smile



Thành viên tích cực
Xem lý lịch thành viên
Tham gia : 30/06/2013
Bài viết : 5020
Điểm plus : 99999999
Được thích : 560
Re: Cô dâu bỏ trốn (Sưu tầm)

209



Spoiler:
Duy không nói gì, anh chàng không muốn phá vỡ giây phút tự do thoải mái của mẹ và bà. 
---------------------- 
Không khí trên xe của Tuấn Anh hoàn toàn trái ngược. Anh chàng ngồi ghế trên cùng cạnh anh chàng tài xế. Còn bố mẹ ngồi ở phía sau. Bà Marlyn bực mình bảo ông Tuấn Hùng. 
- Sao anh không đổi chỗ cho con. Em muốn nói chuyện với nó....?? 
- Làm sao mà chuyển được. Em không thấy là xe đang chạy à...?? 
- Tất cả cũng tại anh. Ngay từ đầu anh leo lên trên ghế đằng trước kia ngồi có phải là hơn không...?? 
- Em không thích ngồi với anh hay sao...?? 
- Điều đó anh còn phải hỏi nữa sao. Anh biết thừa là em không thể chịu đựng được một con người cù lần như anh còn gì...!! 
Ông Tuấn Hùng phật ý nói. 
- Sao lúc nào em cũng chê anh hết là thế nào. Em nên nhớ em là vợ của anh chứ không phải là mẹ của anh....?? 
- Anh còn cãi cố nữa hay sao. Anh có công nhận là em nói đúng không...?? 
- Điều đó anh không cần biết. Anh yêu cầu em phải tôn trọng anh một chút....!! 
Bây giờ là hơn 10 giờ hơn. Đã đến gần thời điểm ban trưa, cái nóng đổ xuống những con đường trải nhựa, hơi nước đêm hôm qua bay lên làm cho mọi người đi đường thêm ngột ngạt và khó chịu. Do vừa mới sang đây nên không thể quen ngay được với cái nắng nóng như thế này. Tuấn Anh bực mình hỏi anh chàng tài xế. 
- Ở đây nhiệt độ cao nhất là bao nhiêu....?? 
- Thưa cậu. Cũng tùy ngày thôi ạ. Cứ nắng nóng như hôm nay thì khoảng 38-40 độ...!! 
- Nắng nóng như thế này thì làm sao mà chịu nổi. Ở bên kia đang mát mẻ tự nhiên phải hứng chịu cái nắng như thiêu như đốt ở bên này. Đúng là khó chịu hết sức....!!! 
Bà Marlyn khuyên bảo. 
- Con khó chịu làm gì. Con nên nhớ mục đích của chúng ta sang đây. Đừng để những yếu tố thời tiết và thời gian vớ vẩn làm mờ tan hết đi....!! 
- Con biết rồi mà mẹ. Con sẽ không quên những điều đó đâu....!! 
Bà Marlyn muốn nói thêm với Tuấn Anh nhưng ngại anh chàng tài xế. Bà dự định khi nào về khách sạn bà sẽ nói thêm với Tuấn Anh sau. Ông Tuấn Hùng cảm thấy mình là một người thừa trong gia đình. Có chuyện gì hai mẹ con cũng bàn luận to nhỏ với nhau còn riêng cá nhân ông, họ lờ ông đi. 
Mặc dù vậy ông cũng không buồn lòng lắm vì ông không có hứng thú với chuyện tranh chấp và đấu đá nhau. Ông chỉ muốn yên phận được sống những ngày còn lại trong yên bình và trong thanh thản mà thôi. 
Chiếc xe vượt qua hai ngã tư và đi thêm mấy trăm mét n ữa. Anh chàng tài xế thông báo. 
- Đã đến khách sạn rồi....!! 
Bà Marlyn chưa bao giờ đến đây. Kể từ khi lấy ông Tuấn Hùng bà hiếm khi bay về nước. Khi khách sạn này được xây dựng và khai trương bà cũng không có thời gian để làm điều đó, nay được nhìn tận mắt bà choáng váng trước vẻ đẹp và lộng lẫy của nó. 
Khách sạn được xây dựng thành hình chữ nhật kéo dài, nó được sơn màu xám nhạt, trên mỗi cửa sổ của từng phòng đều được trồng hoa ngoài ban công. Nhìn khách sạn rất giống một cung điện của các quý tộc người Anh. Những bông hoa nhỏ màu đỏ đang khoe hương sắc trong ánh nắng mặt trời chói chang. Mọi người có thể bị cuốn hút khi nhìn khách sạn từ xa vì những bông hoa đã tô điểm cho khách sạn như một vườn hoa được treo lơ lửng ở trên cao. 
Nhưng khi bước vào trong mới thật sự là đẹp. Nhìn từ bên ngoài bà Marlyn cứ tưởng khác sạn được xây dựng thành hình chữ nhật nhưng mà không phải. Bà phải gọi nói là hình cánh cung mới đúng, hai dãy nhà được xây dựng nối liền với nhau và có một khoảng sân dùng chung ở giữa. Bà đứng ngây ra để ngắm. Những cây leo màu xanh bà không biết gọi là gì đang mọc rũ cả xuống. Chúng kéo dài từ cửa sổ phòng này rơi xuống phòng khác. 
Bà nghĩ. 
- Chắc những cây leo kia phải được cắt tỉa cẩn thận lắm nên trông chúng mọc thật thẳng hàng và tạo ra được một khung cảnh như đang nhìn tấm thảm màu xanh ở trong rừng. 
Trên mỗi khung cửa sổ của mỗi phòng đều có một tấm tôn làm bằng nhựa che phủ màu đỏ. Màu xanh của cây leo, màu đỏ của tấm tôn tạo nên một sự tương phản cho khung cảnh của khách sạn.



♥️
♥️
♥️

Người Có Giá....
Mai Smile

on 18/8/2013, 13:32

#206
  • avatar

Mai Smile



Thành viên tích cực
Xem lý lịch thành viên
Tham gia : 30/06/2013
Bài viết : 5020
Điểm plus : 99999999
Được thích : 560
Re: Cô dâu bỏ trốn (Sưu tầm)

210


Spoiler:
Người thiết kế và xây dựng nên khách sạn này phải là một con người có thẩm mỹ nên mới xây dựng và tạo ra được khung cảnh thơ mộng và đẹp như thế này.Khách đến đây họ cảm tưởng như đang lạc vào một thế giới thần tiên. 
Người ta tận dụng khoảng rộng của sân để dựng nên mấy cái bàn uống nước và ăn uống ngoài trời. Trông chúng dễ thương và thơ mộng, bà Marlyn thấy có vài vị khách người nước ngoài đang nói chuyện vui vẻ. Họ hài lòng vì đã chọn khách sạn này để ở. 
Khách sạn có hơn mười tầng tất cả. Nó được xây dựng trên một diện tích không được rộng lắm. Hai dãy nhà đối diện nhau và cao vút, người đứng ở giữa sân có cảm tưởng như bị kẹt ở giữa. Ánh nắng hiếm khi nào chiếu vào đây vì bị hai bên dãy nhà che khuất, màu xanh của những cây leo làm cho khách sạn âm u và có vẻ huyền bí. Đó là những nhận xét ban đầu của bà Marlyn khi mới đặt chân vào trong khách sạn. 
Bà hứng thú nói với ông Tuấn Hùng. 
- Khách sạn này cũng không đến nỗi tệ lắm phải không anh...?? 
Không chỉ có bà Marlyn choáng ngợp trước nó mà ngay cả ông Tuấn Hùng và Tuấn Anh cũng kinh ngạc và thích thú không kém. 
.............. 
Phòng khách được trải thảm ở dưới sàn. Bàn ghế được bọc nhung màu trắng đục. Có tất cả sáu cái ghế xa lông, trên mỗi cái ghế có hai cái gối được xếp xung quanh một cái bàn hình chữ nhật làm bằng kính. Trên bàn đặt mấy cái ly và một chai rượu ngoại còn dang dở. Cả căn phòng tràn ngập màu trắng tinh khiết. 
Vân vén hai tấm màn cửa sổ màu vàng nhạt sang hai bên cho ánh nắng tràn vào phòng. Lọ hoa hướng dương được đặt cạnh cửa sổ, mùi hương của nó tỏa ngát không khí xung quanh. Vân không biết mấy chị dọn phòng dùng loại nước hoa xịt phòng loại gì mà thơm thế, nó có mùi hoa violet thì phải. 
Trên chiếc bàn cao làm bằng gỗ được sơn màu gạch cạnh cửa sổ có hai đĩa trái cây và một cái đèn bàn, đối diện với nó cũng có một cái bàn đặt lọ hoa cúc và thêm một cây đèn bàn nữa. 
Vân không hiểu người ta đặt hai cây đèn bàn ở đây làm gì và tại sao mọi thứ từ rèm cửa, rèm cửa sổ và thảm ở đây đều có màu vàng nhạt, ngay cả nước sơn của khách sạn cũng thế. Vân ngước nhìn chùm đèn được treo ở giữa trần nhà. Con nhỏ sống ở khách sạn này như một nàng công chúa lạc vào cung điện. Lẽ ra Vân phải vui nhưng con nhỏ không thể nào vui nổi. 
Cuộc sống của Duy và Vân khác nhau xa quá, có thể nói Vân là một con chuột sa vào hũ gạo nếp. Vân không muốn bị người ta khinh rẻ và chê cười là một con nhỏ ham giàu. Vân bối rối nghĩ. 
- Mình không nên để ý đến điều này thì phải vì dù sao mình và anh ta đâu có ý định lấy nhau...!! 
Tiếng động ngoài cửa làm cho Vân giật mình. Con nhỏ đứng bật dậy. Cuối cùng người thân của Duy cũng tới. Vân hồi hộp không biết họ có thích con nhỏ hay không. 
Anh chàng vệ sĩ mở cửa cho mọi người bước vào phòng. Hành lý đã được hai anh chàng khuân vác mang ở phía sau. Vân nhìn gười phụ nữ đầu tiên đi vào. Con nhỏ đứng ngây ra để ngắm từng người thân của Duy. Ấn tượng của Vân về bà nội của Duy rất tốt còn gia đình bác họ của Vân làm cho con nhỏ cảm thấy bất an. 
Vân khiếp sợ trước ánh mắt soi mói và nhìn mình chằm chằm của một người phụ nữ tóc vàng đứng cạnh bà nội của Duy. Vân không hiểu bà ta có ý gì mà phải nhìn và đang đánh giá mình kỹ thế. 
Con nhỏ đưa mắt nhìn sang bên cạnh. Vân kinh ngạc vì chàng trai trẻ đứng cạnh người phụ nữ đó cũng đang nhìn con nhỏ với ánh mắt tò mò và pha chút chiêm ngưỡng . Vân ngơ ngác không hiểu gì cả. Con nhỏ tự nhiên thấy mình bị nhìn ngắm và đánh giá như một con thú cưng. Vân bối rối không biết phải sử xự như thế nào cho đúng. Bà Hồng Trà là một con người tế nhị. Bà nhận thấy tình thế khó xử của Vân. Bà mỉm cười hỏi. 
- Cháu là Vân đúng không...?? 
Con nhỏ lễ phép trả lời. 
- Dạ. Cháu chào bà...!! 
Duy bước hẳn vào trong phòng. Anh chàng giới thiệu từng người cho Vân biết. Vân cúi đầu lễ phép chào lại từng người. Con nhỏ thấy Tuấn Anh cứ nhìn mình mãi không thôi. Con nhỏ cảm thấy khó chịu và bực mình vì thái độ nhìn Vân chằm chằm không biết ngượng ngùng của anh ta. Vân nghĩ. 
- Tên kia đúng là một kẻ bất lịch sự. Mới ngày đầu tiên gặp nhau mà đã không có được sự tôn trọng nhau rồi thì mai sau đúng là khó sống hòa thuận với nhau đây...!! 
Vân cố lờ anh ta đi. Con nhỏ tìm cách thoát khỏi không khí ngượng ngập này. Vân cúi đầu nói.



♥️
♥️
♥️

Người Có Giá....
Mai Smile

on 18/8/2013, 13:33

#207
  • avatar

Mai Smile



Thành viên tích cực
Xem lý lịch thành viên
Tham gia : 30/06/2013
Bài viết : 5020
Điểm plus : 99999999
Được thích : 560
Re: Cô dâu bỏ trốn (Sưu tầm)

211


Spoiler:
- Cháu xin phép được ra ngoài một chút....!! 
Bà Hồng Trà mỉm cười dễ dãi nói. 
- Ừ, cháu đi đi....!! 
Vân quay người đi ra hướng cửa chính. Khi Vân lướt qua người Tuấn Anh để đi ra cửa. Anh ta khẽ nhếch mép lên và nháy mắt với Vân một cái. Con nhỏ tròn xoe mắt nhìn. 
Bà Jenny để ý từng hành động và cử chỉ của Tuấn Anh đối với Vân. Bà thở dài khi nhìn thấy hành động cuối cùng của Tuấn Anh đối với Vân khi con nhỏ đi ra cửa. Bà nghĩ. 
- Xem ra thằng này sang đây là để tranh giành Vân với Duy thật rồi, không đúng phải nói là cướp đoạt những gì mà Duy đang có mới đúng. Thằng Tuấn Anh đúng là một con người thủ đoạn và độc ác y như mẹ của nó vậy...!! 
Đào thấy trái tim đập thật nhanh khi nhìn vào ánh mắt hoang dại của Tuấn Anh. Con nhỏ lẩm bẩm. 
- Tên này đúng là có một ánh mắt chết người. Hắn chắc phải là một kẻ đào hoa có hạng. Cứ nhìn ánh mắt của hắn, đôi môi mỏng, cách hắn ăn diện là biết....!! 
Trong trí não của con nhỏ đang phát một thông điệp. 
- Hãy tránh xa hắn ra....!! 
Điều đó vang lên không chỉ một lần. Vân ngạc nhiên vì chưa bao giờ con nhỏ rơi vào tình trạng này cả. 
Vân đứng dựa vào thành lan can nhìn xuống sân. Bàn tay nghịch mấy chiếc lá và khẽ vuốt nhẹ lên tấm thảm màu xanh của những cây dây leo trên tường. Vân thích khung cảnh và cách trang trí của khách sạn. Đào lên tiếng hỏi. 
- Mình có thể nói chuyện với bạn một chút được không...?? 
Vân quay sang nhìn. Vân kinh ngạc vì cô gái này chính là cô gái đi cùng với Khoa vào sáng hôm qua. Không biết cô ta đang làm gì ở đây. 
- Được. Chị muốn nói chuyện gì...?? 
Đào bước lại gần Vân. Con nhỏ kín đáo quan sát Vân từ đầu đến chân. Đào ghen tị vì Vân xinh đẹp hơn Đào nhiều và có vẻ lanh lợi hơn. 
- Em năm nay bao nhiêu tuổi...?? 
Vân không hiểu sao chỉ vừa mới gặp nhau cô gái này đã muốn hỏi tuổi của Vân làm gì. Con nhỏ đáp. 
- Em 17 tuổi, còn chị...!! 
- Chị 18...!! 
- Chị hỏi tuổi của em làm gì...?? 
- Chị chỉ tò mò thôi. Em có thể trả lời chị câu hỏi này được không...?? 
- Được. Chị cứ hỏi đi nếu đó không phải là câu hỏi riêng tư...!! 
- Em đừng lo vì câu hỏi này của chị không phải là riêng tư đâu. Em có thể cho chị biết em và Duy có quan hệ gì được không...?? 
Vân nghĩ. 
- Thế mà bảo là không riêng tư. Cô gái này là ai mà muốn biết mối quan hệ của mình với Duy. Mình phải hỏi cho rõ mới được...!! 
- Chị có thể cho em biết chị hỏi em như vậy làm gì được không...?? 
Đào bối rối không biết trả lời Vân như thế nào cho phải. Con nhỏ không thể nói là người yêu cũ của Duy và chính là người đã gây ra tai nạn làm cho Duy bị mất trí nhớ. Vì nếu nói cho Vân biết thế nào Vân cũng hỏi lại Duy. Duy đâu còn nhớ nữa nên con nhỏ sẽ bị biến thành trò hề và trở thành một kẻ nói dối. Nếu mà mẹ của Duy biết nữa thì lại càng thêm to chuyện. Cuối cùng con nhỏ nói. 
- Chị là bạn của Duy nên quan tâm hỏi em vậy thôi...?? 
- À, ra thế....!! 
Vân cảm thấy lạ vì sáng hôm qua trông Duy chẳng có biểu hiện gì là quen biết với Đào cả mà ngược lại Duy dửng dưng như không, chỉ có mình Đào là người nhìn Duy. 
- Sao chị không đến chỗ của bọn em chơi...?? 
- À...!! 
Đào khổ sở vì phải nói dối. 
- Chị thấy không tiện lắm nên không dám đến....!! 
- Em thấy có gì là không tiện đâu. Căn phòng đó lúc nào cũng chào đón chị. Chị là bạn hay người quen của anh Khoa...?? 
- Chị là em gái họ xa của anh ấy...!!



♥️
♥️
♥️

Người Có Giá....
Mai Smile

on 18/8/2013, 13:33

#208
  • avatar

Mai Smile



Thành viên tích cực
Xem lý lịch thành viên
Tham gia : 30/06/2013
Bài viết : 5020
Điểm plus : 99999999
Được thích : 560
Re: Cô dâu bỏ trốn (Sưu tầm)

212



Spoiler:
- Em làm gì mà đến công ty của anh ấy sáng nay...?? 
- Em là nhân viên của anh ấy....!! 
Đào kinh ngạc nhìn Vân thật kỹ. Con nhỏ mỉm cười hỏi lại. 
- Em đang đùa chị đúng không. Vì trông em trẻ quá, em mới có 17 tuổi thì đi làm thế nào...?? 
- Tuổi tác thì có gì quan trọng đâu chị. Em thấy có những người mới 15 tuổi mà đã mở được công ty đấy thôi. Như anh Duy chẳng hạn mới có 18 tuổi mà đã tốt nghiệp đại học rồi...!! 
Trái tim của Đào nhói lên. Con nhỏ quay lại chủ đề lúc nãy. 
- Em có thể cho chị mối quan hệ của em và Duy được không...?? 
Vân chưa kịp trả lời. Tuấn Anh đã nói thay. 
- Cô ấy là vợ chưa cưới của Duy....!! 
Ngay từ lần gặp đầu tiên. Vân đã không thích và không ưa Tuấn Anh rồi. Con nhỏ ghét nhất là những tên đàn ông mặc áo phông đỏ, quần bò trễ cáp và ghét nhất ánh mắt hoang dại và si mê khi nhìn người khác của hắn. Đàn ông gì mà có đôi môi mỏng và có một chiếc nốt ruồi nhạt nhỏ ở mép, đúng là kẻ ăn nói lươn lẹo. 
Lối hành lang mà Vân, Đào và Tuấn Anh đang đứng là một lối đi hẹp. Nhiều người qua lại khiến cho không gian thêm chật chội. Con nhỏ không muốn làm phiền người chung quanh nên bảo. 
- Em xin phép hai người. Em có chuyện cần làm....!! 
Đào vẫn đứng chết lặng khi nghe Tuấn Anh nói Vân là vợ chưa cưới của Duy. Con nhỏ bàng hoàng hết cả người. Nhìn ánh mắt âu yếm và cử chỉ gần gũi của hai người vào sáng hôm qua và sáng hôm nay. Đào hiểu ra rằng đó cũng là ánh mắt khi xưa Duy nhìn mình. Không lẽ niềm tin và hy vọng vào tình cảm của Duy đến đây là hết. 
Tuấn Anh đứng chắn trước mặt của Vân. Anh ta không muốn cho Vân đi. Vân bực mình hỏi. 
- Anh đang làm gì thế...?? 
- Muốn nói chuyện với em...!! 
- Nhưng tôi đã nói là tôi bận rồi mà...!! 
- Em bận gì...?? 
Vân bực mình thật sự. Sao tên này vừa mới gặp mặt đã gây sự với mình rồi. Vân chán nản nói. 
- Anh muốn gì...?? 
- Anh cũng đã nói với em rồi. Anh muốn nói chuyện với em...!! 
- Nhưng tôi không muốn nói chuyện với anh....!! 
- Tại sao...!! 
- Tôi nhất thiết phải trả lời anh hay sao...!! 
Vân lách người qua bên trái. Con nhỏ bước đi thật nhanh. Trước khi đi Vân còn quay lại le lưỡi ra trêu Tuấn Anh nữa. Tuấn Anh đứng lặng nhìn theo. Anh ta lẩm bẩm. 
- Con nhỏ này cũng thú vị đấy. Mình bắt đầu có hứng với nó rồi...!! 
Đào run run hỏi lại Tuấn Anh. 
- Những điều mà anh nói lúc nãy có đúng không...?? 
- Anh đùa em làm gì. Con nhỏ đó đúng là vợ chưa cưới của Duy...!! 
- Em phải làm gì bây giờ hả anh. Vì hình như Duy đã thích con nhỏ đó rồi....!! 
Tuấn Anh nhếch mép lên nói. 
- Căn cứ vào đâu mà em nói thế....!! 
- Em nhìn thấy Duy đưa con nhỏ đó đi làm vào sáng hôm qua và họ đi ăn với nhau vào sáng nay...!! 
- Nếu cậu ta làm thế vì bị gia đình bắt buộc thì sao...!! 
- Anh chẳng hiểu gì hết. Duy còn mỉm cười và nói chuyện vui vẻ với cô ta nữa. Anh biết Duy vốn là một con người lạnh lùng dù có bị bắt ép thì anh chàng cũng không thể diễn đạt và tự nhiên như thế được...!! 
Tuấn Anh trầm ngâm không nói gì. Trong lòng hắn một niềm vui sướng bùng lên vì nếu Duy thích Vân thật thì may cho hắn quá, hắn sẽ làm cho Duy đau khổ hệt cái cách mà hắn đã làm khi cướp Đào từ tay của Duy trước đây. Trò chơi này sẽ nhạt nhẽo nếu như Duy không có chút tình cảm nào với Vân. Lúc đó dù hắn có cướp được Vân cũng như không. Cái hắn muốn nhìn thấy là bộ dạng thảm bại và thiểu thảo của Duy khi nhìn thấy Vân trong vòng tay của hắn. Hắn muốn độc chiếm tất cả từ tài sản, công ty và bây giờ là cô vợ chưa cưới đáng yêu; xinh đẹp của Duy nữa. 
- Chúng ta bàn tiếp chuyện hôm qua chứ...?? 
- Chuyện gì...??



♥️
♥️
♥️

Người Có Giá....
Mai Smile

on 18/8/2013, 13:34

#209
  • avatar

Mai Smile



Thành viên tích cực
Xem lý lịch thành viên
Tham gia : 30/06/2013
Bài viết : 5020
Điểm plus : 99999999
Được thích : 560
Re: Cô dâu bỏ trốn (Sưu tầm)

213



Spoiler:
- Chuyện tình cảm giữa em và Duy chứ còn chuyện gì nữa ...!! 
- Em không hiểu anh sẽ giúp em bằng cách nào. Đừng nói với em là anh chiếm lấy Vân còn em giữ lấy Duy đấy nhé...!! 
- Em thật thông minh. Ngoài cách đó ra em nghĩ còn có cách khác hay sao...?? 
- Em không biết nhưng hình như anh không đơn giản chỉ muốn giúp em mà anh còn có một âm mưu khác đúng không...?? 
- Hôm qua anh đã chẳng nói với em là chuyện của anh em không cần phải biết còn gì. Em chỉ cần biết chuyện của em là được rồi....!! 
- Làm sao chúng ta có thể hợp tác với nhau khi anh không nói rõ mọi chuyện cho em biết...!! 
- Anh xin lỗi nhưng anh không thể nói cho em ngay lúc nãy được. Cứ để từ từ rồi anh nói cho em biết sau. Anh hứa sẽ không dấu diếm em bất cứ điều gì cả....!! 
- Em không tin anh. Anh đã lừa em sâu cay một lần rồi. Điều đó cũng đủ cho em một bài học khó phai...!! 
- Con người cũng có sai lầm và cần được tha thứ chứ. Không lẽ chỉ làm sai một lần là em cắt đứt quan hệ với họ à...?? 
- Em cũng không biết nữa. Nhưng mỗi lần nhìn thấy anh là em lại giận phát run...!! 
Tuấn Anh ngọt ngào nói. 
- Thôi dẹp chuyện ân oán cá nhân sang một bên đi. Cái chúng ta cần bây giờ là phương án cụ thể để hành động cho thuận tiện và thành công...!! 
- Đầu óc của em bây giờ dối lắm. Em không nghĩ ra được cách nào hay cả...!! 
- Cái đó thì em khỏi lo. Anh sẽ nói cho em chi tiết cụ thể mà anh đã nghĩ ra...!! 
Đào và Tuấn Anh tìm một chỗ khuất. Tuấn Anh dạy cho Đào biết phải làm gì để có được lại Duy. Con nhỏ kinh ngạc và trợn tròn xoe mắt ra để nghe. 
------------------- 
Vân bấm thang máy con nhỏ đi từ trên xuống, rồi từ dưới lên. Vân lang thang từ hành lang này tới hành lang khác. Chỗ nào Vân cũng thấy mới lạ và hứng thú. Con nhỏ reo lên sung sướng vì khám phá ra những thứ mà con nhỏ chưa nhìn thấy bao giờ. Trông Vân như một con bé lần đầu tiên từ trên rừng về thành phố nên trông cái gì cũng lạ và cũng mới mẻ. 
Bề mặt thang máy được ốp đá hoa cương sáng bóng. Vân khẽ lấy tay sờ nhẹ vào nó. Vân đi cùng mấy vị khách người nước ngoài, con nhỏ mỉm cười chào họ. Họ cũng mỉm cười chào lại Vân. Vân hứng thú trao đổi với họ mấy câu. Họ kinh ngạc vì Vân có thể hiểu được ngôn ngữ của họ. Vân giải thích cho họ hiểu là con nhỏ chỉ là một vị khách ở đây. 
Cuộc xum họp của gia đình Duy diễn ra trong không khí trầm lặng. Bà Jenny không nói một lời nào. Bà để cho mẹ chồng và bà Marlyn đối đáp vài câu. Xong đâu đấy ai có phòng người ấy về. Sau khi tắm rửa và thay quần áo xong. Bà Hồng Trà hỏi Duy. 
- Vân đâu rồi hả cháu...?? 
Duy lễ phép nói. 
- Cháu cũng không biết nữa. Cô ấy đi từ lúc nãy đến giờ mà vẫn chưa thấy về....!! 
Duy móc điện thoại trong túi quần ra. Anh chàng gọi điện cho Vân. Vân mỉm cười hỏi. 
- Có chuyện gì không anh...?? 
- Em bây giờ đang ở đâu đấy...?? 
- Em đang ở trong thang máy lầu ba...!! 
- Em đi đâu mà lên đấy...?? 
- Em chỉ muốn thăm quan xung quanh khách sạn thôi...!! 
- Em về ngay đi nhé. Bà nội đang tìm em đây này...!!! 
- Vâng. Em biết rồi....!! 
Con nhỏ chào tạm biệt hai ông khách người nước ngoài. Vận chạy thật nhanh về căn phòng mang biển số 101. Đây là một căn phòng VIP có giá đắt nhất ở khách sạn. Căn phòng này chỉ giành cho những ai có nhiều tiền và giàu xụ thì may ra mới dám ở còn đâu họ đều đăng ký phòng khác. 
Căn phòng rộng dãi và thoáng mát. Nó giống như một khu thu nhỏ cho một đại gia đình người Hàn sinh sống. Một căn phòng rộng nhất ở được đặt ở giữa làm phòng khách, còn lại xung quanh là sáu căn phòng nhỏ khác nhau. Lúc đầu mới nhìn vào tưởng đây là một căn phòng thay đồ vì có những tận sáu cánh cửa màu xanh.



♥️
♥️
♥️

Người Có Giá....
Mai Smile

on 18/8/2013, 13:35

#210
  • avatar

Mai Smile



Thành viên tích cực
Xem lý lịch thành viên
Tham gia : 30/06/2013
Bài viết : 5020
Điểm plus : 99999999
Được thích : 560
Re: Cô dâu bỏ trốn (Sưu tầm)

214


Spoiler:

Vân chưa bao giờ thấy có kiểu thiết kế và xây dựng kỳ lạ nào như khách sạn này. Vân cũng không quen sống cùng người lạ. Con nhỏ vẫn còn chưa quay về nhà trọ để thu dọn đồ đạc. Vân chán nản nghĩ. 
- Bằng mọi giá mình phải chuyển ra khỏi đây. Nếu ngày nào cũng phải gặp mặt và ăn cùng với những con người như Tuấn Anh và mẹ của anh ta thì thà rằng mình bị mắng còn hơn...!! 
................ 
Bữa ăn diễn ra trong trầm lặng. Vân không ăn quen trong không khí đại gia đình như thế này. Vân cảm thấy ngại ngùng và ăn không nổi. Con nhỏ và vội hai đũa cơm rồi buông đũa đứng dậy. Vân hối lỗi nói. 
- Cháu xin phép....!! 
Bà Hồng Trà ngạc nhiên hỏi Vân. 
- Sao cháu ăn ít thế. Thức ăn do nhà hàng nấu không hợp với khẩu vị của cháu à...?? 
Vân bối rối trả lời. 
- Dạ. Không phải thế. Do lúc sáng cháu đã ăn rồi nên hơi ngang dạ...!! 
Bà Hồng Trà mỉm cười bà biết Vân ngại. Bà gật đầu bảo. 
- Ừ. Thôi cháu đi đi. Nhưng nhớ là đứng đi chơi xa quá nhé. Lúc nữa bà có chuyện muốn nói với cháu....!! 
- Dạ. Chúc mọi người người ngon miệng....!! 
Vân bước ra ngoài. Con nhỏ chạy biến lên lầu. Vân mở cửa phòng của mình. Căn phòng được trang trí toàn màu vàng nhạt, từ tấm láp trải giường, gối và rèm cửa. Căn phòng không được rộng rãi cho lắm nó chỉ đủ cho một người sống. Vân đưa tay sờ nhẹ vào cây đèn bàn. Vân bật cười nói. 
- Không biết ai là người thiết kế ra cái khách sạn này. Mà tất cả mọi thứ đều chìm trong màu vàng thế nhỉ. Các tông màu được pha chế với nhau tạo cảm giác cho người khác như lạc vào một khu rừng mùa thu. 
Vân nằm dài trên giường, con nhỏ bật lên bật xuống trên chiếc giường có đệm làm bằng lò xo. Vân mỉm cười và đùa vui như một đứa trẻ. 
Duy phì cười hỏi. 
- Cô làm gì thế. Cô có biết là cô đang phá đồ đạc của khách sạn không hả...?? 
Vân giật mình nhìn ra cửa Con nhỏ ngạc nhiên hỏi. 
- Anh không ăn cơm nữa sao...?? 
- Tôi no rồi....!! 
- Mà anh vào lúc nào. Sao em không nghe tiếng anh gõ cửa...!! 
- Cô còn mải đùa nghịch thì nghe tiếng tôi thế nào được. Tôi gõ cửa hai ba lần, không thấy cô trả lời nên tôi đành đánh bạo mở cửa bước vào....!! 
- Anh làm như thế là không ổn đâu nhé. Nhỡ đâu em đang thay đồ thì sao....!! 
- Tôi nghe cô đùa và cười như khỉ thì thay đồ thế nào được...!! 
- Em không muốn cãi nhau với anh nữa. Anh nói đi, anh có chuyện gì...!! 
- Anh chỉ muốn nói chuyện và tán gẫu với em thôi...!! 
- Ra là thế. Em cũng đang muốn rủ anh ra ngoài đây...!! 
- Em định đi ra ngoài à. Mà đi đâu....?? 
- Em muốn quay về căn phòng trọ em thuê ở trước kia. Có vài thứ đồ em cần lấy và muốn trả phòng lại cho người ta....!! 
- Nếu thế chúng ta đi thôi...!! 
- Liệu em có phiền anh lắm không...?? 
- Có gì mà phiền. Đi nào...!! 
Duy bỏ đi trước. Vân khép cửa rồi bước theo sau. Hai anh chàng vệ sĩ gật đầu chào Duy và Vân. Con nhỏ gật đầu chào lại. 
Ánh nắng không chiếu nhiều vào đây nên khách sạn lúc nào cũng mát mẻ. Gió thổi vào từ hướng đông làm cho Vân thoải mái. Con nhỏ nhẹ nhàng nói. 
- Em rất hâm mộ người vẽ và thiết kế nên khách sạn này. Anh có thể cho em biết người đó là ai được không...?? 
Duy nheo mắt hỏi Vân. 
- Em định điều tra về khách sạn của nhà anh để tiếp quản dần nó đấy à. Nếu em muốn biết anh sẵn sàng nói cho em biết...!! 
- Em không phải là có ý đó. Em chỉ tò mò thôi...!!



♥️
♥️
♥️

Người Có Giá....
Sponsored content

Sponsored content



Re: Cô dâu bỏ trốn (Sưu tầm)

Chuyển đến trang : Previous  1 ... 12 ... 20, 21, 22 ... 24 ... 28  Next



Quyền viết bài:
Bạn không có quyền trả lời bài viết