Yukimono Forum »   » Chuyên Mục » Đọc Truyện » Sưu tầm » Truyện dài

Chuyển đến trang : Previous  1, 2, 3, 4, 5, 6, 7, 8, 9  Next

Tử Hạ

on 18/8/2013, 08:52

#26
  • avatar

Tử Hạ



Thành viên tích cực
Xem lý lịch thành viên
Tham gia : 04/07/2013
Bài viết : 3707
Điểm plus : 13098
Được thích : 57
Re: Bước chân cho nụ cười - Trà My

Chương 3 - Story 5:


Spoiler:

Kiều Nga tưởng rằng đất trời quanh mình đã sụp đổ. 
Anh là ai trong cô, mà cô lại cảm thấy đau đớn như thế...
Dường như người bị bệnh tim phải là cô, không phải là từ lời nói xé nát tâm can ấy.
Mạnh Duy cũng cảm thấy vô cùng đắng lòng, anh luôn phải chịu nỗi bất hạnh này một cách âm thầm đã đau đớn lắm rồi, giờ nói ra thì cảm thấy đau hơn thế nữa. 
Anh đưa tay lên ngực, khẽ ho lên mấy tiếng. Tim anh lại đau nhói. 
Kiều Nga run run bước tới: 
"Anh...anh nói thật sao...?" 
Mạnh Duy im lặng, gật đầu rất nhẹ...






"KHÔNG THỂ NHƯ THẾ ĐƯỢC!" - Kiều Nga lao tới ôm chầm lấy anh từ sau. 
Anh hơi nhướn người ra trước, anh bất ngờ vô cùng khi bị ôm như vậy. Nhưng Kiều Nga không buông anh ra, cô vẫn ôm anh chặt hơn, cô không biết vì sao cô lại làm như vậy nữa! Gặp anh đã được lâu đâu mà chỉ cần nghe đến câu nói vừa rồi của anh là cô cảm thấy không muốn rời xa anh. 
Kiều Nga òa khóc:
"Anh không được chạy nữa, anh không được chết, không được để bệnh tim đánh gục anh!" 
Cổ họng Mạnh Duy như có cái gì đắng ngắt, anh cố nuốt nó đi rồi nói:
"Tôi không thể..."
"Tại sao!!??"
"Chạy là ước mơ của tôi, tôi sẽ không từ bỏ đâu!" 
"Anh đã thắng bao nhiêu cuộc thi rồi còn gì, anh không được chạy nữa!" - Kiều Nga càng ôm anh chặt nữa. 
Mạnh Duy không phản ứng, vẫn để cô ôm như thế, anh có nhiều điều muốn nói nhưng không muốn. 
Thắng những cuộc thi đó thì đã là cái gì đâu?
Nếu như thắng thi Olympic thì còn nói được...
Mà có thắng cuộc thi chạy cả vũ trụ đi chăng nữa, anh cũng sẽ không từ bỏ ước mơ mà anh đã có từ lúc nào rất lâu rồi. 


"Buông tôi ra đi, cô hãy tiếp tục học hát đừng có để ý chuyện này nữa!" - Một lúc sau anh nói. 
"Không, em..."
Mạnh Duy bỏ tay cô ra, nhìn đồng hồ:
"Cũng đến giờ tôi có việc rồi, giờ cô có thể về không? Cô về học thuộc bài hát nhé!" 
"Vâng..." - Kiều Nga cố gạt nước mắt, cầm lấy tờ bài hát. 
Cô quay đi. Mạnh Duy nói thêm một câu:
"Và hãy giữ bí mật cho tôi...!" 
Đôi mắt Kiều Nga lại đỏ hoe, nhưng cô vẫn rất mạnh mẽ thu lại những giọt nước mắt. Cô cười:
"Anh yên tâm đi, anh nhớ giữ gìn sức khỏe, vui vẻ lên đấy nhé! Em chào anh, em đi ạ!" 
Mạnh Duy nhìn theo cô. 
Cô gái này dù rằng rất sốc trước việc anh bị bệnh tim và không muốn anh theo đuổi ước mơ nữa. 
Nhưng cô ấy vẫn mạnh mẽ tiếp nhận, vẫn vui vẻ, vẫn muốn tốt cho anh. 


Mạnh Duy đi xuống nhà, Vân Hoa đã đứng ở đó. 
"Anh à, em chưa cám ơn anh đã tặng em món quà đó!" - Cô cười tinh nghịch, có quà cô lại vui thế đấy. 
"Khỏi cần! Đến giờ rồi đấy!" 
"Giờ? À tập thể thao ấy ạ? Hôm nay tập gì ạ?" 
"Khi nào đúng kỹ thuật thì chuyển bài, giờ cô cứ tiếp tục nhảy dây đi!" 
"Vâng!" - Hoa đi theo Mạnh Duy, không dám nói gì nữa vì anh rất im lặng. 
Vào đến nơi, cô tiếp tục cầm dây tập tiếp, và nhìn thấy anh lưỡng lự trước cái máy tập chạy. Cô thở dài, biết anh nghĩ gì...
"Anh, anh có sao không ạ?" 
"Tôi kể cô nghe một chuyện nhé..." - Bỗng Mạnh Duy nói. 
"Dạ? Vâng anh cứ kể đi!" 
"Thằng bạn tôi cũng thích chạy giống tôi, nó yêu chạy đến mê muội đi được, nhưng nó gặp một bất hạnh quá lớn nên nếu cứ tiếp tục theo đuổi ước mơ chạy ấy thì nó sẽ phải chết! Ai cũng bảo nó phải dừng chạy đi, nếu là cô, cô sẽ bảo nó thế nào?" 
Hoa bặm môi, cô suy nghĩ trong vòng vài giây rồi mỉm cười:
"Anh hãy bảo anh ấy tiếp tục chạy đi ạ!" 
"Hả? Cô điên sao? Nó sẽ chết đấy!" 
"Nếu như chết vì ước mơ của mình, đó là cái chết rất cao cả. Nếu như anh ấy từ bỏ ước mơ được chạy, thì nhỡ một ngày kia bất hạnh ấy cũng mang anh ấy ra đi, thì anh ấy vừa phải chết, vừa không có ước mơ." 
Mạnh Duy im lặng không nói được gì. 
Hoa vẫn cười:
"Anh à chạy cũng kéo dài được sức khỏe chứ bộ, bảo anh ấy thế nhé! Chỉ là không được chạy quá sức, nếu không chết sớm thì thôi đấy, hihi!!" 
"Ừ tôi biết rồi, cô nhảy tiếp đi!" 
Hoa quay ra, cầm cái dây, đôi mắt cô đã ầng ậc nước từ lúc nào. 


Ngày...tháng...năm...


Anh đã tặng em cuốn nhật ký này. Nó thật đẹp, màu vàng như màu ánh nắng mặt trời. Anh biết không, nhìn thấy ánh nắng mặt trời em lại nhớ Báo Đốm ngày xưa, với nụ cười như tỏa nắng mà em suốt đời không quên. 
Viết chỉ để cho nhẹ lòng mà thôi, cám ơn anh đã tặng em cuốn nhật ký này, nhưng anh đừng đọc nhé, em viết văn chán chết và cũng không muốn người đọc là anh! 
Anh hỏi em rằng "Thằng bạn tôi cũng thích chạy giống tôi, nó yêu chạy đến mê muội đi được, nhưng nó gặp một bất hạnh quá lớn nên nếu cứ tiếp tục theo đuổi ước mơ chạy ấy thì nó sẽ phải chết! Ai cũng bảo nó phải dừng chạy đi, nếu là cô, cô sẽ bảo nó thế nào?". Anh, "thằng bạn" đó là anh đúng không? Em biết những suy nghĩ của anh, có lẽ cũng đã có người biết bí mật từ trong sâu lòng anh như anh mất trí nhớ, anh bị bệnh tim nhưng sẽ không ai cảm nhận được ước mơ cháy bỏng đến mức không bao giờ muốn từ bỏ trong anh, em tự hào vì em biết điều đó. 
Vậy thì anh cứ tiếp tục duy trì ước mơ đó, em sẽ luôn tôn trọng anh thật nhiều! 
Nhưng anh không được chết anh hiểu không? Dù chết vì ước mơ anh cũng không được chết, anh phải sống vì cuộc sống này còn nhiều điều anh chưa làm được lắm. Anh sẽ sống, sẽ DUY trì mơ ước của anh thật MẠNH mẽ, thật đầy sức sống giống như cái tên MẠNH DUY của anh, đúng không?
Ái chà đã kết thúc một ngày rồi, 0h00, em phải ngủ đây, em dừng bút nha! 


***


"Cái gì? Cô giúp việc đó nói với anh như vậy à??" - Đang tập vũ đạo Kiều Nga tý nữa thì ngã. 
"Ừ!" - Mạnh Duy lảng sang chuyện khác luôn - "Tập đi, hôm nay thằng Nam sẽ đến phối khí hòa âm cho cô đấy!" 
Nhưng Kiều Nga không chịu, vẫn hỏi tiếp chuyện ban nãy:
"Vậy anh sẽ nghe cô ta, tiếp tục chạy sao?"
Mạnh Duy ngẩng lên:
"Ừ!" 
"Anh, anh có điên không vậy? Anh sẽ chết đấy!"
"Đằng nào cũng chết, chết anh hùng một tí đã sao?" 
Kiều Nga không tin vào những gì mình nghe nữa. 
Cô nghiến chặt răng...
Đồ osin đó là gì mà định đẩy anh vào chỗ chết như vậy? 






Tử Hạ

on 18/8/2013, 08:53

#27
  • avatar

Tử Hạ



Thành viên tích cực
Xem lý lịch thành viên
Tham gia : 04/07/2013
Bài viết : 3707
Điểm plus : 13098
Được thích : 57
Re: Bước chân cho nụ cười - Trà My

Chương 3 - Story 6: 


Spoiler:

Trên con đường đầy gió đã bắt đầu lạnh, một chàng trai trẻ mặc chiếc áo khoác bò đang tiến về phía ngôi biệt thự của Mạnh Duy. Nhưng bỗng có tiếng gọi:
"Anh Tùng!" 
Chàng trai quay lại:
"Ô Kiều Nga? Sao em không tới phòng thu đi, hôm nay thu âm luôn đấy!?"
"Anh là phụ trách văn nghệ đúng không?" 
"Ừ đúng rồi! Có chuyện gì à?"
"Em có việc muốn nhờ anh đây!"


***


"Anh, em nhảy được 10 cái bằng 2 chân rồi đấy!" - Hoa sung sướng kêu lên.
"Ôi trời gần hết tuần rồi mới nhảy được 10 cái! Thế này đến khi già rụng răng tôi mới dạy cô chạy mất." - Mạnh Duy chẳng hề vui gì, ngược lại còn trách. 
"Anh thật là, em nhảy thế là tốt rồi còn gì! Còn hơn là không biết, hé hé bao giờ thì chuyển bài vậy? Em nhảy đúng kỹ thuật rồi mà!" 
"Tôi đã nói rồi, bao giờ nhảy 100 cái thì tôi cho chuyển!"
"Anh, em không đùa đâu, bao giờ thì chuyển????" - Hoa nhảy đến, trừng mắt - "Nếu anh không chuyển cho em thì anh phải trả lại cái bánh mà anh đã ăn của em đấy, hương vị màu sắc phải y xì đúc không được khác!" 
"Cô thích bắt bẻ người khác nhỉ? Giờ tôi đang rất bận, cô đi ra cho tôi nhờ."
"Anh không nói em không đi đâu! Lại văn nghệ văn gừng cho Kiều Nga chứ gì? Cả bọn bạn của anh cũng đến sao? À há hay là em nói mình là bạn gái Mạnh Duy nhỉ..."
Mạnh Duy gắt:
"Cấm cô ba hoa thế đó! Được rồi, chuyển thì chuyển, sang học cầu lông là được chứ gì? Giờ thì biến đi!" 
Hoa cười toe tưởng rằng không có ai cười nổi như thế nữa, và quay người biến đi thật. 


Mạnh Duy ra mở cửa. Kiều Nga đã đứng đó, bên cạnh là Tùng, Bảo, Nam và những người khác. Tùng lên tiếng:
"Hôm nay là ngày đầu tiên cô ca sĩ mới của chúng ta sẽ bắt đầu thu âm, mọi người nhớ hưởng ứng!" 
Ai nấy đều hoan hô. Kiều Nga cúi đầu cười cảm ơn, đưa mắt nhìn Mạnh Duy. Anh lạnh lùng chẳng vỗ tay gì, chỉ nói:
"Ừ cố lên!"
Nghe thế thôi Kiều Nga cũng vui lắm rồi. 
Mọi người lục đục đi lên phòng thu. Bảo cười:
"Em thấy anh sáng tác thế nào?"
"Dạ hay lắm ạ! Bài hát đã có tên chưa vậy anh?"
"Ôi giời mải học hát mà không để ý đến tên bài hát sao? Tên là TRÁI TIM KHÔNG TỪ BỎ, xem lại đi cô em!" 
"Hihi vâng đúng rồi! Thế giờ đã bắt đầu chưa ạ?" 
Nam đang chỉnh chỉnh gì đó, giơ tay:
"Rồi! Đeo cái tai nghe lên, để chỉnh lại nhạc tý, mà mấy người kia nữa, vào phụ ngay, mà có ai hát bè không thì vào luôn. Nói chung nhanh chóng thu âm nhanh, đừng có thu đi thu lại mấy lần mệt lắm!" 
Kiều Nga đứng vào chỗ, đeo tai nghe lên cùng các phụ kiện thu âm khác. Cô nhìn ra phía dàn nhạc, Mạnh Duy, Tùng và những người bạn khác cũng đang xem cô hát. Cô khẽ mỉm cười, với một người...
"START!!!!" 
Kiều Nga bắt đầu hát, điệu nhạc RnB sôi động của bài hát đã cuốn ngay cô vào...


Thế giới quá rộng lớn có biết bao nhiêu người
Nhưng sao trong dòng người đó vẫn nhìn thấy anh
Từ giây phút gặp đầu tiên em đã tưởng rằng
Nơi con tim này đã không bao giờ thiếu vắng...


Oh my baby, oh my baby i love you!
Em yêu anh mãi mãi
Trái tim em tuy rằng nhỏ bé
Nhưng hình bóng anh thì rộng lớn như cả Thế giới.


My baby 
I want, I love, I need smile of you
Xin đừng rời bỏ em, xin hãy về bên em
Xin đừng bao giờ nghĩ đến ai khác ngoài em! 
Em tham vọng, chỉ vì mong muốn được yêu anh!


Dù cho có phải đi khắp Thế giới này
Em vẫn sẽ không bao giờ từ bỏ trái tim
Yêu anh, đó là một niềm hạnh phúc
Em sẽ đi tìm một nơi hạnh phúc đó trên Thế gian
Và xin anh hãy cùng hạnh phúc như em nhé! 


"UI TRỜI QUÁ TUYỆT! TIẾP TIẾP NÀO!!!" - Tất cả reo hò. 
Tùng đứng cạnh Mạnh Duy:
"Kiều Nga có giọng khỏe thật, tao phục đấy! Mày đúng là biết chọn quá."
"Có phải tao chọn đâu chứ, là cô osin của bà tao tìm được đấy."
"Ai tìm cũng được, nhưng tao công nhận là cô gái này có năng khiếu ca sĩ thực lực. Ồn quá, ra đây tao có chuyện muốn nói với mày." 
Mạnh Duy và Tùng ra ngoài. 
"Mày muốn nói gì?"
"Mày thấy Kiều Nga mà làm ca sĩ có được không?"
"Là sao?"
"Cũng không cần công ty đầu quân đâu, hiện giờ làm ca sĩ tự do dễ như chơi ấy mà. Chúng ta có đầy đủ mọi thứ thế này, nên cho cô ấy đi theo con đường ca sĩ chuyên nghiệp rất tốt đấy."
"Hừm thì sao? Chẳng phải chúng ta đã cho cô ấy thu âm, phát hành single, lại còn sắp có minishow. Thế thì là ca sĩ rồi còn gì?" 
"Nhưng vẫn thiếu! Ca sĩ ai cũng làm cái này!"
"Cái gì?" 
"Em vi!" 
"Hả? Em Vi là em nào? Bạn gái mày tên là Vi à???"
"Cái thằng này, em vi là MV đó mày, gà vừa thôi chứ!" 
"À thế phải nói rõ lên chứ! MV (music video) thì rắc rối lắm."
"Có gì mà rắc rối? Máy quay có đủ còn gì, chọn cảnh, lên kịch bản, diễn viên thế là xong!" 
"Ờ máy quay, cảnh, kịch đều có, nhưng diễn viên đào đâu ra? Tụi mày thì biết gì về diễn đâu?" 
Tùng nhớ tới những lời mà Kiều Nga nói, đưa mắt nhìn Mạnh Duy, cười:
"Ai bảo không đào được diễn viên?" 




Hôm nay Mạnh Duy lo vụ thu âm của Kiều Nga nên rảnh quá đi, Vân Hoa biến luôn, nghỉ ngơi đã chứ. Nhưng vừa ra đến đầu phố thì đã có tiếng gọi:
"Ê Ốc Sên!" 
Hoa quay lại. Người gọi cô như vậy chỉ có tên Ngựa Đua ngày nào! 
Hoàng Duy chạy tới đi ngay cạnh Vân Hoa:
"Fan club của tao sắp tới ngày kỉ niệm 2 năm thành lập đó nhá!" 
"Ui trời kinh quá nhỉ, tưởng 20 năm chứ 2 năm nhằm nhò gì." 
"Ừ thì không nhằm nhò gì nhưng tụi tao sẽ tổ chức to lắm đấy. Nhưng ca sĩ vừa bị viêm họng nặng mới đau chứ, hát như bò rống ấy, thế là thiếu văn nghệ." 
"Ôi trời biểu diễn mà không có văn nghệ chắc fan mày ngủ hết đấy."
"Thì thế, nên mày giúp tao đi!" 
"Giúp gì?"
"Làm ca sĩ cho tao! Nghe nói nhà mày giàu mà, hehe, lo được chứ? Năm nay chúng nó còn đòi ra cả MV cơ đấy!" 
"Ôi mẹ ơi, quay MV thì tao không dám đâu, hát hò thì được." 
"Mày có xấu đâu mà lo, thôi giúp tao đi, ngày trọng đại thế mà mày nỡ lòng thế à?" 
Hoa suy nghĩ một lát. Quay MV hả? Hình như bọn Kiều Nga kia chỉ thấy có thu âm với phát hành đĩa đơn chứ không đả động gì đến MV, biết đâu mình quay cho Hoàng Duy lại lời hơn ấy nhỉ?
"OK được rồi, tao sẽ giúp mày quay MV!"
"Giúp tao cả sáng tác, thu âm nữa nhá. Mày là ca sĩ kiêm nhạc sĩ siêu đẳng mà."
"Siêu cái gì chứ? Siêu mà có được gì đâu?"
"Ai nói không được gì? Đang rỗi hả, đi chơi vài vòng đi!" 
Không để cô trả lời, Hoàng Duy kéo cô đi. 


Vậy là có hai music video sắp được ra mắt rồi...






Tử Hạ

on 18/8/2013, 08:54

#28
  • avatar

Tử Hạ



Thành viên tích cực
Xem lý lịch thành viên
Tham gia : 04/07/2013
Bài viết : 3707
Điểm plus : 13098
Được thích : 57
Re: Bước chân cho nụ cười - Trà My

Chương 3 - Story 7: 


Spoiler:

Sáng sớm. Trời bắt đầu rất lạnh. Vân Hoa phải khoác thêm hai cái áo rồi mới đến nhà Mạnh Duy. Hôm nay là Chủ nhật, sẽ là một ngày dài đây. 
Cô vừa đến thì Mạnh Duy đã đứng ở cửa, trên tay anh xách cái gì đó hình như là túi đựng vợt cầu lông thì phải, nhìn cái hình dáng túi là biết ngay. Trời lạnh như vậy mà anh mặc có mỗi cái áo thể thao thuộc loại "giống áo may ô" và quần ngố đúng theo phong cách cũ, đi giày thể thao, phục thật! 
Hoa đi tới:
"Anh còn phải ra cửa đợi em ạ?" 
Mạnh Duy chẳng nói gì, chỉ lườm cô rồi quay người bước đi. Hoa giật mình, anh ấy không tập mà đi đâu thế này? Cô chẳng biết làm gì ngoài cách đi theo anh. 




Ảnh minh họa: Internet
Mạnh Duy đi đến một nơi hình như rất rộng, nhưng những bức tường xung quanh rất cao nên Hoa không biết đó là nơi nào. Mạnh Duy liền tiến tới mở cánh cửa sắt, Hoa suýt té ngửa. 
Đó là một sân vận động không phải lớn nhưng khá rộng và hoành tráng (chi tiết này ta bịa ra, không có thật đâu mà đi tìm nhá). Có sân chạy, sân đánh cầu, đánh bóng thì trong một phòng,...nói chung là rất công phu.
"Anh...Đây là sân vận động...của anh ạ...?"
Mạnh Duy cũng chẳng đáp lại, hôm nay anh rất lạnh lùng. Nhưng cũng đủ cho Hoa hiểu ra rồi. Trời ơi nhà cô đã thuộc loại siêu giàu rồi mà cũng đâu có tậu cả một sân vận động riêng thế này. Trông nó đẹp thật đấy!
"Ngắm đủ chưa?" - Cuối cùng Mạnh Duy cũng lên tiếng. 
"À dạ vâng, chúng ta bắt đầu tập ạ?" 
"Cầm lấy đi!" - Mạnh Duy đưa Hoa cây vợt. 
Hoa cầm vợt rồi hỏi:
"Ơ thế còn cầu ạ?" 
"Cô không tập dùng vợt thì tôi đố cô đánh cầu được đấy! Mà cầm cái vợt cũng không cầm nổi nữa." - Mạnh Duy tự dưng gắt. 
"Cầm vợt cũng phải có kỹ thuật ấy ạ?" 
"Câu hỏi ngu ngốc nhất mà tôi từng nghe đấy!" - Mạnh Duy đứng lên, gương mặt vẫn bừng bừng tức giận. - "Cầm lại đi, cầm chắc bàn tay vào cái cán vợt, có thể để một ngón trỏ lên đầu cán!" 
Hoa lúng túng, không biết phải cầm thế nào. Mạnh Duy bực mình tiến tới cầm lấy tay cô sát vào chiếc vợt thật chắc. Bàn tay to lớn ấm áp của anh cầm lấy bàn tay trắng nõn bé nhỏ của cô khiến cô cảm thấy có cái gì đó rất rạo rực trong lòng...
"Nào thử tập đánh cầu đi! Kiểu đơn giản nhất là tung quả cầu."
"Thế này ạ?" - Một tay Hoa vờ cầm quả cầu hướng xuống đất, tay kia để vợt ngửa chuẩn bị đập vào cầu. 
"Không phải! Tay vợt để cao lên, úp xuống, không được ngửa như thế. Quả cầu để gần vào." 
Nhưng kết quả là cầu cứ để tít xa, chỉ gần lại một tý, còn cái vợt thì thấp lè tè xuống gần dưới đất khiến Mạnh Duy nổi khùng:
"Cô không phải là dốt cái khoản không biết thể thao, mà là dốt cái khoản không hiểu cái gì thì có!! Thật không thể chịu nổi cô nữa, cô để vậy thì đánh bằng niềm tin à?" 




Ảnh minh họa: Internet
Dù rất tức giận muốn chết nhưng anh vẫn đi ra dạy cô cách đánh. Nhưng vì đứng cạnh cô mà dạy thì rất khó, anh liền đứng ra đằng sau cô và cầm tay cô từ sau. Và tất nhiên là cả người cô dựa vào người anh, những cái lạnh được xua tan, cô cảm thấy mình nóng rực cả lên, một phần vì hơi ấm của anh một phần vì hơi ngượng. 
Nhưng tất nhiên là Mạnh Duy chẳng để ý đến điều ấy. Anh vẫn cầm tay cô đưa vợt rất bình thường, chỉ cần anh đưa tay như vậy thì chắc chắn kẻ dốt nhất cũng phải làm được. Thế nhưng do quá để ý đến việc anh đang ở đằng sau mình, cầm tay mình mà Hoa chẳng hề quan tâm anh đã dạy mình cái gì. 
Một lát sau Mạnh Duy bỏ tay Hoa ra khiến cô giật mình, đã tập xong rồi ư? Anh nghiêm mặt:
"Tập lại tất cả những gì tôi vừa dạy!" 
Cái gì cơ? Từ bấy đến giờ cô chẳng chú ý gì cả...Coi như xong đời rồi! Nhưng cứ tập thử xem, mình thấy cũng đơn giản mà. 
Kết quả là đánh cầu lông biến thành...múa cầu lông! 
Hoa lấm lét nhìn Mạnh Duy, mặt anh đỏ gay đỏ gắt, tức giận như chưa bao giờ được tức. Anh vốn không nhịn được, mà cô còn không chịu chú ý, chắc chắn anh sẽ nổi điên cho coi. 
Và đúng thế thật, anh giật lấy cây vợt trên tay Hoa: 
"Nghỉ đi, tôi không chịu nổi cô nữa đâu!! Giá cô bằng một phần của Kiều Nga thì tốt, cô ấy còn giỏi thể thao gấp trăm lần cô và đơn giản là cô ấy còn cố gắng hơn cô ấy!" 
Hoa sững người. 
Anh nói "cô không bằng một phần của Kiều Nga" sao?
Với anh, cô chỉ đáng bỏ đi, không bằng một góc nào của cô gái ấy ư? 
Anh chỉ coi cô là một osin, một người không cố gắng, còn Kiều Nga thì anh coi như một ca sĩ giỏi giang, một vận động viên yêu thể thao đầy nghị lực? 
Những suy nghĩ ấy khiến cho nước mắt cô rơi ra từ lúc nào mà chính cô cũng không biết...
Mạnh Duy đang dọn vợt với cầu thì nhìn thấy cô với hàng nước mắt lăn dài. Anh cũng giật mình, nhưng không phải là vì cô khóc mà vì không hiểu sao anh lại nhắc đến Kiều Nga...
Nhìn Vân Hoa khóc, anh không muốn nói gì cả. Anh không biết là mình đang tức giận hay là làm sao nữa. Anh quay gót bước đi thật nhanh, mặc cho cô đứng đó nhìn theo không ngừng tuôn rơi nước mắt. 


Cô cũng đi theo, trở về phòng của mình. 
Căn phòng đối diện đóng cửa im lìm. 
Cô quệt nước mắt, đi vào trong phòng. Trong tâm trí cô đang rất trống rỗng vì không biết làm gì cả. Chợt cô nhớ tới Hoàng Duy và lời hứa của mình với anh. Cô ngồi xuống ghế, mở cửa sổ cho thoáng, lấy giấy soạn nhạc ra. 
Thực ra, về âm nhạc từ hát, sáng tác, vũ đạo,...cô còn giỏi hơn Kiều Nga.
Ngay chỉ giọng hát thôi, Kiều Nga giọng rất khỏe nhưng nói một cách khách quan thì không thể có giọng hát trong trẻo và cao vút như cô.
Nhưng có quá nhiều thứ cô không bằng cô gái ấy, cho dù là cô hơn Kiều Nga chỉ 1 tuổi.
Trong số những cái "Kiều Nga hơn" đó có một cái gọi là "được Mạnh Duy nhắc đến tên." 
Mạnh Duy thực sự đã có Kiều Nga ở một nơi nào trong trái tim anh rồi...




Ảnh minh họa: Internet


Nước mắt lần nữa lăn dài, Vân Hoa cứ thế viết mà không cần quan tâm viết gì nữa, nghĩ gì cô viết nấy. Những nốt nhạc, và cả lời bài hát nữa cũng đều được viết bằng tất cả giọt nước mắt của cô. 
Tay run run cô cầm bài hát của mình lên. 
Cô sẽ phải hát bài này như thế nào đây...?
Bỗng một cơn gió thổi đến, và tay cô lại đang quá run không cầm chắc nên bài hát lập tức bị thổi bay ra ngoài cửa sổ. Hoa giật mình, định với lấy tờ giấy thì nó bay mất rồi. Nhưng may là gió nhẹ nên nó chỉ bay xuống đường mà thôi, mà giờ đang không có xe cộ gì, Hoa vội lao xuống cầu thang để ra nhặt lại bài hát. 
Nhưng cô chưa kịp nhặt thì một bàn tay đã cầm tờ giấy có bài hát của cô lên. 
Cô sững sờ đến bàng hoàng. 
Người đó là Kiều Nga! 




"Đây là cái gì?" - Kiều Nga hỏi. 
"Là của chị đấy, trả chị đi!" - Hoa đưa tay xin lại.
"Của chị? Chị biết sáng tác nhạc sao?"
"Ừ có biết chút..." 
"Hay quá nhỉ?" - Kiều Nga cười tươi - "Để em xem thử nhé!" 
Kiều Nga chăm chú xem bài hát, vừa xem vừa lẩm nhẩm hát nốt nhạc. Hát được một đoạn thấy cô run hẳn, đôi mắt rưng rưng lệ. 
"Bài hát sao buồn quá vậy?" 
"Ừ buồn, em không thích đâu, trả chị đi!" 
"Không, em thích!" 
"Hả?" 
"Single mà có mỗi một bài hát cũng chán lắm, hay chị để em hát bài này đi, em rất thích bài hát này, được không chị?" 
Hoa như chết điếng với lời đề nghị của Kiều Nga...






Tử Hạ

on 18/8/2013, 08:57

#29
  • avatar

Tử Hạ



Thành viên tích cực
Xem lý lịch thành viên
Tham gia : 04/07/2013
Bài viết : 3707
Điểm plus : 13098
Được thích : 57
Re: Bước chân cho nụ cười - Trà My

Chương 3 - Story 8:


Spoiler:

"Không được đâu!" - Hoa lập tức từ chối.
"Tại sao?"
"Đây là bài hát cho fan club Hoàng Duy!"
"À vậy à? Chị có bạn trai tuyệt vời nhỉ?" - Kiều Nga có vẻ không bằng lòng.
"Đó không phải bạn trai chị! Mau đưa cho chị đi!" - Hoa với tay định giật lấy bài hát.
Nhưng Kiều Nga không đưa cho Hoa, cô cầm lấy bài hát và quay người đi:
"Em mượn xem một lát thôi rồi em sẽ trả cho chị!"
Cô bước đi rất nhanh, vèo một cái đã mất hút, Hoa không đuổi kịp được. Kiều Nga sẽ làm gì với bài hát của cô đây???




Phòng tập của ba chàng trai Hoàng Duy, Phong, Long.
"Nè anh Duy, fan club của anh sắp tổ chức 2 năm thành lập cơ à?"
"Ừ sao chú biết?"
"Tất nhiên là em biết rồi! Em và anh Phong là phụ trách đội văn nghệ với múa võ đủ thứ mà. Hehe!!!"
Phong bỗng giật mình nhìn ra cửa:
"Ơ kia là..."
Cả ba ngạc nhiên khi thấy một cô gái xinh đẹp ở trước cửa phòng tập. Cô gái nói:
"Anh Hoàng Duy, tôi gặp anh một lát!"
Hoàng Duy lau mồ hôi rồi chạy ra ngoài. Kiều Nga đi một đoạn rồi quay lại, mỉm cười:
"Fan club của anh sắp kỷ niệm 2 năm thành lập sao?"
"Ừ cô cũng quan tâm kia à?" - Hoàng Duy lạnh nhạt (dù là có thân thiện nhưng nếu đã lạnh lùng thì Hoàng Duy cũng sánh được với Mạnh Duy đó)
"Có chứ tôi và anh cũng đều trong giới thể thao mà!"
"Chẳng phải cô muốn làm ca sĩ sao?"
"Thì muốn làm ca sĩ nhưng tôi rất yêu thể thao. À mà nói về vấn đề ca sĩ thì cho hỏi có phải Vân Hoa sáng tác bài hát cho fan club anh?"
"Ừ, cô ấy là nhạc sĩ độc quyền đấy! Cô ấy còn sẽ thu âm bài hát, đóng cả MV nữa."
"Oa có vẻ hoành tráng nhỉ? Nhưng tôi có thể mua lại bài hát không?" - Kiều Nga tươi cười.
Hoàng Duy như chết đứng. Cô ta đang nói cái gì vậy?
"Không được! Đó là bài hát của Hoa!"
"Tôi biết, nhưng tôi rất thích bài hát này. Tôi muốn trong single ra mắt nó cũng nằm trong đĩa."
"Cô làm cho fan club Mạnh Duy kia, sang bên này làm gì? Đừng có mơ được hát bài hát của Hoa!"
"Hoàng Duy, các anh cứ đóng MV hay cái gì cũng được, tôi chỉ muốn thu âm bài này thôi. Cứ coi như là giọng tôi nhưng mà tất cả những thứ còn lại đều của các anh cả, Vân Hoa vẫn sẽ đóng MV với anh mà!" - Kiều Nga bắt đầu khẩn khoản, cô thích bài hát này thực sự.
Nhưng Hoàng Duy đâu phải người muốn gì là được. Anh vẫn thờ ơ trước sự khẩn khoản đó:
"Nếu muốn thì cô cứ mời Vân Hoa sáng tác cho cô lúc khác, nhưng Hoa đã sáng tác cho fan club của tôi thì chỉ có cô ấy mới được sử dụng bài hát!"
Sự kiên quyết của Hoàng Duy khiến Kiều Nga không thể tiếp tục cầu xin được. Cô liền đứng dậy, quay ngay đi. Hoàng Duy nhìn theo, nói với Kiều Nga nhưng thực tình chỉ đủ cho anh nghe:
"Cô làm Vân Hoa buồn vì ở bên Mạnh Duy còn chưa đủ sao mà còn khiến cho cô ấy không được hát bài hát của chính mình chứ?"
Và quan trọng hơn...
Bài hát đó sáng tác cho fan club của Hoàng Duy!


Hoàng Duy quay về phòng tập để tiếp tục bài thể thao còn dở, thì không thấy Phong và Long đâu cả. Đi đâu rồi chứ? Có tập một tí cũng chuồn rồi. Thôi thì một mình tập, có sao?
Nhưng Hoàng Duy chưa kịp làm gì thì Phong và Long đã bước vào. Long hùng hổ:
"Anh Hoàng Duy, em và anh Phong - những người phụ trách văn nghệ fan club có một đề nghị!"
Hoàng Duy lùi lại một bước vì rất bất ngờ. Phong liền tiếp tục:
"HÃY ĐỂ KIỀU NGA HÁT BÀI HÁT ĐÓ!"






Vân Hoa vừa đi khỏi nhà Mạnh Duy vì bạn gọi rồi, Kiều Nga thấy cũng đỡ vướng víu vì cô còn cầm bài hát của Hoa. Cô cũng đang rất khó tin vì Vân Hoa có thể sáng tác bài hát hay như vậy!
Cái gì mà cho fan club Hoàng Duy? Thứ gì Kiều Nga đã muốn thì phải có bằng được! Hoàng Duy thì cứng đầu thật, nhưng hai tên Phong và Long kia vẫn là phụ trách văn nghệ, mà hai tên này chỉ cần nói vài câu là ok liền.
Phòng thu chẳng có ai cả.
Thôi thì cô tự thu một mình có sao đâu? Kỹ thuật phòng thu Kiều Nga cũng siêu đẳng lắm, cô chỉnh nhạc với hòa âm thì chẳng khác nhạc sĩ chuyên nghiệp dù có 18 tuổi, còn hát thì hát luôn vào cái mic đã để sẵn ở dàn âm thanh rồi.
Chưa thuộc bài hát nên cô để tờ giấy trước mặt.
Cô bắt đầu đánh nhạc dạo, và chỉnh chỉnh sửa sửa gì đó. Đeo tai nghe lên, cô bắt đầu bài hát thứ 2 trong single của mình.
Bài hát do Vân Hoa viết...
Nhìn vào tờ giấy trước mặt với những nốt nhạc chứa đầy nước mắt, Kiều Nga cảm thấy nghẹn đắng.
Bài hát mang tên: ĐIỀU KHÔNG DÀNH CHO EM




Những cơn gió chiều thổi qua ô cửa sổ
Hương mùa thu tê lạnh bờ vai gầy
Ngước lên nhìn bầu trời với những đám mây
Và cả ánh mặt trời đang chiếu nhẹ nhàng trên từng chiếc lá.


Nhớ một nụ cười của ngày xưa cũng rực rỡ
Như ánh mặt trời đang tỏa sáng huy hoàng
Với tay gọi thời gian, gọi quá khứ, gọi những tháng ngày ngọt ngào dấu yêu.
Tưởng rằng chúng ta sẽ mãi bên nhau, tưởng rằng chúng ta sẽ không bao giờ chia ly dù chỉ là một lần.


Nhưng trái tim anh đã có ai?
Nhưng nụ cười anh đang ở phương xa nào?
Nhưng quãng thời gian ngày xưa đã bị chôn vùi trong một nơi đâu em không tìm thấy?
Tìm trong vô vọng.
Tìm trong sự chờ đợi không lời đáp.
Chỉ ôm một nỗi xót xa
Vì giờ chỉ có riêng một mình em...


Anh đã từng dành cho em biết bao nhiêu điều
Anh đã từng có em trong trái tim anh
Có lẽ trong cuộc đời này
Chỉ có một điều anh không dành cho em


Chỉ có một điều anh không dành cho em!
Đó là tình yêu...


Mạnh Duy đi lên phòng thu định trao đổi gì đó với Kiều Nga thì nghe tiếng hát, tiếng nhạc và cả tiếng khóc. Tiếng khóc nghẹn ngào mỗi lần một lớn hơn, Mạnh Duy hốt hoảng vội đẩy cửa vào.
Kiều Nga đang gục đầu xuống dàn nhạc, người cô run lên vì khóc.
Mạnh Duy chạy đến, đỡ cô ngồi dậy:
"Kiều Nga, cô làm sao thế?" - Anh vội tắt nhạc đi để khỏi ồn.
Kiều Nga gục đầu vào người anh, khóc mỗi lúc một to hơn. Ngực áo Mạnh Duy một khoảng lớn ướt đẫm. Anh vội nhìn lên thì thấy tờ giấy bài hát để đó. Cô đã khóc ướt cả tờ giấy.
"Kiều Nga, bài hát này là gì mà sao cô khóc như vậy?"
"Bài hát này...khiến em nhớ đến...mẹ em..." - Kiều Nga run run.
"Cái gì? Mẹ cô ư?" 


Kiều Nga gật đầu, nhớ lại ký ức đầy màu đen ngày ấy...




-------------------------------------------------------------------


Đoạn này kể về quá khứ dài dòng, ai kiên trì thì đọc, nếu không có thể bỏ qua, nội dung chỉ đại loại là: Mẹ của Kiều Nga trót yêu một gã đàn ông, nhưng bị hắn bỏ khi sinh ra Kiều Nga. 






Nguyễn Kiều Duyên là một cô gái trẻ vô cùng xinh đẹp, nhưng điều mà ai cũng ghen tỵ với cô đó chính là con của một tỷ phú. Cô là con gái duy nhất nên được chiều chuộng, bất cứ việc gì cũng không phải động vào, chỉ cần ho một cái cũng ra tiền, mỗi tháng cô được cho tiền bét nhất cũng là...10 triệu! 


Chẳng có ai được chiều chuộng quá mà lại ngoan mãi cả. Kiều Duyên đang từ một cô gái ngoan hiền nhanh chóng bị những thứ ăn chơi quyến rũ. Cô bắt đầu rũ bỏ những bộ quần áo dịu dàng nữ tính để cắt tóc ngắn, mặc áo ba lỗ, quần bò rách, thắt lưng với đủ vòng tay vòng cổ đầy người. Hằng ngày Kiều Duyên trang điểm mất không biết bao phấn son, đi học mặc đồng phục cũng thấy sợ, nói gì là về đêm là đi nhảy nhót, tới các quán bar cùng lũ bạn hư hỏng và nghiện chơi game. 


Xinh đẹp và có vẻ ăn chơi nên những tay ăn chơi ở đấy lúc nào cũng để ý đến Kiều Duyên. Vì thế cô ta thay bồ như là thay những bộ quần áo sành điệu của cô ta vậy, nhưng chẳng có ai là cô ta nhớ đến. 


Chỉ có duy nhất một người...
Anh ta là một tay đua, cũng đẹp trai, lạnh lùng và ăn chơi như bao người khác, nhưng không biết vì sao Kiều Duyên lại thích anh ta. 


Cô yêu anh ta đến chết mê chết mệt, chỉ riêng mỗi anh ta là cô nhớ, là cô kiếm tìm mỗi khi đến quán bar. Và anh ta cũng ở bên cô, đưa cô đi chơi bằng cái xe đua khủng bố của anh ta, cô cứ ngỡ đó là tình yêu.
Cho đến một ngày kia, cô sinh ra một đứa trẻ. Đó là cô con gái rất xinh xắn, bụ bẫm đáng yêu.
Thì lúc đó người duy nhất Kiều Duyên yêu đã "truất ngựa truy phong", và còn "tặng" lại cô một câu: "Tôi và cô không quen biết, ai bảo cô ngu!" 


Kiều Duyên như chết đứng vì bị bỏ rơi. 


Không những thế, cô còn ăn trận đòn roi của gia đình đến bầm dập thân thể, dù vẫn được ở lại nhà nhưng tất cả đều kỳ thị cô và coi cô như người dưng nước lã. 


Kiều Duyên một mình nuôi con gái mình - Kiều Nga. 


Nhưng cô đã càng sa ngã hơn, và quyết trả thù bằng được gã đàn ông đáng nguyền rủa đó. 






----------------------------------------------------------------------




"Mẹ em là một ca sĩ hát trong quán bar nên em mới thừa hưởng khả năng ca hát, nhưng thực sự em không thể chịu được khi mình lại được sinh ra như vậy!" - Kiều Nga khóc to nức nở.
Mạnh Duy cắn chặt răng, thật không ngờ cô gái mạnh mẽ như vậy cũng đã phải cố gắng vượt qua quá khứ đắng lòng. 


Trái tim anh bỗng rung lên. 


Anh ôm chặt lấy Kiều Nga, cứ để cô khóc trong lòng mình. 






Và bên ngoài kia có một cô gái đã nghe thấy tất cả...




***


Mạnh Duy dìu Kiều Nga ngồi xuống ghế, nói:
"Ngồi đây đợi tôi một lát, để tôi đi lấy nước, khóc khàn giọng ra rồi!"
"Anh à không cần đâu..."
"Tôi đã nói thì không được từ chối! Em nghĩ là tôi muốn giúp người khác lắm à, chỉ là em khóc ghê quá thì sợ mất giọng thì ai hát cho Fan Club của tôi?" 


Rồi anh bước ngay ra ngoài. 


Dù là nói thế nhưng thực tình anh muốn giúp cô thật sự. 


Kiều Nga ngồi lại, cô thở dài buồn rầu nhưng cũng thấy vui vì nhận được sự giúp đỡ của anh. 


Đúng lúc đó cửa mở.
"Anh đi nhanh thế?" - Cô ngẩng lên - "Ơ..."
Vân Hoa đã đứng ngay bên cửa. 


"Chị Hoa..." - Kiều Nga thấy Vân Hoa có vẻ không vui liền cầm lấy bài hát - "Thôi em trả cho chị này!" 


Vân Hoa cầm lấy tờ giấy và bỗng...
...để lại vào tay Kiều Nga! 






"Chị..." 


"Cầm lấy đi! Chị sẽ quay MV với các công đoạn khác, nhưng em hãy thu âm bài hát."
"Tại sao?"
"Chị nghe thấy hết rồi!" 


Kiều Nga nghe vậy liền cúi mặt xuống buồn bã. 


"Hãy hát cho nhẹ lòng đi, chị có thể sáng tác bài khác mà, nếu thích chị sẽ tặng em ca khúc đó. Chỉ là Hoàng Duy vẫn muốn chị quay MV nên chị không để em quay được."
"Không sao đâu, em quay bài "Trái tim không từ bỏ" là được rồi!"
"Hả? Em cũng quay MV à?"
"Vâng!"
"Quay với ai?" 


"Với tôi!" 


Vân Hoa quay lại. Mạnh Duy đang cầm trên tay cốc nước bước vào cửa. Hoa ngỡ ngàng:
"Anh...Kiều Nga quay MV với anh ư?" 


"Thì sao? Đó là MV cho sinh nhật tôi mà!" - Mạnh Duy bước tới Kiều Nga - "Em uống nước đi!" 


"Cám ơn anh..."
Mạnh Duy quay lại Hoa:
"Cô cũng đóng MV cho Hoàng Duy ư, vậy thì chắc cô cũng hát rồi!"
"Không, Kiều Nga hát."
"Hả? Sao lại thế?"
"Bài hát vừa rồi là do em sáng tác!"
Mạnh Duy kinh ngạc:
"Hóa ra cô cũng biết về âm nhạc đấy nhỉ? Nhưng tôi thấy thường thì nhạc sĩ cũng chẳng hát hay bài của mình đâu, và cô để Kiều Nga hát cho MV của cô còn tốt hơn đấy!" 


"Vâng em cũng nghĩ vậy..." 


Vân Hoa quay đi. 


Vậy là anh không hề biết đến giọng hát của cô!
Thôi mặc kệ, rồi anh sẽ được biết. 


Giờ phải chuẩn bị cho MV lần này đã. 






Tử Hạ

on 18/8/2013, 08:58

#30
  • avatar

Tử Hạ



Thành viên tích cực
Xem lý lịch thành viên
Tham gia : 04/07/2013
Bài viết : 3707
Điểm plus : 13098
Được thích : 57
Re: Bước chân cho nụ cười - Trà My

Chương 3 - Story 9


Spoiler:

"Trời ơi cái kịch bản phải nghĩ thế nào bây giờ?" - Hoàng Duy ôm đầu.
"Anh Phong và Long đâu, sao lại không ra giúp nhỉ? Mấy anh ấy nghĩ kịch bản siêu lắm mà!"
"Nhưng mà nghe thấy Kiều Nga kể lại về quá khứ của cô ta thì lại đi ủng hộ cho Kiều Nga rồi, rõ là lũ phản bội!"
Hoa im lặng không nói gì cả, mãi sau cô mới lên tiếng:
"Thôi vậy chúng ta sẽ tự làm, không cần hai người đó nữa."
"Thế là sao chứ? Phải gọi bằng được hai tên này về!"
"Thôi khỏi, họ đang tập trung cho một MV rất hoành tráng. Tốt hơn hết là chúng ta chỉ cần nghĩ ra một MV đơn giản thôi, phù hợp với nội dung bài hát."
"Vậy thì mày thử nghĩ đi xem nào!"
"Ừm...Được rồi như vậy đi..." 




"Được rồi như vậy đi!" - Mạnh Duy đứng lên sau khi bàn bạc.
Phong và Long cũng đứng dậy cùng Kiều Nga. Hai chàng trai nói:
"Vậy thì hôm nay chúng ta sẽ đi tìm địa điểm quay nhé, kịch bản xong rồi, làm nhanh càng tốt."
Mạnh Duy lạnh lùng quay đi, Kiều Nga mỉm cười:
"Anh ấy như vậy là đồng ý đấy ạ, cám ơn hai anh nhiều!"
Phong và Long nhìn nhau. Đúng là tên Mạnh Duy này thay đổi quá khác so với Báo Đốm mà hai người đã quen.




"Hoàng Duy à, địa điểm chính của chúng ta vẫn sẽ là công viên Thủ Lệ nhé!"
"Nè mày quay MV cùng thú vật là sao vậy?"
"Thế mới dễ thương chứ! Mượn thêm cái sân vận động nữa, mày có diễn viên quần chúng chứ?"
"Yên tâm tao thiếu gì. Nhưng mày chắc có được không đấy? Tao nghe nói bên Mạnh Duy là MV khủng lắm!"
"Khủng thì sao? Đơn giản mới thấm!"
"Nói lại cái kịch bản tao nghe nào." 


"Mày sẽ đóng vai một vận động viên thi chạy, tao đóng vai con bạn của mày luôn tiếp sức cho mày trên đường đua. Còn quay với động vật là để cho cảnh đẹp và làm mới MV lên thôi, coi như là những giây phút hạnh phúc của hai người bạn. Và tao sẽ yêu mày, "ăn dưa bở" rằng mày cũng vậy, nhưng rồi mày bỏ tao đi theo đứa con gái khác."
"Lạy Chúa mày biến tao thành kẻ ác thế à?" 


"Ơ hay thì nội dung bài hát nó như thế, phải buồn, phải ác thì mới thấm chứ bộ."
"Mà nội dung bài hát này liên quan gì đến cuộc sống ngoài đời của tác giả không đó?" - Hoàng Duy chọc. 


"Hả? Thì...Làm gì có chứ? Mày chỉ hỏi vớ vẩn! Thôi chúng ta đến sân vận động quay cảnh đầu tiên nào." 












"Mạnh Duy nhà ta đúng là đẹp trai nhất Thế giới!" - Phong và Long hô ầm lên khi Mạnh Duy hóa trang xong. 


Nhưng nói thực là ta chỉ thấy buồn cười các bạn đọc thân mến ạ!  Mạnh Duy để xịt keo tóc bóng bẩy, đeo kính râm rất "ngầu", mặc bộ quần áo vest hàng hiệu nhìn cũng biết là đang đóng vai cho một ngôi sao thứ thiệt rồi, hahaha!!! 


Còn Kiều Nga thì mặc một chiếc váy trắng dịu dàng mà tinh nghịch, đóng vai một cô nàng teen girl điệu đà và cá tính. Long bắt đầu một tràng dài giới thiệu kịch bản: 


"Mạnh Duy - một ngôi sao hạng A đẹp trai, lạnh lùng; là chàng diễn viên luôn đứng đầu tỷ lệ rating trong mọi phim (đảm bảo bắt chước phim Hàn, Việt Nam làm gì có rating phim), là ca sĩ được hàng nghìn fan hâm mộ vì giọng hát điên đảo, sân khấu hoành tráng, MV khủng,...Kiều Nga là một teen girl cá tính yêu nghệ thuật nhưng lại không hề thần tượng Mạnh Duy vì cô nàng cứ nghĩ Mạnh Duy rất kiêu ngạo khi làm ngôi sao. Cho đến một ngày kia khi đi thăm vườn thú cô đã gặp Mạnh Duy đời thường, hiểu được cuộc sống bên ngoài giới showbiz của anh, anh và cô cùng yêu động vật, yêu thiên nhiên, hợp nhau rồi "I love you", hehe tuyệt chứ?" 


Ai nấy vỗ tay sau khi đọc kịch bản, chỉ có Mạnh Duy vẫn hờ hững: 


"Cái chi tiết gặp nhau ở vườn thú là ai nghĩ ra đấy?"
"Em!" - Kiều Nga lên tiếng - "Em rất thích động vật mà."
"Vậy địa điểm ở đâu?" 


"Em quyết định rồi, chúng ta sẽ quay ở công viên Thủ Lệ. Nhưng mà giờ cứ quay một cảnh giới thiệu hai nhân vật đã. Anh sẽ được làm ngôi sao đấy nhé!" 


Mạnh Duy "xì" một tiếng rồi lên xe ô tô cùng mọi người.












"Cố lên cố lên!!!" - Tiếng mọi người reo hò ở sân vận động. 


Chàng trai đang chạy dưới sân vận động trông thật đẹp và hăng hái. Dù mồ hôi đã ướt đẫm người nhưng anh vẫn chạy thật nhanh như một chú ngựa đua thuần thục, và đơn giản là nụ cười trên môi anh vẫn không hề dập tắt. Tốc độ của anh đúng là rất đáng nể, bỏ xa bao nhiêu người đang chạy đằng sau. 


Bỗng nhiên "Á!!!". Chàng trai trượt chân ngã giữa đường đua, máu chảy đầy chân anh. Sự đau đớn thực sự đã khiến cho anh không tài nào đứng được dậy. 


Và một cô gái bước ra. Cô gái vội vàng đỡ lấy anh, dìu anh đứng dậy bằng mọi cách. Cô gái nói anh không được bỏ cuộc, phải tiếp tục đứng lên. 


"CẮT!!!!" - Đạo diễn hô. - "Tốt lắm, rất tuyệt!"


Hoa và Hoàng Duy cũng dừng lại. Hoa dìu Hoàng Duy ngồi xuống ghế:
"Ngã giả vờ cũng được mà, sao mày phải ngã thật chứ?" 


"Ngã thật mới diễn có cảm xúc chứ!" - Hoàng Duy mỉm cười. 


"Mày ngốc thật đấy, có đau không?" 


"Không sao đâu, đừng lo!" 


"Không sao cái gì, bầm dập ra rồi này. Quay nốt cái cảnh nữa rồi phải băng bó ngay đấy!" - Hoa lấy cái khăn lau máu cho Hoàng Duy. 


Hoàng Duy nhìn cô, mỉm cười tươi:
"Nếu như mày sửa kịch bản rằng tao yêu mày thì có vẻ đúng hơn ấy chứ? Mày tốt thế kia mà!"
"Đừng có đùa nữa, ai yêu tao thì chắc người đó muốn trời sập!" - Cô vẫn cúi xuống. 


Hoàng Duy không nói gì nữa, dù anh rất muốn nói:
"Tao đang muốn trời sập đây..."








"Cái gì kia? Bắt tôi lên hát sao?" - Mạnh Duy giãy nảy. 


"Anh là ca sĩ nổi tiếng cơ mà, phải lên hát chứ! Cứ lên đi, chỉ là quay MV thôi mà."
"Không, nếu bắt tôi hát thì còn lâu tôi mới hát!"
"Thế thì hát nhép vậy, có sao đâu, lên đi!" 


Và cảnh đầu của MV Trái tim không từ bỏ đã được diễn. 


Chàng ca sĩ đứng trên sân khấu cất giọng hát mê hồn - nhưng giọng hát đó là của một ca sĩ khác vì Mạnh Duy không chịu tự hát. Nhưng vẻ đẹp trai của anh cũng đủ điêu đứng tất cả rồi. Những diễn viên quần chúng (fan của Mạnh Duy luôn) đứng dưới hò reo dữ dội vì quá thần tượng. 


Chỉ riêng cô nàng teen girl ngồi xem chẳng có phản ứng gì, gương mặt biểu lộ rất tốt một cô nàng khinh thường những ngôi sao có tiếng. 


"CẮT!!!" - Đạo diễn nói - "Kiều Nga diễn rất tốt, còn Mạnh Duy sao chẳng chịu hát thế, cứ để cho hát nhép hoài à!" 


"Tôi không thích. Giọng hát của tôi chỉ có tôi mới được nghe thôi!" 


"Ôi trời sao cậu này ương bướng vậy chứ??" - Vị đạo diễn gắt. 


Kiều Nga cũng bước tới:
"Anh không thích hát sao? Anh diễn rất tốt mà, nếu tự hát chắc là tuyệt vời lắm."
"Tuyệt cái gì chứ, tôi hát chán lắm."
"Chán thì cũng phải một lần hát chứ. Hay để em làm người đầu tiên nghe anh hát nhé?" (Để ý câu này nhá, xem ai sẽ là người đầu tiên nghe Mạnh Duy hát)


"Thôi khỏi, mau đến Thủ Lệ quay tiếp đi!"
"Mạnh Duy, anh có vẻ thích được quay nhỉ?" 


"Là sao?" - Mạnh Duy ngạc nhiên.
"Anh thấy làm diễn viên vui không?" 


"Ừ vui..."
"Nếu vui sao anh không làm, mà cứ đi chạy làm gì chứ? Anh làm diễn viên thì đỡ hẳn phải chạy tiếp sức, ảnh hưởng đến sức khỏe." 


Thế mới biết là vì sao Kiều Nga muốn được quay MV với Mạnh Duy! Ra là muốn hướng anh đến với nghề diễn, không thích anh chạy nữa. Xem ra đối đầu với Vân Hoa đấy, Hoa thì muốn Mạnh Duy chạy mà.
Mạnh Duy không nói gì nữa. Anh quay đi, nhưng trong lòng thì đã ghi nhớ những lời Kiều Nga nói. 






Tử Hạ

on 18/8/2013, 08:58

#31
  • avatar

Tử Hạ



Thành viên tích cực
Xem lý lịch thành viên
Tham gia : 04/07/2013
Bài viết : 3707
Điểm plus : 13098
Được thích : 57
Re: Bước chân cho nụ cười - Trà My

Chương 3 - Story 10:


Spoiler:

Công viên Thủ Lệ, Hà Nội.


Vừa có bằng lái xe nên Hoàng Duy có vẻ "oách", không đi ô tô cùng mọi người mà đi trên chiếc xe máy xịn của mình (tên này được gớm, hồi bé có cái xe đạp, lớn lên có cái xe máy, chắc cũng thi chạy mà ra chứ nghèo rớt mồng tơi làm gì có tiền). Anh còn "ga lăng" chở cô diễn viên đến địa điểm quay kia (ai thì đừng hỏi nữa nhá). 
Công viên Thủ Lệ buổi chiều có rất nhiều các em nhỏ đến xem hơn là người lớn (tất nhiên người lớn vẫn phải đi theo các bé). Và cũng may là giờ mới 2h chiều nên còn vắng vẻ, quay MV là hợp nhất.
Đang đợi mọi người gửi xe mà Hoa giật mình khi nghe tiếng gầm của chú hổ trong cái nhà to tướng ở đằng kia (gọi "nhà" cho trang trọng chứ nó vẫn là cái chuồng thôi). Cô háo hức vô cùng, đến đây cô chỉ thích gặp hổ, khỉ, gấu, voi và mấy con thú dễ thương nữa (hổ báo mà cũng dễ thương, yêu động vật ghê).
Hoàng Duy cũng đi ra. Lập tức Hoa kéo luôn anh đi, ra vẻ vội vã quay MV lắm chứ thực ra đi ngắm thú thì đúng hơn. Một bên là hồ nước mát mẻ, cây xanh soi bóng, một bên là các chuồng thú với đủ loại con vật như chim chóc, voọc, chồn, khỉ, hươu, ngựa...rất dễ thương. Những chú tê giác đang ngâm mình dưới bùn, hồ nước nhỏ gần đó thì có mấy con cá sấu nhăn răng ra "cười".  Cái chuồng lớn ở cạnh hồ thì có chú voi đang tắm. Và những chiếc chuồng to bự thì dành cho các bạn thú có hàm răng sắc nhọn như "chúa sơn lâm", báo (ôi trời Mạnh Duy đâu rồi ta), sư tử, gấu.
Hoa hết ngắm con này rồi nhìn con kia:
"Ôi yêu quá đi! Sao con nào tao cũng thích?"
"Thôi đi trẻ con quá đấy, chúng ta đến đây để quay MV đấy!"
"Quay gần xong rồi!" - Đạo diễn lên tiếng.
Cả hai tròn mắt quay ra. Đạo diễn cười khì khì:
"Haha chẳng cần phải kịch bản làm gì, hai người vừa kéo nhau đi khắp nơi thế kia thì cũng là quay xong cái cảnh hai người bạn vui vẻ bên nhau rồi còn chi?"
"Ôi đạo diễn quay sao lại không thông báo với bọn cháu chứ?" - Hoa vờ trách.
"Thông báo thì mất hứng lắm, quay trộm mới hay!" - Vị đạo diễn cười sảng khoái. - "Cháu lúc không diễn thì thấy tự nhiên hơn, đúng không?"
Hoa cũng phải công nhận thật, khi nhập vào vai thì cô gượng ép lắm, nhưng cứ để tự nhiên thì diễn rất tốt. Cô quay sang Hoàng Duy:
"Mày cũng thấy thế, đúng không?"
Nhưng đáp lại cô là gương mặt thất thần của Hoàng Duy, anh không hề nhìn cô cũng không đáp lại.
"Này, mày không thấy tự nhiên sao? Quay trộm cũng hay đấy chứ bộ!"
"Không phải, nhưng mà..." - Anh chỉ về phía trước.
Hoa nhìn theo, cô cũng cứng đơ cả người lại.


Trước mặt họ là một đoàn người hùng hậu với các máy móc và đồ dùng quay phim rất hiện đại. Một chàng trai ăn mặc dù khá thường với phong cách áo phông quần ngố quen thuộc mà rất đẹp trai đi cạnh cô gái cũng rất xinh, và bao nhiêu người đi sau nữa.
"Mạnh...Mạnh Duy..."
"Họ cũng quay ở đây sao?" - Hoàng Duy không tin nổi nữa.
Mạnh Duy cũng nhìn thấy Hoa và Hoàng Duy. Anh tiến đến:
"Hai người cũng quay ở đây à?"
"Ừ, còn hai người?" - Hoàng Duy đáp luôn. - "Nhìn hùng hậu vậy mà đến vườn thú quay à?"
"Chúng tôi thích vậy đấy, trong kịch bản như thế mà!" - Kiều Nga đáp.
Hoàng Duy nghe đến hai từ "kịch bản" liền ngẩng lên. Hai kẻ phản bội Phong và Long thấy thế vội vàng cúi xuống để trốn, nhưng Hoàng Duy đã nhìn thấy rồi. Anh cười:
"Mấy người nghe theo kịch bản của hai người trong fan club của tôi sao? Vinh dự thật đấy!"
Thấy bị "đá xoáy" Kiều Nga cũng tức lắm, cô liền đáp:
"Vậy còn anh? Tự túc cũng vất vả nhỉ, trong khi bài hát rất cảm xúc như thế!"
"Chả có gì vất vả, tụi này diễn rất tự nhiên, đúng không Vân Hoa?" - Hoàng Duy khoác vai Hoa ra vẻ rất sảng khoái vui vẻ.
Nhưng Hoa thì không hề phản ứng gì, cô chỉ biết nhìn Mạnh Duy đang lạnh lùng nhìn về chỗ khác không hề nhìn cô.
Kiều Nga nói với đạo diễn:
"Bác à, chỗ này đẹp rồi nè, diễn luôn ở đây nhá!"
"Ê chỗ này tụi tôi đang diễn mà?" - Hoàng Duy gắt.
"Thôi mình cũng quay xong rồi mà, chúng ta ra nghỉ chút đi cho họ diễn." - Hoa vội kéo Hoàng Duy ra.
Đoàn Hoàng Duy ra ngồi ở bãi cỏ cạnh đó và xem đội Mạnh Duy diễn thế nào.
Phong đọc kịch bản:
"Chỗ này là Mạnh Duy trong trang phục đời thường đi dạo ngắm công viên và Kiều Nga thì đang chụp ảnh các con thú và tình cờ hai người đụng nhau."
Đạo diễn hô:
"BẮT ĐẦU!!!"
Chàng trai cho tay vào túi quần, đeo chiếc kính râm vừa đi vừa ngắm các chuồng thú vật và cây cảnh. Cô gái đang nhảy chân sáo rất vui vẻ, vừa nhảy vừa chụp ảnh các con thú bằng chiếc máy ảnh Canon màu hồng rất xịn.
Và "ỐI!!!". Cô gái nhảy quá nhiều không để ý nên đụng vào chàng trai. Chiếc máy ảnh bị rơi xuống đất.
"Ôi tôi xin lỗi!" - Chàng trai định cúi xuống nhặt máy ảnh.
Thế nhưng, mọi chuyện không diễn ra như mong đợi như đạo diễn muốn.
Bởi vì từ đâu có một gã mặc đồ đen, đội mũ và đeo kính đen kín mặt lao tới cướp lấy chiếc máy ảnh dưới đất nhanh như chớp rồi chạy vù đi. Ai nấy bàng hoàng, hét lên:
"TRỜI ƠI CƯỚP!!!!"
Bảo vệ công viên nghe vậy vội vàng chạy tới. Nhưng họ ở xa quá, nếu đợi họ đến thì thằng cướp chạy mất rồi. Sao lại xảy ra chuyện này chứ? Cướp giật ngay giữa đông người thế này!
"Trời ơi máy ảnh của em, đó là cái máy của mẹ em!" - Kiều Nga run sợ nhớ đến người mẹ độc ác, hét ầm lên.
Không nao núng, Mạnh Duy vụt chạy đuổi theo thằng cướp. Tất cả cũng như có phản xạ chạy theo, cả Hoàng Duy và Vân Hoa cũng vậy.


Chạy đuổi theo một thằng cướp...
Sao Mạnh Duy thấy quen quá vậy nhỉ?
Hình như trong một quãng thời gian nào đó anh đã từng đuổi theo một tên cướp (ai nhớ không nào, đó là đoạn mà lần đầu tiên gặp Ốc Sên ấy, Ngựa Đua bị một thằng cướp mất xe đạp và Báo Đốm đã cùng Ngựa Đua đuổi theo bắt tên cướp bằng tốc độ phi thường).
Thôi nghĩ ngợi gì, phải đòi lại máy ảnh cho Kiều Nga đã!
Cái thằng cướp kia sao nó chạy nhanh thế? Dù tốc độ của Mạnh Duy từng lên tới 32km/h nhưng mà thằng kia chắc cũng phải hai mươi mấy ấy chứ!
Anh tăng tốc dần, nhưng càng tăng tốc thì lại...
...đau tim!
Căn bệnh lại tiếp tục hành hạ anh, mồ hôi anh túa ra. Dù mọi người đã theo ngay sau anh nhưng anh vẫn không dừng lại, anh quyết lấy chiếc máy ảnh cho Kiều Nga bằng được.
Sự đau đớn khiến anh không để ý mình đã chạy đến một đoạn đường đang thi công ở công viên.
Đoạn đường đầy sỏi đá, chỉ cần vấp ngã chắc anh sẽ...
Và có một người đã nhìn thấy!
Không hiểu sao tốc độ của cô nhanh như sao xẹt, một phần cũng nhờ Hoàng Duy giúp và một phần là nhìn thấy Mạnh Duy đi vào đoạn đường nguy hiểm...


Mạnh Duy vấp phải cục đá, ngã chúi về phía trước - nơi có đoạn đường đầy sỏi đá.
Nhưng một bóng người đã lao ra phía trước anh, quay lại đỡ lấy anh.
Và anh ngã xuống, nhưng lại ngã đè lên người đó.
Anh kinh ngạc mở mắt ra, và người đó chính là...


...VÂN HOA!


Anh đã ngã xuống người cô, vậy có nghĩa anh không ngã vào đoạn đường sỏi đá nguy hiểm ấy mà là...
Mặt anh bỗng trắng bệch, cơn đau tim đang dần đến đỉnh điểm, anh gục ngất. Kiều Nga cũng vừa chạy đến, vội kéo anh ra. Đạo diễn hốt hoảng:
"Mau đưa anh ấy đến bệnh viện!"
"Không cần!" - Kiều Nga nói to.
Tất cả im bặt. Kiều Nga cúi xuống lấy hết sức hô hấp nhân tạo cho Mạnh Duy.
Lúc này Hoàng Duy cũng đã chạy đến, anh vội đỡ Vân Hoa dậy khỏi chỗ đoạn đường sỏi đá ấy. Nhưng Và anh dường như giận đến bầm gan tím ruột khi nhìn thấy lưng cô...
Mạnh Duy được Kiều Nga cứu đã tỉnh lại, cô vội đỡ anh đứng dậy. Ai cũng khen cô giỏi vì đã cứu được Mạnh Duy. Nhưng Kiều Nga quay lại Vân Hoa đang dựa vào người Hoàng Duy, mặt cô dường như không quá xây xước nhưng đã tái lại.
"Tất cả là tại chị ta! Sao chị dám chạy ra trước Mạnh Duy như vậy để anh ấy ngã chứ?"
Hoàng Duy không chịu được nữa liền hét lên:
"Im cái mồm cô vào! Nếu Mạnh Duy không ngã vào Hoa mà ngã vào cái đống sỏi đá thì cô tự mà trả tiền phẫu thuật mặt cho anh ta nhé! Còn Hoa, vì anh ta mà cô ấy đã đỡ anh ấy ra đến nông nỗi này đây!!!" - Anh xoay người Hoa lại.
Tất cả sững sờ khi thấy lưng của Hoa.


Chiếc áo đã bị rách toạc, lưng cô đầy máu và các vết bầm dập. Đoạn đường sỏi đá ấy công nhận là quá nguy hiểm, tấm lưng mỏng manh của Hoa tưởng rằng đã bị xé toang ra rồi (có ghê quá không mọi người).
Mạnh Duy nhìn thấy, anh không nói gì nhưng đôi mắt bàng hoàng đến cực độ. Anh không ngờ Vân Hoa dám hành động kinh khủng đến vậy!
Đạo diễn bên Hoàng Duy vội nói:
"Hôm nay có sự cố nên chúng ta tạm nghỉ, giờ mau đưa Vân Hoa đến bệnh viện."
Hoàng Duy liền đỡ Hoa đi trong sự bàng hoàng của tất cả mọi người.




Ánh trăng chiếu sáng vằng vặc trên trời.
Chàng trai đứng một mình bên cửa sổ, gương mặt điềm tĩnh nhưng đôi mắt vẫn chứa đầy sự hoảng hốt. Anh còn chưa hết dư chấn của cơn đau tim, nhưng sự bàng hoàng về hành động của cô gái ấy chiều nay mới khiến anh không tưởng tượng nổi.
Anh nhìn xuống dưới cửa và thấy cô gái đó cùng một chàng trai:
"Mày đúng là điên rồi! Sao lại đỡ một thân hình nặng hơn mày 30kg (Vân Hoa có 45kg nhưng Mạnh Duy 75kg cơ các bồ ạ!) như thế chứ? Nhìn mày đi, thảm hại quá rồi!"
"Không sao đâu, băng bó thế, nghỉ ngơi là được mà. Sẽ chóng khỏi thôi."
"Nghỉ ngơi thì phải ở nhà chứ sao lại đòi đến đây?"
"Tao đến trả đồ cho bà nội Mạnh Duy thôi, rồi tao sẽ về mà. Mày cứ về trước đi, cám ơn đã đưa tao đến!"
"Nhưng mà..."
"Cứ đi đi, kệ tao!" - Hoa đẩy đẩy Hoàng Duy.
Cuối cùng thì anh vẫn phải đi. Hoa bước vào trong nhà, và cô giật mình khi thấy Mạnh Duy lừ lừ đứng đó, gương mặt lạnh như băng.
Cô thấy hơi căng thẳng liền cúi đầu chào Mạnh Duy rồi đi vào. Nhưng anh đã nắm lấy tay cô giữ lại:
"Tại sao lại cứu tôi?"
Hoa cắn môi. Cô không biết trả lời thế nào nữa.
"Cô dám đỡ lấy tôi dù rằng nguy hiểm đến mức đấy ư?" 


Hoa cười gượng:
"Có gì nguy hiểm đâu anh..."
"Tôi không thích những kẻ nói dối!" 


"Mạnh Duy, em cứu anh cũng không phải ý gì khác, dẫu sao anh cũng là thầy dạy thể thao cho em, là chủ nhà nơi em làm việc, và là một người quan trọng cho MV của Kiều Nga, em không thể để anh ngã vào cái đống sỏi đó." - Cô đành nghĩ ra một cái lý do. 


Mạnh Duy im lặng không nói được gì. Mãi lúc sau, anh nói: 


"Tôi sẽ không chạy nữa!" 


Hoa chết đứng người.
"Tại sao?" 


"Tại sao ư?" - Anh quay lại - "Tại vì nếu tôi còn chạy thì vẫn còn đau tim đến chết đây! Và tôi không muốn mọi người phải vì tôi mà làm sao nữa. Tôi không muốn dây dưa đến cô, không muốn cứ phải nợ cô một cái gì đó!!!" 


Hoa sững sờ thực sự. 


Anh...
...lại dễ dàng buông xuôi đến vậy sao?






Tử Hạ

on 18/8/2013, 08:59

#32
  • avatar

Tử Hạ



Thành viên tích cực
Xem lý lịch thành viên
Tham gia : 04/07/2013
Bài viết : 3707
Điểm plus : 13098
Được thích : 57
Re: Bước chân cho nụ cười - Trà My

Chương 3 - Story 11:


Spoiler:

"Bà ơi, hôm qua có bác gửi cho bà cái vòng ngọc trai, cháu quên mất lại cầm về. Hôm nay cháu đến trả bà ạ!" - Vân Hoa lấy ra chiếc vòng ngọc trai màu xanh rất đẹp.
"Cám ơn cháu nhiều lắm!" - Người bà nhận lấy chiếc vòng - "Nhưng Hoa, cháu có chuyện gì sao?"
Hoa chưa kịp trả lời thì mẹ Mạnh Duy - cô Vân hỏi luôn:
"Có phải vì cứu Mạnh Duy nhà cô mà cháu bị thương không? Đưa lưng cô xem nào!"
"Không sao đâu cô, cháu băng bó rồi mà, không có chuyện gì nghiêm trọng cả!" - Hoa cố nở một nụ cười.
"Trời ơi Hoa sao cháu lại tốt đến thế? Cô nhất định phải trả ơn cháu."
"Không cần đâu cô, muộn rồi, cháu phải về đây! Cháu chào bà, cháu chào cô ạ!" - Vân Hoa cúi đầu rồi quay đi. 




Cô bước xuống cầu thang. Đã cố gắng lắm cô mới có thể kỉm nén được sự hoảng loạn. Đã cố gắng lắm cô mới có thể nở một nụ cười với bà và cô Vân như vậy. 


"Tôi sẽ không chạy nữa..." 


Lời nói của anh cứ quanh quẩn trong tâm trí như muốn giày xéo cô. 
Đôi chân đang đi bỗng dừng lại...
Cô nhìn thấy bóng người quen thuộc đứng ở hành lang. 
Và một bóng người đi vào. 






"Anh Mạnh Duy, hôm nay anh có sao không?"
"Không sao, cám ơn em đã cứu tôi lần nữa!" 
"Chị Hoa đâu ạ, em muốn xin lỗi chị ấy vì hôm nay nóng quá nên đã đổ lỗi cho chị ấy trong khi chị ấy mới là người cứu anh."
"Chắc cô ấy ở trên kia thôi, nhưng cũng không sao đâu, có gì tôi sẽ nói cho em. Nhưng em chỉ đến đây xin lỗi thôi sao?"
"Ừm em cũng đến hỏi thăm anh, chúng ta vẫn tiếp tục quay MV chứ? Mai có một cảnh từ sáng sớm, nhưng hình như sáng sớm là anh phải tập chạy?" 
Mạnh Duy ngước đôi mắt lạnh lẽo lên bầu trời đêm:
"Tôi không chạy nữa!" 
"Hả?" - Kiều Nga tròn mắt. 
"Tôi sẽ nghe em, tôi sẽ từ bỏ việc chạy. Cuộc đời tôi còn quá nhiều điều mà tôi chưa làm được chứ không chỉ cái nghề vận động viên điền kinh, tôi nghĩ nếu em nói tôi làm diễn viên, tôi thấy cũng rất tốt." 
Kiều Nga thực tình rất muốn anh như vậy nhưng cô cũng áy náy:
"Ơ nhưng mà..."
"Em không phải lo đâu, tôi làm vậy cũng tốt cho tất cả mọi người xung quanh tôi mà, và em cũng đừng lo lắng cho tôi nữa, tôi không muốn cứ làm phiền em phải cứu tôi mãi. Giờ em về đi, mai quay tiếp!"
Kiều Nga nghe vậy cũng yên tâm và quay về. Cô vừa đi thì Mạnh Duy cũng đi ra khu vườn tối om của nhà mình. Hoa thấy vậy thì rón rén đi theo anh. 
Trong khu vườn rất tối, phải căng mắt ra cô mới nhìn thấy bóng anh đang tựa vào một gốc cây. 


Ánh trăng lên cao, chiếu vào anh...




Chàng trai đứng dưới ánh trăng thêm muôn phần đẹp, đẹp cả người lẫn trăng. Cơn gió tĩnh mịch thổi làm cho đêm thêm phần cô đơn. Người con gái cứ đứng đó quan sát người con trai đứng lặng dưới cây, lòng cô thêm phần tê tái bởi vì...
...cô thấy anh khóc...
Những giọt nước mắt đọng trên mắt không thể kìm được rơi xuống trên khuôn mặt anh. Mạnh Duy lạnh lùng, trái tim tưởng rằng đã hóa đá vậy mà cũng biết khóc ư? 


Anh đưa tay lên để giấu tiếng nấc nghẹn vì càng lúc anh càng khóc dữ dội hơn, chỉ là không bật lên thành tiếng. 


Cô đã chứng kiến tất cả...


Cho dù anh có quên đi tất cả mọi chuyện trên Thế gian này thì ước mơ được chạy không thể nào dập tắt trong anh.
Nó là tất cả, nó là cuộc sống của anh! 
Phải từ bỏ nó, đó là một điều anh không thể chịu đựng được. 
Anh phải âm thầm mà cắn xé...
Cô không thể nhìn được cảnh ấy! 
Cô không muốn anh bị giày vò tâm can. 
Nhưng cô có thể làm gì đây...?












Sau một tuần vất vả, MV cùa Mạnh Duy - Kiều Nga và Hoàng Duy - Vân Hoa đã chính thức được hoàn thành và tung lên các trang âm nhạc trực tuyến.








MV của cả hai đội đều được đón nhận rầm rộ, chẳng mấy chốc mà đã được lên bảng xếp hạng của nhiều trang nghe nhạc online. Và trang web mà tất cả để ý chính là trang web music.lovesport.vn (ta bịa ra, không ai truy cập đâu đấy, lovesport là "yêu thể thao").
Và anh chàng Long đã trịnh trọng tuyên bố:
"Theo thống kê của Bảng xếp hạng, MV của Mạnh Duy - Kiều Nga đã đứng đầu bảng xếp hạng, và giây phút này thì đạt 6.987.907, sắp lên 7 triệu rồi!" (Ta bắt chước Zing Mp3 quá đi)


Đội của Kiều Nga hò reo mừng đã thắng. Nhưng Hoàng Duy thì vẫn mỉm cười:
"Cho hỏi là bao nhiêu lượt thích?" 
"Ừm, 15.709 lượt thích." 
"Haha, MV của Hoàng Duy - Vân Hoa tuy rằng chỉ đứng thứ 20 trong Bảng xếp hạng với 3.678.568 lượt xem hiện tại nhưng mà chúng ta đã đạt 74.998 lượt thích, và haha được 75.000 tròn rồi! Cái Bảng xếp hạng toàn dựa vào lượt xem ấy mà, chứ dựa vào lượt thích thì cái MV của mấy người chắc là không vào nổi đâu." - Hoàng Duy nhìn trong laptop của mình rồi kêu to. 


Đội của Hoàng Duy hét to hơn cả đội Mạnh Duy. Dù là lượt xem không cao nhưng lượt yêu thích MV của họ vẫn còn gấp biết bao nhiêu lần cái MV 6 triệu lượt coi của Mạnh Duy nhưng chỉ vỏn vẹn 15 ngàn lượt thích. Và còn chưa kể là bình luận, chỉ được cái MV rất đẹp thôi nhưng mà diễn xuất chưa tới bằng MV của Vân Hoa.


Hoàng Duy quay sang Phong:
"Nào tên Phong kia, anh hứa là nếu MV thành công sẽ cho đoàn làm MV đó đi một chuyến du lịch mà! Có định giữ lời không đó?" 
"Ơ nhưng mà cả hai đều thành công..."
"Cả hai đều thành công thì cả hai đi, có mau giữ lời không?" 
Phong tái mặt, đành gật đầu:
"Thì đi, nhưng mà leo núi đó, ai rét ráng chịu!" 
"OK! Núi nào?" 
"Năm nay leo đỉnh Phanxipang, được giảm giá rẻ cực, ai dám leo không?" 
"OK chơi luôn! Đội Mạnh Duy, dám leo núi không?" 


Hoa nghe thấy leo núi thì thất kinh, vì Mạnh Duy đâu có leo được núi. Nhưng không ngờ anh đứng lên:
"Đi thì đi, nhưng chúng tôi đi Sa Pa, mấy người cứ leo núi, xong thì gặp nhau dưới thị trấn luôn."
"Được thôi! Bao nhiêu ngày?"
"3, 4 ngày gì đó, chuẩn bị đi nhá!" - Phong đáp. 






Tử Hạ

on 18/8/2013, 09:00

#33
  • avatar

Tử Hạ



Thành viên tích cực
Xem lý lịch thành viên
Tham gia : 04/07/2013
Bài viết : 3707
Điểm plus : 13098
Được thích : 57
Re: Bước chân cho nụ cười - Trà My

Chương 3 - Story 12


Spoiler:

4h sáng. Trời cuối thu rất lạnh, hôm nay lại có gió mùa Đông Bắc về nữa. Hoa co ro trong đống chăn, tự dưng lúc này cô lại thích căn nhà giàu có ấm áp của mình đến thế. Cô không dậy nổi luôn, gió cứ rít ngoài bầu trời còn chưa sáng ngoài kia.


"Cho em quên ngàn nỗi nhớ cứ đến khiến cho lòng em bao đêm mơ về anh mãi thôi!
Và thật lòng em sẽ cố quên những vui buồn ta đã từng..."


Hoa bực mình thật, với tay ra cầm cái điện thoại. Nhưng cũng phải nhìn xem ai gọi đã, lại gắt ỏm tỏi lên trúng phải ai thì toi mạng.
Hix đen thật! Là cái Ngọc. Biết thế mình cứ gắt lên cho đỡ mệt, lúc gắt thì trúng Mạnh Duy, lúc cẩn thận thì trúng phải con bạn, thế nó mới đau chứ.
"Alo chào lợn nướng, hôm nay thành lợn quay hay lợn rán đây?"
"Cả ba! Tao sẽ sử dụng cho mày luôn!"
"Nhưng tao có phải lợn đâu, tao đã dậy và mặc quần áo chỉnh tề rồi đây. Mày không định đi à? Nhân vật chính đó nhá!"
"Rét khiếp đảm, biết thế tao đừng quay MV cho xong!"
"Gớm được quay với Hoàng Duy là phúc tổ 70 đời đấy mày ạ. Mà nghe nói hôm nay Hoàng Duy còn muốn leo núi với mày cơ đấy."
"Ôi dào đau chân chết đi được, cái lưng tao còn chưa khỏi đây. Mà sao mày nói thế là ý gì?"
"Ừ, là..."
"?"
"Là...DẬY NGAY!!!!!!!!" - Một tiếng hét tựa sấm vang lên.
"Ôi giời ơi con lạy mụ, mụ đừng có hét nữa con thủng màng nhĩ rồi!" - Hoa bực bội ngồi dậy, trong hai con bạn Phương Nga và Ngọc thì Ngọc là "đệ nhất mỹ nhân hét".










Mặc bộ quần áo khá dày và ấm, đi giày leo núi, đeo ba lô Hoa đi đến chỗ hẹn. Trông cô rất xinh đẹp nhưng cũng to bự, mặc nhiều áo mà! Trời còn chưa sáng nên rất lạnh.


Mà lạnh thế nhưng mọi người đến trước cô hết rồi. Người đầu tiên cô nhìn thấy là anh. Mạnh Duy lạnh lùng đứng cạnh Kiều Nga cùng rất nhiều người khác. Hoàng Duy cũng chẳng để ý cô đang nhìn ai, cứ thế đi ra:
"Thế nào cô Ốc Sên, bắt cả lũ chờ lâu quá đấy nhé!"


Ốc Sên?
Tại sao lại quen đến vậy nhỉ?


Mạnh Duy cực ghét khi cứ phải nhớ lại một cái gì đó mơ hồ. Anh liền gắt:
"Đã chờ lâu rồi còn chào nhau lâu thế? Mau lên xe đi!"
"Haizzz chung xe với bọn này khổ thật."






Lên xe là Hoàng Duy kéo Hoa ngồi cạnh mình luôn, hai cô bạn Ngọc và Nga ngồi đằng sau. Còn ở hàng ghế bên cạnh là Kiều Nga và Mạnh Duy ngồi một chỗ.


Mạnh Duy không hề hay biết Vân Hoa cứ quan sát anh. Mạnh Duy vẫn lạnh lùng như băng đá, Kiều Nga ngồi cạnh cũng chẳng quan tâm huống hồ là Vân Hoa.


Nhưng Vân Hoa biết anh đang giấu...
Sức khỏe của anh khác hẳn với bề ngoài mạnh mẽ của anh. Nhìn gương mặt đang tái lại của anh là cô biết anh có thể say xe bất cứ lúc nào.


Nhưng cô chỉ có thể ngồi đó mà nhìn thôi...
Vì Kiều Nga mới là người ngồi cạnh anh.
Mạnh Duy bỗng ho mạnh mấy tiếng, người anh nôn nao, bụng cứ sôi lên. Kiều Nga vội đưa cho anh viên thuốc:
"Anh uống thuốc đi, nếu vẫn còn say thì túi nilong đây!"


Sự chăm sóc tận tình của Kiều Nga khiến Mạnh Duy phải ngẩng lên và dành tặng cho cô một ánh mắt cám ơn. Sự thay đổi chỉ trên mắt thôi cũng đã được Vân Hoa nhìn thấy.


Cuối cùng thì anh cũng biết vui sao?






Đỉnh Phanxipang - Đỉnh núi cao nhất Việt Nam (3.143m)






Phải khi mặt trời đã lên cao thì mọi người mới đến nơi. Hoàng Duy ngồi trên xe đã nhìn thấy Hoa buồn rầu suốt quãng đường, anh cảm thấy bực dọc và không thích nhìn cái mặt buồn xo như thế. Lập tức anh tuyên bố:
"Chúng ta có 2 ngày để leo núi, ai leo thì leo, ai ở lại thì ở lại."
Dù trong đoàn rất nhiều người khỏe mạnh nhưng hầu như ai cũng không muốn bỏ ra 2 ngày để leo lên "nóc nhà của Đông Dương", thứ nhất là họ muốn chơi nhiều hơn và thứ hai là không đủ can đảm leo lên đỉnh núi quá cao này. Và người leo núi chỉ có Hoàng Duy và vài người trong đoàn của anh.
"Hoa, còn mày?" - Hoàng Duy quay ra Vân Hoa. Cô chưa hề nói gì cả.


Nếu như chỉ có một mình Mạnh Duy thì nhất định cô sẽ ở lại với anh. Nhưng Kiều Nga đang ở cạnh anh, nếu ở lại thì chẳng khác gì cô sẽ phải nhìn Kiều Nga lo lắng cho Mạnh Duy và coi như cô là người thừa, dù rằng đã có hai người bạn nhưng cô cũng không muốn...
"Tao đi với mày!" - Vân Hoa đáp.
"Được, vậy đi!" - Hoàng Duy quay bước đi luôn.


Vân Hoa nhìn Mạnh Duy. Anh lạnh băng như một tảng đá, không hề biểu lộ cảm xúc, cứ như người máy vậy nhưng cô đâu biết là anh đang khó chịu vô cùng khi thấy cô chọn đi cùng Hoàng Duy, dù cô ở lại anh cũng chẳng thiết gì.


Cô buồn rầu đi theo Hoàng Duy.


Và đoàn của anh cũng đi đến thị trấn Sa Pa, không nhìn theo nữa.






Leo núi không phải là một việc dễ dàng gì với người chậm chạp gì như Vân Hoa.


Lúc đầu cô có sức nên rất hăng hái, vượt cả Hoàng Duy. Nhưng chỉ leo được vài mét là cô đã bị Hoàng Duy bỏ xa, anh ở tít trên kia mà cô mới lò dò mãi, chưa kể cây cối đá núi khiến cô đi lại càng khó khăn hơn.


Mồ hôi tuốt ra đầm đìa, cô lại còn mặc nhiều áo như con gấu thế này chứ! Lưng đau, chân cũng mỏi. Mặt Trời lên càng cao thì càng nóng, cô hổn hển bám vào một cành cây, nhưng cũng không biết có lên nổi không nữa. Rừng núi thì vắng đâu có nhiều người, Hoàng Duy lại biến đâu rồi?


Bỗng một bàn tay nắm lấy tay cô:
"Nào đi tiếp đi, hiếm khi nào tập thể thao thế này?"
Cô ngẩng lên. Hoàng Duy đã đứng đó từ lúc nào.
"Sao mày không leo tiếp đi?"
"Tao mà leo tiếp coi như mày làm mồi cho thú dữ đấy!"
"Làm gì có thú dữ mà đòi."
"Ai bảo không có? Rừng núi rộng thế này kia mà. Thôi lên đi, hay là nghỉ một chút?" - Hoàng Duy dìu Vân Hoa đi khỏi đoạn đá núi khá nhấp nhô rồi cùng ngồi xuống nghỉ ở một bậc thang.
"Lên đến trên kia khéo không có thang mà đi ấy chứ, vì thế phải cố gắng lên. Chỉ có ngày mai nữa thôi phải lên đến đấy." - Hoàng Duy giở nước ra vừa uống vừa nói.
"Ừ biết rồi, cũng được một nửa còn gì?"
"Đúng ra là chưa đến một nửa đâu bà ạ! Nhanh nhẹn lên tý đi, cứ suốt ngày làm con ốc sên thì không được đâu."
Vân Hoa nhìn Hoàng Duy. Cậu bạn nóng tính, đáng ghét ngày xưa giờ lại nhẹ nhàng đến vậy ư? Dù là nhắc nhở có phần nghiêm nghị nhưng anh vẫn dùng lời nói nhẹ nhàng tử tế nhất nói với cô, chứ không quát tháo như Mạnh Duy.


Trái tim cô đập nhanh hơn, vì mệt hay vì Hoàng Duy đây...


Hoàng Duy quay ra đập mạnh vào vai cô khiến cô bừng tỉnh:


"Làm gì đơ mặt ra thế! Đi thôi, càng nhanh càng tốt, mấy ngày nữa còn phải xuống kia chơi nữa chứ. Sa Pa mùa này khá vui đấy chẳng đùa!" - Anh nhanh chóng chỉnh lại balo rồi đi tiếp.
"Úi da đồ con ngựa kia, đi nhanh thế đợi tao với!"
"Tao mà đợi mày thì lúc đó tao chết nhăn răng ra mất. Nhanh lên!"










"Cảnh ở đây đẹp quá đi đúng không anh?" - Kiều Nga hưng phấn reo lên giữa cảnh núi rừng bạt ngàn.
Mạnh Duy đi bên cạnh, cũng chẳng nói gì, chỉ gật đầu.
"Không những đẹp, còn có không khí trong lành nữa! Rất tốt cho sức khỏe của anh đấy."
"Cám ơn em!"
"Anh suốt ngày chỉ cám ơn thôi. Có gì mà khách sáo thế chứ? Nào ở đằng kia có con suối, anh dám lội không?"
"Lội suối mùa này chết lạnh à?"
"Thì em đố anh mà! Lội suối để làm quen với cái lạnh, suối trong mát như thế thì cũng tốt mà!" - Kiều Nga mỉm cười tươi.


Nhìn nụ cười tươi của cô mà anh cũng xiêu lòng, liền đi theo cô ra con suối chảy róc rách. Họ xắn quần, cởi dép, đi ra dòng suối. Nước suối lạnh mát với những hòn đá cuội khiến họ hơi rùng mình nhưng cũng thấy hay. Kiều Nga cúi xuống múc nước té vào người Mạnh Duy:
"Á lạnh quá!" - Anh kêu lên, rồi nhận ra cô trêu mình và cũng vẩy nước té vào cô.
"Ô anh trêu em, chết nè!" - Cô lại té lại, cười giòn giã khắp núi rừng.


Mạnh Duy không cười, nhưng anh nhìn rất rõ nụ cười ấy.


Một nụ cười thật tươi của một cô gái đầy nghị lực, mạnh mẽ như chính vẻ bề ngoài. 










Đêm tối xuống rất nhanh.


Thật may là Vân Hoa và Hoàng Duy đã leo đến điểm dừng tiếp theo. Nhiều người leo núi bắt đầu dựng lều, bật đèn. Hoa hỏi:
"Mày mang theo bao nhiêu cái lều?"
"Một! Mày thì sao?"
"Vỡ mồm, tao nghe cái Ngọc bảo không phải mang nên có mang đâu."
"Khỉ thật! Thế đêm nay ngủ kiểu gì? Hay mày ngủ trong lều đi, tao ngủ ngoài vậy."
"Điên à, đêm xuống lạnh lắm đấy! Mày cứ ngủ trong này đi."
"Không phải mày định..."
Hoa ngẩn người, hơi đỏ mặt:
"Ừ thì chung cái lều thôi mà, chẳng sao đâu. Thôi có gì ăn không?" - Cô vội đánh trống lảng.
"Mày ăn suốt dọc đường lên đây rồi còn đòi ăn à? Thì tạm cái bánh mỳ đi vậy." - Hoàng Duy ném cho cô cái bánh mỳ, anh còn lấy mấy cành cây khô, bật lửa lên cho ấm.


Cả hai ngồi bên đống lửa, nhìn ra quang cảnh về đêm từ trên đỉnh núi. Không gian thật rộng lớn, bao la. Trời nhiều gió nhưng bầu trời vẫn có thật nhiều những vì sao, cả ánh trăng đang chiếu sáng vằng vặc nữa.


Vân Hoa vẫn cứ tiếp tục chén miếng bánh mỳ, còn Hoàng Duy thì ngồi cạnh cô, ngẩng nhìn lên bầu trời.


Dù là đang ngồi cạnh cô.


Nhưng sao thật là quá xa vời...
Hoàng Duy thực sự muốn nói một điều với cô...
Anh thích cô, từ lúc nào không rõ.


Từ lúc nhìn thấy cô khóc năm lớp 7, khóc vì Mạnh Duy, anh đã không muốn bắt nạt cô nữa.


Và thời gian cứ thế trôi...
Cho đến khi anh nhận ra rằng anh chỉ có cô trong trái tim mình.


Nhưng anh không nói được ra điều ấy.














"Oáp buồn ngủ quá, tao đi ngủ đây!" - Hoa chui vào lều, đắp chăn, nằm xuống định đánh một giấc thì sực nhớ còn Hoàng Duy.


Cô thò đầu ra:
"Mày không định ngủ à?"
"À ừ tao ngủ đây!" - Hoàng Duy giật mình quay ra và đi vào trong lều.


Cái lều cũng khá to, nhưng Hoàng Duy rất cao lớn nên nằm vào cũng chiếm một diện tích kha khá. Vân Hoa thì thật là nhỏ bé nên anh khá ngại:
"Hay là để tao ra ngoài cũng được, có túi ngủ mà..."
"Không sao, cứ nằm đây đi!" - Hoa quả quyết.


Hoàng Duy đành nằm xuống theo lời Vân Hoa. Cô mỉm cười nhẹ rồi nhắm ngay mắt lại. Còn Hoàng Duy thì chẳng dám ngủ, một lúc anh lại quay sang nhìn cô. Gương mặt lúc ngủ của cô trông rất đáng yêu (hình như người đầu tiên thấy cô ngủ không phải anh), đôi má phụng phịu chỉ muốn véo một cái. Cô nằm cũng chẳng yên nữa, một lúc lại quay nghiêng bên này, nghiêng bên kia. Và cuối cùng thì do rất lạnh nên cô cứ rúc vào gần Hoàng Duy, anh cao lớn nên rất ấm. Còn anh, nhúc nhích một tý cũng không dám.


Cô ngủ rất nhanh và còn ngủ mơ nữa. Bỗng Hoàng Duy nghe thấy cô khẽ nói rất nhỏ:
"Anh...Mạnh Duy..."


Hoàng Duy cảm thấy lòng mình tê tái.


Cô gọi Mạnh Duy trong giấc mơ...








Anh chẳng ngủ được, việc ngủ trên vùng núi này dường như cũng chẳng quen lắm với anh. 


Cầm cốc cà phê nóng, Mạnh Duy ra ngồi ở hành lang khách sạn ở thị trấn.Cái khung cảnh ban đêm của núi rừng khiến cho anh cảm thấy lạnh lẽo chứ chẳng đẹp gì. Anh biến thành người vô cảm từ lúc nào chính anh còn không hay. 


"Anh chưa ngủ sao?"
Mạnh Duy quay lại. Cô gái xinh đẹp trong chiếc váy màu vàng nhạt cũng đứng ở hành lang. 
"Ừ!"
"Sao vậy? Anh không quen à?"
"Ừ, còn em?" 
"Em có cái thói quen xấu là ngủ muộn lắm, toàn 12h đêm thôi, nhưng chẳng hiểu sao sáng ra cứ phải 5h là bật dậy rồi." - Kiều Nga cười tươi - "Chắc là do cái con gà bên hàng xóm suốt ngày kêu thôi, gà thành phố mà kêu rõ to!" 


Những tưởng lời trêu đùa đó có thể khiến Mạnh Duy nở nụ cười, nhưng thật tiếc cho Kiều Nga rằng Mạnh Duy không hề nhếch mép. Biết vậy Kiều Nga vẫn vui, vì được nói chuyện vui với anh và có lẽ trong lòng anh cũng cảm thấy khá lên. 


"Ngày hôm nay công nhận vui thật đúng không anh?" 
"Ừ, cũng từ cái trò lội suối của em mà ra đó!" 
Kiều Nga bật cười ha hả. Sao cô gái này dễ cười vậy 
chứ? 
"Anh à, hôm nay lội suối rồi, ngày mai phải có trò vui hơn chứ!"
"Sao chưa chi đã nghĩ đến ngày mai vậy?"
"Ngày mai là sinh nhật anh còn gì?" 
"Ừ em nhớ à?"
"Tất nhiên rồi! Tiếc ghê là mình vẫn ở đây, chứ lẽ ra ngày mai là minishow bắt đầu rồi đấy. Ngày mai khi mọi người leo núi về em sẽ có món quà dành cho anh, chúc anh thêm tuổi mới nhiều thành công nhé!" - Kiều Nga vui vẻ nói.
Nhìn cô vui anh cũng thấy vui. Anh gật đầu đáp lại cô, rồi cô đi vào trong. Lần đầu tiên anh cảm thấy hồi hộp và vui đến vậy, dù anh không đủ dũng cảm nở với cô một nụ cười. 










Đúng 12h trưa hôm sau Vân Hoa và Hoàng Duy đã chinh phục được đỉnh núi cao nhất Đông Dương. 


Đứng trên đỉnh núi cao chót vót với cái biển "Nóc nhà của Đông Dương", Hoa hưng phấn hét lên:
"Ta là chủ của Đông Dương!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!" - Tiếng cô vọng ra rất xa. 


Hoàng Duy nghe vậy cười:
"Thôi coi chừng ngã bây giờ, đánh dấu ở đây nhá!" - Anh lấy một cái cờ có hai chữ HD ra và cắm xuống đấy. Chữ HD không phải là Hoàng Duy mà là Hoa - Duy, ý nói tên hai người đã đặt chân lên đến đỉnh núi. 
Anh quay lại:
"Xong rồi, giờ thì an tọa ở đây hay xuống đây?"
"Xuống!" 
"Sao nhanh vậy?"
"Nhanh đi, giữa chiều phải xuống đến nơi đấy!" - Hoa kéo anh đi luôn.
Vân Hoa mà không biết mệt thế này sao?
Hoàng Duy không để ý cô rất nhớ hôm nay là ngày gì...




Xuống nhanh hơn lên, cả hai chỉ mất có vài tiếng trong khi lên thì mất 1 đêm liền. Ai cũng ra đón, Ngọc và Phương Nga cho đến người khác, nhưng chẳng thấy Mạnh Duy và Kiều Nga đâu. 
"Họ đi đâu rồi, tý về ngay ấy mà!" - Phương Nga nói. 
"Vậy cũng tốt!" - Vân Hoa vội vàng chạy đi. 
Ai cũng thấy lạ vì Vân Hoa chuyên gia mệt mỏi và lười kia mà, sao lại phấn khởi thế? Vừa từ trên núi xuống, đến Hoàng Duy còn mệt nữa là...


Vân Hoa chạy đến bãi cỏ xanh, nơi có những bông hoa dại. Dù là hoa dại nhưng nó cũng rất đẹp, cô muốn sẽ dành tặng những bông hoa này cho Mạnh Duy. 


Trời xầm xì, bắt đầu có những giọt mưa nhỏ. Nhưng Vân Hoa vẫn vui vẻ hái hoa, cô nhanh chóng hái được một bó khá to. 


Bỗng một giọng nói vang lên sau cô:




"Trái tim anh chỉ có em, không có những bông hoa này!" 




Là giọng của Mạnh Duy! 






Tử Hạ

on 18/8/2013, 09:03

#34
  • avatar

Tử Hạ



Thành viên tích cực
Xem lý lịch thành viên
Tham gia : 04/07/2013
Bài viết : 3707
Điểm plus : 13098
Được thích : 57
Re: Bước chân cho nụ cười - Trà My


CHƯƠNG 4: BƯỚC CHÂN CHO NỤ CƯỜI 


Story 1




Spoiler:

..."Kiều Nga, với anh em là người tốt nhất, anh luôn có em trong trái tim mình, tình cảm của anh với em là thật lòng. Anh sẽ chẳng bao giờ trách em, cũng sẽ không coi em có lỗi gì cả, thế nhưng điều em muốn anh không làm được. Anh không thể làm tổn thương cô ấy được nữa, vì anh, cô ấy đã hy sinh vì anh quá nhiều!"
Nói rồi Mạnh Duy chạy vụt đi trong màn đêm với những cơn mưa bắt đầu rơi...





Chiều ở Sa Pa rất lạnh, không có nắng mà chỉ toàn gió, trời phải xuống 6-7 độ. Đến Mạnh Duy cũng chẳng muốn ra ngoài, vậy mà không hiểu sao Kiều Nga đi đâu từ sáng đến giờ đã chiều mà chưa về.
Đúng lúc đó Tùng vào:
"Hôm nay sinh nhật mày rồi đấy, bọn leo núi mà về là sẽ tham dự!"
"Tham dự cái gì?"
"Tiệc sinh nhật, một bữa cơm thôi mà. Quan trọng là hôm nay sẽ có hát karaoke đấy, khoảng vài tiếng nữa, nhớ chuẩn bị nhá! Nghe Hoàng Duy báo từ điện thoại về là đã lên đến Phanxipang rồi."
"Đồ chậm chạp đó cũng leo đến nơi rồi hả?" - Mạnh Duy bất giác nói.
"Đồ chậm chạp á? Hoàng Duy chạy nhanh ngang mày đấy!"
"Không, tao đang bảo người khác! Mà thôi kệ, làm gì thì làm đi." 
"Ừ vậy tý nữa mặc đồ đẹp vào đấy, và vui lên tý đi, sinh nhật mà mặt cứ lầm lầm lì lì!"




Mạnh Duy ra đứng ở ngoài khách sạn. Bầu trời đen kịt, gió giật mạnh, chốc chốc lại có chớp sáng loé. Sắp mưa rồi. Trong đầu anh đủ loại lo âu: Đoàn leo núi (có Vân Hoa) chưa xuống đến nơi, Kiều Nga đi mãi chưa về,...
"Mạnh Duy!" 
Anh quay lại, thở phào vì người con gái ấy đã xuất hiện. Cô vẫn mặc váy nhưng là chiếc váy mùa đông rất đẹp, mặc quần tất nhìn rõ đôi chân dài thon thả, đội cái mũ lưới làm mái tóc càng bồng bềnh và đẹp thêm. 
"Đi đâu cả ngày nay vậy?"
"Làm gì đến nỗi? Em đi có hết sáng thôi mà. Nhanh lên, đi theo em, kẻo mưa thì khổ!"
"Đi đâu?"
"Cứ đi sẽ biết!" - Kiều Nga kéo tay Mạnh Duy đi. 


Họ đến bãi cỏ xanh gần đó, nơi có rất nhiều bông hoa dại. Kiều Nga dẫn Mạnh Duy đi đến đằng sau một cây đại thụ rất to. Và Mạnh Duy kinh ngạc há hốc không tin nổi. 
Trên bãi cỏ xanh là những bông hoa dại nhưng rất đẹp, đặt nằm xuống và xếp thành hàng chữ "CHÚC MỪNG SINH NHẬT MẠNH DUY". 
Kiều Nga mỉm cười:
"Món quà này giống như chợ hoa ở Hà Nội mình thôi, nhưng mà em muốn sử dụng những bông hoa dại để làm thành dòng chữ này. Hoa dại cũng có cái đẹp của nó, nó là hoa của núi rừng, của thiên nhiên, được lớn lên khoẻ mạnh hoàn toàn từ thiên nhiên. Em hy vọng anh cũng sẽ khoẻ mạnh như thế, mong rằng trái tim anh sẽ có những bông hoa này, để không bao giờ phải đau, phải bị bệnh tật giày vò nữa."
Mạnh Duy lặng đi. 
Anh không ngờ món quà của cô lại giản dị nhưng ý nghĩa đến mức ấy. 
Bỗng nhiên...
...anh quay lại ôm chặt lấy cô!
Kiều Nga ngỡ ngàng dựa vào người anh. 
Và giọng nói ấm áp vang lên trong tai cô như nằm mơ:


"Trái tim anh chỉ có em, không có những bông hoa này!" 


Vân Hoa quay lại. Giọng nói ấy chỉ có thể là của anh. 
Cây đại thụ rất lớn ở đằng sau cô. Cô nhẹ nhàng bước tới nhìn ra đằng sau cây đại thụ. 
Trên trời bỗng nổ một tiếng sét ĐOÀNG! Mưa bắt đầu rơi.
Những gì trước mắt Vân Hoa tưởng rằng là ảo giác. 
Mạnh Duy đang ôm chặt lấy Kiều Nga và dành cho cô lời nói đó. 
Kiều Nga thì nở một nụ cười vô cùng hạnh phúc. 


Đôi chân không thể đứng vững nổi nữa liền ngã xuống. Cô không khóc. Bởi vì có lẽ những giọt mưa đã thay cho nước mắt của cô. Cô không tin đó là sự thật. 


"Mạnh Duy, tiệc sinh nhật bắt đầu rồi!!!" - Tiếng gọi của mấy thằng bạn thức tỉnh cả ba con người. 
Mạnh Duy buông Kiều Nga ra, nhưng vẫn nắm tay cô chạy về phía khách sạn. Còn cô gái đứng sau cây đại thụ cố gắng bám lấy cành cây để đứng dậy, dù tâm trí của cô không để ý nổi tiếng gọi ấy nữa. 






Mọi người vừa tụ tập vào thì Mạnh Duy nói to:
"Tôi có chuyện muốn nói với mọi người!" 
Ai cũng dỏng tai nghe. Mạnh Duy nắm chặt tay Kiều Nga:
"Từ nay Kiều Nga sẽ là bạn gái của tôi!" - Anh không cười nhưng ánh mắt đã cười.
Cả phòng như nổ tung, vỗ tay đến sập nhà. Kiều Nga ngượng đỏ cả mặt, chỉ biết cười. Nhưng duy nhất Hoàng Duy là sa sầm mặt, rồi hỏi to một người khác nhưng là cố ý để Mạnh Duy nghe:
"Vân Hoa đâu?" 
"Ơ tao đâu biết?"
"Chạy đi từ bấy đến giờ sao lại chưa về chứ?" - Hoàng Duy hét lên rất tức giận khiến ai nấy cũng giật mình im bặt. 
"Về rồi kìa!" - Ngọc nói.
Mọi người quay lại. Trời đang mưa to dần, Vân Hoa thẫn thờ đi vào trong, người cô bị ướt tuy không đáng kể nhưng cũng kha khá. 
Hoàng Duy và hai người bạn vội chạy ra với cô. Hoàng Duy choàng cho cô chiếc áo khoác của mình để khỏi lạnh. Mạnh Duy thấy vậy tự dưng thấy tức mình liền nói:
"Thế có định tiệc tùng gì thì nhanh lên!" 
Tùng liền mời mọi người ngồi vào bàn. Thức ăn cũng được mang lên, đồ ăn trên núi nhưng cũng rất thơm ngon. Chỉ mỗi Vân Hoa là không đụng đến dù là cái đũa. 
Tùng liền khuấy động:
"Giờ để vui vẻ hơn cho sinh nhật Mạnh Duy chúng ta sẽ hát karaoke. Và mời cô bạn gái của Mạnh Duy sẽ lên hát nào!" 
Kiều Nga bước lên trên trong những cái vỗ tay của mọi người. Cầm micro cô nói:
"Để chúc mừng sinh nhật anh Mạnh Duy, tôi xin hát lại ca khúc Trái tim không từ bỏ do người bạn của anh và cũng là nhạc sĩ Bảo sáng tác!" 
Và tất nhiên "nhạc sĩ" Bảo vỗ tay đầu tiên. 
Cô bắt đầu hoà mình vào điệu nhạc RnB sôi động của bài hát. Giờ đây khi đã nhận được tình yêu của Mạnh Duy cô càng hạnh phúc hơn biết bao giờ hết và hát với cảm xúc rất thực. Mọi người khen cô không còn lời nào để chê nữa. 
Kiều Nga hát hết bài này đến bài khác. Nhưng Mạnh Duy nói:
"Cũng phải để người ta nghỉ đã chứ! Ai lên hát thay đi." 
Hoàng Duy liền kéo tay Hoa đứng dậy:
"Để cô ấy hát đi!" 
Ai cũng tròn mắt. Cô gái đó mà hát được sao? 
"Vân Hoa, lên hát cho đội mình một bài nhé!"
Gương mặt Hoa vẫn như vô hồn, nhưng cô cũng gật đầu và đi lên. 
Tay cầm chiếc micro, cô nói run run như người mất hồn:
"Tôi xin hát bài Chờ anh trong cơn mưa."
Chỉ có đội của Hoàng Duy vỗ tay còn đội Mạnh Duy cúi xuống ăn vì nghĩ Vân Hoa hát rất bình thường. 
Mưa rơi mỗi lúc một to.


"Mưa trong đêm tình theo bóng ai xa vời
Một ánh sao lung linh dần xa mãi trong đêm buồn
Sao ơi sao về đâu để tiếng mưa hoài
Nước mắt em trong buồn thương nhớ mong..."


Ngay lập tức tất cả các tay đang cầm đũa buông xuống đánh "cạch" một cái. Chục con mắt ngẩng hết lên, quá ngỡ ngàng không tin mình vừa nghe thấy gì. 
Giọng hát ngọt ngào, thiết tha và trong trẻo đến kỳ lạ. 
Mạnh Duy giật mình...
Anh nghe giọng hát này ở đâu rồi thì phải!


Vân Hoa nhìn anh, lòng càng thêm đau xót. 
Cô cố bình tĩnh tĩnh tiếp tục hát


"Anh - ngôi sao tình trong sáng bao mơ mộng
Nhìn mắt kia thơ ngây bừng lên tiếng yêu ban đầu
Biết không anh em chờ mong một tiếng yêu dịu dàng
Nhớ ai, chờ ai bên khúc mưa xuân tình nhịp chung tiếng đàn.


Một lời yêu thương em mong thầm trao đến anh sao xa vời
Người yêu hỡi con tim hoài mong tiếng yêu dịu dàng
Mà người mãi xa xôi để mình em trong đơn côi
Thương nhớ anh em đi tìm một tiếng yêu...


Em yêu anh tình yêu sáng trong nơi tâm hồn
Nhìn ai kia bên anh cùng câu ái ân trao người
Một mình em nơi đây nhịp con tim cô đơn
Thương nhớ anh em khóc thầm trong tiếng mưa
Chờ anh trong cơn mưa...! "


Nếu giọng hát của Kiều Nga khoẻ mạnh và hát những điệu RnB sôi động. 
Thì giọng hát của Vân Hoa trong trẻo, nhẹ nhàng và cao vút, bài hát được cô hát đầy da diết bởi cô đã hát bằng cảm xúc của mình. 
Mạnh Duy yêu Kiều Nga...
Những gì cô đã nhìn thấy...
Tại sao lại như thế?
Anh thực sự không thể nhớ ra cô ư? 


Đêm dành cho anh mưa dần tan
Còn em mãi là em!!!!
Bao buồn thương
Mong chờ ai
Ngày xưa cô không hát được câu có giọng cao nhất.
Anh có nhớ không? 
Hỏi thật sự anh có nhớ không?


Người xa MÃI!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!


Cả phòng nghiêng ngả khi nghe thấy câu cuối cùng cao vút của cô, cao đến mức không thể nghĩ cô trụ vững nổi nữa. 
Cô bật khóc nức nở. 
Cảm xúc của cô đã bị tuôn ra một cách không thể nào kiểm soát. 
Cô tiếp tục hát.
Không cảm thấy đau họng.
Vì trái tim cô còn đau hơn nhiều! 






Một lời yêu thương em mong thầm trao đến anh sao xa vời?
Người yêu hỡi con tim hoài mong tiếng yêu dịu dàng
Mà người mãi xa xôi để mình em trong cô đơn
Thương nhớ anh em đi tìm một tiếng yêu.


Em yêu anh tình yêu sáng trong nơi tâm hồn
Nhìn ai kia bên anh cùng câu ái ân trao người
Một mình em nơi đây nhịp con tim cô đơn
Thương nhớ anh em khóc thầm trong tiếng mưa
Chờ anh...


"ĐỦ RỒI!" - Một tiếng hét vang làm im bặt cả phòng. 
Tùng nhìn Mạnh Duy:
"Sao mày lại cắt ngang như thế? Cô ấy đang hát hay mà!" 
"Cô đừng hát nữa!"- Mạnh Duy buông đũa rất mạnh rồi chạy ra ngoài trong sự ngỡ ngàng của mọi người. 


Mưa rơi rất to, rào rào trắng xoá núi rừng. 
Mạnh Duy đấm mạnh vào cái cột ở hành lang. 
Tại sao khi nghe giọng hát của cô anh không muốn nghe đến thế?
Dù rằng cô hát quá hay, giọng hát của cô ngọt ngào, cao vút không ai có thể sánh được. 
Nhưng giọng hát đó hiện về ký ức của anh. 


Ký ức mập mờ, trôi nổi không thể nhớ hết được. 
Anh chỉ nhớ, nhớ rất rõ! 
Anh đã nghe giọng hát này! 
Nhưng không phải của Kiều Nga...
Và anh nhớ...
Người mà anh đã từng nghe giọng hát ấy...
...mới thực sự là người anh đã yêu! 


Nhưng anh đã quên rồi.
Đó là ai? Sao không ai có thể trả lời cho anh?


Bỗng có tiếng hét ở trong khách sạn:
"Tỉnh lại đi, Vân Hoa!" 






Tử Hạ

on 18/8/2013, 09:05

#35
  • avatar

Tử Hạ



Thành viên tích cực
Xem lý lịch thành viên
Tham gia : 04/07/2013
Bài viết : 3707
Điểm plus : 13098
Được thích : 57
Re: Bước chân cho nụ cười - Trà My

Chương 4 - Story 2:


Spoiler:

"Hoàng Duy à, đừng uống nữa!" 
Mặc cho lời khuyên bảo của Tùng, chàng trai trẻ vẫn uống hết ly rượu này đến ly rượu khác. Mặt anh đỏ bừng vì rượu và vì tức giận. 
Kiều Nga nhẹ nhàng giữ ly rượu của anh lại:
"Hoàng Duy, anh còn trẻ, không nên uống rượu nhiều như vậy. Vân Hoa chỉ là bị sốt nên ngất thôi, Phương Nga và Ngọc đã chăm sóc cô ấy rồi, cớ gì anh phải thế này chứ?" 
Nhưng Hoàng Duy gạt mạnh tay Kiều Nga ra đến nỗi văng cả rượu vào người cô. 
"Tránh ra, đồ con gái khốn kiếp!!!" 
Mạnh Duy từ ngoài nhìn thấy hết. Không thể đứng yên được anh chạy vào giữ chặt lấy Hoàng Duy:
"Cậu ta say rồi! Mau đưa cậu ta ra ngoài đi!" 


Bỗng "BỐP!!!"


Một cú đấm giáng thẳng vào mặt Mạnh Duy khiến anh không kịp chống đỡ.


Bảo, Tùng, Nam và Kiều Nga kinh hãi vội giữ Hoàng Duy lại. Mạnh Duy loạng choạng suýt ngã, không hiểu chuyện gì xảy ra. Nhưng anh chưa kịp lấy lại tinh thần thì Hoàng Duy trợn mắt quát:
"Đồ khốn! Vân Hoa...tại sao lại thế...?" 
Chỉ nói được thế rồi Hoàng Duy gục xuống...


***


Đêm lặng lẽ trên vùng núi Sa Pa, gió rít lạnh ngoài cửa sổ. Ai nấy đều mệt ngủ như chết giấc, có người ngáy to cả khách sạn nghe thấy.
Chỉ có mỗi Mạnh Duy là không ngủ. Anh bỗng bật dậy, đi đến căn phòng gần đó. 
Cửa không khoá. 
Anh mở cửa bước vào. 


Trong căn phòng nhỏ gọn gàng sạch sẽ, một cô gái đang nằm trên chiếc giường. Gương mặt xinh đẹp rất nhợt nhạt và mệt mỏi, dường như cô ngủ rất say. Trên trán cô đắp một cái khăn lạnh. Sức khoẻ cô đâu được tốt, chỉ ngấm mưa một cái là sốt cao rồi. 
Mạnh Duy ngồi xuống bên giường cô. Lại lần nữa anh nhìn thấy cô ngủ. Nhưng chẳng thấy đáng yêu nữa mà thấy có vẻ cô ngủ không yên giấc, chốc chốc lại run lên. 
Cái khăn lạnh bị lệch đi khỏi trán.
Như một phản ứng, Mạnh Duy đưa tay để lại cái khăn đấy vào vầng trán đang nóng hừng hực của cô. 
Đúng lúc đó Vân Hoa mở mắt.
"Anh...!" - Cô ngỡ ngàng nhìn thấy anh.
Anh cũng giật mình không kém:
"À tôi để lại cái khăn cho cô thôi!"
"Nhưng sao anh lại vào đây?"
"Hoá ra cô bị cảm lạnh sao?"
"Vâng, nhưng..." - Vân Hoa lúng túng. 
"Chỉ là sốt mà cậu Hoàng Duy đó phải uống nhiều rượu, đánh người và đau khổ gọi tên cô như thế à?" 
Hoa bỗng cảm thấy nhói lòng. Hoàng Duy đã có hành động như vậy ư? 
Mạnh Duy bỗng quay lại gọi cô:
"Vân Hoa!" 
Cô giật bắn mình, nhìn anh. Sao anh gọi tên cô như vậy chứ?
"Mọi khi cô rất vui vẻ cơ mà, sao hôm nay cô lại buồn như vậy chứ? Cô tạo ra cái không khí chẳng hề vui vẻ gì, cũng là tại cô mà ra đấy!" 
Vân Hoa cúi mặt:
"Em xin lỗi..." 
"Thôi bỏ đi! Tôi chỉ mong cô hứa với tôi một điều thôi."
"Điều gì ạ?" 
Mạnh Duy nhìn thẳng vào mắt Vân Hoa:
"Đừng hát bài hát đó nữa!" 
Hoa ngạc nhiên vô cùng. Cô không hiểu anh nói gì nữa.
"Tại sao?" 
Mạnh Duy ngập ngừng một lát rồi đáp:
"Vì tôi không muốn yêu ai khác ngoài Kiều Nga!" 
Vân Hoa sững người, cô tưởng sét lại đánh lần nữa. 
"Tôi đã công bố với tất cả mọi người Kiều Nga là bạn gái của tôi, đó là sự thật! Ở bên cô ấy tôi cảm thấy rất vui và không phải lo nghĩ gì cả. Còn bài hát ấy khiến tôi không vui..." 
Im lặng. 
Anh không thể nói được. 
"Bài hát ấy khiến tôi nhớ đến những ký ức đã giày vò tôi, không để tôi nhớ lại. Nhưng tôi nhớ tôi đã từng yêu người có giọng hát như cô. Giờ tôi chỉ muốn yêu Kiều Nga, tôi không muốn nhớ người đó là ai..." 
Anh không dám nói.
Vì anh không muốn tiết lộ thêm bí mật nữa.
Nhưng anh không biết...
Cô đã hiểu anh muốn nói gì rồi. 
Chỉ là cô không biết anh đã từng yêu...
...yêu cô...


"Được, em hứa với anh!" 
Mạnh Duy ngẩng lên. Hoa cười:
"Nếu bài hát ấy khiến anh không vui, em sẵn sàng không hát nữa! Kiều Nga là một cô gái tốt đấy, chúc mừng anh nhé. Cứ tưởng người lạnh như đá Mạnh Duy này không biết yêu chứ, hehe!"
Giọng nói vui vẻ dễ thương nhưng thực chất đáng thương thì đúng hơn...
Đôi mắt Mạnh Duy dường như vui vẻ hơn. Cô thực sự cần đôi mắt ấy.
"Ừ cám ơn cô, vậy cô nghỉ đi!" 
Anh đứng lên định đi ra, nhưng cô nắm lấy cánh tay anh giữ lại:
"Mạnh Duy, anh cũng hứa với em một điều được không?" 
"Hứa gì?" 
"Có phải anh định theo nghề diễn viên?"
"Ừ..."
"Nhưng anh có thể hứa sẽ dạy thể thao cho em đến khi nào em thành công được không? Em sẽ cố gắng học, giờ em đang rất cần thể thao, rất cần sự giúp đỡ của anh! Khi nào xong anh có thể đàng hoàng theo nghề diễn." 
Mạnh Duy im lặng nghĩ ngợi, rồi gật đầu.
"Cứ theo ý cô đi!" 
Rồi anh bước ra ngoài. 
Nhưng bỗng đứng lại ở cửa. 
"Còn nữa, cô hát rất hay!" 
Và cửa đóng lại. 


Còn lại cô, cô không biết nên khóc hay nên cười.


Ngày...tháng...năm...


Thật xui xẻo vì hôm nay em bị sốt! Nhưng anh biết vì sao em lại sốt không?
Có thể là do ngấm mưa...
Nhưng cũng là do đã nhìn thấy niềm hạnh phúc của anh!
Em đã từng nghĩ rất ngây thơ rằng anh là một người lạnh lùng như vậy thì anh sẽ không bao giờ yêu ai. Nhưng em nhầm rồi. Anh đã yêu. Và em thấy Kiều Nga giống như một vị anh hùng vậy. Cô ấy có thể chiếm trọn trái tim anh, tan chảy sự băng giá trong anh, tìm lại niềm vui cho anh. Anh có biết, em đau khổ thế nào không? Nhưng em còn vui hơn thế. Vì chỉ cần nhìn thấy anh vui là em cũng sung sướng như một đứa trẻ được quà. 
Anh đừng bao giờ không vui! Em muốn được thấy anh cười. Dù anh chưa cười nhưng em tin anh sẽ là con người của ngày xưa. Kể cả có không nhớ ra em, cũng không sao, chỉ cần anh trở lại làm Báo Đốm vui vẻ, thân thiện hôm ấy, em sẵn sàng đánh đổi tất cả.
Em chỉ muốn anh hứa với em: hãy dạy thể thao cho em. Bởi vì em không còn sức níu kéo anh lại đường đua nữa, chỉ còn cách này thôi. Nếu trời thương, biết đâu anh sẽ quay lại với ước mơ của mình? 
Trước đó, em chưa hề nghĩ mình sẽ lại thế này...
Nhưng giờ, khi anh biết yêu một con người
Em cũng nhận ra


EM YÊU ANH! 




"Cháu chào cô ạ!" - Cô gái xinh đẹp lễ phép chào. 
Người cha của Mạnh Duy - ông Mạnh Hải cười đáp lại:
"Ừ chào cháu!" 
Chỉ có mỗi người mẹ - cô Vân thì thờ ơ:
"Ờ..." 
Đúng lúc đó Mạnh Duy đi xuống:
"Em đến rồi à?" - Ánh mắt anh sáng bừng khi thấy cô. 
"Vâng, hôm nay em đến để chuẩn bị cho bài hát mới để kịp phát hành album vol.1 trong tháng 11 này." 
"Ừ vậy nhanh lên phòng thu thôi." - Mạnh Duy bước tới khoác vai Kiều Nga. 
Khỏi nói cô Vân chướng mắt tới mức nào. Từ lúc đi tham quan Sa Pa về thấy thằng con trai công bố đứa con gái này là bạn gái, suốt ngày thấy tới tới lui lui, bà không thể chịu nổi. Nhưng cô con dâu bà đã chọn thì sao giờ chẳng thấy đến vậy chứ?
Bà nhìn ra cửa bỗng reo to lên:
"Vân Hoa!!!!" 
Mạnh Duy và Kiều Nga đang định đi lên cũng phải quay lại. Cô Vân chạy tới ôm chầm lấy cô gái mà bà yêu quý như con ruột: 
"Trời ơi cô đợi con đã mấy tuần rồi! Sao con không đến chứ?"
"Con xin lỗi cô, con bị ốm, vả lại bận học quá nên con không đến được!"
Cô Vân nhìn Hoa, xuýt xoa:
"Con ốm sao? Tội con quá, chắc chẳng ai quan tâm con đúng không (ám chỉ Mạnh Duy)? Con xanh xao quá đi, đúng là vô tâm mà!" 
Mạnh Duy nghe thế chỉ biết lườm một cái. 
Vân Hoa cười:
"Con quyết định về tiếp tục làm cho bà và cả cô nữa chứ, bà đâu ạ lâu lắm con mới gặp bà?" 
"Ừ con lên nhà đi, bà cũng ngóng con lắm đấy."
Vân Hoa cười thật tươi đi lên. Một nụ cười dễ thương khiến ai cũng phải xao lòng, thế mà có người lại chẳng hề rung động gì cả! 
Cô lướt qua hai người ấy rồi đi lên, dường như cô đã không để ý đến họ...




"Em sẽ để bài Trái tim không từ bỏ làm tên album vol.1, anh thấy sao?" 
"Anh lại thích để cái bài Yêu bằng Thế giới hơn đấy!"
"Nhưng mà Trái tim không từ bỏ là anh Bảo sáng tác mà, em phải để làm bìa chứ. Bạn của anh cũng là bạn của em!" 
Mạnh Duy tặng Kiều Nga một nụ cười qua ánh mắt, ôm lấy cô:
"Cám ơn em!" 
Kiều Nga mỉm cười:
"Có gì mà cám ơn chứ. Giờ chúng ta ra sân chơi gì đi! Đã lâu em không tập thể thao rồi." 
"Ừm vậy em thích gì? Cầu lông nhé?"
"Ôi hay đấy, chúng ta ra chơi đi!" 
Hai người cầm vợt đi ra và nhìn thấy Vân Hoa đang phơi quần áo ngoài sân vườn. 
Dù là đang làm một công việc vất vả nhưng Hoa lại không hề tỏ ra mệt mỏi mà còn hăng hái nữa, miệng cô hát mấy giai điệu vu vơ nhưng giọng hát ngọt ngào cao vút của cô cũng đủ làm cho cả gió ngừng thổi. 
Kiều Nga nói với Mạnh Duy:
"Chị Hoa làm việc nhẹ nhàng thật đấy!"
"Ừ sau khi khoẻ cô ấy cũng làm chăm chỉ, tháng này khéo tăng lương đấy. Thôi để cô ấy làm, ra đằng kia chơi vậy. Sân nhà anh rộng mà."
Hai người ra một góc sân, nơi này cũng để sẵn một cái lưới. Kiều Nga cầm cầu lông và vợt:
"Em đánh nhé, cẩn thận mà đỡ!"
"Ừ đánh đi!" 
BỐP! Kiều Nga đánh quả đầu tiên. Không hổ danh là lớp trưởng lớp thể thao, cô đánh cầu chuẩn từng milimet, kỹ thuật cũng đẹp nữa, quả cầu đưa đi theo đường cong rất đẹp. 
Mạnh Duy cũng nhanh chóng đánh lại dễ dàng. Hai người đánh qua đánh lại rồi cũng đánh mạnh hơn. Thấy mãi mà chưa phân thắng bại, Mạnh Duy cũng hơi sốt ruột dù vẫn vui vẻ thôi. Anh vụt mạnh hơn. 
Quả cầu vượt quá tầm vợt của Kiều Nga bay thẳng ra góc sân đằng kia...
Và quả cầu bay trúng vào một cái áo mà Vân Hoa đang rơi. Vì cầu mạnh nên rơi cả áo xuống. Hoa giật mình nhặt áo lên, bẩn hết cả rồi! Cô cũng tìm "thủ phạm" và cầm quả cầu lên. 
Mạnh Duy gọi:
"Hoa, đó là quả cầu của tôi đấy!"
"À vâng để em mang đến cho anh." - Hoa mang quả cầu chạy đến. 
Cô nhanh chóng đưa cho Mạnh Duy rồi định đi luôn, nhưng anh giữ tay cô lại. 
"Ở lại tập thử đi!"
"Dạ??"
"Thì tôi hứa sẽ tiếp tục dạy cô mà, môn tiếp theo là cầu lông cô nằng nặc đòi tập còn gì?"
Vân Hoa lấm la lấm lét, cô làm sao dám tập khi có Kiều Nga ở đây chứ? Nhưng Kiều Nga cười tươi:
"Không sao đâu, chị cứ tập tự nhiên đi! Ai lúc đầu chẳng kém!"
Nghe thế Hoa mới yên tâm và đi vào cùng Mạnh Duy. Nhưng không ngờ Mạnh Duy lại bảo:
"Kiều Nga, em hãy dạy lại Vân Hoa kỹ thuật cầm vợt với đánh, đỡ cầu đi. Sau đó sẽ đánh với anh!" 
Vân Hoa nghe vậy mà rụng rời chân tay. 
Kiều Nga dạy ư?
Sẽ thế nào đây? Đầu cô toàn những lo sợ vẩn vơ, Kiều Nga sẽ dạy khủng khiếp hơn cả Mạnh Duy quát tháo thì sao? 
Nhưng "Tào Tháo" vẫn đến rồi. Kiều Nga đưa cho Vân Hoa một cây vợt khác. Hoa run run, cầm vợt cũng chẳng chắc nữa.
"Này cầm cái kiểu gì đó?" - Mạnh Duy nhìn thấy liền gắt. 
Chết rồi, Mạnh Duy mà mắng thì Kiều Nga sẽ...
Nhưng không ngờ Kiều Nga mỉm cười, cầm tay của Vân Hoa để lại: 
"Chị phải cầm thế này này!" 
Vân Hoa thực sự rất ngạc nhiên. 
Kiều Nga vẫn cười trấn an Hoa, rồi đưa bàn tay kia lên trước vợt đập đập giống đánh cầu:
"Chị thử làm giống em đi! Tưởng tượng tay chị là cầu." 
"Thế này à?" 
"Đúng rồi đó! Đấy cũng là một cách đánh cầu, còn cách nữa là tung cầu lên trên để đánh. Nào thử nhé!" - Kiều Nga đưa vợt lên trên đánh (tất nhiên đánh vào không khí thôi). 
Vân Hoa cũng làm theo, chẳng hiểu sao cô làm được hết.
"Tốt lắm! Chị học nhanh đấy chứ, tiếp nào. Giờ thì đỡ cầu nhé! Chị đưa tay ra đỡ như thế này." 
"Đúng rồi, tiếp đi, vụt mạnh vào!"
"Đấy, cứ tưởng tượng cầu trước mặt mình, xác định điểm rơi xuống, đừng để cầu chệch mất."
"..." 
Loáng một cái Vân Hoa đã có thể tập được kỹ thuật, khi đánh cùng Mạnh Duy thì đỡ được khá nhiều quả. Thế đấy, Kiều Nga thì cũng cố chấp thật nhưng mà cô vẫn có bản chất rất tốt, và giảng giải dịu dàng hơn Mạnh Duy kia! 
Đúng lúc đó chuông điện thoại reo. Kiều Nga vội vàng nói: 
"Em xin lỗi, em ra đây nghe điện thoại cái đã!" 
Cô chạy ra ngoài. Còn lại mình và Mạnh Duy, Vân Hoa ngồi xuống cạnh anh, vừa lau mồ hôi vừa nói:
"Thế nào? Khéo mai anh chuyển bài luôn cho em được rồi đấy!" 
"Đã được cái gì mà đòi chuyển? Cô đúng là hay sốt ruột."
"Thì rồi em sẽ luyện tập nhiều hơn mà! Nhưng công nhận Kiều Nga dạy tốt ghê ha, tốt hơn anh đó."
"Thì tất nhiên vì thế tôi mới chọn cô ấy làm bạn gái tôi. Cô thích thì cứ nhờ cô ấy dạy, tôi đỡ mệt!" 
"Chọn cô ấy làm bạn gái tôi." Nghe câu này Vân Hoa cảm thấy chẳng vui gì, liền nói luôn:
"Không! Anh phải dạy em!" 
"Gì chứ? Kêu không thích tôi dạy mà?" 
"Em chỉ nói cô ấy dạy tốt hơn anh thôi mà, anh vẫn phải dạy em, nhất là đến môn chạy thì không ai được dạy ngoài anh!" 
"Cô bướng bỉnh vừa chứ? Tôi không dạy thì sao nào? Mệt chết!"
Hoa chu mỏ xì một cái rồi:
"Mưa trong đêm tình theo bóng ai xa vời, một ánh sao..." 
"Thôi thôi lạy bà, được rồi tôi dạy! Đừng có ca cái bài hát ấy nữa."
Vân Hoa cười hí hí. Đúng là tên Mạnh Duy này cũng dễ chống trả gớm! 
Đúng lúc đó Kiều Nga đi vào, tay cầm điện thoại nhưng gương mặt thất thần. Mạnh Duy giật mình:
"Kiều Nga, em làm sao thế?" 
Kiều Nga mặt mày tái mét nhìn Mạnh Duy: 
"Anh, mẹ em..."






Sponsored content

Sponsored content



Re: Bước chân cho nụ cười - Trà My

Chuyển đến trang : Previous  1, 2, 3, 4, 5, 6, 7, 8, 9  Next



Quyền viết bài:
Bạn không có quyền trả lời bài viết