Yukimono Forum »   » Chuyên Mục » Đọc Truyện » Sưu tầm » Truyện dài

Chuyển đến trang : Previous  1, 2, 3

Tử Hạ

on 17/8/2013, 18:09

#51
  • avatar

Tử Hạ



Thành viên tích cực
Xem lý lịch thành viên
Tham gia : 04/07/2013
Bài viết : 3707
Điểm plus : 13098
Được thích : 57
Re: Những bông hoa mùa hạ - Trà My

Chương 50: Dũng cảm đối đầu


Spoiler:

Trinh vừa đi shopping về, diện đủ quần áo đẹp. Tâm trạng nó đang rất phấn khởi, mỗi khi vui là nó thường đi shopping mà chủ yếu là mua quần áo, váy vóc đủ kiểu. 
Nhưng vừa về đến đầu ngõ, Trinh đã nhìn thấy Vỹ: 
“Vỹ, cậu đến lúc nào thế? Mau vào nhà đi!” - Trinh hồ hởi. 
Nó cũng hơi ngờ ngợ, trông mặt Vỹ không có gì gọi là vui vẻ. Cậu hầm hầm đi về phía Trinh: 
“Nói cho tôi biết, có thật là cậu đã nhìn thấy Điệp đốt phòng tôi không?”
Trinh run người, cố bình tĩnh:
“Đúng vậy…!”
“ĐÚNG SAO?????” - Vỹ hét lên làm Trinh giật bắn mình. Rồi cậu giơ ngay ra chiếc vòng tay. 
Trinh tái sắc khi nhìn thấy chiếc vòng của mình. Nó giật ngay lại. 
“Sao…sao cậu lại có cái vòng này?”
“Là mẹ tôi nhặt được!” - Giọng Thanh vang lên phía sau Vỹ. 
Thanh, Bằng, Điệp cũng nhanh chóng đi tới. Trinh lùi một bước, Thanh càng tiến đến. Giọng cô bé đầy phẫn nộ:
“Cậu đã đến phòng tôi, cắt một mẩu natri, sau đó gọi Điệp đến PVL của Vỹ cùng cậu, cậu đã ném cái lon ra để khiến cho Điệp ngã vào đống đồ thí nghiệm coi như dựng lên màn kịch, và sau đó cậu đã cho nước vào cái natri này của tôi, đốt cháy mọi thứ, đúng không!!??” 
Trinh run sợ, nó lùi lại, mặt trắng bệch đi. 
Điệp cũng run lên, nhưng mà run vì giận. Nó lạc cả giọng đi:
“Vậy có nghĩa, cậu cũng đã từng hại tôi. Ví dụ như cái lần bị ngã xuống nước, cậu cũng hại tôi? Là cậu sao?” 
Trinh ôm đầu gào to: 
“Tôi không làm gì cả, tại sao các người cứ đổ cho tôi!!!!????” 
BỐP!!! Một cái tát giáng trời vào thẳng một bên má Trinh đến bật máu. 
Trinh ngẩng lên, nó ngỡ ngàng nhìn Vỹ đang không thể nhịn nổi cơn tức:
“Một cái dành cho những gì cậu đã hại Điệp ngày trước!” 
Trinh chưa kịp hiểu gì thì BỐP mạnh hơn nữa, nó ngã bệt xuống đất, đau đớn vì trầy xước mình mẩy:
“Và một cái cho những gì cậu đã phá hủy của tôi!!!!!!!!!!” - Vỹ hét lên. 
Trinh ôm mặt, khóc lóc nhìn Vỹ đang điên tiết, Điệp giận dữ, Thanh bất bình và Bằng tức tối vây quanh nó. Cuối cùng thì tội lỗi đều không thể giấu được. Trinh phải trả giá, phải trả giá nhục nhã như thế này sao? 
“Thực sự tôi không muốn vậy, nhưng tôi cũng đã bị hại! Là tại hắn, là tại hắn!!!” – Trinh khóc gào.
“Hả? Tại ai?” - Bằng giật mình.
“Hắn là kẻ giết cha tôi, hắn hành hạ tôi suốt một thời gian dài trước khi dì Lan nuôi tôi! Hắn đánh đập tôi, coi tôi như một con chó chết. Và hắn gieo vào đầu tôi tội ác, những cái thứ ghê tởm nhất. Rồi hắn bắt tôi phải đốt phòng thí nghiệm của Vỹ, tất cả là tại hắn! Tại hắn!!!!!” 
Mọi người sững sờ nhìn Trinh đang khóc lóc. Hóa ra lại còn có cả chuyện này nữa ư? 
Vỹ liền bước tới, kéo Trinh đứng dậy. Trinh giật mình hơn nữa, nó xấu hổ không dám nhìn cậu. 
“Tôi không tha thứ cho cậu đâu, tôi sẽ mãi mãi không tha thứ cho cậu, vì thế cậu hãy quay mặt ra đây!”
Trinh quay lại, nhìn đôi mắt Vỹ đang rất muốn biết nhiều thứ. 
“Kẻ đó là ai mà lại muốn đốt phòng của tôi?” 
“Hắn nói hắn từng đi ăn trộm nhưng bị Điệp và cậu chống cự!”
Điệp giật mình:
“Lẽ nào là cái thằng đã đâm dao vào vai cậu hả Vỹ?”
“Đúng nó rồi chứ còn ai nữa?” - Bằng bảo. – “Thằng này đã đi tù rồi mà!” 
“Hắn trốn tù, hắn đã uy hiếp tôi phải đốt PVL của cậu nếu không hắn sẽ giết nhà bác tôi!” – Trinh khóc. – “Tối nay tôi sẽ phải đến gặp hắn báo cáo tình hình!”
“Được rồi, vậy mục tiêu của hắn còn có tôi! Vậy tôi sẽ đi cùng cậu!” 
“Hả? Thế sao được?” 
“Tôi muốn xem thằng đó muốn gì ở tôi, tôi không thể để nó làm càn mãi được. Những người khác sẽ gọi công an phục kích bên ngoài, còn cậu, vào đó nói chuyện với thằng đó, cấm tiết lộ một điều gì cả, vì hiện nay đang rất quan trọng! Những người khác ok chứ?”
“OK con gà đen!”
“Mấy giờ đến hả Trinh?” 
“9h đêm, muộn đấy.” 
“Được rồi, vậy mọi người thông báo các chú công an nhé, bởi chúng ta không thể bắt được thằng trộm đó đâu!”
“OK!”


Vỹ lập tức quay trở về để chuẩn bị cho tối nay đối đầu.
“Vỹ!!!” - Một tiếng gọi vang lên. 
Cậu quay lại. Điệp đang ở ngay đằng sau. Nó chạy tới:
“Vỹ, tớ sẽ đi cùng với cậu!”
“Thì tất cả đều đi còn gì?”
“Ý tớ là tớ sẽ vào gặp thằng trộm đó cùng cậu!”
“Cậu điên à? Thằng đó khỏe lắm đấy!” 
“Thì cậu khỏe lắm hay sao mà dám vào? Đừng quên hôm đó không có tớ thì cậu cũng bị nó đấm cho vỡ mặt rồi! Chúng ta là học sinh, một mình vào không hay chút nào đâu. Nói chung dù thế nào tớ cũng sẽ vào cùng cậu!” 
Rồi Điệp quay ngay đi, quên cả việc đòi lại Vỹ một lời xin lỗi vì đã hiểu lầm mình.




Gần 9h đêm. Trời tối đen như mực. 
Để đề phòng, đội trinh thám tản ra mỗi người một nơi. Thằng trộm hẹn Trinh đến căn cứ ở một cánh đồng rất vắng, có cả con sông rất nguy hiểm. Nhưng cỏ ở đây mọc khá cao nên mọi người nấp rất kỹ. Trinh đi vào trước.
Thằng trộm ngồi trên ghế đang hút thuốc, quay sang Trinh:
“Mày đã thực hiện lời hứa tới đâu rồi?”
“Ông không thấy tin đồn đã lan khắp thành phố sao?” 
“Tao không thấy tin đồn, tao chỉ thấy mày hôm nay dẫn xác về mấy đứa thôi!” 
Trinh giật mình, nhưng may là thằng trộm chẳng phát hiện ra đội trinh sát, chỉ biết rằng Vỹ và Điệp đã đi theo Trinh. 
Lập tức Vỹ bước ngay vào và Điệp sát theo sau, lúc này họ quên cả sợ hãi: 
“Rất vui gặp lại ông chú!” - Vỹ cười khinh thường. 
“Rất vui gặp lại nhãi con!” - Thằng trộm đưa con mắt tức giận nhìn cậu thiếu niên đã từng khiến mình suýt chết. – “Mày đến đây làm gì?” 
“Tôi đến để dẫn ông chú về cái tù mà ông chú đã trốn thôi!” 
“Mày có làm được không?” - Thằng trộm hất hàm. 
“Nếu tôi làm được thì sao?”
“Thì mày chết chứ sao nữa! Bay đâu!!” 
Tất cả kinh ngạc khi thấy từ ngoài cửa sổ những thằng trộm khác xăm trổ đầy mình, mặt mũi dữ tợn xông ngay vào. 
Điệp hoảng sợ vội chạy tới cạnh Vỹ. Vỹ cũng giật mình, nhưng tên cướp to khỏe này sẽ làm gì mình đây…? Nhưng cậu vẫn mắng:
“Một mình ông không thể đánh được tôi hay sao mà phải dùng mấy thằng này? Ông hèn hạ vừa thôi!” 
“Thì tao thích thế đấy, tao muốn mày phải chịu nhiều hơn những gì mày gây ra cho tao. Ê thằng kia, mau đưa con bé lại đây!”
Không kịp hiểu chuyện gì thì một thằng trộm đã tóm lấy Điệp, lôi nó đến chỗ thằng đầu trò kia. Điệp hét lên, lấy hết sức vùng vẫy. Vỹ vội lao tới cứu nó, nhưng thằng trộm đang bắt Điệp đã đá cho cậu một quả khiến cậu ngã xuống đất, sượt da chảy máu khắp chân.
Trinh nhìn thấy thế, không thể kìm được tức giận. Nó quên cả sợ, quay ra cửa sổ:
“CỨU VỚI!!!!!!!!!!!!”
Ngay lập tức, đội trinh sát ập đến căn nhà. Thằng cướp đầu trò điên tiết vì bị lừa, hắn hét lên:
“Chúng mày, xử lý hết lũ cảnh sát thối tha đó đi!!!” 
Một cảnh chiến đấu nổ ra, bọn cướp xông đến các trinh sát. Dù cả lũ đệ tử này đều to khỏe, lực lượng đông nhưng chúng không thể nào địch nổi với những người trinh sát kinh nghiệm, nhanh nhẹn, thông minh này. Các trinh sát dễ dàng nắm bắt được điểm yếu của từng đứa, khiến cho cuộc chiến tuy không cân sức về lực lượng nhưng phần thắng vẫn nghiêng về phía những người cảnh sát tài ba. 
Thằng trộm đầu trò - kẻ giết cha Trinh vô cùng tức giận khi thấy mình sắp thua, hắn liền vớ lấy con dao sắc nhọn và kề vào cổ Điệp:
“Tất cả chúng mày – lũ cảnh sát còn dám đánh nữa tao sẽ cắt cổ con bé này!” 
Ai nấy dừng cả tay lại, Điệp tím tái mặt mày, nó rất sợ, nó sợ chết. Nó khóc, nước mắt dường như thay cho lời van xin. Nhưng thằng trộm không hề quan tâm, hắn chỉ mỉm cười đắc thắng vì chiêu này đã có tác dụng. 
Các trinh sát không thể nào làm hại cô bé vô tội được, định buông những tên cướp ra. Nhưng một cảnh sát có kinh nghiệm đã kêu lên:
“Mọi người cẩn thận, không được để trúng kế! Chắc chắn đây là mưu để chúng ta bỏ cuộc, chúng ta hãy bắt thằng trộm đó giải cứu cô bé đã!” 
Các cảnh sát nghe lệnh lập tức chạy lên chỗ thằng trộm. Thằng cướp giật mình, chúng nó không sợ sao? Hắn kề dao mạnh hơn, cổ Điệp đã ứa máu, nhưng các trinh sát vẫn chạy tới rất nhanh. Lập tức hắn vọt qua cửa sổ, chạy thẳng ra ngoài kéo theo Điệp. Không được! Nếu như mình để yên thế này thì sẽ chết thật mất.
Thằng trộm này mình quá quen rồi mà…
Quên cả con dao đang kề cổ, Điệp cúi xuống cắn phập một cái rất mạnh vào tay thằng trộm. Thằng trộm đau quá gỡ tay ra, Điệp nhanh chóng định bỏ chạy. Nhưng thằng trộm đã không để cô bé yên, bọn trinh sát đang bao vây rất nhanh rồi, vậy mà thằng trộm nhanh hơn. Hắn tóm lấy áo Điệp và đâm cô bé từ đằng sau…
Không!!! Mình phải chết sao?
Dù thế nào cũng không thoát được cái chết từ thằng trộm này….


“KHÔNG ĐƯỢC LÀM HẠI BẠN ẤY!!!” 


Một tiếng hét vang lên. 
Và một dòng máu chảy ra. 
Nhưng không phải Điệp. 


Chỉ trong chưa đầy một giây.


Một bóng hình lao đến, và con dao đó phập qua một cánh tay.
Đúng lúc đó, Bằng xông tới. Anh chậm mất rồi! Anh nổi điên, lao tới đấm đá thằng cướp túi bụi. Đội trinh sát cũng bước tới trói chặt thằng trộm lại. Nhưng tất cả bọn họ đều đã chậm, dù rằng chạy với tốc độ rất nhanh. 


“Vỹ!!!!!!!!!” - Tiếng hét của cô bé ấy vang lên khiến sự hỗn loạn của tức giận đều im bặt.
Điệp bò dậy, chạy đến chỗ cậu thiếu niên đang nằm trên bãi cỏ. Nó nâng đầu cậu lên, mặt cậu đã tím tái, và ở tay cậu những dòng máu chảy ra không ngớt. Con dao đó đã đâm vào động mạch ở tay cậu, cậu đã cứu Điệp nhưng cũng đồng nghĩa với việc sự sống của cậu đã bị con dao đó quyết định. 
Điệp gào khóc vì sợ. Sợ bởi quá sốc khi suýt bị giết. Nhưng điều mà nó sợ nhất chính là người đã cứu nó. 
“Vỹ, cậu không được chết! Sao cậu dại thế? Sao cậu lại cứu tớ chứ?” – Nó hét lên.
Thanh và Trinh cũng chạy tới. 
“Vỹ, cậu mau tỉnh lại đi, tớ không cho cậu chết đâu!!!!”
“Vỹ, là tại tớ! Là do tớ mà cậu đã phải chịu thế này!” 
Mọi người ai nấy vây quanh Vỹ, cậu thiếu niên giờ đã bị con dao định mệnh định đoạt sự sống, cậu chết hay là sống được đây? Đầu Vỹ ngả vào trong lòng Điệp, nó ôm chặt lấy cậu, cảm nhận từng hơi thở đã yếu dần đi bên tai nó. Đừng! Xin đừng rời xa tớ! Tớ van cậu đấy! 






Tử Hạ

on 17/8/2013, 18:11

#52
  • avatar

Tử Hạ



Thành viên tích cực
Xem lý lịch thành viên
Tham gia : 04/07/2013
Bài viết : 3707
Điểm plus : 13098
Được thích : 57
Re: Những bông hoa mùa hạ - Trà My

CHƯƠNG 51: Có khi nào rời xa? 


Spoiler:

Phòng cấp cứu. Đã gần 12h đêm. 
Điệp vẫn ngồi bên ngoài, dường như xung quanh nó không có một cái gì khác ngoài sự chờ đợi đến tuyệt vọng. 
Bên trong kia là một sự sống mong manh. 
Đôi mắt Điệp đã khô đi cả dòng nước mắt, nó đã khóc quá nhiều. Nó sợ Vỹ sẽ rời xa nó, sẽ vĩnh viễn đi theo vết dao định mệnh kia, thì lúc đó nó mới là kẻ có tội, kẻ đáng chết! 
Lần đầu tiên, nó cảm thấy Vỹ là người quan trọng nhất với nó…


“Điệp à, ngày mai phải đi học đó con, mau về thôi!” - Mẹ Điệp dù rất lo sợ nhưng cũng phải khuyên con gái. 
Điệp im lặng không nói gì cả, đôi mắt nó cho biết nó không muốn về. Nó muốn ở lại cho đến khi bác sĩ đi ra thông báo tình hình của Vỹ. Mẹ Điệp bất lực đành quay trở về cùng gia đình, chỉ còn lại Điệp, Thanh, Trinh và Bằng. Tất cả đều vô cùng lo sợ. 
Kẹt! Cuối cùng cánh cửa đã mở. 
Một bác sĩ đi ra, cởi bỏ khẩu trang. 
“Bác sĩ, cậu ấy thế nào rồi ạ?” - Điệp vội chạy tới hỏi bác sĩ đầu tiên. 
“Cậu bé mất máu quá nhiều, dao đâm sâu vào động mạch, nguy hiểm tới tính mạng vô cùng. Hiện chúng tôi đã cầm được máu và các công đoạn cấp cứu khác, nhưng cậu bé chưa tỉnh lại. Phải để cậu bé tỉnh lại thì may ra…” - Rồi bác sĩ đi ra phòng khác.
Điệp như ù tai đi, hai đầu gối nó quỵ xuống. 
Bằng vội chạy tới đỡ nó, trong đầu anh cũng vô cùng hoảng loạn. 
Điệp không nhận sự giúp đỡ của Bằng, nó đẩy mạnh anh và đứng lên chạy vội vào bên trong phòng cấp cứu. 


Trên chiếc giường bệnh của căn phòng màu trắng. 
Từng giọt máu trên chiếc chai vẫn truyền xuống một cánh tay. 
Đã từng thấy cậu ở trong bệnh viện rồi, nhưng không phải là như thế này. 
Giờ đây, gương mặt tuấn tú của cậu thiếu niên thần tiên hôm nào giờ đã trắng bệch, môi tím tái vì mất máu, da xanh xao, đôi mắt nhắm nghiền không động đậy. Xung quanh cậu có đủ loại thứ máy móc, những tiếng kêu bíp bíp trong đêm tối chỉ làm cho thêm não nề và tuyệt vọng. 
Điệp quỳ xuống bên giường Vỹ. 
Nó không nói gì cả.
Bởi vì nó không nói nổi nữa. 
Những dòng nước mắt tưởng đã cạn khô lại tiếp tục trào ra.
Người Điệp run bần bật, nó gục xuống cánh tay Vỹ mà khóc – cánh tay đã từng quàng ôm lấy nó, ở bên nó và cũng đã cứu nó khỏi tử thần. 
Thanh chạy đến ôm bạn, nhưng chính Thanh cũng không kìm được nỗi đau đớn. Cả hai đứa ôm nhau khóc. Chỉ có Trinh chạy đến lay gọi Vỹ, nước mắt trên mặt nó không còn giả tạo nữa mà là thực sự:
“Vỹ, tớ sai rồi, tớ mới là đứa đáng phải nằm ở đây chứ không phải là cậu! Cậu mở mắt ra đi, mở mắt ra đánh chết tớ cũng được, làm gì cũng được nhưng chỉ xin cậu đừng chết! Tớ van cậu, là tại tớ, là tại tớ mà!!! Huhu!!!” 
Bằng nhìn Trinh gào thét gọi Vỹ, anh đứng như hóa đá. 
Anh cảm thấy giận. 
Tại sao Vỹ lại dại dột như vậy chứ? Anh luôn biết đó là người em trai thông minh nhất của anh. 
Cậu là em trai anh. 
Cho dù hai người đối lập nhau bao nhiêu, đều chung một dòng máu. 
Bằng cảm thấy đau đớn như hàng ngàn mũi dao đâm. 
Chứ không chỉ một mũi dao như Vỹ! 






Màn đêm xuống lạnh lẽo, cô độc. 
Thanh, Trinh và Bằng do quá mệt nên đã thiếp đi. 
Chỉ còn một người vẫn thức. 
Cô bé xinh đẹp đã nhợt nhạt đi vì khóc quá nhiều, giờ thì nó không khóc nữa.
Nhưng trái tim thì vẫn thấy đau đớn không ngừng nghỉ. 


Điệp ngồi lặng im, không nói gì cả.
Đôi mắt vẫn đọng đầy những giọt lệ đang nhìn vào khuôn mặt kia. 
Cậu ấy rất đẹp. 
Mình chưa bao giờ nhìn kỹ khuôn mặt cậu ấy đẹp như thế. 
Có một vẻ đẹp khiến cho người ta thấy ngổ ngáo, nóng nảy. 
Có một vẻ đẹp khiến cho người ta thấy lạnh lùng, khó ưa.
Có một vẻ đẹp khiến cho người ta thấy thông minh, năng nổ. 
Nhưng có một vẻ đẹp mà khó ai biết.
Vẻ đẹp ấy là của một cậu thiếu niên có trái tim nhân hậu, dũng cảm, dám hy sinh vì tình bạn, vì ước mơ, và đặc biệt, trái tim ấy đang cần hai chữ tình thương. 
Vẻ đẹp của một cậu bé chưa thể tha thứ cho quá khứ của mình…


Không! Xin cậu hãy tỉnh lại đi! 
Điệp hét lên trong tâm trí, nó không thể bật tuôn những câu nói ấy ra. Có một cái gì kìm nó lại. Vỹ, tại sao cậu phải nằm đây chứ? Cậu hãy tỉnh lại, và tiếp tục những ước mơ của mình đi! Cậu còn phòng thí nghiệm chưa dọn, còn ước mơ chưa kịp thực hiện hết, và còn biết bao nhiêu điều nữa cậu vẫn chưa làm được. À cả lời xin lỗi nữa! Cậu đã hiểu lầm tớ kia mà, cậu phải tỉnh lại để tớ đòi cậu lời xin lỗi chứ. Và cả điều ước mà cậu đã ước trong đêm sao ấy, cậu đã nói với tớ đâu? Vỹ, tớ xin cậu, có khi nào cậu lại rời xa tớ ư? Cậu sẽ rời xa tất cả những người vẫn yêu thương cậu như anh Bằng, Thanh, Trinh, thầy cô, bạn bè, dì Lan? Không bao giờ được thế! Vỹ, tỉnh lại đi! 


Nhưng cậu thiếu niên ấy vẫn không tỉnh lại. 
Gương mặt đẹp như thần tiên ấy vẫn yên lặng trong màn đêm. 
Nước mắt Điệp vẫn cứ rơi trong vô vọng…
Không thể! Không thể như thế này được!


Điệp nằm gục xuống người Vỹ. Thân người cậu vẫn có hơi ấm của khi nào. Của khi cậu đã ôm lấy Điệp cái lần Điệp ngất xỉu đi. Của khi Điệp bị ngã xuống dòng thác, thân nhiệt giảm mạnh, cậu đã truyền tất cả hơi ấm để níu giữ lại Điệp ngày hôm nay. 
Nhưng ngày hôm nay thì cậu đã không còn ôm nó nữa. 
Điệp nói trong vô thức - lời nói rất nhỏ nhưng đã đi vào đôi tai kề đó:
“Vỹ, tớ không muốn cậu rời xa tớ. Tớ đã nợ cậu quá nhiều…” 


Và bỗng nhiên, Điệp thấy tóc mình lành lạnh. 
Nó ngẩng lên. 


Trên gương mặt Vỹ từ khóe mắt nhắm nghiền chảy xuống một giọt nước mắt. 
Cậu không động đậy.
Không gì cả.
Nhưng giọt nước mắt ấy lại từ khóe mắt cậu. 


Cậu vẫn còn sống! 
Cậu không hề lùi bước trước cái chết!
Điệp ngẩng cao đầu dậy. Sợi tóc đã thấm giọt nước mắt ấy. 
Nó mỉm cười:
“Vỹ, nhất định cậu phải tỉnh lại! Tớ sẽ đợi cậu!” 
Tớ đợi cậu, vì tớ nhận ra cậu không phải người tớ ghét.
Lần đầu tiên tớ cảm thấy cậu là người quan trọng trong cuộc đời mình. 
Cậu từng là một người bạn vô cùng đáng ghét. 
Nhưng ẩn sâu trong đó, là một người bạn thật tốt biết bao. 
Không có cậu, tớ sẽ không thể có được những thành công của bây giờ. 
Xin hãy ở lại nhé!
Đừng đi, vì nếu cậu đi, tớ sợ rằng sẽ muốn đi theo cậu mất! 
Trong đêm tối có ai đó bật nhạc, vang lại một khúc hát trong bản tình ca “Có khi nào rời xa”:


“…Anh đưa em theo với, cầm tay em và đưa lối 
Đến nơi đâu em có thể bên anh trọn đời
Nơi yêu thương không phôi phai được bên nhau mỗi sớm mai
Có xa xôi không anh ơi?”


Và liệu Vỹ có thể tỉnh lại không?
Ngày mai khi thức dậy, Điệp sẽ làm gì tiếp theo? 






Tử Hạ

on 17/8/2013, 18:11

#53
  • avatar

Tử Hạ



Thành viên tích cực
Xem lý lịch thành viên
Tham gia : 04/07/2013
Bài viết : 3707
Điểm plus : 13098
Được thích : 57
Re: Những bông hoa mùa hạ - Trà My

Chương 52: Cú giật điện 


Spoiler:

Tháng 3 hoa gạo đi qua. Mùa xuân ấm áp cũng đã dần tạm biệt. 
Vậy là một tháng rồi…
Bên cửa sổ lớp nhìn được ra cây hoa điệp vàng, có một cô bé đang ngồi đọc sách. Những câu chuyện trong sách thật là hay, nhưng sao cô bé vẫn thấy trống rỗng quá. Nhìn sang bên cạnh, thấy vẫn đang chỉ ngồi một mình mình…
Một tháng nay, cậu ấy vẫn không tỉnh lại. 
“Ê mọt sách vừa thôi, sấu dầm ra lò nè!” 
Điệp ngẩng lên. Thanh lúc nào cũng thế, cứ đến giờ ra chơi là phải chạy ngay đi mua sấu dầm mới nhất. 
“Dạo này bắt đầu nóng lên rồi, ăn sấu dầm ngon gì tuyệt bằng!” – Thanh cho ngay miếng sấu vào miệng.
“Ừ ngon thật!” - Điệp cười – “Nhưng tao nghe nói mày đã tăng cân hả?”
“Một tháng nay tao sụt thì có đấy, lên cân có 43kg cơ, sợ quá phải ăn vội, nhưng ăn quá đà nó lại lên 46!”
“Chà kinh quá, tăng hơn 1kg so với cân nặng cũ J!!! Nhưng sao mà sụt? Lần đầu tiên tao nghe thấy tin Thanh sụt cân đấy!”
“Thì cũng vì chuyện của Vỹ…” 
Nghe thế mặt Điệp đang cười bỗng co lại. Đúng rồi, vì chuyện của Vỹ mà nó cũng như Thanh, sút đi bao nhiêu cân. 
“Một tháng nay cậu ấy không tỉnh rồi, bỏ bao nhiêu bài học!” – Thanh xuýt xoa.
“Vỹ học giỏi như vậy, tao chẳng lo việc bỏ học hay không, tao chỉ lo không biết bao giờ cậu ấy mới tỉnh. Tình trạng thì vẫn bình thường…” - Điệp ngậm ngùi. 
“Nhưng nếu cậu ấy tỉnh lại chắc sẽ biết ơn mày lắm đấy nhé!”
“Gì mà biết ơn chứ?”
“Mày xem, một tháng qua mày chép bài hộ Vỹ, sang nhà Vỹ để cất dọn đồ đạc cho cậu ấy, thử hỏi cậu ấy không cảm động mới là lạ.”
“Cái đó thì bình thường thôi, có cái gì đâu mà!” - Giọng Trinh vang lên. Nó cũng rất buồn, tính tình thay đổi hẳn. – “Quan trọng là Vỹ có tỉnh lại mà cảm động không thôi.”
“Ừ đúng thế, nhưng mà làm như vậy mà cũng coi là bình thường sao?” – Thanh vặn vẹo. 
“Nghe các cậu nói chuyện tôi mới nhớ, có lẽ tôi nên đến chuộc lại lỗi của mình.” – Trinh nói.
“Lỗi gì nữa đây?”
“Thì cái PVL của Vỹ bị tôi làm cháy hỏng mà, tôi nên dọn lại. Một tháng nay nó vẫn là đống bừa bộn.” 
Tất cả ồ lên một tiếng, hầu như họ quên khuấy mất cái PVL đó. Điệp liền bước lên:
“Tôi thấy cậu chỉ làm cháy đồ, cậu mua đồ thí nghiệm mới đền lại là xong. Còn việc làm bừa bộn phòng thì do tôi ngã vào, tôi mới phải đi dọn.”
“Nhưng cậu ngã cũng là do…”
“Không nói nhiều nữa, nên mỗi người một tay đi. Thanh, giúp chứ? (Thanh OK liền). Vậy Trinh sẽ đi mua lại những đồ thí nghiệm bị hỏng, tôi sẽ làm vệ sinh và sắp xếp lại mọi thứ. Thanh giúp tao cùng sắp xếp nhé!”
“Được rồi!” - Cả Thanh và Trinh đồng ý. 




Chiều hôm đó, Điệp đến PVL sớm nhất. 
Cả căn phòng bừa bộn đồ đạc, những thứ đồ thí nghiệm bị đổ chồng hết lên nhau, vẫn còn bốc mùi khét lẹt. Tuy đã hỏng hết rồi nhưng đồ thí nghiệm nào cũng to và nặng, bê ra cũng khó. 
May là Thanh đến ngay sau đó, mang theo cái thùng lớn:
“Nào, cho hết đồ thí nghiệm hỏng vào đây!” 
Cả hai cho đồ thí nghiệm hỏng vào thùng, đều tiếc rẻ vì những thứ cháy toàn là đồ đắt tiền và kích thước lớn, Trinh dù rất giàu nhưng chắc cũng sẽ sạt nghiệp để mua lại những thứ đó. 
Phải mất mấy cái thùng, mất tận một tiếng liền hai bạn mới khuân hết ra những thứ đồ bị hỏng. Căn phòng trống chỉ còn bàn ghế và những thứ còn dùng được, tuy nhiên chúng cũng bị dính lửa đen thui. 
Đúng lúc ấy Trinh cũng bê về mấy cái thùng đầy đủ những đồ mới toanh, nó phải phân loại, ghi chép vào mới nhớ mà mua cho đủ. Điệp xách xô nước, chổi vào:
“Cứ đợi tao làm vệ sinh cho sạch rồi bê đồ này vào sắp xếp lại nhé!”
“Mày cẩn thận đó, trong đó nhiều điện dễ giật lắm.”
Thanh cảnh báo cũng đúng, những đồ còn dùng được đa số có điện. Điệp phải lau chùi chúng, dù dùng khăn khô nhưng tay nó vẫn có nước và vẫn bị giật, giật rất đau đến chảy máu. 
Phải cố gắng lên nào!
Vì cuộc sống của Vỹ! 






8h tối. Điệp mệt lử nhưng vẫn cố gắng đến bệnh viện. 
Nó mang theo một cái khay đựng toàn những đồ thí nghiệm mà Vỹ thích.
Chúng đều mới toanh và rất đẹp. 
Lúc này trong bệnh viện không có ai trông Vỹ, anh Bằng cũng có việc nên mới gọi Điệp đến. Dù Điệp rất mệt nhưng không ngày nào nó không đến thăm Vỹ kể cả cậu chưa hề tỉnh lại. 
“Vỹ à, tớ mang một thứ đặc biệt đến cho cậu đây, cậu chưa tỉnh sao?” - Điệp cười nói với Vỹ vẫn đang bất động trên giường bệnh. 
Một tháng nay, cậu xanh xao quá. 
“Tớ đã dọn dẹp cái PVL đó chỉ mong cậu tỉnh lại thôi mà, thế mà cậu chẳng tỉnh còn tớ bị giật điện tới lòi cả mắt đây!!” - Điệp vẫn làm bộ trách móc, y như là Vỹ đã tỉnh vậy. 
Vỹ vẫn yên lặng trên giường.
Bỗng dưng, Điệp nảy ra một ý. 
Một ý hơi ác.
Nhưng biết đâu lại có thể đánh thức “giấc ngủ ngàn…xuân” của Vỹ nhỉ?
Dẫu sao thì cũng không tới mức nguy hiểm chết người. 


Điệp liền lấy ra ở đó có một cái mạch điện.
Để được học sinh xuất sắc học kỳ I nó cũng đã phải chịu để cái mạch điện này hành hạ.
Mà cũng từ Vỹ mà ra.
Giờ tranh thủ trả thù! 
Ôi Điệp ác qué, định châm điện Vỹ sao?
Sorry mấy bạn đọc nhé, tớ làm vậy cũng phải để cứu Vỹ thôi (lời Điệp).


Điệp đưa điện giật cho Vỹ một cái vào tay. 
Tay Vỹ bỗng nảy lên một cái. 
Điệp giật mình, vội tóm lấy tay cậu. 
Tay cậu to quá đi, bàn tay bé nhỏ của nó lọt thỏm vào lòng bàn tay Vỹ.
Nhưng mà Vỹ vẫn chẳng hề tỉnh lại.
“Vỹ, cậu quá đáng thế! Tớ đã chịu để tay tớ giật điện chảy cả máu thế này để lau chùi cho cậu cái PVL, thế mà cậu chỉ biết nằm đó à?” - Điệp bực mình. 


Nhưng nó sững lại. 


Không nói được nữa. 


Bàn tay to lớn của Vỹ đang bất động…


…bỗng dưng nắm chặt lấy bàn tay bé nhỏ ấy! 


Điệp ngỡ ngàng, nó suýt nữa thì hét lên rồi. Vỹ đang nắm lấy tay nó, nắm rất chặt. Nó không nhìn lầm, không nhìn lầm! Vậy có nghĩa là…


Điệp ngẩng lên và vỡ òa…


Đôi mắt ấy đã mở ra, sáng như một vì sao lấp lánh trên bầu trời đang chiếu những tia sáng lung linh nhìn vào nó...


Giờ thì Điệp là kẻ bất động. Nó hóa thành băng! Loại băng không tan! 


“Dám giật điện tôi sao, cậu đúng là nham hiểm hơn bất cứ đứa nào mà tôi biết.” - Và giọng nói ấy đã cất lên.
Đúng là giọng nói đó.
Giọng nói hay mỉa mai, giễu cợt, bực bội.
Chỉ có thể là cậu ấy.


VỸ ĐÃ TỈNH RỒI!!!! 
Điều đó là sự thậ….ật……t………….t………!!!!!!!!!!!!!!!!!!!


Điệp lao tới ôm chầm lấy Vỹ, hét ầm lên:
“Vỹ, cậu tỉnh rồi!!! Trời ơi cậu tỉnh rồi, cậu đã không chết!! Vỹ, tớ biết là cậu sẽ tỉnh mà. Tớ mừng quá, hạnh phúc quá!!!!!”
Cậu thiếu niên suýt nữa ngã khỏi giường bệnh vì bị ôm một cách bất ngờ như thế, lại ôm chầm lấy nữa. Nhưng rồi cậu đã hiểu ngay chuyện gì đã xảy ra. Cậu mỉm cười, hai cánh tay cũng ôm lại cô bạn thân yêu. 






“Tôi đã ngất đi một tháng sao????”
“Ừ, một tháng đấy, không hề ít gì đúng không? Tụi tớ lo cho cậu gần chết, tưởng là cậu sẽ…” 
“Nhưng sao tôi lại ngất vậy?” - Vỹ thực sự rất khó nhớ nguyên nhân. 
Điệp nâng cánh tay Vỹ đang được băng bó ở động mạch:
“Cánh tay này tớ sẽ ghi nhớ công ơn nó lắm nhé!” 
Trí nhớ về ngay với Vỹ. Cậu nhớ cách đây một tháng đã đỡ cho Điệp một nhát dao từ thằng cướp xấu xa. Nhát dao đó đã đâm thẳng vào tay cậu, trúng động mạch. 
Khi đó, máu tuôn ra, cậu dần ngất đi. 
Nhưng cậu vẫn cảm nhận có một người đã ôm cậu. 
Hơi ấm quen thuộc, và cả tiếng khóc quen thuộc nữa. 


Đúng lúc đó, cửa mở. Thanh, Trinh, Bằng nhận được tin từ Điệp đã hộc tốc chạy đến. Thanh ào tới ôm lấy Vỹ:
“Trời ơi cuối cùng cậu đã tỉnh lại, cậu biết tớ lo cho cậu thế nào không hả?”
“Thanh à tớ biết rồi, tớ đã tỉnh lại rồi còn gì!” 
“Em dại quá đấy, làm anh sợ quá!”
“Dẫu sao cũng qua khỏi rồi mà anh.”
Cuối cùng, Trinh chỉ biết đứng đó:
“Vỹ à,cậu có thể cho tớ xin lỗi cậu được không?”
“Xin lỗi cái gì?”
“Tất cả! Tất cả những tội lỗi của tớ gây ra cho mọi người. Nhưng Vỹ à, cho dù thế nào tớ vẫn luôn mong muốn mình là người bạn tốt của cậu, và cậu cũng là người bạn tốt nhất với tớ, đó là điều không bao giờ đổi thay! Cậu đã tỉnh lại, cám ơn cậu vì điều đó. Vậy là tớ vẫn được xin lỗi cậu rồi.”
Vỹ không cười, cũng không lạnh nhạt. Cậu đáp:
“Chỉ cần cậu cứ sống tốt, đừng ghen tỵ làm hại ai, như vậy thì tôi bỏ qua rồi!”
“Cám ơn cậu!!!!” – Trinh sung sướng vô cùng. 
Điệp cười:
“Trinh cũng đã rất cố gắng để cậu tỉnh lại đấy. Cậu xem, Trinh đã mua lại cho cậu những đồ thí nghiệm bị cháy rồi.”
“À vì thế mà cậu đã sử dụng giật điện tôi luôn hả?” - Vỹ cười nham hiểm.
“Thì tốt chứ sao, nhờ thế mà cậu tỉnh lại đấy!” 
Cả phòng bệnh cười sảng khoái, ai cũng cảm thấy niềm vui dâng trào. 


Một lúc sau Vỹ nhổm dậy:
“Nằm đây một tháng rồi, giờ cho tôi xuất viện đi!”
“Em có chắc không vậy, vừa tỉnh đó!” - Bằng bảo.
“Còn chắc với không chắc gì, em sẽ về luôn. Điệp, sáng mai Chủ nhật đến PVL của tôi!”
“Đến làm gì?” 
“Cứ đến rồi cậu khắc biết!” 






Tử Hạ

on 17/8/2013, 18:12

#54
  • avatar

Tử Hạ



Thành viên tích cực
Xem lý lịch thành viên
Tham gia : 04/07/2013
Bài viết : 3707
Điểm plus : 13098
Được thích : 57
Re: Những bông hoa mùa hạ - Trà My

Chương 53: Chỉ cần có cậu


Spoiler:

Sáng sớm. Trời tự dưng lại trở lạnh.
Cứ tưởng rằng giờ cũng sắp hè rồi nên chẳng lạnh nữa, dè gì vừa bước chân ra khỏi cửa nhà đã run hết cả người rồi. Nhưng mà khổ quá đi, Điệp lại rất “máu” đến PVL của Vỹ nên đã ném luôn chìa khóa vào trong nhà rồi, giờ muốn vào lại nhà để lấy áo khoác mặc cũng không được nữa. Thôi đành đi nhanh tới đó vậy! 
Hix hix càng chạy nhanh thì lại càng rét tệ. Gió thổi ào ào, thời tiết miền Bắc có lúc khổ quá đi! Mặc có mỗi một cái áo dài tay như Điệp, lại không biết chịu lạnh nữa, tên Vỹ kia vừa ra viện đã gọi mình đúng ngày hôm nay làm gì kia chứ? 
Haizzz cuối cùng cũng đã đến nơi! Điệp đi ngay vào trong căn nhà rất đẹp đó, lên thẳng tầng 6. Nó gõ cửa.
“Cộc cộc!”
“Vào đi, cửa không khóa!” - Giọng nói quen thuộc vang lên. 
Điệp đẩy cửa bước vào. Oa căn phòng lại được sắp xếp lại, lần này còn đẹp hơn nữa. Các quyển sách xếp gọn gàng phân loại đúng ngăn của loại sách đó, những đồ thí nghiệm to nhỏ được sắp xếp đúng chỗ nhìn đẹp hơn cả lúc Điệp sắp xếp lại. Thế mới biết Vỹ yêu “gà bông” này thế nào! 
Vỹ đang đứng bên cạnh bàn thí nghiệm chính, cậu đeo chiếc kính cận to đùng nhìn rất đẹp trai. Mới hôm qua còn mặc áo bệnh viện mà hôm nay đã vận bộ đồ rất bảnh, gương mặt cũng hồng hào chứ chẳng xanh xao như hôm qua. 
“Hôm nay cậu gọi tớ đến chỉ là để xem những thí nghiệm này à?”
“Cũng có thể, tôi xếp lại công nhận đẹp hơn không?” 
“Ừ đẹp nhưng chỉ mỗi thế mà đã gọi tớ sao?”
“Làm gì có chuyện mỗi thế? Mau ra đây đi, hình như cậu chưa bao giờ tham quan ban công ở chỗ này nhỉ!”
“Xì ban công có cái gì mà tham quan?” – Nói vậy nhưng Điệp vẫn đi ra. 


Nó suýt nữa thì té ngửa vì quá kinh ngạc. 
Ngoài ban công, những chiếc lồng được treo lên, bên trong là những chú chim nhỏ xinh đang hót líu lo rất hay. Bên cạnh những cái lồng là những cây cảnh, cây hoa tuyệt đẹp đầy màu sắc, những chú bướm nhỏ với đôi cánh sặc sỡ đã bay đến vờn hoa, và có cả những con ong vàng đi kiếm xem những bông hoa đẹp đó có mật không nữa, nhìn ở đây như một vườn cổ tích. Và ở phía dưới kia là quang cảnh của cả một quận của thành phố, nhìn nhà cửa từ trên cao thật là đẹp và thoáng mát.
Điệp không ngờ là ban công của Vỹ cũng đẹp như thế này. Nó mân mê những cánh hoa, rồi đứng ngắm cảnh thành phố. Đẹp quá đi mất, thành phố từ trên cao nhìn nhà cửa, cây cối. Nhưng mà, sao rét quá vậy? Ôi quên mất là hôm nay rét mà! Điệp run lên, đứng chẳng vững, những cơn gió cứ ào ào thổi tung bay mái tóc nó. 
“Lạnh lắm sao?” - Giọng Vỹ ngay đằng sau. Hơi thở của Vỹ phả vào gáy khiến Điệp biết cậu đứng rất gần mình. 
“Ừ lạnh!” - Điệp không quay lại, chỉ trả lời, mắt vẫn nhìn mọi thứ. 


Bỗng nó sững người lại.










Vỹ bỗng choàng hai cánh tay qua người nó từ sau, siết chặt. Cậu đang ôm nó - một cái ôm từ phía sau (cảnh này “super – romantic” quá đi), người Điệp nóng rực lên trong vòng tay vững chắc của cậu. Gì thế này? Vỹ muốn “sưởi ấm” cho mình kiểu này sao? Ôi trời đất!!! 
“Vỹ, bỏ tớ ra! Người khác nhìn thấy là không được đâu!” 
“Có gì mà không được, tớ theo người Tây mà! Người Tây ôm nhau là chuyện thường!” – Vỹ nhắc lại luôn câu nói mà Điệp đã từng nói, tay càng siết chặt nó. 
“Nhưng mình có phải Tây đâu, mình là học sinh đó nghe! Tớ không lạnh tới mức này đâu!” 
“Cái ôm này liên quan gì đến lạnh?”
“Thế thì liên quan cái gì?”
“Lời xin lỗi!” 
Điệp giật mình. Sao lại là lời xin lỗi chứ? 
Vỹ ôm chặt Điệp hơn, cằm cậu dựa vào vai nó, cậu nói:
“Tôi đã không nghe cậu giải thích, đổ oan cho cậu, khiến cậu bị cả trường tẩy chay, rồi lại còn khiến cậu vất vả suốt một tháng qua nữa. Một lời xin lỗi với tôi vẫn còn là chưa đủ đâu, có nói ngàn lời xin lỗi tôi vẫn thấy tôi đáng bị giật điện thêm nhiều cái nữa!” 
Điệp khẽ mỉm cười nhẹ:
“Không sao đâu mà, tớ quên rồi. Cậu không cần phải xin lỗi đâu, hiểu lầm một chút thì có sao chứ?” 
“Cậu cũng có sao còn gì?” 
Điệp chưa hiểu gì thì Vỹ đã xoay người nó lại, nhìn thẳng vào mắt cậu. Cậu đưa tay lên bên má của nó – bên má đã nhận một cú tát rất mạnh của cậu:
“Có đau không?”
Điệp hơi ngượng:
“Một tháng rồi, đau gì nữa!” 
“Nhưng tôi hỏi cậu lúc đó cơ, lúc đó bị tát cậu có thấy đau không?” 
“À ờ lúc đó thì có đau…”
Nó chưa kịp nói hết thì bỗng nhiên Vỹ cúi xuống…
…đặt nhẹ lên bên má đó một nụ hôn…


Điệp không hóa đá nổi nữa, nó kêu lên:
“Cậu làm gì vậy!!???” 
“Coi như là thuốc chữa đau, ok?” – Vỹ cười một cách xảo quyệt. 
A chết mất thôi! Điệp đỏ bừng má, vội vàng chạy ra khỏi tầm ngắm của Vỹ. Vỹ nhìn theo, cười rõ hơn. Đúng là đồ ranh ma nhất trần gian!!!! Trời ơi xấu hổ chết mất thôi! Phải chạy nhanh ra khỏi cái nơi “nguy hiểm” này mới được!!!!!!!!
Nhưng một bàn tay đã giữ tay Điệp lại: 
“Đã đến rồi thì đi về mất công lắm đấy!” 
Rồi không để Điệp trả lời, Vỹ kéo tay Điệp ra ngoài. 






Hai người đi trên con đường Bờ Hồ rất đẹp của Hồ Gươm đang đầy gió lạnh thổi vù vù. Bàn tay Vỹ vẫn cứ nắm chặt lấy bàn tay nhỏ nhắn của Điệp, khiến Điệp không hề thấy lạnh nữa. Tay Vỹ to hơn tay nó nhiều nên đố nó có thể lạnh được. 
Nhưng tại sao Vỹ cứ im lặng thế nhỉ? Lần đầu tiên Vỹ chỉ đi mà không nói gì cả như vậy, làm nó ngại hơn cả lúc đi cùng anh Bằng. Điệp lên tiếng phá tan bầu không khí tĩnh lặng:
“Chúng ta đi đâu vậy?” 
“Không biết!”
“Không biết!!!?? Cậu quá đáng vừa thôi chứ!” 
“Vậy thì cậu muốn đi đâu?” 
“Thì tớ…” - Điệp ấp úng không biết nói gì. 
Vỹ buông tay Điệp ra, quay lại đặt hai tay lên vai nó: 
“Nếu tôi đi mất có đi cùng tôi không?” 
“Cậu nói gì?” - Điệp giật mình trước câu hỏi đó. 
“Thì ví dụ như tôi không tỉnh lại, tôi chết đi thì đến lúc đó không còn ai đi cùng cậu thế này đâu. Lúc đó cậu có đi với tôi không?” 
“Cậu muốn chết hay sao?” - Điệp tức giận gõ vào đầu Vỹ một cái – “Tớ không chết đâu, đặc biệt là chết theo cậu! Cậu mà còn muốn chết, muốn đi nữa là tớ cho cậu chết thật đấy!” 
“Cậu nói thế là sao vậy?” - Vỹ nháy mắt. 
“Cậu không được bỏ đi một lần nào hết!” - Điệp hùng hổ, rồi nó biến sắc cả mặt khi biết mình vừa nói gì. 
Vỹ mỉm cười rất tươi khi nghe xong câu nói ấy, đôi mắt hay nóng nảy tức giận lần đầu tiên vui như vậy, lúc cậu vui trông đôi mắt ấy sáng lấp lánh nhìn rất đẹp và thấy Vỹ thật hiền dịu, không phải là một Vỹ lạnh lùng hay tức giận hôm nào (giống Hwang Tae Kyoung trong “Cô nàng đẹp trai” nhỉ mấy bồ ^^). 


Hai tay đang đặt lên vai Điệp bỗng kéo mạnh Điệp vào lòng rất chặt. 
Điệp hoảng hơn cả lần bị ôm từ sau ban nãy, nó cố gắng đẩy Vỹ ra, ôm nhau gì ôm ở bờ hồ thế này, bao nhiêu người ở đây. Nhưng Vỹ không để nó thoát, cậu siết chặt lấy nó, nói:
“Chỉ cần có cậu thì tôi không bao giờ đi đâu hết!” 
Điệp đờ người ra sau câu nói ấy.
Nó đã từng tưởng rằng người nó thích mãi mãi là anh Bằng. 
Nhưng chính nó cũng không bao giờ muốn Vỹ đi đâu cả.
Và Vỹ đã nói rằng chỉ cần có nó thì cậu sẽ mãi mãi ở lại. 
Nó tin điều đó. 
Nó mỉm cười, hai cánh tay định đẩy Vỹ đã dừng lại. Nó dựa mình vào người cậu, cảm nhận hơi ấm mà suốt đời này nó sẽ mãi mãi không quên. 


Vỹ nhanh chóng buông Điệp ra:
“Dẫu sao tôi không phải người Hà Nội, cậu dẫn tôi đi đâu thì hợp hơn chứ!” 
“Ừ, vậy ra đằng kia đi!” 
“Không phải là lại ăn kem đấy chứ?” - Vỹ bật cười khi Điệp chỉ ra phố Tràng Tiền. 
“Cũng có thể!” - Điệp cười khì khì – “Nhưng tớ cũng muốn xem mấy cuốn tiểu thuyết Trung Quốc mới ra lò nữa, Tràng Tiền không chỉ là “phố kem” đâu bố ạ!” 
“Thi học kỳ II cũng đến nơi rồi đấy con ạ, con đọc truyện ghê hơn cả ngồi ăn ấy chứ, thế thì học hành gì!” - Vỹ dí trán Điệp ngửa cả ra sau. 
“Biết rồi, đừng tỏ vẻ thư sinh nữa đi, con đọc truyện nhiều bằng bố ngồi xem mấy cái phim hành động chắc? Bố ngồi xem đến đêm còn được, con đây đọc đến tối đã muốn ngủ rồi!” 
“Lẽ ra con phải béo như con lợn ấy chứ, nhỏ con như vậy mà ăn nhiều ngủ lắm! Mau đi thôi, con nói bố cũng nhớ mấy cái phim kinh dị mới ra đĩa, vào mua rồi bố cho con xem, đêm đố ngủ được!” 
“Này không đùa đâu nhé, bố dám cho con xem phim kinh dị thì con giết bố ngay tại chỗ!” (Điệp cực kỳ sợ phim kinh dị nhé, điểm này có vẻ giống tác giả, nhưng tác giả chỉ sợ xem phim kinh dị vào đêm tối thôi ^^).
“Con cũng kinh dị hơn bố còn nói ai? Vừa nói không muốn bố chết kia mà!”
Điệp đỏ mặt, vội chống chế: 
“Tớ nói cậu không được đi đâu chứ có nói không được chết đâu? Chết đi càng tốt!” 
“Ừ vậy cứ xem mấy phim kinh dị đã rồi xem ai vào quan tài!” 
Vỹ quàng tay qua vai Điệp đi vào trong hiệu sách. Điệp hết cách, nhưng nó chỉ muốn đấm cho cái mặt đang trơ tráo kia một cái. 
Cả hai vào nhà sách. Điệp bực mình giật tay Vỹ ra một cái rõ mạnh, rồi chạy ngay đến chỗ “Văn học Trung Quốc” (mấy bạn đừng quên sở thích đọc tiểu thuyết Trung Quốc đã nói từ chương 2 của Điệp nhé). Nó không thèm nhìn Vỹ một lần luôn, dù Vỹ đang ở ngay sau nó chỉ ngăn cách bằng một giá sách. 
Chợt Điệp nghe thấy có tiếng rơi sách bốp một cái và giọng Vỹ vang lên:
“Ôi tôi xin lỗi!” 
Hừm cái đồ hậu đậu này, đi đứng cũng làm rơi sách của người ta. 
“Ồ không sao đâu mà, cứ để tôi nhặt!” - Giọng một cô bạn gái vang lên. 


Điệp quay ngay lại, nhìn qua khe hở của giá sách. Đó là một cô bạn gái cực kỳ xinh đẹp, cũng buộc tóc cao như Điệp, làn da trắng và giọng nói nhỏ nhẹ. Bạn gái đó đưa đôi mắt sáng rực khi nhìn thấy Vỹ quá đẹp trai đang nhặt sách cho mình khiến Điệp bỗng cảm thấy khó chịu. 
“Thôi, để tôi nhặt cho ! Hình như hơi dính bụi rồi, để tôi phủi hộ bạn.” - Rồi Vỹ phủi phủi cuốn sách khiến cô bạn kia cười tươi như hoa, cảm ơn lia lịa. 
Chỉ có Điệp là tức đến nghẹn cổ. 
Tay nó quờ ngay vào đúng một cuốn sách, cuốn sách rơi bộp xuống, Điệp không để ý giẫm cả vào khiến nát bét cuốn sách. Nó hốt hoảng kêu to lên: 
“Chết rồi, sách bị nát cả rồi!” 
Nó nghe thấy giọng cô bạn gái bên kia:
“Ủa ai đang kêu sách bị nát thế nhỉ?” 
“Kệ đi, mấy đứa mua sách hậu đà hậu đậu quan tâm làm gì!” - Vỹ cười một nụ cười đẹp mê hồn – “Sách bạn nè!” 
Cô bạn gái rưng rưng nước mắt nhận lại cuốn sách từ Vỹ, run run:
“Cám ơn bạn! Bạn, bạn là ai vậy?” 
“Bạn cứ gọi tôi là Vỹ, rất vui được biết bạn! Còn bạn là ai vậy?” 
Thật quá trơ trẽn! Dám trơ trơ làm quen với người khác trước mặt ta sao? 
“VỸ!!!!” - Điệp nhảy ngay ra, gương mặt rất tức giận khiến cô bạn gái kia cũng giật mình – “Mau đi thôi, tớ mua sách xong rồi!” 
Vỹ mỉm cười nhẹ nhàng:
“Thì cũng cứ đợi tôi nói chuyện với người ta xong đã chứ?” 
Nhưng cô bạn gái kia thì run bắn cả người:
“Đó…đó là bạn của bạn à?” 
“Quen biết thôi, tôi đâu dám kết bạn với người như vậy chứ!” - Vỹ quay lại cười. 
Điệp tức đến muốn xì khói, nó hét lên: 
“Được, vậy cậu cứ nhớ đó! Tôi với cậu không quen biết gì hết!!!” - Rồi nó quay ngoắt đi ra cửa hiệu sách, để lại hai kẻ trơ trẽn đó. 
Nhưng đứa con gái đó thấy Điệp nổi khùng như vậy cũng sợ hết vía rồi, vội vàng cầm sách của mình biến mất. Vỹ mỉm cười nham hiểm, rồi bước ra phía cửa hiệu. 


Thật tức quá đi mất! 
Ban nãy còn ôm mình, nói rằng chỉ cần có mình thì không đi đâu hết, làm mình cảm động suýt khóc. Thế mà nhìn thấy người đẹp là chạy ngay theo rồi, còn nói mình là “mấy đứa mua sách hậu đà hậu đậu” nữa chứ! Nghe chỉ muốn đấm cho cái vào mặt. Từ nay thề không gặp hắn nữa, muốn chết muốn sống gì thì ta kệ xác! 
Nắng lên rồi, dù rằng trời còn lạnh nhưng nắng lên khá to. Điệp chợt nhìn thấy có một cái bóng dài ở dưới chân. Nó không quay lại nhưng nó biết rằng Vỹ đã đi rất gần nó. 
Nhưng giọng nói xảo quyệt đó đã cất lên không cho nó im lặng:
“Biết tôi ở sau mà không quay lại sao?” 
Điệp tức giận quay lại nhìn cái mặt Vỹ đang cười một cách thản nhiên. Nó gầm lên:
“Chính vì biết đằng sau là cậu nên tôi mới không quay lại!” 
“Sao thế? Cậu ghen đấy à?” 
Điệp nghe đỏ cả mặt, vừa tức vừa ngượng. Cái gì mà ghen chứ? Đừng có thôi thúc quả đấm của ta! 
“Tôi đâu có điên mà thèm ghen với cậu!”
“À không ghen chứ gì, vậy thì xin phép nhé tôi đi tìm bạn gái ấy đây.” - Vỹ làm bộ chuẩn bị quay lại. 
Điệp tức muốn chết rồi, nó chọc:
“Bạn gái đó xinh quá mà, nên theo rồi!” 
Nhưng Vỹ vẫn chẳng hề thay đổi nụ cười: 
“Với tôi đó là người xinh nhất đấy, chẳng ai xinh hơn bạn ấy!” 
“Vậy có xinh hơn tôi chứ?” - Điệp lừ mắt. 
“Cậu chỉ đáng xách dép cho người ta thôi, chẳng hiểu sao cả trường cứ bảo cậu xinh, nhưng người hay ghen tức như cậu thì xấu như là…”
“Là gì? Là chết hả?” - Điệp không chịu được nữa, nó lao về phía Vỹ định choảng chết cậu.
Nhưng Vỹ đã nhanh nhẹn vươn người thoát ra khỏi nắm đấm của Điệp. Điệp mất đà ngã ra đằng sau, một chiếc xe máy lao đến. 
Vỹ hốt hoảng lao tới ôm lấy Điệp. Chiếc xe máy phanh kít lại, dù phanh rất nhanh nhưng cũng đã đâm vào chân Vỹ. 
Ông đi xe gắt gỏng:
“Mấy đứa này làm sao vậy? Muốn chết à????” 
Rồi ông ta phóng xe đi. Còn lại Vỹ bị đâm vào chân, khuỵu xuống. Điệp đang tức giận trở thành hoảng sợ, vội dìu cậu vào vỉa hè. Dù đã mặc chiếc quần bò dày nhưng máu vẫn chảy ròng ròng ở chân Vỹ, Điệp lại càng hoảng hơn, nó quên cả sự tức giận ban nãy:
“Cậu có sao không? Trời ơi có phải vào bệnh viện không vậy!!!???”
Vỹ nghiến răng:
“Đau quá đi mất, chắc phải khâu vào mất thôi!” 
“Không thể thế được!” - Điệp sợ vô cùng, những giọt nước mắt bất giác tuôn trào ra khỏi đôi mắt. 
Vỹ đang xuýt xoa bỗng cười:
“Cậu khóc đấy à?”
“Hả, làm gì có…” - Điệp chối nhưng mặt nó đã ướt đẫm rồi.
“Lo cho tôi thế sao?” - Vỹ cười rõ hơn.
Điệp cúi gằm mặt xuống, đúng là nó rất sợ, tưởng rằng Vỹ xảy ra chuyện lớn. Nhưng điều nó sợ hơn là nó đang xấu hổ vô cùng. 
Vỹ đưa tay lau những giọt nước mắt của Điệp, mỉm cười: 
“Cái vết thương này có cái gì đâu chứ, tôi không đau đâu, chỉ sợ cái xe đó đâm vào cậu thì tôi mới là người khóc thôi!” 
Điệp ngẩng lên nhìn cậu, nó run rẩy không nói được gì. Vỹ bật cười thành tiếng khi nhìn thấy cái mặt nghệt ra của nó:
“Cậu đúng là xấu thật, lại còn đáng ghét nữa!” 
Thực ra câu nói ấy đều là đảo ngược cả. 
Miệng thì nói vậy, nhưng trong đầu Vỹ thì là:
“Cậu đúng là xinh thật, lại còn đáng yêu nữa!” 
Điệp gắt:
“Gì chứ, vẫn chê được đấy à?” 
“Ừ nếu không muốn chê nữa thì đỡ dậy ngay!” - Vỹ làm bộ đau khổ giơ tay ra. 
Điệp lườm cậu một cái rồi kéo cậu đứng dậy. A số mình đen quá, cậu ta gãy chân thế này, mình sẽ phải “hộ tống” cái thân hình sáu mươi lăm cân của cậu ta đi, chênh lệch hẳn với cái thân hình nhỏ con của Điệp. 
Vỹ lại cố tình làm khổ Điệp, cậu quàng tay qua vai nó, bắt chước cái giọng của nhân vật Cu Con trong truyện “Cu Nhớn và Cu Con” của nhà văn Andecxen:
“Đi nào, năm con ngựa của ta!”
“Này ta phang chết luôn “năm con ngựa” của ngươi luôn bây giờ!” - Điệp bực bội nhại lại giọng của nhân vật Cu Nhớn. 
Nghe vậy Vỹ càng không tha cho nó. Dù đau chân nhưng cậu lôi nó đi khắp nơi, dạo phố mua sắm đủ kiểu. Điệp thích lắm, nó vui vô cùng nhưng cứ đến lúc phải ra “hộ tống” Vỹ là mặt nó ỉu xìu như cái bánh thiu. 
Thực tình trong lòng nó vẫn cảm thấy hạnh phúc…
Hạnh phúc mong manh…






Tử Hạ

on 17/8/2013, 18:13

#55
  • avatar

Tử Hạ



Thành viên tích cực
Xem lý lịch thành viên
Tham gia : 04/07/2013
Bài viết : 3707
Điểm plus : 13098
Được thích : 57
Re: Những bông hoa mùa hạ - Trà My


Chương 54: Sự hiểu lầm tai hại




Spoiler:

Vỹ trở lại là một tin sốc nhất cả trường. 
Một tháng nay cả trường đều buồn xo vì không còn được gặp hoàng tử đẹp trai nữa, đứa nào cũng lên chùa, lên nhà thờ cầu cho Vỹ quay trở lại. Điệp, Thanh suốt ngày bị chúng nó ra hành hạ bằng những câu hỏi: “Vỹ đâu rồi?” “Vỹ đến chưa?” “Sao Vỹ chưa tỉnh?” Còn Trinh thì bị bọn nó mắng c.h.ử.i vì đã gây ra cho Vỹ đến nông nỗi đấy. 
Nay Thanh đã đến và hét lên với cả trường:
“Mọi người ơi, hôm nay Vỹ sẽ quay trở lại đấy!!!” 
Gần nghìn học sinh chạy đến:
“Mày không đùa chứ Thanh?”
“Không đùa, thật 100%!”
“Thế Vỹ đâu?” 
“Đợi tý!” – Thanh giở điện thoại ra – “Alo Vỹ à, cậu đến chưa vậy?”
“Điệp đã đến chưa thế?” 
“Hả? À à để tớ xem, nó đến rồi đó!”
“Được rồi tôi đến đây!” - Giọng Vỹ chẳng vui gì. 


Chưa đầy 5 phút sau, chiếc xe đạp đỗ xịch ở cổng trường. 
Cả trường ai nấy vỡ òa niềm vui. 
“Hoàng tử trẻ” bước xuống xe, sau một tháng nằm viện mà cậu còn đẹp trai hơn lúc trước. Thân hình cao ráo trong bộ đồng phục thắt khăn đỏ, bước chân dài mạnh mẽ, tay đeo một chiếc đồng hồ, người đeo chiếc cặp sách, khuôn mặt dù có một cặp kính to nhưng vẫn nhìn rõ đôi mắt sáng khí phách. Có đứa cứ tưởng Vỹ sẽ xanh xao lắm, nhưng không ngờ Vỹ lại tươi tắn hơn cả lúc trước, nước da rám nắng dưới ánh nắng rực rỡ không ai nghĩ đó là cậu thiếu niên đã nằm một tháng tại bệnh viện (sao tớ thích tả Vỹ thế nhỉ, kaka ^_^).
Nhưng Vỹ không hề nở nụ cười. Vẻ lạnh lùng đúng là rất đẹp nhưng lại khiến cho bọn học sinh không dám lại gần Vỹ. Chúng nó chỉ dám nhìn cậu, không dám mở miệng khi thấy cậu không cười gì cả. 
Vỹ tiến thẳng đến chỗ Thanh:
“Điệp đâu rồi?”
“Thì...thì nó lên lớp rồi! Hôm nay nó trực nhật!” – Thanh ấp úng vì thấy sợ trước vẻ lạnh lùng đáng sợ của Vỹ. 
Vỹ không đáp lại, cậu đi thẳng lên lớp. Ai nấy đều ngạc nhiên nhìn theo. 


Úi da lớp bẩn quá đi! 
Điệp loay hoay lau mấy cái bàn, đến bàn ghế còn bẩn thế này nói gì đến lau nhà, lau cửa cơ chứ? Hôm nay đi sớm thế rồi mà cũng mất nhiều thời gian quá, lớp này đông người cho lắm vào, báo hại mình thế này đây!
Một đứa con trai đi vào lớp:
“Này Điệp, cậu lau bàn tớ thế tớ để cặp kiểu gì?”
“Bình đấy à, sao cậu đến sớm vậy? Cậu cứ để tạm cặp ở chỗ tớ ấy!”
“Ừ trông cặp cho tớ nhé, tớ đi đá bóng đây!” 
Rồi Bình nhanh chóng biến đi, Điệp lại cúi xuống kỳ cọ, lau lau. Một lúc sau nó ngẩng lên, suýt nữa té ngửa vì thấy Vỹ đang lừ lừ đứng ở cửa lớp.
“Cậu, cậu đến sớm vậy?” 
“Tại sao sáng nay tôi gọi điện cậu không nghe máy vậy?” 
“Máy tớ hết tiền rồi, mà có chuyện gì?”
“Hôm qua cậu bảo sẽ nhờ tôi chở đi học kia mà?” 
Điệp giật mình, lúng túng:
“Ừ thì hôm nay tớ phải trực nhật!” 
“Thế tôi cũng ngồi cùng bàn với cậu, không phải trực chắc? Mà sao...?” - Vỹ giật mình nhìn về bàn mình. 
Cái cặp lạ hoắc đang để ở chỗ Điệp. 
Vỹ sầm mặt:
“Cặp của đứa nào vậy?”
“Của Bình!”
“Bình!!??” - Vỹ nói to lên, lộ rõ sự tức giận. 
Vỹ thừa biết Bình cũng là một thằng bạn cực kỳ đẹp trai, được nhiều đứa con gái hâm mộ, lại học giỏi, thông minh, là đối thủ đáng gờm của Vỹ. Nay Bình lại còn “tiếp cận” Điệp sao? Mình mới không đi học một tháng mà cô giáo đã chuyển Bình ra ngồi cạnh Điệp ư?---> Hiểu lầm rồi Vỹ ơi! 
Đúng lúc đó Bình ló mặt vào: 
“Điệp, cậu đang lau nhà à? Thế thì cậu lấy giùm tớ quả bóng ở trong cặp tớ được không?” 
“Được!” - Điệp chạy ra cặp Bình lục lấy ra quả bóng, chạy tới đưa cho Bình ở cửa. 
Bình cười:
“Cám ơn cậu!” 
Nụ cười ấy càng làm cho Vỹ muốn lao tới đập chết tên Bình kia! Mặt cậu đã hết đỏ rồi tím, cậu không thể chịu nổi khi nhìn thấy Điệp tươi cười nói chuyện với Bình như vậy. 
Bình vừa đi khỏi, Điệp quay lại mỉm cười với Vỹ (Vỹ thì lại nghĩ là Điệp vẫn đang cười vì Bình, @@ có người ghen): 
“Cậu mau cất cặp đi!”
“Cất ở chỗ nào chứ?” - Vỹ gầm gừ. 
“Thì cất ở chỗ ngồi chứ cất ở đâu?”
“Giờ thì tôi ngồi ở đâu mà cất?” 
“Cậu có bị làm sao không vậy? Cậu ngồi đâu thì cậu cứ cất cặp ở đó, không nhớ mình ngồi ở đâu sao?” 
Vỹ tức giận:
“Tôi nhớ, nhưng cái chỗ đó bị người khác cướp mất rồi!” 
Điệp ngớ người ra, rồi ôm bụng cười sằng sặc. Vỹ càng tức hơn:
“Cười cái gì chứ?” 
“Haha, cậu đúng là không bằng một đứa trẻ con!! Hahaha, cậu nghĩ là Bình đang ngồi cạnh tớ hả???” 
“Chứ sao?” - Vỹ vừa tức vừa giật mình, lẽ nào....
“Cậu ấy để nhờ cặp chỗ tớ thôi, không ngờ Vỹ còn dễ ghen hơn tớ đấy!” 
Vỹ đỏ cả mặt, cái gì vậy chứ? Sự hiểu lầm tai hại, hôm qua mình kêu Điệp ghen với mình, nay mình còn...Trời đất ơi tức chết mất thôi!!! Vẫn còn cười được sao, sắp biến thành tàu hỏa rồi nè! 
Vỹ quăng ngay cặp vào chỗ mình rồi bừng bừng tức giận đi ngay ra ngoài, mặc cho Điệp cười đến đau cả bụng trong lớp, đi vào đúng chỗ trơn đang lau nhà ngã oạch một cái. Nhưng nó chẳng đau, vẫn cứ tiếp tục cười. 




Buổi học bắt đầu. Cô giáo vui vẻ khi thấy Vỹ ngồi nghe giảng rất ngoan, không nói chuyện riêng xì xào nhưng những đứa khác. 
Nhưng cả lớp hôm nay thì cực kỳ sợ Vỹ. 
Vỹ lầm lì đến mức không chớp mắt, đến giơ tay phát biểu cũng không thèm. Đôi mắt cậu như nảy lửa, mặt cậu đỏ bừng lên, đứa nào đứa nấy cũng phải cách xa một trăm mét. 
Điệp dù rất buồn cười chuyện sáng nay nhưng mà nó cũng phải chột dạ khi Thanh quay xuống hỏi bài Vỹ mà không hề được trả lời, đến một cái gật đầu hay lắc đầu cũng không có. 
Điệp quay sang Vỹ:
“Vỹ, tớ mượn vở được không? Còn một đoạn tớ không chép kịp!”
Im lặng. 
Điệp không biết nói gì nữa, nó cũng lẳng lặng cầm lấy cuốn vở ở chỗ Vỹ. Nhưng Vỹ đã đập tay lên quyển vở, giữ chặt không cho Điệp cầm. 
Nhanh chóng Điệp nhận ra nguyên do vì sao Vỹ lại như vậy. 
“Cậu giận tớ sao?” 
Vỹ vẫn không thèm nhìn Điệp. 
Chà chuyện nghiêm trọng quá đây! 
Im lặng gần hết buổi sáng rồi, hóa ra là giận mình.
Làm thế nào bây giờ, Vỹ sẽ giận dai lắm đấy!
Bỗng Điệp mỉm cười, đưa tay lên tóc mình. Nó có buộc tóc bằng cả một cái chun vòng nữa, nên nó tháo xuống. Sau đó nó buộc chun vòng vào tay mình, loay hoay gì đó làm thành một ngôi sao, giơ trước mặt Vỹ:
“Xem nè, tớ làm ngôi sao bằng chun vòng cũng siêu lắm đấy!”
Vỹ đưa mắt nhìn, khẽ xì một cái. Trò đó thì có gì mà siêu? 
Điệp nhận ra phản ứng của cậu, liền tiếp tục:
“Cái trò này đơn giản thật, nhưng mà cũng tạo được ra một ngôi sao còn gì?” 
Vỹ khó hiểu, cuối cùng cũng buột miệng:
“Thì sao?”
“Thì có nghĩa cũng được thêm một điều ước nữa!”
Vỹ giật mình, cậu lại nhớ cái đêm mùng một Tết ấy ngồi với Điệp cạnh đống rơm nhìn lên bầu trời đầy sao...(chương 45 nhé mấy bồ ^^)
Điệp cười tươi, nhìn ngôi sao bằng chun vòng của mình, nói chỉ đủ cho Vỹ nghe: 
“Úm ba la xì bùa, búa xi la bà ùm...” 
Vỹ nghe không nhịn được, bật cười một tiếng. 
Điệp sung sướng nói tiếp: 
“Tớ ước gì Vỹ sẽ mãi mãi mỉm cười không được giận tớ nữa!” 
Một nụ cười thật tươi rõ ràng trên gương mặt Vỹ. 




Thấy Vỹ đã vui vẻ trở lại, cả trường lại ồ ạt bám lấy cậu. 
Phải chật vật lắm Vỹ mới thoát khỏi đám fan này, thật là, tan học rồi vẫn không tha cho người ta! Biết thế đừng cười cho xong. 
Vỹ dắt xe đạp ra cổng, Điệp đã đứng đó:
“Bây giờ chở tớ về được không?” 
Vỹ không nói gì, chỉ lấy tay ra hiệu Điệp đến đây. 
Điệp bước tới, nhưng không leo lên xe vội. Nó nói:
“Vậy là tớ cho cậu biết tận 2 điều ước rồi, điều ước của cậu hôm đó là gì cậu còn chưa nói đâu nhé!” 
“Cậu thực sự muốn biết à?” 
“Ừ tớ rất muốn biết!” 
“Nghe xong không được giãy lên đâu nhé!”
“Nói đi xem nào, tớ tò mò lắm đấy.”
Vỹ ghé sát mặt Điệp:
“Điều ước của tôi là...”


“VỸ!!!” 
Một giọng nói vang lên. 


Cả hai giật mình ngẩng mặt xem đó là ai. 
Vỹ kinh ngạc:
“Bố!”






Tử Hạ

on 17/8/2013, 18:15

#56
  • avatar

Tử Hạ



Thành viên tích cực
Xem lý lịch thành viên
Tham gia : 04/07/2013
Bài viết : 3707
Điểm plus : 13098
Được thích : 57
Re: Những bông hoa mùa hạ - Trà My

Chương 55: Quyết định của bố 


Spoiler:

Người đàn ông có thân hình cao lớn, để ria, gương mặt rất đẹp nhưng cực kỳ lạnh lùng đang nhìn về phía cậu thiếu niên và cô học trò. Ông mặc một bộ vest hàng hiệu, nhìn cũng biết là ông rất giàu có.
Ông bước tới chỗ Vỹ. Vỹ chưa hết kinh ngạc:
“Bố, bố về lúc nào vậy ạ?” 
Người bố không để ý đến Vỹ, quay sang nhìn Điệp. Điệp luống cuống cúi đầu:
“Cháu...cháu chào bác! Cháu là Điệp, bạn của Vỹ!” 
Bố Vỹ gật đầu:
“Ta là John, bố của Vỹ. Nhưng cháu cứ gọi ta là Hùng.” 
“Vâng ạ, cháu chào bác Hùng...” 
Thấy Điệp hơi khó xử, Vỹ vội ngắt luôn:
“Bố à, sao bố lại đến đây?” 
“Bố đến gặp con, không được sao?”
“Không được thì có vấn đề không bố?” 
Hùng châm một điếu thuốc:
“Con lúc nào cũng ngỗ ngược như vậy!” 
“Như vậy là tử tế lắm rồi bố ạ, Điệp, lên xe đi!” 
Điệp không biết làm thế nào, đành ngồi lên xe Vỹ. Vỹ phóng xe đi rất nhanh, không thèm nhìn lại. Điệp cảm thấy rất sợ. 


Vỹ đạp xe về nhà. Bằng đã chờ ngay trước cửa. 


“Em có gặp bố ở trường chứ?” - Bằng hỏi Vỹ. 
“Gặp thì có vấn đề gì không?” - Vỹ lạnh lùng dắt xe vào. 
“Bố nghe nói em nằm viện một tháng nên về nước thăm em.” 
“Sao một tháng trước ông ta không về chứ, cái lúc sắp chết thì có thấy đâu!” - Vỹ vẫn lạnh như băng khiến cho cả Điệp cũng chột dạ.
“Vỹ à, đó là bố em đấy! Ông đã rất lo cho em.” 
“Bố của anh, không phải bố của em!” - Vỹ gắt. 
“Dù thế nào bố cũng là người sinh ra con!” - Giọng nói nghiêm nghị vang lên. 
Ba người nhìn ra cửa, Hùng từ trên chiếc xe BMW màu đen rất đẹp bước xuống. 
Vỹ thấy bố liền quay người định đi vào trong, nhưng Hùng đã gọi giật lại:
“Đứng lại đã!” 
Vỹ dừng lại. 
“Con hãy ra vườn nói chuyện với bố một lát!” 


Ngoài vườn. 
Ánh nắng chiếu nhẹ trên những thân cây, rọi vào hàng cây hoa đang trồng ở góc vườn. Hai bố con ngồi đối diện ở chiếc bàn ngoài vườn, cả hai không nói với nhau câu nào. 
Một lúc sau Hùng lên tiếng:
“Con không sao chứ?” 
“Không!” - Vỹ trả lời cộc lốc. 
“Không sao thì tốt, vậy là bố có thể yên tâm trở về Mỹ.” 
“Thế thì con sẽ tiễn bố, bố đi luôn ạ?” 
Hùng ngẩng lên nhìn con trai:
“Nhưng con cũng không được ở lại!” 
Vỹ sững người trong mấy giây:
“Bố...bố nói gì?” 
“Bố đã sắp xếp cho con sang du học tại Mỹ sau khi con học hết năm lớp 9 này, mà cũng khỏi cần học hết, nếu có thể con hãy sang luôn. Môi trường ở đó rất tốt, con có thể phát huy hết tài năng, lại không gặp kẻ xấu như ở đây!” 
Vỹ đập bàn:
“Bố nghĩ bố là ai mà có thể bắt con đi đâu cũng được?” 
Hùng hơi giật mình trước phản ứng của Vỹ, nhưng ông bình tĩnh lại ngay. Ông nói tiếp:
“Bố đã đến lớp và chọn ra một người bạn có thể đi cùng con! Đó là một bạn gái...”
Mắt Vỹ bỗng sáng bừng lên:
“Là ai ạ?” - Cậu đang nghĩ đến người bạn mà chỉ cần có cô bạn ấy cậu sẽ không đi đâu hết. 


Hùng nghiêm nghị đưa đôi mắt lạnh lùng và nói:
“Một bạn gái tên là Phan Lệ Thanh!” 


Trời đất quanh Vỹ như sụp đổ. 
Vỹ cắn răng:
“Tại sao...lại là Thanh...?” 
“Bố nghe nói hai con là bạn thân, cô bé ấy xinh xắn, lại giỏi giang nữa, cũng thích học Vật lý như con, ngôn ngữ Tiếng Anh cũng chẳng tồi, đi du học sẽ rất tốt cho cô bé ấy!”
“Bố không thể chọn người khác sao?” 
“Làm gì còn ai mà chọn? Bạn bè khác của con cũng chẳng còn ai giỏi như Thanh, Trinh thì tiếng Anh không được tốt dù cô bé học rất xuất sắc. Mà hình như con có vẻ thân với cái cô bé Điệp kia. Nhưng mà bố nghe nói cô bé đó học Lý mới giỏi được trong năm nay chứ không chuyên Lý, vả lại tiếng Anh kém lắm, không thể đi du học được!” 
Vỹ đứng bật dậy, xô cả bàn ghế:
“Có cái gì mà không thể? Nếu bạn ấy không thể đi thì con lại càng không thể đi!” 
“Vỹ, có những điều con còn nhỏ, còn ngang bướng không hiểu được! Bố luôn muốn những điều tốt nhất cho con!” 
“Điều tốt nhất? Điều tốt nhất chỉ là đi du học ư? Nếu thế thì con chẳng cần phải ngồi lại cái nhà này! Điều tốt nhất với con là có một gia đình, đặc biệt là có một người mẹ, mẹ con là người tốt nhất với con, thế mà bố chỉ vì yêu một ả đàn bà đáng chết (ở bản gốc tớ không ghi "đáng chết" đâu nhưng mà trên này thì không cho hiển thị từ đó) nào đó mà khiến cho mẹ phải ra đi vĩnh viễn, như vậy mà tốt?”
Hùng cũng đứng ngay dậy:
“Con không có quyền gọi cô ấy là ả đàn bà đáng chết! Tại mẹ con bệnh tật nên không may qua đời!” 
“Con cứ gọi thì sao? Tại mẹ bệnh ư? Là tại bố, là tại ả đàn bà đó thì có!” 


BỐP!!! Một cái tát giáng thẳng vào mặt Vỹ đến đỏ cả má. 
“Thằng nghịch tử! Mày không coi bố ra cái gì rồi đúng không? Bố đã kể cho mày nghe câu chuyện ấy là để mong mày hiểu cho bố, vậy mà mày dám sỉ nhục bố mày vậy à? Mày cút ngay đi, không cần phải du học du hiếc gì hết!” 
“Tốt thôi, tôi cũng không cần đâu!!” - Vỹ chạy ngay đi, bỏ lại người bố đứng thất thần. 


Điệp và Bằng đang ngồi ở phòng khách thì thấy Vỹ chạy ra, đôi mắt đỏ ầng ậc nước nhưng lộ rõ vẻ tức giận. 
Điệp vội vàng chạy theo Vỹ. 
Đến vườn hoa Lý Thái Tổ gần đó thì cậu dừng lại, dựa vào gốc cây. Dù cậu quay lưng lại nhưng Điệp biết Vỹ đang khóc. 
Điệp đi tới, đặt tay lên vai Vỹ: 
“Vỹ à, cậu có sao không?” 
Nó nghe rõ tiếng nấc nghẹn của Vỹ. Nó quay mặt cậu về phía mình, thấy cậu đã ướt đẫm nước mắt trên mặt. 
“Bố nói gì với cậu à?” 
Vỹ ôm chầm lấy Điệp khiến nó rất ngạc nhiên. 
“Bố tôi là một kẻ độc ác, cả ả đàn bà đó nữa!” 
“Cậu sao vậy? Rốt cuộc là có chuyện gì?” 
“Ông ta muốn tôi và Thanh đi du học...” 
Điệp giật bắn mình, đẩy Vỹ ra:
“CÁI GÌ????? Đi du học? Đi với Thanh? Cái Thanh bạn tớ??????” 
Vỹ gật đầu:
“Vì tôi không muốn nên tôi đã nhận một cái tát...” 
Điệp nhìn bên má Vỹ đã đỏ ửng lên, lòng nó cảm thấy chua xót, tự dưng nó cũng giận lây người cha của Vỹ. 
Vỹ nhìn Điệp, nói:
“Nhưng dù có ăn mấy cái tát nữa, tôi cũng sẽ không đi đâu hết! Tôi sẽ không bao giờ đi cùng với người đã giết chết mẹ tôi!”
Điệp im lặng, nó biết Vỹ rất hận bố. Ngày xưa Vỹ bé thì cậu nghe câu chuyện đó không hiểu gì, nhưng càng lớn cậu càng cảm thấy hận. 
“Cả người đàn bà đó nữa, tôi thề phải tìm được bà ta, tại sao bố tôi có thể phản bội mẹ tôi một cách trơ tráo chỉ vì cứ quyến luyến mãi bà ta chứ!!” - Nước mắt Vỹ lại trào ra. 
Điệp lấy tay lau nước mắt cho cậu, nói: 
“Vì họ nên cậu sẽ không đi đúng không?”
“Ừ...”
“Chứ không phải là tớ?” – Đôi mắt Điệp buồn rầu. 
Vỹ đứng sát Điệp, nhìn thẳng vào mắt nó:
“Điệp, dù rằng tôi không hận họ, nhưng nếu người đi cùng tôi không phải là cậu, thì tôi nhất quyết không bao giờ đi đâu hết!” 
Điệp mỉm cười nhẹ coi như là trấn an, nó dựa vào người Vỹ. Vỹ ôm lấy nó, đúng vậy, cậu sẽ không bao giờ đi đâu cả! Cậu sẽ không rời bỏ nó, cũng như không bao giờ rời bỏ ước mơ của cậu ở nơi này.






Tử Hạ

on 17/8/2013, 18:18

#57
  • avatar

Tử Hạ



Thành viên tích cực
Xem lý lịch thành viên
Tham gia : 04/07/2013
Bài viết : 3707
Điểm plus : 13098
Được thích : 57
Re: Những bông hoa mùa hạ - Trà My

Chương 56: Sự thật không thể tha thứ 


Spoiler:

Chiều hôm đó, tại nhà Điệp. 
Điệp và Vỹ đang làm bánh bữa chiều. Úi da làm bánh cái gì chứ, bột bay tung tóe cả ra rồi đây này. Điệp nghĩ ra một trò, nó lấy bột quấy với sữa, bơ rồi lén nhúng một ngón tay và bôi vào mặt Vỹ. 
“Này cậu muốn chết à???” – Vỹ tức quá nhúng cả bàn tay vào bát bột rồi bôi lên hai má Điệp. 
Điệp vừa tức vừa buồn cười, cả bếp rộn lên tiếng cười vui vẻ. Xem ra mẹ Điệp cho Vỹ vào làm bánh với Điệp cũng hay đấy nhỉ, vừa nhanh hơn lại vừa vui nữa, quên đi cả buồn. 
Điệp sau khi “khoắng” (rửa bát) liền vội lấy một cái đĩa ra. Lúc này bánh cũng được nướng xong. Vì bánh rất nóng và to nên Điệp đẩy luôn cho Vỹ lấy bánh. Ôi dào lười thật đó, Vỹ đeo găng tay vào và lấy bánh ra đĩa rất nhanh, giỏi như đầu bếp thực thụ vậy. 
Vỹ bày đĩa bánh ra bàn, bảo:
“Nhà cậu có cái kem đó chứ? Đưa đây viết chữ lên bánh!” 
“Có sinh nhật ai đâu mà viết?” 
“Ngày mai không phải sinh nhật cậu sao?”
“Ngày mai chứ có phải hôm nay đâu?”
“Thì cứ đưa đây đi, làm trước!” 
Điệp đưa kem cho Vỹ, cậu mỉm cười viết lên mặt bánh. 
“Sinh nhật nhiều niềm vui!” 
Một câu nói ngắn gọn nhưng thật ý nghĩa biết bao. 
Điệp vỗ vai Vỹ:
“Tớ không vui được đâu, cậu có cách nào làm cho ngày mai tớ vui không vậy?” 
“Thiếu gì cách, ngay bây giờ tôi cũng làm cậu vui được!”
“Thử đi xem nào!” - Điệp nghiêm mặt. 
Vỹ nhếch mép cười xảo quyệt, vứt cái găng tay ra rồi đưa tay cù Điệp. Điệp có rất nhiều máu buồn, không chịu được vội cười phá lên. Nó càng nhịn thì càng buồn cười, cứ ha hả lên suýt nữa thì ngã. Nhìn gương mặt nó lúc cười trông thật là đáng yêu. 
Vỹ định cúi xuống “kiss” cho cái má “đáng ghét” kia một cái nữa...
Thì bỗng nhiên: 
“Vỹ, con về nhà ngay!!!” - Một giọng nói đầy tức giận vang lên. 


Hùng xuất hiện ngay trước cửa, ông đang rất giận dữ. 
Sao ông lại biết họ ở đây chứ? 
Vỹ rất thắc mắc, dù vậy cậu không nói câu gì cả, bởi sự xuất hiện của ông khiến cậu còn giận dữ hơn cả ông. 
Nhưng mặc cho cậu im lặng, Hùng lao đến kéo tay con trai đi. Vỹ phản kháng ngay lại: 
“Bỏ con ra!” 
“Có những điều bố cần nói rõ với con, mau về ngay!” 
“Con không cần rõ ràng cái gì nữa, bố mau đi đi!!!” 
Hai bố con lời qua tiếng lại, cãi nhau càng lúc càng to, Điệp sợ quá không biết can ngăn thế nào. 
Bỗng nhiên có tiếng bước chân đi xuống:
“Cái gì mà ồn ào vậy?” 
Tất cả ngẩng lên. 


Người phụ nữ xinh đẹp đang đi xuống bếp. 


Cô nhìn thấy vị khách đang ở trong nhà mình. 


Và vị khách ấy cũng nhìn thấy cô. 


Hai đôi mắt mở to ra vì quá kinh ngạc! 


Hai con người đứng lặng không nói được câu gì. 


Chỉ để lại hai người con cũng không hiểu chuyện gì cả. 


“Tại…tại sao em lại ở đây…?” - Người đàn ông run cả lên. 
Vỹ như chết đứng trước câu đó của bố mình. 
“Vậy…tại sao anh lại ở đây…?” – Người phụ nữ cũng há hốc. 
Điệp cũng như chôn chân xuống đất trước mẹ mình. 


Hùng từ từ bước đến. Đúng là cô. Đúng là cô ấy rồi!
Minh cũng đứng trân trân. Đúng là người đó! 


Hùng lao tới ôm chặt lấy người mẹ của Điệp:
“Anh đã tưởng không được gặp em nữa, em không biết ngày đó người anh muốn ở bên là em sao!!??”
Nước mắt Minh cũng òa ra:
“Em cũng không quên được anh!” 


Hai tay Vỹ nắm chặt thành nắm đấm. 
Cậu không tin những gì đang xảy ra trước mắt. 
Và cả Điệp, nó cũng tưởng mình chết rồi. 


Hùng quay ra con trai mình:
“Vỹ, đây là người phụ nữ mà bố đã yêu…!” 
Điệp chết lặng đi. 
Mẹ mình chính là người mà bố Vỹ yêu.
Tức là mẹ mình đã khiến cho mẹ Vỹ phải ra đi vĩnh viễn. 
Đôi mắt nó đau đớn chạm đúng vào ánh mắt của Vỹ. 
Nó nhìn thấy trong ánh mắt đó là sự giận dữ và đau khổ hụt hẫng đến tột cùng. 


Bỗng nhiên, Vỹ quay người lại chạy ngay ra ngoài. 
Như một phản ứng, Điệp chạy vội theo trong sự ngỡ ngàng của Hùng và Minh. 


“Đoàng!!!” Sấm sét nổ tung trời sau ánh chớp giật sáng lóe. 
Bầu trời đen kịt, những hạt mưa nặng trĩu trút xuống. Trong màn mưa đang rơi trắng xóa, cậu thiếu niên đó cứ chạy mãi, chạy để thoát khỏi nỗi đau không gì tả nổi. Định mệnh quá trớ trêu, Trái Đất này quá tròn, cuối cùng những con người yêu thương nhau nhất lại trở thành những con người hận thù nhau nhất. Tại sao chứ????????
“VỸ!!!” - Tiếng gọi quen thuộc ấy vang lên trong màn mưa.
Đôi chân đã dừng lại. 
Những hạt mưa vẫn tiếp tục rơi. 


“Vỹ, xin cậu đừng quá kích động! Tớ cũng rất sốc, chúng ta cần phải hiểu cho chuyện này!” - Điệp chạy đến đằng sau Vỹ. 
Cậu không quay lại. 
“Vỹ à, cậu sẽ không sao đúng không, cậu sẽ hiểu cho chuyện này, cậu nói đi chứ?” - Điệp thực sự rất sợ, đặt tay lên vai Vỹ. 
Bỗng nhiên Vỹ gạt mạnh tay nó ra, quay phắt lại! Điệp lùi lại một bước khi nhìn thấy đôi mắt đang nảy lửa ấy. 
“Tại sao tôi phải hiểu???? Tôi chỉ cần hiểu mẹ cậu chính là ả đàn bà đó, vì mẹ cậu mà mẹ tôi đã chết, tôi chỉ cần hiểu thế thôi!!” 
“Vỹ, cậu không thể nói thế được!!! Mẹ tớ thực sự không có lỗi gì hết, mẹ tớ đâu có giết mẹ cậu đâu, chỉ vì bố cậu nói không yêu mẹ cậu nên mẹ cậu mới chết! Vả lại mẹ tớ đã rất yêu thương cậu!!”
“Thế nào là yêu thương? Chỉ là sự giả dối đúng không? Chỉ là một cái vỏ bọc bên ngoài đúng không? Các người thật là ghê tởm! Tôi sẽ đi, tôi sẽ đi sang Mỹ luôn, tôi không muốn ở lại đây để nhìn thấy sự giả dối kinh tởm của các người nữa!!!!” 
“ĐƯỢC, VẬY CẬU ĐI ĐI!!!” - Điệp hét lên trong mưa. 
Vỹ sững người. 
“Vỹ, cậu lúc nào cũng vậy, cậu không bao giờ biết tha thứ cho quá khứ của mình!! Vậy cậu cứ đi đi, đi đến cái nơi nào không bao giờ có sự giả dối đó!!!” – Điệp cảm thấy trái tim vụn vỡ khi nói những câu ấy. 


Vỹ nhìn nó.
Thời gian như đứng yên tất cả. 
Chỉ có những hạt mưa nặng trĩu cứ rơi xuống to hơn. 
“Được!” - Vỹ buông một câu. 
Và rồi cậu quay người chạy đi. 
Bóng cậu khuất xa dần. 


Điệp đứng lại đó, cơn mưa rơi ướt đẫm người nó. 
Bỗng chốc, trên môi nó nở một nụ cười.
Nụ cười đau đớn. 
Vậy là, tất cả đã chấm hết sao? 
Nó quay người lại, bước chân không vững bước đi trong cơn mưa càng ngày càng to. 
Những ký ức cứ thế trở về. 


Vỹ kéo Điệp vào lòng mình, ôm thật chặt. Điệp rất hoảng, nó đang cố đẩy Vỹ ra thì nghe thấy giọng nói nhẹ bên tai mình:
“Chỉ cần có cậu thì tôi sẽ không đi đâu hết!” 



Vỹ đứng sát Điệp, nhìn thẳng vào mắt nó:
“Điệp, cho dù là tôi không hận họ, nhưng nếu người đi cùng tôi không phải cậu thì tôi nhất quyết không đi đâu cả!”







Khi đó cậu đã nói như thế. 
Nhưng giờ, cậu đã ra đi. 
Điệp cười, cười thành tiếng. 
Haha, vậy là cậu ấy đã đi rồi!!!
Người mình ghét nhất cũng đã đi rồi! 
Không còn ai ôm mình, cùng mình thực hiện những ước mơ nữa.
Hahahaha!!!! 


Những phút giây bình yên. 
Những lúc hiểu lầm tai hại.
Những ngày bên nhau cùng sánh đôi trên con đường hoài bão. 
Tất cả những ký ức ấy...
…đều vỡ tan như bong bóng mưa…


Hai chân không vững ngã quỵ xuống dưới đường. 
Mưa ướt đẫm người. 
Tay Điệp giữ chặt tiếng nấc nhưng nước mắt cứ trào ra.
Tưởng rằng không còn nước mắt nữa…
…nhưng nỗi đau ấy thì quá nhiều nước mắt…
Khóc chỉ là để đau đớn thêm mà thôi!!!




Hai chân bỗng nhiên bắt cậu dừng lại. 
Cậu quay mặt. 
Người bạn mà cậu đã ghét nhất đang quỵ xuống dưới đường.
Nó đang khóc. 
Khóc rất đau khổ. 
Lòng cậu cũng như vỡ tan.
Cậu muốn chạy đến ôm chặt lấy nó, nói rằng không sao đâu. 
Cậu và nó sẽ vượt qua tất cả, sẽ ở bên nhau. 
Nhưng cậu không thể làm được. 
Cậu đã từng giận nó nhiều chuyện nhưng cậu đều tha thứ cho nó.
Chỉ riêng chuyện này…
Tôi xin lỗi, Điệp! Tôi đã không thể giữ đúng lời hứa!
Tôi không thể gặp cậu dù chỉ một lần nữa! 
Mặc dù, cậu đã là người quan trọng nhất với tôi từ lâu lắm rồi…




“Điệp!” - Một tiếng gọi vang lên. 
MắtĐiệp đã mờ đi vì những giọt lệ ướt nhòa, nó chỉ còn nhìn ra lờ mờ. Vỹ quay trở lại ư? Vỹ quay lại, sẽ về với nó. 
Không, không phải cậu ấy…! 
Là anh…
Anh ơi! 
“Điệp, sao em lại đi dưới mưa thế này? Em làm sao thế?” - Bằng lay gọi Điệp. 
Điệp không trả lời, chỉ òa khóc nức nở.
Bằng nhìn nó, rồi anh hiểu ra mọi chuyện. 
Anh ôm lấy nó, nó dựa vào người anh, càng khóc to hơn. 
Nó khóc để không còn đau khổ nữa, nhưng chỉ thêm đau gấp trăm lần.






* * * 
Tối đó, trời vẫn mưa. 
Điệp vẫn ướt sũng người, ngồi trong phòng khóa chặt cửa.
Bằng cũng không thể vào được. 
Mẹ Điệp lại càng không thể vào. 
Cô liên tục gọi:
“Điệp à, con mở cửa đi! Con hãy nghe mẹ nói!” 
Nhưng tâm trí Điệp đã không còn nghe được nữa. 
Đến cơn mưa, nó cũng không nghe thấy gì cả. 
Đúng lúc đó, có tiếng gọi vang ngoài cửa:
“Điệp, là tao, Thanh đây! Mày mở cửa ra đi!!” 
Điệp đã nghe thấy, nhưng nó không đủ sức ra mở cửa nữa. 
Thanh không thể đứng yên được, bằng sức khỏe của mình nó đẩy mạnh cánh cửa. 
Cửa bằng gỗ nên nhanh chóng bị đẩy vào. 
Thanh chạy vào, thấy Điệp đang ngồi trong một góc phòng, người ướt sũng.
“Điệp à mày...” – Thanh hoảng hốt chạy tới. 
“Đóng cửa lại đi!” 
“Hả?” – Thanh giật mình – “À ừ, để tao đóng cửa…”
Thanh đành đóng cửa, không cho người khác vào phòng rồi chạy tới ngồi cạnh Điệp, lấy khăn lau khuôn mặt đang đờ đẫn của bạn mình. 
“Điệp à, sao mày lại phải dằn vặt thế này? Có chuyện gì kể tao nghe xem!” 
Nhưng Điệp không trả lời câu đó, lại hỏi bằng câu khác:
“Bao giờ mày đi?” 
“Đi đâu?”
“Bao giờ mày đi du học?” 
Thanh cúi đầu, nói nhẹ:
“Ngày mai đã phải đi rồi…” 
“Ừ vậy mày đi vui vẻ nhé!” - Điệp nói nhưng đôi mắt đang nhìn vào một nơi hư vô. 
“Nhưng Điệp à, không phải vì chuyện tao đi mà mày như vậy đấy chứ?”
Dường như Điệp chỉ nói với Thanh đến câu “mày đi vui vẻ” vừa rồi là hết, nó im lặng không đáp lại. 
Thanh cũng rất buồn, nó cảm thấy nó là người gây ra lỗi. 
Ngày mai, là sinh nhật Điệp…
Cũng là ngày nó sẽ rời xa Thanh…
…và rời xa một người…






Tử Hạ

on 17/8/2013, 18:19

#58
  • avatar

Tử Hạ



Thành viên tích cực
Xem lý lịch thành viên
Tham gia : 04/07/2013
Bài viết : 3707
Điểm plus : 13098
Được thích : 57
Re: Những bông hoa mùa hạ - Trà My

Chương 57: Nỗi nhớ rời xa 


Spoiler:

Sáng ngày hôm sau. Trời vẫn mưa. 
Dù rằng không khí đã bắt đầu nóng lên, nhưng năm học chưa kết thúc nên tất nhiên vẫn không thể nóng như mùa hè được. Những cơn mưa cứ thế rơi lên chiếc xe BMW rất đẹp đang lướt rất nhanh trên đường. 
Chiếc xe dừng lại trước một ngôi trường quen thuộc. Cửa kính xe được mở ra, một cậu thiếu niên đeo chiếc kính râm, ăn mặc một bộ quần áo giàu có đang nhìn ra. Học sinh cả trường ùa đến:
“Vỹ à, sao cậu lại đi đột ngột thế?”
“Mới hôm qua cậu còn đang học ở đây, sao lại đi nhanh như vậy?” 
“Vỹ, chúng tớ ghét cậu!!!” 
Trinh cũng chạy đến:
“Vỹ, tớ sẽ rất nhớ cậu!” 
Vỹ lạnh lùng không nói gì cả, chỉ gật đầu đáp lại, đôi mắt đằng sau chiếc kính râm kia dường như đang tìm kiếm một ai đó. 
Nhưng không có…
Cậu đóng cửa kính lên. Tài xế hiểu ý cậu liền lập tức phóng xe đi. 




Sân bay Nội Bài chật kín người dù mới sáng sớm. 
Ai nấy đều tò mò chạy ra chỗ cái xe BMW to lớn nhìn cực đẹp ấy. Cửa xe mở ra, cơn mưa lúc này cũng vừa tạnh. Ánh nắng nhẹ bắt đầu chiếu, và một thiếu niên bước ra. Gương mặt lạnh lùng, đeo kính râm, bộ quần áo sành điệu tôn lên cái dáng cao ráo, một tay kéo chiếc vali nhìn rõ phong thái mạnh mẽ, tất cả mọi người đặc biệt là con gái đều há hốc mồm, dù cậu đeo kính nhưng ai cũng nhận ra cậu rất đẹp trai. Thế nhưng chính cái lạnh như băng của cậu khiến không ai dám lại gần.
Bước sau thiếu niên là một cô bé rất xinh đẹp, nhìn cũng mạnh mẽ giống cậu, tay cũng kéo chiếc vali. Sau đó là một chàng trai rất cao, đẹp trai y như thiếu niên kia, và một người đàn ông sang trọng, có cả những người cúi xuống chào mỗi khi họ bước ra. Ai cũng phải biết đó là những người rất giàu có. 


Bốn người bước vào trong sân bay. Họ nhìn thấy ba người đứng đó.
Đó là gia đình gồm người chồng Việt, người vợ Minh và người con trai Quang. Họ đều tới tiễn Vỹ, Thanh và Hùng. Việt bước tới chỗ Hùng:
“Chào anh, đã lâu quá rồi…”
“Vâng chào anh Việt! Cám ơn anh thời gian qua đã ở bên Minh!”
Minh lặng lẽ nhìn Hùng, rồi đi tới chỗ Vỹ:
“Vỹ à, cháu phải đi rồi, cô vẫn muốn nói lời xin lỗi với cháu…” 
Vỹ lạnh lùng:
“Cháu đã nghe rồi, vì thế cô không phải áy náy nữa!”
“Vậy cháu có tha lỗi cho cô không?” 
“Cô là người tốt, nhưng để tha thứ cho cô vẫn là điều cháu không thể làm được!” 
Thấy không khí căng thẳng, Bằng liền hỏi lảng:
“Cô Minh ơi Điệp đâu ạ?” 
“Con bé vừa ở đây thôi, nó lại đi đâu đó rồi! Mấy cháu cứ đợi, nó về bây giờ!” 
“Không cần đâu ạ!” - Vỹ bỏ kính râm ra, cái kính này khiến mọi thứ tối quá đi mất – “Cháu đi luôn đây!” 
Không để ai trả lời, cậu rảo bước đi rất nhanh. 


Tuy rằng là đi nhanh nhưng trong lòng cậu vẫn cố gắng đi thật chậm. 
Vì cậu vẫn muốn được gặp nó một lần nữa. 
Tiếc rằng, chính cô bạn ấy cũng không đủ can đảm. 
Nó đang ở rất gần cậu, nhưng cũng thật xa. 
Rất gần là vì cậu chỉ cần ngước lên là nhìn thấy nó. 
Rất xa là vì cả cậu và nó không đủ dũng cảm để nhìn thấy nhau. 


Hôm qua nó đã khóc nhiều lắm rồi. 
Vậy mà tự dưng…
…một giọt nước mắt lại rơi xuống…


“TÁCH!” 
Một tiếng gì đó rất nhỏ và Vỹ cảm thấy trán mình ươn ướt (cảnh này giống trong Thần Điêu Đại Hiệp ở đoạn nước mắt Quách Tương rơi xuống trán Dương Quá). 
Cậu ngẩng lên. 


Giữa hàng trăm con người đang đi lại trong sân bay…
Cô bé ấy hiện ra như một bông hoa điệp vàng rực. 
Cậu thiếu niên đứng lặng…
Hai đôi mắt bắt gặp nhau…
Những ánh mắt lặng lẽ nhưng thực ra rất muốn nói điều gì đó.
Muốn nói rất nhiều. 
Nhưng chỉ có thể nói ở một nơi rất xa không nghe thấy được. 


“Vỹ, cậu đã nói nếu không có tớ cậu sẽ không đi đâu kia mà?” 
“Tôi đã nói thế, nhưng tôi không thể làm được!”
“Tại sao chứ? Tại sao cậu lại không làm được điều đó chứ?” 
“Tôi đã không còn ghét cậu nữa, chính vì thế tôi không làm được!” 
“Tớ ghét cậu, Vỹ…!”


Những lời nói ấy mãi mãi sẽ không được nói ra.


Điệp, cám ơn cậu đã tới tiễn tôi!
Vậy là tôi vẫn được gặp cậu. 
Hãy ở lại và tận hưởng hết những hạnh phúc thực sự cậu đang cần. 
Hãy quên tôi đi…
Nhớ là đừng có học kém Vật lý nữa đấy! 


Vỹ đeo chiếc kính râm vào. 
Vậy là mình không được nhìn đôi mắt ấy nữa.
Cậu ấy bước đi. 
Vỹ, đừng đi!!
Nhưng mình không thể níu giữ cậu ấy lại được…


Trên bầu trời có một chiếc máy bay bay xa mãi vào những đám mây.




* * *


Trường Đại học Khoa học Tự nhiên, Đại học Quốc gia Hà Nội. 


Mùa hè rồi, oi quá đi mất thôi! Sao hôm nay lại oi bức hơn mọi ngày thế nhỉ? Các sinh viên cứ đi đi lại lại, ngồi học cũng chẳng học được. 
Cô sinh viên tên Tuyết lôi ngay cái chai nước đá đã chuẩn bị ra, tu một ngụm và nói:
“Hôm nay nghe nói nhiệt độ đã giảm, sao mà nóng thế nhỉ?” 
“Cái dự báo thời tiết dở hơi!” - Mọi người toát mồ hôi, xả tức giận vào dự báo thời tiết. 


“Sắp mưa đó, học Khoa học Tự nhiên mà còn đổ cho dự báo thời tiết sao?” - Một giọng nói vang lên. 
Tất cả nhìn ra cửa. “Nhân tài tự nhiên” đã xuất hiện! 
Cô sinh viên xinh đẹp như một thiên thần bước vào trong với một đống sách vở trên tay. Nở một nụ cười như tỏa nắng, cô ngồi vào chỗ một cách bình thản, dù trên trán cũng lấm tấm mồ hôi. 
Tuyết ngồi ngay bên cạnh cô sinh viên ấy:
“Điệp à, sao mày biết là sắp mưa vậy?”
“Hỏi rõ lạ, tao chỉ cần thấy oi bức là biết sắp mưa rồi!” 
“Thật không đó?”
“Thì mày cứ chờ đi, chuẩn bị mưa xuống thì mất tao cái gì?”
“Hề hề, chẳng mất gì hết!”
“Sao lại chẳng mất!? Ai mày cũng dám cá cược, sao trừ tao thế hả?” 
“Vì mày giỏi quá chứ sao?” 
Điệp nhìn ra cửa sổ, những đám mây đen đã kéo đến che đi những ánh nắng. Bà Tuyết này cũng biết nịnh đấy chứ! 
“Tao học với mày từ lớp 1 rồi, nhưng hầu như chỉ có 2 người là tao không dám cá cái gì cả vì hai đứa mày quá giỏi!”
“Ai vậy?” 
“Thanh! Nó nói cái gì cũng đúng, có lần tao đã mất cả tiền ăn sáng cả tháng vì cá với nó. Giá giờ có nó thì vui ơi là vui!” - Tuyết nói.
Cái tên “Thanh” lại dập tắt nụ cười của Điệp.
Cô cảm thấy buồn.
Đã 5 năm trôi qua rồi, người bạn thân chí cốt ấy vẫn chưa một lần nào trở về.
Chỉ có thể chat chit qua Yahoo cùng nhau chứ chẳng liên lạc được kiểu khác. 
Nhưng điều mà làm Điệp buồn hơn…
…đó chính là việc Thanh đang ở bên một người…




Cơn mưa rào mùa hạ rơi xuống rất to. 
Giữa dòng người trong những chiếc áo mưa đang đi trên con đường đầy những hạt nước đuổi nhau trên không gian, cô gái xinh đẹp cầm chiếc ô lặng lẽ đi trong màn mưa dày đặc. 5 năm đã qua, giờ đã là một cô gái 20 tuổi, Điệp xinh đẹp nổi bật như một ngôi sao giữa cơn mưa trắng xóa. Ai đi đường dù mưa to cũng phải ngoái lại nhìn cô, và cảm thấy thắc mắc rằng tại sao một cô gái xinh đẹp như thế lại buồn vậy? 
Điệp chợt dừng lại. Bên con đường cũ ngày xưa vẫn còn có cây hoa điệp ấy. 
Cây hoa điệp đã già đi nhiều, nhưng nó vẫn thật đẹp. 




“Bỗng dưng nó cảm thấy có nước rơi vào đầu. Cứ ngỡ nhà ai tưới cây, nhưng rồi nước càng nhiều thêm. Nó ngẩng lên. Mưa! Trời ơi nó đi được nửa đường rồi, quanh đây không có hàng nào có ô hay áo mưa. Mưa xuống rất nhanh, Điệp phát hoảng khi biết mưa mùa hạ rất lớn, nó sẽ ướt như chuột mất. Nhưng chẳng có ngôi nhà nào có một cái mái hiên cho nó trú, nhà ai cũng cao vút lên không đủ để che cơn mưa lớn cho Điệp. Nó vội vã chạy tới gốc cây điệp lớn gần đó, may không có sấm sét. Mưa trút xuống rất lớn. Những kẽ lá không che mưa cho Điệp được, mưa theo đó rơi mạnh xuống mái tóc và chiếc áo trắng của nó. 
Nó đưa chiếc cặp lên đầu, chỉ còn 10 phút nữa thôi, nó muộn học mất! Nó cảm thấy bất lực trong cơn mưa. Mưa sao kéo dài thế? Mọi khi mưa đến rồi lại đi mà. 
Nó ngồi thụp xuống, gục mặt vào đầu gối. Nó mệt mỏi quá rồi. Những hạt mưa cứ rơi.
Bỗng Điệp không còn cảm thấy những hạt nước trĩu nặng ấy chạy nhảy trên người mình nữa. 
Tạnh mưa rồi sao?
Đâu, vẫn rào rào xối xả mà!
Nó đứng dưới bóng râm của cây đã tối, giờ lại còn tối hơn. 
Điệp ngẩng lên. Một hình bóng cao lớn đang đứng với chiếc ô che mưa cho nó. Nó nhìn thấy sự lạnh lùng bao quanh hình bóng ấy. 
Nó đứng dậy. Cậu thật cao, nó không thể nhìn thẳng vào đôi mắt lạnh lẽo của cậu. Nhưng nó cũng không muốn, vì đó là đôi mắt giấu một nỗi đau quá khứ. 
Vỹ lạnh lùng nhìn cô bạn:
"Cậu ướt hết rồi!"
Điệp nhìn mình. Mái tóc ướt bám chặt lấy da mặt nó, áo cũng đã ướt nhưng may không ướt sạch người. Nó cảm thấy lạnh. Hắt xì hơi! 
Vỹ bỗng tiến lại rất gần nó, đưa tay lên vén những mái tóc đang ướt sũng bám chặt vào mặt Điệp. Bàn tay cậu chạm vào mặt Điệp khiến cho nó đỏ bừng mặt, vội quay ra…”






Cô lại nhớ đến cái ngày còn đang đi học hè chuẩn bị bước vào năm lớp 9. 
Hôm đó, do có chuyện buồn nên người bạn ấy đã quyết định về quê, không học hè nữa. 
Vậy mà cô cứ tưởng cậu ấy sẽ đi mãi mãi. 
Cơn mưa đó đã đánh dấu mãi trong cô hình ảnh của người mà cô mãi mãi không thể quên được. 
Cứ ngỡ rằng giấc mơ xưa kia đã phai màu rồi…
Giờ cô lại nhớ…


Mưa rơi lạnh lẽo, chỉ còn mình cô trên con đường. 
Những khoảnh khắc ngày hè đó. 
Kể cả lần đầu tiên gặp người bạn ấy, cô vẫn không quên. 
Những phút giây ghét nhau, chọc nhau, nghĩ ra những trò đùa quái quỷ. 
Rồi càng ghét nhau thì càng gần nhau, hiểu nhau, ở bên nhau.
Và để cùng nhau tiến đến những ước mơ đẹp nhất trong cuộc đời. 


Cậu ấy đã từng cùng cô ước nguyện đêm sao.
Thế nhưng điều ước đó cô chưa kịp biết…
Thì cậu đã ra đi…
Đã bước đi một cách lạnh lùng, tàn nhẫn! 
Không còn hơi thở ấm áp, không còn vòng tay yêu thương của ngày ấy nữa. Không còn được nhìn thấy nụ cười xảo quyệt, nhìn thấy đôi mắt sáng đầy ước mơ của cậu ấy nữa. 
Chỉ còn nước mắt cô lại một lần nữa rơi. 
Cứ khi mưa, cô lại nhớ đến cậu ấy như vậy…
Có lẽ, cậu ấy đã trở thành một chàng trai cao lớn, tài năng. 
Và chàng trai ấy sẽ không nhớ đến cô nữa…
Cô sẽ chìm trong biết bao người bạn khác của chàng trai đó.


 




Mưa hạ thường đến rồi lại đi, nhưng hôm nay sao rả rích quá.
Cả nhà đi vắng hết rồi, bố mẹ đi làm, Quang thì đi thi nên không ở nhà được. Điệp buồn bã đi lại trong căn nhà vắng vẻ, bỗng nó chợt nhớ tới một người. Nó vội giở máy ra nhắn tin:
“Anh Bằng à, anh có nhà không?” 
“Có chuyện gì vậy em?” 
“Em đang ở nhà một mình buồn quá, anh có đang ở nhà không vậy?” 
“Ôi anh cũng đang ở cơ quan chán chết nè, nhưng không đi đâu được!” 
“Hix vậy à, thế thôi em không làm phiền anh nữa…” 
5 năm rồi, ai cũng bận như vậy đấy. 
Điệp đành kéo ghế ra giở máy tính lướt web. Vào Facebook tý vậy. 
Đăng nhập….
Vừa mở trang chủ Facebook ra Điệp đã nhìn thấy một chia sẻ của con bạn mình. 
“Cả nhà ơi mau dzô vào đường dẫn này nhé: http:…, truyện này hay lắm đấy!!” 
Và cái chia sẻ đó được tận 100 cái thích liền! Không hiểu đường dẫn là cái gì mà sao được nhiều “like” thế nhỉ?
Điệp tò mò bấm vào. 
Mở ra một trang blog rất đẹp, hình như là truyện ngắn. 
Tên của trang blog đó trùng với tên truyện.
Là…






Tử Hạ

on 17/8/2013, 18:23

#59
  • avatar

Tử Hạ



Thành viên tích cực
Xem lý lịch thành viên
Tham gia : 04/07/2013
Bài viết : 3707
Điểm plus : 13098
Được thích : 57
Re: Những bông hoa mùa hạ - Trà My

Chương 58: Những bông hoa mùa hạ


Spoiler:

Truyện ngắn và trang blog đó cùng cái tên:


NHỮNG BÔNG HOA MÙA HẠ


Ngày xưa, Thượng Đế đã tạo ra những bông hoa cho mùa hạ. Bông hoa thứ nhất có màu vàng rực rỡ như màu nắng hạ, được gọi là Hoa Điệp. Hoa Điệp rất xinh đẹp nhưng nó chẳng bao giờ kiêu ngạo vì điều đó nên được Thượng Đế yêu quý nhất. Thượng Đế đã ban cho Hoa Điệp thêm cả một bông hoa Osaka để làm người bạn thân nhất. 
Hoa Điệp được người trần gian đón nhận nên Thượng Đế rất vui, liền tạo ra thêm một bông hoa nữa. Vì màu vàng của nắng rất rực rỡ nên Thượng Đế quyết định dùng một màu dịu dàng hơn, đó là màu tím. Người thổi tất cả tâm hồn vào trong bông hoa ấy, và gọi nó là Hoa Bằng Lăng. Bằng Lăng được tất cả mọi người yêu mến vì sự dịu dàng, những xúc cảm tâm hồn xua tan cái nóng mùa hè. Vì Hoa Điệp cũng rất hiền dịu nên Hoa Bằng Lăng nhanh chóng trở thành bạn của nó. 
Sau đó Thượng Đế tiếp tục làm những bông hoa khác. Ngài nhìn màu mặt trời đỏ rực và đã nghĩ ra một bông hoa màu đỏ như thế, nó sẽ là một bông hoa hoàn hảo của mùa hè, tượng trưng cho năng lực sống và sự tưng bừng của mùa hè. Thế nhưng, khi đang tạo bông hoa gần như xong rồi thì một thiên sứ vô ý bay ngang qua và đánh rơi bông hoa đó xuống. Bông hoa đã được mọc tại Thế gian, là một bông hoa tuyệt đẹp, có màu đỏ chói, nhưng vì nó chưa được tạo xong nên bông hoa đó mang trong mình một nỗi buồn riêng, nỗi buồn rất nhỏ không ai biết và không che lấp mất sự nổi bật của bông hoa. Thượng Đế gọi bông hoa này bằng cái tên thật đẹp Phượng Vĩ. Hoa Phượng Vĩ trở thành loài hoa của tuổi học trò - tuổi sôi động, tưng bừng tiến đến ước mơ. 
Hoa Phượng Vĩ bắt đầu xung đột với Hoa Điệp và Hoa Bằng Lăng bởi vì hai loài hoa này quá đối lập với nó. Xui xẻo hơn cho Hoa Điệp là Hoa Phượng Vĩ được sắp xếp đứng cạnh nó vì cùng một tông màu nóng và bắt đầu cãi cọ:
“Này Hoa Điệp, cậu có đỏ chói màu mặt trời như tôi không?”
“Không, nhưng Phượng Vĩ, cậu có được màu nắng vàng mùa hạ như tôi không?” 
“Nắng là từ mặt trời chứ từ cái gì?”
“Nếu không có nắng thì mặt trời cũng không có đâu đừng có mà cự lại tôi!!!” 
Hoa Bằng Lăng chỉ biết ngồi đó ngán ngẩm. 





Những câu chuyện tiếp sau khiến cho Điệp cười vỡ bụng vì những cuộc đối thoại chết cười của những bông hoa này. Đúng là một tác giả thú vị mới sáng tác được câu chuyện vui đến vậy.
Nhưng càng đọc những chuyện vui đó Điệp càng nhận ra.
Càng ghét nhau thì sẽ càng hiểu nhau. 
Những cuộc cãi cọ đó vô tình khiến Hoa Điệp biết được nỗi buồn sâu thẳm trong Hoa Phượng Vĩ. 
Những cuộc cãi cọ đó đã khiến Hoa Phượng Vĩ thân với Hoa Bằng Lăng hơn. 


Cậu ấy với cô cũng thế…
Cô cũng giống như Hoa Điệp, xinh đẹp, hiền lành mà ương bướng.
Cậu ấy cũng giống như Hoa Phượng Vĩ, hoàn hảo, tuyệt đẹp, có ước mơ nhưng lại giấu kín nỗi buồn riêng. 
Anh ấy cũng giống như Hoa Bằng Lăng, dịu dàng, tâm hồn luôn thể hiện ra theo cảm xúc. 


Nhưng cuối cùng, những bông hoa khác cũng được tạo ra.
Hoa Phượng Vĩ lúc này đã là người bạn thân nhất của Hoa Điệp cũng như Hoa Bằng Lăng. 
Vậy mà số phận lại không thể đưa họ cùng đi chung với nhau trên một con đường, vì con đường đó có quá nhiều ngõ ngách. 
Hoa Điệp phải đứng ở ngoài những nơi có cảnh đẹp, mọi người được chiêm ngưỡng vẻ đẹp của nó một cách hoàn hảo.
Ngay bên những con phố, Hoa Bằng Lăng cũng nở từng chùm tím quá đẹp, khiến cho người đi đường cũng hạnh phúc vì mùa hè này.
Và trong sân trường, Hoa Phượng Vĩ tiếp tục khoe sắc bên những cô cậu tuổi học trò, nó cũng vui, mà nó cũng buồn. 
Mỗi bông hoa đều ở một nơi khác nhau. 
Nhưng, có lẽ tất cả đều thuộc về một mùa hạ.
Mùa thu, mùa đông, mùa xuân có đến. 
Thì những bông hoa ấy vẫn mãi thuộc về mùa hạ.
Chỉ tiếc rằng, mỗi bông hoa vẫn ở một nơi khác nhau…


Trời! Đã hết rồi sao?
Tại sao không cho những bông hoa ấy được gặp nhau chứ?
Điệp bỗng nhiên bật khóc. Không hiểu sao những đoạn kết ấy khiến cô khóc nữa. Bởi vì, những bông hoa ấy giống câu chuyện của cô quá. 
Bỗng cô để ý đến phía cuối bài viết. 
Lượt xem: 12.345.678 (nghĩ ra con số hơi đặc biệt, mọi người cứ tin tạm nhé)
Một con số phải nói chỉ có trên Zing Mp3 những bài nhạc hit mới có được. 
Những bình luận rất dài đại loại chỉ là:
“Kết buồn quá!”
“Tại sao không cho những bông hoa ấy bên nhau?”
“Ta định like cho truyện này nhưng mà kết rõ buồn, ghét luôn!”
“Huhu khóc rồi nè!!!!!” 
Và một dòng nữa…
…ghi tên tác giả độc nhất một chữ: H
Kèm theo nick chat Yahoo. 


Điệp lập tức add luôn nick chat ấy vào danh bạ.
Không biết là có nhận không nhỉ?
Kia rồi, đã nhận lời mời kết bạn! Nhanh thế, chắc là đang online.
Nick chat thì bí mật nhé, nhưng tên của nick được Điệp ghi chi tiết liên lạc là: NBHMH (viết tắt tên truyện) và tên của Điệp thì là LoveHoa. 
Điệp lập tức buzz một cái: 
LoveHoa: BUZZ
NBHMH: ? (hix buzz thế ít ra cũng phải nói “chào bạn” chứ, tác giả gì mà…)
LoveHoa: Anh có phải là tác giả của truyện Những bông hoa mùa hạ không ạ? (chắc nhìn nick chat nên Điệp biết là con trai, nhưng không biết bao nhiêu tuổi, cứ gọi là anh vậy). 
NBHMH: Uhm! (Ừ)
LoveHoa: Em cũng vừa mới đọc truyện của anh, truyện hay lắm ạ!
NBHMH: Uhm!
LoveHoa: Nhưng sao kết truyện của anh buồn vậy ạ?
NBHMH: Uhm buồn! (Ặc người gì mà lạ vậy????)
LoveHoa: Anh có thể cho biết vì sao nó buồn thế không ạ?
NBHMH: Nó buồn vì nó buồn, lại còn hỏi vì sao à? 
LoveHoa: (gửi một icon tức giận) Chả trách vì sao chẳng ai thích truyện của anh, tính khí tác giả y như truyện vậy! 
NBHMH: Ừ đúng, và tôi thấy tính khí cô còn dở hơi hơn tôi, mới thế đã nổi khùng rồi à? Cô là ai vậy? Add nick tôi làm gì? 
LoveHoa:(phải cố nhẫn nhịn) Em chỉ hơi giận tý thôi. Em là fan của truyện anh, add nick tìm hiểu về cái kết thôi. 
NBHMH: Tên gì? 
LoveHoa: Điệp, có cần phải gọi cả họ và tên ko? 
NBHMH: Khỏi, tôi ko cần hỏi nhiều. 
LoveHoa: Vậy tên anh là gì ạ? Thấy ghi có mỗi chữ H
NBHMH: Hoàng, đó là viết tắt tên tôi
LoveHoa: Tên anh đẹp nhỉ, nhưng anh hơi lạnh lùng…
NBHMH: Lạnh lùng thì có sao ko?
LoveHoa: À không sao đâu, chỉ là anh hơi giống bạn của em.
NBHMH: Bạn cô liên quan gì đến tôi?
LoveHoa: Thực ra em thích truyện của anh vì truyện của anh rất giống câu chuyện ngoài đời của em. 
Love Hoa: Anh nhìn đi, làm gì có ai like truyện của anh? Vì kết buồn quá.
Love Hoa: Nhưng em đã like rồi đó!
NBHMH: Có hết ký tự đâu mà cô gửi tin nhắn lắm thế? Truyện của tôi mà giống chuyện của cô, giống ở đâu nói coi? 
LoveHoa: Người bạn của em cũng lạnh lùng như anh đó, em thấy cậu ta cũng giống Phượng Vĩ, và anh trai cậu ấy thì giống Hoa Bằng Lăng.
NBHMH: Vậy chắc cô là Hoa Điệp rồi?
LoveHoa: Vâng, em cũng tên là Điệp mà!
NBHMH: Vậy thì trong hai người đó cô thích ai vậy? 
LoveHoa: Hả sao anh lại hỏi thế???
NBHMH: Vì Hoa Điệp trong truyện của tôi cũng phải lựa chọn thích Phượng Vĩ hay Bằng Lăng mà!
LoveHoa: À à hiểu rồi. Em thích Hoa Bằng Lăng…
NBHMH: (một icon nghi vấn, ý hỏi Tại sao?)
LoveHoa: Hoa Bằng Lăng rất dịu dàng mà, còn Hoa Phượng Vĩ thì lúc đầu em rất ghét.
NBHMH: Lúc đầu? Vậy lúc sau?
LoveHoa: Lúc sau thì em thích Hoa Phượng Vĩ.
NBHMH: ??
LoveHoa: Vì càng ghét nhau sẽ càng hiểu được nhau.
NBHMH: Chắc bạn bè gì đó của cô cũng ghét cô nhỉ?
LoveHoa: Vâng, cậu ấy rất ghét em! Chúng em thường hay xung đột nhưng càng xung đột em mới biết cậu ấy có một quá khứ không đẹp gì. 
NBHMH: Vậy sao?
LoveHoa: Vì thế chúng em đã thân nhau hơn, nhưng tiếc rằng cậu ấy đã đi rồi.
NBHMH: Sao lại đi?
LoveHoa: Quá khứ thật là đau lòng anh ạ! Bố cậu ấy không yêu mẹ cậu ấy, ông ấy yêu người con gái khác.
LoveHoa: Vì người con gái đó mà ông ấy đã nói những lời khiến mẹ cậu ấy đang bệnh nặng nên ra đi.
LoveHoa: Mà người con gái ấy chính là mẹ em…
NBHMH: Sặc!
NBHMH: Một tình tiết tưởng rằng chỉ có trong truyện chứ! 
LoveHoa: Thì em cũng ko tin nó xảy ra với em. Em đã ko thể quên nó trong suốt 5 năm rồi…
NBHMH: Hãy cố quên nó đi!
LoveHoa: Hả?
NBHMH: Nếu em muốn tốt cho cả hai bên, tôi khuyên em nên quên nó đi!
LoveHoa: Tại sao vậy ạ?
NBHMH: Chuyện như em, tôi cũng đã gặp rồi. Và tôi hiểu nỗi đau đó.
LoveHoa:…
NBHMH: Nhưng mỗi con người đều phải lớn lên, cuộc sống này không chỉ có một con đường.
NBHMH: Chuyện đã xảy ra thì hãy để nó qua đi.
NBHMH: Nếu như em yêu quý người bạn ấy, thì hãy để cậu ấy ra đi. 
NBHMH: Tôi nghĩ em còn trẻ, em bao nhiêu tuổi vậy? 
NBHMH: Hãy sống thật tốt vì tuổi trẻ của em còn rất nhiều chông gai chờ em.
NBHMH: Chứ ko chỉ có câu chuyện đó. 


Điệp run lên, không gõ nổi bàn phím nữa, nước mắt tuôn rơi vì quá cảm động. 


NBHMH: Xin lỗi, tôi nói nhiều quá nhỉ, tôi cũng chỉ là người lạ thôi.
NBHMH: Nhưng tôi rất thông cảm với em, nếu những lời đó có làm phiền em thì tôi xin lỗi.
LoveHoa: Không sao đâu anh, cám ơn anh nhiều!
LoveHoa: Em cứ tưởng anh rất xấu xa cơ đấy, hóa ra anh là người tốt. 
NBHMH: Cám ơn em đã biết tôi là người tốt! 
LoveHoa: anh vui tính thật
NBHMH: Tôi đâu phải diễn viên hài chứ.
NBHMH: Em làm nghề gì? 
LoveHoa: Em làm người mẫu. 
NBHMH: Em định làm người mẫu hết đời sao??
LoveHoa: Bây giờ em còn đi học, sau này chắc em sẽ làm một cô giáo dạy Sinh. Em rất thích học Sinh mà!
NBHMH: Chắc em đang học Đại học Khoa học Tự nhiên? 
LoveHoa: Vâng đúng vậy, em học ở Hà Nội. 
NBHMH: Vừa học vừa đi diễn sao?
LoveHoa: Dạ, đa số là đi chụp hình.
NBHMH: Chụp hình sao? Vậy tôi muốn xem một bức được không?
LoveHoa: Làm gì ạ?
NBHMH: Tôi muốn xem mặt fan mới của tôi thôi, ko được à? 
LoveHoa: Dạ được, em sẽ gửi cho anh một bức!
Điệp mở chức năng gửi ảnh, rồi nó tìm ảnh trong máy. Trời cái máy nó chật cứng ảnh chụp của nó mất. Ảnh nào đẹp nhất bây giờ nhỉ? À đây có cái ảnh chụp bên cửa sổ hoa đẹp đấy (nhớ cái ảnh Tết quá), send cho hắn vậy!
Ảnh đã gửi đi, sao hắn không có hồi âm gì nhỉ?
Điệp gửi tin nhắn tiếp:
LoveHoa: Anh thấy thế nào ạ? 
NBHMH: Xinh
Nghe thế thôi Điệp đã sướng run lên rồi, haha!! 
NBHMH: Nhưng sao em nhỏ con thế?
LoveHoa: Nhỏ là thế nào? Em cao 1m72 đấy! (cái chiều cao quen thuộc này bạn nhớ của ai không? Giờ là chuyển sang cho Điệp rồi đấy)
NBHMH: Cao thế thì nhằm nhò gì, mà em nặng bao nhiêu cân vậy? Nếu tôi mà thổi khéo em có thể bay lên trời đấy!
LoveHoa: Em phải giảm cân để chụp hình, lúc trước em 50 cân, giờ 47 thôi. Hầu như từ năm lớp 9 em chẳng tăng nhiều. 
NBHMH: Ôi trời người gì mà nhỏ quá, chẳng thay đổi một cái gì!
Điệp tức mình liền send một tin nhắn:
LoveHoa: Vậy anh thì sao?
NBHMH: Là sao?
LoveHoa: Em đã cho anh xem ảnh rồi, anh cũng phải cho em xem ảnh đi
NBHMH: Ko được!
LoveHoa: Tại sao vậy?
NBHMH: À thì tôi xấu lắm.
LoveHoa: Những kẻ đẹp trai luôn nói dối mình xấu, mau đưa ảnh cho ta xem nếu ko ta lên đánh sập trang blog đó!
NBHMH: Muốn xem thật à? Muốn xem hay muốn chết đó?
LoveHoa: Chết cũng được, đưa ảnh đây xem nào!
Không thấy trả lời nữa.
Nhưng cũng không offline.
Haha đi tìm ảnh cho mình xem đây mà.
Xem cái mặt anh Hoàng nhà ta sẽ thế nào đây. 
Trong đầu Điệp lại hiện lên khuôn mặt đẹp trai của Vỹ. Thực ra dù thế nào, cậu ấy vẫn là hình ảnh đẹp nhất trong nó. 


Ảnh đã được gửi sang…


Rầm!!! Ôi trời ơi đau quá, cái ghế bỗng dưng đổ sập xuống gãy cả sống lưng Điệp rồi. Nhưng Điệp không thể đau bằng buồn cười được. Trời ơi tác giả văn học mà như thế kia sao? Hahahahaha!!!!!!!!!!! 
Trong ảnh là một khuôn mặt béo phị, đang chu mỏ với cặp kính cận to kềnh, càng nhìn càng buồn cười, sao mình cứ liên tưởng đến…chó becgie thế nhỉ?? Da thì đen, lại còn béo ú nữa, bao nhiêu tưởng tượng của mình đều đối lập hết! Ôi chết mất, buồn cười quá!!! 
NBHMH: Sao em ko nói gì? Đang cười tôi sao? 
LoveHoa: Dạ em đây, trời ơi em xin lỗi nhưng mà anh khác quá so với tưởng tượng của em!
NBHMH: Thế em nghĩ tôi thế nào? 
LoveHoa: Lúc đó em cứ nghĩ anh sẽ giống bạn của em…
NBHMH: Bạn của em là người thế nào mà sao em còn có thể so sánh tôi với cậu ta? 
LoveHoa: Anh đừng có khinh, cậu ấy đẹp trai hơn anh gấp tỷ lần!!!
NBHMH: Vậy ý em nói tôi xấu sao? 
LoveHoa: Ko ko, anh ko xấu, chỉ trông anh ngộ quá thôi! Em đâu ngờ một tác giả văn học lại…đáng yêu như thế :X
NBHMH: Em đang khen tôi hay nịnh vậy? 
LoveHoa: Cả hai anh ạ!
NBHMH: Bó tay với cô em rồi đó! Em bao nhiêu tuổi mà nói giống trẻ con quá!?
LoveHoa: Em mới 20 thôi anh, tính em lúc nào chẳng thế? Còn anh, anh bao nhiêu tuổi rồi?
NBHMH: Tôi ko tiết lộ cái này
LoveHoa: Anh quá đáng thật, cái gì em cũng tiết lộ cho anh thế mà anh thì cứ bí bí mật mật. 
NBHMH: Tôi cũng tiết lộ cho em biết bao thứ rồi còn gì? Thực ra em là người đầu tiên tôi chat cùng đấy!
LoveHoa: Hả, thế là sao? 
NBHMH: Có rất nhiều người add nick tôi nhưng chẳng ai nói chuyện nổi với tôi lấy một phút, em rất nhẫn nhịn nên tôi quyết định nói chuyện với em. 
LoveHoa: Em đặc biệt thế sao?
NBHMH: Thì…Tôi phải off rồi, chào nhé! 
NBHMH đã offline…


Đáng chết! Off gì mà bất ngờ vậy, ghét quá đi!
Nhưng chẳng hiểu sao Điệp bỗng nở nụ cười rất tươi. Lần đầu tiên sau 5 năm cô lại cười tươi, thậm chí còn ngã ngửa ra bật cười thành tiếng như là lên cơn điên vậy. 
Lần đầu tiên gặp anh, sao cô cảm thấy vui đến vậy?
Anh là ai, mà lại có thể khơi lại niềm vui tưởng đã chôn vùi trong cô?
Một chàng trai xấu xí, béo mập nhưng lại biết an ủi cô…
Cô tìm được sự đồng cảm với anh ấy, với truyện do anh ấy viết. 
Cô cảm thấy hạnh phúc. 
Không còn nhớ gì đến những nỗi buồn mà cô vẫn đang canh cánh trong lòng nữa. 




“Sao dạo này cậu nghịch điện thoại ghê vậy? Đang đi học đó nhá!” - Một giọng nói vang lên khi Điệp vẫn đang mải chat chit cùng anh bạn Hoàng “becgie” đáng yêu của mình.
Chàng trai cực kỳ điển trai đang đứng ngay bên cạnh Điệp.
“Bình à, sao tự dưng lại quan tâm tớ vậy?” - Điệp nguýt dài. 
“Cái gì mà quan tâm? Bạn bè bao nhiêu năm rồi, hỏi han một xíu cũng không được!” - Rồi Bình ngồi xuống, tiếp tục học bài. 
LoveHoa: Hiện nay ở Đại học chỉ còn 2 bạn là đã học với em từ rất lâu. Một là cái Tuyết hai là Bình, nhất là Bình, cậu ấy rất ít khi quan tâm đến em thế mà hôm nay lại hỏi han em! 
NBHMH: Chắc cũng là một anh chàng đẹp trai nhỉ? 
LoveHoa: Vâng, em vẫn nhớ có lần cậu bạn Vỹ đó hiểu lầm Bình được cô giáo chuyển chỗ ra ngồi cạnh em nên giận em, em vẫn ko sao nhịn nổi cười khi nghĩ đến chuyện đó. 
NBHMH: Thế bây giờ em có ngồi cạnh Bình ko vậy?
LoveHoa: Bây giờ thì em ngồi cạnh rồi, nhưng mà lo gì chứ, giờ Vỹ đâu có ở đây mà em lo! Haha! 
NBHMH: Hình như em đã thực sự quên cậu ta rồi?
LoveHoa: Vâng, em nghe anh mà, em sẽ cố quên cậu ấy! 
NBHMH: Thế là tốt, em đúng là một cô gái giỏi! 
Điệp lại mỉm cười lần nữa. 
Nói chuyện với anh đúng là thật vui biết bao. 
Niềm vui có lẽ sẽ quên được đi nỗi buồn…






Tử Hạ

on 17/8/2013, 18:24

#60
  • avatar

Tử Hạ



Thành viên tích cực
Xem lý lịch thành viên
Tham gia : 04/07/2013
Bài viết : 3707
Điểm plus : 13098
Được thích : 57
Re: Những bông hoa mùa hạ - Trà My

Chương 59: “Hãy để anh được gặp em…” 


Spoiler:

NBHMH: Tôi yêu em! 


Á!! Cả bát mỳ ăn sáng của Điệp đổ ụp xuống cái bàn phím. Trời đất ơi bẩn hết rồi, mồm mép mình cũng như con mèo vậy! Điệp vội lấy khăn lau bàn phím, rồi gõ với tâm trạng như chết đứng:
LoveHoa: Anh gõ nhầm cho ai ạ? 
NBHMH: Ko!
LoveHoa: Vậy ý anh là…? - Điệp như chết thật. 
NBHMH: Câu đó anh nói với em. 
LoveHoa: Gì…gì cơ ạ? Anh đang đùa à??????? :O >o<
NBHMH: Em nghĩ anh là người dễ đùa sao? 
LoveHoa: Nhưng chúng ta đâu có biết nhau? 
NBHMH: Một tuần như thế rồi mà em còn nói ko biết? 
LoveHoa: Em ko quan tâm, điều quan trọng là em sẽ không yêu anh! 
NBHMH: Tại sao chứ?Vì anh xấu? Hay là vì em ko quên được con người đó! 
LoveHoa: Con người nào chứ? 
NBHMH: Em thích cái cậu Vỹ đó? 
LoveHoa: Ko, em ko muốn nhắc đến cậu ấy nữa! 
NBHMH: Hay là anh Bằng? Hay là Bình? 
LoveHoa: Không phải, tất cả đều không phải! 
NBHMH: Vậy thì tại sao? 
LoveHoa: Lẽ nào em ko yêu một ai đó thì cũng phải có lý do à? 
Không thấy trả lời…
Lẽ nào anh ấy giận rồi? 
Sao tự dưng Điệp cảm thấy hụt hẫng thế này? 
NBHMH: Anh off đây, em cứ suy nghĩ đi! Khi nào có câu trả lời đích thực thì nói với anh. 


Hoàng vừa off, Điệp gục ngay xuống bàn. Chuyện gì thế này chứ? Sao cô có thể…? Sao cô có thể nhận lấy tình cảm của một người lạ mặt như anh? Cô biết anh là người tốt, nhưng cô chỉ nghĩ anh và cô là những người bạn. 
Nhưng anh nói có đúng không? 
Là cô không thể quên được Vỹ…
Hay là do cô vẫn còn thích anh Bằng, cảm mến Bình? 


Bỗng điện thoại cô đổ chuông.
Cái Tuyết gọi. 
“Alo…”
“Điệp à mày biết tin gì chưa? Thanh sắp về nước rồi đấy!!” - Giọng cái Tuyết vang lên.
“Cái gì?” - Điệp ngẩng lên ngỡ ngàng. 
“Sốc hơn nữa là tao nghe nói Thanh hẹn hò với Vỹ mày ạ, cả cái trường bên Mỹ đó loan tin ầm cả lên! Trời ơi Vỹ của tao, tao đang đợi cậu ấy về để…Alo, alo!” 
Điện thoại trên tay Điệp đã rơi từ lúc nào. 
Rơi như thể cô buông tay nó như cậu ấy đã thực sự buông tay cô. 
Cậu ấy và Thanh…


Điệp òa khóc, gục xuống.
Những dòng nước mắt tưởng rằng đã không còn nữa.
Vậy mà hóa ra vẫn phải tiếp tục rơi. 
Vừa mới được hạnh phúc thì lại quá mong manh. 


Điện thoại rơi xuống đất nhưng không hề bị hỏng, nó tiếp tục nhận tin nhắn. Một số rất lạ. 
Hai tay run run, Điệp mở tin nhắn ra. 
“Là anh đây! Anh vừa xem qua Profile trên Yahoo của em nên biết số của em, khi nào em có quyết định thì hãy gọi cho anh nhé!” 
Hai tay Điệp bỗng như tự động ấn vào gọi số vừa nhắn tin. 
Vừa có tín hiệu bắt máy Điệp đã òa lên khóc nức nở: 
“Anh ơi tại sao em không thể quên được Vỹ chứ? Em ghét cậu ấy, mãi mãi ghét cậu ấy! Cậu ấy đã yêu người khác, em nên vui mới đúng chứ sao em lại thế này đây? Cậu ấy sắp về nước rồi, nhưng em hận cậu ta, em không muốn gặp! Em quá yếu đuối, không đủ để quên một người sao?”
“…” - Đầu dây im lặng, nghe rõ tiếng thở, có lẽ là anh đang lắng nghe.
“Em đã từng tưởng cậu ấy chỉ là một người bạn mà thôi, em ghét cậu ấy, lúc nào em cũng sẽ ghét cậu ấy!!!!” - Điệp khuỵu xuống, giọng như bị nghẹn lại vì khóc.
Bỗng Hoàng tắt máy, anh không hề đáp lại gì cả.
Một tin nhắn gửi đến:
“Nếu nói chuyện với em chắc em sẽ cứ khóc mãi thôi, hãy nín khóc và nhắn tin lại cho anh. Rốt cuộc là có chuyện gì vậy?” 
Điệp cố gắng lấy bình tĩnh nhắn tin với bàn tay run run:
“Vỹ và Thanh sắp về nước rồi, nghe nói họ đã hẹn hò với nhau…”
“Vì chuyện này mà em khóc sao? Em ko nghĩ là mình nên vui với điều đó à?”
“Vâng, em cũng đã nghĩ mình nên vui, nhưng chỉ cần nghĩ tới cậu ấy sẽ quên em em lại cảm thấy đau đớn!” 
“Tức là em có tình cảm với cậu ấy thật à?” 
“Em không biết và không muốn biết! Anh ơi, em phải làm sao đây?”


Cô phải làm sao chứ? 
Chàng trai cầm chiếc máy di động, đã nhấn Trả lời nhưng lại không biết soạn tin nhắn thế nào. 
Điệp, em phải làm sao ư?
Sao em không hỏi rằng anh phải làm sao đi? 


Tin nhắn đến…
“Vậy em hãy đón nhận tình cảm của anh!” 
“Hả? Không thể được!” 
“Tại sao em cứ phải dằn vặt trong mình về một chuyện đã thuộc về quá khứ? Em cứ coi như đó là bạn em không được sao? Coi như là cái Thanh có người yêu chứ không phải là Vỹ có người yêu!” 
“Anh, đúng là em đã dằn vặt, nhưng em ko biết mình có thể quên được ko nữa…”
“Điệp, em cũng ko muốn từ chối anh, đúng ko?”
“Anh, em biết anh rất tốt…”
“Phải, anh tự nhận là anh xấu, béo, chẳng có gì phù hợp và giống với cậu bạn Vỹ đó của em. Nhưng anh cũng là một con người, anh cũng muốn được yêu thương, và khi gặp em anh đã biết chỉ có em là người ở trong trái tim anh!”
Những lời nói chân thành bỗng dưng khiến trái tim Điệp đập liên hồi. 
Một tuần qua, không ngày nào là cô không cười cả.
Đó là nhờ có anh…
Một người rất lạ, mà cũng thật quen.
Đôi lúc có những thứ trong cuộc đời này bạn phải quên đi, và hãy cần một thứ nào đó lấp đi khoảng trống sau khi bạn phải quên…


“Anh, có lẽ với em anh cũng đã là người quan trọng…” 
“Điệp, hãy để anh được gặp em! Anh muốn em nói với anh câu đó khi anh có thể nhìn thấy em, thấy người mà anh yêu thương!” 
“Nhưng em có thể gặp anh ở đâu?” 
“Em đang ở Hà Nội đúng ko, anh cũng ở đó. Ngày mai anh sẽ tới gặp em ở cổng trường, vào lúc…”
“Vâng, cứ như vậy đi!” 
Không còn tin nhắn nữa. 
Cô đặt điện thoại xuống, thở dài. Trong lòng cô, vừa vui vừa buồn. 
Vui vì sẽ được gặp anh.
Buồn vì phải quên đi một con người…




Chiều hôm đó, mẹ về. Điệp đang nấu cơm, thấy vậy mẹ bảo:
“Cứ để mẹ nấu cho, con ra ngoài phố mua cho mẹ quyển sách Cám ơn ký ức của Cecelina Ahern được không?”
“Dạ được mẹ ạ!”
Điệp quay người đi thẳng luôn. Nhà cô gần Hồ Hoàn Kiếm nên tất nhiên gần Hiệu sách Tràng Tiền rồi. 
Lại một kỷ niệm về trong cô. 
Hôm đó, Vỹ đã nói xin lỗi cô vì hiểu lầm cô đốt mất phòng thí nghiệm vật lý, cái nơi mà cô hay gọi là PVL. Kèm theo lời xin lỗi đó là cái ôm từ đằng sau ấm áp, cái nắm tay chân thành và cả một cái ôm chặt đầy yêu thương. Hai người đi vào trong hiệu sách, nói chuyện thế nào lại giận nhau, Điệp lầm lì không nói gì với Vỹ. Thế là Vỹ quay ngoắt đi nói chuyện cùng một cô bạn gái rất xinh đẹp, Điệp nổi cơn ghen tức muốn lồi cả mắt khi nhìn thấy cảnh tượng ấy.
Nghĩ đến, bỗng dưng Điệp bật cười ha hả. 
Cô đang đứng ở chính cái nơi đó.
Cái nơi có giá sách, mà đằng sau nó là Vỹ đang nói chuyện cùng cô bạn lạ. 
Vẫn còn cái khe hở để cô “bắt quả tang” hai người.
Cô quay lại, nhìn vào khe hở đó.


Một chàng trai cao ráo, đẹp như thiên thần đang đứng đọc sách. 


Điệp sững người một lúc, chàng trai đó rất giống…
À không, mình lại nhầm rồi!
“Anh Bằng!” – Cô reo lên.
Chàng trai quay lại phía sau, cô cũng vội chạy đến chỗ anh. Bằng ngạc nhiên vô cùng vì gặp cô. Đã 5 năm trôi qua, anh vẫn vậy. Vẫn cái vẻ đẹp dịu dàng, thân thiện, cả một nụ cười rạng rỡ như ánh mặt trời. 
“Sao em lại ở đây?”
“Trùng hợp quá, em đang mua sách cho mẹ! Còn anh?”
“Hihi, anh đang mua sách để về quê đọc ấy mà. Sách trên này nhiều cuốn hay, anh mua luôn!”
“Về quê ấy ạ?”
“Ừ hè nào anh cũng về, nhưng hè này cũng có việc rất gấp ở quê, anh về một mình không biết có làm nổi không…”
“Để em giúp cho, em cũng muốn về quê anh! Bao giờ về vậy anh?” 
“Mai em ạ.”
“Cái gì? Ngày mai á?”
“Mai em bận à? Vậy thôi, anh về một mình cũng được!” 
Điệp buồn rầu vô cùng. Cô rất thích được về quê Bằng – cái vùng biển Non Nước ấy nhưng cô đã hẹn ngày mai sẽ gặp Hoàng.


Chiều muộn. Cô online, để status (trạng thái): Buồn quá
Lập tức anh pm đến cô:
NBHMH: Sao lại buồn vậy?Ko thích gặp anh à?
LoveHoa: Ko phải! Hôm nay anh Bằng rủ em về quê anh ấy chơi, vả lại em cũng muốn giúp anh ấy mấy việc, nhưng mà ngày mai thì em lại gặp anh rồi…
NBHMH: Quê anh Bằng là ở đâu?
LoveHoa: Biển Non Nước, Đà Nẵng anh ạ! 
NBHMH: Vậy thì mai anh sẽ đến đó gặp em!
LoveHoa: Hả????? Anh đùa à?
NBHMH: Anh không đùa! Bằng mọi giá, anh phải gặp em, nhưng anh không muốn em buồn, vì thế em cứ đến đó đi. Vả lại hè rồi em cũng nên đi nghỉ mát chứ! 
LoveHoa: Cám ơn anh!!!!
Điệp vui vô cùng, vừa được đến quê Bằng, lại còn gặp anh tại đó…






Tử Hạ

on 17/8/2013, 18:25

#61
  • avatar

Tử Hạ



Thành viên tích cực
Xem lý lịch thành viên
Tham gia : 04/07/2013
Bài viết : 3707
Điểm plus : 13098
Được thích : 57
Re: Những bông hoa mùa hạ - Trà My

Chương 60: Nắm tay đi đến ước mơ 


Spoiler:

Điệp lên máy bay từ tối hôm trước, đến 4 giờ rưỡi sáng hôm sau nó mới đến nơi. Mặt Trời chưa lên, phía chân trời mới là một màu đỏ tía. Mọi thứ xung quanh vẫn vắng lặng, thủy triều đang rút. Trong không gian vẫn còn tối, sau khi cất đồ đạc Điệp bước ra bãi biển. Cát mịn nhẹ bám vào đôi chân mềm mại của cô, cô không đi dép vì sợ khó chịu. 
Điệp mặc một chiếc váy thêu những bông hoa rất đẹp, mái tóc dài buông xõa khiến cho cô lại càng xinh đẹp hơn. Hôm nay, cô xõa tóc.
Ngày xưa có một người không thích để cô buộc tóc, những ngày giá rét cứ thấy cô buộc tóc, lạnh hắt xì hơi là kéo ngay chun buộc tóc của cô xuống đến nỗi mất bao nhiêu sợi tóc của cô đến là ghét! 
Cô tiến ra biển. 
Sóng biển vỗ vào chân cô mát lạnh.
Cô nhìn ra phía chân trời có những ánh sáng mờ mờ. 
Có lẽ, đây là những phút giây cuối cùng để cô nhớ tới kỷ niệm xưa. 
Những tháng ngày bên cậu ấy, những kỷ niệm mà dù rằng có quên đi, cô vẫn sẽ cất nó vào nơi đẹp nhất trong trái tim.
Cô là một cô gái xinh đẹp, có cuộc sống bình yên, hạnh phúc như biết bao con người khác.
Không bao giờ biết khóc lóc vì đớn đau, luôn sống hồn nhiên, vui tươi nhưng cũng rất sợ chông gai thử thách.
Và cậu ấy đã thay đổi cuộc sống của cô…
Cậu ấy đã khiến cho cô phải khóc, phải đau đớn, vào bệnh viện bao nhiêu lần, nhưng cũng cho cô biết thế nào là cách để vươn lên chạm tới ước mơ, biết vượt qua giông bão thử thách, và biết yêu thương. 
Một người bạn đáng ghét, nóng nảy, lúc nào cũng bày trò trêu cô, khiến cô bị ghét, bị khinh thường, nếm mùi đau khổ. 
Một người bạn dũng cảm, nhân hậu, ở bên cô mỗi khi cô đau khổ, ốm yếu, vực cô dậy mỗi lúc nào đó cô thấy mình vấp ngã.
Đều là một con người…


Cô lại khóc nữa rồi!
Hình như lại có ai bật nhạc, sáng ra đã hát hò rồi.
Nhưng là một ca khúc rất hay.
Bài hát “Khóc thêm lần nữa” của nhạc sĩ Nguyễn Hoàng Linh – ca sĩ Bảo Thy, ca khúc mà cô cực kỳ yêu thích. 


…Khóc cho lần yêu cuối để nước mắt tan vào mưa nhớ
Dẫu biết bàn tay ấy sẽ ấm áp bên bàn tay khác
Lối đi nào cho em em đi tìm một cơn mưa?
Lối đi nào cho anh anh đi tìm hạnh phúc riêng?


Bờ cát vẫn chờ con sóng dẫu biết sóng bây giờ xa lắm
Ngồi gấp những vì sao ước, chúc anh được hạnh phúc!
Dòng chữ năm nào trên cát nay tan vào tận hư vô
Thôi nhé anh từ đây em chôn vào sâu trái tim bóng hình anh...!








“Thôi nhé anh từ đây em chôn vào sâu trái tim bóng hình anh…!”
Có lẽ là phải như vậy thôi.
Điệp thở dài quay lại, nhìn ra con phố bên biển. 
Và bỗng, cô nhìn thấy một người! 


Chàng trai béo ú, mập mạp đang đứng bên gốc cây dừa đầu phố. 
Là Hoàng!
Đèn đường còn chưa tắt, cô chạy tới và nhìn rõ khuôn mặt đó.
Chính là Hoàng, người muốn thay thế cô, yêu thương cô trong suốt quãng đời còn lại. 


“Anh!!!” – Cô vội vàng chạy đến, reo lên gọi tên anh. 
Chàng trai béo mập quay lại, đúng là anh rồi. Nhưng sao anh lại nhìn cô với ánh mắt ngạc nhiên vậy?
“Anh đã đến rồi sao? Em xin lỗi đã bắt anh phải chờ!” - Điệp sà tới.
Nhưng anh chàng đó đã đẩy cô ra:
“Này, cô là ai? Tôi đâu có chờ cô?”
“Anh, em là Điệp mà!”
“Tôi đâu quen ai tên là Điệp?” 
“Anh Hoàng, lẽ nào anh không nhận ra em sao?” - Điệp kêu lên đầy bất ngờ.
“Hoàng? Cô gọi tôi là gì vậy?”
“Anh không phải tên là Hoàng à?” 
Bỗng có tiếng nói rất quen thuộc:
“Bạn trai tôi, ai cho cậu xía vào?” 
Điệp quay lại. Cô như chết đứng khi nhìn thấy cô gái xinh đẹp ấy với đôi mắt sắc sảo. 
“Trinh, sao cậu lại…?”
Trinh bước tới khoác tay anh chàng béo mập kia:
“Đây là Trung, cậu nghĩ tôi đã không làm gì cậu nữa là cậu cướp luôn bạn trai tôi đấy à? Mau đi thôi, Trung!” 
Trinh khoác tay Trung đi thẳng trong con mắt ngỡ ngàng của Điệp.
Cô vội vàng lôi điện thoại ra, bấm số. Vừa bắt máy, cô nói luôn:
“Hoàng à, rốt cuộc anh đang ở đâu?”
“Tôi đang ở đằng sau!” 


Điệp sững người. 
Không phải vì đó là cái giọng kinh hãi hay giọng miền nào, dân tộc nào.
Mà đó là giọng của một người…
Dù cho 5 năm đã trôi qua.
Nhưng giọng nói ấy mãi mãi cô không bao giờ quên. 


Điệp quay người lại.
Mặt Trời bắt đầu nhô lên dần. 


Trong ánh nắng ban mai mờ mờ ảo ảo, người đó hiện ra trước mắt cô một cách ngỡ ngàng như thể đang ở trong giấc mơ. 
Chàng trai cao tưởng chừng phải 1m9, có làn da rám nắng, mặc chiếc áo phông và quần ngố - phong cách mà cô đã quá quá quen. Tóc cắt ngắn đến gáy, mái tóc hơi chéo nhưng không hề che đi vầng trán rộng. Vẫn là cái mũi cao, vẫn là vẻ lạnh lùng có phần nghịch ngợm, và vẫn là đôi mắt sáng như những vì sao chứa đầy biết bao ước mơ của cuộc sống. Vẫn là gương mặt thần tiên ấy, đẹp tuyệt vời ấy, đang hiện ra trước mắt cô…
Cô không tin vào mắt mình nữa.
Chàng trai từ từ tiến lại gần cô, tay vẫn cầm chiếc điện thoại. Anh giơ trước mặt cô, màn hình vẫn để “Đang có cuộc gọi từ Điệp đổ muối”
Cô vẫn đứng trơ ra.
“Tuy là đổi số nhưng tôi vẫn luôn gọi cậu bằng cái tên này, vì ngày đầu tiên gặp cậu, cậu đã làm đổ muối của tôi…” – Anh cất tiếng. 
“Cậu…cậu là Hoàng…?” - Người Điệp run bần bật. 
“Hoàng Quang Vỹ, lẽ nào cậu quên tên tôi rồi sao? Nhưng tôi thì chẳng thể quên được cậu một cái gì!” 
“Nhưng Hoàng đã cho tôi xem ảnh…” - Điệp nói như nói với người khác.
“Ảnh đó là ảnh thằng Trung tự sướng đó chứ, tôi đã phải ăn trộm ảnh đó rồi gửi cho cậu.” 
Mọi thứ đang bị đông cứng lại cũng tan ra.
Hoàng không phải là chàng trai béo mập xấu xí ấy.
Mà chính là chàng trai này!
Chính là con người mà cô đã vừa quên cách đây chưa đầy chục phút.
Cô đã bị lừa…
Cô bị lừa! 




Điệp vùng chạy ra phía bờ biển. Chuyện gì thế này? Hoàng…Hoàng…! Hoàng chính là Vỹ! Chính là người đã bỏ rơi cô, đã không gặp cô suốt 5 năm nay, không thể như thế, không thể như thế được!!! 
Nhưng người đó đã chạy theo giữ tay cô lại:
“Điệp, hãy nghe tôi nói đã!” 
Điệp quay lại, gạt mạnh tay Vỹ ra:
“Đừng có động vào tôi! Giờ thì tôi rất ghê tởm, tôi cực kỳ ghê tởm! Hóa ra tôi bị lừa một cách trắng trợn!!! Tôi không thể ngờ kẻ đã bảo tôi phải quên đi quá khứ, kẻ đã nói yêu tôi, sẽ bù đắp lại cho những nỗi đau của tôi lại là cậu - người đã khơi dậy nỗi đau trong tôi!”
“Điệp, thực ra…” 
“Thực ra cái gì? Thực ra cậu chỉ lợi dụng tôi, coi tôi như một con robot muốn làm gì thì làm à? Cậu bỏ tôi thế đủ chưa, cậu ở bên Thanh thế đủ chưa mà sao còn dám trêu đùa tôi, lừa dối tôi? Cậu đóng kịch giỏi thật đấy, tôi còn không thể nhận ra nổi dù chỉ là một chi tiết nào! Sao, giờ cậu cứ nói đi, cứ nói tôi không được yêu Vỹ, không được có tình cảm với Vỹ đi! Tốt thôi, tôi sẽ không bao giờ nói những lời ấy đâu!!” 
“Đúng, tôi không muốn cậu có tình cảm với Vỹ nữa!” 
Điệp sững người. 
“Đó là Vỹ của ngày xưa, không phải là tôi! Đó là Vỹ đã bỏ rơi cậu, đã khiến cho cậu phải đau lòng vì không biết tha thứ cho quá khứ, không biết làm thế nào để được yêu thương trọn vẹn!”
“Cậu…”
“Nhưng giờ thì tôi đã khác! Tôi muốn là một người có thể yêu thương cậu, có thể ở bên cậu, cùng cậu đi tới những ước mơ mà cậu đã phải bỏ dở vì tôi. Tôi không thể bỏ đi, bởi vì tôi không thể quên được cậu, đã 5 năm tôi tưởng rằng mình phải quên cậu đi, nhưng cậu cứ ở trong tầm nhìn của tôi, tôi không thể xóa đi được. Vì thế tôi muốn gặp cậu, muốn được mãi mãi ở bên cậu, tôi đã giả vờ làm Hoàng, làm người khác chỉ vì tôi muốn cậu hãy quên đi những ngày đau buồn xưa, quên tất cả đi mà đón nhận tôi!” – Hai tay Vỹ đặt lên vai Điệp, nhìn thẳng vào khuôn mặt đang đờ đẫn của cô. 


Bỗng dưng, anh cúi xuống…
Đặt lên đôi môi đang run rẩy không nói được gì kia một nụ hôn.
Điệp như hóa đá thực sự.
Hai bàn tay định đẩy anh ra, nhưng có một cái gì đó ngăn cô lại. 










Những ánh nắng ban mai đầu tiên đã chiếu trên mặt biển sáng lấp lánh. 
Gió mang mùi mặn của muối biển.
Sóng vỗ tung bọt trắng xóa vào bãi đá. 
Cái cảm giác ngọt ngào cứ quấn lấy Điệp, anh vẫn không buông cô ra. Mỗi giây phút trôi đi là một giây phút hạnh phúc đến ngập tràn, những giây phút đó là giây phút anh ở bên cô, điều anh sợ đó chính là phải buông tay cô như 5 năm về trước. 
Điệp bỗng thấy mằn mặn khóe môi.
Vỹ đang khóc…
Giọt nước mắt lấp lánh rất đẹp mà cũng mặn chát. 
Cho dù đã qua 5 năm rồi. 
Nhưng anh vẫn như thế.
Bề ngoài thì mạnh mẽ, không bao giờ sợ hãi cái gì.
Nhưng bên trong vẫn có những thứ rất sợ hãi. 
Một trong những thứ đó là không có cô…
Và cô cũng vậy thôi.
Đã thử quên anh, cũng có thể quên nhưng không phải là mãi mãi. Ký ức về anh vẫn một lúc nào đó hiện ra trong cô. Đơn giản, anh là đôi cánh chắp cho ước mơ của cô có thể bay xa đến tận chân trời đại dương kia, anh là bàn tay đã vực cô dậy mỗi khi cô ngã, anh là người mà cô yêu thương...








Bằng mở cửa sổ cho thoáng mát, đã lâu lắm rồi anh không về ngôi nhà này. Nó vẫn quen thuộc như ngày nào. Trời đã sáng hẳn rồi, tiếng chim hót líu lo hòa cùng tiếng sóng biển rì rào nghe thật hay.
Bỗng có tiếng gõ cửa.
Bằng ra mở.
“Thanh!”
“Anh Bằng!!!” 
Cô gái xinh đẹp có mái tóc buộc cao trẻ trung đang xách chiếc valy nhìn thấy Bằng thì cười rạng rỡ, nắm lấy tay anh:
“5 năm rồi, anh vẫn như ngày nào!!!”
“Còn em thì lớn đùng rồi, chẳng còn là cô nhóc hôm nào nữa!”
Bằng kéo valy vào nhà hộ Thanh, rót trà cho cô, hỏi:
“Sao em về mà không báo trước vậy? Lại còn biết anh đang ở quê à?”
“Vâng, biết anh ở quê nên tụi em đến sân bay ở Đà Nẵng đấy chứ!” 
“Nhưng Vỹ đâu, sao không thấy nó vậy?” 
“Cậu ấy đi tìm Điệp rồi.” 
Gương mặt Bằng bỗng buồn đi trông thấy.
“Anh à, anh vẫn còn có tình cảm với Điệp sao?”
“Đã 5 năm nay anh vẫn chờ, nhưng em ấy có lẽ không dành tình cảm cho anh…”
“Anh à, Điệp hay chat với em, nó nói nó vẫn rất thích anh!” 
“Vậy sao?” 
“Tất nhiên, anh luôn là người tuyệt nhất trong mắt nó!” 
Bằng mỉm cười:
“Thực ra con người ai cũng phải lớn lên, và ai cũng phải thay đổi thôi, nhưng có lẽ tâm hồn của mỗi con người thì sẽ chẳng bao giờ thay đổi!”
“Đúng thế anh ạ, anh xem em vẫn dễ thương như ngày nào đấy chứ?” – Thanh cười nhắng.
“Ừ vẫn đanh đá như ngày nào!” - Bằng cười lớn – “Dẫu sao thì em cũng đã trưởng thành, thế là tốt rồi!” 
“Vâng, vậy mừng cho em trưởng thành thì chúng ta đi chơi đâu đó đi!”
“OK!” - Bằng đứng dậy. 


 




Bên bờ biển, những hàng dừa đung đưa theo gió và nắng. 
Một chàng trai rất tuấn tú đi cạnh một cô gái đẹp như thiên thần, ai cũng phải ngoảnh lại nhìn. Nhưng dường như họ rất im lặng chẳng nói gì, chỉ lắng nghe tiếng gió vi vu bên tai và tận hưởng cái nắng sớm bình minh. 
Bỗng dưng Vỹ lên tiếng:
“Tay!” 
“Cái gì?” - Điệp giật mình.
Cô chưa kịp hiểu gì thì đã thấy Vỹ nắm lấy tay mình, siết chặt. 
Điệp nhìn ra mấy người đi trên biển, rồi nguýt dài:
“Trông kìa, anh chị kia đi với nhau còn biết đan tay vào nhau chứ không phải là chơi trò đấu vật tay đau điếng cả ra!” 
Vỹ lập tức cụng ngay đầu mình vào trán Điệp khiến cô kêu thêm tiếng nữa. U cả một cục rồi! 
“Nếu Hoàng là người khác thật chắc cậu không dám bắt bẻ thế đâu nhỉ?” 
“Ừ thì sao, riêng cậu thì càng bắt bẻ càng sướng!” 
“Thế mà khi chat thì khen tuồn tuột, không phải sao?”
“Hả khen gì chứ?” 
“Cái gì mà Cậu ấy đẹp trai gấp tỷ lần anh, hay là…” 
“Này, không cho cậu nói nữa!!! Tớ đổi ý rồi, cậu xấu trai gấp tỷ lần cái cậu Trung gì đó đó!!”- Điệp giãy nảy lên.
“Ừ được rồi, công nhận là tôi xấu trai, nhưng mà cậu cũng phải thực hiện cho tôi vài điều kiện nếu không thì tôi vẫn sẽ đẹp trai đấy!” 
“Điều kiện gì?”
Vỹ cười xảo quyệt - nụ cười bao năm không đổi:
“Thứ nhất, không được ngồi cạnh tên Bình đó nữa!” 
Điệp giật mình, cái gì kia chứ? Đến bạn bè cũng không được ngồi cạnh, quá đáng quá vậy? 
Vỹ cúi xuống sát mặt Điệp:
“Tôi đã đánh dấu rồi đấy nhé (@@đen tối), giờ cậu đừng có hòng ngồi cạnh thằng nào! Mau hứa với tôi đi!” 
Ghét chết đi à! Nhưng sao nghe lại dễ thương thế nhỉ?
Điệp xua xua cái mặt Vỹ ra xa:
“Rồi rồi, thế thôi là được chứ gì?” 
“Chưa hết! Thứ hai: Tăng cân lên cho tôi!” 
“Hả? Toàn cái đáng ghét! Được rồi, vậy tớ sẽ tăng nếu như giờ tớ vẫn thấp hơn cậu 14cm!” - Điệp khá tự tin vì giờ mình đã cao 1m72 - chiều cao ngày xưa của Vỹ và cô chẳng thiết để ý cân nặng.
“Thế hả? Thế chắc là tôi phải đổi điều kiện rồi!” - Điệp hí ha hí hửng thì… - Tôi cao 1m86, chắc là không cao hơn cậu 14cm đâu nhỉ?” - Vỹ vẫn giả bộ ngây thơ.
Nhưng Điệp thì muốn bốc khói mất, cái gì chứ, 1m86? Trừ đi 1m72, ôi cha mẹ ơi 14 vẫn hoàn 14! 
“Việc thứ ba: Cậu hãy nói với mẹ cậu là tôi tha thứ cho mẹ cậu!” 
Điệp đang tức giận bỗng giật mình khi nghe câu đó, quay lại nhìn Vỹ. 
“Tôi đã quyết định tha thứ cho mẹ cậu, cũng như bố tôi, vì tôi biết rằng những gì đã qua nên để nó qua đi!” 
Điệp mỉm cười rạng rỡ. Vỹ đúng là đã trở thành con người khác! 
Vỹ đứng sát nhìn nụ cười tuyệt đẹp của cô, cũng mỉm cười:
“Thứ tư: Hãy giúp tôi thực hiện điều ước đêm sao hôm đó!”
“Hả? Điều ước ư? Tớ đã biết điều ước đó là gì đâu?”
“Tôi đã ước tôi sẽ nắm tay cậu để đi đến ước mơ!” - Vỹ nhắc lại điều ước ngày ấy một cách tự hào. 
Giờ thì Điệp vừa cười vừa khóc rồi. Những câu nói gọn gàng nhưng lại đầy ý nghĩa luôn làm cô cảm động.
Tay cô nắm chặt lấy tay anh, nói:
“Cậu muốn gì cũng được, miễn sao…”
“Miễn sao cái gì?”
“Về hoàn thành nốt đoạn kết truyện Những bông hoa mùa hạ!”
“Xời có gì đâu! Nào thì về, để xem tôi có nên cho những cây hoa ấy mọc chân để chạy về với nhau không nhỉ?” 
“Tớ lại nghĩ khác cơ!”
“Nghĩ thế nào, nói coi?”
“Về tớ nói cho biết!”
Vỹ cười ra vẻ bất lực, rồi nắm chặt tay cô bước đi. Cô mỉm cười nghĩ đến đoạn kết truyện mà cô đang chuẩn bị nói với anh. Đó chính là: Có một nàng tiên xinh đẹp đã biến ba bông hoa ấy thành ba con người, và cuối cùng đã viết ra câu chuyện của ngày hôm nay - chuyện về cô, anh, Bằng, cả Thanh, Trinh và những con người khác nữa. 


HẾT






Sponsored content

Sponsored content



Re: Những bông hoa mùa hạ - Trà My

Chuyển đến trang : Previous  1, 2, 3



Quyền viết bài:
Bạn không có quyền trả lời bài viết