Yukimono Forum »   » Chuyên Mục » Đọc Truyện » Sưu tầm » Truyện dài

Chuyển đến trang : 1, 2, 3, 4, 5, 6, 7  Next

Tử Hạ

on 17/8/2013, 17:24

#1
  • avatar

Tử Hạ



Thành viên tích cực
Xem lý lịch thành viên
Tham gia : 04/07/2013
Bài viết : 3707
Điểm plus : 13098
Được thích : 57
Những bông hoa mùa hạ - Trà My


Tên tác phẩm: Những bông hoa mùa hạ


Tác giả: Trà My


Thể loại: tiểu thuyết, tình cảm, học trò


Rating: 15+


Status: Đã hoàn thành


Warning: ko có


Nguồn: Zing Forum


Casting:


Điệp là một cô bé xinh xắn dịu dàng và học giỏi, hiện học lớp 8 của một trường nổi tiếng ở thành phố Hà Nội và có một gia đình êm ấm. Cuộc sống của Điệp chỉ thay đổi khi theo người bạn Thanh đến gặp gia sư Bằng của cô bé Thanh và đụng trán người em trai của Bằng. Tình bạn của họ cứ thế diễn ra xoay quanh những câu chuyện đủ lẫn vui buồn. Sau này, khi lớn lên Điệp đã dành cho Vỹ - em trai của Bằng một tình cảm mới lớn hơn tình yêu...
Mùa hè mới đã đến với cô bé Điệp ấy...


ĐIỆP: Học sinh lớp 8, cô bé xinh đẹp và có cuộc sống an nhàn. Nhược điểm: rất kém Vật lý. 


VỸ: em trai của gia sư của Điệp, cậu nổi tiếng rất nghịch ngợm nên cực ghét cô bạn hiền lành Điệp lại dốt môn học mà cậu nổi tiếng giỏi nhất. Nhưng Vỹ lại cực kỳ thông minh và cũng có trái tim nhân hậu.


BẰNG: Gia sư của Điệp và Thanh. Anh đẹp trai, tuấn tú, nhân hậu, được Điệp yêu mến.


THANH: Bạn Điệp, rất giỏi Lý. Chắc vì thế mà Thanh mê Vỹ phát sốt ^^






NHỮNG BÔNG HOA MÙA HẠ


Bùi Trà My


"Hạ đến lung linh với những ánh nắng rực rỡ, xuân cũng sắp qua đi để lại biết bao bùi ngùi, biết bao nỗi nhớ về những kỷ niệm ấm áp của mùa cây cối đâm chồi trong năm. Hãy gắn lên những người mà ta yêu thương một bông hoa mùa hạ, để mùa hạ in dấu trong ta những khoảnh khắc đẹp nhất..."


Đối với cô, mùa hạ năm ấy là mùa hạ cô không bao giờ quên được...
Mùa hạ trong giấc mơ của một học trò như cô, tìm được những người bạn tốt cùng nhau chia sẻ buồn vui bên bãi biển với con sóng rì rào vỗ về.
Mùa hạ ngày đó, cô gặp anh. Cô ghét anh cay đắng vì anh đã trêu cô, đã đối xử lạnh như băng với cô. Nhưng giờ cô nhận ra, trái tim mình chỉ có anh, chỉ có người bạn ngày ấy dù lạnh lùng nhưng thực tình rất ấm áp, rất yêu thương và muốn là người bạn mãi mãi của cô.


Mùa hạ khi ấy, cô đã mê tít một người. Và cho đến giờ, cô cũng phải bật cười khi thấy anh.


Nếu có một điều ước, cô chỉ ước mình là một bông hoa trong mùa hạ, để ngắm nhìn lại mùa hạ giấc mơ của cô ngày nào...




Tử Hạ

on 17/8/2013, 17:26

#2
  • avatar

Tử Hạ



Thành viên tích cực
Xem lý lịch thành viên
Tham gia : 04/07/2013
Bài viết : 3707
Điểm plus : 13098
Được thích : 57
Re: Những bông hoa mùa hạ - Trà My

Chương 1: Ngày kiểm tra Vật lý


Spoiler:

Điệp thơ thẩn đi lại trong sân trường. Có thể là do hôm nay gió mùa đông bắc về nên trời hơi rét, chứ giờ xuân cũng sắp qua rồi. Kéo cổ áo lên cao, nó bước vào trong sân trường. Mấy cây hoa lũ bạn lớp cô mới trồng cách đây một năm giờ đã lớn lên rồi. Hoa nào cũng rất đẹp, lũ bạn này cũng biết trồng đấy chứ. 


Điệp nhìn lên cây hoa mang tên mình - hoa điệp. Cây hoa điệp lúc nào cũng dịu dàng đứng ở một góc sân trường, đến hè nó lại nở ra những bông hoa vàng ấm áp màu nắng hạ. Đã có mấy bông bắt đầu nở rồi đấy, Điệp nhủ thầm. Giá như rằng Điệp là nữ thần hoa, nó sẽ úm ba la biến cho cây hoa luôn ra bông suốt bốn mùa. 


Cuối cùng thì cái Thanh cũng về. Đúng là, lúc nào cũng chỉ thích ăn quà vặt là giỏi! Bắt người ta chờ mãi từ bấy đến giờ. Kìa coi đi! Trên tay cầm hết ô mai rồi lại đến sấu dầm, miệng lại rau ráu bim bim, sao mà ăn lắm thế không biết? Vậy mà vẫn có được dáng đẹp, cái Thanh này sao mà tài hơn cả tài! 
"Ăn không?" - Thanh chìa ô mai ra cho Điệp, nói chẳng ra nổi tiếng vì còn bận nhai. 
"Thôi không dám làm phiền sư phụ ăn uống!" - Điệp trêu.
Thanh lập tức lấy quả ô mai to đùng trong túi nhét vào miệng Điệp. Điệp ú ớ một hồi, đánh tét cho Thanh một cái rõ mạnh. Ghét quá là ghét đi! 
"Gớm bà ơi bà lạc hậu thế!" - Thanh chu mỏ trêu - "Học sinh là phải ăn quà mới chất chơi chứ! Hahahaha!!!" 
"Nội quy ghi rõ ràng: không ăn quà vặt kia! Bó tay với mày!" - Điệp cự lại liền. 
"Nội quy kệ nội quy! Mà đừng có giả bộ ngoan hiền chứ, hôm qua chẳng biết là sau giờ học buổi chiều ai đi ăn gặm hết cả đĩa bánh trôi to bằng cái thúng của bác Hoa đâu!"
Mặt Điệp đỏ bừng, có thế cũng thích nhắc lại. Lúc này Thanh cũng nuốt xong chỗ bim bim, lần này cô nàng cười phá lên:
"Ôi nghĩ tới đĩa bánh trôi hôm qua, tao buồn cười quá đi mất!! Bánh trôi, bánh trôi!!" 
"Mày thôi đi có được không, tụi nó nghe hết bây giờ!" - Điệp vừa nói vừa vươn tay ra choảng Thanh. Nhưng Thanh nhanh hơn nhiều, vụt thoát khỏi vòng vây của Điệp. Điệp quyết đuổi theo Thanh, cho đến lúc cái Lệ từ trong lớp bắn ra:
"Chết rồi chết rồi! Cô giáo dạy Lý vừa vào bảo hôm nay sẽ kiểm tra 15 phút chúng mày ơi!"
"WHAT????????" - Cả lớp đang giải tán mỗi đứa một nơi nghe thế liền tụ lại phía cái Lệ. 
"Sao lại kiểm tra đột xuất thế?"
"Bài hôm trước dài bằng cả bài 1 tiết ấy chứ!"
"Tiết mấy là Lý hở bọn mày?" 
"Tiết 4! Tức là sau 1 tiết nữa!"
"Tiết nữa là tiết Toán, đố ai mà ôn được trong giờ Toán?"
"Thì ôn lúc ra chơi này nè!"
"Con lạy bố, bây giờ còn 5 phút nữa trống hết giờ ra chơi, bố học kiểu gì?"
"Vê kép vê kép vê kép bó tay chấm com! (www.botay.com)"
"Bó tay cái gì?" - Cái Lệ hùng dũng - "Bài dài thì dài nhưng Lý thì kiểm tra bài tập chứ kiểm tra gì lý thuyết! Vào ôn luôn mấy lời giải đằng sau sách bài tập ý!"
"Tao ghét Lý 8! Đau hết cả đầu!" - Một đứa kêu ầm lên. 
Cả lớp 8G lục đục vào lớp lấy vở Lý ra, mắt dán vào trong vở nhưng thực tình hồn đang bay tận trên mây. 
Chỉ riêng Thanh vẫn ngồi đó nhồm nhoàm nhai ô mai. 
"Mày còn ngồi đó? Học đi chứ!" - Điệp huých.
"Tao học thuộc như cháo rồi! Ai bảo tụi mày không chịu học kia?" - Thanh vẫn tỏm miếng sấu dầm.
"Hả? Mày biết hôm nay kiểm tra?" 
"Tao luôn nắm bắt thông tin từ các cô mà, mày quên sao? Hôm qua cô Lý bảo tao nhắn lại với cả lớp nhưng chúng mày về mất tiêu rồi." 
"Trời ơi là trời! Mày có biết mày hại cả lớp không hả???" - Điệp vùng lên định đánh Thanh mấy cái cho bõ ghét.
Thanh nhảy xuống ghế tránh Điệp, hất hàm:
"Hại gì? Dù sao hôm nay có Lý chúng mày cũng phải biết học bài cũ chứ?"
Đuối lý, Điệp đành tiếp tục cắm mặt vào vở. Thanh đi ra ngoài mua nước tiếp. Hix cái Thanh đáng ghét, nó cậy mình học giỏi Lý nhất lớp hay sao nên cứ đến giờ kiểm tra Lý nó luôn tỏ ra bình thản! Mà tai hại làm sao, cả giờ ra chơi nó bắt Điệp đứng chờ nó đi mua quà, nên hại Điệp ra nông nỗi này đây. Điệp vốn kém Lý mà còn chẳng chỉ bảo cho!




"Chẹp chẹp! Bài này siêu dễ mà mày vẫn không làm được sao?" - Thanh hắng giọng gọi Điệp sau giờ Lý.
Điệp mặt buồn xo, nó định cãi gì đó nhưng nhìn cả lớp ai cũng làm được bài đành im lặng. Ai bảo nó kém môn này chứ? Bài kiểm tra vừa rồi chắc hẳn Điệp chỉ được 6, 7 điểm là hết cỡ. 
Trên đường đi học về, Thanh nói:
"Sắp thi học kỳ rồi mà mày còn không lo gỡ điểm coi như mày tiêu đấy Điệp ạ!"
"..."
"Tao giảng cho mày đến rã họng mà mày vẫn không ăn nhập cái gì vào đầu sao?"
"Tao..." - Điệp cúi mặt. Thanh giỏi Lý như vậy mà nó vẫn còn không hiểu Thanh giảng gì thì có nghĩa nó quá kém rồi. 
"Khéo tao phải nhờ đến anh Bằng thôi!"
"Anh Bằng nào?"
"Anh ấy là hàng xóm của tao, anh vốn sống ở Đà Nẵng cơ, nói chung là sống ở vùng biển nhưng mà anh học giỏi lắm, anh ấy lên Hà Nội này học chuẩn bị còn đi du học mà. Anh học cấp Ba, nhưng mà lúc nào cũng giảng giải toán lý hóa cấp Hai cho tao và mấy đứa trong xóm. Mày cứ yên tâm, tao dám chắc là mày lại giỏi Lý ra ý chứ!"
"Vậy hả? Hay quá, tao mà giỏi Lý là coi như giàu to đấy!"
"Tiền bạc là giỏi thôi! Chỉ tiếc là: năm nay mày vẫn cứ chịu mà 7 phẩy Lý đi."
"!?"
"Anh Bằng về Đà Nẵng rồi, hè nào anh cũng về! Tụi tao dự định đến hè lên Đà Nẵng chơi với anh đây, nếu như mày mà đi được thì tao bảo anh dạy giùm!" 
Điệp hùng dũng: 
"Đi chứ, sợ gì? Năm nào tao chẳng đi nghỉ mát với mày! Vì tương lai của một học sinh giỏi Lý, tao chẳng bỏ cuộc cái gì sất!" 
"OK mày cứ nhớ đấy! Giờ thì mời bà về ôn lại bài cho tôi, tuần sau thi học kỳ rồi. Thi xong thì mình té luôn, lên Đà Nẵng vui hết sảy!" 
"Rồi! Thôi tao về, bái bai!"
"Ừ!".
Điệp đi vào trong ngõ nhà, nhìn bóng Thanh khuất sau dãy phố. Mùa hè sắp đến sẽ là những khoảnh khắc thay đổi của nó...






Tử Hạ

on 17/8/2013, 17:26

#3
  • avatar

Tử Hạ



Thành viên tích cực
Xem lý lịch thành viên
Tham gia : 04/07/2013
Bài viết : 3707
Điểm plus : 13098
Được thích : 57
Re: Những bông hoa mùa hạ - Trà My

Chương 2: Câu chuyện của mẹ


Spoiler:

Bước vào nhà Điệp bị quyến rũ ngay bởi mùi trứng rán thơm phức bay ra từ trong bếp. Nó nhảy xồ vào và ôm chầm lấy mẹ:
"Aaaaaaa cuối cùng mẹ cũng làm món này cho con! Mẹ có biết nửa năm nay con thèm món này chết không?" 
"Ui giời xê ra nào, làm cái gì mà hưng phấn thế? Lạ nhỉ hôm nay kiểm tra Vật lý mà vui như vậy sao?"
"Ơ sao mẹ biết con kiểm tra?"
"Thì con Tuyết bạn mày vừa qua trả quyển vở, mẹ hỏi luôn hôm nay học hành thế nào mà? Mà làm gì về muộn tận 5 phút thế?"
"Gớm có 5 phút mà mẹ cũng hỏi! Bố và thằng Quang còn chưa về kia."
"Thế rốt cuộc là chuyện gì đây? Nói mẹ nghe nào?"
Điệp cười méo mó. Thực ra nó rất vui, nhưng nó cũng sợ mẹ không cho nó học gia sư của Thanh. Nhưng mà mẹ đã hỏi thì phải biết bằng được, nó đành rụt rè:
"Hè này con đi nghỉ mát cùng cái Thanh..."
"Thì sao? Hè nào con chẳng đi cùng Thanh?"
"Nhưng năm nay con đi học Vật lý đấy!"
"Hả???? Mẹ có nghe nhầm không đó?"
"Không đâu! Thanh bảo gia sư của nó ở Đà Nẵng sẽ dạy con."
"Gia sư của Thanh sao lại ở Đà Nẵng? Thanh đang ở Hà Nội này mà!"
"Thì quê anh ấy ở đó thì tụi con đến nghỉ mát và học luôn, vui chứ sao? OK chứ mẹ?"
Mẹ đưa tay lên trán suy nghĩ, rồi hỏi:
"Giá cả bao nhiêu?"
"Con không biết! Nhưng nếu học tốt thì không cần tiền, Thanh bảo thế."
"Ờ nhưng mẹ chỉ sợ là phải lôi ví ra thôi." - Mẹ cười.
"Ôi mẹ này, mẹ chẳng tin con gì cả!!!" - Điệp vờ tức nhưng nó sướng rơn trong lòng. Mẹ đồng ý rồi.
"Chuyện gì mà mẹ con vui vậy?" - Một giọng nói trầm ấm vang lên.
Điệp vội chạy ngay ra cổng mở cửa. Bố về! Trong trang phục gọn gàng của một Giám đốc, ông lúc nào cũng vừa nghiêm nghị vừa nhân hậu, toát lên phong thái của một người đàn ông đứng đầu gia đình. Ngay cạnh ông, một cậu bé 12 tuổi nhưng đã khá tuấn tú giống bố, ánh mắt nghịch ngợm và cái lưng đang đeo chiếc cặp sách to kềnh. Đó chính là Quang, em trai Điệp.
Mẹ đon đả mời gia đình vào:
"Nào mời mọi người ăn cơm! Hôm nay Điệp có bất ngờ lớn sẽ trở thành nhà Vật lý học."
Quang đang định ăn vụng miếng trứng nhưng nhổ ngay sau khi nghe câu ấy:
"Ôi mẹ ơi, chị Điệp mà đòi làm nhà Vật lý á???? Có mà làm nhà Vật nhau thì đúng hơn!!!"
Điệp tức sôi máu chỉ muốn véo cho đỏ lừ cái tai lúc nào cũng vểnh hóng hớt của thằng em. Nhưng có bố mẹ nên nó chỉ dám ngồi xuống gặm nhấm cục tức. Bố liền đỡ luôn:
"Thế thì hay chứ sao? Điệp làm thế nào vậy?"
"Hè này đi nghỉ mát nó cũng sẽ học với Thanh luôn." - Mẹ nói.
Quang lại chêm vào:
"Chị Thanh giỏi thì giỏi thật nhưng con nghe nói chị ấy đã dạy cho chị Điệp từ năm lớp 6 mà không ngày nào thấy chị Điệp gật đầu bảo hiểu." 
"E hèm tao không học Thanh, tao học gia sư của Thanh!" - Điệp vừa nói vừa đá vào chân thằng em. 
Quang kêu ré lên, ôm chân ngồi xuống mâm cơm. Mẹ xới cơm, bố vừa lấy đũa vừa bảo:
"Hầu như năm nào Điệp cũng đi với Thanh bố cũng chẳng lo nữa, nhưng gia sư đó có tốt không? Tiền nong thế nào?" 
"Bố ạ gia sư tốt lắm! Nếu như học tốt thì anh ấy còn chẳng lấy tiền cơ!" - Điệp liến thoắng.
"Anh ấy? Sao không phải "chị ấy" mà cứ là "anh ấy"?" - Quang giả bộ rất ngây thơ.
Điệp đưa ánh mắt sắc nhọn nhìn, Quang cũng đành im bặt. Bố mỉm cười:
"Được rồi vậy thì cố lên nhé! Thôi lên nhà ôn thi đi, sắp thi học kỳ rồi. Ngồi đây buôn đến bao giờ? 






Điệp lên nhà và chúi luôn vào cuốn tiểu thuyết "Tình yêu pha lê'' mà nó rất khoái. Trời ơi đang đọc đến đoạn Minh Nhật Lãng và Lâm Nguyệt Loan đang xuống bắt tôm dưới nước, còn Tiêu Tinh Dã thì gườm gườm ngồi với đám bạn ở trên đang nhìn từ xa. Thi cử cái gì kia chứ, truyện hay thế này phải đọc nốt đã!
"Ô thế đến đoạn nào rồi con?" - Một giọng nói vang lên sau lưng khiến nó giật thót mình.
"Ôi mẹ..." - Nó giấu cuốn truyện ra sau, mặt cúi gầm chuẩn bị nghe mẹ mắng. 
Nhưng mẹ đã không mắng nó. Bà mỉm cười:
"Đi phơi quần áo với mẹ thì mẹ cho đọc truyện tiếp!'
Nó sướng rơn định hét lên ôm chầm lấy mẹ nhưng mẹ đã kịp tránh nếu không bị nó...thít cổ cho chết. 
Hai mẹ con bê chậu quần áo ra vườn. Mùa hè đang đến, cây hoa bắt đầu nở những bông hoa đỏ rực rỡ, lá cũng xanh hơn. Nắng lên khá to nhưng thật đẹp, nhìn được cả bầu trời xanh với những đám mây trôi bồng bềnh. Điệp vừa phơi quần áo, vừa nhìn lên bầu trời và ngắm cành điệp vàng ở trên kia. Ở trường hay ở nhà đều có một cây hoa điệp vàng, chẳng trách tên của nó là Điệp. 
Mẹ nhìn nó rồi cười:
"Con giống mẹ ngày xưa thật!"
"Dạ?" - Nó quay lại. 
"Ngày xưa mẹ cũng hay trốn việc học bài để chạy ra ngoài chơi cùng lũ bạn và ngắm mùa hè xanh trong sáng ấm áp này. Và thế là mẹ sút học, kỳ thi sắp đến mà lúc nào mẹ cũng chỉ có điểm dưới trung bình." 
Điệp hơi ngượng ngùng mà cũng thấy vui. Mẹ cũng vậy sao? Thế mà nó tưởng mẹ lúc nào cũng chăm chỉ học hành. 
"Sau đó mẹ gặp chú ấy..."
"Chú ấy là ai ạ?"
"Là một người bạn của bố con. Mẹ gặp khi tình cờ hôm ấy đi chơi cùng lũ bạn. Chú vốn là một sinh viên rất giỏi sắp ra trường, hầu như ai cũng biết chú ấy vì chú ấy cực kỳ giỏi giang."
"Ai cũng biết và ai cũng...thích đúng không mẹ?"
"Cái con bé này!" - Mẹ cười đánh yêu Điệp - "Ừ mẹ cũng giống bao nhiêu nữ sinh khác, mẹ thích chú ấy lắm. Vì chú ấy đẹp trai, giỏi giang như thế mà! Thế là mẹ phải hỏi đủ người mới có thể được chú ấy dạy học đấy!"
"Mẹ...không quen bố ạ...?"
"Mẹ biết bố ngay, nhưng mà lúc đó bố con rất ngố nên mẹ không thích lắm, chỉ coi là một người bạn thôi. Mẹ chỉ thích chú ấy."
"Thế sao bây giờ...?"
"Chú ấy đã đi du học và cưới vợ, đó là một cô gái xinh đẹp và giỏi giang hơn mẹ nhiều. Mẹ đã rất buồn và đau khổ nhưng không biết làm thế nào, vì mẹ còn trẻ không dám nói cho chú ấy biết. Giữa lúc đó, chính bố con đã ở bên mẹ. Vì bố là người bạn thân của mẹ, bố đã an ủi mẹ hãy tiếp tục sống tốt."
Điệp cảm động lắm, nó là chuyên gia đọc những câu chuyện hồn nhiên lãng mạn mà. Bố nó thật tuyệt!
"Bố qua cái tuổi trẻ rồi thì càng sống như một người đàn ông tốt. Bố có công việc giỏi được từ nhân viên lên làm Giám đốc, ngoài đời cũng rất tháo vát, không rượu bia, lại hiền hậu và ai cũng tin tưởng. Và vì thế bố mẹ đã lấy nhau, đã cùng có công việc, xây dựng gia đình và sinh được hai con. Nghĩ lại ngày xưa mẹ cũng rất vui, nhưng giờ mẹ còn vui hơn. Vì thế mọi điều con mong muốn mẹ đều ủng hộ, chỉ cần con vui là được Điệp ạ!" 
Mẹ thật tốt với nó. Nó rưng rưng nước mắt quay mặt đi vờ phơi quần áo, nhưng thực ra nó đang xúc động vô cùng. Liệu nó có câu chuyện giống như câu chuyện của mẹ không nhỉ? 
Những không khí còn dư lại cuối mùa xuân đưa hương hoa thơm khiến cho nó thích thú. Nó ngẩng lên bầu trời nhìn mùa hè đang đến dần. Nó sắp thi và nó sẽ được đón nhận một mùa hè mới. Nghĩ đến lúc ấy nó cảm thấy vui vô cùng. Nó mỉm cười và trông nó càng xinh. Điệp từ nhỏ hưởng vẻ đẹp từ cả bố lẫn mẹ nên nó rất xinh, mái tóc dài lại buộc rất dễ thương, đôi mắt to tròn, chiếc mũi nhỏ và nụ cười như tỏa nắng. Đặc biệt, nó rất yêu thiên nhiên và những khung cảnh lãng mạn, vì thế chỉ cần ở những nơi như thế là nó luôn xinh đẹp nhất. 
"Mẹ đồng ý rồi Thanh ơi!" - Nó rút luôn điện thoại ra. 
"Thế hả vui quá xá!" - Thanh nói.
"Mà anh Bằng đó tốt như vậy thật hở mày?"
"Tất nhiên! Tao chẳng bao giờ mất tiền học cho anh cả. Mà anh đẹp trai lắm nhé, mày cứ cẩn thận."
"Cẩn thận cái loại mê trai như mày thì có!  Thế là tao không lo tiền nong rồi. Nhưng nơi đó có đẹp không?"
"Tao cũng chưa đến đó bao giờ, năm nay anh Bằng mới về mà! Mày cứ "sớt" (search) Google ý, biển Đà Nẵng nổi tiếng hàng chục bãi biển có mà triệu kết quả trên Gu-gờ luôn!"
"Mày cứ động vào một tý là mạng!"
"Còn mày? Một tý là truyện. Đang đọc "Tình yêu pha lê" chứ gì? Thi cử đi chứ, học hành chẳng lo mà còn lo truyện."
"Truyện hay thì phải để tao đọc chứ?"
"Để mày đọc có mà rách truyện. Thôi đưa tao giữ cho, mày lo học lấy điểm cao đi."
"Giữ, giữ cái đầu đầy chữ của mày đi ấy! Khôn lỏi hết sảy, tưởng bà giỏi lắm hóa ra cũng biết đọc truyện." 
"Tao...đa chức năng mà, "
"Bó chân chấm o rờ gờ!"






Tử Hạ

on 17/8/2013, 17:27

#4
  • avatar

Tử Hạ



Thành viên tích cực
Xem lý lịch thành viên
Tham gia : 04/07/2013
Bài viết : 3707
Điểm plus : 13098
Được thích : 57
Re: Những bông hoa mùa hạ - Trà My

Chương 3: Cuộc gặp gỡ "ấn tượng"


Spoiler:

Kỳ thi đó, Điệp mang về điểm tổng 8.7, cao hơn các năm khác gần như 0.5 điểm.
Ai nấy đều coi như đại sự. Cả lớp tranh giành bảng điểm của Điệp để xem có đúng không. Hầu như môn nào cũng 8 phẩy 9 phẩy, thậm chí có cả môn 10 phẩy là mấy môn Tự nhiên như Sinh, Địa, Sử, mấy môn này về Điệp thì khỏi bàn rồi. Nhưng lập tức chúng nó đổ dồn vào môn Lý:
"Hờ hớ chúng mày xem, 7.2 kia đấy!"
"Ô hình như hơn năm ngoái được 0.1 phẩy nhỉ?"
"Tròn nhất là hơn 2 năm trước được 0.2 phẩy, tức là ngay năm lớp 6 đã được 7.0 đấy!"
"Ối da 7.0 sao lại gọi là "được", gọi là "bị" chứ nhể? Hô hô!!"
Điệp đang cười toe toét vì thành tích tuyệt vời nhưng nghe thấy thế liền nóng mặt giật ngay bảng điểm lại. Vậy mà lũ bạn đáng ghét vẫn chẳng tha cho nó, cả lũ nhanh chóng tiếp tục giật bảng điểm và trêu trọc khiến Điệp đỏ bừng mặt xấu hổ. Sao mình ghét môn Lý này quá trời? 
Bỗng nhiên chúng bạn bỏ ngay bảng điểm xuống đưa cho Điệp. Nó trố mắt chẳng hiểu chuyện gì, đang bàn tán sôi nổi sao bỗng dưng lại trả bảng điểm cho nó nhanh vậy? Nó quay ra. Thảo nào! Thanh đang lừ lừ tiến lại chỗ nó với ánh mắt sắc lạnh nhìn lũ bạn đáng ghét kia, bảo làm sao tụi nó không chuồn?
Thanh cầm bảng điểm của Điệp lên cười:
"Mày giỏi ra phết đấy, cố gắng cái môn Vật lý này thì chúng nó sẽ luôn coi mày là sư phụ!"
"Có mà coi mày thì có! Vừa nhìn thấy mày đã chạy mất dép rồi."
"Xì tất nhiên! Mày làm bạn với tao là phúc đấy Điệp thân mến ạ!" 
"Vâng vâng vâng biết rồi thưa chị. Nhưng bao giờ thì mình đi đây?"
"Thì mai chứ sao? Mày còn muốn ở lại nữa hả?"
"Không tao hỏi thế chứ có dở hơi mà ở lại?"
"Tốt biết điều đấy chứ! Tao đi mua mấy cái kem, mày cứ ngồi đó rồi cùng ăn. Đằng nào hôm nay là buổi cuối cùng, mai nghỉ hè rồi tao sẽ đãi mày với mấy đứa nữa một chầu."
"Mày cứ ăn cho lắm vào rồi béo ục ịch raấy"
"Tao mà béo? Cho mày nói lại, tao đang cố tăng cân còn không thoát nổi cái con số 45."
"Thôi chuẩn bị đi thôi, mai mình đi thôi!"








Ngồi qua cửa sổ máy bay Điệp nhìn thấy mây trắng bồng bềnh trôi như những chiếc kẹo bông ngon lành vậy. Chậc nếu không có cái kính này nó sẽ vươn tay ra với một mẩu kẹo luôn. Gọi là "mẩu" nhưng có lẽ một "mẩu" của Điệp phải to bằng nửa cái máy bay này. 
"Sắp đến nơi chưa mày?" - Nó bắt đầu hơi chán và quay sang Thanh bắt chuyện.
Thanh vẫn đang dí mặt vào chiếc điện thoại, mãi sau mới nghe thấy. Nó giật mình:
"Hả? À sắp rồi, mấy tiếng trôi qua còn gì! Kia kìa, biển Đà Nẵng đó." 
"Ta đến bãi biển nào vậy?"
"Bãi Non Nước. Nơi đó đẹp lắm, anh Bằng đúng là người có lối sống lý tưởng."
"Thôi đi mẹ ạ!" 
Họ xuống máy bay. Ù hết cả tai, lâu lắm mới đi máy bay mà. Nhưng bãi biển Non Nước đẹp như một giấc mơ với hàng cây xanh chạy dọc bờ cát trắng, nước biển mát lạnh có tiếng sóng rì rào mang tiếng gió biển có vị muối mặn xua tan đi sự mệt mỏi của du khách, trong đó có Điệp. Nhà hàng tấp nập phục vụ bữa trưa cho khách, mùi hải sản thơm lừng khiến cho Điệp thèm thuồng vô cùng. Nó xách valy gọi Thanh:
"Mau đi gặp anh Bằng nhà mày đi!"
"Đói rồi hả? Đúng là háu ăn!"
"Thôi thôi mình sẽ nghỉ ở khách sạn nào?"
"Ở khách sạn S., nhà anh Bằng cũng ngay bãi biển gần khách sạn đó. Bố mẹ tao sắp rồi, giá rẻ mà. Ngay kia, đi thôi!" 
Cả hai liền rảo bước xách valy đi trước, bố mẹ Thanh đi sau. Điệp đi như chạy, bụng nó đang réo ầm ỹ đây này. Mấy cái món hải sản ở đâu kia, sao chúng mày cứ tỏa hương đi khắp bãi biển làm cái gì??? 
Bỗng nhiên...


SẦM!!!! 


"Ối da đau quá!!!!" - Điệp sưng cả một cục trên đầu do đâm phải người. Mà đâu, đâm phải cái gì cưng cứng! 
"Chuyện gì thế???" - Thanh chạy vội đến. 
Chẳng hiểu chuyện gì xảy ra thì đã có tiếng hét:
"TRỜI ƠI!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!! Muối của tôi!!"
Điệp hãi hùng ngẩng mặt lên, nó gây án mạng hay sao?  Cả Thanh cũng ngẩng lên nhìn kẻ nào bị Điệp "đâm không thương tiếc" tới mức hét ầm lên như vậy. 
Trước mặt họ, một cậu thiếu niên có gương mặt đẹp trai, đôi mắt sáng, mái tóc đen cắt đến gáy, rất cao đang nhìn họ với cái nhìn tức giận đến nổ óc. Thanh cứ đờ cả ra nhìn cậu, như cậu là mấy anh chàng hotboy Hàn Quốc. 
Nhưng cậu không để yên liền hét lên:
"Mấy cậu có biết là tôi đã mất công thế nào để làm ra cái muối này không?" - Cậu chỉ vào chỗ muối bị Điệp đâm vào đổ hết ra.
"Có mỗi muối thì có gì mà phải tiếc thế? Bỏ mấy nghìn là được mà?" - Thấy cậu ta quá khó tính Điệp liền vặn lại. 
"Mấy nghìn? Thế cậu có biết tự ra biển rồi về phơi muối một tuần liền không?"
"Rõ là...Tự dưng đi phơi muối làm gì?"
"Tôi dùng làm thí nghiệm chứ có ăn uống cái quái gì đâu! Bực cả mình!" 
Thấy Điệp chuẩn bị cự tiếp, Thanh liền can:
"Thôi thôi! Cậu bạn, cho bọn tớ xin lỗi. Có gì cậu tha cho!"
"Chuyện gì thế này?" - Bỗng một giọng nói vang lên.
Một chàng trai đẹp trai như hoàng tử, mặt rất giống cậu bạn này đi tới. Thanh sung sướng kêu lên:
"A anh Bằng!!!!"






Tử Hạ

on 17/8/2013, 17:28

#5
  • avatar

Tử Hạ



Thành viên tích cực
Xem lý lịch thành viên
Tham gia : 04/07/2013
Bài viết : 3707
Điểm plus : 13098
Được thích : 57
Re: Những bông hoa mùa hạ - Trà My

Chương 4: Món ăn đáng nhớ


Spoiler:

Lần này là đến lượt Điệp đứng ngây ra đó. Từng đọc rất nhiều tiểu thuyết có những chàng trai "hoàng tử", từng tưởng tượng ra một hoàng tử trong giấc mơ của chính mình nhưng nó không tưởng tượng nổi là Thanh có một gia sư đẹp trai như thế. Anh rất cao khoảng trên 1m80, lại ăn mặc có phong cách, gương mặt tuấn tú, trán cao, mũi thẳng, nụ cười và đôi mắt hút hồn. Ôi hè này sao mà may mắn!
Thanh thì vội cầu cứu luôn:
"Kia là cô bạn Điệp mà em kể với anh, em đưa nó đến học với anh! Nhưng nó hậu đậu quá nên đâm vào cậu kia, làm đổ cả lọ muối thí nghiệm của cậu ấy!" 
"Cậu nào chứ? Vỹ đó hả?"
"Vỹ?"
Bằng cười:
"À đó là Vỹ, em trai anh đấy! Nó là chuyên gia Vật lý luôn, nhưng bản tính hơi nóng nên đụng vào nó là nó tức đấy!"
Thanh tròn mắt, Điệp há hốc. Cậu thiếu niên nóng tính đó mà lại là em trai của chàng sinh viên hiền lành đẹp trai này sao? 
Bằng tiến lại về phía em trai:
"Vỹ à anh sẽ xử lý cô bạn này, dẫu gì cũng là học trò mới của anh nên em bỏ qua nhé! Mới lần đầu mà!"
Vỹ định nói gì đó nhưng rồi lại thôi. Đưa ánh mắt tiếc đứt ruột nhìn lọ muối, cậu hớt hớt chỗ muối còn sót trong lọ rồi đứng dậy đi thẳng chẳng thèm nói một câu. 
Điệp cảm thấy tức ói máu. Tin làm sao đó là hai anh em???


Bằng tiến lại về phía Điệp, nó run run vì quá xúc động. Anh mỉm cười:
"Chào em! Anh là Bằng, gia sư của Thanh!"
Điệp ngây một hồi rồi luống cuống:
"À à vâng...Em cũng nghe cái Thanh, à không, bạn Thanh...nó, nó...nói về anh rồi. Em là Điệp, chào anh!" 
Thanh làm bộ giơ cờ trắng đầu hàng, đến giao tiếp cũng bó tay  Chắc nó mới là người xấu hổ với Bằng chứ không phải là Điệp. 
Ấy vậy mà Bằng lại cười rất dịu dàng và vỗ vai Điệp:
"Cô bé dễ thương thật đấy!"
Điệp cứ tưởng là nó đang bay lên mây rồi...


Vỹ nhìn lọ muối mà tức đến tận óc, vừa tức con bạn lạ lẫm từ đâu đến và tức cả ông anh trai nữa. Chỉ tại nó là học trò nên không được đụng đến sao? Nếu như Bằng không xuất hiện chắc Vỹ đã "tung chưởng" nện cho con bé tên Điệp ấy một trận rồi. 
Đến giờ Vỹ không thể nguôi nổi nỗi tiếc với lọ muối kia. Cậu đã phải vận dụng các kiến thức ở mọi nơi, rồi thí nghiệm trong trường để tự làm muối tinh từ biển. Vì là lần đầu nên cậu chỉ làm một lọ to bằng cái cốc thủy tinh, ấy vậy mà con bạn hậu đậu kia không những làm đổ của cậu mà còn chu mỏ lên để vặn vẹo nữa, thật tức chết đi được! Trong suốt bao nhiêu năm, Vỹ luôn là kẻ nóng tính, ai đụng đến là chết với cậu. Nhưng con bạn kia thì có anh trai cậu bảo vệ, lần đầu tiên có người không bị cậu đập cho một trận. 
"Grừ! Cậu chết với tôi!!!" 


Bây giờ vào khách sạn thì Điệp mới nhớ tới cơn đói cồn cào của mình. Nó quăng vội valy quần áo vào phòng của mình và gọi Thanh:
"Mày ơi đi ăn trưa chứ?"
"Ờ háu ăn là giỏi!"
Bỗng nhiên từ dưới tầng có tiếng gọi:
"Thanh, Điệp! Hai em có đi ăn không?"
Điệp chẳng hiểu anh gọi gì, chỉ cần nghe thấy tiếng anh thì bắn vọt ra:
"Có có tụi em đi liền!!!" 
Điệp như chết đuối vớ được cọc chạy như bay xuống dưới, suýt nữa ngã cầu thang. Nhưng cơ mặt nó đang dãn bỗng co lại ngay. 
Vỹ đang đứng ngay đằng sau Bằng. 
"Hai...hai người cùng ăn à...?" - Điệp hỏi.
Thanh liến thoắng:
"Thế thì vui chứ sao? Tớ cũng muốn làm quen với cả Vỹ nữa, hình như chưa gặp bao giờ!"
Điệp nhìn cô bạn với ánh mắt sắc lạnh, huých mạnh một cái rồi thì thầm:
"Mày lại mê thằng này hả?"
Thanh vặn luôn:
"Còn mày? Nghe tiếng anh Bằng là cứ nghe thấy thần linh!"
"Thì anh ấy đẹp như thần linh vậy đó."
"..." 
Không nói gì nữa, đói lắm rồi. Điệp vội chạy theo hai anh em, tiến lại về phía Bằng. Xung quanh tấp nập người đi ăn ở các nhà hàng gần bờ biển đang sóng lặng buổi trưa.


"Ôi anh ăn đi không cần gắp cho em đâu!" - Điệp vừa cảm động vừa cố từ chối món ghẹ mà Bằng gắp cho, dẫu rằng thích lắm nhưng phải khiêm tốn chứ. 
"Thế em bảo anh ăn cả một đống ghẹ thế này à?" - Bằng cứ xua đi. 
"Không ăn thì tôi ăn!'' - Vỹ thản nhiên vươn cánh tay dài ra gắp miếng ghẹ từ bát Điệp vào bát mình.
"Này em!" - Bằng trách.
Tên đáng ghét này! Điệp vội vàng:
"Không không, tớ ăn là được chứ gì?" - Tức phát ói.
Vỹ lạnh lùng cầm đôi đũa lên gắp một miếng ghẹ khác vào bát Điệp. Miếng này to hơn miếng kia, lại đỏ và khá ngon. Chà cũng có phần tốt đấy nhỉ?
Điệp đói lắm rồi, nó cầm kẹp bẻ con ghẹ ra và ăn lấy ăn để chỗ thịt trắng thơm ngon. Bằng, Vỹ, Thanh cũng cúi xuống ăn, riêng Vỹ thì cong lên một đường cong nhỏ ở khóe miệng rất bí hiểm. 
Điệp ăn nhanh nhất bọn, từ ghẹ rồi cháo ngao, tôm cá, v..v...Nó lấy giấy lau miệng rồi khoan khoái phễnh bụng. Nó ăn nhanh thật, mới có 10 phút mà! Trong khi những người khác còn bắt đầu dò đến cháo ngao sau khi ăn xong con ghẹ. 
Bỗng dưng một người phụ nữ chủ nhà hàng chạy ra:
"Xin lỗi các cháu, ban nãy bọn cô sơ suất gắp nhầm một con ghẹ sống còn chưa luộc xong vào đây, các cháu cho cô xin lại nhé!"
"Ghẹ sống ấy ạ?" - Điệp trố mắt nhìn ra đĩa ghẹ đã hết veo. 
"HẢ???????????????" - Thanh hét lên kinh hoàng - "Lẽ nào tôi ăn phải ghẹ sống à??" 
"Hay là anh ăn phải?" - Bằng cũng hốt hoảng.
Riêng Vỹ bình thản:
"Cô ơi, con ghẹ đó rất to, đỏ nhất đúng không cô?" 
"Đúng rồi cháu!"
Điệp bắt đầu giật mình. 
"Kìa Điệp, cậu mau trả cô ấy con ghẹ đi!" - Vỹ cười nham hiểm. 
Giờ thì bụng Điệp lộn tùng phèo lên rồi, quặn lại rồi dãn ra. Aaaaaaaaaaa thằng bạn đáng kiếp, bạn ấy hả? Bạn mà thế sao? Nó muốn giết mình hay sao mà cho mình ăn ghẹ sống??????? 
Điệp chạy như điên vào phòng vệ sinh, Vỹ còn gọi với theo:
"Có cần cho thêm muối của tôi bị cậu làm đổ vào trong đó nấu con ghẹ trong bụng cậu không?"
Đồ đáng nguyền rủa! Im cái mồm "ghẹ sống" của cậu vào! 
Ngồi trong phòng vệ sinh, Điệp nghe thấy Vỹ ngồi cười lăn cười bò, Thanh vừa cười ngặt nghẽo vừa mắng Điệp sa sả: "Đúng là đồ tham ăn!". Bằng thì mắng Vỹ cái tội trêu người khác nhưng anh cũng không nhịn nổi cười. 
VỸ!!!!!!!!!!!!!!! Tôi sẽ biến hè này thành mùa hè cậu sẽ chẳng bao giờ quên được!!!






Tử Hạ

on 17/8/2013, 17:29

#6
  • avatar

Tử Hạ



Thành viên tích cực
Xem lý lịch thành viên
Tham gia : 04/07/2013
Bài viết : 3707
Điểm plus : 13098
Được thích : 57
Re: Những bông hoa mùa hạ - Trà My

Chương 5: Buổi học đầu tiên


Spoiler:

Điệp bực tức đi về, mặt còn bừng bừng tức giận. Nó rảo bước thật nhanh chẳng thèm quay lại nhìn mọi người đang đi sau mình. 
Bằng liền tiến về phía nó:
"Thôi mà em đừng giận nữa! Thằng em anh nó hơi kỳ cục!"
"Kỳ cục ấy ạ? Kỳ dị thì đúng hơn!" 
"Ừ ừ thì nó kỳ dị mà, em bỏ qua đi nhé! Nếu giận thế thì coi như là giận cả anh à? Anh là anh trai nó mà!" - Bằng cười.
"Đâu đâu có!" - Nó cười ngay lập tức, mặt đỏ vì ngượng. 
"Chiều nay em muốn đi tắm biển hay đi học đây?"
"Học chứ! Học quan trọng mà anh!"
"Gớm ra vẻ là thích học quá nhỉ?" - Thanh chế giễu. May mà nó còn không nói "thích học hay thích anh Bằng". 
Thanh quay sang Vỹ:
"Chiều nay cậu đi tắm biển không?" 
"Tôi không quen tắm biển nhưng chiều tôi cũng ra lấy muối luôn!" - Nhắc đến muối sao cậu muốn đá con bạn đang đi cạnh anh mình đến thế. 
"OK!" - Thanh có vẻ hài lòng lắm. 


2h chiều. Bên ngoài còn khá vắng vì mọi người chưa ngủ dậy. Trời còn rất nắng. Mặc chiếc váy hai dây rất xinh và mát, đội thêm chiếc mũ Điệp chạy sang nhà Bằng. Nhìn qua cửa sổ nó thấy anh đang ngồi ghi chép cái gì đó, anh cũng bị cận nên đeo kính. Nhìn nghiêng trông anh thật đẹp trai, mẹ ơi đúng là hoàng tử mà! Đeo kính lại càng đẹp. 
Nó cứ đứng đó ngắm anh, anh cũng chẳng hề quay ra. Nhưng không ngờ anh biết. Anh không nhìn nó nhưng lại mỉm cười:
"Thôi ngắm cái gì, vào đi!" 
Nó giật mình. Anh tinh thật đấy. 
"Vỹ và Thanh đi tắm biển rồi, cứ vào đi!" 
Nó rón rén bước vào nhà. Căn nhà chỉ có 4 tầng nhưng rất rộng rãi, thoáng mát. Nhìn từ cửa sổ có thể thấy được biển xanh rất đẹp với hàng dừa chạy dọc bờ cát, chân trời với cánh diều bay rất màu sắc. Trong nhà đồ đạc sắp xếp gọn gàng, sàn làm bằng gỗ nên khá êm và không bị bức bí vì nóng. Bằng mỉm cười đứng lên bật thêm quạt cây, nhìn Điệp:
"Em làm anh nhớ đến phim Summer Scent (Hương mùa hè) quá!" 
"Hả??? Thật ấy ạ?" 
"Ừ, giống Son Ye Jin đóng phim ấy lắm. Cũng mặc váy và đội mũ, trông rất xinh!" 
Đúng là Thanh bảo "cẩn thận với Bằng", quả không sai! Chưa ai lấy lòng người khác tốt như anh.




"Em giống Son Ye Jin trong Hương Mùa Hè lắm, rất xinh..."


Bỏ mũ ra, Điệp tiến về phía bàn học. Chiếc bàn nhỏ xinh có để một lọ hoa rất đẹp khiến Điệp rất thích. Bằng liền di chuyển lọ hoa về phía Điệp cho Điệp nhìn rõ hơn.
"Hoa đẹp quá! Cám ơn anh!" 
"Điệp! Em thấy anh vừa làm gì lọ hoa?" 
Hả??? Anh hỏi câu gì kỳ vậy?
Điệp ấp úng:
"Thì anh di chuyển đến cho em..."
"Đúng rồi! Có nghĩa đối với em hay đối với chiếc bàn đang đứng yên này thì lọ hoa đang di chuyển đúng không?" 
"Di chuyển"? "Đứng yên"? Sao quen vậy trời? 
Bằng cười:
"Cô bé ngốc ạ! Đây là bài đầu tiên của Vật lý 8 mà: Chuyển động cơ học."
"A đúng rồi!!! Thế mà em quên mất!" 
"Thế nếu chọn cái bàn làm mốc thì cái gì chuyển động nào?" 
"Bình hoa ạ!" 
"Đúng rồi! Cái bình hoa chuyển động thế nào nhỉ?"
"A, chuyển động thẳng!"
"Tốt lắm! Thế nếu anh đánh quả bóng vòng qua lọ hoa này thì là chuyển động gì?"
"Chuyển động cong!" 
"Tốt! Thế là em nhớ được kiến thức cơ bản của bài Chuyển động cơ học rồi nhé!"
Điệp suýt nữa hét lên mất. Ôi anh ơi sao anh không tốt nghiệp và vào dạy học bọn em luôn đi? Anh dạy hay hơn cả thầy ấy, chưa có ai hoàn hảo như anh! Đúng là chàng gia sư tuyệt vời, nếu học anh thì chẳng mấy chốc em sẽ giỏi cho mà xem. Cái Thanh kia rồi phải nể em thôi! 
Điệp thích thú vô cùng, nó ngồi giải bài tập với Bằng. Có thể với người khác thì sẽ bảo nó có vấn đề, học cả năm rồi mà giờ lại học lại từ đầu, nhưng với Bằng nó chỉ là một cô bé hơi ngố chứ thực tình nếu chú tâm thì nó sẽ học được. 


Nửa tiếng sau, Bằng kéo tay nó đứng dậy. Cánh tay anh chạm vào cánh tay mềm mịn của nó khiến tim nó lộn nhào. 
"Chạy đi!"
"Hả???"
"Chạy từ đây ra bãi biển cho anh!"
"Đây là giờ Vật lý chứ có phải giờ Thể dục đâu anh?" 
"Thì em cứ chạy đi anh xem nào! Anh chạy cùng, ra đó mua nước dừa uống học cho sướng!"
Nước dừa hả? OK con gà đen luôn! Thế là Điệp chạy vù đi. Nó tăng tốc chạy ra biển, muốn thắng thử anh chàng chân dài này xem nào! Nó chạy đâu đến nỗi. 
Nhưng vấn đề là nó chạy nhanh quá, chẳng để ý là đã chạy ra bãi biển từ bao giờ. 
"Ê Điệp, đến bãi cát thôi chứ sao em lại xuống biển thế kia???" - Bằng gọi với theo. 
Mẹ ơi, không phanh được rồi!!!!!!!!!!!! 
Á!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!! Cốc nước biển để lấy muối của Vỹ ở trước mặt. Nếu như mình chạy đâm vào cốc nước đó thì cậu ta dần mình tan xương mất. Mà chân mình thì cách cốc nước đó có 10cm! 
PẶP! Một bàn tay nắm lấy cánh tay Điệp kéo giật về đằng sau. 
Ôi may quá, mình tưởng mình mất phanh rồi chứ! 
Nó quay lại. CHA MẸ ƠI!!! 
"E hèm cậu muốn làm đổ của tôi lần nữa đúng không?" 
"Á, tôi..."
"Cậu dở hơi hay sao lại thi chạy ngoài bãi cát thế hả? Có mà ngã cho vỡ mặt!"
"Cát mịn thì vỡ sao được mặt!'' - Tên này nói kỳ quá, phải độp lại mới được.
"Tốt nhất là tránh ra cho tôi!" - Vỹ đẩy Điệp ra ngã xuống bãi cát.
TRỜI!!! Bộ váy tuyệt đẹp của tôi! Cát thì ướt, bẩn hết rồi! 
Đang định quay ra cho Vỹ kia một trận thì Bằng vừa chạy tới. 
"Có sao không em?" 
Anh ơi là anh! Sao lúc cần anh thì anh chẳng thấy đâu, cái lúc cần anh tránh ra để em xử lý thằng em của anh thì anh lại đến kia chứ? 
"Ôi bẩn hết váy rồi! Sao em chạy nhanh thế?"
"Không phải chạy nhanh đâu..." - Mình có nên mở miệng bảo rằng Vỹ làm không? Thế thì còn gì là lịch sự với anh nữa - "À không sao đâu, cái váy về giặt là xong ấy mà!" 
"Hihihi Điệp cũng biết giặt áo cơ à?" - Cái Thanh đang vầy nước dưới biển nghe thấy thế liền chạy lên luôn.
"Mày..." - Điệp ra hiệu cảnh cáo. 
Nhưng Thanh chưa kịp im thì Vỹ đã tiếp tục nhảy vào:
"Được, Điệp cái gì cũng giỏi mà! Nhưng thế này thì bẩn ít quá, giặt tốn công lắm."
"Là sao...?"
Vỹ nhìn Điệp bằng ánh mắt không - còn - gì - nguy - hiểm hơn rồi đưa cánh tay ra đẩy mạnh Điệp. Ngay sau Điệp chính là sóng biển...
"Ôi trời Điệp!!!" - Bằng kêu lên, nhưng không kịp rồi.
TÒM!!! Điệp ngã xuống biển, mũ văng ra, người ướt sạch. Sóng biển chiều đánh khá mạnh, Điệp tối tăm mặt mũi, uống biết bao nhiêu nước mặn lè cổ. Cố vùng vẫy nhoi lên nhưng cái Thanh ở đâu bỗng xồ ra hùa với Vỹ dúi Điệp xuống. Tuy rằng Thanh chỉ là phụ trợ nhưng cũng đủ cho Điệp tắc thở. Cay mắt quá, tự dưng mở mắt ra dưới nước thế này! Tên Vỹ kia, cậu không bỏ tôi ra tôi thề sẽ cắn chết cậu! 
Nó điên tiết, quờ được cánh tay rắn rỏi bên cạnh. Biết chắc chắn đó là Vỹ nó liền đưa ngay hàm răng có mấy cái răng nanh liền ra cắn phập một cái! 
"AAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAA"






Tử Hạ

on 17/8/2013, 17:29

#7
  • avatar

Tử Hạ



Thành viên tích cực
Xem lý lịch thành viên
Tham gia : 04/07/2013
Bài viết : 3707
Điểm plus : 13098
Được thích : 57
Re: Những bông hoa mùa hạ - Trà My

Chương 6: Sự thông minh ngỡ ngàng


Spoiler:

Rú lên một tiếng inh tai, Vỹ buông tay khỏi Điệp và ôm cánh tay mình đã chảy máu be bét vì hàm răng sắc nhọn của Điệp. Điệp tuy chưa hết hoảng hồn nhưng đã báo thù được như vậy thì nó sung sướng lắm. Nó cố trồi lên khỏi mặt nước, ôi bộ váy của tôi! 
Bằng lội xuống nước cầm lấy tay nó:
"Đã bảo là Vỹ rất nóng tính, em đừng có mà động vào nó!"
"Nhưng cậu ta động vào em trước mà!"
"Lần sau anh bảo gì thì cứ nghe lời, đừng có hăng máu quá!" - Giọng anh tuy trách nhưng rất nhẹ nhàng. 
"Nhưng sao đang học anh bắt em chạy làm gì chứ?"
Bằng cười, kéo Điệp lên lấy chiếc khăn tắm quàng lên người cô:
"Con bé này, thế khi chạy thì em thấy cái gì?"
"Thì thấy biển, thấy cát, thấy dừa, thấy trời,..."
"Ôi trời! Thế em không có vận tốc chạy thì em biết chạy đâu để thấy trời với biển?"
Ôi giời ạ? Thì ra ông anh lại đi vào bài Vận tốc. Sao không nói sớm đi chứ? 
"Nó thì biết quái gì về vận tốc, hiểu rõ về cắn người thì có!" - Tiếng Vỹ rít lên bên cạnh.
Điệp quay sang. Thanh đang giúp Vỹ băng bó lại vết cắn mạnh hơn thú dữ của Điệp. Mảng băng trắng quấn rất dày mà vẫn có thể nhìn thấy máu, công nhận chiêu "Hàm răng thú dữ" này của Điệp không tồi! 
Bằng bênh:
"Ai bảo em trêu em ấy thì em ấy phản kháng lại thôi!"
"Chí lý!" - Điệp hưởng ứng.
"Anh..." - Vỹ gầm gừ - "Anh chỉ biết bênh nó, nó chỉ có ướt chút xíu còn vết cắn này để sẹo cả đời."
"Thì tốt chứ sao?" - Điệp chu mỏ - "Bị thương được Thanh chăm sóc sướng thế còn gì?" 
"Ngậm cái mồm mày vào!" - Thanh lừ mắt. 
Nhưng Điệp vờ lờ đi, tiếp tục trêu:
"Thanh xinh đẹp, lại không hậu đậu như tôi đâu! Cậu làm bạn với Thanh tôi thấy hợp hơn đấy."
"Thì ai thèm làm bạn với cái loại "dở hơi không biết bơi" như cậu!"
Suýt tý nữa Điệp phang cho cậu ta một cái. Nhưng Thanh đã nhanh chóng dìu Vỹ về nhà, hừm lẩn nhanh đấy! 
Bằng quay lại:
"Em có tắm biển không thì tắm đi!"
"Không đã học xong đâu?"
"Thì cứ tắm đi, anh cho nghỉ giải lao."
"Em muốn học tiếp cơ!"
"OK về thay quần áo đi rồi sang nhà anh."
Điệp vâng dạ rồi phi như bay về nhà. Nó vứt bộ quần áo ướt đi rồi thay bằng một chiếc váy lệch vai rất teen màu hồng nữ tính. Điệp có gu thời trang khá được đấy chứ, nó là đại diện của teen nữ chứ chẳng đùa. Nghe đâu báo Hoa Học Trò từng mời nó chụp ảnh bìa báo mấy lần. 






Nó chạy ngay sang nhà Bằng. Nhìn nó xinh xắn trong bộ váy ấy Bằng cười khâm phục nghệ thuật thời trang của cô em này. Nó hưng phấn:
"Thanh đâu hả anh?"
"Nó chạy ra ngoài rồi! Nó đang tắm biển dở mà."
Điệp nhìn Vỹ, ngọt ngào hỏi Bằng:
"Thế thì Vỹ sẽ đau lắm anh Bằng nhỉ?"
"Ừ Điệp tốt bụng quá!"
Sặc! Vỹ chắc phát ọe mất thôi. Không thể ngồi im lặng được, cậu ló mặt ra khỏi cửa phòng:
"Tôi không đến nỗi ngu tới mức phải cần Thanh đâu!"
Dào ôi, cái loại xấu xa thế này mà không ngu mới là lạ. Điệp hắng giọng:
"Thế cậu thì thông minh lắm chắc? Có mà não cậu bằng con ruồi thì đúng hơn!"
Bằng vội vàng đập đập vào vai Điệp:
"Em chớ có khinh Vỹ như vậy, nó giỏi lắm đấy!"
Há anh lại bênh em trai chứ gì? Điệp liền lôi một bài Vật lý "sao" (*) loại khó nhất về Định luật về công đưa cho Vỹ. Nói thực là nó cũng chẳng hiểu gì bài này nhưng nó cũng thử xem sao, vở nó có đáp án của cô giáo rồi mà. Đáp án của cô giáo rất dài bởi đây là cách giải chi tiết dễ nhất. Để xem, bài này cái Thanh còn bó tay, Vỹ chắc ôm đầu là cái chắc rồi. 
Về đề bài của Điệp: Bạn có thể xem đề bài bài tập 14.5* sách bài tập Vật lý 8 (bài "Định luật về công")
Nhưng Điệp há hốc khi Vỹ đọc đề bài chưa đầy 3 giây rồi cất giọng:
"Tôi có phải trẻ mẫu giáo đâu cậu đưa tôi bài này?"
"HẢ??? Bài này mà cỡ trẻ mẫu giáo á? Cậu kiêu vừa thôi chứ?"
"Có gì mà kiêu? Tôi mất hơn 5 dòng đảm bảo xong bài!" 
"Như thế nào? Phét vừa thôi ông! Cô giáo tôi cho làm tận gần 10 dòng đấy!" 
"Cô giáo cậu cho giải bằng cách gọi trọng lượng của vật là P, gọi lực căng của sợi dây thứ nhất là P/2, sợi thứ hai là P/4, sợi thứ ba là P/8 rồi suy ra lực kéo lò xo bằng P/8 chứ gì? Vật có khối lượng 2kg nên đổi ra Niuton là 20N và lực kế bằng 2.5N, đúng không? Và ta được lợi 8 lần về lực và thiệt 8 lần về đường đi, dựa đúng theo Định luật về công, chuẩn chưa?"
Nhìn lại vở mình Điệp suýt té. Tên này nói một tràng chẳng sai tý nào cả, chỉ có mỗi cái khác là cô giáo cho ghi chi tiết còn hắn nói tóm tắt! 
Ủa sao mà giống phần giải của sách bài tập thế nhỉ? Đúng quá rồi tên này nhắc lại phần giải mà?
"Cậu nói uyên bác nhỉ? Đây là phần giải mà?"
"Thế cô giáo của các cậu cũng phải hướng dẫn cách này thôi, đây là cách tốt nhất! Mà giờ thì tôi biết Điệp xem sách giải mỗi khi làm bài tập nhé!"
"KHÔNG PHẢI!!!" - Mặt Điệp đỏ bừng, nấp sau lưng Bằng. 
"Nói chung bài này cậu cứ dựa Định luật về công mà làm, muốn vật lên 2cm thì dây thứ nhất lên 4cm, dây thứ hai lên 8cm và dây thứ ba lên 16 cm. Suy ra thiệt đường đi 8 lần, lợi về lực 8 lần. Lực kéo sẽ chỉ bằng 1/8 trọng lượng vật. Mà khối lượng vật là 2kg đổi ra 20N, nhân với 1/8 thì bằng 2.5N, vậy thôi mà cũng không hiểu! Tôi đảm bảo chỉ có 5 dòng. Thôi anh Bằng ơi, anh dạy lại cô bạn này kiến thức Lý từ đầu năm đi, chứ em nói đảm bảo chẳng hiểu gì hết đâu!" 
Phải! Không hiểu thật, nhưng thực sự cậu ta giải quá chuẩn, đúng theo Định luật về công có sai chút nào đâu? Điệp vẫn nhớ lý thuyết mà. 
Vừa kết thúc buổi học, thấy Vỹ đi ra ngoài Điệp liền hỏi Bằng:
"Vỹ giỏi Vật lý thật đấy anh!" 
"Nó giỏi tất cả các môn chứ không chỉ Vật lý đâu!"
"Sao ạ???"
"Vỹ được coi là thần đồng trong vùng biển Non Nước này. Không một ai bì được sự thông minh tuyệt đỉnh của nó, nó có thể ứng xử mọi việc nhanh như chớp và không gì làm nó khó khăn trở ngại. Đến anh được vào trường Đại học danh giá trên Hà Nội nhưng thực sự không thể bằng nó. Tiếc là Vỹ rất nghịch nên chưa bao giờ nó nhận được cái giấy khen Học sinh xuất sắc chứ tài học của nó khéo không thể học lớp 8 lớp 9 mà phải nhảy cóc lên học Đại học với anh ấy chứ! Cái thằng nghịch ai cũng phát sợ này lại có cái đầu thông minh như vậy, rõ đối lập!"
Điệp nghe mà choáng. Vỹ thông minh tới mức đó sao? Đố ai mà tin nổi! 
"Vì thế ban nãy bị em cắn nó cũng chẳng cần đến Thanh giúp, chỉ với vài giây nó cầm máu được ngay mà chẳng có chuyện gì xảy ra cả đâu! Nhưng bản tính nó ghê gớm lắm, với con trai thì gây sự với con gái thì lạnh nhạt. Bọn con gái mê nó lắm chứ, đẹp trai ngay từ nhỏ mà nhưng cuối cùng ai cũng phải ghét." 
Hừm sao lại có cái loại người này cơ chứ? Bì sao với anh Bằng của mình. Học giỏi làm gì, mình cần người tốt như anh Bằng đây này! Điệp đón ngay cái Thanh ngoài biển:
"Mày bỏ cái ý định theo đuổi thằng Vỹ đi là vừa!" 
"???? Là sao?"
Điệp kể lại mọi chuyện mà Bằng vừa kể, chắc mẩm cô nàng sẽ tránh xa Vỹ. Nhưng thật không ngờ là Thanh kêu lên:
"Ôi thật à??? Trời tao không thể bỏ qua nhân tài thế này được!!!"






Tử Hạ

on 17/8/2013, 17:30

#8
  • avatar

Tử Hạ



Thành viên tích cực
Xem lý lịch thành viên
Tham gia : 04/07/2013
Bài viết : 3707
Điểm plus : 13098
Được thích : 57
Re: Những bông hoa mùa hạ - Trà My

Chương 7: Lời mời đáng ghét


Spoiler:

"Cái gì? Cậu có điên không thế?"
"Đi mà Vỹ! Tớ tha thiết mời cậu đấy!"
"Cậu có van lạy thì tớ thà chết chứ không học cùng con bạn dở hơi đó đâu."
"Đi mà, cậu nể tớ đi. Cái Điệp nó sợ tớ như hổ ấy, lo gì chứ? Nó làm gì cậu thì tớ sẽ đập chết nó luôn!"
Bỗng nhiên có tiếng hét inh tai từ xa vọng đến:
"TAO MỚI LÀ NGƯỜI ĐẬP CHẾT MÀY!!!!!!!!!!!!!" 
Điệp với gương mặt đang nóng hừng hực lửa chạy đến chỗ Thanh, nhìn như muốn ăn sống nuốt tươi con bạn. Thanh quên cả lời hùng dũng vừa rồi, nấp ngay sau lưng Vỹ. Vỹ dù đang rất bực mình nhưng vẫn phải bật cười:
"Chẳng phải nó sợ cậu như hổ sao?"
"Nhưng cậu nhìn đi, nó đang vác dao giết tớ đấy!" 
"Đó mà là dao à? Cậu cận hay sao thế? Ủa mà nó cầm cái gì thế kia?" - Đến lượt Vỹ trố mắt.
Thanh giật mình nhìn lại. Hả????? Cái gì thế kia? 
Nó quên cả sợ, cười phá lên. Cả Vỹ vốn lạnh lùng cũng không nhịn nổi, ôm bụng cười ngặt nghẽo. Điệp đang điên tiết bỗng giật mình:
"Cười cái gì?" - Nó hơi tức giận đấy nhá! 
Thanh cố gắng không để ho một trận:
"Mày cầm cạo râu để giết tao à? Tao làm gì có râu?"
"HẢ?????????????" - Điệp quay ngay ra tay mình. Mặt nó đỏ bừng như quả gấc chín vì không có cái ngượng nào hơn cái ngượng nào.
Tiếng gọi đâu vọng từ xa:
"Điệp ơi!!!! Em đang cầm cạo râu của anh đấy!"
Ôi cha mẹ ơi! Là anh Bằng! Xẻng đâu, đào cống ngay cho tui chui xuống liền??????!!!
Vứt ngay cái dao cạo râu cho anh Bằng, Điệp vẫn khuôn mặt đỏ bừng vì ngượng xông đến bóp cổ Thanh:
"Tất cả là tại mày!!!!! Mày có biết mày đang giết tao không hả?"
"Tao tưởng mày giết tao chứ? Ai đời lại đi lấy cái dao cạo râu đi giết người chứ?" - Thanh cố đùa - "Ặc ặc, tha cho tao. Đau quá, ặc ặc!"
"Mày cũng biết đau sao? Thế mày làm tao đau thế này thì sao hả? Tao định cầm cái dao rọc giấy ở bàn anh Bằng thế nào vớ nhầm cái dao cạo râu anh để nhầm ở đấy! Tức điên cả người! Tao phải bóp chết mày!" 
"Tao không dám nữa đâu! Tao thề! Bỏ tao ra với!"
Bằng đang cố bảo Điệp tha cho Thanh thì Vỹ lên tiếng trước:
"Bỏ cậu ấy ra đi! Tôi chẳng thèm học với người như cậu đâu!" 
"Hả? Người như tôi?"
"Tất nhiên, người như thế nào chắc cậu tự biết!" - Rồi Vỹ thẳng thừng bước đi.
Điệp giận tím mặt, suýt chút nữa là phang cho Vỹ một cái. Nhưng vì có Bằng ở đấy nên nó phải nín nhịn. Đợi Bằng đi rồi, nó quay sang trút sạch lên đầu Thanh:
"Mày bị điên hả? Tự dưng đi mời thằng đó đến trường mình học!"
"Mày thấy lớp mình đấy, đứa nào cũng dốt Vật lý. Không có Vỹ thì liệu bao giờ lớp mình mới giỏi đây? Mày thấy đấy, vừa học cái công thức tính nhiệt lượng, phương trình cân bằng nhiệt toàn là công thức khó, thi học kỳ đứa nào cũng 5 với 6, mày tưởng là dễ lắm à?"
"Ừ thì khó, nhưng có khó tới mức nổ óc ra thì tao cũng không thèm mời thằng Vỹ đó đến học đâu. Thứ nhất: quê nó ở đây, chắc gì nó được theo anh nó lên Hà Nội và thứ hai nếu học với loại người như nó tao thà treo cổ tự vẫn còn hơn."
Rồi Điệp cũng thẳng thừng đi về. Còn lại một mình Thanh suy nghĩ. Từ ngày gặp được Vỹ, biết rằng Vỹ là một kẻ cục cằn nhưng Thanh đã yêu quý cậu bạn này. Không phải là do Vỹ rất đẹp trai mà nó biết ẩn sâu trong đó là một trái tim tốt bụng nhưng bị bao phủ bởi một nỗi đau hay một điều gì khác. Vả lại Vỹ học giỏi Vật lý như vậy, cùng một sở thích với nó lẽ nào nó lại bỏ qua sao? Chỉ còn mấy ngày nữa nó, Điệp và Bằng lại về Hà Nội, Vỹ lại ở lại đây với tài năng cứ giấu sau vẻ cục cằn đến khó chịu. 
 
Nó thực sự chỉ muốn Vỹ đến Hà Nội cùng học với nó, chỉ muốn thế thôi. Nhưng làm thế nào chứ? Vỹ không thể học với nó. Có lẽ Điệp chưa phải là lý do. Thanh thực sự muốn biết điều này. 
Biển về đêm thật đẹp. Sóng biển rì rào, đằng xa phía chân trời màu đen là những ánh đèn sáng của thuyền đánh cá. Cả bọn đang ăn trong nhà hàng bên biển rất rôm rả. Chỉ có Vỹ là lầm lì, ăn một chút rồi cậu đi ra bờ biển ngồi hóng gió. Thanh liền chớp cơ hội đi theo cậu. 
"Đi theo tớ làm gì?" - Vỹ hỏi. 
"Thèm gì đi theo cậu! Tớ cũng ra đây hóng gió mà."
"Tớ đâu có hóng gió!"
"Thế cậu ra đây làm gì?"
"Cậu đâu cần phải biết chứ?" - Giọng Vỹ bắt đầu trầm xuống. 
"Tớ là bạn cậu mà không thể được biết sao?" 
"Xin lỗi, riêng chuyện này tớ không thể nói!" 
Thanh cảm thấy hơi hẫng hụt, nó buồn rầu quay trở lại. Điệp đang ăn vui vẻ với Bằng thì nhìn thấy Thanh quay lại với gương mặt chẳng vui gì. Nó sôi máu nghĩ rằng Vỹ lại trêu Thanh chăng? Buông dở đũa nó chạy vù ra ngoài biển, Thanh và Bằng chẳng kịp gọi lại. 
"Ê Vỹ! Lẽ nào chỉ vì cái lời mời ấy mà cậu đối xử lạnh nhạt với Thanh sao?" 
"Tôi đâu có làm gì Thanh? Chỉ có cậu mới từ bé xé ra to ấy chứ!" 
"Thế sao mà cậu cứ thản nhiên hóng gió còn Thanh thì buồn rầu thế kia?" 
"Sao cậu nói giống Thanh thế? Tôi không hóng gió!"
"Thế ngồi đây làm gì chứ? Tự kỷ chắc? Dở hơi!" 
Những lời khó nghe của Điệp cũng động đến lòng tự ái của Vỹ. Cậu ngẩng dậy, buột miệng:
"Nếu như nơi đây là một kỷ niệm quá khứ cậu không thể quên thì chắc cậu sẽ không bao giờ ăn nói như thế đâu!"
"Hả?"
Một kỷ niệm quá khứ ư? 






Tử Hạ

on 17/8/2013, 17:31

#9
  • avatar

Tử Hạ



Thành viên tích cực
Xem lý lịch thành viên
Tham gia : 04/07/2013
Bài viết : 3707
Điểm plus : 13098
Được thích : 57
Re: Những bông hoa mùa hạ - Trà My

Chương 8: Kỷ niệm quá khứ


Spoiler:

(Câu chuyện kể bằng lời của Vỹ)


Nếu hỏi tôi yêu ai nhất trong nhà mình thì người đó là mẹ tôi. Tôi yêu mẹ nhưng chưa bao giờ tôi được biết đến mẹ. Vì mẹ đã không còn khi tôi còn quá nhỏ. Mẹ ra đi trong một nỗi đau oan ức mà không kịp để bố tôi giải thích. Sự ra đi của mẹ để lại cho tôi một nỗi đau cô đơn không biết chuyện gì đang xảy ra với mình. Cho đến một ngày kia, cách đây chỉ một năm thôi khi tôi còn 13 tuổi bố tôi cũng ra đi sang nước ngoài. Trước đó ông đã kể cho mình tôi nghe một câu chuyện tình yêu mà mẹ tôi đã vì nó mà ra đi. 
Bố tôi kể rằng, ngày sinh viên bố còn là một cậu sinh viên đẹp trai, tài giỏi được con gái trong trường theo đuổi vô cùng. Họ mến mộ không chỉ ngoại hình mà còn cả trái tim nhân hậu của bố nữa. Nhưng bố nói, bố chỉ để ý đến một người con gái. Cô gái ấy xinh đẹp và hiền lành, yêu thương bố bằng tất cả trái tim nhưng không theo đuổi bố nồng nhiệt như những sinh viên khác. Cô gái ấy lặng lẽ dành cho bố một tình yêu qua những lần hỏi han bài tập vì cô gái học không tốt lắm, những cái ánh nhìn ấm áp. Bố bảo, bố đã yêu cô gái ấy. Biết rằng tôi còn nhỏ có thể không hiểu lắm nhưng vì bố sắp đi nên bố muốn kể cho tôi với một cảm xúc thực sự. Có lẽ bố rất yêu cô gái ấy, bố đã muốn hai người cùng giúp nhau vượt qua khó khăn của cuộc sống để tìm đến tương lai tươi sáng. 
 
Tình yêu của hai người cứ thế trôi đi trong những ánh mắt lặng thầm. Họ không thể đến với nhau bởi một lý do: bà nội tôi không chấp nhận cô gái ấy. Dù rằng cô gái không hề biết bố tôi yêu cô ấy nhưng khi bố tôi nói người mà mình thích là cô ấy với bà bà đã phản kháng. Bởi nếu như thế thì bố tôi sẽ phản bội mẹ tôi. Mẹ tôi là bạn của bố tôi, hoàn cảnh của mẹ rất bi thương: mồ côi, mang trọng bệnh trong người nên bà nội đã mang về nuôi với hy vọng lớn lên mẹ sẽ là con dâu bà. Và mẹ đã yêu bố tôi thật sự, mẹ yêu bằng tình yêu biết ơn chân thành. Bố thì chưa bao giờ yêu mẹ và chỉ yêu người con gái ấy. Nhưng nếu như tìm đến với cô gái thì có nghĩa bố sẽ giết chết mẹ, phụ công ơn bà nội. Hơn nữa, người con gái kia cũng có một người yêu, xứng đáng ở bên cô ấy hơn bố. 
Bố đã từ biệt cô ấy, nói với cô ấy rằng: "Tôi phải đi du học." Cô ấy chưa kịp hiểu gì thì đã nghe tin bố cưới vợ - mẹ tôi. Bố nói có người bạn kể cho bố là cô ấy đau khổ vô cùng, cô ấy có khi muốn tự tử mà không hề biết cô ấy đã có một người chồng - người đã yêu cô ấy. Sống bên mẹ tôi, sinh ra anh em tôi - Bằng và Vỹ - nhưng bố luôn dằn vặt vì lỗi lầm của mình. Nhớ lại đôi mắt sưng đỏ hoe của người con gái mình yêu đã vì mình mà tan nát trái tim, bố vô cùng đau khổ. Và cuối cùng, khi tôi mới 5 tuổi, anh Bằng cũng chỉ mới học Tiểu học, bố đã thú nhận sự thực với mẹ: bố không yêu mẹ. Câu nói ấy đã giết chết mẹ tôi - người đàn bà bị bệnh dễ xúc động. Do quá sốc, mẹ đã ra đi. Bố tôi cũng vừa biết người con gái kia có chồng. Lúc đó bố còn ân hận, đau đớn tới mức treo cổ tự tử nhưng mà được cứu thoát. 
Cách đây một năm, bố đã gọi tôi ra bãi biển này hóng gió. Bố đã kể cho tôi nghe sự tình - nguyên nhân cái chết về mẹ chính là câu chuyện tình yêu buồn này. Bố bảo:
"Có thể con không hiểu, nhưng con hãy ghi nhớ nhé! Bởi khi lớn lên con sẽ hiểu được bố. Giờ bố phải đi, con sẽ ở lại cùng anh Bằng với dì Lan, rồi các con sẽ lên Hà Nội học, sống cuộc đời tốt hơn bố. Có lẽ rồi bố sẽ không quay về bên con nữa. Bố kể câu chuyện này cho con vì mẹ rất yêu con, mẹ biết con có thể dễ lắng nghe hơn là anh Bằng hồn nhiên vui tươi, nó không nên biết thì hơn."
Và rồi bố tôi đi, để mặc tôi một mình trên bãi biển đêm trống trơn. Kỷ niệm cũ ngày xưa chẳng còn, tôi đã không còn là đứa trẻ ngây ngô nữa, chỉ là một cậu học trò dùng nghịch ngợm hỗn láo để quên đi cái đau đớn của riêng mình...




"Sao cậu không kể chuyện này cho Thanh mà lại kể cho tôi?" - Điệp hỏi.
"Tôi không muốn sự thương hại của Thanh. Thanh rất tốt, tôi chẳng thích bạn ấy thương hại tôi thêm nữa."
"Vậy tôi...?"
"Cậu thì có biết thương hại ai cơ chứ, tôi cứ kể ra cậu hiểu hay không tùy!" 
"Thế cậu có hiểu không?"
"Không! Tôi không hiểu! Tôi không biết tình yêu! Tôi chỉ thấy mất mát mà thôi."
Rồi cậu đứng lên, đi về.
Điệp cũng đi theo cậu, trong lòng bắt đầu suy nghĩ khác...






Tử Hạ

on 17/8/2013, 17:32

#10
  • avatar

Tử Hạ



Thành viên tích cực
Xem lý lịch thành viên
Tham gia : 04/07/2013
Bài viết : 3707
Điểm plus : 13098
Được thích : 57
Re: Những bông hoa mùa hạ - Trà My

Chương 9: Quyết định bất ngờ


Spoiler:

"HẢ????????? Mày đùa hay thật đấy hả Điệp???"
"Mày thích hay không thì tùy mày, nếu không thì thôi tao đổi ý vậy..."
"Ấy không! Trời ơi tao không tin nổi, mày mà lại đồng ý sao?"
Điệp thờ ơ bước ra ngoài. Thanh thì suýt nữa nhảy dựng lên vì quá sung sướng.
Mới sáng sớm người ta đã giật mình vì có một cô bé nhảy chân sáo chạy vù đến một ngôi nhà rất đẹp. Thanh gõ cửa:
"Vỹ ơi, Vỹ ơi!!!!!!!!!"
Nó phải gọi đến 3 lần, Vỹ mới ra mở cửa. Mới 5h đã gọi rồi, chuyện gì không biết! Nhưng nói thực, Vỹ dù có đang ngái ngủ, Thanh cũng phải thẫn thờ vì cậu vẫn rất đẹp trai tuấn tú.  Mới có chuẩn bị lên lớp 9 mà cậu đã có chiều cao khủng 1m72 như thế này, Thanh muốn ngắm cũng khó. Nó run run:
"Vỹ, hãy đến học cùng bọn tớ nhé!"
"Tớ nhớ cậu đã hỏi câu này mấy lần rồi và còn suýt bị Điệp chém chết mà?"
"Nhưng Điệp đồng ý rồi, nó muốn cậu đến học."
Khuôn mặt đang ngái ngủ của Vỹ nghe vậy giãn hẳn ra vì kinh ngạc. 
"Hôm nay đâu phải Cá tháng Tư hở Thanh?"
"Nhưng tớ nói thật đấy! Vỹ à, tớ không biết vì sao Điệp đồng ý cho cậu đến lớp, nhưng thực sự tớ đang rất cần cậu. Cậu không biết tớ mong một nhân tài Vật lý đến mức nào đâu!" 
"Cậu cũng học giỏi Lý mà, sao lại nhờ tớ?"
"Nhưng chỉ mình tớ thì không thể lo cho cái lớp 40 người như vậy được!"
Lời cầu xin tha thiết ấy không biết có phải là lý do không, mà Vỹ dù vẫn lạnh lùng nhưng vẫn đã nói: 
"Ừ tớ sẽ đến!"
Rồi cậu quay người vào nhà. Thanh đứng đó, chết trân vì xúc động. 
~~o0o~~
"Mấy bài về Công suất này khó quá anh ơi, em chẳng hiểu gì hết à!!!"
"Em học đến tận bài này rồi, hầu như những bài trước em đều học được kia mà! Tính áp suất, công cơ học, vận tốc,...em đều làm được, sao có mỗi mấy cái công thức tính công suất em đều làm sai vậy?"
"Nhưng mà nó khó quá, em không hiểu!" 
"Có gì mà không hiểu chứ, đến cái công thức P = A/t mà em cũng không hiểu sao?"
"Em còn quên cả cách tính...công (A) cơ mà!"
"...." 
Bỗng từ ngoài một giọng nói vọng vào:
"Cái công thức tính công cơ học mà cậu cũng quên sao? Thế bài học kỳ cậu làm kiểu gì vậy mà cũng được 7 phẩy Lý? Tôi cứ tưởng là 1 phẩy ấy!"
"Cái gì vậy chứ?"
Thiếu niên đứng bên ngoài, gương mặt đẹp thanh tú đang nhìn Điệp với nụ cười rất khinh thường. Điệp chọc lại:
"Vậy công thức tính A là thế nào? Cậu nói xem?"
"A = F.s" - Câu trả lời sau 0,1 giây.
"Giải thích đại lượng chớ, trả lời thế mẫu giáo cũng trả lời được!"
"Đồ ngốc! A là công, F là lực, s là quãng đường!" 
"Đơn vị của nó là gì?"
"A: Jun (J), F: Newton (N), s là mét (m)! Bảo quên cái đơn vị công còn bỏ qua, chứ đơn vị lực và quãng đường mà không biết thì ngu quá rồi đấy!"
"Cậu dám..." - Điệp đỏ mặt. 
Bằng liền cười, giữ nó lại:
"Sao Vỹ lạnh nhạt thế mà lại trả lời hết cho Điệp vậy nhỉ? Dạo này em lạ quá đấy Vỹ! Vậy em trả lời hộ cho cô bạn này cái công thức tính công suất xem."
"P=A/t, trong đó A là công, t là thời gian tính bằng giây (s). Vậy tôi đố cậu, đơn vị của công suất là gì?"
"Là Jun chứ là gì?"
"...(Ngất trên cành quất)"
"Còn không đúng sao? Công suất chẳng phải cũng có chữ "công" à?"
"Bò nó còn thông minh hơn cậu! Công của nó rõ ràng là A, đơn vị của P là J/s. Có thế mà cũng không biết sao????????"
"Ặc ặc ặc!!!" 
Bằng cố nhịn cười, rồi đưa cho Điệp tờ giấy:
"Cho em kiểm tra lại! Viết lại công thức công suất và đơn vị cho anh."
"Ớ anh!" - Thôi xem nào, dẫu sao cũng được gỡ điểm.
Những lời nhẹ nhàng của anh Bằng chẳng thấy đâu, mà trong đầu Điệp loạn xạ mấy lời hét của Vỹ. Chẳng hiểu sao mà nó ghi chặt vào đầu nó, chẳng mấy chốc mà nó ghi sạch cái công thức tính công suất và đơn vị không sai chữ nào. 
Bằng trố mắt. Vỹ thờ ơ:
"Loại này thân lừa ưa nặng mà lị!" 
Nhưng cái giọng thờ ơ đó, rõ là có một sự khác lạ. Có lẽ, cậu và Điệp đã ít đi khoảng cách rồi...






Sponsored content

Sponsored content



Re: Những bông hoa mùa hạ - Trà My

Chuyển đến trang : 1, 2, 3, 4, 5, 6, 7  Next



Quyền viết bài:
Bạn không có quyền trả lời bài viết