Yukimono Forum »   » Chuyên Mục » Đọc Truyện » Sưu tầm » Truyện dài

Chuyển đến trang : Previous  1, 2, 3, 4, 5, 6, 7  Next

Tử Hạ

on 13/8/2013, 15:18

#26
  • avatar

Tử Hạ



Thành viên tích cực
Xem lý lịch thành viên
Tham gia : 04/07/2013
Bài viết : 3707
Điểm plus : 13098
Được thích : 57
Re: Vì em là búp bê của tôi - Táo

CHAP 25: Anh đúng là đồ khốn


Spoiler:

-Buông ra.- Nó xô vội anh ra khỏi mình, làm cho chiếc điện thoại trên tay cũng bị tác động mạnh, rơi xuống đất.- Anh làm gì vậy hả?
Anh không nói gì.
-Tôi đã có…bạn trai rồi nên xin anh sau này đừng làm như thế nữa.- Nó ngượng ngập nói.
-Bạn trai? Bảo à?
-Ơ…phải, thực ra chúng tôi chỉ mới bắt đầu qua lại vào sáng nay thôi.
-Đừng nói nữa.- Anh khiến nó giật mình.- Đừng cười như thế khi nhắc tới anh ta.
-Dù sao…trả lại…kính cho tôi.
-Không!
-Hả?
Anh quẳng cái kính áp tròng đi, vội vàng bế xốc nó lên.
-Này…buông tôi ra! Buông ra mau! Anh làm gì vậy hả?
-Im đi!- Anh gằn giọng khiến nó rung mình hoảng sợ. Ánh mắt anh như thể muốn giết người vậy.
Anh quẳng nó vào xe dễ dàng như thể nó chỉ là một gói hàng có mấy kí lô chứ không phải một con người.
-Đi.- Chiếc xe bắt đầu chuyển bánh.
-Rốt cuộc anh đưa tôi đi đầu chứ? Tôi phải về, Bảo đang đợi.
Anh siết chặt tay nó, hôn lên môi nó một cách điên cuồng.
-Đừng có nhắc tới cái tên đó trước mặt tôi.
Mặt nó tái xanh vì sợ hãi.


*


-Thiếu gia đã về.- Quản gia Lâm nói, đôi mắt mở to vì ngỡ ngàng khi thấy nó đang giãy giụa trong vòng tay anh.- Cô gái này…
-Không cần ông quan tâm.- Anh mang nó lên lầu.
Quản gia Lâm sững người, mắt mở to ra.
Lẽ nào họ nhận ra nhau rồi?
Không, không, không thể.
Nhưng sao không khí giữa họ lại giống một năm trước đến thế?
Tại sao?


*


Anh không đưa nó về phòng anh mà là căn phòng có con búp bê ở lầu 4, căn phòng bỏ trống.
“Phịch”
Anh ném nó xuống giường.
-Tôi phải về.- Nó định vùng đứng dậy nhưng nhanh chóng bị anh đè xuống giường.
-Tôi không cho em đi.
-Anh sao vậy?- Anh trở thành một con người khác, không còn cái vẻ lịch thiệp hay cao quý thường ngày.
-Tôi không cho em đi.
Anh cúi xuống hôn nó.
-Buông…buông…- Nó nói khó khăn, tay không nắm chặt thành nắm đấm, không ngừng đập vào ngực anh. Nhưng thái độ của nó bị anh lơ đi, anh chỉ để tâm tới việc anh đang ôm nó trong tay mà thôi.


*


Một cách nhanh chóng, anh cởi chiếc áo khoác nó ra.
-Không…
Anh hôn nhẹ tai nó rồi chợt cắn mạnh khiến nó đau.
-Á…
Môi anh lướt nhẹ xuống cổ rồi xuống vai nó. Mỗi khi đặt môi ở đâu, anh đều để lại vết hôn ửng hồng. Nhẹ kéo hai dây áo xuống, anh hôn lên khắp vùng vai nó.
-Không.- Nó phản đối.
Bàn tay anh chạm nhẹ vào vùng hông nó, anh lướt nhẹ một đường lên trên ngực nó.
-Đừng, làm ơn xin anh đừng mà.- Nó suýt bật khóc.
Nhưng anh không dừng lại mà còn lượt nhanh môi hơn lên mọi nơi trên phần trên cơ thể nó.
Khi tay anh Chạm vào cúc quần jean, nó chột dạ, đẩy mạnh anh ra khiến anh té xuống giường.
-Tránh xa tôi ra.
Anh cởi chiếc áo khoác rồi cởi nốt chiếc áo sơ mi trắng bên trong. Anh cúi xuống, hôn nó rồi hôn dần xuống vùng ngực. Nó quay đầu sáng chỗ khác, đập vào mắt nó là một con búp bê có đôi mắt tím. Vậy là anh coi nó như búp bê sao?
-Không!!!- Nó hét toáng lên.
-Bao nhiêu?
-Hả?
-Bao nhiêu tiền để có được cô?
-Anh đang nói cái gì vậy chứ?
-Hay cô muốn điều kiện gì? Nói đi.
Nó cắn chặt răng vào môi dưới mình, tay với lấy cái túi xách của mình đang ở gần đó, đập thẳng vào đầu anh. Vôi vàng đứng dậy chỉnh lại áo, nó nói:
-Anh coi tôi là thứ gái rẻ tiền à? Anh đúng là đồ khốn.- Nó đóng sầm cửa, bỏ đi một mạch trong sự ngạc nhiên của mọi gia nhân trong nhà.


*


Nó nhanh chóng tới được cửa ra vào, không phải vì nhớ đường mà là không hiểu sao căn biệt thự này quen thuộc quá. Thậm chí cả căn phòng nó vừa ở lúc nãy cũng rất than quen. Nhưng tại sao chứ?
-Xin lỗi cô.- Quản gia Lâm đứng dưới chân cầu thang lên tiếng khi nó đang đứng trên cầu thang, hai tay vòng lại ôm lấy bản thân.
-Ông là…
Vậy là nó vẫn không nhận ra ông, ông thở phào nhẹ nhõm rồi nói:
-Xin cô hãy tránh xa công tử của nhà tôi ra.
-Không cần ông nói tôi cũng muốn tránh xa anh ta rồi.
-Vâng, cảm ơn cô.- Rồi ông quay lưng.
-Anh ấy…còn gặp ác mộng không?
-Còn.- Ông trả lời theo quán tính nhưng khựng lại khi nhận ra câu hỏi đó.
-Anh ấy vẫn như trước nhỉ?


*


Ông quay lại nhìn nó sững sờ.
-Cô vừa nói gì?
-Tôi nói gì cơ?- Nó không hiểu gì cả. cứ như trong vài giây trước, nó đã bị một con người khác trong mình khống chế, thậm chí nó còn không nhớ mình đã nói gì nữa kìa. Rốt cuộc trong vài giây ngắn ngủi vừa rồi, nó đã nói gì khiến người quản gia lớn tuổi phải ngỡ ngàng đến thế này.
Rốt cuộc là nó đã nói gì?


*


Anh ngồi im trên giường rồi cười, cười như điên dại.
Trong thoáng chốc, khi thấy đôi mắt tím, khi nghe nó cười nói nhắc tới bạn trai, anh gần như phát điên.
Ghen ư?
Ghen vì một cô gái mới gặp ư?
Nhưng liệu có thật là mới gặp không?
Anh còn nói những lời tổn thương cô ấy.
Anh không biết sao mình lại nói thế, chỉ biết nỗi đau sau đó khi thấy hình bóng cô ấy bỏ đi rất quen, như thể anh đã từng trải qua, thậm chí là rất nhiều lần trải qua.
Anh nhìn chiếc áo khoác nó bỏ quên, cầm lên rồi hôn nhẹ lên chiếc áo khoác đó.
Hơi ấm của nó còn vương lại trên tay anh.


*


Nhóc cầm trên tay chiếc điện thoại của nó. Nhóc còn chứng kiến cái cảnh rất chi là lâm li tình cảm của hai người nhưng nhóc im lặng, không chường mặt ra. Nhóc lẩm bẩm:
-Anh đúng là…thôi thì mặc kệ vậy. Thế cũng hay.- Nó nhún vai.
Chuông điện thoại reo, của nó chứ không phải của nhóc. Trên màn hình hiển thị cái tên Bảo.
-A lô.- Nhóc bắt máy.
-Em đang ở đâu vậy An? Sao giờ chưa về? Anh nấu bữa tối cho, em không cần mua đồ đâu, về đi.- Hắn nói nhanh trong máy. Hắn có cảm giác bất an nên tốt nhất nó về sớm chừng nào hay chừng đó.
-Yên!- Nhóc nạt.
-Cô là ai? An đâu?
-A, hóa ra chị Witch tên An à? 
-Cô ấy đâu rồi? Đưa máy cho cô ấy mau!
-Anh nghĩ anh là ai mà nạt tôi vậy hả?- Nó hét vào máy điện thoại. Cố vuốt ngực cho cơn nóng nảy dịu xuống, nó giở giọng ngọt ngào.- Thôi, vì anh cho tôi biết tên chị ấy nên tôi cho anh biết luôn, coi như tôi có lòng tốt đấy nhá.- Nó giỡn.- Anh Kiên túm chị ấy lôi đi rồi.
Tiếng máy cúp ở đầu dây bên kia vang lên khô khốc. Nhóc tức tối:
-Tùy tiện cúp máy sao? Anh ta nghĩ anh ta là vậy hả? Đồ chết bầm! Tôi mà gặp anh thì coi chừng!


*


Nó đứng trước cửa nhà, tần ngần không dám vào. Chắc giờ hắn cũng tới rồi, nhưng nó đâu có mua gì về, làm sao đây chứ?
“Cạch”
Cửa mở, hắn bước ra, mắt lo lắng nhìn nó.
-Em đây rồi, có sao không?
-Em không sao.- Nó cười.- Anh ở đây, tốt quá… 
Mọi thứ trước mắt nó bỗng chao đảo như thể trái đất nổi hứng quay ngược chiều. 
Nó ngất đi, ngã vào lòng hắn.
Hắn cúi xuống nhìn, chợt thấy vết hôn anh để lại.
May mà hắn kiềm chế, nếu không hắn đã siết chặt hai tay vào vai nó rồi.
-Lẽ nào em phản bội tôi ư? Không, không thể.- Hắn lắc đầu rồi vội vàng bế nó vào giường nằm nghỉ.
Đóng cửa phòng, hắn gọi cho một người, giọng nói giá băng:
-Tôi, Bảo đây. Tôi có chuyện cần nói với ông, quản gia Lâm.
 



Tử Hạ

on 13/8/2013, 15:22

#27
  • avatar

Tử Hạ



Thành viên tích cực
Xem lý lịch thành viên
Tham gia : 04/07/2013
Bài viết : 3707
Điểm plus : 13098
Được thích : 57
Re: Vì em là búp bê của tôi - Táo

Chap 26: Tại sao họ quên nhau?


Spoiler:

Quán cà phê vắng vẻ, chỉ có tiếng trò chuyển nhỏ của vài vị khách và mấy người bồi bàn, nếu có thêm nữa thì cũng chỉ là tiếng lá cây xào xạc trong gió. Trong một góc khuất mà đảm bảo không ai thấy được, hắn và quản gia Lâm, người thân tín của anh ngồi, vẻ mặt căng thẳng.


Hắn nhấp một ngụm cà phê rồi đặt cái tách xuống.
-Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì giữa hai người đó?
Quản gia Lâm hôm nay trút bỏ bộ đồ kiểu cách thường ngày, ông mặc như thể một người đàn ông ngủ tuần hoàn toàn bình thường. Uống tách trà trước mặt mình ông điềm nhiên nói:
-Tôi không rõ, cậu ấy đưa cô ấy về vào hôm nay. Họ ở trong phòng chừng mười phút thì cô ấy chạy ra.


“Xoảng”


Tách cà phê vỡ tan thành từng mảnh dưới sàn, cà phê tung tóe làm tấm thảm màu kem trải sàn cũng nhuốm màu ố dần đi.
Người phục vụ thấy thế bèn nhanh chóng tới dọn sạch các mảnh vỡ, lúng túng nói:
-Chúng tôi sẽ đem tách khác ra.
Khi người phục vụ đi khuất, hắn mới tiếp tục cuộc trò chuyện bí mật này.
-Rốt cuộc đã có gì xảy ra?
-Không có gì, tôi cam đoan với anh đấy.
Người phục vụ mang tách cà phê thứ hai ra. Hắn uống một hơi hết nửa tách cà phê đắng đó rồi hỏi:
-Ông có chắc Kiên không hề nhớ ra gì không?
-Tôi cam đoan đấy, nếu nhận ra thì cậu ấy đã tìm tôi hỏi cho ra lẽ rồi. Dù sao thì trước khi mất trí nhớ, mệnh lệnh cuối cùng cậu ấy giao cho tôi là bằng mọi giá đưa tiểu thư An về bên cậu ấy cơ mà. Nếu nhớ lại thì tôi nghĩ khả năng bên tiểu thư An vẫn nhiều hơn.
-Không thể. Tôi đã liên hệ với bác sĩ tâm lí Andre, người thôi miên cô ấy. Ông ta chắc chắn rằng cô ấy không thể nhớ lại nếu như không bị giải thôi miên.
Quản gia Lâm uống thêm ngụm trà nữa, tự hỏi không biết có nên nói cho hắn biết hôm nay nó đã hỏi ông những gì hay không.
-Tôi nghĩ giờ không phải lúc bàn, cách tốt nhất giờ là làm họ tránh xa nhau ra.
-Chuyện đó là đương nhiên, nhưng tôi chỉ muốn hỏi, mọi thứ trong sáu năm đó ông đã dọn sạch rồi chứ?- Hắn chống một tay lên bàn.
-Đương nhiên, tôi đã thiêu hủy toàn bộ ảnh, hồ sơ, bất cứ vật dụng sót lại của cô ấy, thay mọi người làm, thậm chí còn ngụy tạo quá khứ trong suốt sáu năm đó rằng thiếu gia đã sống tại nước ngoài.
-Còn học sinh trường? Họ cũng biết về An và Kiên.
-Tôi cũng đã xử lí ổn thỏa.
-Tôi mong là như thế.- Hắn đặt tiền lên bàn rồi đi mất. Quản gia Lâm uống thêm trà rồi cũng đi luôn.


*


Hắn rảo bước trên phố, mấy cô gái nhìn gã chăm chú khi lũ con trai thì cứ trố mắt ra nhìn để rồi tủi thân trước hắn.
Hắn không để ý.
Hắn đang nhớ lại kí ức về một ngày, một ngày mưa cách đây một năm.


“Nó đã gọi cho hắn, đã khóc lóc cầu xin hắn giúp đỡ nhưng không nói nó đang ở đâu.
Hắn đã đi tìm nó suốt cho tới tối, hắn thấy nó ngồi thu mình trong buồng điện thoại công cộng, nước mắt tuôn rơi không ngừng.
-An…
-Bảo.- Nó ôm chầm lấy hắn.- Làm ơn, giúp em, xin anh hãy giúp em tránh xa cái nơi này.- Và rồi nó lịm đi trong tay hắn.
-An…An…


Khi hắn đưa nó về căn nhà nhỏ của riêng mình ở ngoại ô, cũng là căn nhà giờ hắn đã san tên cho nó, nó vẫn khóc, khóc rất nhiều. Dù có mê man, nó vẫn không ngừng lẩm bẩm tên một người, không ai khác chính là Kiên.
Điều đó làm hắn phát điên lên vì ghe nhưng hắn biết, giờ không phải lúc ghen tỵ vớ vẩn. Chăm sóc nó bây giờ mới quan trọng, nó sốt nhẹ nhưng may mà hắn còn ít thuốc hạ sốt trong nhà.
Hắn đã ngồi bên cạnh nó, nắm lấy bàn tay nó suốt đêm và cầu nguyện, cầu nguyện nó sẽ không sao, cầu nguyện cho nó mau tỉnh lại. Thế nhưng tuyệt nhiên nó không gọi hắn dù chính nó tìm đến hắn mà chỉ gọi anh.
Tiếng gọi đó cứ vang mãi không dứt cho đến khi nó tỉnh lại.
-Ơ…
-Em tỉnh rồi.
-Bảo? Là anh sao? 
-Ừ…là anh. Em ổn chứ?
-Vâng, em ổn.
-Đã có…chuyện gì xảy ra với em vậy?- hắn ngập ngừng nhưng vẫn phải hỏi.


Một loạt hình ảnh xuất hiện trong đầu nó: anh cứu nó sáu năm trước, anh đưa nó về biệt thự của riêng anh, anh hôn nó, anh trừng phạt nó ở căn phòng bóng tối, anh ôm lấy nó trong vòng tay khi nó trở thành của anh, nó bỏ chạy trong mưa, bé Nhi bị cơn đau giày xéo, anh cầu xin nó, anh lặng đứng nhìn nó trong mưa. Tất cả như một cuốn phim về cuộc đời của nó có anh. 
Tim nó đau.
Đau khủng khiếp.
Đau như chưa từng được đau.
Nó muốn quên đi tất cả, để cơn đau này tan biến.
Nó ép bản thân buộc phải quên.
-Anh sẽ tìm thằng đó tính sổ.- Hắn hùng hổ đứng dậy nhưng nhanh chóng, vòng tay nhỏ bé gầy guộc của nó đã ôm lấy hắn từ phía sau.
-Đừng.- Nó đã khóc. Hắn chắc chắn thế khi có cảm giác một thứ chất lỏng ấm áp nơi khóe mắt nó đang thấm ướt áo mình.- Em không muốn quay lại đó nên xin anh hãy giúp em.
Tới cuối cùng nó vẫn chỉ muốn quên đi, muốn tránh xa anh nhưng không muốn làm gì tổn hại tới anh.
Nó cam chịu một mình.
-Em muốn quên đi?
-Phải, em muốn tìm cách nào đó quên đi tất cả những gì trong sáu năm qua.
-Anh có cách có thể giúp em.
Nó buông thong tay ra, vẫn quỳ trên giường, nó ngơ ngác:
-Thật ư?
Hắn đặt hai tay lên vai nó, nói dịu dàng:
-Anh quen một bác sĩ tâm lí giỏi trên thế giới, anh ta rất giỏi về thôi miên, anh có thể nhờ anh ta thôi miên em để em quên đi kí ức đau thương đó.
-Kì diệu vậy sao?
-Phải, sau khi em quên đi tất cả, anh sẽ tạo dựng một cuộc sống mới cho em.
Nó ôm lấy anh.
-Em không biết nên cảm ơn anh thế nào đây.- Nó nghẹn ngào.- Anh tốt giống như anh trai của em vậy.
Anh trai sao? 
Chỉ là anh trai sao?
Rốt cuộc nó cũng thật tàn nhẫn với hắn vì chính sự ngây thơ của nó.
-Rồi em sẽ có một cuộc sống mới tốt hơn. Anh hứa đấy.
-Cảm ơn anh.
Và sau đó, hắn đã giúp nó gặp Andre, một người bạn cũng như là bác sĩ tâm lí giỏi nhất nước Mĩ mà hắn đã nói. 
Và nó quên thật.
Quên tất cả kí ức nó có suốt sáu năm trời.
Nó trở lại một người lầm lì, ít nói, lạnh lùng và giả tạo như hồi ở cô nhi viện, trừ những lúc ở bên hắn.
Hắn đã nghĩ điều đó sẽ làm hắn hạnh phúc nhưng không.
Nhìn nó cười, hắn vui nhưng nhìn thấy chiếc khuyên tai nó vẫn không tháo ra, hắn còn thấy đau hơn trước nhiều.”


Thoát khỏi hồi ức, hắn nhìn lên bầu trời âm u.
-Sắp mưa sao?- Cơn mưa đầu mùa thu kì lạ nhưng lạnh lẽo, êm dịu như cố xoa dịu nỗi đau lòng người.
 



Tử Hạ

on 13/8/2013, 15:25

#28
  • avatar

Tử Hạ



Thành viên tích cực
Xem lý lịch thành viên
Tham gia : 04/07/2013
Bài viết : 3707
Điểm plus : 13098
Được thích : 57
Re: Vì em là búp bê của tôi - Táo

Chap 27: Xem nhau như người lạ? Liệu có được chăng?


Spoiler:

Từ sau hôm đó, mọi thứ đều khác lạ, giống như có một cơn gió cuốn mạnh qua, khiến mọi thứ bị đảo lộn. Hắn không nói gì nhiều với nó, rất lạnh lùng, chỉ khi nào cần thiết bắt buộc lắm mới mở lời nói mấy câu. Nó tuyệt nhiên không hiểu sao hắn lại làm thế, cũng biết hắn không thích bị căn vặn nên cũng thôi không hỏi. Còn về việc làm phim, nó cáo bệnh xin vắng mặt vài hôm. Thoạt đầu còn ngạc nhiên nhưng khi nó nói bị bệnh khá nặng do vài vấn đề về sức khỏe khá lâu thì đạo diễn Tường cũng đành đồng ý. Bề ngoài thì là thế nhưng thật ra là vì nó muốn tránh mặt anh.


Sự tránh mặt đó chỉ chấm dứt ba ngày sau đó, nó nhận được một cuộc điện thoại.
-A lô, người con gái của lòng tôi đó hả?- Bình thường, khi nghe được câu nói này từ người nổi tiếng như gã, bất kì người con gái nào cũng thầm sung sướng trong lòng nếu không muốn nói là phát rồ lên thế nhưng nó ngược lại, da gà muốn nổi cả lên. Không hiểu sao lại thế nhỉ?
-Có chuyện gì vậy Bá Đình? Mà sao anh biết số nhà của tôi?- Điện thoại của nó giờ không biết ở phương nào, nó không biết đang ở trong tay nhóc.
-Tôi muốn thì có thôi, chả là tôi có vài chỗ không hiểu lắm trong kịch bản, mong em chỉ giáo.
-Nói đi.
-Không, nhiều cảnh lắm, làm ơn tới đi.- Giọng gã gấp gáp khiến nó cũng thấy sợ.
-Được rồi, tôi tới ngay.- Nó cúp máy, vội vàng thay đồ tới phim trường.
Hắn chỉ nhìn nó một thoáng nhưng nó cũng quay lại thông báo:
-Em có việc phải tới phim trường.
Hắn không nói gì, bỏ vào phòng bếp lấy nước uống. Nó cau mày nhưng rồi cũng bỏ đi, lòng tràn ngập suy nghĩ về hắn.
Đau lòng.


*


Nó bước vội vào phim trường, không quên đem kính áp tròng kèm chiếc kính râm bản lớn vào.
-Chào.- Gã cười mừng rỡ rồi ôm chầm lấy nó. Nhưng trước khi gã kịp làm thế, nó đã vội né qua, khiến suýt nữa gã ngã xuống sàn.
-Cảnh nào không hiểu?
Gã quay lại cười khì:
-Chả có cảnh nào cả.
-Cái gì?- Nó gần như hét toáng lên.- Thế anh kêu tôi tới làm gì hả?
-Mấy ngày nay không gặp, nhớ nên gọi thôi.
-Tôi không rảnh để đùa bỡn với anh kiểu này đâu, Bá Đình à.
Gã tiến lại gần, môi kề sát tai nó, nói nhỏ như rót vào tai:
-Thế còn với tên Kiên thì em đùa bỡn được à?
-Anh nói gì thế hả?
-Hôm đó tôi thấy tên đó mang em đi mà, không phải sao? Trên cổ em còn vết hôn mờ mờ kìa.
-Hả?- Nó đỏ mặt, vội đưa tay lên che cổ lại trong khi gã cười sằng sặc.
-À mà tác giả của những vết hôn đó kìa.- Gã chỉ tay về phía sau lưng nó. Nó quay lại. Anh và nhóc đang bước vào.- Tên đó ba ngày nay luôn tới với cớ xem xét tình hình quay phim nhưng thật ra là kiếm em đấy.
-Không cần anh quan tâm.- Nó bước nhanh hết mức có thể vào phim trường.


*


-Anh vào đi nha, em ra đây cái.- Nhóc cười nói.
-Đi đâu vậy? Có Witch kia mà?
-Em đi tìm một tên khốn.
-Tên khốn?
-Tra mãi mới ra tên này, em phải đi thôi. Bye nhé.
-Ừ.- Anh gật đầu.


*


Nhóc cầm điện thoại của nó, gọi tới cái tên Bảo.
-Tôi sẽ tìm ra anh.- Nhóc tự nói, miệng nhếch lên cười khoái trá.- Tôi mà không cho anh một trận thì tôi không phải là Âu Mĩ Lan.
Hồi chuông bên kia đổ.
Hắn bắt máy.
-A lô.
-Anh ra ngoài tiệm cà phê đối diện phim trường cho tôi.- Nhóc hét lên với chiếc điện thoại.
-Cô là nhỏ khùng cầm điện thoại của An à?
Nhóc tức nghẹn họng.
-Phải, và giờ thì anh hãy xuất hiện ngay trước mặt tôi đi.
-Tại sao chứ?
-Anh không muốn lấy lại cái điện thoại cho chị ấy sao?
-Tùy cô, cô vứt sọt rác cũng chẳng sao, tôi sẽ mua cho cô ấy điện thoại mới.
-Nhưng tôi tin là- nhóc hạ giọng- cái điện thoại mới đó sẽ không có vài ghi chú ngọt ngào chị ấy dành cho anh vào ngày sinh nhật sắp tới đâu.
-Gì chứ?
-Thế giờ anh có muốn lấy lại không?- Nhóc mỉm cười khi biết con mồi sắp sụp bẫy.
-Được, cô chờ ở đó.
-Ok, tôi sẽ chờ.


*


Hắn đưa mắt tìm nhóc khắp nơi trong quán. Chả có một cô gái nào cả, chỉ vài người hẹn đi chơi với bạn và một thằng nhóc mặt búng ra sữa. Không lẽ con nhỏ đó chơi hắn?
Chuông điện thoại lại reo.
-Anh đang ở chốn nào vậy hả?
-Tôi tới rồi nhưng có thấy cô đâu.
-Anh vừa bước vào à?
-Phải.
-Anh mù à, tôi ngồi ngay đây này.
-Đâu?
-Gần khóm hoa hồng.
Hắn nhìn lại, là thằng nhóc đó mà.
-Ở đó chỉ có một thằng nhóc.
Nhóc cúp máy.
-Anh mù thật rồi, anh nhìn mặt tôi mà bảo tôi là con trai à?- Thằng nhóc đó đứng trước hắn mà hét toáng lên.
-Con gái?- Mắt hắn mở to hết cỡ khiến mặt hắn trông cực kì ngố.
-Chứ là gì?
-Thật không hả trời?
-Chọc tức tôi thì đừng mơ về cái điện thoại nhé.
-Trả đây.- Hắn xòe tay ra.
-Ở đây có giường để anh một giấc mà mơ giữa ban ngày sao?- Nhóc giả bộ nhìn quanh tìm kiếm.
-Cô muốn gì? Tiền à?
-Thứ đó tôi cần chắc?- Quả thật bộ đồ trên người nhóc cũng thuộc loại hàng hiệu đắt tiền, chứng tỏ chủ nó cũng thuộc loại nhà giàu khá khẩm là ít.
-Thế cô muốn gì?
-Anh xin lỗi tôi.
-Cái gì? Có phải tôi đang nghe nhầm không? Xin lỗi? Tại sao?
-Vì đã tùy tiện với tôi, vì to tiếng với tôi dù tôi chả có chút tội lỗi gì, vì đã coi thường tôi.
-Hình như có thế thật.
-Thế thì hãy xin lỗi tôi đi.
-Xin lỗi.
-Xin lỗi kiểu không thành ý như anh mà là xin lỗi à?
-Tôi đã xin lỗi, giờ thì đưa điện thoại đây.
-Không thích vả lại tôi cũng chả có ý định đưa cho anh.
-Thế cô gọi tôi tới đây là gì?
-Để biết mặt anh.
-Điên à?
-Chắc thế.- Nó nghiêng đầu.- Tôi nhất định sẽ cho anh một trận, hứa đấy.
-Đồ điên.- Nhưng nhóc đã đi mất, lúc này, hắn mới nhớ ra.- Trả điện thoại lại đây.- Nhưng nhóc đã biến mất tăm mất tích.


*


-Chào.- Giọng anh khiến nó giật mình. Anh đã tới đứng bên cạnh nó lúc nào.- Sao em lại im lặng?
-Chỉ là tôi không thích nói chuyện với anh lúc này.
-Em đang nói đấy thôi.
Nó im bặt.
-Vì chuyện hôm trước sao?
Nó gật đầu.
-Tôi không nghĩ chuyện đó là gì quá hổ thẹn để em mặc cảm như vậy…
-Anh còn nói thế sao?
-Nếu em muốn tôi xin lỗi thì được thôi, xin lỗi em, dù trong lòng tôi không hề nghĩ vậy.
-Chứ anh nghĩ cái gì?
-Nếu thời gian quay ngược lại tôi vẫn sẽ làm thế, à không, tôi sẽ dùng hết sức để giữ em lại được.
-Anh có biết anh đang nói gì không? Anh là hôn phu của Lan đấy.
-Tôi biết chứ.
-Thế sao anh còn…
-Vì người tôi thích là em.
-Cái gì? 
-Tôi nói là tôi thích em.
-Anh điên à? Tôi đã có bạn trai rồi.
-Tôi không quan tâm, thứ gì tôi muốn tôi sẽ có được.
-Tính sỡ hữu cao quá đấy.
-Hì…tôi vốn vậy.
-Tôi phải tránh xa anh ra.
-Em nghĩ em tránh xa nổi sao?- Anh dùng một tay giữ gương mặt nó nhìn thẳng vào anh.
-Bỏ ra.- Nó gạt mạnh tay anh nhưng tay kia anh đã giữ lại được nó. Anh hôn lên môi nó nhưng chỉ được vài giây, nó đã đẩy anh ra. Nó dùng tay che miệng, ngăn anh không hôn nó một lần nữa. Anh cười rồi hất tay nó ra, hôn lên nó một lần nữa.
Tim nó đập mạnh từng nhịp.
Mặt nó đỏ ửng.
Toàn thân như nóng bừng lên.
Tựa như có một công tắc nào đó trong nó được kích hoạt.
Nó không suy nghĩ gì trong đầu nữa.


*


Anh lơi dần ra rồi buông môi nó ra hẳn.
Anh cười nhạt.
-Em không phản kháng.- Và anh cúi sát mặt xuống, định hôn lại lần nữa nhưng lần này, nó kiên quyết đẩy anh ra.
-Vì tôi biết phản kháng cũng vô ích.
-Bao biện.
-Thật.
-Em nói dối.
-Thật.
-Đôi mắt em không thể dối tôi đâu. Mà sao em lại mang kính áp tròng chứ?- Anh đưa tay lên như muốn chạm vào mắt nó.
-Không.- Nó hất tay anh ra.


Không phải nó ghét anh chạm vào mà nó sợ cái cảm giác kì lạ đó sẽ lại ập lên nó, một sự xao xuyến khó tả nhưng cũng đau lòng không kém. 
Hôm nay, nó đã định nếu có gặp anh thì chỉ coi anh như người lạ, chỉ là một người dưng tình cờ gặp gỡ. Nó đã nghĩ sẽ không nói gì cả, sẽ tránh chạm mặt anh bằng mọi cách. Nhưng không. Nó chợt hiểu ra ở anh có gì đặc biệt kêu gọi được những cảm xúc sâu thẳm trong tim nó. Nhưng nó cũng hiểu, anh và nó không thể, nó cũng nhắc mình nhớ người nó thích là hắn, là hắn chứ không ai khác. Nó thầm rủa xả bản than sao lại giống như loại con gái lăng nhăng vô liêm sỉ thế chứ. 
Tuy nhiên, liệu có dễ dàng coi anh là người dưng?


*


-Anh!- Nhóc gọi, trong giọng đầy vẻ vui mừng.
-Em về rồi à?
-Vâng.
-Mọi chuyện thế nào?
-Ổn, em sẽ không tha cho tên đó đâu.- Rồi nhóc quay sang nó.- Điện thoại của chị nè.
Nhận lấy chiếc điện thoại từ tay nhóc, nó hỏi:
-Sao em lại có…
-Hôm trước chị làm rơi, em nhặt được.
-Ơ…cảm ơn…- Nó ngập ngừng.
-À…anh ơi, dì Rebecca tới kìa.
Anh khựng lại, những cơ mặt căn cứng, ánh mắt trở nên sâu hoắm lạnh lẽo như thể anh vừa nghe cái tên của kẻ thù không đội trời chung vậy.
-Bà ta đâu?
-Đang vào đấy, a kia kìa.- Nhóc chỉ về lối vào.


*


Bước vào là một người phụ nữ phương Tây xinh đẹp, vẻ đẹp của nữ thần Venus. Dù đã ba mươi lăm tuổi nhưng vẻ đẹp của bà luôn quyến rũ mọi người. Gương mặt thanh tú không có dấu vết của thời gian được che khuất một phần bởi chiếc nón rộng vàng màu kem. Mái tóc màu hạt dẻ bồng bềnh rũ xuống hai vai càng tăng thêm vẻ đẹp cho bà hơn cả chiếc váy hoa đơn giản nhưng tao nhã bà đang mặc nữa.
Bước tới gần anh, bà mỉm cười nhẹ nhàng:
-Chào con.
-Bà tới làm gì?- Giọng anh lạnh giá.
-Ta tới thăm con.
-Tôi không cần bà lo. Mà tôi nhớ tôi cũng chưa bao giờ tới gần bà khoảng 3m.
Không khí nặng nề.
-Thật vui khi dì tới đây.- Nhóc vội nói, xua đi cái không khí căng thẳng này.- À phải rồi, dì à, đây là chị An, là Witch đó dì. Còn chị, đây là dì Rebecca.
Như để tỏ ra phép lịch sự tối thiểu, bà bỏ mũ ra cũng như để nhìn rõ nó hơn.
Nó khựng lại khi nhìn thấy rõ gương mặt bà ta.
Anh cũng thế. Lẽ nào đúng như anh nói, anh chưa tới gần bà ta dù là 3m?
Gương mặt có đôi nét giống nó.
Không, gương mặt nó và bà có thể nói giống nhau tới phân nửa.
Và đôi mắt bà ta…màu thạch anh tím.


*


Bà không tin vào mắt mình nữa.
Cô gái này…lẽ nào…
Có lẽ nào chứ?
Bà run run, môi mấp máy nói:
-Mắt cô…có màu tím chứ không phải màu nâu đúng…không…?
 



Tử Hạ

on 13/8/2013, 15:29

#29
  • avatar

Tử Hạ



Thành viên tích cực
Xem lý lịch thành viên
Tham gia : 04/07/2013
Bài viết : 3707
Điểm plus : 13098
Được thích : 57
Re: Vì em là búp bê của tôi - Táo

Chap 28: Người mẹ


Spoiler:

Hắn không dám tin nữa. 
Hắn vừa thấy gì thế này?
Bà ta làm cái quái gì ở đây chứ?
Nó còn trong đó?
Không thể được, hắn phải vào đó ngay bởi lẽ, những kí ức quá khứ nó không hề quên.


*


Đương nhiên bà ta phải biết chứ, bà ta không nhận ra nó cũng lạ.
Mẹ mà không nhận ra con gái sao?
Nực cười.
Có chết nó cũng không quên được những kí ức về bà ta. Ấn tượng duy nhất về bà đó chính là người mẹ đã chìm trong men rượu mỗi khi thấy nó và sau đó là những điều thậm tệ. Bà ta ê a kể lể về người đàn ông đã ruồng bỏ mình, bỏ mặc cho bà đứa con gái mà bà nguyền rủa. Lần duy nhất nó thấy rõ gương mặt của bà và nó thề là nó sẽ không bao giờ quên được chính là khi bà lạnh lùng vứt bỏ nó khi mới có 5 tuổi ở cô nhi viện. Nó đã khóc lóc, đã van xin, đã năn nỉ mong bà đừng bỏ rơi nó nhưng bà ta đã làm gì? Bà ta đẩy nó xuống đất một cách thô bạo và bỏ đi không một lần nhìn lại.
Nó hận bà ta.
Và giờ thì bà ta đang đứng trước nó, đang ngỡ ngàng mà thậm chí còn hoảng sợ tới độ run rẩy khi nhận ra nó.
-Không.- Nó cố mỉm cười.- Bà không thấy sao? Mắt tôi màu nâu.- Nó nói bằng giọng lạnh lùng nhất có thể.
-Không…nói dối…cô tên An?
-Tôi xem đó là lời khẳng định.- Nó nghiêng đầu.
-Ta biết đó chỉ là kính áp tròng, con hãy tháo nó ra…- Bà ta đưa tay lên. 
Nó gạt phăng bàn tay đó ra một cách thô bạo.
Mắt bà ta trống rỗng, tuyệt vọng.
-Có vẻ sở thích của bà là chèo kéo mọi người nhỉ? Định tiếp tục mê hoặc kẻ khác khác hoài để cố sống cho bản thân bà sao?- Anh gằn giọng trong khi nhóc đang kéo kéo tay anh, mong anh bình tĩnh lại.
Nhưng bà ta không quan tâm lời anh nói, bà ta chỉ chú mục vào người mà bà chắc chắn là đứa con gái của bà, đứa con gái…bà đã vứt bỏ.
-Đừng có ra lệnh kiểu tôi là con của bà vậy. Mong bà nhớ cho chúng ta không có quan hệ gì cả.
Tim bà đau nhói.
Cũng phải, chẳng phải bà đã bỏ rơi nó sao? 
Nó hận bà thì có gì sai chứ?


Nhưng thật sự suốt mười mấy năm qua, bà đã dằn vặt khổ sở rất nhiều. Cứ mỗi khi ngủ, hình ảnh gương mặt nó níu kéo bà càng khiến bà đau hơn. Bà yêu nó, bà thật sự yêu nó nhưng nó lại là kết tinh của sự dối trá của tên đàn ông đó, kẻ đã lừa dối bà, đã bỏ rơi bà để chạy theo một cuộc hôn nhân sắp đặt của gia đình thay vì chạy theo tiếng gọi của tình yêu. Bà đã tuyệt vọng, đã ngập chìm trong rượu, đã chuốc hết nỗi hận lên nó. Bà hối hận, thật sự hối hận và càng đau thương hơn khi bỏ nó. Cuốc sống của bà đã trở nên tồi tệ hơn nữa. Nhưng cảm ơn ông trời, bà đã gặp được một người đàn ông tốt đẹp dành cho mình một cách tình cờ, cũng chính là cha của anh. Bà yêu ông ấy và ông ấy cũng yêu bà, bà tin thế nhưng anh luôn phản đối luôn căm ghét bà. Bà mong sẽ được anh chấp thuận. Bà thề mình sẽ sống tốt hơn và nhất định một ngày nào đó bà sẽ tìm lại đứa con gái kia và bù đắp cho nó.
Và nó đang ở ngay trước mắt bà, trong tầm với của bà.
Nhưng ánh mắt hận thù kia…liệu nó có cho bà cơ hội hay không?


*


Bất giác, như bản năng của một bà mẹ, bà ôm nó.
Nó ngạc nhiên, liệu nó nên làm gì đây?
Đẩy bà ta ra?
Ôm lấy bà ta?
Hay bỏ mặc như thế?
Vòng tay gầy guộc ấm áp của một người mẹ khiến nó thấy ấm lòng nhưng cũng không ít căm phẫn khi nhìn lại quá khứ.
Anh mở miệng, định nói gì đó nhưng đã một giọng nói khác đã vang lên trước anh:
-Bỏ cô ấy ra.
Bà buông nó ra rồi cả bốn người đồng loạt quay lại nhìn hắn.
-Anh.- Nó thốt lên.
-Cô ấy chẳng liên can gì tới bà vì vậy tránh xa cô ấy ra.
Bà đã từng thấy hắn, hắn chính là thằng bé đỡ lấy nó dậy khi bà đi mất vào ngày bà bỏ rơi nó. Hình dáng thể khác nhưng ánh mắt nhìn bà như một kẻ ghê tởm thì không thể nhầm được.
Hắn kéo nó ra xa khỏi bà ta, nói:
-Em tới vì công việc mà, vào trong đi. Hai người nữa.- Hắn chỉ vào anh và hằm hè nhìn nhóc.- Hai người vào luôn đi.


*


Hành lang rộng lớn chỉ còn hắn và bà.
-Làm ơn tránh xa cô ấy ra.
-Tôi muốn bù đắp cho nó.- Giọng bà yếu ớt.
-Lẽ ra bà nên bù đắp sớm hơn. Còn giờ ư? Quá muộn rồi.
 



Tử Hạ

on 13/8/2013, 15:32

#30
  • avatar

Tử Hạ



Thành viên tích cực
Xem lý lịch thành viên
Tham gia : 04/07/2013
Bài viết : 3707
Điểm plus : 13098
Được thích : 57
Re: Vì em là búp bê của tôi - Táo

Chap 29: Đãng trí “đúng lúc”?!


Spoiler:

Hắn bỏ đi ra khỏi phim trường mà không thèm ngoái lại nhìn người phụ nữ đang khốn khổ khóc lóc trên hành lang vắng lặng. Hắn cũng chẳng để ý tới nó ra sao vì hắn tin nó sẽ làm tốt mọi việc vì không có hắn, và vì hắn bất lực. Dù có hắn thì nó cũng sẽ không quên được nỗi đau khi gặp lại bà ta. Nó cần một khoảng lặng cho riêng mình.
Hắn cũng cần cho riêng hắn khoảng lặng, để suy nghĩ về mọi thứ trong 1 năm qua…


*


Ngày hôm đó trôi qua không mấy êm ả.
Dù việc quay phim thật sự tốt nhưng mọi người trong đoàn làm phim đều e ngại khi thấy tinh thần của nó. Nó vẫn hoàn thành tốt mọi chuyện nhưng cái hàn khí lạnh toát cứ bốc lên từ người làm mọi người không dám lại gần. Thi thoảng, nhóc có lại chỗ nó khều khều nhưng nó cứ im lặng, vô cảm, không chút cảm giác.
Chỉ duy có một người ngoại lệ luôn bám theo nó với nụ cười tự mãn, gã chứ ai.
-Anh không nghĩ cô ta quá điên rồ sao?- Thánh Mỹ nói.
-Dễ thương.
Cô hơi chau mày nhưng cũng cười nói:
-Tùy anh, tới chỗ cô ấy như anh vẫn thường làm đi.- Cô nói dù trong lòng không muốn vậy nhưng cô hiểu, với gã, nó luôn luôn hơn cô. 
Cô chẳng là gì.
Đơn thuần chỉ như một món đồ với gã.
Cô thua trắng.
Nhưng cô cô cam chịu vậy.
Chỉ cần ở bên gã, thế là quá đủ.
Vậy đấy.


*


-Tôi về sớm được không đạo diễn?- Nó ướm hỏi.
-Được thôi, dù sao cũng chỉ còn một cảnh quay nữa, không quan trọng mấy, cô có thể về.
-Cảm ơn.
Khi nó vừa đi ra khỏi cửa, gã đã nói ngay với đạo diễn Tường:
-Tôi hết cảnh rồi, về nhé.- Chưa kịp để đạo diễn nói lấy một câu, gã đã chạy thẳng.
-Ơ…- Anh cũng định chạy theo nhưng lại bị nhóc dùng một cánh tay giữ lại.
-Anh đừng quên lời hứa với em.
-Anh…biết rồi.


*


Nó bấm liên tục vào cái nút thang máy.
-Sao mãi không lên chứ?
-Bình tĩnh đi.- Giọng gã từ đàng sau.
-Anh cứ có sở thích làm tôi giật mình nhỉ?
Gã nhún vai.
Nó lại tiếp tục bấm cật lực vào cái nút như muốn nghiền nát cái nút nếu có thể vậy.
-Bình tĩnh đi.
Nó liếc nhìn gã rồi thả tay ra khỏi nút.
-Bà ta…
-Ai?
-Rebecca, bà ta là mẹ cô phải không?
Nó ngỡ ngàng nhìn gã.
-Ơ…không…
-Nói dối, tôi nhận ran gay.
-Dễ nhận ra vậy sao?
-Vậy ra cô thừa nhận?
Nó gật.
-Đơn giản thôi, cô trông rất giống bà ta.
-Nhưng người giống người không phải là ít.
-Vì tôi có linh cảm như vậy.
-Hả?
-Vì tôi cũng là đưa trẻ bị mẹ bỏ rơi.
-Thật ư?
-Phải.


“Ting”


-Thang máy tới kìa, cô đang chờ đúng không?
Nó gật, bước vào trong thang máy.
-Tôi cũng cần đi, không phiền chứ?
-Không.- Có lẽ trong nó có chút thay đổi khi biết được quá khứ của gã, sự đồng cảm chăng?
Gã bước vào trong thang máy, đứng kề nó.
Thang máy bắt đầu xuống từng tầng.


*


“Kịt”
“Ầm”
Thang máy nghiêng nghiêng mấy cái như chao đảo rồi dừng hẳn lại.
Nó đứng đối diện với gã.
-Chuyện gì vậy?
-Thang máy hỏng rồi quá.- Gã nhìn lên rồi nói.- Thế mà chẳng có bảng thông báo, thật đúng là…


*


Người lao công chạy hồng hộc vào thang máy, nhìn quanh nhìn quất rồi nói:
-May quá, không có ai.- Anh ta vỗ bôm bốp vào đầu mình.- Sao mi lại đãng trí thế chư? Thang máy bị hỏng mà lại không mang bảng thông báo ra.
Anh ta đặt trước cái thang máy một bảng màu vàng với dòng chữ đỏ: THANG MÁY HỎNG, ĐỪNG LẠI GẦN.
Và đó liệu có phải là một sự đãng trí đúng lúc không nhỉ?
 



Tử Hạ

on 13/8/2013, 15:34

#31
  • avatar

Tử Hạ



Thành viên tích cực
Xem lý lịch thành viên
Tham gia : 04/07/2013
Bài viết : 3707
Điểm plus : 13098
Được thích : 57
Re: Vì em là búp bê của tôi - Táo

Chap 30: Đêm dài.


Spoiler:

-Điện thoại tôi hết pin rồi.- Nó nhìn cái màn hình tối thui.- Còn của anh?
-Quản lí giữ.
-Trời ạ, thế thì sao ra khỏi đây được?
-Chờ.
-Chờ tới bao giờ chứ?- Nó mất bình tĩnh.
-Tới khi nào người ta tìm thấy, lát nữa, vài tiếng nữa hoặc sáng mai.
-Anh đang nói đùa với tôi đấy à?
-Không.- Gã thong thả ngồi bệt xuồng sàn thang máy, mắt nhắm và khe khẽ huýt sáo một bài hát lạ nhưng hay. Nó cũng ngồi xuống theo, mắt vẫn mở.


“Pụt”


-Gì nữa đây?- Gã than vãn khi thấy điện tắt phụt.- An, cô không sao chứ?
Không có tiếng nó đáp lại.
-An, cô đâu rồi? An.
Vẫn không có tiếng trả lời.
Gã cố lần mò ra nó trong bóng tối. Bất ngờ, tay gã chạm phải nó đang run rẩy cùng cực.
-Sao vậy An? Cô sao vậy?
-Tôi…
-Hả?
-Tôi…sợ…b…óng…tối.
Gã trố mắt dù chẳng thể nhìn thấy nó trong màn đêm tối này.


*


Một cánh tay gã vòng qua vai, kéo nó ngồi rúc sâu vào lòng gã.
Nó cười nhẹ khi thấy hơi ấm từ người gã phả lên da mình.
-Thi thoảng anh cũng có điểm tốt nhỉ?
-Vậy bình thường tôi xấu lắm à?
-Không hẳn.- Nó phì cười.
-Nếu là bình thường thì cô đã tát tôi rồi nhỉ?
-Tùy.
-Sao cô lại sợ bóng tối?
-Vì trước khi bà ta bỏ rơi tôi…- nó không biết sao mình lại bộc bạch lòng mình cho gã, vì có thể nó và gã giống nhau chăng? Ngay cả hắn cũng chưa nghe nó nói về quá khứ thế này, đơn giản vì hắn không giống nó, cha mẹ hắn mất trong một tai nạn nên bất lắm anh mới phải vào cô nhi viện mà thôi.- bà ta đã uống rượu, đã mắng mỏ, thậm chí còn đánh đập tôi đấy. Anh tin không?- Không có tiếng gã trả lời.- Sau đó, bà ta tống tôi vào một căn phòng tối suốt mấy ngày đêm.
-Gì chứ? Bà ta làm thế thật sao?
-Anh nghĩ tôi nói dối?
-Không.
-Anh cũng sợ bóng tối đúng không?
-Sao cô lại hỏi thế?
-Trong thoáng chốc, dù rất khó nhận ra nhưng tôi thấy anh run.
Tiếng gã cười khan , gã nói bằng giọng chua chát chưa từng được nghe từ một người như gã:
-Tôi cũng từng bị tống vào phòng tối rồi.- Nó không nói gì.- Mẹ tôi là tình nhân của cha tôi, một người đàn ông quyền quý nhưng đã hơn năm mươi dù mẹ tôi mới chưa đầy ba mươi. Bà ta lẳng lơ và bất chấp mọi thứ để có cuộc sống tốt cho mình. Ngay cả khi có cha tôi bà ta còn qua lại với một người đàn ông khác. Tôi không phải con của cha tôi mà là của tên đó. Cô biết là ai không?
-Không.
-Là con trai của ông ấy.
-Cái gì? Tức là người lẽ ra là anh em với anh.
-Sai rồi, nếu không có ông ta sao tôi tồn tại được. Ngày ngày phải gọi ông nội mình bằng cha nghe thật quái đản. Cho tới khi tôi 10 tuổi, tôi mới biết được sự thật kinh tởm đó. Và cô biết họ làm gì không?
-Họ làm gì?
-Học bỏ trốn mà không có tôi.
-Thật sao?
-Phải, tôi đã bắt gặp và bà ta nhẫn tâm tống tôi vào một căn nhà kho cũ kĩ bỏ hoang trong khuôn viên nhà. Tôi đã gào thét, đã khóc và xin họ mang tôi theo vì dù sao tôi cũng là con của hai người đó nhưng họ đã đi mà không thèm ngoái lại. Tôi ở trong nhà kho suốt hai ngày cho tới khi một người làm vườn tìm thấy mình.
Gã cảm thấy bàn tay nó đang ôm lầy gã, một cái ôm ấm áp và tràn đầy thương cảm. 
-Cô biết không, tôi thật sự yêu mẹ tôi nhưng bà ấy không yêu tôi, bà ấy yêu cha ruột tôi, người đầu tiên và duy nhất bà ấy yêu là ông ta chứ không phải là tôi. 
Mọi thứ lại chìm vào im lặng trong bóng tối.


*


-An này.
-Sao?
-Cô đang ở trong bóng tối với một người yêu cô đấy. Cô không sợ sao?
-Sao tôi phải sợ? Anh đâu có yêu tôi.
-Sao cô lại nói thế?
-Anh không yêu tôi, Đình à. Người anh yêu là một người khác nhưng vì cô ấy quá tốt với anh nên anh sợ sẽ làm cô ấy tổn thương, sợ liệu chăng một ngày nào đó cô ấy sẽ như mẹ của anh mà bỏ rơi anh.
-Gì chứ?
-Tôi không nói sai đâu Đình, anh chỉ có cảm giác hứng thú với tôi vì tôi không thích gì anh thôi.
-Thế cô nghĩ tôi yêu ai?
-Thánh Mỹ.
-Gì chứ? Cô đùa tôi à?
-Tôi không đùa, chỉ là anh không nhận ra thôi. 
-Cô ấy chỉ là…
-Là gì? Anh định nói là một người anh có thể lợi dụng vào mọi chuyện sao? Nhưng anh đã từng bán rẻ cô ấy chưa?
-C…hưa…
-Anh yêu cô ấy từ sâu thẳm lòng mình nhưng anh không thừa nhận Đình à.
-Tôi không yêu cô ấy, tôi cũng không yêu cô.
-Phải, anh không yêu tôi nhưng anh yêu Mỹ. Anh không thừa nhận vì anh đã mất lòng tin vào phụ nữ, anh sợ cô ấy sẽ chán ghét và bỏ rơi khi anh tốt với cô ấy.
-Cô không hiểu.
-Tôi hiểu Đình à.
-Nếu hiểu sao cô lại lựa chọn việc lãng quên kí ức sáu năm cô sống với Kiên.
-Hả? Kí ức? Anh nói thế là ý gì?
-Tôi tin một ngày nào đó cô sẽ tự nhớ lại mà không phải do bất kì ai kể cho cô nghe.- Giọng gã trầm xuống.- Vì thế đừng hỏi tôi nữa. Chỉ cần biết rằng cái cách mà cô lựa chọn một năm trước là sai lầm, sai lầm thực sự.- Gã thầm rủa mình trong lòng. Gã đang nói gì vậy chứ? Khuyến khích nó đừng chú ý tới gã mà quay lại với anh sao? Chết tiệt!
Im lặng.
Hoàn toàn im lặng.
Khoảng lặng cho hai người suy nghĩ về mọi thứ.


*


-Có ai trong đó không?- Một tiếng nói lạ lẫm cất lên từ bên ngoài.
-Có.- Gã đáp.
-Có người.- Người bên ngoài hét vọng với người khác.- Chờ chút, chúng tôi sẽ đưa anh ra.
-Cảm ơn.
Gã quay sang nhìn nó đang ngủ gục trên vai gã.
Gã không hề yêu nó sao?
Gã yêu Thánh Mỹ?
Có lẽ gã cần suy nghĩ nhiều hơn về việc này chăng?


*


-An.
-Hả?- Nó choàng tỉnh giấc.
-Dậy thôi, thang máy mở rồi.
-Ơ…ừ…
-Còn chuyện tối qua cô nói…
-Sao?
-Tôi sẽ suy nghĩ nhưng không phải bây giờ, giờ tôi vẫn còn hứng thú với cô lắm. Còn việc tôi nói tối qua thì cô hãy suy nghĩ đi.- Gã nói rồi đi mất, bỏ nó lại đứng một mình.
 



Tử Hạ

on 13/8/2013, 15:36

#32
  • avatar

Tử Hạ



Thành viên tích cực
Xem lý lịch thành viên
Tham gia : 04/07/2013
Bài viết : 3707
Điểm plus : 13098
Được thích : 57
Re: Vì em là búp bê của tôi - Táo

Chap 31: Thôi thì xin lãng quên.


Spoiler:

Hắn chạy vội tới phim trường khi nhận được cú điện thoại của nó.
-Tới sớm nhỉ?
Hắn không trả lời gã, vội vàng chạy vào.
Chỉ còn mình gã đứng, ngước nhìn lên bầu trời.
Tình yêu. Một phạm trù gã đang suy nghĩ những có lẽ không bao giờ vươn tới.
Nó đã nói gì nhỉ? 
Gã yêu Mỹ sao?


Thật sự với gã, cô khác rất nhiều so với mọi người. Dù gã có lạnh nhạt hay quan tâm tới cô, thậm chí còn có lần nhờ cô chia rẽ anh và nó nhưng cô vẫn giúp gã, làm mọi việc cho gã mà không oán thán. Gã có thể dẫm đạp lên ai, lợi dụng ai, bán rẻ ai nhưng không thể là cô.
Vậy gã yêu cô thật?
Gã không rõ, có lẽ gã còn phải mất rất nhiều thời gian để nghĩ về việc này.
-Bá Đình.
Gã giật mình khi nghe thấy tiếng cô.
-Tới sớm vậy?
-Sớm gì chứ? Witch gọi nói tôi anh ở đây. Sao không báo cho tôi hả? Tối qua nghe quản lí của anh nói biết tôi lo lắm không?
Cô giận dữ trong khi gã còn đang nhìn cô ngạc nhiên.
Cô lo cho gã thế?
Gã chợt mỉm cười, tay nghịch mớ tóc còn rối chưa chải của cô.
-Cho tôi mượn phòng tắm nhà cô đi Thánh Mỹ, rồi còn quay phim nữa chứ.
Thôi thì cứ để thời gian quyết định, để xem thử liệu cô có thật sự phá vỡ rào chắn trong gã không nhưng có vẻ còn lâu lắm. Gã đang tự hỏi liệu trong thời gian chờ đó, gã có nên tiếp tục làm phiền nó không đây.
-Biết rồi, biết rồi.- Mặt cô tỏ ra phụng phịu nhưng cơn giận dữ củng giảm đi phần nào, vội vàng mở cửa xe hơi của mình.


*


Bất giác, nó mỉm cười khi nhìn thấy cái cảnh giữa cô và gã.
-An.- Là hắn. Nó quay lại nhìn, môi nở nụ cười. Ít ra thì hắn cũng đã không lạnh lùng với nó nữa.- Em làm anh lo lắm đấy.
-Em xin lỗi, chỉ tại thang máy…
-Đừng giải thích nữa.- Hắn ôm lấy nó thật chặt như thể sợ nếu buông ra nó sẽ mọc cánh mà bay mất, thiên thần của hắn sẽ bỏ lại hắn trơ trọi.- Chỉ cần em không sao là được.


Nó ngạc nhiên khi thấy thái độ hắn hốt hoảng như vậy nhưng rồi nó lại thấy vui vì hắn quan tâm nó thế. Nó tin rằng mình chiếm vị trí quan trọng trong tim hắn, rất rất quan trọng. Nhưng còn điều gã nói thì sao? Sáu năm nó sống với Kiên? Nó đã yêu anh chăng? Sao nó không nhớ gì cả? Gã nói nó trốn tránh, là do nó cố quên sao?


Nó nên làm gì giờ? Hỏi rõ hắn chăng? Nó biết hắn sẽ phản đối, sẽ lấp lửng nhưng hắn sẽ nói cho nó biết tất cả. Nó tin chắc như thế. 
Nhưng liệu nó có nên nhớ lại hay không khi mà chính nó muốn quên đi ngày trước?
Điều gì đó hẳn khủng khiếp lắm nhưng sao có gì đó trong nó đau, rất đau, đau như thể cảnh báo nó không được nhớ lại.


-Em xin lỗi, di động em hết pin.
-Khoan!- Hắn đẩy người nó ra để nhìn thẳng vào nó.- Con nhóc đó trả điện thoại em rồi?
-Vâng. Có gì sao ạ?
-Con oắt chết tiệt!- Hắn lầm bầm. Còn sao nữa chứ? Hắn đã hớ! Hắn đã bị một con nhóc mấy tuổi đầu dắt mũi chơi xỏ!
-Anh sao thế?
-Không có gì. Về nhà thôi.
-Vâng.- Nó cười.


Nhìn hình bóng hắn từ phía sau sao bỗng thấy thật cô độc.
Còn cả vệt thâm quần trên mắt hắn vì suốt đêm không ngủ.
Thôi thì hay là giờ nó lãng quên đi?
Hay nó cứ sống tiếp cuộc sống như bây giờ?
Đừng nhớ lại gì cả…
 



Tử Hạ

on 13/8/2013, 15:41

#33
  • avatar

Tử Hạ



Thành viên tích cực
Xem lý lịch thành viên
Tham gia : 04/07/2013
Bài viết : 3707
Điểm plus : 13098
Được thích : 57
Re: Vì em là búp bê của tôi - Táo

Chap 32: Kí ức vẫy gọi dù ta không muốn nhớ.


Spoiler:

Hắn quăng chiếc túi xách to bản của nó xuống ghế sofa.
-Em đi tắm đi, anh sẽ nấu bữa sáng cho em.
Bất ngờ, vòng tay nó ôm lấy hắn thật chặt từ phía sau khiến hắn đỏ mặt. Vùi sâu mặt vào tấm lưng áo hắn, nó ngửi thấy mùi nắng, mùi mằn mặn của song biển trong mơ, mùi nhựa cây phảng phất dễ chịu.
Hắn đỏ mặt.
-An…em…
-Giữ yên như thế này một chút thôi.- Nó thì thào.
Hắn ngạc nhiên rồi cũng mỉm cười, gương mặt lộ rõ vẻ lúng túng.
Nó sẽ sống thế này mãi?
Nhưng nếu…nếu có một ngày kí ức nó trở lại?
Liệu nó có thể tiếp tục sống thế này không?
Nó không biết, cũng chẳng muốn biết.
-Bảo à…
-Gì?
-Anh phải biết là em thích anh, rất thích anh.
-Anh biết, anh yêu em rất nhiều An à.
-…


*


Gieo phịch người xuống giường khi tắm xong và khoác lên mình bộ đồ ngủ màu xám nhạt.
-Không ăn sao? Anh đã nấu mỳ Ý cho em rồi đấy.
-Em ngủ một chút.
-Haizz…tùy em vậy.- Hắn nhún vai rồi đi ra ngoài, không quên đóng cửa phòng lại.
Nó nhìn cánh cửa một lát rồi lại nằm xuống. Nhìn lên trần nhà, nó có cảm giác mình có thể thấy rõ từng hạt bụi li ti di chuyển trong không khí. Nó dần dần chìm vào giấc ngủ trong vô thức sau một đêm trằn trọc thiếu ngủ.
Và giấc mơ lại tới…


*


Rất nhiều người. Là những cô bé nhỏ xíu đang rủa xả gì đó mà nó không nghe rõ nhưng dường như đang nói nó. Nó muốn cản họ lại khi họ bắt đầu giơ tay định đánh nó, nó nghĩ mình sẽ dùng cái quyền của người lớn để cản lại nhưng không, nó bất chợt nhận ra nó giờ cũng chỉ là con nhóc đang cam chịu.
Và rồi ai đó xuất hiện, một cậu bé có đôi mắt màu hổ phách.
Nhìn cậu rất quen nhưng nó vẫn không thể nào nhớ ra được.
Và những cô bé kia chạy đi mất.
Bàn tay lành lạnh kia chạm vào má cô.


*


Khung cảnh thay đổi.
Một căn biệt thự lớn, nhìn lạ lẫm nhưng cũng quen thuộc. Biệt thự của anh.
Nó đang ngồi trong xe, bên cạnh là cậu bé đó.
Nhưng sao cậu bé đó lại tới đây. Lè nào chính là…
Cậu bé mở cửa xe cho nó như một quý ông thực thụ.
*
Cảnh lại thay đổi.
Không có gì ngoài bóng tối.
Nó sợ. 
Nó giãy giụa.
Nó kêu gào.
Nó cố tìm một khe hở nào có ánh sáng để có thể thoát khỏi tình thế này nhưng tay nó bị trói chặt.


*


Lại một nơi khác.
Cánh đồng cỏ.
Tro tàn của cô nhi viện mà hắn nói với nó là do một tai nạn tình cờ gây ra.
Thế nhưng…sao tim nó đau quá. Cơn đau rất thật cứ như nó không phải đang mơ.
Mưa.
Lạnh.
Nước mắt.
Nỗi đau.


*


Một căn phòng, căn phòng hôm trước nó vào ở biệt thự của anh.
Nó đang trong vòng tay ai đó.
Ai đó đang ôm lấy nó, hôn lên người nó.
Nó đang trở thành của chàng trai kia nhưng nó không biết đó là ai cả.
Gương mặt hoàn toàn nhòe nhoẹt trong tâm trí.


*


Mưa.
Nó nhìn thấy bầu trời ảm đạm xám xịt.
Có chút êm ẩm trên người thì phải?
Nó còn đang nằm lên ai đó trong bụi cây.
Cảm giác này cứ như nó đã nhảy từ trên xuống vậy nhưng làm thế thì lẽ nào nó sống được?


*


Lại mưa.
Chàng trai kia đứng nhìn nó, miệng liên tục cầu xin nó ở lại.
Nó muốn ở lại, nó muốn tới bên người kia nhưng sao chân nó vẫn cứ bước đi.


*


Nó choàng tỉnh dậy.
Những gì trong giấc mơ giờ chỉ còn là những điều mơ hồ.
Là do tâm trí nó không muốn nhớ lại nên mới như thế.
Nhưng đôi mắt hổ phách kia thì luôn hiện lên rõ nét trong đầu nó.
Chạm vào chiếc khuyên tai bằng kim cương trong suốt, nó đã khóc, khóc trong thầm lặng và đau đớn của trái tim đang có một vết thương đã lâu nhưng vẫn rỉ máu, vết thương tưởng như đã mất hết cơn đau giờ lại dấy lên và đau gấp bội.


*


Anh đã mơ suốt đêm qua.
Giấc mơ như nó.
Do định mệnh sao?
Nhưng có một điều khác biệt.
Anh nhớ lại.
Kí ức ùa về.
Vì anh muốn nhớ lại, muốn biết liệu chăng giữa anh và nó đã có gì với nhau.
Giờ thì anh đã biết tất cả, chỉ nhờ một giấc mơ nhưng cực kì quan trọng.
Người con trai suốt sáu năm sống với nó cùng với những kí ức rõ rệt đã trở lại.
-Gọi quản gia Lâm cho tôi.- Anh nói với cô giúp việc bằng giọng lạnh tanh.
-Vâng.
Khi cô giúp việc đi khuất, anh nhìn ra bên ngoài cửa sổ.
Nắng vàng gay gắt mang theo cái nóng.
-Viện trưởng, giờ thì bà và tôi lại bắt đầu cuộc chiến rồi. Một năm qua hẳn ở trên trời, bà đã vui lắm nhỉ?
 



Tử Hạ

on 13/8/2013, 17:57

#34
  • avatar

Tử Hạ



Thành viên tích cực
Xem lý lịch thành viên
Tham gia : 04/07/2013
Bài viết : 3707
Điểm plus : 13098
Được thích : 57
Re: Vì em là búp bê của tôi - Táo

Chap 32: Sáu năm em là búp bê của tôi thì cả đời em là búp bê của tôi!


Spoiler:

-Thiếu gia.- Giọng ông Lâm trầm đục như bị ảnh hưởng của tuổi tác vang lên.
-Ông Lâm.- Anh gác hai chân lên bàn, hai tay đang vào nhau đặt trước bụng, nhìn ông .
Ánh mắt của anh khiến ông thấy lo lắng. Ánh mắt của sáu năm trước mà ông ngỡ tưởng sẽ không còn thấy nữa.
-Một năm qua vất vả cho ông nhỉ? Che giấu sự thật đúng là rất khó khăn.- Ông giật mình.
-Thiếu gia…lẽ nào…
-Ông nghĩ gì mà lại giấu tôi hả? Ông tính phản bội tôi sao?
-Không thiếu gia. Chỉ là…
-Chỉ là gì khi mà ông bắt tay với tên Bảo hả?
Ông sững người. Thiếu gia đã biết hết rồi sao?
-Dù sao ông cũng đã nghĩ cho tôi.- Anh hạ giọng.- Tôi cho ông một cơ hội vậy.
-Cảm ơn thiếu gia.
-Lui đi.- Giọng anh giá băng.
-Vâng.


*


Anh nhấp một ngụm trà nhạt, tay còn cầm quyển sách bọc da khá cổ.
Chuông điện thoại reo lên.
-Thiếu gia, chúng tôi điều tra được rồi.- Đầu dây bên kia nói.
-Tốt.
-Chúng tôi sẽ gửi tư liệu tới cho anh ngay.
-Tôi sẽ chuyển tiền vào tài khoản cho các người.


*


Chiếc phong bì màu vàng be bị vứt xuống sàn, trên tay anh cầm xấp tư liệu vừa nhận được. Đa số là hình của nó và hắn, vài thông tin về việc viết lách của nó nhưng khiến anh suy nghĩ hơn vẫn là việc nó và hắn sống cùng trong một ngôi nhà ở ngoại ô.
Không cần đọc tiếp các trang sau, anh đã xé nát xấp tư liệu, ánh mắt lóe lên tia lạnh lẽo đáng sợ.
Anh đang trù tính.
Anh đang âm mưu.
Và bằng mọi giá, anh sẽ cướp lại nó, sẽ có nó trong tay.
Anh đã từng quỵ lụy nó, đã từng cầu xin nó tha thứ nhưng nó đã bỏ rơi anh anh, đã rường bỏ anh một cách tàn nhẫn. Thế thì giờ, nó đừng oán trách những gì anh sẽ làm, chỉ để cướp nó đi khỏi cuộc sống vốn không phải của nó suốt một năm nay.
Cuộc sống của nó là làm búp bê của anh.


*


Anh cầm con búp bê vốn được anh cẩn thận đặt trong phòng cũ của nó, nhìn ngắm một chút rồi anh vứt thẳng xuống đất. Gót giày anh dẫm đạp lên con búp bê không thương tiếc. Mắt anh như lộ rỗ vằn máu đỏ thẫm, anh gằn từng tiếng một:
-Búp bê của tôi, em phải trở về rồi đấy.
Một tia nắng chiếu theo một đường thẳng xéo qua chiếc khuyên tai màu đen khiến nó trông thật ghê rợn như thể ánh sáng lóe lên rồi vụt tắt trong mà đêm.


*


-Hôm nay anh đổi khác quá nhỉ?- Nhóc lên tiếng.
-Ừ.- Anh ỡm ờ.
Cúi xuống nhặt một phần bức ảnh bị xé, nhóc thấy gương mặt của nó bèng nhếch mép mỉm cười:
-Thích người ta à?
-Cô ấy là người của anh.
Ngạc nhiên nhưng gương mặt kia lại trở nên ma mãnh và không kém phần lạnh lùng. Nhóc tiến tới gần anh, cúi nhẹ mình xuống.
Họ hôn nhau?


*


Không.
Thoạt nhìn người ta tưởng họ hôn nhau nhưng thực ra gương mặt nhóc chỉ ở sát kề gương mặt anh, môi hai người cách nhau chỉ có vỏn vẹn hơn 1cm. Nhóc thì thào:
-Đừng quên bây giờ anh là hôn phu của em. Chưa tới lúc anh có thể bỏ em để ở bên chị ấy đâu.
Anh đẩy nó ra xa.
-Không cần em phải nói, cô ấy là búp bê của tôi, chỉ có vậy.
-Búp bê sao? Nghe thú vị nhỉ?


*


Chiếc xe ô tô mui trần đỗ xịt lại bên dưới phim trường, hắn mỉm cười, hôn nhẹ vào má nó.
-Làm việc tốt nhé, nhớ đừng quá sức đấy.
-Em biết rồi.- Nó cười đáp lại, vội bước xuống xe.
-Tối em muốn ăn gì?
-Cà ri mực.
-Món đó khó lắm, anh có phải đầu bếp chuyên nghiệp đâu.
-Em thích ăn.
-Ăn hiếp anh quá đấy.
-Em đùa thôi, tùy anh nấu món gì cũng được.
-Được rồi.- Hắn nói.
-Em đi nhé.
-Bye em.- Hắn vẫy tay, nhìn theo dáng điệu nó bước vào trong lòng thoáng nhẹ bẫng.
Liệu những giây phút hạnh phúc nhất cuộc đời hắn còn kéo dài được bao lâu đây?
Hắn sẽ mất nó sao?
Liệu điệu đó có tới với hắn không?
Hắn sẽ làm gì? Buông tay nó hay sẽ níu kéo lại?
Lực chọn nào sẽ giúp hắn thanh thản chứ?
Hắn nhắm mắt lại, cố để đầu óc được thanh tịnh một chút nhưng…
-Hey, kẻ mơ giữa ban ngày!


*


Hắn mở mắt.
Ngồi ngay cạnh nó chính là nhóc.
-Cô bước lên xe tôi chi vậy hả cái cô nàng không rõ giới tính kia.
Nhóc nở nụ cười “lạnh gáy”.
-Anh thích chọc tức tôi qua nhỉ?
-Tùy cô nghĩ gì, bước xuống xe mau.
-Không thích.
-Sao cô nhóc bám tôi hoài vậy hả?
-Thích thì bám.
-Điên.
-Tôi điên rồi nè, tức anh quá điên luôn rồi đó. Giờ thì đi thôi.
-Cái gì? Tùy tiện lên xe tôi giờ còn bảo tôi phải đưa cô đi đâu à?
-Ư, đi chơi.- Nhóc dùng chân nhấn ga khiến chiếc xe phóng vọt lên, giật mình, hắn nắm chặt tay lái điều khiển chiếc xe theo ý bà cô bất đặc dĩ này. Dù sao bây giờ hắn cũng muốn tìm một người để chia sẽ mọi thứ. Biết đâu cô nhóc ngây ngô này lại hợp với việc này?


*


Bước lên hết cầu thang, nó chưa kịp chạm vào nắm đấm cửa thì một bàn tay của ai đó đã ôm lấy nó từ phía sau, một bờ môi lướt nhẹ trên cổ nó.
Nó bị lôi đi.
Bắt cóc?!


*


Ai đó đang dùng bàn tay to lớn che mắt nó lại.
Một nụ hôn.
Giữa nó và người kia.
Một nụ hôn cuồng nhiệt mang theo xúc cảm kì lạ.
Và rồi môi người đó buông lần ra, bàn tay cũng thả xuống để nó có thể nhìn thấy gương mặt anh ta.
-Kiên?- Nó ngỡ ngàng.- Anh làm gì vậy chứ?
-Đưa em đi.
-Anh điên à? Bỏ ra.
-Em là búp bê của tôi.
-Cái gì? Anh điên thật rồi, Kiên à.
-Em dễ dàng bỏ đi sáu năm của chúng ta như thế sao?
Nó khựng lại.
Gã cũng đã từng nói giống anh.
Lẽ nào sự thật đúng là như vậy?
-Đi thôi.- Anh cầm tay kéo nó đi.
-Không.
-Đừng cãi lời tôi.- Giọng anh không tức giận, cũng không cáu gắt nhưng đủ để khiến nó rùng mình.
Cảm giác này…nó đã từng có.
Rất quen thuộc.
 



Tử Hạ

on 13/8/2013, 17:58

#35
  • avatar

Tử Hạ



Thành viên tích cực
Xem lý lịch thành viên
Tham gia : 04/07/2013
Bài viết : 3707
Điểm plus : 13098
Được thích : 57
Re: Vì em là búp bê của tôi - Táo

Chap 33: Hắn và nhóc.


Spoiler:

Chiếc xe ô tô dừng lại trước đống tro tàn của cô nhị viện Phong Linh.
-Sao anh lại đưa tôi tới đây?
-Đây là nơi rất quan trọng với tôi, cũng là nơi mà vị hôn phu chết tiệt của cô đã phá hủy.
-Kiên sao?
-Phải, không phải hắn thì cô còn vị hôn phu nào khác à?
-Thế thì can liên gì tới tôi?
-Chỉ là tôi tự nhiên muốn tới đây thôi, còn cô thì bám theo tôi đấy chứ?- Hắn mở cửa xe, bước ra ngoia2. Nhóc cũng làm theo như vậy.
-Đây à đâu vậy?- Nhóc đứng cạnh anh hỏi.
-Cô nhi viện Phong Linh, nơi tôi và An lớn lên.
-Anh là trẻ mà côi?
-Tôi coi đó là một lời khẳng định.- hắn hơi chút ngạc nhiên, theo lẽ thường thì con người ta đã xin lỗi, đã chia buồn hay làm mọi điều giả dối chỉ để thể hiện mình là người tốt đẹp lắm. Nhưng nhóc thì khác, thẳng thắn hơn nhiều.
-Thế bố mẹ anh ra sao?
-Cô đang tò mò hay đang muốn xoáy sâu vào nỗi đau của tôi vậy?
-Tò mò.
-Nhà tôi là một gia đình nghèo, mẹ rất yêu tôi nhưng bố tôi thì không. Biết vì sao không?
-Không nói thì tôi biết bằng niềm tin à?
-Vì tôi là con riêng của mẹ mình.
Khoảng lặng.
Buồn.
Hắn rút trong túi áo jacket ra một tờ giấy, một mảnh của một tờ báo xưa cũ.
-Gì vậy?- Nhóc nhận lấy từ tay hắn.
-Đọc đi.- Hắn nói gọn lỏn.
Tờ báo đã ngả màu ố vàng nhưng được gấp giữ cẩn thận suốt bao nhiêu năm bởi bàn tay hắn. 
Dòng tiêu để in lớn:


“CHỒNG SÁT HẠI VỢ RỒI TỰ SÁT, BỎ LẠI ĐỨA CON TRAI MỚI 4 TUỔI”


Nhóc quay lại nhìn hắn, ánh mắt thương cảm.
-Đừng nhìn tôi bằng ánh mắt như vậy.
Đôi mắt hắn nhìn đống tro tàn còn sót lại, ánh nhìn xa xăm.
-Nơi này, chính tại nơi này tôi đã có được tình thương trọn vẹn của mọi người, cũng là nơi người ta phát hiện bộ não hơn người của tôi. Thế nhưng viện trưởng không lợi dụng, không ép buộc tôi phải làm thế này thế kia để kiếm tiền. Nhiều tên nhà giàu tham lam đã tới nhận tôi về nuôi nhưng bà ấy kiên quyết từ chối cho tới khi gặp một cặp vợ chồng tốt bụng muốn nhận nuôi tôi vì tôi giống một đứa con đã mất vì tai nạn chứ không phải vì bộ óc của tôi.
-Cha mẹ anh bây giờ?
-Phải.
Có gì đó lóe lên như nước mắt trên khóe mi hắn.
Nhóc đã thấy.


“Bốp”


-Sao lại đánh vào đâu tôi hả?- hắn hét toáng.
-Tôi thích thế đấy. Tôi ghét cái kiểu mà kẻ thù của tôi lại sướt mướt và yếu đuối thế đâu.- Nhóc khoanh hai tay lại, vênh mặt lên nói.
Hắn thoáng cười trong một giây rồi nụ cười đó vụt tắt. Rốt cuộc thì cô nhóc này cũng có điều tốt.
-Nhắc lại mới nhớ, ông anh, đấu một trận đi.
-Tôi đánh nhau với một con nhóc như cô.
-Này, đừng coi thường tôi nhé, tôi đã học võ từ năm 9 tuổi đấy.
-Tôi học võ từ năm 8 tuổi đấy, mà tôi còn lớn hơn cô 4 tuổi.
-Mặc kệ, chấp tất.
Hắn lắc đầu, chép miệng:
-Là cô nói đấy nhé.


*


Một tiếng sau…


*


-Yên nào.- Hắn lộ rõ vẻ lúng túng.
-Huhuhu.- Nhóc khóc váng lên như một đứa trẻ bị mất món đồ chơi yêu thích.
-Tôi có đánh cô bị thương chỗ nào đâu.
-Tôi thua rồi.- Nhóc tiếp tục khóc làm chim muông gần đó cũng phải bay tán loạn.
-Ha ha ha…- Hắn bật cười khi thấy cái bộ dạng mếu máo khóc lóc chỉ vì thua trận của nhóc. 
-Còn cười được à? Lần sau tôi sẽ thắng anh!- Nhóc đập đập tay xuống đất khẳng định.
Quả thật, nhóc khác những người con gái khác.
 



Sponsored content

Sponsored content



Re: Vì em là búp bê của tôi - Táo

Chuyển đến trang : Previous  1, 2, 3, 4, 5, 6, 7  Next



Quyền viết bài:
Bạn không có quyền trả lời bài viết