Yukimono Forum »   » Chuyên Mục » Đọc Truyện » Sưu tầm » Truyện dài

Chuyển đến trang : Previous  1, 2, 3, 4, 5, 6, 7, 8, 9, 10  Next

Ayumu

on 15/7/2013, 15:39

#51
  • avatar

Ayumu



Thành viên tích cực
Xem lý lịch thành viên
Tham gia : 03/06/2013
Bài viết : 3523
Điểm plus : 123457943
Được thích : 335
Re: Tình yêu quí tộc-Luxu

Chương 50
Spoiler:
Ngồi thu lu trên chiếc ghế sofa, Xuân đưa mắt nhìn khắp căn phòng. To lớn, sang trọng và hiện đại. Kiểu kiến trúc cũng gần giống như Nhà Chính mà cô đang ở.
- Cậu nhìn cái gì đó? – Hoàng từ đâu bước ra trên tay là một bộ quần áo ở nhà của nam.
- Không, nhà đẹp nên ngắm thôi. – cô mỉm cười thích thú.
- Vậy sao? Cậu có thể thay đồ này nếu muốn. – cậu đưa cô bộ đồ lúc nãy.
- Ừm, cảm ơn. – cô đưa tay lầy liền. Tội gì phải chịu đựng trong bộ váy khó chịu này chứ.
Cô mỉm cười sau đó chạy luôn vào trong nhà tắm.
Một lúc sau, Xuân bước ra với mái tóc ươn ướt xõa dài, vài cọng ôm sát khuôn mặt làm nổi bật lên làn da trắng có phần hơi xanh, khuôn mặt bầu bĩnh đáng yêu. Cô bước đi lượt thượt trong bộ pyjama rộng rãi kia trông thật thú vị.
Cô lặng lẽ bước đến ngồi gần chỗ Hoàng ở trên ghế sofa phía trước.
- Hey, trầm tư gì đó. – cô vỗ vai cậu một cái khiến cậu hơi giật mình quay lại.
- Hả, Không không có gì. Đợi cậu lâu quá. – Hoàng khẽ cười, trông cậu có vẻ không vui.
- Đợi một chút thôi mà. À, uống ca cao không? Tớ muốn uống. – cô cười toe toét. Lâu rồi cô và cậu không cùng uống ca cao với nhau.
Hồi trước ca hai hay cùng ngồi uống, cùng ngắm trăng. Cậu lúc đó đã rất chín chắn nhưng cô vẫn thấy cậu có nét gì đó vẫn rất trẻ con vì thế cũng rất đáng yêu.
Đôi khi cô nghĩ mình thật may mắn khi có một người bạn thân là cậu. Mà nhiều khi nghĩ lại cũng không ngờ là mình có thể trở thành bạn của cậu ấy. Nhớ lần đầu gặp cậu. Đó là năm cả hai mới vào lớp 6, cậu chuyển về, một cậu con trai, lạnh lùng, ít nói nhưng thu hút. Đám con gái bu quanh cậu không xuể chỉ có cô là bình thường nhất đối với cậu vì lí do đơn giản là lúc đó cô đang nghiện truyện nặng nên không có “thời gian” để ý đến cái khác và chắc cũng vì lí do đó mà cậu thân cô nhất. Không ồn ào, biết cách cử xử, thẳng tính và…ngốc nghếch.
Xuân ngồi vừa nghĩ vẩn vơ, vừa nhìn Hoàng pha. Có vẻ như “tay nghề” của cậu tăng lên rồi. Khẽ mỉm cười thích thú.
- Nè, uống đi. – cậu đưa cho cô một li.
- Cảm ơn. – cô mỉm cười đáp rồi khẽ nhấp miệng vào thành li.
- Ngon không?
- Ngon, hơi đắng nhưng thú vị. – cô nhận xét.
- Ừm.
Cả hai im lặng, ngồi cạnh nhau không nói mà cùng nhìn lên bầu trời đầy sao kia. Mỗi người một suy nghĩ, một cảm xúc khác nhau. Hương vị ca cao đăng đắng trong miệng dần dần trở nên ngọt ngào hơn.
Gió nhẹ thổi làm tóc của Xuân khẽ tung bay. Hoàng nhìn cô thật lâu, nhẹ nhàng vén mái tóc đó như ngày xưa cậu vẫn hay làm cho “cô bạn thân” của mình nhưng không hiểu sao lần này,cậu cảm thấy khang khác.
- Này, cậu chuyển trường mới có vui không? – Xuân khẽ nghiêng đầu nhìn cậu hỏi.
- Ừm, cũng vui. – cậu trả lời một cách ngăn gọn rồi tiếp tục nhâm nhi li ca cao nóng hổi của mình.
- Vậy hả? Sao cậu chuyển thế? Tớ tưởng cậu thích trường cũ lắm chứ? – cô hỏi tiếp.
- Thích? Cũng không hẳn. Trường nào cũng là trường. Với lại…
- Với lại gì? – cô tò mò nhìn cậu.
Cậu nhìn cô chăm chú. Nhìn đôi mắt đang mở to một cách hiếu kì nhìn cậu không chớp mắt, đôi môi mím chặt, mái tóc nhẹ nhàng rũ xuống hai bên vai trông rất đáng yêu. Không hiểu sao cậu lại thấy buồn cười. Xuân thật chẳng thay đổi gì. Mạnh mẽ nhưng đôi khi lại “ngờ nghệch” như một đứa trẻ.
Khẽ cốc nhẹ lên đầu cô khiến cô phải nhăn nhó vì đau.
- Cậu vẫn hay nhiều chuyện thế à?
- Này, tớ chỉ hỏi thôi mà. – cô đánh nhẹ vai cậu để “trả thù”.
- Tò mò nhiều. Nói chung là chẳng có lí do gì để ở lại cả. – khuôn mặt của cậu trở nên lạnh lùng hơn.
- Lí do?
- Không có gì. Đã bảo là đừng nhiều chuyện mà. Thôi đi ngủ đi. Mai tớ đưa cậu về. – cậu đứng dậy trước.
- Hừ…thấy ghét. Được thôi. Đi ngủ thì đi ngủ. – cô tỏ vẻ không quan tâm lắm nhưng thật ra trong lòng đang tiếc rẻ. Hiếm khi nào thấy cậu bạn của mình lạ như thế này nên cô hơi “tò mò”
Khẽ lắc đầu khi nhìn dáng đi “cà nhắc” của cô bạn tiến về phía phòng ngủ, đúng là cô ấy vẫn không thay đổi mà.
Còn cậu thì sao? Cậu thì có lẽ đã thay đổi khá nhiều. Dạo này, tâm trạng của cậu không được ổn cho lắm.
………………………………
Gió nhẹ thổi, mang theo chút hương vị ban đêm của đất. Ánh trăng ôn hòa, dịu dàng chiếu xuống làm mọi vật trở nên yên bình và hiền hòa hơn.
Ở trên một chiếc lan can kia, một dáng người con trai cô độc, đứng dựa lưng vào nó, tay khẽ đung đưa ly rượu vang trong tay, ánh mắt vô thức hướng về thứ chất lỏng màu đỏ ấy.
Cậu thấy mệt mỏi, chán nản. Một chút gì đó tiếc nuối. Thật không ngờ, cũng có ngày cậu bị từ chối thẳng thừng như thế vậy. Mà cũng là lần đầu tiên cậu mới hiểu cái cảm giác “đau”. Nó như xâm chiếm toàn cơ thể, lồng ngực cứ nghẹn ứng lại đến khó thở. Sao thế, cậu thấy hụt hẫng quá.
Lúc nãy, nhìn người con gái bước đi, cậu muốn níu lại nhưng tại sao cậu không thể. Cậu sợ. Đúng, cậu sợ sự cự tuyệt của cô ấy. Cậu không dám nghĩ tới điều đó. Cậu đã “đau” đủ rồi.
Bật cười đau khổ. Cậu đã thay đổi thật rồi. Một người hồn nhiên vô tư lự như cậu, giờ trở nên im lặng và trầm lặng hẳn đi. Cậu chợt nhận ra tình cảm của mình dàng cho người con gái đó sâu nặng hơn cậu nghĩ. Thật khó để thay đổi nó. Sao thế? Cậu trở thành như thế từ khi nào? Từ khi nào nụ cười ấy đã in đậm trong nỗi nhớ cảu cậu, từ khi nào khuôn mặt đó đã trở nên quen thuộc và từ khi nào cậu nhận ra sự thay đổi trong bản thân cậu.
- Em không sao chứ? – Phong hỏi khi thấy Triệt đứng trầm tư ở ngoài lan can khi nãy.
Triệt giật mình, khẽ quay đầu nhìn anh trầm mặc một lúc lâu rồi mới trả lời.
- Em ổn. – cậu cười nhạt.
- Vậy sao? – anh hơi nhướn mày.
Triệt không nói gì mà chỉ khẽ gật đầu. Tốt nhất là không nên nói nhiều vì lúc này cậu đang rất rối bời.
- Nghe nói cậu quay về nhà Chính rồi phải không? – Phong hỏi tiếp.
- Vâng. – câu trả lời gọn lọn và nhanh chóng.
- Tốt. Chào mừng cậu quay trở về. – anh khẽ đặt tay lên vai câu.
- Em cảm ơn.
Cả hai đứng rất lâu và nhìn về một hướng nào đó trong màn đêm kia. Không gian im lặng bao trùm lấy hai bóng người. Gió khẽ thổi làm tung bay mái tóc của họ, một vẻ đẹp quyến rũ, lạnh lùng.
Mỗi người một tâm trạng. Một người cảm thấy nặng nề còn người kia lại cảm thấy…thoải mái. Tâm trạng kì lạ đến anh cũng không hiểu nhưng đó là sự thật. Lúc nãy khi nhìn Triệt tỏ tình với Xuân, anh cảm thấy “hơi” khó chịu. Tại sao chứ? Anh đã trở nên ích kỉ từ bao giờ thế?



Ayumu

on 15/7/2013, 15:41

#52
  • avatar

Ayumu



Thành viên tích cực
Xem lý lịch thành viên
Tham gia : 03/06/2013
Bài viết : 3523
Điểm plus : 123457943
Được thích : 335
Re: Tình yêu quí tộc-Luxu

Chương 51
Spoiler:
Con đường đã bắt đầu ngập tràn ánh nắng sớm. Gió nhẹ nhàng mang theo một chút cái hương của cây cỏ, mùi đất, hơi lành lạnh của buổi sớm.
Một chiếc xe Porsche bạc đang phóng nhanh trên đường và trên đó là hai người. Một người con trai đang im lặng lái xe còn người con gái kia thì khẽ lắc đầu theo điệu nhạc phát ra từ chiếc radio trên xe, đôi mắt hướng về một phía xa xăm nào đó trên con đường dài phẳng tắp.
Chiếc xe dừng lại trước một ngôi nhà to lớn và hoành tráng, người con gai kia bước xuống xe.
- Cảm ơn nha. Cậu lái xe cũng ổn đó. – Xuân mỉm cười.
- Đương nhiên. – Hoàng khẽ vênh mắt tự đắc rất đúng phong cách của cậu.
- Tạm biệt. Hôm nào nói chuyện nữa nhé.
- Ừm, cậu cần gì tớ sẽ giúp.
- Hừm, nói chuyện là nói chuyện cậu nghĩ gì ghê vậy. Thôi cậu về đi. – Xuân vướn người ra và khẽ cốc đầu cậu một cái.
- Biết rồi. – cậu cười lại rồi quay xe đi còn cô nhìn theo bóng chiếc xe đó khuất bóng rồi mới lẩn thẩn đi vào trong.
Cô suy nghĩ nhiều thứ. Trong thời gian qua, có quá nhiều chuyện đã xảy ra, mọi người xung quanh cũng đã bắt đầu thay đổi nhanh chóng, khiến cô có chút gì đó hơi bối rối. Có thật là do mọi người thay đổi hay đơn giản chỉ là do từ trước giờ không hiểu rõ được họ.
Triệt đã thay đổi. Nó làm cô thấy khó xử trước tình cảm của cậu. Cảm giác tội lỗi với bản thân mình khi không thể đáp trả tình cảm của cậu làm cô thấy thật ngột ngạt.
Rồi cả Hoàng cũng thế. Cậu dường như lạnh lùng hơn xưa nhiều mặc dù cách đối xửa với cô vẫn ấm áp và hiền lành như trước. Ánh mắt của cậu không hiểu sao nó có chút gì đó giống ánh mắt của Triệt nhìn cô. Sao thế nhỉ?
Hừm…càng nghĩ càng thấy khó hiểu. Có lẽ điều tốt nhất lúc này là nói thẳng ra với mọi người. Biết đâu lòng cô cũng thấy nhẹ nhàng hơn.
Cô bước vào trong. Giờ này chắc mọi người đang chuẩn bị ăn sáng nên cô đi thẳng xuống bếp luôn.
- Cháu chào bác. Cháu xin lỗi vì về trễ nhé. – cô cúi rạp người mà xin lỗi bác Kim trong khi bác ấy đang trợn tròn mắt nhìn cô.
- Không có gì. Lâu lâu nghỉ một buổi cũng không sao. Với lại cháu cũng có công trong việc đưa cậu Triệt về Nhà Chính là tốt rồi. – bác hồ hởi.
- Dạ. – cô mỉm cười.
Đúng rồi. Cuối cùng cũng đã “mời” được một người về. Tình hình đã khả quan hơn trước nhiều rồi. Giờ thì nhiệm vụ của cô cũng không hẳn là hoàn toàn tuyệt vọng nhỉ. ^^
- À, cháu lên gọi các cậu chủ xuống ăn sáng đi. Cậu Triệt ở gần phòng cháu đó.
- Dạ…Triệt ở gần phòng…cháu. – cô giật mình. Không hiểu sao cô thấy bối rối kinh khủng khi nhớ về chuyện hôm qua.
- Cậu ấy mới chuyển đến hôm qua ạ?
- Đi nhanh lên nhé.
- Vâng. – cô ái ngại nhưng vẫn đành vậy thôi.
……………………………………
Gió khẽ thổi làm mái tóc của cô khẽ tung bay làm cho khuôn mặt của cô càng thêm phần lưỡng lự. Đứng trước phòng Triệt nhưng cô chưa dám vào.
Thôi nào. Phải cố thôi.
Hít một hơi thật sâu rồi cô quyết định gõ cửa.
Cốc…cốc…
Cánh cửa bật ra ngay lập tức. Một chàng trai với khuôn mặt trẻ con đáng yêu xuất hiện. Cậu nhìn người con gái trước mặt mình một cách đầy ngạc nhiên.
- Cậu…
- Bác Kim gọi cậu xuống ăn sáng.
- À…ừm…  cậu ngập ngừng.
Không khí thật ngột ngạt, bối rối. Không ai nói với ai câu gì. Có lẽ do vụ đó nên cả hai dường như bắt đầu có khoảng cách.
- Đi xuống nhà thôi nào. – cô mở lời trước.
- Ừ. – cậu gật đầu rồi theo cô.
Cô đi trước cậu đi sau, không ai nói với ai câu gì. Nhưng quả thật cả hai đều có điều muốn nói chỉ là không biết ai nói trước mà thôi.
Sau một hồi suy nghĩ…Cô quyết định nói trước.
Cô quay lưng lại, đứng đối diện cậu,
- Triệt, tớ muốn nói chuyện với cậu. – cô nói rõ ràng từng chữ một.
- Ừm. – cậu hơi ngạc nhiên.
- Chuyện hôm qua, tớ…tớ…
- Cậu không cần quan tâm thế đâu. – Triệt chen vào ngay. Cậu không muốn nhắc tới nói.
- Cậu phải nghe tớ nói. Dù chỉ là một câu thôi cũng được.
Cậu im lặng.
- Không phải tớ ghét cậu. Chắc chắn là như thế nhưng tớ không thể…  cô trở nên lúng túng.
- Tớ hiểu. – cậu nói gọn lỏn.
- Tớ rất tiếc…tớ…
- Nếu cậu cảm thấy điều đó là không cần thiết thì cậu đừng quan tâm tới nó nữa. – Triệt cảm thấy khó chịu. Cậu quay lưng bước đi nhưng bị cô ngăn lại.
- Khoan đã. Cậu nghe tớ nói hết đã.
- ………………….. – cậu im lặng, ánh mắt hướng ra ngoài cửa sổ và chờ đợi.
- Có thể tớ không hiểu cảm xúc lúc này của cậu lắm nhưng tớ thật sự xin lỗi. Tớ không tốt như cậu nghĩ đâu. Còn nhiều người phù hợp với cậu hơn nữa.
-…………………….
- Mặc dù nói thật tớ hoàn toàn không có tư cách gì để yêu cầu cậu nhưng quả thật tớ rất muốn làm bạn với cậu. Hơn nữa, tớ nghĩ….
- Cậu không cần dằn vặt như thế đâu. Tớ không để bụng chuyện đó đâu. Chúng ta vẫn làm bạn mà.
- Thật không? – cô vẫn cảm thấy có lỗi.
- Thật. Cậu không tin tớ sao?
- Tớ…
- Mà cậu nghĩ tớ sẽ vì bị cậu từ chối mà gục ngã rồi tổn thương hay suy sụp sao? Giống trong phim thế…ngốc ạ. – cậu khẽ xoa đầu cô.
- Đương nhiên là không rồi… Chỉ là…
- Chỉ là gì?
- Tớ thấy cậu ít cười hơn hẳn nên tớ…
- Cười?
- Ừ, trước đây cậu hay cười lắm, lúc nào cũng vui vẻ nhưng gần đây tớ thấy cậu trầm tư. Tớ sợ cậu giận vì tớ mà cậu không được ở bên mẹ cậu, rồi tớ lại…
Nghe cô nói như thế, Triệt mới chợt nhận ra là dạo này mình có hơi trầm tính một chút nhưng không ngờ Xuân để ý nhiều tới như vậy. Không hiểu sao nó khiến lòng cậu có chút gì đó xao xuyến.
Đúng là dạo này có nhiều chuyện xảy ra quá nên bản thân cậu cũng có chút thay đổi.
- Cậu ngốc à. Không cần lo cho tớ đâu. Tớ đã hứa thì phải làm có gì mà cậu phải cảm thấy có lỗi chứ. Tớ chưa cảm ơn cậu thì thôi.
- Cậu nói gì chứ. – cô tự dưng thấy xấu hổ kinh khủng. Khẽ mỉm cười, nụ cười trẻ con, trong sáng đến đáng yêu.
Triệt không nói gì mà chỉ nhìn cô một cách thật kĩ. Thời gian bỗng nhiên trôi thật chậm. Cậu ước gì, thời gian cứ như thế. Khoảnh khắc được ở gần người con gái mình thích thật hạnh phúc. Được nhìn nụ cười ấy, được nghe giọng nói ấy. Mọi thứ như trở nên quá hoàn hảo. Chỉ cần nhìn thấy cô ấy cũng đủ rồi.
Điều đó có quá ngốc chăng? Nhưng đó là sự thật. Cậu muốn nhìn nụ cười ấy mãi, mặc dù nó không phải lúc nào cũng hướng về cậu.
- A, chết rồi. Tớ phải đi gọi mọi người nữa. – cô phát hoảng khi nhìn chiếc kim đồng hồ trên tay chỉ 6h45’… Thì ra nãy giờ cô đã nói chuyện với Triệt hơn 10 phút rồi.
- Được rồi bọn mình cùng đi.
- Hả? Ừm. – có trả lời vội rồi chạy nhanh tới phòng gần nhất – phòng của Phong.
Triệt chậm rãi bước theo nhưng bước chân hớt hải của người con gái đó về phía phòng của Phong. Khóe môi khẽ mỉm một nụ cười ấm áp nhưng vẫn còn chút gì đó tiếc nuối.



Ayumu

on 15/7/2013, 15:42

#53
  • avatar

Ayumu



Thành viên tích cực
Xem lý lịch thành viên
Tham gia : 03/06/2013
Bài viết : 3523
Điểm plus : 123457943
Được thích : 335
Re: Tình yêu quí tộc-Luxu

Chương 52
Spoiler:
“A”
Xuân va phải ai đó khi đang ở khúc rẽ. Vội đưa mắt lên nhìn, cô chợt giật mình lùi lại khi bắt gặp đôi mắt đen lạnh lùng ấy.
- Em…em xin lỗi. – cô vội vàng xin lỗi.
- Mới sáng sớm mà đã ồn ào thế rồi sao? – Băng hơi khó chịu. Trông anh có vẻ mệt mỏi. Khuôn mặt có phần xanh xao. Có lẽ là do lễ hội vừa rồi làm “hao tổn” sức lực nhiều quá.
- Em xin lỗi.
- Gặp anh ở đây càng hay. Bọn em đang định đi gọi các anh xuống ăn sáng. – Triệt lững thửng bước tới cạnh Xuân. Dáng vẻ thong dong, hai tay đút vào túi, khuôn mặt luôn ẩn hiện nụ cười. Trông cậu có vẻ như đã lấy lại tinh thần nhưng nụ cười của cậu lại có chút gì đó hơi lạnh.
- Vậy sao? – một giọng nói khác lại vang lên.
Vũ và Phong bước ra từ phòng của Phong. Cả hai cũng có vẻ hơi mệt. Quả thật lễ hội thành công cũng là do họ đóng góp một phần rất lớn đó chứ.
Cả hai cũng bước tới gần Băng. Cảnh tượng thật thú vị. Bốn người con trai cùng đứng tụ lại một chỗ, ở giữa là một người con gái nhỏ, dáng vẻ có phần lúng túng. Khi cùng lúc đứng trước bốn người con trai “đẹp lồng lộng” như thế. Mỗi người đều mang một nét đẹp khác nhau.
Một chút gì đó baby, vui vẻ của Triệt…
Nét đẹp dịu dàng ấm áp của Phong….
Hay một nét lãng tử, đào hoa của Vũ…
Và sự lạnh lùng, thu hút của Băng….
Không khí thật kì lạ. Không ai nói gì đúng hơn là không biết nói gì. Xuân càng bối rối hơn.
- A, mọi người đây rồi. Mãi chưa thấy ai xuống ăn sáng. Nào, mọi người cùng xuống thôi. – bác Kim từ đâu xuất hiện như một “vị cứu tinh” của cô, phá tan không khí kì lạ đó đi.
- Á, cháu xin lỗi. – cô lên tiếng.
- Ừ. – Băng gật đầu rồi bước đi. Theo sau là Vũ, Triệt.
Đợi mọi người đi gần hết, cô mới lững thững theo sau.
- Đi nhanh thôi. – Phong đi gần bên cô làm cô hơi giật mình.
- Dạ…sao anh chưa đi.
- Anh muốn đi cùng em không được sao? – Phong đùa.
- Dạ? Vâng, tất nhiên là được rồi. – cô khẽ cười.
Hai người bước đi song song, chậm rãi. Khung cảnh thật đẹp.
Gió thổi nhẹ, cây cối khẽ đưa theo gió, một chút hơi mát của buổi sớm hay cái mùi thoang thoảng của cỏ cây…
Hai bóng người nổi bật lên trong bức tranh đó.
Người con trai hơi mỉm cười, đôi mắt nâu của anh hướng về người con gái nhỏ kia.
Đôi mắt to, đen, tròn ấy nhìn về một hướng nào đó xa xăm, đôi môi chúm chím một nụ cười, mái tóc dài đang được buộc lên một cách gọn gàng làm cho cô càng thêm xinh xắn.
- Hôm qua, em đẹp lắm đó. – Phong nói.
- Dạ? Thật ạ? Em cảm ơn. Em cũng bình thường thôi mà. – Cô hơi ngạc nhiên.
- Đó là lời khen thật lòng đó.
- Hì, em cảm ơn mà. Nhiều người còn đẹp hơn đó chứ. – cô vội nói.
- Ngốc ạ, đôi khi cũng nên chấp nhận lời khen của người khác chứ. – Phong khẽ cốc đầu cô một cái.
- Dạ. – cô khẽ cúi đầu.
- À, hôm nay em muốn đi chơi không? Coi như là phần thưởng của việc em hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ của mình?
- Dạ?
- Chẳng phải lễ hội vừa rồi em đã làm rất tốt sao?
- Nhưng…
- Ăn sáng xong chúng ta sẽ đi nhé. Giờ thì xuống ăn thôi, anh đói rồi.
Vừa dứt câu, Phong kéo cô đi nhanh xuống nhà bếp trước khi cô kịp nói thêm gì.
…………………………………………………….
Mọi người đều đã ngồi yên ở vị trí của mình, Xuân đang mang nốt món cuối cho bữa sáng. Đúng là một bữa ăn thịnh soạn khiến con người ta cũng phải mong chờ.
- Cậu ngồi xuống ăn với mọi người đi. – Triệt kéo tay cô lại khi cô đang đứng gần đó.
- Hả? Không cần đâu. Tớ ăn sáng rồi. – cô vội từ chối và bối rối đẩy tay cậu ra.
- Cũng đúng đó. Em ngồi xuống ăn đi. – Phong ủng hộ.
- Không…em…
- Được rồi, ngồi xuống ăn cũng được. Dù gì, tôi cũng có việc cần nói với cô. – Băng bất ngờ nói khiến mọi người ngạc nhiên.
- Em… – Cô lúng túng.
- Nhanh lên nào. – Vũ kéo cô ngồi xuống chỗ ở ngay gần anh và Phong.
Và bữa sáng bắt đầu với một bầu không khí kì lạ. Mỗi người đều lặng lẽ ăn nốt phần ăn của mình. Chỉ có lâu lâu Triệt gắp cho cô một ít thức ăn làm cô bối rối, vội vàng gắp trả khiến cho bữa ăn có phần ồn ào một chút.
- Về phần công việc vừa rồi, cô đã làm rất tốt. – Băng lạnh lùng nói.
Xuân im lặng, khẽ ngước lên nhìn anh. Đôi mắt to tròn ấy thoáng có chút xao động.
- Đúng rồi, vừa rồi chủ tịch cũng rất hài lòng về những gì em làm đó. – Phong vui vẻ nói.
- Dạ. – cô nói nhỏ.
- Hì..hì.. – Triệt không nói gì mà chỉ cười.
- Em giỏi lắm nhá. – Vũ cũng vui vẻ chen vào, anh lấy tay vò tung mái tóc của cô làm cô trông thật buồn cười.
- Được rồi, vì thế mà chủ tịch cho phép cô về nhà trong vòng 5 ngày sắp tới. – Băng bình thản nói.
Lời nói nhẹ nhàng đó nhưng không hề nhẹ nhàng chút nào. Đó là một tin rất rất vui đối với cô ấy chứ.
- Thật chứ ạ? – cô hỏi lại.
- Tất nhiên. Chúng ta sẽ đi trong vòng vài tiếng nữa nên cô đi chuẩn bị đi. – Băng trả lời.
- Vài tiếng nữa? Như thế không phải là quá gấp sao? – Phong khó chịu.
- Tất nhiên. Nhưng vì trong vài tiếng nữa, tớ cũng sẽ đi nên như thế chẳng phải là tiện đường sao. – Băng đáp lại ngay.
- Đi? Đi đâu chứ? Em ấy có thể về sau cũng được. – Phong bắt đầu thấy bực.
- Về sau? Chẳng phải đi bây giờ vẫn tốt hơn sao? Tiết kiệm thời gian và công sức.
- Cậu…Tớ có thể đưa em ấy về cũng được.
- Hừm…cậu đùa à? Trong một tuần sắp tới cả cậu, Vũ và Triệt đều có việc bận sao? Chủ tịch muốn gặp các cậu. – Băng vẫn lạnh lùng như vậy.
- Thế còn cậu? Chẳng lẽ cậu không cần gặp sao?
- Tất nhiên. Cậu đừng lo. Tớ đã gặp ông trước rồi và chính ông cũng đồng ý như thế?
- Cậu…
- không sao đâu? Em sẽ đi chuẩn bị. Các anh không cần phải lo lắng thế đâu. – Xuân xen vào vì khi nhận ra được không khí căng thẳng giữa hai người đó.
- Đúng. Cô đi nhanh lên. – Băng đồng ý rồi kéo ghế đứng dậy bỏ đi luôn.
Bóng của Băng vừa khuất, cô cũng đứng dậy, vội dọn dẹp nhanh đống chén dãi trên bàn để còn kịp chuẩn bị đồ.
Phong nhìn cô một lần cuối. Ánh mắt có chút gì đó bực bội, giận dỗi….và tiếc nuối. Anh bỏ đi không nói không rằng thêm một câu nào khiến cô thoáng chút bối rối. Có lẽ do cô lỡ hẹn với anh về vụ đi chơi sắp tới nhưng biết sao được cô thực sự muốn về nhà mà. Thôi đành vậy, chắc chắn cô sẽ xin lỗi anh ấy sau vậy.
Vũ cũng chạy theo sau, khẽ khoác vai và an ủi người anh em của mình.
Triệt im lặng từ nãy giờ quan sát rất kĩ thái độ của Phong. Trong lòng cậu chợt bùng lên những suy nghĩ kì lạ. Không lẽ cả Phong cũng………
Không. Không thể nào? Chắc chắn là như thế hay đó chỉ do cậu đang cố dối lòng. Nhưng quả thật cậu mong điều đó không phải là sự thật.



Ayumu

on 15/7/2013, 15:43

#54
  • avatar

Ayumu



Thành viên tích cực
Xem lý lịch thành viên
Tham gia : 03/06/2013
Bài viết : 3523
Điểm plus : 123457943
Được thích : 335
Re: Tình yêu quí tộc-Luxu

Chương 53
Spoiler:
Nắng chói chang chiếu xuống sân bay. Gió khẽ thổi làm bay mái tóc của người con gái đang đứng ở đó.
Trên vai là một chiếc ba lô nhỏ mà cô chỉ kịp chuẩn bị qua loa và tay trái mang theo một túi nhỏ đựng một vài cuốn sách.
- Em xin lỗi. Mặc dù đã hẹn đi chơi với anh rồi nhưng quả thật em muốn về lắm. Anh đừng giận em mà gây mất hòa khí với anh Băng. – Xuân khẽ kéo tay Phong đi ra một góc khuất rồi nói.
- Hả? Không, không có gì. Là lỗi của anh. Em đừng suy nghĩ nhiều như thế. – Phong hơi giật mình. Anh chợt nhớ lại việc sáng nay. Có lẽ anh cũng hơi quá thật.
- Nhưng mà…
- Ngốc ạ. Em muốn về nhà là đúng rồi. Đừng áy náy. – anh an ủi.
- Vâng. – cô đáp nhưng lòng vẫn thấy áy náy.
- Thôi đừng ló. Em đi đi, Băng đang đợi kìa. Gửi lời hỏi thăm của anh tới gia đình em. Còn về chuyến đi chơi đó thì anh sẽ bắt đền em sau đó. – Phong đẩy cô về phía máy bay rồi nhìn cô bước vào.
Trước khi vào cô còn kịp vẫy tay chào Phong, Vũ và Triệt nữa. Thật không ngờ họ ra tiễn cô nữa. Ôi, cảm động quá mà.
……………………………………
- Haiz…sao rồi, em ấy nói gì nào? – Vũ khoác vai ra vẻ dò xét.
- Không có gì, đồ nhiều chuyện. – Phong khẽ cười rồi đẩy Vũ ra.
- Ơ hay, hỏi một chút thôi mà.
- Không có gì cả, Đừng thắc mắc.
- Ghê thật. Giấu nữa cơ đấy.
- Ừ, cứ cho là vậy đi. Về thôi.
Phong nói gọn lõn rồi bước nhanh về phía chiếc xe BMW đang đợi ở ngoài kia. Vũ chạy theo sau. Chỉ có Triệt là đi rất chậm.
Không hiểu sao, trong lòng cậu lại có một nỗi lo nào đó đang dần hiện hữu. Vì sao chứ? Khó hiểu quá. Cảm giác như sợ đánh mất cái gì đó. Càng nghĩ càng khó chịu.
Khẽ lắc đầu để xua đi những ý nghĩ viễn vông đó. Đúng rồi, cậu đã hứa với Xuân là sẽ cười nhiều hơn mà.
…………………………………………………
Ngồi yên vị trên chiếc ghế cạnh Băng mà lòng cô chợt thấy hồi hộp. Không biết đó là do cô sắp được về nhà hay là vì lí do gì khác. Nhưng quả thật là rất vui.
- Khi xuống máy bay, sẽ có người tới chở cô về. – Băng nói trong khi đang đọc một sấp giấy gì đó.
- Vâng. Thế còn anh? – cô chợt khựng lại khi nhận ra mình hỏi hơi quá đà.
Băng dừng lại và quay qua nhìn cô thật lâu. Hơi nhéo mắt một chút, đôi mắt ẩn hiện một điều gì đó bí ẩn.
- Đó không phải là việc của cô. – giọng nói lạnh lùng vang lên chậm rãi.
- Vâng. – cô xấu hổ, trả lời.
- Nhưng chúng ta sẽ còn gặp nhau. – anh nói rất nhẹ nhưng cũng đủ khiến cô nghe thấy.
- Dạ? – cô ngạc nhiên hỏi.
Anh không trả lời gì mà quay mặt đi luôn, nhìn chăm chú vào tập giấy vừa rồi và vờ như không thấy cô nhưng thật ra là đang muốn tránh ánh mắt tò mò của cô. Có lẽ lúc nãy, anh nói hơi nhiều rồi.
Còn cô. Khi nghe được câu nói ấy, dường như cảm thấy có chút gì đó kì lạ. Mặc dù biết chắc chắn là sẽ gặp lại anh nhưng không hiểu sao trong lòng vẫn thoáng xao xuyến.
Mà càng không biết, cô càng thắc mắc hơi. Cô muốn hỏi nhưng lại không thể vì đó là điều hiểu nhiên, mà có hỏi thì hỏi cái gì chứ?
Trong lòng cô chợt thấy mâu thuẫn quá. Thật là kì lạ.
- Sao thế? – anh hơi khó chịu khi nhận ra thái độ bức bối của cô.
- Dạ…em chỉ…
- Nếu thắc mắc về câu nói lúc nãy thì nên dừng lại đi. Chẳng phải theo đúng lịch trình là cô sẽ quay trở về sau 5 ngày nữa sao?
“Ừ nhỉ” cô chợt nhận ra. Giờ thì lại thấy có chút hụt hẫng. Ngốc thật, tự dưng thắc mắc để rồi thấy mất hứng như thế này.
- Dạ. – cô khẽ trả lời. Khuôn mặt hơi xịu xuống.
Thôi đành vậy. Đi ngủ thôi.
Cô dặn lòng như thế rồi nằm dựa lưng vào thành ghế và bắt đầu nhắm mắt lại. Nhưng mà nghĩ lại thì làm sao Băng biết cô muốn hỏi gì chứ? Cô còn chưa nói mà. Thật kì lạ. Ôi, càng nghĩ càng thấy rắc rối. Thôi, đành phải quên đi những suy nghĩ đó mới được. Có lẽ là do cô suy nghĩ quá nhiều thôi.
………………………………………………..
Khẽ hé mắt ra rồi nheo lại vì cái ánh nắng đang chiếu vào mắt qua cửa sổ, Xuân cố gắng thích nghi dần với nó và từ từ mở mắt ra.
Mệt quá. Không biết cô đã ngủ bao lâu rồi. Đưa mắt qua nhìn Băng như một quán tính.
“Ồ, anh ấy đang ngủ” cô thầm nhủ.
Vội quay mặt đi như không muốn làm phiền anh nhưng rồi cô chợt khựng lại và lại len lén quay qua nhìn anh.
Đôi mắt đen nhắm khém khép lại một cách mệt mỏi. Đôi hàng mi dài càng làm cho đôi mắt đang nhắm của anh thêm huyến bí và quyến rũ.
Anh trông thật đẹp ngay cả khi ngủ. Một nét đẹp dịu dàng, hiền lành chứ không như nét lạnh lùng thường thấy của anh. Nó khiến lòng cô thoáng xao động.
Càng ngắm nhìn khuôn mặt đó, cô càng không muốn rời mắt khỏi. Nhìn nét mệt mỏi đang đọng trên khuôn mặt ấy làm cô thấy có chút gì đó lo lắng.
Sao thế nhỉ? Cái cảm giác trong lòng cô là gì thế?
Cô chợt giật mình khi tiếng loa thông báo của máy bay cất lên. Vội quay trở lại thực tại, thoát khỏi dòng hồi tưởng mông lung lúc nãy.
Và cô chợt nhận ra, Băng cũng đã thức giấc. quay mặt đi vờ như không biết chuyện gì đang xảy ra nhưng mà tim cô không thể nào không thoáng xao động.
- Tới nơi rồi sao? – Băng hỏi.
- Dạ…vâng. – Xuân cuống quít trả lời.
- Ừm. – anh nói rồi quay mặt đi nhưng trong lòng không nén khỏi câu hỏi trước thái độ lúng túng của Xuân. Dường như anh nhận ra một điều gì đó khác thường.



Ayumu

on 15/7/2013, 15:44

#55
  • avatar

Ayumu



Thành viên tích cực
Xem lý lịch thành viên
Tham gia : 03/06/2013
Bài viết : 3523
Điểm plus : 123457943
Được thích : 335
Re: Tình yêu quí tộc-Luxu

Chương 54
Spoiler:
Gió.
Nắng.
Và cái hương vị của đất quen thuộc ấy.
Dường như Xuân không thể tin được là mình đang đặt chân lên chính mình đã ở. Cảm xúc lâng lâng khó tả.
Hạnh phúc là từ duy nhất mà cô có thể nói lúc này nhưng nó vẫn chưa đủ để ta hết được cảm xúc của cô lúc này. Làm sao có thể tả được niềm vui sướng khi sắp được gặp lại bố mẹ mình chứ.
Cái cảm xúc lâng lâng ấy khiến toàn thân cô dường như run lên, bước đi cũng không vững nữa nhưng cô lại muốn chạy thật nhanh về nhà nhưng đôi chân lại không thể đứng vững vì hồi hộp.
- Được rồi, cô về đi. Xe tới đón rồi. – Băng đứng đằng sau cô từ nãy. Có vẻ như anh cũng hiể được một phần cảm xúc của cô lúc này.
- Vâng. – cô trả lời vội rồi leo ngay vào xe nhưng trước khi đó vẫn kịp nhìn Băng lần cuối.
Bóng chiếc xe dần khuất xa, Băng vẫn đứng im, đôi mắt dõi theo nó. Anh im lặng. Một thứ gì đó đang xảy ra trong anh. Một chút gì đó luyến tiếc, một chút gì đó chờ đợi. Tại sao thế? Từ bao giờ anh có những cảm xúc kì lạ này chứ.
Khẽ thở dài, anh quay lưng bước đi nhưng ánh mắt chợt dừng trên chiếc balo nhỏ của Xuân để quên.
Hơi lắc đầu một chút, anh cầm nó lên rồi quay lưng bước vào xe và chuẩn bị về.
……………………………………………………….
Bốn tháng. Đúng bốn tháng rồi kể từ khi cô xa nhà. Mọi thứ vẫn thế. Cảnh vật vẫn thế. Chỉ khác là nếu như cách đây bốn tháng cô thấy tất cả rất quen thuộc nhưng bây giờ đối với cô nó thật to lớn.
Làm sao không thế được chứ? Bốn tháng rồi mà. Mặc dù nó cũng không hẳn là thời gian dài.
Cạch……………
Cô đẩy cánh cổng và bước vào. Người đầu tiên cô thấy không ai khác là bố mẹ cô. Họ đã đợi cô.
Thời gian như ngưng đọng. Tim cô muốn nhảy cẫng lên. Hít một hơi thật sâu. Cô chạy thật nhanh tới ôm chầm họ.
Ướt…khóe mắt cô chợt ướt.
Sao thế? Đáng ra cô phải cười chứ? Nhưng không thể? Cảm xúc suốt bốn tháng qua bỗng tuôn trào. Cô đã rất dũng cảm khi chịu được sự “ghẻ lạnh” của đám con nhà giàu kia, kìm nén nỗi nhớ nhà, nhơ bố mẹ, nhớ mọi người và giờ là lúc tất cả bùng ra.
Cô chợt thấy mình yếu đuối nhỉ? Chỉ mới xa có bốn tháng thôi mà. Chẳng phải rồi sau này cô cũng sẽ xa họ sao? Chẳng phải bên cạnh cô vẫn còn người luôn giúp đỡ cô sao?
Càng nghĩ cô lại càng thấy buồn cười. Biết sao được. Con người cô là thế mà.
Niềm vui cứ dâng trào không muốn dừng. Cô ước gì, khoảnh khắc này mãi mãi dừng lại.
Yên bình. Ấm áp. Và hạnh phúc.
- Bố mẹ làm khổ con rồi. – giọng ba cô chợt nghẹn ngào.
Cô lắc đầu, ngước đôi mắt đỏ hoe nhìn ông rồi khẽ chúi đầu vào lòng ông như muốn an ủi ông.
- Không đâu ạ. Con thấy vui lắm là vì đã có thể giúp bố mẹ. – cô thì thầm.
Mẹ cô xoa mái tóc của cô thật nhẹ rồi khẽ hôn lên đó.
- Con của mẹ giỏi lắm mà.
Cô khẽ cười nhưng không nói gì.
- A, con có quà cho bố mẹ. – cô chợt nhớ.
Vội quay đi lục túi của mình và đưa cho họ một chiếc hộp. Thật ra đó là món quà mà Phong đã dần cô đi mua trước khi ra về.
- Đây là do anh Phong gửi cho ba mẹ đó. – cô mỉm cười. Đó là một chiếc áo sơ mi cho bố và một chiếc áo khoác cho mẹ. Đó là do cô chọn mặc dù là do Phong trả tiền nhưng chắc chắn cô sẽ trả lại tiền cho anh ấy sau.
- Phong? – mẹ cô hỏi.
- Dạ, đó là một trong sáu người cháu của chủ tịch. Lần này con về cùng với anh Băng nữa. – cô trả lời.
- À, họ tốt quá. Như thế bố cũng yên tâm rồi. – bố cô nói.
- À, còn nữa, cái này con mua cho chị đó. – cô quay sang tìm chiếc balo nhỏ đựng món quà đó nhưng chợt nhận ra là không thấy đâu.
Cô giật mình. Vội lục tung tất cả lên để tìm nó nhưng vẫn không thấy.
- Có chuyện gì sao? – mẹ cô nhận ra có gì đó bất thường.
- Con…con…để quên chiếc balo kia ở đâu mất rồi. – cô nhăn nhó trả lời.
- Con tìm kĩ chưa? Hay là để quên ở đâu? – mẹ hỏi.
- Con…không rõ.
Cô chợt nhớ tới Băng, có lẽ anh biết là nó ở đâu nhưng giờ gọi điện chỉ vì một chiếc balo như thế có làm phiền anh quá không?
Thôi đánh liều vậy.
Cô rút chiếc điện thoại ra và tìm số của Băng. Nhìn thấy số điệm thoại đó rồi nhưng rồi lại lưỡng lự.
Calling……
Cô giật mình khi nhận ra mình lỡ ấn nút gọi rồi. Giờ phải làm sao? khẽ ghé tai vào chiếc điện thoại đó…
- Alo.
Là giọng của Băng. Không ngờ anh ấy bắt máy.
- Alo. Em là Xuân…Em xin lỗi đã làm phiền nhưng…nhưng…em muốn hỏi là…anh có thấy cái balo nhỏ của em không ạ? – cô hơi ngập ngừng.
- Tôi đang giữ nó. Nếu không có gì thì cô có thể đến lấy ở văn phòng chi nhánh của tập đoàn AJ. – giọng Băng có vẻ mệt mỏi.
- Vâng…em sẽ…sẽ tới. LÀm phiền anh rồi. Cảm ơn anh nhiều lắm.
- Ừm. Xin lỗi, nếu không còn việc gì thì tôi cúp máy, tôi đang bận.
- Vâng…vâng…ạ. – cô luống cuống hẳn ra.
Tít…tít…
Có vẻ như anh cúp máy thật rồi. Cô cảm thấy có chút hụt hẫng nhưng mà không sao. Dù gì cô cũng khá quen rồi. Không lạnh lùng, không bận rộn không phải là Băng mà.
- Bố mẹ ơi, giờ con phải đi lấy đồ một chút nhé. – cô quay qua nói với bố mẹ.
- Nhưng con vừa về, sao không đợi ngày mai lấy? – mẹ cô lo lắng hỏi.
- Dạ thôi như thế sẽ làm phiền anh Băng lắm ạ. Thôi con chào bố mẹ nhé. – cô cúi chào bô mẹ rồi bước vào nhà thay bộ đồ lúc nãy đi bằng chiếc áo thun đen, quần jean và đôi giày quen thuộc.
Chạy một mạch ra đầu hẻm và bắt chuyến xe bus sắp tới để tới văn phòng chi nhánh của tập đoàn AJ đó.



Ayumu

on 15/7/2013, 15:45

#56
  • avatar

Ayumu



Thành viên tích cực
Xem lý lịch thành viên
Tham gia : 03/06/2013
Bài viết : 3523
Điểm plus : 123457943
Được thích : 335
Re: Tình yêu quí tộc-Luxu

Chương 55
Spoiler:
Sau hai chuyến xe bus liên tiếp, người Xuân như muốn nát ra.
Mệt mỏi, nắng, nóng làm con người ta cảm thấy khó chịu. Đi bộ thêm một đoạn nữa cô tới được nơi cần tới.
Phải nói là nó rất to và hoành tráng. Đứng ngắm nó một lúc rồi cô mới bước vào. Có lẽ vì hơi e ngại khi lần đầu tới nơi này.
Bước vào trong là đã thấy khác biệt.
Sang trọng, lịch sự và đẳng cấp. Thế mới biết tập đoàn AJ lớn như thế nào.
Cô thầm tự hào vì ít nhất bố mình cũng là nhân viên của nơi này. Để được vào đó đâu phải dễ.
Nhìn xung quanh một hồi, cô quyết định hỏi mấy chị thư kí ở đây.
- Chị ơi, em muốn gặp anh Băng thì phải đi đường nào ạ? – cô nhướn đầu lên để nói chuyện với cô thư kí qua bàn tiếp tân.
Cô thư kí đó cũng nhướn mày lên nhìn cô một cách nghi hoặc.
- Có chuyện gì sao? Em là ai? Có hẹn trước không? – cô ấy nói một tràng dài khiến cô ngỡ ngàng.
Phải hẹn mới được gặp cơ à? Ôi? Anh ấy quan trọng thế.
- Dạ, em hẹn tới lấy đồ theo lời của anh ấy. Chị giúp em gọi cho anh ấy với ạ.
- Thật sao?
Cô gật đầu lia lịa. Cô thư kí nhìn cô nghi ngờ một chút rồi cũng nhấn điện thoại gọi cho anh.
Sau một hồi trao đổi gì đó qua điện thoại, cô thư mới quay qua nói với cô.
- Được rồi, giờ em đi lên tầng 5, phòng quản lí, Băng đang ở đó.
- Da, em cảm ơn. – cô cúi chào rồi quay đi.
…………………………….
Sau hơn 15’ đi và tìm, cuối cùng cô cũng tìm được phòng đó. Nhẹ nhàng gõ cửa và chờ đợi. Không hiểu sao cô thấy hồi hộp thế nhỉ.
- Vào đi. – giọng nói lạnh lùng quen thuộc vang lên.
Đẩy cánh cửa đó bước vô, khuôn mặt cô chợt hơi cứng lại. Cô thấy khó xử. Không ngờ được gặp anh sớm thế. Hơi mỉm cười nhìn Băng ái ngại.
- Em làm phiền anh rồi.
- Ừm. – anh khẽ gật đầu. Anh rời mắt khỏi sấp giấy trước mặt, tay tháo chiếc kính gọng đen ra nhìn cô với vẻ mệt mỏi.
Cô thì ái ngại nhìn anh không nói gì.
- Chiếc balo ở trong kia. – giọng nói đều đều vang lên, tay chỉ vào phía trong.
- Em cảm ơn. – cô vội vàng chạy nhanh vào đó và thấy nó đang ở trên bàn. Lấy nhanh rồi bước nhanh ra ngoài.
Ánh mắt chợt dừng trên khuôn mặt mệt mỏi của Băng. Không hiểu sao cô cảm thấy buồn buồn và lo lắng.
- Anh có cần em giúp gì không? – cô buột miệng nói.
Anh hơi ngạc nhiên nhìn cô. Ngẫm lại, dù gì cô cũng từng có kinh nghiệm một chút trong mấy công việc văn phòng mà.
- Vậy thì soạn hết sấp tài liệu này đi. – giọng anh bình thản.
Giờ tới lượt cô ngạc nhiên. Thật không ngờ anh ấy cũng đồng ý. Thoáng chút xao động nhưng nhanh chóng bình tĩnh lại và chạy nhanh về phía bàn làm việc của anh………
……………………………
Trong phòng, một người con gái đang chăm chú nhìn vào máy tính, tay liên tục gõ vào bàn phím. Hoàn toàn tập trung vào công việc.
Một người con trai cũng đang tập trung vào công việc của mình. Dáng vẻ lạnh lùng ấy này dường như đã hằn lên những mệt mỏi. Anh dừng tay lại, day day hai bên thái dương của mình một chút. Khẽ liếc nhìn người con gái kia. Đôi mắt đen kia như dãn ra, anh cảm thấy có chút gì đó thật yên bình.
Khuôn mặt chăm chú, ngoan ngoãn của cô khiến anh có chút gì đó quan tâm. Anh chợt nhớ tới nụ cười của cô. Nó thật ấm áp và cũng thật mạnh mẽ. Có lẽ vì nụ cười đó mà khiến không ít những người xung quanh anh “xao động”. Đôi khi chính anh cũng thấy cô gái này thật thú vị. Một điều gì đó rất thu hút.
- Em xong rồi ạ. – Xuân lên tiếng, khóe môi hiện lên nụ cười sung sướng.
- Ừm. – Băng khẽ gật đầu khi đón lấy tập tài liệu của cô.
Xem xét một lúc lâu. Khá tốt. Cách tóm tắt rất ngắn gọn, cụ thể và xúc tích. Đó là điều anh hài lòng nhất về cô khi cô đang ở trong hội học sinh.
- Được rồi, cô có thể về. – anh nhẹ nhàng nói.
- Vâng. – cô chợt thấy có chút gì đó luyến tiếc nhưng không nói gì mà lủi thủi quay đi luôn. Cô hơi thấy tủi thân mà cũng không hiểu lí do.
Bước một mạch ra khỏi cửa rồi cứ đi đi mãi cho đến khi ngẩng đầu lên và chợt nhận ra rằng…………
Băng im lặng nhìn dáng người nhỏ bé kia bước ra khỏi phòng. Có vẻ như cô hơi giận. Anh chợt thắc mắc. Khẽ dựa lưng vào ghế, suy nghĩ mông lung về điều gì đó rồi từ từ anh thiếp đi lúc nào không hay.
………………………
10h
Băng mở mắt ra và liếc nhanh vào chiếc đồng hồ. Anh ngủ quên được 30’ rồi sao. Có lẽ hôm nay anh mệt quá rồi. Hai vai đã mỏi nhừ, đôi mắt cũng bắt đầu nhòe đi, toàn thân cũng dần mất đi sức lực.
Đứng dậy và đi ra khỏi phòng. Đã tới lúc tự thưởng cho mình một chút rồi.
Anh bước nhanh xuống lầu trước đó anh ghé qua khu canteen của công ty một chút. Ánh mắt chợt dừng trước vóc dáng quen thuộc kia.
Anh khẽ mỉm cười, trong lòng thấy có chút gì đó vui vui.
Xuân “lượn” gần hết cả khu nhà to lớn này rồi. Chỉ vì hơi “giận” Băng mà không hiểu lí do mà giờ đây cô lạc vào “xứ sở” của công việc này.
Đi đâu cũng thấy người chạy ngược chạy xuôi. Chỉ mới kịp hỏi một câu chưa “tới nơi tới chốn” đã không thấy bóng người đâu vì thế cô đành lủi thủi một mình quanh khu này với hi vọng là có thể tìm được đường ra. Nhưng đó chỉ là suy nghĩ, chứ càng đi càng lạc, nhất là đối với một đứa mù đường bẩm sinh như cô thì….
Càng nghĩ càng thấy chán. Chẳng lẽ lôi điện thoại ra nhờ Băng. Như thế thì ngại lắm ấy chứ.
- Vẫn chưa về sao? – một giọng nói “quen thuộc” vang lên ở sau lưng khiến cô đứng người.
Ôi, xấu hổ quá!!!
Từ từ quay đầu lại, nhìn khuôn mặt lạnh lùng của Băng mà cô chỉ muốn trốn đi thôi. Ai ngờ lại lạc đường ngay lúc này chứ.
- Em…bị…lạc đường. – giọng cô nhỏ hết mức có thể nhưng cũng đủ để cho anh nghe rõ.
Khẽ cười một nụ cười thật “hiền lành”, anh nhìn cô một lúc, không nói gì. Không hiểu sao anh lại thấy có gì đó khá thú vị đó chứ.
- Được rồi, cùng đi nào. Tôi cũng chuẩn bị ra về. – giọng anh bình thản nhưng thật ra là đang cố nén một nụ cười thích thú. Thật không giống anh thường ngày chút nào.
Anh bước đi chậm rãi dọc hành lang đông đúc đó, thỉnh thoảng hơi cúi đầu chào một người nào đó đang đi qua. Dáng vẻ rất đĩnh đạc. Rất lễ phép nhưng vẫn tạo ra một điều gì đó rất đặc biệt khiến người đối diện cũng phải chú ý.
Xuân cứ nghĩ vu vơ như thế vừa lẩn thẩn đi theo anh. Hơi ngại nhưng quả thật rất vui. Cô chợt thấy ngưỡng mộ anh nhiều lắm. Đi bên anh, cô chợt thấy “tự hào” một chút.
Ôi, thật khó hiểu. Tại sao càng ngày cô càng lạ thể? Cảm xúc của cô cứ liên tục thay đổi, nhất là khi ở trước mắt Băng?
- Được rồi, tới cổng rồi. – giọng Băng nhẹ nhàng.
- Vâng, em cảm ơn. – Xuân cúi đầu nói lí nhí, trong lòng chợt thấy có chút gì đó tiếc nuối.
Cô hơi ngẩng đầu nhìn anh lần cuối trước khi ra về.
- cảm ơn vì hôm nay. – anh bình thản nói tiếp.
Cô chợt thấy ngạc nhiên. Sao hôm nay anh dịu dàng thế? Cứ thế này thì cô sẽ…
Vội lắc đầu thật mạnh để xua đi suy nghĩ “viển vông” của mình rồi chào tạm biệt anh nhưng ánh mắt của cô chợt bị thu hút bởi một bóng người mặc áo đen lấp ló nào đó đằng xa mà nếu cô không nhìn nhầm thì người đó đang nhìn về phía của cô và Băng.
- Anh Băng, em nhầm hay là đúng khi thấy cái bóng đen đen kia cứ nhìn về phía này? Hình như còn chụp ảnh gì nữa cơ. – cô nói một cách nghi ngờ.
Anh ngoái đầu nhìn về phía mà cô nói. Một bóng đen nào đó nhanh chóng trốn nhanh khỏi tầm nhìn đó, hòa vào dòng người đi ngược lại phía anh. Nhưng anh vẫn thấy chứ. Cái cửa kính to đùng ở bên kia đường đã cho anh thấy được “diện mạo” của kẻ theo dõi.
Khẽ nhếch mép lên cười. Theo dõi sao? Thật là buồn cười, không hiểu cái người đó nghĩ gì chứ? Anh nhận ra hắn chứ. Cái vóc dáng đó anh đã bắt gặp nhiều lần rồi, mỗi lần hắn đi với chủ của hắn. Đã thế lại còn lồ lộ ra cái huy hiệu đó. Lộ liễu quá.
Ánh mắt của anh lóe lên một tia thích thú.
- Đi nào. – Giọng nói của anh thật nhẹ, đôi môi khẽ nở một nụ cười thích thú.
Anh cầm tay cô chạy thật nhanh theo đường ngược lại. Anh ghét cái cảm giác bị người khác soi mói kiểu đó.
Xuân không hiểu gì khi bị anh kéo tuột đi. Cô nhìn anh ngạc nhiên, không nói gì, vì lúc này cô lại thích cái cảm giác đó.
Hơi ấm từ bàn tay của anh chợt khiến cô thấy khó tả. Ngại ngùng, thích thú, an toàn.
Cả hai cùng chạy thật xa, ngược lại với tên theo dõi kia. Khi hắn nhận ra thì đã quá muộn. Vội vàng leo lên chiếc xe mô tô gần đó và phóng theo hai cái dáng người đó.



Ayumu

on 15/7/2013, 15:46

#57
  • avatar

Ayumu



Thành viên tích cực
Xem lý lịch thành viên
Tham gia : 03/06/2013
Bài viết : 3523
Điểm plus : 123457943
Được thích : 335
Re: Tình yêu quí tộc-Luxu

Chương 56
Spoiler:
Con đường trưa nắng đến cháy người.
Hơi nóng khiến con người cảm thấy khó chịu.
Từ đâu đó, hai dáng người chay nhanh vào một con hẻm nhỏ gần đó, trốn đi sự theo đuổi của chiếc xe mô tô màu đen kia.
Người con trai kia dựa lưng vào tường, cố gắng điều chỉnh lại nhịp thở. Khẽ đưa mắt nhìn sang người con gái cạnh mình. Không hiểu sao lúc nãy anh lôi cả cô cùng chạy theo mình.
Vóc dáng nhỏ bé đó ngồi sụp xuống đất, thở hắt ra một cách mệt nhọc. Sau mấy tiếng ngồi máy bay, người đã mệt, chưa kịp nghỉ mà đã chạy liên tục như thế này khiến cô muốn gục ngã.
- Xin lỗi đã kéo theo cô. – anh thấy hơi áy náy.
- Dạ? Không có gì. Lâu lâu, chạy một chút cũng không sao đâu ạ. – cô mỉm cười lắc đầu, mặc dù đang rất rất mệt.
- Ừm, tôi sẽ gọi người tới đón.
Anh hơi gật đầu rồi đút tay vào túi để lấy điện thoại nhưng chợt nhận ra là không có. Hơi nhíu mày lại, anh quay quá nhìn cô một cách bực mình.
- Có chuyện gì ạ? – cô hỏi.
- Hình như tôi quên điện thoại ở chỗ công ty rồi. – anh thấy khó chịu. Chưa bao giờ anh đãng trí tới như vậy.
- A. – cô hơi nhận ra.
- Tôi có thể mượn điện thoại của cô không?
- À vâng…
Cô vội cúi xuống lục túi nhưng chợt khựng lại vì chợt nhớ ra là cô đã “quăng” nó ở nhà trước khi đi tới đây.
- Em…em…quên rồi. – cô ấp úng nói. Tự dưng thấy xấu hổ kinh khủng.
Anh nhướn mày lên nhìn cô. Đã khó chịu nay lại càng khó chịu hơn nhất là trong cái nóng kinh khủng ở đây. Nhưng cái này đâu phải lỗi tại cô nên anh đâu có lí do gì để trách cô chứ.
Anh không nói gì chỉ quay đi suy nghĩ một điều gì đó. Anh bước ra khỏi con hẻm, cô cũng nhanh chóng chạy theo.
Vừa bước ra khỏi con hẻm, anh khẽ nheo mắt, cả Xuân cũng thế. Họ không biết là mình đang ở đâu. Lại lạc đường rồi.
- Cô biết đường về chứ. – anh quay qua nhìn cô.
Liếc nhìn anh một cái rồi ái ngại lắc đầu.
Anh khẽ thở dài một chút rồi đi dọc theo con đường lúc nãy. Hi vọng có thể nhận ra được con đường cũ lúc nãy đã đi.
Nhìn theo dáng người của Băng bước đi lững thững. Có vẻ như anh đã mệt lăm rồi, không hiểu sao cô lại thấy chạnh lòng. Đôi mắt cô chợt lóe sáng hay là…
Cô chạy vội theo anh, khẽ kéo tay áo của anh lại. Anh quay qua nhìn cô không nói gì?
- Nếu anh không phiền thì có thể tới nhà em…cũng được. – cô chợt thấy xấu hổ.
Chẳng lẽ trời nắng quá làm đầu óc của cô có “vấn đề” nhỉ.
- A, ý em là, có thể tới nhà em dùng điện thoại để gọi…  cô vội giải thích.
- Được thôi. – anh khẽ gật đầu.
Cô giật mình nhìn anh như không tin vào tai mình. Cô tưởng anh sẽ từ chôi chứ.
- Thật ạ? – cô hỏi lại.
Anh khẽ gật đầu nhìn cô. Anh chợt nhận ra là có vẻ như chuyện đó có vẻ như rất bất ngờ với cô. Mà cũng phải, chính anh cũng không hiểu tại sao.
- Nhưng…chúng ta phải đi xe bus đó. Nhà em khá xa ở đây. – cô vội nói.
- Ừm.
- Em sợ anh mệt thôi. – cô lưỡng lự.
- Tôi yếu tới thế sao? – anh chặc lưỡi.
- Không, tất nhiên là không rồi.
Cô lắc đầu rồi rồi vội quay mặt đi trước. Băng lặng lẽ theo sau. Đôi mặt đen của anh lượt nhanh qua con đường đông đúc đó rồi dừng ở người con gái đang đi trước mặt anh. Anh chợt thấy có chút gì đó thay đổi trong anh. Một điều gì đó mà chính anh cũng không rõ.
Xuân bước vội đi ra bến xe bus gần đó. Không hiểu sao cô thấy vui vui nhưng cũng hồi hộp. Có lẽ vì lần đầu tiên có một người con trai tới nhà cô, đã thế còn là một người không hề “đơn giản” chút nào. Nhưng ngẫm lại, cũng không hẳn anh là người đầu tiên. Hoàng – bạn cô cũng từng tới rồi mà nhưng sao lần này cô lại thấy run thế.
Cả hai cùng đứng đợi ở trạm xe bus được 15 phút rồi nhưng vẫn chưa thấy “dấu hiệu” xuất hiện của chiếc xe bus.
Băng bắt đầu thấy khó chịu khi cứ phải đứng chờ  một việc mà từ trước tới giờ, anh chưa bao giờ làm. Đã thế thỉnh thoảng có những người đi ngang qua không kìm nổi trước “ánh hào quang” của anh cũng phải đua nhau ngoái nhìn.
Xuân cũng thông cảm cho họ, làm sao có kìm nén trước nét thu hút vốn có của Băng chứ nhưng càng lúc họ càng nhìn chằm chằm thì lại khác. Điều đó khiến anh bực mình thì lại khác. Cô chợt thấy mình có lỗi khi khiến anh như thế này.
Đang đúng lúc ngó ngang, ngó dọc, cô chợt thấy chiếc xe bus màu xanh quen thuộc đi từ xa.
“Phù” – cuối cùng cũng có thể thoát khỏi đây, tránh ánh mắt tò mò của nhiều người.
- Xe bus tới rồi kìa. – cô khẽ reo.
Ánh mắt của Băng nhìn theo hướng mà cô chỉ, đôi mắt dần dần dãn ra.
Cô vẫy tay và chiếc xe đến gần nhưng một vấn đề khác lại đặt ra. Chiếc xe này cực đông. Mọi người đã phải chen chúc nhau trên xe. Cô thì không sao, chỉ sợ Băng…
Cô liếc nhìn anh ái ngại khi cánh cửa xe bus mở ra. Anh cũng khẽ nhăn mặt.
- Này, có đi không? Trễ hết giờ rồi. – chú lơ xe bực bội nhìn hai người.
- Cháu…  cô ấp úng không biết nói gì…
- Được rồi, đi thôi. – Băng bước nhanh lên xe và cô cũng “lật đật” chạy theo sau.
Trên xe, hai người đứng sát nhau, cô đứng quay lưng lại, không dám nhìn anh. Cảm giác tội lỗi dâng trào. Mời người khác tới nhà mà lại để họ chịu khổ thế này thì thật là áy náy.
Két……………
Chiếc xe bus bất chợt phanh lại, làm cô theo đà ngã ra đằng sau mà không kịp nắm lấy chỗ vịn.
Trong lúc hốt hoảng nhất, một cánh tay nào đó nhẹ nhàng đưa ra đỡ cô lại.
- Lên nhanh nào, nhanh lên. – tiếng chú lơ xe hét.
Rồi một nhóm người khác lại chen lên đẩy cô về phía sau, càng sát với “chủ nhân” của cánh tay kia.
“A” – cô khẽ kêu lên khi bị đẩy xoay người thô bạo bởi một người khách mời lên nhưng lại một lần nữa cô lại được “cánh tay” kia giữ chặt.
Khẽ ngước nhìn, cô hơi giật mình khi nhận ra đôi mắt đen sâu của Băng.
Mọi người càng xô đẩy khiến cô càng bị đẩy lùi ra sau, khoảng cách giữa anh và cô càng gần hơn. Anh bất ngờ kéo cô sát lại gần mình để tránh nhóm người đang chen vào kia.
Cô giật mình, bối rối. Gần như cô đang ôm anh. Ôi, sao cô cảm thấy lung túng thế. Nhịp thở bắt đầu rối loạn. Toàn than cứng đờ, không dám nhúc nhích.
Ôi, tim của cô.
Nó cứ đập loạn xạ lên. Sao thế chứ. Cô cảm thấy bực mình khi không thể điều khiển được nó. Làm ơn dừng lại đi, cứ như thế này thì…Không khí ngột ngạt.
Sự im lặng đến khó chịu.
Mỗi người trong nhà của Xuân đều đang hết sức căng thẳng khi người đang ngồi trước mặt họ là Băng – cháu của chú tịch tập đoàn AJ.
Cô chợt thấy kì lạ. Chỉ là tới nhà một chút thôi mà. Bố mẹ đâu cần trịnh trọng như thế. Cứ như là cô đang dẫn bạn trai về không bằng ấy.
Cô chợt ngớ người trước suy nghĩ “vẩn vơ” đó, vội lắc đầu thật nhanh để xua đi suy nghĩ đó và quay trở lại thực tại.
Trái ngược với họ, Băng tỏ ra hết sức bình thản. Anh ngước lên nhìn thẳng vào bố mẹ của Xuân khiến họ chợt bối rối.
- Làm phiền cả nhà rồi. – Băng nhẹ nhàng nói.
- Ồ…tất nhiên là không rồi…Chúng ta rất vui khi cháu đến. – bô cô chợt thấy lung túng.
- Cháu đến, quả là rất vui. Cảm ơn cháu thời gian qua đã giúp em nhiều lắm. – mẹ cô nói đỡ.
Anh khẽ mỉm cười, nụ cười ấy thật đẹp.
- Tất cả là do em ấy cả. Cháu không làm gì cả. – anh đáp.
- Cháu thật khiêm tốn. – bố cô nói.
- Dù gì cũng tới rồi…hay là cháu ở đây chơi một ngày luôn. – mẹ cô vội nói.
Câu nói đó khiến Xuân giật mình. Sao bố mẹ cô tự nhiên thế chứ. Chắc chắn anh ấy không đồng ý rồi.
- Bố mẹ đừng làm khó anh ấy. – cô vội xen vào.
Anh nhìn cô đang đứng trong góc từ nãy giờ. Ánh mắt của anh chợt bắt gặp ánh mắt bối rối của cô, khóe mắt dường như hơi ẩn hiện một nụ cười nào đó.
- Vâng, lại làm phiền mọi người rồi. – anh khẽ cười.
- Ồ, thế thì tốt quá rồi. – cả bố mẹ cô chợt cảm thấy nhẹ nhõm.
Họ bắt đầu quí mến người con trai đang ở trước mặt họ. Bề ngoài có vẻ khó gần nhưng thật ra lại rất tốt.
Còn Xuân, cô lại được dịp ngạc nhiên lần nữa. Thật không ngờ,trong một ngày không những anh đồng ý tới nhà cô mà còn đồng ý ở lại đó nữa.
Nhưng điều đó lại làm cô thấy vui vui. Cô chợt nhớ lại lần đầu gặp anh. Có vẻ như anh đã mở lòng một chút với cô hoặc là chỉ là do cô nghĩ.
……………………………………………
Gió thổi mang theo một hương vị gì đó của đất.
Không gian thật yên bình, chỉ vang vọng đâu đó là tiếng xào xạc của cỏ cây.
Bầu trời cũng thật đẹp, ánh trăng từ từ chiếu xuống con đường.
Một dáng người con trai đang đứng dựa vào lan can, đôi mắt đen ấy đang nhìn về một hướng nào đó xa xăm.
Mọi thứ thật khác biệt nhưng anh lại thấy rất thoải mái. Ở đây, con người thật chân thật.
Anh khẽ bật cười khi nhớ lại cái cảnh gia đình đó trong bữa cơm. Ồn ào, náo nhiệt nhưng ấm cúng. Nó làm anh nhớ, khoảng thời gian mà gia đình anh cùng ăn cơm. Có lẽ là rất lâu rồi.
- Anh uống không? – Xuân bước tới gần lan can, đưa cho anh một ly ca cao nóng, và giữ một ly cho mình.
Cô đứng cạnh anh không nói gì, nhâm nhi tách ca cao đó, tận hưởng cái vị đăng đắng, ngòn ngọt của nó. Băng cũng thế.
Hai người đứng đó, rất lâu. Không ai nói gì. Mỗi người một suy nghĩ, mỗi người một cảm xúc.
- Em cảm ơn. – cô quyết định lên tiếng trước.
Anh hơi nhíu mày, nhìn cô không nói gì. Cô mỉm cười nhìn lại anh.
- Cảm ơn anh về tất cả. Anh đã cho gia đình em một cảm giác thật gần gũi. – cô nói.
- ………. – anh vẫn im lặng.
- Và những gì anh đã giúp em trong thời gian qua. – cô nói tiếp.
- Những điều đó, đều là do cô làm. – anh bình thản nói.
- Hì..hì..thế sao nhưng em lại không nghĩ vậy.
- ……..
- Em thật ngưỡng mộ anh đó.
- Tại sao?
- Em cũng không rõ. – cô mỉm cười va không nói gì thêm.
Anh cũng không hỏi. Cả hai cứ đứng im lặng, cùng nhìn vào bầu trời đầy sao kia, cùng ngắm ánh trắng kia và cũng chìm đắm trong suy nghĩ của mỗi người.
- Cũng khuya rồi, em về trước. Bố em bảo mang cho anh bộ pyjama kia. Nếu như anh muốn thì có thể thay. Ngủ ngon nhé. Nếu cần thì gọi em, phòng em cũng gần đây thôi, cách phòng này một phòng đó.– cô mỉm cười rồi bước nhanh ra khỏi phòng, Băng cũng không nói gì mà chỉ nhìn theo cho tới khi cái dáng người ấy khuất đi.
………………………..
Triệt đang ngồi trước màn hình máy tính. Cậu cảm thấy bồn chồn, khó chịu. Xuân chỉ mới đi một ngay thôi mà sao cậu đã thấy bức bối thế. Ước gì, giờ cậu có thể nhìn thấy cô. Hình ảnh của cô cứ tràn ngập trong đầu.
Ánh mặt cậu chợt lóe lên như nhớ ra một điều gì đó. À đúng rồi, chẳng phải cậu còn giữ mấy tấm lúc trước đi Nhật sao. Vội lục tìm thật nhanh chiếc máy ảnh rồi cắm thẻ nhớ vào máy tính. Copy nhanh toàn bộ tệp ảnh đó vào ổ đĩa D. Hình ảnh của cô ấy bắt đầu hiện lên một cách rõ ràng hơn.
Cậu nhìn thật lâu, nhìn nụ cười ấy. Lòng chợt thấy ấm áp hơn một chút.
- Anh không làm phiền chứ? – Phong đẩy cửa bước vào.
- Vâng. – Triệt chợt tỉnh khỏi dòng suy nghĩ kia.
- Có vẻ như đang bận nhỉ? – Phong cười.
- Không đâu, chỉ là xem một chút ảnh thôi mà. – cậu thú thật.
- Ảnh?
- Vâng. – cậu cười.
Phong bước tới gần, ánh mắt ngay lập tức bị thu hút bởi nụ cười đó, đôi mắt trong veo đó của người con gái. Mái tóc dài buộc gọn gang làm rõ vầng trán cao, đôi môi, nở nụ cười thật tươi, xung quanh là một vài chú nai.
Anh bất giác mỉm cười.
- Ảnh đẹp nhỉ. – anh nhận xét.
- Cảm ơn anh. – Triệt gật đầu.
- Em ấy quả thật rất dễ thương đúng không? – Phong hỏi vu vơ.
- Vâng, tất nhiên rồi. – cậu hơi ngạc nhiên nhưng vẫn trả lời.
- Ừm… – Phong đáp nhưng mắt vẫn không rời khỏi bức hình ấy.
Triệt cũng nhận ra điều đó. Cậu chợt thấy có chút gì đó khang khác trong cách cư xử cửa Phong. Mặc dù anh rất tốt nhưng cách anh đối xử với Xuân rất đặc biệt. Không lẽ…
Vội lắc đầu để xua đi dòng suy nghĩ đó, cậu cảm thấy có chút gì đó khó chịu.
- Em không phiền nếu như gửi cho anh mấy bức ảnh này chứ? – Phong hỏi.
- Vâng, tất nhiên rồi. – Triệt trả lời đôi chút lưỡng lự.
…………………………………..
Trong một căn phòng sang trọng, một người đàn ông đang đặt lên bàn một sấp ảnh khá mới, hơi cúi về phía chiếc ghế đang quay lưng lại với mình.
- Đây là một số thong tin chúng tôi mới tìm thấy.
Một cánh tay đưa ra, với lấy những tấm ảnh kia.
Những tấm đó chụp một cặp nam nữ. Bức đầu là cảnh hai người đó đi cùng nhau, tâm tiếp theo là hai người đó cùng ngồi với nhau….
Một loạt tấm hình sau đều chụp cảnh hai người đo đi cùng nhau.
- Ngoài ra, còn một số thông tin khác nữa. – người đàn ông đó lại lôi ra một tập hình.
Và đương nhiên vẫn là ảnh của hai người kia. Trong tất cả bức ảnh đó, đều là cảnh hai người đó ở gần nhau.
Một người con trai với nét đẹp lạnh lùng, tĩnh lặng nhưng lại rất nổi bật
Người con gái kia là một nét đẹp dịu dàng, rất dễ thương. Không quá rực rỡ nhưng cũng không quá mờ nhạt. Một nét đẹp rất thu hút.
Quả thật họ rất đẹp đôi nhưng người kia lại không nghĩ thế.
Khẽ chau mày tỏ vẻ căm ghét. Đôi mắt kia lộ rõ sự ghen tức, một ánh nhìn độc ác, ném về phía người con gái kia.
- Hừ…chuẩn bị máy bay đi. Ngày mai ta muốn về ngày lập tức. – giọng nói cay độc vang lên một cách đầy tức giận.
- Vâng, tôi sẽ đi làm ngay. – người đàn ông kia cúi chào rồi bước nhanh ra khỏi phòng.
Trong căn phòng đó, chỉ còn tràn ngập sự ghen tức của con người kia. Ánh mắt độc ác quét lên những bức ảnh đó lần cuối rồi xé toạc nó ra một cách thô bạo.
- Đừng vui mừng quá sớm. Hãy đợi đấy.



Ayumu

on 15/7/2013, 15:52

#58
  • avatar

Ayumu



Thành viên tích cực
Xem lý lịch thành viên
Tham gia : 03/06/2013
Bài viết : 3523
Điểm plus : 123457943
Được thích : 335
Re: Tình yêu quí tộc-Luxu

Chương 57
Spoiler:
- Em chào anh. – Xuân nói khi Băng bắt dầu mở cánh cửa của chiếc xe BMW ra.
- Ừm. – anh nhìn cô lãnh đạm, hơi gật đầu một chút.
Cả hai chợt rơi vào một khoảng im lặng nào đó. Băng đứng đó một lúc, chần chừ chưa bước vào, dường như anh còn điều gì muốn nói.
Xuân cũng lưỡng lự. Cô thấy có chút gì đó luyến tiếc.
- Được rồi, tôi đi đây. Chủ nhật tuần này, nhớ đến sân bay trước 9h. – anh dặn dò.
- Vâng. – cô gật đầu.
Anh liếc nhìn cô lần cuối rồi bước nhanh vào chiếc xa đang đợi. Còn cô thì vẫn còn đứng đó. Cảm giác tiếc nuối này là sao vậy.
Khẽ lắc đầu một lúc rồi quay lưng bước vào nhưng…
Chiếc xe BMW đen đi nhanh ra khỏi con đường nhỏ đó và hòa vào dòng xe cộ tấp nập ngoài kia.
Cùng lúc đó, một chiếc Ford cũng đi ngang qua. Ánh mắt chợt thu hút bởi một người con trai nào đó trong chiếc xe đó. Và người con trai đó cũng nhìn thấy Băng. Và họ nhận ra nhau.
Hai chiếc xe đi ngược đường nhau một cách lạnh lùng.
Xuân khựng lại ngay sau khi quay lưng bước lại. Một chiếc xe Ford dừng lại ngay trước nhà cô. Hơi ngoái đầu lại nhìn nó tò mò. Cô giật mình khi nhận ra người con trai vừa bước ra từ đó.
Chiếc áo thun đen, quần kaki nâu là nổi bật dáng người cao ráo đó. Mái tóc bồng bềnh, đôi mắt nâu ấy và nụ cười ấm áp quen thuộc đó – không ai khác chính là Phong.
Cô vô cùng ngạc nhiên, thật không thể ngờ là có thể gặn anh ở đây. Nếu cô nhớ không nhầm thì hôm nay anh còn phải đi gặp chủ tịch – ông nội của anh ấy nhưng mà…
- Anh…anh…Phong…  cô ấp úng.
- Sao thế? Không vui sao? – Phong bước tới gần, hơi cúi xuống nhìn thẳng vào đôi mắt đang mở to vì ngạc nhiên của cô.
Không hiểu sao nó làm anh thấy rất thú vị.
- Không…em chỉ ngạc nhiên quá thôi. Không phải hôm nay anh có việc bận sao? – cô trấn tĩnh lại rồi nhìn anh hỏi.
- À, anh đã làm xong rồi. Lo cho anh sao? – Phong mỉm cười, xoa đầu cô.
- Dạ…em chỉ… – cô bối rối.
- Không thích sao?
- Không, tất nhiên là không rồi ạ. Em rất vui ấy chứ. Thật không ngờ là được gặp anh ngay ở nhà em. – cô cười tươi roi rói nhìn anh.
- Ừm…cũng vui mà.
- Dạ.
- Không mời anh vào nhà sao? – anh trách.
- A. Đúng rồi, anh vào nhà chơi nhé. – cô sực nhớ nên vội dẫn anh vào nhà.
Cô thấy vừa lạ vừa vui. Thật không ngờ được gặp Phong ở đây nhưng không hiểu sao lại trùng hợp thế nhỉ. Trong vòng hai ngày mà hai “cậu chủ” của cô cùng tới nhà mình chứ.
Hừm…kệ, điều đó không quan trọng lắm đâu nhỉ?
- Con chào bô, con chào mẹ. Có anh Phong, tới chơi ạ. – cô gọi vói vào ngay khi vừa bước vào nhà.
Điều đó khiến Phong bật cười. Nó thật tự nhiên. Từ trước tới giời anh chưa bao giờ nói như thế với bố mẹ mình mà cũng chưa thấy ai nói như thế. Nhưng anh thấy nó hay hay và thú vị đó chứ. Nó mang lại một cảm giác gì đó thật gần gũi, ấm áp.
- Phong nào thế con? – mẹ cô từ trong bếp bước ra
Bà chợt khựng lại khi nhìn thấy người con trai đi đằng sau mình. Nét mặt hiền lành và nụ cười than thiện ấy khiến bà bất giác có cảm tình.
- Ai tới nhà hả con? – bố Xuân từ trên lầu bước xuống cũng khựng người khi nhìn thấy Phong.
- Cháu chào hai bác. – Phong lễ phép cúi chào.
Bố mẹ của cô thoáng bối rối và Xuân nhận ra điều đó.
- Anh Phong là em họ của anh Băng và cũng là một trong sáu người cháu của chủ tịch đó ạ. – cô giải thích.
- À – bố mẹ cô khẽ gật đầu nhưng khi biết điều đó họ càng lúng túng hơn. Trong hai ngày mà đã có hai người cháu của chủ tịch đến nhà rồi. Không biết là vô tình hay cố ý đây.
- Làm phiền mọi người vào buổi sang như thế này thật ngại quá. – anh thú thật.
- Ồ, không sao đâu. Thật vui khi được gặ cháu. Vào nhà đi nào, sao lại đứng đó thế. Xuân dẫn bạn vào đi con. – bô của cô vội nói.
- Đúng rồi, cháu ăn sang chưa? Hay là cùng ăn với gia đình của cô nhé. – mẹ của cô nói thêm.
- Như thế thì lại làm phiền mọi người rồi. – Phong ái ngại.
Nhìn dáng vẻ đó của anh không hiểu sao cô lại thấy buồn cười đó chứ.
- Thôi nào, ăn sáng với nhà em đi. – cô mỉm cười rồi dắt anh vào ngay nhà bếp.
Bữa sang hôm nay của nhà cô diễn ra có phần gượng gạo. Có lẽ là do sự xuất hiện đường đột của Phong. Mặc dù anh rất than thiện nhưng với địa vị là cháu ruột của một tập đoàn lớn khiến bố mẹ cô có phần e ngại. Và dường như Phong cũng nhận ra điều đó.
- Cảm ơn, bữa sáng rất ngon. – Phong cố gắng gợi chuyện.
- Thật sao? Bác cứ lo là không hợp khẩu vị chứ. – mẹ của cô khẽ cười.
- Không đâu ạ.
- Hì..hì… mẹ em nấu mgon mà. – Xuân xen vô vì muốn giúp anh.
- Ừm, đúng rồi. – Phong mỉm cười đồng tình.
- Cảm ơn cháu. – mẹ cô cảm thấy dễ chịu hơn một chút.
Dần dần, với sự giúp đỡ của Xuân, Phong nhanh chóng lấy được thiện cảm của cả nhà cô dễ dàng.
Cùng là cháu của chủ tịch, cùng là họ hang nhưng Băng và Phong quả thật rất khác nhau. Băng có cách lấy lòng người khác rất đặc biệt. Không quá kiêu kì nhưng vẫn có một khiến người khác tôn trọng của mình. Phong thì khác, anh tạo cho người đối diện một cảm giác dễ chịu và thân thiện. Nhưng dù gì cả hai đều rất giỏi. Điều đó không có nghĩa là nhưng người còn lại không giỏi. Vũ, Triệt đều là những người “khá” thu hút đó chứ.
- Hôm nay, nếu không phiền cháu có thể đưa em đi chơi được không ạ? Lần đầu tới đây nên cũng không thực sự hiểu rõ nơi này lắm. – Phong mỉm cười nói tỉnh rụi nhưng lại làm cho cả nhà cô giật mình.
- Cái…này… – bố cô ấp úng.
- Không sao đâu ạ. Chỉ là đi dạo vài vòng thôi ạ. Với lại, lát nữa cũng có khác đến mà ạ. – Phong nói bí ẩn.
- Khách? Ai đến nữa ạ? – Cô hỏi.
- Không có gì đặc biệt đâu. – anh mỉm cười.
- Nhưng mà…
- Không sao. Nếu em không đồng ý thì thôi vậy. – Phong nói với giọng có đôi chút buồn bực.
Nhìn anh như thế, cô tự thấy mình có lỗi. Anh đã cất công tới đây thăm mình rồi mà mình lại bỏ anh ấy, để anh ấy đi một mình thì có đôi chút có lỗi, hơn nữa lúc trước cô cũng từng hứa đi chơi với anh một lần rồi nhưng mà chưa thực hiện được.
- Nếu con không bận thì có thể đi cùng anh ấy, coi như là đi dạo phố. Xa nhà đã lâu rồi chắc con cũng muốn đi xem lại nó chứ. – bố cô bình tĩnh nói.
- Vậy cũng được. – cô suy nghĩ một hồi rồi cũng gật đầu đồng ý.
- Cảm ơn em. – anh mỉm cười.
Khu vui chơi hôm nay có vẻ không đông lắm. Cũng phải, hôm nay mới là thứ hai đầu tuần. Mọi người đều có công việc của họ chứ. Nhưng như thế lại hay, Xuân cũng không thích những nơi ồn ào lắm.
Cô vui vẻ bước nhanh vào đó, theo sau là dáng người chậm rãi của Phong. Khuôn mặt ẩn hiện nụ cười hài lòng, mái tóc nhè nhẹ bay theo gió làm đôi mắt của anh trở nên có phần mơ màng.
Anh thật nổi bật.
Đó là điều mà ai cũng phải công nhận. Chỉ ngay khi vừa bước xuống xe, anh cũng đã nhận được sự thu hút của nhiều người rồi. Và cũng nhận ra điều đó, nên Xuân rất thích thú quan sát mọi người xung quanh nhất là khi họ nhìn anh.
Khuôn mặt bầu bĩnh, mái tóc dài được buộc gọn gang, đôi môi khẽ ẩn hiện một nụ cười. Trông cô thật đáng yêu nhưng nụ cười “đầy ẩn ý” của cô lại càng khiến anh tò mò hơn nữa.
- Em cười gì đấy. – Phong nheo mắt nhìn cô.
- Không…có gì đâu ạ. – cô vội lắc đầu nhưng vẫn còn tủm tỉm.
- Này, cười gì đó. – anh khẽ cốc đầu cô một cái rõ đau.
- Đâu có, em đâu có cười gì anh đâu. – cô biện mình.
- Hừm, nói thế chứng tỏ là có rồi. – Anh lại cốc đầu cô một cái.
- Á, đau…anh đánh em nhiều quá à. – cô rên.
- Hừm, thế thì nói đi.
- Hì..hì… tại em thấy anh có sức hút quá. Đi bên anh mà tự thấy tủi thân. – cô giả bộ làm khuôn mặt bị “tổn thương” nhưng chỉ càng làm cô trông buồn cười hơn thôi và điều đó lại khiến Phong bật cười.
Nụ cười ấy lại làm cho bao người đi qua cũng phải ngoái nhìn. Đâu đó còn có mấy cô gái phải xao xuyến.
- Sao? giờ mới nhận ra sức hút của anh à? – anh tự hào nói.
- hehe… Em biết lâu rồi… Ui chao, nhìn mấy cô gái kia kìa, em sắp bị ăn thịt rồi. – cô tiếp tục trêu anh.
- Thôi, được rồi, anh sợ em rồi đó. Đi thôi nào. – anh lắc đầu rồi lôi cô vào nhanh vào khu vui chơi gần đó.
Nắng chiếu ngày càng gay gắt nhưng vẫn không ảnh hưởng lắm tới niềm vui của họ. Hai người, một nam và một nữ, họ đi cạnh nhau trông thật xứng đôi.
Người con trai ấy, ánh mắt luôn hướng về người con gái kia, đôi môi khẽ nở một nụ cười hạnh phúc. Đôi mắt ấy thật dịu dàng ấm áp, chất chứa biết bao những suy nghĩ nào đó.
Còn người con gái kia. Cô cũng rất vui. Khuôn mặt như bừng sang, nụ cười hiện trên đôi môi không dừng. Đã lâu rồi cô không được cười thoải mái như thế này. Trong thời gian quá, có quá nhiều việc đã xảy ra khiến cô cảm thấy mệt mỏi nhưng, có lẽ, hôm nay, gánh nặng đó tạm thời được trút bỏ.
- Em không mệt sao? Chơi từ sang tới giờ rồi. – Phong mỉm cười bước theo rời khỏi khu tàu lượn.
- Dạ? Lâu rồi không chơi nên em muốn chơi nhiều nhiều một chút. Anh không thích sao? – cô thấy hơi ngại.
- Không. Anh cũng thấy vui, em đừng lo, muốn chơi gì nữa không nào? – anh hỏi
- Hì…hì…làm phiền anh rồi hay là mình đi uống nước nhé…anh đợi em một chút. – cô nói rồi chạy nhanh ra quán nước di động gần đó mua ngay hai ly coca to.
Một ly đưa cho anh còn một ly cho cô. Anh bật cười khi nhận lấy ly nước đó. Một cảm giác gì đó thật lạ trong anh.
- Em không hỏi anh uống gì mà mua luôn à?
- A. chết, em quên rồi, em xin lỗi, để em mua ly khác cho anh nhé. – cô nhăn mặt.
- Anh đùa thôi.
Anh mỉm cười, một nụ cười thật đẹp. Đôi mắt ấy nhìn cô thật lâu rồi lại hiện lên một tia trìu mến.
Cả hai bước dọc con đường, từ từ thưởng thức ly nước mát lạnh kia. Hình ảnh của hai người đó thật nổi bật. Thỉnh thoảng có người không nén nỗi ghen tị khi nhìn thấy họ bước bên nhau nhưng không ai phủ nhận là họ đẹp đôi.
- Em muốn đi cái đó không? – Phong nhìn về phía khu “Đu quay mặt trời”.
- Có, em cũng muốn thử? – cô chợt thấy hứng thú.
Hồi nhỏ cô nhớ từng được mẹ dẫn đi chơi cái đó một lần. Cô vẫn còn nhớ cái cảm giác khi nó đi lên, lần đầu nhìn mọi thứ xung quanh từ trên cao rất thú vị.
Xuân chạy nhanh về phái đó trong khi Phong chỉ lững thững theo sau. Anh thấy việc đo lại rất thú vị nhất là khi có thể quan sát rõ được những gì anh muốn.
- Anh Phong vào nhanh lên nào. – Xuân gọi vói ra khi đã ngồi yên vị trong chiếc cabin đó.
Anh mỉm cười rồi cũng chạy nhan tới đó. Ngay khi cánh cửa được đóng lại, chiếc cabin cũng từ từ đi lên, khung cảnh của toàn bộ khu vui chơi đó được thu gọn vào tầm mắt cảu cả hia.
Xuân nhìn nó một cách thích thú. Thật không ngờ, cô còn có thể tận hưởng cái cảm gi1c giống hồi xưa.
Phong chợt bật cười khi nhìn thấy khuôn mặt đang “sung sướng” như con nít của cô.
- Em thích thế sao?
- Dạ. Hồi bé cũng được đi một lần rồi nên em thấy thú vị lắm. Giờ vẫn thích.
- Thế…em có biết sự tích của nó không? – anh chợt thấy muốn “chọc” cô một chút.
- Sự tích gì thế anh? – cô hiếu kì quay qua nhìn anh.
- Người ta nói răng, nếu một nam một nữ cùng nhau ngồi trong một chiếc cabin thì sau này sẽ yêu nhau mãi mãi đó.
- Dạ???? – cô giật mình, lúng túng nhìn anh.
Đôi măt mở tròn ra, không biết nói gì. Cô thấy xấu hổ khi nhận ra mình đang ở cùng với Phong.
- Sao thế? Không thích anh sao? – anh hỏi.
- Dạ??? Không…em chỉ… – cô ấp úng.
- Ôi, nếu sau này anh và em yêu nhau thì sao nhỉ? – anh giả bộ ngây thơ nhìn cô.
- Em…  mặt cô bắt đầu chuyển sang màu đỏ dữ dội.
Không hiểu sao. cô cảm thấy cực kì lúng túng khi anh đề cập tới vấn đề đó.
- Ghét sao? – anh làm bộ mặt buồn buồn nhìn cô.
- Không…anh đưng nghĩ thế? Em chỉ là…
- Chỉ là gì…?
- Em không biết. Em nghĩ mình không hợp với anh đâu vì thế… – cô lắc đầu,
- Thôi, anh đùa đấy. – anh ngồi thẳng người lại. Anh khẽ cười.
Không hiểu sao nụ cười ấy có chút gì đó thất vọng. Có chút gì đó hụt hẫng trong câu nói của anh. Nó khiến Xuân cảm thấy có chút gì áy náy.
- Em đừng nghĩ nhiều như thế nữa. – anh lại mỉm cười nhưng lại càng làm cô thấy buồn thêm. Cô chỉ gật đầu.
Không gian giữa hai người trở nên căng thẳng cho tới khi họ bước ra ngoài. Cả hai đi một vòng quanh khu đó, tham quan thêm vài khu chăm sóc động vật hoang dã nữa rồi Phong đưa cô về tới nhà.
Phong nhìn cô chào tạm biệt anh. Khẽ liếc nhìn đồng hồ rồi nhìn người con gái trước mặt mình, anh cười nhẹ rồi hỏi.
- Này, em thấy Triệt thế nào? – anh đứng đối diện cô hỏi.
- Dạ? Cậu ấy tốt và vui vẻ, rất được mọi người yêu mến. – cô trả lời với thái độ ngờ ngợ.
Sao hôm nay Phong khác thế?
- Em và cậu ấy là “chỉ” bạn tốt phải không? – anh hỏi tiếp.
- Vâng. ANh hỏi lạ thế? – cô nghi ngờ. Không biết là do cô tưởng tưởng hay là thật mà anh muốn hỏi theo một ý nào khác.
- Không có gì. Rất tốt. – anh mỉm cười.
Anh nhìn cô mỉm cười, anh chợt thấy có gì đó vui vui. Trong lòng anh chợt nhen nhím một hy vọng gì đó mà anh cũng không rõ.
- Được rồi em vao nhà đi, cho anh gửi lời hỏi thăm tới bố mẹ của em nhé. – anh nói.
Cô cúi đầu cảm ơn rồi ngước lên nhìn anh nhưng chợt khựng lại khi nhìn thấy anh đang cúi sát vào mình, cô bất giác ngửa đầu ra theo phản xạ nhưng anh đã nhanh chóng kéo cố lại và hôn nhẹ lên tóc cô. Điều đó cũng đủ làm cô xấu hô muốn chết. Mặt cô dần dần đỏ lựng lên trông thật ngộ nghĩnh.
- Chào em nhé. – giọng nói cảu anh thật nhẹ.
- Anh…
Anh mỉm cười rồi quay đi, cô cũng thế mà không dám nhìn anh nữa vì xấu hổ. Không hiểu sao cô có cảm giác là hình như lúc nãy anh định…
Vội lắc đầu đi, cô lẽ cô suy nghĩ đen tối quá rồi nhưng mà quả thật là nó rất giống như vậy.
Nhưng vừa đi được vài bước cô lại khựng lại vì một chiếc xe Lexus ES lại đậu trước cửa nàh cô. Thật không hiểu trong một ngày, sao lại có nhiều xe ô tô tới nhà mình không thế.
Vội đưa ánh mắt tò mò nhìn ra ngoài, Xuân lại được dịp “ngạc nhiên” version 2 vì cô nhận ra hai người vừa bước xuống.
 



Ayumu

on 15/7/2013, 15:54

#59
  • avatar

Ayumu



Thành viên tích cực
Xem lý lịch thành viên
Tham gia : 03/06/2013
Bài viết : 3523
Điểm plus : 123457943
Được thích : 335
Re: Tình yêu quí tộc-Luxu

Chương 58
Spoiler:
Hai người con trai bước nhanh ra khỏi chiếc Lexus ES kia, bước lại gần Phong nhưng rồi lại nahnh chóng chuyển sự chú ý sang người con gái đang đứng như trời trồng ở trước cổng nhà.
Phong nửa cười nửa không, vì anh đã đoán chắc rằng kiểu nào họ cũng sẽ tới đây nếu như không thấy anh tới buổi gặp mặt “gia đình” kia.
Vũ cười cười gian manh nhìn Xuân một cách thú vị khi thấy biểu hiện “shock” của cô khi gặp họ. Còn Triệt thì tỏ ra có phần hơi khó chịu một chút khi lúc nãy thấy cảnh tượng “hơi bị tình cảm” của Phong và Xuân từ xa.
Xuân thầm than thở khi nhìn thấy cả ba đứng cạnh nhau.Thật không hiểu tại sao trong một ngày mà cùng lúc ba người cháu ruột của chủ tịch tập đoàn lớn nhất nước lại tới ngôi nhà “nhỏ bé” của cô thế nhỉ. Đó là không tính Băng vào vì anh là do cô mới về mà.
- Chào cậu, lâu ngày không gặp nên không nhớ tớ hả? – Triệt hươ tay trước mặt Xuân vừa nói.
- Tớ…chỉ là ngạc nhiên quá thôi. – cô lấy lại bình tĩnh và trả lời.
- Ngạc nhiên và sung sướng chứ. – Vũ bước tới trước mặt cô, cười cười trông rất gian tà.
- Em… Sao mọi người tới đây? – cô hỏi.
- Tớ nhớ cậu nên tới. – Triệt ôm lấy cô nhưng bị đẩy ra thẳng thừng.
- Mọi người không đi tới buổi họp gia đình gì đó hay sao? – cô hỏi.
- Bọn anh đi rồi. Em không cần lo đâu.
- Vâng. – cô trả lời.
Lâu lắm mới có thời gian về thăm nhà nhưng mà vẫn phải gặp bốn người cháu của chủ tịch. Không phải là vì cô ghét họ mà là nó làm cô có cảm giác là mình vẫn không phải về đây để nghỉ ngơi. Giờ, quả thật cô không biết nên làm gì nữa.
- Mọi người muốn vào nhà em chứ? – cô lúng túng nói. Thật là khó xử.
- Đương nhiên rồi. Vào nào. – Triệt hét lên, cười sung sướng rồi lôi cô vào nhà một cách tự nhiên.
Vũ bật cười nhìn cảnh “khách tự nhiên hơn chủ” kia, Phong chỉ lắc đầu nhẹ rồi cũng cười nhạt theo nó. Cả hai lững thững bước vào.
- Này, không ngờ cậu cũng ghê nhỉ. Tính cướp mất danh hiệu đào hoa của tớ sao? – Vũ nhăn mặt nhìn Phong trêu đùa.
- Sao? Ý cậu là gì? – Phong hỏi nhưng ít nhiều cũng đã đoán được rồi.
Vũ dừng phắt lại, quay qua nhìn Phong, khuôn mặt thay đổi hẳn. Ánh mắt “trìu mến”, anh từ từ tiến lại gần Phong, đôi mắt màu hổ phách đó lộ rõ nét “gian manh”.
Càng ngày, anh càng tiến gần khuôn mặt của Phong, trong khi đó Phong chỉ đứng im nhìn anh nghi ngờ nhưng khi nhận thấy Vũ đang định làm gì thì anh giật mình đẩy Vũ ra thật manh và hét lên.
- Cậu điên à? – Phong trợn mắt nhìn Vũ và đẩy anh ra.
- Ha…ha…nhìn mặt cậu kìa. Tớ chỉ làm lại nhưng tiếc là cậu cao quá, nếu không thì…haha…  Vũ lại cười một tràng đến gập người.
Phong hơi đỏ mặt. Đúng là lúc nãy, anh cũng đã định làm như Vũ nói nếu như cô không né kịp thì…
- Haiz…Thật không ngờ, Phong lịch lãm và tốt bụng ngày xưa bị bắt cóc rồi, giờ thay bằng một tên “sở khanh” mất rồi. – Vũ giả bộ làm vẻ mặt buồn khổ.
Mặt Phong càng đỏ dữ hơn. Anh thấy mình cũng thay đổi hẳn.
- Cậu đừng đùa kiểu đó nữa. Chẳng phải nếu thế thì cậu còn “sở khanh” hơn tớ sao? Hơn nữa đó bên nước ngoài chỉ là hành động xã giao thôi à. Hoàn toàn không có ý gì khác. – anh cố bao biện.
- Tớ khác, họ tự nguyện mà. Điều thứ hai là đây không phải là nước ngoài, hành động đó là mang một ý nghĩa khác đó. – Vũ lắc đầu phân tích.
- ….. – anh cứng họng.
- Haizz…đùa thôi, đi vào thôi. – Vũ cười cười lôi anh vào
Nhưng khi bước tới gần cửa, Vũ quay phắt ra nhìn anh:
- Cậu nên xem xét lại đi. Hãy trung thực với bản thân đi. – Vũ phán một câu ra vẻ triết lí lắm rồi đi vào trước bỏ anh đứng ngoài suy nghĩ.
Đúng là trong thời gian qua thì dường như trong anh có sự thay đổi. Cảm xúc của anh không còn ổn định nữa. Anh thường mỉm cười nhiều hơn – một nụ cười thực sự thoải mái và vui vẻ. Anh thường xuyên để ý tới người con gái đó hơn. Anh cũng trở nên “xấu xa” hơn. Anh thực sự thay đổi… Không lẽ…
Phòng khách nhỏ bé ấy sao hôm nay lại trở nên to lớn thế. Xuân thấy có chút gì đó gượng gạo.
Cạch…
Cô đặt ba li nước xuống bàn rồi lùi ra xa, đứng một bên, ái ngại nhìn ba người con trai kia.
- Bố, mẹ em đi làm hết rồi. Các anh ngồi chơi nhé, em đi nấu cơm. – cô nói.
- Này, khách đến mà bỏ đi chỗ khác à? – Triệt chặn lại.
- Nhưng mà, nhà tớ làm có gì vui. – cô nhìn cậu.
- Dẫn tớ lên phòng cậu đi. – Triệt kéo tay cậu lại.
- Không. Phòng tớ nhỏ làm. – cô lắc đầu.
- Anh cũng muốn lên xem. – Vũ cười cười nói.
- Không được. – cô lắc đầu dữ dội.
- Thôi nào. Chỉ làm tham quan một tí thôi mà. Có gì để giấu à? – Vũ cười gian.
- Không. Chỉ là em thấy cho con trai vào phòng nó kì kì. – nó thú thật.
- Trời ạ. Tớ vào phòng cậu đầy thôi mà. – Triệt nói.
- Nhưng…được rồi, chỉ 1 phút thôi đó. – cô nhăn mặt đồng ý.
Không biết điều đó có ngốc quá không. Cô vừa đi vưa suy nghĩ, theo sau là ba dáng người dỏng cao của ba người con trai kia. Vũ và Triệt có vẻ hào hứng thích thú lắm nhưng Phong lại khác. Chỉ im lặng và mỉm cười.
Căn phòng nhỏ bé của Xuân hôm nay đã chật cứng bởi ba người con trai cao to kia. Cô nhăn mặt đứng ngoài cửa nhìn vào.
Phong bước vào thật chậm, ánh mắt lướt nhẹ khắp phòng, khẽ nở một nụ cười bí ẩn.
Vũ và Triệt tỏ ra cực kì hào hứng. Phòng cô đã được dọn dẹp trước khi cô đi chứ bình thường nó cũng không sạch sẽ lắm đâu.
Triệt bắt đầu lục lọi tập album mà cô đã cất công “giấu” tít ở trên kệ sách kia. Nó làm cô phát hoảng, vội chạy vào giật lại nhưng đã quá trễ khi cả ba người họ cùng gián mắt vào tấm hình “xấu xí” nhất của cô ngay ở đầu tập album – tấm chụp cô lúc bị chét đầy kem lên mặt nhân ngay sinh nhật lần thứ 10 của cô.
Toàn thân đơ ra. Vừa xấu hổ, vừa bực mình, cô giật ngay tập album đó lại. Mặt nhăn nhó liếc nhìn cả ba. Đặc biệt khi là Triệt. Khuôn mặt đang cố nhịn cười của cậu càng làm cho cô tức điên hơn mà thôi.
- Này, cậu tò mò quá đó. – cô nói.
- Dễ thương quá à. Cho tớ xem với nào. – Triệt đang cố với tay giật tập album đó.
- Mơ, không cho. – Cô giấu vội ra sau.
-Đúng đó. Anh cũng tò mò. Đúng không Phong. – Vũ đá chân Phong cái, cười đểu anh.
- Đi nào, không thì đừng trách đó. – Triệt đe dọa.
- Không cho. Mọi người chỉ bào vao xem một chút thôi mà. Cái này không được.
- Cậu chắc chứ? – Triệt cười đểu.
Xuân gật đầu, ánh mắt cương quyết, giấu vọi quyển album ra sau.
Cậu nhìn cô cười đều rồi nhanh như chớp vòng tay ra sau kéo cô lại và cố gắng giật lấy quyển album đó.
Bị khóa tay lại kiểu đó khiến cô cảm thấy khó chịu nhưng không thể buông ra được vì trong đó còn có rất nhiều điều cô có chết cũng không thể cho ai thấy. Cứ như thế hai người cứ giằng co mãi.
Nếu như Xuân cảm thấy khó chịu thì ngược lại, Triệt lại thấy rất thú vị vì kiểu này chẳng khác gì đang “ôm” nhau cả.
Đó cũng là điều mà những người ở ngoài như Vũ và Phong nghĩ. Vũ thì chỉ thích thú quan sát nhưng Phong thì khác. Mặt anh sa sầm lại, bước nhanh tới bên cạnh hai người họ tách Triệt ra khỏi Xuân, anh kéo vai của cả hai và cố gắng đẩy họ ra xa.
Bị kéo như vậy Triệt thì bị mất đà lùi về sau. Xuân đang được đà lùi ra sau này lại thêm “lực tác động” của Phong khiến cô té ngược ra sau nhưng lại bị Phong giữ vai làm cô ngã cũng không được mà đứng cũng không xong.
Phong thấy vậy vội xoay người ra đỡ nhưng lại bị mất đà ngã chúi vào cả cô. Cả hai nằm đè lên nhau trông thật buồn cười.
Vừa xấu hổ vừa quê, Phong đứng dậy và định kéo cô đứng dậy luôn nhưng cô đã từ chối, đứng thẳng người và lùi ra xa khỏi “tầm ảnh hưởng” của hai người kia.
- Không cho là không cho. – Xuân nói với giọng có chút tức giận rồi bỏ đi nhanh ra khỏi phòng.
Căn phòng đó trở nên im lặng tới đáng sợ. Phong và Triệt tránh nhìn ánh mắt của nhau. Cả hai đều nhận ra là mình là đùa hơi quá.
Còn Vũ thì khác, anh lại tỏ ra “hơi” hứng thú với màn “tranh giành” mỹ nhân lúc nãy của hai người mặc dù nó cũng không hẳn là thế. Anh cười cười vỗ vai cả hai rồi lôi cả hai xuống nhà.
Triệt và Phong im lặng, lê từng bước theo Vũ xuống nhà. Họ cảm thấy thật lúng túng, không biết phải đối mặt với cô như thế nào.



Ayumu

on 15/7/2013, 15:55

#60
  • avatar

Ayumu



Thành viên tích cực
Xem lý lịch thành viên
Tham gia : 03/06/2013
Bài viết : 3523
Điểm plus : 123457943
Được thích : 335
Re: Tình yêu quí tộc-Luxu

Chương 59
Spoiler:
- Bố đang có một vụ làm ăn nho nhỏ, nếu như thành công, gia đình ta sẽ trả xong hết nợ, như thế con không phải khổ sở như trước nữa, cũng không cần phải sống xa nhà, thay ta và mẹ trả nợ. – giọng của ông Sơn run run khi nói với đứa con gái của mình.
- Thật ạ? – Xuân hỏi.
- Đúng. Là một người bạn của bố con đã ngỏ lời. Mặc dù không quen lắm nhưng họ bảo là muốn trả ơn gia đình ta lúc trước đã giúp họ nên họ đã đề nghị hợp tác. – mẹ cô nói, khuôn mặt nở một nụ cười vui vẻ.
- Thật sao? Thế thì tốt quá. – cô mỉm cười sung sướng. Gánh nặng trên vai cô cũng cảm thấy nhẹ bớt đi. Cô dụi đầu vào lòng mẹ. Cô cảm thấy vui… nhưng cũng không hẳn.
Sao thế chứ? Cái cảm giác tiếc nuối trong cô là gì thế nào. Khó tả quá. Chẳng phải điều đó là điều tốt sao?
……………………………………..
- Chúng ta đi thôi nào. – Băng nhẹ giọng nói. Anh đứng sau lưng Xuân lúc nào không hay khiến cô giật mình, xém nữa đánh rơi túi xách của mình.
- Dạ…dạ…vâng. – cô hơi bối rối.
Sau năm ngày không gặp Băng, giờ gặp lại khiến cô thấy có chút gì đó hồi hộp. Nhìn dáng vẻ điềm tĩnh, lạnh lùng của anh làm cô có chút gì đó nhơ nhớ.
Anh nhìn cô một lúc lâu, không nói gì như có vẻ đang suy tư điều gì đó. Đôi mắt đen kia khẽ nheo lại.
- Hôm trước…có chuyện gì xảy ra giữa Phong và Triệt sao? – anh hỏi.
- Dạ? – cô hơi ngỡ ngàng. Tự dưng nghe nhắc tới hai người ấy làm cô nhớ vụ “tranh giành” album hôm bữa trước ở nhà cô. Sau hôm đó cô chưa thấy họ nữa, chỉ nhận được tin nhắn xin lỗi của họ. Có lẽ cả hia áy náy dữ lắm.
- Không…không có gì đâu ạ. – cô lắc đầu.
- Thật sao?
- Vâng. Họ không nói gì với anh sao? – cô hỏi.
- Không. Chỉ thấy biểu hiện của cả hai hơi lạ. Vũ thì không nói gì. – Băng trả lời, ánh mắt dời từ cô, hướng về phía chiếc máy bay kia.
- Vậy ạ? Không thấy họ đâu nhỉ? – cô ngó xung quanh đó.
- Ừ, họ về trường trước rồi.
- Vậy ạ? – cô khẽ gật đầu rồi im lặng không nói gì.
Băng cũng thế. Cả hai nhanh chóng ổng định chỗ ngồi rồi chờ đợi máy bay cất cánh.
Xuân hơi ngoái nhìn ra ngoài qua cánh cửa sổ. Cô thấy hơi buồn, có lẽ vì nhớ bố mẹ. Khoảng thời gian năm ngày ấy chả đủ để khiến cô đỡ nhớ bố mẹ hơn.
……………………………………………
Một tuần sau lễ hội, trường lâm Quang bắt đầu quay trở lại nhịp hoạt động như bình thường. Phải công nhận là lễ hội vừa qua đã thành công rất nhiều.
Điều đó có thể dễ dàng nhận ra được bởi nét mặt hài lòng của học sinh trong trường.
Chủ đề bàn tán của họ lúc nãy cũng chỉ là về lễ hội đó. Nào là nhận xét về trường Kin và Will, về hội trưởng Minh Tuấn hay là Lan Anh gì gì đó.
Trong văn phòng của hội học sinh
- Lễ hội vừa qua đã kết thúc tốt đẹp. Cảm ơn mọi người đã dốc hết sức. – Băng bình thản nói với tất cả mọi người trong phòng.
Mọi người mỉm cười, vỗ tay hưởng ứng theo lời của anh. Xuân đứng núp vào một góc nghe anh nói cũng tự cảm thấy có chút tự hào.
- Hẳn trong thời gian qua, mọi người đã vất vả rất nhiều. Vì thế nhà trường quyết định sẽ cho trường ta nghỉ lễ sớm 1 tuần. – anh tiếp tục khi đang nhìn vào tập giấy trước mặt.
Đôi mắt đen của anh khẽ lay động khi bất chợt gặp đôi mắt trong veo của người con gái kia. Người anh bỗng dậy lên một cảm xúc gì đó khiến anh thấy lạ lẫm.
- Vậy chúng ta cần phải tổ chức sớm buổi lễ cuối năm rồi. Vất vả nhỉ? Chuẩn bị sang năm mới rồi cũng sẽ có khá nhiều thay đổi đó. – Minh xen vào.
- Đúng thế. Mọi việc đã được soạn sẵn trong kia, mọi người có thể tham khảo, giờ mọi người có thể ra về. – Băng kết thúc buổi họp bằng một cái gật đầu.
Anh bước nhanh vào phòng họp của mình, để lại mọi người khẽ thở dài. Có lẽ họ vẫn chưa lấy lại sức sau lễ hội qua.
Cũng không thể trách họ. Toàn bộ tâm trí và sức lực đều dồn cho lễ hội thì mới thu được kết quả mỹ mãn như thế chứ.
Dần dần mọi người cũng đứng lên và ra về hết. Trong phòng chỉ còn lại “năm bông hồng gai” của hội học sinh. Họ sửa soạn cái gì đó trước khi ra về vì thế Xuân cũng lẻn ra ngoài mặc dù cô muốn ở lại đó một chút nhưng với ánh mắt tóe lửa của “năm bông hồng gai” kia thì cô đành chịu.
Cô đi căn phòng cũng dần trở lại im lặng. Hà khẽ nhếch mép lên cười khing khỉnh theo dáng người của Xuân.
- Đúng là toàn thân toát lên một vẻ mạt rệp. Đúng là loại hạ đẳng chuyên đi mồi chài người khác. – Hà nhếch mép nói.
- Đúng. Hạ đẳng, tao thấy nó cũng bình thường nhưng sao lại có sức hút thế. Mày nhớ khuôn mặt lúc đó của Hoàng không. Ôi, tao nghĩ thôi mà đã tức muốn điên rồi. – Quyên chen vào.
- Tức thật. Mày không để ý chứ thái độ của Triệt cũng tốt với nó lắm đó chứ. – Linh ngẫm nghĩ.
- Dẹp nói chuyện đó qua một bên đi. Loại hạ đẳng đó thì nói làm gì. Rồi sẽ có ngày, đám con trai quanh nó sẽ nhận ra được bản chất của nó. – Hà lườm cả bọn. Ánh mắt lộ rõ tia căm ghét.
Tuyết định nói gì đó nhưng chợt khựng lại khi thấy cánh cửa văn phòng của Băng mở ra.
Anh bước ra, ánh mắt lạnh đến thâu xương quét khắp một lượt năm người bọn họ, không nói gì. Khuôn mặt anh như trở nên băng giá hơn.
Im lặng một lúc rồi anh bước đi ra khoi văn phòng đó nhưng rồi chợt dừng lại trước cánh cửa.
- Vụ hoa chuẩn bị cho lễ hội vừa rồi có người đã điều tra rồi. Nghe nói là do một đám côn đồ nào đó được thuê để làm việc đó. Kể ra cũng lạ nhỉ, trường Lâm Quang đường đường là trường an ninh tốt bậc nhất trong cả nước mà xảy ra việc đó sao? Không biết tay trong của bọn chúng là ai. – giọng nói của anh chậm rãi nhưng đủ để khiến cho năm người con gái kia phải giật mình.
Hà tái mặt đi. Tim cô như bị những lời nói của Băng siết chặt lại, khiến cô muốn nghẹt thở. Đôi môi mấp máy gì đo không nói lên lời. Khẽ liếc nhìn bốn người bạn của mình.
Cô chợt nhận ra họ cũng chẳng khá hơn mình là mấy. Cố gắng lấy lại bình tĩnh, nở một nụ cười “ngây thơ” và nói:
- Ồ thế sao? Không biết ai to gan thế nhỉ? Nếu bị bắt được chắc chắn không thể tha rồi. – Hà cố tỏ ra tự nhiên nhất nhưng cũng khó có thể dấu được sự run sợ trong giọng nói đó.
- Tất nhiên rồi. Chắc chắn là không đơn giản rồi. Dám phá hoại lễ hội của trường Lâm Quang, chắc chắn sẽ không có kết quả tốt rồi. – Băng cười lạnh một cái rồi bỏ đi một mạch mà không thèm quan tâm tới lời nói tiếp theo của đám người kia.
Cạch……
Tiếng cánh cửa lạnh lùng đóng lại khiến cả đám giật thót. Mỗi người một suy nghĩ, không ai nói với ai câu gì nhưng họ biết những người còn lại cũng đang sợ giống mình.
Họ đủ thông minh để hiểu rõ hậu quả khi họ bị phát hiện ra, họ hiểu rõ được sự đáng sợ của người đó.
Cạch…
Một lần nữa cánh cửa kia lạnh lùng vang lên nhưng lần này không phải là Băng mà là một người con gái khác.
Chiếc váy trắng làm nổi bật vóc dáng dỏng cáo, mái tóc dài làm tôn thêm nét duyên dáng, đôi mắt đen thật đẹp. Cô mỉm cười với những người đang ở trong phòng.
- Chào tất cả mọi người. – giọng nói nhẹ nhàng phá tan bầu không khí im lặng từ nãy giờ.
Cô vẫn giữ nụ cười đó, rồi đưa ánh mắt nhìn khuôn mặt đầy ngạc nhiên của những người torng phòng mà không giấu nỗi sự thích thú đó.
- Cô…cô…về rồi sao? – giọng Hà run run như chưa dám tin vào sự thực.
- Tất nhiên rồi. Kể từ hôm nay, mình sẽ là học sinh ở đây. – cô gái đó tiếp tục nói, rồi thản nhiên bước vào văn phòng và ngồi xuống chiếc ghế gần đó.
- Sao? Học…ở đây sao? – Linh giật mình.
- Tất nhiên rồi. Băng đâu nhỉ? – cô gái đó hỏi tiếp.
- Cậu ấy vừa đo rồi. – Quyên trả lời.
- Thế sao? Thôi, tạm biệt mọi người nhé, mong được giúp đỡ nhé. – cô mỉm cười rồi bước nhanh ra khỏi cửa phòng nhưng trước khi đi vẫn không quên ném một ánh mắt “sắc lạnh” về năm người kia.
Đôi môi khẽ uốn lên tạo một nụ cười “thật tươi” khiến những năm người kia phải rùng mình.



Sponsored content

Sponsored content



Re: Tình yêu quí tộc-Luxu

Chuyển đến trang : Previous  1, 2, 3, 4, 5, 6, 7, 8, 9, 10  Next



Quyền viết bài:
Bạn không có quyền trả lời bài viết