Yukimono Forum »   » Chuyên Mục » Đọc Truyện » Sưu tầm » Truyện dài

Chuyển đến trang : Previous  1, 2, 3, 4, 5, 6, 7, 8, 9, 10  Next

Ayumu

on 13/7/2013, 21:53

#26
  • avatar

Ayumu



Thành viên tích cực
Xem lý lịch thành viên
Tham gia : 03/06/2013
Bài viết : 3523
Điểm plus : 123457943
Được thích : 335
Re: Tình yêu quí tộc-Luxu

Chương 25
Spoiler:
Cạch…
Cánh cửa đóng lại, mọi thứ trong căn phòng trở nên yên lặng. Triệt lặng lẽ bước vào phòng mình với tâm trạng tức tối. bác Lam cũng bối rối đi theo cậu.
- Tại sao bác lại mở cửa cho ông ta? – giọng nói tức giận của cậu vọng ra.
Thấy lo lắng, Xuân chạy vào xem. Cậu ấy đang thực sự tức giận, trông cậu ta còn đang sợ hơn lần trước. Bác Lam thì đang rối rít, ấp a ấp úng không biết nói gì trước thái độ đáng sợ của Triệt. Thấy vậy, sắn đang tức cậu vì cách cư xử vừa rồi của cậu, cô lao vào cản mặc dù biết mình đang đụng vào “ổ kiến lửa”.
- Cậu thôi đi. Đó không phải lỗi của bác ấy. Là do tớ, tớ mở đó. – vừa nói, cô vừa đẩy bác Lam ra khỏi phòng để cô tiện hỏi chuyện cậu hơn. Bác ái ngại đi ra. Cô quay ra đối diện với cậu. Cô cũng phải ngạc nhiên vì thái độ của cậu.
- Tại sao cậu lại cư xử như thế… – cô đang định hỏi cậu thì bị cậu ấy xiết tay khiến cô phải kêu lên vì đau.
- Tại sao? Cậu đừng làm những việc rỗi hơi đó. – anh gằn giọng nói.
- Thôi đi, cậu mới là người như thế. Tại sao cậu là đuổi bác ấy về như thế? Bác ấy là bố cậu cơ mà. – cô hỏi.
- Ông ta không phải là bố tôi. Tại sao lại mở cửa cho ông ta chứ? – anh quát lên.
- Ông ấy là khách nên tớ mở cửa. Không được sao? – cô nói và đang cố gắng nhìn thẳng vào anh mặc dù cô đang rất sợ.
- Tất nhiên là không rồi. Cậu đừng cư xử một cách vô ý như thế. Đây không phải nhà cậu vì thế hãy ngoan ngoãn đi. – anh nói.
Lời nói vừa rồi của anh khiến cô tức lắm. Anh đang xúc phạm cô. Cậu đang xem cô như một đứa trẻ, phải biết cư xử đúng mực. Cô tức giận nói:
- Thì sao chứ. Có gì sai sao? Tại sao cậu lại cư xử ngốc nghếch như thế chứ. Đó là bố cậu mà. Đồ xấu xa. Giờ cậu còn quay ra nói thế sao? Chẳng lẽ cái gì cũng là lỗi của tớ sao? Đúng rồi, không phải nhà tớ mà vì thế tớ không nên ở đây nữa đúng không? Tớ không cần.
Cô nói một tràng rồi đẩy anh ra và định bỏ ra ngoài nhưng bị anh kéo tay lại, đẩy vào cánh cửa. Dùng một tay bấm khóa cửa phòng lại, tay kia giữ tay cô lại. Anh tiến sát vào về phía cô, anh giận dữ nói:
- Cậu đừng cư xử như mình biết hết như thế?
- Buông ra. Tôi là thế đó. Ý kiến sao? – cô quay đi, không nhìn thẳng vào mắt của Triệt.
- Có lẽ tôi phải dạy cho cậu hiểu ở đây ai là chủ rồi. – cậu thay đổi giọng điệu, ghé sát tai cô đe dọa.
Ngay khi kịp phản ứng gì, anh đẩy cô sát vào cánh cửa, một tay cậu giữ chặt tay cô, còn tay kia khẽ vén vài lọn tóc đang xõa dài trên má cô, cậu nâng cằm cô lên và hôn cô. Một nụ hôn như chứa cả sự tức giận và buồn bực trong đó. Nó như muốn nuốt chửng cô vậy. Nụ hôn làm cô chợt nhớ tới Băng. Cô đẩy Triệt ra thở gấp, cô run rẩy nhìn cậu không nói lên lời, cô nhìn thẳng vào cậu. Lúc này, ánh mắt của cậu không còn nét tinh nghịch đáng yêu như trước mà thay vào đó là một ánh mắt độc ác, cao ngạo… Nó nhìn chằm chằm vào khuôn mặt sợ sệt nhỏ bé đằng trước mặt mình
- Ngoan nào.
Giọng điệu trêu đùa và nụ cười nhếch mép nham hiểm của cậu làm cho cô thấy sợ. Cô vùng vẫy bỏ đi nhưng bị cậu bế lên đi thẳng tới chiếc giường và ném cô xuống. Một tay chống xuống giường nhìn cô đang hoảng sợ với ánh mắt độc ác rồi từ từ cúi xuống hôn cô, một tay cậu giữ lấy tay cô, một tay cậu cởi chiếc nút áo thứ nhất xuống. Lúc này cô bật khóc, cô vùng vẫy, cô đẩy cậu ra nhưng dường như là không thể:
- Dừng…dừng…lại…làm ơn…không thích…dừng lại đi. – cô run rẩy nói trong sợ hãi.
Lời nói đó dường như không làm anh quan tâm. Lúc này, anh dường như không thể kiềm chế được mình nữa. Người cậu giận và ghét cái người được gọi là “bố” của cậu nhưng người phải chịu cơn giận “vô lý” đó lại là Xuân. Cậu bực mình nhưng thật ra chính lúc này, cậu mới nhận ra anh đã yêu cô mất rồi. Cậu không muốn cô ấy là của ai cả nhưng anh nhận ra tình yêu đó trong một hoàn cảnh không hề thích hợp chút nào.
Bốp…
Cô dùng hết sức lực để tát anh một cái mắc dù nó không hề làm anh đau nhưng cũng đủ làm anh giật mình. Anh cố gắng bình tĩnh. Tranh thủ lúc đó, cô ngồi dậy và lùi xa anh ra. Toàn thân run rẩy, quần áo xộc xệch, mái tóc rối bù lên trông cô như một con cừa non đang gặp sói vậy. Cô khóc nhìn anh, một tay lau nước mắt còn tay kia giữ chặt cổ áo. Cô liếc anh bằng ánh mắt sợ hãi, hoảng loạn, căm ghét rồi vụt bỏ chạy về phía phòng tắm.
…..
Cạch…
Xuân khóa trái cửa phòng tắm, cô ngồi phục xuống khóc nức nở. Run run cô ngồi dậy, rồi mở vòi nước ra, ngâm mình trong nước lạnh mặc dù cô đang sốt. Cô cố sức lau những chỗ mà Triệt đã hôn. Cô cảm thấy sợ hãi và ghê tởm. Ngồi ngâm trong nước lạnh mặc cho cô đang run lên vì lạnh nhưng nó lại làm cô bình tĩnh hơn.



Ayumu

on 13/7/2013, 21:54

#27
  • avatar

Ayumu



Thành viên tích cực
Xem lý lịch thành viên
Tham gia : 03/06/2013
Bài viết : 3523
Điểm plus : 123457943
Được thích : 335
Re: Tình yêu quí tộc-Luxu

Chương 26
Spoiler:
Lúc này, Triệt mới bình tĩnh lại được. Nằm trên chiếc giường của mình mà trong anh hối hận vô cùng. Anh vô cùng xấu hổ và cảm thấy ghê tởm mình. Giờ anh nhận ra có lẽ mình đã yêu cô mất rồi. Ngay từ lần gặp đầu tiên, anh đã cảm thấy thích cô ấy. Càng gần với cô, anh càng thích cô ấy hơn và giờ, anh đã thật sự yêu cô ấy. Mỗi lần anh nghĩ tới việc, cô ấy đang sống giữa 3 người anh của cậu mà cậu thấy khó chịu. Nhưng chính anh đã hai lần khiến cô ấy chịu những cơn giận vô lí này. Tâm trạng rối bời, anh đau khổ, không biết phải làm sao. Giờ này, anh không dám đối diện với cô ấy. Anh cứ nằm đó mà dằn vặt.
Ngồi ngâm mình trong bồn nước lạnh, nhìn vào những giọt nước chảy từ vòi nước. Xuân lúc này đang cảm thấy mệt. Nhưng trong lòng cô còn thấy đau hơn. Cô đang cảm thấy rối bời và bứt rứt. Cô cứ tưởng Triệt là một người tốt nhưng thật ra cậu cũng xấu xa như bao người khác. Điều đó làm cô chợt nhớ tới Băng. Cô cũng đã rất buồn khi nhận lấy nụ hôn của anh. Không hiểu sao lúc đó trong cô cảm thấy hụt hẫng, khó chịu. Cứ ngồi suy nghĩ mong lung mặc cho cái lạnh đến cắt da của nước.
…..
Bác Lam đã chứng kiến tất cả. Bác cũng thấy buồn cho Triệt. Cậu đã vô tình khiến người con gái cậu yêu đau khổ nhưng từ nãy giờ bác vẫn không lên tiếng mà chờ cho cả hai dịu bớt nhưng lúc này thì bác ấy không thể im lặng được nữa. Lặng lẽ đi đến bên Triệt, bác ấy nói nhỏ:
- Cậu chủ.
Triệt giật mình nhìn bác nhưng không nói gì cả.
- Cô ấy…đang ở…trong phòng tắm.
- Cháu biết. – anh cay đắng nói.
- Nhưng…đã 5 tiếng…rồi mà chưa thấy cô ấy ra. Mà cô ấy…đang sốt nữa. Tôi sợ… – bác nghẹn ngào nói không giấu nỗi lo sợ.
- Sao? Cậu ấy đang sốt sao? – anh bật dậy lo lắng. đang sốt mà ở trong phòng tắm 5 tiếng liền thì quả thật…
Anh vội lao về phía nhà tắm, anh đập cửa rồi hét:
- Tớ xin lỗi. Làm ơn mở cửa ra đi. – anh đau khổ nói.
…..
Đáp lại lời nói của anh cũng chỉ là im lặng. Chính điều đó càng khiến anh lo lắng hơn.
- Cậu chủ. Chìa khóa đây. – bác Lam run run đưa chìa khóa ra.
Triệt nhanh chóng giật chiếc chìa khóa và mở cánh cửa ra. Lòng anh chợt nhói đau khi nhìn thấy cô. Toàn thân ướt đẫm đang ngầm trong bồn nước. Người xanh ngắt vì lạnh, mắt nhắm nghiền, hơi thở rất yếu. Anh vàng bế cô ra khỏi phòng tắm…
……….
Sau 1 ngày hôn mê, giờ Xuân mới tỉnh. Mở mắt ra, cô đang ở trong một căn phòng vô cùng sang trọng. Tay chân thì dây nhợ lung tung. Có lẽ cô đang ở trong bệnh viện. Lúc này, cô cảm thấy vô cùng khó chịu. Đầu đau như búa bổ, toàn thân tê tái không sức sống, cổ họng đau rát, khó chịu kinh khủng. Đó là hậu quả của việc đang sốt mà ngâm nước suốt 5 tiếng liền.
- Cuối cùng thì em cũng tỉnh rồi. – giọng nói quen thuộc vang lên đầy lo lằng.
Cố gắng quay đầu về phía người vừa nói, cô nhận ra đó là Phong. Lần nào cô gặp chuyện thì đều là anh quan tâm tới cô nhất.
- …..
Có cố nói nhưng không thể nào phát ra tiếng được. Cổ họng đau buốt, cô khẽ nhăn mặt vì đau. Anh nhẹ nhàng nói:
- Không sao đâu. Em đang bị viêm họng nặng nên tạm thời mất giọng thôi. Em ngốc thật đấy. Tại sao lại ngâm nước trong khi mình đang ốm chứ. – anh mắng cô.
Cô không thể nói gì mà mặt xìu xuống nhìn anh. Nhìn khuôn mặt của cô lúc đó, khiến anh cảm thấy hơi hối hận vì mình nói hơi nặng lời trong khi cô đang ốm như thế này.
- EM thấy đỡ rồi chứ? – giọng của Vũ phát ra từ phía cửa ra vào.
Anh và Băng cùng bước vô. Vũ có vẻ hơi lo lắng nhìn cô. Băng vẫn như hằng ngày – lạnh lùng và ít nói nhưng thật ra thì anh cũng đang rất lo lắng cho cô.
Vừa nhìn thấy Băng, Xuân hơi ngớ người ra, cô vẫn còn cảm thấy ngại ngùng vì vụ hôm trước. Cô khẽ gật đầu ra ý chào Vũ và Băng nhưng rồi nhanh chóng quay mặt đi để tránh nhìn vào mắt của Băng. Cô nhìn Vũ “ư ớ” nói không ra tiếng rồi chợt nhăn mặt vì đau.
- Em không cần nói đâu. Anh chưa thấy ai ngốc như em đó. – Vũ nói.
- Thôi nào. Đừng trách em ấy nữa. Chúng ta ra ngoài cho em ấy nghĩ ngơi đi nào. – Phong xen vào.
- Ừm, cũng được. – Vũ nói rồi xoa đầu cô và theo Phong ra khỏi phòng chỉ còn Băng vẫn đang đứng dựa tường nhìn cô. Cô thấy hơi ngượng ngùng với ánh mắt của anh, cô quay đi.
Hai người cứ thế mà im lặng và …chờ đợi. Một cảm giác khó chịu, ngột ngạt đang dần dâng lên trong lòng mỗi người. Băng lặng nhìn khuôn mặt tái xanh của cô mà lòng cảm thấy có chút hối lỗi – một cảm xúc mà từ trước giờ anh chưa từng có với một người con gái nào…chính vì thế nó khiến anh bối rối…
Một lúc sau, Băng phá vỡ bầu không khí im lặng đó:
- Xin lỗi vì việc hôm đó.
- …. – Xuân không nói gì mà vẫn quay mặt đi hướng khác.
- Tôi không biết nó lại khiến cô tức giận như thế. – anh nói với giọng có chút gì đó hối lỗi
Lúc này, cô hơi ngoái đầu nhìn anh. Cô cũng hơi xúc động trước lời nói vừa rồi của anh.Lần đầu tiên cô thấy anh xin lỗi như vậy.
- Xin lỗi. – nói xong anh quay lưng đi thẳng ra ngoài.
Cô cảm thấy cũng hơi xao lòng vì lời nói đó. Có lẽ là do cô hiền quá chăng hay là vì lí do gì khác…? Cô mệt mỏi nhắm mắt lại rồi chìm vào giấc ngủ lúc nào không hay.



Ayumu

on 13/7/2013, 21:55

#28
  • avatar

Ayumu



Thành viên tích cực
Xem lý lịch thành viên
Tham gia : 03/06/2013
Bài viết : 3523
Điểm plus : 123457943
Được thích : 335
Re: Tình yêu quí tộc-Luxu

Chương 27
Spoiler:
Đã 3 ngày sau cái ngày hôm đó. Giờ Xuân đã cảm thấy đỡ hơn nhưng vẫn còn hơi mệt, cô có thể đi lòng vòng quanh khuôn viên rộng lớn của bệnh viện. Không khí ở đây rất thoải mái nên cô cảm thấy mình cũng đỡ hơn nhiều. Vươn vai rồi ngồi xuống băng ghế ở phía trước.
- Cậu khỏe rồi chứ? – một giọng nói quen thuộc ở đằng sau làm cô giật mình nhưng không phải vì ngạc nhiên mà là vì sợ. Cô nhận ra giọng nói đó là của ai – không ai khác chính là Triệt.
-…….. – cô im lặng không nói gì mà cố gắng không quay mặt lại đằng sau.
- Tớ xin lỗi…tớ….- anh thở dài không nói lên lời.
- …. – cô vẫn im lặng không nói gì.
- Tớ đã quá ích kỉ khi kéo cậu vào rắc rối của gia đình tớ. – anh nói với vẻ hối hận cực độ. Lúc này, cô mới có phần hơi chú ý. Vì cô cảm thấy có vẻ như cậu ấy có một bí mật nào đó rất đau lòng.
- Tại sao cậu lại ghét bố cậu như thế? – cô lạnh lùng hỏi với vẻ thờ ơ nhưng thực ra là đang rất quan tâm.
-…. – bây giờ tới lượt anh im lặng nhìn vào khoảng không.
- Tớ thấy ông ấy rất yêu cậu mà. – cô nhẹ nhàng nói.
Anh không nói gì mà chỉ mỉm cười cay đắng. “yêu sao? Cái người đàn ông máu lạnh đó mà cũng biết “yêu” sao? “ anh thầm nghĩ.
- Cậu hãy nói chuyện với ông ấy một lần đi. Có lẽ, ông ấy còn việc gì đó chưa nói.
- Thôi. Cậu đi nghỉ đi. Cậu chưa khỏe hẳn đâu. – anh lảng tránh trả lời của cô.
- Đừng trốn tránh mãi như thế. Rồi cũng sẽ có ngày cậu phải nói chuyện trực tiếp với ông ấy thôi. – cô nói rồi đứng dậy bỏ đi thẳng không quay đầu lại nhìn anh lần cuối.
Dựa lưng vào băng ghế, Triệt khẽ thở dài. Tâm trạng của cậu có vẻ khá hơn vì Xuân đã ổn hơn nhưng tâm trạng của cậu lúc này thực sự không tốt. Cậu không muốn nhắc tới cái người được gọi là “bố” của cậu. Cậu ghét ông ta. Và có lẽ cậu cũng sẽ mãi mãi ghét ông ta thôi.
………………….
Ngồi co ro trên chiếc giường của mình, mắt hướng ra ngoài cửa sổ, Xuân suy nghĩ mông lung một vài điều gì đó. Lúc này cô thấy mọi thứ khó hơn cô nghĩ, cô không ngờ 3 người kia không đồng ý về nhà Chính là vì lí do riêng. Cô bắt đầu thấy chán nản, cô không muốn tiếp tục làm việc này nữa. Cô luôn tỏ ra mạnh mẽ nhưng thật ra cô không mạnh mẽ như bên ngoài của mình. Khẽ thở dài rồi gục mặt vào chiếc gối, cô hét thật to để trút hết buồn phiền.
- Có chuyện gì không ổn sao? – một giọng nói quen thuộc vang lên làm cô giật mình.
Nhìn về phía người ấy, cô không khỏi ngạc nhiên. Trước đây, mỗi lần cô buồn, người mà luôn đến đầu tiên là Phong nhưng lần này lại là Băng. Lau vội giọt nước mắt khóe mắt, cô nhìn anh đáp:
- Dạ, không.
- Thật sao? – anh nhẹ nhàng bước tới gần cô rồi ngồi xuống bên giường của cô.
Thật ra, cô cảm thấy có vẻ như từ sau cái ngày “hôm đó” anh có vẻ quan tâm tới cô hơn và ít lạnh lùng hơn hẳn. Không biết có phải là do anh cảm thấy hối hận không hay đơn thuần chỉ là cảm giác của cô.
- Dạ vâng. – cô mỉm cười nói.
- Ừm. đây là công việc của cô sắp tới. – anh nói đưa cho cô một sấp giấy. Quả là người của công việc, lúc nào cũng mang theo công việc.
- Dạ vâng. – có nói, tay cầm lấy sấp giấy đó. Nhìn vào một lúc rồi cô hỏi:
- Có lễ hội hoa nữa sao ạ? Sao lần trước em lại không thấy?
- Ừm, đó là do mọi người góp thêm. Năm nay, sẽ có thêm hiệu trưởng của trường Will và trường Kin đến tham dự.
- Ủa, Will là trường nữ sinh còn Kin là trường của nam sinh mà. Sao tự dưng lại đến dự lễ hội của trường ta. – cô thắc mắc.
- Trường ta, Will và Kin là 3 trường có quan hệ mật thiết với nhau. Theo truyền thống hằng năm, thì lễ hội sẽ được tổ chức tại một trường nào đó và năm nay là trường của ta. – anh giải thích.
- À, thế thì bận lắm đây. Nhưng lễ hội sắp tới rồi, liệu có chuẩn bị kịp không ạ?
- Tất nhiên việc đó không quan trọng vì trường ta luôn có một vườn hoa trong trường, chúng ta có thể tận dụng nó. – Băng nói trong khi đang bật laptop. – nhưng giờ là phải chọn kiểu trang trí nữa.
Im lặng và suy nghĩ một hồi, cô nói:
- Hay là ta trang trí theo kiểu vòm hoa ấy ạ. Ở cổng sẽ là vòm hoa các bạn nữ sẽ thích lắm, bên trong các căn phòng sẽ để một vài những bó hoa nhỏ. Dọc theo sân trường ta cũng trang trí sao cho như đang ở trong một khu rừng thiên nhiên mang theo hơi hướng phương tây. Y như là nơi dành cho thần tiên ấy. – cô nói một tràng , vì cô thích đọc truyện nên hơi bị nhiễm ^^.
- Ý kiến không hay nhưng tạm ổn. – Băng nhận xét.
- Đừng khó tính như thế. Thời gian sắp tới rồi. Hay là cứ lấy ý kiến đó đi. – Minh bước vào phòng nói.
- A, ủa, em chào anh. – Xuân ngạc nhiên nói.
-Ừm, em đỡ chưa? Trốn việc mấy ngày rồi ha. – Minh đùa.
- Em xin lỗi mà. – cô cười hối lỗi nói.
- Ừm, thế phải phạt em thôi. – Minh xoa đầu em nói.
Cô không nói gì mà chỉ cười trừ.
- Được rồi, quay về công việc. Được thôi. Chúng ta sẽ lấy ý kiến đó và sẽ chỉnh sửa một chút. Xuân, em sẽ lo phần chọn hoa đi. – Băng nói.
- Ừm, được đấy. – Minh đồng tình.
- Nhưng mà…dạ vâng, dù gì em cũng là người rảnh rỗi nhất hội học sinh mà. – cô cười nói



Ayumu

on 13/7/2013, 21:56

#29
  • avatar

Ayumu



Thành viên tích cực
Xem lý lịch thành viên
Tham gia : 03/06/2013
Bài viết : 3523
Điểm plus : 123457943
Được thích : 335
Re: Tình yêu quí tộc-Luxu

Chương 28
Spoiler:
Sau một tuần nghỉ học, Xuân quay lại trường học với công việc bù đầu. Chỉ còn hai tuần nữa thôi là tới lễ hội, cô và hội học sinh đang gấp rút hoàn thành nốt những việc còn lại của việc chuẩn bị lễ hội. Trong trường, ai cũng đang háo hức với lễ hội đó vì năm nay còn có thêm hai trường Will và Kin tham gia lễ hội.Cả hai trường đó và trường Lâm Quang đều là những trường nổi tiếng dành cho con cái của các đại gia giàu có. Và Xuân cũng không phải là ngoại lệ khi cô đang rất háo hức hơn ai hết vì lễ hội đó sắp tới. Đơn giản vì lễ hội lần này cô cũng tham gia vào việc tổ chức và thiết kế nó. Sắp được nhìn thấy thành quả ai mà không háo hức chứ.
Vừa ư ử theo điệu của bài hát nào đó mà Xuân không nhớ tên. Hôm nay là ngày đầu cô quay lại trường học nên tâm trạng khá tốt. Cô đang chăm sóc mấy chậu hoa hồng trong cái nhà kính mà cô vừa phát hiện ở trường và một phần là do cô được “quyền” lựa chọn hoa cho lễ hội mà. Cứ nghĩ đến điều này là cô lại càng hồi hộp hơn, một cảm giác rạo rực trong người khiến cô luôn cảm thấy hưng phấn như muốn nhảy cẫng lên vì thích thú.
Những bông hoa này được chăm thật khéo. Nó được cắt tỉa gọn gàng nhưng cũng rất nghệ thuật, màu sắc cũng rất hài hòa và đẹp. Mùi hương thơm thoảng thoảng quyến rũ của những bông hồng hay những màu sắc sặc sỡ của hoa cẩm chướng, hoa lan rừng có nét gì đó hơi “hoang dã” nhưng lại rất “quí phái”… tất cả làm cho vườn hoa thêm rực rỡ. Xuân thích thú chìm đắm trong khung cảnh thơ mộng đó mà không để ý rằng cô một người vừa bước vào khu vườn………………
Nhặt vài chiếc lá vàng cô chợt giật mình khi nhìn thấy có một “ chú sâu” nhỏ bé đang bò lổm ngổm trên cây. Cô nhìn chết trân vào cái con vật nhỏ bé ấy – con vật mà cô sợ vô điều kiện mà không hiểu vì sao. Thật ra đôi khi cô cũng cảm thấy nó “dễ thương” đấy chứ nhưng không hiểu sao cô lại cứ sợ nó như thế mà không phải sợ bình thường mà là “rất sợ” ấy chứ. Lúc này, cô tưởng như con sâu đó đang nhìn cô và nó đang cười nhạo cô. Một lúc sau bất giác đưa tay run run chạm vào con sâu đó làm cô giật mình vì cái thân hình mêm nhũn của nó, cô hét toáng lên và bật lùi về phía sau và vô tình dẫm lên chân của cái người vừa bước vào vườn và ngã đè lên người đó. Và cô chợt nhận ra mình đang té lên một người con trai khác. Điều đó càng làm cô cảm thấy xấu hổ hơn bao giờ hết.
Sau một hồi trấn tĩnh, Xuân đứng dậy nhưng vẫn chưa dám nhìn ra phía sau. Một lúc sau, cô mới ái ngại quay đầu lại nhìn về phía cái người mà mình đã vô tình ngã lên nhưng không dám nhìn thẳng mặt mà cô cúi gắm mặt xuống nói:
- Tôi…tôi xin lỗi anh. Anh không sao chứ? – giọng đầy vẻ hối lỗi, cô hỏi.
Không nói gì, người ấy vẫn cứ im lặng và nhìn cô. Thấy sự im lặng đó, cô khẽ liếc mắt nhìn cái người con trai ấy và giật mình khi nhận ra người con trai ấy cũng đang nhìn mình. Lúc này cô mới nhận ra người con trai đó không phải học sinh trường mình. Với bộ đồng phục áo sơ mi trắng cổ áo sọc carô đen và chiếc quần dài cũng màu đen, chiếc kính gọng đen, mái tóc được cắt rất style làm cho khuôn mặt thư sinh của cậu ta thêm phần cuốn hút và lãng tử và nếu như cô không lầm thì đây là học sinh của trường Kin. Cô có nghe nói hôm nay hôi học sinh của trường Kin có đến nhưng không ngờ họ ra cả đây nữa. Cô vội đứng dậy phủi phủi bụi trên chiếc váy và định “chuồn” thì cậu con trai kia đưa tay ra về phía cô và nói:
- Kéo tôi dậy.
Ngạc nhiên trước đề nghị đó nhưng cô vẫn làm theo. Cô dùng hai tay để kéo cánh tay của cậu ta nhưng bị cậu tay dùng tay kéo cô té xuống về phía người của cậu ta. Cô chợt nhận ra rằng mình đang bị trêu chọc. Vừa tức vừa xấu hổ, cô đẩy cậu ta ra trong khi cậu ta đang cười “điên loạn”. Phải may mắn vì anh ta là người của trường Kin nên cô mới không dám làm mất lòng chứ nếu không cô đã cho cậu ta biết tay rồi.
- Này, anh làm gì vậy? – cô tức tối hỏi đại vì đang cố kìm nén cơn giận.
- hahaha… ngốc quá. – cậu ta cố kìm nén cười và nói.
- Anh… – cô tức tối nói. – anh thật là…tại sao lại đùa như thế chứ.
- Tôi thì sao? Chỉ tại cô ngốc quá thôi. Lớn thế này rồi mà còn sợ một con sâu bé tí. – anh ta không nể nang gì nói thẳng.
Cô bắt đầu tức tối vì cậu ta đã đụng tới nỗi đau thầm kín của cô nhưng kìm nén cơn tức giận, cô đứng dậy lùi xa cậu ta 5 bước rồi nói;
- Thì sao? Không liên quan tới anh. Mà anh là ai? Tới đây làm gì chứ? – cô dò hỏi vì cô đã được dặn là phải giữ bí mật mọi kế hoạch cho tới khi lễ hội diễn ra.
- Tôi là ai à? Vậy cô nói trước đi, tôi sẽ nói sau. – cậu ta nói khi đứng dậy. Đúng là cao khiếp. Lúc ngồi thì không nhận ra chứ lúc đứng ấy thì mới biết cậu ta là “hưu cao cổ”. Có thể là hơn 1m80.
- Tôi cũng không nói. Không thích. – cô ngang bướng nói.
- Thế thì thôi. – cậu ta thờ ơ nói.
…puff, the magic dragon…
Tiếng nhạc chuông điện thoại của Xuân vang lên, cô liền cầm máy nghe:
- Alo… ai thế ạ? – có hỏi.
- về ngay văn phòng của hội học sinh ngay. Trường Kin sắp tới rồi đấy. – giọng của Tiên – một trong 5 bông “hoa hồng đen” của hội học sinh trường Lâm Quang.
- Dạ. Em về ngay ạ. – nói xong cô cúp máy rồi quay lưng bỏ chạy luôn ra khỏi vườn hoa và mặc kệ cậu con trai kia.
Nhìn cái bóng “loắt choắt” của Xuân chạy ra khỏi vườn hoa mà anh bật cười. Anh chợt nhớ lại cái nhạc chuông như con nít của cô mà anh không khỏi cười lớn hơn. Từ trước tới giờ, chưa ai dám ăn nói ngang ngược với anh như thế. Quả là một cô gái thú vị.
- Có gì mà lại đứng cười một mình thế. Đến giờ rồi. Đi thôi. – một anh chàng lạnh lùng với mai tóc đen cũng trong bộ đồng phục giống như cậu bước vào khu vườn nói.
- Không có gì. Chỉ là có một vài việc thú vị thôi. – cậu ta nói thờ ơ.
- Được rồi. Đi thôi. – anh chàng mới đến nói. Anh bước tới gần cậu và phủi đi lớp bụi trên vai áo và chỉnh lại chiếc carvat cho cậu.
- Được. – cậu lạnh lùng nói với anh chàng kia với thái độ hoàn toàn khác so với lúc nãy 180°.
Nói xong, hai người đó bước ra khỏi khu vườn một cách nhẹ nhàng nhưng cũng rất uy nghiêm. Làm gió thổi qua khu vườn làm cho mái tóc của cậu con trai kia bay bay và làm tăng thêm nét quyến rũ cho mình. Còn anh chàng kia, vuốt nhẹ mái tóc đen gọn gàng của mình anh im lặng và cùng với cậu con trai kia đi ra khỏi khu vườn và hướng về phía mà Xuân vừa mới đi.



Ayumu

on 13/7/2013, 21:57

#30
  • avatar

Ayumu



Thành viên tích cực
Xem lý lịch thành viên
Tham gia : 03/06/2013
Bài viết : 3523
Điểm plus : 123457943
Được thích : 335
Re: Tình yêu quí tộc-Luxu

Chương 29
Spoiler:
Xuân bước vào văn phòng thì dường như mọi người đã bắt đầu họp. Lén lén bước về phía chỗ ngồi của mình để không làm phiền mọi người lúc này cô mới bắt đầu ngước nhìn mọi người xung quanh.
Cạch…
Cánh cửa bật mở ra, lần này là thêm ba người nữa bước vào. Cô chợt giật mình khi nhận ra người đi đầu trong ba người đó chính là cậu con trai mà lúc nãy cô gặp ở vườn hoa. Cô thầm cầu trời cho cậu ta không nhận ra cô nếu không cô sẽ xấu hổ chết mất. Cậu ta và hai người kia đi thẳng tới chỗ mà dành cho các học sinh trường Kin ngồi. Vậy cậu ta là học sinh trường Kin thật rồi. Cô chợt đưa mắt về phía đó. Lúc này cô còn ngạc nhiên và shock hơn khi nhận ra 1 trong 2 người vừa vào – mái tóc hơi nâu mang nét Tây Âu và chiếc khuyên tai bạc đeo bên tai trái, khuôn mặt hơi lạnh lùng đã thu hút bao nhiêu nữ sinh của trường Thanh Tân – ngôi trường cũ mà cô từng học và không ai khác chính là Minh Hoàng, người bạn thân nhất năm cấp 2 và 3 của cô. Và cũng nhận ra Xuân, Hoàng cũng không khỏi ngạc nhiên. Anh nhìn cô không chớp mắt, trong lòng dường như cảm thấy rất vui nhưng cũng rất bối rối. Tuy vậy, cả hai vẫn không nói gì mà im lặng quay mặt đi như hai người không quen biết để bắt đầu cuộc họp.
………………….
Sau một tiếng, cuộc họp kết thúc. Xuân vội đứng dậy, liếc nhanh qua Hoàng rồi đi nhanh ra ngoài. Anh nhìn cô đi ra ngoài, quay qua chào mọi người rồi cũng đi theo cô trong khi mọi người không để ý nhưng thật ra vẫn có người để ý. Đó là cậu con trai mà Xuân gặp trong vườn hoa khi nãy.
Xuân cứ im lặng đi và Hoàng cũng lặng lẽ đi theo cô và vẫn giữ một khoảng cách khá xa. Cô đi thẳng lên sân thượng của khu nhà. Cô dừng và đứng ở giữa sân thượng, cô đợi cho đến khi tiếng bước chân đằng sau dừng lại, cô từ từ quay lại. Ánh nắng chiếu vào cùng với ngọn gió làm mái tóc cô tung bay làm cho khuôn mặt im lặng của cô hơi có phần “ đáng sợ”.
Hoàng đứng đó, lặng nhìn cô với ánh mắt triều mến. Trong khoảnh khắc đó, cô lao tới nhảy lên ôm chầm lấy cậu và nói lớn trong sung sướng:
- MINH…… HOÀNG……..
Anh ngạc nhiên trước thái độ của cô nhưng cũng ôm cô thật chặt, anh nhẹ nhàng nói trái ngược với giọng điệu ồn ào của cô:
- Chào cậu. Thật vui được gặp lại cậu.
- Ngạc nhiên thật khi được gặp cậu ở đây. Nhớ cậu quá. – cô hồ hởi nói và đẩy nhẹ anh ra để nhìn rõ khuôn mặt của anh.
- Ừm, ngạc nhiên quá. Tớ cũng nhớ cậu lắm. – anh nói, tay véo nhẹ mũi cô một cái.
- Cậu cũng chuyển trường rồi sao? – cô ngạc nhiên hỏi.
Cô ngạc nhiên không phải vì anh có thể vô được trường Kin mà là vì cậu lại đồng ý vào trường đó. Cậu cũng là con cháu của tập đoàn lớn nên việc vô trường Kin là việc đơn giản, đang ra cậu đã chuyển khi mới lên cấp 3 nhưng không hiểu sao anh lại đồng ý ở lại trường cùng với cô.
- Ừm, sau khi cậu chuyển, tớ cũng chuyển luôn.
- haha…nữ sinh trường chắc khóc hết nước mắt với cậu quá. – cô đùa.
- haha…cậu ghen à. – anh trêu lại.
- Hihi…cậu mơ à? – cô nói tỉnh bơ.
- Cậu vẫn vậy nhỉ? – anh nói, xoa đầu cô làm cho nó rối tung lên.
- Vẫn vậy là vẫn như thế nào chứ?
- Tại sao cậu không bao giờ nhờ tớ giúp chứ. Tớ biết việc của cậu rồi. – anh nói
Cô chợt thấy chạnh lòng. Đúng là cô đã không nói cho cậu dù cho cậu có yêu cầu như thế nào.
- Đang vui mà sao lại nhắc tới chuyện đó chứ. Mà chuyện của tớ, tớ tự giải quyết được mà. Không sao đâu. – cô vô tư nói.
- Cậu học trường này có bị phân biết đối xử phải không? – anh lo lắng hỏi.
- Không, làm gì có. Tớ sống vô tư mà. – cô tự tin nói.
- Cậu đừng nói dối. Trông cậu thế mà ai tin.
Quả thật là cô có vẻ “hốc hác” thật. vì một tuần ốm li bì mà. Nhưng cô không muốn làm anh lo. Từ cấp 2 tới giờ, lúc nào anh cũng giúp đỡ cô điều đó khiến cô rất khó xử. Nhiều khi trông anh cứ như là đang lo lắng cho một đứa em gái chứ không phải là lo cho một người bạn.
- Cậu cứ lo thế. Tớ mới bị ốm đó. – cô nói.
Anh không nói gì rồi nhìn cô một hồi, anh đưa ra một đề nghị mà khiến cho cô giật mình và bật cười:
- Hãy qua trường tớ học đi. – anh nói rành rọt.
- Hahaha…. – cô cười lớn. – cậu đùa vui quá. Trường cậu là trường dành cho nam sinh mà.
- Đúng. Tớ sẽ bảo vệ cậu. – anh nói chắc chắn.
- Thôi nào. Tớ có phải là nam đâu. – cô cố dừng cười để nói.
- Cậu giả trai đi. Cậu từng giả trai khiến mọi người không nhận ra mà. – anh nói.
- Đó khác, làm sao có thể chứ? Tớ làm sao có thể học trong trường của cậu được chứ. – cô từ chối.
- Hay đấy chứ. Nếu cô vô, chúng tôi sẽ giữ bí mật cho. – một giọng nói vang lên ở ngay phía cánh cửa sân thượng.
Cả Hoàng và Xuân nhìn ra phía người đang đứng. Đó là người con trai mà Xuân gặp ở vườn hoa. Giờ cô biết được anh ta Minh Tuấn – hội trưởng hội học sinh của trường Kin. Theo sau anh ta là anh chàng tóc đen  phó hội trưởng Bình Nguyên.
Xuân giật mình lùi lại sau lưng Hoàng. Cô nhớ lúc nãy mình vô lễ với anh ta nên giờ thấy sờ sợ mà cũng vì anh ta nhìn có vẻ “nguy hiểm” quá.
- Sao thế? Sao lại trốn đằng sau lưng “bạn trai” thế? – anh ta bước tới gần cô và cúi xuống nói.
- Đâu…đâu có đâu ạ… Hoàng là…bạn em mà. – cô ấp úng nói.
Tuấn cười nhẹ, đứng thẳng lưng nhìn Hoàng nói:
- Ý kiến của em hay đó.
- EM cảm ơn anh. Tại sao anh lại ở đây? – Hoàng hỏi.
- Chúng ta phải về nhưng cậu lại chạy đi mất nên chúng tôi đi tìm. – Nguyên xen vào.
- Vâng em xin lỗi. – Hoàng nhận lỗi.
- Vậy em cũng xin phép. Em chào các anh. Hoàng, tớ đi trước. Tạm biệt. – cô tranh thủ rút trước. Nói xong cô bước về phía cầu thang.
- Hãy nhớ tới lời đề nghị của tớ. Khi nào cần tớ sẽ giúp cậu. – Hoàng nói khi cô đi gần tới cửa.
- Cậu ấy nói đúng đó. – Tuấn nói. Anh có vẻ thích thú với việc này.
- Dạ. Em cảm ơn. – nói xong rồi cô chuồn thẳng. đúng là hai người kì lạ. Làm sao có vụ nữ vào trường nam sinh học chứ. Việc đó chỉ có trên phim ảnh thôi. Còn cô thì…không ham đâu.
……………………………
- Tại sao cậu cũng muốn em ấy vào trường. Hoàng thì còn hiểu được. – Nguyên hỏi.
- Thú vị mà. – Tuấn thờ ơ trả lời miệng nhéch lên một nụ cười có vẻ gian xảo.
Hoàng không nói gì mà chỉ im lặng nhìn hai người ấy. Giờ anh đang cảm thấy lo cho Xuân. Trường Lâm Quang “nổi tiếng” với việc phân biệt giai cấp mà.



Ayumu

on 13/7/2013, 21:58

#31
  • avatar

Ayumu



Thành viên tích cực
Xem lý lịch thành viên
Tham gia : 03/06/2013
Bài viết : 3523
Điểm plus : 123457943
Được thích : 335
Re: Tình yêu quí tộc-Luxu

Chương 30
Spoiler:
Chăm chú làm nốt bài tập về nhà trong quán cà phê gần trường. Dạo này dù có bận rộn như thế nào thì Xuân vẫn không thể lơ là việc học được. Sở dĩ cô chọn quán cà phê này vì nó rất yên tĩnh, lại gần trường nên có thể chạy, hoàn toàn phù hợp với việc “chạy đi chạy lại” trên trường của cô.
Khẽ hát theo bài hát trong quán cà phê, cô gấp sách lại. Cuối cùng, cô cũng đã làm xong đống bài tập này.
- Ta ngồi đây được chứ? – giọng trầm trầm của một người đàn ông vang lên khiến cô hơi giật mình, ngước lên nhìn.
- À, vâng ạ. Mời bác ạ. – cô trả lời trong khi đang cố nhớ người đang ở trước mặt mình là ai.
Người đàn ông đó lịch sự trong bộ vest màu đen. Mái tóc đen lấm tấm trắng, khuôn mặt điềm tĩnh và có phần giống ….Triệt.
- A, bác là bố của Triệt phải không ạ? – cô lên tiếng và chợt im lặng vì thái độ hơi quá của mình.
- Ừm. Là bác. – ông ôn tồn nói.
- Rất vui được gặp bác. À, còn chuyện hôm bữa mong bác đừng để ý, cậu ấy chắc đang có chuyện buồn thôi. – cô nói.
- Ta biết chứ. Cháu không cần nói đỡ cho nó đâu. Tất cả là tại ta.  ông nói.
- Ơ, dạ? – cô gật đầu.
- Thật ra, hôm nay, bác tới đây là muốn nhờ cháu một việc. – ông nói tiếp.
- vâng ạ. Nếu chúa giúp được thì cháu sẽ cố ạ. – cô mỉm cười đáp.
- Ta muốn nhờ cháu giúp ta có thể nói chuyện với Triệt. Ta cần nói rõ với nó một chuyện. Có lẽ có như thế nó mới quay lại nhà Chính.
Lời nói đó đã tác động tới cô. Nó có thể giúp cô thực hiện điều mà cô muốn thì dại gì cô lại từ chôi. Đương nhiên cô đồng ý ngay.
- vâng. Cháu sẽ làm.
- Nhưng ta e là…  ông ái ngại nói.
- Không sao đâu ạ. Cháu sẽ cố. A, đến giờ cháu phải đi rồi. Hôm nay cháu có hẹn. – cô nói và hoảng hốt nhìn đồng hồ. – Cháu chào bác. Cháu sẽ gọi cho bác sau.
- Ừm. chào cháu. – ông khẽ gật đầu cảm ơn.
Cô cúi chào rồi cũng lao bay ra khỏi quán cà phê hướng thẳng tới trường.
………..
Trong thư viện của trường…
Xuân đang suy nghĩ về việc lúc nãy. Có lẽ cô hơi vội vàng đồng ý. Giờ thật không biết làm sao để “dụ” cậu ấy đi gặp bố cậu ấy đây.
Vừa suy nghĩ cô vừa cố nhún lên để đặt cuốn sách kia lên kệ thì một cánh tay khác vươn ra giúp cô đặt cuốn sách đó lên. Cô quay người lại thì nhận ra đó là một bạn nữ rất cao với mái tóc ngắn rất cá tính. Cô ấy mặc bộ đồng phục áo sơ mi trắng với váy hồng. đó là đồng phục của trường Will. Xuân vội lùi lại giữ khỏang cách và chào:
- A, em chào chị. Em cảm ơn. Chị là học sinh trường Will ạ?
- Ừm. Tôi là hôi phó hội học sinh của trường. Tôi là Kim. Vì lần trước, do bận quá nên chúng tôi không thể ghé qua được. – cô ấy giới thiệu.
- Vâng ạ. Chị đến văn phòng của hội học sinh ạ? – cô lịch sự nói.
- Đúng vậy. – một giọng nữ cất lên. Từ đằng sau Kim, một cô gái nhỏ bé hơn một chút, cực kì xinh xắn và duyên dáng trong bộ đồng phục trường Will, mái tóc dài thẳng được giữ gọn gàng bằng chiếc ruy-băng trắng, hai tay chắp nhẹ ra sau nhẹ nhàng bước ra, mỉm cười nhìn Xuân.
- Mình là Lan Anh. Chào bạn. Mình là hội trưởng. Bạn có thể dẫn đường cho mình tới hội học sinh của trường này không? – cô gái vừa bước vào tự giới thiệu.
- vâng. Rất vui được gặp bạn. Mình cũng đang chuẩn bị tới đó. Cùng đi nhé. Mình là Diệp Xuân. – cô mỉm cười đáp lại.
Xuân và Lan Anh mỉm cười nhìn nhau rồi cùng bước ra khỏi thư viện. Kim thì vẫn lạnh lùng theo sau không nói gì. Cả hai đều nói chuyện vui vẻ trên đường đi tới văn phòng của hội. Dường như dù mới gặp nhưng cả hai người đều cảm thấy mình rất hợp nhau, không nói chuyện nhiều nhưng cũng có thể nhận ra rằng họ có nhiều điểm chung về suy nghĩ của mình.
…………….
Sau khi Xuân, Anh và Kim vào văn phòng, mọi người giới thiệu sơ qua nhau rồi bắt đầu cuộc họp. Hôm nay là ngày trường Will đến trường Lâm Quang họp bàn về lễ hội sắp tới. Mặc dù lễ hội là do Lâm Quang tổ chức nhưng trường Will và Kin cũng có giúp đỡ coi như là phép lịch sự.
Cuộc họp cũng chỉ nói về thời gian, cách thức và một số sự kiện sẽ được tổ chức. Riêng nội dung cụ thể thì được giữ bí mật cho tới phút chót. Sau 1 tiếng, cuộc họp kết thúc. Mọi người cũng ra về. Xuân tiễn Liên Anh ra tới cổng trường.
- Tạm biệt cậu nhé. – Xuân nói trong lòng hơi tiếc nuối.
- Ừm, tạm biệt cậu. thật vui khi được biết cậu. Hẹn gặp lại. có gì liên lạc với tớ nha. – Lan Anh siết chặt tay cô và mỉm cười nói.
- Ừm. Hihi…- cô mỉm cười đáp lại vẫy tay rồi quay vào trường khi thấy chiếc Limouse của Anh khuất xa.
Cô quay vô trường và bước thẳng tới vườn hoa của trường. Cô cần chăm sóc nó vì lễ hội sắp tới sẽ dùng chúng mà.



Ayumu

on 15/7/2013, 15:13

#32
  • avatar

Ayumu



Thành viên tích cực
Xem lý lịch thành viên
Tham gia : 03/06/2013
Bài viết : 3523
Điểm plus : 123457943
Được thích : 335
Re: Tình yêu quí tộc-Luxu

Chương 31
Spoiler:
Cả khu vườn tràn ngập màu sắc sặc sỡ của các loại hoa, thoang thoảng trong gió là mùi hương của vài loại hoa. Khoan khoái bước sâu vào khu vườn, cô bất giác lùi lại và kìm nén tiếc hét thất thanh của mình vì trước mặt cô là cả một đống sâu đã được ai đó bắt. Mặt sợ sệt, lùi lại mấy bước. Nói thật cũng không hiểu sao Xuân lại cảm thấy sợ mấy con sâu nhỏ bé và vô dụng đó. Do không để ý đằng sau, cô dẫm phải chân một người làm người đó “ah” lên một tiếng đau. Cô vội quay lại xin lỗi thì nhận ra đó là Triệt. Trên tay cậu là một chậu hoa hồng đỏ. Cậu nhìn cô âu yếm nói:
- Cậu vẫn còn sợ sâu đến thế sao?
- Vẫn còn??? Sao cậu biết tớ sợ sâu? – cô nghi ngờ hỏi.
- Chẳng phải một lần cậu nhảy từ trên cây xuống cũng chỉ vì một con sâu sao? – cậu mỉm cười nói, tay đặt chậu hoa xuống.
- À, ha…- cô nhớ lại. – A, sao cậu nhớ dai thế.
- Hahaha…thú vị mà. – anh lấy tay quẹt giọt mồ hôi trên trán trông thật quyến rũ và mạnh mẽ nhưng do tay anh dính cát nên làm cho trán anh có một vệt lem trông đến buồn cười. Nó làm cho khuôn mặt baby của cậu trông như một chú mèo lem luốc.
- Haha…mặt cậu ngộ quá. – cô cười lớn chỉ vào mặt cậu. – đưa đây tớ lau cho.
Cô nói, rút từ trong túi áo ra chiếc khăn tay của cô và bước lại gần, nhún lên lau vệt lem trên trán của cậu. Cô mải mê lau vệt lem mà không để ý cậu đang nhìn cô chăm chú. Bất giác ánh mắt của hai người chạm nhau, cô hơi ngại ngùng, bước vội lùi lại và vô tình dẫm phải vài con sâu trên nền đất, cô hoảng hốt làm cho bước chân cô trở nên loạng choạng và có xu hướng té “ầm” xuống đất. Lúc đó, cánh tay chắc khỏe của Triệt vòng qua eo cô, kéo cô về phía mình. Anh cứ ôm cô. Lúc đầu thì không có gì lạ nhưng càng lúc anh càng siết chặt cô hơn, hơi cúi xuống.
Cô đang rất xấu hổ vì hành động bất cẩn như trẻ con vừa rồi của mình, cô đỏ mặt. May là do quay lưng lại nên Triệt không thể thấy được khuôn mặt đó. Nhưng cô cảm thấy dường như cậu đang ôm chặt cô hơi, cậu ấy cúi xuống có thể khiến cô nghe thấy được hơi thở của cậu. cô chợt nhớ tới “ngày hôm đó”, cô hốt hoảng kêu lên và đẩy anh ra:
- Dừng lại. Cảm ơn và xin lỗi. Làm phiền cậu rồi.
Lúc này, cậu chợt giật mình nhận ra hành động kì lạ của mình, anh nói:
- Không sao. Cậu hậu đậu quá.
- Biết rồi, xin lỗi rồi mà. – cô cự nự.
- Ừ, biết rồi. cậu giống trẻ con quá. Lúc mới quen cậu, tớ không ngờ cậu lại con nít thế, không giống với dáng vẻ lạnh lùng và kênh kiệu lần đầu gặp. – anh mỉm cười, xoa đầu cô như một người lớn xoa đầu một đứa nhóc.
- Tớ bằng tuổi cậu nên đừng có mà… – cô nói.
- Mà sao? Đúng rồi gì nữa.
- Không thèm nói chuyện nữa.
Nói xong cô quay lưng bỏ đi về phía khu trồng hoa lan ở dãy bên kia, cậu bật cười nhìn vóc dáng nhỏ bé của cô chạy qua bên kia rồi cũng đi qua đó.
Hai người im lặng nhìn mấy cây hoa lan hồ điệp, chợt, cô lấy hết dũng cảm nói, cô phải nói, dù nó như thế nào:
- Triệt, tớ xin cậu một việc được không? – cô nghiêm túc nói nhưng không nhìn cậu.
- Việc gì? Có gì quan trọng sao? – anh hỏi, mắt rời khỏi cây lan trước mặt mà quay qua nhìn cô.
- Cậu…có thể…nói chuyện…với bố cậu…một lần thôi được không. – cô ngập ngừng nói.
Nghe đến từ “bố cậu” của cô mà sắc mặt của cậu đanh lại. Cậu không nói gì mà quay đi.
- Tớ xin cậu. làm ơn, chỉ một lần thôi. – cô quay sang van nài cậu.
- …………. – cậu vẫn im lặng không nhìn cô.
- Một lần thôi, bố cậu có chuyện quan trọng muốn nói với cậu. – cô nói tiếp.
- tớ không có gì để nói cả. – cậu lạnh nhạt nói.
- Tớ xin cậu đó. làm ơn đi. Chỉ một lần duy nhất thôi. – cô cầm tay cậu van nài.
- Tớ…
- Chỉ một lần thôi. – cô xen vào khi cậu chưa kịp nói gì. – coi như cậu “xin lỗi” tớ. Tớ vẫn chưa tha thứ cho cậu đâu. – cô đe dọa.
- Cậu…. – anh bỏ lửng câu.
- LÀm ơn đó. – cô nói giọng sắp khóc.
- Được thôi. Chỉ 15 phút thôi. – cậu nói.
- Được, cảm ơn cậu. Chỉ 15 phút thôi. Chủ nhật tuần này, 9h, tại quán cà phê gần trường nhé. – cô nói, sung sướng ôm chầm lấy cậu.
Lúc đó, cậu chợt cảm thấy bối rối. Trong lòng cậu đang giằng xé, cậu muốn đi vì cô ấy nhưng lại quá ghét “cái người đàn ông được gọi là bố của cậu” nhưng cuối cùng cậu vẫn chọn là sẽ đi gặp người đang ông đó. Cậu sẽ nói hết tất cả những gì cậu suy nghĩ trong suốt một năm qua.
Cô đẩy anh ra, nhìn anh với ánh mắt sung sướng và biết ơn vô bờ bến. Nhìn cô một lúc, ngay khi cô định bước ra xa cậu, cậu kéo tay cô về phía mình rồi cúi xuống, nhanh chóng đặt nụ hôn “ngọt ngào” của mình gần môi cô khiến cô giật mình, đơ người ra. Trước khi cô kịp phản ứng gì, cậu nói:
- Đó là bù lại cho việc tớ cho ông ta 15 phút vào ngày chủ nhật đó.
Nói xong cậu đỏ mặt quay đi, để cô đang đơ người đứng đó không biết làm gì. Cô cảm thấy nụ hôn đó khác với lần trước, dường như nó có ẩn chứa một điều gì đó mà cậu chưa nói ra.
Đâu đó, ở góc vườn, có một người đang lạnh lùng nhìn cô. Anh đã thấy được cảnh vừa rồi. trong lòng của anh chợt cảm thấy khó chịu, nó khiến anh cảm thấy nhói đau. Anh không thích cảnh vừa rồi, anh chỉ muốn xông lên và phá nó thôi. Lặng dựa vào tường anh thở gấp để lấy lại bình tĩnh. Từ khi gặp Xuân, anh cảm thấy mình không còn là mình nữa.



Ayumu

on 15/7/2013, 15:13

#33
  • avatar

Ayumu



Thành viên tích cực
Xem lý lịch thành viên
Tham gia : 03/06/2013
Bài viết : 3523
Điểm plus : 123457943
Được thích : 335
Re: Tình yêu quí tộc-Luxu

Chương 32
Spoiler:
Sáng chủ nhật hôm đó, Xuân dậy sớm hơn thường ngày, chuẩn bị xong rồi chạy ra ngay quán cà phê đã hẹn.
9h15’….
Đã quá giờ hẹn 15 phút, Xuân sốt ruột nhìn đồng hồ trong khi đó, bố Triệt vẫn bình thản nhìn ra phía cửa ra vào như không hề có chuyện gì xảy ra. Việc Triệt không đến là chuyện bình thường, cậu đến thì mới là chuyện đáng ngạc nhiên.
- Bác đừng lo cậu ấy nhất định sẽ đến mà. Mới có 15 phút thôi. Bác đợi bạn ấy một chút. – Xuân lo lắng nhìn về phía cửa ra vào.
- Không sao. Ta biết mà. – bác ôn tồn nói.
- Vâng, nhưng… – cô dừng lại khi nhìn thấy Triệt đang đi vào quán. – Triệt, ở đây nè. – cô vẫy cậu.
Anh khẽ mỉm cười chào cô rồi quay trở về khuôn mặt lạnh lùng khi nhìn thấy “bố cậu”. Anh bước thật chậm về phía cô. Trong chiếc áo sơ mi đen và quần jean xanh đen, trong cậu dường như có vẻ càng lạnh lùng hơn so với dáng vẻ hoạt bát hằng ngày.
“Bố cậu” thì đang rất ngạc nhiên, trong lòng ông đang rất vui mừng. Ông không ngờ có ngày mình có thể nhìn đứa con thân yêu của mình gần như thế này nữa. Suốt một năm qua, không ngày nào ông không nhớ tới Triệt. Từ ngày “đó” tới giờ, dường như cậu căm hận ông tới tận xương tủy.
- Con…- ông xúc động không nói nên lời mà chỉ nhìn chăm chú vào người con trai cảu mình.
- Có gì thì phiền ông nói nhanh lên. Tôi tới hôm này không phải vì ông đâu. – cậu lanh lùng nói.
Nhận thấy không khí ngột ngạt giữa hai người, Xuân cố gắng làm giảm nó, cô đánh trống lảng:
- Được rồi nào. Triệt cậu ngồi xuống đi. Có gì từ từ nói chứ. – cô gượng cười nói.
- 15 phút. – cậu nói.
- hả? À…ừm… – cô khó xử nói. – Vậy tớ ra trước cho hai người nói chuyện nhé. – cô ái ngại nói rồi quay ra.
- Không, cậu ở đây. Tớ muốn cậu nghe nói. – anh nói, tay kéo cô lại.
- Đúng vậy. Nếu Triệt đã muốn thì cháu cũng ngồi xuống đi. – bác Hùng này giờ im lặng giờ mới lên tiếng.
- Vâng ạ. – cô khẽ gật đầu nói và cũng ngồi xuống nhưng có chút lưỡng lự.
Triệt kéo Xuân ngồi sát mình, tay cậu nắm chặt tay cô. Mặc dù rất ngại nhưng cô không dám rút tay ra mà ngoan ngoãn ngồi xuống theo cậu.
Sau một hồi im lặng, bác Hùng lên tiếng trước.
- Có lẽ con đã hiểu lầm ta rồi.
Không nói gì, Triệt chỉ im lặng, lạnh lùng nhìn ông. Trong cậu giờ này, tâm trạng đang rất rối bời.
- Chuyện mẹ của con… – hơi ngập ngừng khi nói tới việc đó.
Khi nghe nhắc tới mẹ mình, cậu siết chặt tay Xuân hơn. Dù đau nhưng cô vẫn không nói gì mà im lặng vì cô biết lúc này cậu đang rất nhớ mẹ mình.
- Một năm trước, mẹ con gặp tai nạn xe và đã mất. – ông đau khổ nói.
- Chuyện đó thì có gì nói chứ. – cậu tức tối nói vì không muốn nhớ tới kỉ niệm buồn đó. Cô có thể hiểu được một chút tâm trạng của cậu qua cách cậu đang siết tay cô.
- Mọi người không tìm thấy mẹ con và kết luận là mẹ con đã mất. – ông nhẹ nhàng nói.
- Đúng. Chính ông đã ra lệnh ngừng tìm kiếm mà. Mẹ tôi vừa mất, ông đã quên mẹ tôi sao? Ông có biết bà yêu ông tới mức nào không? Tại sao ông nỡ bội bạc đến mức đó. Ông không xứng đáng làm con người. Đồ vô ơn bội nghĩa. – cậu tức giận đứng dậy quát to, ánh mắt hiện rõ nét tức giận, căm ghét, khinh bỉ.
Thấy vậy, cô cố nắm chặt tay anh kéo xuống, mong anh bình tĩnh lại. Cô vội đứng dậy, dùng một tay đặt lên vai cậu, đứng đối diện cậu.
- Bình tĩnh đi. Hãy bình tĩnh nghe hết đã. – cô lo lắng nói. Dường như cô đã hiểu ra một chút về mâu thuẫn giũa cậu và bố của cậu.
Nhìn vẻ mặt lo lắng của Xuân, Triệt bình tĩnh một chút. Cậu im lặng ngồi xuống quay mặt đi không nói gì. Cô cũng ngồi xuống bên cạnh cậu.
Thấy con trai của mình có vẻ bình tĩnh một chút trong lòng yên tâm nhưng không khỏi ngạc nhiên. Mặc dù, Triệt là người ít khi nổi giận nhưng khi đã giận thì rất khó kìm chế. Nhớ lúc mẹ cậu được báo là đã mất, bố cậu ngừng tìm kiếm. Cậu đã rất tức giận tới tìm ông và đập phá cả căn phòng của ông. Do học võ từ nhỏ, mấy người vô can dù là người lớn cũng bị đánh cho “bầm dập” sau ngày đó cậu đã thề sẽ căm thù ông mãi mãi. Không ngờ, một cô gái bình thường như thế mà có thể khiến cậu bình tĩnh dễ dàng như thế thì quả là cô ấy có gì đó rất “ đặc biệt” với cậu.
- Thật ra… – ông dừng lại một lúc rồi nói tiếp. – mẹ con vẫn còn sống.
Nghe được lời nói vừa rồi, Triệt không khỏi ngạc nhiên, trợn mặt quay ra nhìn người vừa nói dường như lời nói đó chỉ là ảo giác. Cả Xuân cũng dường như không tin vào điều đó. im lặng một lúc lâu, Triệt lấy lại bình tĩnh nói tiếp:
- Hừ…ông đang đùa học sinh tiểu học sao? Suốt một năm qua, ông nói là mẹ tôi đã mất giờ lại nói bà con sống. – giọng anh có phần chế giễu và có điều gì đó rất lạ, có lẽ là nó còn ẩn chứa một chút hi vọng mong manh nào đó.
- Ta biết, có vẻ khó tin nhưng đó là thật. – ông nhẹ nhàng nói.
- Thật? cái gì chứ. Đó chỉ là lời nói của ông thôi. Làm sao tin được chứ? – cậu mỉa mai.
- Đúng ta nói, thì có vẻ khó tin nên ta đã mang cho con một thứ. Đấy là thư của mẹ con gửi con. – ông vừa nói vừa đưa cho cậu một lá thư.
Cậu nhận lấy nó, có phần hơi lưỡng lự nhưng rồi cũng mở lá thư ra. Cậu đọc trong im lặng. cả Xuân và bố cậu cũng dường như nín thở và dõi theo từng hành động của cậu.
Một lúc sau, cậu run run buông bức thư xuống, mặt cậu tái nhợt. Bức thư đó có vẻ là một cú shock khá lớn cho cậu. Mọi người đều im lặng
- Tại sao? Tại sao? – giọng cậu mất bình tĩnh hét lên.
- Ta xin lỗi. Ta đã giấu con suốt một năm qua. Việc mẹ con là con gái ruột của một trùm Mafia bên Nhật, ta đã hứa với mẹ con rằng không được nói với ai. – ông đau khổ nói. – mẹ con không muốn con xấu hổ vì bà.
- Tại sao chứ? Dù bà là ai thì tôi vẩn là người yêu bà ấy nhất mà. – cậu nói như muốn khóc.
- Ta biết. Một năm trước, nó là lúc băng Mafia của mẹ con gặp kẻ thù. Bố của mẹ con là ông ngoại của con bị ám sát. Có người phái tới để ám sát mẹ con, vụ tai nạn đó là do bọn họ sắp xếp. May là mẹ con được báo trước và thoát được. Sau cái ngày xảy ra tai nạn đó 1 hôm. Lúc ta đang đau khổ nhất mẹ con đã đến gặp ta và yêu cầu ta giữ bí mật này và bà ấy phải về Nhật để thay bố của bà lãnh đạo để giải quyết mâu thuẫn đó. – ông kể lại.
- Giữ bí mật với cả con trai của bà ấy sao? – cậu hét to với vẻ không cam tâm.
- Ta rất tiếc. Tất cả chỉ vì an toàn của con thôi. – ông tiếc nuối nói.
- An toàn. An toàn gì chứ. Bà ấy bỏ con trai của mình để dấn thân vào nguy hiểm thì tốt hơn sao? – anh uất ức nói.
- Ta xin lỗi. – ông nhìn đứa con trai tội nghiệp của mình mà đau lòng. – việc của mẹ con sắp xong rồi. có thể hai mẹ con sẽ đoàn tụ sớm thôi. – ông an ủi.
- Đoàn tụ? – cậu hỏi.
- Đúng đoàn tụ. chúng ta sẽ được đoàn tụ sớm thôi mà. – giọng ông chứa đầy hi vọng. – vì thế ta nghĩ con cũng nên chuẩn bị quay về nhà Chính thôi.
- Tôi căm ghét các người. – cậu chợt tức giận nói rồi đứng dậy, chạy thật nhanh ra ngoài.
- Triệt. – bất giác Xuân gọi to. Cô cảm thấy lo cho cậu. thật tội nghiệp khi cậu liên tục phải chieu nhiều cú shock như thế. Cậu đau khổ suốt một năm trời chỉ vì ân oán giữa những người lớn với nhau. Là cô chắc cô cũng sẽ như cậu thôi. Cô vội đứng dậy nhìn theo cậu nhưng chợt lo lắng quay qua nhìn bác Hùng – bố của Triệt. ông cũng đang rất lo lắng nhưng chỉ biết thở dài.
- Cháu hãy đi theo nó và giúp nó với. Nó không chỉ giúp Triệt mà còn giúp cho chính cháu nữa. – ông khổ sở nói.
Cô khẽ gật đầu rồi quay đi.
- Cảm ơn cháu đã ở bên nó. – ông nói khi cô đã đi được khá xa.



Ayumu

on 15/7/2013, 15:14

#34
  • avatar

Ayumu



Thành viên tích cực
Xem lý lịch thành viên
Tham gia : 03/06/2013
Bài viết : 3523
Điểm plus : 123457943
Được thích : 335
Re: Tình yêu quí tộc-Luxu

Chương 33
Spoiler:
Đứng từ xa nhìn Triệt đang “trút” giận lên chiếc bao cát ở nhà cậu. bây giờ, tâm trạng của cậu đang rất rối bời. Vui, buồn, tức giận, đau khổ…tất cả đan xe vào nhau là cảm giác lúc này của cậu. Người mẹ suốt một năm qua không một ngày nào, không một giây phút nào cậu quên được, người mà cứ ngỡ là đã mất rồi nay đột ngột quay trở lại. Đó quả là niềm vui to lớn nhưng để đón nhận niềm vui đó quả không dễ. Tin vui đến cũng đồng thời nhận ra rằng mình đã bị lừa suốt một năm qua, nó thực sự là một cú shock lớn.
- Tại sao chứ? Tại sao họ lại lừa dối con trai của họ chứ? – Triệt tức giận quát lên.
Từ nãy giờ, chỉ đứng im trong góc phòng, Xuân chợt giật mình khi nghe tiếng cậu. ban đầu hơi có vẻ lưỡng lự nhưng rồi sau đó, cô mạnh dạn bước tới gần anh.
- Họ cũng chỉ vì cậu thôi mà. – cô thực sự không biết nói gì hơn.
- Vì tôi sao? Vì tôi mà sẵn sàng bỏ tôi sao? Họ không nghĩ rằng họ quá ích kỉ sao? – cậu tức tối quay lại nhìn cô nói.
- Họ không bỏ cậu. Chẳng phải suốt một năm qua họ vẫn luôn theo dõi cậu sao? – cô nhẹ nhàng nói.
- …. …………– cậu im lặng không nói gì. Ánh mắt đầy vẻ đau khổ. Có lẽ bố mẹ cậu không hề bỏ cậu nhưng thật khó chấp nhận sự thật.
- Hãy nghĩ xem, nếu cậu là họ cậu sẽ làm gì. Làm như họ hay là vì tình yêu thương của mình cho con mà cho nó biết tất cả sự thật để rồi tính mạng của nó cũng “long đong” như mình. Nếu cậu là một người cha, người mẹ, cậu có dũng cảm để làm như thế không? – cô từ từ khuyên giải.
Triệt lặng người không nói được gì mà nhìn thẳng vào Xuân, có lẽ như cậu đang hoang mang. Quả thật cậu đã rất ích kỉ khi chỉ nghĩ cho mình thôi. Bố mẹ cậu hẳn cũng rất đau lòng khi không thể nói hết sự thật. cậu lặng người, vội quay đi sống mũi cay cay, khó chịu.
Đứng im nhìn Triệt, cô thấy vai cậu có vẻ run lên, chợt thấy chạnh lòng, cô tiến gần cậu, nhẹ nhàng đặt tay lên vai cậu. Cô giật mình khi nhận ra là cậu đang khóc, đôi mắt đỏ hoe, nước mắt ràn rụa. Trông cậu lúc nãy chẳng khác gì một đứa trẻ to xác. Cô thấy lòng mình xao xuyến và thương cậu lắm. Nhún chân lên, cô kéo đầu cậu gục vào vai cô, nhẹ nhàng vỗ về cậu như một người mẹ chăm lo cho một đứa con.
Triệt lúc này, tâm trạng rất buồn và ray rứt. Có lẽ chỉ có khóc mới làm cho tất cả vơi đi. Tựa vào vai Xuân, cậu thấy thật bình yên, tất cả mọi buồn bực trong lòng đang dần vơi đi.
……………………………………….
Sau một hồi lâu, Triệt đã lấy lại bình tĩnh. Không ngờ có ngày cậu lại khóc trước một người con gái khác như thế này. Cậu ngồi im lặng bên cạnh Xuân, vai áo của cô bây giờ đã bị ướt nhẹp vì nước mắt của cậu.
- Cậu thấy ổn chưa? – cô hỏi.
- …………………..
- Dù không thật sự hiểu cảm xúc của cậu nhưng khi buồn, hãy khóc đi nhé. Có thể nó sẽ vơi bớt đi. Cố lên nào. – cô nhẹ nhàng khích lệ cậu.
- Xin lỗi…và…cảm ơn. – sau một hồi im lặng cậu nói.
Hơi ngạc nhiên nhìn cậu, cô không nói gì mà chỉ xoa đầu như cách cậu hay xoa đầu cô. Im lặng một hồi, cô nói tiếp:
- A, cậu cũng vừa xin lỗi vừa cảm ơn giống tớ kìa. – cô đùa cậu.
Khẽ mỉm cười, cậu không nói gì mà nhìn vô thức vào khoảng không nào đó ở bên ngoài qua cánh cửa sổ.
- Cậu có thể ở bên tớ hết hôm nay được không?
Hơi bối rối trước câu nói của cậu. Cô nhìn cậu chăm chú. Cái dáng vẻ của cậu khiến cô chợt thấy yếu lòng:
- Ừm, nếu cậu muốn. Tớ với cậu là bạn mà phải không? – cô mỉm cười đáp.
- Cảm ơn. – Triệt nói nhỏ. Anh cầm tay cô siết thật chặt để cảm nhận hơi ấm từ bàn tay của cô, hơi ấm đó nó đang dần dần lan tỏa vào trái tim đang cảm thấy lạnh lẽo của cậu – một sự ấm áp của cảm giác được quan tâm và sự ngọt ngào của tình yêu thương…dường như chính lúc đó, mọi mệt mỏi và buồn phiền của cậu đã vơi bớt đi phần nào mà thay vào đó là một tâm hồn nhẹ nhõm và hạnh phúc…
Cả hai đều không nói gì, lặng lẽ gục đầu vào nhau nhìn vu vơ vào đâu đó. Mặc dù cả hai đều im lặng nhưng vẫn có thể cảm nhận rằng người bên cạnh mình đang cảm thấy thế nào.
Tiếng gió nhẹ thổi vào căn phòng đem theo những tiếng lá cây xào xạc, những tiếng chim hót thánh thót…tất cả làm cho tâm hồn của hai con người đang ở đó thấy thanh thản nhẹ nhàng hơn. Nắm chặt tay nhau, cùng tựa vào nhau, cùng im lặng suy ngẫm về những điều mà mình đã trải qua. Có lẽ chính sự im lặng đã làm cho họ hiểu nhau, gần nhau hơn.
…………………………………………….
Ở bên ngoài căn phòng đó, một người đàn ông trung niên, đứng lặng nhìn hai con người bé nhỏ trong phòng với tâm trạng có phần thoải mái đi. Khẽ cười hài lòng. Điều suốt một năm qua, ông không làm được, bây giờ đã được thực hiện. Quay lưng bước đi trong lòng vô cùng thanh thản.



Ayumu

on 15/7/2013, 15:14

#35
  • avatar

Ayumu



Thành viên tích cực
Xem lý lịch thành viên
Tham gia : 03/06/2013
Bài viết : 3523
Điểm plus : 123457943
Được thích : 335
Re: Tình yêu quí tộc-Luxu

Chương 34
Spoiler:
Văn phòng giám đốc tập đoàn AJ – Dương Thế Hùng
Một người đàn ông đang trầm tư suy nghĩ. Suốt một năm qua, không lúc nào ông không bị dằn vặt bởi việc làm của mình. Ông đã lừa dối đứa con trai mà ông yêu quí nhất – Triệt và khiến nó bỏ nhà ra đi vì căm ghét chính ông. Quả thật điều đo khiến ông rất đau lòng nhưng giờ đây, có lẽ sự xích mích giữa ông và Triệt đã có phần nào được giải quyết. Trong lòng ông bây giờ đã có phần nhẹ nhõm hơn.
Mệt mỏi nhìn tấm hình chụp cảnh gia đình mình lúc đang còn hạnh phúc mà trong lòng ông chợt thấy nhớ nhung, khắc khoải vô cùng. Ngắm nhìn bầu trời trong xanh, thả hồn theo từng cơn gió. Ông mong sao mình có thể tới ngay bên người vợ thân yêu – người mà suốt một năm qua ông chưa một lần gặp mặt. Ông đang chờ đợi từng giờ, từng phút đến lúc mà cả gia đinh mình có thể đoàn tụ lại. Nó quả thật là rất lâu.
Cốc…cốc…
Tiếng gõ cửa làm cho ông chợt tỉnh khỏi dòng suy nghĩ mông lung vừa rồi. bình tĩnh lấy lại phong thái ông lên tiếng:
- Mời vào.
Cạch…
Tiếng đóng cửa nhẹ nhàng, không khiến ông Hùng phỉa chú ý vì ông nghỉ đó lại là thư kí của mình nhưng thật ra đó lại là người khác.
- Chào ông. – giọng nói lạnh lùng không cảm xúc của Triệt vang lên khiến ông giật mình.
Vội đưa mắt nhìn về phía người vừa đi vào, ông không giấu nổi sự ngạc nhiên xúc động xen lẫn hạnh phúc của mình. Đã hơn một năm trời rồi cậu không tự chủ động tìm tới ông thế mà giờ đây…
- Chào con, con…
- Hôm nay tôi đến đây là có việc. – cậu nói thẳng.
- ….. – vẫn im lặng không nói gì mà chỉ nhìn chăm chú vào người đang đứng trước mặt mình lúc này. Ánh mắt của ông chứa đầy niềm yêu thương và xúc động.
- Hôm nay, tôi tới đây là có một việc muốn nhờ. – cậu nói tiếp.
“ Một việc muốn nhờ” sao? nếu là cậu muốn thì đừng nói là một mà đến trăm việc, ông cũng sẽ cố giúp cho cậu. ông đã rất muốn được trở thành chỗ dựa vững chắc cho cậu từ lâu lắm rồi.
- Được thôi. Tất nhiên ta sẽ cố giúp con rồi. – ông cố giữ bình tĩnh lại và nói.
- Thật ra, tôi muốn….
……………………………….
Mở mắt ra, trước mắt cô là một căn phòng rộng lớn, sang trọng và… có phần quen quen. Hình như cô đã từng ở đây rồi. Ngồi bật dậy, Xuân vươn vai và lao ra khỏi giường ngay. Bây giờ đã gần 7h sáng rồi. Lần đầu tiên cô ngủ dậy trễ đến như thế. Đang bối rối thì cô nhận ra quần áo của mình có phần hơi lạ. Chiếc áo thun hôm qua của cô, giờ đã được thay thế bằng chiếc áo thun nam rộng màu trắng. Nhìn quanh một lúc rồi cô bước về phía phòng tắm của căn phòng đó, dù gì cũng cần phải tắm rửa một lúc đã chứ.
Vừa đang định mở cửa phòng tắm, cánh cửa đã bật ra và…đập một cái “cốp” rõ đau vào đầu của Xuân.
- Á, đau… – cô rên lên và ngồi thụp xuống vì cú va chạm vừa rồi khiến cho cô cảm thấy hoa mắt, chóng mặt quá.
- Cậu không sao chứ? Sao cậu lại ở đây? – người con trai vừa bước ra từ phòng tắm, lo lắng ngồi xuống bên cạnh cô để hỏi.
- Không sao? sao cậu lại ở đây? – Xuân xoa xoa đầu hỏi Triệt.
- Cậu nói lạ. nhà tớ, tớ không ở chứ tớ ở đâu? – cậu thản nhiên nói vừa đỡ Xuân đứng dậy.
- Ủa, nhà cậu hả? Ừm, hèn gì tớ thấy quen… – cô chợt khựng lại khi nhớ tới một điều không vui lúc trước khi cô đã từng tới đây.
Dường như cũng nhớ tới điều đó, Triệt cũng trờ nên bối rối hơn.
- Ừm, không sao là tốt rồi. Cậu đang định dùng phòng tắm mà, cậu vào đi.
- Hả, à ừm. – Xuân trở nên bối rối hơn hẳn, cô luống cuống lùi về phía sau nhưng lại vô tình vấp phải chân mình và té ra sau. Ngay lập tức, Triệt dùng tay kéo cô lại nhưng do đã muộn rồi, cậu cũng mất đã và té…ập lên cô.
Một cảnh tượng…vô cùng dễ hiểu lầm. một nam đang nằm đè lên một người con gái trong một căn phòng vắng. Đã thế người con trai con đang cởi trần nữa chứ.
Xấu hổ vì việc vừa rồi và cô cảm thấy ngại ngùng khi trong lúc này, cô đang ở rất rất sát với người cậu. Làn da trắng mịn, cơ thể săn chắc đang còn vương lại vài giọt nước, một mùi hương thơm từ người cậu tỏa ra cùng cái hơi ấm của cơ thể đó…nó chợt khiến cô cảm thấy sợ. Kí ức của lần trước chợt ùa về khiến cô cảm thấy run sợ. Ngay lúc đó, cô dùng hết sức của mình đẩy cậu ra. Vội vã đứng dậy và lùi ra xa, cô ấp úng nói:
- Xin…lỗi…cậu…không sao chứ?
Cũng bối rối không kém gì Xuân, Triệt cũng đang cô giữ một khoảng cách đối với cô.
- Không sao. Xin lỗi. Thôi, cậu đi đi, tớ không làm phiền.
- À…ừm. Chào. – cô nghe lời cậu quay đi.
- À, khoan. Cậu…có thể dùng quần áo của tớ nếu cậu cần. – Triệt nói, mặt cậu lúc đó có vẻ hơi đỏ lên.
- Hả? À, ừm, cảm ơn. – Cô trả lời, hơi lúng túng. Nhìn lại bộ đồ nhếch nhách của mình, cô cũng gật đầu và nhận lấy bộ đồ pyjama xanh nhạt từ cậu.



Sponsored content

Sponsored content



Re: Tình yêu quí tộc-Luxu

Chuyển đến trang : Previous  1, 2, 3, 4, 5, 6, 7, 8, 9, 10  Next



Quyền viết bài:
Bạn không có quyền trả lời bài viết