Yukimono Forum »   » Chuyên Mục » Đọc Truyện » Sưu tầm » Truyện dài

Chuyển đến trang : 1, 2, 3  Next

Ayumu

on 12/7/2013, 15:54

#1
  • avatar

Ayumu



Thành viên tích cực
Xem lý lịch thành viên
Tham gia : 03/06/2013
Bài viết : 3523
Điểm plus : 123457943
Được thích : 335
Anh nhất định làm em yêu anh(phần 2)-Ori_Chan

*Author (tác giả): Ori_chan



*Category (thể loại): Hài hước, tình cảm teen, vui, đôi lúc có cảnh buồn


*Rating (đánh giá truyện theo độ tuổi): K+


*Status (tình trạng truyện: on-going hoặc finished): finished


*Warning (cảnh cáo về nội dung truyện): Các em yếu tim, dễ xúc động, hay liên tưởng bậy bạ cấm đọc truyện này.


 _Hoàng Anh là một cô bé được sinh ra trong một gia đình đầm ấm hạnh phúc. Gia đình khá giả, bố mẹ yêu thương, chiều chuộng. Đến năm 13 tuổi, trong một tai nạn giao thông, mẹ đã vĩnh viễn rời xa cô. Thời gian đầu bố cũng cố gắng yêu thương như mẹ cô đã làm với cô. Nhưng sự cô đơn đã khiến ông đi thêm 1 bước nữa. Mẹ kế rất ghét cô, bố thường đi làm ăn xa, ở nhà mẹ thường xuyên mắng chủi thậm chí đánh đập cô thậm tệ, những cái tát, cái roi vọt đã khiền cô trở lên lì đòn và bắt đầu thờ ơ với tất cả mọi thứ. Cô ghi tên tham gia học taekwondo và là một ứng cử viên ưu tú của các giải lớn nhỏ trong nước. cô không còn tin vào tình yêu thương trên đời nữa, ở cô luôn có một rào cản vô hình với các bạn cùng trang lứa, cô không có bạn, cô thường đi đánh nhau sau những lần bị mẹ kế hành hạ. ai nhìn thấy cô cũng tránh hết ra không dám đến gần và cô trở lên lạnh lùng với tất cả mọi thứ….



Ayumu

on 13/7/2013, 18:07

#2
  • avatar

Ayumu



Thành viên tích cực
Xem lý lịch thành viên
Tham gia : 03/06/2013
Bài viết : 3523
Điểm plus : 123457943
Được thích : 335
Re: Anh nhất định làm em yêu anh(phần 2)-Ori_Chan

Chương 1
Spoiler:
20 năm sau.
23h50’ đêm.
Một đứa con gái (Đúng không đây???) đang ngồi trước màn hình máy tính. Hai chân vắt vẻo để hẳn lên bàn, tay chống cằm, đầu óc hiện đang treo vào cành cây bên ngoài cửa sổ. Đôi mắt màu nâu vẫn đang nhìn chằm chằm vào chiếc đồng hồ treo tường. 3’ sau:
-Ôi, 7 phút nữa là qua ngày mới rồi, 7 phút nữa là mình bước sang tuổi 18 rồi!!!- đứa con gái đó than thở than thở mãi rồi đập đầu vào bàn tạo nên những tiếng cốp cốp vô cùng vui tai.
(Giới thiệu chút coi) Trần Thủy Tiên, một cô nàng mang nguyên vẹn gien của mẹ mình, đi đâu cũng nghe “Càng lớn càng giống mẹ!” nhưng thật ra cô nàng không thích được khen như vậy cho lắm, cô không muốn giống mẹ. Á, đừng hiểu lầm nhé, mẹ cô là một người giỏi giang, xinh đẹp nhưng tính tình thì lại quá cứng nhắc và nghiêm khắc. Cũng may là tính cô giống bố nên còn đỡ chút chứ thằng em trai cô Trần Thủy Nguyên mới là một bản sao nguyên mẫu của mẹ.
Chính vì muốn thoát khỏi những lời khen như thế nên Tiên nhà ta…thay đổi bề ngoài trái ngược hết với mẹ. Trong khi mẹ để tóc dài thì cô nàng cắt tóc tém, mẹ cô nữ tính thì cô lại không-hề-biết-nữ-tính-là-gì. Cứ coi cái dáng ngồi ở trên thì biết đó. Nhưng mặc dù thay đổi như thế nào thì…vẫn bị nói “Thật giống mẹ!” =,=
Còn 5’ nữa sẽ là sang ngày mới, lúc đó cũng chính là thời điểm cô tròn 18 tuổi. Sự kiện này thật đáng ăn mừng nhỉ? Nhưng ngồi suốt từ tối đến giờ vẫn không nghĩ ra nên làm gì để đánh dấu sự kiện này. Chán quá, cô vào zing me chơi lúc.
Vừa vào trang chủ, đập vào mắt Tiên là… oa một cái avatar vô cùng đẹp. Một tên con trai, yes là con trai, tóc đen nhìn vô cùng dễ thương, nụ cười thì…khiến cho các nàng dù có đứng giữa bão tuyết mặt vẫn…ửng hồng ( đủ biết đẹp cỡ nào). Hè hè Tiên ngồi ngắm một lúc, thôi thì, kết bạn với anh ta chơi.
- Kết bạn nhé, mà cho hỏi nhỏ, cái avatar là hình bạn hay anh Hàn Quốc nào vậy?
Vừa kích chuột gửi đi, máy cũng báo hiệu kết bạn thành công thì đồng hồ trên tường điểm 12 tiếng. Ngước lên đồng hồ…0h đúng.
-Tuyệt.- Tiên khoanh tay trước ngực rồi nghĩ về cái tin nhắn mình vừa gửi, mặt hơi ngớ ra- Mình có xỗ sàng quá không nhỉ?
Chưa đầy một phút sau, yêu cầu kết bạn đã được đồng ý. Bên góc phải cũng hiện ra là anh ta đang online, Tiên nhảy vào Buzz.
-ThuyNguyen handsome: Buzz
-Foreveronelove: chào, bạn là người vừa kết bạn với mình phải không?
-ThuyNguyen handsome:Yes, giờ trả lời coi.
-Foreveronelove: Ưm đó là tôi đó.
-ThuyNguyen handsome: Eo, sao đẹp trai vậy?
- Foreveronelove: Nè, ThuyNguyen, you cũng là con trai mà, phải không?
-Thủy..Thủy Nguyên?- Tiên ngớ người rồi kiểm tra lại. –trời ơi mình đang dùng nick của thằng em mình.a a a…liệu anh ta có nghĩ mình biến thái không? –Tiên ngồi dựt mái tóc ngắn của mình.
- Foreveronelove: Nè, sao vậy? Avatar của you rõ ràng là con trai mà?
- Foreveronelove: Nè..sao vậy?
- Foreveronelove: Buzz
- ThuyNguyen handsome: hè hè, sorry, tui đúng là con trai, nhưng khen như vậy là bình thường mà.- Tiên cố gắng vớt vát chút thể diện cuối cùng.
- Foreveronelove: Ưm..
- ThuyNguyen handsome: You onl khuya vậy?
- Foreveronelove: You cũng vậy mà!
- ThuyNguyen handsome: Hôm nay đặc biệt nên tôi mới thức muộn vậy thôi.
- Foreveronelove: Dịp gì hả?
- ThuyNguyen handsome: Ừ, vừa bước sang tuổi 18.
- Foreveronelove: Ồ, tôi cũng 18.
- ThuyNguyen handsome: Hay nhỉ, thật có duyên.
- ThuyNguyen handsome: À, trùng hợp ý. – Tiên chữa lại.
- Foreveronelove: Ưm.. thôi đi ngủ đây, mai đi học nữa.
- ThuyNguyen handsome: Ừ, mai tôi cũng đi học.
- Foreveronelove: Ừm..bye.
- ThuyNguyen handsome: Ok, g9!
- Foreveronelove: g9!
Foreveronelove đã Offline.
Nhìn dòng chữ nhỏ hiện ở khung chat, Tiên thở dài:
-Ôi hai thằng con trai nói chuyện điên với nhau…hờ hờ. Lại vào lúc nửa đêm nữa. Một cách đón tuổi mới thật đặc biệt. – Tiên lắc đầu ngán ngẩm chính mình, tắt máy rồi đi ngủ.
Nhưng suốt đêm đó, Tiên nằm lăn qua lăn lại suốt đêm không ngủ được. 4h sáng lại mò dậy mở máy tính.
-Không ngủ được thì vào bắn gunny vậy. (Ai vào bắn với tui đi, iuanh1234)
Sáng hôm sau.
Tiên mở mắt nhìn xung quanh, chợt nhận ra mình đang ngủ gục ở bàn máy tính, lập tức bật dậy, nhìn đồng hồ. 6h 15’ sáng.
-Trời ơi, muộn quá, mình phải đi học!
Ngồi dậy tắt máy tính rồi Tiên phi vào nhà tắm làm vệ sinh buổi sáng, nhìn mình trong gương, ôi một quầng thâm quá to….
Bước xuống nhà ăn, mọi người đã có đầy đủ ở đây rồi. Mẹ đang làm bữa sáng, bố ngồi đọc báo và uống cà phê. Thằng em trai của Tiên thì đang làm gì đó trong nhà tắm (Nhà tắm thông với bếp)
-Bố, chào buổi sáng. Mẹ, chào buổi sáng!
-Chào buổi sáng!- Minh buông tờ báo xuống, nhìn Tiên rồi cười.- Đêm qua con mấy giờ ngủ vậy?
-Dạ, hơn..12h.
-4h bố vẫn nghe tiếng con trở dậy mà?- Minh lại cười, nụ cười mang đầy ẩn ý.
-A, lúc đó con mất ngủ nên dậy một lúc rồi lại ngủ mà.- Tiên cười, nhưng đằng sau nụ cười lại là nỗi sợ hãi sẽ bị xa em lap top iu dấu.
-Ừ, vậy thì thôi.- Minh nói rồi tiếp tục đọc báo.
Nguyên từ nhà tắm đi ra, cu cậu này kém cô 2 tuổi, năm nay cũng sẽ lên lớp 11. Nguyên mang nguyên vẹn mọi thứ từ mẹ, từ cách nói năng đến bề ngoài, tính cách cũng như được đúc từ một khuôn vậy.
- Hôm nay hai đứa vẫn đi học chứ? –Anh vừa làm bữa sáng vừa hỏi, chỉ còn gần một tháng nữa là nghỉ hè rồi.
-Vâng.- Tiên trả lời.
Anh nhìn Tiên rồi nói.
-Hôm qua ngủ lúc hơn 4h phải không?
-Dạ?
-Lên lớp không được ngủ gật! –Đây là một câu ra lệnh.
-Vâng, con biết rồi.
Tiên không bao giờ dám nói lí với mẹ. Mẹ ít nói nhưng nói câu nào là cô không thể nói lại, như trường hợp hiện tại, nếu cô nói lại, thể nào cũng bị quạt:
-Thế cả đêm hôm qua không ngủ thì làm gì?
Nếu cô nói mình ngồi ôm máy tính thì dám cá là em máy tính sẽ sớm được chuyển đi chỗ khác và không còn trong tầm kiểm soát của cô nữa nên im lặng vẫn cứ là vàng.
Mọi người đang ăn sáng, Nguyên đứng dậy đầu tiên:
-Con xin phép đi học trước.
-Ừ…-Minh nói.
Nguyên lên phòng lấy cái ba lô, vừa đi ra cửa đã nghe tiếng của Anh:
-Nguyên!
-Sao ạ mẹ?- Nguyên quay người lại hỏi.
-Hôm nay có anh văn đúng không?
-Vâng!
-Con có mang vở bài tập không đấy?
-Vở bài tập? A..-Nguyên lập tức chạy vào phòng mẹ lấy vở, tối qua cậu nhờ Anh kiểm tra bài tập rồi quên luôn. Cũng may là mẹ nhắc.- Con đi học ạ! Chào mẹ.
-Ừ.
Nguyên đi rồi, Minh quay sang hỏi:
-Bài tập thế nào?
-Tốt.
-Thế thì được.- Minh gật đầu.
Tiên ngồi nghe mà khâm phục bố quá đi, mẹ toàn dùng cách ăn nói như vậy với bố nhưng bố không bao giờ giận. Bố yêu mẹ vì cái gì nhỉ?
Thấy Anh đi vào trong nhà vệ sinh, Tiên quay sang hỏi Minh:
-Bố này, ngày xưa mẹ có lạnh lùng vậy không ạ?
-Có- Minh cười.
-Eo, vậy…
-Bây giờ mẹ con đâu còn lạnh nữa..Chỉ là hơi nghiêm khắc mà thôi.
-Vâng.
-Thôi, ăn đi mà đi học, gần 7h rồi.
-Á, thôi con đi học luôn đây, chào bố.
-Ừ, mới ăn no đừng có chạy….
Anh từ nhà vệ sinh đi ra, chỉ thấy mỗi Minh ngồi đấy, cô cất tiếng hỏi:
-Anh vừa nói chuyện gì với con hả?
-Con hỏi ngày xưa em có lạnh lùng vậy không?
Anh ngồi xuống nhìn Minh, cười rồi hỏi:
-Em vẫn còn lạnh lùng sao?
-So với 20 năm trước thì đỡ hơn rất nhiều rồi.
-Vâng, nhờ anh cả.
Minh cười lớn:
-Tất nhiên là nhờ anh rồi, mà em không phải đi làm à?
-Có, đi bây giờ đây.
**
Lên đến lớp.
Tiên vứt chiếc cặp lên bàn, ngồi gác luôn chân lên ghế( đã bảo ko biết nữ tính là gì mà) ngoảnh xuống hỏi đứa bạn bàn dưới:
-Hôm nay có gì mà lớp mình ồn ào vậy?
-Không có gì.- tên bạn đó nói- Chỉ là sắp tới trường mình có giao hữu bóng rổ với một trường bạn, hôm nay mấy tên đó đến trường mình làm cái gì đó thôi… chả biết mấy tên đó thế nào mà bọn con gái nhao nhao hết cả lên.
-Ờ..-Tiên đáp lại không hào hứng. Ngồi nghĩ lung tung một lúc thì có một cậu bạn đi qua. Cậu ta là người hiền lành, ít nói nhất lớp. Cậu ta ngồi ngay sau lưng Tiên và bây giờ Tiên đã nhận ra một điều: cô là người duy nhất mà mỗi lần gặp cậu ta đều gật đầu nhẹ một cái.
Như thói quen, vừa nhìn thấy Tiên đang ngồi gác chân lên ghế, cậu ta gật đầu một cái rồi lấy tay đẩy gọng kính, cái kính cận to sụ.
Tiên cũng gật đầu nhẹ một cái rồi ngồi chống tay nhìn ra ngoài cửa sổ.
Giờ ra chơi.
Đội bóng rổ của trường đang tập dưới sân trường, Tiên thì ngồi trên lan can ngoài hành lang. Thật là nhàm chán, sao cái bọn con gái cứ thích mấy tên “Vừa cao ráo, lại dắt bóng khéo!” (Nguyên văn lời bạn Ori) nhỉ? Chỉ được cái mẽ ngoài. “Ớ, nói cho cùng thì chẳng phải đêm qua mình cũng vì cái avatar đó mà làm quen với người ta sao?” Tiên nghĩ thầm và suýt thì ngã từ lan can tầng ba xuống vì cái ý nghĩ ấy, nhưng may là có người giữ tay kéo lại.
-Phù..-Tiên thở phào, tí thì đi gặp ông bà ngoại rồi. Ngoảnh sang nhìn người vừa kéo mình, ồ tên kính cận to ít nói.- Cảm ơn Thanh nhé!
Cậu ta chỉ gật đầu rồi bỏ tay ra khỏi vai Tiên, trước khi bỏ đi nói một câu nhẹ, nhưng mà kiên quyết:
-Tớ hi vọng không nhìn thấy cậu ngồi trên lan can lần thứ hai!
Nhìn cậu ta bỏ đi rồi, Tiên ngớ người:
-Cái trò gì vậy?



Ayumu

on 13/7/2013, 18:08

#3
  • avatar

Ayumu



Thành viên tích cực
Xem lý lịch thành viên
Tham gia : 03/06/2013
Bài viết : 3523
Điểm plus : 123457943
Được thích : 335
Re: Anh nhất định làm em yêu anh(phần 2)-Ori_Chan

Chương 2
Spoiler:
Tối đó, Tiên đang ngồi gác chân nghe nhạc tại máy tính, lại thấy nick của tên hôm qua sáng đèn. (Vì muốn nói chuyện với tên đẹp trai đó nên vẫn vào bằng nick của thằng em trai) Tiên lại nhảy vào Buzz.
- ThuyNguyen handsome: Buzz
- Foreveronelove :Chào, rảnh nhỉ?
- ThuyNguyen handsome:Ừm, học xong thì phải lên chơi lúc cho đỡ buồn.
- Foreveronelove : You học trường nào?
- ThuyNguyen handsome: Thpt ML! (Lấy đại hai trường ở gần khu vực mình nhé!)
- Foreveronelove: Ồ, kể cũng gần, tôi học ở TP.
- ThuyNguyen handsome: Ồ, tôi có một đứa em họ ở đó, you biết Lê Như Ngọc học a3 không?
- Foreveronelove: À, Ngọc a3 thì tôi biết, tôi học cùng bạn ấy.
- ThuyNguyen handsome: Vậy à?
- Foreveronelove: Ừ, nhưng cô nàng đó..
- ThuyNguyen handsome: Sao?
- Foreveronelove:Cứ đỏng đảnh sao ý.
- ThuyNguyen handsome: Ờ, you nói tôi mới để ý.
- Foreveronelove : Cô nàng đó cũng hay bám theo tôi.
- ThuyNguyen handsome: Vậy hả? Vậy you tên gì ?
- Foreveronelove : Trịnh Thanh Phong.
- ThuyNguyen handsome: Ừm, biết rồi.
- Foreveronelove : Vậy tôi out trước nhé.
- ThuyNguyen handsome: Ừm..
- Foreveronelove:Bye.
- ThuyNguyen handsome: Bye…
Foreveronelove đã offline.
Ngồi lặng trước màn hình vi tính, Phong tự hỏi mình:
-Sao lại đi bảo tên cho một thằng con trai khác nhỉ? Mình điên thật rồi!
Tiên ngồi trước màn hình hiện dòng chữ cho thấy Phong đã out. Tiên cười khì khì, vào zing bằng nick của mình (Mấy nick này tui bịa đóa, đừng có zô kết bạn, nhỡ có tồn tại rồi thì đừng có hỏi “Đây có phải là Phong ko?” nhé ^_^) tính hỏi đứa em họ là con gái của cô Nhi xem sao, nhưng đáng tiếc là nó không onl, hiện tại chỉ có mỗi kính cận to onl mà thôi.
Chán quá định ra ngoài thì anh chàng kính cận lại nhảy vào Buzz.
- Changkhothuychung: Buzz
- ThuyTien_Lonely: Chào Thanh!
- Changkhothuychung: Đang làm gì vậy?
- ThuyTien_Lonely: Chat với you nè!- “Uả mình tưởng cậu ta ít nói cơ mà nhỉ?” Tiên nghĩ thầm.
- Changkhothuychung: Ờ, không làm gì khác nữa sao?
- ThuyTien_Lonely: Có.
- Changkhothuychung: Gì?
-ThuyTien_Lonely: Nghe nhạc.
- Changkhothuychung: Bài gì?
- ThuyTien_Lonely: Day by day của T-ara.
- Changkhothuychung: À, bài đó cũng hay.
- ThuyTien_Lonely: Ừ, còn you đang làm gì?
- Changkhothuychung: Chơi cà phê mốt.
- ThuyTien_Lonely: You mà cũng chơi hả? –Tiên ngạc nhiên.
- Changkhothuychung: Thái độ gì đấy?
- ThuyTien_Lonely: Thì nghĩ là con trai không thích trò đó!
- Changkhothuychung: Chán chả biết làm gì thì chơi, cũng không tệ lắm.
- ThuyTien_Lonely: Ừ..mà này..?
- Changkhothuychung: Gì?
- ThuyTien_Lonely: You có phải Thanh không vậy?
- Changkhothuychung: Hỏi gì kì vậy?
- ThuyTien_Lonely: Thấy là lạ thôi.
- Changkhothuychung: Vậy hả?
- ThuyTien_Lonely: Ừ..
- Changkhothuychung: Thôi nghe nhạc đi, tôi có việc phải đi bây giờ.
- ThuyTien_Lonely: Ừm bye.
- Changkhothuychung: Bye. Mà ngủ sớm đi nhé, hôm nay quầng thâm to lắm đấy!
- ThuyTien_Lonely: Hơ, vậy hả?
- Changkhothuychung: Bộ không nhìn thấy hả?
- ThuyTien_Lonely: Có, thôi đi đâu thì đi đi.
- Changkhothuychung: Ừ..
Nói ừ như vậy nhưng mãi không thấy Thanh offline, Tiên lại hỏi:
- ThuyTien_Lonely: Tưởng có việc phải đi?
- Changkhothuychung: Ừ..
- ThuyTien_Lonely: Sao chưa đi đi.
- Changkhothuychung: Cậu..out trước được không?
- ThuyTien_Lonely: Hả?
- Changkhothuychung: Cứ Out đi.
- ThuyTien_Lonely: Nhưng tui vẫn đang chơi mà.
- Changkhothuychung: Vậy out xong vào chơi tiếp.
- ThuyTien_Lonely: ???
- Changkhothuychung: Đừng thắc mắc được không? Cứ làm đi.
- ThuyTien_Lonely: Ờ…Bye
- Changkhothuychung: Bye…
ThuyTien_Lonely đã offline.
Nhìn dòng chữ trên màn hình, Thanh mỉm cười rồi mới tắt máy.
Changkhothuychung đã offline.
Chưa đầy một phút sau.
ThuyTien_Lonely vừa online.
-Cái tên kì quặc, lại có cái kiểu đấy nữa.- Tiên vừa nhìn màn hình vừa lầm bầm -Đúng là trên đời chỉ có một người như vậy mà thôi, không bao giờ có người thứ 2 mà.
Sáng hôm sau.
Chỉ còn vài ngày nữa là buổi giao hữu sẽ diễn ra, đồng nghĩa với việc đó là thỉnh thoảng lại có mấy người trường bạn xuất hiện ở trường. Đội bóng rổ của trường cũng tập nhiều hơn, cứ giờ nghỉ trưa hoặc tan học là họ sẽ ở lại tập thêm.
Thanh vẫn là một tên kính cận ít nói, lúc nào đi cũng chả nhìn ai, chả mở miệng nói với ai câu nào, nhưng vẫn gật đầu chào mỗi khi đi qua chỗ của Tiên. Nhìn cậu ta, bây giờ Tiên đã hiểu câu “ Con người trong thế giới ảo với con người thật ngoài đời, đôi khi là một trời một vực!”
Giờ nghỉ trưa hôm đó.
Vì mẹ đi xử lí một vụ ở tận trong Nha Trang. Bố thì đi làm không về buổi trưa nên trưa nay sẽ chỉ có hai chị em ở nhà. Nguyên học cùng trường với Tiên, nên thỉnh thoảng hai chị em cũng cùng về. Hôm nay vì sáng muộn quá nên Tiên phải nhảy lên xe buýt trong khi thằng em thong thả đi xe đạp, vì nó dậy cực sớm. Giờ Tiên mới nhận ra một điều nữa, là cô quên ví ở nhà…a a a. Cuốc bộ hơn 3 cây số sao? Không đời nào.
Nghĩ vậy Tiên ra đứng đợi Nguyên ở dãy lớp 10, dãy nhà này gần cổng trường và cũng gần luôn nhà để xe nên đứng đây đợi nó là tuyệt nhất.
Đứng đợi Nguyên được 10’, Tiên nhận ra là có đến gần chục cô nàng lớp Nguyên cứ tần xuất vài (chục) giây lại ngoái ra nhìn cô một lần. Nếu nhìn không thì không sao nhưng họ toàn nhìn bằng ánh mắt hình viên đạn và còn thì thầm với nhau điều gì đó. Tiên nhìn họ rồi nhìn mình từ trên xuống dưới, vẫn bình thường mà. Áo sơ mi của trường, quần jean ôm vô cùng bình thường. Giày conveser cũng bình thường nốt, rốt cuộc là họ nhìn cái gì nhỉ?
Cuối cùng thì lớp Nguyên cũng được ra, lúc nào cũng vậy, cứ tiết lí là lớp Nguyên cứ phải ngồi thêm 15 đến 20 phút để thầy..dặn dò và chép bài về nhà. Tiết 5 rồi, trời đã nắng lắm rồi mà thầy vẫn không thay đổi cái điều khoản đấy.
Nguyên vừa ra khỏi lớp đã thấy Tiên. Cậu đi đến hỏi:
-Sao chị chưa về?
-Ờ..đợi em mà! –Tiên cười.
-Lại bỏ quên ví hả? –Nguyên nói bằng cái giọng lơ đãng, nhưng cậu thừa biết tính của chị mình.
Tiên biết là trong trường hợp này có chối cũng không được nên chỉ lặng lẽ gật đầu. Em của cô, rất ngoan ngoãn, phán một câu xanh rờn:
-Vậy vào lấy xe ra đây, rồi chị đèo nhé!
-Ờ..-Tiên chán nản.
Vào khu để xe của lớp Nguyên để lấy xe. Chưa kịp chạm vào xe thì Tiên đã bị ba đứa con gái lớp Nguyên chặn đường không cho lấy. Một đứa lên giọng:
-Mày học lớp 12 phải không?
-Phải! Có việc gì không? –Tiên ngạc nhiên, trò gì đây?
-Ha ha..-con bé đó bật cười- Lớp 12 mà còn định câu dẫn anh Nguyên sao? Mày không biết ngại à?
-Câu dẫn?- Tiên ngạc nhiên tập hai, sau đó bật cười- Ha ha..
-Mày không biết ngại à? Mau tránh xa anh Nguyên ra…Cả cái trường này không ai được đụng vào anh ấy!
Tiên khoanh tay trước ngực, hất hàm hỏi:
-Các cô thích Nguyên?
-Phải!
-Tên?
-Thùy Dương!
-Thùy Dương? –Tiên nhắc lại rồi nói tiếp- Thùy Dương à, Nguyên là em trai của chị đó, em thích em trai chị mà lại không điều tra về anh chị em của nó sao?
-Cái..cái gì? Chị nói cái gì?
-Chị sẽ phản đối nếu sau này Nguyên có dẫn em về nhà. Thế nhé, bye ha ha- Tiên dắt xe ra khỏi bãi, vừa đi vừa cười lớn, thật đắc ý quá đi.
Dương nghe thấy vậy lập tức chạy theo:
-Chị ơi, em xin lỗi mà..em không cố ý đâu! Chị ơi…
Dương chỉ dám nói mấy câu rồi chạy mất vì Nguyên đang đi lại gần phía họ. Tiên nhìn theo bóng Dương, miệng vẫn đang cười ha hả. Nhưng mấy giây sau miệng nó lập tức khép lại, mặt thì nhăn nhó khi Nguyên nói:
-Chị đèo đi.
Tiên nghiến răng nghiến lợi, có lẽ nào lại như vậy chứ. Một thằng nhóc lớp 10, cao 1m73, nặng sáu mấy kg gì đấy, lại bắt một con bé lớp 12 cao có 1m60 nặng chưa được..50 kg đèo cơ chứ! Đồ độc ác…nhưng thôi, Tiên đành ngậm ngùi mà đèo nó, còn hơn là phải lội bộ…ôi số tôi thật khổ…hu hu hu…
Vừa đạp vừa thở phì phò, đi được nửa đường Nguyên nhảy xuống làm xe nhẹ hẳn, nó đạp luôn một đoạn dài…lúc sau lại phải quay xe lại đón thằng em trời đánh vì nó nhắn tin là “Quay lại đây, em chưa hỏi về việc chị dùng nick của em để kết bạn với thằng gì đó đâu!”
Vừa nhìn thấy Tiên quay lại, Nguyên đi lại gần, nói:
-Chị ngồi ra đằng sau đi, để chị đèo thì không biết bao giờ mới được về để ăn miếng cơm nữa.
-Ờ…-Tiên ngoan ngoãn ngồi ra đằng sau.
Đi được một đoạn, Tiên hỏi:
-Thùy Dương là ai?
-Dương? Cô ta làm gì chị hả? –Nguyên cau mày.
-Không có gì, lúc nãy thấy chị đứng đợi ở trước cửa lớp cậu, lại nói chuyện với cậu nên nó tưởng chị là đuôi bám theo cậu ý mà..
-…
-Cô ta thích cậu hả?
-Nhìn là biết rồi còn gì?- giọng của Nguyên nghe vô cùng khó chịu.
-Ha ha, đào hoa quá nhỉ, cậu giống mẹ quá.
-Nếu chị muốn đèo..cứ cười tiếp đi..
Nghe câu này, Tiên lập tức im bặt, giảng hòa:
-Ừ, thôi vậy, không nói nữa…



Ayumu

on 13/7/2013, 18:09

#4
  • avatar

Ayumu



Thành viên tích cực
Xem lý lịch thành viên
Tham gia : 03/06/2013
Bài viết : 3523
Điểm plus : 123457943
Được thích : 335
Re: Anh nhất định làm em yêu anh(phần 2)-Ori_Chan

Chương 3
Spoiler:
Cuối cùng thì buổi giao hữu bóng rổ đó cũng đến, thật ra thì có đến hay không thì Tiên cũng chẳng quan tâm, nhưng mấy đứa con gái lớp cô thì hào hứng vô cùng vì nghe nói…trường bạn có một anh vô cùng đẹp trai..
Đẹp trai cái gì cơ chứ? Haizz mệt quá đi, Tiên mở Ipod nghe nhạc, lại bất chợt nhìn xuống dưới. Kính cận đang ngồi làm bài tập, cái kính của cậu ta mới vĩ đại làm sao, nó che hết cả khuôn mặt của cậu ta…chỉ thấy mỗi là cậu ta có nước da khá là trắng, mắt không rõ màu gì vì Tiên có bao giờ nhìn kĩ đâu. Mái tóc hơi dài, lòa xòa trước trán…ngồi nhìn một lúc, tự nhiên cô muốn nhìn khuôn mặt thật của cậu ta quá, tay theo ý nghĩ đó giơ lên, nhằm thẳng vào cái gọng kính:
-THỦY TIÊN!- Một giọng con gái lảnh lót vang lên, volume vô cùng lớn.
Tiên giật mình, tay vẫn đang ở trên không, cùng lúc đó kính cận ngẩng đầu lên thế là tay cô va vào đầu cậu ta. Chưa kịp làm gì thì cậu ta đã gỡ tay cô xuống, mặt cúi gằm, chắc mặt cậu ta đang đỏ lắm hay sao mà đến hai vành tai cũng đỏ thế này? Đang định cúi xuống nhìn mặt xem mặt cậu ta đỏ thế nào thì Tiên lại giật mình vì cô bạn lúc nãy lại lên tiếng với volume to hơn:
-THỦY TIÊN.
-Cái gì vậy? –Tiên chán nản ngoảnh sang nhìn cô bạn đó.
-Có người gọi.
-Ai vậy? –Vừa nói Tiên vừa đứng dậy đi ra phía đó.
-Ngọc ở trường TP!
-Vậy hả?
Thanh nhìn theo Tiên đi ra đến cửa, mặt cậu đang nóng bừng bừng, đến tai cũng nóng, cậu áp hai tay mình lên má rồi gục xuống. Xấu hổ quá.
Tiên đi ra cửa, thấy Ngọc đã đứng ở ngoài rồi, trời ơi..Tiên mới chỉ không gặp Ngọc gần 1 năm thôi nhưng trông Ngọc khác quá. Mái tóc ngày xưa thẳng mượt vậy mà giờ xoăn tít từ đầu đến cuối. Gương mặt trang điểm khá kĩ, ăn mặc sành điệu mang giày cao gót.. thế này mà vẫn vào trường được..bó tay.
-Chào chị Thủy Tiên!
-Chào em, có việc gì không?
-À, cũng không có gì,..hôm nay trường em giao hữu bóng rổ với trường chị nên em đến xem, tiện thể lên thăm chị thôi.
-À, ra vậy.. tưởng gì..
-Lát chị xuống xem cùng em nhé!
-Hôm nay chị định về sớm.
-Không về gì hết, ở lại đây! Em đi bảo anh Nguyên về trước đây.- Nói rồi không để Tiên nói gì, Ngọc chạy vụt đi.
-NÈ..nè..-Tiên gọi theo, nhưng vô ích, Ngọc đã chạy được một đoạn xa rồi- Khỉ thật!
Bực bội đi vào lớp, Tiên lại gác chân lên ghế, xong quay xuống hỏi cô nàng ngồi cạnh kính cận:
-Trường TP có thằng nào đẹp trai lắm hả?
Nghe câu này của Tiên, kính cận hơi cau mày nhưng vì cậu ta đang cúi xuống làm bài nên Tiên không biết. Cô bạn ngồi cạnh kính cận trả lời:
-Ừ..Cậu ấy tên là Phong, Trịnh Thanh Phong…đẹp trai mà chơi bóng cực siêu luôn.-Mặt cô bạn đó đã chuyển sang màu hồng rồi.
-Thanh Phong hả? Hình như nghe ở đâu rồi thì phải?
-Mấy ngày nay cái tên đó ở khắp trường mà, cậu chắc là có nghe qua!
-Chắc vậy..- Tiên ngoảnh lên rồi tiếp tục nghe nhạc…
Buổi chiều hôm đó, 2h thì buổi giao hữu sẽ bắt đầu. Tiên miễn cưỡng đi theo Ngọc ra sân vận động đằng sau trường học. Chỉ giao hữu thôi chứ có thi đấu gì đâu mà long trọng vậy chứ, bực mình. Tiên đang ngồi vắt chân chữ ngũ tại hàng ghế đầu. Mắt vẫn dán vào cái màn hình điện thoại đang có 9 cái lỗ và những con chuột đang thò lên lại chui xuống. Nói đơn giản hơn là đang chơi đập chuột. Vì vô cùng chăm chú vào cái màn hình đó nên không biết rằng kính cận đã ngồi đằng sau từ lúc nào rồi.
Mặc cho mọi tiếng hét chói tai xung quanh, đầu Tiên đang nổi lên từng con số:
-4,9,1,3,5,4,3,2,4,6,7,8,9,5….- Cuối cùng thì game over cùng với một tiếng hét chói tai…
-Tránh ra…
Tiên giật mình, ngẩng đầu lên.. “à thì ra là một quả bóng rổ đang bay đến chỗ mình, lại còn nhằm thẳng đầu mình nữa, ầy..lâu lắm rồi chưa chơi, từ lúc lên lớp 12 đến giờ…” Nghĩ vậy Tiên đút máy vào túi, ngắm chuẩn đường đi của bóng và…đỡ. Vừa túm được quả bóng thì Tiên bị xô ngã từ đằng sau. Vì đang kiễng chân để đón bóng, chưa kịp lấy lại thăng bằng nên bị xô như vậy Tiên cùng người đó ngã ập xuống..
Tay vẫn đang giơ lên cao cầm quả bóng, lại bị một cục thịt đè lên người, Tiên bực mình hét lớn:
-Đứng dậy cái coi!
Kính cận giật mình, lồm cồm bò dậy, ngơ ngác nhìn xung quanh. Cậu đang nằm đè lên Tiên và cậu nhận ra là rất nhiều người đang nhìn vào hai người. Xấu hổ quá, mặt cậu lại đỏ lên và ngồi dậy.
Thấy cục thịt đó tránh khỏi người mình, Tiên ngồi dậy, vai đau nhức vì bị đập khá nặng, cô nhìn người vừa gây ra cú ngã vừa rồi..ủa là kính cận hả?
Đứng hẳn dậy và thấy mọi người đang nhìn mình..Tiên nhìn xuống dưới sân bóng rổ, các cầu thủ vẫn đang nhìn mình, cô nghĩ “Chắc họ muốn lấy lại bóng!” vì vậy Tiên cười một cái, nhìn vào anh đội trưởng đội bóng rổ trường mình, cô ném về phía anh ta.
Anh đội trưởng chụp được một cách khá dễ dàng, rồi anh ta cũng cười, tay trái giơ ngón trỏ về phía cô, rồi tiếp tục quay ra chơi bóng. Lúc này Tiên mới phủi quần áo rồi ngồi xuống ghế, lại quay sang hỏi kính cận:
-Đau không?
Kính cận lắc đầu, mặt vẫn đỏ ửng..Tiên phủi áo mình xong tiếp tục quay xuống xem bóng rổ. Ồ, có một anh chàng của trường bạn đã cướp được bóng, rồi ném vào rổ…nhưng phấn khích thế nào lại ném bộp vào thành rổ, bắn ra ngoài. Nhiều tiếng xuýt xoa tiếc rẻ vang lên, Tiên cũng nói một câu nhưng không phải xuýt xoa như mọi người mà là:
-Đồ gà, thế mà cũng ném trượt!
Anh chàng đó quay mặt lại, Tiên tò mò muốn xem…mặt mũi của đồ gà ra sao nên cũng nhìn vào anh ta…ủa kia chẳng phải là cái tên có cái avatar đó sao? Tiên nghĩ vậy, đúng lúc đó thì họ nghỉ 5 phút. Tiên đứng bật dậy, nhảy qua bức tường cản để vào sân thi đấu, kính cận đột nhiên lên tiếng, hỏi:
-Đi đâu vậy?
Tiên hơi ngạc nhiên khi nghe tiếng cậu ta xong rồi bật cười, nói:
-Đi điều tra chút.
Nói xong thì chạy về phía anh chàng đội trưởng đội bóng rổ.
Đứng đó nói chuyện với anh chàng đội trưởng một hồi, Tiên hỏi anh ta về cái tên gà ném trượt kia, và nhận ra rằng cậu ta chính là cái tên chat với mình mấy lần trước.
Kết quả hôm đó, trường Tiên thắng trường tên gà kia…mọi người vui vẻ..đi về. Tiên vừa đứng lên đã thấy cái tên gà kia chạy về phía mình. Còn Ngọc đứng bên cạnh thì lấy tay vuốt lại mái tóc xoăn tít của mình. Cậu ta chạy đến trước mặt Ngọc mặt hơi buồn, nói:
-Xin lỗi, mình thua rồi!
-Không sao đâu.- Ngọc cười- Thắng thua là chuyện bình thường mà.
-Ừ, mà đây là?-Cậu ta nhìn sang Tiên.
-À, đây là chị họ mình, Thủy Tiên.
-Chị họ? Thủy Tiên? Mình tưởng chị hay anh họ gì đó của cậu là Thủy Nguyên cơ mà?-Phong nhìn Tiên, thắc mắc.
Đúng lúc đó thì Nguyên từ đằng sau Tiên đi đến, Ngọc chỉ vào Nguyên:
-Kia mới là Thủy Nguyên kìa.
Phong nhìn Nguyên, rồi gật gù:
-Ừ, đúng rồi cái avatar đó..
Nguyên đi đến trước mặt Tiên..khẽ gật đầu chào Ngọc và Phong rồi quay sang Tiên:
-Chị có về không? Hôm nay mẹ về đấy, về nhà nhanh lên!
-Hôm nay mẹ về hả? Cậu không ở nhà nấu nướng gì sao?
-Một mình tôi nấu để chị lăng xăng chơi ở đây hả?
Kính cận đứng đằng sau mọi người vẫn không nói tiếng nào. Phong lên tiếng:
-Cậu là Nguyên? Tôi là..
-A, chúng ta về thôi Nguyên ơi..-Tiên ngắt lời Phong, tay phải túm tay Nguyên, tay trái túm tay kính cận rồi nói- Xin lỗi, đi trước nhé!- Rồi để lại Ngọc và Phong đứng ngơ ngác, Tiên kéo hai người đó chạy theo mình…
Chạy được một đoạn xa rồi, Nguyên nói:
-Chị bỏ tay ra cái coi! Sao phải chạy vậy?
-Ờ, hè hè..không có gì hết á!- Tiên bỏ tay Nguyên ra, bỏ luôn cả tay kính cận ra luôn.-Xin lỗi Thanh nhé, kéo một đoạn xa như vậy!
Kính cận không nói gì, chỉ nhè nhẹ lắc đầu, Nguyên nhìn kính cận, nghĩ thầm “Sao con trai gì mà cứ ẻo lả như con gái vậy nhỉ?”
-Vậy chúng tôi về trước.-Nguyên nói rồi kéo tay Tiên- Về thôi.
-Ừ. Bye Thanh nhé!
Kính cận vẫn không nói gì, chỉ giơ tay chào Tiên một cái.
Đi ra xe, Nguyên hỏi:
-Sao bạn chị có vẻ ẻo lả vậy? Cậu ta có gay không vậy?
-Chắc là không, mỗi người một tính, không được phán xét vớ vẩn, về thôi.
-Ờ…
Tối hôm đó.
Sau khi ăn tối xong, Tiên làm bài tập. Nhìn các con số trong mấy cái đề đại học năm trước mà mắt Tiên lóa lên.. Tiên kém nhất là môn toán, môn toán cần suy tư lo-gic trong khi cô không có cái đầu nhạy bén hay khả năng suy nghĩ lo-gic. Một bài toán ít nhất phải giải bước đầu ra cô mới làm được. (T/g cũng vậy! =,=)
Giải phương trình: sin2xcosx+sinxcosx = cos2x+ sinx+cosx. (Ori tính lấy con khác khó hơn nhưng ko biết mấy cái kí hiệu căn kiếc ở đâu nên lấy đỡ con này!)
-Cái này làm thế nào hả trời??? Suốt một tiếng đồng hồ, cắn nát đầu bút mà vẫn không ra… Ôi, hay xuống hỏi bố nhỉ? Ừ, thì xuống hỏi bố.
Minh đang ngồi xem ti vi, Tiên lên tiếng:
-Bố à!
-Sao con..?
-Có bài này, con muốn hỏi..
-Ừ, đưa bố xem..-Minh cầm lấy bài của Tiên. Nếu đã học qua thì con này thực sự không khó, nhưng đối với Minh là người mất kiến thức lớp 11, 12 thì lại là cả một vấn đề. Sau này cậu cũng chỉ học qua loa về toán vì chuyên ngành chủ yếu của cậu bây giờ là tiếng anh cơ. Đối với Minh..bài này thì chịu rồi.
-Con vào hỏi mẹ đi, bố quên mất cách làm rồi.
-Hỏi mẹ ý ạ?-Tiên hơi ngần ngừ.
-Có việc gì à?-Minh hỏi.
-Con..sợ mẹ mắng lắm!
-Mẹ đã bao giờ mắng con đâu, nếu không biết thì phải hỏi chứ sao?
-Hay lát bố nhờ mẹ làm giúp con nhé!
-Ừ, cũng được, con lên phòng đi, lát bố nhờ mẹ xem cho.
-Vâng, cảm ơn bố.- Cô nói rồi đi lên phòng.
Mấy phút sau.
Anh từ nhà bếp đi ra ngoài phòng khách, thấy vậy Minh bảo:
-Anh này!
-Sao?
-Em xem giúp con bài toán này được không, nó kêu không làm được.
Anh nghe vậy, đi lại gần, cầm tập vở lên xem.
-Anh nghĩ mình phải học lại thôi, giờ con hỏi lại chẳng biết gì!-Minh cười.
-…
-Em có làm được không?
-Mỗi người có một bộ óc riêng, không nên trách cứ nếu họ không như người khác.-Anh nói rồi cầm tập vở lên trên tầng.
-Cộc cộc..
-Dạ, vào đi ạ.
Anh mở cửa bước vào, Tiên vẫn đang ngồi ở bàn học, trên bàn là một đống giấy nháp. Thấy Anh bước vào, lập tức quay người, lên tiếng:
-Chào mẹ ạ!
-Ừ..-Anh đi lại gần chỗ Tiên, Tiên vẫn đang làm con toán đó. Anh để cuốn vở xuống, dùng ngón tay chỉ từng chỗ.- Chỗ này dùng công thức nhân đôi, bên này cũng vậy dùng công thức nhân đôi. Con thử làm xem nào.
-Công thức nhân đôi ạ?
-Ừ..
-Vâng, để con thử. –Tiên bắt đầu nhớ công thức để làm..
Anh đứng nhìn Tiên làm bài, sau khi Tiên làm được bước đầu tiếp tục hướng dẫn:
-Bây giờ nhóm sinxcosx ra ngoài, vế bên này cũng vậy, có gì chung thì nhóm ra ngoài.
-Vâng..

10’ sau.
Cuối cùng cũng ra kết quả (Vì ko có đủ kí hiệu nên ko ghi ra được) Tiên nhìn qua một lượt bài mình làm, lại nghe Anh nói:
-Khối B đúng không?
-Vâng…
-Phải làm nhiều dạng này vào, con này thuộc dạng rất dễ..
-Vâng..
-Có bài khó cứ hỏi, nếu làm được mẹ sẽ giúp.
-Vâng, cảm ơn mẹ.
Anh nhìn Tiên rồi đi ra ngoài, đóng cửa lại. Tiên ngồi nghĩ thầm.
-Kể ra mẹ cũng không quá đáng sợ như mình nghĩ!!



Ayumu

on 13/7/2013, 18:10

#5
  • avatar

Ayumu



Thành viên tích cực
Xem lý lịch thành viên
Tham gia : 03/06/2013
Bài viết : 3523
Điểm plus : 123457943
Được thích : 335
Re: Anh nhất định làm em yêu anh(phần 2)-Ori_Chan

Chương 4
Spoiler:
Sau khi giải quyết xong đống bài tập, Tiên lại lên zing chơi, ồ cái tên Phong này hôm nào cũng lên đây thì phải. Lần này không đợi cô Buzz mà cậu ta Buzz trước.
- Foreveronelove: Buzz
- ThuyNguyen handsome: Chào..
- Foreveronelove : Hôm nay tôi gặp cậu rồi phải không?
- ThuyNguyen handsome: Phải!
- Foreveronelove: Vậy người kéo cậu đi là ai?
- ThuyNguyen handsome: Chị gái tôi!
- Foreveronelove : Cậu có chị gái?
- ThuyNguyen handsome: Phải!
- Foreveronelove: Ồ, mà tôi hỏi Ngọc thì Ngọc bảo năm nay cậu vẫn đang học lớp 10 mà, sao cậu bảo tôi cậu 18 tuổi?
-Ai da. Ngọc đáng ghét, thấy trai đẹp là y rằng. – Tiên lầm bầm một mình.
- ThuyNguyen handsome: Ừ, hôm đó tôi nói dối đó.
- Foreveronelove : Hả?
- ThuyNguyen handsome: Hôm đó là ngày chị tôi tròn 18 chứ không phải tôi.
- Foreveronelove : Vậy hả?
- ThuyNguyen handsome: Ừ.
- Foreveronelove : À, nè.
- ThuyNguyen handsome: Sao?
- Foreveronelove: Nghe nói hơn tháng nữa trường cậu có lễ kỉ niệm trường tròn 50 tuổi phải không?
- ThuyNguyen handsome: Phải.
- Foreveronelove : Vậy hôm đó chúng ta gặp nhau nhé!
- ThuyNguyen handsome: Cái gì cơ?
- Foreveronelove : Đừng dấu tôi, cậu là Thủy Tiên phải không?
- ThuyNguyen handsome:…
Tiên ngớ người, rồi lập tức out. Ngồi nhìn màn hình, cô nghĩ mình vừa có một hành động ngu ngốc. Có gì mà phải sợ cơ chứ, mình đâu có làm gì sai? Tuy nghĩ vậy nhưng cô thấy không ổn, thôi từ giờ chỉ sang nick của mình thôi, không sang nick này nữa.
Phong ngồi nhìn dòng chữ:
ThuyNguyen handsome đã offline.
Cậu hơi ngớ người một chút. Sao vậy, có gan làm không có gan chịu sao? Hôm nay Ngọc đã nói cho cậu hết rồi.. mà có gì phải sợ chứ? Có điều hôm nay cậu rất ấn tượng với pha chụp bóng đó, nhất định Thủy Tiên từng chơi bóng rổ rồi. Mà nhìn..cũng khá xinh! Nghĩ vậy cậu ngồi cười một mình..
Tiên lại lên zing bằng nick của mình. Vừa lên, kính cận đã nhảy vào:
- Changkhothuychung: Sao hôm nay onl muộn vậy?
Tiên nhìn đồng hồ rồi trả lời.
-ThuyTien_Lonely: Mới 9h muộn gì? Mới làm xong bài tập!
- Changkhothuychung: Vậy hả?
-ThuyTien_Lonely: Ừ..
- Changkhothuychung: Hôm nay…sorry nhé!
-ThuyTien_Lonely: Hả?
- Changkhothuychung: Vụ xô ngã đó..
-ThuyTien_Lonely: À, bỏ qua đi…
- Changkhothuychung: Nhưng hôm nay là một ngày tuyệt vời.
-ThuyTien_Lonely: Hả?
- Changkhothuychung: À..không có gì..nói lằng nhằng thôi.
-ThuyTien_Lonely: Ờ.. Mà Thanh này..
- Changkhothuychung: Gì?
-ThuyTien_Lonely: Sao lúc nói chuyện qua mạng và lúc nói chuyện ở lớp You khác nhau vậy?
- Changkhothuychung: Ờ..
-ThuyTien_Lonely: Trả lời đi.
- Changkhothuychung: Thì…ngại nói…còn bây giờ nói chuyện thì đâu phải mình nói…mình đang gõ bàn phím mà.
-ThuyTien_Lonely: *Lắc đầu ngán ngẩm* Đúng là..
- Changkhothuychung: Sao?
-ThuyTien_Lonely: Nếu không biết you ở lớp chắc tôi nghĩ you là một con người vô cùng năng động đấy.
- Changkhothuychung: Ưm *Suy nghĩ* Có lẽ đúng vậy đấy!
-ThuyTien_Lonely: Ờ…Thôi đi ngủ đây, hôm nay mệt quá.
- Changkhothuychung_: Ừ, cứ out đi.
-ThuyTien_Lonely: Sao lúc nào cũng bảo tôi out trước vậy?
- Changkhothuychung: Thích vậy!
-ThuyTien_Lonely: Thật…đặc biệt!
- Changkhothuychung: Yes..
-ThuyTien_Lonely: Ok. Vậy good night nhé.
- Changkhothuychung: Ừm, g9.
ThuyTien_Lonely đã offline
Nhìn dòng chữ hiện trên màn hình, kính cận tiếp tục gõ tin nhắn cuối cùng:
-Changkhothuychung: Người Out trước sẽ tạo cho người out sau cảm giác hụt hẫng, và tôi không muốn cho cậu có cảm giác đó. Thủy Tiên, ngủ ngon nhé!!!
Kính cận ấn nút enter. Một dòng chữ báo lỗi hiện lên. Cậu mỉm cười, tắt máy rồi đi ngủ.
*
Sáng hôm sau Tiên lại năn nỉ Nguyên cho mình đi cùng, chả biết tại sao nhưng hôm nay vừa ngủ dậy cô đã có cảm giác mình đang bị ai đó theo dõi…
Sau khi năn nỉ ỷ ôi một hồi, thằng em ngoan ngoãn cuối cùng cũng cho cô đi nhờ..và không phải đèo vì theo lời nó thì:
-Chị đèo muộn học mất, thôi hôm nay chiếu cố!
Đấy, thế đấy. Mặc dù được ngồi đằng sau nhưng cô vẫn có cảm giác như Nguyên đang lầm bầm cái gì đó…tiếc là không nghe rõ. Mãi sau nó mới nói:
-Vậy chị tính để cái xe của mình đó cho nó mới hả? Cả năm số lần đi tính trên đầu ngón tay.
-Hôm nay chị định đi.. nhưng..
-Sao?
- Để lâu quá…hết hơi rồi.
-Chậc.- Nguyên chậc lưỡi, xong không nói gì nữa.
Thật ra thì không phải xe hết hơi, mà là cô lười đạp xe, lại có linh cảm không hay về ngày hôm nay (giác quan thứ 6 cơ đấy!) nên dù gì đi cùng Nguyên vẫn hơn.
Vừa vào trường, Tiên đã nhận ra rằng..hình như mình không dành được thiện cảm của mấy cô nàng khóa dưới thì phải.. “Sao cô nào cũng nhìn mình bằng ánh mắt giết người không dao vậy ta?” Tiên nghĩ thầm. Lúc đi cùng Nguyên, Tiên thì thầm:
-Cậu có nên bảo mẹ đi cắt cho cái số đào hoa đi không?
-Hả?
-Không có ngày chị chết vì cậu quá! Mà sao không ai biết chị là chị cậu nhỉ?
-Làm sao họ biết được.
-Vậy chắc chết chị quá!
-Chết em càng mừng..
-Cái gì?
-Thì khỏi phải mỗi ngày có một bà chằn bắt đèo đi học rồi lại nghe lải nhải, sướng thế còn gì.
-Đồ..độc ác- Tiên vừa nói vừa sút thẳng một cú vào ống chân của Nguyên.
Nguyên hơi nhăn mày, rồi ghé tai Tiên thì thầm:
-Chị không nên làm vậy giữa sân trường…hậu quả tự biết rồi đấy!
Nguyên nói xong bỏ đi trước để lại một mình cô đi lên lớp trong sự theo dõi của hàng trăm cặp mắt…ôi nếu có kiếp sau, hi vọng tôi không có quan hệ gì với thằng em đáng ghét đó….hu hu..

Và hôm nay, Thủy Tiên nhà ta đã quên mất một điều. Lớp của Nguyên hôm nay chỉ có 3 tiết…và nó đã về từ đời nảo đời nào rồi…a a a..giờ làm sao về đây..cứ nghĩ là hôm nay có xe vậy thì nên cô không mang tiền để đi xe buýt…a a a..Chả lẽ bây giờ lại đi vay tiền? Nhưng vay nhiều vay ít không vay lại vay có 5k..thôi chịu. Ai dám mở mồm vay như thế chứ, mà vay ai được bây giờ?
-Không về à?- cô bạn ngồi cạnh kính cận lên tiếng hỏi.
-Tài xế bỏ đi trước rồi…
-Vậy gọi điện đi..
-A, ừ nhỉ, điện thoại để làm gì cơ chứ!- Tiên hí hửng mở cặp với một nụ cười tươi nhưng chỉ 3 giây sau lại về trạng thái âm u ban đầu- A, mình bỏ quên điện thoại rồi…a a..
-Đành phải cuốc bộ thật rồi!- Tiên than thở rồi chán nản đi ra ngoài.
Thất thẻo đi từ lớp ra nhà cổng. Bất chợt Tiên ngẩng lên.. “Ủa, sao kính cận lại ở đây ta..cậu ta chưa về à?” Nghĩ vậy cô rảo bước đến đó, tính hỏi xem sao.
Có một cái gì đó bay từ đằng sau lưng cô đến…trước đây cô từng chơi bóng rổ, và có học vài chiêu aikido để phòng thân. Thật ra cô không thích học võ, mặc dù muốn mình giỏi võ như mấy võ sư Trung Quốc nhưng nghĩ đến mấy cảnh bị đấm tím mắt thì lại sợ. Tuy nhiên năm cô lên lớp 7 mẹ cho cô đi học võ, cho học teakwondo thì học được vài buổi rồi bỏ, học vovinam được đúng một buổi. Học karatedo được 2 buổi. Cuối cùng mẹ cho cô học aikido và yêu cầu không bỏ giữa chừng…lúc đó cô mới chịu học nhưng đến năm lớp 11 bận học quá nên không đi học nữa, thỉnh thoảng rảnh rỗi thì tự tập luyện với Nguyên hoặc là..bao cát ở sân sau! Nhờ vậy mà cô có cảm giác có cái gì đó bay đến phía mình. Quay ngoắt người…tránh xa khỏi tầm bay đến của nó…một con dao gọt hoa quả.
Nhìn con dao nằm dưới đất rồi lại nhìn mấy đứa con gái đang đứng trước mặt mình, cô thầm nghĩ “Ta thề, ta hứa, ta đảm bảo ta sẽ không bao giờ đi với thằng Nguyên nữa..ta thề!”
Mấy đứa con gái này đều là mấy chị lớn trong trường, ăn mặc thì lố lăng, trang điểm như lũ yêu tinh vậy. Biết không thể tránh khỏi việc đánh nhau, Tiên lên tiếng trước:
-Lại là người hâm mộ của Nguyên sao?
-Phải! không phải mày cũng vậy sao?-Một cô nàng có mái tóc kì quặc lên tiếng, rồi lại hất hàm- Một con bé quê mùa như mày sao cứ bám lấy anh Nguyên dai như đỉa thế hả?
-Tất nhiên, từ khi sinh ra tôi đã “được phép” bám theo nó rồi. Đâu như mấy người..chỉ ỷ thế làm càn người khác chứ!
-A, con này mạnh mồm gớm..-Một con bé nhìn trông có vẻ như là đứa đầu sỏ lên tiếng- Mày nên biết trong trường hợp này mày nên tỏ ra biết điều..mày không nên khích bác tụi tao nếu mày không muốn được kỉ niệm vài vết rạch trên mặt.
-Chị hai..chị hai- Dương chạy đến bên con nhỏ được gọi là chị hai đó, thì thầm- Cô ta không phải là người hay bám theo anh Nguyên đâu, cô ta là chị gái anh Nguyên đó!
-Cái..cái…
-Vâng, trước đây em có đụng độ với cô ta một lần, sau đó cho điều tra thì đúng là cô ta là chị gái của anh Nguyên..
-Sao..mày không nói sớm?
-Sau khi điều tra thì em phải đi xử lí vụ con nhỏ My, vừa xử lí xong thì nghe mấy người nói chị xử lí một con nhỏ lớp 12 hay đi với anh Nguyên nên em mới vội chạy đến đây…xin lỗi chị..chưa kịp báo..-Dương nhìn “Chị hai” với vẻ ái ngại.
Bên này, Tiên nhìn hai người đang thì thầm trước mặt mình. Hiện tại thì mặt “chị hai” đang nhìn cô với vẻ ăn năn, ồ nghĩa là cô đi được rồi phải không? Vậy là cô quay người đi về phía kính cận, ban nãy do tránh con dao nên cô bị ép vào góc này, từ chỗ kính cận không nhìn vào đây được. Cô bình thản bước đi trong khi đằng sau vẫn có mấy tiếng nói:
-Chị ơi, em xin lỗi….
-Xin lỗi cái mốc xì..tí làm hỏng mặt người ta rồi xin lỗi là được sao?- Tiên lầm bầm, nhưng vừa thấy kính cận, cô liền cười, hỏi- Chưa về à?
Kính cận lắc đầu rồi ra hiệu cho cô ngồi lên xe để về. Tiên vui vẻ ngồi lên đằng sau xe. Kính cận vừa định đạp xe đột nhiên ngoảnh lại. Tiên không đội mũ giữa cái nắng tháng tư này. Cậu nhíu mày rồi lấy cái mũ lưỡi trai mình đang đội, ấn lên đầu cô. Rồi mặc cô nói cậu vẫn đạp xe đi.
-Không cần đâu, mình có ô mà!- Tiên lấy trong cặp ra chiếc ô gấp, lấy mũ đội lại lên đầu cho kính cận, rồi che ô cho cả hai, nói- Trời nắng, đầu trần dễ bệnh lắm…
Đèo Tiên về đến nhà. Tiên vừa xuống xe chưa kịp nói cảm ơn thì kính cận đã quay xe đi thẳng, cô lắc đầu ngán ngẩm, nhìn cậu ta đi khuất mới lầm bầm:
-Kì cục!
Bước vào nhà, Tiên suýt ọc máu mũi mà chết khi thằng em giời đánh có số đào hoa đang nhàn nhạ nằm xem ti vi. Thấy cô về, Nguyên hỏi:
-Lội bộ hay sao mà giờ mới về?
-Chị cậu có taxi, nhưng nhờ số đào hoa của cậu mà giờ mới về được đến nhà đây.
-Lại bọn nào vậy?
-“Chị hai”!
Nghe vậy, Nguyên lập tức ngồi thẳng dậy hỏi:
-Bọn chúng làm gì chị?
-Phi dao gọt hoa quả!
-Có trúng không?- mặt Nguyên xa xầm.
-Không, trúng mà chị còn nguyên vẹn về thế này hả?
-…-Nguyên không nói gì nữa, Tiên đi lên phòng. Đi được hai bước, vẫn đang đứng ở cầu thang, cô nói vọng xuống:
-Nhiều lúc chị tự hỏi..thay vì đi xử lí lũ hâm mộ cậu sao chúng lại không xử lí cậu cho nhanh nhỉ? Hay cậu tự rạch vài đường trên mặt cho hết đẹp trai đi cho mấy cô nàng si tình đỡ khổ, chị cũng không bị vạ lây!
Nguyên nhíu mày, rồi giãn ra, cười ha hả:
-Phi dao gọt hoa quả vẫn còn nhẹ chán.
Tiên cắn môi, bỏ lên phòng, không thèm nói chuyện với tên phải gió này nữa! Hứ…



Ayumu

on 13/7/2013, 18:11

#6
  • avatar

Ayumu



Thành viên tích cực
Xem lý lịch thành viên
Tham gia : 03/06/2013
Bài viết : 3523
Điểm plus : 123457943
Được thích : 335
Re: Anh nhất định làm em yêu anh(phần 2)-Ori_Chan

Chương 5
Spoiler:
Tối đó Tiên không lên bằng nick của Nguyên nữa mà lên bằng nick của mình. Nhưng kính cận không onl…chán quá, cô tắt máy rồi đi ngủ…
Sáng hôm sau..
Lên lớp với khuôn mặt không bình thường, Tiên hằm hằm đi vào chỗ ngồi, vứt cặp đánh phịch một cái rồi ngồi gác chân lên ghế theo thói quen, tay lấy chai C2 trong cặp, tu một phát gần hết chai đó. Kính cận đi qua, khẽ gật đầu chào nhưng cô không gật lại, đơn giản vì cô đang bực, bực, vô cùng bực là đằng khác. Chả là thế này…
Tua lại thời gian 30 phút trước.
Hôm nay tự nhiên cô dậy sớm..oa một kỉ lục thế giới, vừa ra khỏi cửa để hít thở chút không khí trong lành thì có một con xe máy chạy vụt qua…Vụt qua thì không sao nhưng lại cố đi gần cô rồi…xả khói…Lại không biết là ai nên cô đành đứng dậm chân bình bịch..
Lúc sau đi học. Hôm nay cô lôi cái xe đạp ra để đi..vừa ra đến cổng thì nghiến vào cái đinh ghim..thế là thôi bánh sau xe vừa được bơm căng lập tức phát ra tiếng xì xì vui tai và lại không còn tí hơi nào.
Vừa sáng mà đã gặp xui xẻo, lại những hai lần, cô đành lên xe buýt để đi học nhưng…chả hiểu tài xế hôm nay làm sao mà lại bỏ bến khiến cô đứng khóc ròng tại đó. Lúc đó thì có một cái xe máy đi qua rồi đột nhiên dừng lại. Cái tên đó hỏi:
-Muốn đi nhờ không?
-Không.
-Sắp muộn rồi đó.
-Đồ điên, quen biết gì mà phải quan tâm.
-Có quen đó Thủy Tiên.
-Ủa..
-Ủa..ủa cái gì, lên nhanh lên sắp muộn rồi.
-Ờ,..-Tiên trèo lên xe, lúc hắn phóng đi rồi mới lầm bầm- Sao mình lại trèo lên xe hắn ta? Mà hắn là ai vậy?
Tên đó nghe thấy nhưng không hề nói gì, chỉ nở một nụ cười đầy ẩn ý.
Thả cô trước cổng trường, cô vừa xuống xe hắn đã tháo chiếc mũ bảo hiểm cùng kính râm ra…Ọc, cấp cứu đâu rồi, hắn ta là Trịnh Thanh Phong.
-Sao vậy? –Tên đó nở nụ cười vô cùng tỏa nắng khiến vài phút nữa cô lại bị lôi ra làm tâm điểm cho coi.
-Nhìn mặt biến thái quá..-Tiên nhăn mày.
-Cái gì?- Phong hét.
-Này nhé..- Tiên gõ gõ vào cái mui xe.- Mặt cậu thì rất đẹp trai nhưng..
-Sao?
-Cái tính thì bẩn kinh khủng.. đời nào đã xì khói xe máy vào người ta lại rải đinh ở cổng…còn xe buýt thì tôi không biết làm sao mà cậu bảo nó bỏ bến được nhưng hai việc kia đã thể hiện cậu là người bẩn tính rồi.
-Cái..cái..-Mặt Phong xám ngoét.
-Đã chơi trội thì phải biết suy nghĩ tí chứ, vẫn dùng con xe này để xì khói tôi thì bị tôi nhận ra vẫn là thường đúng không?-Tiên cười vô cùng đểu.
-…-Phong không nói được gì..hôm qua cậu đợi suốt cả buổi tối cô vẫn không onl, hỏi Ngọc mãi Ngọc mới cho điện chỉ nhà cô.. sáng vừa đi lượn qua thì gặp đúng lúc cô đi ra nên muốn trêu chút chứ không nghĩ đến con xe có thể bị nhận dạng..a a ngốc quá.
-Ha Ha..lần sau muốn trêu người khác nên suy nghĩ kĩ tí nhé..ha ha..-Tiên nói rồi quay người bước vào lớp. Vừa đi được mấy bước thì điện thoại rung..mở ra thì thấy có tin nhắn từ một số lạ “Tối về onl tôi bảo cái này..cậu không onl thì tôi biết địa chỉ nhà lẫn số điện thoại rồi đấy, tôi biết mẹ cậu không thích cậu có bạn trai đến nhà tìm phải không ha ha!”
Tiên vừa đọc cái tin nhắn vừa nghiến răng kèn kẹt..được lắm, hôm nào có gặp lại Ngọc thì nó nhất định sẽ biết tay cô..a a a..sao lại đi dây với cái tên bệnh hoạn này chứ..?
Đi qua canteen mua chai nước rồi cô đi lên lớp trong tâm trạng bực tức…
Kết thúc phim…
Nghĩ đến là lại bực mình, muốn đập đầu vào gối tự tử quá đi…Nghĩ vậy cô lại cầm chai nước tu ừng ực..
Kính cận ngồi đằng sau bỗng ngước lên nhìn, hình như cậu cũng bắt đầu cảm thấy khó chịu rồi thì phải. Đúng lúc đó cậu lại nghe tiếng nhạc chuông điện thoại ở ngay bên tai..
Tiên nhìn chiếc điện thoại mà lòng ngao ngán, tên biến thái đang gọi. Ôi giờ nghĩ lại cô nghĩ hôm đó không nên thức khuya như vậy mới phải.
-…-Mở máy nghe nhưng không nói gì.
-Nè, sao không nói gì vậy?
-…
-Nè, đừng câu giờ chứ, nói một tiếng coi..
-Cụp!
Phong nhìn cái điện thoại mà nhíu mày, thái độ gì đây? Là cô làm quen trước mà, sao phải giả vờ? À, bây giờ cách gây ấn tượng với trai đẹp là phải tỏ ra không quan tâm đến vẻ đẹp của người đó đúng không? Phong nở nụ cười nham hiểm, gọi không được thì nhắn tin vậy.
Bên này Tiên đang méo mặt nghĩ thầm “Sợ quái gì chứ, mẹ có biết cũng đâu có sao, là hắn theo mình chứ không phải mình theo hắn mà bỏ bê học hành. Yes, sợ quái gì hắn chứ!?” Đang hỉ hả với ý nghĩ vừa thông suốt, điện thoại lại báo hiệu có tin nhắn.
“Muon gay an tuong voi toi phai khong? Khong can đau!”- from “Ten bien thai”
Nhìn cái dòng chữ một lần, rồi lại nhìn lại lần nữa.. cái gì mà gây ấn tượng chứ đồ bại não.. xem ta đáp trả đây.
“Ban co nuong can gi phai mat cong vay chu, neu thich thi can gi phai lam cao. Chi co may ten nhieu chuyen bien thai moi muon gay an tuong voi nguoi khac nhu vay thoi!!! Ha ha.” – from “bx”
-Cái gì thế này? –Phong nhìn màn hình mà mắt cứ giật giật.- Dám nói mình nhiều chuyện biến thái sao( Ông anh tự nhận mà!!! 0__0) được đấy.- Thay vì bực tức, Phong lại bật cười khiến Ngọc ngồi trên thấy vậy lập tức đi xuống giật điện thoại của Phong, đọc cái tin nhắn đó, rồi hỏi Phong:
-Bx là ai? Sao nó mắng cậu mà cậu vẫn cười như vậy?
-Chị họ cậu đấy.- Phong đưa tay ra với cái điện thoại, rồi cười với Ngọc- Cậu giới thiệu cho tớ được không?
-Tiên hả?-Mắt Ngọc tối lại –Cậu muốn làm quen với chị ấy?
-Phải, cô nàng đó rất thú vị.
-…-Im lặng một lát, Ngọc cười- Được thôi, tớ sẽ nhắn cho chị ấy ngay bây giờ rồi lát cậu sẽ được gặp chị ấy.
-Cảm ơn..-Phong cười.
Ngọc đi về chỗ mình, trên môi dần dần lộ ra một nụ cười nửa miệng:
-Muốn gặp chị ta hả? Đơn giản thôi…
Sau khi đốp hắn mà không thấy hắn nhắn lại, Tiên vô cùng hỉ hả khi nghĩ đến khuôn mặt méo xệch của hắn thì máy lại báo có tin nhắn, là tin nhắn của Ngọc:
“Lat ve chi doi em o cong truong nhe, toi nay la sinh nhat em chung ta di shop mot luc roi ve nha em luon nhe!”- from Ngoc Tp
Nhìn cái tin nhắn, Tiên mỉm cười đầy ẩn ý:
-Được thôi, chị cũng muốn xem cái vẻ mặt của hai người khi kế hoạch bị lộ một cách dễ dàng..chắc sẽ thú vị đây!.
“Ok, sinh nhat vui ve x:”- From T.Tien.
Nhìn cái tin nhắn, xong ngoảnh xuống giơ tay ra hiệu ok với Phong. Ngọc ngoảnh lên:
-Rất tiếc chị họ à, chị có thể có mọi thứ..ngoại trừ Phong!
*
Tan học.
Tiên đứng ở cổng trường như đã hẹn với Ngọc. Nguyên thì đã về mất tiêu rồi, kính cận thấy cô đứng đấy cũng đi đến, nhưng Tiên giơ tay ra hiệu:
-Cứ về trước đi, hôm nay mình có việc..
Kính cận không nói gì, quay xe đạp đi thẳng. Cậu ta vừa đi khuất thì có hai cái xe máy đỗ ịch ngay trước mặt cô…Đương nhiên hai người này thì ai cũng biết rồi phải không?
-Lên xe chứ?- Phong vỗ vỗ vào sau xe mình.
Tiên không để ý gì đến Phong, quay sang hỏi Ngọc:
-Mình sẽ đi đâu?
-Shop thời trang Lena của nhà Phong.
-Vậy hả?
Tiên nói rồi trèo lên xe Ngọc, Ngọc lên tiếng:
-Chị sang xe Phong đi, lát em còn đón một người bạn nữa.
-Vậy thế này đi, em sang xe hắn, chị đi xe em cùng bạn em, Ok?
Ngọc nghĩ một lúc rồi nói:
-Vậy cũng được.- Nói rồi đi sang xe Phong, trèo luôn lên xe. Mặc cho khuôn mặt khó chịu của Phong, Tiên thản nhiên trèo lên xe, đội mũ rồi..phóng.
Trong shop Lena.
Ngọc đi lăng xăng chọn hết cái nọ đến cái kia, rồi không nhờ cô ngắm mà nhờ..Phong ngắm giùm. Cô nàng vô cùng tự nhiên mặc dù nhờ con trai ngắm hộ nhưng lại chọn đến mấy chục bộ. Tiên đứng một góc, lấy tay che miệng ngáp, rồi lấy máy tiếp tục chơi đập chuột…
Phong nhìn theo Tiên mà thở dài..đây đâu phải làm quen chứ, Ngọc đang đùa à?
Sau khi chọn được mấy bộ áo váy, Ngọc đi đến gần cô hỏi:
-Không mua gì à?
-Không!
-Sao? Quần áo ở đây đẹp mà.
-Không có hứng!
-Mua quần áo cũng phải có hứng sao?-Phong đứng ngoài thắc mắc, nhưng hai người bên này vẫn nghe thấy, Tiên lơ đễnh nhìn cậu ta rồi nói.
-Phải, bất cứ cái gì cũng vậy. Không có hứng thì có gí súng vào đầu tôi cũng không làm!
-Có cần phải vậy không?
-Cần.- Rồi quay sang Ngọc- Về thôi.
-Ừm..đến nhà em luôn nhé!
-Sao cũng được.
Tối hôm đó.
Tiên giúp cô Nhi nấu ăn, hồi chiều Ngọc đã tổ chức một bữa tiệc để thiết đãi bạn bè rồi, tối nay sẽ là dành cho gia đình. Nghe cô Nhi nói thì sẽ mời bố mẹ cô, gia đình cô Tâm đến nữa, điều đó rất vui vì cô đã lâu không gặp cô Tâm và chú Khánh rồi, chỉ biết là cô chú cũng có một người con trai bằng tuổi cô nhưng chưa gặp nhau bao giờ vì từ bé cậu ta đã sống ở Mĩ với bà nội. Ai da, con trai mà sống ở Mĩ liệu sẽ ăn chơi đến mức độ nào nhỉ?
Bưng đĩa thức ăn ra bàn, lại nghe mấy tiếng lao xao ở ngoài, cô đi ra ngoài. Ngọc cũng bước xuống từ cầu thang…Hôm nay Ngọc ăn vận khá cầu kì, tóc thì đã đi làm lại, không xoăn tít nữa mà chỉ xoăn nhẹ, mặc bộ váy ngắn màu đỏ hồng có mấy lớp bèo dún bồng bềnh. Gương mặt trang điểm, mang theo một đôi giày cao gót nữa…
Tiên thì vẫn ăn mặc bình thường thôi. Mặc một cái áo phông màu xanh lam, một cái quần ngố màu trắng, mang một đôi dép gỗ quèn quẹt, vô cùng bình thường. (Đâu có biết nữ tính là gì!)
Ra ngoài thì thấy là cô Tâm vừa mới đến, mọi người đang nói chuyện với nhau, thấy cô đi ra thì cô Tâm vẫy vẫy:
-Thủy Tiên, lại đây.
-Vâng.- Tiên cười, chạy đến chào- Đã lâu không gặp hai cô chú rồi.
-Ừ, mấy năm rồi- Khánh cười- càng lớn càng giống mẹ nhỉ?
-Vâng.- Tiên cười, mặc dù đã thay đổi ngoại hình mà vẫn có người bảo vậy.
-À, hôm nay con trai cô có đến đó, cháu gặp chưa?-Tâm hỏi.
-À, chưa ạ.
-Ủa, nó học cùng trường với cháu mà.
-Ai nhỉ? Mà chỉ biết mỗi cùng trường thì làm sao biết được ạ?
-Xoạch- Cửa mở. Một người con trai bước vào…Tiên há hốc mồm..cậu ta cũng vậy..nhưng nhanh chóng lấy lại vẻ ban đầu, đi đến ghế ngồi.
-Đây là con trai cô đó, cháu không quen à?- Tâm hỏi.
Tiên gật đầu nhưng cằm thì vẫn có cảm giác đang ở dưới đất…cậu ta là..kính cận.
-Ồ, có quen thì tốt rồi- Khánh cười.
-Tốt về cái gì ạ?-Tiên ngoảnh lại hỏi.
-Không sao, có bạn là tốt mà.
-À, cháu hiểu rồi..
Lúc đó có tiếng cô Nhi:
-Tiên, đang nấu mà chạy đi đâu rồi?
-A, cháu quên mất…-Tiên chỉ nói vậy rồi lập tức đứng dậy chạy vào bếp.
Phong ngồi với Ngọc nhưng nãy giờ đều nghe cuộc nói chuyện của mọi người, bất giác cậu nhìn sang kính cận. Kính cận vẫn nhìn theo hướng Tiên vừa chạy vào, môi thấp thoáng nửa như cười nửa như không.
-A, Ngọc đây là bạn trai cháu hả?-Tâm hỏi.
-Không ạ, chỉ là bạn cùng lớp thôi ạ…-Ngọc nở nụ cười tự hào, tuy nói không phải nhưng nụ cười đã khiến mọi người ngồi đó nhận ra rồi.
-Nụ cười đó chứng minh điều ngược lại đấy.- Tâm nhìn Ngọc, con gái mới 18 tuổi đầu đã ăn chơi thế này không biết sau này sẽ thế nào đây?
-Vậy…vậy ạ?- Ngọc đưa tay lên lùa vào tóc, rồi đánh trống lảng, ngoảnh sang hỏi kính cận- Bạn tên là gì?
-Thanh!- Kính cận trả lời.
-Ồ, bạn học cùng chị Thủy Tiên hả?
-Ừ…
-Ồ, sau này có thể có tiến triển tốt đấy nhỉ..-Ngọc cười ha hả, lúc đó Tiên từ nhà bếp đi ra gọi mọi người vào ăn cơm lại nghe tiếng của Ngọc liền hỏi:
-Cái gì tiến triển? Ai cơ?
-Tất nhiên là…
-Vào ăn thôi…-Minh đứng dậy đi vào trong bếp, rồi ngoảnh lại- Mọi người nhanh lên nào..- Lúc đi qua Thanh, Minh khẽ nháy mắt rồi đi vào trong.
Tiên nhìn bố mình nháy mắt với Thanh, đi lại gần hỏi:
-Mọi người vừa nói chuyện gì vậy?
Kính cận lắc đầu rồi cũng đi vào trong..Tiên lấy tay gãi đầu, than thở:
-Cái quái gì vậy trời?Sau bữa tiệc, mọi người ngồi quay quần bên bàn uống nước ở phòng khách. Vì lâu chưa gặp lại nên mấy người lớn có rất nhiều chuyện để nói, bốn con người đang chập chững ở tuổi 18, một người 16 ngồi nghe những chuyện của mấy ông bà đã bước sang tuổi 41, 42 thì đương nhiên là không ai thích cả. Ngọc là người không chịu nổi đầu tiên, cô nàng nói:
-Chúng con có thể lên sân thượng..ngắm sao không ạ?
-Ngắm sao?-Minh hỏi.
-Vâng, hôm nay trời có gió khá mát, lên đó được không ạ?
Anh nhìn Ngọc, rồi nói:
-Đi lên đi..
-Vâng..-Chỉ nghe vậy là 4 người cùng đứng dậy đi về phía cầu thang, chỉ còn mình Nguyên vẫn ngồi đó. Nhìn tất cả đi hết rồi, Tâm hỏi:
-Sao cho bọn nó đi?
-Chúng cũng đâu có thích nghe những chuyện này đâu? Mà Nguyên, con không lên cùng hả?-Anh hỏi khi thấy Nguyên vẫn đang ngồi một chỗ, đang xem phim.
-Con không có hứng, thà ở đây xem phim còn hơn!
-Càng lớn càng giống mẹ!- Nhi nhận xét..
-Hai đứa đều giống mẹ, không ai giống anh sao?-Minh hỏi.
-Cái Thủy Tiên tính cách nó giống anh!-Nhi nói, xong lại bổ xung- Nhưng mà nó không có khái niệm về nữ tính hay sao ý!
-Ừ, cái đó anh công nhận..-Minh gật gù..- Ở nhà nó toàn ngồi kiểu gác chân lên bàn, mà nó cũng chẳng bao giờ để ý đến việc ăn mặc sao cho giống con gái chút..anh cũng chịu..
-Mỗi người một tính mà bố..-Nguyên đang xem phim nghe vậy cũng phải xen vào..
-Cái thằng này…tính nết càng ngày càng giống mẹ..đến cách nói cũng như vậy!
-Con mẹ chả giống mẹ thì giống ai? Giống cô nào hàng xóm à?-Anh nói, ngắt lời Minh rồi cũng đổi luôn chủ đề câu truyện- Tâm dạo này làm ăn thế nào rồi?
Trên sân thượng.
Gió thổi mát rượi, thật là tỉnh táo…Tiên hít một hơi dài, ngắm nhìn phố xá với những ánh đèn sáng rực. Còn gần hai tháng nữa là đến kì thi đại học rồi, cô vẫn chưa học được gì nhiều..đến mấy con dễ như hôm nọ vẫn chưa làm thạo nữa =,=
Trên này có một bộ bàn ghế gỗ, Ngọc kéo Phong ra đấy ngồi xuống, Thanh cũng ngồi luôn xuống ghế, Tiên thì đi ra chỗ lan can, hai tay đặt lên thành lan can nhìn mọi thứ..còn có thể thư thả thế này đến bao giờ nữa, sắp tới có mà tha hồ vắt chân lên cổ mà chạy..ban đầu cô còn định đi học tại mấy lò gần trường nhưng mẹ không cho đi..mẹ nói thời gian chen chúc trong cái lò vừa đông nghịt vừa oi bức đó nên ngồi trước bàn học bật quạt mát dễ học hơn nhiều, không hiểu đâu thì có thể hỏi bố hoặc mẹ..không cần lò gì cho mất công vừa mệt mà kết quả chưa chắc đã tốt..
Tiên nhắm mắt, cảm nhận mọi thứ xung quanh, một không gian yên tĩnh, mát mẻ thế này rất dễ khiến người ta có cảm giác buồn ngủ nhưng cô lại không buồn ngủ mà lại thấy tỉnh táo, miệng hát thầm một bài hát mà cô cũng chẳng nhớ tên nó là gì..
-Itsuka no hiwa shizumu, asu wa mou, mezame na kya.
Shizuka ni nemurenai kotoba ga afure dashita..
DOKO WA KOKO NANO…
Fuman ge na sama de daruku iki wo suikomu
Shikatanai furi de nirami hakh dasu
Sore ga muda dato kizuki kami wo kitta asani
Jiyuu wo ushinattte boku wa umareta
Doko made mo michibiite
Suna no shiro no kamisama
Tada muchi nabokura niame wo kudasai
Haki dasu hodo ni..
Aoi aoi sora mioro sanai de yo
Boku wotobenai yo
Shroi shroi hane nante iranai yo kitto mabushi sugite
Nibiiro ni some ageta kubiwa ga boku ni niou
…..
(Đang học vài câu tiếng nhật thì nghe bài này, thấy hay hay, mọi người nghe thử coi..thật ra nếu nghe 1 lần thì sẽ thấy bình thường nhưng do Ori viết đoạn này lúc ko có mạng, máy tính thì mới down bài này lần trước giờ mới có cơ hội nghe thử..vẫn đang nghe nè..hi hi..để tìm cách đăng lên fic lun, nếu ko đăng đc mọi người nghe thử coi… đây là bài Ame ka yume (Kẹo hay giấc mơ) của Hatsune Miku nhé!)
Đang hát, đột nhiên Tiên ngừng lại vì nhận ra là mình hát hơi to thì phải..ngoảnh lại nhìn mọi người thì thấy ba người đang nhìn mình, Tiên cười hì hì, xong đến ngồi xuống ghế. Phong hỏi:
-Bài đó tên gì vậy?
-Nghe thấy hả?-Tiên hỏi lại.
-Tất nhiên rồi, tuy không hiểu nghĩa nhưng thấy nhạc khá hay..
-Ờ…quên mất tên rồi.
-Nhạc nhật đúng không?
-Ừ..
-Biết dịch những câu đó ra không?
-Có..
-Ồ, cậu biết tiếng nhật?
-Một chút, đang học thử vài từ, hiện tại mới biết vài từ như onisama, hay otousama, watashi…hì hì..
-Vậy dịch thử bài hát kia coi..
-Ừm..đầu tiên là…
Ngày rồi cũng tàn, bình minh sẽ chẳng bao giờ thức giấc.
Trong cái không gian tĩnh lặng này, những từ ngữ thổn thức cứ tuôn tràn.
Đây là nơi nào thế này?
Tôi cảm thấy mệt mỏi, hơi thở trở nên khó khăn trong sự bất mãn này.
Không cách nào thờ ơ được, tôi liếc nhìn và nôn ra tất cả.
Cảm thấy thật vô ích, tôi cắt đi mái tóc mình vào buổi bình minh.
Tôi sinh ra là để mất đi tự do.
Xin hãy dẫn tôi đi bất cứ đâu.
Hỡi tòa thành cát của thượng đế.
Xin hãy cho kẻ hèn này những viên kẹo ngọt.
Đến mức có thể nôn ra.
Tôi ngước nhìn bầu trời xanh thăm thẳm.
Biết rằng chẳng thể vươn cánh bay.
Nên chẳng cần đôi cánh trắng muốt này, chúng quá sáng chói.
Vòng xiềng xích nhuộm xám này hợp với tôi hơn cả.
….
(Mỏi quá!!!>.<)
-Một bài hát có vẻ mang tính hơi..độc đáo.-Phong lên tiếng nhận xét.
-Có thể coi là như vậy! –Tiên gật gù.
-Nhưng nhạc rất hay.
-Ừm…
-Cậu thích nhạc nhật hả?
-Không, tôi thích nhạc hàn hơn, nhạc nhật chỉ biết vài bài thôi..
-Ồ, vậy cậu thích nhóm nhạc nào nhất..
-Ừm, tôi là 1 ELF và là một BJs cũng là một VIP, ok?
-Ồ, sao thích nhiều vậy?
-Ừm, rảnh rỗi mà, nghe nhiều lại thấy hay, còn nhiều bài nữa của các nhóm khác cơ, như Action của Nu’est nè, Day by day của T-ara nè, hot summer của f(x), beautiful night của beast nè…(Hi hi)
-Nhiều vậy?
-Tất nhiên..
-Vậy phòng cậu chắc dán toàn ảnh họ nhỉ?
-Không!
-Hả?
-Tôi chỉ xem họ qua tạp chí thôi, chứ không dán lên tường.
-Ồ, tôi chỉ biết mỗi nhóm SNSD thôi à.
-Ờ, nhóm đó..

Tiên và Phong nói chuyện với nhau, để Ngọc chống cằm nhìn hai người, kính cận thì không nói gì, nhìn xung quanh….
Lát sau Ngọc bảo:
-Hai người không còn chuyện gì khác để nói sao?
-Hả?-Cả hai đều quay sang, đồng thanh- Chuyện gì là chuyện gì?
-Ờ thì..ví dụ như bữa tiệc tối nay ra sao? Mà..thiếu gì cái để nói chứ?-Ngọc lấy bừa lí do, chỉ vì muốn tách hai người đang ngồi nói chuyện vô cùng ăn ý trước mặt mình nhưng chưa nghĩ ra lí do gì khác.
-Cái đó thì nói làm gì?-Lại đồng thanh, rồi hai người quay sang nhìn nhau, bật cười.
-Hừ..-Ngọc hừ lạnh khi nghe hai người trước mặt mình đang vô cùng vui vẻ, Thanh thì chỉ ngồi nhìn đi hướng khác không nói gì.
-Sao vậy? Có gì không ổn à?-Phong thấy Ngọc nhăn nhó bèn hỏi.
-Không có gì..-Ngọc dài giọng rồi ngoảnh đi hướng khác.
-Không có gì thì thôi..-Phong nói rồi lại ngoảnh sang Tiên- Nè, còn bài It’s war thì sao?
-À, nghe rồi, bài đó cũng hay, mấy anh chàng đó cũng đẹp trai nữa…
…( Lại tiếp tục bất tận về các bài hát)
Chia tay lúc 11h đêm, Phong mỉm cười chào Tiên trước khi phóng xe đi…Tiên cũng cười giơ tay chào Phong rồi mới lên xe để về nhà mình. Thanh thì vẫn chỉ là một tên kính cận để-quên-miệng-ở-nhà. Ngọc thì không thấy thoải mái mấy khi nhìn Phong và Tiên nói chuyện hợp nhau lại cùng chung nhiều sở thích như thế.
Sáng hôm sau.
Vì mãi hơn 12h mới đi ngủ nên sáng Tiên dậy lúc 6h 30’ sáng, may nhờ có xe buýt nên vừa bước chân vào cửa lớp thì đánh trống. Vào lớp thì gặp kính cận chạy từ trong lớp ra tí thì hai người đâm vào nhau..Tiên hỏi:
-Cái gì vậy? Đi đâu đấy?
Kính cận chỉ hơi gật đầu rồi lại chạy đi, Tiên ngoái theo thì cậu ta đã đi khuất mất tiêu rồi. Suốt tiết đó cậu ta không có ở lớp, cô giáo nói cậu ta xin về trước vì có việc bận, nhưng “việc bận” đấy thì cô cũng chẳng biết là gì…
Tan học, vừa mới ra đến cổng trường Tiên lại thấy Phong đang đứng trước cổng trường mình rồi, cô đi đến hỏi:
-Sao ở đây vậy?
-Đương nhiên là đợi cậu rồi.-Phong cười.
-Cậu…làm ơn đừng cười ở đây được không?
-Hả?
-Cười ở đây ngày mai tôi lại là tâm điểm của mấy cô nàng trong trường cho coi..-Tiên hơi nhăn mày.
-Ok,- Phong ngừng cười- Lên xe đi..
-Đi đâu?
-Về chứ đi đâu, tôi đến đón cậu mà.
-Vậy hả?- Tiên nghe nói vậy thì cũng lấy cái mũ bảo hiểm đội vào rồi leo lên xe Phong..nhưng thay vì đưa về nhà, Phong lại đưa Tiên đến..nhà cậu ta..
Đứng trước ngôi nhà khang trang này, Tiên có cảm giác cằm mình đang ở dưới đất, lát sau hỏi:
-Đây đâu phải nhà tôi?
-Tôi có nói tôi đưa cậu về nhà cậu hả?-Phong cười ranh ma..
-Cậu..-Tiên muốn đâm đầu xuống đất quá..
-Ha ha..đến rồi thì vào nhà đi, hôm nay mẹ tôi có ở nhà, tôi chỉ muốn đưa cậu về chơi thôi mà..
-Ờ..
Hai người đi vào nhà…vừa đi đến cửa đã có mấy cô giúp việc chạy ra cúi chào hai người:
-Cậu chủ, bà chũ đang đợi.
-Ta biết rôi, Thủy Tiên đi nào..-Phong nói rồi bước đi, mấy cô giúp việc lại cúi chào, miệng đồng thanh:
-Chào tiểu thư!
Hai người bước lên lầu hai, đứng trước một căn phòng trông rất trang nghiêm, Phong ngoảnh lại nói:
-Dù tôi có nói gì cũng đừng phản bác nhé..
-Nghĩa là sao?-Tiên hỏi lại.
-Cứ làm vậy là được..-Phong cười, rồi lập tức chuyển qua khuôn mặt nghiêm túc, mở cửa bước vào.
Đây là phòng đọc sách, ở đây phải có đến hàng nghìn đầu sách đủ các loại khác nhau, có một cái giá sách lớn áp vào xung quanh tường của phòng, và cao đến 7 tầng…
-Con chào mẹ..-Phong cúi người trước một người phụ nữ tầm gần bốn mươi tuổi đang chăm chú đọc sách, nhìn bà ta là một người có vẻ có quyền lực và hơi cao ngạo. Nghe Phong chào, bà ta hơi ngẩng lên rồi hỏi:
-Đi đâu giờ mới về?
-Con xin lỗi, hôm nay con có đưa bạn về nhà mình chơi nên về hơi muộn.
Nghe vậy bà ta ngẩng lên, nhìn Tiên một lượt rồi nói vẻ khinh khỉnh:
-Đây là ai? Sao trông nghèo nàn và quê mùa vậy?( So với gia sản kếch xù nhà bà ta thì ai cũng nghèo nàn và quê mùa hết +.+)
“Nghèo nàn và quê mùa?” Tiên nghĩ thầm. “Sao bà ta có thể nói ra những từ như thế với bạn của con trai mình chứ?”
-A, cô ấy là bạn con..-Phong bối rối, cậu không nghĩ mẹ mình lại nói vậy, dù biết tính mẹ nhưng cậu chưa từng nghe mẹ nói như vậy.
-Bạn sao? –Bà ta nhìn kĩ mặt Tiên rồi bất chợt đứng bật dậy, hỏi-Cô là…?
-Dạ?- Tiên ngẩng đầu nhìn bà ta, không hiểu.
-Mẹ cô là…luật sư Hoàng Anh?- giọng bà ta đã mất đi vẻ trang nghiêm ban đầu, mà thay vào cái giọng hơi run run..
-Vâng!- Tiên trả lời, trong lòng đang vô cùng ngạc nhiên. Mẹ Phong biết mẹ Tiên sao?
Nghe câu trả lời của Tiên..bà ta cắn môi, cúi đầu ngồi xuống ghế, lát sau khi đã bình tĩnh hơn, bà ta ngẩng đầu nói:
-Đi về!
-Dạ?- cả Phong và Tiên đều giật mình.
-Lần sau..không được đến đây!- Bà ta ra lệnh.
Tiên nhìn thái độ hách dịch của bà ta, nói dõng dạc:
-Sẽ không có..lần thứ hai!- Tiên nói rồi quay bước đi thẳng, không hề ngoảnh lại cúi chào hay làm nói gì khác.
Phong thấy Tiên bỏ đi thì cậu cũng nhìn mẹ mình bằng ánh mắt kì cục, mẹ chưa bao giờ đối xử với bạn cậu như vậy. Vốn cậu định giới thiệu cho mẹ xem mẹ nhận xét ra sao ai ngờ lại bị mẹ đuổi thẳng thế này..trước đây họ có thù oán gì sao? Nhưng họ chưa từng gặp nhau mà?
-Lần sau..không được đưa con bé đó về đây!- Lời của bà cất lên cắt ngang suy nghĩ của Phong.
-Tại sao ạ?-Phong hỏi lại.
-Mẹ không thích con bé đó..và mẹ không muốn thấy nó xuất hiện ở đây!
-Rốt cuộc..
-Con ra ngoài đi!
Phong nhìn mẹ mình một cách bất lực, cúi chào rồi bỏ ra ngoài. Nhìn cánh cửa đóng lại trước mắt, bà ta thở dài một tay đưa lên day day thái dương, một tay kéo ngăn kéo tủ lấy ra một cái khung ảnh… trong ảnh là một người đàn ông ngoài hai mươi, vẻ mặt lạnh lùng không biểu cảm…Nhìn cái ảnh, bà ta nói:
-Nam..giờ anh đang ở đâu?



Ayumu

on 13/7/2013, 18:12

#7
  • avatar

Ayumu



Thành viên tích cực
Xem lý lịch thành viên
Tham gia : 03/06/2013
Bài viết : 3523
Điểm plus : 123457943
Được thích : 335
Re: Anh nhất định làm em yêu anh(phần 2)-Ori_Chan

Chương 6
Spoiler:
Tiên bực bội đi ra khỏi nhà Phong..cái khỉ gì chứ, tưởng mình lắm tiền nhiều của thì được phép khinh khi người khác sao? Vừa mới có được một chút thiện cảm với Phong thì đã có những thứ khác nảy sinh. Thật điên đầu.
Vừa đi được mấy bước thì Tiên nghe tiếng động cơ xe máy ở đằng sau, quay phắt người lại thì thấy Phong đã cho xe đi song song với mình rồi..Phong tấp xe vào lề, nói:
-Lên tớ đưa về.
-Ừ..-Tiên nói rồi trèo lên xe, tội gì mà đi bộ chứ? Dù gì thì cô có ác cảm với mẹ cậu ta chứ có phải cậu ta đâu.
Đang đi, Phong nói:
-Xin lỗi nhé!
-Hả? Sao?
-Thì chuyện ban nãy ý!
-Sao phải xin lỗi..- Tiên hỏi lại.
-Cậu..không giận hả?- Phong ngạc nhiên.
-Sao phải giận? Những người giàu có thì thường khinh người như vậy mà..tôi đã từng biết nhiều người như vậy rồi..
-HẢ? cậu biết những người như thế?
-Ừ, lần tôi 15 tuổi…-giọng Tiên nhỏ dần..rồi tịt luôn.
Phong đang mải lái xe, xong lại thấy người đằng sau im lặng. Lưng mình thì có cảm giác bị dựa vào. Phong giảm tốc độ, ngoảnh lại nhìn..Tiên đã ngủ gục từ lúc nào rồi..sao mà dễ ngủ thế không biết, Phong mỉm cười rồi tiếp tục ngoảnh lại lái xe…
*
Baby I’m sorry neowa isseodo nan lonely
Saranghagin naega bujokhanga bwa
Ireon motnan nal yongseohae
I’m sorry ige neowa naui story
Sarangiran naegen gwabunhanga bwa
Ne gyeote isseodo
Baby I’m so lonely lonely lonely lonely lonely
(Lonely- 2ne1)
Tiên giật mình vì nghe tiếng nhạc ở bên tai. Mắt vẫn không buồn mở ra, tay theo thói quen quờ quạng trên giường để tìm điện thoại. Vừa chạm vào cái vật đang phát ra tiếng nhạc và đang trong trạng thái rung bần bật, Tiên sờ sờ bàn phím rồi áp máy vào tai, nói trong khi mắt vẫn chưa buồn mở:
-A lô..
-Chưa dậy sao?- Một giọng con trai vang lên.
-Chưa..ai đấy?
-Phong..Trịnh Thanh Phong..-Phong cười và nghĩ rằng Tiên sẽ lập tức bật dậy.
-Ừ..Phong..Trịnh Thanh Phong- Tiên nhắc lại như một cái máy, lại hỏi- Có việc gì không?
-Dậy chưa?-Phong ngạc nhiên khi không hề nghe thấy tiếng bật dậy.
-Sao phải dậy?-Tiên ngáp một cái, hỏi lại.
-4h chiều rồi..
-Thì sao?
-Ờ, không sao cả,..không dậy thì ngủ tiếp đi..
-Ờ..-Tiên nói rồi cứ thế vứt điện thoại xuống, đổi tư thế nằm rồi ngủ tiếp..
Bên này Phong nghe tiếng phịch một cái nhưng rồi không nghe thấy tiếng gì khác, cậu lắc lắc đầu rồi tắt máy..sao ngủ gì mà ngủ từ lúc hơn 12h đến giờ không dậy, mà còn chưa ăn gì nữa..(Ổng này ko bít Tiên nhà ta có khả năng ngủ 12 tiếng một ngày rồi)
Tỉnh dậy khi bị ánh nắng chiếu xiên vào mặt, Tiên nhìn xung quanh..cái đồng hồ điểm 17h30’ chiều…ngồi dậy ngáp một cái rồi vươn vai đứng dậy, cô thấy bụng mình đang đánh trống dữ dội, bèn mò xuống dưới nhà…
Nguyên vừa tắm xong đang nằm xem ti vi thấy Tiên đi xuống hỏi:
-Giờ là hoàng hôn hay bình minh đây?
-Đương nhiên là hoàng hôn rồi…
-Vậy sao giờ chị mới chịu dậy?
-Kệ ta..-Tiên nói vậy rồi đi vào bếp lại nghe tiếng Nguyên:
-Vậy chị đi đâu mà ngủ quên để anh Phong phải bế vào đây trong trạng thái ngủ như chết vậy?
-Hả?- Tiên ngoảnh ngay lại- Cậu vừa nói gì cơ? Chị ngủ quên rồi tên Phong đó bế về hả?
-Phải…
Tiên ngớ người, cảm giác như cằm lại chạm xuống đất rồi. Nhưng lần này nhanh chóng lấy lại trạng thái, đi vào bếp:
-Không sao hết á..mới chỉ bế thôi mà, có gì đâu cơ chứ…-Rồi lại lẩm nhẩm hát- Ai ai cũng có ước mơ giàu sang, để muốn thay đổi cuộc sống này….
Sau khi đánh chén no say( thật ra chỉ có một tô mì gói) Tiên đi ra ngoài cổng chơi, vừa ra cổng đã gặp chị hàng xóm đang định đi vào nhà mình rồi..vừa thấy Tiên chị ta lập tức nói:
-À, Thủy Tiên..cho chị gửi em một lúc được không? Chị ra bưu điện một lát thôi..
-Vâng..-Tiên cười, đón lấy thằng cu mới hơn một tuổi nhưng lại chưa biết đi.- Ninh vào nhà chị chơi đi..
-Trông hộ chị một lát nhé.
-Vâng, chị cứ đi đi, lát em bế qua cho..
-Khoảng nửa tiếng nữa chị sẽ về.
-Vâng, Ninh vào nhà chị chơi đi, vào bắt anh Nguyên cõng nào..-Tiên vừa nói vừa lè lưỡi với thằng cu vô cùng múp míp trắng trẻo trước mặt mình. Ai đời mới hơn một tuổi đã nặng đến 12 cân chứ, nặng quá đi!!!!!!
Nửa tiếng sau, Tiên bế thằng nhóc sang trả vì nó quấy quá độ, Nguyên cũng bực mình vì nó cứ bắt “nhong nhong nhong” nên Tiên bế nó sang trả. Vừa đi cô vừa nói:
-Gọi chị đi Ninh..chị..
-Ị…-Thằng nhóc gọi theo.
-Ầy…chị chứ không phải ị…nói lại nào..c..h..ị..
-Ị..
Nói đến mấy lần thì vẫn thế, Tiên bực mình, nói:
-Vậy gọi mẹ đi..mẹ…
-Mẹ..
-Đấy gọi mẹ thì sõi thế..mẹ..
-Mẹ..
Vừa đi ra đến cổng hai chị em đang “mẹ” thì có hai thằng thanh niên đi qua. Nhìn Tiên vẫn đang dạy cu Ninh gọi mẹ, tên ngồi đằng sau nói với tên đằng trước:
-Xem kìa, mới tí tuổi đầu, chắc học sinh cấp III con đã thế kia rồi kìa..
-Ừ, ha ha..
Hai tên đó nói xong phóng xe chạy vụt luôn, Tiên ngớ người một lúc xong quay lại, nói với theo:
-Cái gì cơ? Có giỏi nói lại coi? Ai mẹ chứ? Hai thằng điên kia…-Tiên bực mình nhìn hai thằng vẫn cười lớn trước mắt mình, lại nhìn sang cu Ninh- Trời ơi, tôi mới từng này tuổi mà nó nói tôi có con bằng từng này, không có mắt sao trời…hai thằng điên….tức quá đi… a a a.. (Vụ này là thật đó, trường hợp của t/g lun hu hu..nhưng hôm đó t/g mới đi học về nên vẫn mặc đồng phục, nên được tặng cho câu “Học sinh cấp III đã có con thế kia rồi” nghĩ lại mà tức quá.. a a *Vò đầu bứt tóc* )
Sang trả con cho chị hàng xóm, nghe chị ta cảm ơn rồi Tiên bỏ về..cô vẫn còn bực vụ ban nãy..thật điên đầu..cách tốt nhất để giải tỏa căng thẳng này là..đi tắm (Hờ hờ hờ)
Bước ra khỏi phòng tắm, lấy cái khăn lau đầu rồi đi xuống nhà, phải xuống nấu cơm thôi.
*
Sau khi ăn tối Tiên lại mò lên phòng, mở máy tính. Có ai học hành làng nhàng như Thủy Tiên không trời? Lớp 12 rồi mà chả lo học hành gì cả..suốt ngày chỉ lằng nhằng thôi..
Mở máy, vào yahoo, chả có nick của ai sáng cả, lại lên zing chơi, chỉ có mấy người không quen biết sáng thôi, chán quá cô mở cà phê mốt rồi cứ để đấy, tay tiện thể với cuốn báo ở gần đấy ngồi đọc. Cô có một đống báo nhưng lại rất lười đọc chỉ khi nào không có cái gì mới mở ra đọc nên chả biết bây giờ báo đến số bao nhiêu rồi, cứ thấy hay thì đọc chứ chả bao giờ để ý số cả.
-Hôm nay khi tôi đang giải thích qua điện thoại với một chàng trai rằng tôi đã “cảm nắng” cậu ta ra sao, thì nhận được một tin nhắn từ bạn thân cậu ta- người đang ở đó với chàng trai trong mơ của tôi. Tin nhắn là: “Cậu ấy không thích cậu đâu, đừng luyên thuyên dài dòng nữa!” =.=… (hht số 931)..ha ha ha- Tiên ngồi cười như con đin khi đọc mẩu chuyện này, còn rất nhiều mẩu khác mà nội dung còn buồn cười hơn như:
-Cả hội bạn cùng lớp của tôi đi xem Hừng Đông. Tôi bằng mọi cách thủ thỉ với hội cạ cứng để được xếp ngồi cạnh cậu bạn tôi thích. Khi vào rạp tôi hào hứng quay sang nói chuyện với cậu ta, hỏi cậu ta nội dung của các phần trước với lí do là vì không xem nên tôi không hiểu. Đến nửa bộ phim, cậu ta quay sang nhìn tôi kì quặc bảo: “Tớ sẽ tặng cậu DVD các phần trước để cậu về nhà tha hồ nghiên cứu. giờ thì để tớ xem phim được không, cậu làm tớ lỡ mất những đoạn hay nhất.” Không thể diễn tả tôi muốn chui xuống hố thế nào.(hht số..ko bít nữa, mất bìa rồi ^__^)
Đọc xong mẩu này, Tiên lập tức vứt cuốn báo sang một bên, nếu còn đọc nữa chắc quai hàm sẽ bị sái mất…trước giờ không đọc bây giờ đọc thấy thật..hài hước..ha ha. Bất chợt nhìn vào màn hình, có hai tin nhắn mới, ồ của Phong.
-Foreveronelove: Nè làm gì vậy?
-Foreveronelove: Không nhận ra à?
-ThuyTien_Lonely: Uả sao biết vậy?
-Foreveronelove: Mới kết bạn ban nãy đó.
-ThuyTien_Lonely: Ban nãy?- Tiên nhớ lại, lúc nãy có đến 5 người kết bạn, cứ ấn đồng ý hết nên chả để ý ai với ai..
-Foreveronelove: Ừ, hồi chiều mấy giờ dậy vậy?
-ThuyTien_Lonely: 5 rưỡi
-Foreveronelove: Oài, không thấy đói hả?
-ThuyTien_Lonely: Không, ngủ là quên hết à! ^0^
-Foreveronelove: Hì hì, hôm nay là một ngày vừa vui vừa buồn với tôi.
-ThuyTien_Lonely: Ưm, tôi biết rồi.
-Foreveronelove: Mà you cô đơn hả?
-ThuyTien_Lonely: No!- Tiên ngạc nhiên.
-Foreveronelove: Vậy sao đặt nick là Lonely vậy?
-ThuyTien_Lonely: Thích vậy, tôi chưa có người dòm ngó mà..
-Foreveronelove: Vậy giờ có rồi thì thay được không?
-ThuyTien_Lonely: No, kệ đi
-Foreveronelove: À, cho tôi hỏi..cái cậu Thanh đó..
-ThuyTien_Lonely: Thanh sao?- Tiên hỏi lại.
-Foreveronelove: Hôm nay..cậu ta…
-ThuyTien_Lonely: Sao?



Ayumu

on 13/7/2013, 18:13

#8
  • avatar

Ayumu



Thành viên tích cực
Xem lý lịch thành viên
Tham gia : 03/06/2013
Bài viết : 3523
Điểm plus : 123457943
Được thích : 335
Re: Anh nhất định làm em yêu anh(phần 2)-Ori_Chan

Chương 7
Spoiler:
-ThuyTien_Lonely: Nói xem cậu ta bị gì vậy?
-Foreveronelove: À, bị xe cán ngay trước cổng nhà tôi..
-ThuyTien_Lonely: Hả?????????????? Cái gì? Giờ cậu ta sao rồi?
-Foreveronelove: Nhà tôi đưa cậu ta vào bệnh viện rồi, mà cậu không được thông báo gì sao?
Đúng lúc đó, có tiếng chuông điện thoại bàn đặt ở đầu tầng hai, Tiên lập tức bỏ máy chạy đến chỗ điện thoại…
Bên này Phong đợi một lúc không thấy có người trả lời, cậu nhíu mày, lấy cái điện thoại di động gọi cho Tiên.
Mãi không có người nhấc máy, Phong để tay lên bàn gõ gõ năm ngón tay lên mặt bàn. Nghe bản nhạc chờ trong máy mà cậu thấy khó chịu. Sao vừa nghe tin cậu ta bị tông lập tức chạy mất là sao?
“Người ta đã xứng đáng tốt hơn em
Người ta đã yêu anh rất chân thành
Người ta đã cướp mất trái tim anh ra khỏi cuộc đời của em… ừ thì là định mệnh
Thế sao anh vẫn còn ngọt ngào khi ở bên em
Giữa dòng đời em vẫn không sao đâu anh đừng lo
Điều trái tim em rất cần là có một tình yêu thật sự em không muốn đơn phương vấn vương dối lòng
Đừng tội nghiệp em nữa xin anh hiểu cho em
Đừng ngại ngần chi nữa xin anh cứ rời xa
Đừng tội tình nhau nữa làm dài thêm nỗi đau
Đừng bận lòng vì em đôi ta không còn nợ nhau”
-ThuyTien_Lonely: Xin lỗi Phong..tôi có việc phải đi bây giờ..
-Foreveronelove: Nhà cậu ta vừa gọi đến hả?
-ThuyTien_Lonely: Ừ, giờ tôi phải đến xem cậu ta sao rồi.
-Foreveronelove: Không sao, cứ đi đi.
-ThuyTien_Lonely: Ừm, cảm ơn..Bye..
-Foreveronelove: Bye..
ThuyTien_Lonely đã offline
Ngồi nhìn dòng chữ hiện trên màn hình, Phong có một cảm giác gì đó kì lạ, vừa bực bội, khó chịu, vừa có một chút gì đó hụt hẫng, lẽ nào..
Tiên đi cùng với bố mình đến bệnh viện, mẹ vẫn chưa về, Nguyên thì nó nói nó ở nhà trông nhà nên hai bố con đi. Vừa rồi là cô Nhi gọi cho Tiên nói Tiên đến bệnh viện thăm cậu ta. Đến nơi thì câu chuyện được miêu tả thế này:
Thanh xin về nhà sớm hôm nay vì cậu thấy trong người không được khỏe chứ không phải bận việc gì cả…Hôm qua sau khi chia tay mọi người trên sân thượng về thì Thanh không đi ngủ ngay mà lại ra ngoài ban công ngồi rồi ngủ gục luôn ở đó. Ngủ suốt đêm ngoài trời như vậy nên sáng ra Thanh thấy người không khỏe nhưng vẫn cố đi học, nhưng đi đến lớp thì lại cảm thấy không thể trụ được nên xin về. Đang đi đường vì đầu vẫn bị choáng nên bị lạc tay lái, đâm thẳng vào một cái xe máy đang đi ngược chiều. Mà không hiểu tại sao tài xế vừa bóp phanh thì cái phanh bị đứt luôn lên tông luôn vào Thanh. Thanh bị tông ngay trước cổng nhà Phong, lúc đó có mấy người giúp việc gọi giúp cấp cứu và người nhà đưa Thanh đi viện, chính vì vậy mà mọi người mới biết và đưa Thanh đi bệnh viện.
Giờ Thanh bị băng bó kín đầu với bị bong gân ở chân nữa. Không có gì quá nghiêm trọng nhưng mọi người vẫn lo lắng vì đầu Thanh bị đập xuống đường mà kết quả xét nghiệm thì một lúc nữa mới có.
-Con không sao mà!- Thanh nói bằng cái giọng thều thào, nghe vậy mà nói không sao được.
-Không sao gì chứ, lần sau đi phải chú ý nghe không? Mà mệt vậy nên nghỉ luôn từ sáng mới phải chứ? Sao cố đi làm gì mà để ra nông nỗi này? Mà sao lại ngủ ngoài ban công?- Tâm tuôn một tràng hỏi Thanh, thấy vậy Tiên đi đến bảo:
-Thôi cô Tâm, đằng nào cũng lỡ rồi, cậu ấy vừa tỉnh lại cô không nên mắng như thế…mọi người cũng mệt rồi, hay mọi người cứ về ngủ đi, cháu trông cậu ấy cho…
-Cháu không cần ngủ sao?- Tâm nhìn sang Tiên.
-À, hồi chiều cháu lỡ ngủ nhiều quá, giờ không ngủ được…-Tiên gãi đầu.
-Mẹ và mọi người cứ về đi..-Thanh lại cất giọng nhỏ nhỏ.
-Còn kết quả xét nghiệm thì sao?
-Cái đó để cháu lo được rồi, mọi người cứ về nghỉ đi…-Tiên nói rồi đẩy Tâm cùng mọi người ra ngoài- Cả nhà cứ ngủ ngon, cứ để cháu lo cho…
Sau khi cánh cửa được khép lại, Tiên thở phào, kéo ghế ngồi xuống cạnh kính cận, chăm chăm nhìn khuôn mặt của cậu ta..
-Sao..sao vậy?-Kính cận đỏ mặt, lắp bắp..
-Chậc chậc chậc..-Tiên đưa tay lên xoa cằm – Lần đầu tiên được thấy khuôn mặt cậu lúc không đeo kính, vậy mà…chậc chậc..
-Sao?
-Tiếc là lại nhiều vết thâm tím quá, hỏng hết cả tác phẩm nghệ thuật…
-..
Kính cận không nói gì nữa..cậu cảm thấy người mình đang nóng bừng bừng và tim mình thì đang nhảy nhót trong lồng ngực..cậu có nên nói cho cô biết điều đó không nhỉ?
-Sao vậy?-Tiên nhìn khuôn mặt lo lắng, đỏ bừng của cậu ta, hỏi lại.
Kính cận hơi lắc đầu nhưng vừa lắc đã cảm thấy đau hết vùng cổ cũng như vùng vai.
-Ế, đừng có lắc đầu..cậu quên là cậu đang băng bó hả?- Tiên lấy tay áp nhẹ vào má cậu ta rồi giữ lại…Thanh giật mình..hai khuôn mặt cùng nhìn nhau. Tiên bất chợt bỏ tay ra, mắt chớp chớp, hơi lắc đầu:
-Ở đó đi, tôi đi xem kết quả xem não bộ cậu có bị gì không!
1h sáng.
Kính cận thiu thiu ngủ lại, Tiên ngồi trên cái ghế tựa gần cửa sổ, hai chân theo thói quen lại gác lên thành cửa sổ. Kết quả xét nghiệm cho biết là kính cận chẳng có vẫn đề gì ở đầu cả…đang ngồi cầm cái điện thoại để lên facebook thì tự nhiên nó rung lên bần bật..
Baby I’m sorry neowa isseodo nan lonely
Saranghagin naega bujokhanga bwa
Ireon motnan nal yongseohae
I’m sorry ige neowa naui story
Sarangiran naegen gwabunhanga bwa
Ne gyeote isseodo
Baby I’m so lonely lonely lonely lonely lonely
Tiên giật mình, tí thì đánh rơi điện thoại xuống đất. Là Phong gọi. Vội vàng ấn vào nút nhận cuộc gọi rồi nói khe khẽ:
-Alô..
-Vẫn chưa ngủ hả?- Giọng Phong phát ra có chút không vui.
-Chưa, lúc chiều ngủ nhiều rồi thì không ngủ được..-Tiên nói nhỏ rồi khẽ khàng nhìn xem kính cận có bị đánh thức không.
-Vậy hả? Đang ở nhà hả?
-Không.
-Hả? 1h rồi đấy, đừng nói với tôi cậu vẫn đang ở cạnh cậu ta nhé.
-Ừ, tôi đang ở cùng Thanh đây!
-Cái gì? Cậu..không về mà..sao?
-Cậu ấy ngủ rồi, cậu cũng ngủ đi nhé..bye..
-Ơ, này…
-Cụp..
Phong nhìn cái điện thoại mà cảm thấy không vui chút nào, tại sao chứ? Hay là…
Tiên tắt máy xong lập tức đổi chế độ im lặng, lại nhìn kính cận vẫn đang ngủ mới thở ra nhè nhẹ, rồi tắt máy, ngồi ngả ra ghế rồi nhắm mắt lại nhưng không biết rằng, khi cô nhắm mắt thì lại có một đôi mắt khác mở ra..Đôi mắt mang một nỗi buồn nhìn vào bóng tối bao trùm quanh nơi mình đang nằm. Cảm giác yêu thầm mà không giám nói chỉ biết đứng nhìn người đó nói chuyện với người con trai khác thật chẳng dễ chịu chút nào.
Sáng.
Tiên mở mắt nhìn xung quanh, nhận ra mình đang nằm ở ghế trong bệnh viện lại bất chợt nhìn sang bên cạnh, kính cận vẫn đang ngủ. Cô đứng dậy nhón chân bước ra ngoài tính mua cái gì đó lát cho kính cận ăn, vừa nhón chân đi được hai bước thì:
-Đi đâu vậy?- Giọng nhỏ nhỏ của kính cận phát ra nhưng đủ làm Tiên giật bắn mình lên. Mất ba giây trấn tĩnh, cô ngoảnh lại nhìn Thanh nhưng tim vẫn đập thình thịch. Đưa tay đặt lên ngực, cô nói:
-Làm gì vậy? Thót cả tim!
-…-Kính cận không nói gì, Tiên nhìn cậu ta rồi đi lại gần hỏi:
-Sao thế này? Đêm qua ngủ không đủ sao?
-Có.-Kính cận trả lời một cách không hứng thú.
-Ờ, vậy cậu ở đây nhé!- Tiên nói rồi quay người đi.
-Đi đâu?- Kính cận lại hỏi.
Tiên vừa chạm tay vào nắm cửa, quay lại nhìn cậu, nói:
-Muốn nhịn đói sao?
-Không…
-Vậy nằm đó đi, đợi tôi một lát nhé. –Tiên nói rồi mở cửa bước ra ngoài xong nhẹ nhàng đóng cửa lại.
Thanh nằm trên giường, mắt nhìn lên trần nhà, hôm qua từ lúc tỉnh dậy đó đến sáng cậu không hề ngủ được. Vừa thấy Tiên cựa mình tỉnh dậy cậu lập tức nhắm mắt lại, nhưng nghe tiếng nhón chân nhẹ nhàng đó cậu không nén nổi mà bật tiếng hỏi, giờ mới biết là cô đi mua đồ ăn sáng. Lòng cậu có một chút gì đó vui vui nhưng sau này khi cậu khỏi là cô sẽ lại rời đi phải không? Cô sẽ đến bên Phong, một người con trai dễ thương, hiểu tính cách con gái và rất hợp với cô, còn cậu chỉ là một tên ngốc kiệm lời, không biết gì về con gái hết lại hậu đậu liệu rằng có thể yêu một ai đó không?
Mải suy nghĩ, Thanh không biết Tiên đã về từ lúc nào rồi, cho đến khi ngửi thấy mùi cháo trứng và mùi sữa nóng hôi hổi thật gần lại thoang thoảng mùi hương hoa Thủy Tiên nhè nhẹ trong không khí, cậu mới thoát khỏi suy nghĩ của mình mà nhìn xung quanh.
Tiên mua một tô cháo trứng và một li sữa đậu nóng ở ngay cổng bệnh viện. Mang lên phòng thì thấy kính cận đang nằm ngây ngốc nhìn trần nhà và không nhận ra sự có mặt của cô ở trong căn phòng. Tiên phì cười đặt tô cháo và li sữa lên một cái khay rồi mang đến gần kính cận, mãi một lúc mới thấy cậu ta giật mình rồi nhìn xung quanh.
Nhìn Tiên đang đứng bưng cái khay ở gần mình, Thanh lập tức gượng dậy. Thấy vậy, Tiên đặt cái khay xuống cái bàn bên cạnh rồi đỡ cậu, nói:
-Cẩn thận.
-Không..không sao..-Mặt Thanh lại bắt đầu chuyển màu rồi.
Tiên đỡ cậu ta ngồi thẳng dựa vào thành giường lấy cái gối kê lưng cậu ta cho đỡ mỏi nhìn mặt cậu ta đỏ quá bèn đặt tay lên trán cậu ta. Không sốt mà:
-Hình như cậu lại bị làm sao rồi, sao mặt đỏ ké vậy?
Kính cận nuốt nước bọt cái ực rồi lắc đầu nhè nhẹ. Thấy vậy Tiên không nói cái gì nữa với lấy tô cháo hỏi:
-Tự ăn được không?
-Được..được..-Kính cận lắp bắp rồi lấy tay đỡ lấy tô cháo. Vì chỉ đỡ bằng một tay, bát cháo lại nóng nên tí thì làm đổ mất, may mà Tiên nhanh tay đỡ lại, rồi cầm luôn:
-Phải cẩn thận chứ!
Thấy kính cận không có phản ứng gì, Tiên bèn cầm lấy cái thìa, múc một thìa, thổi nhè nhẹ rồi đưa lại gần kính cận, nói:
-Há miệng ra…
Thanh lại nuốt nước bọt lần nữa rồi cũng há miệng ra, vừa mới nuốt được thìa đầu tiên thì cửa phòng bị mở ra bằng một lực khá mạnh. Phong bước vào cùng với Ngọc. Thấy hai người đang tròn mắt nhìn mình, lại nhìn Tiên đang bón cho Thanh, mắt Phong xa xầm, cậu đi đến, lấy tay đón lấy tô cháo trong tay Tiên rồi đặt xuống bàn, xong kéo tay Tiên đi ra ngoài.
-Cái gì vậy?- Tiên giật mình hỏi.
-Cậu im lặng cho tôi.
-Im lặng cái gì chứ?- Tiên bực mình.
Không cho Tiên nói tiếp, Phong quay sang nói với Ngọc:
-Ở đây nhờ cậu.- Rồi kéo tay Tiên đi luôn.
Phong thật không thể chịu nổi khi nhìn thấy cảnh vừa rồi, tại sao chứ? Cậu đang ghen sao? Mặc dù mới biết cô mấy tuần nhưng cậu đã có thiện cảm rồi, cô không bám theo cậu vì vẻ đẹp trai của cậu dù có một lần vì cái avatar mới làm quen với cậu. Thời gian trò chuyện giữa hai người cũng không nhiều nhưng mỗi lần nói chuyện với cô cậu vẫn thấy thích hơn nói với người khác, sáng gọi điện mãi thì không thấy cô nhấc máy cậu bèn hỏi người giúp việc bệnh viện mà họ đã đưa Thanh đến rồi lập tức đến đây. Vừa đi một đoạn thì cậu gặp Ngọc nên hai người cùng lên đây, nhưng vừa lên lại nhìn thấy cái cảnh khiến người khác khó chịu này, cậu đành phải lôi Tiên đi cho đỡ khó chịu.
Ngọc nhìn theo hai người cho đến khi Phong kéo Tiên khuất sau cánh cửa mới thở dài, xong nhìn sang Thanh gương mặt Thanh cũng có cảm xúc không khác gì so với Ngọc nên Ngọc cũng nghĩ ra… Nhưng lại nhìn ra phía cửa, Ngọc nghĩ thầm: “ Tôi đã từng nói rồi Thủy Tiên, chị có thể có mọi thứ, ngoại trừ Phong!”



Ayumu

on 13/7/2013, 18:14

#9
  • avatar

Ayumu



Thành viên tích cực
Xem lý lịch thành viên
Tham gia : 03/06/2013
Bài viết : 3523
Điểm plus : 123457943
Được thích : 335
Re: Anh nhất định làm em yêu anh(phần 2)-Ori_Chan

Chương 8
Spoiler:
Nghĩ vậy Ngọc bỏ ra ngoài mặc kệ kính cận ngồi một mình trong phòng, cậu chẳng còn tâm trạng ăn hay uống cái gì nữa. Vậy là thật sự Phong cũng thừa nhận tình cảm của mình rồi. Tình yêu là thế, nó có thể nảy sinh bất cứ lúc nào kể cả lúc ta không ngờ nhất và nếu cho một mồi lửa nó sẽ bùng cháy. Cậu cũng tâm trạng như vậy, cậu thích Tiên từ lần bắt đầu bước sang năm lớp 11. Vì mới trở về Việt Nam sau 10 sang Mĩ nên cái gì đối với cậu cũng trở lên lạ lẫm. Vì không quen với môi trường này nên cậu trở thành kính-cận-to-ít-nói như bây giờ đây. Thật ra thì lần đó cậu cũng không có để ý đến bất kì ai trong lớp cả ngoại trừ Thủy Tiên.
Thật ra thì Thủy Tiên cũng không hề có gì đặc biệt. Nếu nói xinh thì có xinh nhưng nếu so với lớp thì Tiên vẫn nhạt nhòa vì có nhiều người xinh hơn rất nhiều. Chỉ vì Tiên có một số đặc điểm nổi bật khác hẳn với các cô bạn ở lớp. Như chẳng hạn Tiên không chạy theo mốt thời trang chẳng hạn, hay có một số cái tính nết trời đánh không đổi là hay ngồi gác chân lên bàn, ghế. Và cũng là người duy nhất( Ngoại trừ Thanh) còn ở lại trong lớp khi có một cô nàng hot girl hay hot boy gì đấy xuất hiện ở trường. Lần ấn tượng nhất đối với Thanh là vào dịp valentine lớp 11, có một tên nào đó trong lớp muốn gây ấn tượng với các bạn gái nên đã đặt chocolate trong tất cả ngăn bàn của các nàng trong lớp ngoại trừ ngăn của Thủy Tiên.
__
Sáng 14-2.
Trời lạnh như chưa từng được lạnh vậy, khoác thêm chiếc áo bông to sụ, Tiên dắt xe ra cổng để đi học. Vừa ra đến cửa thì đã thấy bốn, năm cô nàng đứng túm tụm ở cổng nhà mình rồi. Nhìn thấy cô đi ra là bọn đó lại lủi mất, thật ra đây là bọn người thích thầm Nguyên, năm nào cũng vậy cứ đến 14-2 là bọn họ lại đến tặng quà cho Nguyên, Nguyên có số đào hoa từ lúc rất nhỏ nhưng giờ vẫn chưa tìm được ai thật sự phù hợp.
Lên lớp với một khuôn mặt bình thường, bỏ qua những lời bàn tán râm ran trong lớp về một vụ gì đó, Tiên đi thẳng đến chỗ của mình. Vứt cặp đánh phịch một cái rồi hỏi cô bạn bàn dưới:
-Có chuyện gì vậy?
-Không biết có anh chàng nào đó đã để chocolate trong tất cả ngăn bàn của bọn mình.
-Hửm?- Tiên nghe vậy cũng liếc xuống ngăn bàn, nhưng nó..trống rỗng, rồi lại liếc xuống cô bạn- Tất cả?
-Hả? Cậu không có hả?- Cô bạn đó nhoài người nhìn cái ngăn bàn trống rỗng của Tiên xong há miệng to hết cỡ, lát sau mới nói- Sao kì lạ vậy? Cả lớp đều có mà, sao cậu không có?- Tiếng cô nàng hơi to, đủ cho mấy mem bàn trên cũng tò mò ngoảnh xuống, sau khi biết sự tình, họ nói:
-Chắc bạn ý không coi Tiên là con gái rồi..
-Cũng đúng…Cậu phải thay đổi Thủy Tiên ạ.
-..
-Xùy, bỏ đi- Tiên khoát tay- Ta đây không cần con trai, ta có thể sống thay phần con trai mà..
-Sao được?
-Tất nhiên là được, với lại chỉ là một hộp chocolate thôi, có gì to tát đâu chứ, ta có thể tự mua mà ăn mà, tự túc là hạnh phúc.- Tiên cười, rồi lôi Ipod ra nghe nhạc. Thấy vậy mấy cô bạn bàn trên cũng không nói gì nữa ngoảnh lên tiếp tục nói chuyện..
“Có gì đâu chứ? Chả phải cũng chỉ là một hộp chocolate thôi sao? Hắn tặng cả lớp chứ có nhắm riêng vào cô nàng nào đâu mà phải như vậy chứ?” Tiên nghĩ thầm rồi ác ý cười với cái ý nghĩ ấy, rồi với lấy cái cặp trong đó có một hộp chocolate mà vừa sáng mở cửa để đi học đã thấy nó ở trước cổng rồi, trên này có ghi là tặng Nguyên nhưng thôi, tặng Nguyên thì người được lợi luôn là Tiên mà nên cầm luôn không phải nói với Nguyên nữa.
Đang mở cái hộp ra thì bất chợt Tiên nhìn xuống dưới, một anh chàng có cái kính to tổ trảng trên mặt đang ngồi nhìn Tiên, nghĩ đi nghĩ lại, lục tung trí nhớ thì Tiên mới nhớ ra đó là Thanh mới về nước năm ngoái..mà nhìn cái gì mà nhìn nhỉ? Chả lẽ cậu ta muốn ăn chocolate? Nghĩ vậy Tiên lấy một viên sô cô la trong đó, ném vào tầm bắt của cậu ta. Và tất nhiên là Thanh chụp được. Còn đang ngớ người chưa hiểu chuyện gì thì Thanh thấy Tiên cười một cái thật tươi với mình rồi ném thêm một viên nữa, có đính kèm một tờ giấy “Happy valentine day! Nè không được hiểu nhầm nhé, tớ thấy ấy y như tớ nên tớ mới tặng thôi, dù gì cũng cười lại một cái coi, sao suốt ngày mặt mũi bí xị vậy? 0_0?”
Thanh đọc xong cái đó thì mặt đã đỏ bừng lên từ khi nào rồi, cậu lén lút ngẩng lên nhìn Tiên, Tiên thì mở mắt tròn xoe khi thấy mặt cậu ta đỏ bừng xong rồi cũng cười rồi xua xua tay trước mặt rồi lại ngoảnh lên tiếp tục nghe nhạc không quên bóc một cái kẹo cho vào miệng.
Từ lần đó thì lúc nào vào lớp Thanh cũng gật đầu chào Tiên một cái và cũng xin cô giáo để ngồi sau cô. Mọi việc vẫn y như xưa ngoại trừ việc Thanh để ý thêm một chút, như là hay nán lại để xem Tiên tập bóng rổ, hay thỉnh thoảng lại ngước nhìn Tiên bằng một ánh mắt..kì lạ chẳng hạn.
____
Phong lôi Tiên ra khỏi bệnh viện, yêu cầu cô đi lên xe rồi phóng vù đi..nơi mà hai người dừng lại là sân tập bóng rổ của trường Phong. Vì hôm nay là ngày nghỉ nên rất vắng người chỉ có một vài người của câu lạc bộ bóng rổ vẫn đang tập luyện. Phong đưa Tiên vào đó rồi không nói không rằng lấy quả bóng rổ bắt đầu tập luyện. Tiên nhìn cậu bằng một ánh mắt khó hiểu, đứng một lát chán quá mới lên tiếng:
-Cậu sao vậy?
Đáp lại lời của cô chỉ là tiếng vọng lại trong căn phòng này. Bực mình quá, Tiên đi đến cái sọt trong đó có đựng mấy quả bóng. Chọn quả bóng căng nhất, đập đập xuống sàn rồi bất chợt ném..nhưng không phải ném vào rổ mà đích đến của Tiên là…
-Bốp!- Một âm thanh vô cùng giòn rã vang lên trong cái không gian này, đến nỗi mấy cậu bạn đang ngồi nghỉ cạnh đó cũng phải nhìn sang.
Quả bóng hạ cánh trúng đầu Phong, vì không đề phòng gì cả lên Phong hứng trọn quả bóng rồi nằm quay đơ như chết luôn.
-Ơ này..-Tiên thấy Phong ngã xuống thì giật mình chạy lại, lấy tay kéo Phong dậy- Nè có sao không vậy? Phong?
-…- Phong mở mắt, nhìn người vừa gây ra tai nạn cho mình rồi lấy tay ôm đầu lắc lắc, lát sau quay sang hỏi- Làm cái gì vậy?
Thấy Phong đã bình thường trở lại, Tiên thở phào rồi nói:
-Ai bảo cậu đưa tôi đến đây rồi bơ tôi luôn chứ?
-Tôi bơ cậu bao giờ?- Phong cãi lại.
-Vậy sao không trả lời tôi?- Tiên bực mình nói.
-Trả lời? Cậu đâu có hỏi gì?- Phong vẫn ngang bướng.
-Cậu…được lắm..-Tiên đứng dậy, lấy tay vò đầu- Grừ…
Phong nhìn bộ dạng Tiên mà bất chợt bật cười, thấy vậy Tiên quay ngoắt đi, nhặt quả bóng lên rồi nhắm tiếp vào Phong…
-Ê này, tôi không đùa đâu..- Phong giật mình giơ tay ra xua xua rồi chặn quả bóng nhưng không kịp. Cái thứ nặng trịch đó một lần nữa rơi trúng đầu Phong..
-Bốp..-Lại một âm thanh vô cùng vui tai vang lên.
-Ha ha..-Tiên ôm bụng cười khi thấy Phong lại ngã xuống lần nữa, xong lại nhặt quả bóng nhưng không nhắm vào Phong nữa mà bắt đầu dắt bóng về phía rổ. Khi đã ngắm được góc chính xác, cô ném…
Quả bóng rơi vào rổ, Phong nhổm dậy buột miệng kêu:
-Mười điểm!
Tiên ngoảnh sang phía tiếng nói, thấy Phong đã ngồi dậy từ lúc nào rồi, bèn cười cười nói:
-Bình thường thôi, dù gì cũng cảm ơn!
-Cậu chơi lâu chưa?- Phong đứng dậy đi về phía Tiên, tiện tay cướp quả bóng mà Tiên đang đập xuống sàn luôn.
-Lớp 9..-Tiên nói rồi xoay người để chặn Phong cướp bóng, xong đưa bóng di chuyển đến gần rổ.
-Ồ,- Phong chạy theo, rồi nhận xét- Lùn như cậu mà cũng chơi được bóng rổ cơ đấy.
Tiên đang chạy phía trước nghe từ lùn thì đột nhiên ngừng lại, lại nhìn Phong đang chạy đến mắt vẫn dán vào quả bóng thì chợt hiểu ý đồ của Phong, đợi Phong chạy đến gần, cô lập tức ném bóng vào rổ, Phong nhảy lên theo nhưng không kịp. Qủa bóng đã chui qua cái vòng tròn đó mà rơi xuống, Tiên cười:
-Lùn nhưng tố chất này thì không phải ai cũng có!
Phong không nói gì chỉ lặng lẽ gật đầu, rồi nói:
-Cũng phải.
Lại đứng một hồi, lát sau Tiên lên tiếng:
-Chúng ta đi ăn cái gì đó được không? Tôi đói quá!
-À, ừ..-Phong giật mình- Tôi cũng chưa ăn gì, đi ăn thôi…
Phong nói rồi nhặt hai quả bóng cất vào sọt rồi cùng Tiên đi ra ngoài.
Sau khi xử lí một đống thức ăn..hai người ngồi nhâm nhi cà phê trong một nhà hàng lớn. Tiên không ăn được nhiều mặc dù đồ ăn khá ngon và lạ miệng nhưng cảm giác thì không quen, hơn nữa có rất nhiều người đang nhìn vào bàn hai người đang ngồi thì phải.
-Sao thế?- Phong lên tiếng hỏi khi thấy tần xuất cứ năm phút Tiên lại ngó ngang ngó dọc một lần.
-Có cảm giác không ổn!- Tiên vừa ngoảnh đi ngoảnh lại rồi dừng lại ở Phong- Cứ như mình đang bị theo dõi vậy.
-Ha ha..-Phong cười- Đây là nhà hàng của tôi nên thấy tôi đi với cậu chắc có nhiều người để ý.
-Nhà hàng của cậu?- Tiên có cảm giác cằm vừa rơi xuống đất. Không phải chứ? Mới mười tám tuổi đầu đã có nhà hàng riêng rồi sao? Thật kinh khủng!
-Ừ, tôi mở bằng vốn riêng đấy!- Phong tự hào khoe.
Tiên lại có cảm giác cằm mình lại hạ cánh xuống đất lần nữa. mở bằng vốn riêng ư? Nhìn quanh một lượt, muốn mở cái nhà hàng sang trọng này thì trong tay phải có vài trăm nghìn USD là ít, không biết mỗi tháng tiền tiêu của cậu ta là bao nhiêu nữa đây?
Phong nhìn Tiên đang ngồi ngây ngốc ở trước mặt mình, bất chợt cậu lại nhớ đến lần đầu đưa Ngọc đến đây Ngọc cũng có thái độ như vậy? Đáng ngạc nhiên vậy sao? Cậu đang nghĩ đến việc làm tiếp theo của Ngọc lúc đó là…
Tiên giật mình khi có cảm nhận là có ai đó đang nhìn mình, hơi lắc lắc đầu, rồi chớp mắt mấy lần, lại nhìn Phong đang ngồi suy nghĩ cái gì đó mà có vẻ đăm chiêu lắm, rồi cô định mở miệng nói thì:
-Xin lỗi…- Một anh phục vụ đến chỗ Tiên đang ngồi, cúi người chào rồi nói- Có người muốn gặp chị!
-Hả? Tôi?- Tiên lấy một ngón tay chỉ vào mình.
-Vâng!- Anh ta cúi người, lấy tay chỉ về một cái bàn trước mặt- Vị khách đó muốn gặp chị.
Tiên nhìn theo hướng anh ta chỉ thì thấy một người đàn ông trông khoảng hơn bốn mươi tuổi, nhìn trông có vẻ thành đạt, khuôn mặt thì chỉ liếc qua đã cảm thấy không có thiện cảm cho lắm rồi.
-Vâng tôi biết rồi, cảm ơn anh!- Tiên nói với anh phục vụ rồi nói với Phong- Tôi ra đây một lát được không?
Phong giật mình, thấy Tiên kéo ghế đứng dậy thì hỏi lại:
-Đi đâu?
-Gặp một người.
-Ai?- Phong đang nghĩ đến Thanh.
-Cũng không biết nữa..một lát thôi, đợi nhé.- Tiên nói rồi đứng dậy bước đi, tiến về phía người đó. Càng đến gần Tiên càng thấy mặt của người đó quen quen, hình như đã nhìn thấy ở đâu rồi thì phải.
Vừa đi vừa nghĩ chả mấy chốc đã đến trước mặt người đó, Tiên cúi chào rồi lên tiếng trước:
-Xin lỗi, ông muốn gặp cháu?- Mặc dù ông ta không già lắm nhưng thôi cứ xưng ông cho nó phải phép.
-Ờ.- Người đó trả lời một cách lơ đãng, rồi chỉ tay vào cái ghế đối diện cái ghế mình đang ngồi- Ngồi xuống đi.
-Ơ, vâng..-Tiên ngồi xuống cái ghế đối diện, lòng thấp thỏm. Ở người đàn ông này có cái gì đó rất quyền uy khiến người khác phải khiếp sợ.



Ayumu

on 13/7/2013, 18:14

#10
  • avatar

Ayumu



Thành viên tích cực
Xem lý lịch thành viên
Tham gia : 03/06/2013
Bài viết : 3523
Điểm plus : 123457943
Được thích : 335
Re: Anh nhất định làm em yêu anh(phần 2)-Ori_Chan

Chương 9
Spoiler:
Tiên vừa ngồi xuống, ông ta đã lên tiếng:
-Tên cháu là gì?
-A, dạ cháu có thể biết tên ông trước được không ạ?- Tiên dè dặt hỏi lại.
Người đàn ông đó nhíu mày, rồi một lát sau nói:
-Nguyễn Ngọc Nam!
-A,- Tiên nói nhỏ nhỏ- Hình như chúng ta không biêt nhau thì phải.
-Đúng vậy, giờ cháu trả lời ta đi.
-Vâng…- Tiên lại do dự, xong cũng trả lời- Cháu là Trần Thủy Tiên.
-Mẹ cháu..-Nam đang nói lại dừng lại.
-Mẹ cháu ý ạ? Mẹ cháu là luật sư Hoàng Anh.- Tiên ngạc nhiên, vừa hôm trước mẹ Phong cũng có hỏi câu đó.
-Hoàng Anh?- Nam hơi nhíu mày, nhìn Tiên một lúc rồi tự nói một mình- Con của em đã lớn thế này rồi sao?
-Dạ? – Tiên nghe thấy Nam lầm bầm nhưng không nghe rõ nên phải hỏi lại.
-Không có gì..sao cháu lại ở đây?
-Dạ, bạn cháu mời cháu đến đây ạ, ông có hỏi gì nữa không ạ?
-Không..
-Vậy cháu xin phép.-Tiên đẩy ghế đứng dậy, đi lại chỗ của Phong.
Nam nhìn theo Tiên đi về phía Phong. Thật không khác gì cả, Tiên là hình ảnh của Anh hai mươi năm trước, chỉ có điều Tiên không lạnh lùng như Anh mà thôi. Suốt hai mươi năm qua Nam vẫn chưa lập gia đình, và cũng chưa từng nếm mùi vị gia đình ra sao. Nhớ lại ngày xưa, khi mới sang Pháp, Nam cũng có quen một cô gái nhưng họ cũng không thành do Nam không thể quên được Anh giờ đây hiện tại thì Nam vẫn sống một mình.
Tiên đi về phía bàn mà lòng không khỏi thắc mắc, đó là ai nhỉ? Sao mặt ông ta quen quen mình đã nhìn ở đâu rồi thì phải. Hơn nữa sao ông ta lại hỏi về mẹ chứ? Hôm trước mẹ Phong cũng hỏi cô như vậy và hình như bà ấy không có thiện cảm với mẹ cho lắm. Thật đau đầu, phải về hỏi lại mẹ mới được. Tiên cứ vừa đi vừa nghĩ nên đã đi đến bàn Phong từ lúc nào rồi, ngước lên nhìn Phong, bắt gặp nụ cười của Phong, Tiên chợt nhận ra khuôn mặt này…chẳng phải là khuôn mặt của người đàn ông Tiên vừa nói chuyện sao? Sao họ lại giống nhau vậy chứ? Chỉ có thần thái, biểu cảm khuôn mặt khác nhau mà thôi.
-Sao vậy?- Phong lên tiếng hỏi khi thấy Tiên cứ đứng nhìn mình.
-A, không có gì..-Tiên giật mình rồi nói- Ta về được không?
-Ừm.-Phong cười rồi đẩy ghế đứng dậy, kéo tay Tiên- Chúng ta đi chơi đi..
-Hả? Lại đi chơi..?-Tiên chỉ mới phản ứng được như vậy thì đã bị Phong kéo ra cửa mất rồi.
Nam nhìn theo đến khi Tiên ra khuất cửa, lúc đó Phong cũng ngoảnh lại cười với Tiên, Nam giật mình khi nhìn khuôn mặt Phong…cố nhắm mắt để trấn tĩnh lại chính mình, nhưng không được, lẽ nào..Nam lấy điện thoại ra và gọi cho một người.
*
-Cái gì cơ?- Tiên chỉ tay vào ngôi nhà trước mặt mình. Vừa rồi Phong lái xe đến công viên giải trí và kéo Tiên đến…nhà ma.
Thấy Tiên cứ đứng mãi trước cửa, Phong nói:
-Sao vậy? Đừng nói với tôi cậu sợ nhé!- Phong cười ranh ma.
-Gì chứ, bản cô nương đâu có sợ- Tiên nói rồi tiện tay hất cái phần tóc mái của mình lên, hất hàm- Vào thì vào.
Nói rồi Tiên hung hăng bước vào trong, Phong cười cười rồi cũng đi vào theo.
Trong ngôi nhà ma này, có không khí hơi rờn rợn, lại tối om. Chỉ có một góc lơi lòa lòa ánh điện tù mù đủ để cho người ở bên trong thấy đường để đi, Phong đi đằng trước và cậu cũng đang có cảm giác rờn rợn sau lưng. Khi cả hai đang quay ngang quay dọc nhìn đường đi thì ở khung cửa sổ gần đó rung lên dữ dội, rồi tấm rèm bị hất sang một bên, cùng với đó là một thân hình nhỏ nhỏ trùm vải đen từ đầu đến chân, tóc dài đến gối rũ rượi, mặt đánh phấn trắng toát, lại vẽ mấy vệt đỏ đỏ trên mặt giả làm dòng máu từ mặt, mũi, miệng trào ra:
-Grào!
-A, A A…-Cả hai đều giật mình hét lên, Phong chạy luôn lên phía trước vì chạy trong lúc hoảng loạn nên đâm đầu vào một bức tượng thạch cao hình ác quỉ đang cắn vào bụng một cô gái. Vì đâm vào bức tượng lên Phong đã khởi động cái chức năng phun máu giả nên một dung dịch màu đỏ từ phía bụng của cô gái dần dần trào ra..
-A A A..-Phong lập tức đứng dậy, tiếp tục cắm đầu chạy và vì hoảng loạn nên lại gặp thêm mấy lần như thế nữa.
Tiên thì vẫn đứng ở cửa sổ từ nãy đến giờ..vẫn tròn mắt nhìn Phong chạy đâm hết vào cái nọ lại đâm vào cái kia, bèn lắc đầu, rồi quay sang hỏi cái em nhỏ đóng giả làm ma kia:
-Em mấy tuổi rồi?
-…-Cô bé không trả lời, chỉ lắc lắc đầu rồi lại chui về đằng sau tấm rèm cửa đó. Tiên nhìn cô bé đó rồi bất chợt thò vào túi, trong này vẫn còn hộp sữa lúc sáng mua mà chưa kịp uống. Lấy tay kéo tấm rèm ra rồi mỉm cười đưa cho cô bé trước mặt.
-Em uống không?
Cô bé đó chăm chăm nhìn vào hộp sữa nhưng vẫn không dám với tay ra lấy, Tiên cười, rồi cầm lấy bàn tay nhỏ nhỏ chai sần của cô bé, dúi hộp sữa vào, lại nhìn cô bé đó cắm ống hút rồi uống ừng ực mà Tiên thấy đáng thương quá.
-Em mấy tuổi rồi?
Cô bé đó đang hút sữa lại ngẩng lên, nhìn xuống bàn tay mình rồi lát sau giơ bảy ngón tay lên.
-Em bảy tuổi?
Cô bé đó nghe vậy thì gật gật, xong rồi cười.
-Bố mẹ em đâu?
Nghe vậy cô bé lại cúi đầu xuống rồi lắc lắc đầu. Tiên đã hiểu nên không nói nữa, nhưng vẫn phải thốt lên:
-Em..ai bảo em làm ở đây vậy?
Lại nhận dược một cái lắc đầu, nhưng sau đó cô bé đưa bàn tay nhỏ bé của mình lên, ra hiệu điều gì đó mà Tiên không hiểu, lúc đó lại nghe một tiếng phụ nữ đằng sau:
-Con đang làm gì vậy?
Nghe tiếng này đột nhiên cô bé đó chui ngay về sau tấm rèm không ló ra nữa, Tiên ngẩng đầu nhìn về người phụ nữ trước mặt. Một người phụ nữ ngoài ba mươi nhìn có vẻ hiền hậu, bà ấy cũng nhìn sang Tiên rồi mỉm cười.
-Cháu đi ra đây với ta đi.- Bà ta vẫy Tiên, ra hiệu đi theo mình.
Tiên đi theo bà ấy, trước khi đi còn ngoái lại nhìn cô bé đang đứng sau bức rèm đen. Trong bóng tối, đôi mắt của cô bé ấy sáng rực, nhìn rất đáng thương.
Bà ấy dẫn Tiên ra ngoài khỏi ngôi nhà đó, vừa ra Tiên đã thấy Phong đang đứng chờ mình rồi. Thấy cô đi ra cậu lên tiếng:
-Làm gì lâu vậy?
-Ai bảo cậu chạy trước chứ?- Tiên hất mặt lên hỏi lại, rồi lại nhìn người phụ nữ trước mặt mình, cô lại lên tiếng hỏi- Xin lỗi cô, cô bé lúc nãy…
-À- người đó lên tiếng- con bé đó là ta nhặt được trong tình trạng sắp chết đói cách đây hơn một tháng. Ta muốn cho nó đi học nhưng…
-Sao ạ?-Tiên hỏi tiếng.
-Nó không nói được, ta hỏi gì nó cũng không trả lời, ta muốn nó đi học nhưng nó không đi..một lần đưa nó đến đây thì nó cứ chui sau tấm rèm đó, rồi từ đó đến giờ nó cứ thích trốn đến đây dọa ma mọi người vậy đó- Người phụ nữ đó nói bằng giọng trầm trầm nghe mà khiến người khác phải thương cảm- A, xin lỗi cháu..ta..ta đi trước nhé..
Người phụ nữ đó đột nhiên bỏ đi trước khiến Phong ngạc nhiên, quay sang Tiên thì..Tiên đang khóc từ lúc nào rồi.
-Sao vậy?- Phong tối mặt hỏi, cậu chưa bao giờ thấy con gái khóc cả.
Tiên chầm chậm lắc đầu, không nói gì cả, nhưng dần dần càng khóc to hơn.
-Cậu..cậu..đừng khóc như vậy- Phong bối rối nhìn xung quanh.
-Tại sao? Nó mới chỉ bảy tuổi mà..-Tiên nói nhỏ nhỏ nhưng cũng đủ để Phong nghe thấy, cậu hỏi lại:
-Sao cơ?
Tiên ngẩng đầu nhìn Phong, nói tiếp:
-Nó mới bảy tuổi mà sao phải chịu bất hạnh vậy chứ? Đã không nói được rồi còn..hic..-Tiên mím môi để không để tiếng nấc phát ra, Phong bất lực bèn đưa tay lên, dần dần lau từng giọt nước mắt vẫn đang trào ra của Tiên, rồi nói nhẹ nhàng:
-Trên đời..không phải ai cũng may mắn như nhau..
Tiên nghe Phong nói xong thì bất chợt, vòng tay ôm chặt lấy cổ Phong rồi cứ đứng như vậy mà khóc.
Phong bất ngờ, nhưng hai tay cũng dần dần vòng ra sau lưng của Tiên, lấy tay vỗ nhè nhẹ vào lưng Tiên. Lại nhìn bờ vai nhỏ bé đang run lên từng đợt, cậu không thể nhịn được nữa, dù gì thì Tiên cũng là con gái nhạy cảm trước những chuyện như thế này là bình thường chứ không phải lúc nào cũng cục tính và bất cần như cậu vẫn tưởng. Cô vẫn chỉ là một người con gái, vẫn cần có một bờ vai để chở che những lúc như thế này. Giờ cậu có thể chắc rằng, mình sẽ là người dang bờ vai này để cô dựa vào. Chắc chắn sẽ như vậy.
Phong nhìn Tiên vẫn đang run rẩy trước mặt mình, không kìm được mà kéo vai cô ra, nhìn vào mắt cô, thì thầm:
-Khóc đủ chưa?
-Xin lỗi..-Tiên dần dần buông Phong ra, đưa tay lên lau nước mắt- Tôi hay bị những tình huống thế này tác động..xin lỗi.
-Không sao..-Phong cười, rồi nói- giờ chúng ta đi chơi thôi.
Tiên gật gật đầu, một tay vẫn đưa lên lau nước mắt, một tay để Phong kéo đi đến chỗ tàu lượn siêu tốc.
-Tách..
-Tách..
Đằng sau hai người khoảng mấy mét, có một người đàn ông liên tục bấm máy chụp những bức ảnh có giá trị này.
Tối đó, Phong vừa đưa Tiên về đến cổng. Nhìn Tiên bước xuống tháo mũ bảo hiểm, cậu nói:
-Hôm nay tôi rất vui, cảm ơn cậu.
Tiên tháo xong mũ bảo hiểm, nghe câu này của Phong thì bật cười, nói:
-Tôi phải cảm ơn cậu mới đúng, hôm nay tôi cũng rất vui..
Phong nhìn Tiên cười, rồi đưa tay lên vuốt lại mái tóc ngắn của Tiên:
-Ngủ ngon nhé.
-Cảm ơn, tôi sẽ ngủ ngon..-Tiên lại cười.
-Vậy..tôi về đây..
-Bye.
-Bye..-Phong gật đầu rồi quay xe đi về nhà của mình.
Tiên nhìn Phong đi khuất rồi mới đi vào nhà của mình.
*
Phong vừa trở về nhà, sau khi cất xe cậu đi lên nhà. Tính đi lên phòng mình thì có một người giúp việc chạy đến:
-Cậu chủ, bà chủ cho gọi cậu.
-Có chuyện gì không?-Phong hỏi lại.
-Tôi cũng không biết.
-Ta biết rồi..-Phong nói rồi đi đến phòng của mẹ mình.
-Cốc cốc..-Tiếng gõ cửa vang lên đều đặn, và sau đó là tiếng một người phụ nữ đầy quyền uy vang lên.
-Vào đi…
Phong bước vào nhà, thấy mẹ đang ngồi trên bàn làm việc, trước mặt mẹ cậu có một sấp ảnh và mẹ cậu đang nhìn vào đó. Phong ngạc nhiên chưa kịp lên tiếng thì mẹ cậu đã hỏi:
-Con đi đâu về?
-Con ra ngoài có chút việc.- Phong trả lời, nhưng cậu đang ngạc nhiên vì xưa nay mẹ cậu chưa bao giờ từng quan tâm đến việc cậu đi đâu, làm gì.
-Con bé hôm trước..
-Sao ạ?
-Con đi chơi với con bé hôm trước phải không?
Phong ngạc nhiên tập hai, sao mẹ cậu biết, mà sao bà lại quan tâm đến Tiên nhỉ? Cô ấy đâu có làm gì sai đâu.
-Phải không?- Mẹ Phong nhắc lại.
-Vâng!- Phong trả lời, mẹ cậu đã biết thì cậu cũng không giấu làm gì.
-Mẹ từng nói với con thế nào?
Phong nhíu mày, sao mẹ cậu lại có những thành kiến với Tiên nhỉ:
-Không được đưa cô ấy về đây!- Phong nói dứt khoát.
-Vậy…
-Con đâu có đưa cô ấy về đây!- Phong ngắt lời mẹ mình.
-Phải tránh xa con bé đó.- Mẹ cậu ra lệnh.
-Tại sao thưa mẹ?
-Con không cần biết lí do nhưng con phải tránh xa nó.
-Nếu mẹ không cho con lí do chính đáng..thì không bao giờ sẽ có chuyện đó xảy ra!
-Con đang chất vấn mẹ hả?- Mẹ Phong bắt đầu thấy bực bội.
-Con không dám, nhưng con cần một lí do.
-…
Không khí im lặng bao quanh hai người, lát sau mẹ cậu lên tiếng:
-Mẹ mệt rồi, con ra ngoài đi, và hãy tránh xa con bé đó, đừng để mẹ nhìn thấy..hai đứa đi cùng nhau lần nữa..hậu quả, con tự biết.!
Phong im lặng rồi đi ra ngoài, cậu cũng không muốn nói những chuyện này với mẹ cậu nữa, nhưng bảo cậu rời xa Tiên thì..không bao giờ.



Sponsored content

Sponsored content



Re: Anh nhất định làm em yêu anh(phần 2)-Ori_Chan

Chuyển đến trang : 1, 2, 3  Next



Quyền viết bài:
Bạn không có quyền trả lời bài viết