Yukimono Forum »   » Chuyên Mục » Đọc Truyện » Sưu tầm » Truyện dài

Chuyển đến trang : Previous  1, 2, 3, 4, 5, 6, 7, 8  Next

Ayumu

on 12/7/2013, 19:53

#26
  • avatar

Ayumu



Thành viên tích cực
Xem lý lịch thành viên
Tham gia : 03/06/2013
Bài viết : 3523
Điểm plus : 123457943
Được thích : 335
Re: Ôsin nổi loạn-Suly

Chương 25
Spoiler:
Choang…!!!
Tiếng vỡ “choang” kéo anh quay lại hiện thực.
Kim Anh cũng bị giật mình, cô chỉ khẽ cựa mình thôi mà đã để lại chiến tích rồi. Đúng là đi đâu cũng hậu đậu hết biết.
Quay lại nhìn, đôi long mày nhíu lại, dựa vai vào tường vẻ mặt khó lí giải.
- Này, đừng có nhìn tôi bằng ánh mắt cay đắng vậy, đến là được chứ gì. Xì.
Loay hoay đứng dậy định bước xuống thu dọn chiến tích.
- Ngồi im.
Chân đừng lại ở khoảng không, ánh mắt đưa lên nhìn. Thu luôn chân, ngồi ôm gối trên ghế như mèo con.
Thế Du bước lại, ngồi xuống nhặt những mảnh thuỷ tinh vỡ ném vào sọt rác, rồi còn cẩn thận thấy khăn lau, lau hết sợ còn rơi mảnh nhỏ nào gần đấy.
“Tự nhiên tử tế đột xuất vậy.” Kim Anh như đang nhìn người ngoài hành tinh, miệng há hốc.
- Ngậm mồm vào.
Đưa tay ấn cằm như sắp rớt xuống. Kim Anh im de.
- Cô nợ Tử Kỳ bao nhiêu?
” Sao cậu ta biết mình nợ Tử Kỳ nhỉ, hay thằng Tú Anh lại bép xép. Xuỳ.”
- Bao nhiêu. – Hỏi lại lần nữa.
- Hỏi làm gì.
- Để thoát khỏi mấy trò vớ vẩn của cô.
- Trò… trò gì. Cậu vớ vẩn thì có.
Kim Anh ngạc nhiên mồm lắp bắp, không biết anh ta đã biết được những chuyện gì rồi. Nguy hiểm thật.
- Không phải Tử Kỳ bảo cậu chọc phá tôi sao. Để tôi tụt hạng cho cậu ta được làm No.1
Trúng tim đen, mặt xanh ngắt, cô nói lí nhí :
- Sao cậu biết được.
- Có gì là khó. Cậu quá đơn giản.
Anh lại tiếp :
- Cậu nợ bao nhiêu.
Dơ hai ngón tay lên, Kim Anh ấp úng :
- Là… hai, hai mươi triệu bốn trăm.
- Cái gì. Cậu bị nó lừa cái gì mà đến hai mươi triệu bốn trăm.
Nhíu mày nhìn xoáy Kim Anh , khiến cô co dúm người :
- Không phải mượn tiền đi Casino đấy chứ.
Xua tay giải thích :
- Không phải. Tôi làm gì có máu cờ bạc mà đi Casino chứ.
Thở dài, quyết định nói sự thật. Đằng nào thì anh cũng biết vụ làm ăn của cô rồi :
- Hôm đấy tôi chẳng may dứt đứt cúc áo của cậu ta. Lúc đấy mặt cậu ta rất buồn tôi tưởng cậu ta không có tiền mua lại “một” chiếc cúc nên đã hứa sẽ mua hẳn một bộ cúc mới đét cho cậu ấy. – Nói đoạn cô sang mắt.- Mình cũng ga lăng ra phết. Hehe. Rồi ai ngờ cúc của cậu ta toàn bằng vàng, suy ra một bộ tầm 20 21 triệu gì đấy.
- Chuồn luôn, cần gì trả.
Chép miệng, cô đập tay vào gối bức xúc:
- Trước khi biết sự thật cậu ta đã đưa tôi một tờ giấy để kí vào. Gọi là giấy cam kết. Tôi tưởng cậu ta nghèo đến nỗi sợ mình quỵt mấy cái cúc nên tôi cũng kí bừa vào ai ngờ bị lừa một vố. Thế mới khổ chứ.
Rồi cô tự nhận xét mình bằng một câu :
- Mình thông minh thật đấy nhưng thỉnh thoảng cũng ngu thật.
- Cậu có lúc nào thông minh sao.- Nhướng nhướng mày nhìn cô. Anh nói vẻ giễu cợt.
- Có, rất nhiều lúc ấy chứ.
Không thèm chấp, anh đi đến tủ lấy ra một xấp tiền polime trị giá 500 nghìn việt nam đồng, đặt trên bàn:
- Cầm lấy rồi trả nó đi.
Mở to mắt nhìn anh không chớp, vừa vui mừng, vừa đề phòng :
- Sao cậu tự nhiên tử tế vậy. Cho tôi hẳn một “cục” tiền trả nợ.
Nở nụ cười ẩn chứa ý đồ đen tối, anh nheo nheo mắt :
- Dù sao tôi với cậu cũng sẽ là vợ chồng mà, cứ cầm lấy .
Sốc nặng, trước vẻ nhăn nhở chỉ gặp hồi bé của cậu ta:
- Ai vợ chồng với ai chứ.
- Vậy cô không nghe Thế Nam nói tôi với cô phải cười nhau mới giúp được họ sao?
Vỗ đầu :
- À ra vậy. Nói rồi.
Nhìn Thế Du lần nữa, dò hỏi lại cho chắc chắn :
- Cậu cho tôi thật sao.
Anh gật đầu chắc nịch. Hỏi tiếp :
- Không có điều kiện gì chứ.
Lại nở nụ cười xảo quyệt ấy ra :
- Có chứ.
” Biết ngay mà, một tối nở đến hai nụ cười là biết ngay cậu ta có ý đồ thâm nho mà.”
Đúng là lừa gạt người. Một người là quá đủ.Cô từ chối nhã ý “tốt” của anh :
- Vậy thì thôi. Nợ một người là quá đủ rồi.
- Vậy cậu nợ tôi đi.- câu nói này mang hàm ý gì thế. Muốn kêu cô nợ anh hay bắt cô nợ anh vây. Xì vớ vẩn.
- Nợ cậu cũng như nợ Tử Kỳ thôi. Có gì hay ho.
Nhướng nhướng mày :
- Khác chứ. Nếu nợ Tử Kỳ cậu sẽ phải tán tỉnh tôi, mà cậu nghĩ tôi biết hết chuyện rồi thì sẽ để cậu tán tỉnh à. Mà chả bằng tiền, cậu, nghèo kiết sác có tiền trả mới lại. Còn nếu nợ tôi thì công viên rất quen thuộc và hạn cũng chỉ đến khi nào chúng ta li dị thôi.
Từng lời nói, đúng là rất xúc phạm, nhưng sự thật thì đúng như những gì anh nói. Mà anh nói cũng đúng chứ, nợ Tử Kỳ rất khó trả lại còn vô thời hạn còn nợ Thế Du, mình cưới cậu ta rồi sẽ li dị luôn. Hà Hà mình quả thông minh. Cô đắc trí gật đầu cái rụp nhưng vẫn tỏ ra lưỡng lự.
- Thôi được rồi, cứ thế đi.
Đưa một tờ giấy mỏng manh cho Kim Anh, cô giật mình thổn thức :
- Cái gì lại ôsin à. Này tôi cũng là vợ cậu. Cậu nỡ đối xử với tôi thế à.
Chậm rãi trả lời, từng lời nói quả là xúc phạm :
- Cậu nghĩ cậu xứng làm vợ tôi.
- Tôi đã nói với cậu công việc quen thuộc rồi. Cậu chỉ xứng làm việc đó thôi. Còn nếu không …
Đưa tay định lấy tờ giấy lại, Kim Anh nhanh tay hơn đã giật lại tờ giấy kí cái vèo.
Nhẫn nại nhẫn nại. Khi nào làm vợ anh ta quyết trả thù sau.
- Tốt. Cười như không cười.
- Hết chuyện, tôi về.
Cay cú đứng dậy, Kim Anh không thèm nhìn anh đi thẳng. Đến gần ngưỡng cửa một âm trầm vang lên :
- Đứng lại.
Cô đứng lại. Không quay đầu.
- Cô định mặc cái bộ váy ngắn cũn cỡn đấy lang thang ra đường để doạ người?
Nhẫn nại nhẫn nại. Từ điển của cô lúc này hình như chỉ có hai từ “nhẫn nại”
- Không cần anh quan tâm.
- Không được. Cô là người của tôi, có mệnh hệ gì ai sẽ hầu hạ tôi.
Cái gì là anh ta bảo mình là người của anh ta. Ừ mà cũng đúng. Thất thểu. Bố mẹ con xin lỗi chưa báo hiếu đã làm người của người khác.
Một luồng ấm từ lưng, hoá ra là áo khoác của Thế Du. Anh đi thẳng ra cửa, vẫn thấy cô đứng ở ngưỡng cửa ngơ ngác mới dục :
- Còn không nhanh.
Lật đậy chạy theo, là anh ta lo cho ôsin của anh ta chứ không phải lo cho mình, đừng rung động. Xuỳ xuỳ xuỳ.
- Không phải định đưa tôi về chứ.
- …
- Thật à.
- …
- Cậu là người tốt bụng nhất nhất nhất. HeHe.
Một chiếc xe BMW màu xanh tím than đặt trong căn tin. Trên đầu xe còn có tấm thiệp nhỏ và chữ ” HAPPY BIRTHDAY BẢO BỐI” . Là quà của bác trai và bác gái tặng cho anh.
Thút thít nhìn vòng quanh xe, rồi lải đảo mặt nhìn một vòng quanh xe nữa. Cô sờ sờ mỗi chỗ một tý ao ước.
- Ba mẹ cậu giàu thật đấy.
- Vào. – Cái người ngồi trong xe từ lúc nào lạnh lùng nói với cô.
Nói rồi bật khoá xe. Cái người này đúng là… phải có tí ga lăng chứ. Thôi trả cần, với loại người này thì làm gì có tự vào cho rồi.
Anh vừa từ từ lăn xe, vừa bật hai chiếc cần để “quét” sạch hàng chữ trên cửa ôtô. Và không biết lúc nào trong xe lại có một đống gấu bong nhỏ, giờ cũng được anh ném hết ra ghế sau.
Đúng là không biết tận hưởng, toàn loại Teddy đắt tiền, sao có thể tuỳ tiện vứt như thế.
- Mà này. – Chợt nhớ điều gì, cô hỏi luôn.
- Sao cậu không đến trường mà lực học lúc nào cũng đầu TOP vậy?
Cười vẻ khinh khỉnh :
- Định hỏi bí quyết cho bạn Tử Kỳ à.
Đúng tim đen, cô chối bay :
- Thấy thắc mắc nên hỏi. Không nói thì thôi.
Nhìn gương mặt thắc mắc mà anh tưởng là gương mặt ỉu xìu , anh nói:
- Tiền.
Quay ngoắt nhìn Thế Du :
- Cậu nói cái gì, đừng bảo cậu đòi lại tiền nhé. Đồ xấu tính.
- Nhờ tiền tôi mới được lên hạng về kết quả học.- Anh chậm dãi giải thích. Không thể nói một từ để có thể giải thích hết cho cô hiểu.
“À” lên một tiếng đầy ngạc nhiên. Rồi “Ồ ” lên một tiếng có vẻ hiểu chuyện.
- Ra là thế. Cứ tưởng cậu như nào. Cũng bình thường thôi.
- …
~~~~~~
- Bộp.
Kim Anh huyênh hoang ném sấp tiền 500 nghìn đồng xuống bàn, trước ánh mắt ngạc nhiên của Tử Kỳ, cô to giọng mà không biết đây là thư viện :
- Từ nay tôi và cậu sẽ không còn nợ nần gì nữa. Đưa giấy tôi xé đi.
- Cô làm trò gì vậy.
- Trả nợ. – Vênh mặt ngược lên 180*.
Nhìn cọc tiền cùng với vẻ huyênh hoang của Kim Anh. Tử Kỳ suy nghĩ đắn đo nguồn gốc số tiền.
Nhỏ này thì làm gì có tiền. Hay là…
- Này đừng bảo với tôi cậu móc két nhớ.
Trợn trừng mắt nhìn anh, cô hắng giọng :
- Cậu nhìn tôi đi. Tôi thế này mà phải làm trò đấy à.
Từ nãy giờ Kim Anh không để ý thì thôi chứ đã có rất nhiều ánh mắt tập trung vào hai người họ. Có ánh mắt ” làm phiền thì biến!”, ” Không biết chuyện gì?”, ” Tiền đen…”
Nhìn quanh thấy mọi người đang nhìn mình, cố giữ thể diện anh vừa cười vừa dít qua kẽ răng :
- Ngồi xuống. Nói bé lại.
Nhìn xung quanh theo anh, cô cũng thấy ngượng ngùng, vừa cười vừa vẫy vẫy tay nói :
- Hì Hì không có chuyện gì đâu mọi người cứ đọc tiếp đi.
Từ từ ngồi xuống.
- Đưa ngay tờ giấy nợ đây.
Giờ mình là người có tiền, không sợ bố con thằng nào. Hứ.
- Không. – Thản nhiên nói.
- Này, này… cậu định nói bài chày đấy à.
- Tôi sẽ không đưa với điều kiện cậu phải khai số tiền mờ ám
này ở đâu ra.
Hứ. Chuyện của cậu à. Đã trả tiền cho còn lắm chuyện.
- Của tôi.
- Của cậu.
- À không. Vay. – Nghĩ sao Kim Anh lại nói vay.
Liếc liếc Kim Anh. lấy quyển sách che miệng để khỏi những ánh mắt dòm ngó :
- Không tin. Nhìn cậu từ trên xuống dưới trả có gì là uy tín cả. Mà ai cho vay mới được chứ.
Bực mình với cái khoản lắm chuyện của Tử Kỳ, cô cáu :
- Cậu hỏi nhiều vậy.- Lần thứ 2 kéo được sự chú ý.
- Tôi sẽ không đưa giấy gì cả. Cậu suy nghĩ lại rồi cậu phải làm trừ nợ cho tôi.
- Cậu bị dở hơi à. Đầu óc đúnh là không thông minh nên mới để Thế Du dùng tiền để đứng đầu.
Nói xong, cô ôm tay bịt miệng. Thật là hết biết tự nhiên nói to thế làm gì không biết.
Lần n gây sự chú ý rồi.
Nghe hơi loáng thoáng nhưng cũng hiểu hết nội dug anh hỏi lại :
- Mà làm sao?
Lắc đầu :
- Nếu cậu nói, tôi sẽ trả giấy nợ cho cậu.
Mình nhỡ nói gần hết rồi, thôi nói them tí nữa chắc cũng không sao. Dù gì Thế Du cũng có bảo mình giữ bí mật đâu. Kệ vậy.
- Thì cậu ta nhờ tiền mới đứng được hạng nhất.
Lần này anh ngạc nhiên thật khi nghe đúng lời từ miệng Kim Anh thoát ra :
- Sao cậu biết.
- Thì chính Thế Du nói mà.
- Thật sao.
Lại còn dám nghe ngờ mình, biết thế không nói cho rồi.
Gương mặt thành thật cô nói không có gì gọi là nói dối :
- Không tin thì tuỳ. – Xoè tay ra. Đưa giấy được chưa.
Từ Kỳ lật mặt ngồi thẳng cười nửa miệng ;:
- Cậu lấy gì để tôi tin.
Trợn mắt bức xúc đứng bật dậy. Lần thứ n +1 gây sự chú ý.
- Cậu quá đáng thật đấy. Đưa tờ giấy cho tôi.
Một top nữ sinh mà đúng hơn không biết tụ tập đâu ra lắm học sinh thế không biết. Đang trỉ trỏ bàn tán về phía hai người một nam một nữ. Từ Kỳ mặt cười nhẹ, nói đủ nghe :
- Cậu hãy bình tĩnh, tờ giấy cậu tỏ tình với tớ, tớ chẳng may đã làm mất rồi. Xin lỗi cậu nhé, tớ có lỗi vì đã phụ long cậu nhưng cậu hãy thong cảm cho tớ đừng hung dữ với tớ như vậy nữa.
Cái gì. Thằng cha này đang lẩm bẩm cái gì thế vậy. Nhìn cái gương mặt :thánh thiện nghìn tội lỗi của cậu ta kìa. Trời ơi, Đúng là nói dối chúa mà.
- Tử Kỳ đáng yêu và hiền lành thật lại còn biết cách đối xử với con gái nữa chứ.
- Ừ ừ ừ. – Top gái 1 nói theo.
- Cô ta nghĩ mình là ai mà dám to tiếng với cậu ấy chứ. Không yêu đượi người ta giờ quay sang hung dữ. Xí.
- Ừ ừ ừ. – Top gái 2 đồng thanh.
- Đúng là đồ không biết xấu hổ. – Top gái 3 chặn luôn lời.
Cái gì. Mấy con nhỏ láo toét, nếu không phải đông người thì đừng trách Kim Anh đây. Còn cái tên củ chuối này sao lại có thể biến cái chỗ này thành cái trường quay phim. Đúng là tức điên mà. Báng bổ báng bổ.
- Triệu.Tử.Kỳ.Cậu.Giỏi, Giỏi.Lắm.
Vẻ mặt có vô vàn tội lỗi.
- Xin lỗi. Cậu không nên như thế nữa mà. Đừng manh động.
Á.OMG~ Kim Anh đang thấy mình thật sự có lỗi. Nhìn bản mặt của cậu ta kìa. Bực mình quá trời ơi. Sao lại có người đáng thương thế cơ chứ.
Đúng là không có cách gì để trị tên Tử Kỳ gian xảo này, nhìn ánh mắt ầng ậng nược kìa. Á. Á. Á.
- Thiên hạ đệ nhất lạnh lung mĩ nam chuẩn bị đi qua đây.
Có tiếng nói oang oang của một nam sinh kéo luôn mọi người đang tụ tập ra ngoài để dõi theo bước chân của anh.
Còn lại Tử Kỳ với Kim Anh vẫn còn đang đắm đuối nhìn nhau :
Tử Kỳ vuốt lại tóc, dở mặt:
- Sao, cậu định nổi loạn đấy à? Vô ích thôi.
Đúng đúng là bộ mặt này. Khốn, dám lừa mọi người, mọi người mà biết bộ mặt này để xem hắn còn cái gì mà vàng gì mà cục no2 nữa không.
- Này không nên chime ngưỡng dung nhan người khác một cách lộ liễu vậy đâu.
- Cậu…
Tức nghẹn lời mà.
( Vì ở trường nên gọi là Trịnh Kim.)
Trịnh Kim không biết từ lúc nào đi tới chỗ Kim Anh, kéo theo con đàn cháu đống phía sau.
- Kim Anh nói tất cả đều là thật cậu nên trả lại tờ giấy đấy cho cậu ta đi.
Anh nói mà không biết sự việc như nào.
Không tin vào tai mình, anh đứng bật dậy :
- Thật, thật sao.
Gật đầu chắc nịch. Chứng tỏ là sự thật. Nuốt nước bọt đánh “ực”.
Trịnh Kim nhắc lại.
- Đưa giấy cho Kim Anh đi.
Cô nàng hênh hênh mặt lên, xoè tay :
- Đưa đây. Lì vừa thôi.
Mọi người ngơ ngác nhìn nhau không hiểu đầu đuôi tai nheo. Đang là màn nữ khách hung hăng vì tình yêu bị từ chối. Giờ từ đâu ra xuất hiện thêm kiếm khách nữa, hiểu mới lại à nha.
Chầm chậm lôi trong túi sách một tờ giấy đưa cho Kim Anh trước sự sung sướng của cô :
- Số tiền này là đền cậu bộ cúc theo thoả thuận. Cả chuyện kia nữa.
Nghe đoạn mặt Tử Kỳ từ tím chuyển sang trắng rồi kéo sắc hồng trở lại.
No.1 là ta. Haha.
- Thôi không cần nữa. Hơ…hơ
Kim Anh chỉ cần nghe vậy, cô cầm ngay số tiền trên bàn lại, vẻ mặt sướng tột độ :
- Không cần càng tốt. Cảm ơn.
Hí hoáy đếm lại tiền, định cất tiền lại vào trong túi thì em tiền không cánh mà do tay người dựt đi mặt, mắt đờ đẫn nhìn theo cánh tay. rồi mới sực tỉnh cô ngẩng phắt đầu nhìn theo cánh tay. Là Trịnh Kim.
- Cầm lấy.
Cái gì, anh không cần phải làm thế chứ. Kệ xác tên kia đi hắn có cần tiền đâu mà.
- Cũng được.
Cái gì tên mặt dày, vừa bảo không cần giờ lại nói cũng được. Một bờ môi mà hai lời nói.
Kim Anh uất nghẹn mặt hầm hầm lừ mắt nhìn Tử kỳ.
Thấy lạnh sống lưng Tử Kỳ nhìn lên thấy Trịnh Kim đã đi xa mà của nợ vẫn đứng lườm anh :
- Sao cậu cứ lườm tớ vậy.
Hứ một tiếng khinh khi, Kim Anh xách váy chạy theo Trịnh Kim. Cả lũ người người người trong thư biện kêu réo ầm ĩ vì vẻ đẹp của Trịnh Kim khi đi qua đến nỗi Kim Anh phải bịt cả tai lại. Đúng là háo sắc, mai kia tôi lấy Trịnh Kim rồi mấy người ngồi đấy mà nuốt nước bọt. HaHa.
……………………………
Về phòng y tế vẫn có một số người dai dẳng mặt dày đi theo. Cô Phí không biết từ đâu xuất hiện chắn lù lù trước cửa. Thế Du đi qua nhẹ nhàng, cô giáo mặt cười hớn hở. Thế Du vào trong, cô giáo mặt đằng đằng sát khí, tay trống nạnh :
- Sao, ai thích vào không.
Mấy cô gái nhìn nhau nuối tiếc rồi từ từ rút lui. Không muốn ” Phí bà bà” nổi giận, cô Phí nổi tiếng đanh đá và… háo sắc. Oá đúng là không thể chấp nhận.
Kim Anh chạy qua đám nữ sinh thấy họ xì xầm:
- Cô A : Tiếc thật mãi mới bắt được No.1 mà gặp ngay ma nữ.
- Cô B không kém phần : Đen thế cơ chứ. Ước gì cậu ấy được lồng trong tủ kính của nhà trường để ngày ngày mình có thể ngắm nghía cậu ấy nhỉ.
- Cô A chảy nước miếng.
- Cô B chắp tay tưởng tưởng.
- Các cô XYZ… mường tượng theo.
Oẹ, buồn nôn quá đi, đúng là mấy nhỏ này hết thuốc chữa rồi. Đúng là sến quá mà, thế kỷ XXI rồi mà còn dung mấy từ đấy.
 



Ayumu

on 12/7/2013, 19:54

#27
  • avatar

Ayumu



Thành viên tích cực
Xem lý lịch thành viên
Tham gia : 03/06/2013
Bài viết : 3523
Điểm plus : 123457943
Được thích : 335
Re: Ôsin nổi loạn-Suly

Chương 26
Spoiler:
Bịch… bịch, tiếng chạy vang khắp hành lang, Chi Mai đập vai Kim Anh thở hổn hền, cúi mặt, mắt long lanh:
- Đầu… đầu giờ tớ gặp được No1 đấy.
- Thì sao.
Có gì mà sung sướng thế không biết.
- Vô duyên. Làm tụt cả cảm xúc của người ra. Nói chuyện với cậu thà nói chuyện với đầu gối còn hơn. Xì.
Chi Mai mắt lườm sắc bén, môi xong lên, mũi hếch hếch nhìn Kim Anh.
- Thôi về lớp buôn sướng hơn.
Nói rồi cô đi thẳng, Kim Anh lững thững đi bộ khắp hành lang. Giờ mới phát hiện trên tường có rất nhiều bức tranh đẹp do học sinh trường vẽ đoạt giải. Những gương mặt tiêu biểu của trường. Phía cuối hành lang là một chiếc tivi tinh thể lỏng, hai bên là hai bồn hoa. Thì ra là bảng thành tích và chỉ số “giá vàng” của các cục vàng No.1 của trường ĐH Hồ Chí Minh.
Xì, có mỗi 5 cái cục vàng mà làm hoành trách dễ sợ, mà sao mấy người này đẹp thế nhờ. Nhìn chả bổ mắt tí nào, thà ngồi uống Coca còn sướng hơn.
Nghĩ xong, chạy thẳng xuống căng tin gọi cho mình lon CoCa.
Phía xa Trâm Nhi đang cười hớn hở với Tú Anh, nhìn thấy Kim Anh đang thất thần uống lon Coca anh kéo Trâm Nhi tiến lại gần.
- Này.
- Phụt. – Giật mình, cô phun hết cả ngụm CoCa vừa uống xong.
Thấy chị mình xúc động, Trâm Nhi cầm khăn giấy đưa cho Kim Anh.
- Khụ Khụ, định hại chết người đấy à.
- Chị làm gì mà ngồi đần ra vậy.
- Đần gì chứ. Đang suy nghĩ thôi.
Tú Anh nhìn Trâm Nhi, cô cũng quay sang nhìn lại anh :
- Vậy em không làm phiền. – Hai người đồng thanh.
- Ê.- Cô gọi dật lại.
- Hai người. hơ hơ không phải là quen nhau rồi đấy chứ.
Trâm Nhi e thẹn cúi mặt, mắt long lanh :
- Phải, nhờ chị cả đấy.
Cái gì không phải nhanh thế chứ, đúng là đệ tử miìn dạy cái được luôn HaHa. Trâm Nhi em được lắm.
- Nhìn kìa nhìn kìa cười tít cả mắt, trông xấu thế mà thằng Tú Anh cũng yêu.
Tú Anh hất hất mặt :
- Xấu thì sao, xinh hơn chị là được rồi. Ờ.
- Á à, cái gì thằng này. Giờ có người yêu là quên bà chị này đúng không.
- Ừ thì làm sao.
Trâm Nhi nhìn hai người mà cười khúc khích. Hai cái chị em nhà này, không **** nhau là không được mà. Nhưng cô cũng thấy rất hạnh phúc khi anh đang bênh cô. Khuôn mặt anh đáng ghét quá đi. Nhưng liệu hạnh phúc này đến dễ dàng vậy không, em sẽ được ở bên anh mãi chứ. Dù sao cũng nên tận hưởng những giây phút này.
Tan học, về nhà thấy ba đang ngồi xem phim, cô lễ phép chào ông rồi định lên phòng để
thay quần áo thì tiếng ông Phùng vang lên :
- Kim Anh, lại ba bảo.
Ngồi xuống cạnh ông, không biết lại có chuyện gì nữa đây. Không phải là..
- Còn mấy ngày nữa là đến 2 tháng rồi đấy con chuẩn bị tâm lý đi nhé.
Sao ba lại nhắc nhỉ, giờ không biết trả lời sao đây. Aaaaaaa……..
- Dạ.
Dạ nhỏ rồi nhẹ nhàng bước về phòng. Nhảy tót lên giường, mặt đăm chiêu suy nghĩ
- Mình phải gọi cho Thế Du để ra mắt ba mình mới được, không ba lại bắt mình cưới Thế Nam thì chết. Hic.
Số mình thật khổ quá đi.
Nói là làm, với tay lấy điện thoại trên bàn :
” Thuê bao quý khách hiện không lien lạc được…. ”
Giọng cô tổng đài vang lên đều đều. Lúc nước sôi lửa bỏng thế này không biết Thế Du có thể đi đâu được cơ chứ. Bực mình hết biết. Cái tên này, chắc lại đang ngủ rồi.
………..
Mưa rơi tí tách ngoài thềm.
Bước ra ngoài cửa hiên, đứng tựa vai vào tường anh ngẩn người ngắm nhìn những làn mưa tơi tí tách bên thềm. Lúc chiều nay trời sang rực không có chút dấu hiệu bào sẽ có mưa vậy mà bây giờ mưa rơi càng ngày càng nặng hạt hơn.
Trong không trung những hạt mưa nhẹ nhàng bay theo chiều gió, màn đêm đen kịt lại, anh vô thức đưa tay đón lấy từng hạt mưa trong suốt. ” Bộp, bộp” Một phút ngưng đọng. rơi xuống tay vỡ thành nhiều mảnh bắn sang nhiều hướng.
Không biết đã đứng đấy bao nhiêu lâu, bàn tay cũng ướt, đôi long mày hơi nhíu, môi mím lại cũng có những hạt mưa li ti dính vào, dường như không muốn rời xa khuôn mặt đẹp đẽ đó.
Con mưa vơi dần, vơi dần rồi tạnh hẳn, giữa những căn nhà, ở mái hiên những giọt mưa chảy xuống rơi xuống đất vỡ vụn, còn lại một khoảng lặng.
Một người mặc áo mưa màu hồng, có nhiều hình bông hoa trên áo, mặt cau có, tay lau hết những vệt mưa trên mặt, tóc mái có vài sợi bị ướt bám vào mặt được cô gạt vào tai. Chiếc áo mưa bị rách ra rồi vứt ngay vệ đường, ống quần sắn lên cũng được tháo xuống, chiếc giầy búp bê được cất trong túi sách cũng được lôi ra đi.
- Mở cửa, Thế Du.
Cô nàng đập đập cửa hét ầm lên.
Anh nhìn xuống thấy Kim Anh đang kéo qua kéo lại cánh cửa nhà anh như muốn phá đến nơi.
Đi xuống nhà mửa cửa cho cô, anh dựa lưng vào cửa. Tóc vẫn còn hơi rối, hình như vừa ngủ dậy, chiếc quần nỉ, áo phông rộng thùng thình, chiếc dép đi trong nhà màu kẻ ghi.
- Có chuyện gì?
Biết ngay là ngủ mà, ngủ mà cũng tắt máy. Xì làm người ta bị ướt mất công đến đây. Đã không mời khách quý vào nhà mà còn đứng ngang cánh cửa như muốn đuổi nữa chứ. Cái tên này, thôi nhẫn nại vì tương lai của mình với anh Nam.
Kéo anh vào nhà :
- Vào đây, tôi có chuyện muốn nói.
Đi theo cô, không biết nhà của ai nữa. Lại dám tự tiện lấy nước uống, ngồi quỳ trên ghế nữa chứ.
- Sáng nay là một ngày đẹp trời, không mây, có tí gió… vân vân và mây mây.
- Nói nhanh.
- Ừm. Tôi vào nhà thấy ba tôi đang ngồi xem phim, tôi …
- Vào vấn đề chính . Nhanh. – Anh cau có ngắt lời.
- Thì cũng phái để người ta tả tí khung cảnh thì vào chuyện mới hấp dẫn chứ.
- Lắm chuyện. Cô có nói nội dung luôn không thì bảo. – Anh gắt lên, không thể chịu được cái kiểu lắm mồm, ồn ào của cô được.
Gì mà cáu chứ, tôi cũng muốn kể lắm, nhưng ngại nỗi chẳng nhẽ bây giờ bảo anh đến ra mắt đi à. Tôi là con gái mà, can bản người ta đến chưa kịp tìm lời thoại nào thích hợp thôi. Khó tính như ma.
- Ba tôi nhắn đến vụ hôn ước rồi, sao giờ .
Mắt ầng ậng nước rồi kìa, làm gì mà đến nỗi đấy.
Tương lai cả đời người chứ bộ.
Thế Du tưởng chuyện gì, anh ngồi xuống, vắt chân điềm nhiên nói :
- Phải ra mắt ba vợ thôi.
- Vậy cậu tính bao giờ đến nhà tôi.
- Mai.
- Nhanh thế, không để tôi chuẩn bị à.
Anh quay về phía cô gườm gườm :
- Không nhanh là hết thời hạn mà còn rách việc nữa.
Giờ thì đã hiểu, tưởng anh ta yêu mình đến nỗi muốn cưới luôn. HaHa. Độ tự sướng của mình cao thật.
- Vậy giờ tôi về. Mai nhớ đến đấy không ba tôi dục.
- Ừ rồi.
Uống nốt ngụm nước, Kim Anh bước đi. Nghĩ sao được 3 bước, cô làm bộ mặt nịnh nọt giả tạo nhất.
Nhìn cô chớp mắt muộn rụng cả lông mi, anh rùng mình hất mặt hỏi:
- Sao nữa?
Không chờ đợi, cô nói nhanh :
- Cậu có thể đưa tôi về không.
- Cái gì cơ?
- Trời mưa xong tối ôm thế này nhỡ trên đường về tôi gặp biến thái thì sao. Cậu phải thương hoa tiếc ngọc chứ dù gì tôi cũng là cành vàng lá ngọc.
Nói đoạn, cô ôm mặt tưởng tượng :
- Bọn nghiện với biến thái thấy tôi xinh xắn đáng yêu thế này chắc chúng không buông tha tôi đâu, như thế tôi sẽ bị ức hiếp mất. Mà nếu như chúng không động long đến sắc đẹp của tôi thì chúng sẽ cướp hết tiền của tôi. Trong khi đó tôi yêu tiền như yêu bản than mình vậy nên tốt nhất quyết sẽ không đưa mà không đưa thì chúng sẽ trích hoặc giết tôi ….
Ôm mặt kêu lên thảm thiết như cô đang bị giết thật vậy :
- Oá, không thể được kinh khủng quá.
Quay lên nhìn cô, anh ngáp lên một cái rồi nhìn chằm chặp diễn viên quần chúng không biết từ đâu lạc vào nhà anh.
Kim Anh thấy Thế Du cứ nhìn mình như người ngoài hành tinh mà trả có động tĩnh gì là muốn đưa cô về cả, cô đưa tay huơ tay loạn xạ lên trước mặt Thế Du :
- Ê, ê cậu đừng im lặng thế chứ.
- Sao cậu có thể nói nhiều và tưởng tưởng được nhiều thứ như vậy nhỉ.
Xẹt Xẹt.
Cô như bị điện dựt. Cậu đúng là không biếy giữ ý tứ cho người khác cái gì. Tên khốn khiếp mình làm trò như thế mà cũng không thương hoa tiếc ngọc mà đưa mình về. Xì. Không cần nữa, đi bộ con hơn ngồi cái xe đấy cũng dễ chịu cái mông đấy, cũng đỡ mỏi chân đấy, cũng không mất tiền đi taxi hay đi bộ về đấy. Mình cũng … thích đấy nhưng không thèm.
Cô quay mặt cất bước đi luôn, nói đi là thế nhưng vẫn ngoái ngoái xem Thế Du có chạy theo không. Tuyện nhiên không có ai, cô mặt buồn hiu lại phải cuốc bộ về.
May nhà cô cũng cách nhà anh không xa là mấy.
Về đến gần nhà thì thấy Thế Nam chuẩn bị đi đâu đấy, cô chạy lại hỏi :
- Anh đi đâu đấy.
Giật bắn mình, anh ôm ngực nói :
- Khiếp! Em làm gì như ma xó vậy. May mà anh không bị yếu tim. Haizzz..
Hì, cái anh này, người ta thế này mà bảo ma xó.
- Anh đi chơi đấy à.
- Ừ, đang định đón Mỹ Hân đi chơi, em đi cùng không.
- Không, em đi để làm người thừa à. Anh đi đi không đến muộn nàng dỗi bây giờ.
Đang định nói chuyện kết hôn nhưng anh đang bận nên thôi. Để mình làm xong nói cũng không muộn.
- Xời, yên tâm đi người yêu anh biết điều lắm trả bao giờ dỗi vớ vẩn cả.
Con gái mà không biết dỗi với biết ghen mới lạ à nha :
- Chưa chắc, chưa chắc à nha.
Cô thấy anh hơi mỉm cười nhẹ, tay chuẩn bị đưa lên biết Thế Nam chuẩn bị gõ đầu mình, cô co chân chạy thẳng về nhà, vừa chạy vừa quay đầu trêu :
- Em bắt bài rồi.
” Cái con nhỏ lanh chanh này chả biết bao giờ lớn được.” Anh cười lắc đầu, vào xe đi đến nhà Mỹ Hân.



Ayumu

on 12/7/2013, 19:54

#28
  • avatar

Ayumu



Thành viên tích cực
Xem lý lịch thành viên
Tham gia : 03/06/2013
Bài viết : 3523
Điểm plus : 123457943
Được thích : 335
Re: Ôsin nổi loạn-Suly

Chương 27
Spoiler:
Cô rón rén bước đi như mèo con, ông đang xem phim chắc không để ý. Cô nhẹ nhàng, thận trọng bước lên cầu thang thì bị ông Phùng phát hiện, ông hắng giọng :
- Con vừa đi đâu về thế.
Nuốt nược bọt, cô làm bộ mặt tươi cười, toe toét quay sang nhìn ông chỉ tay loạn xạ:
- Dạ, dạ nãy, ờ nãy con, con … à đúng rồi con đi với anh Na,
- Sao con ú ớ vậy, có phải dấu ba chuyện gì.
Cứng họng :
- Không ạ. Không tin ba cứ gọi cho anh Nam thì biết.
Anh cười xoà :
- Ba tin con, nhưng nếu ba mà biết con nói dối chuyện gì thì đừng trách.
Hốt hền, ôm ngực cười méo mồm :
- Dạ, con xin phép ba con về phòng.
- Ừm.
Nói xong, cô chạy tuột về phòng đóng xầm cửa lại rồi nhảy lên giường luôn.
Kiểu này thì xong rồi, mình nói dối đã kém, mai Thế Du lại còn sang đây nữa ba mà biết mình nói dối thể nào cũng khử mình cho mà xem. Nhưng nếu không giúp anh Thế Nam thì khổ than đứa bé thì mình bất nhân quá… Sao giờ
Mải suy nghĩ, cô thiếp đi lúc nào không biết.
…………
Sáng hôm sau.
Tính toong… tính toog…
Ông Phùng đang ngồi đọc báo trong phòng khách nghe thấy tiếng chuông liền đứng dậy ra mở cửa.
Khi nhìn thấy chàng trai trẻ trước mặt, ông ngạc nhiên :
- Thế Du.
Anh mỉm cười lễ phép cúi đầu chào ông.
- Vào đây nào.
- Dạ.
Anh đi theo ông vào nhà, mắt nhìn ngang dọc tìm kiếm gì đó, rồi khẽ nhíu mày khi không thấy ai nữa ngoài ông Phùng.
- Cháu ngồi đi.
- Vâng.
Lấy hai chai nước dưới ngăn bàn để lên mặt, anh lễ phép mở chai rót nước rồi mời ông uống :
- Hôm nay có chuyện gì mà đột xuất đến nhà bác vậy?
- Dạ, co có chuyện cần thưa mà Kim Anh đâu bác.
Ông thấy anh hỏi lại ngạc nhiên lần nữa, thường hai đứa rất hay cãi nhau tự nhiên lại hỏi. Ông lắc đầu cười :
- Cái con bé ấy mà, hôm qua không biết đi đâu về muộn giờ vẫn còn ngủ trên phòng con ạ. Sao có chuyện gì nói bác nghe.
Anh điềm tĩnh, ngồi thẳng lưng, như bắt đầu vẫn đề quan trọng, ông cũng thấy hồi hộp :
- Thưa bác cháu muốn thay anh Thế Nam chăm sóc cho Kim Anh ạ.
Hôm nay không biết là ngày gì mà ông Phùng được hết ngạc nhiên này đến ngạc nhiên nọ, nhưng nói đến ch
uyện này sau một hồi suy nghĩ mãi ông vẫn chưa rút được kết luận nào, vẫn còn quá ngạc nhiên mà bật thốt :
- Sao. Cháu nói vậy là ý gì?
Anh vẫn điềm tĩnh, chắc phải tập trước cả trăm lần rồi ý chứ. Nhưng thật ra thì hôm qua anh ngủ một mạch đến bây giờ, có nên cho Thế Du đi làm diễn viên không nhờ. Hơ hơ…
- Cháu với Kim Anh đang quen nhau vin bác cho cháu một cơ hội vả lại anh Nam cũng đã có người yêu rồi nên mong bác suy nghĩ việc vày ạ.
Nhìn anh như không tin vào tai mình, con bé Kim Anh thật là, thể nào hôm qua mình nhắc tới nó cứ ấp úng :
- Cháu nói thật chứ. Cháu với Kim Anh nhà bác quen được bao lâu rồi mà bác không biết gì.
- Dạ, từ khi bác và Kim Anh về nước, trước đó chúng cháu cũng liên lạc ạ. Cháu mong bác đồng ý chuyện cháu vừa nói trên. Nếu có thể chúng cháu sẽ cưới nhau để cháu thay vào vị trí anh Nam sẽ tốt hơn cho cả hai bên ạ.
Thằng bé này đã lớn khôn thật rồi, ăn nói cứng rắn và rất tự tin gương mặt ít biểu cảm làm cho người khác rất khó đọc được suy nghĩ của nó, ông nheo mắt quan sát nét mặt của anh, điểm nào cũng nói lên đó là sự thật. Chuyện này rất khó xử đây.
- Cháu nghĩ bác sẽ đồng ý chuyện này sao?
Thế Du đến lúc này thì cười nhẹ giọng đầy tự tin :
- Nếu bác thương yêu Kim Anh và muốn cho Kim anh một cuộc hôn nhân với tình yêu thật sự thì bác sẽ đồng ý. Dù sao cháu cũng là anh em họ với anh Nam nên việc đấy cháu có thể vừa thay thế chăm sóc cho Kim Anh vừa có thể hoàn thành việc đính ước giữa hai người.
Lần này ông không vòng vo nữa, nhìn thẳng vào mắt anh :
- Vậy cháu có yêu Kim Anh không?
Ông nhìn chăm chăm vào mặt anh, và cũng có một người cũng đang theo dõi cuộc nói chuyện của hai người suốt nãy giờ, cô cũng hồi hộp không kém, câu hỏi ba cho đúng là khó nhằn mà tên này đâu có tình cảm gì với cô đâu hắn nói thể nào cũng bị lộ. Nhưng không…
Ánh mắt trở nên sang quắc, kiên định, môi mấp máy :
- Cháu rất yêu Kim Anh.
Ông Phùng không tin vào tai mình, không tin vào mắt mình, thằng bé khi nói yêu con gái ông có cái gì hạnh phúc đang lan toả mà ông không lý giải được, cũng mừng thầm trong lòng.
Kim Anh dù biết là giả nhưng không ngờ Thế Du lại diễn thật đến thế nên không tránh khỏi phản xạ tự nhiên đỏ bừng mặt, người cứng đơ như pho tượng.
Cái tên này cho đi học siễn xuất được rồi, sao có thể nói được như thế ngại chết đi được, chắc chuyện xong rồi mình chuồn đi cho rồi.
Cô đi nhẹ nhàng lên phòng vừa đi vừa ôm ngực, không biết từ lúc nào lồng ngực phập phồng không thôi.
- Xin bác suy nghĩ việc này ạ, bây giờ cháu sẽ về thưa với bác Trình. Cháu xin phép, bác gửi lời lại với Kim Anh hộ cháu.
Cười nhẹ khi vừa thấy một bộ đồ Hello Kitty hồng vừa “chuồn” khỏi cầu thang.
Cúi đầu chào ông, ông tiễn anh khỏi nhà mà không khỏi suy nghĩ, nếu hai đứa mà yêu nhau thật lòng thì cũng tốt, thằng Du bây giờ cũng không kém Thế Nam là bao, nếu Kim Anh mà đồng ý hoặc phản đối đến cùng thì bậc cha mẹ như mình sao có thể ngăn cản hạnh phúc của đôi trẻ chứ. Mà thằng Thế Nam cũng có người thương rồi. Cần phải xem xét lại.
Thế Du mở cổng bước vào nhà gặp Thế Nam đang tưới cây.
Thất em anh bỏ bình nước xuống chờ Thế Du đến gần chỗ mình mới hỏi :
- Cơn gió độc nào đưa em đến đây vậy.
- Em đến nói chuyện của anh với nhỏ Kim Anh đấy. Đứng mà trêu đi.
Đổi thái độ 180* không nhăn nhở nữa, anh quay sang bộ mặt vừa nghiêm vừa dò xét :
- Vậy à, em định nói gì thế, nhờ giúp anh không anh chết đấy.
- Vào nhà rồi biết.
Lúc này hai người đã đi hết bậc tam cấp và tiến vào phòng khách, thấy ông Trình không có ở phòng khách thì chắc ông ở phòng ăn, anh vào phòng ăn rồi lên tiếng :
- Bác, con mới về.
Thấy tiếng đứa cháu yêu, ông bỏ dở miếng thịt đang xắt trên đĩa đứng dậy ôm anh, cười :
- Con về đấy à. Ngồi xuống ăn sang với bác luôn. Nam bảo ** làm cho em thêm 1 suất bít tết nữa con.
Anh ngăn lại :
- thôi ạ. Cháu ăn rồi bác cứ ăn xong đi con có chuyện muốn thưa ạ.
- Ừm vậy con ra ngoài phòng khách đợi bác. Ăn xong bác sẽ ra.
Anh đứng dậy ra phòng khách ngồi.
Thế Nam ngồi xuống bên cạnh gặng hỏi :
- Em định nói gì vậy. bật mí tí đi.
- Anh nói ít thôi.
Thế Nam im bặt dù gì thì anh cũng đang nhờ vả Thế Du với lại ông Trình cũng đã ăn xong. Tính sau cũg được. Hừ.
Ông Trình đi ra, ngồi xuống ghế, Thế Du rót nước cho ông.
- Bác uống nước.
- Ừ. Con có chuyện gì nói bác nghe.
Ánh mắt kiên định anh không vòng vo nói thẳng vào vấn đề:
- Bác, con muốn thay anh Nam để cưới Kim Anh được không ạ.
” Phụt” Thế Nam cũng ngồi để nghe chuyện, thấy em mình nói mà anh phát sặc trợn hoả, không ngờ Thế Du có thể đề nghị lộ liễu vậy, chả biết ý tứ gì cả.
Ông Trình ngạc nhiên không kém :
- Ý con là …
- Vâng, con với Kim Anh cũng đang quen nhau mà bây giờ bác với bác Phùng lại bảo cậu ấy lấy anh Nam thì con phải làm sao.
Anh tỏ ra trách móc, ông Trình nghe xong mà cũng ái ngại. Thế Nam nếu không biết màn này do mình làm ra thì chắc anh cũng tưởng là thật rồi. Ông Trình nhìn đứa cháu yêu quý :
- Con với Kim Anh quen nhau sao? Ta thấy hai đứa hay cãi nhau lắm mà.
Sao ai cũng nói câu đấy nhờ, chẳng qua hồi bé tuổi trẻ bốc đồng thôi mà. Hơ
- Đấy là chuyện hồi bé, bây giờ con với cậu ấy rất yêu nhau mong bác hợp tác cho bọn con, con sẽ thay anh Nam hoàn thành tâm nguyện của bác gái.
Ông đăm chiêu suy nghĩ.
Thế Du bình thản như biết trước câu trả lời.
Thế Nam hồi hộp chờ phản ứng từ phía ông.
- Thế Nam con nghĩ thế nào?
Giật nảy người tự dưng lại lôi anh vào:
- Dạ, ừm … dạ con nghĩ nếu hai đứa yêu nhau cứ để chúng đến với nhau, con cũng rất khó xử con chỉ coi Kim Anh như em gái thôi ạ.
Ông cau mày nhìn thằng con trai mình, dám nói thẳng thắn thế, thế mà lúc ông nói đến chuyện này lại không nói năng gì đến khi em mình đỡ lời cho mới tuôn hết.
Ông lại suy nghĩ :
- Nếu thật là như vậy bác cũng không nỡ ép 2 đứa rời xa nhau, để bác bàn với bác Phùng xem bác ấy có đồng ý không. Hai ngày nữa sẽ có câu trả lời cho con.
Thế Nam hấp tấp xen vào :
- Ba cố gắng thuyết phục bác Phùng nhé, chúng nó yêu nhau mà bắt Kim Anh lấy con thì khổ thân thằng Du lắm, Kim Anh chỉ là em gái con thôi.
Anh cố nhấn mạnh để vớt vát, Thế Du có them sự ủng hộ của ông Trình nên cũng thở phào nhẹ nhõm.
- Được rồi.
Ông nhìn qua Thế Du tiếp :
- Hôm nay ở lại nhà ăn cơm, lâu rồi chưa về đây phải không.
- Dạ. Con xin phép bác hôm nay con có việc bận , mai ngày kia con sang chơi ạ.
- Ừ, nếu có việc thì cứ về đi.
- Vâng.
Anh đứng dậy chào ông, rồi ra cổng.
- Em giỏi thật đấy, giả vờ mà như đúng rồi ấy. Hi..Hi.
Anh nhăn nhó vì vừa bị Thế Nam đập vào vai :
- Anh vũ phu vậy. Tránh xa em ra.
Thế Nam không những không tránh anh con cười lớn ôm dúi Thế Du xuống, đập đập vào lưng anh.
- Đau.
Thế Du giãy giụa mãi mới thoát.
- Cái thằng này, mày là đàn ông mà hở tí đụng vào là kêu lên vậy trả giống anh mày tý nào. Siêu men lì đấy nhớ. Hơ Hơ..
Anh còn nhăn nhở vạch bắp tay lên cho Thế Du mà quên Thế Du cũng cơ bắp cuồn cuộn:
- Vậy em vào nói chuyện lại với bác Trình.
- Ơ ơ… đừng làm thế chứ. Du Du là đẹp trai nhất, phong độ nhất, cơ bắp 6 múi x-men thế này cơ mà.
- Anh tránh xa em đi.
Anh chạy nhanh ra cửa, dắt xe rồi chuồn mất thế mà vẫn còn nghe tiếng Thế Nam văng vẳng :
- Cái thằng này anh mày đáng yêu thế này mà cứ xua đuổi là sao.
Thế Du đi rồi, anh vui mừng khôn xiết, huýt sáo vang nhà mà không thấy xấu hổ vì đã lừa hai đứa em nhỏ nhắn xinh xắn của mình.



Ayumu

on 12/7/2013, 19:55

#29
  • avatar

Ayumu



Thành viên tích cực
Xem lý lịch thành viên
Tham gia : 03/06/2013
Bài viết : 3523
Điểm plus : 123457943
Được thích : 335
Re: Ôsin nổi loạn-Suly

Chương 28
Spoiler:
Căn tin trường.
Chi Mai ngồi lên ghế vừa cho miếng snack khoai tây vào mồm nhai nhồm nhoàm vừa nói :
- Biết tin gì chưa cưng.
Cái nhỏ lắm chuyện này, chuyện gì cũng biết không biết lại chuẩn bị có chuyện gì đây.
Kim Anh với tay lấy một túi snack trên đống đồ ăn đồ sộ của mình bóc, lấy một miệng cho vào miệng, vẻ mặt chăm chú :
- Kể đi, chờ đợi gì nữa.
Chớp luôn thời cơ, miệng nó bắt đầu vén lên kể :
- Hôm nay nghe đồn có một học sinh mới đến đấy. Người Trung Quốc gốc Việt Nam, nghe nói xinh dữ lắm nha.
- Thì sao, chả liên quan .
Nói chuyện với cô đúng là mất hứng mà.
- Ờ thì không lien quan nhưng không biết nhỏ này vào lớp nào nhỉ. Hình như bằng tuổi mình hay sao ấy.
Kim Anh tưởng chuyện gì lien quan đến nền kinh tế quốc dân, ngôi sao bị xì căng đan, hay vụ cướp bóc gì mới nên háo hức, giờ nghe câu chuyện nhạt như nước ốc thật chán muốn chết :
- Thôi kệ đi.
- Ờ.
Chi Mai im luôn, hai người nói một số chuyện trên lớp nữa rồi cùng nhau chén sạch chỗ đồ ăn trên bàn.
Giờ lên lớp.
Cô giáo hôm nay hình như có vẻ tươi tỉnh hơn thường ngày thì phải, mọi khi vào lớp thì đằng hắng này nọ để lấy oai với mấy hotboy trong lớp, được ngày hôm nay cười tươi như hoa bước vào lớp, gõ nhẹ cái thước lên bàn bảo các bạn im lặng. Cái này cũng khác nữa này, mọi khi thay vì đập bàn cô sẽ dung vũ lực luôn ấy chứ. Không biết là có chuyện gì đây.
- Các em im lặng nào. Hôm nay,…
Một số người có vẻ đoán được ra chuyện gì, ngồi im lắng nghe làm cả lớp chăm chú theo :
- Hôm nay, lớp ta có học sinh mới chuyển đến, các bạn làm quen với nhau nhé.
Cô chỉ tay ra hướng cửa, một cô nàng tóc xoã dài màu nâu, mắt
to tròn đen láy, mũi cao miệng chúm chím hồng, nhìn rất xinh xắn bước vào lớp. Trên môi còn nở nụ cười thân thiên làm toán con trai trong lớp vỗ tay rầm rầm.
- Đây là học sinh mới của chúng ta. Hạ Hữu Thiện.
Hữu Thiện mỉm cười, lướt ánh mắt nhìn xung quanh rồi cúi đầu chào nói :
- Chào các bạn. Tớ là Hạ Hữu Thiện học sinh mới chuyển về. Mong các bạn chỉ giáo.
Giọng nói trong, nhưng hình như vẫn hơi nhịu vì mới từ Trung Quốc chuyển về, Kim Anh nhìn cô rồi nhìn lại mình ” Xinh gần bằng mình .” ~
Mọi người vỗ tay rầm rộ, một số nữ xinh có vẻ hơi ghen tị với cô, mặt mày khinh khỉnh không thèm phản ứng gì.
Hữu Thiện còn cúi đầu lần nữa :
- Cảm ơn các bạn.
Tiếng các bạn nam đã bắt đầu rầm rộ, còn có người hiu huýt rồi hú lên, đúng là thấy gái cái sang hết cả con ngươi . Còn có tiếng nói :
- Ra về lớp mình đi ăn mừng có học sinh mới đi nhất là 1 “hot girl” xinh đẹp thế này nữa chứ.
Anh A hùa theo :
- Ha…Ha Hữu Thiện à, tý chúng mình trao đổi số điện thoại nhé. – Cô chỉ cười nhẹ.
Chi Mai, mắt đã sếch lên một tý, huých tay Kim Anh :
- Trông bọn háo sắc kìa, thấy gái là rối cả lên.
Kim Anh chỉ chép miêng :
- Kệ người ta đi. Ghen à, nhỏ đấy cũng dễ thương nên bọn con trai thích là phải rồi. Không có gì phải ý kiến cả.
Tú Anh thấy chị mình nói, cũng quay xuống hóng hớt :
- Nhỏ này nhìn nai nhờ.
Kim Anh mắt bé mắt to lườm thằng em không thương tiếc :
- Đừng ngó ngang ngó dọc nhé. Tao mach con Trâm Nhi đấy.
- Vô tư đi.
Anh cười ngất ngưởng.
Sau một hồi bàn tán, người đẹp mới vào lên tiếng :
- Được rồi coi như lễ ra mắt hôm nay tan học tớ sẽ khao mọi người đi ăn với đi hát thoả thích.
Nghe đọan bọn con gái có vẻ thích thích người đẹp mới vào cũng hét ầm hưởng ứng, bọn con trai thì càng thích thú hơn :
- Được đấy.
- Good.
Hiu… huýt… huýt.
- Nào các em ổn định, Hữu Thiện có mấy chỗ trống đấy em thích chỗ nào cứ ngồi.
Cô nàng nhẹ nhàng chọn chỗ trống cạnh Tú Anh, lịch sự :
- Chỗ này cho tớ ngồi được chứ.
Anh cười nhẹ, cũng lịch sự lại :
- Tự nhiên.
Kéo ghế ngồi xuống, Tú Anh cũng không nói gì nữa vì cảm thấy gai gai bởi ánh mắt của bà chị mình, Hữu Thiện cũng không nói gì, chăm chú ngồi nghe giảng.
–Tan học- -
Tú Anh với Kim Anh ra trước để về nhà vì không muốn đi chung, ra ngoài cổng trường thì thấy Trịnh Kim với Tử Kỳ cũng đang đi ngồi cạnh nhau, hai bên đã có mấy đám học sinh nữ mắt hình trái tim, mồm dỏ nước dãi.
Tú Anh chạy lại, xen giữa ôm hai vai cười toe toét :
- Ụ ôi, sao hôm nay 2 anh đẹp trai hạ cánh ở đây vậy.
Tử Kỳ nhanh nhảu, rủ rê :
- Tý đi hát đi, bạn Du hôm nay fởn lên rủ phát đi luôn đấy thoáng chưa.
- Thế thì quất thôi.
Tử Kỳ thấy Kim Anh đang đi ngang hang, vênh mặt lên nhìn cô :
- Sao, đi không.
Ơ cái tên này nhìn cái bản mặt của nó kìa ức chế thế cơ chứ, mời người ta ít ra phải tử tế chứ.
Cô làm kiêu :
- Mời tôi cậu phải tỏ ra có thành ý chứ. Nhìn cái mặt kìa hết muốn hát rồi.
Nhướng mày nhìn sang cô, Thế Du độp ngay một câu :
- Thế thì ở nhà.
Tử Kỳ cùng Tú Anh cười sặc sụa. Cô tức muốn ói máu **** thầm trong miệng:
- Lại them tên máu lạnh.
Ngượng không thể tả tưởng nói vậy thì Tử Kỳ xuống dọng mời cô đi ai ngờ tên ” chồng chưa cưới giả” của cô tặng cho một câu như đá luôn vào họng vậy.
Tử Kỳ cười xong còn nhăn nhở :
- Dơ chưa kìa.
Nhục, nhục thế cơ chứ, chưa cái gì nhục bằng cái này.
Không biết bây giờ có nên đào đất lên mà úp mặt vào đấy không đây.
Thấy chị mặt đỏ bừng vì ngượng, thì giải cứu :
- Thôi không true bà ấy nữa, đi thôi.
Tử Kỳ đã ngừng cười nhưng vẫn cố nói một câu như đấm vào mặt cô :
- Lần sau tự biết vị trí không quan trọng của mình đi nhớ.
Phải khởi nghĩa thôi, không thể chịu được nữa :
- Xời xời, tôi vậy đấy nhìn lại mặt mình đi đồ 2 mặt, giở vờ ngây thơ trước mặt mọi người tưởng là giỏi lắm à.
- Ấy chết, có người ghen với vẻ thơ ngây trong sang của mình đến nỗi sắp lên cơn. Tội thật.
- Cậu…
Mình đã cãi cùn tên này còn cùn hơn, đúng là cái tên 2 mặt không them chấp.
- Tôi làm sao.
- Con xin, hai người tha cho con với thằng Du cái.
- Này đừng ghép tao với con nhỏ ngu đần này.
Tức điên người cô hét :
- Triệu Tử Kỳ đừng thấy tôi hiền mà bát nạt nhớ.
Cô bước đến gần Tử Kỳ đá thật mạnh vào chân anhlàm anh đau điếng. Tay ôm chân mắt quắc lên :
- Cậu dám.
Cười tươi vì vừa được hả cơn tức :
- Có gì mà không dám.
Thế Du chịu hết nổi, anh lên tiếng :
- Có đi không thì bảo, về nhé.
Tử Kỳ, Tú Anh đồng thanh :
- Ấy đừng, giờ đi ăn trước đã rồi đi hát nhé.
- Suốt ngày ăn. – Kim Anh lên tiếng. Lại một cuộc chiến nữa bùng nổ.
Tú Anh không để Tử Kỳ nói thêm, anh ngăn :
- Hai người đừng làm loạn nữa, ở nhà giờ.
Chép miệng :
- Chấp người bị ABE vậy. – Tử Kỳ hất hất mặt, không them nói nữa.
Đúng là tiếu nhân, mình cũng là con gái sao hắn không đối xử tử tế được tý nhờ.
Hữu Thiên suốt nãy giờ quan sát với nghe ngóng đám Kim Anh nói chuyện, cô cười nham hiểm.
Bước tới chỗ mọi người, cô mỉm cười./
Hữu Thiên suốt nãy giờ quan sát với nghe ngóng đám Kim Anh nói chuyện, cô cười nham hiểm.
Bước tới chỗ mọi người, cô mỉm cười./
- Tú Anh, Kim Anh hai cậu không đi với lớp sao?
Kim Anh quay sang trả lời :
- Ừ. Bọn mình đi cùng hai người này rồi, thông cảm nhé.
- Các cậu cũng định đi ăn với hát à. Vậy đi chung cho vui, càng đông càng náo nhiệt mà.
Thế Du nhìn cô chừng chừng, Tử Kỳ nhìn với ánh mắt hơi nheo nheo, đồng thanh:
- Càng đông càng nhức đầu.
Hữu Thiện quay đầu nhìn Thế Du, mắt cô sáng hết cỡ như vớ được vàng. ” Biết là đẹp trai, giờ nhìn gần còn đẹp trai hơn.” Dù đã điều trả rõ lí lịch của những người này nhưng không ngờ họ lại hoàn hảo đến thế, cô không nhầm người máu lạnh vô cảm với phái nữ kia là Trịnh Kim No.1 thì phải, học cùng lớp mình là Tú Anh No.3 vậy người còn lại kia chắc chắn là Tử Kỳ No.2
Cô nhún vai:
- Đi hát mà còn sợ nhức đầu sao Tiểu Kim.
Trịnh Kim mặt đã xám đi một nửa, Kim Anh há hốc mồm, Tú Anh trợn trừng mắt, Tử Kỳ cười lăn lộn.
Anh cau mày, không nói gì, nhưng cứ thấy Hữu Thiện một điều Tiểu hai điều Kim :
- Đừng gọi tôi như vậy. – Đấy chắc chắn là câu nói lịch sự nhất nhất của anh rồi.
Cô không thấy xấu hổ mà còn cuốn lấy tay anh:
- Có gì đâu.
Tử Kỳ hắng giọng :
- Tiểu Kim. – Anh nhại giọng- Nghe ngứa cả … người.
Ánh mắt cô như đang nói dám gây sự với mình sao, đồ môi mỏng, cô nhẹ giọng đáp mà đốp vào mặt anh :
- Kỳ Kỳ à, sao cậu …
Chưa kịp để cô nói hết câu, Tử Kỳ đã chặn ngay họng :
- Bỏ ngay cái tên đấy đi, nếu cô không muốn rụng răng.
Trợn hoả với thái độ của anh, rõ ràng trong sổ điều tra ghi anh là người than thiện, sao giờ lại thành tên môi mỏng, sắc mặt còn lạnh lùng nữa chứ.
Kim Anh suốt nãy giờ ngạc nhiên khi thấy người đẹp mới đến trường mà đã biết cả hai người này :
- Sao cậu lại biết Thế … à không Trịnh Kim với Tử Kỳ vậy?
Cô nhún vai nói như không :
- Hai người này nổi tiếng mà sao tớ có thể không biết được chứ.
Tất thảy mọi người nghe giọng điệu nhõng nhẹo, chảy cả nước dãi của cô mà cũng muốn … chảy theo.
Hất mạnh tay, làm Hữu Thiên chao đảo mấy bước, anh đứng xích qua bên Tử Kỳ.
Không mảy may gì với cô, lấy lại thái độ :
- Thôi mọi người đi cùng tớ nhé cho vui. Hôm nay tớ mời.
Kim Anh gật gù, vừa được xả láng lại không mất tiền :
- Cũng được đấy.
- Phản đối. – Tử Kỳ lên tiếng cằn nhằn.
- Phản đối vô hiệu. – Vênh mặt lên nhìn anh.



Ayumu

on 12/7/2013, 19:56

#30
  • avatar

Ayumu



Thành viên tích cực
Xem lý lịch thành viên
Tham gia : 03/06/2013
Bài viết : 3523
Điểm plus : 123457943
Được thích : 335
Re: Ôsin nổi loạn-Suly

Chương 29
Spoiler:
Biết chuẩn bị có cuộc chiến tranh thế giới thứ 3 sắp xảy ra, Tú Anh chen vào :
- Thôi đi chung cũng được, không sao cả.
Hai người kia vẫn còn lấn ná lườm nhau một cái rồi mới thôi.
- À, Trâm Nhi đâu gọi đi cùng luôn.
- Kia kìa.
Đúng là đốt hương muỗi cũng lên, mình vừa nhắc xong đã ở bên đường rồi.
Chờ Trâm Nhi sang, Kim Anh vui vẻ kéo Trâm Nhi rồi nói với mọi người :
- Vậy xuất phát thôi.
- Ăn trước hay hát trước.- Hữu Thiện hỏi.
- Hát.
Tử Kỳ, Tú Anh, Trâm Nhi đồng thanh :
- Ăn.
Tử Kỳ còn nói them :
- Hát đi đã chán còn bày đặt, đi ăn trước.
Cái tên này đúng là làm người ta phát điên mà, cứ thích đá đểu nhờ, đúng là tên đáng ghét.
Hữu Thiện vẫn tỏ vẻ cười cười, nhưng đảm bảo trong long thắc mắc về tính cách cuả Tử Kỳ.
- Sao cứ thích nhảy vào mồm mình thế nhờ, đúng là vô duyên.
Cô nói nhỏ rất nhỏ ấy chứ thế mà vẫn ltọt vào tai Tử Kỳ, anh nhìn cô cười nhạt rồi không nói gì, không muốn tranh cãi trước mặt người lạ.
- Thôi đi ăn trước đi rồi tính. – Tú Anh nói muốn thối mồm rồi mà cứ phải nghe hai người này lải nhải nhức đầu.
Hữu Thiện mỉm cười nói :
- Vậy các cậu đến ” Lẩu cay” ở Phạm Ngũ Lão đi, để mình bảo với các bạn ở lớp một tiếng.
- Ừ vậy đi. – Kim Anh cũng đói lắm rồi nên cũng không cằn nhằn gì them
Thế Du, Tú Anh, Tử Kỳ cũng không nói năng gì, lấy xe ra. Tú Anh với Trâm Nhi.
Thế Du, Tử Kỳ một xe còn xót lại một người, là Kim Anh chứ ai nữa.
- ơ, còn
tớ.
Tử Kỳ cười cợt :
- Đi bộ đi.
Tú Anh thấy chị mình không có xe mà nhìn hai thằng bạn đứa nào cũng có vẻ không muốn đèo thì lên tiếng :
- Một trong hai đứa rước chị tao đi.
Cả hai không hẹn mà cùng đồng thanh:
- Lên đi.
Sốck, Kim Anh ngoáy đi ngoáy lại lỗ tai mà vẫn nghe văng vẳng hai câu nói ấy. Choáng một lúc, còn ngu ngơ hỏi lại :
- Các cậu vừa nói gì đấy.
Lại cùng đồng thanh :
- Lên không thì bảo.
Sốcl tập 2. Thế Du mặt vẫn lạnh tanh, Tử Kỳ cười nhạt nhưng tai lại hơi đỏ.
Tử kỳ thấy thế nhân cơ hội true :
- Sướng nhá được hẳn 2 anh đẹp trai mời nhá.
Trâm Nhi cũng không kém, ngồi sau cười khúc khích :
- Một trong hai em chọn ai.
Vợ chồng kia nhìn đáng ghét, trêu người xong còn cười cợt mới sợ chứ.
Cô suy nghĩ đắn đo.
- Khổ quá lên bừa đi. Còn bày đặt suy nghĩ nữa chứ, chúng nó dở chứng không thằng nảo chở bây giờ.
Tự dưng Kim Anh bước từng bước đến xe Tú Anh, Tú Anh giật mình :
- Này này, không tăng ba đâu đấy, công an phạt khối tiền.
Cái thằng này, chị em thế đấy. Cô liều mình phi thân lên xe của…Tử Kỳ vậy.
Lên xe Tử Kỳ xong, Trịnh Kim khuôn mặt giờ đã xám hết lại, đằng hắng :
- Ừ … hừm
Kim Anh ngây thơ không biết ý Thế Du, cô vẫn tự nhiên mà còn quay sang hỏi anh :
- Tiểu Du sao thế, đau họng à.
Vèo…!
Thế Du đi trước với vận tốc ánh sang, làm mọi người đuổi theo mãi mới kịp. Tử Kỳ lúc đi ngang Thế Du còn cười nhạt, không hiểu nụ cười ẩn chứa điều gì.
Vừa đi vừa nói chuyện trên trời dưới đất nhất là Kim Anh, Trâm Nhi, Tú Anh. Bỗng :
- Huýt…
Tiếng còi của chú cảnh sát giao thong oai vệ vang lên, ông là một người mặt mũi bặm trợn, tay cầm dùi cui chặn ngang mấy cô cậu học sinh nói :
- Tất cả xuống xe xuất trình giấy tờ.
Kim Anh mắt trợn hoả, quả này thì xong rồi thể nào cũng bị báo về trường, mà cũng tại mấy người này cơ cứ đi đường chính làm gì.
Thế Du dựng chân chống xe, nói :
- Xe đây chú lấy luôn đi.
Tử Kỳ cười cười bảo Kim Anh xuống xe rồi anh bảo :
- Đây, xe này nữa.
Tú Anh cũng không kém phần long trọng, anh dựng xe giữa đường ngây thơ hỏi chú cảnh sát :
- ơ mà sao chú lại bắt cháu.
Chú CSGT mặt biến sắc , quát ầm lên :
- Các anh chị còn hỏi à. Tội không đội mũ bảo hiểm không xuất trình giấy tờ xe, giấy phép lái xe nữa, à xe không gương, đi tốc độ nhanh, lại còn dàn hàng vượt đèn đỏ. Hừ.
Ông chú cảnh sát tay chống hông, nghiến răng nghiến lợi liệt kê.
Tú Anh tỏ vẻ ngạc nhiên chưa từng có :
- À ra thế.
Ông chú mặt từ đen chuyển sang trắng, lại chuyển sang đỏ giận dữ.
Tử Kỳ hồn nhiên :
- Có cần lấy xe không hay để đây luôn.
Đây là long đường mà để đây thì ách tắc giao thông quá, hay cho tôi đi. Kim Anh nghĩ nhưng không dám nói.
Ông chú cảnh sát nhìn 3 chàng trai với vẻ khó chịu, 2 người này thật là coi CSGT không ra gì mà, ông nói :
- Các cậu dắt hết xa lên vỉa hè để lập biên bản.
Tú Anh thản nhiên :
- Chú à, giờ này đâu phải giờ hành chính mà chú bắt, mà còn nữa chú đi một mình lại còn đuổi theo chúng cháu từ đường X đến đường B rồi, vượt quá 10m theo cháu biệt luật …
Chưa nói hết, thì bị Thế Du chặn họng :
- Thôi, để chú làm việc.
Mặt ông chú đã đổi thành ông già nhăn nhó, giọng run run :
- Mày… chúng mày ăn nói với cảnh sát thế à. Định chống đối sao.
Anh mỉm cười như trêu ngươi :
- Chú định doạ ai vậy, đầu này đánh đi.
Trong lúc Tú Anh nhăn nhở với ông chú cảnh sát thì một thanh niên lái chiếc BMW màu xanh tím than chạy đến, mở cửa xe, anh cười nhẹ :
- Du, xe này.
Thế Du bước đến lấy chìa khoá, rồi hất mặt vào chỗ 3 chiếc xe dưng giữa lòng đường :
- Anh Phú, phiền anh rồi.
Anh Phú đấy nhìn tầm 26, 27 tuổi dáng dấp đàn ông, đang vỗ vai anh :
- Xe ôtô để nhà sao không đi, đi xe máy làm gì cho vất vả.
Thế Du chỉ cười nhẹ không nói gì.
Quay lại nói với Kim Anh :
- Cô còn không lên.
- Nhưng…
- Còn nhưng nhị gì nữa.
Đúng là ôn thần, xe còn để đây nhỡ mất thì sao, một đống tiền chứ ít à.
Tú Anh nói :
- Chết, lại được kêu gọi lần 2 kìa. Thôi chị lên đi, bọn em gọi xe rồi đi sau.
Tử Kỳ cười nhạt, một lúc sau chiếc xe Audi màu cam cũng hạ cánh ở đấy, một người trung niên đến bên Tử Kỳ nói :
- Cậu chủ, xe đây ạ, tôi sẽ lái xe cậu chủ về.
- Dạ. Nhờ chú.
Kim Anh vẫn nhìn nhìn xem có bị mất xe máy không, lên xe nhìn mặt Thế Du, anh vẫn lầm lì, môi mấp máy :
- Vừa rồi …
- Sao cơ?
- Cô định ngoại tình đấy à.
Trố mắt nhìn anh, rồi hiểu ra vẫn đề, cô lắp bắp :
- Không, không là tôi…
- Sao?
- Không phải như thế.
Mà sao mình phải giái thích nhờ, đã cưới đâu. Xì .
Anh cũng không nói gì, đi thẳng đến chỗ hẹn.
- Sao lâu thế.
Hữu Thiện đã thay cho mình bộ cánh mới, chiếc váy màu cam khoét nách lệch vai tôn lên làn da trắng, và mái tóc nâu của cô. Kim Anh thầm khen trong mồm, rồi nói :
- Vừa bị chú cảnh sát hỏi thăm.
- Vậy à. Thôi vào ăn lẩu Thái chua cay đi ngon lắm.
Kim Anh sang mắt, tuyến nước bọt trực trào :
- Thế cơ à.
Nhảy luôn vào chỗ ngồi gần nhất, cầm đũa cháp luôn.
Cả lũ con gái nhìn thấy Trịnh Kim với Tú Anh thì mắt sang rực, không biết hôm nay là ngày gì mà được ngồi ăn chung với 3 cục vàng.
- Tử Kỳ, chỗ này còn chỗ.
- Trịnh Kim, chỗ này không ai ngồi.
Thi nhau nói, Tú Anh nói :
- Thế không có chỗ cho tớ à.
Trâm Nhi liếc sang nhìn anh :
- Anh này, chỗ cạnh áo cam kìa.
Nói giọng đá đểu rồi cô hất mặt ra chỗ khác, Tú Anh biết cô ghen, cười vang :
- Thích ngồi với Trâm Nhi cơ.
Khi mọi người ổn định chỗ ngồi, Hữu Thiên gọi them hai nồi lẩu nữa cho mọi người. Trịnh Kim mặt cứng đơ không nói, không động đũa :
- Tiểu Kim không ăn à. Không hợp khẩu vị sao Thiện gọi cho Tiểu Kim cái khác nhé.
Kim Anh vừa ăn vừa thôi phì phèo miếng tôm trong miệng :
- Chắc lẩu này cay không ăn được chứ gì. Con trai gì mà không biết ăn cay. Kém thế.
Không thèm đáp lại, mặt anh lơ đễnh.
Hữu Thiên hào phóng gọi thêm nồi lẩu hải sản mini dành riêng cho Trịnh Kim:
- Nếu không ăn được cay thì ăn này cũng được, Tiểu Kim ăn ngon miệng .
Trịnh Kim giờ mới động đũa ăn một mạch không để ý mọi người nữa.
Ăn uống no nê xong, mọi người bắt đầu kéo nhau đi tăng hai.
Lên phòng ở ” I sing” hát hò ầm ĩ náo nhiệt tưng bừng.
Chi Mai ngồi cạnh Kim Anh, bắt đầu hơi men men đứng dậy:
- Tử Kỳ háy một bài đi.
Cả lũ con gái nhao nhao:
- Phải đấy, hát đi.
- Hát đi.
Mọi người bắt đầu hò reo:
Tử Kỳ mỉm cười ngoài miệng nhưng trong long thầm rủa Chi Mai:
- Các bạn cứ hát đi, tớ không biết hát.
Kim Anh trề môi, miệng lẩm bẩm nhại lại giọng Tử Kỳ :
- Các bạn cứ hát đi, tớ không biết hát. Tử tế thế.
Tử Kỳ đứng ngay cạnh cũng nghe loáng thoáng, anh kìm chế :
- Thông cảm nhé.
Chi Mai không buông tha:
- Thôi hát đi mà. Chưa bao giờ được nghe cậu hát cả. Mọi người đều rất muốn nghe đấy.
Cả lũ lại hò tay hưởng ứng nhiệt tình.
Tử Kỳ thầm kêu khổ, giọng hát oanh vàng bao lâu nay định cất giữ cho người anh yêu lại vì con nhỏ dở hơi kia mà cất lên.
- Thôi được rồi, tớ cần một người nữa hát cùng.
Chi Mai xung phong :
- Để tớ cho.
Tử Kỳ cười cười .” Con nhỏ này hại mình mà còn dám đòi hát chung với mình nữa sao. Đúng là bạn thân Kim Anh.”
- Nhưng đây là bài hát song nam ấy.
Chi Mai nghe đoạn mắt ỉu xìu, tý nữa thì được ” Hát chung cùng thần tượng.”. Tiếc thật.
Kim Anh đầu bỗng mọc cây bóng đèn đang thắp sáng, nhìn về phía Trịnh Kim đang thong thản đưa trai bia lên miệng uống. Cử chỉ nhã nhặn, Kim Anh nghĩ muốn làm cái chai bia kia quá. Nghĩ rồi cô lắc đầu mạnh, quay lại mục tiêu cô mắt sang ngời ngời.



Ayumu

on 12/7/2013, 19:57

#31
  • avatar

Ayumu



Thành viên tích cực
Xem lý lịch thành viên
Tham gia : 03/06/2013
Bài viết : 3523
Điểm plus : 123457943
Được thích : 335
Re: Ôsin nổi loạn-Suly

Chương 30
Spoiler:
Đang uống bia, anh rùng mình quay sang nhìn thấy Kim Anh đang nhìn mình với ánh mắt sang quắc, hơi nheo nheo, anh nhìn lại cô với ánh mắt.
” Chuyện gì?”
Bắt được sóng, cô lia mắt qua lại ra chỗ chiếc mix trên tay Chi Mai.
” Cậu lên hát.”
Anh lầm lì hiểu ý, quay mặt ra chỗ khác.
” Không biết hợp tác cái gì.”
Cô cầm luôn mix trên tay Chi Mai nói to:
- Để Trịnh Kim đi. Hai anh đẹp trai thể hiện cùng nhau được đấy.
Vỗ tay ầm ầm.
- Bis bis.
- được đấy.
” Lại bày trò hại mình, tý biết tay. Con nhỏ này.”
Anh từ chối thẳng thừng/
- Thôi mà hát đi.
- Hái đi. – Cả lũ con gái nhao nhao.
Mặc kệ mọi người năn nỉ gãy lưỡi, mặt Trịnh Kim vẫn lạnh tanh như nước đá, cả lũ đều bất lực trước anh.
Tử Kỳ biết trước kết quả, nhìn Tú Anh. Tú Anh biết điều không hay sắp xảy ra với mình, anh định đánh bài chuồn thì Tử Kỳ kịp thời ngăn lại :
- Thôi được rồi. Tú Anh sẽ lên hát cùng tớ thay cho Trịnh Kim. Hì hì.
” Thằng đểu này nó với mình có cùng một tâm nguyện là không hát cho tập thể chỉ hát cho người mình yêu, thế mà giờ dám hại mình. Nó bị hát còn kéo cả mình, đồ đểu.”
Anh đành ngậm ngùi, nhìn Trâm Nhi mắt đang sang đành an ủi hát cho Trâm Nhi nghe vậy.
- Hai người hát bài gì.
- Chỉ vì qua’ yêu em.
Tú Anh đứng xích xích lại gần Tử Kỳ:
-
Hát giốg The men ấy nhớ. =)~
Hai người cất giọng hát, làm đám con gái im re không nói năng câu gì, Trâm Nhi mắt long lanh, anh đang hát cho mình nghe, cô ngồi im như khắc cốt ghi tâm khoảnh khắc này.
- Có gì hay đâu. Bình thường thôi. Xem bà chị thể hiện này.
Quay sang Chi Mai Kim Anh thì thầm gì đó. Chi Mai cười thích thú gật đầu rồi cầm mix lên giọng:
- Bây giờ tôi xin chân trọng giới thiệu tiết mục fiêu nhất tối nay là tiết mục “Nobody” của nhóm NumberGirl phiên bản Việt do Chi Mai it’s me, Kim Anh sì tin…
Nghe thấy tên mình Kim Anh trịnh trọng đứng lên chỗ Chi Mai cúi đầu xuống chào các “khan giả” như nghệ sĩ làm mọi người cười rộ lên.
- Tiếp đó Hữu Thiện xinh đẹp và Trâm Nhi đáng yêu. Còn một suất nữa ai có nhu cầu thì dơ tay đăng ký. Hehe…
Hai người kia ngơ ngác, mặc cho Kim Anh kéo lên bục trong phòng hát.
- Hôm nay phải cho bọn con trai mở mang tầm nhìn với mấy chị em mình mới được. – Kim Anh thì thầm nói với mấy người kia.
Trâm Nhi kêu nhỏ :
- Thôi chị, ngại lắm mời ai khác đi.
Sau phút ngỡ ngàng, Hữu Thiện vui vẻ hưởng ứng nhiệu tình :
- Kệ. Hôm nay chơi hết mình đi. Hì.
” Dù sao mình cũng toả sang hơn họ, ngại gì không chơi.”
Kim Anh thấy Hữu Thiện đồng ý, cô vui mừng híc híc củi chỏ vào tay Trâm Nhi, chớp mắt :
Trâm Nhi đành gật đầu, Chi Mai gọi thêm một cô bạn nữa lên rồi tiếng nhạc trỗi dậy. Năm người xếp thành hai hang bắt đầu nhún nhảy bắt trước theo các cô nàng “Wondergirl” trên màn hình tivi làm mọi người được một trận cười sảng khoái.
Thấy năm người múa may, khoa tay múa chân Trịnh Kim cũng phải nín cười để không bật ra tiếng, những người khác không người lăn lộn, thì cũng đập bàn đập ghế cổ vũ.
Năm người nhún nhảy cũng hơi đồng đều, cũng hơi đẹp, một số động tác họ còn tự đạo diễn trông còn ngộ nghĩnh hơn nữa. Cuối bài mỗi người tạo cho mình một dáng đứng “sexy” rồi cúi đầu chào.
Kim Anh tinh nghịch đưa tay hôn gió mọi người :
- Con cảm ơn, cảm ơn… cảm ơn các bạn đã giành tình cảm cho Angel Kim Anh… HeHeHe.
Tử Kỳ nghe xong phá lên cười, làm mọi người quay sang nhìn, anh lấy lại tư thế đang định trọc ghẹo cô nhưng là chỗ đông người nên ý thức được nên chỉ cười nhẹ.
- Hay lắm.
Chi Mai cười tít mắt:
- Tử Kỳ khen bọn mình kìa.
Kim Anh chề môi “xuỳ” một tiếng dõ dài:
- Sự thật là vậy không khen mới là lạ.
Sau giây phút đăng quang, thác loạn các cô ngồi xuống ghế nhường chỗ cho người khác hát hò. Đằng kia Trịnh Kim nói gì đó với Tử Kỳ rồi hai người kéo nhau đứng dậy đi về. Mặc xác họ, đang chơi vui tự nhiên về.
- Hai người đi đâu vậy?
Hữu Thiện nhìn thấy Trịnh Kim ra ngoài liền chạy ra theo.
- Về. – Thế Du “lịch sự” nói, vì cô cứ đứng ngáng trước mặt anh.
- Đang vui sao lại về.
- Bọn tôi có việc gấp.
“Cái tên Tử Kỳ vô duyên ai hỏi đâu mà chen vào chứ.”
- Kỳ Kỳ về được còn Tiểu Du phải ở lại với tớ.
” Cái gì vậy, con nhỏ này dám đuổi mình về để giữ lại mỗi thằng Kim thôi à, nó dám xúc phạm mình sao.”
Không nói gì, khuôn mặt thiên thần chuyển sang ác quỷ rồi.
- Lần sau bỏ ngay cái kiểu thấy tay tôi là sấp vào đi nhé.
” Cho chết con nhỏ hám trai, Trịnh Kim **** tiếp đi.” Nghĩ thế nhưng anh vẫn không nói, dù gì cũng phải giữ tí thể diện đàn ông.
- Về. Trịnh Kim lạnh lung nói.
Anh và Tử Kỳ vừa quay mặt đi được vài bước lại thấy Hữu Thiện xuất hiện trước mặt.
Lại còn kéo kéo tay Tử Kỳ, nài nỉ:
- Kỳ Kỳ à cậu bảo Tiểu Kim ở lại đi, cậu ấy đi thì hết vui, đi mà Kỳ Kỳ. Cậu ở lại cũng được mình không quan tâm đâu.
Sốck. Tử Kỳ mặt đã chuyển sang giông tố, anh chỉ cười nhạt bước đi. Tiếp là Trịnh Kim cũng không nói năng câu nào, chỉ ném lại cho cô ánh mắt khinh thường, rồi cũng cất bước đi.
Ấm ước, cắn móng tay đễn nỗi những hoa văn hoạ tiết trên chiếc móng xinh đẹp của cô đã siêu vẹo.
” Sao hai người này đi cũng có nhau mà về cũng có cặp. Chẳng nhẽ… ” . Cô cố lắc đầu thật mạnh để xua tan cái ỹ nghĩ kinh khủng vừa lướt qua trong đầu mình, xong lại cho tay chống cằm.
” Không vậy thì sao họ cứ kè kè bên nhau vậy. Đáng nghi lắm…”
” Tiểu Du ngời ngời thế kia mà bị les ư?… Không thể… Không thể vậy được, chắc chắn bệnh đấy là do thằng cha Tử Kỳ ảnh hưởng đến cậu ấy thôi. Mình phải giúp cậu ấy ra khỏi sự cám dỗ của tên bệnh hoạn Tử Kỳ kia mới được, nhất định phải giúp cậu ấy ra khỏi sự cám dỗ của tên Tử Kỳ.” Cô nghiến răng nghiến lợi, thầm quyết tâm.
” Triệu Tử Kỳ chờ đấy tôi sẽ không để cậu quyến rũ được Tiểu Kim của tôi đâu đồ bệnh hoạn.”
Tự gật đầu với kế hoạch tác chiến mình vừa nghĩ ra trong đầu, Hữu Thiện tạm an tâm rồi lại vào chung vui với mọi người.
Đến tối muộn mới kéo nhau về. Kim Anh mải hát mà quên mất một chuyện, cô thất thểu hỏi Tú Anh :
- Bây giờ tao về bằng gì.
- Em lấy xe rồi, nhưng tăng 3 á… Tú Anh đắn đo định gọi cho chị mình chiếc taxi thì Hữu Thiện xuất hiện :
- Để tớ đưa cậu về, cho hai người kia riêng tư. – Nói rồi cô còn nháy mắt với Kim Anh và Tú Anh.
Hiểu ý, Kim Anh không ngại bạn mới mà lên chiếc Mez nhà Hữu Thiện về, đúng là con nhà giàu còn có cả tài xế riêng nữa chứ.
Trên đường Hữu Thiện hỏi chuyện trên trời dưới đất mà chủ yếu là xung quanh vấn đề về Trịnh Kim, và Tử Kỳ. Nói đoạn Tử Kỳ, Kim Anh không ngần ngại móc anh :
- Cái tên bệnh hoạn ác tặc đấy á.
” Biết ngay, không ngờ suy đoán của mình lại đúng.”
- Cậu ta thân với Trịnh Kim lắm à.
Kim Anh vẫn vô tư trả lời :
- Rất than ấy chứ. Tử Kỳ cũng thân với Tú Anh nữa.
” Không những đi quyến rũ Tiểu Kim của mình mà còn tham lam định vơ nốt cả Tiểu Tú Tú nữa chứ, lever bệnh của cậu ta phải đạt mức ưu tú rồi đấy, mình phải cố gắng cứu Tiểu Kim thoát ra bờ vực thẳm này mới được.” Cô cắn môi, bật thốt :
- Tử Kỳ tên bệnh hoạn lâu năm này tôi sẽ không để cậu đạt được mục địch đâu.
Kim Anh nghe loáng thoáng Hữu Thiện đang lẩm bẩm gì đó, tưởng nói với mình cô hỏi lại :
- Cậu nói gì vậy.
Giật mình, thoát khỏi suy nghĩ, Hữu Thiện cười giả lả :
- À, không có gì, không có gì.
So vai không nói gì nữa, cũng đến gần nhà, vì không muốn làm ồn nên dừng lại gần đó Kim Anh cảm ơn Hữu Thiện đã cho mọi người vui chơi thoả thích mà còn đưa cô về, rồi về nhà.
Hữu Thiện tỏ ý muốn kết bạn, rồi bảo bác tài ra về.
Đứng từ xa, thấy một bóng người đứng chắn trước mặt cô.
” Cướp… trộm… ăn cắp… biến thái…”
Bao ỹ nghĩ thoáng qua trong đầu làm cô ôm đầu hét toáng.
Tiếng kêu của cô bị chặn lại bởi một bàn tay còn trai cùng giọng trầm trầm :
- Im miệng, đi theo tôi.
Mặt Kim Anh đần ra.” Quả này thì xong rồi, xinh khổ thế đi đâu cũng bị bắt có, huhu… ông Phùng ơi cứu con..” ” Cái tên này sao cứ lôi mình xềnh xệch thế vậy, không phải định đem mình vào chỗ tối rồi… khực, xong!!”. ” Oh My God.”
- Á, thả tôi ra, tên đồi bại.
- Có thả không thì bảo.
Cuối cùng thì hắn cũng thả Kim Anh trên vỉa hè cách đó không xa, khi đã quen với bóng tối Kim Anh run rẩy nói:
- Thế … Thế Du, cậu làm trò gì vậy hả.
Thế Du cho tay vào túi quần rồi rút ra tờ giấy nợ, Kim Anh co rúm tưởng anh định làm gì mình.
- Có đi không thì bảo.
” Suốt ngày mang ra doạ, đồ… ác tặc.”
- Đi thì đi.
Cô ngoan ngoãn đi theo chân Thế Du, đang đi cô bỗng rung mình:
- Không được…
Quay lại nhìn cô với ánh mắt quái đản:
- Cậu hét cái gì vậy?
Vắt chéo hai tay trước ngực thủ thế, nhìn chằm chằm anh, chân lùi lại một bước, miệng nuốt nước bọt nói :
- Cậu, cậu dịnh làm bậy là không được đâu. Tuy… tuy tôi nợ cậu nhưng tôi nhất quyết không bán than đâu, tôi biết mình rất có sức hút nhưng…
Cô ảm đảm buồn rầu nói.
“ơ cái tên này, người ta nói đúng việc gì cứ phải cười phá lên như vậy nhờ.”. “Ừm mà nhìn hắn cười cùng không đến nỗi nào, mà từ lúc mình về nước đến giờ đây là nụ cười thoải mái nhất thì phải, mọi khi toàn cười nhạt, đồ khỉ gió lời tôi nói buồn cười vậy sao.”
Thế Du vỗ đầu cô, như vỗ đầu em bé:
- Cậu nghĩ tôi có hứng thú với người . – Vừa nói Thế Du vừa nhìn toàn thể và bao quát người Kim Anh, – hứng thú với người hai lưng như cậu à. Hay tự an ủi mình vậy… Ha… Ha…
“Đúng là tên rắn độc mở mồm ra là y hệt hồi bé, chả thay đổi gì.”
Kim Anh đần mặt ngây thơ nhận xét :
- Nhìn cậu rất đểu cậu có biết không?
- Đây không phải đểu mà là cool đấy.
Anh hất hất mặt. Kim Anh nhìn bản mặt đểu giả của anh, cô không thương tiếc :
- Cậu biết bây giờ cậu giống gì không.
- …
- Vượn người.
Khoanh tay cười nhẹ, không những không tức giận lại còn vẻ thản nhiên :
- Vậy à.
Tên này bị điên à mình **** lại còn “Vậy à” mới đáng sợ chứ. Mà đêm hôm gọi mình ra làm gì nhờ.
- Cậu muốn gì nói đi.
- Đến nhà dọn đồ cho tôi/
- Cái gì.- Kim Anh trố mắt lên nhìn Thế Du. – Cậu nghĩ sao mà bảo tôi đi dọn dẹp nhà cửa cho cậu. Mơ đi.
Cô khoanh tay hất mặt sang phía khác làm vẻ kênh kiệu. Đại tiểu thư như mình mà dám bảo mình đi dọn dẹp đồ mới sợ chứ, lại còn nhìn mình với cái vẻ mặt kia nữa chứ.
- Sợ nợ này tính sao giờ.
Khựng người lại. Bao giờ mình mới thoát khỏi kiếp ôsin này đây, hic, tưởng cậu ta dễ chịu hơn tên ác tặc kia ai ngờ… ông Phùng ơi con khổ quá.
Quay lại người làm vẻ phụng phịu, không cam tâm :
- Dọn thì dọn.
- Tốt. – Anh chỉ cười nhạt.
- Tốt cái mặt cậu ấy.
Thế Du lấy xe đưa Kim Anh về căn nhà của mình.
Liếc xơ qua phòng khách Kim Anh mừng thầm trong bụng.
” Cũng không đến nỗi bừa lắm, dọn nhanh thôi.”
Cô vô tư đi vào rồi dọn dẹp mọi thứ trong phòng khách.
- Xong rồi. Tôi về.
Đưa chai nước lọc lên miệng hớp một ngụm, chân gác lên bàn:
- Ai bào xong?
Kim Anh bây giờ nhìn không khác cô giúp việc là bao, không biết kiếm được chiếc khăn ở đâu buộc túm lên tóc, áo thì vừa bẩn vừa nhăn nhúm do phải phủi ở chỗ tủ sách, chân ống thấp ống cao cho đỡ nóng.
” Anh ta hất cái gì chứ, bị đau cổ chắc.” Thế Du kiên nhẫn hất mặt về phía phòng của anh.
“À thì ra là phòng ngủ, không phải định bảo mình mệt rồi thì vào đấy ngủ đấy chứ. Trông thế mà tốt.” Kim Anh hí hửng đi về phía phòng ngủ của Thế Du.
- Oh My God!!!
Một chân ngoài phòng, một chân trong phòng, tay vẫn còn đang trong trạng thái cầm núm cửa, cô thấy luồng thì lạnh sau lưng cùng mất con chim cánh cụt chạy bạch bạch sau lưng.
Sao cậu ta có thể sống trong đống đổ nát này nhỉ… quần áo vừa hôi, vừa bốc mùi lại còn vứt linh tinh lộn tùng phèo… vỏ bánh, vỏ kẹo còn có cái chưa ăn xong được bôi hết lên rèm và tường …
Chầm chậm tiến vào, thận trọng để không dặm phải bất kì thứ gì.
” Bịch”
- Ái…
Kim Anh ngã bịch một tiếng, trọng lượng cơ thể cô ôm lấy sàn, lý do là không để ý đến đã dẫm phải đỗ tương, haizzz… Lại còn ngã với tư thế cực “tuyệt” nữa chứ, chả phải cô đang chổng mông lên trời sao.
” Cái tên chết bầm, hắn làm gì mà ăn đỗ tương không biết……. AAAAAAAAAA số tôi khổ quá.” .” Đau quá đi mất.”
- Hahaha, …… hahaha
Không biết Thế Du từ đâu chui ra đứng ở cửa ôm bụng cười ngặt nghẽo.
Cô nhăn nhó :
- Mẹ ơi… cái thứ nước gì đây. Á… kinh chết đi được lại còn nhớt nữa… Ai da… Đau quá… Mông của tôi.
Thế Du thấy thế vờ nghiêm mặt :
- Cậu định nhảy ” Audition” đấy à. Hơ… Hơ…
- Cậu… có phải cậu cố tình không.
- Cố tình gì.
” Cái tên này, sao có thể làm bộ mặt ngây thơ thế không biết.”
Lồm cồm bò dây chỉ tay vào đống nhớt như dầu dưới sàn gỗ nói :
- Thứ này là cái gì?
- Không biết ngửi à.
Làm theo lời anh, cô cúi xuống mặt biến sắc môi run run :
- Cậu…
- Time để cậu thắc mắc chi bằng dùng để dọn dẹp. Hơ…
Kim Anh uất ức nhìn Thế Du nhởn nhơ bước đi mà không làm gì được, cô bặm môi cam chịu.
” Sao mọi khi ở trường tên này lạnh lung boy lắm mà, về nhà y như rằng nhăn nhở, lại còn đểu y như hồi bé nữa chứ… Hu… Hu… ”
Cô cố lau hết đống dầu ăn trên sàn, vừa lau vừa lẩm bẩm :
- Không ai khác, chính cậu ta bày ra trò này để cho mình ê mông. Đồ đểu.
Kim Anh lau đi lại cả chục lần sàn mới sạch dầu. Cô hài long khi thấy chiếc sàn đã sạch bong, dù gì cũng là công sức của cô. Ngồi trên giường mà chính xác là ngồi trên đống quần áo ngổn ngang, chống tay vào chiếc quần thở phì phò :
- Ôi… mệt… mệt chết … được.
” Hừm, là cái gì cồm cộm.”
Cô sờ sờ đúng là có cái gì cồm cộm .
- Cái này…
Thụt tay lại thật nhanh, mặt đỏ bừng lên nhìn thứ đang nằm ngổn ngang trước mặt, đầu bốc khói cô hét to :
- Cao… Thế… Du…
Đang ngồi xem tivi mà tí anh bị giật mình chết khiếp, hoàn hồn anh nói vọng vào :
- Gì?
Kim Anh giờ chỉ muốn hét thật to tên của kẻ thù cho đỡ bức xúc thôi chứ không có ý định làm gì.
Thế Du chờ mãi mà không thấy cô nói gì tiếp, lại ung dung rung đùi xem phim :
- Gọi xong không nói, điên.
Kim Anh bất lực không muốn gọi anh vào để cầm chíêc quần “siêu nhân” của mình lên, sợ anh lại true và ngại nên đành lấy móc áo khều khều rồi vứt vào một só vào đấy.
Cô bực tức định đình công nhưng lại nhớ số nợ rồi lại hùng hục làm như trâu, mặt mũi lấm lem toát hết mồ hôi, tóc thì một bên rũ một bên cột bởi chiếc khăn.



Ayumu

on 12/7/2013, 19:58

#32
  • avatar

Ayumu



Thành viên tích cực
Xem lý lịch thành viên
Tham gia : 03/06/2013
Bài viết : 3523
Điểm plus : 123457943
Được thích : 335
Re: Ôsin nổi loạn-Suly

Chương 31
Spoiler:
Một lúc sau, căn phòng cũng trở nên ” hơi ngăn nắp”
- Xong…
Ngồi bệt luôn xuống sàn cô thở phì phèo. Mắt hoa hoa, đầu on gong, tay chân bủn rủn.
Thế Du cũng xem xong bộ phim chiếu ở kênh HBO, đứng ở cửa khoanh tay cười nham hiểm quan sát cả căn phòng :
- Tốt.
Không còn sức để nói nữa, cô mặt kệ lời ” khen” của anh, rồi tự đấm bóp tay chân đã lên hết cơ. Nằm ngửa ra phòng cô quan sát lại tác phẩm của mình.
“ơ cái khung ảnh lần trước mình đột nhập vào đây đâu rồi nhỉ… còn nữa cái rèm cửa màu sữa giờ sang vàng vàng … mà cái quầy rượu mini ở kia đâu rồi”
Mặt cô chuyển sang màu tím, tay nắm chặt răng căn chặt vào nhau :
- Thế … Du…
Hốt cả hền, người ta đứng đây rồi đâu nhất thiết phải rít lên như thế.
- Tôi đang đứng đây làm gì cậu gào ầm lên vậy. Điếc cả tai.
Chống tay đứng dậy tiến về phía Thế Du với bộ mặt “sát thủ”. Cô vơ tạm chiếc kéo trên bàn trong phòng anh, dần dần tiến về phía Thế Du.
Không biết gì, nhưng nhìn bộ mặt đằng đằng sát khí cùng hung khí trên tay anh cũng lùi lại vài bước mà không biết đã ra ngoài phòng khách thì
” Bịch.”
Tua lại đoạn lúc nãy , Kim Anh đang đi đến chỗ Thế Du thì khăn buộc tóc tự nhiên rơi xuống không để ý cô dẵm lên bị trơn ngã bịch cái vào ghế sofa mà chính xác hơn là ngã vào người Thế Du. Tóc tai rối bù vẫn không them để ý đến cú ngã ngoạn mục lúc nãy cô vẫn đứng bật dậy vẫn lăm lăm cầm chiếc kéo trên tay. Thế Du cũng ngồi bật dậy ôm chiếc gối vào người.
- Cậu…
Cô nhìn chăm chú vào người Thế Du làm anh nhìn theo ánh mắt của cô.
” Thôi xong, con nhỏ này bị mình đàn áp quá không lẽ định … ”
- Này, đừng làm thế nguy… nguy hiểm lắm đấy.
Thấy Kim Anh không thay đổi thái độ hơn nữa lại còn tiến sát hơn, anh tiếp :
- Từ từ, bình tĩnh ngồi xuống uống miếng nước ăn miếng bánh rồi thư thả thương lượng, bỏ… bỏ hung khí xuống.
Kim Anh cười nửa miệng rất đáng sợ :
- Cậu nghĩ tôi sẽ bỏ à?
Gật đầu trắc nịch, mặt mũi toát hết mồ hôi.
” Nhỏ này định, định làm thật à… đời trai 20 năm nay của mình chấm dứt ở đây sao? Ực….”
Nuốt nước bọt lien tục đến mức không còn cái gì để nuốt nữa. Kim Anh nhướng nhướng mày, một chân đã để lên ghế:
- Tự giác hay để chị rat ay.
Thế Du lắc lắc đầu, từ nhỏ Kim Anh đã rất liều nhớ có lần nhỏ phi cho anh đôi dép làm anh vừa u đầu, vừa chảy máu nữa chứ.
- À, thích chị làm hộ chứ gì.
Lại lắc đầu, Kim Anh sấn tới, Thế Du nhắm chặt mắt ” Xong đời trai con zzzzzồi……”
” Xoẹt.”
Tiếng kéo lạnh lung vang lên, cùng lúc một vật gì đó đen đen rơi xuống.
” Sao mình không có cảm giác gì nhờ, rõ rang nghe thấy tiếng kéo vang lên mà… hay… mình bị mất cảm giác rồi.” Anh từ từ hé mở mắt ra rồi trợn trừng mắt lên khi thấy những cọng tóc yêu quý đang rơi lả tả trên ngực áo và dưới sàn còn Kim Anh thì đang nhìn anh bò lăn ra ghế cười ngất.
- Kim Anh… sao cậu dám.
Nhưng anh cũng thở phào lẩm bẩm.
- Thôi kệ tóc đi thay “của” cũng được, may hôm nay nhỏ chưa đi đến đỉnh điểm của cơn điên không thì… chết.”
Cười lăn, Ha..Ha…Ha
Nhìn cái vẻ mặt của hắn kìa ngu thế không biết, hơ hơ hơ, cái vẻ mặt như con gấu mặt ngu ấy. Haha một bên có một bên không may mình tay nghề cao không thì tên này trọc luôn quá. Hơ..hơ.
Thấy Kim Anh cười nhăn nhở anh đứng dậy chép miệng đến chiếc gương du gì mái tóc hạt dẻ xoăn duỗi của anh cũng được rất nhiều người thích mà chỉ vì con nhỏ này mà nó bị mất mấy sợi.
Đứng trước gương to bản vuốt vuốt lại mái tóc, anh nói với vẻ mặt bình thường như chưa có chuyện gì xảy ra,
- Cắt cũng ngu, lệch hểt rồi mai lại tốn tiền đi sửa.
” Sock!!” Nghe Thế Du nói xong Kim Anh tắt ngấm nụ cười trên môi cứ tưởng làm cho Thế Du tức tối nổ đầu ai ngờ anh cứ tỉnh bơ như không vậy. Cố tình nói mát :
- Tóc đấy giờ đang là “mốt” đấy.
Thế Du quay lại nhìn cô với ánh mắt dò xét :
- Vậy à. Mốt của mình cậu à. Quái dị.
Không những làm cho Thế Du không tức mà còn bị tác dụng phụ nữa chứ. Cô lườm trộm Thế Du miệng lẩm bẩm. ” Tên này bị mất dây thần kinh hay saovậy?”
- Không phải mình tôi mà là rất nhiều người.
- Thế cơ à/
- Ừ.
Anh không nói gì nữa, cứ đứng vuốt vuốt lại cho mất cọng bị cắt ngang đang chổng lên xẹp xuống. Nhớ lại chuyện Kim Anh dò hỏi :
- Làm xong hết rồi, tôi về được chưa.
Lại mỉm cười nham hiểm, Kim Anh nhìn mà muốn bủn rủn chân tay không biết Thế Du lại sai bảo chuyện quái quỷ gì nữa:
- Sao?
- Vào toilet rồi biết. Xong thì về được rồi đấy.
Nói xong anh lại thản nhiên vắt chân lên bàn ngồi xem tivi.
Cái tên này mình như kiểu ôsin nhà hắn ấy nhờ. ờ mà đúng mà mình là ôsin mà. Trời ơi sao số tôi khổ thế này hả trời, thôi đằng nào hôm nay cũng dọn rồi, dọn luôn cả thể. Phòng tắm nhà hắn cũng hơi to to thôi chắc cũng không đến nỗi nào.
- Á… Trời ơi.
Cái tên khốn này hắn dung kiểu gì mà giấy vệ sinh dài loằng ngoằng rơi ướt hết dưới đất thế này… Trời cái gì nữa mà đen sì sì vậy.. thì ra là bã café nhà có mấy thùng rác tự tiêu sao không cho vào cho vào bồn vệ sinh làm gì không biết, hắn định trồng cây café trong nhà tắm chắc… mà sàn này nó bị làm sao ấy nhở soa toàn bùn thế này.. aaaaaaaaaa…. Đây là toilet hay thùng rác tự tiêu vậy không biết….
Hừ hừ hừ… mình lau… lau … lau … xả … xả …xả… chết này tên Thế Du thối tha, anh hành hạ tôi thế đấy hả, hành hạ cũng phải nghĩ đến thân phận vợ tương lai của tôi chứ….
Mệt quá đi mất, thành quả của mình. Cuối cùng cũng xong phòng ngủ, phòng khách
, phòng tắm hết rồi Hehehe chả còn phòng nào nữa… sướng qá.
Lê lết than tàn ra ngoài:
- Xong rồi, tôi về.
Đang ngồi ăn Orion nhìn Kim Anh hí hứng, thấy không tội nghiệp mấy anh lại vừa nhổ, vừa phì mấy mẩu bánh xuống đất, rồi phủi.
Cái tên này, bánh ngon như vậy sao không đưa cho tôi ăn mà vứt đi làm gì không biết, hic miếng bánh tội nghiệp em nỡ bỏ chị đi như thế à. Ăn được mấy miếng lẩu mà bị tên này tiêu hoá hộ hết rồi còn đâu…
- Bánh chán quá, lại phải nhờ cậu rồi. Ngại quá.
Hết chịu nổi, cô tiến đến đấm đá, dựt tóc lên đằng trước dựt tóc ra đằng sau, Thế Du không ngừng kêu **:
- Chị Kim Anh em xin lỗi, chị tha lỗi cho em.
- Em xin lỗi mà.
- Em hứa sẽ làm nô lệ cho chị sai bảo cả đời. Huhu.
Nhưng sự thật phũ phàng Kim Anh đành đến lau số bánh vương *** mà không làm gì được Thế Du. Trong lúc đấy an hung dung vào phòng ngủ.
Biết thế không báo cao cho rồi, mình về quách cho xong.
Lau hết chỗ vụn bánh cô rón rén từng bước từng bước ra ngoài. Các căn hộ gần đấy cũng đã tắt hết điện, chỗ này là nơi cao cấp nên thường không có xe taxi mà nhớ lại lúc nãy cô bị hắn bắt đến đây giờ đành đi bộ về thôi.
Vừa ra khỏi cửa, một âm thanh lạnh lung vang lên :
- Đứng im đấy.
Giật bắn người như đi ăn trộm bị bắt quả tang, làm bộ mặt cười giả tạo :
- Hề… hề… tôi đứng im đây.
Lại còn nói với làm gì nữa, anh cứ đi vào gara nói chục lần tôi cũng không đứng lại đâu, định hành hạ tôi tiếp á còn lâu.
Nhìn Thế Du đã khuất cô ba chân bốn cẳng co giò chạy. Vừa lúc lái xe ra ngoài không thấy Kim Anh anh chỉ cười nhẹ.” Cứ thế mà đi bộ.”
Mình chạy, chạy, chạy tên này làm gì mà đuổi nhanh thế, hắn sắp bắt được mình rồi, huhu, phải tăng tốc thôi. Lại chạy tiếp.
Thế Du ngồi trên xe vừa ấn còi bim bim vừa cười thích thú với bộ dạng chạy của cô, anh cứ tà tà đi xe đằng sau. Đến khi Kim Anh mệt thở dốc đứng chống hai tay vào đầu gối thở hổn hển mới mở cửa xe bước xuống:
Dựa lưng vào cửa xe cười nhạt.
Kim Anh xua xua tay, thở hồng hộc :
- Thôi… Th…ôi được rồi…. Tôi về theo…cậu…là…là được…chứ gì…
- Về đâu cơ.
- Về nhà cậu.
- Về nhà tôi làm gì.
- Ơ…
Anh đá long nheo với cô:
- Không phải cậu định qua … đêm với tôi chứ. Hơ Hơ….
Kim Anh đỏ bừng mặt, không nói được câu gì trước vẻ mặt cợt nhả của anh.
- Lên xe, tôi đưa về.
” Sock n lần trong tối hôm nay.” Gào ầm lên :
- Sao cậu không nói sớm, làm người ta chạy thụt cả mang, tưởng cậu bắt tôi ở lại dọn dẹp nữa chứ.
- Thích thì quay lại làm.
Cười tươi chạy lại mở cửa xe tự lên:
- Bác tài về thôi..
- Cháu đẹp trai… ơ
- Bà Tuyết chủ Salon – Hair đang ngồi vuốt keo vào những lọn tóc xoăn vàng óng của mình thì thấy Thế Du với mái tóc một bên bị lẹm, một bên xoè không khỏi thắc mắc xem đây có phải mốt mới không..
- Tóc… cháu
Anh tự nhiên ngồi xuống ghế vuốt vuốt lại tóc nói :
- Cô Tuyết, cắt lại cho cháu làm sao để vuốt dựng hết tóc lên ấy.
Bà gật gật không quên ngắm anh lại lần nữa, dù mới tóc có hơi hỏng nhưng anh vẫn đẹp trai như ngày thường, bà ngoái cổ gọi vào bên trong :
- Hải Tuấn, lên cắt tóc cho bé Du này.
” Bịch, bịch, bịch , xoạt ” không biết người thợ tên Hải Tuấn làm gì mà khi nghe tên Thế Du xong liền chạy ra với dáng vẻ ẽo ợt, “chị ta” vừa đi vừa nở nụ cười “quyến rũ”. Thế Du đến đây nhiều lần nhưng cũng không tránh khỏi việc rùng mình. Hải Tuấn lả lướt vuốt vai Thế Du :
- Du thích kiểu nào, Tuấn làm cho.
Oẹ, tôi phỉ nhổ cái giọng kiểu gì thế còn điệu hơn cả quảng cáo ấy chứ, không hiểu sao Thế Du có thể điềm nhiên cho anh ta vuốt vai sờ đầu nắn tóc:
- Cắt để vuốt dựng lên ấy.
Cái giọng nhão nhoẹt lại vang lên cùng ánh mắt sang rực :
- À.. à giống “anh” Choi Si Won đẹp trai phong độ trong Super Junior ấy à.
- Như nào cũng được.
- Ú, phải nói rõ ra cơ… người ta mới làm vừa ý được chứ”””’…
Thế Du chỉ chẹp miêng, thắc mắc sao cái mồm hắn có thể ngoáy bên này ngoáy bên kia được nhờ, gì kia còn chu lên nữa chứ. Ựa :
- Tuỳ.
Anh thốt lên câu lạnh lung, làm Hải Tuấn cười cười đập nhẹ vào vai anh, bắt đầu rút chiếc kéo quay quay trên tay như cao bồi miền Tây quay sung, tiếp đến không biết rút ở đâu ra chiếc lược bằng gỗ sang mịn, bắt đầu xịt nước cho tóc ệp xuống:
- Nhớ mồm nhé… người ta cắt cho giống “ảnh” Choi Si Won đấy.
Đến lúc sửa phần mái đầu tiên Thế Du mới có dịp chime ngưỡng chiếc quần hồng choẹt, áo trong mặc một chiếc áo phông cổ V màu vàng hoa lá cỏ cây, bó sát thân mình cùng với chiếc khăn buộc cổ hoa màu hồng phấn nữa chứ. Cộng thêm khuôn mặt được tô vẽ tỉa tót đúng là đồ đồng bóng. Nhìn Hải Tuấn có vẻ thích hợp với chuyện lên đồng hơn là làm tóc.
Nhưng nói đi cũng phải nói lại tuy Hải Tuấn “bóng” nhưng anh… à không nhớ lại một lần Hải Tuấn bắt mình gọi bằng chị không thì sẽ ôm Thế Du bằng chết nên Thế Du chỉ còn cách gọi Hải Tuấn bằng chị. Ừm lại nói lại vấn đề “chị” ấy là một người rất có tài và rất có tiếng trong thành phố, còn được giải nhất ” Cây kéo vàng”. Chỉ những ai “chị” ấy kết mới được “chị” ấy cắt chứ không á đừng hòng “chị” ấy đụng vào. Đặc biệt là phái nữ có cho mấy trăm đô cũng không them đụng chỉ một sợi tóc. Nhưng Thế Du là trường hợp đặc biệt không hiểu sao lần nào đến cắt tóc cũng được Hải Tuấn tận tình ra tay nếu anh đến mà bà chủ không goi Hải Tuấn ra cắt thể nào “chị” ấy cũng sẽ nhảy dựng lên vì không được tiếp cận với anh đẹp trai của long mình.
Sau một hồi, cắt cắt cắt, sấy sấy sấy, “chị” ấy cười toe toét với cặp môi bong nhãy của mình lại quay một vòng chiếc kéo trên không đựng vào chiếc hộp của mình, phủi phủi phần tóc dính ở cổ cho Thế Du :
- Xong… hoàn thành tuyệt tác…
Nhìn ngang ngó dọc, Thế Du sau một hồi đờ đẫn chờ cắt tóc anh đang định đứng dậy thì đã được đôi bàn tay của chị ấy thượng lên vai rồi ghé sát đầu nói:
- Công nhận, Tuấn làm cho Du kiểu nào cũng hợp hết… À .. à không, phải nói là Du để kiểu nào cũng đẹp hết ấy chứ. Hí…hí.
đứng dậy phủi phủi quần áo để tránh bàn tay của “chỉ” :
- Ừ, thôi em về.
Õng ẹo đứng uốn ** quanh người anh :
- Ở lại chơi với Tuấn chút coi…
- Muộn rồi em phải về học. – Anh viện một lý do nào đấy làm cho Hải Tuấn phì cười, bụm miệng ” chị” ấy cười khúc khích :
- Học mới lạ à nha. Thôi tha cho Du đó nha. Mai mốt phải ghé chơi với Tuấn thường xuyên đó nha. Nỡm ạ.
Ọe… Phải mau ra khỏi cái chỗ nồng nặc mùi đồng bong này mới được, anh ra chiêu độc nở nụ cười quyến rũ :
- Chắc chắn rồi .
Móc bóp đưa tiền cho Hải Tuấn Thế Du nhanh chóng “thoát xác” khỏi cửa hang luôn.
Nghe thấy tiếng xe đi khuất bà chủ Tuyết mới hí hửng đi tới chỗ Hải Tuấn:
- Thằng Du nó lại không lấy tiền thừa à.
- Vâng, đây của má hết.
Cầm 2 tờ 500 nghìn dúi vào tay bà chủ rồi anh lại lả lướt uốn mông bên này hích mông bên kia bước vào.
Bà chủ Tuyết cầm tờ tiền phe phảy trước mặt rồi đút vào ví, ngồi xuống ghế cầm chiếc dũa móng tay làm những động tác điệu nghệ trên móng tay mình :
- Lần nào cũng trả gấp 3, “đại gia mà”.
………….
Hai ngày sau, khi ánh mặt trời đã nằm trên đỉnh đầu, ánh nắng chói chang chiếu xuống long đường làm những con đường nhựa sáng bong lên, hơi nóng cũng thế mà bốc lên…
” Ring… ring… ring…”
Vơ vội chiếc điện thoại để không bị làm phiền, giọng ngái ngủ:
- Ai vậy ạ?
- …
- Bây giờ á? Tôi đang ngủ.- Giọng anh nhừa nhựa, nghe mới quyến rũ làm sao.
- …
- Ờ, được rồi.- Lay huyệt thái dương, mắt nhắm, anh mệt mỏi đáp lại.
- …
- Ừm. – Xoa xoa mặt, vuốt lại mái tóc.
Ném chiếc điện thoại xuống giường rồi xỏ đôi dép đi trong nhà vào nhà vệ sinh.



Ayumu

on 12/7/2013, 19:58

#33
  • avatar

Ayumu



Thành viên tích cực
Xem lý lịch thành viên
Tham gia : 03/06/2013
Bài viết : 3523
Điểm plus : 123457943
Được thích : 335
Re: Ôsin nổi loạn-Suly

Chương 32
Spoiler:
Một lúc sau xuống nhà, Thế Du đã chọn cho mình một chiếc áo phông cộc tay, cổ hơi khoét lệch sang một bên bó sát người màu xám, chiếc quần skinning màu đen có một chiếc xích nhỏ vắn qua túi, một đôi giày bệt màu lông chuột nhìn anh lúc này như Idol Korea vậy. Khuôn mặt sang bừng, mái đầu dựng trông vừa lịch lãm vừa đứng đắn.
Đứng trước gương khẽ chỉnh lại mái tóc, nhìn ra ngoài cửa sổ anh vào gara lái chiếc BMW màu xanh tím than ra ngoài phóng vút đi. Đằng sau chiếc cổng tự động khép dần lại.
Trên đường đi anh có nói chuyện với một người:
- Mẹ à.
- Yes.
- Con chuẩn bị cưới vợ đấy.
- What?
- Hai tuần nữa ba mẹ về đây đi.
- Nhưng … ơ… ờ…
Bà LiLi chưa kịp nói gì Thế Du đã tắt máy cái rụp. Bà lập tức gọi lại cho cậu quý tử nhà mình :
- Khoan hãy tắt máy cho mẹ LiLi hỏi, bảo bối lấy ai vậy?
- Mẹ về đi rồi biết. Mà ba đâu mà con gọi mãi ba không nghe máy.
Lúc này bà LiLi mới sực nhớ:
- À, papa EnDy đang xông hơi đố mà. Thế “bảo bối” có thể bật mí cho mẹ ít thong tin về con dâu tương lai không vậy?
- Không, thôi nhớ con tắt máy đấy.
Ba LiLi chỉ kịp mở miệng nói “ơ” đã thấy đầu dây bên kia không có tín hiệu nữa, khuôn mặt màu đỏ choét vì đang được đắp mặt nạ dâu tây của bà khẽ cười khúc khích:
- Được, không nói thì thôi, mẹ sẽ điều tra. Tưởng mẹ ở Úc mà không biết được tình hình bên con à. He…He…
- Phu nhân, xin bà nằm im, không nước dâu chảy xuống cổ ạ.
Nhân viên chăm sóc da cho bà nói một chàng tiếng Úc, bà LiLi chỉ còn cách nằm im và chờ đợi.
Không khí trong phòng lúc này rất ngột ngạt, ông Trình nhẹ nhàng cầm cốc trà lên nhấp một hơi rồi nói :
- Bác và bác Phùng đã bàn về chuyện lần trước Thế Du nói rồi. Bây giờ ta hỏi lại lần nữa có thật con muốn cưới Kim Anh không.
Ông nhìn thẳng mặt anh, nói đúng hơn tất cả mọi người đang nín thở để chờ đợi câu trả lời.
Kim Anh chăm chú nhìn đôi môi mỏng đang hé ra nói:
- Dạ có.
- Còn Kim Anh.
Ông nghiêm nghị nhìn cô, thấy cô cúi xuống lại tưởng cô ngại nên chắc mẩm trong long đây là sự thật.
” Sao giờ run quá tên này sao hắn có thể nói thẳng thừng thế chứ, hic đâm lao phải theo lao thôi.” Cô cúi gầm mặt, tay bấm vào nhau lí nhí nói :
- Dạ có ạ.
Nghe trong không gian hình như có tiếng thở dài, lại có tiếng thở phào nhẹ nhõm.
- Vậy được rồi ba với bác à chúng nó yêu nhau cho chúng nó cưới nhau đi ạ.
Lời Thế Nam vừa thoát ra khỏi miệng lập tức có hai ánh mắt “đắm đuối” nhìn anh làm anh lạnh cả xương sống, anh khẽ nhìn vẻ mặt lạnh như băng đã tối sầm mắt của Thế Du biến đổi từng giây.
Ông Phùng hắng giọng nói, dù gì mình cũng là nhà gái phải giữ thể diện:
- Chuyện này ta sẽ tôn trọng quyền quyết định của hai con.
Sắc mặt chuyển lại như bình thường, Thế Du mỉm cười nhẹ :
- Con cảm ơn hai bác.
Cố nặn cho mình một nụ cười theo Thế Du, cô làm bộ bẽn lẽn cúi mặt xuống.
- Vậy bao giờ đính hôn ạ.
“Ặc, cái tên này sao phải gấp rút thế chứ, anh định cưới tôi về nhanh để ám sát tôi chắc Hừ hừ hừ.”
Bấm mạnh vào đùi Thế Du làm anh khẽ động mình, quay phắt sang nhìn cô với ánh mắt yêu chiều trước các bậc phụ huynh:
- ” Cậu làm trò gì vậy?”
Kim Anh không kém, cô cũng trợn mắt nhìn lại :
- ” Cậu hỏi cái câu gì vô duyên vậy?”
- “Đóng kịch thì phải trả vờ hối thúc như thật mọi người mới tin chứ. Ngu.”
Anh cười khì khì xoa xoa đầu cô.
” Cái tên vô lễ này dám **** mình ngu còn xoa đầu như người xoa đầu chó nữa chứ.”
Hai bậc phụ huynh ngồi nhìn hai đứa trẻ ngồi “ghẹo” nhau mà chỉ biết cười xoà.
Ông Trình thấy cháu mình xoa đầu vợ tương lai thì lên tiếng cảnh báo :
- Cái thằng nhỏ này, sắp làm chồng rồi mà còn xoa đầu như xoa đầu trẻ con vậy. Làm vậy kẻo Kim Anh nó dỗi nó không cưới nữa giờ.
“Đúng đúng, bác nói chí phải, bác chồng dạy dỗ Thế Du đi,”
Ông Phùng không biết nói gì chỉ lắc lắc đầu cười.
Thế Du không vừa anh tự nhiên choàng tay qua vai Kim Anh nói giọng ngọt ngào :
- Dạ không đâu bác ” vợ” cháu yêu cháu lắm. Hơ…
” Oạch cậu ta vừa gọi mình là cái gì, vợ á. Cho cậu chết này, tôi béo béo béo này, bỏ ngay tay ra. … Sao tên này tay to lại chắc thế nhờ, bỏ ra, bỏ ra.”
- Thấy hai đứa thân mật như vậy chắc tháng sau sẽ tổ chức lễ đính hôn.
Ông Phùng gật gù :
- Vậy cũng được bọn nó cũng lớn rồi.
Kim Anh trố mắt nhìn hai phụ huynh bắt đầu bàn kế hoạch, cô vội ngăn cản :
- Sao nhanh vậy ba.
Ông Trình nhíu mày :
- Các con không đồng ý sao, chỉ là đính hôn thôi mà.
Thấy Kim Anh không tìm ra câu trả lời, Thế Du đành đỡ lời :
- Dạ không phải chắc Kim Anh đang xúc động quá nên vậy ấy mà bác.
Cười giả lả vì được Thế Du đỡ lời cô cười mà như mếu. ” Hic, sao nhanh vậy đời mình đến tháng sau là chấm dứt.”
Thấy không ai ý kiến gì nữa. Ông Trình lên giọng quyết định :
- Quyết định như vậy đi.
Nghe lời quyết định cưới mà như chuẩn bị tử hình, cô lí nhí đáp ” vâng”, còn Thế Du không nói gì, ánh mắt anh sáng quắc, trong ánh mắt long lanh.
……………
“Woa….”
Ba chàng trai trẻ bước từ chiếc BMW xanh tím than xuống cửa hàng kiểu Pháp trên phố Hoàng Gia, đây là trung tâm của thành phố có đủ khu vui chơi, khu mua sắm, khu ăn uống với đủ các loại món ngon trên cả nước và nước ngoài.
Thế Du, Tử Kỳ cùng Tú Anh hôm nay rủ nhau đi ăn bít tết Pháp. Vừa bước xuống xe đã gây xôn xao quanh đó và trong nhà hàng các nhân viên nữ cũng đang len lén nhìn qua cửa, còn có cô nàng vì mải nhìn mà dót tràn nước đang xin lỗi rối rít khách hàng.
Cùng ngồi xuống một bàn cạnh phía trong gần hồ bơi, Tử Kỳ vẫy tay phục vụ gọi món.
- Honey nhớ cưng quá à.
Một cô nàng mặc chiếc đầm cam nổi bật làn da trắng, mái tóc được tỉ mỉ uốn lọn để hất sang một bên, đến bên bàn cười tươi rói với Tú Anh.
Nhận ra người quen, Tú Anh cười quyến rũ kéo ghế cho người đẹp:
- Ngồi đi nàng.
Lía- tên cô gái, cô nàng điệu nghệ ngồi xuống, vắt chéo chân khoe cặp đùi trắng bóc, lướt mắt một vòng qua bạn Tú Anh mắt long lanh, quay sang Tú Anh cười nhẹ :
- Bạn cưng hả.
Tú Anh hơi tránh bàn tay định vuốt má mình, anh nhanh tay cầm chiếc khăn ăn lên đưa cho cô nàng nhìn Lisa với ánh mắt khinh thường.” Hỏi ngu, khen thừa.” Nhưng anh đâu có ngu mà nói với cô câu đó, vẫn lịch sự đưa thực đơn khi thấy cô phục vụ đang cầm quyển sổ nhỏ ngượng ngùng nhìn ba anh chàng đẹp trai:
- Ừ, cưng gọi gì anh gọi luôn cho.
Không nhìn Menu cô nàng nói như người đã sành chỗ này:
- Một Basque Salad.
Tú Anh gọi 1 bít tết chin 7 phần, 2 Baspue Salad và một Gan ngỗng áp chảo. Anh còn cố tình nháy mắt với cô phục vụ làm cô nàng đỏ mặt chạy nhanh vào và làm cho Lisa cười vang.
Hai người lâu không gặp nhau nên tíu tít nói chuyện như nơi không có người, thỉnh thoảng còn Tú Anh còn rướn người ra vòng tay ôm quàng vai cô:
- Em đến bằng gì vậy?
- Xe của em, tý nữa cưng đi chơi với em nha. Lâu lắm rồi không nhìn thấy cưng.
Lisa “béo” má Tú Anh cười cợt nhả. Tú Anh vốn là người nổi tiếng lăng nhăng nên nhanh chóng vui vẻ với lời hẹn của Lisa.
- Cũng được.
Lisa cười tươi vỗ tay cái bốp :
- Hay quá yêu cưng thế.
Cô còn không quên rướn người hôn chụp vào má Tú Anh, làm Thế Du và Tử Kỳ phải nhíu mày khó chịu nhìn cô. Hai người chỉ nhìn nhau rồi không nói gì, chuyện của an hem có người lạ cũng không tiện góp ý.
Thấy hai người bạn có vẻ không thích nên Tú Anh khẽ nhìn Lisa ý bảo có người khác ở đây, cô nàng chu mỏ nũng nịu :
- Em xin lỗi hai anh, Quen phong cách sống bên Anh rồi, hôn như thế chỉ là chào hỏi thôi. Hì. Thông cảm nha.
Không để Thế Du và Tử Kỳ khó chịu them nữa, Tú Anh kéo Lisa dậy rồi nháy mắt với hai người:
- Thôi tao đi trước nhá.
- Ờ, đi đi.
Người đẹp dù nói chuyện với Tú Anh nhưng thỉnh thoảng cũng liếc nhìn hai người kia, cô thích vẻ đẹp manly và lạnh lung của Thế Du, giờ thấy anh lên tiếng cô bèn lấy long :
- Dạ anh ở lại ăn ngon miệng, tụi em đi trước. Có dịp mời anh đi bar.
Không để cô nàng lả lướt them nữa, Tú Anh ôm eo dẫn nàng ra ngoài.
Đến gần bãi đỗ xe thì hai người không ngờ chạm mặt một người, một người rất quen thuộc với Tú Anh.
Trâm Nhi đang đi cùng cô là Thanh Tuấn năm nhất học cùng lớp với cô, anh có khuôn hình của một người nghệ sĩ, dáng đi thanh nhã nhẹ nhàng, hai người đang nói chuyện ở lớp rất vui vẻ cô bỗng sững lại khi thấy “anh” người con trai của cô đang ôm eo cười nói với một cô nàng khác, hai người có vẻ rất than mật.
Khó thở quá. Cô nhìn anh đăm đắm, anh không biết lúc nào đã rút tay lại khỏi eo Lisa.
Thấy hai người họ nhìn nhau cũng khá lâu.
Không thể gặp người quen mà không chào hỏi, nữa là đây là người cô yêu sâu sắc, lấy vẻ bình thản cô hỏi :
- Ai vậy anh?
Lisa thấy cô nàng trước mặt hỏi liền õng ẹo khoác bàn tay đang đút vào túi quần của Tú Anh õng ẹo nói :
- Tôi là người yêu anh ấy, còn cô là ai?
“Đau, anh đã lừa dối mình, mình đã cố xua đi cái suy nghĩ ấy nhưng chính cô ta nói. Đau quá, tim mình như có ai bóp chặt vậy.”
Hít thật sâu, miệng cố nở nụ cười gượng :
- Em là em gái của Tú Anh.
Nói xong cô liền kéo Thanh Tuấn với nhiều dấu hỏi chấm trên đầu đi khỏi vào thẳng nhà hàng, cô không muốn anh nhìn thấy mình là người yếu ớt, cô là người theo đuổi anh trước, cô không muốn anh khó xử khi được chị Kim Anh giới thiệu mà giữ quan hệ đó với cô.
- Anh sao vậy?
Lấy lại vẻ thất thần. ” Giận dỗi gì chứ, cô cũng đi với người khác đấy thôi, còn nói cười vui vẻ rồi rủ nhau đi ăn sang nữa, hừ.”
- Không có gì. Đi thôi.
Với tính lãng tử anh lại hoà vào cuộc chơi mà quên mất một trái tim đang đau khổ.
……………………….
- May Trâm Nhi không gặp thằng Tú Anh. – Tử Kỳ vừa đi ngồi chỉnh lại điều hoà trên ôtô vừa nói.
- Thế nào cũng có ngày gặp cho xem.
- Ừ. Thằng này lăng nhăng thật đấy. Chả giống anh em mình gì cả gái là phù du thầy u là vĩnh cửu Hơ… hơ… hơ….
Nghe giọng điệu luyến lên của Tử Kỳ mà Thế Du cũng phải bật cười:
- Lại bắt đầu lên cơn rồi đấy.
Tử Kỳ nhướng mày, như nhớ ra điều gì, anh làm bộ tỉnh bơ:
- Yên tâm uống thuốc rồi.
Trên xe vang lên những trận cười sảng khoái.
Trong ba người chơi với nhau Tú Anh là người yêu nhiều nhất hình như đối với cậu không có ai là điểm dừng chân thì phải, thay bồ như thay áo một tuần đi với một người có khi hai ngày là đã chán rồi. Trừ Trâm Nhi ra, anh và cô cũng có quan hệ một thời gian có lẽ do Kim Anh giới thiệu nên trụ được lâu nhất sao?
Về phần Tử Kỳ anh là người rất kén chọn tuy vậy trước mặt mọi người anh luôn tỏ vẻ hoà đồng than thiện làm cô nào cũng phải “say nắng”, nhưng khi gặp Kim Anh không hiểu sao trước cô anh luôn sống với chính bản mặt thật của mình, cố tình lừa gạt cô để cô chú ý hay ghét mình, nhưng lại âm thầm theo dõi điều này là cần thiết sao?
Thế Du là anh chàng “sát gái” anh luôn được nhiều phụ nữ vây quanh, nhưng là một người không có chiều hướng yêu đương nhăng nhít nên những người nào đến gần đều bị anh đá xa ra 2m, anh luôn tạo một vòng tròn để không ai có thể
bước vào đấy, con người thật của anh như nào?
………………….
Ngồi trên giường cạnh khung cửa sổ, lặng im ngắm nhìn những hạt mưa trong suốt rơi ngoài hiên cùng những đợt gió lạnh buốt, nó lạnh thấu đến tim gan nhưng không đau bằng những hình ảnh lặp đi lặp lại trong đầu Trâm Nhi.
Bàn tay nắm chặt chiếc điện thoại đã trắng bệch từ lâu.
Những hạt mưa cũng kiên trì rơi lặng lẽ.



Ayumu

on 12/7/2013, 19:59

#34
  • avatar

Ayumu



Thành viên tích cực
Xem lý lịch thành viên
Tham gia : 03/06/2013
Bài viết : 3523
Điểm plus : 123457943
Được thích : 335
Re: Ôsin nổi loạn-Suly

Chương 33
Spoiler:
1h đêm.
Vẫn ngồi im bất động nhìn về phía xa góc trời tối sầm kia. Về phía xa vẫn có khoảng sang rực vì ánh đèn điện nơi đó có người đang ở quán Bar vui đùa thâu đêm. Những cuộc vui mãi không tàn, đến bao giờ mới kết thúc để giành cho những thứ gì chân thực?
Đưa chiếc điện thoại cùng bàn tay cứng ngắc lên, nhìn màn hình đen thui … bỗng một luồng sang từ chiếc điện thoại làm sang một góc phòng. Không tin nhắn, không cuộc gọi nhỡ nào để giải thích chuyện ngày hôm qua, khẽ thở dài, ánh mắt u buồn đã có thứ gọi là dịch lỏng long lanh nơi khoé mắt, nó có vị mặn? nó nóng hổi?. Bàn tay run run ấn từng phím một.
“Đến lúc … chia tay rồi!”
Gửi…. Huỷ.
Không kịp nữa rồi, điện thoại của cô đã báo tin nhắn đã được gửi đi, ánh mắt Trâm Nhi càng u buồn hơn, cô cầm chắc chiếc điện thoại ấn đi ấn lại chữ xem nhưng vẫn được máy thong báo đã gửi. Cô đã quyết tâm cơ mà sao giờ lại muốn níu kéo một thứ gì đó, là anh lừa dối cô trước hay cô đã quá vội vàng, không cho anh thời gian giải thích. Anh đúng chăng, chắc chắn Trâm Nhi thầm nghĩ định nhắn lại một tin nhắn nhưng lại nhận được một tin nhắn từ số điện thoại của ” Chồng Yêu :*”. Hít thật sâu, chắc chắn là anh giải thích với mình, ừm chắc chắn là như vậy. Lại một hơi thật sâu bàn tay run run mở tin nhắn.
” Tuỳ em!”
Thế là hết anh không yêu mình, nhếch mép cười đau khổ. Cô nằm phịch xuống giường đôi mắt to được mở hết cỡ nhìn lên trần nhà như không muốn những giọt nước mắt yếu đuối rơi ra, nhưng không kịp nữa rồi, trái tim như bị thắt lại, không thở được, mắt đã nhoè đi. ………………..
- Chị làm gì mà ngồi ngơ ngác vậy?
Đang ngồi trong căn tin tìm quanh xem thấy Trâm Nhi đâu không mà suốt một tuần nay không thấy Trâm Nhi đi học, cô suy nghĩ xem có chuyện gì đã xảy ra mà cô như bốc hơi không có một tin tức gì, gọi điện thì thuê bao đến nhà thì lại không biết địa chỉ.
Suy nghĩ vẩn vơ thì bị Tú Anh hù cho sợ chết khiếp, trợn trừng mắt lên nhìn thì thấy Tú Anh đang đi cùng một cô gái chắc học năm nhất khoác tay nhau rất là tình tứ, liếc nhìn qua cô nàng bên cạnh rồi nhìn Tú Anh với ánh mắt đầy hình sự :
- Ai vậy? Trâm Nhi đâu?
Kéo tay cô nàng đi cùng ngồi xuống, anh trả lời một cách thản nhiên:
- Chị hỏi bao nhiều lần rồi. Sao em biết cô ta ở đâu.
” Cái thằng chết bầm này, người yêu mày chị không hỏi thì chị hỏi ai, chẳng nhẽ…”
- Thế kia là ai. Đừng bảo lại là bồ nhé.
Đây đã là lần thứ 3 cô gặp anh trong 1 tuần qua đi với 3 cô nàng khác nhau rồi.
- Ừ.
Kim Anh khó chịu nhìn cô bé bên cạnh Tú Anh ” Trông mặt mày thì cũng xinh xắn đấy mỗi tội không hiểu sao Kim Anh rất dị ứng với mấy nhỏ đi bến cạnh Tú Anh trừ Trâm Nhi.
Cô cảm thấy mình rất có lỗi khi giới thiệu Trâm Nhi cho Tú Anh, biết em mình lắng nhắng lại còn đẩy Trâm Nhi vào với nó, những tưởng Tú Anh sẽ thay đổi vì Trâm Nhi là người yêu lâu nhất từ trước tới giờ của anh, nhưng lại không ngờ sự việc lại kết thúc nhanh chóng đến vậy. Thở dài thườn thượt khi nhìn thấy dáng vẻ nũng nịu của “bạn gái” mới của Tú Anh.
Nhìn thấy bản mặt khó chịu, với vẻ nũng nịu của cô bạn gái mới, Tú Anh lại đâm quạu:
- Thôi, em về lớp trước đây.
- Đi đi. – Không them nhìn, Kim Anh nhìn về nơi khác nói với Tú Anh.
- Tối mình đi bar anh nha. lần trước chơi đã quá à.- Tú Loan khoác chặt tay Tú Anh như không muốn dời anh nửa bước.
- Ừ, thờ ơ đáp như trả lời để có.
Như cố tình không để ý đến thái độ của Tú Anh, cô nàng dựa hẳn vào vai anh, cứ thế đi dọc hành lang về lớp.
Khựng lại, Tú Anh mắt nhìn chằm chằm về phía trước nơi đó có Trâm Nhi người yêu cũ của anh đang cười đùa với tên con trai hôm trước anh đã gặp ở chỗ đỗ xe ở quán ăn.
Đây là nụ cười đầu tiên trong suốt một tuần qua của Trâm Nhi, Thanh Tuấn biết Trâm Nhi đang đau buồn nên đã cố tình trêu cô bằng những hành động ngộ nghĩnh, nhưng chưa được ba giây đã thấy mặt cô biến sắc, ánh mắt lại trở nên u buồn hơn, nhìn kĩ cũng thấy bọng nước phía dưới, lại thấy cô hít thật sâu mấy cái thẳng người đi về phía trước nhưng anh biết là cô đang rất căng thẳng, rất đau buồn.
Một tuần rồi cô lại được thấy anh, nhưng bên anh không phải cô nữa rồi, anh yêu cô gần 2 tháng mà còn chưa ôm nhau, chưa cầm tay sao cô nàng kia mới yêu anh được một tuần đã được anh yêu chiều âu yếm thế kia. Phải chăng cô không đáng để anh động đến, trái tim cô lại bất giác nhói lên.
Hai người chỉ còn cách nhau mấy bước chân, lại hít một hơi dài nữa khẽ nhìn thẳng mặt anh, muốn giữ lại hình ảnh tốt đẹp nên cô mỉm cười nhẹ gật đầu chào rồi đi ngang qua.
Bỗng, bàn tay cô bị một bàn tay khác giữ lại, lần đầu tiên cô nắm tay anh nhưng hiện tại địa vị của hai người đã khác, nhưng cũng không tránh khỏi xúc động, quay lại nhìn anh.
- Người yêu em à?
Buồn, đây là câu nói đầu tiền trong suốt những ngày qua anh dành cho em sao. Không nói gì, rút tay mình ra khỏi tay anh bàn tay anh ấm nóng giờ đã bị khí lạnh phủ, cô bất giác rung mình.
Sao bàn tay em lại ấm thế, sao từ trước đến giờ anh lại không cầm tay ôm nhỉ, mặt Trâm Nhi hơi xanh thì phải, sao mắt lại có bọng nước, em đã làm gì trong những ngày qua. Sao anh lại có nhiều câu hỏi muốn hỏi em thế.
Thấy cô nhìn mình với ánh mắt xa cách, thấy mình đã quá thất lễ anh đành chứa thẹn :
- Kim Anh đang tìm em ở căn tin.
Sao giọng anh lại mang nét bi thương, anh là người phản bội em cơ mà, đáng nhẽ anh phải vui vẻ chứ. Đừng làm thế, không em sẽ lại lẽo đẽo theo anh mất. Cô đi thẳng không nói câu gì.
- Cậu có sao không?
Giọng nói trầm ấm, nhẹ nhàng vang lên bên tai Trâm Nhi.
Lắc đầu, cười gượng suốt nãy giờ cô đã quên mất Thanh Tuấn cũng đi cùng mình:
- Không sao.
Thấy mắt đã hơi đỏ mà cứ phải giương to lên nhìn. Thanh Tuấn khẽ chỉ vào má cô rồi cười nói :
- Không sao mới sợ chứ, nhìn cái mặt như mất sổ gạo ý. Ê… xấu thế.
Nhìn vẻ mặt hài cùng giọng nói bỡn cợt, Trâm Nhi khẽ phì cười, đập vào vai Thanh Tuấn :
- Tên ranh này chỉ được cái chê người khác là nhanh.
Thanh Tuấn trề môi, cho hai tay ra sau lưng, ghé sát đầu Trâm Nhi nói :
- Căn bản là không có gì để khen nên mới chê thôi. Mặt Trâm Nhi giờ như bánh đa nhúng nước, xí quắc à. Hì.
Hai người bật cười khanh khách, có Thanh Tuấn bên cạnh Trâm Nhi cũng cảm thấy vơi đi phần nào nỗi buồn. Giữa hai người là một tình bạn rất than thiết như thể an hem vậy. Mọi người nhìn vào sẽ tưởng lầm họ đang yêu nhau nhưng thật sự không phải thế. Từ bé hai người đã lớn lên bên nhau, anh luôn chăm sóc cô như vậy đến mức người yêu cũng không được anh chăm sóc tận tình như thế.
………………
Vừa bước vào căn tin Trâm Nhi đã nghe thấy rất nhiều tiếng xì xào:
- Cô gái A : Hết Tú Anh giờ lại chuyển qua bám Thanh Tuấn No.5
- Cô gái B : Đúng là mặt dày như thớt.
- Cô gái A : Lại còn cười nhăn nhở nữa chứ, thấy người khác noi mà không biết xấu hổ.
- Cô gái C không kém phần, nói có phần hơi hoành tráng : Nhìn mặt vậy ai ngờ là loại gái lăng nhăng.
Tiếp đến là rất nhiều lời xì xầm, Kim Anh nhìn theo hướng chỉ của mọi người thấy Trâm Nhi đang đi cùng với một cậu trai nhìn non choẹt các nét trên khuôn mặt đều nhỏ và thanh mảnh ngón tay nhịp nhịp trên bàn thức ăn như tấu bản violin. Kim Anh vui mừng những tưởng Trâm Nhi tìm được nửa của mình, người này cũng không tồi, ít nhất là tốt hơn em mình, nhưng Kim Anh vẫn muốn Trâm Nhi kết than với Tú Anh hơn, vẫy tay gọi :
- Ê, Nhi qua đây.
Nhìn thấy Kim Anh đang vui vẻ gọi mình, cô tươi tỉnh hẳn kéo tay Thanh Tuấn rồi hai người bê hai khay thức ăn đến phía Kim Anh, hành động vô thức vừa rồi lại làm rộ lên những lời bàn tán :
- Xời, dụ dỗ được Tú Anh một thời gian xong chắc bị câu ấy đá nên giờ quay qua Tú Anh. – Cô gái X khẳng định.
- Vậy chứ sao nữa. Lại một đám bà 8 hùa theo.
Trâm Nhi lúc nãy đang nói chuyện với Thanh Tuấn nên cũng không để ý mấy, giờ nghe rõ cô nhíu mày tay nắm chặt thành nắm đấm, mái tóc rêu bay phấp phới theo từng bước chân. Gạt mạnh những thức ăn chân bàn của những cô nàng nói xấu mình, cô ngồi lên nhìn mặt từng người, giọng đều đều :
- Này, bố mẹ các chị không dạy các chị tư cách sống à. Thừa hơi đi nói xấy người khác à. Hay để em thay mặt bố mẹ chị dạy cho các chị phong cách sống nhé.
Các cô nàng mặt tái xanh, mà nói chính xác hơn là cả phòng ăn đang nhìn cô, một nữ “Gangster” =)~. Hay một nữ ” Công lý”.
Kim Anh trợn trừng mắt nhìn vẻ mặt cố kiềm chế của Kim Anh lại nhìn qua vẻ mặt dửng dưng như không của Thanh Tuấn, rồi lại thấy Thanh Tuấn cầm lon nước cười tủm tỉm và quay hẳn người lại quan sát.
Gẩy gẩy tay Thanh Tuấn, nhưng mắt vẫn dán vào lời nói của Trâm Nhi:
- Trâm Nhi định làm gì vậy.
- Chị cứ chờ xem đi. – Như biết rõ Trâm Nhi muốn làm gì, anh bình thản nói. Vẻ mắt như đang xem truyện gì rất thích thú.
- Nhỡ mấy nhỏ kia đánh Trâm Nhi thì sao, nhiều người hơn mà.
Chẳng phải lần trước Kim Anh cũng một mình đánh lại tụi Trâm Nhi sao, haizzz…
- Yên tâm, không sợ chuyện đấy đâu.
- Nhỡ có thì sao. – Kh
ông bỏ qua chuyện bất trắc, Kim Anh lo xa.
Lần này thì anh quay qua nhìn thẳng mặt Kim Anh, mắt hơi nheo nheo lại như chế giễu :
- Thì chạy.
Đàn em này cũng vui tính nhỉ, mà không biết đàn em là gì của Trâm Nhi mà trông hai đưa than vậy. Hay là… chắc không phải đâu nhỏ Trâm Nhi thích Tú Anh thế cơ mà sao thay đổi nhanh đến vậy được.
Không chịu được những lời chỉ trích của đàn em là Trâm Nhi, các bà cô đứng dậy :
- Này, bọn chị nói mày à, hay sao mày đã giật mình vậy.
Cả lũ cười vang, xoay người nhìn xoáy vào mắt đàn chị vừa nói:
- ơ thế em hỏi các chị nói em à. Em hỏi một câu nhớ: đã có ai bảo đầu óc các chị bị thiểu năng không vậy tự nhiên rống lên cười như một số người không kiềm chế được bản than thế, ai không biết người ta lại bảo điên đấy.
Bị Trâm Nhi làm cho một vố nhục mặt, mấy cô nàng không nói được câu gì. Họ chỉ giỏi đi nói xấu thôi chứ thật ra họ không dám đụng đến Trâm Nhi, họ thừa biết nhà cô như nào rồi còn gì. Họ chỉ muốn **** vu vơ nhưng không ngờ bị Trâm Nhi **** đến xơi xời vào mặt.
Thấy không ai nói gì nữa, Trâm Nhi như trút được bực bội mấy ngày qua :
- Ngậm gì trong miệng mà tự nhiên im thế các chị. A hay là cơn bệnh lắng xuống rồi.
Kim Anh trố mắt, thầm công nhận Trâm Nhi đanh đá thế, nói câu nào là sóc óc câu đấy, không để đối phương bắt thóp lật lọng.
- Xí… chấp nó đi.
- Ừ… về lớp thôi.
Không nói lại được câu nào, mấy đàn chị bà 8 đành kéo nhanh về lớp không muốn kéo them cảnh tủi nhục.
- Lần sau… để tôi thấy ai nói xấu tôi, thì … đừng bảo không nói
Nói bằng giọng trầm tạo hiệu ứng cực tốt, mấy cô nàng mặt đã xám lét chạy thẳng về lớp. Mấy cô nàng ở căn tin lại thi nhau kéo về lớp theo.
Trâm Nhi đi về chỗ, lời cuối cô cố tình nói to để không muốn ai soi mói chuyện đời tư của cô nữa, cô đã rất khổ tâm rồi.
- Có chỗ giải toả tâm trạng, sướng nhớ.
Cười toe toét, dựt luôn miếng bánh chưa kịp ăn của Thanh Tuấn đưa lên miệng nhấm nháp:
- Ừ may có mấy chị tám để chút buồn. Hì hì.
Thấy hai người vẻ than thiết, không kìm được tính tò mò, Kim Anh quay sang nhìn Trâm Nhi rồi lại nhìn Thanh Tuấn:
- Ai vậy cưng.
- Chị không biết đây là ai á?
- Không giới thiệu sao biết.
Trâm Nhi nhìn sang Thanh Tuấn cười vẻ bất lực, định mở miệng ra giới thiệu thì
- Ôi… ôi cục vàng No.5 Thanh Tuấn đáng yêu bé bỏng của trường ta đây mà.
Chi Mai không biết từ đâu chui ra, chưa kịp chào Kim Anh đã sà đến ngồi cạnh Thanh Tuấn nói lien mồm. Cô còn không ngừng bẹo bẹo má Thanh Tuấn như trẻ con, chưa hết cô nàng còn xin chụp ảnh chung với cậu nữa chứ.



Ayumu

on 12/7/2013, 19:59

#35
  • avatar

Ayumu



Thành viên tích cực
Xem lý lịch thành viên
Tham gia : 03/06/2013
Bài viết : 3523
Điểm plus : 123457943
Được thích : 335
Re: Ôsin nổi loạn-Suly

Chương 34
Spoiler:
Thấy bạn mình không quen mà đã sáp lại Kim Anh thấy hơi ngượng, kéo kéo vạt áo của Chi Mai cô nói nhỏ :
- Làm gì vậy, ngồi xuống đi, nhìn mặt con nhà người ta đần rồi kia kìa.
Không them để ý Chi Mai gạt tay Kim Anh ra khỏi áo nói không ngượng mồm:
- Có gì phải ngại, để im tớ chụp vài pô cho vào bộ sưu tập “Handsome”.
- Nào bé ngoan lại chụp ảnh.
Đành giữ lịch sự Thanh Tuấn cũng cười nhẹ, không nói câu gì.
Sao mình lại chơi với nhỏ này cơ chứ, trời ơi mất mặt quá lại còn ngồi cạnh sấn tới nữa chứ. Trâm Nhi à, kéo Thanh Tuấn ra khỏi người Chi Mai đi nếu không Chi Mai sẽ lải nhải cả buổi trưa thanh bình này mất.
Cuối cùng khi đã thoả mãn được ước mơ Chi Mai đã yên phận ngồi xuống, nhưng ánh mắt vẫn đắm đuối nhìn Thanh Tuấn.
Mãi mới được yên than, Chi Mai à bà có thể bỏ ánh mắt hám giai đấy đi được không.
- À, cưng với em “xinh trai” này là gì của nhau vậy.
- Chồng em đấy.
Oạch, xong hi vọng cuối cùng đã tiêu tan.
Kim Anh mắt trợn tròn, mồm há hốc không ngậm được lại. Người bên cạnh cũng không kém phần long trọng, ánh mắt mê giai của cô như bị lồi ra thèo lời nói của Trâm Nhi.
- HaHaHa….
Có gì đáng buồn cười mà em phải cười phá lên như vậy chứ:
- Đùa thôi, không cần phản ứng mạnh vậy đâu. Bạn than học cùng lớp em, Thanh Tuấn. Hì hì hì.
Haizzz.
Kim Anh cùng Chi Mai thở hắt ra, cùng đồng thanh :
- Thế còn nghe được.
Thanh Tuấn quay sang cười tủm tỉm với Trâm Nhi rồi ngồi im cho ba bà buôn chuyện, thỉnh thoảng anh lại góp một câu làm mọi người cười rộ lên.
………………….
Bar ” Boom”
Dàn âm thanh cực mạnh, cùng với những vũ công, những tiếp viên, hoàng loạt đèn chớp cũng đèn nhấp nháy hoà với mùi nước hoa của giới thượng lưu, những điệu nhảy cuồng dại tao nên một không khí rất quyến rũ rất khõ cưỡng lại.
Dưới ánh đèn mọi người đều cùng lắc lư theo điệu nhạc, đèn chớp lien tục, người DJ không ngừng chỉnh nhạc và chỉ tay về phía sàn, hôm nay cũng như mọi ngày mọi người đều thác loạn cùng chơi rượu, bia trên tay.
Tú Loan cùng Tú Anh cùng nhún nhảy với nhau, người ôm eo người bá cổ ở giữa sàn, Tú Loan diện cho mình chiếc áo ống bò, cùng chiếc quần dùi cạp cao chắc chỉ 15 phân, cô như muốn phô bày than hình chắc cùng làn da mịn màng trắng trẻo, như biết lợi thế thuộc về mình cô càng lắc lư, cười hớn hở bám hết người này đến dựa người kia. Tú Loan như trung tâm của đêm nay, còn có những anh chàng điển trai kéo cô ra chỗ khác nhảy cùng. Thấy vậy Tú Anh không phản ứng gì anh chậm rãt sải bước về phía bàn góc trong gọi chai XO cho mình.
Nhảy nhảy mãi cũng mệt quay lại nhìn không thấy Tú Anh đâu, Tú Loan sang rực mắt khi thấy anh đang ngồi vắt chân ở bàn trong giáng vẻ rất phong lưu cộng với bộ đồ đen và một số trang sức bằng vàng, hàng hiệu làm tôn lên nét đàn ông ở anh.
Sà vào long anh, bá lên cổ, cô hôn lên má Tú Anh rồi nói :
- Mấy nhỏ kia cứ nhìn anh suốt kìa.
Tú Anh không nói gì chỉ cười nhếch môi rồi lại cầm chai XO lên uống trong lời lải nhải của Tú Loan.
- Anh à, ra với mấy em ấy đi kìa cứ để người ta nhìn.
- Vậy à.
Nói đến đoạn Tú Loan để mang cho mình bộ mặt giận dỗi, thì Tú Anh cười cợt nhả, ôm lấy eo cô:
- Làm gì có ai, anh có em rồi mà. Hơ…
Sung sướng khi nghe Tú Anh nói vậy, cô tươi tỉnh nét mặt, nhìn lại mấy cô nàng suốt nãy giờ cứ nhìn Tú Anh hất mặt rồi nói :
- Biết thế là tốt đấy. Hihi…
Lại một ngụm rượu nữa, chỉ là câu nói đùa cợt nhả mà đã làm những cô nàng đấy say đắm sao những lời nói đấy nói với Trâm Nhi lại không có tác dụng nhỉ. Hay vì anh không có sức hút hơn người tình mới của cô.
- Anh mệt rồi em ở lại nhé, anh về trước.
Thấy có vẻ hơi chóng mặt Tú Anh đành bỏ người đẹp lại về trước tầm này chắc cô nàng cũng chưa muốn bỏ cuộc vui.
- Anh sao vậy tự dưng về, đang vui mà.
Tú Anh không nói gì. Hôm nay anh đã rất đau đầu khi ” nụ cười cay đắng” của Trâm Nhi cứ ám anh mãi, anh cảm thấy rất khó chịu, rất bức bối trong long, sao vừa chia tay anh cô đã lại có người mới cười nói vui vẻ bên người ta mà chỉ “khuyến mại” cho anh một “nụ cười” như thế. Lúc này anh thật sự cần yên tĩnh.
Vừa quay người đi thì anh va phải một tên đầu trọc vừa đi vào. Anh định lịch sự quay lại xin lỗi vì anh đang muốn rời khỏi đây nhanh. Nhưng không ngờ tên đầu trọc cùng đám em của hắn trừng mắt, gân xanh nổi đầy trán:
- Mày mù à, thằng cho này. – Hắn gườm gườm kéo Tú Anh quay lại.
Đang bức xúc Tú Anh nhoẻn miệng cười như khiêu khích:
- Mù mà em nhìn được cái đầu trọc như quả bưởi của anh à? Hơ… hơ…
Tím mặt, trong ánh đèn mập mờ mọi người đều nhìn thấy mắt tên đầu trọc đã bốc hoả, cơ bớp đã nổi lên từng cục.
Gầm lên như sầm, hắn sấn tới túm cổ anh:
- Biết bố mày là ai không mà dám hỗn hả con.
- Không và cũng không quan tâm. Bỏ cái tay xấu bẩn của mày ra khỏi bộ hàng hiệu của tao.
Tú Anh trợn mắt nhìn thằng tên đầu trọc, trong long thầm tiếc bộ cánh hàng hiệu mới mua hôm nay đã bị tên “đầu trọc” làm cho rúm lại nơi cổ áo.
Cả lũ đàn em nhao nhao, một tên hung hổ định xông tới nhưng nghĩ sao lại nói toáng lên :
- Đánh chết mẹ thằng nhãi lão toét này đi anh ạ.
- Thằng nhóc này láo quá, phải dạy dỗ mới được.
Chỉ một từ ” Lên” cả lũ như hổ nhảy vào Tú Anh, mọi người không biết đã hét ầm vào tản ra lúc nào khi nghe thấy tiếng chai vỡ ” Choang” trên đầu bên trọc. Tên đầu trọc bị Tú Anh cho một đòn đầu óc đã ngu đi phần nào, gầm lên như thú bị thương :
- Chúng mày, đánh chết nó cho tao.
Bảo kê ở quan Bar đang lục tục chạy vào thấy chai, ghế, một thanh niên trẻ cùng Ba “đầu trọc” đang đánh nhau chỗ gần cửa.
- Chú lên tầng ngay nhé, giúp con một việc.
- …
- Dạ.
Trâm Nhi đã theo dõi hết tình hình nãy giờ, cô nắm chặt tay vào lan can đến nỗi bàn tay ướt hết mồ hồi, mặt tím lại, chân như muốn đi nhưng lại không bước được bước nào.
Tú Anh đã có hơi men lại bị nhiều người đánh nên đã hơi loạng choạng, máu từ khoé miệng chảy ra thành dòng, đang định đưa tay lên quệt thì bị một tên đầu bốc màu đỏ choét đập chuôi chai vào vai, máu chảy ra làm ướt đẫm vai anh.
Trâm Nhi dịch một bước chân cô như nhũn ra, toàn than như đang là người bị đánh, cô xót xa nhìn anh, lại thấy quá đau long khi người yêu anh đang đứng co rúm ở góc tường để xem anh bị đánh. Anh là đồ xấu xa. Bước chân như không kiềm chế được, chân nhún xuống chuẩn bị xuống lầu :
- Dừng lại. Ai cho chúng mày làm loạn ở đây.
Tiếng gằn giọng cực to cùng với than hình hộ pháp đứng dưới chân cầu thang.
Cả đám đứng yên, chỉ có Tú Anh đang nằm thở dốc tay ôm vai dưới sàn.
Tên đầu trọc biết tiếng ông ” Bách” ông là đại ca của một chuỗi khách sạn, quán bar rất có tiếng ở thành phố . Tên đầu trọc cũng quen biết qua nên cũng hơi “chột” dạ. Mọi khi ông Bách thường không đến chỗ này, không hiểu sao hôm nay lại xuất hiện ở đây.
- Anh dung thuốc ạ. – Tên đầu trọc lấy một điếu sì gà trong hộp đưa cho ông.
- Cút đi. – Ông Bách nói giọng rất nhẹ nhàng nhưng lại làm cả lũ răm rắp nghe theo.
- Anh có sao không để…
Tú Loan chưa nói hết đã thấy Tú Anh đứng dậy đi thẳng ra ngoài. Cô nguýt dài, trề môi nói :
- Bị đánh còn làm tang, xí.
” Bốp”
Tiếng tát bốp mạnh vang lên khiến mọi người chưa hết hoảng sợ lại giật mình thon thóp.
- Cô…
Lời nói chưa dứt khỏi miệng đã bị Trâm Nhi tát ” bốp” một cái nữa vào má bên kia. Tát xong Trâm Nhi dửng dưng chỉ mặt Tú Loan nói:
- Cái tát thứ nhất vì cô là đồ ngu nên mới bỏ lỡ anh ấy, cái tát thứ hai vì cô không xứng với anh ấy.
Tím tái mặt mũi, không nói được gì khi Trâm Nhi đã đi mà nói đúng hơn là bay ra khỏi cửa.
Đầu đau vì men rượu, vai đau vì bị thương, Tú Anh loạng choạng bước về phía xe mình đậu ở đầu bãi xe. Đã nhìn thấy chiếc xe thể thao màu trắng đậu gần đấy nhưng lại nhìn thấy nó ở xa, rồi… lại nhìn thấy có một than hình bé nhỏ đậu ở trước mặt. Ừm, cô nàng cũng có khiếu thẩm mĩ đấy chứ chiếc guốc cao gót màu đen có đính đá, chiếc quần JEANS màu bạc, đến chiếc áo dài tay khoét cổ rộng màu trắng, khuôn mặt nhỏ nhắn xinh xắn đôi môi mím lại, chiếc mũi cao đang hít hít, mắt đang nhìn chằm chằm anh, sao khuôn mặt này quen thế nhỉ, lại nhìn từ trên xuống anh mở căng mắt. Hoá ra là Trâm Nhi, sao cô lại ở đây.
- Để em đưa anh về.
Anh đứng thẳng người, cố chịu đau tay đút túi quần anh lạnh lung không muốn để Trâm Nhi biết mình đang đau:
- Không cần, để người yêu em hiểu lầm lại phiền anh không thích đi giải thích đâu.
- Không sao, hiểu lầm cũng được.
Em làm gì có người yêu cơ chứ, anh đang trẻ con với em đấy à.
Tú Anh hơi sững người khi thấy cô lại nói dửng dưng như vậy.
- Hôm nay em không đi xe, cứ coi như là em quá giang xe anh vậy.
Không đợi anh phản ứng, cô đi với anh thường biết anh để trục khoá xe ở túi áo, tự lấy cô chạy đến chỗ xe.
Tú Anh đành bất lực, với thể lực hiện nay anh cũng không tự lái được.
- Em xin lỗi anh Tú Anh, bọn em sai rồi.
Tú Anh quay người lại thì thấy tên đầu trọc cùng đám tay sai đang quỳ sụp đằng sau, anh ngẩn người không hiểu chuyện gì xảy ra, là anh bị đánh sao giờ lại xin lỗi anh chứ???? Chưa kịp mở lời hỏi, bọn đàn em lại tiếp :
- Anh tha lỗi cho bọn em, bọn em biết sai rồi.
Thấy chuyện có vẻ thú vị, anh còn tưởng tên đầu trọc bị anh cho chai vào đầu bị ẩm I xê rồi cũng nên :
- Lỗi gì?
- Đáng nhẽ bọn em không nên đụng đến một sợi long chân của anh, anh muốn làm gì chúng em cũng được nhưng xin tha lỗi cho bọn em.
- Để xem nào, chũng mày chơi trò chó đàn xong tự nhiên lại đến xin lỗi tao, ai bảo chúng mày làm vậy?
Tú Anh thắc mắc..Trâm Nhi đã nhìn thấy, cô vào xe rồi ngồi xem anh xử lí chúng, nên đánh chúng hay làm gì tuỳ anh.
- Em không nói được ạ. – Tên đầu trọc nặn mãi mới nói được chứ em, than hình đã run run lên.
- Nói rồi tao tha cho. – Tú Anh dứ chúng, ánh mắt hiện vẻ giễu cợt.
Sau hồi đắn đo suy nghĩ, tên đầu trọc lí nhí :
- Dạ, anh Bách ạ.
Bách nào nhờ mình đâu có quen ai tên Bách, hay bọn này nhầm người.
Mải suy nghĩ, tên đầu trọc đã đau đầu gối liền nhỏ giọng nói :
- Bọn em đi được chưa ạ.
Tú Anh phẩy phẩy tay:
- Phắn đi, tao tha cho đấy.
Chỉ cần như vậy, một lũ lôi nhau chạy khỏi.
………………….
Cảm thấy chạy cũng khá xa rồi, tên đầu trọc dừng lại, đi thư thả lấy lại tự trọng với đàn em :
- Thằng ranh đấy không ngờ nó lại có người chống lưng.
Một tên đàn em to mồm nói theo :
- Nếu nó mà không có đã bị an hem mình cho bệt xác ở đấy rồi.
- Trả…
Cả lũ tự dưng im bặt, dừng lại chân bắt đầu run run mặt tái mét. Một lúc sau tên đầu đầu trọc mới mấp máy :
- Anh… anh ạ.
Ông Bách cùng mấy người đi đến, một tay nhét túi quần, một tay vỗ vỗ vào cái đầu trọc nói:
- Mày vừa nói gì sao không nói nốt đi.
- Da… Tên đầu trọc khúm núm mặt mày, toát hết mồ hôi.
Ông Bách cười nhếch mép, ánh mắt đã sắc bén hơn :
- Không phải mày vừa nói tao đẹp trai đó à?
- Ơ dạ vâng, anh là đẹp trai nhất đấy, em chưa thấy ai đẹp trai phong độ ngời ngời như anh. – Nhân cơ hội tên đầu trọc cùng toán đàn em nhao nhao nói.
Ông Bách long mày hơi cau lại đánh “bốp” vào đầu trọc lốc của hắn. Làm hắn đau gần chết mà không dám nói câu nào:
- Chém gió à. Mày có khen tao đẹp trai không. – Ông lại hỏi lại.
- Dạ… dạ có ạ.
” Bốp”
Lại một phát nữa giáng xuống đầu, hắn xoa xoa đầu, đau chảy cả nước mắt, đã thấy hàng đàn chim bay trên đỉnh đầu.
- Nói thật đi mày thấy tao đẹp hay xấu.
- Đẹp ạ.
” Bốp”
Hắn ôm đầu nhìn nhìn ông Bách, đám đàn em đã co rúm lại.
- Đẹp hay xấu. – Ông Bách bỗng nói lớn làm chân tay đứa nào đứa nấy cũng run bần bật, tên đầu trọc mấp máy môi, quyết định nói :
- Đẹp, à không xấu ạ.
” Bốp… bốp… bốp…”
Lần này là mấy cái lien tục, ông quát :
- Dám chê tao xấu à..
…………….
Mải suy nghĩ nên không biết Trâm Nhi đã lái chiếc xe thể thao của mình ra, cô hạ kính xe xuống :
- Vào đi.
Xì, sao phải lạnh lung thế chứ, em không thể nói nhẹ như lúc trước được à.
Tú Anh ngồi vào ghế bên cạnh, nhìn khuôn mặt cô lúc này vừa lạnh vừa buồn làm anh không dám bắt chuyện. Dù gì mình cũng là người có lỗi với Trâm Nhi nên đành phá vỡ bầu không khí khó chịu này,
- Xin lỗi.
” Xin lỗi, vì chuyện gì anh tưởng xin lỗi là coi như xong?” Vẫn nhìn thẳng lái xe, cô nói giọng ngạc nhiên :
- Vì chuyện gì?
Tú Anh tím mặt, lần đầu cất lời xin lỗi một người khác giới mà cô là người bỏ anh, anh thấy ngượng mồm giờ lại còn bị đả đảo tinh thần. Chuyện gì nữa chứ, trước đến nay anh có sến như vậy đâu, thà im lặng cho lành :
- Không có gì.
Không ai nói với ai câu nào, mà đúng hơn là không biết mở lời và không biết nói chuyện gì. Nhìn len lén qua gương chiếc hậu thấy mặt mũi Tú Anh bầm tím hết lại, cô thấy đau lòng biết mấy vì chuyện gì mà anh lại đau lòng đến mức uống nhiều rượu để rồi xô xát với người ta. Cô không dám hỏi.
 



Sponsored content

Sponsored content



Re: Ôsin nổi loạn-Suly

Chuyển đến trang : Previous  1, 2, 3, 4, 5, 6, 7, 8  Next



Quyền viết bài:
Bạn không có quyền trả lời bài viết